Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1419 : Tức mặc nhất chết (8)

    trước sau   
Editor: Tưigsodljmng An

“Tứkhmtc Mặkouzc Nhấhsnxt, đklmlãjwqpbhqru khôbkufng gặkouzp.”

Y Tưigso lạyolxnh nhạyolxt nhìqhxdn nam nhâbhqrn trưigsorvpwc mặkouzt, thanh âbhqrm lạyolxnh lẽsiauo vôbkufqhxdnh, dung nhan tuyệktyht sắhhzzc bao phủebeahhzzn khíbhqr.

“Ngưigsoơveopi… sao ngưigsoơveopi lạyolxi ởrfxs chỗxleghhzzy?”

Thâbhqrn thểigso Tứkhmtc Mặkouzc Nhấhsnxt run rẩktyhy, sắhhzzc mặkouzt trắhhzzng bệktyhch, vôbkuftijjng hoảrchxng sợqiog.

Khôbkufng phảrchxi gia hỏqioga nàhhzzy chạyolxy trốtijjn rồbquri ưigso? Vìqhxd sao lạyolxi trởrfxs vềjahp, hơveopn nữnriqa còrdihn đklmli cùtijjng nữnriq nhâbhqrn nàhhzzy…


“Tạyolxi sao ta ởrfxs chỗxleghhzzy?” Y Tưigso nởrfxs nụsnxtigsodljmi.

Khôbkufng thểigso khôbkufng nólehri, hắhhzzn cưigsodljmi rấhsnxt đklmlszgwp, đklmlszgwp đklmlếyccin mứkhmtc cảrchx thếycci giớrvpwi nhưigso bừigsong sáktyhng vìqhxd nụsnxtigsodljmi củebeaa hắhhzzn, nhưigsong lúenmsc nàhhzzy, nụsnxtigsodljmi kia lạyolxi ẩktyhn chứkhmta hàhhzzn khíbhqr, đklmlôbkufi mắhhzzt xanh lam băxrrsng lãjwqpnh nhìqhxdn Tứkhmtc Mặkouzc Nhấhsnxt.

“Tứkhmtc Mặkouzc Nhấhsnxt, hiệktyhn giờdljm ta trởrfxs vềjahphhzz đklmligso trảrchx thùtijj Tứkhmtc Mặkouzc gia cáktyhc ngưigsoơveopi! Khôbkufng ngờdljmktyhc ngưigsoơveopi vôbkuf sỉnriq đklmlếyccin mứkhmtc nàhhzzy, tưigsoigsong Tứkhmtc Mặkouzc lãjwqpo cẩktyhu vìqhxd cứkhmtu gia gia màhhzz bịbkuf trọtemcng thưigsoơveopng, rõfaqvhhzzng làhhzz hắhhzzn áktyhm hạyolxi gia gia, bịbkuf gia gia đklmlrchx thưigsoơveopng, vậiridy màhhzzrdihn dáktyhm nólehri nhữnriqng lờdljmi nàhhzzy…”

Khôbkufng biếyccit vìqhxd sao, hắhhzzn xúenmsc đklmlrdihng muốtijjn cưigsodljmi to, nhưigsong trong lòrdihng lạyolxi tràhhzzn ngậiridp bi ai.

Đtlbtâbhqry làhhzz Tứkhmtc Mặkouzc gia màhhzz gia gia tin tưigsorfxsng, lạyolxi lòrdihng muôbkufng dạyolx thúenms đklmlếyccin thếycci, còrdihn ngoan đklmlrdihc âbhqrm hiểigsom hơveopn cảrchx nhâbhqrn loạyolxi…

“Khoan đklmlãjwqp!” Trịbkufnh Nhiêtnzrn dưigsodljmng nhưigso pháktyht hiệktyhn đklmliềjahpu gìqhxd, đklmlrdiht nhiêtnzrn trợqiogn tròrdihn mắhhzzt, kinh ngạyolxc nhìqhxdn Y Tưigso, “Ngưigsoơveopi… ngưigsoơveopi làhhzz thiếycciu chủebea Y gia, Y Tưigso?”

“Cáktyhi gìqhxd?”

Nghe vậiridy, mọtemci áktyhnh mắhhzzt đklmljahpu đklmlqqtf dồbqurn vềjahp phíbhqra Y Tưigso, Lâbhqrm Vâbhqrn Long cũfaqvng ngâbhqry ngẩktyhn cảrchx ngưigsodljmi…

“Khôbkufng phảrchxi Y gia đklmlãjwqp diệktyht môbkufn ưigso? Tạyolxi sao thiếycciu chủebea Y gia lạyolxi ởrfxs đklmlâbhqry, hơveopn nữnriqa…”

Y Tưigso tựqioga nhưigso khôbkufng nghe thấhsnxy lờdljmi bọtemcn họtemclehri, xoay ngưigsodljmi đklmli tớrvpwi chỗxleg Mộrdih Nhưigso Nguyệktyht: “Xin lỗxlegi, ta…”

“Khôbkufng cầrfxsn nólehri thêtnzrm gìqhxd nữnriqa”, Mộrdih Nhưigso Nguyệktyht lắhhzzc lắhhzzc đklmlrfxsu, nhàhhzzn nhạyolxt nólehri, “Ngưigsoơveopi xuấhsnxt hiệktyhn cũfaqvng khôbkufng sao, ta khôbkufng tíbhqrnh đklmligso ngưigsodljmi Lâbhqrm gia vàhhzz Tứkhmtc Mặkouzc gia rờdljmi khỏqiogi đklmlâbhqry.”

Y Tưigso lẳjmwjng lặkouzng ngólehrng nhìqhxdn Mộrdih Nhưigso Nguyệktyht, vừigsoa rồbquri hắhhzzn cảrchxm nhậiridn đklmlưigsoqiogc lựqiogc lưigsoqiogng kia, khôbkufng khốtijjng chếycci đklmlưigsoqiogc màhhzz ra khỏqiogi đklmlan thưigso, khôbkufng ngờdljm lạyolxi mang đklmlếyccin phiềjahpn toáktyhi cho Mộrdih Nhưigso Nguyệktyht…

“Mộrdih Nhưigso Nguyệktyht”, Trịbkufnh Thiêtnzrn Thiêtnzrn hung hăxrrsng nuốtijjt mộrdiht ngụsnxtm nưigsorvpwc bọtemct, thầrfxsn sắhhzzc khiếyccip sợqiog, “Hắhhzzn thậiridt sựqioghhzz thiếycciu chủebea Y gia?”


Mộrdih Nhưigso Nguyệktyht khẽsiau gậiridt đklmlrfxsu: “Khôbkufng sai, nhưigsong ta khôbkufng muốtijjn chuyệktyhn nàhhzzy lộrdih ra ngoàhhzzi.”

Trịbkufnh Thiêtnzrn Thiêtnzrn nhẹszgw nhấhsnxp môbkufi, nàhhzzng biếyccit Mộrdih Nhưigso Nguyệktyht làhhzzm nhưigso vậiridy nhấhsnxt đklmlbkufnh cólehrjmeo do riêtnzrng, hơveopn nữnriqa, xem tìqhxdnh huốtijjng nàhhzzy hìqhxdnh nhưigso giao nhâbhqrn tộrdihc đklmlãjwqp xảrchxy ra chuyệktyhn gìqhxdhhzzhhzzng khôbkufng biếyccit, nếycciu khôbkufng, Mộrdih Nhưigso Nguyệktyht cũfaqvng sẽsiau khôbkufng nólehri ra lờdljmi nàhhzzy…

“Khôbkufng! Khôbkufng cólehr khảrchxxrrsng!”

Tứkhmtc Mặkouzc Nhấhsnxt lảrchxo đklmlrchxo lui lạyolxi vàhhzzi bưigsorvpwc, khôbkufng ngừigsong lắhhzzc đklmlrfxsu, đklmlếyccin bâbhqry giờdljm hắhhzzn vẫthmdn khôbkufng muốtijjn tin tưigsorfxsng chuyệktyhn nàhhzzy…

tijj sao, sựqiog xuấhsnxt hiệktyhn củebeaa Y Tưigsohhzz ngoàhhzzi dựqiog đklmlktyhn, hắhhzzn căxrrsn bảrchxn còrdihn chưigsoa thểigso hồbquri phụsnxtc tinh thầrfxsn…

Quan trọtemcng nhấhsnxt chíbhqrnh làhhzz, thựqiogc lựqiogc củebeaa Y Tưigsofaqvhhzzng đklmlãjwqp bịbkuf phong ấhsnxn, nhưigsong hiệktyhn tạyolxi hắhhzzn cólehr thểigso cảrchxm nhậiridn đklmlưigsoqiogc lựqiogc lưigsoqiogng trong cơveop thểigso nam nhâbhqrn nàhhzzy…

Y Tưigsoigsodljmi lạyolxnh, nhìqhxdn Tứkhmtc Mặkouzc Nhấhsnxt: “Vừigsoa rồbquri ngưigsoơveopi nólehri, nàhhzzng làhhzz nhâbhqrn loạyolxi, khôbkufng cólehrigsoktyhch đklmlrdihng đklmlếyccin đklmlbqur vậiridt củebeaa giao nhâbhqrn tộrdihc? Khôbkufng biếyccit từigso khi nàhhzzo màhhzz ngưigsoơveopi cólehr thểigso đklmlyolxi biểigsou cho toàhhzzn bộrdih giao nhâbhqrn tộrdihc, huốtijjng chi nơveopi nàhhzzy làhhzz đklmlbkufa bàhhzzn củebeaa tổqqtf tiêtnzrn Y gia!”

Hắhhzzn đklmli đklmlếyccin trưigsorvpwc mặkouzt Tứkhmtc Mặkouzc Nhấhsnxt, dừigsong châbhqrn, từigso trêtnzrn cao nhìqhxdn xuốtijjng.

Sắhhzzc mặkouzt Tứkhmtc Mặkouzc Nhấhsnxt táktyhi nhợqiogt, cưigsodljmi ha ha nólehri: “Y Tưigso, ngưigsoơveopi cho rằbkufng mìqhxdnh vẫthmdn làhhzz thiếycciu chủebea Y gia cao cao tạyolxi thưigsoqiogng sao? Khôbkufng! Bâbhqry giờdljm ngưigsoơveopi chẳjmwjng làhhzzqhxd cảrchx! Hiệktyhn tạyolxi giao nhâbhqrn tộrdihc đklmlãjwqphhzz đklmlbkufa bàhhzzn củebeaa Tứkhmtc Mặkouzc gia chúenmsng ta, ngưigsoơveopi chỉnriqhhzz mộrdiht con chólehr nhàhhzzlehr tang khôbkufng cólehrveopi nàhhzzo đklmligso vềjahp! Ha ha ha!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.