Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1460 : Cửa địa ngục (3)

    trước sau   
Editor: Tưluczocdnng An

Mặwzhxc dùwwbzvzjqng tin tưluczjollng lấywrvy thựrminc lựrminc củrkxua Vôcwta Trầnzshn cólucz thểiesf tựrmin rờocdni khỏrhlci điacfmggha ngụjembc, nhưluczng nàvzjqng lạimmdi khôcwtang muốidprn tiếkgzap tụjembc chờocdn điacfhtbti nữumkia…

“Đimmdưluczhtbtc!” Vôcwta Vong cưluczocdni nóluczi, “Ngàvzjqn năhijjm trưluczyrvpc, ta bỏrhlc lỡkkdx mẫuwjau thâofagn ngưluczơgmifi mộaaojt canh giờocdn, cũbawung bỏrhlc lỡkkdxvzjqng mộaaojt điacfocdni mộaaojt kiếkgzap! Ta sẽyzwt khôcwtang điacfiesf nữumki nhi mìmgghnh giẫuwjam lêurxyn vếkgzat xe điacfrkxu, ta sẽyzwt thay ngưluczơgmifi điacfi tìmgghm trợhtbt giúcebtp, mặwzhxc dùwwbz, cơgmif hộaaoji điacfólucz thậimmdt xa vờocdni! Tiểiesfu Nguyệxljut, chờocdn ta năhijjm năhijjm, khoảluczng thờocdni gian nàvzjqy ta sẽyzwt rờocdni khỏrhlci Thầnzshn Môcwtan, sau khi trởjoll vềrgaa, ta mớyrvpi cólucz thểiesf giúcebtp ngưluczơgmifi điacfi điacfmggha ngụjembc.”

Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut sửrwwdng sốidprt, vẻynsb mặwzhxt khólucz hiểiesfu nhìmgghn Vôcwta Vong.

“Tin tưluczjollng ta! Năhijjm năhijjm sau, ta nhấywrvt điacfmgghnh sẽyzwt trởjoll vềrgaa!”

Tin tưluczjollng ta…


Nhìmgghn khuôcwtan mặwzhxt kiêurxyn điacfmgghnh củrkxua nam nhâofagn, Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut trịmgghnh trọvvjtng gậimmdt điacfnzshu: “Đimmdưluczhtbtc, ta sẽyzwt chờocdn ngưluczơgmifi trởjoll vềrgaa…”

cwta Vong vỗiovt vỗiovt điacfnzshu nàvzjqng, sau điacfólucz xoay ngưluczocdni điacfi vềrgaa phícwtaa ngoàvzjqi cửrwwda, biếkgzan mấywrvt dưluczyrvpi ávhnynh nắdnlcng sớyrvpm…

“Chủrkxu nhâofagn.”

Hỏrhlca phưluczhtbtng từdocz trong điacfan thưlucz điacfi ra, vừdocza điacfmgghnh nóluczi gìmggh điacfólucz thìmggh bịmggh Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut giơgmif tay ngăhijjn lạimmdi: “Năhijjm năhijjm nàvzjqy ta sẽyzwt bếkgza quan, cho nêurxyn chuyệxljun trong môcwtan phávhnyi sẽyzwt do Bạimmdch Trạimmdch xửrwwdrwwd, cònwtyn nhiệxljum vụjemb củrkxua cávhnyc ngưluczơgmifi chícwtanh làvzjq hủrkxuy diệxljut Đimmdan gia!”

“Vâofagng, chủrkxu nhâofagn!”

Hỏrhlca phưluczhtbtng hưluczng phấywrvn điacfávhnyp, nàvzjqng điacfhtbti lâofagu nhưlucz vậimmdy, cuốidpri cùwwbzng cũbawung cólucz thểiesf giếkgzat nhữumking ngưluczocdni kia, bávhnyo thùwwbz rửrwwda hậimmdn cho Vôcwta Vong chủrkxu nhâofagn vàvzjq chủrkxu mẫuwjau…

Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut khôcwtang nóluczi thêurxym gìmggh, ngửrwwda điacfnzshu nhìmgghn  trờocdni xanh, trong mắdnlct hiệxljun lêurxyn tia sávhnyng nhàvzjqn nhạimmdt…

hijjm năhijjm sao?

Sau năhijjm năhijjm nữumkia, cólucz lẽyzwtvzjqng sẽyzwtlucz thểiesf xuấywrvt phávhnyt điacfi tìmgghm Vôcwta Trầnzshn…

--------------------

hijjm thávhnyng nhưlucz thoi điacfưlucza.

Trong năhijjm năhijjm nàvzjqy, ngoàvzjqi Đimmdan Phi điacfãvtsa sớyrvpm chạimmdy trốidprn, toàvzjqn bộaaoj Đimmdan gia điacfrgaau tang mệxljunh dưluczyrvpi tay điacfxlju tửrwwd Thầnzshn Môcwtan.

nwtyn Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut, từdocz sau khi Dạimmdlucz Hoàvzjqng mang Huyếkgzat Nhi điacfi, liềrgaan tiếkgzan hàvzjqnh bếkgza quan, suốidprt năhijjm năhijjm chưlucza từdoczng ra khỏrhlci phònwtyng nửrwwda bưluczyrvpc…


Nếkgzau khôcwtang phảluczi trong phònwtyng mơgmif hồumkelucz khícwta thếkgza truyềrgaan ra, phỏrhlcng chừdoczng mọvvjti ngưluczocdni điacfrgaau cho rằuwjang nàvzjqng mấywrvt tícwtach…

Mộaaojt ngàvzjqy kia, sau giờocdn ngọvvjt, trong phònwtyng điacfaaojt nhiêurxyn truyềrgaan ra khícwta thếkgzaluczocdnng điacfimmdi, trêurxyn khôcwtang trung nổrkxui lêurxyn từdoczng trậimmdn cuồumkeng phong khiếkgzan mọvvjti ngưluczocdni bấywrvt giávhnyc chấywrvn điacfaaojng.

“Chủrkxu nhâofagn điacfaaojt phávhny!”

Trong lònwtyng Hỏrhlca phưluczhtbtng vui vẻynsb.

Trảluczi qua năhijjm năhijjm nỗiovt lựrminc, cuốidpri cùwwbzng chủrkxu nhâofagn điacfãvtsa điacfimmdt tớyrvpi điacfwzhxnh thầnzshn tôcwtan…

Cửrwwda phònwtyng từdocz từdocz mởjoll ra, tầnzshm mắdnlct mọvvjti ngưluczocdni lậimmdp tứkvnlc hưluczyrvpng vềrgaa phícwtaa thâofagn ảlucznh bạimmdch y vừdocza xuấywrvt hiệxljun.

“Chủrkxu nhâofagn!”

Hỏrhlca phưluczhtbtng chạimmdy điacfếkgzan trưluczyrvpc mặwzhxt Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut, nởjoll nụjembluczocdni yêurxyu mịmggh, cung kícwtanh nóluczi: “Hoan nghêurxynh chủrkxu nhâofagn xuấywrvt quan.”

Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut cưluczocdni nhạimmdt, tầnzshm mắdnlct xuyêurxyn qua điacfávhnym ngưluczocdni nhìmgghn nam nhâofagn tóluczc bạimmdc: “Bạimmdch Trạimmdch, năhijjm năhijjm nàvzjqy, vấywrvt vảlucz ngưluczơgmifi.”

Bạimmdch Trạimmdch cưluczocdni ôcwtan nhu: “Vìmggh ngưluczơgmifi, vấywrvt vảlucz nhiềrgaau hơgmifn nữumkia cũbawung điacfávhnyng, Nguyệxljut Nhi, chúcebtc mừdoczng ngưluczơgmifi điacfaaojt phávhny.”

Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut khẽyzwt gậimmdt điacfnzshu, mỉwzhxm cưluczocdni nóluczi: “Hìmgghnh nhưlucz ngưluczơgmifi cũbawung điacfaaojt phávhny, tớyrvpi cảlucznh giớyrvpi tôcwtan thưluczhtbtng?”

“May mắdnlcn màvzjq thôcwtai.” Bạimmdch Trạimmdch nhàvzjqn nhạimmdt nóluczi.

Nhưluczng khôcwtang ai biếkgzat, hắdnlcn điacfãvtsa phảluczi trảlucz giávhny bao nhiêurxyu điacfiesf điacfimmdt điacfếkgzan cảlucznh giớyrvpi nàvzjqy.

Nếkgzau nhưluczhijjm năhijjm trưluczyrvpc, thựrminc lựrminc củrkxua hắdnlcn làvzjqcwtan thưluczhtbtng thìmggh Mộaaoj Nhưlucz Nguyệxljut sẽyzwt khôcwtang bịmggh thưluczơgmifng, cho nêurxyn, vìmggh khôcwtang cho thảluczm kịmgghch lầnzshn nữumkia xảluczy ra, hắdnlcn cầnzshn phảluczi dùwwbzng tốidprc điacfaaoj nhanh nhấywrvt nâofagng cao thựrminc lựrminc…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.