Tru Tiên

Chương 90 : Tử Trạch

    trước sau   
   

kgmm̀u trơncyb̀i mêoiuanh môvpfung mơncyb̀ tôvpfúi, trôvpfung qua giôvpfúng nhưcrkl bị đawccè thâkgmḿp xuôvpfúng, có môvpfụt ngọn âkgmmm phong khôvpfung biêoiuát tưcrkl̀ đawccâkgmmu thôvpfủi đawccêoiuán, ngay khi thôvpfủi qua khiêoiuán thâkgmmn ngưcrklơncyb̀i cảm thâkgmḿy lạnh buôvpfút thêoiuacrklơncybng.

vpfụt mảng cỏ sinh tr ưcrklơncyb̉ng hôvpfũn tạp ngay giưcrkl̃a đawccâkgmm̀m lâkgmm̀y, ơncyb̉ giưcrkl̃a thâkgmḿp thoáng có môvpfụt lôvpfúi đawcci nhỏ ngoănwcc̀n nghòe trải dài.

nwccng Thưcrkl Thưcrkl đawccơncyḅi chúng đawccêoiuạ tưcrkl̉ Thanh Vâkgmmn Môvpfun tại lôvpfúi vào Tưcrkl̉ Trạch, nhìn xung quanh, chỉ thâkgmḿy mục quang miêoiuan man bao la, xung quanh là loại thủy thảo mọc sum suêoiua, lác đawccác có nhưcrkl̃ng câkgmmy cao mọc đawccâkgmmm thănwcc̉ng lêoiuan. Trong khôvpfung khí thoáng âkgmm̉n môvpfụt mùi thôvpfúi rưcrkl̉a, đawccâkgmmu đawccó lan truyêoiuàn lâkgmm̃n quâkgmm̃n nhưcrkl̃ng mảng tro bụi mơncyb̀, làm cho ngưcrklơncyb̀i ta chỉ có thêoiuả nhìn thâkgmḿy trong phạm vi hẹp, râkgmḿt khó hưcrklơncyb́ng tâkgmm̀m quan sát ra xa.

nwccng Thưcrkl Thưcrkl nhănwccn mănwcc̣t nhíu mày, xoay thâkgmmn ngưcrklơncyb̀i lại, Tiêoiuau Dâkgmṃt Tài là ngưcrklơncyb̀i đawccưcrkĺng đawccâkgmm̀u trong chúng đawccêoiuạ tưcrkl̉ đawccơncyb̀i thưcrkĺ mưcrklơncyb̀i ba của Thanh Vâkgmmn Môvpfun, sănwcćc mănwcc̣t cũng có phâkgmm̀n ngưcrklng trọng.

crkl̀ trưcrklơncyb́c đawccêoiuán giơncyb̀, Tưcrkl̉ Trạch đawccã có ác danh “vào dêoiuã ra khó”, ai cũng khôvpfung biêoiuát trong đawccó rôvpfút cuôvpfục có thưcrkĺ yêoiuau ma quỷ quái gì. Chuyêoiuán đawcci vêoiuà phưcrklơncybng tâkgmmy lâkgmm̀n này của Thanh Vâkgmmn Môvpfun đawccêoiuạ tưcrkl̉, Tiêoiuau Dâkgmṃt Tài thâkgmmn phâkgmṃn tu hành thâkgmmm sâkgmmu, ngâkgmm̀m nhưcrkl đawccã là lãnh tụ trong chúng đawccêoiuạ tưcrkl̉, vào thơncyb̀i khănwcćc này hănwcćn ta đawccưcrkĺng nhìn chănwccm chú râkgmḿt lâkgmmu vào Tưcrkl̉ Trạch, nét mănwcc̣t thanh lănwcc̣ng hưcrklơncyb́ng vêoiuà mọi ngưcrklơncyb̀i mà nói: “Hôvpfum qua, Lý Tuâkgmmn sưcrkl huynh của Phâkgmm̀n Hưcrklơncybng Côvpfúc đawccã báo tin cho ta, lơncyb̀i lẽ râkgmḿt khách khí rănwcc̀ng sẽ cùng Thanh Vâkgmmn Môvpfun chúng ta tiêoiuau trưcrkl̀ yêoiuau nghiêoiuạt, cho nêoiuan bọn họ đawccã đawccêoiuán đawccâkgmmy trưcrklơncyb́c môvpfụt bưcrklơncyb́c, và đawccã tiêoiuán vào bêoiuan trong Tưcrkl̉ Trạch.


Mọi ngưcrklơncyb̀i đawccưcrkĺng sau hănwcćn ta dao đawccôvpfụng, chỉ có Lục Tuyêoiuát Kỳ sănwcćc mănwcc̣t thản nhiêoiuan, đawccưcrkĺng bêoiuan cạnh Vănwccn Mâkgmm̃n sưcrkl tỷ, mănwcćt nhìn chănwcc̀m chănwcc̀m vêoiuà hưcrklơncyb́ng Tưcrkl̉ Trạch. Trong khi đawccó, Lâkgmmm Kinh Vũ lâkgmm̀n đawccâkgmm̀u xuâkgmḿt sơncybn, cảm thâkgmḿy lo lănwcćng bâkgmḿt an trong lòng, miêoiuạng hưcrkl̀ lêoiuan môvpfụt tiêoiuáng lạnh lẽo.

Tiêoiuau Dâkgmṃt Tài đawccoiuàm đawccạm nói “trong lòng mọi ngưcrklơncyb̀i đawccêoiuàu biêoiuát râkgmḿt rõ, kỳ thâkgmṃt Phâkgmm̀n Hưcrklơncybng Côvpfúc có ý riêoiuang nêoiuan đawccã đawcci trưcrklơncyb́c nhănwcc̀m đawccoạt đawcc ưcrklơncyḅc pháp bảo kia” thanh danh của Thanh Vâkgmmn môvpfun quả nhiêoiuan là râkgmḿt lơncyb́n, ngày nay là lãnh tụ của chính phái, chỉ sơncyḅ cũng có kẻ khác muôvpfún ngôvpfùi lêoiuan ngôvpfui vị này”. Nói đawccêoiuán đawccâkgmmy, hănwcćn ta đawcci xuôvpfúng, trêoiuan mănwcc̣t thoáng môvpfụt nụ cưcrklơncyb̀i thâkgmm̀m và nói:

kgmḿt quá mọi ngưcrklơncyb̀i cũng khôvpfung câkgmm̀n phải nôvpfun nóng, ta đawccã sơncyb́m biêoiuát đawccưcrklơncyḅc bảo vâkgmṃt xuâkgmḿt hiêoiuạn nơncybi đawccâkgmmy, cho đawccêoiuán hôvpfum nay vâkgmm̃n chưcrkla ai đawccoạt đawcc ưcrklơncyḅc nó, có thêoiuả thâkgmḿy rõ rănwcc̀ng trong đawccó nhâkgmḿt đawccịnh có râkgmḿt nhiêoiuàu nguy hiêoiuảm đawccang rình râkgmṃp. Bọn họ râkgmḿt mong mỏi thành côvpfung nêoiuan đawccã đawcci trưcrklơncyb́c, chỉ là bọn ta là ngưcrklơncyb̀i đawccêoiuán Tưcrkl̉ Trạch sau, nhâkgmḿt thiêoiuát phải có tâkgmmm đawccêoiuà phòng, ác danh của nơncybi này lan rôvpfụng, hung hiêoiuảm khó đawccoán, còn khôvpfung biêoiuát chănwcćc là có yêoiuau nhâkgmmn ma giáo trong đawccó hay khôvpfung, cho nêoiuan mọi ngưcrklơncyb̀i sau khi tiêoiuán vào trong nhâkgmḿt đawccịnh phải ưcrkĺng cưcrkĺu lâkgmm̃n nhau, nhơncyb́ đawccâkgmḿy, nhơncyb́ đawccâkgmḿy.

nwccng Thưcrkl Thưcrkl đawccáp: “Tiêoiuau sưcrkl huynh nói chí phải, giơncyb̀ trơncyb̀i cũng khôvpfung còn sơncyb́m nưcrkl̃a, chi bănwcc̀ng chúng ta hãy tiêoiuán vào trong”.

Tiêoiuau Dâkgmṃt Tài khẽ gâkgmṃt đawccâkgmm̀u nói: “Cũng đawccưcrklơncyḅc, sau khi tiêoiuán vào, mọi ngưcrklơncyb̀i đawccưcrkl̀ng đawcci quá xa nhau, còn nưcrkl̃a, cũng đawccưcrkl̀ng đawcci trêoiuan mănwcc̣t đawccâkgmḿt đawccêoiuả tránh bị đawccôvpfục trùng gâkgmmy hại hoănwcc̣c sa châkgmmn vào đawccâkgmm̀m lâkgmm̀y khôvpfung đawccáy.

Mọi ngưcrklơncyb̀i gâkgmṃt đawccâkgmm̀u hiêoiuảu ý, Tiêoiuau Dâkgmṃt Tài vâkgmm̃y tay phải, têoiuá ngưcrkḷ Thâkgmḿt Tinh tiêoiuan kiêoiuám đawccănwcc̀ng khôvpfung đawcci trưcrklơncyb́c vào trong, theo sau là chúng đawccêoiuạ tưcrkl̉ Thanh Vâkgmmn môvpfun, tạo ra muôvpfun đawccạo quang sănwcćc vụt bay qua mănwcćt.

vpfụt lúc sau, bâkgmm̀u khôvpfung khí u mịt của Tưcrkl̉ Trạch nơncybi đawccâkgmmy đawccã bị đawccám đawccêoiuạ tưcrkl̉ tinh anh của Thanh Vâkgmmn môvpfun phá tan. Môvpfụt bâkgmm̀u khôvpfung khí tĩnh mĩch đawccôvpfụt nhiêoiuan bao trùm sau khi mọi ngưcrklơncyb̀i tiêoiuán vào bêoiuan trong, duy chỉ có thủy thảo, khôvpfung biêoiuát tưcrkl̀ đawccâkgmmu nôvpfủi lêoiuan môvpfụt bọt khí, “phụp” môvpfụt tiêoiuáng, tưcrkl̀ nơncybi này lan tryêoiuàn ra xa.

         ※       ※       ※

“Bôvpfụp”, Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan vôvpfũ mạnh môvpfụt cái vào bêoiuan phải côvpfủ của mình, chỉ thâkgmḿy côvpfủ hănwcćn đawccôvpfụt nhiêoiuan sưcrklng đawccỏ môvpfụi khôvpfúi, con muôvpfũi đawccã cănwcćn hănwcćn ta bay ra vo ve, tưcrkḷa hôvpfù có vẻ đawccănwcćc ý bay lãng vãng trưcrklơncyb́c mănwcćt y ta, sau cùng cũng vưcrkl̀a ý mà bay đawcci.

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan sănwcćc mănwcc̣t khôvpfủ sơncyb̉, vêoiuát mũi cănwcćn trêoiuan mănwcc̣t bâkgmmy giơncyb̀ đawccã sưcrklng tâkgmḿy lêoiuan, tuy nhiêoiuan vâkgmm̃n khôvpfung sao, nét mănwcc̣t lôvpfụ vẻ giâkgmmn dưcrkl̃, lúc này hănwcćn ta gào lêoiuan môvpfụt tiêoiuáng oán hâkgmṃn: “Đbzmpâkgmmy rôvpfút cuôvpfục là nơncybi quỷ quái gì đawccâkgmmy, sao lại có nhiêoiuàu thưcrkĺ côvpfun trùng chêoiuát tiêoiuạt nhưcrklkgmṃy? Vưcrkl̀a mơncyb́i có môvpfụt ngày thôvpfui mà lão phu ta đawccã bị hút đawcci môvpfụt nưcrkl̉a máu trong ngưcrklơncyb̀i rôvpfùi!”

Tiêoiuảu Hoàn đawccưcrkĺng trưcrklơncyb́c mănwcc̣t, có phâkgmm̀n quan tâkgmmm quay đawccâkgmm̀u lại hỏi “ Gia gia, ôvpfung khôvpfung sao chưcrkĺ?”

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan nạt lơncyb́n: “Nói nhảm, mi tưcrklơncyb̉ng ta có chuyêoiuạn à?”

Tiêoiuảu Hoàn nhíu mày nói: “ Kì lạ, nơncybi đawccâkgmmy quả thâkgmṃt là có môvpfụt sôvpfú muôvpfũi, nhưcrklng sao chỉ cănwcćn có môvpfũi mình ôvpfung, con và Bình nhi tỷ tỷ đawccêoiuàu khôvpfung sao”


Đbzmpưcrkĺng cạnh Tiêoiuảu Hoàn là môvpfụt mỹ nưcrkl̃ vâkgmṃn hoàng y, lúc này cũng dưcrkl̀ng bưcrklơncyb́c quay đawccâkgmm̀u nhìn lại. Nàng ta đawccang mang Tiêoiuảu Hoàn và Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan phi hành qua Tưcrkl̉ Trạch, Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan râkgmḿt câkgmm̉n thâkgmṃn nhưcrklng vâkgmm̃n có môvpfụt châkgmmn chạm đawccâkgmḿt môvpfụt châkgmmn chạm nưcrklơncyb́c, côvpfucrklơncybng áo vàng hành vâkgmmn lưcrklu thủy, môvpfụt chút bụi nhơncyb cũng ko thêoiuả bám lêoiuan ngưcrklơncyb̀i.

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan trong lòng sâkgmm̀u não, nhìn qua bêoiuan cạnh thâkgmḿy có môvpfụt câkgmmy nhỏ, đawccã đawccưcrklơncyḅc đawccôvpfún hạ xuôvpfúng, mănwcc̣t đawccâkgmḿt có phâkgmm̀n cưcrkĺng cáp, có thêoiuả ngôvpfùi xuôvpfúng đawccưcrklơncyḅc, hănwcćn ta la lơncyb́n: “ đawcci mêoiuạt rôvpfùi, nghỉ môvpfụt lát thôvpfui”.

Tiêoiuảu Hoàn hiêoiuảu ý, nhìn vêoiuà mỹ nưcrkl̃ áo vàng bêoiuan cạnh, Bình nhi đawccoán đawccưcrklơncyḅc ý nêoiuan nói “khôvpfung sao, chúng ta nghỉ môvpfụt lát đawcci”.

Tiêoiuảu Hoàn nhìn côvpfucrklơncybng ta vơncyb́i vẻ cảm kích, rôvpfùi quan sát ra bôvpfún phía, chỉ thâkgmḿy trơncyb̀i nưcrklơncyb́c mêoiuanh môvpfung, xung quanh nơncybi đawccâkgmmy dưcrklơncyb̀ng nhưcrklncyb̀ ảo vơncyb́i sưcrklơncybng khói dày đawccănwcc̣c, nhìn khôvpfung rõ, chuyêoiuán đawcci lâkgmm̀n này nêoiuáu khôvpfung có sưcrkḷ dâkgmm̃n dănwcćt của Bình nhi tỷ tỷ thì ănwcćt hănwcc̉n ôvpfung cháu họ khôvpfung thêoiuả đawcci đawccưcrklơncyḅc.

Lúc này Tiêoiuảu chịu đawcc ưcrklơncyḅc buôvpfục miêoiuạng nói: “tỷ tỷ, có phải mụi và gia gia làm phiêoiuàn tỷ lănwcćm khôvpfung, nêoiuáu khôvpfung có chúng tôvpfui thì ănwcćt hănwcc̉n tỷ đawccã có thêoiuả đawccănwcc̀ng khôvpfung mà đawcci nhanh hơncybn rôvpfùi”.

crkl̃ tưcrkl̉ đawccó cưcrklơncyb̀i nói “khôvpfung phiêoiuàn, lâkgmm̀n nay ta đawccêoiuán Tưcrkl̉ Trạch cũng khôvpfung câkgmm̀n gâkgmḿp vôvpfụi”.

Tiêoiuảu Hoàn thâkgmḿp giọng hỏi: “Tỷ tỷ khôvpfung phải vì Hơncyḅp Hoan phái của mình đawccêoiuán đawccoạt báo vâkgmṃt của Tưcrkl̉ Trạch nơncybi đawccâkgmmy sao?

crkl̃ tưcrkl̉ áo vàng này quả thâkgmṃt mỹ lêoiuạ vôvpfu cùng, môvpfụt vẻ đawccẹp quỷ mỵ, trêoiuan giang hôvpfù Tâkgmm̀n Vôvpfu Viêoiuam têoiuà danh cùng Kim Bình nhi, khôvpfung biêoiuát Tiêoiuảu Hoàn và Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan làm sao mà có thêoiuả quen đawccưcrklơncyḅc đawccỉnh đawccỉnh đawccại danh cao thủ này của ma giáo.

Kim Bình nhi đawccôvpfúi vơncyb́i Tiêoiuảu Hoàn râkgmḿt tôvpfút, môvpfụt mưcrkḷc sủng ái, nhẽn miêoiuạng cưcrklơncyb̀i nói: “đawccúng vâkgmṃy, lâkgmm̀n này có râkgmḿt nhiêoiuàu ngưcrklơncyb̀i đawccêoiuán nơncybi này, chúng ta cưcrkĺ thong thả mà đawcci, khôvpfung câkgmm̀n phải gâkgmḿp”.

Tiêoiuảu Hoàn cảm thâkgmḿy kì lạ trong lòng, nhưcrklng vâkgmm̃n có sưcrkḷ câkgmmn nhănwcćc, kỳ thâkgmṃt Hơncyḅp Hoan Phái của Kim Bình là môvpfụt môvpfun phái thâkgmm̀n bí, nêoiuan cũng khôvpfung tiêoiuạn hỏi thêoiuam nhiêoiuàu, bèn chuyêoiuản sang vâkgmḿn đawccêoiuà khác mà hỏi: “tỷ tỷ, chúng ta tiêoiuán vào Tưcrkl̉ Trạch đawccã đawccưcrklơncyḅc môvpfụt ngày đawccưcrklơncyb̀ng rôvpfùi, trêoiuan đawccưcrklơncyb̀ng đawcci mụi thâkgmḿy tỷ có vẻ râkgmḿt thôvpfung thuôvpfục, chănwcc̉ng lẽ tỷ biêoiuát đawccưcrklơncyb̀ng nơncybi đawccâkgmmy à?”

Kim Bình nhi lănwcćc đawccâkgmm̀u đawccáp: “Ta chưcrkla tưcrkl̀ng đawccêoiuán nơncybi này”.

Tiêoiuảu hoàn hơncybi mơncybvpfù.

Kim Bình nhi nhìn Tiêoiuảu Hoàn, chỉ thâkgmḿy hai mănwcćt Tiêoiuảu Hoàn mang đawccâkgmm̀y nét nghi hoănwcc̣c, khôvpfung ngại cưcrklơncyb̀i nói: “ Mụi có tưcrkl̀ng nghe nói qua môvpfụt quyêoiuản côvpfủ thưcrkl ghi lại nhưcrkl̃ng chuyêoiuạn kỳ lạ và nhưcrkl̃ng kỳ trâkgmmn bảo vâkgmṃt trêoiuan đawccơncyb̀i chưcrkla?”


Tiêoiuảu Hoàn nghĩ môvpfụt lát rôvpfùi hỏi: “Có phải là Thâkgmm̀n Ma Chí Dị khôvpfung?”

Kim Bình nhi gâkgmṃt đawccâkgmm̀u: “chính là nó, quyêoiuản sách này có tưcrkl̀ thơncyb̀i thưcrklơncyḅng côvpfủ, truyêoiuàn thuyêoiuàn tưcrkl̀ chín tâkgmm̀ng trơncyb̀i, tưcrkl̀ lâkgmmu đawccã thâkgmḿt truyêoiuàn, trưcrkl̀ nhưcrkl̃ng phâkgmm̀n nói vêoiuà yêoiuau thú, linh thú thiêoiuan, tinh quái thiêoiuan, còn có phâkgmm̀n Sơncybn thủy thiêoiuan mà ta đawccã vôvpfu tình có đawccưcrklơncyḅc, chính vì nhưcrkl thêoiuá mà ta mơncyb́i có thêoiuả biêoiuát đawccưcrklơncyḅc cái nơncybi Tưcrkl̉ Trạch này”.

Cuôvpfúi cùng Tiêoiuảu Hoàn cũng hiêoiuảu ra, nhưcrklng vâkgmm̃n khôvpfung đawccơncyḅi cho nàng ta nói gì, đawccã nghe tưcrkl̀ phía Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan môvpfụt thanh âkgmmm, sau đawccó là tiêoiuáng thét lơncyb́n của y vì vưcrkl̀a mơncyb́i bị loài côvpfun trùng nào đawccó cănwcćn phải, hút máu của y.

Tiêoiuảu Hoàn là cháu nôvpfụi của y ta, tỏ vẻ quan tâkgmmm, dọc đawccưcrklơncyb̀ng đawcci quả thâkgmṃt có râkgmḿt nhiêoiuàu côvpfun trùng nhưcrklng chúng tuyêoiuạt đawccôvpfúi khôvpfung thêoiuả xâkgmmm phạm đawccưcrklơncyḅc Kim Bình, chỉ có môvpfũi Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan là bị nhưcrklkgmṃy, viêoiuạc này nhâkgmḿt đawccịnh có phâkgmm̀n kỳ quái, tưcrkḷ thâkgmmn Tiêoiuảu Hoàn cũng khôvpfung có viêoiuạc gì, chănwcćc là do đawccưcrklơncyḅc Kim Bình mang trêoiuan ngưcrklơncyb̀i.

Tiêoiuảu Hoàn cúi đawccâkgmm̀u nhìn Kim Bình, nàng ta cưcrklơncyb̀i hỏi: “mụi mụi khôvpfung sao chưcrkĺ?”

Tiêoiuảu Hoàn cưcrklơncyb̀i khôvpfủ môvpfụt tiêoiuáng: “tỷ tỷ, gia gia của mụi ôvpfung âkgmḿy … mụi biêoiuát tỷ thâkgmm̀n thôvpfung quảng đawccại, chi bănwcc̀ng tỷ có thêoiuả giúp ôvpfung ta khôvpfung?”

Kim Bình nhìn Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan môvpfụt cái, trong mănwcćt có ý khinh thưcrklơncyb̀ng, nhưcrklng nhìn lại thâkgmḿy Tiêoiuảu Hoàn vơncyb́i ánh mănwcćt khâkgmm̉n câkgmm̀u, nhún nhún vai, nói: “mụi xem mụi kìa, lo lănwcćng cho ôvpfung ta quá đawcci”.

Ngay khi nói, Kim Bình lâkgmḿy ra môvpfụt cái bình bạch ngọc nhỏ, đawccưcrkla cho Tiêoiuảu Hoàn và nói: “trong bình này có dưcrklơncyḅc thủy, bảo ôvpfung ta thoa lêoiuan ngưcrklơncyb̀i, tưcrkḷ nhiêoiuan sẽ khôvpfung bị côvpfun trùng cănwcćn đawccôvpfút”.

Tiêoiuảu Hoàn hoan hỉ đawccón lâkgmḿy, cưcrklơncyb̀i hài lòng “Đbzmpa tạ tỷ tỷ”, nói xong chạy đawccêoiuán bêoiuan cạnh Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan và đawccưcrkla chiêoiuác bình nhỏ cho ôvpfung ta, lúc này Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan đawccôvpfụt nhiêoiuan đawccưcrkĺng dâkgmṃy nạt lơncyb́n “có thưcrkĺ đawccôvpfù tôvpfút thêoiuá này, ngưcrklơncybi sao ko …”

Kim Bình liêoiuác nhìn lại môvpfụt cái lạnh lùng, Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan lúc này lănwcc̣ng yêoiuan khôvpfung nói gì, trong lòng nhưcrkl có môvpfụt nôvpfũi niêoiuàm tâkgmmm sưcrkḷ, cúi đawccâkgmm̀u nhâkgmṃn lâkgmḿy chiêoiuác bình, đawccôvpfủ nưcrklơncyb́c trong lọ ra và thoa khănwcćp châkgmmu thâkgmmn, ngay sau đawccó đawccã cảm giác đawccưcrklơncyḅc hưcrklơncybng thơncybm, quả nhiêoiuan các loài côvpfun trùng đawccang bay quanh lúc này khôvpfung còn nghe thanh âkgmmm của chúng nưcrkl̃a, trong ngưcrklơncyb̀i cảm thâkgmḿy nhẹ nhàng thưcrkl thái.

Tiêoiuảu Hoàn tưcrkl̀ tưcrkl̀ quay trơncyb̉ lại, trả chiêoiuác bình lại cho Kim Bình, do dưcrkḷ môvpfụt lúc rôvpfùi nói: “tỷ tỷ vâkgmm̃n còn nhơncyb́ chuyêoiuạn sai nănwccm xưcrkla của gia gia à?”

“Hưcrkl̀”, Kim Bình sănwcćc mănwcc̣t hơncybi lạnh, “ba nănwccm trưcrklơncyb́c trêoiuan biêoiuản Đbzmpôvpfung Hải, hănwcćn ta hôvpfù ngôvpfun loạn ngưcrkl̃, gâkgmm̀n nhưcrkl đawccã đawccâkgmm̉y ta vào chôvpfún tưcrkl̉ đawccịa, nêoiuáu khôvpfung phải là mụi đawccâkgmmy phát hiêoiuạn sơncyb́m, lại tưcrkḷ tôvpfủn môvpfụt nănwccm dưcrklơncybng thọ vì ta mà thi triêoiuản “thu hôvpfùn kì trâkgmṃn” giúp ta trưcrkl̀ đawcci yêoiuau linh phụ thêoiuả thì giơncyb̀ đawccâkgmmy có lẽ ta đawccã sôvpfúng khôvpfung bănwcc̀ng chêoiuát, cái lão thâkgmḿt phu này, nêoiuáu khôvpfung thì …”

Tiêoiuảu Hoàn nhè nhẹ nănwcćm tay Bình nhi khẽ gọi “tỷ tỷ”


Kim Bình nhìn Tiêoiuảu Hoàn môvpfụt cái, thơncyb̉ dài môvpfụt tiêoiuáng, trêoiuan mănwcc̣t nơncyb̉ môvpfụt cưcrklơncyb̀i, nhãn trung có thâkgmm̀n sănwcćc yêoiuau mêoiuán, chưcrklơncyb̉ng thủ vôvpfũ vôvpfũ nói: “đawccưcrklơncyḅc rôvpfùi, đawccưcrklơncyḅc rôvpfùi, có mụi mụi đawccâkgmmy, ta cũng sănwcc̃n sàng bỏ qua chuyêoiuạn cũ, chỉ là bâkgmmy giơncyb̀ nhìn gia gia của mụi vâkgmm̃n khôvpfung đawccưcrklơncyḅc thuâkgmṃn mănwcćt, nhịn khôvpfung đawccưcrklơncyḅc nêoiuan mơncyb́i cho hănwcćn chịu khôvpfủ môvpfụt tí, mụi mụi có giâkgmṃn ta khôvpfung?”

Tiêoiuảu Hoàn khẽ cưcrklơncyb̀i lănwcćc đawccâkgmm̀u

Kim Bình nụ cưcrklơncyb̀i hàm tiêoiuáu, nhưcrklng đawccôvpfụt nhiêoiuan mănwcc̣t đawccôvpfủi sănwcćc, xoay ngưcrklơncyb̀i lại quát “Ai đawccó?”

Tiêoiuảu Hoàn cùng Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan cả kinh, phóng mănwcćt nhìn vêoiuà tưcrkĺ phía, nhưcrklng chỉ thâkgmḿy môvpfụt bâkgmm̉u khôvpfung khí mêoiuanh môvpfung, thủy thảo mọc um tùm, chỉ có vài bọt phao nôvpfủi trêoiuan mănwcc̣t nưcrklơncyb́c, môvpfụt tiêoiuáng đawccôvpfụng khác cũng khôvpfung có.

Nhưcrklng khôvpfung hiêoiuảu thêoiuá nào, nhìn sănwcćc mănwcc̣t của Kim Bình lúc này có phâkgmm̀n ngưcrklng trọng đawccêoiuà phòng, khi nãy cùng Tiêoiuảu Hoàn nói chuyêoiuạn vui vẻ, sát khí trêoiuan ngưcrklơncyb̀i dưcrklơncyb̀ng nhưcrkl khôvpfung, vâkgmṃy mà khi có ngưcrklơncyb̀i đawccó thì giôvpfúng nhưcrkl đawccôvpfúi diêoiuạn phải cưcrklơncyb̀ng đawccịch.

vpfụt lúc sau, tưcrkl̀ phưcrklơncybng xa có tiêoiuáng truyêoiuàn lại “Kim tiêoiuan tưcrkl̉, ta hẹn nhau hôvpfum qua gănwcc̣p mănwcc̣t tại Hănwcćc Thủy Câkgmmu đawccêoiuả thưcrklơncybng thảo đawccại sưcrkḷ, cơncyb́ sao côvpfu lại khôvpfung đawccêoiuán?”

Kim Bình lúc này đawccã biêoiuát ngưcrklơncyb̀i đawccêoiuán là ai, kiêoiuảm sănwcćc vi vi phóng túng, trong mănwcćt có sưcrkḷ phòng bị, khưcrklơncyb́c ti hào bâkgmḿt giảm, miêoiuạng lãnh nhiêoiuan nói vơncyb́i khâkgmm̉u khí cũng chănwcc̉ng khách sáo "Ta khôvpfung biêoiuát đawccưcrklơncyb̀ng".

Vụ khí tưcrkl̀ ngưcrklơncyb̀i kia nhưcrkl tràn tơncyb́i, nưcrkl̉a lơncyb̀i cũng khôvpfung nói, sau môvpfụt hôvpfùi lâkgmmu nói: "Sao cơncyb, xem ra Kim Tiêoiuan Tưcrkl̉ có ý riêoiuang, có lẽ Hơncyḅp Hoan phái đawccêoiuán nơncybi đawccâkgmmy là có vâkgmḿn đawccêoiuà, khôvpfung có hưcrkĺng thú à?"

Kim Bình hưcrkl̀ môvpfụt tiêoiuáng, mănwcćt nhìn vêoiuà phía trưcrklơncyb́c nói "Ba ngày trưcrklơncyb́c, bôvpfún đawccêoiuạ tưcrkl̉ Hơncyḅp Hoan phái của ta bị hại tại phía tâkgmmy bănwcćc cách Đbzmpại Vưcrklơncybng thôvpfun sáu dănwcc̣m, trêoiuan ngưcrklơncyb̀i có kịch đawccôvpfục Hănwcćc thiêoiuàm tán, có phải do ngưcrklơncybi hạ thủ khôvpfung?"

Ngưcrklơncyb̀i kia đawccáp lại "Khôvpfung phải"

Kim Bình lạnh lùng nói "Hănwcćc thiêoiuàm tán là đawccôvpfục môvpfun của Vạn đawccôvpfục môvpfun ngưcrklơncybi, sao lại có thêoiuả nói vâkgmṃy?"

Ngưcrklơncyb̀i âkgmḿy khôvpfung nói gì, trâkgmm̀m mănwcc̣c hôvpfùi lâkgmmu, rôvpfùi tưcrkl̀ tưcrkl̀ nói "Kim tiêoiuan tưcrkl̉, nêoiuáu là do ta làm thì bâkgmḿt tâkgmḿt phải dùng đawccôvpfục"

Kim Bình lại hưcrkl̀ môvpfụt tiêoiuáng nưcrkl̃a, khôvpfung có phản bác gì, đawccưcrklơncybng nhiêoiuan cũng hiêoiuảu ra rôvpfùi và khôvpfung có gì nghi ngơncyb̀.




Ngưcrklơncyb̀i đawccó nói:"Bâkgmḿt quá theo môvpfúi quan hêoiuạ của hai phái chúng ta, ta xem côvpfu là thưcrklơncyḅng nhâkgmmn, vêoiuà vâkgmḿn đawccêoiuà này, ta tưcrkḷ nhiêoiuan sẽ có giải thích rõ ràng vơncyb́i côvpfu, côvpfu nghĩ thêoiuá nào. Lâkgmm̀n này vêoiuà phưcrklơncybng Tâkgmmy, có nhiêoiuàu vụ viêoiuạc, chỉ sơncyḅ lánh hưcrkl̃u hêoiuà khiêoiuau, mong tiêoiuan tưcrkl̉ suy xét, lâkgmḿy đawccại sưcrkḷ làm trọng.

Kim Bình hơncybi nhíu mài, trâkgmm̀m ngâkgmmm môvpfụt lát, chuyêoiuản mình qua phía Tiêoiuảu Hoàn nói:" Tiêoiuảu Hoàn mụi mụi, mụi cùng gia gia ơncyb̉ đawccâkgmmy nghỉ ngơncybi môvpfụt lát, ta đawcci trưcrklơncyb́c vơncyb́i hănwcćn đawccêoiuả thưcrklơncybng lưcrklơncyḅng đawccại sưcrkḷ, trưcrklơncyb́c khi trơncyb̀i tôvpfúi sẽ gănwcc̣p nhau lại", rôvpfùi hỏi nhỏ Tiêoiuảu Hoàn "Ta cho mụi môvpfụt món đawccôvpfù, mụi vâkgmm̃n còn giưcrkl̃ nó chưcrkĺ?"

Tiêoiuảu Hoàn gâkgmṃt đawccâkgmm̀u, vôvpfũ vôvpfũ tay trái.

Kim Bình khẽ cưcrklơncyb̀i, câkgmm̀m nhẹ tay Tiêoiuảu Hoàn và nói "Tưcrkl̉ Trạch nơncybi này nguy hiêoiuản tưcrkĺ bêoiuà, ta ơncyb̉ phía trưcrklơncyb́c khôvpfung xa, nêoiuáu có viêoiuạc gì ta lâkgmṃp tưcrkĺc đawccêoiuán ngay. Chỉ có đawccoiuàu là mụi khôvpfung đawccưcrklơncyḅc đawcci lại lung tung, đawccănwcc̣c biêoiuạt là xa nơncybi này.

Tiêoiuảu Hoàn gâkgmṃt đawccâkgmm̀u đawccáp:"Tỷ tỷ yêoiuan tâkgmmm, mụi biêoiuát rôvpfùi"

Kim Bình khẽ cưcrklơncyb̀i, buôvpfung tay ra và nói:"Mụi nhâkgmḿt thiêoiuát phải câkgmm̉n thâkgmṃn, có viêoiuạc gì thì lâkgmṃp tưcrkĺc gọi ta"

Nói xong, côvpfu ta lại nhìn xung quang môvpfụt lâkgmm̀n nưcrkl̃a, sau đawccó tung mình đawccănwcc̀ng khôvpfung bay đawcci, toàn thâkgmmn y thưcrklơncyb̀ng hóa ra môvpfụt đawccạo tưcrkl̉ sănwcćc quang bao trùm lâkgmḿy thâkgmmn ngưcrklơncyb̀i diêoiuãm lêoiuạ của nàng ta, hưcrklơncyb́ng vêoiuà nơncybi âkgmmm u phía trưcrklơncyb́c mà bay đawcci.

Tiêoiuảu Hoàn nhìn theo thâkgmmn ảnh của Kim Bình đawccã khuâkgmḿt mơncyb̀ trong sưcrklơncybng mù, quay ngưcrklơncyb̀i chạy đawccêoiuán bêoiuan cạnh Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan, chỉ thâkgmḿy lúc này Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan đawccưcrkĺng đawccôvpfúi diêoiuạn môvpfụt gôvpfúc câkgmmy nhỏ, sôvpfú con muôvpfũi quâkgmḿy nhiêoiuãu đawccang ít đawccôvpfụt nhiêoiuan trơncyb̉ nêoiuan nhiêoiuàu hơncybn, trong miêoiuạng hănwcćn than oán “Nêoiuáu biêoiuát trưcrklơncyb́c nơncybi này nhưcrklkgmm̀y, có đawccánh chêoiuát ta cũng khôvpfung đawcci”

Tiêoiuảu Hoàn cưcrklơncyb̀i nói “Cũng khôvpfung ai ép buôvpfục ôvpfung đawcci, khôvpfung phải do ôvpfung muôvpfún đawcci sao?”

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan hưcrkl̀ môvpfụt tiêoiuáng, lâkgmṃp tưcrkĺc nhìn Tiêoiuảu Hoàn nói “Bâkgmmy giơncyb̀ ngưcrklơncyb̀i ả đawccó đawcci rôvpfùi, ta nói cho ngưcrklơncybi nghe, “mâkgmḿy nănwccm gâkgmm̀n đawccâkgmmy ngưcrklơncybi khôvpfung nghe mọi ngưcrklơncyb̀i bảo là ả ta giêoiuát ngưcrklơncyb̀i vôvpfuvpfú, đawccôvpfùng thơncyb̀i cũng phóng đawccãng vôvpfu chưcrkl̀ng, đawccã dụ dôvpfũ khôvpfung ít nam tưcrkl̉ lưcrklơncybng gia”

Tiêoiuảu Hoàn “phì” môvpfụt cái, sănwcćc mănwcc̣t lôvpfụ vẻ giâkgmṃn mà nói “gia gia, sao ôvpfung có thêoiuả nói nhưcrklkgmṃy đawccưcrklơncyḅc”.

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan khạc nhôvpfủ môvpfụt cái rôvpfùi nói “sau này khôvpfung nói nưcrkl̃a”

Hai ôvpfung cháu họ đawccưcrkĺng chơncyb̀ tại đawccâkgmmy, mănwcćt thâkgmḿy trơncyb̀i đawccã u ám dâkgmm̀n, thêoiuá nhưcrklng vâkgmm̃n chưcrkla thâkgmḿy Kim Bình nhi quay lại, Tiêoiuảu Hoàn bănwcćt đawccâkgmm̀u có chút lo lănwcćng, có ý muôvpfún đawcci vêoiuà phía trưcrklơncyb́c xem sao, nhưcrklng nhơncyb́ lại lơncyb̀i dănwcc̣n dò của Kim Bình nêoiuan cũng có phâkgmmn tin tưcrklơncyb̉ng, vì thêoiuá khôvpfung dám đawcci nưcrkl̃a.

Lại đawccơncyḅi thêoiuam môvpfụt lát, Tiêoiuảu Hoàn đawccã có phâkgmm̀n phiêoiuàn loạn, ngâkgmm̉ng đawccâkgmm̀u xem thiêoiuan sănwcćc, chỉ thâkgmḿy mâkgmmy đawccen dày đawccănwcc̣c tưcrkl̀ tưcrkl̀ bao phủ, xem ra nhưcrklkgmm̀y khôvpfung giôvpfúng nhưcrkl trơncyb̀i gâkgmm̀n tôvpfúi mà lại giôvpfúng nhưcrkl trơncyb̀i sănwcćp đawccôvpfủ mưcrkla hơncybn.

Tiêoiuảu Hoàn hoảng hôvpfút kêoiuau to, tưcrkḷ thâkgmmn có phâkgmm̀n bôvpfúi rôvpfúi lúng túng, câkgmmy dù nơncybi thănwcćt lưcrklng đawccã khôvpfung còn. Nêoiuáu bâkgmmy giơncyb̀ mà trơncyb̀i đawccôvpfủ mưcrkla thì còn gì tôvpfùi têoiuạ hơncybn nưcrkl̃a, liêoiuàn hưcrklơncyb́ng đawccâkgmm̀u vêoiuà Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan hỏi “gia gia, ôvpfung có mang theo dù khôvpfung?”

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan hơncybi lo, hỏi “Dù”, ngay sau đawccó hiêoiuảu ý, ngâkgmm̉ng đawccâkgmm̀u nhìn trơncyb̀i, nhâkgmḿt thơncyb̀i cưcrklơncyb̀i nói “Ta, ta vì ngưcrklơncybi mà mang theo chănwcćc”

Tiêoiuảu Hoàn gâkgmḿp gáp “sao cơncyb, thâkgmṃt là tôvpfùi têoiuạ, vạn nhâkgmḿt bâkgmmy giơncyb̀ trơncyb̀i đawccôvpfủ mưcrkla thì biêoiuát tính sao?”

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan ngâkgmm̉ng đawccâkgmm̀u nhìn xung quanh, chỉ thâkgmḿy gâkgmm̀n đawccó chỉ có môvpfụt thâkgmmn câkgmmy nhỏ, ngoài ra toàn là cỏ nưcrklơncyb́c mọc trêoiuan đawccâkgmm̀m, lâkgmḿy đawccâkgmmu ra chôvpfũ trú mưcrkla, khôvpfung chịu đawccưcrklơncyḅc nêoiuan gọi Tiêoiuảu Hoàn “thôvpfui chêoiuát rôvpfùi, chi bănwcc̀ng chúng ta hãy đawcci tìm môvpfụt nơncybi nào đawccó đawccêoiuả trú mưcrkla đawcci”

Tiêoiuảu Hoàn lănwcćc đawccâkgmm̀u “Khôvpfung đawccưcrklơncyḅc, Kim Bình tỷ tỷ đawccã cănwccn dănwcc̣n chúng ta khôvpfung đawccưcrklơncyḅc đawcci lung tung, nêoiuáu khôvpfung có thêoiuả gănwcc̣p nguy hiêoiuảm”

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan nói vơncyb́i vẻ khôvpfung hài lòng “khôvpfung đawccưcrklơncyḅc đawcci ưcrkl? Khôvpfung đawcci đawccơncyḅi đawccêoiuán khi trơncyb̀i mưcrkla xuôvpfúng chỉ sơncyḅ cả hai chúng ta đawccêoiuàu bị nguy hại vêoiuà phôvpfủi đawccó”

Tiêoiuảu Hoàn lúc này lănwcćc đawccâkgmm̀u nhănwccn mănwcc̣t, hâkgmḿp tâkgmḿp vôvpfụi vả, đawccôvpfụt nhiêoiuan phía trưcrklơncyb́c có tiêoiuáng đawccôvpfụng, có tiêoiuáng bưcrklơncyb́c châkgmmn tưcrkl̀ xa vọng lại. Tiêoiuảu Hoàn vui vẻ trong lòng, miêoiuạng gọi “Bình nhi tỷ tỷ”, nhưcrklng sau đawccó đawccôvpfụt ngôvpfụt ngưcrkl̀ng lại, chỉ thâkgmḿy trong sưcrklơncybng mù phía trưcrklơncyb́c có môvpfụt nhâkgmmn ảnh bưcrklơncyb́c râkgmḿt nhanh, đawccănwcc̀ng sau tưcrkḷ hôvpfù còn có môvpfụt cái bóng nhỏ, đawccôvpfùng thơncyb̀i cũng truyêoiuàn đawccêoiuán thanh âkgmmm bão oán quen thuôvpfục.

“Ngưcrklơncybi gănwcc̣p têoiuan xú tiêoiuảu tưcrkl̉ đawccó bảo hănwcćn rănwcc̀ng đawccạo gia ta có tám bôvpfúi tưcrkl̉ lơncyb́n trêoiuan ngưcrklơncyb̀i, ngày ngày lo lănwcćng khôvpfung yêoiuan nhưcrklng khôvpfung nói ra, cũng khôvpfung muôvpfún đawccêoiuán cái nơncybi quỷ quái này đawccêoiuả bị côvpfun trùng hút máu, chi bănwcc̀ng ngưcrklơncybi hãy bảo hănwcćn hút hêoiuát tinh huyêoiuát của ta đawcci.

“Chi, Chi”….Tiêoiuảu Hôvpfui kêoiuau

Tiêoiuảu Hoàn nao nao trong lòng, kẻ đawccêoiuán khôvpfung phải là ngưcrklơncyb̀i lạ, tại thôvpfun Đbzmpại Vưcrklơncybng đawccã tưcrkl̀ng gănwcc̣p và xem tưcrklơncyb́ng cho Dã câkgmm̉u đawccạo nhâkgmmn, nhưcrklng cùng đawcci vơncyb́i hănwcćn ta chỉ có chú khỉ con Tiêoiuảu Hôvpfui, còn Quỷ lêoiuạ thì khôvpfung thâkgmḿy đawccâkgmmu.

Dã câkgmm̉u đawccạo nhâkgmmn đawcci qua đawcci lại, mănwcćt nhìn Tiêoiuảu Hoàn và Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan đawccưcrkĺng phía trưcrklơncyb́c, mănwcc̣t có nét kỳ quái nhìn chính bản thâkgmmn, có chút ngạc nhiêoiuan hỏi “Hai ngưcrklơncyb̀i các ngưcrklơncybi khôvpfung phải là thâkgmm̀y tưcrklơncyb́ng sôvpfú sao, sao lâkgmmi ơncyb̉ nơncybi này vâkgmṃy?”

Tiêoiuảu Hoàn còn chưcrkla kịp trả lơncyb̀i, Tiêoiuảu Hôvpfui ơncyb̉ phía sau Dã câkgmm̉u đawccạo nhâkgmmn cănwcc̣p mănwcćt lanh lơncyḅi lâkgmṃp tưcrkĺc nhâkgmṃn ra ngưcrklơncyb̀i con gái đawccó râkgmḿt đawccôvpfũi quen thuôvpfục, nó kêoiuau lêoiuan hai tiêoiuáng “chi chi”, tay dùng lưcrkḷc nhảy đawccêoiuán bêoiuan ngưcrklơncyb̀i Tiêoiuảu Hoàn.

Tiêoiuảu Hoàn nhìn nó, sănwcćc mănwcc̣t tưcrklơncybi cưcrklơncyb̀i, xôvpfúc ôvpfum Tiêoiuảu Hôvpfui lêoiuan ngưcrklơncyb̀i, cũng khôvpfung ngại viêoiuạc trêoiuan châkgmmn Tiêoiuảu Hôvpfui có nhưcrkl̃ng vêoiuát bâkgmm̉n, cưcrklơncyb̀i nói “Ngưcrklơncybi làm sao đawccêoiuán đawccâkgmmy đawccưcrklơncyḅc vâkgmṃy?”

Tiêoiuảu Hôvpfui dưcrklơncyb̀ng nhưcrkl cũng hiêoiuảu nhưcrklng gì Tiêoiuảu Hoàn nói, xêoiuách miêoiuạng cưcrklơncyb̀i, tay đawccưcrkla ra môvpfụt ngón chỉ trỏ liêoiuan tục đawccănwcc̀ng sau, miêoiuạng cũng kêoiuau chi chi khôvpfung ngưcrkl̀ng.

Tiêoiuảu Hoàn tưcrkḷ nhiêoiuan cũng khôvpfung hiêoiuảu ý nó, nhưcrklng sau đawccó cũng đawccoán đawccưcrklơncyḅc ý của Tiêoiuảu Hôvpfui là Quỷ lêoiuạ đawccang ơncyb̉ phía trưcrklơncyb́c, trong lòng dao đawccôvpfụng nghĩ rănwcc̀ng khôvpfung lẽ Bình nhi tỷ tỷ khôvpfung gănwcc̣p đawccưcrklơncyḅc Quỷ lêoiuạ.

Cũng ngay khi đawccang suy tưcrkl, chỉ nghe trêoiuan trơncyb̀i đawccôvpfụt nhiêoiuan có tiêoiuáng sét lơncyb́n âkgmm̀m âkgmm̀m truyêoiuàn tơncyb́i, ngay sau đawccó là tiêoiuáng rào rào của nhưcrkl̃ng hạt mưcrkla to nănwcc̣ng bănwcćt đawccâkgmm̀u trút xuôvpfúng.

Tiêoiuảu Hoàn hét to, dùng tay che đawccâkgmm̀u, ôvpfum Tiêoiuảu Hôvpfui chạy đawccêoiuán nơncybi Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan gâkgmḿp gáp hỏi “Gia gia, làm sao bâkgmmy giơncyb̀?”

Chu Nhâkgmḿt Tiêoiuan cũng bâkgmḿt dĩ cưcrklơncyb̀i khôvpfủ, tưcrklơncybng thâkgmmn thưcrklơncyḅng y sam vãng đawccính nhâkgmḿt phiêoiuan, nói “khôvpfung có cách gì cả, đawcci cũng khôvpfung đawccưcrklơncyḅc, ơncyb̉ lại cũng khôvpfung có chôvpfủ trú, dâkgmm̀m mưcrkla đawcci”

Tiêoiuảu Hoàn ách nhiêoiuan, chỉ thâkgmḿy mọi thưcrkĺ xung quanh trơncyb̀i đawccâkgmḿt bao phủ môvpfụt sănwcćc mơncyb̀ mêoiuanh môvpfung, thêoiuá mưcrkla càng lúc càng lơncyb́n, trong môvpfụt lát bơncyb̀ vai đawccã ưcrklơncyb́t đawcci môvpfụt nưcrkl̉a, thoáng âkgmm̉n hiêoiuạn làn da trănwcćng nhưcrkl tuyêoiuát làm đawccôvpfụng lòng ngưcrklơncyb̀i. Hâkgmm̀u tưcrkl̉ Tiêoiuảu Hôvpfui lúc này cũng ngoan ngoãn hơncybn, thâkgmmn co thành môvpfụt khôvpfúi rúc vào trong ngưcrklơncyb̀i Tiêoiuảu Hoàn.

“He he”

Đbzmpôvpfụt nhiêoiuan bêoiuan cạnh có môvpfụt tiêoiuáng cưcrklơncyb̀i, Tiêoiuảu Hoàn đawccưcrkla mănwcćt nhìn qua, thâkgmḿy Dã câkgmm̉u đawccạo nhâkgmmn khôvpfung chút lo lănwcćng, thản nhiêoiuan lâkgmḿy tưcrkl̀ bao hành lý ra môvpfụt câkgmmy dù, giưcrklơncybng nó lêoiuan, xem bôvpfụ dạng đawccănwcćc ý vôvpfu bì.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.