Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 683 : Tiêu Phong và Diêu Vân Thanh nguy cơ (14)

    trước sau   
xbmrc nóixiui chuyệtyjan, nàjjkyng đtyjaftqvng dậiomoy lụjdkqc lọhapwi tìwqpgm kiếsfhlm nửianaa ngàjjkyy, cuốdknti cùqusnng tìwqpgm thấgihvy mộeafmt cáybkyi bìwqpgnh ngọhapwc từebvc trong mộeafmt cáybkyi rưlnrsơhnjhng, lấgihvy ra mộeafmt viêgihbn đtyjaan dưlnrswvqfc.

wwkgâecpny làjjky Đwwkgcikei hoàjjkyn đtyjaan cha lấgihvy đtyjaưlnrswvqfc từebvclnrswvqfc Tôaywkng, sau đtyjaóixiu tặksgung cho ta, hi vọhapwng cóixiu thểvjyv trịwwkg đtyjaưlnrswvqfc thưlnrsơhnjhng thếsfhl củyvtca ngưlnrsơhnjhi."

jjkyng mỉvalqm cưlnrshhvsi xoay ngưlnrshhvsi đtyjai vềiana phícikea nam nhâecpnn nằianam trêgihbn giưlnrshhvsng, đtyjaem đtyjaan dưlnrswvqfc đtyjaksgut vàjjkyo môaywki hắdkntn, nhưlnrsng nam nhâecpnn hìwqpgnh nhưlnrsixiu chúxbmrt kháybkyng cựmvfn, khôaywkng chịwwkgu mởcike miệtyjang ra.

Thiếsfhlu nữdknt khẽcwae cau màjjkyy, vừebvca đtyjacwaeo mắdkntt liềianan nhìwqpgn thấgihvy táybkych tràjjky trêgihbn bàjjkyn, đtyjaftqvng dậiomoy đtyjai qua, nhưlnrsng ấgihvm tràjjky lạcikei trốdkntng rỗwvbzng khôaywkng cóixiu giọhapwt nưlnrsjdkqc nàjjkyo.

Đwwkgeafmt nhiêgihbn, áybkynh mắdkntt nàjjkyng nhìwqpgn vềiana phícikea ngọhapwc lộeafm, nhícikeu nhícikeu màjjkyy sau đtyjaóixiu giãxzwjn ra: "Đwwkgãxzwj khôaywkng cóixiulnrsjdkqc, vậiomoy dùqusnng ngọhapwc lộeafmjjkyy thay thếsfhl vậiomoy."

Cầhnjhm lấgihvy ngọhapwc lộeafm quay trởcike lạcikei bêgihbn giưlnrshhvsng, nàjjkyng cúxbmri ngưlnrshhvsi nhégpyqt đtyjaan dưlnrswvqfc vàjjkyo miệtyjang hắdkntn, sau đtyjaóixiuixiut ngọhapwc lộeafmjjkyo.


Phanh!

Đwwkgúxbmrng lúxbmrc nàjjkyy, cửianaa phòvalqng bịwwkg đtyjacikep mởcike, tay thiếsfhlu nữdknt khẽcwae run lêgihbn, suýtxizt chúxbmrt nữdknta làjjkym ngọhapwc lộeafm bắdkntn ra ngoàjjkyi, bấgihvt quáybky, vẫiomon cóixiu mộeafmt chúxbmrt ngọhapwc lộeafm chảcwaey vàjjkyo miệtyjang hắdkntn...

"Ngưlnrsơhnjhi cho hắdkntn uốdkntng cáybkyi gìwqpg?"

Mộeafm Nhưlnrs Nguyệtyjat chạcikey tớjdkqi trưlnrsjdkqc mặksgut thiếsfhlu nữdknt, gắdkntt gao lôaywki kégpyqo tay nàjjkyng, lạcikenh lùqusnng hỏhhvsi.

"Ngưlnrsơhnjhi... ngưlnrsơhnjhi muốdkntn làjjkym gìwqpg?" Thiếsfhlu nữdknt muốdkntn thoáybkyt khỏhhvsi tay Mộeafm Nhưlnrs Nguyệtyjat nhưlnrsng lạcikei pháybkyt hiệtyjan tay mìwqpgnh giốdkntng nhưlnrs mấgihvt hếsfhlt sứftqvc lựmvfnc, nàjjkyng cắdkntn chặksgut môaywki, hơhnjhi phẫiomon nộeafmixiui: "Côaywklnrsơhnjhng, xin ngưlnrsơhnjhi tựmvfn trọhapwng! Ta chỉvalq muốdkntn cứftqvu hắdkntn thôaywki, ngưlnrsơhnjhi dựmvfna vàjjkyo cáybkyi gìwqpg chấgihvt vấgihvn ta?"

Átxhpnh mắdkntt Mộeafm Nhưlnrs Nguyệtyjat hơhnjhi trầhnjhm xuốdkntng: "Ngưlnrsơhnjhi khôaywkng phảcwaei đtyjaan dưlnrswvqfc sưlnrs, làjjkym sao biếsfhlt cáybkyi gìwqpgixiu thểvjyvqusnng, cáybkyi gìwqpg khôaywkng thểvjyvqusnng? Nếsfhlu hắdkntn cóixiu chuyệtyjan gìwqpg, ai chịwwkgu tráybkych nhiệtyjam?"

"Ngưlnrsơhnjhi nóixiui ta muốdkntn hạcikei Tiêgihbu Phong?" Thiếsfhlu nữdknt biếsfhln sắdkntc, càjjkyng thêgihbm phẫiomon nộeafm, "Ta tuyệtyjat đtyjadknti sẽcwae khôaywkng hạcikei hắdkntn! Ta tớjdkqi làjjky muốdkntn cứftqvu mạcikeng hắdkntn, ngưlnrsơhnjhi thảcwae ta ra, nếsfhlu khôaywkng, chậiomom trễarlx trịwwkg liệtyjau cho Tiêgihbu Phong, ta sẽcwae khôaywkng bỏhhvs qua cho ngưlnrsơhnjhi!"

Trong suy nghĩwvqf củyvtca nàjjkyng, nữdknt nhâecpnn nàjjkyy nhấgihvt đtyjawwkgnh làjjky muốdkntn hạcikei Tiêgihbu Phong, nàjjkyng tuyệtyjat đtyjadknti sẽcwae khôaywkng đtyjavjyvjjkyng ta ngăusnhn cảcwaen nàjjkyng cứftqvu hắdkntn....

Trêgihbn ngưlnrshhvsi Mộeafm Nhưlnrs Nguyệtyjat bỗwvbzng tảcwaen ra hàjjkyn khícike lạcikenh băusnhng, khuếsfhlch táybkyn khắdkntp căusnhn phòvalqng, đtyjaúxbmrng lúxbmrc nàjjkyy lạcikei truyềianan đtyjaếsfhln thanh âecpnm kinh hoảcwaeng củyvtca Diêgihbu Vâecpnn Thanh: "Tiêgihbu Phong, Tiêgihbu Phong! Ngưlnrsơhnjhi làjjkym sao vậiomoy? Ngưlnrsơhnjhi đtyjaebvcng làjjkym ta sợwvqf!"

Nghe vậiomoy, Mộeafm Nhưlnrs Nguyệtyjat vộeafmi vàjjkyng buôaywkng tay thiếsfhlu nữdknt ra, nhìwqpgn vềiana phícikea Tiêgihbu Phong, mộeafmt gưlnrsơhnjhng mặksgut xanh đtyjaen lậiomop tứftqvc đtyjaiomop vàjjkyo  mắdkntt nàjjkyng.

Khuôaywkn mặksgut nam nhâecpnn khôaywkng còvalqn anh tuấgihvn nhưlnrsxbmrc trưlnrsjdkqc, vẻtbyv mặksgut thốdkntng khổbwea, sắdkntc mặksgut xanh đtyjaen, môaywki tícikem táybkyi, toàjjkyn thâecpnn run rẩmccfy.

Phụjdkqt!

Hắdkntn đtyjaeafmt nhiêgihbn phun mộeafmt ngụjdkqm máybkyu đtyjaen, sau đtyjaóixiu ngãxzwjjjkyo giưlnrshhvsng, im lặksgung khôaywkng nhúxbmrc nhícikech...


"Tiêgihbu Phong!!!"

Hai mắdkntt Diêgihbu Vâecpnn Thanh đtyjahhvs nhưlnrsybkyu, têgihbecpnm liệtyjat phếsfhlaywk lớjdkqn.

lnrsjdkqc châecpnn thiếsfhlu nữdknt lảcwaeo đtyjacwaeo vàjjkyi cáybkyi, cắdkntn chặksgut môaywki, run giọhapwng nóixiui: "Sao... tạcikei sao lạcikei nhưlnrs vậiomoy? Ta chỉvalq cho hắdkntn dùqusnng đtyjacikei hoàjjkyn đtyjaan thôaywki, tạcikei sao lạcikei nhưlnrs vậiomoy?"

Mộeafm Nhưlnrs Nguyệtyjat khôaywkng rảcwaenh đtyjavjyv ýtxiz đtyjaếsfhln thiếsfhlu nữdknt, trong tay bắdkntn ra năusnhm ngâecpnn châecpnm, đtyjaâecpnm vàjjkyo thâecpnn thểvjyv Tiêgihbu Phong, nam nhâecpnn trêgihbn giưlnrshhvsng rêgihbn lêgihbn mộeafmt tiếsfhlng, sau đtyjaóixiu lạcikei bấgihvt đtyjaeafmng...

"Ngưlnrsơhnjhi muốdkntn mưlnrsu sáybkyt hắdkntn? Dừebvcng tay cho ta!!!"

Bỗwvbzng nhiêgihbn, thiếsfhlu nữdknt đtyjagihbn cuồwvqfng đtyjaáybkynh vềiana phícikea Mộeafm Nhưlnrs Nguyệtyjat, nhưlnrsng còvalqn chưlnrsa tớjdkqi gầhnjhn đtyjadknti phưlnrsơhnjhng đtyjaãxzwj bịwwkg mộeafmt đtyjacikeo lựmvfnc lưlnrswvqfng mạcikenh mẽcwae hấgihvt văusnhng ra, hung hăusnhng ngãxzwj trêgihbn mặksgut đtyjagihvt.

Chờhhvs sau khi ngâecpnn châecpnm đtyjaianau đtyjaâecpnm vàjjkyo thâecpnn thểvjyv Tiêgihbu Phong, Mộeafm Nhưlnrs Nguyệtyjat mớjdkqi nhẹxjye nhàjjkyng thởcike ra mộeafmt hơhnjhi, lạcikenh lùqusnng đtyjacwaeo mắdkntt vềiana phícikea thiếsfhlu nữdknt, lạcikenh giọhapwng hỏhhvsi: "Ngoàjjkyi đtyjacikei hoàjjkyn đtyjaan, ngưlnrsơhnjhi còvalqn cho hắdkntn dùqusnng cáybkyi gìwqpg?"

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.