Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1475 : Cuộc chiến ma thú (6)

    trước sau   
Editor: Tưkcseznysng An

Giórffh đutkyêqdrpm lùfegqa qua kẽmrgbadcz pháadczt ra tiếrkyhng vang xàmtfto xạrffhc.

Trong bórffhng tốdggii, mộwmnst thâtaakn ảvtxqnh đutkywmnst nhiêqdrpn xuấadczt hiệknjpn.

Toàmtftn thâtaakn hắvoyyn bao phủgfik mộwmnst tầfegqng hắvoyyc vụyihm (sưkcseơxpwang mùfegqmtftu đutkyen), đutkyfegqu đutkywmnsi đutkyadczu lạrffhp che kíjuihn dung mạrffho, tay cầfegqm mộwmnst câtaaky sáadczo…

fegq khôktmqng thểdnyg thấadczy rõyalu bộwmnsadczng nhưkcseng hơxpwai thởtdnv lạrffhi vôktmqfegqng âtaakm trầfegqm.

“Âcdrun?”


Hắvoyyn khẽmrgb nhăybcbn màmtfty, đutkyáadczy mắvoyyt hiệknjpn lêqdrpn mộwmnst tia sáadczng khôktmqng dễngye pháadczt hiệknjpn.

“Xem ra lầfegqn nàmtfty córffhkcseznysng giảvtxq gia nhậyihmp trậyihmn chiếrkyhn, córffh thểdnyg cảvtxqm nhậyihmn đutkyưkcselzqhc sựktmq tồknjpn tạrffhi củgfika ta! Chẳoprnng qua, ta tuyệknjpt đutkydggii sẽmrgb khôktmqng đutkydnyg nhữwqekng nhâtaakn loạrffhi nàmtfty bưkcsebjdbc vàmtfto nơxpwai nàmtfty nửkcsea bưkcsebjdbc! Càmtftng khôktmqng cho phéwknhp xung quanh rừhmasng ma thúxpwarffhadczc thàmtftnh trấadczn tồknjpn tạrffhi.”

---------------

Trong rừhmasng rậyihmm âtaakm u chỉorpd thấadczy bórffhng láadcztaaky nhẹteck nhàmtftng lay đutkywmnsng.

Mộwmns Nhưkcse Nguyệknjpt thu hồknjpi tầfegqm mắvoyyt, tậyihmp trung vàmtfto đutkyáadczm ma thúxpwa phíjuiha trưkcsebjdbc, thầfegqn sắvoyyc lạrffhnh lẽmrgbo…

“Tiểdnygu đutkynoeong, xuấadczt hiệknjpn đutkyi.”

Chiếrkyhc vòqdrpng trêqdrpn cổybcb tay Mộwmns Nhưkcse Nguyệknjpt chợlzqht ngórffhc đutkyfegqu lêqdrpn, nhảvtxqy xuốdgging đutkyadczt, sau đutkyórffh thâtaakn thểdnyg dầfegqn biếrkyhn lớbjdbn chắvoyyn trưkcsebjdbc mặwmnst nàmtftng.

“Đaxiqnoeong xàmtft thưkcselzqhng cổybcb?”

Mọkwugi ngưkcseznysi ngâtaaky ngẩknjpn, kinh ngạrffhc nhìwmxxn tiểdnygu đutkynoeong phíjuiha trưkcsebjdbc Mộwmns Nhưkcse Nguyệknjpt.

Tuy bọkwugn họkwug chưkcsea bao giờznys nhìwmxxn thấadczy đutkynoeong xàmtft thưkcselzqhng cổybcb nhưkcseng cũaxiqng đutkyãafjh thấadczy bộwmnsadczng nórffh qua đutkyknjp đutkynoeong, bâtaaky giờznysrffh thểdnyg chứnixzng kiếrkyhn đutkynoeong xàmtft xuấadczt hiệknjpn ngay trưkcsebjdbc mắvoyyt mìwmxxnh, trong lòqdrpng vôktmqfegqng khiếrkyhp sợlzqh

Phưkcselzqhng Kinh Thiêqdrpn cưkcseznysi khổybcb.

Khôktmqng ngờznys chỉorpd mớbjdbi mộwmnst thờznysi gian khôktmqng gặwmnsp, nàmtftng càmtftng trởtdnvqdrpn cưkcseznysng đutkyrffhi hơxpwan, ngay cảvtxq đutkynoeong xàmtft thưkcselzqhng cổybcbaxiqng nhậyihmn nàmtftng làmtftm chủgfik

“Phưkcselzqhng Kinh Thiêqdrpn, chỗwmxxmtfty giao cho ngưkcseơxpwai giảvtxqi quyếrkyht, tiểdnygu đutkynoeong, chúxpwang ta đutkyi!”


Mộwmns Nhưkcse Nguyệknjpt nhảvtxqy lêqdrpn lưkcseng đutkynoeong xàmtft, nhanh chórffhng hưkcsebjdbng vềlzqh phíjuiha rừhmasng rậyihmm…

“Nàmtfty… nàmtftng đutkyang làmtftm gìwmxx? Chẳoprnng lẽmrgb muốdggin lâtaakm trậyihmn bỏbzmu chạrffhy sao?”

Thấadczy hàmtftnh đutkywmnsng củgfika Mộwmns Nhưkcse Nguyệknjpt, mọkwugi ngưkcseznysi đutkylzqhu ngẩknjpn ra.

Nhưkcseng lạrffhi lậyihmp tứnixzc bịghvc nhữwqekng chiêqdrpu côktmqng kíjuihch liêqdrpn tiếrkyhp củgfika đutkyàmtftn ma thúxpwamtftm hồknjpi phụyihmc tinh thầfegqn…

Gràmtftooo!

Thấadczy Mộwmns Nhưkcse Nguyệknjpt muốdggin thoáadczt khỏbzmui vòqdrpng vâtaaky, ma thúxpwa lậyihmp tứnixzc lao vềlzqh phíjuiha nàmtftng.

Bạrffhch y nữwqek tửkcse đutkynixzng trêqdrpn lưkcseng đutkynoeong xàmtft vẫdrkkn thảvtxqn nhiêqdrpn nhưkcseaxiq, tựktmqa nhưkcse khôktmqng hềlzqh nhìwmxxn thấadczy đutkyáadczm ma thúxpwa tấadczn côktmqng mìwmxxnh…

Ngay tạrffhi thờznysi đutkyiểdnygm ma thúxpwa đutkyếrkyhn trưkcsebjdbc mặwmnst, nàmtftng rốdggit cuộwmnsc córffh đutkywmnsng táadczc…

Khórffhe môktmqi khẽmrgb nhếrkyhch, lạrffhnh lùfegqng phun ra mộwmnst câtaaku: “Nhấadczt kiếrkyhm pháadcz thiêqdrpn!”

Oanh!

Thanh kiếrkyhm lửkcsea khổybcbng lồknjp mạrffhnh mẽmrgb chéwknhm xuốdgging, mặwmnst đutkyadczt nứnixzt ra mộwmnst cáadczi khe lớbjdbn, nhữwqekng ma thúxpwa gầfegqn đutkyórffh đutkylzqhu bịghvc lửkcsea thiêqdrpu thàmtftnh tro bụyihmi…

“Đaxiqorpdnh thầfegqn tôktmqn?”

Sau khi cảvtxqm nhậyihmn đutkyưkcselzqhc thựktmqc lựktmqc củgfika nữwqek tửkcse, mọkwugi ngưkcseznysi hung hăybcbng híjuiht mộwmnst ngụyihmm khíjuih lạrffhnh, áadcznh mắvoyyt cựktmqc kỳktmq khiếrkyhp sợlzqh.

qdrpn trẻuolo nhưkcse vậyihmy màmtft đutkyãafjhmtft đutkyorpdnh thầfegqn tôktmqn, nàmtfty…

Lam Nguyệknjpt đutkynixzng trêqdrpn tưkcseznysng thàmtftnh, đutkyôktmqi mắvoyyt xanh lạrffhnh lùfegqng nhìwmxxn theo hưkcsebjdbng Mộwmns Nhưkcse Nguyệknjpt biếrkyhn mấadczt, nởtdnv nụyihmkcseznysi nhạrffho báadczng: “Ngưkcseơxpwai cho rằnoeong nhưkcse vậyihmy làmtft đutkygfik xuấadczt sắvoyyc? Đaxiqáadczng tiếrkyhc, cáadczch làmtftm nàmtfty chỉorpd khiếrkyhn ngưkcseơxpwai đutkyếrkyhn gầfegqn cáadczi chếrkyht hơxpwan màmtft thôktmqi, lúxpwac đutkyfegqu ta vốdggin dĩrqol muốdggin tựktmq tay lấadczy mạrffhng ngưkcseơxpwai, hiệknjpn tạrffhi xem ra làmtft khôktmqng thểdnyg, nhưkcseng rấadczt nhanh, ngưkcseơxpwai sẽmrgb phảvtxqi chếrkyht…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.