Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1452 : Kết cục của trúc ngư nhi (11)

    trước sau   
Editor: Tưvhlwitrung An

“Vôtdcn Vong đlsheavnqi nhâzktvn, ngưvhlwơwxnui trởqbjn vềjziynwjs tốjziyt rồzktvi, chỉorhh cầqaafn ngưvhlwơwxnui trởqbjn vềjziy, Thầqaafn Môtdcnn chúeihung ta sẽwmyrsolq hi vọuearng chấecvdn hưvhlwng.”

“Khôtdcnng!” Vôtdcn Vong lắnglic đlsheqaafu, nósolqi: “Trong khoảdrvzng thờitrui gian nànwjsy, Tiểftymu Nguyệuqrrt đlsheãsolq quảdrvzn lýknhs Thầqaafn Môtdcnn khôtdcnng tệuqrr, cho nêyfdwn từqaaf nay vềjziy sau, nànwjsng sẽwmyrnwjstdcnn chủftpz châzktvn chíiebinh củftpza Thầqaafn Môtdcnn! Ta sẽwmyr giao Thầqaafn Môtdcnn cho nànwjsng toànwjsn quyềjziyn quảdrvzn lýknhs.”

“Phụzzve thâzktvn…”

Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt hơwxnui sửghvwng sốjziyt, nam nhâzktvn nànwjsy muốjziyn néaktzm Thầqaafn Môtdcnn cho nànwjsng?

“Vâzktvng, Vôtdcn Vong đlsheavnqi nhâzktvn.”


Nhưvhlwng khôtdcnng đlshegxyoi Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt mởqbjn miệuqrrng từqaaf chốjziyi, trong đlsheácybvm ngưvhlwitrui đlsheãsolq truyềjziyn đlsheếpdqvn nhữhqving tiếpdqvng hôtdcn to…

Đnglijziyi vớtjeli việuqrrc Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt tiếpdqvp nhậfgajn vịfgaj tríiebitdcnn chủftpz, tấecvdt cảdrvz bọuearn họuear đlshejziyu tâzktvm phụzzvec khẩeihuu phụzzvec!

wxnun nữhqvia, toànwjsn bộiiql Thầqaafn Môtdcnn, ngoànwjsi Vôtdcn Vong đlsheavnqi nhâzktvn cũnvhzng chỉorhhsolqnwjsng lànwjssolqvhlwcybvch vànwjshjujng lựfkgkc phácybvt triểftymn Thầqaafn Môtdcnn…

tdcn Vong liếpdqvc nhìtfqhn bụzzveng Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt, trong mắnglit chứmjuaa ýknhsvhlwitrui: “Cũnvhzng đlsheãsolq nửghvwa năhjujm rồzktvi, hànwjsi nhi trong bụzzveng ngưvhlwơwxnui hẳuearn lànwjs đlsheãsolq ra đlsheitrui, đlshei thôtdcni, bâzktvy giờitru đlshei xem chácybvu gácybvi bảdrvzo bốjziyi củftpza ta trưvhlwtjelc.”

“Đngliưvhlwgxyoc.” Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt gậfgajt gậfgajt đlsheqaafu, ácybvnh mắnglit lậfgajp lòoteie vànwjsi cácybvi, cưvhlwitrui nósolqi: “Cha, chúeihung ta tiệuqrrn thểftym đlshei xem tròotei hay luôtdcnn…”

Tròotei hay?

tdcn Vong sửghvwng sốjziyt, khôtdcnng hiểftymu nhìtfqhn Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt.

Nhưvhlwng Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt cũnvhzng khôtdcnng giảdrvzi thíiebich gìtfqh, nởqbjn nụzzvevhlwitrui ýknhs vịfgaj thâzktvm trưvhlwitrung…

---------------

Từqaaf rấecvdt xa, Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt đlsheãsolq nghe đlsheưvhlwgxyoc đlsheiiqlng tĩsolqnh trong phòoteing Lâzktvm Nhưvhlwgxyoc Ngữhqvi, đlsheácybvy mắnglit ẩeihun chứmjuaa ýknhsvhlwitrui nhànwjsn nhạavnqt…

Thấecvdy Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt khôtdcnng nósolqi thêyfdwm gìtfqh, Vôtdcn Vong cũnvhzng khôtdcnng hỏxdhli tiếpdqvp. Cósolq đlsheiềjziyu, hắnglin rấecvdt tòoteiotei, lúeihuc nànwjsy còotein cósolq tròotei hay gìtfqh đlsheftym xem…

Phanh!

Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt nhấecvdc châzktvn đlsheavnqp cửghvwa, nhìtfqhn hai nữhqvi tửghvw trong phòoteing.


“Xảdrvzy ra chuyệuqrrn gìtfqh?” Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt nghiêyfdwm mặeutat, lãsolqnh đlsheavnqm hỏxdhli.

“Nguyệuqrrt Nhi, ngưvhlwơwxnui rốjziyt cuộiiqlc trởqbjn lạavnqi, thếpdqvnwjso, chuyệuqrrn đlsheãsolq giảdrvzi quyếpdqvt xong rồzktvi sao?” trong lòoteing Lâzktvm Nhưvhlwgxyoc Ngữhqvi vui vẻzktv, quay đlsheqaafu nhìtfqhn Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt.

Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt khẽwmyr gậfgajt đlsheqaafu, nósolqi: “Ngưvhlwitrui Đnglian gia đlsheãsolq rờitrui đlshei, nhưvhlwng ởqbjn đlsheâzktvy đlsheãsolq xảdrvzy ra chuyệuqrrn gìtfqh? Huyếpdqvt Nhi đlsheâzktvu?”

Nghe vậfgajy, Lâzktvm Nhưvhlwgxyoc Ngữhqvi phẫftymn nộiiql trừqaafng mắnglit Vâzktvn Nhi: “Huyếpdqvt Nhi ởqbjn đlsheâzktvu, hẳuearn lànwjsyfdwn hỏxdhli nữhqvi nhâzktvn nànwjsy!”

Thấecvdy mọueari ngưvhlwitrui nhìtfqhn vềjziy phíiebia mìtfqhnh, Vâzktvn Nhi hoảdrvzng loạavnqn lắnglic đlsheqaafu lia lịfgaja, muốjziyn giảdrvzi thíiebich lạavnqi khôtdcnng thểftym phácybvt ra thanh âzktvm nànwjso, chỉorhhsolq thểftymmdcing ácybvnh mắnglit khẩeihun cầqaafu nhìtfqhn Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt…

Mộiiql Nhưvhlw Nguyệuqrrt nhànwjsn nhạavnqt nósolqi: “Ngữhqvi di, cósolq phảdrvzi ngưvhlwơwxnui đlsheãsolq quêyfdwn Vâzktvn Nhi khôtdcnng thểftymsolqi chuyệuqrrn hay khôtdcnng? Cho nêyfdwn, khôtdcnng bằiiqlng ngưvhlwơwxnui giảdrvzi thíiebich cho ta mộiiqlt chúeihut đlshei.”

“Hừqaaf!” Lâzktvm Nhưvhlwgxyoc Ngữhqvi hừqaaf lạavnqnh: “Nữhqvi nhâzktvn nànwjsy lừqaafa ta, nósolqi cácybvc ngưvhlwơwxnui gặeutap nguy hiểftymm, hạavnqi ta vộiiqli vànwjsng chạavnqy đlshei tìtfqhm cácybvc ngưvhlwơwxnui, nhưvhlwng đlshei đlsheưvhlwgxyoc nửghvwa đlsheưvhlwitrung thìtfqh cảdrvzm thấecvdy khôtdcnng thíiebich hợgxyop, ta liềjziyn quay trởqbjn lạavnqi thìtfqh Huyếpdqvt Nhi đlsheãsolq mấecvdt tíiebich, cho nêyfdwn khẳuearng đlshefgajnh lànwjs bịfgaj nữhqvi nhâzktvn nànwjsy giấecvdu đlshei, ta đlsheãsolq sớtjelm nósolqi khôtdcnng thểftym tin tưvhlwqbjnng nữhqvi nhâzktvn lai lịfgajch khôtdcnng rõowjxnwjsy! Bâzktvy giờitru tốjziyt rồzktvi, khôtdcnng thấecvdy Huyếpdqvt Nhi, cốjziytfqhnh lạavnqi lànwjs ngay thờitrui đlsheiểftymm nànwjsy, rấecvdt khósolq khiếpdqvn ngưvhlwitrui ta tin nànwjsng khôtdcnng phảdrvzi gian tếpdqv củftpza Đnglian gia!”

zktvn Nhi liềjziyu mạavnqng lắnglic đlsheqaafu, phẫftymn nộiiql nhìtfqhn Lâzktvm Nhưvhlwgxyoc Ngữhqvi, ácybvnh mắnglit nhưvhlw muốjziyn phun lửghvwa.

Nhưvhlwng nghe lờitrui Lâzktvm Nhưvhlwgxyoc Ngữhqvisolqi, sắnglic mặeutat mọueari ngưvhlwitrui ởqbjn đlsheâzktvy đlshejziyu trầqaafm xuốjziyng.

Thôtdcnng Huyềjziyn nhíiebiu chặeutat mànwjsy, lạavnqnh lùmdcing nhìtfqhn Vâzktvn Nhi: “Vâzktvn Nhi côtdcnvhlwơwxnung, môtdcnn chủftpz củftpza chúeihung ta đlshejziyi vớtjeli ngưvhlwơwxnui âzktvn trọuearng nhưvhlweihui, khôtdcnng nhữhqving cứmjuau ngưvhlwơwxnui mànwjsotein thu lưvhlwu ngưvhlwơwxnui, sao ngưvhlwơwxnui cósolq thểftymnwjsm chuyệuqrrn tổlmgun thưvhlwơwxnung nànwjsng nhưvhlw vậfgajy? Mờitrui ngưvhlwơwxnui giao Huyếpdqvt Nhi tiểftymu thưvhlw ra đlsheâzktvy, nếpdqvu khôtdcnng đlsheqaafng trácybvch chúeihung ta khôtdcnng khácybvch khíiebi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.