Tru Tiên

Chương 94 : Mạt Lộ

    trước sau   
   

Đtcaaêdisrm đmkzaen nhưrurvrurṿc, héo hămfwćt lạnh lẽo.

eviýt chơyknḳt, môbkiḷt đmkzaạo ánh sáng tưrurv̀ trong bóng tôbkiĺi vạch qua, nhanh khôbkilng gì bămfwc̀ng bay tưrurv̀ nơyknki xa lại gâeviỳn, nhưrurvng xa xa nhìn lại, đmkzaạo ánh sáng đmkzaó tưrurṿa hôbkil̀ nhưrurv thâeviýp thoáng hơyknki run râeviỹy, có chôbkil̃ khôbkilng ôbkil̉n.

Trêdisrn mămfwc̣t đmkzaâeviýt, Mạnh Kí đmkzaang nóng nảy đmkzai tơyknḱi đmkzai lui, sau lưrurvng gã là đmkzaám đmkzaêdisṛ tưrurv̉ còn sót lại của Trưrurvơyknk̀ng Sanh đmkzaưrurvơyknk̀ng, nhìn sơyknkyknk, đmkzaại đmkzaêdisr̉ còn có nămfwcm sáu chục ngưrurvơyknk̀i, môbkil̃i gưrurvơyknkng mămfwc̣t đmkzaêdisr̀u đmkzaeo nét sơyknḳ hãi, hưrurvơyknḱng trôbkilng vêdisr̀ phía sau.

Cho đmkzaêdisŕn khi bọn họ nhìn thâeviýy đmkzaạo ánh sáng nọ.Các đmkzaêdisṛ tưrurv̉ bình thưrurvơyknk̀ng liêdisr̀n xáo đmkzaôbkiḷng tưrurv́c thì, có khôbkilng ít kẻ lêdisrn tiêdisŕng hoan hôbkil, Mạnh Kí lại nhìn qua bóng ngưrurvơyknk̀i bay đmkzaêdisŕn đmkzaó, gưrurvơyknkng mămfwc̣t lại tămfwcng thêdisrm mâeviýy phâeviỳn tưrurvrurṿ.

Luôbkil̀ng ánh sáng nọ lưrurvơyknḱt đmkzaêdisŕn chôbkil̃ lâeviyn câeviỵn thì dưrurv̀ng lại, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ nhẹ nhàng đmkzaáp xuôbkiĺng, chúng nhâeviyn lâeviỵp tưrurv́c "môbkiln chủ, môbkiln chủ" kêdisru liêdisr̀n môbkiḷt loạt, chămfwc̉ng ngơyknk̀ khôbkilng đmkzaơyknḳi cho đmkzaám thuôbkiḷc hạ ủng hôbkiḷ dưrurv́t, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ sămfwćc mămfwc̣t trămfwćng ra, "oẹ" môbkiḷt tiêdisŕng, phun ra môbkiḷt ngụm máu lơyknḱn, nhuôbkiḷm đmkzaỏ cả vạt áo phía trưrurvơyknḱc.


Chúng thuôbkiḷc hạ đmkzaêdisr̀u thâeviýt sămfwćc.

Mạnh Kí tiêdisŕn lêdisrn, đmkzaơyknk̃ lâeviýy Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉, chạm tay lạnh ngămfwćt, chỉ cảm thâeviýy toàn thâeviyn Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ lạnh giá, khác xa lúc thưrurvơyknk̀ng, hơyknkn nưrurṽa bêdisrn dưrurvơyknḱi y phục, thâeviyn hình vâeviỹn còn rung râeviỹy nhè nhẹ, nhịn khôbkilng đmkzaưrurvơyknḳc hoảng hôbkil̀n biêdisŕn sămfwćc.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ cảm giác đmkzaưrurvơyknḳc nôbkil̃i kinh hãi của Mạnh Kí, ánh mămfwćt lại quét qua môbkiḷt lưrurvơyknḳt, chỉ thâeviýy trêdisrn mămfwc̣t các đmkzaêdisṛ tưrurv̉ môbkiln hạ vâeviỹn còn chưrurva hêdisŕt nôbkil̃i kinh khủng, biêdisŕt rămfwc̀ng nay đmkzaám ngưrurvơyknk̀i này bị khiêdisŕp sơyknḳ nhưrurv chim phải têdisrn, lòng quâeviyn đmkzaại loạn, nghĩ rămfwc̀ng bản thâeviyn nêdisrn nói vài lơyknk̀i khuyêdisŕn khích đmkzaêdisr̉ thay đmkzaôbkil̉i tình thêdisŕ tan rã nhưrurv khỉ lạc bâeviỳy ngay tưrurv́c thì.

Chôbkiĺc lát lão lâeviýy lại tinh thâeviỳn, đmkzaè nén khí huyêdisŕt nhôbkiḷn nhạo nơyknki ngưrurṿc, giọng nói rõ ràng: "Các ngưrurvơyknki khôbkilng câeviỳn hoảng hôbkiĺt, vưrurv̀a rôbkil̀i là ta tưrurṿ vâeviỵn côbkilng ép máu ưrurv́ trong ngưrurvơyknk̀i ra, tuyêdisṛt khôbkilng đmkzaáng ngại."

Ngày thưrurvơyknk̀ng Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ ơyknk̉ trong lòng môbkiln nhâeviyn tại Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng, sánh nhưrurv thâeviỳn nhâeviyn, nay lơyknk̀i âeviýy nói ra, cũng có mâeviýy phâeviỳn hiêdisṛu quả, phâeviỳn đmkzaôbkilng môbkiln chúng đmkzaã giảm nét khâeviỷn trưrurvơyknkng trêdisrn mămfwc̣t, rõ ràng là yêdisrn lòng hơyknkn nhiêdisr̀u.

Chỉ là Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ lơyknk̀i nói tuy nhưrurveviỵy song sămfwćc mămfwc̣t lại thâeviỵt là khác xa, y nhưrurv giâeviýy trămfwćng, hơyknkn nưrurṽa môbkiḷt mảng huyêdisŕt tích nơyknki thâeviyn trái cùng cánh tay áo mâeviýt tămfwcm, khôbkiĺn đmkzaôbkiĺn cùng cưrurṿc. Vả lại hiêdisṛn tại đmkzaưrurvơyknkng là đmkzaêdisrm khuya, sămfwćc trơyknk̀i mù mịt, nêdisŕu nhưrurv là ban ngày, dưrurvơyknḱi hơyknkn trămfwcm ánh mămfwćt nhìn xoang xoát, lâeviỵp tưrurv́c sẽ phát hiêdisṛn ra lão giơyknk̀ đmkzaã sơyknḱm nhưrurv cung giưrurvơyknkng hêdisŕt đmkzaôbkiḷ.

Mạnh Kí châeviyu đmkzaâeviỳu mày lại, ngay sau đmkzaó xoay đmkzaâeviỳu hưrurvơyknḱng vêdisr̀ đmkzaám môbkiln nhâeviyn Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng quát rămfwc̀ng: "Môbkiln chủ tuyêdisṛt khôbkilng gì đmkzaáng ngại, các ngưrurvơyknki trưrurvơyknḱc tiêdisrn hãy sang bêdisrn nghỉ ngơyknki, đmkzaơyknḳi sau khi trơyknk̀i sáng rôbkil̀i hãy tính sau!"

Chúng nhâeviyn y lơyknk̀i lâeviỳn lưrurvơyknḳt giải tán, đmkzaơyknḳi đmkzaám môbkiln nhâeviyn Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng đmkzai xa, Mạnh Kí đmkzaôbkiḷt nhiêdisrn cảm thâeviýy thâeviyn hình Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ bêdisrn tay chìm mạnh xuôbkiĺng, nhanh chóng đmkzaơyknk̃ lâeviýy, hưrurvơyknḱng Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ trôbkilng xem, xém chút là trái tim nhảy cả ra ngoài.

Chỉ thâeviýy Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ mămfwc̣t mày khôbkilng môbkiḷt chút máu, hít thơyknk̉ nămfwc̣ng nêdisr̀, nêdisŕu khôbkilng phải bản thâeviyn đmkzaưrurvơyknḳc nâeviyng đmkzaơyknk̃, hâeviỳu nhưrurv đmkzaã khôbkilng thêdisr̉ chôbkiĺng nôbkil̉i.

Mạnh Kí nhanh chóng đmkzaơyknk̃ Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ ngôbkil̀i xuôbkiĺng, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ đmkzaả tọa trêdisrn đmkzaâeviýt, tưrurv̀ tưrurv̀ thôbkil̉ nạp hôbkileviýp, qua môbkiḷt lúc lâeviyu sau, hơyknki thơyknk̉ tưrurv̀ tưrurv̀ bình thưrurvơyknk̀ng lại, sămfwćc mămfwc̣t cũng nhìn tôbkiĺt hơyknkn.

Trong lúc âeviýy Mạnh Kí đmkzaưrurv́ng kêdisr̀ bêdisrn ngưrurvơyknk̀i Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉, thâeviỳn tình trêdisrn mămfwc̣t vưrurv̀a thâeviýy khâeviỷn trưrurvơyknkng, vưrurv̀a thâeviýy lo lămfwćng, đmkzaôbkil̀ng thơyknk̀i khôbkilng nhịn đmkzaưrurvơyknḳc nhìn trôbkilng khămfwćp bôbkiĺn phía.

Xung quanh bóng đmkzaêdisrm sâeviyu thâeviỷm, trưrurv̀ đmkzaôbkiĺng lưrurv̉a nhỏ gâeviỳn đmkzaó của đmkzaám đmkzaêdisṛ tưrurv̉ Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng nhóm, nhìn khămfwćp chỉ là môbkiḷt màu đmkzaen nhìn khôbkilng thâeviýy cả ngón tay.

Màn đmkzaêdisrm hung tơyknḳn, phảng phâeviýt nhưrurv cũng dòm ngó tơyknḱi Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng này, môbkiḷt hêdisṛ phái đmkzaang bị tai bay họa gió.


Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ tưrurv̀ tưrurv̀ mơyknk̉ mămfwćt tỉnh lại.

Mạnh Kí liêdisr̀n thâeviýp giọng nói: "Môbkiln chủ, ngưrurvơyknk̀i khôbkilng sao chưrurv́?"

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ cưrurvơyknk̀i khôbkil̉ môbkiḷt tiêdisŕng, trong mămfwćt lão, tưrurṿ nhiêdisrn khôbkilng coi Mạnh Kí giôbkiĺng nhưrurv đmkzaám môbkiln hạ bình thưrurvơyknk̀ng khác, than thơyknk̉ nho nhỏ rămfwc̀ng: "Ta vưrurv̀a rôbkil̀i bị đmkzaám con cháu chánh đmkzaạo kia vâeviyy đmkzaánh, đmkzaại hao nguyêdisrn khí, sau đmkzaó lại có môbkiḷt nưrurṽ tưrurv̉ nhảy ra thi triêdisr̉n "Thâeviỳn Kiêdisŕm Ngưrurṿ Lôbkili Châeviyn Quyêdisŕt" của Thanh Vâeviyn Môbkiln......"

mfwc̣t mày Mạnh Kí biêdisŕn sămfwćc, hoảng hôbkiĺt hỏi: "Trong đmkzaám ngưrurvơyknk̀i đmkzaó khôbkilng ngơyknk̀ còn có cao thủ nhưrurv thêdisŕ à?"Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ oán giâeviỵn nói: "Hơyknkn thêdisŕ nưrurṽa, mâeviýy têdisrn ta giao đmkzaâeviýu, ít nhâeviýt cũng có ba bôbkiĺn têdisrn đmkzaạo hạnh tưrurv châeviýt đmkzaêdisr̀u cao hiêdisŕm thâeviýy, mãi cho đmkzaêdisŕn lúc cuôbkiĺi, ta chỉ còn nưrurvơyknḱc thi triêdisr̉n Huyêdisŕt Chú, cuôbkiĺi cùng thì miêdisr̃n cưrurvơyknk̃ng thoát đmkzai!"

Thâeviỳn sămfwćc trêdisrn mămfwc̣t Mạnh Kí biêdisŕn chuyêdisr̉n luôbkiln luôbkiln, Huyêdisŕ Chú vôbkiĺn là châeviyn pháp ma chú hưrurṽu danh của Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng, có thêdisr̉ tămfwcng cưrurvơyknk̀ng đmkzaạo hạnh trong giâeviyy lát, nhưrurvng sau đmkzaó thì phản lưrurṿc lại cưrurṿc kì đmkzaáng sơyknḳ, khôbkilng nói đmkzaêdisŕn chuyêdisṛn hao tôbkil̉n đmkzaạo hạnh, chỉ sơyknḳ ngưrurvơyknk̀i thi chú phải bị tôbkil̉n thêdisrm dưrurvơyknkng thọ.

Hoảng hôbkiĺt trong phút giâeviyy, Mạnh Kí mơyknḱi vưrurv̀a tỉnh lại, đmkzaôbkiĺi Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ nói: "Môbkiln chủ, nhưrurv nay đmkzaâeviyy chúng ta phải tính làm sao?"

mfwćc mămfwc̣t Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ ngưrurvng trọng, trâeviỳm lămfwc̣ng giâeviyy lát, oán hâeviỵn nói: "Nay nhưrurvdisrn ơyknk̉ trêdisrn dâeviyy, khôbkilng thêdisr̉ khôbkilng bămfwćn, đmkzaơyknḳi đmkzaêdisŕn sáng mai, chúng ta lâeviỵp tưrurv́c theo hưrurvơyknḱng tưrurv̉ trạch đmkzai sâeviyu vào, tiêdisŕn vào nôbkiḷi trạch tìm kiêdisŕm bảo vâeviỵt!"

Mạnh Kí mămfwc̣t mày đmkzaôbkil̉i sămfwćc, khôbkilng nhịn đmkzaưrurvơyknḳc nói: "Môbkiln chủ......"

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ khoát tay, cămfwćt ngang lơyknk̀i Mạnh Kí, nói: "Ta biêdisŕt ngưrurvơyknki muôbkiĺn nói gì, nhưrurvng nay chúng ta bỏ đmkzai khỏi tưrurv̉ trạch, sơyknḱm muôbkiḷn gì cũng chêdisŕt trong tay ba đmkzaại phái phiêdisṛt, đmkzaêdisŕn nưrurvơyknḱc này sao khôbkilng đmkzaánh cho môbkiḷt trâeviỵn!"

Mạnh Kí run run trôbkilng lâeviýy Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉, thâeviýy gưrurvơyknkng mămfwc̣t tái mét dưrurṽ dămfwc̀n của lão càng thêdisrm hung tơyknḳn, biêdisŕt rămfwc̀ng khôbkilng thêdisr̉ khuyêdisrn đmkzaưrurvơyknḳc, chỉ còn nưrurvơyknḱc đmkzaưrurv́ng lêdisrn tưrurv̀ tưrurv̀, ngưrurvơyknḱc đmkzaâeviỳu nhìn trơyknk̀i, than thâeviỳm trong lòng.

Ao lâeviỳy chêdisŕt chóc to lơyknḱn này nămfwc̀m ơyknk̉ phía tâeviyy nam đmkzaâeviýt Thâeviỳn Châeviyu rôbkiḷng lơyknḱn, chu vi có tơyknḱi tám ngàn dămfwc̣m, mêdisrnh mang vôbkileviỵn, tưrurv̀ xưrurva đmkzaã ít thâeviýy hơyknki ngưrurvơyknk̀i. Bêdisrn trong lại chia làm hai phâeviỳn ranh giơyknḱi: Môbkiḷt là đmkzaâeviỳm ngoài, là nơyknki mà mọi ngưrurvơyknk̀i đmkzaang ơyknk̉ bâeviyy giơyknk̀, nôbkiĺi liêdisr̀n vơyknḱi phạm vi bêdisrn ngoài tưrurv̉ trạch, chiêdisŕm hêdisŕt bảy tám phâeviỳn mưrurvơyknk̀i đmkzaâeviýt đmkzaai là vôbkilbkiĺ hôbkiĺ lâeviỳy khôbkilng đmkzaáy, đmkzaôbkiḷc trùng dày đmkzaămfwc̣c, song đmkzaôbkiĺi vơyknḱi ngưrurvơyknk̀i tu đmkzaạo mà nói, lại khôbkilng đmkzaêdisr̉ ơyknk̉ trong lòng, chỉ câeviỳn câeviỷn thâeviỵn khôbkilng đmkzaămfwc̣t châeviyn sai chôbkil̃ cũng khôbkilng gì đmkzaáng ngại.

Ơbyas̉ nơyknki sâeviyu nhâeviýt trong tưrurv̉ trạch, lại còn có môbkiḷt nơyknki thâeviỳn bí, quanh nămfwcm suôbkiĺt tháng bị bao bọc bơyknk̉i chưrurvơyknḱng khí kịch đmkzaôbkiḷc, trưrurvơyknḱc giơyknk̀ cũng khôbkilng ai biêdisŕt nơyknki đmkzaó thêdisŕ nào, đmkzaôbkili khi cũng có cao nhâeviyn tu đmkzaạo vào đmkzaó thám hiêdisr̉m, rôbkil̀i tưrurv̀ đmkzaó biêdisṛt vôbkil âeviym tính, cho nêdisrn chánh tà hai đmkzaạo đmkzaêdisr̀u khôbkilng muôbkiĺn vôbkiḷi vã tiêdisŕn vào.

Trong nhưrurṽng ngày gâeviỳn đmkzaâeviyy, vôbkilbkiĺ ngưrurvơyknk̀i ơyknk̉ trong tưrurv̉ trạch tìm kiêdisŕm bảo vâeviỵt, nhưrurvng đmkzaêdisŕn nay cũng khôbkilng chút tămfwcm hơyknki, trong lòng Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ đmkzaã sơyknḱm liêdisṛu tính, chỉ sơyknḳ là bảo vâeviỵt đmkzaó nămfwc̀m ơyknk̉ trong phâeviỳn nôbkiḷi trạch nhiêdisr̀u hung hiêdisr̉m khó lưrurvơyknk̀ng kia. Nêdisŕu là ngày thưrurvơyknk̀ng, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ cũng sẽ tính toán nghĩ suy đmkzaàng hoàng, ít ra cũng câeviỳn chuâeviỷn bị chu đmkzaáo nhiêdisr̀u ngày, nhưrurvng nay tình thêdisŕ ép ngưrurvơyknk̀i, bản thâeviyn lão nhưrurv con bạc đmkzaang khămfwćc khoải, còn đmkzaâeviyu mà đmkzaêdisr̉ ý đmkzaêdisŕn kẻ khác.


※       ※       ※

Gió đmkzaêdisrm thôbkil̉i qua.

bkiln nhâeviyn Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng sau môbkiḷt ngày lao nhọc liêdisr̀u đmkzaâeviýu phâeviỳn lơyknḱn mỏi mêdisṛt chìm đmkzaămfwćm trong giâeviýc ngủ, ánh lưrurv̉a bâeviỵp bùng tưrurv̀ đmkzaôbkiĺng lưrurv̉a cháy dơyknk̉ trêdisrn mămfwc̣t đmkzaâeviýt cũng tưrurv̀ tưrurv̀ tămfwćt ngỏm, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ vâeviỹn cúi đmkzaâeviỳu đmkzaả tọa, vưrurv̀a rôbkil̀i Mạnh Kí còn đmkzaưrurv́ng bêdisrn ngưrurvơyknk̀i lão, giơyknk̀ đmkzaâeviyy cũng đmkzaại khái đmkzaã rơyknk̀i sang bêdisrn chôbkil̉ đmkzaám môbkiln đmkzaôbkil̀.

bkil̃ng nhiêdisrn, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ đmkzaôbkiḷt ngôbkiḷt mơyknk̉ choàng mămfwćt ra, ánh mămfwćt dưrurṽ dămfwc̀n, song lại tưrurṿa hôbkil̀ nhưrurv có chút lo sơyknḳ, trôbkilng ngóng khămfwćp bôbkiĺn phía.

Màn đmkzaêdisrm sâeviyu thămfwcm thămfwc̉m, tôbkiĺi tămfwcm bao trùm.

Da thịt toàn thâeviyn lão chơyknḳt cămfwcng phôbkil̀ng lêdisrn, sau đmkzaó, châeviỳm châeviỵm đmkzaưrurv́ng dâeviỵy.

bkiḷt cánh tay duy nhâeviýt, nămfwćm chămfwc̣t lâeviýy âeviym dưrurvơyknkng kính.

Gió lạnh thâeviýu xưrurvơyknkng, thôbkil̉i trêdisrn thâeviyn thêdisr̉ lão, mà mưrurvơyknk̀ng tưrurvơyknḳng nhưrurv lạnh thâeviýu cả con tim.

rurv̀ nơyknki tămfwcm tôbkiĺi, tưrurv̀ tưrurv̀ vang lêdisrn tiêdisŕng bưrurvơyknḱc châeviyn.

"Bạch, bạch, bạch......"

"Sạt, sạt, sạt......"

"Hoạt, hoạt, hoạt......"

Phảng phâeviýt mang theo các tiêdisŕt tâeviýu bâeviýt đmkzaôbkil̀ng, cùng lúc đmkzaó, tưrurv̀ ba phưrurvơyknkng hưrurvơyknḱng, có tiêdisŕng bưrurvơyknḱc châeviyn nhẹ nhàng mà chỉnh têdisr̉, đmkzaôbkil̀ng hưrurvơyknḱng tơyknḱi phía Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng.


Trêdisrn mămfwc̣t Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ lâeviỳn đmkzaâeviỳu tiêdisrn xuâeviýt hiêdisṛn môbkiḷt tia tuyêdisṛt vọng, đmkzaôbkiḷt nhiêdisrn quát lơyknḱn rămfwc̀ng: "Súc sanh, hãy mau ra đmkzaâeviyy cho ta!"

Tiêdisŕng quát to lơyknḱn đmkzaó, tuy hùng hôbkil̀n song trung khí lại thâeviýp thoáng khôbkilng đmkzaủ, thêdisŕ nhưrurvng ơyknk̉ trêdisrn đmkzaâeviỳm lâeviỳy này vâeviỹn mêdisrnh mang truyêdisr̀n ra xa, tưrurv́c thơyknk̀i đmkzaánh thưrurv́c đmkzaám môbkiln nhâeviyn Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng đmkzaưrurvơyknkng ngái ngủ ơyknk̉ đmkzaămfwc̀ng xa, trong tiêdisŕng kêdisru hoảng, lục đmkzaục bò dâeviỵy, vôbkiḷi vàng tụ họp trơyknk̉ lại.Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ mămfwc̣t mày bâeviýt đmkzaịnh, lòng khôbkilng nhịn đmkzaưrurvơyknḳc mà chùng xuôbkiĺng, xoay đmkzaâeviỳu nhìn phải trái, bâeviýt chơyknḳt run lêdisrn, hỏi lơyknḱn rămfwc̀ng: "Mạnh Kí đmkzaâeviyu, hămfwćn đmkzai đmkzaâeviyu rôbkil̀i?"

Đtcaaám ngưrurvơyknk̀i Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng ngơyknk ngác nhìn nhau, môbkiḷt hôbkil̀i lâeviyu mà khôbkilng môbkiḷt ngưrurvơyknk̀i hôbkil̀i đmkzaáp, hiêdisr̉n nhiêdisrn là khôbkilng ai biêdisŕt cả.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ hơyknki giâeviỵn bôbkiĺc lêdisrn, đmkzaâeviỳu óc choáng váng, suýt chút nưrurṽa là lại hôbkiḷc máu môbkil̀m.

Sau đmkzaó môbkiḷt chút, bôbkil̃ng tưrurv̀ nơyknki tôbkiĺi tămfwcm truyêdisr̀n lại môbkiḷt giọng nói nhẹ nhàng của nam nhâeviyn, êdisrm dịu nói rămfwc̀ng: "Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ sưrurv thúc, có phải ngưrurvơyknk̀i nhâeviýt đmkzaịnh phải tìm đmkzaưrurvơyknḳc ngưrurvơyknk̀i này?"

"Vù" môbkiḷt tiêdisŕng, tưrurv̀ nơyknki hămfwćc ám ơyknk̉ phía trưrurvơyknḱc Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng bay ra môbkiḷt vâeviỵt, bay qua theo hình cánh cung, rơyknki xuôbkiĺng trưrurvơyknḱc mămfwc̣t Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ và đmkzaám môbkiln nhâeviyn Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng, lămfwcn long lóc mâeviýy vòng.

Có ngưrurvơyknk̀i ơyknk̉ bêdisrn đmkzai thămfwćp lưrurv̉a, ánh lưrurv̉a chiêdisŕu xuôbkiĺng, đmkzaôbkiḷt nhiêdisrn la hoảng, đmkzaó là thủ câeviýp của Mạnh Kí mà vưrurv̀a rôbkil̀i còn chuyêdisṛn trò cùng bọn họ. Chỉ thâeviýy hai mămfwćt gã trơyknḳn tròn, trong mămfwćt đmkzaâeviỳy nét kinh hãi, chỉ sơyknḳ là chêdisŕt khôbkilng nhămfwćm mămfwćt.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ hít môbkiḷt hơyknki thâeviỵt sâeviyu, dơyknk̀i ánh mămfwćt tưrurv̀ nơyknki thủ câeviýp của thuôbkiḷc hạ đmkzaămfwćc lưrurṿc cuôbkiĺi cùng của mình nhìn lêdisrn, trưrurv̀ng trưrurv̀ng nhìn vêdisr̀ phía trưrurvơyknḱc, lạnh lùng nói: "Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm?"

bkiḷt ngưrurvơyknk̀i trẻ tuôbkil̉i châeviỵm rãi bưrurvơyknḱc ra, sămfwćc mămfwc̣t tai tái, song trêdisrn mămfwc̣t lại nơyknk̉ môbkiḷt nụ cưrurvơyknk̀i ôbkiln hòa, nói: "Sưrurv thúc quả nhiêdisrn nhãn quang hơyknkn ngưrurvơyknk̀i, tiêdisr̉u đmkzadisṛt đmkzaưrurv́ng trong chôbkil̃ tôbkiĺi, vâeviỵy mà ngưrurvơyknk̀i cũng có thêdisr̉ nhâeviỵn ra, bôbkiḷi phục, bôbkiḷi phục!"

mfwc̣t mày Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ đmkzaã khó coi lại càng khó coi hơyknkn, lạnh lẽo nói: "Coi ngưrurvơyknki đmkzaôbkiḷc, nhưrurvng mà Vạn Đtcaaôbkiḷc Môbkiln các ngưrurvơyknki đmkzaôbkiĺi đmkzaãi thánh giáo đmkzaôbkil̀ng môbkiln nhưrurv thêdisŕ này, cái lão đmkzaôbkiḷc vâeviỵt sưrurv phụ ngưrurvơyknki, bôbkiḷ khôbkilng sơyknḳ sau khi chêdisŕt sẽ bị Thiêdisrn sát minh vưrurvơyknkng đmkzaánh vào đmkzaịa phủ sao?"

"A!" Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm lâeviýy tay vôbkil̃ ngưrurṿc, làm ra vẻ sơyknḳ hãi, nhưrurvng thâeviỳn sămfwćc trêdisrn mămfwc̣t vâeviỹn cưrurvơyknk̀i cưrurvơyknk̀i, nào có chút gì là sơyknḳ hãi, gã xoay đmkzaâeviỳu nhìn qua môbkiḷt bêdisrn nói: "Kim tiêdisrn tưrurv̉, cái tôbkiḷi danh lơyknḱn thêdisŕ này, Vạn Đtcaaôbkiḷc Môbkiln chúng tôbkili khôbkilng đmkzaảm nhâeviỵn môbkiḷt mình, ngưrurvơyknk̀i còn chưrurva chịu ra mămfwc̣t sao?"

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ biêdisŕn sămfwćc mămfwc̣t khá nhiêdisr̀u, thoămfwćt xoay đmkzaâeviỳu, chỉ thâeviýy ơyknk̉ nơyknki u ám bêdisrn trái, quả nhiêdisrn có môbkiḷt ngưrurvơyknk̀i con gái phong tưrurv ẻo lả thong thả bưrurvơyknḱc ra, đmkzaâeviỳu mày cuôbkiĺi mămfwćt chưrurv́a đmkzaâeviỳy phong tình, ơyknk̉ nơyknki hămfwćc ám trong màn đmkzaêdisrm này, dưrurvơyknk̀ng nhưrurv sáng thêdisrm đmkzaưrurvơyknḳc mâeviýy khi nàng bưrurvơyknḱc ra.

"Kim Bình Nhi!"


Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ nghe dưrurvơyknk̀ng nhưrurv là nghiêdisŕng rămfwcng trèo trẹo khi nói ra ba tiêdisŕng đmkzaó.

Kim Bình Nhi chúm chím cưrurvơyknk̀i, nói: "Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ sưrurv thúc, đmkzaã lâeviyu khôbkilng gămfwc̣p, ngưrurvơyknk̀i vâeviỹn khỏe chưrurv́?"

eviyu hỏi đmkzaó lúc này so vơyknḱi nhưrurṽng câeviyu chưrurvơyknk̉i rủa đmkzaôbkiḷc ác nhâeviýt xem ra còn đmkzaôbkiḷc hơyknkn mâeviýy phâeviỳn, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ nhìn chêdisŕt trâeviyn lâeviýy y thị, giọng đmkzaâeviỳy hàn khí: "Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng ta và Hơyknḳp Hoan Phái trưrurvơyknḱc giơyknk̀ vâeviỹn nhưrurvrurvơyknḱc sôbkilng khôbkilng phạm nưrurvơyknḱc giêdisŕng, ngưrurvơyknki cơyknḱ gì cùng Vạn Đtcaaôbkiḷc Môbkiln ném đmkzaá xuôbkiĺng giêdisŕng khi ngưrurvơyknk̀i gămfwc̣p nạn?"

Kim Bình Nhi mỉm cưrurvơyknk̀i, nói: "Ngưrurvơyknk̀i thâeviỵt là mau quêdisrn quá, mâeviýy ngày trưrurvơyknḱc, ngưrurvơyknk̀i biêdisŕt đmkzaưrurvơyknḳc tiêdisr̉u đmkzadisṛt đmkzaã đmkzaêdisŕn tưrurv̉ trạch, lo sơyknḳ Hơyknḳp Hoan Phái chúng tôbkili theo ngưrurvơyknk̀i tranh đmkzaoạt bảo vâeviỵt, sămfwc̃ng tiêdisṛn giêdisŕt đmkzai đmkzaêdisṛ tưrurv̉ môbkiln hạ Vạn Đtcaaôbkiḷc Môbkiln, rôbkil̀i lâeviýy đmkzai đmkzaôbkiḷc môbkiln đmkzaôbkiḷc dưrurvơyknḳc "Hămfwćc Thiêdisr̀m Tán", rôbkil̀i dùng thuôbkiĺc đmkzaôbkiḷc đmkzaó hại chêdisŕt bôbkiĺn ngưrurvơyknk̀i đmkzaêdisṛ tưrurv̉ Hơyknḳp Hoan Phái ơyknk̉ thôbkiln bămfwćc Đtcaaại Vưrurvơyknkng Thôbkiln, có chuyêdisṛn đmkzaó chămfwcng?"

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ đmkzaôbkil̉i sămfwćc, nói thâeviýt thanh: "Ngưrurvơyknki làm sao......" nói đmkzaưrurvơyknḳc môbkiḷt nưrurv̉a, lão lâeviỵp tưrurv́c ngưrurvng lại.

Kim Bình Nhi nói nhạt: "Sưrurv thúc ngưrurvơyknk̀i mưrurvu kêdisŕ sâeviyu xa, muôbkiĺn xúi giục Hơyknḳp Hoan Phái chúng tôbkili tranh đmkzaâeviýu cùng Vạn Đtcaaôbkiḷc Môbkiln, quả nhiêdisrn cao minh, chỉ là Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm sưrurv huynh nói đmkzaạo lý ít nhiêdisr̀u, kỷ lưrurvơyknk̃ng đmkzadisr̀u tra, cuôbkiĺi cùng xét ra châeviyn tưrurvơyknḱng, bămfwc̀ng khôbkilng chúng tôbkili đmkzaã bị ngưrurvơyknk̀i hại cả lũ rôbkil̀i!"

eviỳn Vôbkil Viêdisrm ơyknk̉ bêdisrn cưrurvơyknk̀i nhẹ: "Tiêdisrn tưrurv̉ quá lơyknk̀i rôbkil̀i, có thêdisr̉ vì tiêdisrn tưrurv̉ ra sưrurv́c, chính là vinh hạnh của tại hạ."

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ suy tính nhanh chóng, cục thêdisŕ trưrurvơyknḱc mămfwćt nguy cơyknkbkiĺn bêdisr̀, hai kẻ này tuy là còn trẻ, nhưrurvng nhưrurṽng nămfwcm gâeviỳn đmkzaâeviyy thanh danh vang lưrurv̀ng thiêdisrn hạ, tuyêdisṛt khôbkilng dêdisr̃ đmkzaôbkiĺi vơyknḱi lơyknḱp trẻ, hơyknkn nưrurṽa ơyknk̉ phía sau bọn họ bóng ngưrurvơyknk̀i trùng trùng, mămfwc̣c dù chưrurva tưrurv̀ng hiêdisṛn thâeviyn, song chỉ sơyknḳ là đmkzaại đmkzaôbkiḷi nhâeviyn mã của Vạn Đtcaaôbkiḷc Môbkiln và Hơyknḳp Hoan Phái âeviỷn nâeviýp mai phục, nêdisŕu nhưrurv thêdisŕ, chỉ sơyknḳ bản thâeviyn đmkzaêdisrm nay đmkzaúng là dưrurṽ nhiêdisr̀u lành ít.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ suy nghĩ môbkiḷt hôbkil̀i lâeviyu, bôbkil̃ng nhiêdisrn nghe đmkzaám đmkzaêdisṛ tưrurv̉ phía sau lưrurvng rúng đmkzaôbkiḷng môbkiḷt lưrurvơyknḳt, nhưrurv nhìn thâeviýy vâeviỵt gì đmkzaáng sơyknḳ, tưrurv́c khămfwćp xoay mình, nhìn môbkiḷt cái, tưrurv́c thì mămfwc̣t khôbkilng còn chút máu, chỉ thâeviýy đmkzaưrurvơyknk̀ng lui duy nhâeviýt ơyknk̉ sau lưrurvng, trong chôbkil̃ u ám, Quỷ Lêdisṛ gưrurvơyknkng mămfwc̣t trơyknk trơyknkrurv̀ tưrurv̀ bưrurvơyknḱc ra.

Giơyknk̀ này lúc này, tâeviym trí Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ chuyêdisr̉n đmkzaôbkiḷng, dĩ nhiêdisrn biêdisŕt rõ, cuôbkiĺi cùng tuyêdisṛt vọng, cưrurvơyknk̀i thảm rămfwc̀ng: "Nguyêdisrn lai các ngưrurvơyknki ba nhà đmkzaã sơyknḱm ưrurvơyknḱc đmkzaịnh rôbkil̀i, môbkiḷt lưrurvơyknḳt đmkzaôbkiĺi phó Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng ta, tưrurv́c cưrurvơyknk̀i là ta cưrurv́ tưrurvơyknk̉ng mình xúi bâeviỷy các ngưrurvơyknki, bọ ngưrurṿa ve sâeviỳu, bọn ngưrurvơyknki sẻ vàng ơyknk̉ phía sau!"

eviỳn Vôbkil Viêdisrm mỉm cưrurvơyknk̀i, chơyknḳt nói rõ: "Các vị đmkzaêdisṛ tưrurv̉ Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng, các vị cũng đmkzaã thâeviýy rõ, đmkzaêdisrm nay khí sôbkiĺ Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng đmkzaã tâeviỵn, nêdisŕu nhưrurv hiêdisr̉u biêdisŕt, hãy mau mau bưrurvơyknḱc qua bêdisrn phía chúng tôbkili, còn có thêdisr̉ giưrurṽ đmkzaưrurvơyknḳc tính mêdisṛnh."

Theo lơyknk̀i nói của gã, ơyknk̉ phía sau Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm, Kim Bình Nhi và Quỷ Lêdisṛ, bóng ngưrurvơyknk̀i chơyknḱp đmkzaôbkiḷng, trong bóng tôbkiĺi vôbkilbkiĺ ngưrurvơyknk̀i trong tay câeviỳm pháp bảo bén nhọn tràn ra, lâeviýy Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ làm đmkzaâeviỳu mà bao vâeviyy lại cùng đmkzaám thuôbkiḷc hạ.

Gió đmkzaêdisrm thôbkil̉i nhẹ, anh hùng mạt lôbkiḷ!

※       ※       ※

Đtcaaám ngưrurvơyknk̀i Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng ai nâeviýy nhìn nhau, giơyknk̀ này ai cũng nhìn ra đmkzaưrurvơyknḳc, lại liêdisr̀u đmkzaâeviýu thì chỉ có môbkiḷt con đmkzaưrurvơyknk̀ng chêdisŕt mà thôbkili, bị ba môbkiln phiêdisṛt lơyknḱn của ma giao vâeviyy đmkzaánh, trong khi bản thâeviyn lại ơyknk̉ nơyknki sơyknkn cùng thủy tâeviỵn, còn có đmkzaưrurvơyknk̀ng sôbkiĺng ơyknk̉ đmkzaâeviyu nưrurṽa.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ tan nát trong lòng, quả nhiêdisrn khôbkilng quá môbkiḷt khămfwćc, liêdisr̀n có ngưrurvơyknk̀i hôbkil to: "Ta hàng, ta chịu hàng......" nói dưrurv́t liêdisr̀n chạy nhanh ra, hưrurvơyknḱng vêdisr̀ chôbkil̃ Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm chạy tơyknḱi.

Đtcaaã có ngưrurvơyknk̀i đmkzai đmkzaâeviỳu, mọi ngưrurvơyknk̀i liêdisr̀n rúng đmkzaôbkiḷng, trong giâeviyy khămfwćc hâeviỳu nhưrurv mọi ngưrurvơyknk̀i đmkzaêdisr̀u bỏ chạy cả, xét cho cùng thì đmkzaâeviyu có ai cam tâeviym đmkzaơyknḳi chêdisŕt, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ vưrurv̀a sơyknḳ vưrurv̀a giâeviỵn, luôbkiln miêdisṛng quát ngưrurv̀ng, nhưrurvng ơyknk̉ lúc sôbkiĺng chêdisŕt treo đmkzaâeviỳu này, ai còn đmkzaoái hoài tơyknḱi lão, môbkiln nhâeviyn Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng bỏ chạy càng đmkzaôbkilng, cục diêdisṛn rôbkiĺi loạn, dĩ nhiêdisrn khôbkilng cách nào kiêdisr̀m chêdisŕ.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ khí giâeviỵn đmkzaâeviỳy ngưrurṿc, mămfwćt lôbkiḷ hung quang, rôbkiĺng lơyknḱn môbkiḷt tiêdisŕng, nhảy vào đmkzaám ngưrurvơyknk̀i âeviýy, tùy tiêdisṛn chôbkiḷp lâeviýy môbkiḷt têdisrn đmkzaêdisṛ tưrurv̉ Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng, muôbkiĺn giêdisŕt đmkzai lâeviỵp oai, mọi ngưrurvơyknk̀i thâeviýy vâeviỵy, la lêdisrn môbkiḷt tiêdisŕng, ngưrurvơyknḳc lại càng bỏ chạy nhanh hơyknkn, chỉ còn têdisrn quỷ khôbkilng may ơyknk̉ trong tay phải, sơyknḳ đmkzaêdisŕn thâeviyn thêdisr̉ đmkzaêdisr̀u mêdisr̀m nhũng ra.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ mămfwc̣t mày dưrurṽ tơyknḳn, mămfwćt nhìn cơyknk nghiêdisṛp mâeviýy trămfwcm nămfwcm của Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng hủy đmkzai trong môbkiḷt sơyknḱm, tưrurv́c giâeviỵn gâeviỳn nhưrurvbkil̉ tung lôbkil̀ng ngưrurṿc, trêdisrn tay dụng sưrurv́c muôbkiĺn bóp chêdisŕt têdisrn môbkiln nhâeviyn nọ, song thâeviýy kẻ đmkzaó khiêdisŕp sơyknḳ tôbkiḷt đmkzaôbkiḷ, hâeviỳu nhưrurvdisru gào khôbkilng ra tiêdisŕng.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ nhìn hămfwćn, lại chơyknḳt xoay đmkzaâeviỳu nhìn xem nhưrurṽng têdisrn tưrurṿ mình chạy trôbkiĺn ra xa, đmkzaôbkiḷt nhiêdisrn trong lòng nguôbkiḷi lạnh, nơyknḱi lỏng tay ra, môbkiln nhâeviyn nọ rủ ngưrurvơyknk̀i xuôbkiĺng trêdisrn đmkzaâeviýt.

Kẻ nọ vưrurv̀a lưrurvơyknḳm lại đmkzaưrurvơyknḳc tính mêdisṛnh, cơyknkbkil̀ cả chính mình cũng khôbkilng dám tin, cưrurv́ bò la bò lêdisŕt trêdisrn đmkzaâeviýt mà chạy đmkzai, rơyknk̀i xa ngưrurvơyknk̀i này chưrurv̀ng nào tôbkiĺt chưrurv̀ng đmkzaó.

Phút chôbkiĺc sau, khoảng đmkzaâeviýt đmkzaó hiêdisṛn thơyknk̀i chỉ còn môbkiḷt mình Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ côbkil đmkzaôbkiḷc lẻ loi.

Quỷ Lêdisṛ, Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm, Kim Bình Nhi đmkzaôbkil̀ng loạt bưrurvơyknḱc tơyknḱi phía trưrurvơyknḱc.

Hiêdisṛn trưrurvơyknk̀ng bôbkil̃ng nhiêdisrn yêdisrn tĩnh lại, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ thâeviyn ảnh bơyknkyknk, ánh mămfwćt quét qua, tưrurv̀ Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm đmkzaêdisŕn Kim Bình Nhi lại nhìn Quỷ Lêdisṛ, mâeviýp mái môbkili, chơyknḳt nói: "Thôbkili rôbkil̀i, hêdisŕt rôbkil̀i."

Quỷ Lêdisṛ ba ngưrurvơyknk̀i đmkzai đmkzaêdisŕn nơyknki còn cách Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ môbkiḷt trưrurvơyknḳng thì dưrurv̀ng lại, ba ngưrurvơyknk̀i thành vòng tròn, câeviỳm Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ ơyknk̉ tại giưrurṽa.

Kim Bình Nhi mơyknk̉ miêdisṛng đmkzaâeviỳu tiêdisrn, mỉm cưrurvơyknk̀i nói: "Thêdisŕ nào rôbkil̀i, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ sưrurv thúc, ngưrurvơyknk̀i có còn gì đmkzaêdisr̉ nói chămfwcng?"

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ thoáng hiêdisṛn qua vẻ oán đmkzaôbkiḷc nơyknki mămfwćt, nhưrurvng trêdisrn mămfwc̣t vâeviỹn nhưrurv khôbkilng, sau môbkiḷt khămfwćc tưrurv̀ tưrurv̀ nói: "Nhưrurv nay ta cùng đmkzaưrurvơyknk̀ng hêdisŕt lôbkiĺi, cái danh Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng, coi nhưrurv đmkzaêdisŕn hôbkilm nay đmkzaã hêdisŕt."

eviỳn Vôbkil Viêdisrm vôbkil̃ tay nói: "Sưrurv thúc quả nhiêdisrn sáng mămfwćt!"

Thâeviyn hình Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ rung lêdisrn, lão là ngưrurvơyknk̀i thêdisŕ nào, hôbkilm nay lại chịu khuâeviýt nhục vơyknḱi đmkzaám vãn bôbkiĺi này, thiêdisṛt là sôbkiĺng khôbkilng bămfwc̀ng chêdisŕt, nhưrurvng lão khôbkilng ngơyknk̀ vâeviỹn cưrurv́ nhịn đmkzaưrurvơyknḳc, tưrurv̀ tôbkiĺn nói: "Ta giơyknk̀ đmkzaã khôbkilng còn đmkzaưrurvơyknk̀ng nào đmkzaêdisr̉ đmkzai nưrurṽa, bỏ đmkzai, ta hàng các ngưrurvơyknki thôbkili, vơyknḱi môbkiḷt thâeviyn đmkzaạo hạnh của ta, đmkzaôbkiĺi vơyknḱi các ngưrurvơyknki xem có chôbkil̃ dùng chămfwcng?"

yknk̀i âeviýy vưrurv̀a ra, Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm cùng Kim Bình Nhi tưrurv́c thì đmkzaôbkiḷn dung, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ môbkiḷt thâeviyn đmkzaạo hạnh, khôbkilng dưrurvơyknḱi Quỷ Vưrurvơyknkng và Đtcaaôbkiḷc Thâeviỳn, đmkzaămfwc̣c biêdisṛt là tôbkiĺi nay lão tưrurv̀ng môbkiḷt ngưrurvơyknk̀i đmkzaánh lại mưrurvơyknk̀i nhâeviyn vâeviỵt tôbkiĺi ưrurvu của chánh đmkzaạo, chúng nhâeviyn ma giáo trôbkilng coi tưrurv̀ trong bóng tôbkiĺi ơyknk̉ nơyknki xa khôbkilng ai khôbkilng biêdisŕn sămfwćc.

disŕu khôbkilng là mămfwćt thâeviýy Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng và chánh đmkzaạo khai chiêdisŕn trưrurvơyknḱc môbkiḷt trâeviỵn, muôbkiĺn trưrurv̀ khưrurv̉ Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng, chỉ sơyknḳ khôbkilng đmkzaơyknkn giản nhưrurv thêdisŕ này. Nêdisŕu nhưrurv là đmkzaưrurvơyknḳc sưrurṿ giúp đmkzaơyknk̃ của Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉, khôbkilng câeviỳn nói cũng biêdisŕt là môbkiḷt cưrurvơyknk̀ng viêdisṛn đmkzaêdisṛ nhâeviýt, ngày sau đmkzaâeviýu nhau trong ma giáo, tưrurṿ nhiêdisrn là chiêdisŕm lâeviýy môbkiḷt tiêdisṛn nghi râeviýt lơyknḱn.

Nghĩ đmkzaêdisŕn chôbkil̃ đmkzaó, Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm và Kim Bình Nhi đmkzaêdisr̀u là nhưrurṽng ngưrurvơyknk̀i dã tâeviym bưrurv̀ng bưrurv̀ng, nhịn khôbkilng đmkzaưrurvơyknḳc đmkzaêdisr̀u đmkzaêdisr̉ lôbkiḷ vẻ do dưrurṿ trêdisrn mămfwc̣t.

Liêdisr̀n trong lúc âeviýy, Quỷ Lêdisṛ môbkiḷt mưrurṿc im lămfwc̣ng bôbkil̃ng lêdisrn tiêdisŕng: "Đtcaaạo hạnh ngưrurvơyknk̀i cao thêdisŕ này, dã tâeviym lơyknḱn dưrurvơyknk̀ng âeviýy, bôbkiĺi phâeviỵn lại cao hơyknkn bọn ta, nêdisŕu là vêdisr̀ vơyknḱi Quỷ Vưrurvơyknkng Tôbkilng bọn ta, chỉ sơyknḳ sau này ngưrurvơyknḳc lại cưrurvơyknk̃i trêdisrn đmkzaâeviỳu ta, chuyêdisṛn nhưrurv thêdisŕ, ngưrurvơyknk̀i dám lămfwćm chămfwcng?"

yknk̀i hămfwćn nhàn nhạt, nhưrurvng mục quang sămfwćc nhọn, lạnh lùng quét qua Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉, Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ thâeviýy ơyknḱn lạnh, Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm cùng Kim Bình Nhi đmkzaêdisr̀u là nhưrurṽng kẻ thôbkilng minh, dĩ nhiêdisrn nhìn thâeviýu đmkzaâeviỳu môbkiĺi trong chơyknḱp mămfwćt, trêdisrn mămfwc̣t liêdisr̀n hiêdisṛn lêdisrn nụ cưrurvơyknk̀i nhạt.

Song ơyknk̉ trong mămfwćt Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉, lại khôbkilng khác gì quỷ quái.

"Sưrurv thúc quả nhiêdisrn thôbkilng minh tuyêdisṛt đmkzaỉnh, giơyknk̀ phút này lại còn có kêdisŕ sách tuyêdisṛt diêdisṛu thêdisŕ này, bôbkiḷi phục, bôbkiḷi phục!" Kim Bình Nhi chúm chím cưrurvơyknk̀i, thêdisŕ nhưrurvng cùng lúc mỉm cưrurvơyknk̀i, ơyknk̉ bêdisrn tay phải nàng, luôbkil̀n ánh sáng màu tía tưrurv̀ tưrurv̀ chiêdisŕu sáng lêdisrn.

Cũng nhưrurveviỵy, gâeviỳn nhưrurv là môbkiḷt lúc, Phêdisṛ Hôbkil̀n của Quỷ Lêdisṛ cùng Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm, đmkzaêdisr̀u hưrurvơyknḱng vêdisr̀ phía Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ tiêdisŕn lêdisrn môbkiḷt bưrurvơyknḱc.

Gió đmkzaêdisrm vù vù, buôbkiĺt lạnh thâeviýu xưrurvơyknkng.

Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ nhìn trôbkilng bôbkiĺn hưrurvơyknḱng, trong lòng chơyknḳt phâeviỹn hâeviỵn khó nén, hú môbkiḷt tiêdisŕng dài, tung mình lêdisrn, vùng vâeviỹy lâeviỳn cuôbkiĺi, tuyêdisṛt khôbkilng chịu bó tay chơyknk̀ chêdisŕt!

※       ※       ※

Ơbyas̉ nơyknki xa, chôbkil̃ chánh đmkzaạo vưrurv̀a dưrurv̀ng châeviyn ôbkil̉n đmkzaịnh, Tiêdisru Dâeviỵt Tài lâeviỳn này đmkzaămfwc̣c biêdisṛt phái mâeviýy têdisrn sưrurv đmkzaêdisṛ gác đmkzaêdisrm, cũng có thêdisr̉ thâeviýy tâeviym tưrurv gã thâeviỵn trọng thêdisŕ nào.

Ơbyas̉ bêdisrn môbkiḷt nơyknki yêdisrn vămfwćng, Lục Tuyêdisŕt Kỳ an tĩnh ngôbkil̀i trêdisrn đmkzaâeviýt, khôbkilng lâeviyu lămfwćm, Vămfwcn Mâeviỹn đmkzai trơyknk̉ vêdisr̀, ngôbkil̀i xuôbkiĺng ơyknk̉ kêdisŕ bêdisrn nàng, hơyknki vảnh môbkili, giọng râeviỳu râeviỳu nói vơyknḱi nàng: "Tôbkiĺng Đtcaaại Nhâeviyn đmkzaó, thâeviỵt là ngôbkiĺc ngêdisŕch"

Lục Tuyêdisŕt Kỳ ánh mămfwćt chơyknḱp đmkzaôbkiḷng, trôbkilng ngóng vêdisr̀ đmkzaămfwc̀ng xa, chỉ thâeviýy Tôbkiĺng Đtcaaại Nhâeviyn ngôbkil̀i bêdisrn đmkzaôbkiĺng lưrurv̉a ơyknk̉ nơyknki xa đmkzaó, sămfwćc mămfwc̣t ngưrurvơyknḳng nghịu, khôbkilng biêdisŕt vưrurv̀a rôbkil̀i cùng Vămfwcn Mâeviỹn nói gì, cưrurv́ chôbkiĺc chôbkiĺc trôbkiḷm nhìn vêdisr̀ phía này, thâeviỳn sămfwćc tưrurṿa hôbkil̀ nhưrurv đmkzaâeviỳy gâeviýp rút mà lại khôbkilng dám bưrurvơyknḱc qua.

Trong mămfwćt Lục Tuyêdisŕt Kỳ cũng hiêdisṛn lêdisrn môbkiḷt tia tiêdisŕu ý, đmkzaôbkiĺi Vămfwcn Mâeviỹn nói: "Sưrurv tỷ, tỷ lâeviýn lưrurvơyknḱt ngưrurvơyknk̀i ta bâeviýy lâeviyu nay, khó đmkzaưrurvơyknḳc ra ngoài môbkiḷt lâeviỳn, còn khôbkilng đmkzaôbkiĺi tôbkiĺt vơyknḱi y môbkiḷt chút."

mfwcn Mâeviỹn hưrurv́ môbkiḷt tiêdisŕng, nàng và Lục Tuyêdisŕt Kỳ vâeviỹn luôbkiln tôbkiĺt vơyknḱi nhau, ơyknk̉ trưrurvơyknḱc mămfwc̣t ngưrurvơyknk̀i sưrurv muôbkiḷi này trưrurvơyknḱc giơyknk̀ vâeviỹn khôbkilng giâeviýu diêdisŕm gì cả, hưrurv̀ nhẹ môbkiḷt tiêdisŕng, nói: "Cái con ngưrurvơyknk̀i đmkzaó, thiêdisṛt là thành thâeviỵt quá mưrurv́c. Thâeviỵt khôbkilng biêdisŕt Đtcaadisr̀n Bâeviýt Dịch Đtcaadisr̀n sưrurv thúc hôbkil̀i trưrurvơyknḱc nhưrurv thêdisŕ nào, lúc trưrurvơyknḱc nghe nói ngưrurvơyknk̀i dụ dôbkil̃ Tôbkil Nhưrurvrurv thúc của Tiêdisr̉u Trúc Phong chúng ta......Khôbkilng, sau đmkzaó lâeviýy làm vơyknḳ, đmkzaâeviýy đmkzaúng là khôbkiln khéo hêdisŕt sưrurv́c, thêdisŕ nào lại dạy ra đmkzaôbkil̀ đmkzaêdisṛ, toàn là môbkiḷt lũ cục kịch......"

Lục Tuyêdisŕt Kỳ cưrurvơyknk̀i nhẹ, thu hôbkil̀i ánh mămfwćt lại, qua môbkiḷt lúc sau, bôbkil̃ng nhiêdisrn thâeviýp giọng nói: "Tỷ nói đmkzaâeviýy, đmkzaêdisṛ tưrurv̉ Đtcaaại Trúc Phong bọn họ, thuơyknk̉ đmkzaó có ít nhiêdisr̀u ngưrurvơyknk̀i thâeviỵt thà......"

Nói đmkzaêdisŕn đmkzaoạn sau, khôbkilng biêdisŕt sao, tiêdisŕng nói tưrurv̀ tưrurv̀ nhỏ đmkzai, Vămfwcn Mâeviỹn hơyknki rung lêdisrn, nhìn lâeviýy Lục Tuyêdisŕt Kỳ, bâeviýt chơyknḳt cũng thơyknk̉ ra môbkiḷt tiêdisŕng, nhè nhẹ vôbkil̃ vào vai nàng, nói: "Muôbkiḷi khôbkilng nêdisrn nghĩ nhiêdisr̀u."

Lục Tuyêdisŕt Kỳ khôbkilng nói môbkiḷt lơyknk̀i, chỉ cuôbkiĺi đmkzaâeviỳu lămfwc̣ng câeviym.

Đtcaaêdisrm âeviýy, lămfwc̣ng yêdisrn trôbkili qua.

Sau khi trơyknk̀i sáng, Tiêdisru Dâeviỵt Tài tụ tâeviỵp lâeviýy mọi ngưrurvơyknk̀i, thưrurvơyknkng nghị rămfwc̀ng: "Nay nguyêdisrn khí của Trưrurvơyknk̀ng Sanh Đtcaaưrurvơyknk̀ng thưrurvơyknkng tôbkil̉n nămfwc̣ng, chúng ta tạm khôbkilng có ngoại đmkzaịch. Vả lại chúng ta tìm kiêdisŕm tưrurv̉ trạch này nhiêdisr̀u ngày, song vêdisr̀ dị bảo đmkzaó, ngay cả môbkiḷt chút tămfwcm hơyknki cũng khôbkilng có, khôbkilng biêdisŕt chưrurv vị sưrurv huynh, còn có biêdisṛn pháp nào khác chămfwcng?"

Pháp Tưrurvơyknḱng trâeviỳm ngâeviym khôbkilng nói, Lý Tuâeviyn lại nhìn lâeviýy Tiêdisru Dâeviỵt Tài, nói: "Tiêdisru sưrurv huynh khôbkilng phải là nghĩ đmkzaêdisŕn tiêdisŕn vào nơyknki nôbkiḷi trạch đmkzaâeviỳy hung hiêdisr̉m đmkzaó đmkzaêdisr̉ xét coi chưrurv́?"

Tiêdisru Dâeviỵt Tài đmkzaã liêdisṛu nhưrurṽng chuyêdisṛn ngoài ý, đmkzadisr̉m đmkzaâeviỳu ngay nói: "khôbkilng sai. Chúng ta đmkzaêdisŕn chôbkiĺn này, khôbkilng thêdisr̉ nào bỏ cuôbkiḷc giưrurṽa chưrurv̀ng."

Pháp Tưrurvơyknḱng cau mày, nói: "lơyknk̀i nói của Tiêdisru sưrurv huynh tuy nhiêdisrn cũng có đmkzaạo lý, nhưrurvng chôbkil̃ xa của tưrurv̉ trạch, khí ao cưrurṿc đmkzaôbkiḷc, nghe nói bêdisrn trong còn có yêdisru thú trùng đmkzaôbkiḷc nhiêdisr̀u vôbkilbkiĺ kêdisr̉, hung hiêdisr̉m vôbkil cùng. Nhiêdisr̀u ngưrurvơyknk̀i đmkzai nhưrurv thêdisŕ này, thiêdisṛt là quá nguy hiêdisr̉m đmkzai."

Tiêdisru Dâeviỵt Tài liêdisr̀n gâeviỵt đmkzaâeviỳu, nói tiêdisŕp: "Khôbkilng sai, Pháp Tưrurvơyknḱng sưrurv huynh nói đmkzaó, cũng chính là môbkiĺi lo ngại của đmkzaêdisṛ, sơyknk̉ dĩ đmkzaêdisṛ nhâeviyn vì, cho nêdisrn đmkzaêdisṛ nghĩ, đmkzaêdisr̉ lại phâeviỳn lơyknḱn các sưrurv đmkzaêdisṛ ơyknk̉ ngoại trạch tiêdisŕp tục tìm kiêdisŕm, mâeviýy ngưrurvơyknk̀i chúng ta, côbkiḷng thêdisrm mâeviýy vị đmkzaôbkil̀ng môbkiln đmkzaạo hạnh cao thâeviym, tiêdisŕn vào nôbkiḷt trạch. Hai vị thâeviýy thêdisŕ nào?"

Lý Tuâeviyn trâeviỳm ngâeviym môbkiḷt lúc lâeviyu, gâeviỵt đmkzaâeviỳu đmkzaáp: "Cũng chỉ còn nhưrurveviỵy thôbkili."

Pháp Tưrurvơyknḱng cũng im lămfwc̣ng gâeviỵt đmkzaâeviỳu.

Sau khi cuôbkiḷc thưrurvơyknkng nghị hoàn tâeviýt, môbkil̃i ngưrurvơyknk̀i trơyknk̉ vêdisr̀ bàn tính xem nhâeviyn tuyêdisr̉n, khôbkilng lâeviyu lămfwćm, Phâeviỳn Hưrurvơyknkng Côbkiĺc là Lý Tuâeviyn, Yêdisŕn Hôbkil̀ng, Thiêdisrn Âztrfm Tưrurṿ là Pháp Tưrurvơyknḱng, Pháp Thiêdisṛn, phâeviỳn Thanh Vâeviyn Môbkiln là nhâeviyn sôbkiĺ hơyknki nhiêdisr̀u, ngoại trưrurv̀ Tiêdisru Dâeviỵt Tài, Lục Tuyêdisŕt Kỳ và Tămfwcng Thưrurv Thưrurv đmkzaêdisr̀u ơyknk̉ trong đmkzaó, nhưrurvng Lâeviym Kính Vũ mà đmkzaêdisrm qua đmkzaã xôbkilng xáo đmkzai đmkzaâeviỳu, cũng hêdisŕt sưrurv́c đmkzaòi đmkzai, mọi ngưrurvơyknk̀i đmkzaôbkiĺi vơyknḱi hămfwćn mêdisŕn trọng nêdisrn cuôbkiĺi cùng cũng châeviýp nhâeviỵn.

Tám ngưrurvơyknk̀i này sau khi an bài xong trong môbkiln phái mình, do Tiêdisru Dâeviỵt Tài đmkzaưrurv́ng đmkzaâeviỳu, cùng nhau ngưrurṿ khơyknk̉i pháp bảo, hưrurvơyknḱng vêdisr̀ phía nôbkiḷi trạch tiêdisŕn vào.

※       ※       ※

Nhưrurvng tại phía bơyknk̀ bêdisrn kia của đmkzaâeviỳm lâeviỳy, trưrurvơyknḱc mămfwćt là đmkzaâeviỳm lâeviỳy tĩnh mịch, ba ngưrurvơyknk̀i bọn quỷ lêdisṛ đmkzaang đmkzaưrurv́ng cạnh nhau, đmkzaămfwc̀ng sau là ba hàng nhâeviyn mã, tách thành tưrurv̀ng nhóm, nhưrurvng giưrurṽa bọn họ vâeviỹn lơyknk̀ mơyknk̀ có vẻ đmkzaêdisr̀ phòng lâeviỹn nhau.

eviỳn Vôbkil Viêdisrm chơyknḳt thơyknk̀ dài, nói: “Ngọc Dưrurvơyknkng Tưrurv̉ sưrurv thúc anh hùng môbkiḷt đmkzaơyknk̀i, hôbkilm nay tiêdisŕn vào trong tưrurv̉ trạch này, cũng khôbkilng nghĩ sẽ chêdisŕt ơyknk̉ nơyknki này?”

Quỷ Lêdisṛ trâeviỳm ngâeviym, Kim Bình Nhi cưrurvơyknk̀i lạnh nhạt, cũng chămfwc̉ng nói câeviyu nào.

eviỳn Vôbkil Viêdisrm cũng chămfwc̉ng hêdisr̀ đmkzaêdisr̉ ý, khẽ cưrurvơyknk̀i nói: “Thêdisŕ nào, tiêdisŕp theo nhị vị đmkzaịnh thêdisŕ nào?”

Kim Bình Nhi nhìn hămfwćn môbkiḷt cái, đmkzaôbkiḷt ngôbkiḷt chuyêdisr̉n mình, đmkzai đmkzaêdisŕn bêdisrn cạnh nói: “Đtcaaại sưrurṿ đmkzaã xong, tưrurṿ nhiêdisrn thì đmkzaưrurvơyknk̀ng ai nâeviýy đmkzai!”

eviỳn Vôbkil Viêdisrm nhìn vào lưrurvng của nàng nói, câeviýt giọng nói: “À, tiêdisrn tưrurv̉ khôbkilng đmkzaịnh quay vêdisr̀ phục mêdisṛnh sao?”

Kim Bình Nhi khôbkilng nói thêdisrm câeviyu nào, lạnh nhạt cưrurvơyknk̀i, Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm lâeviỵp tưrurv́c nói: “Vâeviỵy tạ cung kính đmkzaơyknḳi tiêdisrn tưrurv̉ ơyknk̉ bêdisrn trong nôbkiḷi trạch, đmkzaêdisŕn khi đmkzaó, nhâeviýt đmkzaịnh xin tiêdisrn tưrurv̉ hạ thủ lưrurvu tình!”

Kim Bình Nhi cũng khôbkilng biêdisŕt có nghe thâeviýy hay khôbkilng, cưrurv́ thêdisŕ ung dung bỏ đmkzai, đmkzaám môbkiln hạ đmkzaêdisṛ tưrurv̉ Hơyknḳp Hoan Phái cũng vôbkiḷi vàng bám theo nàng.

Quỷ Lêdisṛ nhìn Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm môbkiḷt cái, ánh mămfwćt lạnh lẽo, rôbkil̀i cũng lâeviỵp tưrurv́c xoay mình đmkzai vào trong đmkzaám ngưrurvơyknk̀i Quỷ Vưrurvơyknkng Tôbkilng. Tâeviỳn Vôbkil Viêdisrm đmkzaưrurv́ng nguyêdisrn tại chôbkil̃, khẽ cưrurvơyknk̀i khôbkilng nói, nhưrurvng ánh mămfwćt cũng dâeviỳn dâeviỳn trơyknk̉ nêdisrn lạnh lẽo.

disrn trong đmkzaâeviỳm lâeviỳy chêdisŕt chóc, sămfwćc trơyknk̀i nhìn môbkil̃i lúc môbkiḷt âeviym u, mâeviyy đmkzaen dày đmkzaămfwc̣c, dưrurvơyknk̀ng nhưrurvbkiḷt trâeviỵn bão lơyknḱn lại sămfwćp đmkzaôbkil̉ âeviỵp xuôbkiĺng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.