Tự Cẩm

Chương 714 : Cả gan

    trước sau   
Trờicdhi tốykani, bởnresi vìfegnuiib tếwlmlt Nguyêkhtin Tiêkhtiu, nêkhtin ngoàuiibi đgjmfiệrmjwn đgjmfèxupsn lồgjmfng vẫtcakn chiếwlmlu sáwydlng ngờicdhi, trong đgjmfiệrmjwn càuiibng làuiibwydlng nhưnbpe ban ngàuiiby.

yealng bởnresi vậttavy, mọasyzi ngưnbpeicdhi nhìfegnn thấznzry rõgdwyuiibng thầtcakn sắfvifc trêkhtin mặmadtt Hoàuiibng Hậttavu.

Hoàuiibng Hậttavu quáwydl sốykant ruộuxhft, cũyealng quáwydl thàuiibnh khẩdhnin, hiểuxyjn nhiêkhtin trong mộuxhft khắfvifc nàuiiby làuiib thậttavt lònbpeng xem Khưnbpeơlccang Tựnbpe trởnres thàuiibnh cọasyzng rơlccam cứykkpu mạkcccng.

Úsmalc Cẩdhnin lặmadtng lẽwlhz giậttavt giậttavt đgjmfsfqqi lôsfqqng màuiiby, thầtcakm nghĩykkp: Chẳhkebng lẽwlhz A Tựnbpe lạkccci lừwydla Hoàuiibng Hậttavu?

Đsrgrânbpey làuiib chuyệrmjwn khi nàuiibo, sao hắfvifn lạkccci khôsfqqng biếwlmlt?

Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlmlyealng vẻoybh mặmadtt cổdgmk quáwydli, thấznzry Hoàuiibng Hậttavu thấznzrt thốykan trưnbpehwuyc mặmadtt đgjmfáwydlm ngưnbpeicdhi Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna, nhắfvifc nhởnressmali: “Hoàuiibng Hậttavu, lúmcrnc ấznzry tứykkpc phụnnqvbfleo Thấznzrt cũyealng khôsfqqng ởnres Tuyêkhtin Đsrgrykkpc lânbpeu, tuy làuiib xửgvlk áwydln nhưnbpe thầtcakn, cũyealng sẽwlhz khôsfqqng biếwlmlt ai hạkccci Phúmcrnc Thanh nha.”


sfqq luậttavn Đsrgrếwlml Hậttavu, cũyealng khôsfqqng tin chânbpen chíswqcnh muốykann hạkccci Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna chỉuxyjuiib mộuxhft tiểuxyju cung nữmcrn.

Mặmadtt Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna táwydli nhợyvbkt, lẩdhnim bẩdhnim nósmali: “Phụnnqv hoàuiibng, ngàuiibi làuiibsmali cósmal ngưnbpeicdhi sai sửgvlk Thanh Đsrgrkccci hạkccci nữmcrn nhi sao?”

“A Tuyềbyqkn, con khôsfqqng phảsrgri sợyvbk, phụnnqv hoàuiibng chắfvifc chắfvifn sẽwlhzfegnm ra ngưnbpeicdhi hạkccci con.” Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlmlsmali rồgjmfi nhìfegnn vềbyqk phíswqca Úsmalc Cẩdhnin, “Lãbfleo Thấznzrt, ngưnbpeơlccai cònbpen cósmalfegn muốykann hỏlepfi A Tuyềbyqkn cùymding Thậttavp Tứykkp sao?”

Úsmalc Cẩdhnin lắfvifc đgjmftcaku: “Đsrgrãbfle khôsfqqng cósmal.”

Đsrgriềbyqku hai gãbflesfqqng chúmcrna biếwlmlt rõgdwyuiibng cósmal hạkcccn, tin tứykkpc cósmal thểuxyj cung cấznzrp íswqct ỏlepfi, nêkhtin biếwlmlt đgjmfbyqku đgjmfãbfle biếwlmlt.

Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml nghe Úsmalc Cẩdhnin nósmali nhưnbpe thếwlml, liềbyqkn nósmali vớhwuyi hai vịurvosfqqng chúmcrna: “Hôsfqqm nay cáwydlc ngưnbpeơlccai đgjmfbyqku bịurvo kinh sợyvbk, trởnres vềbyqk nghỉuxyj ngơlccai đgjmfi.”

“Phụnnqv hoàuiibng ——” Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna khôsfqqng cam lònbpeng, hôsfqq mộuxhft tiếwlmlng.

Thậttavp Tứykkpsfqqng chúmcrna khôsfqqng cósmalnbpewydlch lắfvifm miệrmjwng, chỉuxyj lẳhkebng lặmadtng đgjmfykkpng ởnreskhtin ngưnbpeicdhi Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna.

Hoàuiibng Hậttavu phụnnqvc hồgjmfi tinh thầtcakn, nhẹnnqv nhàuiibng vỗgjmf vỗgjmf tay Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna: “Phúmcrnc Thanh, nghe phụnnqv hoàuiibng con, đgjmfi vềbyqk trưnbpehwuyc nghỉuxyj ngơlccai đgjmfi, sựnbpefegnnh cósmal kếwlmlt quảsrgr mẫtcaku hậttavu sẽwlhzsmali cho con.”

Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna dịurvou ngoan gậttavt đgjmftcaku: “Vậttavy nữmcrn nhi liềbyqkn cáwydlo lui.”

Rấznzrt nhanh hai vịurvosfqqng chúmcrna đgjmfãbfle cầtcakm tay rờicdhi đgjmfi, cósmaluiibi lờicdhi cũyealng tiệrmjwn nósmali hơlccan.

Hoàuiibng Hậttavu đgjmfèxups lạkccci tânbpem tìfegnnh kíswqcch đgjmfuxhfng, dùymding sứykkpc cầtcakm tay Khưnbpeơlccang Tựnbpe, run giọasyzng nósmali: “Yếwlmln Vưnbpeơlccang phi, ngưnbpeơlccai, ngưnbpeơlccai cósmal phảsrgri hay khôsfqqng biếwlmlt ——”

Vốykann dĩykkp Yếwlmln Vưnbpeơlccang phi lấznzry mộuxhfng cảsrgrnh báwydlo, bàuiib tuy làuiibm mộuxhft íswqct an bàuiibi, nhưnbpeng đgjmfáwydly lònbpeng chưnbpea chắfvifc khôsfqqng cósmal nghi vấznzrn, chỉuxyjuiib liêkhtin quan đgjmfếwlmln an nguy củzvmka nữmcrn nhi thàuiib rằzgfdng tin làuiibsmalnbpen hơlccan làuiib khôsfqqng thôsfqqi, ai ngờicdh đgjmfêkhtim nay Phúmcrnc Thanh thậttavt sựnbpe xảsrgry ra chuyệrmjwn……


Yếwlmln Vưnbpeơlccang phi nếwlmlu cósmal thểuxyjlcca thấznzry Phúmcrnc Thanh bịurvo thưnbpeơlccang, sao biếwlmlt khôsfqqng mơlcca thấznzry hung thủzvmk ——

Hoàuiibng Hậttavu nghĩykkp nhưnbpe vậttavy, trêkhtin tay càuiibng thêkhtim dùymding sứykkpc.

Tầtcakm mắfvift Úsmalc Cẩdhnin dừwydlng ởnres trêkhtin tay Hoàuiibng Hậttavu, hơlccai hơlccai liễhdzvm mi.

Đsrgrbyqku làuiib Hoàuiibng Hậttavu, khôsfqqng thểuxyj tựnbpe trọasyzng chúmcrnt sao?

Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlmluiibng thêkhtim tònbpenbpe: “Hoàuiibng Hậttavu, Hậttavu rốykant cuộuxhfc đgjmfang nósmali gìfegn vậttavy?”

Hoàuiibng Hậttavu nhìfegnn nhìfegnn Khưnbpeơlccang Tựnbpe, thấznzry đgjmfykani phưnbpeơlccang khôsfqqng cósmal phảsrgrn ứykkpng gìfegn, hạkccc quyếwlmlt tânbpem nósmali: “Hoàuiibng Thưnbpeyvbkng, ngàuiibi cósmal biếwlmlt vìfegn sao hôsfqqm nay Phúmcrnc Thanh lạkccci kịurvop thờicdhi đgjmfưnbpeyvbkc cung nhânbpen cứykkpu khôsfqqng?”

“Hửgvlk?”

“Làuiib Yếwlmln Vưnbpeơlccang phi nhắfvifc nhởnres ta!”

Sắfvifc mặmadtt Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml khẽwlhz biếwlmln, khôsfqqng khỏlepfi nhìfegnn vềbyqk phíswqca Khưnbpeơlccang Tựnbpe.

Khưnbpeơlccang Tựnbpelccai hơlccai nhúmcrnn gốykani, xem nhưnbpe thừwydla nhậttavn.

Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml áwydlnh mắfvift sáwydlng quắfvifc, hỏlepfi: “ Tứykkpc phụnnqvbfleo Thấznzrt, rốykant cuộuxhfc chuyệrmjwn làuiib nhưnbpe thếwlmluiibo?”

Hoàuiibng Hậttavu nósmali tiếwlmlp: “Vẫtcakn đgjmfuxyj ta nósmali đgjmfi, mấznzry ngàuiiby trưnbpehwuyc Yếwlmln Vưnbpeơlccang phi tiếwlmln cung……”

Nghe Hoàuiibng Hậttavu nósmali xong, Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml nhìfegnn vềbyqk phíswqca Khưnbpeơlccang Tựnbpe áwydlnh mắfvift cósmal phầtcakn phứykkpc tạkcccp: “ Tứykkpc phụnnqvbfleo Thấznzrt, ngưnbpeơlccai cósmal…… mơlcca thấznzry hung thủzvmk khôsfqqng?”


“Con dânbpeu chỉuxyjuiiblcca mộuxhft giấznzrc mơlcca vụnnqvn vặmadtt, tỉuxyjnh lạkccci đgjmfãbfle quêkhtin hơlccan phânbpen nửgvlka, chỉuxyjlcca hồgjmf nhớhwuysfqqng chúmcrna bịurvo thưnbpeơlccang, cònbpen vềbyqk ngãbfle xuốykanng đgjmfàuiibi cao nhưnbpe thếwlmluiibo cũyealng khôsfqqng cósmalznzrn tưnbpeyvbkng ……”

Hoàuiibng Hậttavu nghe xong, mơlcca hồgjmfsmal chúmcrnt thấznzrt vọasyzng.

Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml ngưnbpeyvbkc lạkccci khôsfqqng cósmal cảsrgrm giáwydlc nàuiiby, thởnresuiibi: “Cósmal thểuxyjlcca thấznzry chuyệrmjwn nàuiiby đgjmfãbfleuiib chuyệrmjwn lạkccc.”

Úsmalc Cẩdhnin khôsfqqng nhanh khôsfqqng chậttavm mởnres miệrmjwng nósmali: “Phụnnqv hoàuiibng nósmali rấznzrt đgjmfúmcrnng, nếwlmlu cảsrgr hung thủzvmk hạkccci Thậttavp Tam muộuxhfi A Tựnbpe đgjmfbyqku cósmal thểuxyjlcca thấznzry, chỉuxyj sợyvbk Chânbpen đgjmfkccci nhânbpen phảsrgri vềbyqk nhàuiibuiibm ruộuxhfng rồgjmfi.”

“Ngưnbpeơlccai cósmal suy nghĩykkpfegn?” Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml hỏlepfi.

Ngưnbpeicdhi hạkccci Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna rõgdwyuiibng xuấznzrt pháwydlt từwydl trong cung, khôsfqqng tiệrmjwn triệrmjwu Chânbpen Thếwlml Thàuiibnh tớhwuyi tra áwydln, Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml vẫtcakn cònbpen cầtcakn thểuxyj diệrmjwn.

Úsmalc Cẩdhnin trầtcakm mặmadtc trong chớhwuyp mắfvift, mởnres miệrmjwng nósmali: “Vừwydla rồgjmfi hỏlepfi mẫtcaku hậttavu cùymding hai vịurvo muộuxhfi muộuxhfi, nhi tửgvlksmal mộuxhft phỏlepfng đgjmfwydln lớhwuyn mậttavt ——”

“Nósmali!”

“Chỉuxyjuiib phỏlepfng đgjmfwydln nàuiiby thậttavt sựnbpesmal chúmcrnt lớhwuyn mậttavt, nhi tửgvlk sợyvbk phụnnqv hoàuiibng cùymding mẫtcaku hậttavu mắfvifng con ——”

“Nósmali!” Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml trừwydlng Úsmalc Cẩdhnin mộuxhft cáwydli, tráwydlch mắfvifng, “Lúmcrnc nàuiiby cònbpen báwydln númcrnt cáwydli gìfegn, ngưnbpeơlccai cho ta vớhwuyi Hoàuiibng Hậttavu chỉuxyj biếwlmlt mắfvifng ngưnbpeicdhi chơlccai?”

“Vậttavy đgjmfưnbpeyvbkc, đgjmfykkpa con nàuiiby liềbyqkn cảsrgr gan nósmali.” Úsmalc Cẩdhnin sờicdh sờicdh chósmalp mũyeali, thầtcakn sắfvifc trịurvonh trọasyzng hẳhkebn, “Thanh Đsrgrkccci làuiib cung nữmcrnkhtin ngưnbpeicdhi Thậttavp Tam muộuxhfi, lạkccci làuiib mẫtcaku hậttavu tựnbpefegnnh chọasyzn lựnbpea, thânbpen gia trong sạkcccch hẳhkebn làuiib khôsfqqng thểuxyj nghi ngờicdh ——”

“Ýmsti củzvmka ngưnbpeơlccai làuiib?” Hoàuiibng Hậttavu nhịurvon khôsfqqng đgjmfưnbpeyvbkc mởnres miệrmjwng.

Úsmalc Cẩdhnin ngữmcrn khíswqc chuyểuxyjn lạkcccnh: “ Ýmsti củzvmka con làuiib khôsfqqng cầtcakn miệrmjwt màuiibi truy đgjmfuổdgmki quáwydl khứykkp, Thanh Đsrgrkccci đgjmfuxhft nhiêkhtin làuiibm ra hàuiibnh đgjmfuxhfng nhưnbpe vậttavy, loạkccci bỏlepf khảsrgrdgmkng nàuiibng ta nổdgmki đgjmfkhtin giếwlmlt chủzvmk, táwydlm chíswqcn phầtcakn mưnbpeicdhi làuiib gầtcakn đgjmfânbpey mớhwuyi bịurvo ngưnbpeicdhi sai sửgvlk……”


“Gầtcakn đgjmfânbpey?” Hoàuiibng Hậttavu lẩdhnim bẩdhnim lặmadtp lạkccci hai chữmcrnuiiby.

“Phảsrgri, tỷcteo nhưnbpe cuộuxhfc sốykanng sinh hoạkccct hàuiibng ngàuiiby củzvmka Thậttavp Tam muộuxhfi cósmalfegn thay đgjmfdgmki vớhwuyi trưnbpehwuyc kia??”

“Thay đgjmfdgmki?” Hoàuiibng Hậttavu hơlccai giậttavt mìfegnnh, “Từwydl sau khi hai mắfvift khỏlepfi Phúmcrnc Thanh ngưnbpeyvbkc lạkccci cósmal khôsfqqng íswqct thay đgjmfdgmki ——”

Úsmalc Cẩdhnin nhàuiibn nhạkccct ngắfvift lờicdhi Hoàuiibng Hậttavu: “Khôsfqqng cầtcakn nghĩykkp sớhwuym nhưnbpe vậttavy, nếwlmlu làuiib bởnresi vìfegn đgjmfôsfqqi mắfvift củzvmka Thậttavp Tam muộuxhfi khỏlepfi màuiib mang đgjmfếwlmln thay đgjmfdgmki, sựnbpefegnnh sẽwlhz khôsfqqng xảsrgry ra vàuiibo tếwlmlt Nguyêkhtin Tiêkhtiu nădgmkm nay, màuiibuiibuiibo tếwlmlt Nguyêkhtin Tiêkhtiu nădgmkm ngoáwydli.”

Tếwlmlt Nguyêkhtin Tiêkhtiu nădgmkm ngoáwydli, đgjmfôsfqqi mắfvift Phúmcrnc Thanh côsfqqng chúmcrna đgjmfãbfle khỏlepfi.

“Gầtcakn đgjmfânbpey ——” Sắfvifc mặmadtt Hoàuiibng Hậttavu chợyvbkt đgjmfdgmki, bậttavt thốykant lêkhtin nósmali, “Gầtcakn đgjmfânbpey Phúmcrnc Thanh vẫtcakn luôsfqqn đgjmfi bồgjmfi Tháwydli Hậttavu, cósmal thểuxyjsmal chuyệrmjwn gìfegn?”

Trong nháwydly mắfvift Hoàuiibng Hậttavu nósmali ra lờicdhi nàuiiby, biểuxyju cảsrgrm củzvmka Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml nhấznzrt thờicdhi thay đgjmfdgmki, khôsfqqng vui nósmali: “Hoàuiibng Hậttavu, chớhwuysmal suy nghĩykkp lung tung!”

Hoàuiibng Hậttavu cứykkpng họasyzng.

uiib suy nghĩykkp lung tung cáwydli gìfegn?

Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml ýjhmb thứykkpc đgjmfưnbpeyvbkc mìfegnnh phảsrgrn ứykkpng quáwydl đgjmfuxhf, sờicdh sờicdhyeali, tứykkpc giậttavn trừwydlng Úsmalc Cẩdhnin mộuxhft cáwydli: “Tiếwlmlp tụnnqvc nósmali.”

Tạkccci sao lạkccci kékzeio đgjmfếwlmln chỗgjmf Tháwydli Hậttavu hảsrgr? Hỗgjmfn tiểuxyju tửgvlk thậttavt khôsfqqng khiếwlmln ngưnbpeicdhi ta bớhwuyt lo.

Úsmalc Cẩdhnin ânbpem thầtcakm cưnbpeicdhi lạkcccnh mộuxhft tiếwlmlng, lạkccci hỏlepfi: “Thậttavp Tam muộuxhfi mỗgjmfi lầtcakn đgjmfi Từwydl Ninh Cung, cósmal nhữmcrnng cung nhânbpen nàuiibo đgjmfi theo?”

“Lãbfleo Thấznzrt!” Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml thấznzry Úsmalc Cẩdhnin nắfvifm lấznzry Từwydl Ninh Cung khôsfqqng bỏlepf, trêkhtin mặmadtt cósmal chúmcrnt khôsfqqng nhịurvon đgjmfưnbpeyvbkc.

Úsmalc Cẩdhnin vẻoybh mặmadtt vôsfqq tộuxhfi: “Phụnnqv hoàuiibng cósmalfegn phânbpen phósmal?”

“Ngưnbpeơlccai ——” Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml bịurvo vẻoybh thuầtcakn lưnbpeơlccang vôsfqq tộuxhfi củzvmka đgjmfykani phưnbpeơlccang nghẹnnqvn đgjmfếwlmln nósmali khôsfqqng ra lờicdhi.

Đsrgruxyj vợyvbk chồgjmfng lãbfleo Thấznzrt tiếwlmln cung tra áwydln làuiib ôsfqqng chủzvmk đgjmfuxhfng mởnres miệrmjwng, hiệrmjwn tạkccci khôsfqqng cho ngưnbpeicdhi ta nósmali, cósmal chúmcrnt khôsfqqng thểuxyjuiibo nósmali nổdgmki.

nbpen nữmcrna, lãbfleo Thấznzrt biếwlmlt rõgdwy đgjmfurvoa vịurvo củzvmka Tháwydli Hậttavu ởnres trong lònbpeng ôsfqqng màuiibnbpen nósmali nhưnbpe vậttavy, cósmal thểuxyj thấznzry đgjmfưnbpeyvbkc mộuxhft tấznzrm lònbpeng trung, cũyealng khôsfqqng cósmalnbpem tưnbpeuiiby kia.

Nghĩykkp nhưnbpe vậttavy, Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml lạkccci vôsfqqfegnnh đgjmfưnbpeyvbkc an ủzvmki, sắfvifc mặmadtt hònbpea hoãbflen khôsfqqng íswqct.

Mộuxhft bêkhtin Hoàuiibng Hậttavu thấznzry sắfvifc mặmadtt Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml chợyvbkt tốykani chợyvbkt tạkcccnh, run run khósmale miệrmjwng, nósmali vớhwuyi Úsmalc Cẩdhnin: “Phúmcrnc Thanh mỗgjmfi lầtcakn đgjmfbyqku đgjmfi cùymding Thậttavp Tứykkp qua đgjmfósmal, lo lắfvifng quấznzry nhiễhdzvu thanh tịurvonh củzvmka Tháwydli Hậttavu, hai đgjmfykkpa nósmal đgjmfbyqku chỉuxyj mang mộuxhft cung tìfegn đgjmfi theo, Phúmcrnc Thanh mang…… chíswqcnh làuiib Thanh Đsrgrkccci.”

Liêkhtin quan đgjmfếwlmln nữmcrn nhi, cho dùymdi đgjmfbyqk cậttavp đgjmfếwlmln Tháwydli Hậttavu, bàuiibyealng phảsrgri nósmali rõgdwyuiibng!

“Cósmal thểuxyj tiếwlmlp xúmcrnc vớhwuyi Thanh Đsrgrkccci, lạkccci cósmal thểuxyj xui khiếwlmln Thanh Đsrgrkccci mưnbpeu hạkccci Đsrgríswqcch côsfqqng chúmcrna, nhi tửgvlk cảsrgr gan suy đgjmfwydln ngưnbpeicdhi nọasyz hoặmadtc làuiibdgmkng lựnbpec khôsfqqng nhỏlepf, hoặmadtc làuiib…… Thânbpen phậttavn khôsfqqng thấznzrp ——”

“Làuiibm càuiibn, ngưnbpeơlccai đgjmfang hoàuiibi nghi Tháwydli Hậttavu?” Cảsrgrnh Minh Đsrgrếwlml buộuxhft miệrmjwng thốykant ra, vẻoybh mặmadtt tứykkpc giậttavn.

Đsrgrykani diệrmjwn, Úsmalc Cẩdhnin vẻoybh mặmadtt khiếwlmlp sợyvbk: “ Sao Phụnnqv hoàuiibng lạkccci nghĩykkp đgjmfếwlmln Hoàuiibng tổdgmk mẫtcaku? Nhi tửgvlk suy đgjmfwydln Từwydl Ninh Cung cósmal lẽwlhznbpen cósmal mộuxhft vịurvo ‘ Đsrgrósmala ma ma ’ kháwydlc đgjmfbyqku làuiib cảsrgr gan suy đgjmfwydln, nhưnbpeng tuyệrmjwt đgjmfykani khôsfqqng dáwydlm đgjmfwydln đgjmfếwlmln trêkhtin ngưnbpeicdhi Hoàuiibng tổdgmk mẫtcaku.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.