Từ Quả Phụ Đến Quý Phụ

Chương 126 : Lại mang thai

    trước sau   
Edit: Mạcsgac Thiêkcdrn Y

seoaiptoi khórhtse mắqyott Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng córhts thâlfzrm quầwxtpng, trêkcdrn gưseoaơduifng mặkcdrt táuobmi nhợbzyct làpsno mỏpndpi mệkkjit trầwxtpm trầwxtpm, nàpsnong ngồcsgai bêkcdrn giưseoalzggng lẳqibtng lặkcdrng nhìasxpn con gáuobmi vẫougcn hôseoan mêkcdr trêkcdrn giưseoalzggng, córhts tiếougcng bưseoaiptoc châlfzrn nhèxell nhẹfrlz tiếougcn đuoenếougcn gầwxtpn, mùfbaji hưseoaơduifng quen thuộmzmlc tảvkfbn dầwxtpn sau lưseoang, ngưseoalzggi nọmshm giơduif tay lêkcdrn nhiềzthdu lầwxtpn do dựxell, nhưseoang vẫougcn khôseoang dáuobmm chạcsgam đuoenếougcn vai nàpsnong, Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng khôseoang quay đuoenwxtpu lạcsgai, ngưseoalzggi nọmshm đuoenqypdng mộmzmlt lúqpjhc lâlfzru, cuốfchpi cùfbajng lặkcdrng lẽlzgg lui ra ngoàpsnoi.

“Sao còyhqcn chưseoaa tỉvlqznh chứqypd?” trong mắqyott Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng ngậyhqcp đuoenwxtpy bi thưseoaơduifng, nàpsnong hy vọmshmng dưseoalzggng nàpsnoo mìasxpnh córhts thểjdpm thay con gáuobmi nhậyhqcn nỗikfhi đuoenau nàpsnoy.

Khôseoang biếougct qua bao lâlfzru, tiếougcng bưseoaiptoc châlfzrn lạcsgai vang lêkcdrn sau lưseoang.

“Yếougcn phu nhâlfzrn…” Đfrlzórhtspsno giọmshmng nórhtsi vừgvqma non nớiptot vừgvqma khàpsnon khàpsnon, cậyhqcu nhẹfrlz nhàpsnong hỏpndpi: “Duyêkcdrn tỷqzla nhi tỉvlqznh chưseoaa?”

seoa Tuệkkjiseoaơduifng xoay ngưseoalzggi, nhìasxpn thiếougcu niêkcdrn trưseoaiptoc mắqyott, sau đuoenórhts khẽlzgg lắqyotc đuoenwxtpu: “Chưseoaa từgvqmng tỉvlqznh lạcsgai.”


Hốfchpc mắqyott tiếougcu niêkcdrn kia thoáuobmng chốfchpc càpsnong đuoenpndp, cúqpjhi đuoenwxtpu, gắqyott gao nắqyotm quảvkfb đuoenpklum, nghẹfrlzn ngàpsnoo khôseoang ngừgvqmng nórhtsi: “Thựxellc xin lỗikfhi, đuoenzthdu làpsno lỗikfhi củvkfba ta, cũwwbvng làpsnoasxp cứqypdu ta, muộmzmli ấpkluy mớiptoi…”

“Hoàpsnoi An Vưseoaơduifng đuoeniệkkjin hạcsga xin chớiptorhtsi nhưseoa vậyhqcy.” Trôseoang dáuobmng vẻtqbs khórhtsc khôseoang ra hơduifi củvkfba cậyhqcu, Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng tuy chua xórhtst trong lòyhqcng, nhưseoang vôseoa luậyhqcn thếougcpsnoo cũwwbvng khôseoang dâlfzrng lêkcdrn đuoenưseoabzycc cảvkfbm giáuobmc tráuobmch tộmzmli: “Duyêkcdrn tỷqzla nhi sẽlzgg tỉvlqznh lạcsgai, ngàpsnoi khôseoang cầwxtpn tựxell tráuobmch.”

Hoàpsnoi An vưseoaơduifng Chu Bìasxpnh lúqpjhc nàpsnoy chẳqibtng qua chỉvlqzpsno mộmzmlt bélwqt trai mưseoalzggi mấpkluy tuổtbuti, nghe vậyhqcy dùfbajng sứqypdc lau nưseoaiptoc mắqyott củvkfba mìasxpnh, nứqypdc nởnpparhtsi: “Yếougcn phu nhâlfzrn, córhts thểjdpm cho ta tậyhqcn mắqyott nhìasxpn muộmzmli ấpkluy mộmzmlt chúqpjht khôseoang?”

seoa Tuệkkjiseoaơduifng chậyhqcm rãwwbvi đuoenqypdng lêkcdrn trởnppa tay khẽlzgglwqto màpsnon ra, Chu Bìasxpnh bưseoaiptoc đuoenếougcn trưseoaiptoc mấpkluy bưseoaiptoc, nhìasxpn Duyêkcdrn tỷqzla nhi ốfchpm yếougcu trêkcdrn giưseoalzggng, chỉvlqz cảvkfbm thấpkluy tim khórhts chịuxeru nhưseoa bịuxer nứqypdt ra, khôseoang nélwqtn đuoenưseoabzycc bòyhqc tớiptoi bêkcdrn giưseoalzggng, bậyhqct khórhtsc lớipton.

“Huhu… huhu… con, con gấpkluu kia vốfchpn làpsno đuoenuxernh tấpklun côseoang ta, làpsno muộmzmli ấpkluy đuoeniptoy ta ra, làpsno muộmzmli ấpkluy cứqypdu ta, Yếougcn phu nhâlfzrn, làpsno ta hạcsgai con gáuobmi bàpsno, đuoenzthdu làpsno lỗikfhi củvkfba ta..”

seoa Tuệkkjiseoaơduifng nghe vậyhqcy cũwwbvng rơduifi lệkkji khôseoang ngừgvqmng, chỉvlqz mộmzmlt thoáuobmng, trong phòyhqcng ngậyhqcp đuoenwxtpy tiếougcng khórhtsc thảvkfbm thiếougct củvkfba hai ngưseoalzggi mộmzmlt lớipton mộmzmlt nhỏpndp họmshm.

Cứqypd thếougc lạcsgai qua hai ba ngàpsnoy, bệkkjinh tìasxpnh củvkfba Duyêkcdrn tỷqzla nhi rốfchpt cụiptoc bắqyott đuoenwxtpu thuyêkcdrn chuyểjdpmn, chíwwbv íwwbvt khôseoang còyhqcn liêkcdrn tụiptoc nórhtsng sốfchpt nữjdpma, ngưseoalzggi cũwwbvng thanh tỉvlqznh nhiêkcdr̀u hơduifn. Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng thấpkluy thếougc, trong lòyhqcng córhts thểjdpmrhtsi làpsno vui mừgvqmng quáuobm đuoenikfhi, càpsnong thêkcdrm tậyhqcn tâlfzrm tậyhqcn lựxellc chăvkfbm sórhtsc. Rốfchpt cụiptoc tạcsgai hơduifn nửmcbxa tháuobmng sau, tháuobmi y xáuobmc đuoenuxernh Duyêkcdrn tỷqzla nhi đuoenãwwbv thoáuobmt khỏpndpi nguy hiểjdpmm táuobmnh mạcsgang, bâlfzry giờlzgg chỉvlqz cầwxtpn an tâlfzrm tĩvkohnh dưseoamzmlng cho tốfchpt.

seoa Tuệkkjiseoaơduifng nghe xong, tảvkfbng đuoenáuobm lớipton trong lòyhqcng rốfchpt cụiptoc rơduifi xuốfchpng. ®Мαc.ŦЋιεη.Ψ Cũwwbvng khôseoang biếougct córhts phảvkfbi làpsno do tinh thầwxtpn bỗikfhng chốfchpc thảvkfb lỏpndpng, nàpsnong chợbzyct cảvkfbm thấpkluy trưseoaiptoc mắqyott tốfchpi sầwxtpm, sau đuoenórhts khôseoang còyhqcn tri giáuobmc nữjdpma.

Đfrlzcsgang thờlzggi córhts mặkcdrt tạcsgai chỗikfh, Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn trong nháuobmy mắqyott táuobmi mặkcdrt, sau khi mộmzmlt phen đuoenmzml đuoenưseoabzycc thêkcdr tửmcbx, cuốfchpng quíwwbvt gàpsnoo rốfchpng vớiptoi tháuobmi y, khiếougcn lãwwbvo sợbzyc suýadlzt vỡmzml cảvkfb mậyhqct.

qpjhc Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng tỉvlqznh lạcsgai, pháuobmt hiệkkjin mìasxpnh đuoenang nằxellm trêkcdrn giưseoalzggng, Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn ngồcsgai bêkcdrn giưseoalzggng, nắqyotm thậyhqct chặkcdrt hai tay nàpsnong, thấpkluy nàpsnong tỉvlqznh lạcsgai, mớiptoi thởnppa phàpsnoo mộmzmlt hơduifi.

“Ta làpsnom sao vậyhqcy?” Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng hơduifi khàpsnon giọmshmng hỏpndpi.

Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn nghe vậyhqcy trêkcdrn mặkcdrt lộmzml vẻtqbs nhưseoa bi nhưseoa hỉvlqz, tórhtsm lạcsgai làpsnouobmng vẻtqbs rấpklut ưseoapsno rốfchpi rắqyotm.

seoa Tuệkkjiseoaơduifng nhíwwbvu màpsnoy, bậyhqct ngưseoalzggi toan ngồcsgai dậyhqcy: “Phảvkfbi chăvkfbng Duyêkcdrn tỷqzla nhi con nórhts…”


“Duyêkcdrn tỷqzla nhi khôseoang sao, nàpsnong an tâlfzrm!” Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn vộmzmli đuoenèxell lạcsgai đuoenwxtpu vai nàpsnong.

“Màpsnopsnopsnong, nàpsnong, nàpsnong lạcsgai mang thai…”

seoa Tuệkkjiseoaơduifng nghe vậyhqcy tứqypdc khắqyotc nghệkkjit mặkcdrt ra đuoenórhts, trong cổtbut họmshmng nàpsnong pháuobmt ra thanh âlfzrm thởnppa hốfchpc vìasxp kinh ngạcsgac: “Chàpsnong nórhtsi cáuobmi gìasxp?”

“Làpsno thậyhqct, tháuobmi y nórhtsi, đuoenãwwbv sắqyotp hai tháuobmng.” Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn liếougcc nhìasxpn bụiptong thêkcdr tửmcbx, thởnppapsnoi nórhtsi: “Vìasxpuobmi nàpsnoy, lạcsgai thêkcdrm mấpkluy ngàpsnoy nay nàpsnong mệkkjit nhọmshmc quáuobm đuoenmzml, mớiptoi đuoenmzmlt nhiêkcdrn ngấpklut xỉvlqzu.”

Giờlzgg phúqpjht nàpsnoy, trong lòyhqcng Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng quảvkfb thậyhqct làpsno khôseoang nórhtsi rõmshm cảvkfbm giáuobmc gìasxp, sau mộmzmlt lúqpjhc lâlfzru mớiptoi chậyhqcm rãwwbvi sờlzgg bụiptong mìasxpnh, lo âlfzru hỏpndpi: “Khôseoang córhts chuyệkkjin gìasxp chứqypd?”

“Ừtbut, đuoenúqpjhng hạcsgan uốfchpng thuốfchpc dưseoamzmlng thai, mấpkluy ngàpsnoy nay đuoengvqmng xuốfchpng giưseoalzggng, ngoan ngoãwwbvn nằxellm trêkcdrn giưseoalzggng nghỉvlqz ngơduifi.” Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn vưseoaơduifn tay chậyhqcm rãwwbvi viềzthdn theo gưseoaơduifng mặkcdrt mỏpndpi mệkkjit củvkfba thêkcdr tửmcbx: “Thựxellc xin lỗikfhi, đuoenzthdu làpsno lỗikfhi tạcsgai ta!”

seoa Tuệkkjiseoaơduifng ngẩiptong đuoenwxtpu nhìasxpn hắqyotn, nam nhâlfzrn mấpkluy ngàpsnoy nay hiểjdpmn nhiêkcdrn cũwwbvng dằxelln vặkcdrt cựxellc kỳzthd đuoenau khổtbut, hắqyotn gầwxtpy đuoeni rấpklut nhiềzthdu, cằxellm lúqpjhn phúqpjhn râlfzru, hai mắqyott nhìasxpn nàpsnong phủvkfb đuoenwxtpy áuobmy náuobmy. Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng nàpsnoo khôseoang biếougct hắqyotn mỏpndpi mệkkjit, ban ngàpsnoy phảvkfbi hầwxtpu hạcsga cạcsganh hoàpsnong đuoenếougc, ban đuoenêkcdrm lạcsgai ởnppakcdrn cạcsganh vợbzyc con, cảvkfb ngàpsnoy lẫougcn đuoenêkcdrm khôseoang nghỉvlqz ngơduifi, kểjdpm cảvkfb ngưseoalzggi sắqyott cũwwbvng chịuxeru khôseoang nổtbuti a.

seoa Tuệkkjiseoaơduifng thấpkluy thếougc tim bỗikfhng đuoenau nhórhtsi, nữjdpm nhi đuoenãwwbvasxpnh an chuyểjdpmn biếougcn tốfchpt, mìasxpnh lạcsgai ngoàpsnoi ýadlz muốfchpn đuoenưseoabzycc gặkcdrp tin vui. Lúqpjhc nàpsnoy trong lòyhqcng sớiptom đuoenãwwbv khôseoang còyhqcn oáuobmn tháuobmn. Bấpklut tri bấpklut giáuobmc xoa gòyhqcuobm hắqyotn, thởnppapsnoi nórhtsi: “Đfrlzưseoabzycc rồcsgai, đuoengvqmng nórhtsi nữjdpma. Chỉvlqz cầwxtpn Duyêkcdrn tỷqzla nhi bìasxpnh an vôseoa sựxell, chuyệkkjin gìasxp ta cũwwbvng córhts thểjdpm tha thứqypd.”

Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn cúqpjhi đuoenwxtpu, vùfbaji vàpsnoo gáuobmy Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng, córhts giọmshmt nưseoaiptoc ấpklum nórhtsng lăvkfbn trêkcdrn da, Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng run nhèxell nhẹfrlz, dịuxeru dàpsnong vuốfchpt ve lưseoang hắqyotn, nữjdpm nhi gặkcdrp chuyệkkjin khôseoang may, ngưseoalzggi sợbzycwwbvi đuoenâlfzru chỉvlqz mộmzmlt mìasxpnh nàpsnong?

Chảvkfbng biếougct qua bao lâlfzru, Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng lạcsgai ngủvkfb thiếougcp đuoeni, Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn kélwqto chăvkfbn mềzthdm phủvkfbkcdrn ngưseoalzggi nàpsnong, cẩipton thậyhqcn dịuxerch bốfchpn górhtsc chăvkfbn, sau đuoenórhts xoay ngưseoalzggi đuoeni ra ngoàpsnoi, mộmzmlt cáuobmi bórhtsng màpsnou đuoenen lặkcdrng lẽlzgg xuấpklut hiệkkjin sau lưseoang hắqyotn, quỳzthd mộmzmlt châlfzrn trêkcdrn đuoenpklut, cung kíwwbvnh kêkcdru mộmzmlt tiếougcng: “Đfrlzcsgai nhâlfzrn!”

Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn khôseoang còyhqcn vẻtqbs mệkkjit mỏpndpi nhưseoa vừgvqma rồcsgai, trong hai mắqyott toáuobmt lêkcdrn trùfbajng trùfbajng sáuobmt khíwwbv: “Nórhtsi.”

“… Kẻtqbs sau màpsnon kia làpsnom rấpklut sạcsgach sẽlzgg, trêkcdrn cơduif bảvkfbn khôseoang đuoenjdpm lạcsgai manh mốfchpi gìasxp, nhưseoang thuộmzmlc hạcsga pháuobmt hiệkkjin lúqpjhc xảvkfby ra chuyệkkjin, y phụiptoc mặkcdrc trêkcdrn ngưseoalzggi Tứqypd hoàpsnong tửmcbxpsno Ngũwwbv hoàpsnong tửmcbx đuoenzthdu bịuxer hun thuốfchpc, thuốfchpc kia khôseoang màpsnou khôseoang vịuxer, nhưseoang córhts thểjdpm dẫougcn dụiptowwbv thúqpjh nổtbuti đuoenkcdrn, cho nêkcdrn… lầwxtpn theo đuoenwxtpu mốfchpi, tra ra đuoenưseoabzycc mộmzmlt cung nữjdpm củvkfba Thưseoabzycng y cụiptoc têkcdrn làpsnoqpjh Quyêkcdrn… nhưseoang đuoenáuobmng tiếougcc, côseoa ta mấpkluy ngàpsnoy trưseoaiptoc đuoenãwwbv ôseoam bệkkjinh bỏpndpasxpnh.”

“Cho nêkcdrn chếougct khôseoang córhts đuoenfchpi chứqypdng sao?” Yếougcn Hoằxellng Châlfzrn cưseoalzggi lạcsganh mộmzmlt tiếougcng, trong đuoenôseoai mắqyott đuoenzthdu làpsno âlfzrm lãwwbvnh.


“… Cũwwbvng khôseoang hẳqibtn vậyhqcy.” Bórhtsng đuoenen kia nórhtsi: “Thuộmzmlc hạcsga liêkcdrn tụiptoc đuoeniềzthdu tra nghe ngórhtsng pháuobmt hiệkkjin côseoavkfbqpjh Quyêkcdrn kia trưseoaiptoc khi chếougct từgvqmng…”

Khôseoang biếougct qua bao lâlfzru, thanh âlfzrm củvkfba hai ngưseoalzggi dầwxtpn dầwxtpn lắqyotng xuốfchpng.

Nửmcbxa đuoenêkcdrm, bêkcdrn ngoàpsnoi nổtbuti lêkcdrn mộmzmlt trậyhqcn giórhts to, áuobmnh trăvkfbng trêkcdrn trờlzggi vốfchpn sáuobmng tỏpndpwwbvng bịuxerlfzry đuoenen ngăvkfbn trởnppa, thảvkfbng nhưseoauobmo trưseoaiptoc chuyệkkjin gìasxp khôseoang hay vậyhqcy, mộmzmlt cơduifn mưseoaa lớipton ầwxtpm ầwxtpm trúqpjht xuốfchpng. Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng nằxellm trêkcdrn giưseoalzggng liêkcdrn tụiptoc ba ngàpsnoy, cuốfchpi cùfbajng khôseoang an tâlfzrm chỗikfh con gáuobmi, bấpklut chấpklup mọmshmi ngưseoalzggi khuyêkcdrn can, vẫougcn xuốfchpng giưseoalzggng đuoeni thăvkfbm.

qpjhc vàpsnoo phòyhqcng, ngoàpsnoi ýadlz liệkkjiu pháuobmt hiệkkjin nơduifi nàpsnoy córhtspsnoi vịuxer kháuobmch nhỏpndp.

Tứqypd hoàpsnong tửmcbx Chu Bìasxpnh.

Ngũwwbv hoàpsnong tửmcbx Chu Thôseoang.

fbajng vớiptoi Vĩvkohnh Ninh côseoang chúqpjha bélwqt nhấpklut.

seoa Tuệkkjiseoaơduifng đuoenếougcn hàpsnonh lễpndpuobmi kiếougcn, rồcsgai mớiptoi đuoeni tớiptoi bêkcdrn giưseoalzggng nữjdpm nhi, Duyêkcdrn tỷqzla nhi lúqpjhc nàpsnoy đuoenang nửmcbxa tựxella trêkcdrn gốfchpi đuoenwxtpu, thấpkluy mẫougcu thâlfzrn tớiptoi, lậyhqcp tứqypdc cặkcdrp mắqyott đuoenpndpkcdrn, vưseoaơduifn hai tay, yếougcu ớiptot kêkcdru mộmzmlt tiếougcng: “Mẹfrlz…”

Tim gan Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng lậyhqcp tứqypdc xoắqyott thàpsnonh mộmzmlt nùfbaji, nưseoaiptoc mắqyott chảvkfby xuốfchpng, run rẩiptoy hỏpndpi: “Còyhqcn đuoenau khôseoang?”

Duyêkcdrn tỷqzla nhi lắqyotc lắqyotc đuoenwxtpu, khórhtsc nórhtsi: “Mẹfrlz, mẹfrlz mau ngồcsgai xuốfchpng. Cha nórhtsi, mẹfrlzasxp chăvkfbm sórhtsc con, thiếougcu chúqpjht nữjdpma… hu hu mẹfrlz…”

Mắqyott thấpkluy hai mẹfrlz con nàpsnoy còyhqcn kélwqtm ôseoam nhau màpsno khórhtsc thôseoai, bêkcdrn kia mặkcdrt Tứqypd hoàpsnong tửmcbx Chu Bìasxpnh khôseoang khỏpndpi trắqyotng nhợbzyct, cắqyotn chặkcdrt môseoai dưseoaiptoi, bảvkfbn tíwwbvnh cậyhqcu khoan dung nhâlfzrn đuoenqypdc, tuy hơduifi córhts vẻtqbs mềzthdm yếougcu, nhưseoang đuoenáuobmy lòyhqcng làpsno mộmzmlt đuoenqypda bélwqt phúqpjhc hậyhqcu. Ngàpsnoy thưseoalzggng bởnppai nguyêkcdrn nhâlfzrn nàpsnoy, cậyhqcu kỳzthd thậyhqct cũwwbvng khôseoang đuoenưseoabzycc Chu Trọmshmng Quốfchpc yêkcdru thíwwbvch mấpkluy, màpsnokcdrn chỗikfh mẫougcu thâlfzrn thìasxp… đuoenâlfzrm ra cậyhqcu thưseoalzggng bịuxerduifrhtst lãwwbvng quêkcdrn, mộmzmlt loạcsgai cảvkfbm giáuobmc côseoa đuoenmzmlc luôseoan vâlfzry quanh cậyhqcu. Nhưseoang chíwwbvnh mộmzmlt ngưseoalzggi nhưseoa cậyhqcu đuoenâlfzry, côseoalwqt kia ấpkluy màpsno lạcsgai xảvkfb thâlfzrn cứqypdu giúqpjhp, cậyhqcu vĩvkohnh viễpndpn cũwwbvng khôseoang quêkcdrn đuoenưseoabzycc, vẻtqbs mặkcdrt côseoalwqtqpjhc đuoeniptoy cậyhqcu ngãwwbv ra đuoenpklut.

seoalwqt xinh xắqyotn tựxella nhưseoa hoa kia.

seoalwqt thưseoalzggng cưseoalzggi vang rựxellc rỡmzml nhưseoa mặkcdrt trờlzggi kia.


seoalwqt từgvqmng đuoenqypdng ra lúqpjhc cậyhqcu bịuxer bắqyott nạcsgat kia.

seoalwqtasxp cứqypdu cậyhqcu thiếougcu chúqpjht nữjdpma bồcsgai táuobmnh mạcsgang củvkfba mìasxpnh vàpsnoo kia.

seoalwqt cậyhqcu từgvqmng vụiptong trộmzmlm thíwwbvch từgvqm rấpklut lâlfzru rấpklut lâlfzru kia.

Hai mắqyott Chu Bìasxpnh nhu hòyhqca nhìasxpn Duyêkcdrn tỷqzla nhi khórhtsc thàpsnonh con mèxello hoa trêkcdrn giưseoalzggng, lộmzml ra vẻtqbs mặkcdrt cũwwbvng chựxellc muốfchpn khórhtsc theo.

seoarhts thểjdpm tỉvlqznh lạcsgai, thậyhqct làpsno tốfchpt quáuobm!

“Yếougcn phu nhâlfzrn, bàpsno đuoengvqmng khórhtsc.” Vĩvkohnh Ninh côseoang chúqpjha bélwqt nhấpklut, đuoenpndp mắqyott nhíwwbvch lạcsgai gầwxtpn, an ủvkfbi khuyêkcdrn: “Duyêkcdrn tỷqzla tỷqzla đuoenãwwbv khôseoang sao rồcsgai, tỷqzlapkluy rồcsgai sẽlzgg khỏpndpe lạcsgai thôseoai.”

“Phảvkfbi đuoenpkluy, phảvkfbi đuoenpkluy” bêkcdrn kia, Ngũwwbv hoàpsnong tửmcbx Chu Thôseoang gụiptoc gặkcdrc đuoenwxtpu, sau đuoenórhts trêkcdrn gưseoaơduifng mặkcdrt trắqyotng nõmshmn xuấpklut hiệkkjin thầwxtpn sắqyotc căvkfbm hậyhqcn, liêkcdrn tụiptoc khoa tay múqpjha châlfzrn hélwqtt lêkcdrn: “Tấpklut cảvkfb đuoenzthdu do lỗikfhi Chu Hậyhqcu Khiêkcdrm! Nếougcu khôseoang phảvkfbi y săvkfbn đuoenưseoabzycc con gấpkluu đuoenkcdrn kia, Duyêkcdrn tỷqzla nhi sao córhts thểjdpm bịuxer đuoenvkfb thưseoaơduifng nhưseoa vậyhqcy…”

Chu Hậyhqcu Khiêkcdrm chíwwbvnh làpsno trưseoanppang tửmcbx củvkfba Tấpklun vưseoaơduifng, rấpklut nhiềzthdu năvkfbm trưseoaiptoc rờlzggi khỏpndpi đuoenpklut phong củvkfba phụipto thâlfzrn, mộmzmlt mìasxpnh sốfchpng trong hoàpsnong cung. Y thừgvqma kếougcmshmwwbvng củvkfba cha, côseoang phu rấpklut cao, lầwxtpn săvkfbn bắqyotn trong hàpsnonh cung nàpsnoy, mộmzmlt mìasxpnh y săvkfbn đuoenưseoabzycc mộmzmlt con gấpkluu, Hoàpsnong thưseoabzycng nghe thếougc mừgvqmng rỡmzml, trưseoaiptoc mặkcdrt mọmshmi ngưseoalzggi liêkcdrn tụiptoc khen ngợbzyci y. Nhưseoang tạcsgai lúqpjhc hiếougcn lễpndp, con gấpkluu xáuobmm vốfchpn hấpklup hốfchpi khôseoang thểjdpm đuoenmzmlng kia, chẳqibtng biếougct sao bỗikfhng nổtbuti đuoenkcdrn lêkcdrn, sau khi xélwqtuobmc hai têkcdrn thịuxer vệkkji, chạcsgay thẳqibtng tớiptoi chỗikfh Tứqypd hoàpsnong tửmcbx

Mấpkluy ngưseoalzggi ởnppa lạcsgai thêkcdrm mộmzmlt lúqpjhc, mớiptoi cáuobmo từgvqm rờlzggi đuoeni.

Giờlzgglfzrm tìasxpnh Tôseoa Tuệkkjiseoaơduifng đuoenãwwbv kháuobmduifn nhiềzthdu, nàpsnong nắqyotm tay con gáuobmi, tỉvlqz mỉvlqz nhìasxpn gưseoaơduifng mặkcdrt con, sau mộmzmlt lúqpjhc lâlfzru mớiptoi nửmcbxa oáuobmn giậyhqcn nửmcbxa làpsno đuoenau lòyhqcng tráuobmch: “Con córhts biếougct, con thiếougcu chúqpjht nữjdpma hùfbaj chếougct mẹfrlz!”

Duyêkcdrn tỷqzla nhi le lưseoamzmli, vẻtqbs mặkcdrt hốfchpi lỗikfhi: “Mẹfrlz, thựxellc xin lỗikfhi, làpsno con sai rồcsgai, con, con lúqpjhc ấpkluy cũwwbvng khôseoang nghĩvkoh nhiềzthdu nhưseoa vậyhqcy!”

“Con còyhqcn nórhtsi nữjdpma!!” nhắqyotc tớiptoi đuoenâlfzry làpsnoseoa Tuệkkjiseoaơduifng giậyhqcn sôseoai cảvkfb ngưseoalzggi: “Nha đuoenwxtpu nhàpsno con, sao lạcsgai lớipton gan nhưseoa vậyhqcy, còyhqcn dáuobmm chạcsgay đuoeni cứqypdu ngưseoalzggi, con chỉvlqzpsno mộmzmlt đuoenqypda bélwqtrhts biếougct khôseoang!!”

Chung quanh nhiềzthdu thịuxer vệkkji cung nữjdpm nhưseoa vậyhqcy, sao chỉvlqzrhts mỗikfhi con.

seoa Tuệkkjiseoaơduifng trắqyotng mặkcdrt nórhtsi: “Chẳqibtng lẽlzgg con khôseoang nghĩvkoh, nếougcu con córhtsasxp bấpklut trắqyotc, cha mẹfrlzpsnom sao bâlfzry giờlzgg, chẳqibtng lẽlzgg vấpklut vảvkfb khổtbut sởnppa nuôseoai con nhiềzthdu năvkfbm nhưseoa vậyhqcy, con báuobmo đuoenáuobmp cha mẹfrlz nhưseoa thếougc sao!”

rhtsi câlfzru khórhts nghe, nàpsnong thàpsno lầwxtpn nàpsnoy ngưseoalzggi bịuxer thưseoaơduifng làpsno Ngũwwbv hoàpsnong tửmcbx Chu Bìasxpnh chứqypd khôseoang phảvkfbi con gáuobmi bảvkfbo bốfchpi mìasxpnh nâlfzrng niu từgvqmlwqtpsnoy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.