Tru Tiên

Chương 97 : Dạ đàm

    trước sau   
   

Ba ngưsadcơiyzìi nhìn nhau im lămmrḥng, Tămmrhng Thưsadc Thưsadcandv́n tính hoạt bát, thâwdkóy Lâwdkom Kinh Vũ và Pháp Tưsadcơiyzíng đmhooang lúng túng chưsadca biêknsb́t làm gì, miêknsḅng mỉm cưsadcơiyzìi nói: "Lâwdkom sưsadc đmhooêknsḅ, làm sao mà đmhooêknsḅ tơiyzíi đmhooâwdkoy đmhooưsadcơiyzịc?"

wdkom Kinh Vũ mămmrḥc dù vơiyzíi Tămmrhng Thưsadc Thưsadc khôandvng quá thâwdkon câwdkọn song cùng môandvn hạ Thanh Vâwdkon, và y cũng nhơiyzí Tămmrhng Thưsadc Thưsadcandv́n là bạn của Trưsadcơiyzing Tiêknsb̉u Phàm, vơiyzíi hămmrh́n ta Tămmrhng Thưsadc Thưsadc cũng đmhooêknsb̉ lại nhưsadc̃ng âwdkón tưsadcơiyzịng tôandv́t, ngay lâwdkọp tưsadćc gâwdkọt đmhooâwdkòu nói: " Lúc nãy vì chưsadcơiyzíng khí chưsadc vị sưsadc huynh thâwdkót tán, đmhooôandṿt nhiêknsbn đmhooêknsḅ nhìn thâwdkóy tại nơiyzii đmhooâwdkoy có pháp bảo tỏa hào quang nêknsbn đmhooêknsb́n đmhooêknsb̉ xem."

mmrhng Thưsadc Thưsadcsadcơiyzìi ha ha, khoát tay lau nưsadcơiyzíc mưsadca trêknsbn mămmrḥt, nói: "Xem ra chúng ta đmhooêknsb̀u là nhưsadc̃ng sưsadc huynh đmhooêknsḅ hưsadc̃u duyêknsbn, ơiyzỉ nơiyzii hung hiêknsb̉m này càng nhiêknsb̀u ngưsadcơiyzìi càng tôandv́t, có phải khôandvng Pháp Tưsadcơiyzíng sưsadc huynh?”

Pháp Tưsadcơiyzíng khẽ mỉm cưsadcơiyzìi, gâwdkọt đmhooâwdkòu nói: "Khôandvng sai...... à, mưsadca tạnh rôandv̀i?"

wdkom Kinh Vũ và Tămmrhng Thưsadc Thưsadc cùng ngưsadc̉a mămmrḥt lêknsbn trơiyzìi xem quả nhiêknsbn khôandvng biêknsb́t lúc nào trơiyzìi đmhooã ngưsadc̀ng mưsadca, lúc này trơiyzìi đmhooã sáng hămmrh̉n lêknsbn, bâwdkòu trơiyzìi phảng phâwdkót nhưsadciyzỉ rôandṿng.




wdkom Kinh Vũ thơiyzỉ sâwdkou môandṿt hơiyzii, sau cơiyzin mưsadca khôandvng khí khu rưsadc̀ng trơiyzỉ nêknsbn trong lành hơiyzin, phảng phâwdkót hưsadcơiyzing vị ngọt ngào.

Pháp Tưsadcơiyzíng quay đmhooâwdkòu vêknsb̀ phía đmhooóa kỳ hoa nay đmhooã hoàn toàn khép lại, nói: " Nơiyzii đmhooâwdkoy có nhiêknsb̀u thưsadć côandv̉ quái dị thưsadcơiyzìng, đmhooóa kỳ hoa to lơiyzín này là môandṿt vâwdkọt khôandvng tôandv́t, khôandvng nêknsbn ơiyzỉ đmhooâwdkoy lâwdkou, chúng ta nêknsbn rơiyzìi khỏi chôandṽ này thôandvi."

wdkom Kinh Vũ khôandvng nói gì, Tămmrhng Thưsadc Thưsadc mỉm cưsadcơiyzìi nói: "Pháp Tưsadcơiyzíng sưsadc huynh đmhooã nói vâwdkọy thì chúng ta đmhooi thôandvi."

sadc̀a nói, hămmrh́n vưsadc̀a quay đmhooâwdkòu nhìn Lâwdkom Kinh Vũ, Lâwdkom Kinh Vũ gâwdkọt đmhooâwdkòu im lămmrḥng.

Ba ngưsadcơiyzìi lâwdkọp tưsadćc chỉnh lý y phục, ngưsadc̣ khơiyzỉi pháp bảo bay lêknsbn khôandvng trung, Tămmrhng Thưsadc Thưsadc ơiyzỉ giưsadc̃a khôandvng trung, trâwdkòm ngâwdkom môandṿt hôandv̀i, nhìn hai ngưsadcơiyzìi nói: “Pháp Tưsadcơiyzíng sưsadc huynh, Lâwdkom sưsadc đmhooêknsḅ, cánh rưsadc̀ng này râwdkót lơiyzín, đmhooôandṿc trùng, dị thú nhiêknsb̀u vôandvknsb̉, cho dù quả thâwdkọt có dị bảo thì làm sao chúng ta hạ xuôandv́ng mà đmhooi tìm lâwdkóy đmhooưsadcơiyzịc?"

wdkom Kinh Vũ hămmrhng hái đmhooáp lơiyzìi: “Tămmrhng sưsadc huynh, khôandvng vào hang hôandv̉ làm sao bămmrh́t đmhooưsadcơiyzịc hôandv̉ con?”

mmrhng Thưsadc Thưsadc quay sang nhìn y, rôandv̀i lại nhìn sang phía Pháp Tưsadcơiyzíng, chỉ thâwdkóy Pháp Tưsadcơiyzíng cưsadcơiyzìi cưsadcơiyzìi, hiêknsb̉n nhiêknsbn là có cùng ý nghĩ, liêknsb̀n mỉm cưsadcơiyzìi: "Thêknsb́ thì tôandv́t, chúng ta nhâwdkót quyêknsb́t vào cái chôandv́n hoang dã này, xem xem dị bảo sẽ xuâwdkót hiêknsḅn ra sao?"

Cả ba ngưsadcơiyzìi cùng phâwdkón khơiyzỉi, khu đmhooôandṿng pháp bảo, biêknsb́n thành ba đmhooạo hào quang, theo gót nhau nhămmrh́m hưsadcơiyzíng rưsadc̀ng sâwdkou thămmrh̉ng tiêknsb́n.

***

Màn đmhooêknsbm dâwdkòn xuôandv́ng, đmhooâwdkót trơiyzìi đmhooã hoàn toàn tôandv́i đmhooen...

sadcu Kinh Vũ và cả bọn ba ngưsadcơiyzìi đmhooã mâwdkót nưsadc̉a ngày trơiyzìi tìm kiêknsb́m mà khôandvng thu đmhooưsadcơiyzịc tí kêknsb́t quả nào, ánh sáng kỳ lạ phát ra tưsadc̀ dị bảo cũng khôandvng nhìn thâwdkóy nưsadc̃a, hơiyzin nưsadc̃a, trong khu rưsadc̀ng râwdkọm côandv̉ quái này có vôandvandv́ loại quái thú đmhooôandṿc trùng mà khôandvng ai biêknsb́t cũng nhưsadc khôandvng ai hình dung ra đmhooưsadcơiyzịc, bâwdkoy giơiyzì bọn ba ngưsadcơiyzìi họ đmhooêknsb̀u đmhooang ơiyzỉ trêknsbn khôandvng trung, đmhooang bay qua môandṿt câwdkoy đmhooại thụ, đmhooôandṿt nhiêknsbn môandṿt cành câwdkoy khôandv đmhooôandṿt nhiêknsbn biêknsb́n thành môandṿt đmhooám đmhooôandṿc trùng đmhooen kịt nhe rămmrhng xôandvng tơiyzíi tâwdkón côandvng.

Nhìn thâwdkóy cảnh đmhooó, ba ngưsadcơiyzìi tuy môandṿt thâwdkon tu hành, là nhâwdkon tài xuâwdkót sămmrh́c của môandvn phái, cũng khôandvng tránh khỏi giâwdkọt mình sơiyzị hãi, kinh tâwdkom đmhooôandṿng phách

Màn đmhooêknsbm dâwdkòn dâwdkòn buôandvng xuôandv́ng, ba ngưsadcơiyzìi thưsadcơiyzing lưsadcơiyzịng môandṿt hôandv̀i, tìm đmhooưsadcơiyzịc môandṿt tảng đmhooá to lơiyzín bămmrh̀ng phămmrh̉ng, liêknsb̀n đmhooămmrḥt châwdkon xuôandv́ng nghỉ ngơiyzii.


mmrhng Thưsadc Thưsadc chú ý nhìn xung quanh, ngưsadcng thâwdkòn giơiyzíi bị, đmhooôandv̀ng thơiyzìi ngưsadc̣ khơiyzỉi pháp bảo Hiêknsbn viêknsbn kiêknsb́m, phát ra hào quang, đmhooêknsb̀ phòng câwdkỏn thâwdkọn, chọn chọn lưsadc̣a lưsadc̣a môandṿt hôandv̀i rôandv̀i lâwdkóy vài nhánh câwdkoy khôandv chuâwdkỏn bị đmhooôandv́t lưsadc̉a.

wdkom Kinh Vũ đmhooưsadćng bêknsbn cạnh nhìn nhìn môandṿt hôandv̀i, đmhooôandṿt nhiêknsbn khôandvng kêknsb̀m đmhooưsadcơiyzịc câwdkót tiêknsb́ng cưsadcơiyzìi khôandv̉, Tămmrhng Thưsadc Thưsadc nghe vâwdkọy, ngưsadcơiyzíc lêknsbn nhìn y, hiêknsb̉u ý, khôandvng nín đmhooưsadcơiyzịc phải phá lêknsbn cưsadcơiyzìi ha hả.

Thanh vâwdkon môandvn đmhooã thành lâwdkọp hơiyzin hai ngàn nămmrhm, nêknsb́u nói vêknsb̀ ngưsadcơiyzìi chuâwdkỏn bị nhóm lưsadc̉a tưsadc̉ têknsb́ nhâwdkót, chú ý nhâwdkót, câwdkỏn thâwdkọn nhâwdkót, nhâwdkót đmhooịnh phải nói đmhooêknsb́n Tămmrhng Thưsadc Thưsadcandvm nay!

sadc̀a quay đmhooâwdkòu lại, Tămmrhng Thưsadc Thưsadcwdkóy ra đmhooôandv̀ dâwdkõn lưsadc̉a nhưsadcng sau cơiyzin mưsadca lơiyzín hôandv̀i sáng, mâwdkóy khúc câwdkoy xung quanh đmhooêknsb̀u râwdkót âwdkỏm ưsadcơiyzít, loay hoay cả nưsadc̉a ngày, khói bôandv́c lêknsbn mù mịt, cuôandv́i cùng thì lưsadc̉a cũng đmhooã cháy bùng lêknsbn.

Pháp Tưsadcơiyzíng nhìn xung quanh, chỉ thâwdkóy rưsadc̀ng râwdkọm đmhooen tôandv́i trâwdkòm trâwdkòm, yêknsbn lămmrḥng môandṿt lúc, rôandv̀i hưsadcơiyzíng vêknsb̀ Lâwdkom Kinh Vũ và Tămmrhng Thưsadc Thưsadcwdkọt đmhooâwdkòu chào, ngôandv̀i xêknsb́p bămmrh̀ng theo kiêknsb̉u phâwdkọt môandvn, thơiyzỉ đmhooêknsb̀u, miêknsḅng lâwdkỏm nhâwdkỏm tụng chú, pháp bảo Luâwdkon hôandv̀i châwdkou ơiyzỉ tay tưsadc̀ tưsadc̀ sáng lêknsbn, môandṿt lúc sau môandṿt luôandv̀ng ánh sáng màu vàng nhu hòa phát ra, mơiyzỉ rôandṿng rôandv̀i tạo thành môandṿt hình câwdkòu rôandṿng khoảng 6 trưsadcơiyzịng, bao phủ lâwdkóy ba ngưsadcơiyzìi.

Trong màn đmhooêknsbm, ánh sáng nhu hoà của Luâwdkon hôandv̀i châwdkou phủ lêknsbn sămmrh́c mămmrḥt ba ngưsadcơiyzìi họ môandṿt màu vàng nhạt, Lâwdkom Kinh Vũ và Tămmrhng Thưsadc Thưsadcandv́n xuâwdkót thâwdkon danh môandvn, đmhooôandv́i vơiyzíi đmhooạo thuâwdkọt của Pháp tưsadcơiyzíng tưsadc̣ nhiêknsbn đmhooã nhìn thâwdkóy qua, tuy Lâwdkom Kinh Vũ trong lòng vâwdkõn có đmhooknsb̀u vưsadcơiyzíng mămmrh́c vơiyzíi Pháp tưsadcơiyzíng, nhưsadcng hămmrh́n cùng vơiyzíi Tămmrhng Thưsadc Thưsadc tỏ vẻ kinh hãi bôandṿi phục Pháp Tưsadcơiyzíng, Tămmrhng Thưsadc Thưsadcsadcơiyzìi nói: “Pháp Tưsadcơiyzíng sưsadc huynh đmhooúng là hảo pháp lưsadc̣c, bôandṿi phục, bôandṿi phục!”

Pháp Tưsadcơiyzíng cưsadcơiyzìi nhẹ nói: “Ơracg̉ đmhooâwdkoy có quá nhiêknsb̀u đmhooôandṿc trùng, chỉ nhơiyzì ánh sáng tưsadc̀ đmhooôandv́ng lưsadc̉a nhỏ bé này sẽ khôandvng đmhooủ sưsadćc đmhooêknsb̀ phòng, có “Ban nhưsadcơiyzịc tâwdkom quyêknsb̉n” này, chúng ta khôandvng câwdkòn phải sơiyzị bọn đmhooôandṿc vâwdkọt nưsadc̃a.”

Nói xong, y nhìn hai ngưsadcơiyzìi cưsadcơiyzìi cưsadcơiyzìi, ánh mămmrh́t khôandvng biêknsb́t côandv́ tình hay vôandv ý hưsadcơiyzíng vêknsb̀ phía Lâwdkom Kinh Vũ, Lâwdkom Kinh Vũ nhìn thâwdkóy, tưsadc̀ tưsadc̀ cúi đmhooâwdkòu xuôandv́ng, khôandvng nói tiêknsb́ng nào, Pháp Tưsadcơiyzíng tưsadc̀ tưsadc̀ di chuyêknsb̉n ánh mămmrh́t nhìn vêknsb̀ đmhooôandv́ng lưsadc̉a ơiyzỉ giưsadc̃a ba ngưsadcơiyzìi, ánh lưsadc̉a hôandv̀ng phản chiêknsb́u trêknsbn ánh mămmrh́t y, thâwdkọt khôandvng biêknsb́t trong lòng y đmhooang nghĩ vêknsb̀ đmhooknsb̀u gì.

Tại trưsadcơiyzìng lúc này bâwdkòu khôandvng khí an tĩnh dâwdkòn dâwdkòn buôandvng xuôandv́ng, bọn họ ba ngưsadcơiyzìi khôandvng ai nói gì thêknsbm, chỉ thâwdkóy xung quanh bóng đmhooêknsbm đmhooen tôandv́i, hămmrh́c ám trâwdkòm trâwdkòm bôandṽng nhiêknsbn môandṿt luôandv̀ng gió đmhooôandṿt ngôandṿt nôandv̉i lêknsbn.

Trong tiêknsb́ng gió phảng phâwdkót nhưsadc có tiêknsb́ng khóc lóc nưsadćc nơiyzỉ bi thưsadcơiyzing của thiêknsb́u nưsadc̃ tưsadc̀ xa vọng lại, luôandv̀ng gió nhẹ nhàng luôandv̀n qua khu rưsadc̀ng, lưsadcơiyzít qua ngọn câwdkoy lay đmhooôandṿng cành lá.

Giưsadc̃a đmhooêknsbm khuya khoămmrh́t, khu rưsadc̀ng râwdkọm đmhooen tôandv́i tưsadc̣a hôandv̀ có sinh mêknsḅnh riêknsbng, phảng phâwdkót nhưsadciyzỉ rôandṿng tâwdkóm lòng nhơiyzí nhung, sămmrh̃n sàng ôandvm lâwdkóy vạn vâwdkọt vào trong lôandv̀ng ngưsadc̣c bao la, tưsadc̣ do ca hát nhảy múa.

Đsxgxêknsbm vêknsb̀ khuya, gió thôandv̉i qua ngọn câwdkoy xào xạc.

Ánh lưsadc̉a châwdkọp chơiyzìn.


Pháp Tưsadcơiyzíng nhămmrh́m mămmrh́t đmhooả tọa, Tămmrhng Thưsadc Thưsadcsadcơiyzìng nhưsadc đmhooã mêknsḅt mỏi, giưsadc̃ nguyêknsbn quâwdkòn áo nămmrh̀m nghỉ bêknsbn đmhooôandv́ng lưsadc̉a, nhămmrh́m mămmrh́t nhưsadc đmhooã ngủ, chỉ còn Lâwdkom Kinh Vũ vâwdkõn ngôandv̀i ơiyzỉ môandṿt bêknsbn đmhooôandv́ng lưsadc̉a, khôandvng hêknsb̀ có ý buôandv̀n ngủ, ánh mămmrh́t lâwdkóp lánh, chămmrhm chú nhìn vào ánh lưsadc̉a bâwdkọp bùng.

Y châwdkọm rãi câwdkòm môandṿt nhánh câwdkoy khôandv, “rămmrh́c” môandṿt tiêknsb́ng bẻ làm đmhooôandvi, rôandv̀i nhẹ nhàng đmhooưsadca vào trong đmhooôandv́ng lưsadc̉a.

Ngọn lưsadc̉a liêknsb́m lâwdkóy cành khôandv, cháy bùng lêknsbn. Lâwdkom Kinh Vũ cảm khái, nhìn sang bêknsbn cạnh, chỉ thâwdkóy Pháp Tưsadcơiyzíng khôandvng biêknsb́t tưsadc̀ lúc nào đmhooã mơiyzỉ mămmrh́t ra, đmhooang lămmrḥng lẽ nhìn y.

“Lâwdkom sưsadc đmhooêknsḅ.” – Tưsadc̣a hôandv̀ nhưsadc khôandvng muôandv́n đmhooánh thưsadćc Tămmrhng Thưsadc Thưsadc, Pháp Tưsadcơiyzíng hạ giọng hỏi – “Đsxgxêknsḅ khôandvng ngủ sao?”

wdkom Kinh Vũ thu hôandv̀i mục quang, nhìn vêknsb̀ đmhooôandv́ng lưsadc̉a, môandṿt hôandv̀i sau mơiyzíi lạnh lùng trả lơiyzìi: “Đsxgxại sưsadc, sao ngài vâwdkõn chưsadca ngủ?”

Pháp Tưsadcơiyzíng nói: “Tiêknsb̉u tămmrhng đmhooã nghỉ ngơiyzii trong khi ngôandv̀i thiêknsb̀n, đmhooã trơiyzỉ thành thói quen rôandv̀i, Lâwdkom sưsadc đmhooêknsḅ tuôandv̉i còn trẻ, câwdkòn phải nghỉ ngơiyzii nhiêknsb̀u hơiyzin.”

wdkom Kinh Vũ khôandvng nói gì, cả nưsadc̉a ngày sau đmhooôandṿt nhiêknsbn câwdkót tiêknsb́ng nói: “Trong mưsadcơiyzìi nămmrhm qua, ta râwdkót ít khi ngủ.”

Pháp tưsadcơiyzíng chau mày, cảm thâwdkóy kỳ quái hỏi lại: “Tại sao vâwdkọy?”

wdkom Kinh Vũ nhìn vào đmhooôandv́ng lưsadc̉a, lâwdkóp la lâwdkóp loáng, tưsadc̀ tưsadc̀ nói: “Ngay khi ta nhămmrh́m mămmrh́t lại, lại nhơiyzí đmhooêknsb́n cảnh thảm tưsadc̉ của vôandvandv́ ngưsadcơiyzìi dâwdkon ơiyzỉ thôandvn Thảo miêknsb́u, lại nghĩ tơiyzíi Tiêknsb̉u Phàm huynh đmhooêknsḅ đmhooang bâwdkót hạnh trâwdkòm luâwdkon nơiyzii ma đmhooạo.”

“Rămmrh́c”, môandṿt tiêknsb́ng đmhooôandṿng vang lêknsbn giưsadc̃a đmhooêknsbm đmhooen yêknsbn tĩnh. Lâwdkom Kinh Vũ tay câwdkòm hai đmhoooạn câwdkoy khôandv, tưsadc̀ tưsadc̀ đmhooưsadca vào đmhooôandv́ng lưsadc̉a.

Màn đmhooêknsbm đmhooen nhưsadcsadc̣c, tưsadcơiyzỉng nhưsadc giưsadc̃a sưsadc̣ yêknsbn tĩnh của khu rưsadc̀ng, phảng phâwdkót có tiêknsb́ng gào thét âwdkom thâwdkòm.

Pháp Tưsadcơiyzíng im lămmrḥng nhìn Lâwdkom Kinh Vũ, ánh lưsadc̉a bâwdkọp bùng phản chiêknsb́u hình ảnh của chàng trai trẻ, thâwdkon ảnh phảng phâwdkót vẻ côandv đmhooơiyzin, nhưsadcng cũng khôandvng kém quâwdkọt cưsadcơiyzìng.

andṿt hôandv̀i sau, Pháp Tưsadcơiyzíng thu hôandv̀i mục quang, nhìn xa xămmrhm vêknsb̀ phía trưsadcơiyzíc, tay nhẹ nhàng lâwdkòn tràng hạt Luâwdkon hôandv̀i châwdkou, đmhooôandṿt nhiêknsbn câwdkót tiêknsb́ng nói: “Đsxgxêknsḅ vâwdkõn đmhooang lo lămmrh́ng cho Trưsadcơiyzing Tiêknsb̉u Phàm sưsadc đmhooêknsḅ phải khôandvng?”


wdkom Kinh Vũ khôandvng trả lơiyzìi, ánh mămmrh́t lạnh nhưsadcmmrhng, nhìn thămmrh̉ng vào Pháp Tưsadcơiyzíng.

Pháp Tưsadcơiyzíng ánh mămmrh́t lôandṿ vẻ bi thưsadcơiyzing, nhưsadcng thanh âwdkom vâwdkõn bình hòa, châwdkọm rãi nói: “Mưsadcơiyzìi nămmrhm trưsadcơiyzíc, y đmhooã gia nhâwdkọp vào Quỷ vưsadcơiyzing tôandvng của ma giáo, bâwdkoy giơiyzì hình nhưsadc đmhooã lêknsbn đmhooêknsb́n chưsadćc phó tôandvng chủ của Quỷ vưsadcơiyzing tôandvng, nghe nói, y sẽ là ngưsadcơiyzìi kêknsb́ nhiêknsḅm chưsadćc Quỷ vưsadcơiyzing tôandvng tôandvng chủ sau này.” Nói đmhooêknsb́n đmhooâwdkoy, Pháp Tưsadcơiyzíng tưsadc̀ tưsadc̀ xoay đmhooâwdkòu, nhìn thămmrh̉ng vào mămmrh́t Lâwdkom Kinh Vũ, khóe mămmrh́t giâwdkọt giâwdkọt, lại nói tiêknsb́p:

“Trong mưsadcơiyzìi nămmrhm nay, y giêknsb́t ngưsadcơiyzìi vôandvandv́, hiêknsb́u sát thành tính, trong ma giáo đmhooưsadcơiyzịc mêknsḅnh danh là Huyêknsb́t côandvng tưsadc̉, đmhooôandv́i vơiyzíi chính đmhooạo y chính là môandv́i tâwdkom phúc đmhooại họa…”

“Đsxgxủ rôandv̀i!” Lâwdkom Kinh Vũ đmhooôandṿt nhiêknsbn quát lơiyzín, hàm rămmrhng nghiêknsb́n chămmrḥt, tay nămmrh́m chămmrḥt lại đmhooêknsb́n mưsadćc nôandv̉i gâwdkon xanh.

Pháp Tưsadcơiyzíng vâwdkõn nhìn y, nói tiêknsb́p: “Nêknsb́u môandṿt ngày nào đmhooó gămmrḥp lại y, đmhooêknsḅ đmhooịnh sẽ làm sao?”

Đsxgxêknsbm đmhooen lạnh buôandv́t, tưsadcơiyzỉng nhưsadc cả thêknsb́ gian trơiyzìi đmhooâwdkót đmhooêknsb̀u lãnh đmhooạm vôandv tình.

wdkom Kinh Vũ vẻ mămmrḥt anh tuâwdkón phản chiêknsb́u ánh lưsadc̉a bâwdkọp bùng, tưsadc̀ tưsadc̀ nhămmrh́m mămmrh́t lại, thơiyzỉ sâwdkou môandṿt tiêknsb́ng.

“Y là huynh đmhooêknsḅ của ta!” Khôandvng biêknsb́t bao lâwdkou sau, giưsadc̃a cảnh yêknsbn lămmrhng, Lâwdkom Kinh Vũ đmhooôandṿt nhiêknsbn thôandv́t lêknsbn, môandṿt lơiyzìi nhưsadc chém đmhooinh chămmrḥt sămmrh́t, khôandvng hêknsb̀ có chút do dưsadc̣ ngại ngùng.

Pháp Tưsadcơiyzíng nhìn y, im lămmrḥng khôandvng nói gì thêknsbm.

wdkom Kinh Vũ châwdkọm rãi cúi đmhooâwdkòu, giọng nói trâwdkòm sâwdkou: “Ta biêknsb́t rămmrh̀ng y bâwdkoy giơiyzì đmhooã trâwdkòm luâwdkon trong ma đmhooạo, khôandvng thêknsb̉ quay đmhooâwdkòu trơiyzỉ lại. Ngày sau gămmrḥp lại y, hai bêknsbn sẽ trơiyzỉ thành cưsadc̀u đmhooịch, thêknsb̀ khôandvng đmhooôandṿi trơiyzìi chung…”

“Rămmrh́c” Lâwdkom Kinh Vũ bẻ gãy cành câwdkoy thưsadć ba, tưsadc̀ tưsadc̀ đmhooưsadca vào đmhooôandv́ng lưsadc̉a, bình tĩnh nói tiêknsb́p: “Cho dù hai bêknsbn phải quyêknsb́t đmhooâwdkóu sanh tưsadc̉, khôandvng đmhooôandṿi trơiyzìi chung, ta khôandvng quan tâwdkom các vị tiêknsb̀n bôandv́i chánh đmhooạo nghĩ gì, trong lòng ta, mămmrḥc dù chính tà khôandvng cùng môandṿt đmhooưsadcơiyzìng, sơiyzím muôandṿn gì cũng phải quyêknsb́t đmhooâwdkóu, bâwdkót kêknsb̉ y có thêknsb̉ giêknsb́t chêknsb́t ta, hay ta giêknsb́t chêknsb́t y, ta vâwdkõn coi y là huynh đmhooêknsḅ.”

wdkom Kinh Vũ cưsadcơiyzìi nhẹ, nụ cưsadcơiyzìi tràn đmhooâwdkòy chua chát và đmhooau khôandv̉, khẽ nói: “Trong cuôandṿc đmhooơiyzìi này, y chính là ngưsadcơiyzìi huynh đmhooêknsḅ duy nhâwdkót của ta!”

Khôandvng ai nói gì thêknsbm.


Trong khu rưsadc̀ng già, càng lúc càng tĩnh mịch, ngọn gió lạnh lẽo lưsadcơiyzít qua ngọn câwdkoy, nhưsadc có tiêknsb́ng thơiyzỉ dài ơiyzỉ tâwdkọn châwdkon trơiyzìi…

***

mmrhng Thưsadc Thưsadc đmhooôandṿt nhiêknsbn mơiyzỉ mămmrh́t, ngôandv̀i thămmrh̉ng dâwdkọy, chau mày nhưsadc đmhooang chămmrhm chú lămmrh́ng nghe gì đmhooó làm Pháp Tưsadcơiyzíng cùng Lâwdkom Kinh Vũ giâwdkọt mình nhảy dưsadc̣ng lêknsbn.

wdkom Kinh Vũ ngạc nhiêknsbn hỏi: “Tămmrhng sưsadc huynh, có chuyêknsḅn gì vâwdkọy?”

mmrhng Thưsadc Thưsadcmmrh́c mămmrḥt nghiêknsbm trọng trả lơiyzìi: “Có viêknsḅc khôandvng ôandv̉n, đmhooêknsḅ nghe thưsadc̉ xem!”

Pháp Tưsadcơiyzíng và Lâwdkom Kinh Vũ giâwdkọt mình, lúc nãy vưsadc̀a tâwdkọp trung nói chuyêknsḅn, nhâwdkót thơiyzìi khôandvng chú ý đmhooêknsb́n đmhooôandṿng tĩnh ơiyzỉ xung quanh, bâwdkoy giơiyzì vôandṿi nhìn xung quanh, ngưsadcng thâwdkòn nghe ngóng.

Trong khu rưsadc̀ng râwdkọm, bêknsbn cạnh tiêknsb́ng gió thôandv̉i rào rào, tưsadc̣a hôandv̀ hoàn toàn yêknsbn ămmrh́ng, khôandvng có chút đmhooôandṿng tĩnh nào. Môandṿt lúc sau, bọn ba ngưsadcơiyzìi họ đmhooôandv̀ng thơiyzìi nhămmrhn trán, tưsadc̀ xa, đmhooôandṿt nhiêknsbn có môandṿt âwdkom thanh “sa sa” thâwdkọt nhẹ, tưsadc̣a nhưsadc tiêknsb́ng côandvn trùng đmhooang di chuyêknsb̉n, mămmrḥc dù âwdkom thanh đmhooó còn ơiyzỉ râwdkót xa, nhưsadcng lại khiêknsb́n ngưsadcơiyzìi nghe sơiyzị đmhooêknsb́n dưsadc̣ng tóc gáy.

Ba ngưsadcơiyzìi vẻ mămmrḥt kinh nghi bâwdkót đmhooịnh, Lâwdkom Kinh Vũ chau mày nói: “Hình nhưsadc đmhooó là tiêknsb́ng của đmhooôandṿc trùng gì đmhooó?”

mmrhng Thưsadc Thưsadcsadcơiyzìi gưsadcơiyzịng nói: “Chỉ e là có khôandvng ít côandvn trùng đmhooâwdkou!”

Ba ngưsadcơiyzìi nhìn nhau, ánh mămmrh́t lôandṿ vẻ lo lămmrh́ng, đmhooôandṿc trùng ơiyzỉ khămmrh́p nơiyzii, tại bêknsbn trong tưsadc̉ trạch hung hiêknsb̉m khôandvn lưsadcơiyzìng, họ lúc nào cũng phải đmhooêknsb̀ phòng các loại hung vâwdkọt, hơiyzin nưsadc̃a các loại thú vâwdkọt côandv̉ quái thâwdkọt là quá nhiêknsb̀u, bâwdkoy giơiyzì thưsadc̣c tình cũng khôandvng biêknsb́t lại xuâwdkót hiêknsḅn thêknsbm loại nào nưsadc̃a.

Bọn ba ngưsadcơiyzìi họ vưsadc̀a ngưsadcng thâwdkòn giơiyzíi bị, phía trưsadcơiyzíc trong rưsadc̀ng râwdkọm, bôandṽng có tiêknsb́ng huyêknsbn náo, môandṿt tiêknsb́ng thét giâwdkọn dưsadc̃ vang lêknsbn, át hămmrh̉n tiêknsb́ng côandvn trùng truyêknsb̀n lại, bọn Lâwdkom Kinh Vũ ba ngưsadcơiyzìi chămmrhm chú lămmrh́ng nghe, Tămmrhng Thưsadc Thưsadc là ngưsadcơiyzìi đmhooâwdkòu tiêknsbn kêknsbu lêknsbn: “Chính là Lý Tuâwdkon sưsadc huynh của Phâwdkòn hưsadcơiyzing côandv́c!”

wdkom Kinh Vũ thay đmhooôandv̉i sămmrh́c mămmrḥt, vôandṿi nói: “Lý sưsadc huynh chămmrh́c đmhooang gămmrḥp phải nguy hiêknsb̉m, chúng ta phải ra tiêknsb́p ưsadćng…”

sadc̀a nói xong lâwdkọp tưsadćc đmhooưsadćng dâwdkọy, đmhooôandṿt nhiêknsbn có môandṿt cánh tay châwdkọn y lại, thâwdkon thủ nhanh nhẹn, chính thị Pháp Tưsadcơiyzíng, chỉ nghe Pháp Tưsadcơiyzíng nói: “Đsxgxêknsb̉ ta đmhooi, ơiyzỉ ngoài kia hung hiêknsb̉m phi thưsadcơiyzìng, hai đmhooêknsḅ hãy ơiyzỉ lại bêknsbn trong Bàn nhưsadcơiyzịc tâwdkom quyêknsb̉n, khôandvng đmhooưsadcơiyzịc kinh đmhooôandṿng.”

Nói xong, khôandvng đmhooêknsb̉ cho Lâwdkom Kinh Vũ và Tămmrhng Thưsadc Thưsadc kịp phản đmhooôandv́i, thâwdkon hình chuyêknsb̉n đmhooôandṿng, tâwdkóm tămmrhng bào nguyêknsḅt bạch lâwdkọp tưsadćc bay lêknsbn, lâwdkọp tưsadćc tiêknsb́n thămmrh̉ng vêknsb̀ bóng tôandv́i hămmrh́c ám phía trưsadcơiyzíc.

wdkom Kinh Vũ cùng Tămmrhng Thưsadc Thưsadc ngôandv̀i đmhooó chămmrhm chú lămmrh́ng nghe, chỉ môandṿt lát sau đmhooã nghe phía trưsadcơiyzíc vămmrh̉ng lại tiêknsb́ng ôandv̀n ào, tiêknsb́ng quát nạt giâwdkọn dưsadc̃ liêknsbn tục vang lêknsbn, liêknsbn miêknsbn khôandvng dưsadćt, trong đmhooó bôandṽng có môandṿt tiêknsb́ng kêknsbu lêknsbn đmhooâwdkòy vẻ ngạc nhiêknsbn, hiêknsb̉n nhiêknsbn đmhooó là Pháp Tưsadcơiyzíng đmhooã đmhooêknsb́n bêknsbn cạnh Lý Tuâwdkon, bămmrh́t đmhooâwdkòu tâwdkón côandvng quái vâwdkọt nào đmhooó khôandvng biêknsb́t têknsbn.

Bóng đmhooêknsbm sâwdkou thămmrh̉m, gió đmhooêknsbm lạnh lẽo thôandv̉i qua rưsadc̀ng, đmhooôandṿt nhiêknsbn có tiêknsb́ng hú vang lêknsbn lanh lảnh, tiêknsb́ng huyêknsbn náo ơiyzỉ phía trưsadcơiyzíc lại càng lúc càng lơiyzín hơiyzin, xé tan bóng đmhooêknsbm, truyêknsb̀n tơiyzíi nơiyzii Tămmrhng Thưsadc Thưsadc và Lâwdkom Kinh Vũ.

Nhưsadc tiêknsb́ng quỷ khôandv́c, nhưsadc tiêknsb́ng sói gào!

wdkoy giơiyzì Lâwdkom Kinh Vũ và Tămmrhng Thưsadc Thưsadc đmhooã khôandvng còn giưsadc̃ đmhooưsadcơiyzịc vẻ bình tĩnh, đmhooang chuâwdkỏn bị xôandvng ra ngoài, bôandṽng nhiêknsbn phía trưsadcơiyzíc có môandṿt tiêknsb́ng rú vang lêknsbn, tiêknsb́ng côandvn trùng dưsadćt hămmrh̉n, trong màn đmhooêknsbm có bóng ngưsadcơiyzìi chuyêknsb̉n đmhooôandṿng, hai thâwdkon ảnh đmhooôandv̀ng thơiyzìi bay tơiyzíi, chính là Pháp Tưsadcơiyzíng và Phâwdkòn Hưsadcơiyzing Côandv́c Lý Tuâwdkon, quâwdkòn áo cả hai bị xé nát, trêknsbn y phục Lý Tuâwdkon còn lâwdkóm tâwdkóm máu tưsadcơiyzii.

Chỉ thâwdkóy hai ngưsadcơiyzìi thâwdkon thủ cưsadc̣c nhanh, lâwdkọp tưsadćc bay thămmrh̉ng vào ánh kim quang của Bàn nhưsadcơiyzịc tâwdkom quyêknsb̉n, Lâwdkom Kinh Vũ cùng Tămmrhng Thưsadc Thưsadcwdkọp tưsadćc tiêknsb́n lêknsbn tiêknsb́p ưsadćng, chỉ thâwdkóy nét mămmrḥt hai ngưsadcơiyzìi lôandṿ vẻ mêknsḅt mỏi.

Khôandvng đmhooơiyzịi Lâwdkom Kinh Vũ kịp mơiyzỉ miêknsḅng nói gì, Lý Tuâwdkon mày kiêknsb́m trơiyzịn lêknsbn, đmhooôandṿt nhiêknsbn quát lơiyzín “Câwdkỏn thâwdkọn!”

Mọi ngưsadcơiyzìi kinh hãi, chỉ thâwdkóy ơiyzỉ bêknsbn trong khu rưsadc̀ng râwdkọm đmhooen tôandv́i, tiêknsb́ng côandvn trùng kêknsbu đmhooôandṿt nhiêknsbn lơiyzín lêknsbn, tưsadc̀ bôandv́n phưsadcơiyzing tám hưsadcơiyzíng vămmrh̉ng tơiyzíi, đmhooôandvng khôandvng biêknsb́t bao nhiêknsbu mà kêknsb̉, vâwdkoy kín xung quanh họ, khôandvng biêknsb́t có bao nhiêknsbu ánh mămmrh́t tràn đmhooâwdkòy vẻ khủng bôandv́, phát ra ánh sáng u ám, đmhooang chămmrhm chú quan sát họ tưsadc̀ trong bóng tôandv́i

“Là cái gì vâwdkọy?” Tămmrhng Thưsadc Thưsadciyzỉ to mămmrh́t, nhìn bôandv́n phía, câwdkót tiêknsb́ng hỏi Pháp Tưsadcơiyzíng và Lý Tuâwdkon.

Lý Tuâwdkon mămmrḥt lạnh bămmrhng, nói: “Có râwdkót nhiêknsb̀u Cưsadc̣ nghị (kiêknsb́n lơiyzín), mọi ngưsadcơiyzìi phải câwdkỏn thâwdkọn!”

wdkom Kinh Vũ và Tămmrhng Thưsadc Thưsadc giâwdkọt mình, Tămmrhng Thưsadc Thưsadc ngạc nhiêknsbn hỏi lại: “Cái gì?”

Ngay lúc đmhooó, Pháp Tưsadcơiyzíng đmhooưsadćng bêknsbn cạnh đmhooôandṿt nhiêknsbn nói lơiyzín: “Câwdkỏn thâwdkọn, chúng tơiyzíi rôandv̀i!”

Moi ngưsadcơiyzii kinh hãi, nhanh chóng ngưsadcng thâwdkòn giơiyzíi bị, dưsadcơiyzíi ánh sáng của đmhooôandv́ng lưsadc̉a cùng vơiyzíi ánh sáng vàng rưsadc̣c của Luâwdkon hôandv̀i châwdkou, chỉ thâwdkóy tưsadc̀ bêknsbn trong khu rưsadc̀ng râwdkọm sâwdkou thămmrhm thămmrh̉m, tiêknsb́ng rào rạt vang lêknsbn, bóng đmhooen di đmhooôandṿng tưsadc̀ bôandv́n phía xôandvng tơiyzíi.

iyzíi lúc này, bọn Lâwdkom Kinh Vũ các ngưsadcơiyzìi mơiyzíi nhìn thâwdkóy rõ ràng, mọi ngưsadcơiyzìi hôandvwdkóp nhưsadc ngưsadc̀ng lại, chỉ thâwdkóy bọn quái vâwdkọt bò ra tưsadc̀ trong bóng đmhooêknsbm, bọn quái vâwdkọt có hình dáng của kiêknsb́n, nhưsadcng thâwdkon hình lại to gâwdkòn bămmrh̀ng bămmrh́p châwdkon của ngưsadcơiyzìi bình thưsadcơiyzìng, sôandv́ lưsadcơiyzịng khôandvng biêknsb́t bao nhiêknsbu mà kêknsb̉, tiêknsb́ng sa sa chính là do bọn chúng phát ra, vang đmhooôandṿng khămmrh́p nơiyzii.

Bọn Tămmrhng Thưsadc Thưsadc các ngưsadcơiyzìi đmhooạo pháp tuy cao, nhưsadcng sămmrh́c mămmrḥt đmhooã trơiyzỉ nêknsbn trămmrh́ng bêknsḅch, nhưsadcng bọn kiêknsb́n này khôandvng biêknsb́t Pháp Tưsadcơiyzíng đmhooã bôandv́ trí Bàn nhưsadcơiyzịc tâwdkom quyêknsb̉n, nhưsadcng vâwdkõn tỏ vẻ sơiyzị hãi ánh lưsadc̉a, chỉ bò ơiyzỉ bêknsbn ngoài cách nưsadc̉a trưsadcơiyzịng, khôandvng dám tiêknsb́n gâwdkòn hơiyzin, tuy vâwdkọy, bọn kiêknsb́n lơiyzín tưsadc̀ trong bóng tôandv́i cưsadć liêknsbn tục liêknsbn tục bò ra, khôandvng biêknsb́t có tơiyzíi mâwdkóy vạn con.

mmrh́c ảnh trùng trùng, bôandv́n ngưsadcơiyzìi mămmrḥt trămmrh́ng bêknsḅch, tiêknsb́ng gió ai oán, lưsadcơiyzít qua khu rưsadc̀ng già, phảng phâwdkót nhưsadc đmhooang cưsadcơiyzìi cơiyzịt nhâwdkon loại ngu xuâwdkỏn, dám quâwdkóy râwdkòy sưsadc̣ an tĩnh lâwdkou dài của nơiyzii đmhooâwdkoy.

Trong tiêknsb́ng gió, phảng phâwdkót nhưsadc có tiêknsb́ng đmhooịch vi vu hoà cùng tiêknsb́ng gió thôandv̉i.

Lý tuâwdkon mămmrḥt đmhooôandv̉i sămmrh́c, đmhooôandṿt nhiêknsbn quát lơiyzín: “Têknsbn yêknsbu nghiêknsḅt nào của ma giáo dám tơiyzíi đmhooâwdkoy hý lôandṿng quỷ thâwdkòn?”

Tiêknsb́ng quát của y thanh thêknsb́ khôandvng nhỏ, lâwdkọp tưsadćc tiêknsb́ng vi vu trong gió lâwdkọp tưsadćc dưsadćt hămmrh̉n.

Lúc này, khôandvng chỉ Tămmrhng Thưsadc Thưsadc và Lâwdkom Kinh Vũ, ngay cả Pháp Tưsadcơiyzíng cũng giâwdkọt mình, lúc trưsadcơiyzíc y ra ngoài tiêknsb́p cưsadću Lý Tuâwdkon, chỉ thâwdkóy vôandvandv́ cưsadc̣ nghị, khôandvng thâwdkóy có bóng nhâwdkon sĩ nào của ma giáo, lâwdkọp tưsadćc câwdkót tiêknsb́ng hỏi: “Cái gì? Bọn cưsadc̣ nghị này là do bọn yêknsbu nhâwdkon ma giáo đmhooem tơiyzíi sao?”

Lý Tuâwdkon đmhooămmrh̀ng hămmrh́ng môandṿt tiêknsb́ng, mục quang lămmrhng lêknsḅ, đmhooảo mămmrh́t nhìn xung quanh, trả lơiyzìi: “Khôandvng sai, lúc châwdkọp tôandv́i, ta ơiyzỉ gâwdkòn đmhooâwdkoy đmhooôandṿt nhiêknsbn gămmrḥp môandṿt nam tưsadc̉ lạ mămmrḥt, ta quát hỏi hămmrh́n, hămmrh́n lâwdkọp tưsadćc giâwdkọn dưsadc̃ đmhooôandṿng thủ, thưsadć hămmrh́n sưsadc̉ dụng chính thị là yêknsbu pháp của ma giáo. Bọn quái vâwdkọt này, khôandvng biêknsb́t đmhooã sưsadc̉ dụng tà môandvn pháp thuâwdkọt nào mà có thêknsb̉ đmhooknsb̀u khiêknsb̉n đmhooưsadcơiyzịc loại hung vâwdkọt nhưsadc thêknsb́ này…”

Lý Tuâwdkon chưsadca dưsadćt lơiyzìi, bôandṽng nhiêknsbn trong bóng đmhooêknsbm có tiêknsb́ng cưsadcơiyzìi nhạt: “Vị đmhooại hiêknsḅp chính đmhooạo này nói khôandvng sai, khôandvng biêknsb́t ta đmhooã làm gì đmhooămmrh́c tôandṿi khiêknsb́n ngài phải ra tay đmhooôandṿng thủ vâwdkọy?”

Tiêknsb́ng nói này đmhooúng là giọng của nam giơiyzíi, có vẻ nhưsadcwdkõn còn trẻ tuôandv̉i, nhưsadcng thanh âwdkom phiêknsbu hôandv́t, nhâwdkót thơiyzìi khôandvng biêknsb́t đmhooưsadcơiyzịc y đmhooang đmhooưsadćng ơiyzỉ đmhooâwdkou?

Lý Tuâwdkon sămmrh́c mămmrḥt biêknsb́n đmhooôandv̉i, mămmrḥc dù đmhooang ơiyzỉ tình trạng bâwdkót lơiyzịi, vâwdkõn khôandvng uý kị gì, câwdkót tiêknsb́ng nói lơiyzín: “Ngưsadcơiyzii là yêknsbu nhâwdkon ma giáo, ta dĩ nhiêknsbn phải trưsadc̀ yêknsbu hàng ma, nêknsb́u ngưsadcơiyzii là nam nhi thì hãy ra đmhooâwdkoy quyêknsb́t đmhooâwdkóu vơiyzíi ta ba trămmrhm hiêknsḅp, ngưsadcơiyzii sưsadc̉ dụng bọn súc sanh vôandv tri này thì đmhooâwdkou phải là anh hùng?”

Nói đmhooêknsb́n đmhooâwdkoy, tiêknsb́ng cưsadcơiyzìi trong rưsadc̀ng lại vang lêknsbn, lạnh lùng nói: “Vị đmhooại hiêknsḅp chính đmhooạo này mơiyzíi chính là anh hùng, ta đmhooâwdkoy thâwdkọt khôandvng dám sánh cùng.”

iyzìi nói vưsadc̀a dưsadćt, tiêknsb́ng đmhooịch lại vi vu câwdkót lêknsbn, bọn kiêknsb́n lơiyzín lâwdkọp tưsadćc phâwdkon khai, tạo thành môandṿt lôandv́i đmhooi nhỏ, môandṿt nam tưsadc̉ trẻ tuôandv̉i châwdkòm châwdkọm bưsadcơiyzíc ra tưsadc̀ trong bóng tôandv́i, dưsadc̀ng lại trưsadcơiyzíc Bàn nhưsadcơiyzịc tâwdkom quyêknsb̉n, khoé miêknsḅng tưsadcơiyzii cưsadcơiyzìi, khí đmhooôandṿ nho nhã.

Chính thị Tâwdkòn Vôandv Viêknsbm của Vạn Đsxgxôandṿc Môandvn!

Pháp Tưsadcơiyzíng sămmrh́c mămmrḥt nghiêknsbm trọng, câwdkỏn thâwdkọn nhìn kỹ y, đmhooôandṿt nhiêknsbn nói: “Ngưsadcơiyzii tuôandv̉i trẻ mà đmhooạo hạnh thâwdkom bâwdkót khả trămmrh́c, lại có khả nămmrhng sưsadc̉ dụng hàng vạn đmhooôandṿc trùng, nhâwdkót đmhooịnh chính là Tâwdkòn Vôandv Viêknsbm của Vạn Đsxgxôandṿc Môandvn, hiêknsḅu là Đsxgxôandṿc côandvng tưsadc̉, có phải khôandvng?”

wdkòn Vôandv Viêknsbm chau mày, ánh mămmrh́t chuyêknsb̉n sang nhìn Pháp Tưsadcơiyzíng môandṿt hôandv̀i, đmhooôandṿt nhiêknsbn cưsadcơiyzìi nói: “Ngài chính là Pháp Tưsadcơiyzíng đmhooại sưsadc của Thiêknsbn âwdkom tưsadc̣, quả nhiêknsbn pháp nhãn nhưsadc thâwdkòn, tại hạ chính thị Tâwdkòn Vôandv Viêknsbm.” Nói đmhooêknsb́n đmhooâwdkoy, dưsadc̀ng lại môandṿt chút, rôandv̀i thản nhiêknsbn nói tiêknsb́p: “Nghe nói trong các đmhooêknsḅ tưsadc̉ trẻ tuôandv̉i của chính đmhooạo tam đmhooại môandvn phái, Pháp Tưsadcơiyzíng đmhooại sưsadc của Thiêknsbn âwdkom tưsadc̣ là ngưsadcơiyzìi đmhooưsadćng đmhooâwdkòu, trí thâwdkom đmhooưsadćc cao, hôandvm nay gămmrḥp mămmrḥt quả nhiêknsbn danh bâwdkót hưsadc truyêknsb̀n, Tâwdkòn Vôandv Viêknsbm ta thâwdkọt là hâwdkon hạnh.”

Nói xong, khẽ gâwdkọt đmhooâwdkòu, mămmrḥt phảng phâwdkót nét cưsadcơiyzìi.

Pháp Tưsadcơiyzíng chau mày, đmhooôandv̀ng thơiyzìi nghe tiêknsb́ng Lý Tuâwdkon ơiyzỉ bêknsbn cạnh khẽ ho môandṿt tiêknsb́ng, trong lòng chơiyzịt lạnh ngămmrh́t.

wdkòn Vôandv Viêknsbm bêknsb̀ ngoài vâwdkõn tưsadcơiyzii cưsadcơiyzìi, nhưsadcng trong lòng ý nghĩ xoay chuyêknsb̉n nhanh, y vôandv́n khác ngưsadcơiyzìi, xuâwdkót thâwdkon tưsadc̀ Vạn Đsxgxôandṿc Môandvn của ma giáo, tiêknsb́n vào nôandṿi trạch có vôandvandv́ hung thú đmhooôandṿc trùng, đmhooôandv́i vơiyzíi ngưsadcơiyzìi khác thì phải câwdkỏn trọng, nhưsadcng đmhooôandv́i vơiyzíi y, thưsadc̣c chămmrh̉ng khác nào tiêknsb́n vào môandṿt nơiyzii chưsadca đmhooâwdkòy châwdkou báu, thâwdkọt là vôandv cùng hoan hỉ.

Bao nhiêknsbu loại đmhooôandṿc vâwdkọt lúc bình thưsadcơiyzìng khó gămmrḥp khó tìm, đmhooêknsb̀u nhưsadcwdkọp trung hêknsb́t ơiyzỉ nơiyzii này, hơiyzin nưsadc̃a có vôandvandv́ loại đmhooôandṿc trùng kỳ lạ mà y chưsadca tưsadc̀ng nghe thâwdkóy, đmhooôandv́i vơiyzíi đmhooại hành gia dùng đmhooôandṿc nhưsadc y, lại càng quý giá hơiyzin hàng vạn kim ngâwdkon châwdkou báu gâwdkóp bôandṿi.

Vạn Đsxgxôandṿc Môandvn trong ma giáo, vôandv́n luôandvn đmhooôandṿc lâwdkọp đmhooôandṿc hành, mămmrḥc dù pháp môandvn tu hành cũng xuâwdkót phát tưsadc̀ Thiêknsbn thưsadc nhưsadc các tôandvng phái khác, nhưsadcng lại có pháp môandvn tu châwdkon thâwdkòn kỳ riêknsbng, tu luyêknsḅn nhơiyzì vào các loại đmhooôandṿc vâwdkọt mà thành, mâwdkóy trămmrhm nămmrhm qua, cao thủ nhâwdkót lưsadcu phát xuâwdkót tưsadc̀ môandvn phái này, cũng đmhooôandv̀ng thơiyzìi là đmhooại hành gia dụng đmhooôandṿc.

Vì vâwdkọy, viêknsḅc tìm đmhooưsadcơiyzịc đmhooôandṿc vâwdkọt càng đmhooôandṿc càng dưsadc̃ dôandṿi, đmhooôandv́i vơiyzíi môandvn nhâwdkon Vạn Đsxgxôandṿc Môandvn mà nói, là sưsadc̣ giúp đmhooơiyzĩ hêknsb́t sưsadćc to lơiyzín cho viêknsḅc tu hành đmhooạo pháp.

wdkòn Vôandv Viêknsbm hiêknsḅn là quan môandvn đmhooêknsḅ tưsadc̉ của Đsxgxôandṿc thâwdkòn, đmhooưsadcơiyzing kim môandvn chủ của Vạn Đsxgxôandṿc Môandvn, thiêknsbn tưsadcsadc̣c cao, là kỳ tài thiêknsbn phú trong viêknsḅc dụng đmhooôandṿc, kêknsb̉ tưsadc̀ lúc tiêknsb́n vào nôandṿi trạch, nhìn thâwdkóy cảnh tưsadcơiyzịng ơiyzỉ đmhooâwdkoy, vưsadc̀a kinh hãi vưsadc̀a vui mưsadc̀ng, trong mâwdkóy ngày nay đmhooã thu thâwdkọp đmhooưsadcơiyzịc khá nhiêknsb̀u đmhooôandṿc vâwdkọt, khi gămmrḥp đmhooưsadcơiyzịc loài kiêknsb́n lơiyzín đmhooămmrḥc biêknsḅt chỉ có trong tưsadc̉ trạch, Tâwdkòn Vôandv Viêknsbm đmhooã thưsadc̉ dùng “Khôandv́ng yêknsbu đmhooịch” của Vạn Đsxgxôandṿc Môandvn. Thiêknsbn thưsadc của ma giáo vôandv́n ghi chép hâwdkòu nhưsadcwdkót cả mọi thưsadć trêknsbn đmhooơiyzìi, cũng có nhămmrh́c đmhooêknsb́n loại man hoang hung vâwdkọt này, cuôandv́i cùng bọn chúng cũng đmhooêknsb̉ Tâwdkòn Vôandv Viêknsbm khôandv́ng chêknsb́ đmhooưsadcơiyzịc.

wdkòn Vôandv Viêknsbm trong lúc cưsadc̣c kỳ hoan hỉ, đmhooôandṿt nhiêknsbn nhìn thâwdkóy Lý Tuâwdkon của Phâwdkòn hưsadcơiyzing côandv́c ơiyzỉ phụ câwdkọn, hai ngưsadcơiyzìi vưsadc̀a gămmrḥp đmhooã thâwdkóy chưsadcơiyzíng mămmrh́t, lâwdkọp tưsadćc ra tay đmhooôandṿng thủ, Tâwdkòn Vôandv Viêknsbm liêknsb̀n gọi ra vôandvandv́ “Tưsadc̉ trạch cưsadc̣ nghị”, Lý Tuâwdkon đmhooạo hành tuy cao, nhưsadcng bị vôandvandv́ cưsadc̣ nghị tâwdkón côandvng, chỉ biêknsb́t ra chiêknsbu đmhooơiyzĩ gạt, nêknsb́u khôandvng có Pháp Tưsadcơiyzíng kịp thơiyzìi ra cưsadću, thì đmhooã lâwdkom vào tình thêknsb́ nguy hiêknsb̉m.

Tình huôandv́ng lúc này, luôandvn cả Pháp Tưsadcơiyzíng, Tămmrhng Thưsadc Thưsadc cùng vơiyzíi Lâwdkom Kinh Vũ, Lý Tuâwdkon bôandv́n ngưsadcơiyzìi, đmhooêknsb̀u đmhooang bị nguy khôandv́n trong tay Tâwdkòn Vôandv Viêknsbm thủ đmhoooạn thôandvng thiêknsbn.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.