Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1402 : Di tích tổ tiên (3)

    trước sau   
Editor: Tưatfhnuuang An

“Tỷqvcs thígara kếhsbdt thúuxypc chưatfha?” Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet nhếhsbdch môqbowi, quéaclzt mắhhpot vềchwq phígaraa khuôqbown mặkoilt xanh méaclzt củbbaja Tứchwqc Mặkoilc Nhấsefmt, “Nếhsbdu tỷqvcs thígara đqmctãchqx kếhsbdt thúuxypc, vậvphty cógsar thểtzgw tan cuộworec hay khôqbowng?”

Sắhhpoc mặkoilt Tứchwqc Mặkoilc Nhấsefmt lúuxypc xanh lúuxypc trắhhpong, lạcvcinh lùtvjdng nhìkaphn Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet.

Nếhsbdu cógsar thểtzgw, Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet tin, nam nhâoqzfn nàychxy nhấsefmt đqmctmkjgnh sẽnzbs ra tay vớvzlci nàychxng.

Nhưatfhng thôqbowng qua chuyệuween Y gia, cógsar thểtzgw thấsefmy Tứchwqc Mặkoilc gia dốulmai tráynnb cỡhhpoychxo, hắhhpon tuyệuweet đqmctulmai sẽnzbs khôqbowng ra tay vớvzlci nàychxng trưatfhvzlcc mặkoilt nhiềchwqu ngưatfhnuuai nhưatfh vậvphty…

“Hừlkka!” Tứchwqc Mặkoilc Nhấsefmt hừlkka lạcvcinh, liếhsbdc nhìkaphn Lâoqzfm Nghiệuweep sắhhpoc mặkoilt táynnbi nhợnzbst, trong lògsarng thầapwdm mắhhpong mộworet câoqzfu ‘phếhsbd vậvphtt’, nógsari: “Chúuxypng ta đqmcti!”


Dứchwqt lờnuuai, hắhhpon khôqbowng hềchwq nhìkaphn ngưatfhnuuai Trịmkjgnh gia, xoay ngưatfhnuuai rờnuuai đqmcti, nhanh chógsarng biếhsbdn mấsefmt khỏyuhhi tầapwdm mắhhpot mọvzlci ngưatfhnuuai…

Trong đqmctáynnbm đqmctôqbowng truyềchwqn ra từlkkang tiếhsbdng hoan hôqbow.

Ngưatfhnuuai Trịmkjgnh gia sùtvjdng báynnbi nhìkaphn Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet, áynnbnh mắhhpot sáynnbng ngờnuuai.

Trong mắhhpot bọvzlcn họvzlc, nữupuo tửqvcsychxy chígaranh làychx thầapwdn khôqbowng gìkaph khôqbowng làychxm đqmctưatfhnzbsc, nếhsbdu khôqbowng cógsarychxng, chỉnxjk sợnzbs giờnuua đqmctâoqzfy Trịmkjgnh gia sẽnzbs bịmkjgoqzfm gia hung hăarrpng giẫqbowm đqmctcvcip dưatfhvzlci châoqzfn…

“Cảehztm ơwgmvn ngưatfhơwgmvi.” Trịmkjgnh Thiêwdykn Thiêwdykn cắhhpon môqbowi, đqmcti đqmctếhsbdn bêwdykn cạcvcinh Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet, tưatfhơwgmvi cưatfhnuuai châoqzfn thàychxnh tha thiếhsbdt, “Ngưatfhơwgmvi đqmctãchqx giúuxypp ta quáynnb nhiềchwqu, nếhsbdu khôqbowng nhờnuua ngưatfhơwgmvi, ta thậvphtt sựjblc khôqbowng biếhsbdt nêwdykn làychxm gìkaphoqzfy giờnuua, hơwgmvn nữupuoa, ta cũplwcng khôqbowng cógsar quyếhsbdt đqmctynnbn đqmctưatfha ra yêwdyku cầapwdu nhưatfh vậvphty vớvzlci ngưatfhnuuai Tứchwqc Mặkoilc gia…”

“Đceyklkkang quêwdykn chuyệuween cáynnbc ngưatfhơwgmvi đqmctãchqx đqmctáynnbp ứchwqng ta làychx đqmctưatfhnzbsc.”

Kỳqbow thậvphtt, đqmctulmai vớvzlci ngưatfhnuuai Trịmkjgnh gia, Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet vẫqbown tưatfhơwgmvng đqmctulmai cógsar hảehzto cảehztm, cho dùtvjduxypc đqmctapwdu Trịmkjgnh Thiêwdykn Thiêwdykn vàychx Trịmkjgnh Nhiêwdykn từlkkang nógsari chuyệuween rấsefmt lỗcelbchqxng.

Nhưatfhng tígaranh cáynnbch bọvzlcn họvzlc lạcvcii rấsefmt châoqzfn thậvphtt, dũplwcng cảehztm thừlkkaa nhậvphtn sai lầapwdm củbbaja mìkaphnh chứchwq khôqbowng phảehzti vìkaphynnbi gọvzlci làychx mặkoilt mũplwci màychx khôqbowng cúuxypi đqmctapwdu đqmctưatfhnzbsc…

“Lâoqzfm Vâoqzfn Long, dựjblca theo giao ưatfhvzlcc củbbaja chúuxypng ta, cógsar phảehzti ngưatfhơwgmvi nêwdykn giao mộworet chiếhsbdc chìkapha khógsara kháynnbc cho ta hay khôqbowng?”

Trịmkjgnh Nhiêwdykn cưatfhnuuai cưatfhnuuai nhìkaphn khuôqbown mặkoilt xanh méaclzt củbbaja Lâoqzfm Vâoqzfn Long, trong lògsarng thốulmang khoáynnbi chưatfha từlkkang cógsar.

oqzfm Vâoqzfn Long hừlkka lạcvcinh, néaclzm chìkapha khógsara tớvzlci trưatfhvzlcc mặkoilt Trịmkjgnh Nhiêwdykn, sau đqmctógsar cắhhpon răarrpng nógsari: “Chúuxypng ta trởtuyu vềchwq!”

Dứchwqt lờnuuai, hắhhpon dẫqbown theo ngưatfhnuuai Lâoqzfm gia rờnuuai khỏyuhhi quảehztng trưatfhnuuang…

“Ha ha ha!” nhìkaphn hắhhpon rờnuuai đqmcti, Trịmkjgnh Nhiêwdykn rốulmat cuộworec nhịmkjgn khôqbowng đqmctưatfhnzbsc cưatfhnuuai pháynnbwdykn, “Lâoqzfm Vâoqzfn Long, têwdykn thủbbaj hạcvci bạcvcii tưatfhvzlcng kia, khôqbowng phảehzti lúuxypc trưatfhvzlcc luôqbown nógsari nữupuo nhi ta khôqbowng bằrydvng nhi tửqvcs ngưatfhơwgmvi sao? Hiệuween tạcvcii thếhsbdychxo? Cògsarn khôqbowng phảehzti thua trong tay nữupuo nhi ta?”


Thanh âoqzfm tràychxo phúuxypng giốulmang nhưatfhynnbi gai hung hăarrpng đqmctâoqzfm vàychxo tim Lâoqzfm Vâoqzfn Long, hắhhpon cũplwcng khôqbowng dừlkkang lạcvcii màychxgsarn bưatfhvzlcc nhanh hơwgmvn, hậvphtn khôqbowng thểtzgw lậvphtp tứchwqc biếhsbdn mấsefmt trưatfhvzlcc mặkoilt Trịmkjgnh Nhiêwdykn, cũplwcng tốulmat hơwgmvn phảehzti nghe mấsefmy lờnuuai cưatfhnuuai nhạcvcio kia…

“Mộworeqbowatfhơwgmvng.” Trịmkjgnh Nhiêwdykn quay đqmctapwdu nhìkaphn Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet, cưatfhnuuai nógsari: “Hôqbowm nay ngưatfhơwgmvi chuẩgcztn bịmkjg sẵaxxkn sàychxng, ngàychxy mai chúuxypng ta sẽnzbs xuấsefmt pháynnbt đqmctếhsbdn di tígarach, cógsar đqmctiềchwqu, vịmkjg nam tửqvcswdykn cạcvcinh ngưatfhơwgmvi cógsar muốulman lưatfhu lạcvcii Trịmkjgnh gia hay khôqbowng? Ta sẽnzbs pháynnbi ngưatfhnuuai bảehzto hộwore hắhhpon an toàychxn…”

Nam nhâoqzfn nàychxy thoạcvcit nhìkaphn giốulmang nhưatfhgsarn chưatfha hoàychxn toàychxn trưatfhtuyung thàychxnh, nếhsbdu mang theo hắhhpon khógsar tráynnbnh khỏyuhhi sẽnzbs gặkoilp nguy hiểtzgwm…

“Tiểtzgwu Nguyệuweet, ta khôqbowng muốulman cáynnbch xa ngưatfhơwgmvi.” Vôqbow Vong túuxypm chặkoilt tay Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet, ủbbajy khuấsefmt nógsari.

Mấsefmt đqmcti kýchqxchwqc, hắhhpon giốulmang nhưatfh mộworet chiếhsbdc thuyềchwqn lêwdyknh đqmctêwdyknh giữupuoa biểtzgwn khơwgmvi mêwdyknh môqbowng, chỉnxjk muốulman túuxypm chặkoilt lấsefmy cọvzlcng rơwgmvm cuốulmai cùtvjdng nàychxy…

“Đceykưatfhnzbsc, ta sẽnzbs khôqbowng đqmcttzgw ngưatfhơwgmvi lưatfhu lạcvcii mộworet mìkaphnh.”

Mộwore Nhưatfh Nguyệuweet vỗcelb vỗcelb tay Vôqbow Vong rồvzlci quay đqmctapwdu nógsari vớvzlci Trịmkjgnh Nhiêwdykn: “Ta sẽnzbs bảehzto hộwore hắhhpon, ngưatfhơwgmvi cứchwq an bàychxi ngưatfhnuuai mang chúuxypng ta đqmcti làychx đqmctưatfhnzbsc.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.