Từ Quả Phụ Đến Quý Phụ

Chương 138 : Chuyện cũ

    trước sau   
Edit: Mạfvfwc Thiêhotvn Y

Tháuizdng ba xuâtxien vềpdyc hoa nởyhgc, Duyêhotvn tỷjasm nhi sinh hạfvfw trưbjcxyhgcng tửffxq, hoàstavng đkqfnếahad mừkqfnng rỡzeak, đkqfnesknt têhotvn làstav Chu Hậalrhu Hi, chiêhotvu cáuizdo thiêhotvn hạfvfw lậalrhp làstavm Tháuizdi tửffxq.

Hoàstavng đkqfnếahadlfsl hậalrhu, ngồaqhki trêhotvn long ỷjasmstavng vữuswdng vàstavng hơouptn, chúojphng đkqfnfvfwi thầffxqn cũynbong ổuocin đkqfnsvwknh tâtxiem tưbjcx phụgjcwuizdtxien quâtxien, cảtdjn triềpdycu đkqfnìpdycnh lạfvfwi bắvfuyt đkqfnffxqu chuyểapenn đkqfnkmpwng đkqfnâtxieu vàstavo đkqfnupnjy, Đmralôoqopng Tháuizdi hậalrhu cũynbong vìpdyc mộkmpwt câtxieu “đkqfnkqfni sau khi Ngạfvfwc vưbjcxơouptng thàstavnh thâtxien hẵxbcbng rờynboi kinh cũynbong khôoqopng muộkmpwn” củuokma hoàstavng đkqfnếahadstav tạfvfwm thờynboi yêhotvn ổuocin ®МαcŦЋιεηΨ.

Macthieny.@

Đmralâtxiey làstav chuyệizyon cáuizdch nhiềpdycu năpdycm sau, Tôoqop Tuệizyobjcxơouptng lạfvfwi mộkmpwt lầffxqn nữuswda đkqfnliphng trưbjcxrldpc phủuokm “Vĩqyqqnh Bìpdycnh hầffxqu” củuokma quáuizd khứliph, trong lòapenng đkqfnffxqy cảtdjnm kháuizdi buồaqhkn bãbjcx, màstav so vớrldpi nàstavng, Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien hiểapenn nhiêhotvn hăpdycng háuizdi hơouptn, lúojphc trưbjcxrldpc bịsvwk buộkmpwc rờynboi đkqfni mộkmpwt cáuizdch khinh thưbjcxynbong, trong lòapenng hắvfuyn nhấupnjt đkqfnsvwknh làstav đkqfnffxqy oáuizdn hậalrhn, nay thếahadstav ngẩojphng đkqfnffxqu ưbjcxzeakn ngựgjcwc quay vềpdyc, nếahadu nólfsli hãbjcxnh diệizyon cũynbong khôoqopng hơouptn gìpdycuizdi nàstavy. Phủuokmqyqqnh Bìpdycnh Hầffxqu từkqfnojphc bịsvwk Tháuizdnh thưbjcxkqfnng hạfvfw bảtdjnng hiệizyou đkqfnãbjcx đkqfnuociuizdt rồaqhki, tôoqopi tớrldp trong phủuokmynbong chỉovhpapenn lạfvfwi láuizdc đkqfnáuizdc khôoqopng đkqfnưbjcxkqfnc mấupnjy kẻvokz, tòapena trạfvfwch việizyon lớrldpn nhưbjcx vậalrhy lạfvfwi càstavng trôoqopng làstavnh lạfvfwnh tịsvwkch liêhotvu.

Lầffxqn nàstavy tớrldpi đkqfnâtxiey, lạfvfwi khôoqopng đkqfnơouptn giảtdjnn chỉovhplfsl hai vợkqfn chồaqhkng hắvfuyn, đkqfni theo phíjyeja sau, mỗfpsii xe ngựgjcwa đkqfnãbjcxlfslouptoupt hai mưbjcxơoupti mốhodbt chiếahadc, chứlipha bêhotvn trong toàstavn bộkmpw đkqfnpdycu làstav gia sảtdjnn. “Mẹdgfm ——” chẳkokpng biếahadt lúojphc nàstavo, Hiêhotvn ca nhi từkqfn trêhotvn xe nhảtdjny xuốhodbng, tòapenapen ngólfsl tráuizdi ngólfsl phảtdjni, chỉovhpstavo tòapena phủuokm đkqfnizyostavy nólfsli: “Sau nàstavy đkqfnâtxiey sẽupnjstav nhàstav mớrldpi củuokma chúojphng ta sao?”


“Khôoqopng sai!” Khôoqopng đkqfnkqfni Tôoqop Tuệizyobjcxơouptng trảtdjn lờynboi, Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien đkqfnãbjcx giàstavnh trưbjcxrldpc cưbjcxynboi ha ha, mộkmpwt tay bếahad con trai mộkmpwt tay dắvfuyt tay vợkqfn, cảtdjn nhàstav đkqfni vàstavo trong phủuokm: “Từkqfnoqopm nay trởyhgc đkqfni nơoupti nàstavy chíjyejnh làstav phủuokmoupt Tiếahadn Hầffxqu!”

Từkqfn nay trởyhgc đkqfni, trêhotvn đkqfnynboi khôoqopng còapenn phủuokmqyqqnh Bìpdycnh Hầffxqu nữuswda, chỉovhplfsloupt Tiếahadn Hầffxqu quyềpdycn khuynh triềpdycu dãbjcx.

Dặesknn dòapen Phưbjcxơouptng Nhi trôoqopng con, Tôoqop Tuệizyobjcxơouptng cùcpzdng Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien cũynbong khôoqopng vộkmpwi thu dọyhgcn đkqfnaqhk đkqfnfvfwc, bởyhgci vìpdyc trưbjcxrldpc đkqfnólfsl, cólfsl mộkmpwt ngưbjcxynboi bọyhgcn họyhgc phảtdjni gặesknp. Lúojphc véuizdn rèfyzbm phòapenng trong, mộkmpwt mùcpzdi thuốhodbc đkqfnôoqopng y gay mũynboi phảtdjnstavo mặesknt, ®МαcŦЋιεηΨ Tôoqop Tuệizyobjcxơouptng khựgjcwng bưbjcxrldpc châtxien, cólfsl phầffxqn khôoqopng dáuizdm tin ngưbjcxynboi phụgjcw nữuswd tiềpdycu tụgjcwy nằrfgpm trêhotvn giưbjcxynbong kia chíjyejnh làstav Thíjyejch thịsvwk.

“Khụgjcw khụgjcw khụgjcw…” ngưbjcxynboi phụgjcw nữuswd kia thấupnjy bọyhgcn họyhgc tớrldpi, áuizdnh mắvfuyt lờynbo mờynbo đkqfnkmpwt nhiêhotvn sáuizdng ngờynboi, ngoàstavi miệizyong lạfvfwi đkqfnffxqy oáuizdn hậalrhn nólfsli: “Vui lắvfuym chứliphpdyc? Nhìpdycn thấupnjy Hầffxqu phủuokm bịsvwk thu nhàstav đkqfnoạfvfwt tưbjcxrldpc, nhìpdycn thấupnjy ta bệizyonh sắvfuyp chếahadt, hai ngưbjcxynboi cáuizdc ngưbjcxơoupti vui lắvfuym nhỉovhp?”

oqop Tuệizyobjcxơouptng nhíjyeju màstavy.

“Đmralúojphng vậalrhy!” Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien cưbjcxynboi rạfvfwng rỡzeak, giữuswda hai hàstavng màstavy làstav vẻvokz khoan khoáuizdi tuấupnjn lãbjcxng khôoqopng nólfsli thàstavnh lờynboi: “Bàstav thảtdjnm thàstavnh nhưbjcx vậalrhy, ta dĩqyqq nhiêhotvn rấupnjt vui rồaqhki.”

“Nghiệizyot tửffxq!” Thấupnjy đkqfnhodbi phưbjcxơouptng thừkqfna nhậalrhn chẳkokpng chúojpht do dựgjcw, mặesknt Thíjyejch thịsvwk vặesknn vẹdgfmo, gưbjcxkqfnng chốhodbng ngưbjcxynboi lêhotvn, chỉovhpstavo Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien mắvfuyng: “Ta tựgjcw nhậalrhn làstav đkqfnhodbi vớrldpi ngưbjcxơoupti khôoqopng tệizyo, vậalrhy màstav ngưbjcxơoupti lấupnjy oáuizdn trảtdjn ơouptn, đkqfnúojphng làstav con sólfsli mắvfuyt trắvfuyng lòapenng dạfvfw hiểapenm đkqfnkmpwc, bâtxiey giờynbo ta thậalrht hốhodbi hậalrhn, vìpdyc sao lúojphc trưbjcxrldpc nghe tin sàstavm ngôoqopn đkqfnólfsln cáuizdi thứliph trờynboi đkqfnáuizdnh tháuizdnh vậalrht nhưbjcx ngưbjcxơoupti vềpdyc phủuokm, chẳkokpng nhữuswdng hạfvfwi ta, hạfvfwi Lan tỷjasm nhi, còapenn hạfvfwi cảtdjn phủuokmqyqqnh Bìpdycnh Hầffxqu, ôoqopng trờynboi a, nếahadu ôoqopng cólfsl mắvfuyt thìpdyc giáuizdng lôoqopi đkqfnìpdycnh, đkqfnáuizdnh chếahadt tưbjcxơoupti con sólfsli mắvfuyt trắvfuyng nàstavy đkqfni!

“Nựgjcwc cưbjcxynboi.” Đmralhodbi vớrldpi Thíjyejch thịsvwk mặesknt vặesknn vẹdgfmo nhưbjcx áuizdc quỷjasm chỉovhp tríjyejch đkqfnuokm lờynboi, Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien tỏuswd vẻvokz chảtdjn chúojpht quan tâtxiem: “Hạfvfwi cảtdjn Phủuokmqyqqnh Bìpdycnh Hầffxqu cũynbong khôoqopng phảtdjni làstav ta, màstavstav đkqfnlipha con gáuizdi bảtdjno bốhodbi kia củuokma bàstavpdyca, đkqfnkqfnng quêhotvn nólfslstav trắvfuyc phi củuokma Phếahad hoàstavng tôoqopn ấupnjy nhéuizd, hơouptn nữuswda ban đkqfnffxqu chảtdjn phảtdjni bàstav cựgjcwc lựgjcwc xúojphi bẩojphy Yếahadn Hoằrfgpng Báuizdc đkqfnffxqu nhậalrhp vàstavo bêhotvn kia sao, sao bâtxiey giờynbostav đkqfnuoci ngưbjcxkqfnc vàstavo ta, thậalrht sựgjcwstav khôoqopng cólfsl đkqfnfvfwo lýfxbistav.”

Thíjyejch thịsvwk biếahadt kẻvokz trưbjcxrldpc mắvfuyt xưbjcxa nay miệizyong mồaqhkng lanh lợkqfni, nghe vậalrhy mặesknt càstavng đkqfnen khủuokmng khiếahadp, ngựgjcwc khôoqop gầffxqy phởyhgc phậalrhp phồaqhkng, nom cólfsl thểapen ngấupnjt bấupnjt cứliphojphc nàstavo: “Nólfsli thếahadstavo ta cũynbong làstav mẹdgfm cảtdjn củuokma ngưbjcxơoupti!” Thíjyejch thịsvwk hung tợkqfnn nólfsli: “Ta phảtdjni đkqfnếahadn chỗfpsi Hoàstavng thưbjcxkqfnng cáuizdo ngưbjcxơoupti ngỗfpsi nghịsvwkch, cũynbong muốhodbn xem xem ngưbjcxơoupti làstavm sao cólfsl mặesknt mũynboi đkqfnesknt châtxien trêhotvn triềpdycu đkqfnìpdycnh.”

Lờynboi nàstavy củuokma bàstav ta dĩqyqq nhiêhotvn làstavstavm khôoqopng đkqfnưbjcxkqfnc rồaqhki, Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien ngưbjcxynboi ta bâtxiey giờynbo đkqfnãbjcx sớrldpm kháuizdc xưbjcxa, con gáuizdi củuokma hắvfuyn ấupnjy làstav hoàstavng hậalrhu đkqfnólfsl, ngay cảtdjn hoàstavng đkqfnếahadynbong làstav con rểapen hắvfuyn, Thíjyejch thịsvwklfsl thểapen đkqfni đkqfnâtxieu kiệizyon? Chẳkokpng qua làstav trong khoảtdjnng thờynboi gian ngắvfuyn phun ra lờynboi hậalrhn, hoàstavn toàstavn khôoqopng cầffxqn thiếahadt phảtdjni làstavm thậalrht, Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien biếahadt rõoupt trong lòapenng. Hắvfuyn nhìpdycn Thíjyejch thịsvwk trưbjcxrldpc mắvfuyt, quan sáuizdt từkqfn trêhotvn xuốhodbng dưbjcxrldpi, sau mộkmpwt lúojphc lâtxieu, khi đkqfnhodbi phưbjcxơouptng càstavng thêhotvm phẫkqfnn hậalrhn mớrldpi áuizdnh mắvfuyt âtxiem u nólfsli: “Bộkmpwuizdng bàstavtxiey giờynboynbong rấupnjt châtxien thậalrht màstav.”

Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien dờynboi cáuizdi ghếahad qua, trựgjcwc tiếahadp ngồaqhki xuốhodbng trưbjcxrldpc ngưbjcxynboi Thíjyejch thịsvwk: “Bàstav biếahadt khôoqopng? Ta vẫkqfnn luôoqopn cho rằrfgpng ta rấupnjt ghéuizdt bàstav.”

“Vìpdyc ngưbjcxynboi mẹdgfm đkqfnãbjcx chếahadt kia củuokma ngưbjcxơoupti?”

“Khôoqopng sai!” Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien khẳkokpng đkqfnsvwknh gậalrht gậalrht đkqfnffxqu: “Bàstav ngẫkqfnm lạfvfwi xem, toàstavn bộkmpw sựgjcwpdycnh đkqfnpdycu bấupnjt côoqopng vớrldpi mẹdgfm ta hưbjcxynbong nàstavo, bàstavupnjy vìpdyc Yếahadn Hạfvfwo Nhiêhotvn màstav ngay cảtdjn mạfvfwng cũynbong bỏuswd ra, thếahadstav sau khi bàstavupnjy chếahadt, đkqfnhodbi phưbjcxơouptng ngay cảtdjnstavi vịsvwkynbong khôoqopng lậalrhp cho mẹdgfm ta, hơouptn nữuswda còapenn từkqfn chốhodbi khôoqopng thừkqfna nhậalrhn mìpdycnh từkqfnng cưbjcxrldpi mẹdgfm ta. Nhàstav cữuswdu cữuswdu ta gặesknp nạfvfwn đkqfnếahadn nhờynbo vảtdjn ôoqopng ta, thếahadstav ôoqopng ta lạfvfwi lạfvfwnh lùcpzdng ngồaqhki lêhotvn váuizdch tưbjcxynbong xem. Nhưbjcxng tráuizdi lạfvfwi ôoqopng ta đkqfnhodbi vớrldpi bàstav thậalrht tốhodbt a, chiềpdycu chuộkmpwng, yêhotvu, thưbjcxơouptng đkqfnuokm đkqfnưbjcxynbong, dựgjcwng vưbjcxynbon tưbjcxkqfnc chuẩojphn bịsvwk cho bàstav sinh, dẫkqfnn dắvfuyt huynh đkqfnizyo tỷjasm muộkmpwi bàstav, khi ấupnjy ta nghĩqyqq, mẹdgfm ta khôoqopng bằrfgpng bàstav chỗfpsistavo? … ®МαcŦЋιεηΨ Sau đkqfnólfsl, ta hiểapenu ra, bàstavupnjy vốhodbn làstav khôoqopng đkqfnólfslng kịsvwkch giỏuswdi bằrfgpng bàstav!”


Thíjyejch thịsvwk nghe thếahad lạfvfwi cưbjcxynboi lạfvfwnh, trong nụgjcwbjcxynboi cólfsl châtxiem chọyhgcc cũynbong cólfsl nhèfyzb nhẹdgfm ngọyhgct ngàstavo màstav hồaqhki tưbjcxyhgcng: “Ta cùcpzdng vớrldpi Hạfvfwo Nhiêhotvn tìpdycnh đkqfnffxqu ýfxbi hợkqfnp, lưbjcxzeakng tìpdycnh tưbjcxơouptng duyệizyot, tuy mẹdgfm ngưbjcxơoupti đkqfnếahadn trưbjcxrldpc thìpdyclfsl thểapenstavm sao, cuốhodbi cùcpzdng, ngưbjcxynboi cólfsl đkqfnưbjcxkqfnc tráuizdi tim ôoqopng ấupnjy làstav ta, chỉovhpstav ta!”

“Nhưbjcxng cuốhodbi cùcpzdng ngưbjcxynboi trởyhgc thàstavnh vợkqfn ôoqopng ấupnjy, cùcpzdng ôoqopng ấupnjy hợkqfnp táuizdng chung, vĩqyqqnh viễfxbin đkqfnưbjcxkqfnc con cháuizdu hưbjcxơouptng khólfsli cũynbong khôoqopng phảtdjni làstavstav a.”

Thíjyejch thịsvwk nghe nólfsli nhưbjcx thếahad sắvfuyc mặesknt đkqfnkmpwt nhiêhotvn biếahadn đkqfnuocii, kinh ngạfvfwc trợkqfnn tròapenn mắvfuyt lẩojphm bẩojphm: “Ngưbjcxơoupti, ngưbjcxơoupti cólfsl ýfxbipdyc?”

“Ta đkqfnãbjcxpdycm đkqfnưbjcxkqfnc chỗfpsi chôoqopn thâtxien mẹdgfm ta năpdycm đkqfnólfsl.” Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien thấupnjy mặesknt Thíjyejch thịsvwk trắvfuyng xanh, tâtxiem tìpdycnh càstavng vui vẻvokz: “Làstavm vợkqfn cảtdjn hợkqfnp táuizdng cùcpzdng trưbjcxkqfnng phu củuokma mìpdycnh chẳkokpng phảtdjni làstav chuyệizyon quáuizd đkqfnfpsii bìpdycnh thưbjcxynbong sao? Ừliphm, ba ngàstavy sau, chíjyejnh làstav ngàstavy tốhodbt a, thíjyejch hợkqfnp mởyhgc từkqfn đkqfnưbjcxynbong, sửffxqa gia phảtdjn, dờynboi mảtdjn mớrldpi.” ®МαcŦЋιεηΨ Ngưbjcxynboi củuokma thờynboi đkqfnfvfwi nàstavy tin kiếahadp sau, mọyhgci ngưbjcxynboi tin tưbjcxyhgcng cho hai ngưbjcxynboi nam nữuswd hợkqfnp táuizdng cùcpzdng nhau, bọyhgcn họyhgcyhgc kiếahadp sau sẽupnj viếahadt tiếahadp duyêhotvn phậalrhm làstavm vợkqfn chồaqhkng màstav kiếahadp nàstavy chưbjcxa hếahadt.”

Tậalrhn đkqfnáuizdy lòapenng, đkqfniềpdycu Thíjyejch thịsvwk cựgjcwc kìpdyc tựgjcwstavo nhấupnjt chíjyejnh làstav thâtxiem tìpdycnh thắvfuym thiếahadt màstav Yếahadn Hạfvfwo Nhiêhotvn từkqfnng đkqfnhodbi vớrldpi mìpdycnh, lúojphc nàstavy nghe thấupnjy lờynboi Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien, sắvfuyc mặesknt khôoqopng khỏuswdi đkqfnkmpwt nhiêhotvn trắvfuyng bệizyoch, toáuizdt ra hậalrhn ýfxbi thâtxiem trầffxqm nhấupnjt: “Ngưbjcxơoupti cho rằrfgpng làstavm nhưbjcx vậalrhy làstavlfsl thểapen thay đkqfnuocii gìpdyc sao?” bàstav ta héuizdt nhưbjcx đkqfnhotvn: “Ngưbjcxynboi Hạfvfwo Nhiêhotvn yêhotvu làstav ta, khôoqopng phảtdjni làstavstav mẹdgfm ma quỷjasm kia củuokma ngưbjcxơoupti.”

“Àzxqd?” Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien nhưbjcxrldpn màstavy, đkqfnffxqy châtxiem chọyhgcc nhìpdycn Thíjyejch thịsvwkstav hỏuswdi ngưbjcxkqfnc lạfvfwi: “Bàstavuizdc đkqfnsvwknh ôoqopng ta yêhotvu bàstav? Màstav khôoqopng phảtdjni ngưbjcxynboi em gáuizdi sinh đkqfnôoqopi màstavstav tựgjcw tay đkqfnojphy xuốhodbng hồaqhkbjcxrldpc chếahadt chìpdycm?”

“Ngưbjcxơoupti, ngưbjcxơoupti…” hai con ngưbjcxơoupti Thíjyejch thịsvwk bỗfpsing nhiêhotvn trợkqfnn tròapenn, nhưbjcx thểapen gặesknp ma, toàstavn thâtxien khôoqopng ngừkqfnng run rẩojphy.

Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien thấupnjy thếahad vẻvokz đkqfnùcpzda cợkqfnt trêhotvn mặesknt càstavng đkqfnalrhm: “Cha ta trôoqopng thôoqopng minh thậalrht ra cũynbong làstav quỷjasm hồaqhk đkqfnaqhk, ngay cảtdjn ngưbjcxynboi con gáuizdi ban đkqfnffxqu nhấupnjt kiếahadn chung tìpdycnh cũynbong cólfsl thểapen lầffxqm, cólfsl đkqfniềpdycu cũynbong làstavstav diễfxbin quáuizd tốhodbt, đkqfnãbjcx nhiềpdycu năpdycm nhưbjcx vậalrhy, chắvfuyc làstav mộkmpwt chúojpht sơouptlfslt cũynbong khôoqopng lộkmpw, nhưbjcxng màstav ta cũynbong muốhodbn hỏuswdi bàstav…” ®МαcŦЋιεηΨ Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien sâtxieu kíjyejn nólfsli: “Lúojphc trưbjcxrldpc bàstav tựgjcw tay đkqfnojphy muộkmpwi muộkmpwi mìpdycnh xuốhodbng hồaqhkbjcxrldpc, sau đkqfnólfsl thay thếahadoqop ta, gảtdjnstavo Hầffxqu phủuokm, trong lòapenng thậalrht sựgjcw an tâtxiem đkqfnvfuyc ýfxbi thếahad sao? Chẳkokpng lẽupnj nửffxqa đkqfnêhotvm tỉovhpnh mộkmpwng, bàstav chưbjcxa từkqfnng mộkmpwt lầffxqn nàstavo nghe giọyhgcng côoqop ta nólfsli, tỷjasm tỷjasm muộkmpwi lạfvfwnh quáuizd, mau cứliphu muộkmpwi sao?”

“Khôoqopng, khôoqopng, khôoqopng ————” Thíjyejch thịsvwkstavo théuizdt thêhotvbjcxơouptng, thâtxien thểapen co rúojphc vàstavo mộkmpwt chỗfpsi, héuizdt lớrldpn: “Đmralkqfnng tớrldpi đkqfnâtxiey, đkqfnkqfnng tớrldpi đkqfnâtxiey, đkqfnkqfnng tớrldpi đkqfnâtxiey, Hạfvfwo Nhiêhotvn mau cứliphu thiếahadp, mau cứliphu thiếahadp.”

“Ôkqfnng ấupnjy sẽupnj khôoqopng tớrldpi cứliphu bàstav đkqfnâtxieu.” Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien đkqfnliphng lêhotvn, trong hai mắvfuyt tràstavn đkqfnffxqy hàstavn băpdycng: “Nếahadu ôoqopng ta biếahadt bàstavstav ngưbjcxynboi vìpdyc gảtdjnstavo Hầffxqu phủuokm, màstav ngay cảtdjn em gáuizdi ruộkmpwt cũynbong cólfsl thểapen nhẫkqfnn tâtxiem hạfvfw đkqfnkmpwc thủuokm, bàstavlfsli ôoqopng ta vẫkqfnn còapenn thíjyejch bàstav, yêhotvu bàstav, đkqfnhodbi xửffxq vớrldpi bàstav nhưbjcx tiêhotvn nữuswd trêhotvn trờynboi sao?”

“Đmralkqfnng! Đmralkqfnng!” Bịsvwk mộkmpwt lờynboi đkqfnâtxiem thủuokmng bíjyej mậalrht chôoqopn sâtxieu trong lòapenng nhiềpdycu năpdycm, tinh thầffxqn Thíjyejch thịsvwk lậalrhp tứliphc hỏuswdng mấupnjt, bàstav ta hoảtdjnng sợkqfn nhìpdycn Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien trưbjcxrldpc mắvfuyt, đkqfnkmpwt nhiêhotvn thảtdjnm thiếahadt khólfslc òapena lêhotvn, phúojpht chốhodbc bắvfuyt lấupnjy tay áuizdo củuokma hắvfuyn, đkqfnau khổuoci cầffxqu xin: “Hạfvfwo Nhiêhotvn, chàstavng hãbjcxy nghe thiếahadp nólfsli, chàstavng hãbjcxy nghe thiếahadp nólfsli, thiếahadp khôoqopng phảtdjni cốhodb ýfxbi đkqfnojphy Mỹsrbx Gia xuốhodbng, thiếahadp, thiếahadp cũynbong khôoqopng biếahadt vìpdyc sao muộkmpwi ấupnjy téuizd xuốhodbng, thậalrht đkqfnólfsl, chàstavng tin thiếahadp đkqfni, chàstavng tin thiếahadp đkqfni màstav, hãbjcxy tin thiếahadp… huhu… thiếahadp yêhotvu chàstavng, thiếahadp yêhotvu chàstavng màstav!” Thíjyejch thịsvwk ngửffxqa đkqfnffxqu si dạfvfwi nólfsli: “Năpdycm ấupnjy chàstavng đkqfnếahadn nhàstav thiếahadp cầffxqu thâtxien, thiếahadp ởyhgc sau rèfyzbm nhìpdycn léuizdn chàstavng, chỉovhp mộkmpwt cáuizdi liếahadc mắvfuyt đkqfnólfsl, thiếahadp liềpdycn yêhotvu chàstavng, lúojphc ấupnjy thiếahadp chỉovhp nghĩqyqq, nếahadu cólfsl thểapen gảtdjn cho mộkmpwt nam tửffxq nhưbjcx vậalrhy thìpdyc tốhodbt biếahadt bao, thìpdyc tốhodbt biếahadt bao a…”

“Cho nêhotvn bàstav giếahadt ngưbjcxynboi em gáuizdi sinh đkqfnôoqopi từkqfn nhỏuswd đkqfnãbjcx yếahadu ớrldpt khôoqopng thưbjcxynbong xuấupnjt hiệizyon trưbjcxrldpc mắvfuyt ngưbjcxynboi ngoàstavi, sau đkqfnólfsl thay mậalrhn đkqfnuocii đkqfnàstavo.” ®МαcŦЋιεηΨ Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien mặesknt đkqfnffxqy cháuizdn ghéuizdt hấupnjt bàstavn tay lôoqopi kéuizdo mìpdycnh củuokma bàstav ta ra, lạfvfwnh lùcpzdng nólfsli.

oqop Tuệizyobjcxơouptng đkqfnliphng nơoupti đkqfnólfsl lẳkokpng lặesknng nhìpdycn hếahadt thảtdjny, chỉovhp cảtdjnm thấupnjy khíjyej lạfvfwnh trong lòapenng thổuocii ra ngoàstavi vùcpzdcpzd.

Giờynbo Thíjyejch thịsvwkouptstavng đkqfnãbjcx thầffxqn chíjyej khôoqopng rõoupt, tưbjcxyhgcng Tiểapenu Thấupnjt làstav Yếahadn Hạfvfwo Nhiêhotvn.

“Khôoqopng! Hạfvfwo Nhiêhotvn, đkqfnkqfnng ghéuizdt thiếahadp, đkqfnkqfnng hậalrhn thiếahadp, đkqfnkqfnng màstav…” Thíjyejch thịsvwk co ro thâtxien thểapen hai tay che lỗfpsi tai đkqfnhotvn cuồaqhkng gàstavo.

Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien dưbjcxynbong nhưbjcxynbong mấupnjt kiêhotvn nhẫkqfnn, khôoqopng muốhodbn nhìpdycn thêhotvm ảtdjn đkqfnhotvn phụgjcwstavy lấupnjy mộkmpwt cáuizdi, hắvfuyn xoay ngưbjcxynboi kéuizdo tay thêhotv tửffxq, hai ngưbjcxynboi đkqfni ra cửffxqa: “Àzxqd, đkqfnúojphng rồaqhki… ngàstavy mởyhgc từkqfn đkqfnưbjcxynbong, bàstav nhấupnjt đkqfnsvwknh phảtdjni trìpdycnh diệizyon a, dùcpzd sao làstavm vợkqfn kếahadapenn phảtdjni dậalrhp đkqfnffxqu kíjyejnh tràstav vợkqfn cảtdjn đkqfnâtxiey!”

Sau khi cáuizdnh cửffxqa phòapenng sau lưbjcxng lầffxqn nữuswda khéuizdp lạfvfwi, giọyhgcng Tôoqop Tuệizyobjcxơouptng cólfsl phầffxqn bấupnjt ổuocin hỏuswdi: “Nhữuswdng lờynboi vừkqfna rồaqhki chàstavng nólfsli đkqfnpdycu làstav thậalrht sao? Thíjyejch thịsvwkstav ta thậalrht sựgjcw…?”

“Đmralãbjcx sớrldpm nólfsli vớrldpi nàstavng, ảtdjn quen thólfsli lòapenng dạfvfw đkqfnkmpwc áuizdc màstav.” Yếahadn Hoằrfgpng Châtxien hừkqfn mộkmpwt tiếahadng: “Ngầffxqn ấupnjy năpdycm, Hầffxqu phủuokm ngoạfvfwi trừkqfn Nghịsvwk ca nhi củuokma đkqfnfvfwi phòapenng vàstav Xuâtxien ca nhi củuokma nhịsvwk phòapenng ra, vôoqop luậalrhn làstav Yếahadn Ngụgjcwy Nhiêhotvn hay làstav Yếahadn Hoằrfgpng Báuizdc đkqfnpdycu khôoqopng cólfsl mộkmpwt ai sinh hạfvfw con nốhodbi dõoupti, nàstavng cho làstav tạfvfwi sao?”

Chẳkokpng phảtdjni làstav do bàstav ta khôoqopng sinh đkqfnưbjcxkqfnc con trai, cho nêhotvn cũynbong khôoqopng cho ngưbjcxynboi kháuizdc sinh con trai sao.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.