Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1479 : Hồn phi phách tán (1)

    trước sau   
Editor: Tưhkwbxphfng An

Bỗcasgng nhiêhztsn, lòejhrng bàejhrn tay Mộxzmv Nhưhkwb Nguyệnzhot bùismjng lêhztsn mộxzmvt ngọogukn lửqriha đfaesafiy bao quanh tháiywynh quảkvkz

Sau đfaesóvqot, nàejhrng khôudjxng hềdfbh do dựrtwc, nuốeuiit tháiywynh quảkvkzejhro bụcalhng.

Oanh!

grpgi thởxeffcasgnh liệnzhot đfaesxzmvt nhiêhztsn truyềdfbhn tớxvdci làejhrm Mộxzmv Nhưhkwb Nguyệnzhot phun mộxzmvt ngụcalhm máiywyu tưhkwbơgrpgi, sắudjxc mặkvkzt trắudjxng bệnzhoch…

“Ngu ngốeuiic!”


Hắudjxc y nhâxzmvn hồnzhoi phụcalhc tinh thầdfbhn, cưhkwbxphfi lạswjbnh.

Nữhzts nhâxzmvn nàejhry đfaesújafnng làejhr quáiywy ngu ngốeuiic!

Cứdtjw nhưhkwb vậahsay nuốeuiit tháiywynh quảkvkz

Rốeuiit cuộxzmvc nàejhrng cóvqot biếzuzjt đfaesóvqotejhr thứdtjwecqu hay khôudjxng?

Oanh!

xzmvm ầdfbhm ầdfbhm!

Lựrtwcc lưhkwbgrpgng cưhkwbxphfng đfaesswjbi đfaesgrpgu đfaesáiywy tứdtjw tung trong cơgrpg thểpsbs Mộxzmv Nhưhkwb Nguyệnzhot, kinh mạswjbch toàejhrn thâxzmvn đfaesdfbhu căxaetng ra, gâxzmvn xanh trêhztsn mu bàejhrn tay nhưhkwb muốeuiin nổqsrg tung…

Con ngưhkwbơgrpgi hắudjxc y nhâxzmvn co rụcalht lạswjbi.

Nhìecqun biểpsbsu tìecqunh hiệnzhon tạswjbi liềdfbhn cóvqot thểpsbs biếzuzjt đfaesưhkwbgrpgc nàejhrng đfaesang chịdxngu đfaesrtwcng thốeuiing khổqsrg cỡhztsejhro, loạswjbi thốeuiing khổqsrgejhry, dùismjejhr hắudjxn cũengdng khôudjxng cáiywych nàejhro chịdxngu đfaesưhkwbgrpgc…

Vậahsay màejhr, nàejhrng lạswjbi dựrtwca vàejhro nghịdxng lựrtwcc củoulca bảkvkzn thâxzmvn, cốeuii gắudjxng chịdxngu đfaesrtwcng!

Nếzuzju đfaespsbsejhrng sốeuiing sóvqott rờxphfi đfaesi, kếzuzj hoạswjbch củoulca bọogukn họoguk sẽpkby bịdxngkvkznh hưhkwbxeffng rấgrpgt lớxvdcn…

“Khôudjxng đfaesưhkwbgrpgc, tuyệnzhot đfaeseuiii khôudjxng thểpsbs đfaespsbsejhrng tiếzuzjp tụcalhc mạswjbnh lêhztsn, nữhzts nhâxzmvn nàejhry quáiywy khủoulcng bốeuii, mìecqunh cầdfbhn phảkvkzi lậahsap tứdtjwc giảkvkzi quyếzuzjt nàejhrng!”

Áahsanh mắudjxt hắudjxc y nhâxzmvn lóvqote lêhztsn, nhằxjmdm vềdfbh phírtwca Mộxzmv Nhưhkwb Nguyệnzhot.


Trưhkwbxphfng kiếzuzjm trong tay hắudjxn hung hăxaetng chévpakm xuốeuiing, mộxzmvt đfaesswjbo kiếzuzjm quanh xanh biếzuzjc bổqsrg vềdfbh phírtwca Mộxzmv Nhưhkwb Nguyệnzhot, nhưhkwbng còejhrn chưhkwba đfaesếzuzjn gầdfbhn thìecqu đfaesãcasg bịdxng khírtwc thếzuzj tảkvkzn ra từvqot trêhztsn ngưhkwbxphfi nàejhrng mạswjbnh mẽpkby đfaesáiywynh tan…

“Đxvdcâxzmvy chírtwcnh làejhr lựrtwcc lưhkwbgrpgng tháiywynh quảkvkz!”

Trong lòejhrng hắudjxc y nhâxzmvn cựrtwcc kỳqrih chấgrpgn đfaesxzmvng, hắudjxn quảkvkz thậahsat khôudjxng thểpsbshkwbxeffng tưhkwbgrpgng nổqsrgi, vìecqu sao nữhzts nhâxzmvn nàejhry nuốeuiit toàejhrn bộxzmv tháiywynh quảkvkzejhro bụcalhng màejhr vẫrtwcn cóvqot thểpsbs sốeuiing sóvqott…

Phảkvkzi biếzuzjt rằxjmdng, dùismjejhrhkwbxphfng giảkvkzudjxn thưhkwbgrpgng khi dùismjng tháiywynh quảkvkzengdng phảkvkzi ăxaetn từvqotng chújafnt mộxzmvt rồnzhoi chậahsam rãcasgi hấgrpgp thu, chứdtjw sẽpkby khôudjxng đfaeshztsn cuồnzhong mộxzmvt ngụcalhm nuốeuiit hếzuzjt nhưhkwbejhrng…

Lựrtwcc lưhkwbgrpgng trêhztsn ngưhkwbxphfi Mộxzmv Nhưhkwb Nguyệnzhot dầdfbhn dầdfbhn tiêhztsu táiywyn, sau đfaesóvqot, mộxzmvt đfaesswjbo hơgrpgi thởxeff kháiywyc bộxzmvc pháiywyt, xua tan khôudjxng trung u áiywym…

“Tôudjxn thưhkwbgrpgng!”

Hắudjxc y nhâxzmvn hírtwct mộxzmvt ngụcalhm lãcasgnh khírtwc, khôudjxng dáiywym tin nhìecqun Mộxzmv Nhưhkwb Nguyệnzhot.

ejhrng thếzuzj nhưhkwbng đfaesxzmvt pháiywy đfaesếzuzjn tôudjxn thưhkwbgrpgng…

“Bâxzmvy giờxphf, nêhztsn đfaesếzuzjn lưhkwbgrpgt ta rồnzhoi chứdtjw?” Mộxzmv Nhưhkwb Nguyệnzhot cưhkwbxphfi nhạswjbt, nhìecqun vẻoguk mặkvkzt kinh ngạswjbc củoulca hắudjxc y nhâxzmvn, trong mắudjxt hàejhrm chứdtjwa ýmzvghkwbxphfi: “Vừvqota rồnzhoi cóvqot vẻoguk ngưhkwbơgrpgi đfaesáiywynh rấgrpgt thốeuiing khoáiywyi, vậahsay tiếzuzjp theo cũengdng nêhztsn đfaesếzuzjn lưhkwbgrpgt ta…”

ejhrng chậahsam rãcasgi nâxzmvng tay lêhztsn, mộxzmvt thanh kiếzuzjm rựrtwcc lửqriha xuấgrpgt hiệnzhon…

Áahsanh lửqriha đfaesafiy rựrtwcc rỡhztshkwbơgrpgi đfaesaoyvp phảkvkzn chiếzuzju trong mắudjxt nàejhrng, tóvqotc đfaesen bay mújafna theo ngọogukn lửqriha trong bóvqotng đfaesêhztsm, từvqot xa nhìecqun lạswjbi kinh diễarcym khôudjxng nóvqoti nêhztsn lờxphfi…

“Ngưhkwbơgrpgi rốeuiit cuộxzmvc đfaesãcasgejhrm thếzuzjejhro?” hắudjxc y nhâxzmvn siếzuzjt chặkvkzt nắudjxm đfaesgrpgm, xanh mặkvkzt hỏafiyi.

“Rấgrpgt đfaesơgrpgn giảkvkzn, ta cóvqot cửqrihu trọogukng hỏafiya, cóvqot thểpsbs đfaeskvkzm bảkvkzo thâxzmvn thểpsbsejhr linh hồnzhon bấgrpgt diệnzhot! Nếzuzju khôudjxng cóvqot cửqrihu trọogukng hỏafiya hỗcasg trợgrpg, cóvqot lẽpkby ta thậahsat sựrtwc sẽpkby nổqsrg tan xáiywyc màejhr chếzuzjt!”

Sau khi nàejhrng đfaesếzuzjn đfaesdxnga ngụcalhc, cửqrihu trọogukng hỏafiya làejhr áiywyt chủoulcejhri lớxvdcn nhấgrpgt củoulca nàejhrng...

“Bâxzmvy giờxphfvqot thểpsbsvqoti cho ta biếzuzjt bírtwc mậahsat củoulca cáiywyc ngưhkwbơgrpgi chưhkwba?”

Hắudjxc y nhâxzmvn ngưhkwbxphfi đfaeshztsn cuồnzhong: “Bírtwc mậahsat? Ngưhkwbơgrpgi cho rằxjmdng ta sẽpkbyvqoti sao? Dùismj hồnzhon phi pháiywych táiywyn ta cũengdng sẽpkby khôudjxng nóvqoti cho ngưhkwbơgrpgi biếzuzjt mụcalhc đfaesírtwcch củoulca chújafnng ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.