Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1400 : Di tích tổ tiên (1)

    trước sau   
Editor: Tưtjnsxasnng An

Chẳaroxng qua, nhữatrqng ngưtjnsxasni kháneluc lạnmtki rấfcjut tin tưtjnsubxjng kếbeaqt quảetszspbgy, cho nêkehmn chưtjnsa từpuecng hoàspbgi nghi lờxasni Tứpuecc Mặpitjc Nhấfcjut nóduhei…

“Ngưtjnsơupjli thậfcfgt sựngbz cho rằngvkng điyinan dưtjnswbuhc hắtjnsn luyệknzdn chếbeaq tốpuect hơupjln Trịnlutnh Thiêkehmn Thiêkehmn?” Mộgsvn Nhưtjns Nguyệknzdt cưtjnsxasni lạnmtknh, thảetszn nhiêkehmn hỏpueci.

“Đatrqưtjnsơupjlng nhiêkehmn!”

Tứpuecc Mặpitjc Nhấfcjut cao ngạnmtko hấfcjut cằngvkm, vìxqbi chìxqbia khóduhea trong tay Trịnlutnh gia, hắtjnsn nhấfcjut điyinnlutnh làspbgm Lâirnim gia giàspbgnh thắtjnsng lợwbuhi.

spbg nếbeaqu cưtjnsxasnng hàspbgo thủxdwz điyinoạnmtkt thìxqbi sẽfjin khiếbeaqn thanh danh Tứpuecc Mặpitjc gia bịnlut hủxdwzy hoạnmtki, cho nêkehmn hắtjnsn tuyệknzdt điyinpueci sẽfjin khôdpiing làspbgm ra loạnmtki chuyệknzdn nhưtjns thếbeaq


“Tốpuect thôdpiii.” Mộgsvn Nhưtjns Nguyệknzdt cưtjnsxasni nóduhei, “Bồwrll điyinnkmk điyinan códuhe thểdzpnspbgm ngưtjnsxasni bịnlut trọpolrng thưtjnsơupjlng khỏpueci hẳaroxn, khôdpiing bằngvkng chúcftlng ta làspbgm thímnwr nghiệknzdm xem điyinan dưtjnswbuhc củxdwza ai làspbgm thưtjnsơupjlng thếbeaq khôdpiii phụbvxuc nhanh hơupjln.”

cftlc nóduhei chuyệknzdn, nàspbgng quéqwzkt mắtjnst vềnkmk phímnwra điyinánelum ngưtjnsxasni ởubxj điyinâirniy, lậfcfgp tứpuecc códuhe hai ngưtjnsxasni bịnlut trọpolrng thưtjnsơupjlng rơupjli vàspbgo mắtjnst nàspbgng…

“Hai ngưtjnsxasni cáneluc ngưtjnsơupjli códuhe muốpuecn thửyeyotjnswbuhc hiệknzdu mộgsvnt chúcftlt khôdpiing?”

Nghe vậfcfgy, hai ngưtjnsxasni kia sửyeyong sốpuect, tựngbza nhưtjns khôdpiing thểdzpn tin vàspbgo tai mìxqbinh.

Phảetszi biếbeaqt rằngvkng, dựngbza theo điyiniềnkmku kiệknzdn củxdwza bọpolrn họpolr thìxqbi tuyệknzdt điyinpueci khôdpiing cáneluch nàspbgo códuhe điyinan dưtjnswbuhc màspbgfcjung, nhưtjnsng hiệknzdn tạnmtki vịnlutdpiitjnsơupjlng nàspbgy bảetszo bọpolrn họpolr điyini lêkehmn thímnwr nghiệknzdm?

Trêkehmn điyinxasni códuhe chuyệknzdn tốpuect nhưtjns vậfcfgy?

“Thếbeaqspbgo? Khôdpiing muốpuecn sao?” Mộgsvn Nhưtjns Nguyệknzdt cưtjnsxasni cưtjnsxasni, nhàspbgn nhạnmtkt hỏpueci.

Hai ngưtjnsxasni lậfcfgp tứpuecc hồwrlli phụbvxuc tinh thầixysn, kímnwrch điyingsvnng nóduhei: “Chúcftlng ta nguyệknzdn ýykau.”

“Tốpuect, vậfcfgy lêkehmn điyinâirniy điyini.”

Thấfcjuy vậfcfgy, Tứpuecc Mặpitjc Nhấfcjut hoàspbgn toàspbgn biếbeaqn sắtjnsc.

Nhưtjnsng hắtjnsn lạnmtki khôdpiing códuhe biệknzdn phánelup ngăfjinn cảetszn, chỉlsnnduhe thểdzpn trơupjl mắtjnst nhìxqbin hai ngưtjnsxasni kia điyini lêkehmn điyinàspbgi…

Hai ngưtjnsxasni lấfcjuy điyinan dưtjnswbuhc ăfjinn vàspbgo, mọpolri ngưtjnsxasni phímnwra dưtjnsmibui cũnlutng bấfcjut giáneluc nuốpuect nưtjnsmibuc miếbeaqng, nhìxqbin chằngvkm chằngvkm hai ngưtjnsxasni kia…

Mộgsvnt ngưtjnsxasni códuhe mộgsvnt vếbeaqt sẹzynco do điyinao chéqwzkm trêkehmn mặpitjt, còknzdn mộgsvnt ngưtjnsxasni thìxqbi bịnlut điyinpuect mộgsvnt cánelunh tay.


Trong lúcftlc mọpolri ngưtjnsxasni nôdpiin nóduheng chờxasn điyinwbuhi, nam tửyeyo cụbvxut tay bỗirning nhiêkehmn giốpuecng nhưtjns khôdpiing thểdzpn chịnlutu nổspfji thốpuecng khổspfj, thầixysn sắtjnsc vặpitjn vẹzynco.

“A a a!”

Cổspfj họpolrng hắtjnsn phánelut ra tiếbeaqng gàspbgo rốpuecng nhưtjnsatde thúcftl, thầixysn sắtjnsc thốpuecng khổspfj

“Nàspbgy… điyinãatde xảetszy ra chuyệknzdn gìxqbi?”

“Ta cũnlutng khôdpiing rõatrq lắtjnsm, hìxqbinh nhưtjns hắtjnsn dùfcjung điyinan dưtjnswbuhc củxdwza Trịnlutnh Thiêkehmn Thiêkehmn.”

“Chẳaroxng lẽfjin điyinan dưtjnswbuhc códuhe vấfcjun điyinnkmkxqbi?”

Thấfcjuy cảetsznh nàspbgy, trong lòknzdng Trịnlutnh Thiêkehmn Thiêkehmn cựngbzc kỳixysfjinng thẳaroxng, khẩntugn trưtjnsơupjlng.

Đatrqúcftlng lúcftlc nàspbgy, cánelunh tay cụbvxut củxdwza nam tửyeyo điyingsvnt nhiêkehmn mọpolrc ra mộgsvnt miếbeaqng thịnlutt, sau điyinóduhespbgng lúcftlc càspbgng lớmibun, dầixysn dầixysn biếbeaqn thàspbgnh mộgsvnt cánelunh tay hoàspbgn chỉlsnnnh…

Nam tửyeyo cụbvxut tay ngâirniy ngẩntugn, kinh ngạnmtkc nhìxqbin cánelunh tay mớmibui mọpolrc ra, toàspbgn thâirnin choánelung vánelung.

Thậfcfgt lâirniu sau hắtjnsn mớmibui hồwrlli phụbvxuc tinh thầixysn, cảetsz ngưtjnsxasni điyintjnsm chìxqbim trong kinh hỉlsnn

“Ta… cánelunh tay củxdwza ta! Cánelunh tay củxdwza ta rốpuect cuộgsvnc mọpolrc dàspbgi lạnmtki rồwrlli, ha ha ha ha!”

Nhấfcjut thờxasni, cảetsz quảetszng trưtjnsxasnng vang vọpolrng tiếbeaqng cưtjnsxasni vui sưtjnsmibung kímnwrch điyingsvnng củxdwza nam tửyeyo

tjnsxasni cưtjnsxasni, hai hàspbgng nưtjnsmibuc mắtjnst chảetszy xuốpuecng.

Trờxasni biếbeaqt, vìxqbinelunh tay bịnlut chặpitjt điyinpuect, thờxasni gian qua hắtjnsn phảetszi chịnlutu biếbeaqt bao khổspfj cựngbzc, khôdpiing ngờxasn sẽfjinknzdn códuhe ngàspbgy nàspbgy…

Nhưtjnsng so vớmibui hắtjnsn, mọpolri ngưtjnsxasni phímnwra dưtjnsmibui còknzdn khiếbeaqp sợwbuhupjln.

“Khôdpiing phảetszi Tứpuecc Mặpitjc điyinnmtki nhâirnin nóduhei điyingsvnduhea nguyêkehmn củxdwza Lâirnim Nghiệknzdp cao hơupjln Trịnlutnh Thiêkehmn Thiêkehmn sao? Vậfcfgy tạnmtki sao nam tửyeyo cụbvxut tay điyinãatde hoàspbgn toàspbgn khôdpiii phụbvxuc màspbg vếbeaqt sẹzynco trêkehmn mặpitjt nam tửyeyo kia còknzdn điyinang chậfcfgm rãatdei khôdpiii phụbvxuc?”

“Nam tửyeyo cụbvxut tay thưtjnsơupjlng thếbeaq nghiêkehmm trọpolrng hơupjln, theo lýykau hẳaroxn làspbg khôdpiii phụbvxuc chậfcfgm hơupjln mớmibui điyinúcftlng…”

Khôdpiing biếbeaqt nghĩcftl tớmibui điyiniềnkmku gìxqbi, tấfcjut cảetsz mọpolri ngưtjnsxasni dùfcjung ánelunh mắtjnst hoàspbgi nghi nhìxqbin vềnkmk phímnwra Tứpuecc Mặpitjc Nhấfcjut.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.