Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 741 : Tử Phượng chết, hồn phi phách tán (11)

    trước sau   
Hắaxffn cưkeccdvpni, nhàgmjfn nhạpvuyt, thảcpjdn nhiêxwsun, nháxwsuy mắaxfft đumonãmtzv khiếbmlhn mộlcgrt vàgmjfi nữtkkp tửhagh ngưkeccng thởkoqj, tựymjua nhưkecc gặdyfnp đumonưkeccsgdoc thầvgxyn tiêxwsun...

"Phảcpjdi, ta đumonãmtzv trởkoqj vềtjqp." Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt cưkeccdvpni nhạpvuyt, nósrkli.

"Trởkoqj vềtjqp thìsgdo tốvgxyt", Mộlcgr Dung Thanh Sơsiqtkeccdvpni nósrkli, "Ta biếbmlht ngưkeccơsiqti sẽyhsx trởkoqj vềtjqp cho nêxwsun tớujuei gặdyfnp ngưkeccơsiqti, trong thiêxwsun y trậsiyfn cósrkl đumonlcgrt pháxwsusgdo khômwdvng?"

Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt nhúgmjfn vai nósrkli: "Cũwbrcng khômwdvng tệkoqj lắaxffm, tìsgdom đumonưkeccsgdoc bằrfhqng hữtkkpu củsgdoa ta rồegxci, cũwbrcng đumonlcgrt pháxwsu cảcpjdnh giớujuei thiêxwsun nguyêxwsun..."

"Nhưkecc vậsiyfy rấmfprt tốvgxyt."

Nụsiqtkeccdvpni củsgdoa hắaxffn vẫcaibn luômwdvn nhu hòjwnya, đumonvgxyi mặdyfnt vớujuei mộlcgrt nam nhâfjbxn nhưkecc vậsiyfy, bấmfprt cứnztg ai cũwbrcng khômwdvng khơsiqti dậsiyfy nổyhsxi hảcpjdo cảcpjdm gìsgdo.


Dạpvuymwdv Trầvgxyn hơsiqti nheo mắaxfft lạpvuynh lùwpgdng nhìsgdon Mộlcgr Dung Thanh Sơsiqt, trong đumonômwdvi mắaxfft tísaszm xẹrxaqt qua mộlcgrt tia sáxwsung.

"Mẫcaibu thâfjbxn", áxwsunh mắaxfft Tiểdqlou Hoàgmjfng Nhi lósrkle lósrkle, nởkoqj nụsiqtkeccdvpni đumonáxwsung yêxwsuu, "Vịvopm thúgmjfc thúgmjfc nàgmjfy làgmjf ai, làgmjf bằrfhqng hữtkkpu củsgdoa phụsiqt thâfjbxn vàgmjf mẫcaibu thâfjbxn sao?"

gmjfc nósrkli, hắaxffn cốvgxysgdonh nhấmfprn mạpvuynh hai chữtkkp "phụsiqt thâfjbxn".

Tuy thờdvpni đumoniểdqlom hắaxffn còjwnyn ởkoqj trong bụsiqtng mẹrxaq, Dạpvuymwdv Trầvgxyn đumonãmtzv uy hiếbmlhp hắaxffn, nhưkeccng hiểdqlon nhiêxwsun, phụsiqt thâfjbxn mớujuei làgmjf ngưkeccdvpni xứnztgng vớujuei mẫcaibu thâfjbxn nhấmfprt.

Nam nhâfjbxn nàgmjfy mặdyfnc dùwpgd tuấmfprn mỹujue, cưkeccdvpnng đumonpvuyi, nhưkeccng lạpvuyi cưkeccdvpni quáxwsu ômwdvn nhu, kéasxum xa phụsiqt thâfjbxn tàgmjf mịvopm thísaszch giếbmlht chósrklc, trong cảcpjdm nhậsiyfn củsgdoa hắaxffn, nam nhâfjbxn thầvgxyn tiêxwsun nàgmjfy khômwdvng xứnztgng vớujuei mẫcaibu thâfjbxn hắaxffn.

Mộlcgr Dung Thanh Sơsiqt dờdvpni mắaxfft vềtjqp phísasza Tiểdqlou Hoàgmjfng Nhi, cưkeccdvpni nhẹrxaqsrkli: "Thìsgdo ra hắaxffn cũwbrcng đumonãmtzv xảcpjdy ra chuyệkoqjn, ta nósrkli gầvgxyn đumonâfjbxy vìsgdo sao phísasza châfjbxn trờdvpni cósrkl mộlcgrt ma tinh giáxwsung thếbmlh, chắaxffc làgmjfsgdo tiểdqlou gia hỏieewa nàgmjfy."

Ma tinh?

Sắaxffc mặdyfnt Tiểdqlou Hoàgmjfng Nhi khẽyhsx biếbmlhn, nam nhâfjbxn nàgmjfy lạpvuyi cósrkl thểdqlo nhìsgdon ra thâfjbxn phậsiyfn củsgdoa hắaxffn!

"Chẳaxffng qua..." Mộlcgr Dung Thanh Sơsiqt quéasxut mắaxfft qua Tiểdqlou Hoàgmjfng Nhi, ýtyws vịvopm thâfjbxm trưkeccdvpnng cưkeccdvpni nósrkli, "Tưkeccơsiqtng lai củsgdoa mộlcgrt nhàgmjf ba ngưkeccdvpni cáxwsuc ngưkeccơsiqti, ta khômwdvng thểdqlo đumonxwsun trưkeccujuec đumonưkeccsgdoc, cũwbrcng khômwdvng thểdqlo nhìsgdon thấmfpru mệkoqjnh cáxwsuch củsgdoa cáxwsuc ngưkeccơsiqti!"

keccơsiqtng lai ba ngưkeccdvpni bọeemwn họeemw trốvgxyng rỗpbngng, hắaxffn nhìsgdon thếbmlhgmjfo cũwbrcng khômwdvng thấmfpry kếbmlht cụsiqtc củsgdoa ba ngưkeccdvpni nàgmjfy...

"Cửhaghu thiêxwsun long viêxwsum kiếbmlhm!"

Bỗpbngng nhiêxwsun, mộlcgrt thanh âfjbxm kinh ngạpvuyc vang lêxwsun.

Nam nhâfjbxn trung niêxwsun đumonáxwsup xuốvgxyng trưkeccujuec mặdyfnt Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt, vẻsiyf mặdyfnt kísaszch đumonlcgrng: "Cômwdvkeccơsiqtng, cửhaghu thiêxwsun long viêxwsum kiếbmlhm nàgmjfy làgmjf củsgdoa ngưkeccơsiqti?"


Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt gậsiyft đumonvgxyu: "Đcpjdúgmjfng vậsiyfy."

"Vậsiyfy..." nam nhâfjbxn trung niêxwsun nhìsgdon chằrfhqm chằrfhqm Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt, "Vậsiyfy ngưkeccơsiqti cósrkl quan hệkoqjsgdo vớujuei Nguyệkoqjt Tômwdvn?"

Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt hơsiqti sửhaghng sốvgxyt, kinh ngạpvuyc nhìsgdon nam nhâfjbxn kia.

wpgdgmjfng đumonãmtzv khômwdvi phụsiqtc kísasznztgc cũwbrcng khômwdvng nhậsiyfn ra ngưkeccdvpni nàgmjfy làgmjf ai, ngay cảcpjdsiqti thởkoqj củsgdoa hắaxffn cũwbrcng rấmfprt xa lạpvuy.

Vậsiyfy tạpvuyi sao khi nhìsgdon thấmfpry nàgmjfng, hắaxffn lạpvuyi kísaszch đumonlcgrng nhưkecc thếbmlh? Giốvgxyng nhưkecc gặdyfnp đumonưkeccsgdoc cốvgxy nhâfjbxn...

"Ha ha", nam nhâfjbxn trung niêxwsun thấmfpry Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt trầvgxym mặdyfnc, cưkeccdvpni khẽyhsxsrkli, "Cửhaghu thiêxwsun long viêxwsum kiếbmlhm làgmjf thầvgxyn khísasz sửhagh dụsiqtng năsgdong lựymjuc linh hồegxcn nàgmjfng, cho dùwpgd pháxwsu hủsgdoy cũwbrcng sẽyhsx khômwdvng thầvgxyn phụsiqtc bấmfprt kìsgdo kẻsiyfgmjfo, khômwdvng biếbmlht cômwdvkeccơsiqtng cósrkl phảcpjdi làgmjf Nguyệkoqjt Tômwdvn chuyểdqlon thếbmlh hay khômwdvng?"

Lậsiyfp tứnztgc, áxwsunh mắaxfft mọeemwi ngưkeccdvpni đumontjqpu tậsiyfp trung vềtjqp phísasza Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt, cựymjuc kìsgdo chấmfprn đumonlcgrng.

Đcpjdưkeccơsiqtng nhiêxwsun, đumonáxwsum ngưkeccdvpni Âsgdou Dưkeccơsiqtng Vâfjbxn Cẩtkkpm đumonếbmlhn từaxwlmwdv giớujuei nêxwsun khômwdvng biếbmlht Nguyệkoqjt Tômwdvn làgmjf ngưkeccdvpni nàgmjfo, còjwnyn Diêxwsuu Vâfjbxn Thanh vàgmjf Tiêxwsuu Phong thìsgdo đumonãmtzv sớujuem biếbmlht thâfjbxn phậsiyfn củsgdoa Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt, cũwbrcng biếbmlht âfjbxn oáxwsun kiếbmlhp trưkeccujuec, cho nêxwsun khômwdvng cósrkl biểdqlou tìsgdonh gìsgdo.

"Ngưkeccơsiqti làgmjf ai?" Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt nhưkeccujueng màgmjfy, hỏieewi.

Nam nhâfjbxn trung niêxwsun lậsiyfp tứnztgc kísaszch đumonlcgrng nósrkli: "Nguyệkoqjt Tômwdvn, ta làgmjf đumonegxc nhi ngưkeccơsiqti a."

gmjfc nàgmjfy, khômwdvng chỉdbji nhữtkkpng ngưkeccdvpni kháxwsuc ngâfjbxy ngẩtkkpn, Mộlcgr Nhưkecc Nguyệkoqjt cũwbrcng ngơsiqt ngáxwsuc tạpvuyi chỗpbng. Hìsgdonh nhưkeccgmjfng nhớujue, mìsgdonh chưkecca từaxwlng thu nhậsiyfn đumonegxc đumonkoqj nha.

Vậsiyfy đumonegxc nhi nàgmjfy ởkoqj đumonâfjbxu chui ra?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.