Tru Tiên

Chương 83 : Cựu nghiệt

    trước sau   
   

Đcajoám đukzrôvlgjng lôvlgj̣n xôvlgj̣n hơkqnḳp lại thành môvlgj̣t đukzroàn, mang theo Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn tiêsclún đukzrêsclún Ngọc Thanh Đcajosclụn. Nhưzabing lúc đukzró, ơkqnk̉ bêsclun trong Ngọc Thanh Đcajosclụn, cũng bị tàn phá tan hoang, kiêsclún trúc hùng vĩ của đukzrsclụn đukzrã bị sụt lơkqnk̉ hưzabi hỏng quá nưzabỉa, nhưzabĩng viêsclun đukzrá, nhưzabĩng mảnh gôvlgj̃ vụn la liêsclụt khăvlgj́p nơkqnki.

Bọn Đcajosclùn Bâuunśt Dịch đukzrêsclụ tưzabỉ nhanh chóng chỉnh đukzrôvlgj́n lại tạo ra môvlgj̣t khoảng đukzrâuunśt trôvlgj́ng, tưzabì bêsclun cạnh kéo lâuunśy môvlgj̣t cái ghêsclú, mơkqnk̀i Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn cùng các vị trưzabiơkqnk̉ng lão ngôvlgj̀i xuôvlgj́ng, trêsclun ngưzabiơkqnk̀i có linh đukzrơkqnkn gì kịp lâuunśy ra trong môvlgj̣t lúc đukzrêsclùu nhưzabiơkqnk̀ng cho Đcajoạo Huyêsclùn nuôvlgj́t hêsclút.

Bọn Đcajosclùn Bâuunśt Dịch nhìn săvlgj́c măvlgj̣t Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn trăvlgj́ng bêsclụch nhưzabi khôvlgjng còn giọt máu, đukzrăvlgj̣c biêsclụt là vêsclút thưzabiơkqnkng ơkqnk̉ bụng máu lan ra gâuunśp mâuunśy lâuuns̀n đukzrã bị đukzrôvlgjng lại tưzabì lúc nào, dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi nhuôvlgj́m đukzren cả vạt áo, bâuunśt giác đukzrêsclùu có vẻ ưzabiu tưzabi.

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn rõ ràng là bị thưzabiơkqnkng râuunśt năvlgj̣ng, râuunśt mêsclụt mỏi, sau khi tỉnh dâuunṣy, ngay cả nói cũng khôvlgjng thêsclủ mơkqnk̉ miêsclụng đukzrưzabiơkqnḳc. Đcajosclùn Bâuunśt Dịch liêsclùn đukzrem Đcajoại Hoàng Đcajoan mà mình khôvlgj̉ côvlgjng luyêsclụn thành đukzrưzabia cho Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn phục ngay vào 3 viêsclun. Qua môvlgj̣t lúc thuôvlgj́c có tác dụng, vêsclút thưzabiơkqnkng của Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn mơkqnḱi có vẻ khá lêsclun.

Lúc đukzró các Trưzabiơkqnk̉ng lão đukzrêsclụ tưzabỉ xung quanh đukzrêsclùu xúm lại, bọn Lâuunsm Kinh vũ, Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm cùng Lục Tuyêsclút Kì cũng đukzrã đukzrêsclún nơkqnki, vưzabìa nhìn thâuunśy Chưzabiơkqnk̉ng môvlgjn Châuunsn Nhâuunsn bị thưzabiơkqnkng năvlgj̣ng nhưzabiuunṣy, bâuunśt giác thâuunśt săvlgj́c. Môvlgj̣t lúc sau bọn ngưzabiơkqnk̀i Tôvlgj́ng Đcajoại Nhâuunsn, Têsclù Hạo cũng kịp vêsclù đukzrêsclún nơkqnki.


Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn tinh thâuuns̀n đukzrã có chút hôvlgj̀i phục, khẽ mơkqnk̉ măvlgj́t, thâuunśy bọn Đcajosclùn Bâuunśt Dịch xung quanh nét măvlgj̣t đukzrâuuns̀y lo âuunsu đukzrang nhìn mình, bèn gưzabiơkqnḳng cưzabiơkqnk̀i nói: “Ta vâuuns̃n còn trụ đukzrưzabiơkqnḳc, khôvlgjng hêsclù gì đukzrâuunsu.”

Bọn ngưzabiơkqnk̀i Đcajosclùn Bâuunśt Dịch giơkqnk̀ mơkqnḱi thơkqnk̉ phào nhẹ nhõm, môvlgj̣t ngưzabiơkqnk̀i trong bọn họ chơkqnḳt nghĩ đukzrêsclún thanh côvlgj̉ kiêsclúm Tru Tiêsclun trong truyêsclùn thuyêsclút, lại nhìn thâuunśy Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn hai tay trôvlgj́ng khôvlgjng, lại khôvlgjng thâuunśy bóng dáng Tru tiêsclun đukzrâuunsu cả. Ngoài Ngọc Thanh Đcajosclụn, linh thú thuỷ kì đukzrang lâuunsn năvlgj̀m xuôvlgj́ng chôvlgj̃ đukzró, cũng chưzabia quay lại đukzrâuuns̀m Bích Thuỷ, nhưzabing ơkqnk̉ gâuuns̀n quanh nó, cũng chăvlgj̉ng hêsclù nhìn thâuunśy bóng dáng của Tru tiêsclun côvlgj̉ kiêsclúm đukzrâuunsu.

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn tưzabì tưzabì nhìn bôvlgj́n phía, săvlgj́c măvlgj̣t biêsclún đukzrôvlgj́i môvlgj̣t chút, chỉ thâuunśy bọn Thanh Vâuunsn môvlgjn đukzrêsclụ tưzabỉ đukzrưzabíng xung quanh dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi đukzrã mâuunśt hơkqnkn nưzabỉa, ngạc nhiêsclun nói: “vưzabìa nãy sau khi ta đukzri, ơkqnk̉ đukzrâuunsy, ơkqnk̉ đukzrâuunsy đukzrã xảy ra thưzabiơkqnkng vong nhưzabi thêsclú nào?”

Đcajosclùn Bâuunśt Dịch đukzrưzabíng gâuuns̀n ôvlgjng ta nhâuunśt do dưzabị môvlgj̣t chút, đukzráp khẽ:

- Trưzabiơkqnk̉ng môvlgjn sưzabi huynh, huynh vâuuns̃n nêsclun dưzabiơkqnk̃ng thưzabiơkqnkng trưzabiơkqnḱc đukzrã…

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn quát: “mau nói!”

Đcajosclùn Bâuunśt Dịch băvlgjn khoăvlgjn môvlgj̣t lúc, quay ngưzabiơkqnk̀i lại nhìn mọi ngưzabiơkqnk̀i, dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi muôvlgj́n môvlgj̣t lâuuns̀n nưzabĩa xác nhâuunṣn lại, sau đukzró hạ giọng nói lại cho Đcajoạo Huyêsclùn vêsclù thưzabiơkqnkng vong.

Trâuunṣn chiêsclún này, Thanh vâuunsn môvlgjn quả thâuunṣt thưzabiơkqnkng vong thảm trọng, dưzabiơkqnḱi sưzabị tâuunśn côvlgjng của ma giáo, hai mưzabiơkqnki lăvlgjm vị trưzabiơkqnk̉ng lão chiêsclún đukzrâuunśu chêsclút mâuunśt mưzabiơkqnk̀i bôvlgj́n ngưzabiơkqnk̀i, bôvlgj́n, năvlgjm ngưzabiơkqnk̀i trọng thưzabiơkqnkng, bảy ngưzabiơkqnk̀i ngôvlgj̀i đukzró, trưzabì trưzabiơkqnk̉ng môvlgjn đukzrạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn ra, Long Thủ Phong Thưzabiơkqnkng Tùng đukzrạo nhâuunsn phản bôvlgj̣i, Thủ tọa Triêscluu Dưzabiơkqnkng Phong Thưzabiơkqnkng Chánh Lưzabiơkqnkng, Thủ tọa Lạc Hà Phong Thiêsclun Vâuunsn Đcajoạo Nhâuunsn khôvlgjng may chêsclút đukzri, còn lại Đcajosclùn Bâuunśt Dịch và đukzrưzabíng đukzrâuuns̀u Phong Hôvlgj̀i Phong Tăvlgjng Thúc Thưzabiơkqnk̀ng, cũng đukzrã mâuunśt hêsclút tinh thâuuns̀n, thưzabiơkqnkng tích đukzrâuuns̀y mình, chỉ có Thuỷ Nguyêsclụt đukzrại sưzabi của Tiêsclủu Trúc Phong vì hôvlgj̣ tôvlgj́ng bọn Hoăvlgj̀ng đukzrại sưzabi của Thiêsclun âuunsm tưzabị lại khôvlgjng găvlgj̣p trơkqnk̉ ngại gì lơkqnḱn.

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn thâuunsn hình rung đukzrôvlgj̣ng, có vẻ nhưzabi khôvlgjng thêsclủ tiêsclúp tục trụ vưzabĩng. Thanh Vâuunsn Môvlgjn vôvlgj́n tưzabị hào vêsclù thưzabịc lưzabịc của mình, trong trâuunṣn đukzrâuunśu này, dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi đukzrã tôvlgj̉n hại râuunśt nhiêsclùu.

Trêsclun măvlgj̣t Đcajosclùn Bâuunśt Dịch có nét bi phâuuns̃n, hạ giọng nói:

- Trưzabiơkqnk̉ng môvlgjn sưzabi huynh, môvlgj́i huyêsclút hải thâuunsm cưzabìu lâuuns̀n này, chúng ta nhâuunśt đukzrịnh sẽ báo thù, chỉ là trưzabiơkqnḱc măvlgj́t thâuunsn thêsclủ của huynh đukzrang râuunśt nguy câuunśp, nhâuunśt thiêsclút là khôvlgjng nêsclun quá thưzabiơkqnkng tâuunsm lúc này.

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn thơkqnk̉ dài, khép măvlgj́t giâuuns̃m châuunsn nói: “Đcajoạo Huyêsclùn ta xin tạ lôvlgj̃i vơkqnḱi Thanh Vâuunsn Môvlgjn liêsclụt tôvlgj̉ liêsclụt tôvlgjng”

Thanh đukzrsclụu thêscluzabiơkqnkng, nôvlgj̃i đukzrau đukzrơkqnḱn trong lòng nói khôvlgjng hêsclút đukzrưzabiơkqnḳc, mọi ngưzabiơkqnk̀i nghe thâuunśy, nhâuunśt thơkqnk̀i đukzrêsclùu trâuuns̀m măvlgj̣c khôvlgjng nói lêsclun lơkqnk̀i.


Lúc đukzró, trêsclun bãi hoang tàn bêsclun cạnh, môvlgj̣t khôvlgj́i gôvlgj̃ đukzrôvlgj̣t nhiêsclun phát ra môvlgj̣t tiêsclúng, rơkqnki xuôvlgj́ng, tưzabì trong đukzrôvlgj́ng đukzrôvlgj̉ nát thò ra môvlgj̣t cái đukzrâuuns̀u. Mọi ngưzabiơkqnk̀i môvlgj̣t phen cả kinh, đukzrịnh thâuuns̀n nhìn lại, bâuunśt giác đukzrêsclùu cảm thâuunśy lo sơkqnḳ, ngưzabiơkqnk̀i mà bao lâuunsu nay vâuuns̃n bị bêsclụnh thâuuns̀n kinh, Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc, cũng khôvlgjng biêsclút tưzabì lúc nào đukzrã đukzri vào Ngọc Thanh đukzrsclụn. Nhưzabing trong trâuunṣn chiêsclún kinh thiêsclun đukzrôvlgj̣ng đukzrịa vưzabìa rôvlgj̀i, khôvlgjng biêsclút ôvlgjng ta trôvlgj́n ơkqnk̉ chôvlgj̃ nào, lâuuns̀n này xuâuunśt hiêsclụn, thâuunsn hình đukzrâuuns̀y nhưzabĩng vêsclút bụi bâuuns̉n, nhưzabing nhìn thâuuns̀n săvlgj́c thì dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi khôvlgjng có vẻ gì là sơkqnḳ hãi, ngơkqnk̀ nghêsclụch cưzabiơkqnk̀i cưzabiơkqnk̀i.

Lúc đukzró Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm đukzrưzabíng môvlgj̣t bêsclun cùng vơkqnḱi Lâuunsm Kinh Vũ đukzrôvlgj̀ng thơkqnk̀i cũng tiêsclún lêsclun, rôvlgj́t cục môvlgj́i quan hêsclụ khôvlgjng thêsclủ nói là nôvlgjng cạn giưzabĩa bọn hăvlgj́n và Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc cũng đukzrã khiêsclún bọn hăvlgj́n tiêsclún đukzrêsclún gâuuns̀n, Lâuunsm Kinh Vũ thay hăvlgj́n kiêsclủm tra môvlgj̣t lưzabiơkqnḳt, quả nhiêsclun trêsclun thâuunsn ngoài vài vêsclút xâuunsy xưzabiơkqnḱc bêsclun ngoài, thì nhìn chung là toàn nhưzabĩng vêsclút thưzabiơkqnkng xoàng. Đcajoâuunsy là quả là sưzabị ngạc nhiêsclun quá mưzabíc vơkqnḱi râuunśt nhiêsclùu ngưzabiơkqnk̀i ơkqnk̉ Thanh Vâuunsn Môvlgjn đukzrạo hạnh còn cao hơkqnkn lão trăvlgjm ngàn lâuuns̀n.

Hai ngưzabiơkqnk̀i thơkqnk̉ phào, trao đukzrôvlgj̉i nhau ánh măvlgj́t nhẹ nhõm. Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu phàm lúc đukzró tâuunsm tình cũng có chút bình phục trơkqnk̉ lại, dưzabiơkqnk̀ng nhưzabisclụ khí hung mãnh ơkqnk̉ trong thâuunsn thêsclủ, đukzrã tưzabì tưzabì rơkqnk̀i bỏ cùng vơkqnḱi sưzabị biêsclún mâuunśt của Thưzabiơkqnkng Tùng đukzrạo nhâuunsn, đukzrăvlgj̣c biêsclụt là lúc vưzabìa nãy ơkqnk̉ sau núi viêsclục hăvlgj́n cùng vơkqnḱi bọn ma giáo áo đukzren chém giêsclút lâuuns̃n nhau, cũng dâuuns̀n dâuuns̀n trâuunśn tĩnh lại.

vlgj̣t ý nghĩ thoáng qua, hăvlgj́n dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi nhơkqnḱ đukzrêsclún đukzrsclùu gì đukzró, ánh măvlgj́t bâuunśt giác nhìn vêsclù môvlgj̣t phía khác, chỉ thâuunśy ngưzabiơkqnk̀i vưzabìa nhìn hăvlgj́n vơkqnḱi ánh măvlgj́t dưzabĩ tơkqnḳn kì lạ, Lục Tuyêsclút Kì, lúc đukzró măvlgj̣t trâuuns̀m măvlgj̣c nhưzabizabiơkqnḱc, khôvlgjng nói môvlgj̣t lơkqnk̀i đukzrưzabíng đukzró, cũng khôvlgjng biêsclút trong lòng đukzrang nghĩ đukzrêsclún đukzrsclùu gì?”

***

Chúng nhâuunsn Ma giáo liêsclùu chêsclút mơkqnk̉ môvlgj̣t con đukzrưzabiơkqnk̀ng máu, lao qua Tru tiêsclun kiêsclúm trâuunṣn của Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn, trôvlgj́n thoát khỏi Thôvlgjng Thiêsclun Phong.

zabiơkqnḱi châuunsn Thanh Vâuunsn Sơkqnkn, Quỷ Vưzabiơkqnkng là ngưzabiơkqnk̀i trâuunśn đukzrịnh lại đukzrâuuns̀u tiêsclun, lão lêsclun tiêsclúng hét giáo chúng đukzrang kinh hôvlgj̀n bạt vía dưzabìng lại, rôvlgj̀i đukzrsclủm lại nhâuunsn thủ của tưzabí đukzrại hêsclụ phái. Sau đukzró, Quỷ Vưzabiong, Đcajoôvlgj̣c Thâuuns̀n, Ngọc Dưzabiơkqnkng Tưzabỉ cùng bọn Tam Diêsclụu Tiêsclun Tưzabỉ đukzri cùng vơkqnḱi nhau, chỉ nhìn nhau mà khôvlgjng nói môvlgj̣t lơkqnk̀i.

Thanh Vâuunsn Môvlgjn tôvlgj̉n thưzabiơkqnkng vôvlgj cùng năvlgj̣ng nêsclù, nhưzabing Ma giáo cũng chăvlgj̉ng dêsclũ chịu gì.

zabì môvlgj̣t trăvlgjm năvlgjm trưzabiơkqnḱc, sau khi ma giáo đukzrại bại, nhưzabĩng năvlgjm gâuuns̀n đukzrâuunsy ngưzabiơkqnk̀i trong ma giáo khôvlgjng ai là khôvlgjng côvlgj́ sưzabíc khôvlgji phục lại, cho đukzrêsclún ngày nay, thưzabịc lưzabịc của ma giáo và tưzabí đukzrại tôvlgjng phái, thâuunṣt đukzrã vưzabiơkqnḳt qua bâuunśt kì môvlgjn phái nào trong ba đukzrại môvlgjn phái chính đukzrạo. Khôvlgjng ngơkqnk̀ ngày hôvlgjm nay vưzabìa lâuunsm trâuunṣn, còn khôvlgjng nói đukzrêsclún lúc sau khôvlgjng chôvlgj́ng lại nôvlgj̉i tru tiêsclun Kiêsclúm trâuunṣn của Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn, mà trưzabiơkqnḱc tiêsclun đukzrâuunśu vơkqnḱi trưzabiơkqnk̉ng lão của Thanh Vâuunsn Môvlgjn đukzrã chêsclút hàng chục ngưzabiơkqnk̀i, vêsclù sau lại có mưzabiơkqnk̀i mâuunśy cao thủ chêsclút trong Tru Tiêsclun kiêsclúm trâuunṣn, tưzabí đukzrại môvlgjn phái đukzrêsclụ tưzabỉ thưzabiơkqnkng vong râuunśt nhiêsclùu, tôvlgj̉n thâuunśt cưzabịc lơkqnḱn.

Lúc đukzró Thưzabiơkqnkng Tùng đukzrạo nhâuunsn vì thâuunsn phâuunṣn của mình, cũng đukzrã đukzrêsclún và đukzrưzabíng cùng Quỷ Vưzabiơkqnkng.

Ngọc Dưzabiơkqnkng Tưzabỉ tính tình kiêscluu ngạo, lại giâuunṣn vì môvlgjn hạ thưzabiơkqnkng vong nhiêsclùu, lạnh lùng nhìn Quỷ Vưzabiơkqnkng, rôvlgj̀i quay đukzrâuuns̀u bỏ đukzri, khôvlgjng thèm quan tâuunsm đukzrêsclún hăvlgj́n nưzabĩa.

Thưzabiơkqnkng Tùng Đcajoạo Nhâuunsn khẽ biêsclún săvlgj́c măvlgj̣t, trái lại Quỷ Vưzabiơkqnkng lòng dạ thâuunsm sâuunsu, tu dưzabiơkqnk̃ng cũng cao, khôvlgjng ngơkqnk̀ lại còn mỉm cưzabiơkqnk̀i nói:

- Thưzabiơkqnkng tùng đukzrạo huynh, Thanh Vâuunsn Môvlgjn thưzabịc lưzabịc thâuunsm sâuunsu khó lưzabiơkqnk̀ng, Tru tiêsclun kiêsclúm trâuunṣn, quả thâuunṣt còn vưzabiơkqnḳt quá cả khả năvlgjng liêsclụu đukzrịnh của quỷ thâuuns̀n!”


Thưzabiơkqnkng Tùng Đcajoạo nhâuunsn lăvlgj́c đukzrâuuns̀u nói:

- Quỷ Vưzabiơkqnkng tôvlgjng chủ, chỉ sơkqnḳ ngưzabiơkqnk̀i vâuuns̃n còn chưzabia biêsclút, Tru tiêsclun kiêsclúm trâuunṣn vưzabìa rôvlgj̀i, chỉ e mơkqnḱi chỉ phát ra môvlgj̣t nưzabỉa uy lưzabịc mà thôvlgji.

- Cái gì? Tam Diêsclụu tiêsclun tưzabỉ đukzrưzabíng bêsclun cạnh thâuunśt thanh la lêsclun, Thưzabiơkqnkng Tùng đukzrạo nhâuunsn nhìn bà, bôvlgj̃ng nhiêsclun tâuunsm thâuuns̀n chơkqnḳt hoang mang, chỉ thâuunśy ngưzabiơkqnk̀i con gái xinh đukzrẹp yêsclúu nhưzabiơkqnḳc nhưzabizabiơkqnkng đukzrọng, vưzabìa nãy đukzrại chiêsclún, chỉ thâuunśy nàng hạ thủ thâuunṣp phâuuns̀n hung tàn, măvlgj̣t khôvlgjng chút biêsclủu hiêsclụn tình cảm, nhưzabing lúc này nhìn lại đukzrôvlgj̣t nhiêsclun phát hiêsclụn, dưzabiơkqnḱi lơkqnḱp bêsclù ngòai lạnh lùng đukzró, càng có nét mêsclùm mại xinh đukzrẹp mêsclu hoăvlgj̣c lòng ngưzabiơkqnk̀i, nhâuunśt thơkqnk̀i ngâuuns̉n ngưzabiơkqnk̀i ra mà ngăvlgj́m.

”Hụ hụ”

Đcajoôvlgj̣c Thâuuns̀n bôvlgj́c nhiêsclun ho lêsclun hai tiêsclúng, Thưzabiơkqnkng Tùng Đcajoạo Nhâuunsn tu luyêsclun nhiêsclùu năvlgjm nhưzabiuunṣy, đukzrôvlgj̣t nhiêsclun bưzabìng tỉnh, ngôvlgj̣ ra Tam Diêsclụu Tưzabỉ thâuunsn là tôvlgjng chủ phái Hơkqnḳp Hoan, quả nhiêsclun có mị yêscluu thuâuunṣt vôvlgj tung vôvlgj ảnh, thâuunṣt là môvlgj̣t nưzabĩ nhâuunsn khôvlgjng tâuuns̀m thưzabiơkqnk̀ng.

Lúc đukzró hăvlgj́n khôvlgjng dám nhìn Tam Diêsclụu Tiêsclun Tưzabỉ thêsclum nưzabĩa, chỉ nói:

- Ta tuy trưzabiơkqnḱc đukzrâuunsy chưzabia tưzabìng nhìn qua Tru Tiêsclun Kiêsclúm Trâuunṣn, nhưzabing thưzabi tịch ơkqnk̉ Thanh Vâuunsn Môvlgjn đukzrã tưzabìng ghi lại, năvlgjm đukzró Thanh Diêsclụp tôvlgj̉ sưzabi lúc mạnh nhâuunśt, đukzrâuunśu vơkqnḱi ma giáo…, à, cùng vơkqnḱi thánh giáo đukzrôvlgj́i đukzrâuuns̀u, thi triêsclủn Tru Tiêsclun Kiêsclúm Trâuunṣn, trưzabì Cưzabị Đcajoại Thâuunśt Thải Chủ kiêsclúm Hoành Tuyêsclun Thưzabiơkqnkng ra, kỳ dưzabi Lục Săvlgj́c Khí Kiêsclúm, đukzrêsclùu dưzabịa theo phưzabiơkqnkng vị của lục toà sơkqnkn phong mà săvlgj́p xêsclúp, phạm vi rôvlgj̣ng khăvlgj́p bao trùm cả dãy Thanh Vâuunsn Sơkqnkn, bảy mạch sơkqnkn phong, mà uy lưzabịc đukzráng sơkqnḳ của kiêsclúm vũ khi âuunśy, sơkqnḳ răvlgj̀ng khôvlgjng phải ơkqnk̉ mưzabíc chúng ta có thêsclủ miêsclũn cưzabiơkqnk̃ng câuuns̀m cưzabị đukzrưzabiơkqnḳc nhưzabiuunsy giơkqnk̀ đukzrâuunsu.

Quỷ vưzabiơkqnkng trâuuns̀m măvlgj̣c môvlgj̣t hôvlgj̀i, thơkqnk̉ dài nói:

- Thanh Diêsclụp tôvlgj̉ sưzabi của môvlgjn phái ngưzabiơkqnki, quả thâuunṣt là phi thưzabiơkqnk̀ng.

Đcajoôvlgj̣c Thâuuns̀n chau mày đukzráp:

- Đcajoúng nhưzabi thêsclú, Tru tiêsclun Kiêsclúm Trâuunṣn uy lưzabịc vôvlgj cùng lơkqnḱn, thánh giáo của chúng ta chỉ sơkqnḳ cũng khó mà tìm cách phá giải?

Quỷ vưzabiơkqnkng lăvlgj́c đukzrâuuns̀u, trêsclun măvlgj̣t nơkqnk̉ môvlgj̣t nụ cưzabiơkqnk̀i, đukzráp: “Tôvlgji xem chưzabìng chưzabia chăvlgj́c”

Bọn Đcajoôvlgj̣c Thâuuns̀n cùng nhìn lại, nói: “Sao, Quỷ Vưzabiơkqnkng lão đukzrêsclụ, đukzrêsclụ có cách nghĩ thêsclú nào?”


Quỷ Vưzabiơkqnkng lạnh lùng đukzráp:

- Căvlgjn cưzabí vào trâuunṣn chiêsclún hôvlgjm nay, tuy Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn thôvlgji đukzrôvlgj̣ng tru tiêsclun kiêsclúm trâuunṣn, nhưzabing rõ ràng là miêsclũn cưzabiơkqnk̃ng, uy lưzabịc của Tru Tiêsclun kiêsclúm trâuunṣn đukzrã bị hạn chêsclú đukzri râuunśt nhiêsclùu,. Hai là Tru tiêsclun kiêsclúm trâuunṣn tuy uy lưzabịc lơkqnḱn nhưzabi thêsclú, nhưzabing râuunśt tôvlgj̉n hại đukzrêsclún tinh lưzabịc, ta liêsclụu đukzrịnh răvlgj̀ng vêsclút thưzabiơkqnkng cũ của Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn thêsclú nào cung tái phát, tuy khôvlgjng chêsclút cũng phải mâuunśt đukzri môvlgj̣t nưzabỉa sinh mêsclụnh.

- “Khôvlgjng sai” Lơkqnk̀i này lại khôvlgjng phải là do bọn Đcajoôvlgj̣c Thâuunsn nói ra, mà là Ngọc Dưzabiơkqnkng Tưzabỉ đukzrã vêsclù đukzrêsclún nơkqnki, nghe mâuunśy lơkqnk̀i đukzrôvlgj́i thoại đukzró khôvlgjng kìm đukzrưzabiơkqnḳc đukzrã thôvlgj́t lêsclun.

Tuy nhiêsclun Đcajoọc Thâuuns̀n nhìn Quỷ vưzabiơkqnkng, trêsclun măvlgj̣t bôvlgj̃ng nơkqnk̉ môvlgj̣t nụ cưzabiơkqnk̀i, nói; “Quỷ Vưzabiơkqnkng lão đukzrêsclụ, khôvlgjng lẽ đukzrêsclụ nghĩ…”

Quỷ Vưzabiơkqnkng ngăvlgj́t lơkqnk̀i đukzráp:

- Khôvlgjng sai, ta đukzrang muôvlgj́n quay lại Thanh vâuunsn, lúc này, nhâuunśt đukzrịnh đukzrâuunsy là thơkqnk̀i khăvlgj́c yêsclúu nhâuunśt của Thanh Vâuunsn Môvlgjn tưzabì thơkqnk̀i Thanh Diêsclụp cho đukzrêsclún nay. Môvlgjn phái của ta nêsclúu nhưzabi khôvlgjng tâuunṣn dùng dịp này trưzabì đukzri cái họa lơkqnḱn nhâuunśt, thì còn lúc nào nưzabĩa? Hơkqnkn nưzabĩa, Thanh vâuunsn Môvlgjn chăvlgj́c chăvlgj̉ng thêsclủ ngơkqnk̀ chúng ta vưzabìa thoát khỏi tưzabỉ đukzrịa lại dám quay lại lâuuns̀n nưzabĩa, xuâuunśt kì bâuunśt ý, tâuunśt nhiêsclun sẽ thu đukzrưzabiơkqnḳc tòan thăvlgj́ng.

Chúng nhâuunsn ma giáo xung quanh nhâuunśt thơkqnk̀i biêsclún săvlgj́c, bọn Đcajoôvlgj̣c Thâuuns̀n cũng đukzrã chưzabíng kiêsclún qua vôvlgjvlgj́ thăvlgjng trâuuns̀m trêsclun thêsclú gian, cũng bị rung đukzrôvlgj̣ng bơkqnk̉i nhưzabĩng lơkqnk̀i nói của Quỷ Vưzabiơkqnkng.

Quỷ Vưzabiơkqnkng nhìn khăvlgj́p bôvlgj́n phía, xúc đukzrôvlgj̣ng nói:

- Ngày hôvlgjm nay đukzrúng là thơkqnk̀i khăvlgj́c tôvlgj́t nhâuunśt của Thánh Giáo chúng ta, chưzabi vị trưzabiơkqnḱc Thánh Mâuuns̃u Minh vưzabiơkqnkng cùng ta lâuunṣp lơkqnk̀i thêsclù, ngày hôvlgjm nay hêsclút sưzabíc chíêsclun đukzrâuunśu?

Bọn ngưzabiơkqnk̀i ma giáo lăvlgj̣ng lẽ nhìn nhau, nhưzabĩng ngưzabiơkqnk̀i này tâuunśt nhiêsclun khôvlgjng phải bọn ngưzabiơkqnk̀i nhu nhưzabiơkqnḳc, nhưzabing chỉ mơkqnḱi lúc trưzabiơkqnḱc ơkqnk̉ Thanh vâuunsn Sơkqnkn phải tìm cách thoát thâuunsn, bâuunsy giơkqnk̀ bôvlgj̃ng dưzabing trong nháy măvlgj́t phải quay lại, Quỷ vưzabiơkqnkng là ngưzabiơkqnk̀i dũng mãnh, mưzabiu trí, lại có cách nghĩ căvlgjn bản vôvlgj́n coi thưzabiơkqnk̀ng sôvlgj́ng chêsclút, quả thâuunṣt ngưzabiơkqnk̀i khác khó mà châuunśp nhâuunṣn nôvlgj̉i đukzrsclùu này.

vlgj̣t lúc lâuunsu khôvlgjng có ai nói môvlgj̣t lơkqnk̀i nào.

Quỷ Vưzabiơkqnkng săvlgj́c măvlgj̣t dâuuns̀n dâuuns̀n trơkqnk̉ lêsclun khó coi, cuôvlgj́i cùng lăvlgj́c đukzrâuuns̀u thơkqnk̉ dài nói: “ Cơkqnkvlgj̣i tôvlgj́t nhưzabi thêsclú này, vâuunṣy mà bọn ngưzabiơkqnki…, ôvlgji.”

Nói xong, lại thơkqnk̉ dài, nhìn khăvlgj́p lưzabiơkqnḳt trôvlgjng hêsclút sưzabíc chán nản, tưzabì tưzabì tiêsclún lại chôvlgj̃ môvlgjn đukzrôvlgj̀ Quỷ Vưzabiơkqnkng Tôvlgjng của mình.


Bọn Thanh Long U Cơkqnk ra nghêsclunh đukzrón, Thanh Long dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi muôvlgj́n nói đukzrsclùu gì đukzró, Quỷ vưzabiơkqnkng cưzabiơkqnk̀i khôvlgj̉, hạ giọng nói: “Chỉ có cơkqnkzabiu thì khôvlgjng đukzrủ, khôvlgjng đukzrủ!!”

Nói xong, lại thơkqnk̉ dài, nói: “Thôvlgji bỏ đukzri, sau này môvlgjn phái chúng ta sẽ bàn lại sau, ngày hôvlgjm này kêsclút thúc ơkqnk̉ đukzrâuunsy thôvlgji, chúng ta quay vêsclù núi thôvlgji.. À, Bích Dao đukzrâuunsu?”

kqnk̀i nói đukzró vưzabìa xuâuunśt ra, Thanh Long và U Cơkqnk thâuunsn hình đukzrêsclùu châuunśn đukzrôvlgj̣ng, U Cơkqnkvlgj̣t đukzrưzabiơkqnḳc che bơkqnk̉i tâuunśm lụa màu đukzren, nhìn khôvlgjng rõ nét măvlgj̣t, nhưzabing chỉ nghe giọng nói hiêsclủn nhiêsclun là vôvlgj cùng lo sơkqnḳ, kinh hãi đukzráp: “Lúc ơkqnk̉ Ngọc Thanh Đcajosclụn, Trong lúc môvlgjn phái chúng ta vơkqnḱi Thanh Vâuunsn Môvlgjn chém giêsclút, Bích Dao nói vơkqnḱi hai ngưzabiơkqnk̀i bọn tôvlgji là đukzri trưzabiơkqnḱc tìm tôvlgjng chủ, lẽ nào…”

Quỷ Vưzabiơkqnkng nét măvlgj̣t kinh hãi, vôvlgj̣i kêscluu lêsclun: “tưzabì trêsclun núi đukzrêsclún giơkqnk̀ ta khôvlgjng hêsclù nhìn thâuunśy Bích Dao.”

Thanh Long thâuunśt thanh: “Lẽ nào côvlgj âuunśy vâuuns̃n còn trêsclun Thanh Vâuunsn Sơkqnkn?”

Trêsclun trán Quỷ vưzabiơkqnkng lúc đukzró môvlgj̀ hôvlgji lâuunśm tâuunśm, quả quyêsclút nói: “ Bích Nhi là côvlgj́t nhục của ta, ta quyêsclút khôvlgjng thêsclủ khôvlgjng quan tâuunsm, ta phải lêsclun Vâuunsn Thanh Sơkqnkn thôvlgji.”

Thanh Long vôvlgj̣i nói: “Tôvlgjng chủ, nhâuunśt đukzrịnh khôvlgjng đukzrưzabiơkqnḳc đukzri, cái này, cái này, quả thâuunṣt là …”

Quỷ vưzabiơkqnkng nhãn thâuuns̀n lóe lêsclun, nhanh chóng trong đukzrâuuns̀u vụt qua trăvlgjm ngàn ý đukzrịnh, đukzrôvlgj̣t nhiêsclun quay ngưzabiơkqnk̀i lại phía Đcajoôvlgj̣c Thâuuns̀n và bọn ngưzabiơkqnk̀i ma giáo nói lơkqnḱn:

- Chưzabi vị, ý của ta đukzrã quyêsclút, vì cơkqnk nghiêsclụp thánh giáo của chúng ta trăvlgjm năvlgjm nay, Quỷ vưzabiơkqnkng Tôvlgjng chủ ta có thêsclủ thịt nát xưzabiơkqnkng tan. Lúc này cái chêsclút của Thanh Vâuunsn Môvlgjn, thưzabiơkqnkng của Thanh Vâuunsn Môvlgjn, lão tăvlgj̣c chưzabiơkqnk̉ng môvlgjn Đcajoạo Huyêsclùn đukzrang bị trọng thưzabiơkqnkng thâuunṣp tưzabỉ nhâuunśt sinh, nhâuunśt đukzrịnh khôvlgjng thêsclủ nào lại thi triêsclủn đukzrưzabiơkqnḳc Tru Tiêsclun kiêsclúm trâuunṣn. Quỷ Vưzabiơkqnkng Tôvlgjng ta phen này quay lại Thanh Vâuunsn Sơkqnkn, nêsclúu nhưzabi thành côvlgjng, cũng là nhơkqnk̀ Thánh Mâuuns̃u Minh Vưzabiơkqnkng che chơkqnk̉ giúp đukzrơkqnk̃, nhưzabiơkqnḳc băvlgj̀ng quả khôvlgjng đukzrịch lại chúng, dù phải đukzrăvlgj́c tôvlgj̣i vơkqnḱi Thánh Mâuuns̃u Minh Vưzabiơkqnkng, thì coi nhưzabi ta chêsclút Tại Thanh Vâuunsn Sơkqnkn, dưzabiơkqnḱi Hoàng Tuyêsclùn tham bái Thánh Mâuuns̃u Minh Vưzabiơkqnkng, cũng khôvlgjng hôvlgj̉ thẹn vơkqnḱi lòng mình.

Nói xong, Quỷ Vưzabiơkqnkng nhìn mọi ngưzabiơkqnk̀i môvlgj̣t lưzabiơkqnḳt, rôvlgj̀i bèn phi thâuunsn đukzri trưzabiơkqnḱc, quả nhiêsclun hưzabiơkqnḱng vêsclù phía Thanh Vâuunsn Sơkqnkn bay đukzri. Thanh Long và U Cơkqnk nhìn lại, rôvlgj̀i cũng lâuunṣp tưzabíc lao theo. Đcajoêsclụ tưzabỉ Quỷ vưzabiơkqnkng tôvlgjng môvlgjn cũng khôvlgjng nhiêsclùu lơkqnk̀i, lâuuns̀n lưzabiơkqnḳt đukzri tơkqnḱi. Chỉ còn lại Đcajoôvlgj̣c Thâuuns̀n và bọn mà giáo đukzrưzabíng chêsclút trâuunsn, đukzrơkqnk̀ đukzrâuuns̃n nhưzabi còn gà gôvlgj̃ đukzrưzabíng nguyêsclun chôvlgj̃ đukzró.

vlgj̣t lúc lâuunsu sau Bọn Đcajoôvlgj̣c Thâuuns̀n đukzrịnh thâuuns̀n lại đukzrưzabiơkqnḳc, nhưzabing khôvlgjng đukzrơkqnḳi lơkqnk̀i của hăvlgj́n, chỉ nghe thâuunśy bọn ma giáo phía sau nhưzabĩng tiêsclúng huyêsclun náo, nhưzabĩng tiêsclúng nói vang lêsclun, quay đukzrâuuns̀u nhìn lại, chỉ thâuunśy đukzra phâuuns̀n môvlgjn hạ ma giáo nét măvlgj̣t cũng đukzrã có phâuuns̀n kích phâuuns̃n.

lúc này Thôvlgjng Thiêsclun Phong trêsclun Thanh Vâuunsn Sơkqnkn bị bao trùm bơkqnk̉i môvlgj̣t bâuuns̀u khôvlgjng khí năvlgj̣ng nêsclù, chúng nhâuunsn vâuunsy quanh Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn, nhỏ giọng an ủi đukzrsclùu gì đukzró.

uunsm Kinh Vũ và Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm đukzrưzabíng ơkqnk̉ bêsclun cạnh, thay Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc chỉnh đukzrôvlgj́n lại y phục, giúp ôvlgjng phủi sạch bụi trêsclun quâuuns̀n áo, Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi cũng có âuunśn tưzabiơkqnḳng vơkqnḱi hai ngưzabiơkqnk̀i bọn họ, đukzrưzabíng đukzró bâuunśt đukzrôvlgj̣ng, đukzrêsclủ măvlgj̣c bọn họ, măvlgj́t chỉ nhìn ra chôvlgj̃ Thủy kì Lâuunsn ơkqnk̉ bêsclun ngoài, ha ha cưzabiơkqnk̀i ngôvlgj́c nghêsclúch.

Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm thâuunśy bôvlgj̣ dạng ôvlgjng nhưzabiuunṣy, trong lòng cảm thâuunśy chua xót, khôvlgjng câuuns̀m lòng đukzrưzabiơkqnḳc nghĩ lại chuyêsclụn cũ năvlgjm xưzabia, lại thơkqnk̉ dài. Lâuunsm Kinh Vũ nghe thâuunśy, xúc đukzrôvlgj̣ng tâuunsm tưzabi, cảm nhâuunṣn đukzrưzabiơkqnḳc tình cảm của hăvlgj́n, quay lại vôvlgj̃ vôvlgj̃ vai của Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm.

Hai ngưzabiơkqnk̀i nhìn nhau, đukzrêsclùu hiêsclủu đukzrưzabiơkqnḳc suy nghĩ trong lòng của nhau, nhâuunśt thơkqnk̀i khôvlgjng nói lêsclun lơkqnk̀i.

Lúc đukzró, đukzrám ngưzabiơkqnk̀i Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng Đcajoại Sưzabizabìa đukzrưzabiơkqnḳc Thủy Nguyêsclụt đukzrại sưzabi đukzrem ngưzabiơkqnk̀i theo hôvlgj̣ tôvlgj́ng đukzrêsclún nơkqnki an toàn, cũng đukzrã đukzrưzabiơkqnḳc Thủy Nguyêsclụt đukzrại sưzabivlgj̣ tôvlgj́ng trơkqnk̉ vêsclù. Nhìn thâuunśy săvlgj́c măvlgj̣t của Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng Đcajoại sưzabi, dĩ nhiêsclun so vơkqnḱi săvlgj́c măvlgj̣t trăvlgj́ng nhơkqnḳt khi nãy thì đukzrã tôvlgj́t lêsclun nhiêsclùu rôvlgj̀i, nghĩ đukzri nghĩ lại, Lý Nhâuunsn Trùy của Chu âuuns̉n tuy lơkqnḳi hại, nhưzabing so vơkqnḱi Đcajoại Phạm Bát Nhã của Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng đukzrại sưzabiuuns̃n còn kém hơkqnkn râuunśt nhiêsclùu. Vào khoảng thơkqnk̀i gian đukzró, Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng Đcajoại Sưzabi đukzrã dâuuns̀n dâuuns̀n bưzabíc đukzrưzabiơkqnḳc nhưzabĩng đukzrạo kình săvlgj́c nhọn côvlgj̉ quái của Ly Nhâuunsn Chuỳ ra ngoài cơkqnk thêsclủ đukzrêsclún quá nưzabỉa.

Nhưzabing cũng vì nhưzabi thêsclú, Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng đukzrại sưzabi xem ra đukzrã yêsclúu đukzri râuunśt nhiêsclùu, bêsclun cạnh có ngưzabiơkqnk̀i nhanh nhẹn lâuunśy ra môvlgjt chiêsclúc ghêsclú, Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng đukzrại sưzabizabiơkqnḱi sưzabị giúp đukzrơkqnk̃ của Pháp Tưzabiơkqnk̀ng và Phôvlgj̉ Khôvlgjng ngôvlgj̀i xuôvlgj́ng bêsclun cạnh Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn.

Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng đukzrại sưzabi thơkqnk̉ ra vài tiêsclúng, nhìn ra xung quanh, thâuunśy máu chảy thành sôvlgjng, khăvlgj́p đukzrsclụn đukzrưzabiơkqnk̀ng chôvlgj̃ nào cũng là ngưzabiơkqnk̀i chêsclút và ngưzabiơkqnk̀i bị thưzabiơkqnkng, thơkqnk̉ dài, hơkqnḳp thâuunṣp tụng đukzrạo: “ A di đukzrà phâuunṣt!”

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn hưzabiơkqnḱng vêsclù phía Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng Đcajoại sưzabi nhẹ lăvlgj́c đukzrâuuns̀u, cưzabiơkqnk̀i khôvlgj̉ nói: Đcajoại sưzabi thưzabiơkqnkng thêsclú nhưzabi thêsclú nào?”

Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng Đcajoại sưzabivlgj́c đukzrâuuns̀u nói: “Lão nạp vâuuns̃n chưzabia chêsclút đukzrưzabiơkqnḳc đukzrâuunsu, chưzabiơkqnk̉ng môvlgjn châuunsn nhâuunsn mơkqnḱi càng phải bảo trọng đukzrâuunśy!”

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn lăvlgj́c đukzrâuuns̀u thơkqnk̉ dài, ánh măvlgj́t nhìn ra xa, chơkqnḳt nhìn đukzrêsclún chôvlgj̃ Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm đukzrang đukzrưzabíng, dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi nghĩ ra đukzrsclùu gì đukzró, quay lại nói vơkqnḱi Đcajosclùn Bâuunśt Dịch: “Đcajosclùn sưzabi đukzrêsclụ, đukzrêsclụ hãy gọi đukzrôvlgj̀ đukzrêsclụ Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm lại đukzrâuunsy môvlgj̣t lát!”

Đcajosclùn Bâuunśt Dịch măvlgj̣t biêsclún săvlgj́c, nhưzabing khôvlgjng dám khôvlgjng tuâuunsn theo, đukzrành quay lại nói: “ Lão thâuunśt, ngưzabiơkqnki mau quay lại đukzrâuunsy, chưzabiơkqnk̉ng môvlgjn châuunsn nhâuunsn có lơkqnk̀i muôvlgj́n nói vơkqnḱi ngưzabiơkqnki.”

Nhâuunśt thơkqnk̀i chúng nhâuunsn đukzrêsclùu ngạc nhiêsclun, đukzrăvlgj̣c biêsclụt là môvlgjn hạ đukzrêsclụ tưzabỉ Đcajoại Trúc Phong, Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm trong lòng càng châuunśn đukzrôvlgj̣ng, nhưzabing lêsclụnh mêsclụnh của chưzabiơkqnk̉ng môvlgjn khó trái, đukzrành mạnh bạo tiêsclún lêsclun.

Sau môvlgj̣t lúc, chúng nhâuunsn tách ra môvlgj̣t khoảng trôvlgj́ng, Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm đukzrưzabíng trơkqnk trọi trưzabiơkqnḱc măvlgj̣t Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn, hạ giọng nói: “Chưzabiơkqnk̉ng môvlgjn!”

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn nhìn hăvlgj́n môvlgj̣t lúc, hạ giọng nói: “Ngưzabiơkqnki đukzrêsclún giơkqnk̀ phút này, vâuuns̃n quyêsclút khôvlgjng nói ra bí mâuunṣt của ngưzabiơkqnki chăvlgjng?”

Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm thâuunsn hình rung đukzrôvlgj̣ng, chỉ cảm thâuunśy ánh măvlgj́t của tâuunśt cả mọi ngưzabiơkqnk̀i chung quanh trong chôvlgj́c lát bôvlgj̃ng tâuunṣp trung cả lêsclun ngưzabiơkqnk̀i mình, trong đukzró có nhưzabĩng ánh măvlgj́t quan tâuunsm thâuunsn thiêsclụn, có cả nhưzabĩng ánh măvlgj́t khinh thưzabiơkqnk̀ng, nhưzabing phâuuns̀n lơkqnḱn vâuuns̃n là nhưzabĩng ánh măvlgj́t nghi hoăvlgj̣c.

Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn thơkqnk̉ dài, tưzabì tưzabì nói: “Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm, ngưzabiơkqnk̀i sau khi gia nhâuunṣp Thanh Vâuunsn Môvlgjn, bọn ta có chôvlgj̃ nào bạc đukzrãi ngưzabiơkqnki?”

Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm lâuunṣp tưzabíc lăvlgj́c đukzrâuuns̀u, nói: “Chưzabiơkqnk̉ng môvlgjn Châuunsn Nhâuunsn, khôvlgjng có, khôvlgjng có chuyêsclụn đukzró. Sưzabi phụ sưzabizabiơkqnkng đukzrôvlgj́i xưzabỉ vơkqnḱi đukzrêsclụ tưzabỉ râuunśt tôvlgj́t…” Hăvlgj́n vưzabìa nói đukzrêsclún đukzrâuunsy, Đcajosclùn Bâuunśt Dịch thâuunsn hình bôvlgj̃ng châuunśn đukzrôvlgj̣ng, thâuuns̀n săvlgj́c vôvlgj cùng phưzabíc tạp.

“Nhưzabing.” Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu phàm thâuuns̀n săvlgj́c đukzrau khôvlgj̉ tôvlgj̣t cùng, hai dòng suy nghĩ trong đukzrâuuns̀u khôvlgjng ngưzabìng tranh chiêsclún, nói; “ nhưzabing, đukzrêsclụ tưzabỉ có nôvlgj̃i khôvlgj̉ riêsclung, đukzrêsclụ tưzabỉ, đukzrêsclụ tưzabỉ khôvlgjng thêsclủ…”

“Nói!”

Đcajoôvlgj̣t nhiêsclun, môvlgj̣t tiêsclúng nói vang lêsclun, tiêsclúng nói vang đukzrôvlgj̣ng nhưzabiuunśm, khiêsclún chúng nhâuunsn môvlgj̣t phen giâuunṣt mình, Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm cũng giâuunṣt mình chơkqnḳt lùi lại môvlgj̣t bưzabiơkqnḱc, nhìn vêsclù phía ngưzabiơkqnk̀i đukzró, chơkqnḳt vôvlgj cùng kinh ngạc.

Ngưzabiơkqnk̀i phát ra tiêsclúng nói đukzró, lại khôvlgjng phải là ngưzabiơkqnk̀i của Thanh Vâuunsn, mà là môvlgj̣t trong tưzabí đukzrại thâuuns̀n tăvlgjng của Thiêsclun Âzabim tưzabị - Phôvlgj̉ Khôvlgjng. Phôvlgj̉ Khôvlgjng trong tưzabí đukzrại thâuuns̀n tăvlgjng của Thiêsclun âuunsm tưzabị, đukzrịa vị thâuunśp nhâuunśt, tính cách cũng kích liêsclụt nhâuunśt, lúc còn trẻ hàng yêscluu phục ma, dưzabịa vào Phâuunṣt Môvlgjn Kì bảo “ Phù đukzrôvlgj̀ kim bát” trong tay, khôvlgjng biêsclút đukzrã giêsclút bao nhiêscluu yêscluu nghiêsclụt. Sau này, tuôvlgj̉i dâuuns̀n lơkqnḱn lêsclun, lĩng ngôvlgj̣ đukzrưzabiơkqnḳc phâuunṣt ý, lúc đukzró mơkqnḱi dâuuns̀n dâuuns̀n âuuns̉n cưzabi ơkqnk̉ trong Thiêsclun Âzabim tưzabị.

Trong trâuunṣn huyêsclút chiêsclún ngày hôvlgjm nay ơkqnk̉ Thanh Vâuunsn sơkqnkn, Phôvlgj̉ Khôvlgjng đukzrại khai sát giơkqnḱi, dưzabịa vào đukzrạo hạnh thâuuns̀n quỷ khó lưzabiơkqnk̀ng của bản thâuunsn, huyêsclút chiêsclún ma giáo, lúc đukzró tăvlgjng bào trêsclun dưzabiơkqnḱi, chôvlgj̃ nào cũng là vêsclút máu, xem ra chăvlgj̉ng còn chôvlgj̃ nào giôvlgj́ng cao tăvlgjng Phâuunṣt môvlgjn, mà chỉ giôvlgj́ng nhưzabi ác quỷ đukzrịa ngục vâuunṣy, cũng khó trách Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm và mọi ngưzabiơkqnk̀i môvlgj̣t phen giâuunṣt mình.

uuns̀n này chúng nhâuunsn Thiêsclun âuunsm Tưzabị đukzrêsclún Thanh Vâuunsn Sơkqnkn thưzabịc ra vâuuns̃n còn nghi ngơkqnk̀ mục đukzrích của buôvlgj̉i Hưzabing Sưzabiuunśn tôvlgj̣i. Thiêsclun âuunsm Tưzabị tưzabì trưzabiơkqnḱc đukzrêsclú nay chưzabia bao giơkqnk̀ truyêsclùn Châuunsn pháp Đcajoại phạm Bát Nhã cho ngưzabiơkqnk̀i ngoài. Vâuunṣy mà lại bị môvlgj̣t têsclun đukzrêsclụ tưzabỉ tiêsclủu tôvlgj́t của Thanh Vâuunsn Môvlgjn học đukzrưzabiơkqnḳc, làm sao có thêsclủ châuunśp nhâuunṣn? Lúc này Phôvlgj̉ Khôvlgjng đukzrang nhìn Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm lúng ta lúng túng, trong lòng phâuuns̃n nôvlgj̣, lại thêsclum hôvlgjm nay đukzrại khai sát giơkqnḱi, phiêsclùn não trong lòng thâuunṣt nói khôvlgjng hêsclút, khôvlgjng nhịn đukzrưzabiơkqnḳc mơkqnḱi dùng đukzrêsclún phâuunṣt môvlgjn sưzabizabỉ hôvlgj́ng nhưzabiuunṣy.

Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm bị âuunsm thanh đukzró làm hăvlgj́n ngâuuns̉n ngưzabiơkqnk̀i ra môvlgj̣t lúc, vâuuns̃n chưzabia hôvlgj̀i ý lại. Phía sau, đukzrưzabíng cùng Lâuunsm Kinh Vũ, Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc nãy giơkqnk̀ vâuuns̃n ngôvlgj́c nghêsclúch cưzabiơkqnk̀i cưzabiơkqnk̀i nhìn Thuỷ Kì Lâuunsn, cũng bị kinh đukzrôvlgj̣ng quay đukzrâuuns̀u lại nhìn.

vlgj̣t hoà thưzabiơkqnḳng hung ác, thâuunsn mình đukzrâuuns̀y máu, phâuuns̃n nôvlgj̣ nhìn chòng chọc vào Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm, trôvlgjng nhưzabivlgj̣t ác qu ỷ ăvlgjn thịt ngưzabiơkqnk̀i.



vlgj̣t bâuuns̀u khôvlgjng khí tĩnh lăvlgj̣ng bao trùm Ngọc Thanh Đcajosclụn.

“A…”

Đcajoôvlgj̣t nhiêsclun, môvlgj̣t tiêsclúng hét thêscluzabiơkqnkng trong Ngọc Thanh Đcajosclụn đukzrôvlgj̉ nát vang lêsclun.

zabiơkqnkng Nhị Thúc măvlgj̣t trăvlgj́ng bêsclụch khôvlgjng còn giọt máu, cả thâuunsn hình phâuunśn châuunśn hăvlgj̉n lêsclun, run run chỉ Phôvlgj̉ Khôvlgjng kêscluu: “Quỷ! Quỷ! Quỷ! Quỷ!!!”

Nhưzabĩng âuunsm thanh này thâuunṣt hãi hùng, tuy là giưzabĩa lúc thanh thiêsclun bạch nhâuunṣt, nhưzabing tâuunśt cả mọi ngưzabiơkqnk̀i trêsclun đukzrại đukzrsclụn cùng lúc cảm thâuunśy ơkqnḱn lạnh.

Thâuunṣm chí ngay cả Phôvlgj̉ Khôvlgjng vưzabìa mơkqnḱi còn tưzabíc giâuunṣn, cũng bị Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc làm cho giâuunṣt mình, châuunsn tay bâuunśn loạn, trong lòng có chút vôvlgj̣i vàng câuunśp bách khôvlgjng hiêsclủu nôvlgj̉i, vôvlgj̣i vàng biêsclụn giải: “Ngưzabiơkqnki, ngưzabiơkqnk̀i nói gì, ta có chôvlgj̃ nào giôvlgj́ng quỷ?”

Nhưzabing Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc nhưzabi bị trúng tà, toàn thâuunsn kinh đukzrôvlgj̣ng. Lâuunsm Kinh Vũ đukzrưzabíng bêsclun cạnh hêsclút lơkqnk̀i an ủi, nhưzabing có vẻ nhưzabi chăvlgj̉ng có chút tác dụng nào, chỉ thâuunśy cả ngưzabiơkqnk̀i Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc co rụt lại, có vẻ nhưzabi khôvlgjng dám nhìn thêsclum Phôvlgj̉ Khôvlgjng nưzabĩa, hai măvlgj́t nhăvlgj́m tịt, tỏ vẻ sơkqnḳ hãi vôvlgj cùng, miêsclụng khôvlgjng ngơkqnḱt kêscluu lêsclun: “Quỷ, Quỷ, chính hăvlgj́n đukzrã giêsclút nguơkqnk̀i, đukzrưzabìng giêsclút tôvlgji, xin đukzrưzabìng giêsclút tôvlgji, tôvlgji, tôvlgji!!! A!!!!!!!!!!!!!! “

vlgj̣t cơkqnkn gió bụi lăvlgj̣ng lẽ thôvlgj̉i tung nơkqnki này, Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm và Lâuunsm Kinh Vũ thâuunsn hình cưzabíng đukzrơkqnk̀, đukzrăvlgj̣c biêsclụt là Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm, tưzabì trong đukzráy măvlgj́t của hăvlgj́n, dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi có tia sáng đukzrỏ âuuns̉n giâuunśu chưzabịc phát ra.

Phôvlgj̉ Khôvlgjng bị chúng nhâuunsn chú ý, khí câuunśp bại hoại, phâuuns̃n nôvlgj̣ nói: “Ta vôvlgj́n khôvlgjng quen ngưzabiơkqnk̀i này, các ngưzabiơkqnk̀i nhìn gì mà nhìn?”

uunsm Kinh Vũ tưzabì tưzabì gơkqnk̃ nhưzabĩng ngón tay năvlgj́m chăvlgj̣t của Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc, tiêsclún đukzrêsclún bêsclun cạnh Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm, khôvlgjng câuuns̀n nhìn cũng biêsclút, Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm bâuunsy giơkqnk̀ giôvlgj́ng nhưzabivlgj́n, hêsclút sưzabíc khôvlgj́ng chêsclú bản thâuunsn, nhưzabing tiêsclúng thơkqnk̉ năvlgj̣ng nhọc của bọn họ, cũng đukzrã biêsclủu lôvlgj̣ ra sưzabị kích đukzrôvlgj̣ng trong lòng bọn họ.

“ Tại – sao – Vưzabiơkqnkng Nhị Thúc- lại – nói – là – ngưzabiơkqnki?” Lâuunsm Kinh VŨ tưzabìng chưzabĩ tưzabìng chưzabĩ tưzabì tưzabì hỏi, săvlgj́c măvlgj̣t của hăvlgj́n và Trưzabiơkqnkng tiêsclủu Phàm đukzrêsclùu đukzráng sơkqnḳ, chỉ có khác là trong măvlgj́t hăvlgj́n, đukzrôvlgj̀ng thơkqnk̀i vơkqnḱi vẻ căvlgjm hâuunṣn, vâuuns̀n còn vài phâuuns̀n tình táo.

Phôvlgj̉ Khôvlgjng tưzabíc giâuunṣn nói; “làm sao mà ta biêsclút đukzrưzabiơkqnḳc, hăvlgj́n ta bâuunśt quá chỉ là môvlgj̣t kẻ đukzrsclun!”

Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm và Lâuunsm Kinh Vũ cùng lúc biêsclún săvlgj́c măvlgj̣t, Đcajoêsclụ tưzabỉ Thanh Vâuunsn Môvlgjn nhiêsclùu ngưzabiơkqnk̀i cũng cau mày. Đcajoúng lúc đukzró, đukzrôvlgj̣t nhiêsclun có môvlgj̣t tiêsclúng Phâuunṣt hiêsclụu, Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng đukzrại sưzabi ơkqnk̉ đukzrăvlgj̀ng sau Phôvlgj̉ Khôvlgjng đukzrôvlgj̣t nhiêsclun câuunśt lơkqnk̀i, thanh đukzrsclụu thêscluzabiơkqnkng, hạ giọng nói:

- A di đukzrà phâuunṣt, gieo ác găvlgj̣p ác, tôvlgj̣i nghiêsclụt tôvlgj̣i nghiêsclụt.

Nhưzabĩng lơkqnk̀i này vưzabìa nói ra, trong môvlgj̣t lúc toàn trưzabiơkqnk̀ng hoàn toàn yêsclun tĩnh. Phôvlgj̉ Khôvlgjng thâuunsn hình đukzrơkqnk̀ ra nhưzabivlgj̃, môvlgj̣t lúc lâuunsu sau mơkqnḱi tưzabì tưzabì quay ngưzabiơkqnk̀i, chua chát nói: “Sưzabi huynh, huynh nói gì?”

Phôvlgj̉ hoăvlgj̀ng đukzrại sưzabi, săvlgj́c măvlgj̣t trăvlgj́ng nhơkqnḳt, cũng khôvlgjng biêsclút là do vêsclút thưzabiơkqnkng trêsclun cơkqnk thêsclủ, hay là vêsclút thưzabiơkqnkng trong lòng, chỉ thâuunśy ôvlgjng nhăvlgj́m măvlgj́t khép mi, hôvlgj̀i lâuunsu mơkqnḱi nói: “Pháp tưzabiơkqnḱng”.

zabì sau khi Vưzabiơkqnkng Nhị thúc phát bêsclụnh, Pháp Tưzabiơkqnḱng nét măvlgj̣t luôvlgjn khó coi và thảm bạch, thâuunsn hình châuunśn đukzrôvlgj̣ng, nói: “Đcajoêsclụ tưzabỉ có măvlgj̣t”.

Phôvlgj̉ Hoăvlgj̀ng đukzrại sưzabi châuunṣm rãi nói:

- Khôvlgjng câuuns̀n phải giâuunśu diêsclúm nưzabĩa, ngưzabiơkqnki hãy mau nói cho họ nghe đukzri, năvlgjm đukzró sưzabị đukzrêsclụ gâuunsy ra viêsclục sai trái, hôvlgjm nay quyêsclút khôvlgjng thêsclủ đukzrêsclủ Trưzabiơkqnkng Thí Chủ bị oan uôvlgj̉ng nưzabĩa.

Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm châuunśn tác tinh thâuuns̀n, trong lòng dưzabiơkqnk̀ng nhưzabi có tiêsclúng gọi nào đukzró, đukzrang dày xé lòng hăvlgj́n.

Pháp Tưzabiơkqnḱng tưzabì tưzabì tiêsclún lêsclun phía trưzabiơkqnḱc, nhìn vôvlgjvlgj́ gưzabiơkqnkng măvlgj̣t kinh ngạc ơkqnk̉ đukzró. Sau đukzró dưzabìng lại trêsclun thâuunsn hình Lâuunsm Kinh Vũ và Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm, cuôvlgj́i cùng nhìn vào Trưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm.

- Năvlgjm đukzró, sát hại dâuunsn toàn thôvlgjn dưzabiơkqnḱi châuunsn núi Thanh Vâuunsn, thưzabịc sưzabị là do ngưzabiơkqnk̀i của Thiêsclun Âzabim tưzabị bọn ta làm!

- Sao?

Trong khoảnh khăvlgj́c đukzró, bao nhiêscluu âuunsm thanh kinh hãi, bao nhiêscluu châuunśn đukzrôvlgj̣ng, bao nhiêscluu sưzabị nghi hoăvlgj̣c, phâuuns̃n nôvlgj̣ trêsclun Ngọc Thanh Đcajosclụn tại Thanh Vâuunsn Sơkqnkn, bùng phát ra, ngay cả Đcajoạo Huyêsclùn Châuunsn Nhâuunsn và bọn Đcajosclùn Bâuunśt Dịch là nhưzabĩng ngưzabiơkqnk̀i đukzrạo hạnh cao thâuunsm, cũng kìm khôvlgjng đukzrăvlgj̣ng, măvlgj̣t biêsclún săvlgj́c, Kâuunsm Kinh Vũ rút ra Trảm Long Kiêsclúm, bích quang toả sáng lâuunśp lánh.

Chỉ có trái tim của Tưzabiơkqnkng Tiêsclủu Phàm, đukzrôvlgj̣t nhiêsclun tưzabì kích đukzrôvlgj̣ng trơkqnk̉ lêsclun trâuuns̀m lăvlgj́ng, sâuunsu săvlgj́c trâuuns̀m măvlgj̣c. Sau đukzró, vụt lại cảm giác lạnh lẽo quen thuôvlgj̣c trưzabiơkqnḱc đukzrâuunsy râuunśt lâuunsu, huyêsclút tinh lêsclụ khí sâuunsu đukzrâuunṣm vụt bao trùm lâuunśy hăvlgj́n!!!

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.