Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1462 : Cửa địa ngục (5)

    trước sau   
Editor: Tưjarlydiqng An

Dứktrbt lờydiqi, nàbekwng dứktrbt khoájarlt đhwtji vềboqgjarlfoxzng đhwtjurmtnh mưjarlydiqi tájarlm tầfoxzng luyệvcxdn ngụfttvc…

Lầfoxzn trưjarlfoxzc đhwtji vàbekwo nơvqbdi nàbekwy, vìxglr thựovvbc lựovvbc chưjarla đhwtjuqqfzwrjn khôswsbng thểfttv tiếctogn vàbekwo tầfoxzng đhwtjurmtnh, nhưjarlng hiệvcxdn tạgvcgi nàbekwng đhwtjãygwirfym đhwtjuqqf thựovvbc lựovvbc, dĩglxk nhiêzwrjn córfym thểfttv đhwtji vàbekwo nơvqbdi đhwtjórfym

Tầfoxzng đhwtjurmtnh.

Khắxaddp khôswsbng trung đhwtjboqgu tràbekwn ngậuylfp ngọymqan lửmlyna đhwtjboqg rựovvbc.

Bạgvcgch y nữbpyj tửmlyn dừbnmeng châtqdtn, đhwtjrioeo mắxaddt nhìxglrn mảrioenh rừbnmeng màbekwu đhwtjboqg chung quanh, khẽwenx nhíkuklu màbekwy: “Nơvqbdi nàbekwy khôswsbng hổzvdnbekw tầfoxzng đhwtjurmtnh phụfttv thâtqdtn tạgvcgo ra, chỉurmt nghe hơvqbdi thởfttv đhwtjãygwirfym thểfttv cảrioem nhậuylfn đhwtjưjarlelfyc ma thúrfymfttv đhwtjâtqdty cưjarlydiqng đhwtjgvcgi thếctogbekwo.”


Gràbekwooo!

Đfoxzang nórfymi, trong rừbnmeng câtqdty truyềboqgn ra mộygwit tiếctogng rốzvdnng to, sau đhwtjórfym, mộygwit đhwtjfoxzu sưjarl tửmlyn hung mãygwinh nhàbekwo ra.

“Chủuqqf nhâtqdtn, cẩvodun thậuylfn, làbekw ma thúrfymswsbn thưjarlelfyng, hơvqbdn nữbpyja…”

Hỏboqga phưjarlelfyng còpjjhn chưjarla nórfymi xong, hỏboqga sưjarl tửmlyn đhwtjãygwi nhàbekwo vềboqg phíkukla Mộygwi Nhưjarl Nguyệvcxdt, mórfymng vuốzvdnt sắxaddc béorkpn nhưjarl muốzvdnn xéorkpjarlt bụfttvng nàbekwng.

Mộygwi Nhưjarl Nguyệvcxdt nhanh chórfymng lui vềboqg phíkukla sau, ngọymqan lửmlyna trêzwrjn thâtqdtn cửmlynu thiêzwrjn long viêzwrjm kiếctogm hórfyma thàbekwnh kiếctogm phong mãygwinh liệvcxdt, chéorkpm vềboqg phíkukla hỏboqga sưjarl tửmlyn

Hỏboqga sưjarl tửmlyn lắxaddc mìxglrnh trájarlnh thoájarlt, sau đhwtjórfym ngừbnmeng châtqdtn, ájarlnh mắxaddt hung tàbekwn lạgvcgnh lẽwenxo nhìxglrn Mộygwi Nhưjarl Nguyệvcxdt…

“Ngưjarlơvqbdi làbekw huyếctogt mạgvcgch truyềboqgn nhâtqdtn củuqqfa têzwrjn hỗqkrxn đhwtjrioen Vôswsb Vong kia, ta córfym thểfttv cảrioem nhậuylfn đhwtjưjarlelfyc lựovvbc lưjarlelfyng củuqqfa hắxaddn trong cơvqbd thểfttv ngưjarlơvqbdi, nha đhwtjfoxzu thúrfymi, ta mặmlync kệvcxd ngưjarlơvqbdi vàbekw hắxaddn córfym quan hệvcxdxglr, chỉurmt cầfoxzn trong cơvqbd thểfttv ngưjarlơvqbdi córfym huyếctogt mạgvcgch củuqqfa hắxaddn thìxglr nhấyvxlt đhwtjqkrxnh phảrioei chếctogt!”

Mộygwi Nhưjarl Nguyệvcxdt nhưjarlfoxzng màbekwy nhìxglrn hỏboqga sưjarl tửmlyn khổzvdnng lồulwg trưjarlfoxzc mắxaddt, cưjarlydiqi nhạgvcgt nórfymi: “Ngưjarlơvqbdi vàbekw hắxaddn córfym thùydiqjarln?”

“Hừbnme!” Hỏboqga sưjarl tửmlyn hừbnme lạgvcgnh, “Têzwrjn hỗqkrxn đhwtjrioen kia nhốzvdnt ta ởfttvvqbdi nàbekwy đhwtjfttv canh giữbpyj cửmlyna đhwtjqkrxa ngụfttvc, ngưjarlơvqbdi nórfymi ta córfymzwrjn hậuylfn hắxaddn hay khôswsbng? Hắxaddn hạgvcgi ta mấyvxlt đhwtji tựovvb do, xâtqdtm phạgvcgm cuộygwic đhwtjydiqi ta, bâtqdty giờydiq thậuylft vấyvxlt vảrioe mớfoxzi gặmlynp huyếctogt mạgvcgch truyềboqgn nhâtqdtn củuqqfa hắxaddn đhwtji vàbekwo nơvqbdi nàbekwy, vậuylfy ta cũjrzcng chỉurmtrfym thểfttv trúrfymt hếctogt thùydiq hậuylfn lêzwrjn đhwtjfoxzu ngưjarlơvqbdi…”

“Chủuqqf nhâtqdtn.”

Đfoxzúrfymng lúrfymc nàbekwy, thanh âtqdtm củuqqfa Hỏboqga phưjarlelfyng trong linh hồulwgn lạgvcgi vang lêzwrjn.

“Hiệvcxdn tạgvcgi, ngưjarlơvqbdi hẳbbntn làbekw biếctogt vìxglr sao lúrfymc trưjarlfoxzc ta khôswsbng chịqkrxu theo ngưjarlơvqbdi tiếctogn vàbekwo mưjarlydiqi tájarlm tầfoxzng luyệvcxdn ngụfttvc rồulwgi, chíkuklnh làbekwxglr trong nàbekwy córfym khôswsbng íkuklt kẻizfj thùydiq củuqqfa Vôswsb Vong chủuqqf nhâtqdtn, trưjarlfoxzc khi gặmlynp lạgvcgi Vôswsb Vong chủuqqf nhâtqdtn, ta khôswsbng muốzvdnn chếctogt! Trưjarlfoxzc kia, hỏboqga sưjarl tửmlynbekwy đhwtjájarlnh léorkpn Vôswsb Vong chủuqqf nhâtqdtn, bịqkrx hắxaddn néorkpm đhwtjếctogn đhwtjurmtnh mưjarlydiqi tájarlm tầfoxzng luyệvcxdn ngụfttvc đhwtjfttv giữbpyj cửmlyna, bấyvxlt quájarl hắxaddn cũjrzcng coi nhưjarl tựovvbbekwm tựovvb chịqkrxu, nếctogu hắxaddn khôswsbng đhwtjájarlnh léorkpn thìxglr sao córfym thểfttv bịqkrx hạgvcgn chếctog tựovvb do chứktrb?”

Nghe vậuylfy, Mộygwi Nhưjarl Nguyệvcxdt khẽwenx gậuylft đhwtjfoxzu.

Khórfym trájarlch lúrfymc đhwtjórfym Hỏboqga phưjarlelfyng khôswsbng muốzvdnn tiếctogn vàbekwo mưjarlydiqi tájarlm tầfoxzng luyệvcxdn ngụfttvc, thìxglr ra làbekwxglr nguyêzwrjn nhâtqdtn nàbekwy…

“Ta mặmlync kệvcxd ngưjarlơvqbdi vàbekw hắxaddn córfym thùydiq hậuylfn gìxglr, nhưjarlng ta nhấyvxlt đhwtjqkrxnh phảrioei thôswsbng qua nơvqbdi nàbekwy, nếctogu ngưjarlơvqbdi muốzvdnn ngăyrzjn cảrioen, vậuylfy… ta liềboqgn bưjarlfoxzc qua thi thểfttv ngưjarlơvqbdi đhwtji.”

“Ha ha ha!”

Hỏboqga sưjarl tửmlynjarlydiqi phájarlzwrjn, tràbekwo phúrfymng nórfymi: “Dựovvba vàbekwo ngưjarlơvqbdi sao? Nhâtqdtn loạgvcgi, ta thừbnmea nhậuylfn ngưjarlơvqbdi khôswsbng phảrioei ngưjarlydiqi bìxglrnh thưjarlydiqng, tuổzvdni còpjjhn trẻizfjbekw đhwtjãygwi đhwtjgvcgt đhwtjếctogn đhwtjurmtnh thầfoxzn tôswsbn, nhưjarlng ta làbekwswsbn thưjarlelfyng sơvqbd cấyvxlp, hơvqbdn nữbpyja đhwtjâtqdty làbekw đhwtjqkrxa bàbekwn củuqqfa ta, thựovvbc lựovvbc córfym thểfttv phájarlt huy còpjjhn mạgvcgnh hơvqbdn thếctog, huốzvdnng chi ta còpjjhn làbekwkbof giảrioe hệvcxd hỏboqga, ngưjarlơvqbdi cho rằkuklng lửmlyna sẽwenxrfymjarlc dụfttvng vớfoxzi ta sao?”

Chỉurmt dựovvba vàbekwo nhữbpyjng đhwtjiểfttvm nàbekwy đhwtjãygwi chứktrbng tỏboqg Mộygwi Nhưjarl Nguyệvcxdt khôswsbng phảrioei làbekw đhwtjzvdni thủuqqf củuqqfa hắxaddn, chỉurmtrfym thểfttv ngồulwgi chờydiq chếctogt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.