Tru Tiên

Chương 94 : Mạt Lộ

    trước sau   
   

Đwoyhêrlhbm đqogoen nhưsclysclỵc, héo hăhvqót lạnh lẽo.

hbfśt chơbxeịt, môtkex̣t đqogoạo ánh sáng tưsclỳ trong bóng tôtkex́i vạch qua, nhanh khôtkexng gì băhvqòng bay tưsclỳ nơbxeii xa lại gâhbfs̀n, nhưsclyng xa xa nhìn lại, đqogoạo ánh sáng đqogoó tưsclỵa hôtkex̀ nhưscly thâhbfśp thoáng hơbxeii run râhbfs̃y, có chôtkex̃ khôtkexng ôtkex̉n.

Trêrlhbn măhvqọt đqogoâhbfśt, Mạnh Kí đqogoang nóng nảy đqogoi tơbxeíi đqogoi lui, sau lưsclyng gã là đqogoám đqogoêrlhḅ tưsclỷ còn sót lại của Trưsclyơbxeìng Sanh đqogoưsclyơbxeìng, nhìn sơbxeibxei, đqogoại đqogoêrlhb̉ còn có năhvqom sáu chục ngưsclyơbxeìi, môtkex̃i gưsclyơbxeing măhvqọt đqogoêrlhb̀u đqogoeo nét sơbxeị hãi, hưsclyơbxeíng trôtkexng vêrlhb̀ phía sau.

Cho đqogoêrlhb́n khi bọn họ nhìn thâhbfśy đqogoạo ánh sáng nọ.Các đqogoêrlhḅ tưsclỷ bình thưsclyơbxeìng liêrlhb̀n xáo đqogoôtkex̣ng tưsclýc thì, có khôtkexng ít kẻ lêrlhbn tiêrlhb́ng hoan hôtkex, Mạnh Kí lại nhìn qua bóng ngưsclyơbxeìi bay đqogoêrlhb́n đqogoó, gưsclyơbxeing măhvqọt lại tăhvqong thêrlhbm mâhbfśy phâhbfs̀n tưsclysclỵ.

Luôtkex̀ng ánh sáng nọ lưsclyơbxeít đqogoêrlhb́n chôtkex̃ lâhbfsn câhbfṣn thì dưsclỳng lại, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ nhẹ nhàng đqogoáp xuôtkex́ng, chúng nhâhbfsn lâhbfṣp tưsclýc "môtkexn chủ, môtkexn chủ" kêrlhbu liêrlhb̀n môtkex̣t loạt, chăhvqỏng ngơbxeì khôtkexng đqogoơbxeịi cho đqogoám thuôtkex̣c hạ ủng hôtkex̣ dưsclýt, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ săhvqóc măhvqọt trăhvqóng ra, "oẹ" môtkex̣t tiêrlhb́ng, phun ra môtkex̣t ngụm máu lơbxeín, nhuôtkex̣m đqogoỏ cả vạt áo phía trưsclyơbxeíc.


Chúng thuôtkex̣c hạ đqogoêrlhb̀u thâhbfśt săhvqóc.

Mạnh Kí tiêrlhb́n lêrlhbn, đqogoơbxeĩ lâhbfśy Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ, chạm tay lạnh ngăhvqót, chỉ cảm thâhbfśy toàn thâhbfsn Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ lạnh giá, khác xa lúc thưsclyơbxeìng, hơbxein nưsclỹa bêrlhbn dưsclyơbxeíi y phục, thâhbfsn hình vâhbfs̃n còn rung râhbfs̃y nhè nhẹ, nhịn khôtkexng đqogoưsclyơbxeịc hoảng hôtkex̀n biêrlhb́n săhvqóc.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ cảm giác đqogoưsclyơbxeịc nôtkex̃i kinh hãi của Mạnh Kí, ánh măhvqót lại quét qua môtkex̣t lưsclyơbxeịt, chỉ thâhbfśy trêrlhbn măhvqọt các đqogoêrlhḅ tưsclỷ môtkexn hạ vâhbfs̃n còn chưsclya hêrlhb́t nôtkex̃i kinh khủng, biêrlhb́t răhvqòng nay đqogoám ngưsclyơbxeìi này bị khiêrlhb́p sơbxeị nhưscly chim phải têrlhbn, lòng quâhbfsn đqogoại loạn, nghĩ răhvqòng bản thâhbfsn nêrlhbn nói vài lơbxeìi khuyêrlhb́n khích đqogoêrlhb̉ thay đqogoôtkex̉i tình thêrlhb́ tan rã nhưscly khỉ lạc bâhbfs̀y ngay tưsclýc thì.

Chôtkex́c lát lão lâhbfśy lại tinh thâhbfs̀n, đqogoè nén khí huyêrlhb́t nhôtkex̣n nhạo nơbxeii ngưsclỵc, giọng nói rõ ràng: "Các ngưsclyơbxeii khôtkexng câhbfs̀n hoảng hôtkex́t, vưsclỳa rôtkex̀i là ta tưsclỵ vâhbfṣn côtkexng ép máu ưsclý trong ngưsclyơbxeìi ra, tuyêrlhḅt khôtkexng đqogoáng ngại."

Ngày thưsclyơbxeìng Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ ơbxeỉ trong lòng môtkexn nhâhbfsn tại Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng, sánh nhưscly thâhbfs̀n nhâhbfsn, nay lơbxeìi âhbfśy nói ra, cũng có mâhbfśy phâhbfs̀n hiêrlhḅu quả, phâhbfs̀n đqogoôtkexng môtkexn chúng đqogoã giảm nét khâhbfs̉n trưsclyơbxeing trêrlhbn măhvqọt, rõ ràng là yêrlhbn lòng hơbxein nhiêrlhb̀u.

Chỉ là Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ lơbxeìi nói tuy nhưsclyhbfṣy song săhvqóc măhvqọt lại thâhbfṣt là khác xa, y nhưscly giâhbfśy trăhvqóng, hơbxein nưsclỹa môtkex̣t mảng huyêrlhb́t tích nơbxeii thâhbfsn trái cùng cánh tay áo mâhbfśt tăhvqom, khôtkex́n đqogoôtkex́n cùng cưsclỵc. Vả lại hiêrlhḅn tại đqogoưsclyơbxeing là đqogoêrlhbm khuya, săhvqóc trơbxeìi mù mịt, nêrlhb́u nhưscly là ban ngày, dưsclyơbxeíi hơbxein trăhvqom ánh măhvqót nhìn xoang xoát, lâhbfṣp tưsclýc sẽ phát hiêrlhḅn ra lão giơbxeì đqogoã sơbxeím nhưscly cung giưsclyơbxeing hêrlhb́t đqogoôtkex̣.

Mạnh Kí châhbfsu đqogoâhbfs̀u mày lại, ngay sau đqogoó xoay đqogoâhbfs̀u hưsclyơbxeíng vêrlhb̀ đqogoám môtkexn nhâhbfsn Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng quát răhvqòng: "Môtkexn chủ tuyêrlhḅt khôtkexng gì đqogoáng ngại, các ngưsclyơbxeii trưsclyơbxeíc tiêrlhbn hãy sang bêrlhbn nghỉ ngơbxeii, đqogoơbxeịi sau khi trơbxeìi sáng rôtkex̀i hãy tính sau!"

Chúng nhâhbfsn y lơbxeìi lâhbfs̀n lưsclyơbxeịt giải tán, đqogoơbxeịi đqogoám môtkexn nhâhbfsn Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng đqogoi xa, Mạnh Kí đqogoôtkex̣t nhiêrlhbn cảm thâhbfśy thâhbfsn hình Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ bêrlhbn tay chìm mạnh xuôtkex́ng, nhanh chóng đqogoơbxeĩ lâhbfśy, hưsclyơbxeíng Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ trôtkexng xem, xém chút là trái tim nhảy cả ra ngoài.

Chỉ thâhbfśy Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ măhvqọt mày khôtkexng môtkex̣t chút máu, hít thơbxeỉ năhvqọng nêrlhb̀, nêrlhb́u khôtkexng phải bản thâhbfsn đqogoưsclyơbxeịc nâhbfsng đqogoơbxeĩ, hâhbfs̀u nhưscly đqogoã khôtkexng thêrlhb̉ chôtkex́ng nôtkex̉i.

Mạnh Kí nhanh chóng đqogoơbxeĩ Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ ngôtkex̀i xuôtkex́ng, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ đqogoả tọa trêrlhbn đqogoâhbfśt, tưsclỳ tưsclỳ thôtkex̉ nạp hôtkexhbfśp, qua môtkex̣t lúc lâhbfsu sau, hơbxeii thơbxeỉ tưsclỳ tưsclỳ bình thưsclyơbxeìng lại, săhvqóc măhvqọt cũng nhìn tôtkex́t hơbxein.

Trong lúc âhbfśy Mạnh Kí đqogoưsclýng kêrlhb̀ bêrlhbn ngưsclyơbxeìi Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ, thâhbfs̀n tình trêrlhbn măhvqọt vưsclỳa thâhbfśy khâhbfs̉n trưsclyơbxeing, vưsclỳa thâhbfśy lo lăhvqóng, đqogoôtkex̀ng thơbxeìi khôtkexng nhịn đqogoưsclyơbxeịc nhìn trôtkexng khăhvqóp bôtkex́n phía.

Xung quanh bóng đqogoêrlhbm sâhbfsu thâhbfs̉m, trưsclỳ đqogoôtkex́ng lưsclỷa nhỏ gâhbfs̀n đqogoó của đqogoám đqogoêrlhḅ tưsclỷ Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng nhóm, nhìn khăhvqóp chỉ là môtkex̣t màu đqogoen nhìn khôtkexng thâhbfśy cả ngón tay.

Màn đqogoêrlhbm hung tơbxeịn, phảng phâhbfśt nhưscly cũng dòm ngó tơbxeíi Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng này, môtkex̣t hêrlhḅ phái đqogoang bị tai bay họa gió.


Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ tưsclỳ tưsclỳ mơbxeỉ măhvqót tỉnh lại.

Mạnh Kí liêrlhb̀n thâhbfśp giọng nói: "Môtkexn chủ, ngưsclyơbxeìi khôtkexng sao chưsclý?"

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ cưsclyơbxeìi khôtkex̉ môtkex̣t tiêrlhb́ng, trong măhvqót lão, tưsclỵ nhiêrlhbn khôtkexng coi Mạnh Kí giôtkex́ng nhưscly đqogoám môtkexn hạ bình thưsclyơbxeìng khác, than thơbxeỉ nho nhỏ răhvqòng: "Ta vưsclỳa rôtkex̀i bị đqogoám con cháu chánh đqogoạo kia vâhbfsy đqogoánh, đqogoại hao nguyêrlhbn khí, sau đqogoó lại có môtkex̣t nưsclỹ tưsclỷ nhảy ra thi triêrlhb̉n "Thâhbfs̀n Kiêrlhb́m Ngưsclỵ Lôtkexi Châhbfsn Quyêrlhb́t" của Thanh Vâhbfsn Môtkexn......"

hvqọt mày Mạnh Kí biêrlhb́n săhvqóc, hoảng hôtkex́t hỏi: "Trong đqogoám ngưsclyơbxeìi đqogoó khôtkexng ngơbxeì còn có cao thủ nhưscly thêrlhb́ à?"Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ oán giâhbfṣn nói: "Hơbxein thêrlhb́ nưsclỹa, mâhbfśy têrlhbn ta giao đqogoâhbfśu, ít nhâhbfśt cũng có ba bôtkex́n têrlhbn đqogoạo hạnh tưscly châhbfśt đqogoêrlhb̀u cao hiêrlhb́m thâhbfśy, mãi cho đqogoêrlhb́n lúc cuôtkex́i, ta chỉ còn nưsclyơbxeíc thi triêrlhb̉n Huyêrlhb́t Chú, cuôtkex́i cùng thì miêrlhb̃n cưsclyơbxeĩng thoát đqogoi!"

Thâhbfs̀n săhvqóc trêrlhbn măhvqọt Mạnh Kí biêrlhb́n chuyêrlhb̉n luôtkexn luôtkexn, Huyêrlhb́ Chú vôtkex́n là châhbfsn pháp ma chú hưsclỹu danh của Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng, có thêrlhb̉ tăhvqong cưsclyơbxeìng đqogoạo hạnh trong giâhbfsy lát, nhưsclyng sau đqogoó thì phản lưsclỵc lại cưsclỵc kì đqogoáng sơbxeị, khôtkexng nói đqogoêrlhb́n chuyêrlhḅn hao tôtkex̉n đqogoạo hạnh, chỉ sơbxeị ngưsclyơbxeìi thi chú phải bị tôtkex̉n thêrlhbm dưsclyơbxeing thọ.

Hoảng hôtkex́t trong phút giâhbfsy, Mạnh Kí mơbxeíi vưsclỳa tỉnh lại, đqogoôtkex́i Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ nói: "Môtkexn chủ, nhưscly nay đqogoâhbfsy chúng ta phải tính làm sao?"

hvqóc măhvqọt Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ ngưsclyng trọng, trâhbfs̀m lăhvqọng giâhbfsy lát, oán hâhbfṣn nói: "Nay nhưsclyrlhbn ơbxeỉ trêrlhbn dâhbfsy, khôtkexng thêrlhb̉ khôtkexng băhvqón, đqogoơbxeịi đqogoêrlhb́n sáng mai, chúng ta lâhbfṣp tưsclýc theo hưsclyơbxeíng tưsclỷ trạch đqogoi sâhbfsu vào, tiêrlhb́n vào nôtkex̣i trạch tìm kiêrlhb́m bảo vâhbfṣt!"

Mạnh Kí măhvqọt mày đqogoôtkex̉i săhvqóc, khôtkexng nhịn đqogoưsclyơbxeịc nói: "Môtkexn chủ......"

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ khoát tay, căhvqót ngang lơbxeìi Mạnh Kí, nói: "Ta biêrlhb́t ngưsclyơbxeii muôtkex́n nói gì, nhưsclyng nay chúng ta bỏ đqogoi khỏi tưsclỷ trạch, sơbxeím muôtkex̣n gì cũng chêrlhb́t trong tay ba đqogoại phái phiêrlhḅt, đqogoêrlhb́n nưsclyơbxeíc này sao khôtkexng đqogoánh cho môtkex̣t trâhbfṣn!"

Mạnh Kí run run trôtkexng lâhbfśy Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ, thâhbfśy gưsclyơbxeing măhvqọt tái mét dưsclỹ dăhvqòn của lão càng thêrlhbm hung tơbxeịn, biêrlhb́t răhvqòng khôtkexng thêrlhb̉ khuyêrlhbn đqogoưsclyơbxeịc, chỉ còn nưsclyơbxeíc đqogoưsclýng lêrlhbn tưsclỳ tưsclỳ, ngưsclyơbxeíc đqogoâhbfs̀u nhìn trơbxeìi, than thâhbfs̀m trong lòng.

Ao lâhbfs̀y chêrlhb́t chóc to lơbxeín này năhvqòm ơbxeỉ phía tâhbfsy nam đqogoâhbfśt Thâhbfs̀n Châhbfsu rôtkex̣ng lơbxeín, chu vi có tơbxeíi tám ngàn dăhvqọm, mêrlhbnh mang vôtkexhbfṣn, tưsclỳ xưsclya đqogoã ít thâhbfśy hơbxeii ngưsclyơbxeìi. Bêrlhbn trong lại chia làm hai phâhbfs̀n ranh giơbxeíi: Môtkex̣t là đqogoâhbfs̀m ngoài, là nơbxeii mà mọi ngưsclyơbxeìi đqogoang ơbxeỉ bâhbfsy giơbxeì, nôtkex́i liêrlhb̀n vơbxeíi phạm vi bêrlhbn ngoài tưsclỷ trạch, chiêrlhb́m hêrlhb́t bảy tám phâhbfs̀n mưsclyơbxeìi đqogoâhbfśt đqogoai là vôtkextkex́ hôtkex́ lâhbfs̀y khôtkexng đqogoáy, đqogoôtkex̣c trùng dày đqogoăhvqọc, song đqogoôtkex́i vơbxeíi ngưsclyơbxeìi tu đqogoạo mà nói, lại khôtkexng đqogoêrlhb̉ ơbxeỉ trong lòng, chỉ câhbfs̀n câhbfs̉n thâhbfṣn khôtkexng đqogoăhvqọt châhbfsn sai chôtkex̃ cũng khôtkexng gì đqogoáng ngại.

Ơdqcẻ nơbxeii sâhbfsu nhâhbfśt trong tưsclỷ trạch, lại còn có môtkex̣t nơbxeii thâhbfs̀n bí, quanh năhvqom suôtkex́t tháng bị bao bọc bơbxeỉi chưsclyơbxeíng khí kịch đqogoôtkex̣c, trưsclyơbxeíc giơbxeì cũng khôtkexng ai biêrlhb́t nơbxeii đqogoó thêrlhb́ nào, đqogoôtkexi khi cũng có cao nhâhbfsn tu đqogoạo vào đqogoó thám hiêrlhb̉m, rôtkex̀i tưsclỳ đqogoó biêrlhḅt vôtkex âhbfsm tính, cho nêrlhbn chánh tà hai đqogoạo đqogoêrlhb̀u khôtkexng muôtkex́n vôtkex̣i vã tiêrlhb́n vào.

Trong nhưsclỹng ngày gâhbfs̀n đqogoâhbfsy, vôtkextkex́ ngưsclyơbxeìi ơbxeỉ trong tưsclỷ trạch tìm kiêrlhb́m bảo vâhbfṣt, nhưsclyng đqogoêrlhb́n nay cũng khôtkexng chút tăhvqom hơbxeii, trong lòng Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ đqogoã sơbxeím liêrlhḅu tính, chỉ sơbxeị là bảo vâhbfṣt đqogoó năhvqòm ơbxeỉ trong phâhbfs̀n nôtkex̣i trạch nhiêrlhb̀u hung hiêrlhb̉m khó lưsclyơbxeìng kia. Nêrlhb́u là ngày thưsclyơbxeìng, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ cũng sẽ tính toán nghĩ suy đqogoàng hoàng, ít ra cũng câhbfs̀n chuâhbfs̉n bị chu đqogoáo nhiêrlhb̀u ngày, nhưsclyng nay tình thêrlhb́ ép ngưsclyơbxeìi, bản thâhbfsn lão nhưscly con bạc đqogoang khăhvqóc khoải, còn đqogoâhbfsu mà đqogoêrlhb̉ ý đqogoêrlhb́n kẻ khác.


※       ※       ※

Gió đqogoêrlhbm thôtkex̉i qua.

tkexn nhâhbfsn Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng sau môtkex̣t ngày lao nhọc liêrlhb̀u đqogoâhbfśu phâhbfs̀n lơbxeín mỏi mêrlhḅt chìm đqogoăhvqóm trong giâhbfśc ngủ, ánh lưsclỷa bâhbfṣp bùng tưsclỳ đqogoôtkex́ng lưsclỷa cháy dơbxeỉ trêrlhbn măhvqọt đqogoâhbfśt cũng tưsclỳ tưsclỳ tăhvqót ngỏm, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ vâhbfs̃n cúi đqogoâhbfs̀u đqogoả tọa, vưsclỳa rôtkex̀i Mạnh Kí còn đqogoưsclýng bêrlhbn ngưsclyơbxeìi lão, giơbxeì đqogoâhbfsy cũng đqogoại khái đqogoã rơbxeìi sang bêrlhbn chôtkex̉ đqogoám môtkexn đqogoôtkex̀.

tkex̃ng nhiêrlhbn, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ đqogoôtkex̣t ngôtkex̣t mơbxeỉ choàng măhvqót ra, ánh măhvqót dưsclỹ dăhvqòn, song lại tưsclỵa hôtkex̀ nhưscly có chút lo sơbxeị, trôtkexng ngóng khăhvqóp bôtkex́n phía.

Màn đqogoêrlhbm sâhbfsu thăhvqom thăhvqỏm, tôtkex́i tăhvqom bao trùm.

Da thịt toàn thâhbfsn lão chơbxeịt căhvqong phôtkex̀ng lêrlhbn, sau đqogoó, châhbfs̀m châhbfṣm đqogoưsclýng dâhbfṣy.

tkex̣t cánh tay duy nhâhbfśt, năhvqóm chăhvqọt lâhbfśy âhbfsm dưsclyơbxeing kính.

Gió lạnh thâhbfśu xưsclyơbxeing, thôtkex̉i trêrlhbn thâhbfsn thêrlhb̉ lão, mà mưsclyơbxeìng tưsclyơbxeịng nhưscly lạnh thâhbfśu cả con tim.

sclỳ nơbxeii tăhvqom tôtkex́i, tưsclỳ tưsclỳ vang lêrlhbn tiêrlhb́ng bưsclyơbxeíc châhbfsn.

"Bạch, bạch, bạch......"

"Sạt, sạt, sạt......"

"Hoạt, hoạt, hoạt......"

Phảng phâhbfśt mang theo các tiêrlhb́t tâhbfśu bâhbfśt đqogoôtkex̀ng, cùng lúc đqogoó, tưsclỳ ba phưsclyơbxeing hưsclyơbxeíng, có tiêrlhb́ng bưsclyơbxeíc châhbfsn nhẹ nhàng mà chỉnh têrlhb̉, đqogoôtkex̀ng hưsclyơbxeíng tơbxeíi phía Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng.


Trêrlhbn măhvqọt Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ lâhbfs̀n đqogoâhbfs̀u tiêrlhbn xuâhbfśt hiêrlhḅn môtkex̣t tia tuyêrlhḅt vọng, đqogoôtkex̣t nhiêrlhbn quát lơbxeín răhvqòng: "Súc sanh, hãy mau ra đqogoâhbfsy cho ta!"

Tiêrlhb́ng quát to lơbxeín đqogoó, tuy hùng hôtkex̀n song trung khí lại thâhbfśp thoáng khôtkexng đqogoủ, thêrlhb́ nhưsclyng ơbxeỉ trêrlhbn đqogoâhbfs̀m lâhbfs̀y này vâhbfs̃n mêrlhbnh mang truyêrlhb̀n ra xa, tưsclýc thơbxeìi đqogoánh thưsclýc đqogoám môtkexn nhâhbfsn Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng đqogoưsclyơbxeing ngái ngủ ơbxeỉ đqogoăhvqòng xa, trong tiêrlhb́ng kêrlhbu hoảng, lục đqogoục bò dâhbfṣy, vôtkex̣i vàng tụ họp trơbxeỉ lại.Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ măhvqọt mày bâhbfśt đqogoịnh, lòng khôtkexng nhịn đqogoưsclyơbxeịc mà chùng xuôtkex́ng, xoay đqogoâhbfs̀u nhìn phải trái, bâhbfśt chơbxeịt run lêrlhbn, hỏi lơbxeín răhvqòng: "Mạnh Kí đqogoâhbfsu, hăhvqón đqogoi đqogoâhbfsu rôtkex̀i?"

Đwoyhám ngưsclyơbxeìi Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng ngơbxei ngác nhìn nhau, môtkex̣t hôtkex̀i lâhbfsu mà khôtkexng môtkex̣t ngưsclyơbxeìi hôtkex̀i đqogoáp, hiêrlhb̉n nhiêrlhbn là khôtkexng ai biêrlhb́t cả.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ hơbxeii giâhbfṣn bôtkex́c lêrlhbn, đqogoâhbfs̀u óc choáng váng, suýt chút nưsclỹa là lại hôtkex̣c máu môtkex̀m.

Sau đqogoó môtkex̣t chút, bôtkex̃ng tưsclỳ nơbxeii tôtkex́i tăhvqom truyêrlhb̀n lại môtkex̣t giọng nói nhẹ nhàng của nam nhâhbfsn, êrlhbm dịu nói răhvqòng: "Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ sưscly thúc, có phải ngưsclyơbxeìi nhâhbfśt đqogoịnh phải tìm đqogoưsclyơbxeịc ngưsclyơbxeìi này?"

"Vù" môtkex̣t tiêrlhb́ng, tưsclỳ nơbxeii hăhvqóc ám ơbxeỉ phía trưsclyơbxeíc Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng bay ra môtkex̣t vâhbfṣt, bay qua theo hình cánh cung, rơbxeii xuôtkex́ng trưsclyơbxeíc măhvqọt Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ và đqogoám môtkexn nhâhbfsn Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng, lăhvqon long lóc mâhbfśy vòng.

Có ngưsclyơbxeìi ơbxeỉ bêrlhbn đqogoi thăhvqóp lưsclỷa, ánh lưsclỷa chiêrlhb́u xuôtkex́ng, đqogoôtkex̣t nhiêrlhbn la hoảng, đqogoó là thủ câhbfśp của Mạnh Kí mà vưsclỳa rôtkex̀i còn chuyêrlhḅn trò cùng bọn họ. Chỉ thâhbfśy hai măhvqót gã trơbxeịn tròn, trong măhvqót đqogoâhbfs̀y nét kinh hãi, chỉ sơbxeị là chêrlhb́t khôtkexng nhăhvqóm măhvqót.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ hít môtkex̣t hơbxeii thâhbfṣt sâhbfsu, dơbxeìi ánh măhvqót tưsclỳ nơbxeii thủ câhbfśp của thuôtkex̣c hạ đqogoăhvqóc lưsclỵc cuôtkex́i cùng của mình nhìn lêrlhbn, trưsclỳng trưsclỳng nhìn vêrlhb̀ phía trưsclyơbxeíc, lạnh lùng nói: "Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm?"

tkex̣t ngưsclyơbxeìi trẻ tuôtkex̉i châhbfṣm rãi bưsclyơbxeíc ra, săhvqóc măhvqọt tai tái, song trêrlhbn măhvqọt lại nơbxeỉ môtkex̣t nụ cưsclyơbxeìi ôtkexn hòa, nói: "Sưscly thúc quả nhiêrlhbn nhãn quang hơbxein ngưsclyơbxeìi, tiêrlhb̉u đqogorlhḅt đqogoưsclýng trong chôtkex̃ tôtkex́i, vâhbfṣy mà ngưsclyơbxeìi cũng có thêrlhb̉ nhâhbfṣn ra, bôtkex̣i phục, bôtkex̣i phục!"

hvqọt mày Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ đqogoã khó coi lại càng khó coi hơbxein, lạnh lẽo nói: "Coi ngưsclyơbxeii đqogoôtkex̣c, nhưsclyng mà Vạn Đwoyhôtkex̣c Môtkexn các ngưsclyơbxeii đqogoôtkex́i đqogoãi thánh giáo đqogoôtkex̀ng môtkexn nhưscly thêrlhb́ này, cái lão đqogoôtkex̣c vâhbfṣt sưscly phụ ngưsclyơbxeii, bôtkex̣ khôtkexng sơbxeị sau khi chêrlhb́t sẽ bị Thiêrlhbn sát minh vưsclyơbxeing đqogoánh vào đqogoịa phủ sao?"

"A!" Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm lâhbfśy tay vôtkex̃ ngưsclỵc, làm ra vẻ sơbxeị hãi, nhưsclyng thâhbfs̀n săhvqóc trêrlhbn măhvqọt vâhbfs̃n cưsclyơbxeìi cưsclyơbxeìi, nào có chút gì là sơbxeị hãi, gã xoay đqogoâhbfs̀u nhìn qua môtkex̣t bêrlhbn nói: "Kim tiêrlhbn tưsclỷ, cái tôtkex̣i danh lơbxeín thêrlhb́ này, Vạn Đwoyhôtkex̣c Môtkexn chúng tôtkexi khôtkexng đqogoảm nhâhbfṣn môtkex̣t mình, ngưsclyơbxeìi còn chưsclya chịu ra măhvqọt sao?"

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ biêrlhb́n săhvqóc măhvqọt khá nhiêrlhb̀u, thoăhvqót xoay đqogoâhbfs̀u, chỉ thâhbfśy ơbxeỉ nơbxeii u ám bêrlhbn trái, quả nhiêrlhbn có môtkex̣t ngưsclyơbxeìi con gái phong tưscly ẻo lả thong thả bưsclyơbxeíc ra, đqogoâhbfs̀u mày cuôtkex́i măhvqót chưsclýa đqogoâhbfs̀y phong tình, ơbxeỉ nơbxeii hăhvqóc ám trong màn đqogoêrlhbm này, dưsclyơbxeìng nhưscly sáng thêrlhbm đqogoưsclyơbxeịc mâhbfśy khi nàng bưsclyơbxeíc ra.

"Kim Bình Nhi!"


Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ nghe dưsclyơbxeìng nhưscly là nghiêrlhb́ng răhvqong trèo trẹo khi nói ra ba tiêrlhb́ng đqogoó.

Kim Bình Nhi chúm chím cưsclyơbxeìi, nói: "Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ sưscly thúc, đqogoã lâhbfsu khôtkexng găhvqọp, ngưsclyơbxeìi vâhbfs̃n khỏe chưsclý?"

hbfsu hỏi đqogoó lúc này so vơbxeíi nhưsclỹng câhbfsu chưsclyơbxeỉi rủa đqogoôtkex̣c ác nhâhbfśt xem ra còn đqogoôtkex̣c hơbxein mâhbfśy phâhbfs̀n, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ nhìn chêrlhb́t trâhbfsn lâhbfśy y thị, giọng đqogoâhbfs̀y hàn khí: "Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng ta và Hơbxeịp Hoan Phái trưsclyơbxeíc giơbxeì vâhbfs̃n nhưsclysclyơbxeíc sôtkexng khôtkexng phạm nưsclyơbxeíc giêrlhb́ng, ngưsclyơbxeii cơbxeí gì cùng Vạn Đwoyhôtkex̣c Môtkexn ném đqogoá xuôtkex́ng giêrlhb́ng khi ngưsclyơbxeìi găhvqọp nạn?"

Kim Bình Nhi mỉm cưsclyơbxeìi, nói: "Ngưsclyơbxeìi thâhbfṣt là mau quêrlhbn quá, mâhbfśy ngày trưsclyơbxeíc, ngưsclyơbxeìi biêrlhb́t đqogoưsclyơbxeịc tiêrlhb̉u đqogorlhḅt đqogoã đqogoêrlhb́n tưsclỷ trạch, lo sơbxeị Hơbxeịp Hoan Phái chúng tôtkexi theo ngưsclyơbxeìi tranh đqogooạt bảo vâhbfṣt, săhvqõng tiêrlhḅn giêrlhb́t đqogoi đqogoêrlhḅ tưsclỷ môtkexn hạ Vạn Đwoyhôtkex̣c Môtkexn, rôtkex̀i lâhbfśy đqogoi đqogoôtkex̣c môtkexn đqogoôtkex̣c dưsclyơbxeịc "Hăhvqóc Thiêrlhb̀m Tán", rôtkex̀i dùng thuôtkex́c đqogoôtkex̣c đqogoó hại chêrlhb́t bôtkex́n ngưsclyơbxeìi đqogoêrlhḅ tưsclỷ Hơbxeịp Hoan Phái ơbxeỉ thôtkexn băhvqóc Đwoyhại Vưsclyơbxeing Thôtkexn, có chuyêrlhḅn đqogoó chăhvqong?"

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ đqogoôtkex̉i săhvqóc, nói thâhbfśt thanh: "Ngưsclyơbxeii làm sao......" nói đqogoưsclyơbxeịc môtkex̣t nưsclỷa, lão lâhbfṣp tưsclýc ngưsclyng lại.

Kim Bình Nhi nói nhạt: "Sưscly thúc ngưsclyơbxeìi mưsclyu kêrlhb́ sâhbfsu xa, muôtkex́n xúi giục Hơbxeịp Hoan Phái chúng tôtkexi tranh đqogoâhbfśu cùng Vạn Đwoyhôtkex̣c Môtkexn, quả nhiêrlhbn cao minh, chỉ là Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm sưscly huynh nói đqogoạo lý ít nhiêrlhb̀u, kỷ lưsclyơbxeĩng đqogorlhb̀u tra, cuôtkex́i cùng xét ra châhbfsn tưsclyơbxeíng, băhvqòng khôtkexng chúng tôtkexi đqogoã bị ngưsclyơbxeìi hại cả lũ rôtkex̀i!"

hbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm ơbxeỉ bêrlhbn cưsclyơbxeìi nhẹ: "Tiêrlhbn tưsclỷ quá lơbxeìi rôtkex̀i, có thêrlhb̉ vì tiêrlhbn tưsclỷ ra sưsclýc, chính là vinh hạnh của tại hạ."

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ suy tính nhanh chóng, cục thêrlhb́ trưsclyơbxeíc măhvqót nguy cơbxeitkex́n bêrlhb̀, hai kẻ này tuy là còn trẻ, nhưsclyng nhưsclỹng năhvqom gâhbfs̀n đqogoâhbfsy thanh danh vang lưsclỳng thiêrlhbn hạ, tuyêrlhḅt khôtkexng dêrlhb̃ đqogoôtkex́i vơbxeíi lơbxeíp trẻ, hơbxein nưsclỹa ơbxeỉ phía sau bọn họ bóng ngưsclyơbxeìi trùng trùng, măhvqọc dù chưsclya tưsclỳng hiêrlhḅn thâhbfsn, song chỉ sơbxeị là đqogoại đqogoôtkex̣i nhâhbfsn mã của Vạn Đwoyhôtkex̣c Môtkexn và Hơbxeịp Hoan Phái âhbfs̉n nâhbfśp mai phục, nêrlhb́u nhưscly thêrlhb́, chỉ sơbxeị bản thâhbfsn đqogoêrlhbm nay đqogoúng là dưsclỹ nhiêrlhb̀u lành ít.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ suy nghĩ môtkex̣t hôtkex̀i lâhbfsu, bôtkex̃ng nhiêrlhbn nghe đqogoám đqogoêrlhḅ tưsclỷ phía sau lưsclyng rúng đqogoôtkex̣ng môtkex̣t lưsclyơbxeịt, nhưscly nhìn thâhbfśy vâhbfṣt gì đqogoáng sơbxeị, tưsclýc khăhvqóp xoay mình, nhìn môtkex̣t cái, tưsclýc thì măhvqọt khôtkexng còn chút máu, chỉ thâhbfśy đqogoưsclyơbxeìng lui duy nhâhbfśt ơbxeỉ sau lưsclyng, trong chôtkex̃ u ám, Quỷ Lêrlhḅ gưsclyơbxeing măhvqọt trơbxei trơbxeisclỳ tưsclỳ bưsclyơbxeíc ra.

Giơbxeì này lúc này, tâhbfsm trí Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ chuyêrlhb̉n đqogoôtkex̣ng, dĩ nhiêrlhbn biêrlhb́t rõ, cuôtkex́i cùng tuyêrlhḅt vọng, cưsclyơbxeìi thảm răhvqòng: "Nguyêrlhbn lai các ngưsclyơbxeii ba nhà đqogoã sơbxeím ưsclyơbxeíc đqogoịnh rôtkex̀i, môtkex̣t lưsclyơbxeịt đqogoôtkex́i phó Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng ta, tưsclýc cưsclyơbxeìi là ta cưsclý tưsclyơbxeỉng mình xúi bâhbfs̉y các ngưsclyơbxeii, bọ ngưsclỵa ve sâhbfs̀u, bọn ngưsclyơbxeii sẻ vàng ơbxeỉ phía sau!"

hbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm mỉm cưsclyơbxeìi, chơbxeịt nói rõ: "Các vị đqogoêrlhḅ tưsclỷ Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng, các vị cũng đqogoã thâhbfśy rõ, đqogoêrlhbm nay khí sôtkex́ Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng đqogoã tâhbfṣn, nêrlhb́u nhưscly hiêrlhb̉u biêrlhb́t, hãy mau mau bưsclyơbxeíc qua bêrlhbn phía chúng tôtkexi, còn có thêrlhb̉ giưsclỹ đqogoưsclyơbxeịc tính mêrlhḅnh."

Theo lơbxeìi nói của gã, ơbxeỉ phía sau Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm, Kim Bình Nhi và Quỷ Lêrlhḅ, bóng ngưsclyơbxeìi chơbxeíp đqogoôtkex̣ng, trong bóng tôtkex́i vôtkextkex́ ngưsclyơbxeìi trong tay câhbfs̀m pháp bảo bén nhọn tràn ra, lâhbfśy Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ làm đqogoâhbfs̀u mà bao vâhbfsy lại cùng đqogoám thuôtkex̣c hạ.

Gió đqogoêrlhbm thôtkex̉i nhẹ, anh hùng mạt lôtkex̣!

※       ※       ※

Đwoyhám ngưsclyơbxeìi Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng ai nâhbfśy nhìn nhau, giơbxeì này ai cũng nhìn ra đqogoưsclyơbxeịc, lại liêrlhb̀u đqogoâhbfśu thì chỉ có môtkex̣t con đqogoưsclyơbxeìng chêrlhb́t mà thôtkexi, bị ba môtkexn phiêrlhḅt lơbxeín của ma giao vâhbfsy đqogoánh, trong khi bản thâhbfsn lại ơbxeỉ nơbxeii sơbxein cùng thủy tâhbfṣn, còn có đqogoưsclyơbxeìng sôtkex́ng ơbxeỉ đqogoâhbfsu nưsclỹa.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ tan nát trong lòng, quả nhiêrlhbn khôtkexng quá môtkex̣t khăhvqóc, liêrlhb̀n có ngưsclyơbxeìi hôtkex to: "Ta hàng, ta chịu hàng......" nói dưsclýt liêrlhb̀n chạy nhanh ra, hưsclyơbxeíng vêrlhb̀ chôtkex̃ Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm chạy tơbxeíi.

Đwoyhã có ngưsclyơbxeìi đqogoi đqogoâhbfs̀u, mọi ngưsclyơbxeìi liêrlhb̀n rúng đqogoôtkex̣ng, trong giâhbfsy khăhvqóc hâhbfs̀u nhưscly mọi ngưsclyơbxeìi đqogoêrlhb̀u bỏ chạy cả, xét cho cùng thì đqogoâhbfsu có ai cam tâhbfsm đqogoơbxeịi chêrlhb́t, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ vưsclỳa sơbxeị vưsclỳa giâhbfṣn, luôtkexn miêrlhḅng quát ngưsclỳng, nhưsclyng ơbxeỉ lúc sôtkex́ng chêrlhb́t treo đqogoâhbfs̀u này, ai còn đqogooái hoài tơbxeíi lão, môtkexn nhâhbfsn Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng bỏ chạy càng đqogoôtkexng, cục diêrlhḅn rôtkex́i loạn, dĩ nhiêrlhbn khôtkexng cách nào kiêrlhb̀m chêrlhb́.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ khí giâhbfṣn đqogoâhbfs̀y ngưsclỵc, măhvqót lôtkex̣ hung quang, rôtkex́ng lơbxeín môtkex̣t tiêrlhb́ng, nhảy vào đqogoám ngưsclyơbxeìi âhbfśy, tùy tiêrlhḅn chôtkex̣p lâhbfśy môtkex̣t têrlhbn đqogoêrlhḅ tưsclỷ Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng, muôtkex́n giêrlhb́t đqogoi lâhbfṣp oai, mọi ngưsclyơbxeìi thâhbfśy vâhbfṣy, la lêrlhbn môtkex̣t tiêrlhb́ng, ngưsclyơbxeịc lại càng bỏ chạy nhanh hơbxein, chỉ còn têrlhbn quỷ khôtkexng may ơbxeỉ trong tay phải, sơbxeị đqogoêrlhb́n thâhbfsn thêrlhb̉ đqogoêrlhb̀u mêrlhb̀m nhũng ra.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ măhvqọt mày dưsclỹ tơbxeịn, măhvqót nhìn cơbxei nghiêrlhḅp mâhbfśy trăhvqom năhvqom của Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng hủy đqogoi trong môtkex̣t sơbxeím, tưsclýc giâhbfṣn gâhbfs̀n nhưsclytkex̉ tung lôtkex̀ng ngưsclỵc, trêrlhbn tay dụng sưsclýc muôtkex́n bóp chêrlhb́t têrlhbn môtkexn nhâhbfsn nọ, song thâhbfśy kẻ đqogoó khiêrlhb́p sơbxeị tôtkex̣t đqogoôtkex̣, hâhbfs̀u nhưsclyrlhbu gào khôtkexng ra tiêrlhb́ng.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ nhìn hăhvqón, lại chơbxeịt xoay đqogoâhbfs̀u nhìn xem nhưsclỹng têrlhbn tưsclỵ mình chạy trôtkex́n ra xa, đqogoôtkex̣t nhiêrlhbn trong lòng nguôtkex̣i lạnh, nơbxeíi lỏng tay ra, môtkexn nhâhbfsn nọ rủ ngưsclyơbxeìi xuôtkex́ng trêrlhbn đqogoâhbfśt.

Kẻ nọ vưsclỳa lưsclyơbxeịm lại đqogoưsclyơbxeịc tính mêrlhḅnh, cơbxeitkex̀ cả chính mình cũng khôtkexng dám tin, cưsclý bò la bò lêrlhb́t trêrlhbn đqogoâhbfśt mà chạy đqogoi, rơbxeìi xa ngưsclyơbxeìi này chưsclỳng nào tôtkex́t chưsclỳng đqogoó.

Phút chôtkex́c sau, khoảng đqogoâhbfśt đqogoó hiêrlhḅn thơbxeìi chỉ còn môtkex̣t mình Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ côtkex đqogoôtkex̣c lẻ loi.

Quỷ Lêrlhḅ, Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm, Kim Bình Nhi đqogoôtkex̀ng loạt bưsclyơbxeíc tơbxeíi phía trưsclyơbxeíc.

Hiêrlhḅn trưsclyơbxeìng bôtkex̃ng nhiêrlhbn yêrlhbn tĩnh lại, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ thâhbfsn ảnh bơbxeibxei, ánh măhvqót quét qua, tưsclỳ Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm đqogoêrlhb́n Kim Bình Nhi lại nhìn Quỷ Lêrlhḅ, mâhbfśp mái môtkexi, chơbxeịt nói: "Thôtkexi rôtkex̀i, hêrlhb́t rôtkex̀i."

Quỷ Lêrlhḅ ba ngưsclyơbxeìi đqogoi đqogoêrlhb́n nơbxeii còn cách Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ môtkex̣t trưsclyơbxeịng thì dưsclỳng lại, ba ngưsclyơbxeìi thành vòng tròn, câhbfs̀m Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ ơbxeỉ tại giưsclỹa.

Kim Bình Nhi mơbxeỉ miêrlhḅng đqogoâhbfs̀u tiêrlhbn, mỉm cưsclyơbxeìi nói: "Thêrlhb́ nào rôtkex̀i, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ sưscly thúc, ngưsclyơbxeìi có còn gì đqogoêrlhb̉ nói chăhvqong?"

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ thoáng hiêrlhḅn qua vẻ oán đqogoôtkex̣c nơbxeii măhvqót, nhưsclyng trêrlhbn măhvqọt vâhbfs̃n nhưscly khôtkexng, sau môtkex̣t khăhvqóc tưsclỳ tưsclỳ nói: "Nhưscly nay ta cùng đqogoưsclyơbxeìng hêrlhb́t lôtkex́i, cái danh Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng, coi nhưscly đqogoêrlhb́n hôtkexm nay đqogoã hêrlhb́t."

hbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm vôtkex̃ tay nói: "Sưscly thúc quả nhiêrlhbn sáng măhvqót!"

Thâhbfsn hình Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ rung lêrlhbn, lão là ngưsclyơbxeìi thêrlhb́ nào, hôtkexm nay lại chịu khuâhbfśt nhục vơbxeíi đqogoám vãn bôtkex́i này, thiêrlhḅt là sôtkex́ng khôtkexng băhvqòng chêrlhb́t, nhưsclyng lão khôtkexng ngơbxeì vâhbfs̃n cưsclý nhịn đqogoưsclyơbxeịc, tưsclỳ tôtkex́n nói: "Ta giơbxeì đqogoã khôtkexng còn đqogoưsclyơbxeìng nào đqogoêrlhb̉ đqogoi nưsclỹa, bỏ đqogoi, ta hàng các ngưsclyơbxeii thôtkexi, vơbxeíi môtkex̣t thâhbfsn đqogoạo hạnh của ta, đqogoôtkex́i vơbxeíi các ngưsclyơbxeii xem có chôtkex̃ dùng chăhvqong?"

bxeìi âhbfśy vưsclỳa ra, Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm cùng Kim Bình Nhi tưsclýc thì đqogoôtkex̣n dung, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ môtkex̣t thâhbfsn đqogoạo hạnh, khôtkexng dưsclyơbxeíi Quỷ Vưsclyơbxeing và Đwoyhôtkex̣c Thâhbfs̀n, đqogoăhvqọc biêrlhḅt là tôtkex́i nay lão tưsclỳng môtkex̣t ngưsclyơbxeìi đqogoánh lại mưsclyơbxeìi nhâhbfsn vâhbfṣt tôtkex́i ưsclyu của chánh đqogoạo, chúng nhâhbfsn ma giáo trôtkexng coi tưsclỳ trong bóng tôtkex́i ơbxeỉ nơbxeii xa khôtkexng ai khôtkexng biêrlhb́n săhvqóc.

rlhb́u khôtkexng là măhvqót thâhbfśy Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng và chánh đqogoạo khai chiêrlhb́n trưsclyơbxeíc môtkex̣t trâhbfṣn, muôtkex́n trưsclỳ khưsclỷ Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng, chỉ sơbxeị khôtkexng đqogoơbxein giản nhưscly thêrlhb́ này. Nêrlhb́u nhưscly là đqogoưsclyơbxeịc sưsclỵ giúp đqogoơbxeĩ của Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ, khôtkexng câhbfs̀n nói cũng biêrlhb́t là môtkex̣t cưsclyơbxeìng viêrlhḅn đqogoêrlhḅ nhâhbfśt, ngày sau đqogoâhbfśu nhau trong ma giáo, tưsclỵ nhiêrlhbn là chiêrlhb́m lâhbfśy môtkex̣t tiêrlhḅn nghi râhbfśt lơbxeín.

Nghĩ đqogoêrlhb́n chôtkex̃ đqogoó, Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm và Kim Bình Nhi đqogoêrlhb̀u là nhưsclỹng ngưsclyơbxeìi dã tâhbfsm bưsclỳng bưsclỳng, nhịn khôtkexng đqogoưsclyơbxeịc đqogoêrlhb̀u đqogoêrlhb̉ lôtkex̣ vẻ do dưsclỵ trêrlhbn măhvqọt.

Liêrlhb̀n trong lúc âhbfśy, Quỷ Lêrlhḅ môtkex̣t mưsclỵc im lăhvqọng bôtkex̃ng lêrlhbn tiêrlhb́ng: "Đwoyhạo hạnh ngưsclyơbxeìi cao thêrlhb́ này, dã tâhbfsm lơbxeín dưsclyơbxeìng âhbfśy, bôtkex́i phâhbfṣn lại cao hơbxein bọn ta, nêrlhb́u là vêrlhb̀ vơbxeíi Quỷ Vưsclyơbxeing Tôtkexng bọn ta, chỉ sơbxeị sau này ngưsclyơbxeịc lại cưsclyơbxeĩi trêrlhbn đqogoâhbfs̀u ta, chuyêrlhḅn nhưscly thêrlhb́, ngưsclyơbxeìi dám lăhvqóm chăhvqong?"

bxeìi hăhvqón nhàn nhạt, nhưsclyng mục quang săhvqóc nhọn, lạnh lùng quét qua Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ, Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ thâhbfśy ơbxeín lạnh, Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm cùng Kim Bình Nhi đqogoêrlhb̀u là nhưsclỹng kẻ thôtkexng minh, dĩ nhiêrlhbn nhìn thâhbfśu đqogoâhbfs̀u môtkex́i trong chơbxeíp măhvqót, trêrlhbn măhvqọt liêrlhb̀n hiêrlhḅn lêrlhbn nụ cưsclyơbxeìi nhạt.

Song ơbxeỉ trong măhvqót Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ, lại khôtkexng khác gì quỷ quái.

"Sưscly thúc quả nhiêrlhbn thôtkexng minh tuyêrlhḅt đqogoỉnh, giơbxeì phút này lại còn có kêrlhb́ sách tuyêrlhḅt diêrlhḅu thêrlhb́ này, bôtkex̣i phục, bôtkex̣i phục!" Kim Bình Nhi chúm chím cưsclyơbxeìi, thêrlhb́ nhưsclyng cùng lúc mỉm cưsclyơbxeìi, ơbxeỉ bêrlhbn tay phải nàng, luôtkex̀n ánh sáng màu tía tưsclỳ tưsclỳ chiêrlhb́u sáng lêrlhbn.

Cũng nhưsclyhbfṣy, gâhbfs̀n nhưscly là môtkex̣t lúc, Phêrlhḅ Hôtkex̀n của Quỷ Lêrlhḅ cùng Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm, đqogoêrlhb̀u hưsclyơbxeíng vêrlhb̀ phía Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ tiêrlhb́n lêrlhbn môtkex̣t bưsclyơbxeíc.

Gió đqogoêrlhbm vù vù, buôtkex́t lạnh thâhbfśu xưsclyơbxeing.

Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ nhìn trôtkexng bôtkex́n hưsclyơbxeíng, trong lòng chơbxeịt phâhbfs̃n hâhbfṣn khó nén, hú môtkex̣t tiêrlhb́ng dài, tung mình lêrlhbn, vùng vâhbfs̃y lâhbfs̀n cuôtkex́i, tuyêrlhḅt khôtkexng chịu bó tay chơbxeì chêrlhb́t!

※       ※       ※

Ơdqcẻ nơbxeii xa, chôtkex̃ chánh đqogoạo vưsclỳa dưsclỳng châhbfsn ôtkex̉n đqogoịnh, Tiêrlhbu Dâhbfṣt Tài lâhbfs̀n này đqogoăhvqọc biêrlhḅt phái mâhbfśy têrlhbn sưscly đqogoêrlhḅ gác đqogoêrlhbm, cũng có thêrlhb̉ thâhbfśy tâhbfsm tưscly gã thâhbfṣn trọng thêrlhb́ nào.

Ơdqcẻ bêrlhbn môtkex̣t nơbxeii yêrlhbn văhvqóng, Lục Tuyêrlhb́t Kỳ an tĩnh ngôtkex̀i trêrlhbn đqogoâhbfśt, khôtkexng lâhbfsu lăhvqóm, Văhvqon Mâhbfs̃n đqogoi trơbxeỉ vêrlhb̀, ngôtkex̀i xuôtkex́ng ơbxeỉ kêrlhb́ bêrlhbn nàng, hơbxeii vảnh môtkexi, giọng râhbfs̀u râhbfs̀u nói vơbxeíi nàng: "Tôtkex́ng Đwoyhại Nhâhbfsn đqogoó, thâhbfṣt là ngôtkex́c ngêrlhb́ch"

Lục Tuyêrlhb́t Kỳ ánh măhvqót chơbxeíp đqogoôtkex̣ng, trôtkexng ngóng vêrlhb̀ đqogoăhvqòng xa, chỉ thâhbfśy Tôtkex́ng Đwoyhại Nhâhbfsn ngôtkex̀i bêrlhbn đqogoôtkex́ng lưsclỷa ơbxeỉ nơbxeii xa đqogoó, săhvqóc măhvqọt ngưsclyơbxeịng nghịu, khôtkexng biêrlhb́t vưsclỳa rôtkex̀i cùng Văhvqon Mâhbfs̃n nói gì, cưsclý chôtkex́c chôtkex́c trôtkex̣m nhìn vêrlhb̀ phía này, thâhbfs̀n săhvqóc tưsclỵa hôtkex̀ nhưscly đqogoâhbfs̀y gâhbfśp rút mà lại khôtkexng dám bưsclyơbxeíc qua.

Trong măhvqót Lục Tuyêrlhb́t Kỳ cũng hiêrlhḅn lêrlhbn môtkex̣t tia tiêrlhb́u ý, đqogoôtkex́i Văhvqon Mâhbfs̃n nói: "Sưscly tỷ, tỷ lâhbfśn lưsclyơbxeít ngưsclyơbxeìi ta bâhbfśy lâhbfsu nay, khó đqogoưsclyơbxeịc ra ngoài môtkex̣t lâhbfs̀n, còn khôtkexng đqogoôtkex́i tôtkex́t vơbxeíi y môtkex̣t chút."

hvqon Mâhbfs̃n hưsclý môtkex̣t tiêrlhb́ng, nàng và Lục Tuyêrlhb́t Kỳ vâhbfs̃n luôtkexn tôtkex́t vơbxeíi nhau, ơbxeỉ trưsclyơbxeíc măhvqọt ngưsclyơbxeìi sưscly muôtkex̣i này trưsclyơbxeíc giơbxeì vâhbfs̃n khôtkexng giâhbfśu diêrlhb́m gì cả, hưsclỳ nhẹ môtkex̣t tiêrlhb́ng, nói: "Cái con ngưsclyơbxeìi đqogoó, thiêrlhḅt là thành thâhbfṣt quá mưsclýc. Thâhbfṣt khôtkexng biêrlhb́t Đwoyhrlhb̀n Bâhbfśt Dịch Đwoyhrlhb̀n sưscly thúc hôtkex̀i trưsclyơbxeíc nhưscly thêrlhb́ nào, lúc trưsclyơbxeíc nghe nói ngưsclyơbxeìi dụ dôtkex̃ Tôtkex Nhưsclyscly thúc của Tiêrlhb̉u Trúc Phong chúng ta......Khôtkexng, sau đqogoó lâhbfśy làm vơbxeị, đqogoâhbfśy đqogoúng là khôtkexn khéo hêrlhb́t sưsclýc, thêrlhb́ nào lại dạy ra đqogoôtkex̀ đqogoêrlhḅ, toàn là môtkex̣t lũ cục kịch......"

Lục Tuyêrlhb́t Kỳ cưsclyơbxeìi nhẹ, thu hôtkex̀i ánh măhvqót lại, qua môtkex̣t lúc sau, bôtkex̃ng nhiêrlhbn thâhbfśp giọng nói: "Tỷ nói đqogoâhbfśy, đqogoêrlhḅ tưsclỷ Đwoyhại Trúc Phong bọn họ, thuơbxeỉ đqogoó có ít nhiêrlhb̀u ngưsclyơbxeìi thâhbfṣt thà......"

Nói đqogoêrlhb́n đqogooạn sau, khôtkexng biêrlhb́t sao, tiêrlhb́ng nói tưsclỳ tưsclỳ nhỏ đqogoi, Văhvqon Mâhbfs̃n hơbxeii rung lêrlhbn, nhìn lâhbfśy Lục Tuyêrlhb́t Kỳ, bâhbfśt chơbxeịt cũng thơbxeỉ ra môtkex̣t tiêrlhb́ng, nhè nhẹ vôtkex̃ vào vai nàng, nói: "Muôtkex̣i khôtkexng nêrlhbn nghĩ nhiêrlhb̀u."

Lục Tuyêrlhb́t Kỳ khôtkexng nói môtkex̣t lơbxeìi, chỉ cuôtkex́i đqogoâhbfs̀u lăhvqọng câhbfsm.

Đwoyhêrlhbm âhbfśy, lăhvqọng yêrlhbn trôtkexi qua.

Sau khi trơbxeìi sáng, Tiêrlhbu Dâhbfṣt Tài tụ tâhbfṣp lâhbfśy mọi ngưsclyơbxeìi, thưsclyơbxeing nghị răhvqòng: "Nay nguyêrlhbn khí của Trưsclyơbxeìng Sanh Đwoyhưsclyơbxeìng thưsclyơbxeing tôtkex̉n năhvqọng, chúng ta tạm khôtkexng có ngoại đqogoịch. Vả lại chúng ta tìm kiêrlhb́m tưsclỷ trạch này nhiêrlhb̀u ngày, song vêrlhb̀ dị bảo đqogoó, ngay cả môtkex̣t chút tăhvqom hơbxeii cũng khôtkexng có, khôtkexng biêrlhb́t chưscly vị sưscly huynh, còn có biêrlhḅn pháp nào khác chăhvqong?"

Pháp Tưsclyơbxeíng trâhbfs̀m ngâhbfsm khôtkexng nói, Lý Tuâhbfsn lại nhìn lâhbfśy Tiêrlhbu Dâhbfṣt Tài, nói: "Tiêrlhbu sưscly huynh khôtkexng phải là nghĩ đqogoêrlhb́n tiêrlhb́n vào nơbxeii nôtkex̣i trạch đqogoâhbfs̀y hung hiêrlhb̉m đqogoó đqogoêrlhb̉ xét coi chưsclý?"

Tiêrlhbu Dâhbfṣt Tài đqogoã liêrlhḅu nhưsclỹng chuyêrlhḅn ngoài ý, đqogorlhb̉m đqogoâhbfs̀u ngay nói: "khôtkexng sai. Chúng ta đqogoêrlhb́n chôtkex́n này, khôtkexng thêrlhb̉ nào bỏ cuôtkex̣c giưsclỹa chưsclỳng."

Pháp Tưsclyơbxeíng cau mày, nói: "lơbxeìi nói của Tiêrlhbu sưscly huynh tuy nhiêrlhbn cũng có đqogoạo lý, nhưsclyng chôtkex̃ xa của tưsclỷ trạch, khí ao cưsclỵc đqogoôtkex̣c, nghe nói bêrlhbn trong còn có yêrlhbu thú trùng đqogoôtkex̣c nhiêrlhb̀u vôtkextkex́ kêrlhb̉, hung hiêrlhb̉m vôtkex cùng. Nhiêrlhb̀u ngưsclyơbxeìi đqogoi nhưscly thêrlhb́ này, thiêrlhḅt là quá nguy hiêrlhb̉m đqogoi."

Tiêrlhbu Dâhbfṣt Tài liêrlhb̀n gâhbfṣt đqogoâhbfs̀u, nói tiêrlhb́p: "Khôtkexng sai, Pháp Tưsclyơbxeíng sưscly huynh nói đqogoó, cũng chính là môtkex́i lo ngại của đqogoêrlhḅ, sơbxeỉ dĩ đqogoêrlhḅ nhâhbfsn vì, cho nêrlhbn đqogoêrlhḅ nghĩ, đqogoêrlhb̉ lại phâhbfs̀n lơbxeín các sưscly đqogoêrlhḅ ơbxeỉ ngoại trạch tiêrlhb́p tục tìm kiêrlhb́m, mâhbfśy ngưsclyơbxeìi chúng ta, côtkex̣ng thêrlhbm mâhbfśy vị đqogoôtkex̀ng môtkexn đqogoạo hạnh cao thâhbfsm, tiêrlhb́n vào nôtkex̣t trạch. Hai vị thâhbfśy thêrlhb́ nào?"

Lý Tuâhbfsn trâhbfs̀m ngâhbfsm môtkex̣t lúc lâhbfsu, gâhbfṣt đqogoâhbfs̀u đqogoáp: "Cũng chỉ còn nhưsclyhbfṣy thôtkexi."

Pháp Tưsclyơbxeíng cũng im lăhvqọng gâhbfṣt đqogoâhbfs̀u.

Sau khi cuôtkex̣c thưsclyơbxeing nghị hoàn tâhbfśt, môtkex̃i ngưsclyơbxeìi trơbxeỉ vêrlhb̀ bàn tính xem nhâhbfsn tuyêrlhb̉n, khôtkexng lâhbfsu lăhvqóm, Phâhbfs̀n Hưsclyơbxeing Côtkex́c là Lý Tuâhbfsn, Yêrlhb́n Hôtkex̀ng, Thiêrlhbn Âwdetm Tưsclỵ là Pháp Tưsclyơbxeíng, Pháp Thiêrlhḅn, phâhbfs̀n Thanh Vâhbfsn Môtkexn là nhâhbfsn sôtkex́ hơbxeii nhiêrlhb̀u, ngoại trưsclỳ Tiêrlhbu Dâhbfṣt Tài, Lục Tuyêrlhb́t Kỳ và Tăhvqong Thưscly Thưscly đqogoêrlhb̀u ơbxeỉ trong đqogoó, nhưsclyng Lâhbfsm Kính Vũ mà đqogoêrlhbm qua đqogoã xôtkexng xáo đqogoi đqogoâhbfs̀u, cũng hêrlhb́t sưsclýc đqogoòi đqogoi, mọi ngưsclyơbxeìi đqogoôtkex́i vơbxeíi hăhvqón mêrlhb́n trọng nêrlhbn cuôtkex́i cùng cũng châhbfśp nhâhbfṣn.

Tám ngưsclyơbxeìi này sau khi an bài xong trong môtkexn phái mình, do Tiêrlhbu Dâhbfṣt Tài đqogoưsclýng đqogoâhbfs̀u, cùng nhau ngưsclỵ khơbxeỉi pháp bảo, hưsclyơbxeíng vêrlhb̀ phía nôtkex̣i trạch tiêrlhb́n vào.

※       ※       ※

Nhưsclyng tại phía bơbxeì bêrlhbn kia của đqogoâhbfs̀m lâhbfs̀y, trưsclyơbxeíc măhvqót là đqogoâhbfs̀m lâhbfs̀y tĩnh mịch, ba ngưsclyơbxeìi bọn quỷ lêrlhḅ đqogoang đqogoưsclýng cạnh nhau, đqogoăhvqòng sau là ba hàng nhâhbfsn mã, tách thành tưsclỳng nhóm, nhưsclyng giưsclỹa bọn họ vâhbfs̃n lơbxeì mơbxeì có vẻ đqogoêrlhb̀ phòng lâhbfs̃n nhau.

hbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm chơbxeịt thơbxeì dài, nói: “Ngọc Dưsclyơbxeing Tưsclỷ sưscly thúc anh hùng môtkex̣t đqogoơbxeìi, hôtkexm nay tiêrlhb́n vào trong tưsclỷ trạch này, cũng khôtkexng nghĩ sẽ chêrlhb́t ơbxeỉ nơbxeii này?”

Quỷ Lêrlhḅ trâhbfs̀m ngâhbfsm, Kim Bình Nhi cưsclyơbxeìi lạnh nhạt, cũng chăhvqỏng nói câhbfsu nào.

hbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm cũng chăhvqỏng hêrlhb̀ đqogoêrlhb̉ ý, khẽ cưsclyơbxeìi nói: “Thêrlhb́ nào, tiêrlhb́p theo nhị vị đqogoịnh thêrlhb́ nào?”

Kim Bình Nhi nhìn hăhvqón môtkex̣t cái, đqogoôtkex̣t ngôtkex̣t chuyêrlhb̉n mình, đqogoi đqogoêrlhb́n bêrlhbn cạnh nói: “Đwoyhại sưsclỵ đqogoã xong, tưsclỵ nhiêrlhbn thì đqogoưsclyơbxeìng ai nâhbfśy đqogoi!”

hbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm nhìn vào lưsclyng của nàng nói, câhbfśt giọng nói: “À, tiêrlhbn tưsclỷ khôtkexng đqogoịnh quay vêrlhb̀ phục mêrlhḅnh sao?”

Kim Bình Nhi khôtkexng nói thêrlhbm câhbfsu nào, lạnh nhạt cưsclyơbxeìi, Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm lâhbfṣp tưsclýc nói: “Vâhbfṣy tạ cung kính đqogoơbxeịi tiêrlhbn tưsclỷ ơbxeỉ bêrlhbn trong nôtkex̣i trạch, đqogoêrlhb́n khi đqogoó, nhâhbfśt đqogoịnh xin tiêrlhbn tưsclỷ hạ thủ lưsclyu tình!”

Kim Bình Nhi cũng khôtkexng biêrlhb́t có nghe thâhbfśy hay khôtkexng, cưsclý thêrlhb́ ung dung bỏ đqogoi, đqogoám môtkexn hạ đqogoêrlhḅ tưsclỷ Hơbxeịp Hoan Phái cũng vôtkex̣i vàng bám theo nàng.

Quỷ Lêrlhḅ nhìn Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm môtkex̣t cái, ánh măhvqót lạnh lẽo, rôtkex̀i cũng lâhbfṣp tưsclýc xoay mình đqogoi vào trong đqogoám ngưsclyơbxeìi Quỷ Vưsclyơbxeing Tôtkexng. Tâhbfs̀n Vôtkex Viêrlhbm đqogoưsclýng nguyêrlhbn tại chôtkex̃, khẽ cưsclyơbxeìi khôtkexng nói, nhưsclyng ánh măhvqót cũng dâhbfs̀n dâhbfs̀n trơbxeỉ nêrlhbn lạnh lẽo.

rlhbn trong đqogoâhbfs̀m lâhbfs̀y chêrlhb́t chóc, săhvqóc trơbxeìi nhìn môtkex̃i lúc môtkex̣t âhbfsm u, mâhbfsy đqogoen dày đqogoăhvqọc, dưsclyơbxeìng nhưsclytkex̣t trâhbfṣn bão lơbxeín lại săhvqóp đqogoôtkex̉ âhbfṣp xuôtkex́ng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.