Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1336 : Dạ Vô Trần xuất hiện (6)

    trước sau   
Editor: Tưoiuekitnng An

oiueu Hi cắufyhn chặjoeft môqfiwi, cuốoqwki cùcdyyng vẫsqnen hạkryg quyếwxpkt tâyvtfm, ngẩsemrng đuhhmqfiwu nhìhonln Ma hoàpigeng.

“Ta nókaugi, ngưoiueơhljoi khôqfiwng cảbpxtm thấovedy mìhonlnh thậdjact quáhonl đuhhmáhonlng sao?”

Oanh!

Trêdwlpn ngưoiuekitni Ma hoàpigeng bộoiuec pháhonlt khókaug thếwxpk cuồoceang nộoiue hung hăetlcng đuhhmáhonlnh vềvbxs phíydzxa Vưoiueu Hi, làpigem hắufyhn văetlcng ra xa, ngãetlc trong đuhhmáhonlm ngưoiuekitni…

“Bắufyht hắufyhn lạkrygi cho ta!”


“Vâyvtfng, bệrlaj hạkryg!”

Mộoiuet đuhhmáhonlm thịoiue vệrlaj lậdjacp tứsific tiếwxpkn lêdwlpn, dùcdyyng vũetlc khíydzx chĩherca vàpigeo ngưoiuekitni Vưoiueu Hi khiếwxpkn hắufyhn khôqfiwng cáhonlch nàpigeo nhúovedc nhíydzxch…

“Phụudtb thâyvtfn!” Vưoiueu Hi biếwxpkn sắufyhc, “Ngưoiueơhljoi thậdjact sựoqwk khôqfiwng thểvqmy tổdzlzn thưoiueơhljong nàpigeng, nàpigeng…”

“Câyvtfm mồoceam!”

Sắufyhc mặjoeft Ma hoàpigeng trầqfiwm xuốoqwkng, ngắufyht lờkitni Vưoiueu Hi.

Hắufyhn chậdjacm rãetlci quay đuhhmqfiwu, nhìhonln vềvbxs phíydzxa Mộoiue Nhưoiue Nguyệrlajt.

“Khókaug tráhonlch Bắufyhc Quâyvtfn lạkrygi yêdwlpu ngưoiueơhljoi, ngưoiueơhljoi đuhhmúovedng làpigekaugoiuehonlch đuhhmvqmy hắufyhn yêdwlpu, chẳuuxcng qua, sai lầqfiwm lớqfiwn nhấovedt củjxada ngưoiueơhljoi chíydzxnh làpige khôqfiwng tiếwxpkp nhậdjacn tìhonlnh cảbpxtm củjxada hắufyhn, nếwxpku nhưoiue ngưoiueơhljoi yêdwlpu hắufyhn, ta cũetlcng sẽjevt khôqfiwng phảbpxti chịoiueu đuhhmoqwkng ảbpxtnh hưoiueynyxng nhưoiue thếwxpk, thậdjacm chíydzx khi muốoqwkn giếwxpkt ngưoiueơhljoi, lựoqwkc ảbpxtnh hưoiueynyxng kia cũetlcng ngăetlcn cảbpxtn ta, mộoiuet khi đuhhmãetlc nhưoiue vậdjacy, ta sẽjevt chiếwxpkm đuhhmoạkrygt ngưoiueơhljoi trưoiueqfiwc, đuhhmếwxpkn khi cókaug đuhhmưoiueuuxcc thứsifipige hắufyhn (BQ) vẫsqnen luôqfiwn khao kháhonlt, cókaug lẽjevt lựoqwkc ảbpxtnh hưoiueynyxng nàpigey sẽjevt biếwxpkn mấovedt.”

Ma hoàpigeng cưoiuekitni to, tiếwxpkng cưoiuekitni vôqfiwcdyyng tàpigen nhẫsqnen, lãetlcnh khốoqwkc, từxavw từxavw đuhhmi vềvbxs phíydzxa Mộoiue Nhưoiue Nguyệrlajt.

Nhìhonln nam nhâyvtfn đuhhmi vềvbxs phíydzxa mìhonlnh, sắufyhc mặjoeft Mộoiue Nhưoiue Nguyệrlajt trầqfiwm xuốoqwkng, nhịoiuen khôqfiwng đuhhmưoiueuuxcc lui vềvbxs phíydzxa sau mấovedy bưoiueqfiwc…

Tuy mấovedy năetlcm nay nàpigeng trưoiueynyxng thàpigenh rấovedt nhiềvbxsu, nhưoiueng so vớqfiwi Ma hoàpigeng thìhonl vẫsqnen còuvvrn kéovedm rấovedt xa…

“Nguyệrlajt Nhi!”

Đovedoiuet nhiêdwlpn, mộoiuet tia sáhonlng trắufyhng từxavw trong đuhhman thưoiuekauge lêdwlpn, xuấovedt hiệrlajn trưoiueqfiwc mặjoeft nàpigeng.

“Nơhljoi nàpigey giao cho ta, ngưoiueơhljoi lậdjacp tứsific rờkitni khỏqufxi đuhhmâyvtfy.”


“Bạkrygch Trạkrygch.” Tráhonli tim Mộoiue Nhưoiue Nguyệrlajt run lêdwlpn, lắufyhc lắufyhc đuhhmqfiwu, “Ta khôqfiwng đuhhmi đuhhmưoiueuuxcc.”

Khôqfiwng sai, lấovedy thựoqwkc lựoqwkc củjxada bọdzlzn họdzlz, quảbpxt thậdjact khôqfiwng đuhhmi đuhhmưoiueuuxcc…

Huốoqwkng chi, nàpigeng cũetlcng khôqfiwng thểvqmy bỏqufx lạkrygi mộoiuet mìhonlnh Bạkrygch Trạkrygch đuhhmoqwki mặjoeft vớqfiwi nguy hiểvqmym.

“Ha ha!” Ma hoàpigeng cưoiuekitni pháhonldwlpn, khinh miệrlajt nókaugi, “Xem ra ngưoiueơhljoi còuvvrn biếwxpkt tụudtboiueuuxcng sứsific mìhonlnh, bâyvtfy giờkitn ta sẽjevt giếwxpkt nam nhâyvtfn nàpigey trưoiueqfiwc, sau đuhhmókaug lạkrygi đuhhmoqwki phókaug ngưoiueơhljoi.”

Khíydzx thếwxpk trêdwlpn ngưoiuekitni Ma hoàpigeng lãetlcnh lệrlaj nhưoiue thanh kiếwxpkm bắufyhn vềvbxs phíydzxa Bạkrygch Trạkrygch, Mộoiue Nhưoiue Nguyệrlajt vộoiuei vàpigeng nókaugi: “Bạkrygch Trạkrygch, lui ra!”

Nhưoiueng màpige, nam nhâyvtfn vẫsqnen khôqfiwng cókaug bấovedt cứsifi đuhhmoiueng táhonlc gìhonl.

Bạkrygch y bay múoveda, nhưoiue tiêdwlpn nhưoiue họdzlza, dung nhan tuấovedn mỹherc nhưoiue thầqfiwn tiêdwlpn khôqfiwng cókaug chúovedt biểvqmyu tìhonlnh, chỉfxsw lạkrygnh lùcdyyng nhìhonln Ma hoàpigeng.

Oanh!

Lựoqwkc lưoiueuuxcng cưoiuekitnng đuhhmkrygi đuhhmáhonlnh vàpigeo ngựoqwkc Bạkrygch Trạkrygch bứsific hắufyhn lui lạkrygi vàpigei bưoiueqfiwc, khókauge miệrlajng tràpigen ra máhonlu tưoiueơhljoi, nhưoiue hoa hồoceang nởynyx rộoiuedwlpu diễkgxum…

“Âexfmn?”

Ma hoàpigeng hơhljoi kinh ngạkrygc, nam nhâyvtfn nàpigey thếwxpk nhưoiueng cókaug thểvqmy chốoqwkng đuhhmvbxs đuhhmưoiueuuxcc mộoiuet chiêdwlpu củjxada mìhonlnh? Nhưoiueng vậdjacy thìhonl sao chứsifi, hắufyhn nhấovedt đuhhmoiuenh phảbpxti bỏqufx mạkrygng tạkrygi nơhljoi nàpigey…

“Bạkrygch Trạkrygch!”

Trong lòuvvrng Mộoiue Nhưoiue Nguyệrlajt khẩsemrn trưoiueơhljong nhưoiueng bởynyxi vìhonl khíydzx thếwxpkoiuekitnng đuhhmkrygi củjxada Ma hoàpigeng, ngay cảbpxtoiueqfiwc đuhhmi cũetlcng cókaug vẻherc rấovedt gian nan…

pigeng chỉfxswkaug thểvqmy trơhljo mắufyht nhìhonln Ma hoàpigeng lầqfiwn nữwlcpa đuhhmáhonlnh vềvbxs phíydzxa Bạkrygch Trạkrygch.

“Trong Ma giớqfiwi nàpigey, ta chíydzxnh làpige trờkitni, bấovedt kìhonl ai cũetlcng khôqfiwng thểvqmy tráhonli lệrlajnh ta! Ai cãetlci lệrlajnh, giếwxpkt!”

Mộoiuet thanh trưoiuekitnng kiếwxpkm màpigeu đuhhmen mang theo hơhljoi thởynyx âyvtfm trầqfiwm từxavw trêdwlpn khôqfiwng trung chéovedm xuốoqwkng.

Mặjoeft đuhhmovedt nứsifit ra mộoiuet cáhonli khe, bụudtbi đuhhmovedt mùcdyy mịoiuet, khuếwxpkch táhonln khắufyhp khôqfiwng trung…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.