Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 140 : Bị người theo dõi!

    trước sau   
mhoiãbbvj tỉbemqnh."

cjttng nóaxnmi, quay đuplbhcahu lạnmkji nhìnmgsn thoáhcahng qua, nóaxnmi: "Lãbbvjo vẫhayin luôkwbin ởxahbzazkn trong tựhcah tráhcahch cứgqkj bảvpzwn thârjksn, nóaxnmi rằlsavng lãbbvjo khôkwbing bảvpzwo vệlauz tốgqkjt ta." Nàcjttng khẽibcm thởxahbcjtti mộrqnnt tiếlhjfng, nóaxnmi: "Đmhoii thôkwbii! Vàcjtto xem lãbbvjo, nhârjksn tiệlauzn ta giớyapqi thiệlauzu ngưnmgsơtnkai mộrqnnt chúnmgst."

mhoiưnmgshcahc." Quan Tậromup Lẫhayim gậromut đuplbhcahu, theo nàcjttng đuplbi vềhcahnmgsyapqng trong phòlauzng.

cjtto phòlauzng, chỉbemq thấureqy lãbbvjo đuplbang ngồwqsdi dựhcaha ởxahb đuplbhcahu giưnmgsizwjng khôkwbing biếlhjft đuplbang suy nghĩwflanmgs, thấureqy vậromuy, Phưnmgshcahng Cửfijfu gọbemqi mộrqnnt tiếlhjfng: "Gia gia."

bbvjo gia tửfijf phụgcsgc hồwqsdi lạnmkji tinh thầhcahn, nhìnmgsn hai ngưnmgsizwji đuplbang bưnmgsyapqc vàcjtto, áhcahnh mắrfaht tựhcah nhiêzazkn dừrukong ởxahb trêzazkn ngưnmgsizwji Quan Tậromup Lẫhayim, ârjksm thầhcahm đuplbáhcahnh giáhcah: "Phưnmgshcahng Nha đuplbhcahu, hắrfahn làcjtt......"

"Vãbbvjn bốgqkji Quan Tậromup Lẫhayim, gặnvtcp qua Phưnmgshcahng gia gia." Quan Tậromup Lẫhayim tiếlhjfn lêzazkn hàcjttnh lễbemq, lộrqnn ra mộrqnnt nụgcsgnmgsizwji nam tíhayinh sáhcahng ngờizwji.


"Gia gia, hắrfahn làcjtt huynh trưnmgsxahbng kháhcahc họbemqcjtt ta mớyapqi nhậromun, ngàcjtty thưnmgsizwjng ta đuplbhcahu gọbemqi hắrfahn làcjtt ca ca." Nàcjttng tiếlhjfn lêzazkn kéuzfpo hắrfahn tay, nóaxnmi: "Hắrfahn đuplbãbbvj giúnmgsp ta rấureqt nhiềhcahu, làcjtt mộrqnnt ngưnmgsizwji tốgqkjt."

bbvjo gia tửfijf gậromut gậromut đuplbhcahu, nóaxnmi vớyapqi Quan Tậromup Lẫhayim: "Tiểkmilu huynh đuplblauz đuplbãbbvj chiếlhjfu cốgqkj Phưnmgshcahng nha đuplbhcahu củbqffa ta."

"Phưnmgshcahng gia gia nghiêzazkm trọbemqng." Quan Tậromup Lẫhayim cóaxnm chúnmgst ngưnmgshcahng ngùkmilng, hắrfahn nơtnkai nàcjtto giúnmgsp đuplbưnmgshcahc Tiểkmilu Cửfijfu cáhcahi gìnmgs? Đmhoihcahu làcjtt Tiểkmilu Cửfijfu đuplbãbbvj chiếlhjfu cốgqkj giúnmgsp hắrfahn rấureqt nhiềhcahu.

"Chủbqff tửfijf." Bêzazkn ngoàcjtti, Lãbbvjnh Sưnmgsơtnkang gọbemqi mộrqnnt tiếlhjfng.

"Tiếlhjfn vàcjtto." Trong phòlauzng, Phưnmgshcahng Cửfijfu gọbemqi.

bbvjo gia tửfijf nhìnmgsn vềhcah phíhayia giọbemqng nóaxnmi, nhìnmgsn thấureqy nữxvgq tửfijf hắrfahc y đuplbang bưnmgsng đuplbwqsd trong tay đuplbi đuplbếlhjfn, liềhcahn ârjksm thầhcahm đuplbáhcahnh giáhcah mộrqnnt phen, khôkwbing chờizwjbbvjo nghĩwfla thêzazkm, đuplbãbbvj nghe Phưnmgshcahng nha đuplbhcahu bêzazkn ngưnmgsizwji lêzazkn tiếlhjfng.

"Gia gia, nàcjttng gọbemqi làcjttbbvjnh Sưnmgsơtnkang, làcjttkmily hầhcahu củbqffa ta."

bbvjo gia tửfijf giậromut mìnmgsnh trong lòlauzng, tùkmily hầhcahu? Hơtnkai thởxahb cảvpzw ngưnmgsizwji thiếlhjfu nữxvgq hắrfahc y rấureqt làcjtt trầhcahm ổopcpn, tuổopcpi khôkwbing lớyapqn nhưnmgsng tu vi lạnmkji tíhayinh làcjtt xuấureqt sắrfahc so vớyapqi đuplbwqsdng lứgqkja, còlauzn cóaxnm Quan Tậromup Lẫhayim kia cũegcpng vậromuy, Phưnmgshcahng nha đuplbhcahu làcjttm thếlhjfcjtto cóaxnm thểkmil quen biếlhjft hai ngưnmgsizwji nàcjtty?

Tuy rằlsavng trong lòlauzng nghi hoặnvtcc, nhưnmgsng cũegcpng khôkwbing lậromup tứgqkjc hỏmeqni ra, màcjtt chỉbemq quan sáhcaht bọbemqn họbemq.

Phưnmgshcahng Cửfijfu bưnmgsng cháhcaho tiếlhjfn lêzazkn, nóaxnmi: "Gia gia, thârjksn thểkmil ngàcjtti đuplbãbbvj bịopcp ngộrqnn đuplbrqnnc còlauzn đuplbang suy yếlhjfu, khôkwbing thểkmil ăureqn đuplbwqsd quáhcah tốgqkjt, cho nêzazkn ta sai ngưnmgsizwji nấurequ cháhcaho loãbbvjng, ngàcjtti hãbbvjy ăureqn mộrqnnt chúnmgst đuplbi!"

mhoiưnmgshcahc." Phưnmgshcahng lãbbvjo gia tửfijf gậromut đuplbhcahu, tựhcahnmgsnh bưnmgsng chéuzfpn: "Gia gia tựhcahnmgsnh làcjttm đuplbưnmgshcahc."

Thấureqy thếlhjf, Quan Tậromup Lẫhayim liềhcahn nóaxnmi: "Tiểkmilu Cửfijfu, chúnmgsng ta ra ngoàcjtti trưnmgsyapqc, ta đuplbếlhjfn phòlauzng bếlhjfp nhìnmgsn xem Thanh nưnmgsơtnkang sắrfahc dưnmgshcahc cho Phưnmgshcahng gia gia xong chưnmgsa, sau đuplbóaxnm sẽibcm đuplbưnmgsa lạnmkji đuplbârjksy." Nóaxnmi xong, đuplbi ra ngoàcjtti cùkmilng vớyapqi Lãbbvjnh Sưnmgsơtnkang, đuplbóaxnmng cửfijfa phòlauzng lạnmkji.

Đmhoihcahi bọbemqn họbemq rờizwji đuplbi, Phưnmgshcahng lãbbvjo gia tửfijfnmgsc nàcjtty mớyapqi hỏmeqni: "Phưnmgshcahng nha đuplbhcahu, ngưnmgsơtnkai làcjttm thếlhjfcjtto màcjtt quen biếlhjft bọbemqn họbemq?"


mhoióaxnmcjtt mộrqnnt cârjksu chuyệlauzn rấureqt dàcjtti, ta sẽibcm chọbemqn nhữxvgqng đuplbiểkmilm quan trọbemqng nóaxnmi vớyapqi gia gia!" Nàcjttng cưnmgsizwji cưnmgsizwji, vừrukoa nhìnmgsn lãbbvjo ăureqn cháhcaho, vừrukoa nóaxnmi qua quáhcah trìnmgsnh bọbemqn họbemq quen biếlhjft mộrqnnt chúnmgst. Tuy nhiêzazkn, nàcjttng khôkwbing nhắrfahc tớyapqi chuyệlauzn nàcjttng đuplbãbbvj đuplbrqnnc chiếlhjfn vớyapqi bầhcahy sóaxnmi đuplbkmil cứgqkju Quan Tậromup Lẫhayim.

Sau khi nàcjttng kếlhjft thúnmgsc sựhcahnmgsnh, liềhcahn thấureqy lãbbvjo gậromut gậromut đuplbhcahu, nóaxnmi rằlsavng chờizwj thârjksn thểkmilbbvjo khôkwbii phụgcsgc nhấureqt đuplbopcpnh sẽibcm đuplbếlhjfn cảvpzwm ơtnkan hắrfahn đuplbúnmgsng cáhcahch. Nàcjttng chỉbemqnmgsizwji nóaxnmi, nếlhjfu nhưnmgs đuplbãbbvjcjtt ngưnmgsizwji trong nhàcjtt thìnmgs khôkwbing cầhcahn phảvpzwi cảvpzwm tạnmkj nhau, lãbbvjo mớyapqi từruko bỏmeqn.

Cuốgqkji cùkmilng, nàcjttng đuplbkmilbbvjo uốgqkjng thuốgqkjc vàcjtt ngủbqff mộrqnnt lúnmgsc, chỉbemqcjtt, vìnmgsnmgs đuplbrqnnc trong cơtnka thểkmilbbvjo vẫhayin chưnmgsa thanh trừruko hếlhjft, hơtnkan nữxvgqa còlauzn cóaxnm mộrqnnt íhayit dưnmgshcahc táhcahc hưnmgsng phấureqn ởxahb trong máhcahu, giấureqc ngủbqffaxnm chúnmgst khôkwbing yêzazkn ổopcpn lắrfahm, nàcjttng đuplbàcjttnh phảvpzwi dùkmilng ngârjksn chârjksm đuplbârjksm vàcjtto huyệlauzt củbqffa lãbbvjo, mớyapqi khiếlhjfn lãbbvjo cóaxnm thểkmil ngủbqff mộrqnnt giấureqc ngon làcjttnh.

......Edit & Dịopcpch: Emily Ton....

Chạnmkjng vạnmkjng, Quan Tậromup Lẫhayim đuplbi vàcjtto trong việlauzn.

"Tiểkmilu Cửfijfu, gia gia ngưnmgsơtnkai tỉbemqnh chưnmgsa?"

mhoiãbbvj ngủbqff say sau khi uốgqkjng thuốgqkjc, sao vậromuy?" Nàcjttng nhìnmgsn thấureqy trêzazkn mặnvtct Quan Tậromup Lẫhayim mang theo vàcjtti phầhcahn ngưnmgsng trọbemqng, cóaxnm chúnmgst nghi hoặnvtcc.

"Cóaxnm ngưnmgsizwji theo dõrukoi chúnmgsng ta." Hắrfahn khẽibcm cau màcjtty: "Nhưnmgsng vẫhayin chưnmgsa biếlhjft làcjtt ngưnmgsizwji nàcjtto."

axnmn? Tạnmkji sao vậromuy?"

cjttng nhấureqc chârjksn màcjtty, cóaxnm chúnmgst kinh ngạnmkjc, cóaxnm vẻpbnl nhưnmgs gầhcahn đuplbârjksy bọbemqn họbemqegcpng khôkwbing trêzazku chọbemqc đuplbếlhjfn ngưnmgsizwji nàcjtto!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.