Đ
cajoám đ
ukzrô
vlgjng lô
vlgj̣n xô
vlgj̣n hơ
kqnḳp lại thành mô
vlgj̣t đ
ukzroàn, mang theo Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn tiê
sclún đ
ukzrê
sclún Ngọc Thanh Đ
cajoiê
sclụn. Như
zabing lúc đ
ukzró, ơ
kqnk̉ bê
sclun trong Ngọc Thanh Đ
cajoiê
sclụn, cũng bị tàn phá tan hoang, kiê
sclún trúc hùng vĩ của đ
ukzriê
sclụn đ
ukzrã bị sụt lơ
kqnk̉ hư
zabi hỏng quá nư
zabỉa, như
zabĩng viê
sclun đ
ukzrá, như
zabĩng mảnh gô
vlgj̃ vụn la liê
sclụt khă
vlgj́p nơ
kqnki.
Bọn Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ nhanh chóng chỉnh đ
ukzrô
vlgj́n lại tạo ra mô
vlgj̣t khoảng đ
ukzrâ
uunśt trô
vlgj́ng, tư
zabì bê
sclun cạnh kéo lâ
uunśy mô
vlgj̣t cái ghê
sclú, mơ
kqnk̀i Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn cùng các vị trư
zabiơ
kqnk̉ng lão ngô
vlgj̀i xuô
vlgj́ng, trê
sclun ngư
zabiơ
kqnk̀i có linh đ
ukzrơ
kqnkn gì kịp lâ
uunśy ra trong mô
vlgj̣t lúc đ
ukzrê
sclùu như
zabiơ
kqnk̀ng cho Đ
cajoạo Huyê
sclùn nuô
vlgj́t hê
sclút.
Bọn Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch nhìn să
vlgj́c mă
vlgj̣t Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn tră
vlgj́ng bê
sclụch như
zabi khô
vlgjng còn giọt máu, đ
ukzră
vlgj̣c biê
sclụt là vê
sclút thư
zabiơ
kqnkng ơ
kqnk̉ bụng máu lan ra gâ
uunśp mâ
uunśy lâ
uuns̀n đ
ukzrã bị đ
ukzrô
vlgjng lại tư
zabì lúc nào, dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi nhuô
vlgj́m đ
ukzren cả vạt áo, bâ
uunśt giác đ
ukzrê
sclùu có vẻ ư
zabiu tư
zabi.
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn rõ ràng là bị thư
zabiơ
kqnkng râ
uunśt nă
vlgj̣ng, râ
uunśt mê
sclụt mỏi, sau khi tỉnh dâ
uunṣy, ngay cả nói cũng khô
vlgjng thê
sclủ mơ
kqnk̉ miê
sclụng đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc. Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch liê
sclùn đ
ukzrem Đ
cajoại Hoàng Đ
cajoan mà mình khô
vlgj̉ cô
vlgjng luyê
sclụn thành đ
ukzrư
zabia cho Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn phục ngay vào 3 viê
sclun. Qua mô
vlgj̣t lúc thuô
vlgj́c có tác dụng, vê
sclút thư
zabiơ
kqnkng của Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn mơ
kqnḱi có vẻ khá lê
sclun.
Lúc đ
ukzró các Trư
zabiơ
kqnk̉ng lão đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ xung quanh đ
ukzrê
sclùu xúm lại, bọn Lâ
uunsm Kinh vũ, Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm cùng Lục Tuyê
sclút Kì cũng đ
ukzrã đ
ukzrê
sclún nơ
kqnki, vư
zabìa nhìn thâ
uunśy Chư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn Châ
uunsn Nhâ
uunsn bị thư
zabiơ
kqnkng nă
vlgj̣ng như
zabi vâ
uunṣy, bâ
uunśt giác thâ
uunśt să
vlgj́c. Mô
vlgj̣t lúc sau bọn ngư
zabiơ
kqnk̀i Tô
vlgj́ng Đ
cajoại Nhâ
uunsn, Tê
sclù Hạo cũng kịp vê
sclù đ
ukzrê
sclún nơ
kqnki.
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn tinh thâ
uuns̀n đ
ukzrã có chút hô
vlgj̀i phục, khẽ mơ
kqnk̉ mă
vlgj́t, thâ
uunśy bọn Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch xung quanh nét mă
vlgj̣t đ
ukzrâ
uuns̀y lo â
uunsu đ
ukzrang nhìn mình, bèn gư
zabiơ
kqnḳng cư
zabiơ
kqnk̀i nói: “Ta vâ
uuns̃n còn trụ đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc, khô
vlgjng hê
sclù gì đ
ukzrâ
uunsu.”
Bọn ngư
zabiơ
kqnk̀i Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch giơ
kqnk̀ mơ
kqnḱi thơ
kqnk̉ phào nhẹ nhõm, mô
vlgj̣t ngư
zabiơ
kqnk̀i trong bọn họ chơ
kqnḳt nghĩ đ
ukzrê
sclún thanh cô
vlgj̉ kiê
sclúm Tru Tiê
sclun trong truyê
sclùn thuyê
sclút, lại nhìn thâ
uunśy Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn hai tay trô
vlgj́ng khô
vlgjng, lại khô
vlgjng thâ
uunśy bóng dáng Tru tiê
sclun đ
ukzrâ
uunsu cả. Ngoài Ngọc Thanh Đ
cajoiê
sclụn, linh thú thuỷ kì đ
ukzrang lâ
uunsn nă
vlgj̀m xuô
vlgj́ng chô
vlgj̃ đ
ukzró, cũng chư
zabia quay lại đ
ukzrâ
uuns̀m Bích Thuỷ, như
zabing ơ
kqnk̉ gâ
uuns̀n quanh nó, cũng chă
vlgj̉ng hê
sclù nhìn thâ
uunśy bóng dáng của Tru tiê
sclun cô
vlgj̉ kiê
sclúm đ
ukzrâ
uunsu.
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn tư
zabì tư
zabì nhìn bô
vlgj́n phía, să
vlgj́c mă
vlgj̣t biê
sclún đ
ukzrô
vlgj́i mô
vlgj̣t chút, chỉ thâ
uunśy bọn Thanh Vâ
uunsn mô
vlgjn đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ đ
ukzrư
zabíng xung quanh dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi đ
ukzrã mâ
uunśt hơ
kqnkn nư
zabỉa, ngạc nhiê
sclun nói: “vư
zabìa nãy sau khi ta đ
ukzri, ơ
kqnk̉ đ
ukzrâ
uunsy, ơ
kqnk̉ đ
ukzrâ
uunsy đ
ukzrã xảy ra thư
zabiơ
kqnkng vong như
zabi thê
sclú nào?”
Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch đ
ukzrư
zabíng gâ
uuns̀n ô
vlgjng ta nhâ
uunśt do dư
zabị mô
vlgj̣t chút, đ
ukzráp khẽ:
- Trư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn sư
zabi huynh, huynh vâ
uuns̃n nê
sclun dư
zabiơ
kqnk̃ng thư
zabiơ
kqnkng trư
zabiơ
kqnḱc đ
ukzrã…
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn quát: “mau nói!”
Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch bă
vlgjn khoă
vlgjn mô
vlgj̣t lúc, quay ngư
zabiơ
kqnk̀i lại nhìn mọi ngư
zabiơ
kqnk̀i, dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi muô
vlgj́n mô
vlgj̣t lâ
uuns̀n nư
zabĩa xác nhâ
uunṣn lại, sau đ
ukzró hạ giọng nói lại cho Đ
cajoạo Huyê
sclùn vê
sclù thư
zabiơ
kqnkng vong.
Trâ
uunṣn chiê
sclún này, Thanh vâ
uunsn mô
vlgjn quả thâ
uunṣt thư
zabiơ
kqnkng vong thảm trọng, dư
zabiơ
kqnḱi sư
zabị tâ
uunśn cô
vlgjng của ma giáo, hai mư
zabiơ
kqnki lă
vlgjm vị trư
zabiơ
kqnk̉ng lão chiê
sclún đ
ukzrâ
uunśu chê
sclút mâ
uunśt mư
zabiơ
kqnk̀i bô
vlgj́n ngư
zabiơ
kqnk̀i, bô
vlgj́n, nă
vlgjm ngư
zabiơ
kqnk̀i trọng thư
zabiơ
kqnkng, bảy ngư
zabiơ
kqnk̀i ngô
vlgj̀i đ
ukzró, trư
zabì trư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn đ
ukzrạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn ra, Long Thủ Phong Thư
zabiơ
kqnkng Tùng đ
ukzrạo nhâ
uunsn phản bô
vlgj̣i, Thủ tọa Triê
scluu Dư
zabiơ
kqnkng Phong Thư
zabiơ
kqnkng Chánh Lư
zabiơ
kqnkng, Thủ tọa Lạc Hà Phong Thiê
sclun Vâ
uunsn Đ
cajoạo Nhâ
uunsn khô
vlgjng may chê
sclút đ
ukzri, còn lại Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch và đ
ukzrư
zabíng đ
ukzrâ
uuns̀u Phong Hô
vlgj̀i Phong Tă
vlgjng Thúc Thư
zabiơ
kqnk̀ng, cũng đ
ukzrã mâ
uunśt hê
sclút tinh thâ
uuns̀n, thư
zabiơ
kqnkng tích đ
ukzrâ
uuns̀y mình, chỉ có Thuỷ Nguyê
sclụt đ
ukzrại sư
zabi của Tiê
sclủu Trúc Phong vì hô
vlgj̣ tô
vlgj́ng bọn Hoă
vlgj̀ng đ
ukzrại sư
zabi của Thiê
sclun â
uunsm tư
zabị lại khô
vlgjng gă
vlgj̣p trơ
kqnk̉ ngại gì lơ
kqnḱn.
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn thâ
uunsn hình rung đ
ukzrô
vlgj̣ng, có vẻ như
zabi khô
vlgjng thê
sclủ tiê
sclúp tục trụ vư
zabĩng. Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn vô
vlgj́n tư
zabị hào vê
sclù thư
zabịc lư
zabịc của mình, trong trâ
uunṣn đ
ukzrâ
uunśu này, dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi đ
ukzrã tô
vlgj̉n hại râ
uunśt nhiê
sclùu.
Trê
sclun mă
vlgj̣t Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch có nét bi phâ
uuns̃n, hạ giọng nói:
- Trư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn sư
zabi huynh, mô
vlgj́i huyê
sclút hải thâ
uunsm cư
zabìu lâ
uuns̀n này, chúng ta nhâ
uunśt đ
ukzrịnh sẽ báo thù, chỉ là trư
zabiơ
kqnḱc mă
vlgj́t thâ
uunsn thê
sclủ của huynh đ
ukzrang râ
uunśt nguy câ
uunśp, nhâ
uunśt thiê
sclút là khô
vlgjng nê
sclun quá thư
zabiơ
kqnkng tâ
uunsm lúc này.
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn thơ
kqnk̉ dài, khép mă
vlgj́t giâ
uuns̃m châ
uunsn nói: “Đ
cajoạo Huyê
sclùn ta xin tạ lô
vlgj̃i vơ
kqnḱi Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn liê
sclụt tô
vlgj̉ liê
sclụt tô
vlgjng”
Thanh đ
ukzriê
sclụu thê
sclu lư
zabiơ
kqnkng, nô
vlgj̃i đ
ukzrau đ
ukzrơ
kqnḱn trong lòng nói khô
vlgjng hê
sclút đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc, mọi ngư
zabiơ
kqnk̀i nghe thâ
uunśy, nhâ
uunśt thơ
kqnk̀i đ
ukzrê
sclùu trâ
uuns̀m mă
vlgj̣c khô
vlgjng nói lê
sclun lơ
kqnk̀i.
Lúc đ
ukzró, trê
sclun bãi hoang tàn bê
sclun cạnh, mô
vlgj̣t khô
vlgj́i gô
vlgj̃ đ
ukzrô
vlgj̣t nhiê
sclun phát ra mô
vlgj̣t tiê
sclúng, rơ
kqnki xuô
vlgj́ng, tư
zabì trong đ
ukzrô
vlgj́ng đ
ukzrô
vlgj̉ nát thò ra mô
vlgj̣t cái đ
ukzrâ
uuns̀u. Mọi ngư
zabiơ
kqnk̀i mô
vlgj̣t phen cả kinh, đ
ukzrịnh thâ
uuns̀n nhìn lại, bâ
uunśt giác đ
ukzrê
sclùu cảm thâ
uunśy lo sơ
kqnḳ, ngư
zabiơ
kqnk̀i mà bao lâ
uunsu nay vâ
uuns̃n bị bê
sclụnh thâ
uuns̀n kinh, Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc, cũng khô
vlgjng biê
sclút tư
zabì lúc nào đ
ukzrã đ
ukzri vào Ngọc Thanh đ
ukzriê
sclụn. Như
zabing trong trâ
uunṣn chiê
sclún kinh thiê
sclun đ
ukzrô
vlgj̣ng đ
ukzrịa vư
zabìa rô
vlgj̀i, khô
vlgjng biê
sclút ô
vlgjng ta trô
vlgj́n ơ
kqnk̉ chô
vlgj̃ nào, lâ
uuns̀n này xuâ
uunśt hiê
sclụn, thâ
uunsn hình đ
ukzrâ
uuns̀y như
zabĩng vê
sclút bụi bâ
uuns̉n, như
zabing nhìn thâ
uuns̀n să
vlgj́c thì dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi khô
vlgjng có vẻ gì là sơ
kqnḳ hãi, ngơ
kqnk̀ nghê
sclụch cư
zabiơ
kqnk̀i cư
zabiơ
kqnk̀i.
Lúc đ
ukzró Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm đ
ukzrư
zabíng mô
vlgj̣t bê
sclun cùng vơ
kqnḱi Lâ
uunsm Kinh Vũ đ
ukzrô
vlgj̀ng thơ
kqnk̀i cũng tiê
sclún lê
sclun, rô
vlgj́t cục mô
vlgj́i quan hê
sclụ khô
vlgjng thê
sclủ nói là nô
vlgjng cạn giư
zabĩa bọn hă
vlgj́n và Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc cũng đ
ukzrã khiê
sclún bọn hă
vlgj́n tiê
sclún đ
ukzrê
sclún gâ
uuns̀n, Lâ
uunsm Kinh Vũ thay hă
vlgj́n kiê
sclủm tra mô
vlgj̣t lư
zabiơ
kqnḳt, quả nhiê
sclun trê
sclun thâ
uunsn ngoài vài vê
sclút xâ
uunsy xư
zabiơ
kqnḱc bê
sclun ngoài, thì nhìn chung là toàn như
zabĩng vê
sclút thư
zabiơ
kqnkng xoàng. Đ
cajoâ
uunsy là quả là sư
zabị ngạc nhiê
sclun quá mư
zabíc vơ
kqnḱi râ
uunśt nhiê
sclùu ngư
zabiơ
kqnk̀i ơ
kqnk̉ Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn đ
ukzrạo hạnh còn cao hơ
kqnkn lão tră
vlgjm ngàn lâ
uuns̀n.
Hai ngư
zabiơ
kqnk̀i thơ
kqnk̉ phào, trao đ
ukzrô
vlgj̉i nhau ánh mă
vlgj́t nhẹ nhõm. Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu phàm lúc đ
ukzró tâ
uunsm tình cũng có chút bình phục trơ
kqnk̉ lại, dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi lê
sclụ khí hung mãnh ơ
kqnk̉ trong thâ
uunsn thê
sclủ, đ
ukzrã tư
zabì tư
zabì rơ
kqnk̀i bỏ cùng vơ
kqnḱi sư
zabị biê
sclún mâ
uunśt của Thư
zabiơ
kqnkng Tùng đ
ukzrạo nhâ
uunsn, đ
ukzră
vlgj̣c biê
sclụt là lúc vư
zabìa nãy ơ
kqnk̉ sau núi viê
sclục hă
vlgj́n cùng vơ
kqnḱi bọn ma giáo áo đ
ukzren chém giê
sclút lâ
uuns̃n nhau, cũng dâ
uuns̀n dâ
uuns̀n trâ
uunśn tĩnh lại.
Mô
vlgj̣t ý nghĩ thoáng qua, hă
vlgj́n dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi nhơ
kqnḱ đ
ukzrê
sclún đ
ukzriê
sclùu gì đ
ukzró, ánh mă
vlgj́t bâ
uunśt giác nhìn vê
sclù mô
vlgj̣t phía khác, chỉ thâ
uunśy ngư
zabiơ
kqnk̀i vư
zabìa nhìn hă
vlgj́n vơ
kqnḱi ánh mă
vlgj́t dư
zabĩ tơ
kqnḳn kì lạ, Lục Tuyê
sclút Kì, lúc đ
ukzró mă
vlgj̣t trâ
uuns̀m mă
vlgj̣c như
zabi nư
zabiơ
kqnḱc, khô
vlgjng nói mô
vlgj̣t lơ
kqnk̀i đ
ukzrư
zabíng đ
ukzró, cũng khô
vlgjng biê
sclút trong lòng đ
ukzrang nghĩ đ
ukzrê
sclún đ
ukzriê
sclùu gì?”
***
Chúng nhâ
uunsn Ma giáo liê
sclùu chê
sclút mơ
kqnk̉ mô
vlgj̣t con đ
ukzrư
zabiơ
kqnk̀ng máu, lao qua Tru tiê
sclun kiê
sclúm trâ
uunṣn của Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn, trô
vlgj́n thoát khỏi Thô
vlgjng Thiê
sclun Phong.
Dư
zabiơ
kqnḱi châ
uunsn Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn, Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng là ngư
zabiơ
kqnk̀i trâ
uunśn đ
ukzrịnh lại đ
ukzrâ
uuns̀u tiê
sclun, lão lê
sclun tiê
sclúng hét giáo chúng đ
ukzrang kinh hô
vlgj̀n bạt vía dư
zabìng lại, rô
vlgj̀i đ
ukzriê
sclủm lại nhâ
uunsn thủ của tư
zabí đ
ukzrại hê
sclụ phái. Sau đ
ukzró, Quỷ Vư
zabiong, Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uuns̀n, Ngọc Dư
zabiơ
kqnkng Tư
zabỉ cùng bọn Tam Diê
sclụu Tiê
sclun Tư
zabỉ đ
ukzri cùng vơ
kqnḱi nhau, chỉ nhìn nhau mà khô
vlgjng nói mô
vlgj̣t lơ
kqnk̀i.
Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn tô
vlgj̉n thư
zabiơ
kqnkng vô
vlgj cùng nă
vlgj̣ng nê
sclù, như
zabing Ma giáo cũng chă
vlgj̉ng dê
sclũ chịu gì.
Tư
zabì mô
vlgj̣t tră
vlgjm nă
vlgjm trư
zabiơ
kqnḱc, sau khi ma giáo đ
ukzrại bại, như
zabĩng nă
vlgjm gâ
uuns̀n đ
ukzrâ
uunsy ngư
zabiơ
kqnk̀i trong ma giáo khô
vlgjng ai là khô
vlgjng cô
vlgj́ sư
zabíc khô
vlgji phục lại, cho đ
ukzrê
sclún ngày nay, thư
zabịc lư
zabịc của ma giáo và tư
zabí đ
ukzrại tô
vlgjng phái, thâ
uunṣt đ
ukzrã vư
zabiơ
kqnḳt qua bâ
uunśt kì mô
vlgjn phái nào trong ba đ
ukzrại mô
vlgjn phái chính đ
ukzrạo. Khô
vlgjng ngơ
kqnk̀ ngày hô
vlgjm nay vư
zabìa lâ
uunsm trâ
uunṣn, còn khô
vlgjng nói đ
ukzrê
sclún lúc sau khô
vlgjng chô
vlgj́ng lại nô
vlgj̉i tru tiê
sclun Kiê
sclúm trâ
uunṣn của Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn, mà trư
zabiơ
kqnḱc tiê
sclun đ
ukzrâ
uunśu vơ
kqnḱi trư
zabiơ
kqnk̉ng lão của Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn đ
ukzrã chê
sclút hàng chục ngư
zabiơ
kqnk̀i, vê
sclù sau lại có mư
zabiơ
kqnk̀i mâ
uunśy cao thủ chê
sclút trong Tru Tiê
sclun kiê
sclúm trâ
uunṣn, tư
zabí đ
ukzrại mô
vlgjn phái đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ thư
zabiơ
kqnkng vong râ
uunśt nhiê
sclùu, tô
vlgj̉n thâ
uunśt cư
zabịc lơ
kqnḱn.
Lúc đ
ukzró Thư
zabiơ
kqnkng Tùng đ
ukzrạo nhâ
uunsn vì thâ
uunsn phâ
uunṣn của mình, cũng đ
ukzrã đ
ukzrê
sclún và đ
ukzrư
zabíng cùng Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng.
Ngọc Dư
zabiơ
kqnkng Tư
zabỉ tính tình kiê
scluu ngạo, lại giâ
uunṣn vì mô
vlgjn hạ thư
zabiơ
kqnkng vong nhiê
sclùu, lạnh lùng nhìn Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng, rô
vlgj̀i quay đ
ukzrâ
uuns̀u bỏ đ
ukzri, khô
vlgjng thèm quan tâ
uunsm đ
ukzrê
sclún hă
vlgj́n nư
zabĩa.
Thư
zabiơ
kqnkng Tùng Đ
cajoạo Nhâ
uunsn khẽ biê
sclún să
vlgj́c mă
vlgj̣t, trái lại Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng lòng dạ thâ
uunsm sâ
uunsu, tu dư
zabiơ
kqnk̃ng cũng cao, khô
vlgjng ngơ
kqnk̀ lại còn mỉm cư
zabiơ
kqnk̀i nói:
- Thư
zabiơ
kqnkng tùng đ
ukzrạo huynh, Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn thư
zabịc lư
zabịc thâ
uunsm sâ
uunsu khó lư
zabiơ
kqnk̀ng, Tru tiê
sclun kiê
sclúm trâ
uunṣn, quả thâ
uunṣt còn vư
zabiơ
kqnḳt quá cả khả nă
vlgjng liê
sclụu đ
ukzrịnh của quỷ thâ
uuns̀n!”
Thư
zabiơ
kqnkng Tùng Đ
cajoạo nhâ
uunsn lă
vlgj́c đ
ukzrâ
uuns̀u nói:
- Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng tô
vlgjng chủ, chỉ sơ
kqnḳ ngư
zabiơ
kqnk̀i vâ
uuns̃n còn chư
zabia biê
sclút, Tru tiê
sclun kiê
sclúm trâ
uunṣn vư
zabìa rô
vlgj̀i, chỉ e mơ
kqnḱi chỉ phát ra mô
vlgj̣t nư
zabỉa uy lư
zabịc mà thô
vlgji.
- Cái gì? Tam Diê
sclụu tiê
sclun tư
zabỉ đ
ukzrư
zabíng bê
sclun cạnh thâ
uunśt thanh la lê
sclun, Thư
zabiơ
kqnkng Tùng đ
ukzrạo nhâ
uunsn nhìn bà, bô
vlgj̃ng nhiê
sclun tâ
uunsm thâ
uuns̀n chơ
kqnḳt hoang mang, chỉ thâ
uunśy ngư
zabiơ
kqnk̀i con gái xinh đ
ukzrẹp yê
sclúu như
zabiơ
kqnḳc như
zabi sư
zabiơ
kqnkng đ
ukzrọng, vư
zabìa nãy đ
ukzrại chiê
sclún, chỉ thâ
uunśy nàng hạ thủ thâ
uunṣp phâ
uuns̀n hung tàn, mă
vlgj̣t khô
vlgjng chút biê
sclủu hiê
sclụn tình cảm, như
zabing lúc này nhìn lại đ
ukzrô
vlgj̣t nhiê
sclun phát hiê
sclụn, dư
zabiơ
kqnḱi lơ
kqnḱp bê
sclù ngòai lạnh lùng đ
ukzró, càng có nét mê
sclùm mại xinh đ
ukzrẹp mê
sclu hoă
vlgj̣c lòng ngư
zabiơ
kqnk̀i, nhâ
uunśt thơ
kqnk̀i ngâ
uuns̉n ngư
zabiơ
kqnk̀i ra mà ngă
vlgj́m.
”Hụ hụ”
Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uuns̀n bô
vlgj́c nhiê
sclun ho lê
sclun hai tiê
sclúng, Thư
zabiơ
kqnkng Tùng Đ
cajoạo Nhâ
uunsn tu luyê
sclun nhiê
sclùu nă
vlgjm như
zabi vâ
uunṣy, đ
ukzrô
vlgj̣t nhiê
sclun bư
zabìng tỉnh, ngô
vlgj̣ ra Tam Diê
sclụu Tư
zabỉ thâ
uunsn là tô
vlgjng chủ phái Hơ
kqnḳp Hoan, quả nhiê
sclun có mị yê
scluu thuâ
uunṣt vô
vlgj tung vô
vlgj ảnh, thâ
uunṣt là mô
vlgj̣t nư
zabĩ nhâ
uunsn khô
vlgjng tâ
uuns̀m thư
zabiơ
kqnk̀ng.
Lúc đ
ukzró hă
vlgj́n khô
vlgjng dám nhìn Tam Diê
sclụu Tiê
sclun Tư
zabỉ thê
sclum nư
zabĩa, chỉ nói:
- Ta tuy trư
zabiơ
kqnḱc đ
ukzrâ
uunsy chư
zabia tư
zabìng nhìn qua Tru Tiê
sclun Kiê
sclúm Trâ
uunṣn, như
zabing thư
zabi tịch ơ
kqnk̉ Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn đ
ukzrã tư
zabìng ghi lại, nă
vlgjm đ
ukzró Thanh Diê
sclụp tô
vlgj̉ sư
zabi lúc mạnh nhâ
uunśt, đ
ukzrâ
uunśu vơ
kqnḱi ma giáo…, à, cùng vơ
kqnḱi thánh giáo đ
ukzrô
vlgj́i đ
ukzrâ
uuns̀u, thi triê
sclủn Tru Tiê
sclun Kiê
sclúm Trâ
uunṣn, trư
zabì Cư
zabị Đ
cajoại Thâ
uunśt Thải Chủ kiê
sclúm Hoành Tuyê
sclun Thư
zabiơ
kqnkng ra, kỳ dư
zabi Lục Să
vlgj́c Khí Kiê
sclúm, đ
ukzrê
sclùu dư
zabịa theo phư
zabiơ
kqnkng vị của lục toà sơ
kqnkn phong mà să
vlgj́p xê
sclúp, phạm vi rô
vlgj̣ng khă
vlgj́p bao trùm cả dãy Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn, bảy mạch sơ
kqnkn phong, mà uy lư
zabịc đ
ukzráng sơ
kqnḳ của kiê
sclúm vũ khi â
uunśy, sơ
kqnḳ ră
vlgj̀ng khô
vlgjng phải ơ
kqnk̉ mư
zabíc chúng ta có thê
sclủ miê
sclũn cư
zabiơ
kqnk̃ng câ
uuns̀m cư
zabị đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc như
zabi bâ
uunsy giơ
kqnk̀ đ
ukzrâ
uunsu.
Quỷ vư
zabiơ
kqnkng trâ
uuns̀m mă
vlgj̣c mô
vlgj̣t hô
vlgj̀i, thơ
kqnk̉ dài nói:
- Thanh Diê
sclụp tô
vlgj̉ sư
zabi của mô
vlgjn phái ngư
zabiơ
kqnki, quả thâ
uunṣt là phi thư
zabiơ
kqnk̀ng.
Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uuns̀n chau mày đ
ukzráp:
- Đ
cajoúng như
zabi thê
sclú, Tru tiê
sclun Kiê
sclúm Trâ
uunṣn uy lư
zabịc vô
vlgj cùng lơ
kqnḱn, thánh giáo của chúng ta chỉ sơ
kqnḳ cũng khó mà tìm cách phá giải?
Quỷ vư
zabiơ
kqnkng lă
vlgj́c đ
ukzrâ
uuns̀u, trê
sclun mă
vlgj̣t nơ
kqnk̉ mô
vlgj̣t nụ cư
zabiơ
kqnk̀i, đ
ukzráp: “Tô
vlgji xem chư
zabìng chư
zabia chă
vlgj́c”
Bọn Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uuns̀n cùng nhìn lại, nói: “Sao, Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng lão đ
ukzrê
sclụ, đ
ukzrê
sclụ có cách nghĩ thê
sclú nào?”
Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng lạnh lùng đ
ukzráp:
- Că
vlgjn cư
zabí vào trâ
uunṣn chiê
sclún hô
vlgjm nay, tuy Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn thô
vlgji đ
ukzrô
vlgj̣ng tru tiê
sclun kiê
sclúm trâ
uunṣn, như
zabing rõ ràng là miê
sclũn cư
zabiơ
kqnk̃ng, uy lư
zabịc của Tru Tiê
sclun kiê
sclúm trâ
uunṣn đ
ukzrã bị hạn chê
sclú đ
ukzri râ
uunśt nhiê
sclùu,. Hai là Tru tiê
sclun kiê
sclúm trâ
uunṣn tuy uy lư
zabịc lơ
kqnḱn như
zabi thê
sclú, như
zabing râ
uunśt tô
vlgj̉n hại đ
ukzrê
sclún tinh lư
zabịc, ta liê
sclụu đ
ukzrịnh ră
vlgj̀ng vê
sclút thư
zabiơ
kqnkng cũ của Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn thê
sclú nào cung tái phát, tuy khô
vlgjng chê
sclút cũng phải mâ
uunśt đ
ukzri mô
vlgj̣t nư
zabỉa sinh mê
sclụnh.
- “Khô
vlgjng sai” Lơ
kqnk̀i này lại khô
vlgjng phải là do bọn Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uunsn nói ra, mà là Ngọc Dư
zabiơ
kqnkng Tư
zabỉ đ
ukzrã vê
sclù đ
ukzrê
sclún nơ
kqnki, nghe mâ
uunśy lơ
kqnk̀i đ
ukzrô
vlgj́i thoại đ
ukzró khô
vlgjng kìm đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc đ
ukzrã thô
vlgj́t lê
sclun.
Tuy nhiê
sclun Đ
cajoọc Thâ
uuns̀n nhìn Quỷ vư
zabiơ
kqnkng, trê
sclun mă
vlgj̣t bô
vlgj̃ng nơ
kqnk̉ mô
vlgj̣t nụ cư
zabiơ
kqnk̀i, nói; “Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng lão đ
ukzrê
sclụ, khô
vlgjng lẽ đ
ukzrê
sclụ nghĩ…”
Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng ngă
vlgj́t lơ
kqnk̀i đ
ukzráp:
- Khô
vlgjng sai, ta đ
ukzrang muô
vlgj́n quay lại Thanh vâ
uunsn, lúc này, nhâ
uunśt đ
ukzrịnh đ
ukzrâ
uunsy là thơ
kqnk̀i khă
vlgj́c yê
sclúu nhâ
uunśt của Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn tư
zabì thơ
kqnk̀i Thanh Diê
sclụp cho đ
ukzrê
sclún nay. Mô
vlgjn phái của ta nê
sclúu như
zabi khô
vlgjng tâ
uunṣn dùng dịp này trư
zabì đ
ukzri cái họa lơ
kqnḱn nhâ
uunśt, thì còn lúc nào nư
zabĩa? Hơ
kqnkn nư
zabĩa, Thanh vâ
uunsn Mô
vlgjn chă
vlgj́c chă
vlgj̉ng thê
sclủ ngơ
kqnk̀ chúng ta vư
zabìa thoát khỏi tư
zabỉ đ
ukzrịa lại dám quay lại lâ
uuns̀n nư
zabĩa, xuâ
uunśt kì bâ
uunśt ý, tâ
uunśt nhiê
sclun sẽ thu đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc tòan thă
vlgj́ng.
Chúng nhâ
uunsn ma giáo xung quanh nhâ
uunśt thơ
kqnk̀i biê
sclún să
vlgj́c, bọn Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uuns̀n cũng đ
ukzrã chư
zabíng kiê
sclún qua vô
vlgj sô
vlgj́ thă
vlgjng trâ
uuns̀m trê
sclun thê
sclú gian, cũng bị rung đ
ukzrô
vlgj̣ng bơ
kqnk̉i như
zabĩng lơ
kqnk̀i nói của Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng.
Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng nhìn khă
vlgj́p bô
vlgj́n phía, xúc đ
ukzrô
vlgj̣ng nói:
- Ngày hô
vlgjm nay đ
ukzrúng là thơ
kqnk̀i khă
vlgj́c tô
vlgj́t nhâ
uunśt của Thánh Giáo chúng ta, chư
zabi vị trư
zabiơ
kqnḱc Thánh Mâ
uuns̃u Minh vư
zabiơ
kqnkng cùng ta lâ
uunṣp lơ
kqnk̀i thê
sclù, ngày hô
vlgjm nay hê
sclút sư
zabíc chíê
sclun đ
ukzrâ
uunśu?
Bọn ngư
zabiơ
kqnk̀i ma giáo lă
vlgj̣ng lẽ nhìn nhau, như
zabĩng ngư
zabiơ
kqnk̀i này tâ
uunśt nhiê
sclun khô
vlgjng phải bọn ngư
zabiơ
kqnk̀i nhu như
zabiơ
kqnḳc, như
zabing chỉ mơ
kqnḱi lúc trư
zabiơ
kqnḱc ơ
kqnk̉ Thanh vâ
uunsn Sơ
kqnkn phải tìm cách thoát thâ
uunsn, bâ
uunsy giơ
kqnk̀ bô
vlgj̃ng dư
zabing trong nháy mă
vlgj́t phải quay lại, Quỷ vư
zabiơ
kqnkng là ngư
zabiơ
kqnk̀i dũng mãnh, mư
zabiu trí, lại có cách nghĩ că
vlgjn bản vô
vlgj́n coi thư
zabiơ
kqnk̀ng sô
vlgj́ng chê
sclút, quả thâ
uunṣt ngư
zabiơ
kqnk̀i khác khó mà châ
uunśp nhâ
uunṣn nô
vlgj̉i đ
ukzriê
sclùu này.
Mô
vlgj̣t lúc lâ
uunsu khô
vlgjng có ai nói mô
vlgj̣t lơ
kqnk̀i nào.
Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng să
vlgj́c mă
vlgj̣t dâ
uuns̀n dâ
uuns̀n trơ
kqnk̉ lê
sclun khó coi, cuô
vlgj́i cùng lă
vlgj́c đ
ukzrâ
uuns̀u thơ
kqnk̉ dài nói: “ Cơ
kqnk hô
vlgj̣i tô
vlgj́t như
zabi thê
sclú này, vâ
uunṣy mà bọn ngư
zabiơ
kqnki…, ô
vlgji.”
Nói xong, lại thơ
kqnk̉ dài, nhìn khă
vlgj́p lư
zabiơ
kqnḳt trô
vlgjng hê
sclút sư
zabíc chán nản, tư
zabì tư
zabì tiê
sclún lại chô
vlgj̃ mô
vlgjn đ
ukzrô
vlgj̀ Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng Tô
vlgjng của mình.
Bọn Thanh Long U Cơ
kqnk ra nghê
sclunh đ
ukzrón, Thanh Long dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi muô
vlgj́n nói đ
ukzriê
sclùu gì đ
ukzró, Quỷ vư
zabiơ
kqnkng cư
zabiơ
kqnk̀i khô
vlgj̉, hạ giọng nói: “Chỉ có cơ
kqnk mư
zabiu thì khô
vlgjng đ
ukzrủ, khô
vlgjng đ
ukzrủ!!”
Nói xong, lại thơ
kqnk̉ dài, nói: “Thô
vlgji bỏ đ
ukzri, sau này mô
vlgjn phái chúng ta sẽ bàn lại sau, ngày hô
vlgjm này kê
sclút thúc ơ
kqnk̉ đ
ukzrâ
uunsy thô
vlgji, chúng ta quay vê
sclù núi thô
vlgji.. À, Bích Dao đ
ukzrâ
uunsu?”
Lơ
kqnk̀i nói đ
ukzró vư
zabìa xuâ
uunśt ra, Thanh Long và U Cơ
kqnk thâ
uunsn hình đ
ukzrê
sclùu châ
uunśn đ
ukzrô
vlgj̣ng, U Cơ
kqnk mă
vlgj̣t đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc che bơ
kqnk̉i tâ
uunśm lụa màu đ
ukzren, nhìn khô
vlgjng rõ nét mă
vlgj̣t, như
zabing chỉ nghe giọng nói hiê
sclủn nhiê
sclun là vô
vlgj cùng lo sơ
kqnḳ, kinh hãi đ
ukzráp: “Lúc ơ
kqnk̉ Ngọc Thanh Đ
cajoiê
sclụn, Trong lúc mô
vlgjn phái chúng ta vơ
kqnḱi Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn chém giê
sclút, Bích Dao nói vơ
kqnḱi hai ngư
zabiơ
kqnk̀i bọn tô
vlgji là đ
ukzri trư
zabiơ
kqnḱc tìm tô
vlgjng chủ, lẽ nào…”
Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng nét mă
vlgj̣t kinh hãi, vô
vlgj̣i kê
scluu lê
sclun: “tư
zabì trê
sclun núi đ
ukzrê
sclún giơ
kqnk̀ ta khô
vlgjng hê
sclù nhìn thâ
uunśy Bích Dao.”
Thanh Long thâ
uunśt thanh: “Lẽ nào cô
vlgj â
uunśy vâ
uuns̃n còn trê
sclun Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn?”
Trê
sclun trán Quỷ vư
zabiơ
kqnkng lúc đ
ukzró mô
vlgj̀ hô
vlgji lâ
uunśm tâ
uunśm, quả quyê
sclút nói: “ Bích Nhi là cô
vlgj́t nhục của ta, ta quyê
sclút khô
vlgjng thê
sclủ khô
vlgjng quan tâ
uunsm, ta phải lê
sclun Vâ
uunsn Thanh Sơ
kqnkn thô
vlgji.”
Thanh Long vô
vlgj̣i nói: “Tô
vlgjng chủ, nhâ
uunśt đ
ukzrịnh khô
vlgjng đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc đ
ukzri, cái này, cái này, quả thâ
uunṣt là …”
Quỷ vư
zabiơ
kqnkng nhãn thâ
uuns̀n lóe lê
sclun, nhanh chóng trong đ
ukzrâ
uuns̀u vụt qua tră
vlgjm ngàn ý đ
ukzrịnh, đ
ukzrô
vlgj̣t nhiê
sclun quay ngư
zabiơ
kqnk̀i lại phía Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uuns̀n và bọn ngư
zabiơ
kqnk̀i ma giáo nói lơ
kqnḱn:
- Chư
zabi vị, ý của ta đ
ukzrã quyê
sclút, vì cơ
kqnk nghiê
sclụp thánh giáo của chúng ta tră
vlgjm nă
vlgjm nay, Quỷ vư
zabiơ
kqnkng Tô
vlgjng chủ ta có thê
sclủ thịt nát xư
zabiơ
kqnkng tan. Lúc này cái chê
sclút của Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn, thư
zabiơ
kqnkng của Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn, lão tă
vlgj̣c chư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn Đ
cajoạo Huyê
sclùn đ
ukzrang bị trọng thư
zabiơ
kqnkng thâ
uunṣp tư
zabỉ nhâ
uunśt sinh, nhâ
uunśt đ
ukzrịnh khô
vlgjng thê
sclủ nào lại thi triê
sclủn đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc Tru Tiê
sclun kiê
sclúm trâ
uunṣn. Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng Tô
vlgjng ta phen này quay lại Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn, nê
sclúu như
zabi thành cô
vlgjng, cũng là nhơ
kqnk̀ Thánh Mâ
uuns̃u Minh Vư
zabiơ
kqnkng che chơ
kqnk̉ giúp đ
ukzrơ
kqnk̃, như
zabiơ
kqnḳc bă
vlgj̀ng quả khô
vlgjng đ
ukzrịch lại chúng, dù phải đ
ukzră
vlgj́c tô
vlgj̣i vơ
kqnḱi Thánh Mâ
uuns̃u Minh Vư
zabiơ
kqnkng, thì coi như
zabi ta chê
sclút Tại Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn, dư
zabiơ
kqnḱi Hoàng Tuyê
sclùn tham bái Thánh Mâ
uuns̃u Minh Vư
zabiơ
kqnkng, cũng khô
vlgjng hô
vlgj̉ thẹn vơ
kqnḱi lòng mình.
Nói xong, Quỷ Vư
zabiơ
kqnkng nhìn mọi ngư
zabiơ
kqnk̀i mô
vlgj̣t lư
zabiơ
kqnḳt, rô
vlgj̀i bèn phi thâ
uunsn đ
ukzri trư
zabiơ
kqnḱc, quả nhiê
sclun hư
zabiơ
kqnḱng vê
sclù phía Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn bay đ
ukzri. Thanh Long và U Cơ
kqnk nhìn lại, rô
vlgj̀i cũng lâ
uunṣp tư
zabíc lao theo. Đ
cajoê
sclụ tư
zabỉ Quỷ vư
zabiơ
kqnkng tô
vlgjng mô
vlgjn cũng khô
vlgjng nhiê
sclùu lơ
kqnk̀i, lâ
uuns̀n lư
zabiơ
kqnḳt đ
ukzri tơ
kqnḱi. Chỉ còn lại Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uuns̀n và bọn mà giáo đ
ukzrư
zabíng chê
sclút trâ
uunsn, đ
ukzrơ
kqnk̀ đ
ukzrâ
uuns̃n như
zabi còn gà gô
vlgj̃ đ
ukzrư
zabíng nguyê
sclun chô
vlgj̃ đ
ukzró.
Mô
vlgj̣t lúc lâ
uunsu sau Bọn Đ
cajoô
vlgj̣c Thâ
uuns̀n đ
ukzrịnh thâ
uuns̀n lại đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc, như
zabing khô
vlgjng đ
ukzrơ
kqnḳi lơ
kqnk̀i của hă
vlgj́n, chỉ nghe thâ
uunśy bọn ma giáo phía sau như
zabĩng tiê
sclúng huyê
sclun náo, như
zabĩng tiê
sclúng nói vang lê
sclun, quay đ
ukzrâ
uuns̀u nhìn lại, chỉ thâ
uunśy đ
ukzra phâ
uuns̀n mô
vlgjn hạ ma giáo nét mă
vlgj̣t cũng đ
ukzrã có phâ
uuns̀n kích phâ
uuns̃n.
lúc này Thô
vlgjng Thiê
sclun Phong trê
sclun Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn bị bao trùm bơ
kqnk̉i mô
vlgj̣t bâ
uuns̀u khô
vlgjng khí nă
vlgj̣ng nê
sclù, chúng nhâ
uunsn vâ
uunsy quanh Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn, nhỏ giọng an ủi đ
ukzriê
sclùu gì đ
ukzró.
Lâ
uunsm Kinh Vũ và Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm đ
ukzrư
zabíng ơ
kqnk̉ bê
sclun cạnh, thay Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc chỉnh đ
ukzrô
vlgj́n lại y phục, giúp ô
vlgjng phủi sạch bụi trê
sclun quâ
uuns̀n áo, Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi cũng có â
uunśn tư
zabiơ
kqnḳng vơ
kqnḱi hai ngư
zabiơ
kqnk̀i bọn họ, đ
ukzrư
zabíng đ
ukzró bâ
uunśt đ
ukzrô
vlgj̣ng, đ
ukzrê
sclủ mă
vlgj̣c bọn họ, mă
vlgj́t chỉ nhìn ra chô
vlgj̃ Thủy kì Lâ
uunsn ơ
kqnk̉ bê
sclun ngoài, ha ha cư
zabiơ
kqnk̀i ngô
vlgj́c nghê
sclúch.
Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm thâ
uunśy bô
vlgj̣ dạng ô
vlgjng như
zabi vâ
uunṣy, trong lòng cảm thâ
uunśy chua xót, khô
vlgjng câ
uuns̀m lòng đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc nghĩ lại chuyê
sclụn cũ nă
vlgjm xư
zabia, lại thơ
kqnk̉ dài. Lâ
uunsm Kinh Vũ nghe thâ
uunśy, xúc đ
ukzrô
vlgj̣ng tâ
uunsm tư
zabi, cảm nhâ
uunṣn đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc tình cảm của hă
vlgj́n, quay lại vô
vlgj̃ vô
vlgj̃ vai của Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm.
Hai ngư
zabiơ
kqnk̀i nhìn nhau, đ
ukzrê
sclùu hiê
sclủu đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc suy nghĩ trong lòng của nhau, nhâ
uunśt thơ
kqnk̀i khô
vlgjng nói lê
sclun lơ
kqnk̀i.
Lúc đ
ukzró, đ
ukzrám ngư
zabiơ
kqnk̀i Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng Đ
cajoại Sư
zabi vư
zabìa đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc Thủy Nguyê
sclụt đ
ukzrại sư
zabi đ
ukzrem ngư
zabiơ
kqnk̀i theo hô
vlgj̣ tô
vlgj́ng đ
ukzrê
sclún nơ
kqnki an toàn, cũng đ
ukzrã đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc Thủy Nguyê
sclụt đ
ukzrại sư
zabi hô
vlgj̣ tô
vlgj́ng trơ
kqnk̉ vê
sclù. Nhìn thâ
uunśy să
vlgj́c mă
vlgj̣t của Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng Đ
cajoại sư
zabi, dĩ nhiê
sclun so vơ
kqnḱi să
vlgj́c mă
vlgj̣t tră
vlgj́ng nhơ
kqnḳt khi nãy thì đ
ukzrã tô
vlgj́t lê
sclun nhiê
sclùu rô
vlgj̀i, nghĩ đ
ukzri nghĩ lại, Lý Nhâ
uunsn Trùy của Chu â
uuns̉n tuy lơ
kqnḳi hại, như
zabing so vơ
kqnḱi Đ
cajoại Phạm Bát Nhã của Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng đ
ukzrại sư
zabi vâ
uuns̃n còn kém hơ
kqnkn râ
uunśt nhiê
sclùu. Vào khoảng thơ
kqnk̀i gian đ
ukzró, Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng Đ
cajoại Sư
zabi đ
ukzrã dâ
uuns̀n dâ
uuns̀n bư
zabíc đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc như
zabĩng đ
ukzrạo kình să
vlgj́c nhọn cô
vlgj̉ quái của Ly Nhâ
uunsn Chuỳ ra ngoài cơ
kqnk thê
sclủ đ
ukzrê
sclún quá nư
zabỉa.
Như
zabing cũng vì như
zabi thê
sclú, Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng đ
ukzrại sư
zabi xem ra đ
ukzrã yê
sclúu đ
ukzri râ
uunśt nhiê
sclùu, bê
sclun cạnh có ngư
zabiơ
kqnk̀i nhanh nhẹn lâ
uunśy ra mô
vlgjt chiê
sclúc ghê
sclú, Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng đ
ukzrại sư
zabi dư
zabiơ
kqnḱi sư
zabị giúp đ
ukzrơ
kqnk̃ của Pháp Tư
zabiơ
kqnk̀ng và Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng ngô
vlgj̀i xuô
vlgj́ng bê
sclun cạnh Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn.
Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng đ
ukzrại sư
zabi thơ
kqnk̉ ra vài tiê
sclúng, nhìn ra xung quanh, thâ
uunśy máu chảy thành sô
vlgjng, khă
vlgj́p đ
ukzriê
sclụn đ
ukzrư
zabiơ
kqnk̀ng chô
vlgj̃ nào cũng là ngư
zabiơ
kqnk̀i chê
sclút và ngư
zabiơ
kqnk̀i bị thư
zabiơ
kqnkng, thơ
kqnk̉ dài, hơ
kqnḳp thâ
uunṣp tụng đ
ukzrạo: “ A di đ
ukzrà phâ
uunṣt!”
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn hư
zabiơ
kqnḱng vê
sclù phía Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng Đ
cajoại sư
zabi nhẹ lă
vlgj́c đ
ukzrâ
uuns̀u, cư
zabiơ
kqnk̀i khô
vlgj̉ nói: Đ
cajoại sư
zabi thư
zabiơ
kqnkng thê
sclú như
zabi thê
sclú nào?”
Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng Đ
cajoại sư
zabi lă
vlgj́c đ
ukzrâ
uuns̀u nói: “Lão nạp vâ
uuns̃n chư
zabia chê
sclút đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc đ
ukzrâ
uunsu, chư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn châ
uunsn nhâ
uunsn mơ
kqnḱi càng phải bảo trọng đ
ukzrâ
uunśy!”
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn lă
vlgj́c đ
ukzrâ
uuns̀u thơ
kqnk̉ dài, ánh mă
vlgj́t nhìn ra xa, chơ
kqnḳt nhìn đ
ukzrê
sclún chô
vlgj̃ Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm đ
ukzrang đ
ukzrư
zabíng, dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi nghĩ ra đ
ukzriê
sclùu gì đ
ukzró, quay lại nói vơ
kqnḱi Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch: “Đ
cajoiê
sclùn sư
zabi đ
ukzrê
sclụ, đ
ukzrê
sclụ hãy gọi đ
ukzrô
vlgj̀ đ
ukzrê
sclụ Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm lại đ
ukzrâ
uunsy mô
vlgj̣t lát!”
Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch mă
vlgj̣t biê
sclún să
vlgj́c, như
zabing khô
vlgjng dám khô
vlgjng tuâ
uunsn theo, đ
ukzrành quay lại nói: “ Lão thâ
uunśt, ngư
zabiơ
kqnki mau quay lại đ
ukzrâ
uunsy, chư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn châ
uunsn nhâ
uunsn có lơ
kqnk̀i muô
vlgj́n nói vơ
kqnḱi ngư
zabiơ
kqnki.”
Nhâ
uunśt thơ
kqnk̀i chúng nhâ
uunsn đ
ukzrê
sclùu ngạc nhiê
sclun, đ
ukzră
vlgj̣c biê
sclụt là mô
vlgjn hạ đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ Đ
cajoại Trúc Phong, Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm trong lòng càng châ
uunśn đ
ukzrô
vlgj̣ng, như
zabing lê
sclụnh mê
sclụnh của chư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn khó trái, đ
ukzrành mạnh bạo tiê
sclún lê
sclun.
Sau mô
vlgj̣t lúc, chúng nhâ
uunsn tách ra mô
vlgj̣t khoảng trô
vlgj́ng, Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm đ
ukzrư
zabíng trơ
kqnk trọi trư
zabiơ
kqnḱc mă
vlgj̣t Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn, hạ giọng nói: “Chư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn!”
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn nhìn hă
vlgj́n mô
vlgj̣t lúc, hạ giọng nói: “Ngư
zabiơ
kqnki đ
ukzrê
sclún giơ
kqnk̀ phút này, vâ
uuns̃n quyê
sclút khô
vlgjng nói ra bí mâ
uunṣt của ngư
zabiơ
kqnki chă
vlgjng?”
Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm thâ
uunsn hình rung đ
ukzrô
vlgj̣ng, chỉ cảm thâ
uunśy ánh mă
vlgj́t của tâ
uunśt cả mọi ngư
zabiơ
kqnk̀i chung quanh trong chô
vlgj́c lát bô
vlgj̃ng tâ
uunṣp trung cả lê
sclun ngư
zabiơ
kqnk̀i mình, trong đ
ukzró có như
zabĩng ánh mă
vlgj́t quan tâ
uunsm thâ
uunsn thiê
sclụn, có cả như
zabĩng ánh mă
vlgj́t khinh thư
zabiơ
kqnk̀ng, như
zabing phâ
uuns̀n lơ
kqnḱn vâ
uuns̃n là như
zabĩng ánh mă
vlgj́t nghi hoă
vlgj̣c.
Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn thơ
kqnk̉ dài, tư
zabì tư
zabì nói: “Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm, ngư
zabiơ
kqnk̀i sau khi gia nhâ
uunṣp Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn, bọn ta có chô
vlgj̃ nào bạc đ
ukzrãi ngư
zabiơ
kqnki?”
Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm lâ
uunṣp tư
zabíc lă
vlgj́c đ
ukzrâ
uuns̀u, nói: “Chư
zabiơ
kqnk̉ng mô
vlgjn Châ
uunsn Nhâ
uunsn, khô
vlgjng có, khô
vlgjng có chuyê
sclụn đ
ukzró. Sư
zabi phụ sư
zabi nư
zabiơ
kqnkng đ
ukzrô
vlgj́i xư
zabỉ vơ
kqnḱi đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ râ
uunśt tô
vlgj́t…” Hă
vlgj́n vư
zabìa nói đ
ukzrê
sclún đ
ukzrâ
uunsy, Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch thâ
uunsn hình bô
vlgj̃ng châ
uunśn đ
ukzrô
vlgj̣ng, thâ
uuns̀n să
vlgj́c vô
vlgj cùng phư
zabíc tạp.
“Như
zabing.” Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu phàm thâ
uuns̀n să
vlgj́c đ
ukzrau khô
vlgj̉ tô
vlgj̣t cùng, hai dòng suy nghĩ trong đ
ukzrâ
uuns̀u khô
vlgjng ngư
zabìng tranh chiê
sclún, nói; “ như
zabing, đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ có nô
vlgj̃i khô
vlgj̉ riê
sclung, đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ, đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ khô
vlgjng thê
sclủ…”
“Nói!”
Đ
cajoô
vlgj̣t nhiê
sclun, mô
vlgj̣t tiê
sclúng nói vang lê
sclun, tiê
sclúng nói vang đ
ukzrô
vlgj̣ng như
zabi sâ
uunśm, khiê
sclún chúng nhâ
uunsn mô
vlgj̣t phen giâ
uunṣt mình, Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm cũng giâ
uunṣt mình chơ
kqnḳt lùi lại mô
vlgj̣t bư
zabiơ
kqnḱc, nhìn vê
sclù phía ngư
zabiơ
kqnk̀i đ
ukzró, chơ
kqnḳt vô
vlgj cùng kinh ngạc.
Ngư
zabiơ
kqnk̀i phát ra tiê
sclúng nói đ
ukzró, lại khô
vlgjng phải là ngư
zabiơ
kqnk̀i của Thanh Vâ
uunsn, mà là mô
vlgj̣t trong tư
zabí đ
ukzrại thâ
uuns̀n tă
vlgjng của Thiê
sclun Â
zabim tư
zabị - Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng. Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng trong tư
zabí đ
ukzrại thâ
uuns̀n tă
vlgjng của Thiê
sclun â
uunsm tư
zabị, đ
ukzrịa vị thâ
uunśp nhâ
uunśt, tính cách cũng kích liê
sclụt nhâ
uunśt, lúc còn trẻ hàng yê
scluu phục ma, dư
zabịa vào Phâ
uunṣt Mô
vlgjn Kì bảo “ Phù đ
ukzrô
vlgj̀ kim bát” trong tay, khô
vlgjng biê
sclút đ
ukzrã giê
sclút bao nhiê
scluu yê
scluu nghiê
sclụt. Sau này, tuô
vlgj̉i dâ
uuns̀n lơ
kqnḱn lê
sclun, lĩng ngô
vlgj̣ đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc phâ
uunṣt ý, lúc đ
ukzró mơ
kqnḱi dâ
uuns̀n dâ
uuns̀n â
uuns̉n cư
zabi ơ
kqnk̉ trong Thiê
sclun Â
zabim tư
zabị.
Trong trâ
uunṣn huyê
sclút chiê
sclún ngày hô
vlgjm nay ơ
kqnk̉ Thanh Vâ
uunsn sơ
kqnkn, Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng đ
ukzrại khai sát giơ
kqnḱi, dư
zabịa vào đ
ukzrạo hạnh thâ
uuns̀n quỷ khó lư
zabiơ
kqnk̀ng của bản thâ
uunsn, huyê
sclút chiê
sclún ma giáo, lúc đ
ukzró tă
vlgjng bào trê
sclun dư
zabiơ
kqnḱi, chô
vlgj̃ nào cũng là vê
sclút máu, xem ra chă
vlgj̉ng còn chô
vlgj̃ nào giô
vlgj́ng cao tă
vlgjng Phâ
uunṣt mô
vlgjn, mà chỉ giô
vlgj́ng như
zabi ác quỷ đ
ukzrịa ngục vâ
uunṣy, cũng khó trách Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm và mọi ngư
zabiơ
kqnk̀i mô
vlgj̣t phen giâ
uunṣt mình.
Lâ
uuns̀n này chúng nhâ
uunsn Thiê
sclun â
uunsm Tư
zabị đ
ukzrê
sclún Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn thư
zabịc ra vâ
uuns̃n còn nghi ngơ
kqnk̀ mục đ
ukzrích của buô
vlgj̉i Hư
zabing Sư
zabi vâ
uunśn tô
vlgj̣i. Thiê
sclun â
uunsm Tư
zabị tư
zabì trư
zabiơ
kqnḱc đ
ukzrê
sclú nay chư
zabia bao giơ
kqnk̀ truyê
sclùn Châ
uunsn pháp Đ
cajoại phạm Bát Nhã cho ngư
zabiơ
kqnk̀i ngoài. Vâ
uunṣy mà lại bị mô
vlgj̣t tê
sclun đ
ukzrê
sclụ tư
zabỉ tiê
sclủu tô
vlgj́t của Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn học đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc, làm sao có thê
sclủ châ
uunśp nhâ
uunṣn? Lúc này Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng đ
ukzrang nhìn Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm lúng ta lúng túng, trong lòng phâ
uuns̃n nô
vlgj̣, lại thê
sclum hô
vlgjm nay đ
ukzrại khai sát giơ
kqnḱi, phiê
sclùn não trong lòng thâ
uunṣt nói khô
vlgjng hê
sclút, khô
vlgjng nhịn đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc mơ
kqnḱi dùng đ
ukzrê
sclún phâ
uunṣt mô
vlgjn sư
zabi tư
zabỉ hô
vlgj́ng như
zabi vâ
uunṣy.
Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm bị â
uunsm thanh đ
ukzró làm hă
vlgj́n ngâ
uuns̉n ngư
zabiơ
kqnk̀i ra mô
vlgj̣t lúc, vâ
uuns̃n chư
zabia hô
vlgj̀i ý lại. Phía sau, đ
ukzrư
zabíng cùng Lâ
uunsm Kinh Vũ, Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc nãy giơ
kqnk̀ vâ
uuns̃n ngô
vlgj́c nghê
sclúch cư
zabiơ
kqnk̀i cư
zabiơ
kqnk̀i nhìn Thuỷ Kì Lâ
uunsn, cũng bị kinh đ
ukzrô
vlgj̣ng quay đ
ukzrâ
uuns̀u lại nhìn.
Mô
vlgj̣t hoà thư
zabiơ
kqnḳng hung ác, thâ
uunsn mình đ
ukzrâ
uuns̀y máu, phâ
uuns̃n nô
vlgj̣ nhìn chòng chọc vào Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm, trô
vlgjng như
zabi mô
vlgj̣t ác qu ỷ ă
vlgjn thịt ngư
zabiơ
kqnk̀i.
…
Mô
vlgj̣t bâ
uuns̀u khô
vlgjng khí tĩnh lă
vlgj̣ng bao trùm Ngọc Thanh Đ
cajoiê
sclụn.
“A…”
Đ
cajoô
vlgj̣t nhiê
sclun, mô
vlgj̣t tiê
sclúng hét thê
sclu lư
zabiơ
kqnkng trong Ngọc Thanh Đ
cajoiê
sclụn đ
ukzrô
vlgj̉ nát vang lê
sclun.
Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc mă
vlgj̣t tră
vlgj́ng bê
sclụch khô
vlgjng còn giọt máu, cả thâ
uunsn hình phâ
uunśn châ
uunśn hă
vlgj̉n lê
sclun, run run chỉ Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng kê
scluu: “Quỷ! Quỷ! Quỷ! Quỷ!!!”
Như
zabĩng â
uunsm thanh này thâ
uunṣt hãi hùng, tuy là giư
zabĩa lúc thanh thiê
sclun bạch nhâ
uunṣt, như
zabing tâ
uunśt cả mọi ngư
zabiơ
kqnk̀i trê
sclun đ
ukzrại đ
ukzriê
sclụn cùng lúc cảm thâ
uunśy ơ
kqnḱn lạnh.
Thâ
uunṣm chí ngay cả Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng vư
zabìa mơ
kqnḱi còn tư
zabíc giâ
uunṣn, cũng bị Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc làm cho giâ
uunṣt mình, châ
uunsn tay bâ
uunśn loạn, trong lòng có chút vô
vlgj̣i vàng câ
uunśp bách khô
vlgjng hiê
sclủu nô
vlgj̉i, vô
vlgj̣i vàng biê
sclụn giải: “Ngư
zabiơ
kqnki, ngư
zabiơ
kqnk̀i nói gì, ta có chô
vlgj̃ nào giô
vlgj́ng quỷ?”
Như
zabing Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc như
zabi bị trúng tà, toàn thâ
uunsn kinh đ
ukzrô
vlgj̣ng. Lâ
uunsm Kinh Vũ đ
ukzrư
zabíng bê
sclun cạnh hê
sclút lơ
kqnk̀i an ủi, như
zabing có vẻ như
zabi chă
vlgj̉ng có chút tác dụng nào, chỉ thâ
uunśy cả ngư
zabiơ
kqnk̀i Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc co rụt lại, có vẻ như
zabi khô
vlgjng dám nhìn thê
sclum Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng nư
zabĩa, hai mă
vlgj́t nhă
vlgj́m tịt, tỏ vẻ sơ
kqnḳ hãi vô
vlgj cùng, miê
sclụng khô
vlgjng ngơ
kqnḱt kê
scluu lê
sclun: “Quỷ, Quỷ, chính hă
vlgj́n đ
ukzrã giê
sclút nguơ
kqnk̀i, đ
ukzrư
zabìng giê
sclút tô
vlgji, xin đ
ukzrư
zabìng giê
sclút tô
vlgji, tô
vlgji, tô
vlgji!!! A!!!!!!!!!!!!!! “
Mô
vlgj̣t cơ
kqnkn gió bụi lă
vlgj̣ng lẽ thô
vlgj̉i tung nơ
kqnki này, Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm và Lâ
uunsm Kinh Vũ thâ
uunsn hình cư
zabíng đ
ukzrơ
kqnk̀, đ
ukzră
vlgj̣c biê
sclụt là Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm, tư
zabì trong đ
ukzráy mă
vlgj́t của hă
vlgj́n, dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi có tia sáng đ
ukzrỏ â
uuns̉n giâ
uunśu chư
zabịc phát ra.
Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng bị chúng nhâ
uunsn chú ý, khí câ
uunśp bại hoại, phâ
uuns̃n nô
vlgj̣ nói: “Ta vô
vlgj́n khô
vlgjng quen ngư
zabiơ
kqnk̀i này, các ngư
zabiơ
kqnk̀i nhìn gì mà nhìn?”
Lâ
uunsm Kinh Vũ tư
zabì tư
zabì gơ
kqnk̃ như
zabĩng ngón tay nă
vlgj́m chă
vlgj̣t của Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc, tiê
sclún đ
ukzrê
sclún bê
sclun cạnh Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm, khô
vlgjng câ
uuns̀n nhìn cũng biê
sclút, Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm bâ
uunsy giơ
kqnk̀ giô
vlgj́ng như
zabi hă
vlgj́n, hê
sclút sư
zabíc khô
vlgj́ng chê
sclú bản thâ
uunsn, như
zabing tiê
sclúng thơ
kqnk̉ nă
vlgj̣ng nhọc của bọn họ, cũng đ
ukzrã biê
sclủu lô
vlgj̣ ra sư
zabị kích đ
ukzrô
vlgj̣ng trong lòng bọn họ.
“ Tại – sao – Vư
zabiơ
kqnkng Nhị Thúc- lại – nói – là – ngư
zabiơ
kqnki?” Lâ
uunsm Kinh VŨ tư
zabìng chư
zabĩ tư
zabìng chư
zabĩ tư
zabì tư
zabì hỏi, să
vlgj́c mă
vlgj̣t của hă
vlgj́n và Trư
zabiơ
kqnkng tiê
sclủu Phàm đ
ukzrê
sclùu đ
ukzráng sơ
kqnḳ, chỉ có khác là trong mă
vlgj́t hă
vlgj́n, đ
ukzrô
vlgj̀ng thơ
kqnk̀i vơ
kqnḱi vẻ că
vlgjm hâ
uunṣn, vâ
uuns̀n còn vài phâ
uuns̀n tình táo.
Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng tư
zabíc giâ
uunṣn nói; “làm sao mà ta biê
sclút đ
ukzrư
zabiơ
kqnḳc, hă
vlgj́n ta bâ
uunśt quá chỉ là mô
vlgj̣t kẻ đ
ukzriê
sclun!”
Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm và Lâ
uunsm Kinh Vũ cùng lúc biê
sclún să
vlgj́c mă
vlgj̣t, Đ
cajoê
sclụ tư
zabỉ Thanh Vâ
uunsn Mô
vlgjn nhiê
sclùu ngư
zabiơ
kqnk̀i cũng cau mày. Đ
cajoúng lúc đ
ukzró, đ
ukzrô
vlgj̣t nhiê
sclun có mô
vlgj̣t tiê
sclúng Phâ
uunṣt hiê
sclụu, Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng đ
ukzrại sư
zabi ơ
kqnk̉ đ
ukzră
vlgj̀ng sau Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng đ
ukzrô
vlgj̣t nhiê
sclun câ
uunśt lơ
kqnk̀i, thanh đ
ukzriê
sclụu thê
sclu lư
zabiơ
kqnkng, hạ giọng nói:
- A di đ
ukzrà phâ
uunṣt, gieo ác gă
vlgj̣p ác, tô
vlgj̣i nghiê
sclụt tô
vlgj̣i nghiê
sclụt.
Như
zabĩng lơ
kqnk̀i này vư
zabìa nói ra, trong mô
vlgj̣t lúc toàn trư
zabiơ
kqnk̀ng hoàn toàn yê
sclun tĩnh. Phô
vlgj̉ Khô
vlgjng thâ
uunsn hình đ
ukzrơ
kqnk̀ ra như
zabi gô
vlgj̃, mô
vlgj̣t lúc lâ
uunsu sau mơ
kqnḱi tư
zabì tư
zabì quay ngư
zabiơ
kqnk̀i, chua chát nói: “Sư
zabi huynh, huynh nói gì?”
Phô
vlgj̉ hoă
vlgj̀ng đ
ukzrại sư
zabi, să
vlgj́c mă
vlgj̣t tră
vlgj́ng nhơ
kqnḳt, cũng khô
vlgjng biê
sclút là do vê
sclút thư
zabiơ
kqnkng trê
sclun cơ
kqnk thê
sclủ, hay là vê
sclút thư
zabiơ
kqnkng trong lòng, chỉ thâ
uunśy ô
vlgjng nhă
vlgj́m mă
vlgj́t khép mi, hô
vlgj̀i lâ
uunsu mơ
kqnḱi nói: “Pháp tư
zabiơ
kqnḱng”.
Tư
zabì sau khi Vư
zabiơ
kqnkng Nhị thúc phát bê
sclụnh, Pháp Tư
zabiơ
kqnḱng nét mă
vlgj̣t luô
vlgjn khó coi và thảm bạch, thâ
uunsn hình châ
uunśn đ
ukzrô
vlgj̣ng, nói: “Đ
cajoê
sclụ tư
zabỉ có mă
vlgj̣t”.
Phô
vlgj̉ Hoă
vlgj̀ng đ
ukzrại sư
zabi châ
uunṣm rãi nói:
- Khô
vlgjng câ
uuns̀n phải giâ
uunśu diê
sclúm nư
zabĩa, ngư
zabiơ
kqnki hãy mau nói cho họ nghe đ
ukzri, nă
vlgjm đ
ukzró sư
zabị đ
ukzrê
sclụ gâ
uunsy ra viê
sclục sai trái, hô
vlgjm nay quyê
sclút khô
vlgjng thê
sclủ đ
ukzrê
sclủ Trư
zabiơ
kqnkng Thí Chủ bị oan uô
vlgj̉ng nư
zabĩa.
Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm châ
uunśn tác tinh thâ
uuns̀n, trong lòng dư
zabiơ
kqnk̀ng như
zabi có tiê
sclúng gọi nào đ
ukzró, đ
ukzrang dày xé lòng hă
vlgj́n.
Pháp Tư
zabiơ
kqnḱng tư
zabì tư
zabì tiê
sclún lê
sclun phía trư
zabiơ
kqnḱc, nhìn vô
vlgj sô
vlgj́ gư
zabiơ
kqnkng mă
vlgj̣t kinh ngạc ơ
kqnk̉ đ
ukzró. Sau đ
ukzró dư
zabìng lại trê
sclun thâ
uunsn hình Lâ
uunsm Kinh Vũ và Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm, cuô
vlgj́i cùng nhìn vào Trư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm.
- Nă
vlgjm đ
ukzró, sát hại dâ
uunsn toàn thô
vlgjn dư
zabiơ
kqnḱi châ
uunsn núi Thanh Vâ
uunsn, thư
zabịc sư
zabị là do ngư
zabiơ
kqnk̀i của Thiê
sclun Â
zabim tư
zabị bọn ta làm!
- Sao?
Trong khoảnh khă
vlgj́c đ
ukzró, bao nhiê
scluu â
uunsm thanh kinh hãi, bao nhiê
scluu châ
uunśn đ
ukzrô
vlgj̣ng, bao nhiê
scluu sư
zabị nghi hoă
vlgj̣c, phâ
uuns̃n nô
vlgj̣ trê
sclun Ngọc Thanh Đ
cajoiê
sclụn tại Thanh Vâ
uunsn Sơ
kqnkn, bùng phát ra, ngay cả Đ
cajoạo Huyê
sclùn Châ
uunsn Nhâ
uunsn và bọn Đ
cajoiê
sclùn Bâ
uunśt Dịch là như
zabĩng ngư
zabiơ
kqnk̀i đ
ukzrạo hạnh cao thâ
uunsm, cũng kìm khô
vlgjng đ
ukzră
vlgj̣ng, mă
vlgj̣t biê
sclún să
vlgj́c, Kâ
uunsm Kinh Vũ rút ra Trảm Long Kiê
sclúm, bích quang toả sáng lâ
uunśp lánh.
Chỉ có trái tim của Tư
zabiơ
kqnkng Tiê
sclủu Phàm, đ
ukzrô
vlgj̣t nhiê
sclun tư
zabì kích đ
ukzrô
vlgj̣ng trơ
kqnk̉ lê
sclun trâ
uuns̀m lă
vlgj́ng, sâ
uunsu să
vlgj́c trâ
uuns̀m mă
vlgj̣c. Sau đ
ukzró, vụt lại cảm giác lạnh lẽo quen thuô
vlgj̣c trư
zabiơ
kqnḱc đ
ukzrâ
uunsy râ
uunśt lâ
uunsu, huyê
sclút tinh lê
sclụ khí sâ
uunsu đ
ukzrâ
uunṣm vụt bao trùm lâ
uunśy hă
vlgj́n!!!
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.