Trùng Sinh Cao Môn Đích Nữ

Chương 245 : Người lạ ngộ thân có ẩn tình khác (1)

    trước sau   
Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn đdojfkzmei ngâkrmbn phiếdplku thàrhvfnh mấrvaty lưtteffcxsng bạqfeac cùaglvng mấrvaty ngâkrmbn phiếdplku códukn giánmlk trịwxtd nhỏoktxkrmbn, cẩksthn thậxqynn cấrvatt đdojfi. Trừbnzp bỏoktx phíajpiaglvng trêbqlvn đdojfưttefursong đdojfi, tấrvatt cảojiu đdojfttefu đdojfưtteffcxsc cấrvatt cẩksthn thậxqynn.

Suốkstht đdojfưttefursong đdojfi màrhvfn trờursoi chiếdplku đdojfrvatt, sắiebgc mặudgst Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh lạqfeai càrhvfng tánmlki nhợfcxst. 

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn nhìnmlkn trong mắiebgt gấrvatp trong lòdojfng. Mỗouqmi lầbvesn đdojfi ngang qua thôamupn trấrvatn liềttefn dùaglvng tiềttefn mua mộnmlkt con gàrhvf củmykfa thôamupn dâkrmbn hầbvesm canh tẩksthm bổkzme cho Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh.

Nhưttef vậxqyny qua vàrhvfi ngàrhvfy, bọxtzin họxtzi đdojfi qua mộnmlkt thôamupn trấrvatn, đdojfi qua mộnmlkt tòdojfa miếdplku đdojfkzmenmlkt. Nơkrmbi đdojfódukn tụiopa tậxqynp khôamupng íajpit lưttefu dâkrmbn, tấrvatt cảojiu đdojfttefu quầbvesn ánmlko tảojiukrmbi, xanh xao vàrhvfng vọxtzit. Mỗouqmi lầbvesn códukn chiếdplkc xe nàrhvfo đdojfi qua, bọxtzin họxtzi sẽajpi lạqfeai lao đdojfếdplkn xin ăfknyn.

krmbm Nguyêbqlvn Hinh nhìnmlkn tìnmlknh hìnmlknh nàrhvfy, trong lòdojfng thậxqynt sựxyla khôamupng đdojfàrhvfnh liềttefn bảojiuo Hồduknng Ngọxtzic lấrvaty mộnmlkt íajpit lưttefơkrmbng khôamup phâkrmbn phánmlkt cho bọxtzin họxtzi

Hồduknng Ngọxtzic vừbnzpa mớzebci vớzebci tay lấrvaty hàrhvfnh lýurso lạqfeai bịwxtd mộnmlkt bàrhvfn tay vưttefơkrmbn đdojfếdplkn đdojfèdukn lạqfeai: “Khôamupng đdojfưtteffcxsc!”


krmbm Nguyêbqlvn Hinh kinh ngạqfeac nhìnmlkn Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn: “Sao vậxqyny Noãrhvfn Nhi?”

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn nhìnmlkn thoánmlkng qua bêbqlvn ngoàrhvfi, thấrvatp giọxtzing nódukni: “Tưttefzebcc Nhi, mau rờursoi khỏoktxi đdojfâkrmby!”

Âcnlru Dưttefơkrmbng Tưttefzebcc tuy khôamupng rõqfea đdojfãrhvf xảojiuy ra chuyệnoman gìnmlk nhưttefng cũconwng lậxqynp tứursoc vung roi, vódukn ngựxylaa nhanh chóduknng vọxtzit lêbqlvn phíajpia trưttefzebcc, xuyêbqlvn qua căfknyn miếdplku đdojfkzmenmlkt, bỏoktx lạqfeai nhữamupng ánmlknh mắiebgt đdojfódukni cơkrmb hồdukn đdojfoktxnmlku ởagtc phíajpia sau.

“Noãrhvfn Nhi, chỉnmlkrhvf mộnmlkt íajpit lưttefơkrmbng khôamup thôamupi màrhvf!” Trong ánmlknh mắiebgt Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh đdojfttefu làrhvf vẻrvat khôamupng đdojfàrhvfnh lòdojfng.

“Vấrvatn đdojfttef khôamupng phảojiui làrhvfttefơkrmbng khôamup!” Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn nhẹdukn nhàrhvfng lắiebgc lắiebgc đdojfbvesu.

Vừbnzpa rồdukni nếdplku bọxtzin họxtzi dừbnzpng lạqfeai bốksth thíajpi, sẽajpidukn khảojiufknyng càrhvfng nhiềttefu nạqfean dâkrmbn chạqfeay đdojfếdplkn. 

Ngưttefursoi đdojfódukni khánmlkt, nhâkrmbn cánmlkch hay đdojfqfeao nghĩbpfja gìnmlkconwng khôamupng còdojfn quan trọxtzing. Trêbqlvn xe códukn thai phụiopa, vạqfean nhấrvatt bọxtzin họxtzi tranh cưttefzebcp nhau, nàrhvfng biếdplkt phảojiui ứursong phódukn thếdplkrhvfo? 

Cho nêbqlvn phảojiui cứursong rắiebgn mặudgsc kệnoma nhữamupng ngưttefursoi nàrhvfy mớzebci làrhvf an toàrhvfn nhấrvatt. Cho dùaglvkrmbm Nguyêbqlvn Hinh nódukni nàrhvfng vôamupkrmbm, nàrhvfng cũconwng khôamupng thểpuka khôamupng làrhvfm nhưttef vậxqyny.

Xe ngựxylaa đdojfi khôamupng bao lâkrmbu thìnmlk đdojfnmlkt nhiêbqlvn lạqfeai códukn ngưttefursoi chắiebgn phíajpia trưttefzebcc. 

Âcnlru Dưttefơkrmbng Tưttefzebcc lắiebgp bắiebgp kinh hãrhvfi, vộnmlki vàrhvfng ghim dâkrmby cưttefơkrmbng liềttefn thấrvaty mộnmlkt nam tửskyv trung niêbqlvn đdojfursong giữamupa đdojfưttefursong, ngưttefursoi đdojfâkrmby tro bụiopai. Vẻrvat mặudgst hếdplkt sứursoc chậxqynt vậxqynt, xiêbqlvm y đdojfduknp đdojfajpi quýurso giánmlk đdojfttefu bịwxtdursonmlkch, tóduknc tai rốksthi loạqfean nhưttef vừbnzpa bịwxtd giódukn thổkzmei qua. 

Hắiebgn vừbnzpa kêbqlvu vừbnzpa vưttefơkrmbn tay: “Ai, ai, đdojfbnzpng hiểpukau lầbvesm! Chúujjtng ta khôamupng phảojiui đdojfqfeao tặudgsc. Cầbvesu côamupng tửskyv ban chúujjtt thiệnoman tâkrmbm, cho lãrhvfo thánmlki thánmlki nhàrhvf ta quánmlk giang mộnmlkt đdojfoạqfean đdojfưttefursong!”

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn xốksthc màrhvfn xe lêbqlvn, quảojiu nhiêbqlvn nhìnmlkn thấrvaty mộnmlkt lãrhvfo thánmlki thánmlki ngồdukni ven đdojfưttefursong. Đcqchếdplk giàrhvfy màrhvfu nâkrmbu nhạqfeat, mặudgst vánmlky ôamup kim sắiebgc mãrhvf, tuy rằrofung sắiebgc mặudgst trắiebgng bệnomach, tóduknc tai quầbvesn ánmlko tánmlkn loạqfean nhưttefng ẩksthn ẩksthn códukn mộnmlkt loạqfeai phúujjt quýurso. Bàrhvf đdojfang vừbnzpa thởagtc vừbnzpa dùaglvng hai tay đdojfrvatm bóduknp châkrmbn, bộnmlknmlkng rấrvatt mệnomat.

"Tưttefzebcc Nhi! Hỏoktxi mộnmlkt chúujjtt, lãrhvfo phu nhâkrmbn làrhvfm sao vậxqyny?” Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn hỏoktxi.


Âcnlru Dưttefơkrmbng Tưttefzebcc nhảojiuy xuốksthng xe, bưttefzebcc lêbqlvn hỏoktxi. Nam tửskyv trung niêbqlvn bộnmlknmlkng nhưttef quảojiun gia chạqfeay nhanh lêbqlvn nódukni rõqfearhvfng. 

nmlkt sau Âcnlru Dưttefơkrmbng Tưttefzebcc quay lạqfeai nódukni: “Tỷtiie tỷtiie, ngưttefursoi nọxtzibqlvn làrhvf Hạqfeattefơkrmbng, làrhvf ngưttefursoi làrhvfm cho mộnmlkt thưttefơkrmbng gia ởagtcnmlknh Thàrhvfnh, cùaglvng lãrhvfo thánmlki thánmlki đdojfang trêbqlvn đdojfưttefursong vềttef nhàrhvf thìnmlk khôamupng khéursoo gặudgsp loạqfean binh. Xe ngựxylaa cùaglvng củmykfa cảojiui củmykfa bọxtzin họxtzi đdojfttefu bịwxtdttefzebcp, nha hoàrhvfn mama đdojfi theo hầbvesu hạqfeaconwng bỏoktx chạqfeay tứurso phíajpia. Hiệnoman tạqfeai chỉnmlkdojfn lạqfeai hai ngưttefursoi bọxtzin họxtzi. Hắiebgn đdojfoxyhrhvfo thánmlki thánmlki đdojfi đdojfưtteffcxsc mộnmlkt đdojfoạqfean khánmlk xa, hiệnoman tạqfeai khôamupng thểpuka đdojfi nổkzmei nữamupa liềttefn ngồdukni trêbqlvn đdojfưttefursong xin quánmlk giang!”

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn nhìnmlkn thoánmlkng qua lãrhvfo thánmlki thánmlki kia. Bàrhvf đdojfãrhvf lớzebcn tuổkzmei, thâkrmbn thểpukaconwng khôamupng còdojfn khỏoktxe….

rhvfng lạqfeai nhìnmlkn chằrofum chằrofum nam tửskyv thấrvatp béursonmlkng vẻrvat quảojiun gia trong chốksthc lánmlkt, trong lòdojfng câkrmbn nhắiebgc rồdukni mớzebci gậxqynt gậxqynt đdojfbvesu, nódukni: “Đcqchưtteffcxsc rồdukni, mờursoi lãrhvfo phu nhâkrmbn lêbqlvn xe đdojfi!”

ujjtc đdojfbvesu Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh còdojfn lo lắiebgng Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn sẽajpi khôamupng đdojfánmlkp ứursong, lúujjtc nàrhvfy mớzebci yêbqlvn lòdojfng. 

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn nhìnmlkn biểpukau tìnmlknh củmykfa đdojfksthi phưttefơkrmbng, khôamupng khỏoktxi mỉnmlkm cưttefursoi. Ai cũconwng códuknujjtc khódukn khăfknyn, códukn thểpuka giúujjtp đdojfưtteffcxsc nàrhvfng nhấrvatt đdojfwxtdnh sẽajpi giúujjtp. Chỉnmlkduknujjtc uy hiếdplkp đdojfếdplkn sựxyla an toàrhvfn củmykfa Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh, nàrhvfng mớzebci phảojiui suy nghĩbpfj.

Hạqfea quảojiun gia đdojfoxyhrhvfo thánmlki thánmlki nhàrhvfnmlknh lêbqlvn xe ngựxylaa. 

Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki khôamupng nghĩbpfj tớzebci trêbqlvn chiếdplkc xe ngựxylaa trôamupng tồdukni tàrhvfn nàrhvfy lạqfeai códukn hai tiểpukau thưttef xinh đdojfduknp. Hơkrmbn nữamupa trong đdojfódukndojfn códukn mộnmlkt ngưttefursoi đdojfang mang thai, nhấrvatt thờursoi códukn chúujjtt giậxqynt mìnmlknh. 

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn cưttefursoi giảojiui thíajpich nódukni: "Tỷtiie muộnmlki chúujjtng ta đdojfang đdojfếdplkn nưttefơkrmbng nhờurso nhàrhvf họxtzirhvfng ởagtcnmlknh Thàrhvfnh!”

Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki gậxqynt gậxqynt đdojfbvesu, gầbvesn đdojfâkrmby tìnmlknh hìnmlknh khôamupng ổkzmen đdojfwxtdnh, nơkrmbi nơkrmbi đdojfttefu códuknttefu dâkrmbn. Thếdplk cụiopac ởagtcnmlknh Thàrhvfnh tưttefơkrmbng đdojfksthi an ổkzmen, khôamupng íajpit ngưttefursoi tìnmlkm đdojfếdplkn nưttefơkrmbng tựxylaa nêbqlvn chuyệnoman nàrhvfy cũconwng khôamupng códuknnmlk kỳwxtv quánmlki. 

Chỉnmlkrhvf vịwxtd tiểpukau thưttef mớzebci nódukni chuyệnoman nàrhvfy cũconwng quánmlk mứursoc mỹozcf mạqfeao a.

Hạqfea quảojiun gia cùaglvng Âcnlru Dưttefơkrmbng Tưttefzebcc ngồdukni ởagtcbqlvn ngoàrhvfi, mộnmlkt đdojfưttefursong nódukni chuyệnoman khôamupng ngừbnzpng. Oánmlkn giậxqynn bọxtzin binh líajpinh càrhvfn quấrvaty, ngay cảojiu xe củmykfa lãrhvfo nhâkrmbn gia cũconwng cưttefzebcp, trong chốksthc lánmlkt lạqfeai nódukni nha đdojfbvesu mama khôamupng códuknttefơkrmbng tâkrmbm, cưttef nhiêbqlvn bỏoktx lạqfeai lãrhvfo thánmlki thánmlki mộnmlkt mìnmlknh bỏoktx chạqfeay.

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn nghe, ánmlknh mắiebgt khôamupng tựxyla chủmykf nhìnmlkn lãrhvfo thánmlki thánmlki kia. 


Dọxtzic đdojfưttefursong đdojfi bàrhvf đdojfttefu trầbvesm mặudgsc, vừbnzpa khôamupng oánmlkn giậxqynn lạqfeai cũconwng khôamupng mắiebgng chửskyvi ngưttefursoi, tâkrmbm tìnmlknh rấrvatt vữamupng vàrhvfng. Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn khôamupng khỏoktxi cảojium thấrvaty bộnmlki phụiopac.

Khôamupng chỉnmlkdukn Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn đdojfánmlknh giánmlk vịwxtdrhvfo thánmlki thánmlki nàrhvfy màrhvf đdojfksthi phưttefơkrmbng cũconwng lặudgsng lẽajpi đdojfánmlknh giánmlknmlkc nàrhvfng. 

Trong lòdojfng Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki cảojium thấrvaty kỳwxtv quánmlki, mặudgsc dùaglv Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn cùaglvng Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh đdojfttefu cảojiui trang thàrhvfnh thưttefursong dâkrmbn nhưttefng bàrhvf vẫyqgrn cảojium thấrvaty khíajpi chấrvatt trêbqlvn ngưttefursoi hai vịwxtd nữamup tửskyvrhvfy khôamupng phảojiui bìnmlknh thưttefursong.

“Cánmlkc ngưttefơkrmbi đdojfi Bìnmlknh Thàrhvfnh, làrhvf muốksthn nưttefơkrmbng nhờurso nhàrhvf ngưttefursoi thâkrmbn nàrhvfo?” Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki hỏoktxi.

“Chúujjtng ta códukn mộnmlkt côamupamup gảojiu đdojfếdplkn Bìnmlknh Thàrhvfnh….” Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn mỉnmlkm cưttefursoi, chỉnmlkdukni đdojfơkrmbn giảojiun.

“Cánmlkc ngưttefơkrmbi đdojfếdplkn từbnzp kinh đdojfôamup sao?” Áamupnh mắiebgt Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki thựxylac khôamupn khéursoo.

Lờursoi nàrhvfy vừbnzpa ra Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh đdojfãrhvf liềttefn hoảojiung, cuốksthng quýursot biệnoman giảojiui: “Khôamupng phảojiui, khôamupng phảojiui….”

“Khôamupng phảojiui?" Trêbqlvn mặudgst Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki lộnmlk ra vẻrvat kinh ngạqfeac.

krmbm Nguyêbqlvn Hinh códukn đdojfiểpukam chộnmlkt dạqfea, hai mắiebgt khôamupng tựxyla chủmykfrhvf nhìnmlkn Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn, ýurso tứursoqfearhvfng muốksthn hỏoktxi phảojiui làrhvfm sao bâkrmby giờurso

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn tuy rằrofung rấrvatt íajpit nódukni chuyệnoman, nhưttefng vẫyqgrn luôamupn chúujjt ýurso đdojfếdplkn nhấrvatt cửskyv nhấrvatt đdojfnmlkng củmykfa Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki. 

rhvfng nghe đdojfếdplkn đdojfódukn, bìnmlknh tâkrmbm tĩbpfjnh khíajpidukni: “Đcqchúujjtng vậxqyny, chúujjtng ta đdojfếdplkn từbnzp kinh đdojfôamup. Chíajpinh làrhvf dọxtzic đdojfưttefursong đdojfi códukn chúujjtt bịwxtd dọxtzia sợfcxsbqlvn biểpukau tỷtiie ta mớzebci nódukni khôamupng phảojiui!”

“Uh, ta cũconwng nhìnmlkn cánmlkc ngưttefơkrmbi khôamupng giốksthng ngưttefursoi bìnmlknh thưttefursong!” Hai mắiebgt Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki nhìnmlkn chằrofum chằrofum Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn.

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn cùaglvng Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh vừbnzpa nghe Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki nódukni vậxqyny, trong lòdojfng khôamupng khỏoktxi âkrmbm thầbvesm giậxqynt mìnmlknh. Hiểpukan nhiêbqlvn ngưttefursoi nàrhvfy cũconwng rấrvatt códukn hiểpukau biếdplkt, chỉnmlk cầbvesn liếdplkc mắiebgt liềttefn nhậxqynn ra Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh nódukni dốksthi.


“Biểpukau tỷtiie, chuyệnoman đdojfãrhvf đdojfếdplkn nưttefzebcc nàrhvfy chúujjtng ta cũconwng liềttefn ăfknyn ngay nódukni thậxqynt. Huốksthng chi vịwxtdrhvfo phu nhâkrmbn nàrhvfy vừbnzpa nhìnmlkn liềttefn biếdplkt làrhvf ngưttefursoi tốkstht, sẽajpi khôamupng nódukni lung tung đdojfâkrmbu!” 

Trấrvatn an Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh xong lạqfeai quay sang nódukni vớzebci Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki: “Hạqfearhvfo phu nhâkrmbn, ta làrhvf tiểpukau thưttef quan gia trong kinh đdojfôamup. Nay trong thàrhvfnh rốksthi loạqfean, nơkrmbi nơkrmbi đdojfttefu khôamupng an toàrhvfn. Phụiopa thâkrmbn ta sợfcxs xảojiuy ra chuyệnoman khôamupng hay nêbqlvn bảojiuo ta cùaglvng biểpukau tỷtiie đdojfếdplkn Bìnmlknh Thàrhvfnh tìnmlkm côamupamup tránmlknh mộnmlkt thờursoi gian!”

Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki chỉnmlkttefursoi, khôamupng nódukni.

“Sao vậxqyny? Ngàrhvfi khôamupng tin?” Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh sốkstht ruộnmlkt.

“Nếdplku hai vịwxtd đdojfãrhvfrhvf tiểpukau thưttef quan gia, sao lạqfeai khôamupng đdojfi cùaglvng gia nhâkrmbn?” Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki hỏoktxi.

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn thởagtcrhvfi: “Ban đdojfbvesu vốksthn códukn nhiềttefu hạqfea nhâkrmbn đdojfi cùaglvng nhưttefng vừbnzpa ra thàrhvfnh liềttefn rốksthi loạqfean. Mấrvaty chiếdplkc xe rờursoi đdojfi khôamupng nódukni, xe chúujjtng ta cũconwng bịwxtd bọxtzin loạqfean binh cưttefzebcp đdojfi rồdukni. Cho nêbqlvn mớzebci phảojiui mưttefzebcn tạqfeam chiếdplkc xe nàrhvfy!”

Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki nghe xong, khôamupng khỏoktxi gậxqynt đdojfbvesu. Lánmlkt sau nhịwxtdn khôamupng đdojfưtteffcxsc liềttefn hỏoktxi: “Nếdplku hai vịwxtd đdojfãrhvf đdojfếdplkn từbnzp kinh đdojfôamup, vậxqyny ta muốksthn hỏoktxi thăfknym mộnmlkt ngưttefursoi?”

“Ngưttefursoi nàrhvfo?” Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn hỏoktxi lạqfeai, mộnmlkt mặudgst câkrmbn nhắiebgc tâkrmbm tưttef đdojfksthi phưttefơkrmbng.

“Ngưttefursoi đdojfódukn họxtzi Trầbvesm. Hắiebgn vốksthn làrhvf Lệnoma bộnmlk Thưtteffcxsng Thưttef, sau lạqfeai cánmlko lãrhvfo hồdukni hưttefơkrmbng. Chỉnmlkdukn mộnmlkt nữamup tửskyv, đdojfưtteffcxsc gảojiu đdojfếdplkn Trấrvatn quốksthc Hầbvesu phủmykfrhvfm phu nhâkrmbn!”

Trong lòdojfng Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh cảojiu kinh, nếdplku khôamupng phảojiui thấrvaty Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn xẹduknt qua ánmlkm chỉnmlk bằrofung ánmlknh mắiebgt thìnmlk thiếdplku chúujjtt nữamupa làrhvfdukni ra Trấrvatm thịwxtd chíajpinh làrhvf mẫyqgru thâkrmbn củmykfa mìnmlknh.

Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn đdojfưttefơkrmbng nhiêbqlvn cũconwng thậxqynp phầbvesn kinh ngạqfeac. Chíajpinh làrhvfrhvfng nhanh chóduknng ngăfknyn lạqfeai khiếdplkp sợfcxs trong lòdojfng, ổkzmen đdojfwxtdnh tinh thầbvesn, khôamupng nhanh khôamupng chậxqynm nódukni: “Vịwxtd Lễvbnf bộnmlk Thưtteffcxsng Thưttef đdojfóduknbqlvn làrhvfnmlk?”

“Hắiebgn làrhvf Trầbvesm Thưttefơkrmbng!” Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki chi tiếdplkt trảojiu lờursoi.

“Trầbvesm đdojfqfeai nhâkrmbn làrhvf nhưttef thếdplkrhvfo vớzebci ngàrhvfi?” Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn truy vấrvatn, muốksthn từbnzp trong lờursoi nódukni tìnmlkm đdojfưtteffcxsc chúujjtt manh mốksthi hữamupu dụiopang.


“Phu nhâkrmbn củmykfa hắiebgn làrhvf muộnmlki muộnmlki ta!” Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki thổkzmen thứursoc nódukni.

“Muộnmlki muộnmlki?” Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh códukn chúujjtt kíajpich đdojfnmlkng.

cqchúujjtng vậxqyny!” Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki gậxqynt đdojfbvesu.

“Ngàrhvfi….ngàrhvfi códukn phảojiui họxtzi Trưttefơkrmbng khôamupng?” Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh rốkstht cuộnmlkc cũconwng khôamupng che dấrvatu đdojfưtteffcxsc kinh ngạqfeac, bậxqynt thốkstht lêbqlvn.

Lờursoi vừbnzpa ra Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn liềttefn biếdplkt hỏoktxng rồdukni. Biểpukau tỷtiiekrmbm đdojfwxtda rấrvatt lưttefơkrmbng thiệnoman, đdojfksthi vớzebci ngưttefursoi khánmlkc khôamupng códukn phòdojfng bịwxtd

Mặudgsc kệnoma vịwxtdrhvfo thánmlki thánmlki nàrhvfy códukn phảojiui làrhvf ngưttefursoi thâkrmbn thậxqynt hay khôamupng, trưttefzebcc hếdplkt bạqfeai lộnmlk thâkrmbn phậxqynn luôamupn khôamupng códukn lợfcxsi.

“Sao ngưttefơkrmbi biếdplkt?” Đcqchksthi phưttefơkrmbng đdojfnmlkt nhiêbqlvn hỏoktxi, Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki nhấrvatt thờursoi sửskyvng sốkstht.

“Ngàrhvfi códukn phảojiui hay khôamupng?”

“Đcqchúujjtng vậxqyny, ta họxtzi Trưttefơkrmbng, xuấrvatt thâkrmbn từbnzp Trưttefơkrmbng gia Tíajpich Tâkrmby. Nódukni nhưttef vậxqyny cánmlkc vịwxtd biếdplkt sao?” Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki khôamupng kịwxtdp nghĩbpfj nhiềttefu, trong mắiebgt lộnmlk ra thầbvesn sắiebgc kinh hỉnmlk.

“Trầbvesm lãrhvfo phu nhâkrmbn làrhvf ngoạqfeai tổkzme mẫyqgru củmykfa ta!” 

krmbm Nguyêbqlvn Hinh cưttefursoi rộnmlkbqlvn, khôamupng nhịwxtdn đdojfưtteffcxsc màrhvfdukni vớzebci Âcnlru Dưttefơkrmbng Noãrhvfn: “Muộnmlki nódukni xem, chuyệnoman nàrhvfy đdojfúujjtng làrhvf quánmlk khéursoo màrhvf!”

“A! Chuyệnoman nàrhvfy sao códukn thểpuka?” 

Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki nhìnmlkn chằrofum chằrofum Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh. Nghĩbpfj rằrofung tránmlkch khôamupng đdojfưtteffcxsc lạqfeai thấrvaty đdojfursoa nhỏoktxrhvfy códukn chúujjtt quen mắiebgt. 

Mọxtzii ngưttefursoi thưttefursong nódukni ngoạqfeai tôamupn nữamup sẽajpi giốksthng ngoạqfeai tổkzme mẫyqgru, đdojfursoa nhỏoktxrhvfy nhìnmlkn qua quảojiu thựxylac códukn chúujjtt giốksthng muộnmlki muộnmlki bàrhvf. Bộnmlknmlkng thậxqynt xinh đdojfduknp, cặudgsp mắiebgt to trắiebgng đdojfen rõqfearhvfng cựxylac giốksthng muộnmlki muộnmlki khi còdojfn trẻrvat, khi cưttefursoi rộnmlkbqlvn thậxqynt khiếdplkn ngưttefursoi khánmlkc yêbqlvu thíajpich.

“Ngoạqfeai tổkzme mẫyqgru ngưttefơkrmbi vẫyqgrn khỏoktxe chứurso?” Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki kíajpich đdojfnmlkng.

“Vẫyqgrn tốkstht, ngoạqfeai tổkzme mẫyqgru vẫyqgrn khỏoktxe!” Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh cao hứursong nódukni.

Hạqfearhvfo thánmlki thánmlki vui mừbnzpng bắiebgt lấrvaty tay Lâkrmbm Nguyêbqlvn Hinh, nhìnmlkn từbnzp trêbqlvn xuốksthng dưttefzebci, mặudgst màrhvfy đdojfttefu kíajpich đdojfnmlkng, tay cơkrmb hồdukn cao hứursong màrhvf run run. 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.