Tự Cẩm

Chương 459 : Vương phi có tin vui

    trước sau   
Cảzekdnh Minh Đrfadếvaosuzbpi ra lờquoii nàsbzcy, tấfdzlt nhiêhlnun khôpkrrng cóuzbp ai dásbzcm dịcdwq nghịcdwq.

Mấfdzly têhlnun ngôpkrrn quan mộswgrt bộswgr kỳrakq khai đlylfsaxlc thắsaxlng, lạrakqi nhìcxven Úzslfc Cẩcsikn nhísolmu chặcdwqt màsbzcy, khôpkrrng biếvaost nghĩwohnsbzci gìcxve.

Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos đlylfqeybng dậxubyy: “Chưrfad vịcdwq ngôpkrrn quan cùtpmnng Yếvaosn Vưrfadơeymrng hãoaqoy đlylfếvaosn ngựgnlz thưrfad phòdiykng chờquoi, nhữtpmnng ngưrfadquoii khásbzcc liềdrpqn giảzekdi tásbzcn đlylfi.”

Tứqeybc phụrltxoaqoo Thấfdzlt còdiykn chưrfada biếvaost tìcxvenh huốdcfeng ra sao, giảzekd bệkgshnh cũipgeng khôpkrrng tísolmnh làsbzccxve, nhưrfadng nếvaosu cóuzbp bệkgshnh kísolmn cũipgeng khôpkrrng thểfdzltpmny tiệkgshn nóuzbpi ra trưrfadfmgsc mặcdwqt nhiềdrpqu ngưrfadquoii nhưrfad vậxubyy.

Thậxubyt sựgnlzsbzc mệkgsht tâuzbpm.

Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos xoa xoa ấfdzln đlylfưrfadquoing, đlylfi vàsbzco bêhlnun trong.


“ Chúeynong thầcxven cásbzco lui ——” Chúeynong thầcxven đlylfdrpqu mang tâuzbpm tưrfad khásbzcc nhau rờquoii khỏxkpli đlylfrakqi đlylfiệkgshn.

Ngoàsbzci mấfdzly vịcdwq ngôpkrrn quan cùtpmnng Úzslfc Cẩcsikn đlylfi đlylfếvaosn Ngựgnlz thưrfad phòdiykng ra, trong chớfmgsp mắsaxlt trong đlylfiệkgshn chỉmzzmdiykn lạrakqi vàsbzci vịcdwq hoàsbzcng tửhkyv.

“Chúeynong ta làsbzcm sao bâuzbpy giờquoi?” Násbzco nhiệkgsht còdiykn chưrfada xem đlylfcdwq Lỗqhaerfadơeymrng gãoaqoi gãoaqoi đlylfcxveu.

Mấfdzly vịcdwq hoàsbzcng tửhkyv đlylfdrpqu nhìcxven vềdrpq phísolma Thásbzci Tửhkyv.

sbzco thờquoii đlylfiểfdzlm nàsbzcy đlylfưrfadơeymrng nhiêhlnun làsbzc nghe Thásbzci Tửhkyv nha, mộswgrt khi xui xẻtpmno cũipgeng làsbzc Thásbzci Tửhkyv che ởoaqo đlylftpmnng trưrfadfmgsc.

Thásbzci Tửhkyv khóuzbp đlylfưrfadkgshc cảzekdnh giásbzcc mộswgrt lầcxven, tứqeybc giậxubyn nóuzbpi: “Nhìcxven ta làsbzcm gìcxve? Khôpkrrng nghe phụrltx hoàsbzcng nóuzbpi bảzekdo chúeynong ta giảzekdi tásbzcn àsbzc.”

Hắsaxln nóuzbpi xong chắsaxlp tay rờquoii đlylfi, chờquoi đlylfi đlylfếvaosn chỗqhae khôpkrrng ngưrfadquoii liềdrpqn toásbzct ra nụrltxrfadquoii thốdcfeng khoásbzci.

Tuồdztfng kịcdwqch hôpkrrm nay diễerkbn thậxubyt xuấfdzlt sắsaxlc, hắsaxln đlylfãoaqo gấfdzlp khôpkrrng chờquoi nổgnlzi nhìcxven lãoaqoo Thấfdzlt xui xẻtpmno rồdztfi, đlylfásbzcng tiếvaosc khôpkrrng thểfdzl đlylfi Ngựgnlz thưrfad phòdiykng vâuzbpy xem.

Ôdcfem tâuzbpm tưrfad đlylfdztfng dạrakqng vàsbzci vịcdwq hoàsbzcng tửhkyv lụrltxc tụrltxc ra cung, lạrakqi đlylfdrpqu khôpkrrng cóuzbpuzbpm tìcxvenh hồdztfi phủcdwq.

“Mấfdzly vịcdwq ca ca, đlylfkgsh đlylfkgsh khôpkrrng bằtpmnng đlylfếvaosn chỗqhae củcdwqa ta ngồdztfi chơeymri mộswgrt lásbzct?” Tềdrpqrfadơeymrng đlylfdrpq nghịcdwquzbpi.

Trong mộswgrt đlylfásbzcm huynh đlylfkgsh, Tềdrpqrfadơeymrng xem nhưrfad chưrfada từfdzlng đlylfxkpl mặcdwqt vớfmgsi ai, trưrfadfmgsc mắsaxlt chísolmnh làsbzceynoc lòdiykng básbzct quásbzci củcdwqa mọdiyki ngưrfadquoii đlylfang sôpkrri tràsbzco, nêhlnun khôpkrrng cóuzbp ai phảzekdn đlylfdcfei đlylfdrpq nghịcdwqsbzcy.

Chúeynong hoàsbzcng tửhkyvhlnunh môpkrrng cuồdztfn cuộswgrn đlylfi tớfmgsi Tềdrpqrfadơeymrng phủcdwq.

Tềdrpqrfadơeymrng phi biếvaost đlylfưrfadkgshc chúeynong hoàsbzcng tửhkyv lạrakqi đlylfâuzbpy, vộswgri phâuzbpn phóuzbp tỳrakq nữtpmnuzbpng lêhlnun tràsbzcsbzcnh hầcxveu hạrakq, nhưrfadng khôpkrrng chuẩcsikn bịcdwqrfadkgshu vàsbzc thứqeybc ărakqn.


Lỗqhaerfadơeymrng tâuzbpm thôpkrr, chỉmzzm uốdcfeng tràsbzc khôpkrrng cóuzbp nghĩwohn nhiềdrpqu.

Thụrltxc Vưrfadơeymrng thìcxve âuzbpm thầcxvem khen Tềdrpqrfadơeymrng phi mộswgrt tiếvaosng.

Bọdiykn họdiyk tuy rằtpmnng tụrltx tậxubyp mộswgrt chỗqhae chờquoi xem násbzco nhiệkgsht củcdwqa lãoaqoo Thấfdzlt, nhưrfadng uốdcfeng ngụrltxm tràsbzcsbzc đlylfưrfadkgshc rồdztfi, nếvaosu nhưrfad uốdcfeng rưrfadkgshu ărakqn thịcdwqt, mộswgrt khi truyềdrpqn vàsbzco trong tai phụrltx hoàsbzcng chắsaxlc chắsaxln sẽmtwp bịcdwq ărakqn mắsaxlng.

Phụrltx hoàsbzcng chắsaxlc chắsaxln nghĩwohn: Huynh đlylfkgsh xui xẻtpmno, thếvaossbzcsbzcc ngưrfadơeymri lạrakqi uốdcfeng rưrfadkgshu mua vui? Quảzekd thựgnlzc khôpkrrng cóuzbpcxvenh thủcdwqeynoc.

Tứqeyb tẩcsiku an bàsbzci gãoaqoi đlylfúeynong chỗqhae ngứqeyba, Tứqeyb ca cóuzbp Tứqeyb tẩcsiku giúeynop đlylfzekd quảzekd nhiêhlnun bớfmgst lo.

Tềdrpqrfadơeymrng sớfmgsm thàsbzcnh thóuzbpi quen Tềdrpqrfadơeymrng phi sărakqn sóuzbpc cẩcsikn thậxubyn, cưrfadquoii nóuzbpi tiếvaosng vấfdzlt vảzekd rồdztfi.

Đrfadưrfadkgshc tiếvaosng vấfdzlt vảzekdsbzcy, Tềdrpqrfadơeymrng phi cảzekdm thấfdzly mỹvpgsoaqon cásbzco lui.

Khưrfadơeymrng Tựgnlz cảzekd ngưrfadquoii lưrfadquoii biếvaosng, đlylfang nằtpmnm nghiêhlnung trêhlnun giưrfadquoing lậxubyt sásbzcch, Kỷswgr ma ma vộswgri vàsbzcng đlylfi đlylfếvaosn.

“Vưrfadơeymrng phi, thásbzci y tớfmgsi!”

Khưrfadơeymrng Tựgnlz tiệkgshn tay thảzekd quyểfdzln sásbzcch xuốdcfeng, nhàsbzcn nhạrakqt nóuzbpi: “Vậxubyy mờquoii vàsbzco đlylfâuzbpy đlylfi.”

“Vưrfadơeymrng phi, ngàsbzci ——” Kỷswgr ma ma muốdcfen nóuzbpi lạrakqi thôpkrri, sắsaxlc mặcdwqt cóuzbp phầcxven khóuzbp coi.

Chuyệkgshn Vưrfadơeymrng phi cásbzco ốdcfem khôpkrrng đlylfi Nghi Ninh Hầcxveu phủcdwq phúeynong viếvaosng bàsbzc tựgnlz nhiêhlnun cóuzbp biếvaost, sau lưrfadng khôpkrrng biếvaost than thởoaqo bao nhiêhlnuu, khôpkrrng nghĩwohn tớfmgsi sựgnlzcxvenh còdiykn hỏxkplng béqeybt hơeymrn bàsbzc nghĩwohn, trong cung lạrakqi phásbzci thásbzci y tớfmgsi.

rfadơeymrng phi đlylfâuzbpy làsbzc lợkgshn chếvaost khôpkrrng sợkgshrfadfmgsc sôpkrri đlylfi?


Khưrfadơeymrng Tựgnlz nhắsaxlm mắsaxlt, khôpkrrng đlylffdzl ýpiwb tớfmgsi Kỷswgr ma ma nữtpmna.

cxvenh nhưrfad tớfmgsi thờquoii đlylfiểfdzlm phảzekdn ứqeybng mãoaqonh liệkgsht, nóuzbpi nhiềdrpqu hai câuzbpu liềdrpqn muốdcfen nôpkrrn.

Thásbzci y rấfdzlt nhanh thìcxve đlylfi đlylfếvaosn, vấfdzln an Khưrfadơeymrng Tựgnlz xong, nóuzbpi rõwohn ýpiwb đlylfdztf đlylfếvaosn.

Khưrfadơeymrng Tựgnlz mởoaqo mắsaxlt ra, thầcxven sắsaxlc lưrfadquoii biếvaosng: “Vậxubyy làsbzcm phiềdrpqn thásbzci y.”

Khôpkrrng nghĩwohn tớfmgsi trong cung đlylfdcfei vớfmgsi chuyệkgshn nàsbzcng khôpkrrng đlylfi Nghi Ninh Hầcxveu phủcdwq phúeynong viếvaosng lạrakqi chấfdzlp nhấfdzlt nhưrfad thếvaos, còdiykn phásbzci thásbzci y tớfmgsi đlylfâuzbpy.

Nhưrfad thếvaos xem ra, hàsbzci tửhkyv trong bụrltxng chắsaxlc chắsaxln làsbzc ásbzco bôpkrrng nhỏxkpl tri kỷswgr, tớfmgsi rấfdzlt đlylfúeynong lúeynoc.

Kỳrakq thậxubyt khôpkrrng cóuzbp chuyệkgshn cóuzbp thai Khưrfadơeymrng Tựgnlzipgeng khôpkrrng sợkgsh, nàsbzcng nếvaosu đlylfãoaqo lấfdzly thâuzbpn thểfdzl khôpkrrng khoẻtpmnsbzcm lýpiwb do trásbzcnh đlylfi phúeynong viếvaosng, mộswgrt khi cóuzbp ngưrfadquoii tớfmgsi tra tựgnlz nhiêhlnun cóuzbp thểfdzl tạrakqo ra mộswgrt chứqeybng bệkgshnh khásbzcc.

Trong cơeymr thểfdzlrfadzekdng cổgnlz, thay đlylfgnlzi mạrakqch tưrfadkgshng giảzekd tạrakqo chứqeybng bệkgshnh vớfmgsi nàsbzcng màsbzcuzbpi lạrakqi chẳpofhng quásbzc đlylfơeymrn giảzekdn.

Thásbzci y duỗqhaei tay đlylfcdwqt trêhlnun cổgnlz tay Khưrfadơeymrng Tựgnlz, cẩcsikn thậxubyn bắsaxlt mạrakqch.

Khôpkrrng bao lâuzbpu, ôpkrrng ta đlylfgnlzi tay khásbzcc.

Mộswgrt bêhlnun Kỷswgr ma ma thầcxven sắsaxlc nôpkrrn nóuzbpng, câuzbpn nhắsaxlc nêhlnun lấfdzly bao nhiêhlnuu bạrakqc thísolmch hợkgshp cho thásbzci y.

Đrfadfdzl thásbzci y bịcdwqa chuyệkgshn chứqeybng bệkgshnh nghiêhlnum trọdiykng làsbzc khôpkrrng cóuzbp khảzekdrakqng, đlylfóuzbpsbzc tộswgri khi quâuzbpn, nhưrfadng dưrfadfmgsi tìcxvenh huốdcfeng khôpkrrng cóuzbp bệkgshnh đlylfgnlzi mộswgrt lýpiwb do thoásbzci thásbzcc cũipgeng tốdcfet, thásbzci y am hiểfdzlu nhấfdzlt làsbzc ba phảzekdi.

Thásbzci y rốdcfet cuộswgrc buôpkrrng tay.


Kỷswgr ma ma vộswgri đlylfưrfada qua mộswgrt cásbzci túeynoi tiềdrpqn nặcdwqng trĩwohnu: “Thásbzci y, ngàsbzci xem ——”

Thásbzci y cưrfadquoii nhậxubyn lấfdzly túeynoi tiềdrpqn, cảzekd ngưrfadquoii đlylfdrpqu làsbzc khoan khoásbzci: “Ma ma quásbzc khásbzcch khísolm.”

Thásbzci y thốdcfeng khoásbzci làsbzcm Kỷswgr ma ma ngẩcsikn ra.

Lấfdzly tiềdrpqn lưrfadu loásbzct nhưrfad vậxubyy, cóuzbp chúeynot khôpkrrng thísolmch hợkgshp nha.

“Thásbzci y, Vưrfadơeymrng phi chúeynong ta ——”

Thásbzci y mặcdwqt đlylfcxvey ýpiwbrfadquoii: “Vưrfadơeymrng phi thai tưrfadfmgsng vữtpmnng vàsbzcng, chúeynoc mừfdzlng Vưrfadơeymrng phi.”

Kỷswgr ma ma hásbzc to miệkgshng, mờquoi mịcdwqt nhìcxven vềdrpq phísolma Khưrfadơeymrng Tựgnlz.

Khóuzbpe môpkrri Khưrfadơeymrng Tựgnlz treo lêhlnun nụrltxrfadquoii nhạrakqt, hơeymri hơeymri gậxubyt đlylfcxveu vớfmgsi thásbzci y: “Làsbzcm phiềdrpqn.”

Thásbzci y chắsaxlp tay thi lễerkbsbzco từfdzl: “Vưrfadơeymrng phi cẩcsikn thậxubyn tĩwohnnh dưrfadzekdng, hạrakq thầcxven trởoaqo vềdrpq phụrltxc mệkgshnh.”

“A Xảzekdo, tiễerkbn thásbzci y ra ngoàsbzci.”

Kỷswgr ma ma nhìcxven thásbzci y theo A Xảzekdo rờquoii đlylfi, nhưrfadoaqo trong mộswgrng mớfmgsi tỉmzzmnh: “Vưrfadơeymrng phi, ngàsbzci, ngàsbzci cóuzbp tin vui?”

Khưrfadơeymrng Tựgnlz gậxubyt đlylfcxveu.

“Trásbzcch khôpkrrng đlylfưrfadkgshc, trásbzcch khôpkrrng đlylfưrfadkgshc……” Kỷswgr ma ma nóuzbpi nărakqng lộswgrn xộswgrn, sắsaxlc mặcdwqt khôpkrrng ngừfdzlng biếvaosn hóuzbpa.


Đrfadếvaosn cuốdcfei cùtpmnng, tầcxvem mắsaxlt bàsbzc dừfdzlng ởoaqo chỗqhae bụrltxng nhỏxkpl củcdwqa Khưrfadơeymrng Tựgnlz, chỉmzzmdiykn lạrakqi cóuzbp mộswgrt ýpiwb niệkgshm trong đlylfcxveu: Thàsbzcnh thâuzbpn mấfdzly thásbzcng liềdrpqn truyềdrpqn ra tin vui, nàsbzcy cũipgeng quásbzc nhanh rồdztfi!

Chẳpofhng lẽmtwp…… Làsbzc nguyêhlnun nhâuzbpn mộswgrt đlylfêhlnum muốdcfen nărakqm lầcxven nưrfadfmgsc?

solmn niệkgshm kiêhlnun đlylfcdwqnh màsbzc Kỷswgr ma ma hìcxvenh thàsbzcnh nhiềdrpqu nărakqm qua mơeymr hồdztf sinh ra dao đlylfswgrng.

Ngựgnlz thưrfad phòdiykng, khôpkrrng khísolmuzbp chúeynot giưrfadơeymrng cung bạrakqt kiếvaosm.

Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos nhìcxven nhi tửhkyv kiệkgsht ngạrakqo bấfdzlt tuâuzbpn, lạrakqi nhìcxven ngôpkrrn quan đlylfdcfei chọdiyki gay gắsaxlt, nghẹkgshn mộswgrt bụrltxng tứqeybc, cuốdcfei cùtpmnng chờquoi đlylfưrfadkgshc thásbzci y trởoaqo vềdrpq.

Thásbzci y cúeynoi đlylfcxveu tiếvaosn vàsbzco, thỉmzzmnh an Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos.

Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos nhìcxven lưrfadfmgst qua ngôpkrrn quan, chầcxven chờquoi mộswgrt chúeynot rồdztfi hỏxkpli thásbzci y: “Yếvaosn Vưrfadơeymrng phi thếvaossbzco?”

Ôdcfeng cốdcfe ýpiwb phásbzci mộswgrt lãoaqoo thásbzci y thàsbzcnh thụrltxc ổgnlzn trọdiykng qua đlylfóuzbp, nếvaosu Yếvaosn Vưrfadơeymrng phi cóuzbpcxve khôpkrrng ổgnlzn, tựgnlz nhiêhlnun biếvaost nhữtpmnng lờquoii nàsbzco nêhlnun nóuzbpi, nhữtpmnng lờquoii nàsbzco khôpkrrng nêhlnun nóuzbpi.

Thásbzci y do dựgnlz mộswgrt chúeynot.

Theo lýpiwb thuyếvaost, phụrltx nhâuzbpn cóuzbp thai chưrfada đlylfcxvey ba thásbzcng khôpkrrng nêhlnun nóuzbpi vớfmgsi ngưrfadquoii ngoàsbzci.

Vớfmgsi y giảzekdsbzcuzbpi, đlylfâuzbpy làsbzc bởoaqoi vìcxve trong vòdiykng trărakqm ngàsbzcy phụrltx nhâuzbpn cóuzbp thai hoàsbzci thai bấfdzlt ổgnlzn rấfdzlt dễerkb đlylftpmn non, màsbzc theo cásbzcch nóuzbpi củcdwqa dâuzbpn gian, nóuzbpi ra vớfmgsi ngưrfadquoii ta chuyệkgshn mang thai quásbzc sớfmgsm sẽmtwpeynoc phạrakqm thai thầcxven, bấfdzlt lợkgshi vớfmgsi hàsbzci tửhkyv.

“Thásbzci y chậxubym chạrakqp khôpkrrng nóuzbpi, khôpkrrng biếvaost làsbzc duyêhlnun cớfmgscxve?” Vịcdwq ngôpkrrn quan lờquoii lẽmtwp kịcdwqch liệkgsht nhấfdzlt kia hỏxkpli.

“Thásbzci y?” Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos khẽmtwp nhísolmu màsbzcy.

Chẳpofhng lẽmtwpuzbpi tứqeybc phụrltxoaqoo Thấfdzlt thựgnlzc sựgnlzuzbp bệkgshnh kísolmn?

Tứqeybc phụrltxoaqoo Thấfdzlt tuy rằtpmnng làsbzcoaqoo Thấfdzlt chísolmnh mìcxvenh coi trọdiykng, nhưrfadng cuốdcfei cùtpmnng vẫcupqn làsbzc ôpkrrng làsbzcm lơeymr Hiềdrpqn phi bấfdzlt mãoaqon đlylfdztfng ýpiwb, ôpkrrng lúeynoc trưrfadfmgsc còdiykn ban thưrfadoaqong cho tứqeybc phụrltxoaqoo Thấfdzlt mộswgrt thanh Ngọdiykc Nhưrfad Ýywco.

Nếvaosu nhưrfad tứqeybc phụrltxoaqoo Thấfdzlt cóuzbpcxve khôpkrrng ổgnlzn, cóuzbpeymri mấfdzlt mặcdwqt đlylfóuzbp.

Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos lo lắsaxlng nghĩwohn.

Theo Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos thúeynoc giụrltxc, thásbzci y khôpkrrng dásbzcm chầcxven chờquoi nữtpmna, vộswgri nóuzbpi: “Hồdztfi bẩcsikm Hoàsbzcng Thưrfadkgshng, Yếvaosn Vưrfadơeymrng phi cũipgeng khôpkrrng cóuzbp sinh bệkgshnh.”

Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos nghe xong thầcxven sắsaxlc liềdrpqn cứqeybng ngắsaxlc, trựgnlzc tiếvaosp nhásbzcy mắsaxlt ra hiệkgshu cho Thásbzci y.

Thásbzci y bìcxvenh thưrfadquoing khôpkrrng phảzekdi rấfdzlt biếvaost trợkgshn mắsaxlt nóuzbpi dốdcfei sao, hôpkrrm nay làsbzcsbzcm sao vậxubyy?

Tứqeybc phụrltxoaqoo Thấfdzlt giảzekd bệkgshnh đlylfưrfadơeymrng nhiêhlnun nêhlnun phạrakqt, nhưrfadng đlylfâuzbpy làsbzc chuyệkgshn sau khi đlylfóuzbpng cửhkyva lạrakqi, bịcdwqsbzci vịcdwq ngôpkrrn quan nắsaxlm con củcdwqa ôpkrrng, mắsaxlng con dâuzbpu, rốdcfet cuộswgrc trêhlnun mặcdwqt khôpkrrng cóuzbp ásbzcnh sásbzcng.

Ngôpkrrn quan vừfdzla nghe thếvaos, cảzekdm xúeynoc kísolmch đlylfswgrng hẳpofhn: “Hoàsbzcng Thưrfadkgshng, Yếvaosn Vưrfadơeymrng phi rõwohnsbzcng khôpkrrng cóuzbp việkgshc gìcxve, lạrakqi cásbzco ốdcfem khôpkrrng đlylfi phúeynong viếvaosng cữtpmnu mẫcupqu, hàsbzcnh vi nhưrfad thếvaos quảzekd thựgnlzc quásbzc ——”

“Yếvaosn Vưrfadơeymrng phi cóuzbp tin vui.” Thásbzci y đlylfúeynong lúeynoc đlylfásbzcnh gãoaqoy ngôpkrrn quan khẳpofhng khásbzci phâuzbpn trầcxven.

Trong Ngựgnlz thưrfad phòdiykng lậxubyp tứqeybc hoàsbzcn toàsbzcn yêhlnun tĩwohnnh.

Cảzekdnh Minh Đrfadếvaos cảzekdm thấfdzly nghe khôpkrrng rõwohn, lạrakqi hỏxkpli lầcxven nữtpmna: “Thásbzci y nóuzbpi Yếvaosn Vưrfadơeymrng phi sao cơeymr?”

Thásbzci y cao giọdiykng nóuzbpi: “Yếvaosn Vưrfadơeymrng phi cóuzbp tin vui!”

Mộswgrt bêhlnun Phan Hảzekdi tri kỷswgr giảzekdi thísolmch nóuzbpi: “Yếvaosn Vưrfadơeymrng phi mang thai.” 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.