Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1462 : Cửa địa ngục (5)

    trước sau   
Editor: Tưmcuarreong An

Dứqqqjt lờrreoi, nàtlsung dứqqqjt khoápcwqt đrreoi vềbywqmcuagqoeng đrreoxhntnh mưmcuarreoi tápcwqm tầwmqzng luyệzwzvn ngụzyybc…

Lầwmqzn trưmcuagqoec đrreoi vàtlsuo nơieewi nàtlsuy, vìeaba thựzyybc lựzyybc chưmcuaa đrreoqdnlvkqfn khôtrqmng thểieew tiếcjtsn vàtlsuo tầwmqzng đrreoxhntnh, nhưmcuang hiệzwzvn tạowqji nàtlsung đrreoãltbovggb đrreoqdnl thựzyybc lựzyybc, dĩqqqj nhiêvkqfn cóvggb thểieew đrreoi vàtlsuo nơieewi đrreoóvggb

Tầwmqzng đrreoxhntnh.

Khắjnxcp khôtrqmng trung đrreobywqu tràtlsun ngậqqqjp ngọxopwn lửqqqja đrreovkqf rựzyybc.

Bạowqjch y nữrreo tửqqqj dừowdtng châysbrn, đrreorhoso mắjnxct nhìeaban mảrhosnh rừowdtng màtlsuu đrreovkqf chung quanh, khẽpcwq nhíhhdju màtlsuy: “Nơieewi nàtlsuy khôtrqmng hổbpprtlsu tầwmqzng đrreoxhntnh phụzyyb thâysbrn tạowqjo ra, chỉxhnt nghe hơieewi thởjtqi đrreoãltbovggb thểieew cảrhosm nhậqqqjn đrreoưmcuajbjyc ma thúmvtzjtqi đrreoâysbry cưmcuarreong đrreoowqji thếcjtstlsuo.”


Gràtlsuooo!

Đntqpang nóvggbi, trong rừowdtng câysbry truyềbywqn ra mộrwfxt tiếcjtsng rốdvydng to, sau đrreoóvggb, mộrwfxt đrreowmqzu sưmcua tửqqqj hung mãltbonh nhàtlsuo ra.

“Chủqdnl nhâysbrn, cẩnuxsn thậqqqjn, làtlsu ma thúmvtztrqmn thưmcuajbjyng, hơieewn nữrreoa…”

Hỏvkqfa phưmcuajbjyng còdvydn chưmcuaa nóvggbi xong, hỏvkqfa sưmcua tửqqqj đrreoãltbo nhàtlsuo vềbywq phíhhdja Mộrwfx Nhưmcua Nguyệzwzvt, móvggbng vuốdvydt sắjnxcc bébpprn nhưmcua muốdvydn xébpprpcwqt bụzyybng nàtlsung.

Mộrwfx Nhưmcua Nguyệzwzvt nhanh chóvggbng lui vềbywq phíhhdja sau, ngọxopwn lửqqqja trêvkqfn thâysbrn cửqqqju thiêvkqfn long viêvkqfm kiếcjtsm hóvggba thàtlsunh kiếcjtsm phong mãltbonh liệzwzvt, chébpprm vềbywq phíhhdja hỏvkqfa sưmcua tửqqqj

Hỏvkqfa sưmcua tửqqqj lắjnxcc mìeabanh trápcwqnh thoápcwqt, sau đrreoóvggb ngừowdtng châysbrn, ápcwqnh mắjnxct hung tàtlsun lạowqjnh lẽpcwqo nhìeaban Mộrwfx Nhưmcua Nguyệzwzvt…

“Ngưmcuaơieewi làtlsu huyếcjtst mạowqjch truyềbywqn nhâysbrn củqdnla têvkqfn hỗpzdfn đrreorhosn Vôtrqm Vong kia, ta cóvggb thểieew cảrhosm nhậqqqjn đrreoưmcuajbjyc lựzyybc lưmcuajbjyng củqdnla hắjnxcn trong cơieew thểieew ngưmcuaơieewi, nha đrreowmqzu thúmvtzi, ta mặmcuac kệzwzv ngưmcuaơieewi vàtlsu hắjnxcn cóvggb quan hệzwzveaba, chỉxhnt cầwmqzn trong cơieew thểieew ngưmcuaơieewi cóvggb huyếcjtst mạowqjch củqdnla hắjnxcn thìeaba nhấxuhzt đrreoowdtnh phảrhosi chếcjtst!”

Mộrwfx Nhưmcua Nguyệzwzvt nhưmcuagqoeng màtlsuy nhìeaban hỏvkqfa sưmcua tửqqqj khổbpprng lồeasp trưmcuagqoec mắjnxct, cưmcuarreoi nhạowqjt nóvggbi: “Ngưmcuaơieewi vàtlsu hắjnxcn cóvggb thùjtqipcwqn?”

“Hừowdt!” Hỏvkqfa sưmcua tửqqqj hừowdt lạowqjnh, “Têvkqfn hỗpzdfn đrreorhosn kia nhốdvydt ta ởjtqiieewi nàtlsuy đrreoieew canh giữrreo cửqqqja đrreoowdta ngụzyybc, ngưmcuaơieewi nóvggbi ta cóvggbvkqfn hậqqqjn hắjnxcn hay khôtrqmng? Hắjnxcn hạowqji ta mấxuhzt đrreoi tựzyyb do, xâysbrm phạowqjm cuộrwfxc đrreorreoi ta, bâysbry giờrreo thậqqqjt vấxuhzt vảrhos mớgqoei gặmcuap huyếcjtst mạowqjch truyềbywqn nhâysbrn củqdnla hắjnxcn đrreoi vàtlsuo nơieewi nàtlsuy, vậqqqjy ta cũaijang chỉxhntvggb thểieew trúmvtzt hếcjtst thùjtqi hậqqqjn lêvkqfn đrreowmqzu ngưmcuaơieewi…”

“Chủqdnl nhâysbrn.”

Đntqpúmvtzng lúmvtzc nàtlsuy, thanh âysbrm củqdnla Hỏvkqfa phưmcuajbjyng trong linh hồeaspn lạowqji vang lêvkqfn.

“Hiệzwzvn tạowqji, ngưmcuaơieewi hẳvkqfn làtlsu biếcjtst vìeaba sao lúmvtzc trưmcuagqoec ta khôtrqmng chịowdtu theo ngưmcuaơieewi tiếcjtsn vàtlsuo mưmcuarreoi tápcwqm tầwmqzng luyệzwzvn ngụzyybc rồeaspi, chíhhdjnh làtlsueaba trong nàtlsuy cóvggb khôtrqmng íhhdjt kẻdims thùjtqi củqdnla Vôtrqm Vong chủqdnl nhâysbrn, trưmcuagqoec khi gặmcuap lạowqji Vôtrqm Vong chủqdnl nhâysbrn, ta khôtrqmng muốdvydn chếcjtst! Trưmcuagqoec kia, hỏvkqfa sưmcua tửqqqjtlsuy đrreoápcwqnh lébpprn Vôtrqm Vong chủqdnl nhâysbrn, bịowdt hắjnxcn nébpprm đrreoếcjtsn đrreoxhntnh mưmcuarreoi tápcwqm tầwmqzng luyệzwzvn ngụzyybc đrreoieew giữrreo cửqqqja, bấxuhzt quápcwq hắjnxcn cũaijang coi nhưmcua tựzyybtlsum tựzyyb chịowdtu, nếcjtsu hắjnxcn khôtrqmng đrreoápcwqnh lébpprn thìeaba sao cóvggb thểieew bịowdt hạowqjn chếcjts tựzyyb do chứqqqj?”

Nghe vậqqqjy, Mộrwfx Nhưmcua Nguyệzwzvt khẽpcwq gậqqqjt đrreowmqzu.

Khóvggb trápcwqch lúmvtzc đrreoóvggb Hỏvkqfa phưmcuajbjyng khôtrqmng muốdvydn tiếcjtsn vàtlsuo mưmcuarreoi tápcwqm tầwmqzng luyệzwzvn ngụzyybc, thìeaba ra làtlsueaba nguyêvkqfn nhâysbrn nàtlsuy…

“Ta mặmcuac kệzwzv ngưmcuaơieewi vàtlsu hắjnxcn cóvggb thùjtqi hậqqqjn gìeaba, nhưmcuang ta nhấxuhzt đrreoowdtnh phảrhosi thôtrqmng qua nơieewi nàtlsuy, nếcjtsu ngưmcuaơieewi muốdvydn ngăltbon cảrhosn, vậqqqjy… ta liềbywqn bưmcuagqoec qua thi thểieew ngưmcuaơieewi đrreoi.”

“Ha ha ha!”

Hỏvkqfa sưmcua tửqqqjmcuarreoi phápcwqvkqfn, tràtlsuo phúmvtzng nóvggbi: “Dựzyyba vàtlsuo ngưmcuaơieewi sao? Nhâysbrn loạowqji, ta thừowdta nhậqqqjn ngưmcuaơieewi khôtrqmng phảrhosi ngưmcuarreoi bìeabanh thưmcuarreong, tuổbppri còdvydn trẻdimstlsu đrreoãltbo đrreoowqjt đrreoếcjtsn đrreoxhntnh thầwmqzn tôtrqmn, nhưmcuang ta làtlsutrqmn thưmcuajbjyng sơieew cấxuhzp, hơieewn nữrreoa đrreoâysbry làtlsu đrreoowdta bàtlsun củqdnla ta, thựzyybc lựzyybc cóvggb thểieew phápcwqt huy còdvydn mạowqjnh hơieewn thếcjts, huốdvydng chi ta còdvydn làtlsubywq giảrhos hệzwzv hỏvkqfa, ngưmcuaơieewi cho rằkodrng lửqqqja sẽpcwqvggbpcwqc dụzyybng vớgqoei ta sao?”

Chỉxhnt dựzyyba vàtlsuo nhữrreong đrreoiểieewm nàtlsuy đrreoãltbo chứqqqjng tỏvkqf Mộrwfx Nhưmcua Nguyệzwzvt khôtrqmng phảrhosi làtlsu đrreodvydi thủqdnl củqdnla hắjnxcn, chỉxhntvggb thểieew ngồeaspi chờrreo chếcjtst.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.