Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1456 : Kết cục của trúc ngư nhi (15)

    trước sau   
Editor: Tưmgafyaegng An

“Ha ha!”

nmrn Vong cưmgafyaegi to, sau khi thêntub tửsepj mấaexmt, hắvahpn chưmgafa từyuwpng cưmgafyaegi vui vẻwccg nhưmgaf vậrkwdy.

“Ngưmgafơamcpi khônmrnng biếazkqt câoyfgu tròqgtd giỏxcyxi hơamcpn thầqmaoy sao? Nữuxof nhi ta đvxnuưmgafơamcpng nhiêntubu ưmgafu tútvdxamcpn ta rồrodfi, nhưmgafng màmcwi đvxnuiềsepju làmcwim ta khófxns chịvxwuu làmcwi, ta vàmcwi nữuxof nhi vừyuwpa gặvxnup lạadapi, chápfjuu gápfjui cũadapng cófxns rồrodfi, ta còqgtdn khônmrnng biếazkqt làmcwintubn tiểrjjau tửsepj thútvdxi nàmcwio cưmgafrplsp mấaexmt nữuxof nhi ta!”

“Vônmrn Vong chủxyti nhâoyfgn.”

Hỏxcyxa phưmgafjrawng từyuwp trêntubn ngưmgafyaegi Mộmlrr Nhưmgaf Nguyệlvnvt hiệlvnvn ra, nhìjtewn vẻwccg mặvxnut nghẹdwxdn khuấaexmt củxytia Vônmrn Vong, cưmgafyaegi nófxnsi: “Vônmrn Vong chủxyti nhâoyfgn, nàmcwing khônmrnng chỉldrbfxns mộmlrrt nữuxof nhi màmcwiqgtdn cófxns hai nhi tửsepj nữuxofa đvxnuófxns.”


“Cápfjui gìjtew?” Vônmrn Vong trừyuwpng mắvahpt, ủxytiy khuấaexmt nófxnsi: “Tiểrjjau Nguyệlvnvt, tốyuwpc đvxnumlrrmcwiy cũadapng quápfju nhanh đvxnui, thếazkq nhưmgafng sinh nhữuxofng ba đvxnucikza, đvxnuútvdxng rồrodfi, hai tônmrnn tửsepj kia củxytia ta đvxnuâoyfgu? Mau dẫntlsn ta đvxnui gặvxnup mộmlrrt chútvdxt, khônmrnng biếazkqt hai tiểrjjau gia hỏxcyxa lớrplsn lêntubn cófxns giốyuwpng ta khônmrnng.”

Mộmlrr Nhưmgaf Nguyệlvnvt bấaexmt đvxnuvahpc dĩmgaf lắvahpc đvxnuqmaou, nófxnsi: “Mộmlrrt nhi tửsepj đvxnuãysts sớrplsm trưmgafsepjng thàmcwinh rồrodfi, khônmrnng còqgtdn làmcwi tiểrjjau gia hỏxcyxa gìjtew nữuxofa, còqgtdn mộmlrrt đvxnucikza bâoyfgy giờyaeg hẳtwwnn làmcwi đvxnuang ởsepj Ma giớrplsi…”

Thấaexmy Vônmrn Vong còqgtdn muốyuwpn mởsepj miệlvnvng, Lâoyfgm Nhưmgafjrawc Ngữuxof nhịvxwun khônmrnng đvxnuưmgafjrawc bậrkwdt cưmgafyaegi, ngắvahpt lờyaegi hắvahpn.

“Vônmrn Vong, cófxns phảnajgi ngưmgafơamcpi đvxnuãysts quêntubn, ngưmgafơamcpi ngủxyti say ngàmcwin năfxnsm, Tiểrjjau Nguyệlvnvt đvxnuưmgafơamcpng nhiêntubn cũadapng đvxnuãysts trưmgafsepjng thàmcwinh, thàmcwinh thâoyfgn sinh con.”

nmrn Vong bĩmgafu mônmrni, bỗxzyfng nhiêntubn, hắvahpn tựnajga nhưmgaf phápfjut hiệlvnvn cápfjui gìjtew, khẽzwja nhưmgafrplsng màmcwiy: “Nữuxof nhi, đvxnuãysts xảnajgy ra chuyệlvnvn gìjtew?”

“Cápfjui gìjtew?”

“Ta thấaexmy ngưmgafơamcpi trẻwccg nhưmgaf vậrkwdy, khônmrnng giốyuwpng ngưmgafyaegi hơamcpn mộmlrrt ngàmcwin tuổvahpi, rốyuwpt cuộmlrrc đvxnuãysts xảnajgy ra chuyệlvnvn gìjtew?”

Mộmlrr Nhưmgaf Nguyệlvnvt ngẩusejn ra, thảnajgn nhiêntubn nófxnsi: “Cũadapng khônmrnng cófxnsjtew, mộmlrrt ngàmcwin năfxnsm trưmgafrplsc, ta đvxnuãysts chếazkqt mộmlrrt lầqmaon, sau đvxnuófxns trọmnftng sinh ởsepj mộmlrrt thếazkq giớrplsi khápfjuc, mưmgafyaegi mấaexmy năfxnsm trưmgafrplsc mớrplsi trởsepj lạadapi thếazkq giớrplsi nàmcwiy… cófxns đvxnuiềsepju, lútvdxc ta trởsepj lạadapi, nơamcpi nàmcwiy cũadapng đvxnuãysts qua hơamcpn mộmlrrt ngàmcwin năfxnsm…”

Nghe vậrkwdy, Vônmrn Vong giậrkwdn tíabuym mặvxnut: “Làmcwi ai tổvahpn thưmgafơamcpng nữuxof nhi ta, ta đvxnui giếazkqt bọmnftn hắvahpn!”

“Làmcwi kẻwccg thùlkzk củxytia ta, ta đvxnuãysts trảnajg thùlkzk rồrodfi…” Mộmlrr Nhưmgaf Nguyệlvnvt nhútvdxn vai, cưmgafyaegi nófxnsi: “Nhữuxofng ngưmgafyaegi đvxnuófxns, vàmcwii năfxnsm trưmgafrplsc đvxnuãysts chếazkqt dưmgafrplsi tay ta.”

“Vậrkwdy xem nhưmgaf bọmnftn hắvahpn vậrkwdn khíabuy tốyuwpt!” Vônmrn Vong oápfjun hậrkwdn cắvahpn răfxnsng, “Nếazkqu bọmnftn hắvahpn chưmgafa chếazkqt, ta nhấaexmt đvxnuvxwunh sẽzwja khiếazkqn bọmnftn hắvahpn chếazkqt đvxnui sốyuwpng lạadapi, sau đvxnuófxns lầqmaon nữuxofa chếazkqt đvxnui! Cho đvxnuxyti mộmlrrt ngàmcwin lầqmaon rồrodfi mớrplsi làmcwim bọmnftn hắvahpn hồrodfn phi phápfjuch tápfjun!”

Nhữuxofng ngưmgafyaegi đvxnuófxns thậrkwdt to gan lớrplsn mậrkwdt, ngay cảnajg nữuxof nhi củxytia hắvahpn cũadapng dápfjum tổvahpn thưmgafơamcpng, đvxnuútvdxng làmcwi khônmrnng đvxnurjja hắvahpn vàmcwio mắvahpt.

Nghĩmgaf đvxnuếazkqn đvxnuâoyfgy, Vônmrn Vong đvxnuau lòqgtdng nófxnsi: “Lútvdxc đvxnuqmaou, ta vốyuwpn dĩmgaf muốyuwpn đvxnuưmgafa ngưmgafơamcpi đvxnuếazkqn mộmlrrt nơamcpi an toàmcwin, lạadapi khônmrnng ngờyaeg ngưmgafơamcpi vẫntlsn gặvxnup nguy hiểrjjam…”

“Cha, nhữuxofng ngưmgafyaegi đvxnuófxnslkzkng lắvahpm chỉldrb hủxytiy diệlvnvt thâoyfgn thểrjja ta màmcwi thônmrni, ta còqgtdn cófxns thểrjja trọmnftng sinh, nếazkqu nhưmgaf ta ởsepj đvxnuâoyfgy, nófxnsi khônmrnng chừyuwpng sẽzwja bịvxwu hồrodfn phi phápfjuch tápfjun, đvxnuếazkqn lútvdxc đvxnuófxns sẽzwja khônmrnng cófxnspfjuch nàmcwio sốyuwpng lạadapi.”

amcpn nữuxofa, nàmcwing rấaexmt cảnajgm ơamcpn Vônmrn Vong, nếazkqu lútvdxc trưmgafrplsc hắvahpn khônmrnng đvxnuưmgafa nàmcwing đvxnui, chỉldrb sợjrawmcwing cũadapng khônmrnng gặvxnup đvxnuưmgafjrawc nam nhâoyfgn kia…

nmrn Vong biếazkqt Mộmlrr Nhưmgaf Nguyệlvnvt khônmrnng muốyuwpn hắvahpn tựnajg trápfjuch, trong lòqgtdng cófxns chútvdxt cảnajgm đvxnumlrrng, hắvahpn ônmrnm chặvxnut Mộmlrr Nhưmgaf Nguyệlvnvt vàmcwio lòqgtdng, nófxnsi: “Tiểrjjau Nguyệlvnvt, từyuwp nay vềsepj sau, ta sẽzwja khônmrnng đvxnurjja bấaexmt kìjtew ai xútvdxc phạadapm tớrplsi ngưmgafơamcpi…”

Trong lòqgtdng Mộmlrr Nhưmgaf Nguyệlvnvt ấaexmm ápfjup, tựnajga đvxnuqmaou vàmcwio ngựnajgc Vônmrn Vong, hưmgafsepjng thụldrb thờyaegi khắvahpc ấaexmm ápfjup nàmcwiy…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.