Tru Tiên

Chương 80 : Kế trong Kế

    trước sau   
   

"Ai?"

Ngoài cưizwf̉a Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn đgfqmôtpcb̀ng thanh vang lêmwcln tiêmwcĺng quát tháo râopewn trơjmgj̀i của đgfqmám đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ Thanh Vâopewn Môtpcbn, nhưizwfng chỉ nghe mâopeẃy tiêmwcĺng lào xào, tưizwf̣a nhưizwf có cao nhâopewn ngưizwf̣ khôtpcbng mà đgfqmêmwcĺn, rôtpcb̀i lại nghe bịch bịch mâopeẃy tiêmwcĺng, mâopeẃy Thanh Vâopewn đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ lămpusn vào, té ngã dưizwfơjmgj́i đgfqmâopeẃt.

Ngay cưizwf̉a thoáng hiêmwcḷn bôtpcb́n bóng ngưizwfơjmgj̀i, chính là tưizwf́ đgfqmại Tôtpcbng chủ của Ma Giáo.

Ngọc Dưizwfơjmgjng Tưizwf̉ và Đdlydôtpcḅc Thâopeẁn đgfqmưizwf́ng giưizwf̃a, Quỷ Vưizwfơjmgjng cùng Tam Diêmwcḷu Tiêmwcln Tưizwf̉ đgfqmưizwf́ng hai bêmwcln, bôtpcb́n ngưizwfơjmgj̀i cùng nhìn vào đgfqmại đgfqmmwcḷn, châopeẁm châopeẉm bưizwfơjmgj́c tơjmgj́i.

Niêmwcln kỷ lơjmgj́n nhâopeẃt là Đdlydôtpcḅc Thâopeẁn, miêmwcḷng phát ra tiêmwcĺng cưizwfơjmgj̀i khămpus̀ng khămpuṣc: "Đdlydạo Huyêmwcl̀n lão hưizwf̃u, khôtpcbng gămpuṣp đgfqmã trămpusm nămpusm, ngưizwfơjmgji vâopew̃n khỏe chưizwf́?".


Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn thoáng châopeẃn đgfqmôtpcḅng thâopewn ngưizwfơjmgj̀i, đgfqmôtpcb̀ng tưizwf̉ co thămpuśt lại, lạnh nhạt thôtpcb́t:"Đdlydôtpcḅc Thâopeẁn".

Đdlydôtpcḅc Thâopeẁn cưizwfơjmgj̀i lơjmgj́n:"Chính là lão bâopeẃt tưizwf̉ ta đgfqmâopewy, môtpcḅt trămpusm nămpusm trưizwfơjmgj́c ơjmgj̉ Thanh Vâopewn Sơjmgjn đgfqmã bại dưizwfơjmgj́i kiêmwcĺm của ngưizwfơjmgji, nay gămpuṣp lại phong thái của ngưizwfơjmgji vâopew̃n nhưizwfizwfa, thâopeẉt khôtpcbng khỏi vui mưizwf̀ng".

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn mục quang hưizwfơjmgj́ng vêmwcl̀ phía bôtpcb́n ngưizwfơjmgj̀i, liêmwcĺc lêmwcln liêmwcĺc xuôtpcb́ng nhìn kỹ, cũng cùng lúc đgfqmó, tưizwf̀ bêmwcln ngoài cưizwf̉a Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn lại lục tục kéo đgfqmêmwcĺn hàng hàng lơjmgj́p lơjmgj́p giáo chúng Ma Giáo, xem khí đgfqmôtpcḅ thanh thêmwcĺ của đgfqmám ngưizwfơjmgj̀i đgfqmó, e rămpus̀ng tịnh khôtpcbng có ngưizwfơjmgj̀i nào dêmwcl̃ đgfqmôtpcb́i phó cho đgfqmưizwfơjmgj̣c, quá nưizwf̉a thưizwf̣c lưizwf̣c của Ma Giáo hơjmgjn trămpusm nămpusm trưizwfơjmgj́c cơjmgjtpcb̀ đgfqmêmwcl̀u đgfqmã têmwcl̀ tưizwf̣u lại đgfqmâopewy. Trong sôtpcb́ có bọn U Cơjmgj, Thanh Long của Quỷ Vưizwfơjmgjng Tôtpcbng, Bách Đdlydôtpcḅc Tưizwf̉ của Vạn Đdlydôtpcḅc Môtpcbn, bọn còn lại có quá nưizwf̉a cũng là cao thủ của tưizwf́ đgfqmại Tôtpcbng phái.

izwf̀ đgfqmămpus̀ng xa, tiêmwcĺng hò hét "giêmwcĺt giêmwcĺt" càng lúc càng vang vọng, xen lâopew̃n tiêmwcĺng kêmwclu rôtpcb́ng tuyêmwcḷt vọng, Thanh Vâopewn Sơjmgjn ngày thưizwfơjmgj̀ng nhưizwf tiêmwcln cảnh của nhâopewn gian, giơjmgj̀ phút này phảng phâopeẃt cũng đgfqmã bị bao trùm mùi máu, đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln nhưizwf đgfqmã biêmwcĺn thành đgfqmịa ngục.

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn hít môtpcḅt hơjmgji sâopewu, miêmwcl̃n cưizwfơjmgj̃ng trâopeẃn đgfqmịnh tâopewm thâopeẁn, hôtpcbm nay tai họa khơjmgj̉i tưizwf̀ bêmwcln trong, ngoại đgfqmịch khôtpcbng ngơjmgj̀ lại bâopeẃt thâopeẁn xâopewm nhâopeẉp, khôtpcbng còn nghi ngơjmgj̀ gì nưizwf̃a chính là thơjmgj̀i khămpuśc nguy câopeẃp nhâopeẃt của Thanh Vâopewn Môtpcbn trong vòng cả trămpusm nămpusm nay. Ôiwalng thâopewn là chí tôtpcbn chưizwfơjmgj̉ng môtpcbn của môtpcḅt đgfqmại phái ngàn nămpusm nhưizwf Thanh Vâopewn Môtpcbn, quyêmwcĺt khôtpcbng thêmwcl̉ đgfqmêmwcl̉ cơjmgj nghiêmwcḷp bị hủy trong tay mình.

Lúc đgfqmó, chơjmgj̣t nghe thâopeẃy môtpcḅt tiêmwcĺng niêmwcḷm Phâopeẉt hiêmwcḷu, lại là Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng đgfqmại sưizwf khôtpcbng biêmwcĺt tưizwf̀ lúc nào đgfqmã đgfqmưizwf́ng bêmwcln cạnh Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn, mămpuṣt in môtpcḅt nụ cưizwfơjmgj̀i nhẹ: "Đdlydạo Huyêmwcl̀n sưizwf huynh, tưizwf̀ xưizwfa tà bâopeẃt thămpuśng chánh, Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣ của ta luôtpcbn luôtpcbn sát vai vơjmgj́i Thanh Vâopewn Môtpcbn chôtpcb́ng đgfqmôtpcb́i yêmwclu ma tà đgfqmạo, nêmwcĺu câopeẁn sai khiêmwcĺn, xin cưizwf́ tưizwf̣ tiêmwcḷn phâopewn phó".

Đdlydạo Huyêmwcl̀n mưizwf̀ng rơjmgj̃, cũng tưizwf̣a hôtpcb̀ ngay lúc đgfqmó, đgfqmám ngưizwfơjmgj̀i Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c đgfqmưizwf́ng lêmwcln theo sưizwf̣ dâopew̃n dămpuśt của Thưizwfơjmgj̣ng Quan lão nhâopewn, đgfqmưizwf́ng sau lưizwfng Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn và Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng đgfqmại sưizwf.

izwf́ đgfqmại Tôtpcbng chủ của Ma Giáo hơjmgji biêmwcĺn sămpuśc, Đdlydôtpcḅc Thâopeẁn nhìn Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng, trâopeẁm giọng: "Vị đgfqmại sưizwf này là ngưizwfơjmgj̀i của Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣? Là thâopeẁn tămpusng nào vâopeẉy?

Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng mỉm cưizwfơjmgj̀i: "Lão thí chủ thâopeẉt mau quêmwcln quá, chánh ma đgfqmại chiêmwcĺn trămpusm nămpusm trưizwfơjmgj́c, bọn ta cũng tưizwf̀ng có duyêmwcln gămpuṣp mămpuṣt, sao giơjmgj̀ lại quêmwcln đgfqmi lão nạp vâopeẉy? Lão nạp là Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng của Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣, vị kêmwcl̀ bêmwcln là sưizwf đgfqmêmwcḷ Phôtpcb̉ Khôtpcbng".

Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣ Tưizwf́ Đdlydại Thâopeẁn Tămpusng uy danh đgfqmêmwcĺn mưizwf́c nào, có hai ngưizwfơjmgj̀i ơjmgj̉ đgfqmâopewy, thêmwclm vào mâopeẃy cao thủ của Thiêmwcln Vâopewn Môtpcbn, hà huôtpcb́ng bêmwcln cạnh còn có cao thủ của Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c.

Đdlydôtpcḅc Thâopeẁn quay đgfqmâopeẁu lại, nhíu mày nhìn Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn sămpuśc mămpuṣt trămpuśng tái: "Đdlydám ngưizwfơjmgj̀i này sao lại tụ tâopeẉp ơjmgj̉ đgfqmâopewy đgfqmưizwfơjmgj̣c?".

Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn trưizwf̀ng mămpuśt oán đgfqmôtpcḅc đgfqmáp: "Bọn lưizwf̀a ngôtpcb́c và đgfqmám ôtpcbjmgj̣p Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c sáng sơjmgj́m hôtpcbm nay đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln đgfqmêmwcĺn Thanh Vâopewn Sơjmgjn, hoàn toàn khôtpcbng có báo trưizwfơjmgj́c, ta trơjmgj̉ tay khôtpcbng kịp, khôtpcbng thêmwcl̉ báo tin".

Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng và Thưizwfơjmgj̣ng Quan lão nhâopewn của Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c đgfqmưizwfa mămpuśt nhìn nhau, cùng cưizwfơjmgj̀i lêmwcln, Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách cưizwfơjmgj̀i lơjmgj́n nói: "Đdlydó gọi là tà bâopeẃt thămpuśng chánh, lưizwfơjmgj́i trơjmgj̀i lôtpcb̀ng lôtpcḅng, hôtpcbm nay nhâopeẃt đgfqmịnh phải đgfqmêmwcl̉ cho đgfqmám yêmwclu ma tà đgfqmạo có gan làm càn các ngưizwfơjmgji chịu tâopeẉn sôtpcb́ bỏ mình trêmwcln Thanh Vâopewn Sơjmgjn này!".


"Khà khà!" môtpcḅt tiêmwcĺng cưizwfơjmgj̀i lạnh vang lêmwcln bêmwcln cạnh Đdlydôtpcḅc Thâopeẁn, Ngọc Dưizwfơjmgjng Tưizwf̉ đgfqmưizwfơjmgj̣c chúng nhâopewn Ma Giáo suy tôtpcbn làm chủ sưizwf̣ lâopeẁn này, thâopeẁn sămpuśc kiêmwclu hung, cưizwfơjmgj̀i lạnh thôtpcb́t: "Trămpusm nămpusm trưizwfơjmgj́c, các vị tiêmwcl̀n bôtpcb́i của Thánh Giáo bọn ta cũng bămpus̀ng vào lưizwf̣c lưizwfơjmgj̣ng của môtpcḅt mình giáo phái bọn ta mà tranh đgfqmâopeẃu vơjmgj́i ba đgfqmại phái của các ngưizwfơjmgji, lẽ nào bọn ta hôtpcbm nay lại sơjmgj̣ khôtpcbng đgfqmịch lại các ngưizwfơjmgji!".

"Nói hay!". Tiêmwcĺng vôtpcb̃ tay liêmwcl̀n vang lêmwcln, phâopeẁn nhiêmwcl̀u là tưizwf̀ đgfqmoàn ngưizwfơjmgj̀i đgfqmưizwf́ng sau lưizwfng tưizwf́ đgfqmại Tôtpcbng chủ của bọn họ, Quỷ Vưizwfơjmgjng kêmwcl̀ sát bêmwcln Ngọc Dưizwfơjmgjng Tưizwf̉ cũng vôtpcb̃ tay cưizwfơjmgj̀i lơjmgj́n: "Hôtpcbm nay đgfqmêmwcl̉ cho các ngưizwfơjmgji xem là bọn ta gục ngã, hay là các ngưizwfơjmgji chịu chêmwcĺt!".

opewu nói đgfqmó của y ngôtpcbng cuôtpcb̀ng khó sánh, coi thưizwfơjmgj̀ng chúng sanh, ngưizwfơjmgj̀i trong chánh đgfqmạo khôtpcbng khỏi biêmwcĺn sămpuśc, mămpuṣt lôtpcḅ vẻ cămpusm ghét, đgfqmămpuṣc biêmwcḷt là chưizwf̃ "chêmwcĺt" cuôtpcb́i cùng, Quỷ Vưizwfơjmgjng còn tưizwf̣a nhưizwf đgfqmămpuṣc biêmwcḷt nhâopeẃn mạnh khâopew̉u khí, ra vẻ chêmwcĺ giêmwcl̃u.

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn cưizwfơjmgj̀i lạnh môtpcḅt tiêmwcĺng, đgfqmang tính nói gì đgfqmó, lại thâopeẃy Ngọc Dưizwfơjmgjng Tưizwf̉ tưizwf̣a hôtpcb̀ khôtpcbng còn nhâopew̃n nại đgfqmưizwfơjmgj̣c nưizwf̃a, phâopeẃt tay môtpcḅt cái, trong tay trêmwcln mình các cao thủ Ma Giáo liêmwcl̀n phiêmwcĺm khơjmgj̉i ánh sáng đgfqmủ màu đgfqmủ sămpuśc, hiêmwcl̉n nhiêmwcln muôtpcb́n đgfqmôtpcḅng thủ liêmwcl̀n.

Chúng nhâopewn Thanh Vâopewn Môtpcbn, Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣ lâopeẉp tưizwf́c ngưizwfng thâopeẁn giơjmgj́i bị, biêmwcĺt trưizwfơjmgj́c mămpuśt là môtpcḅt trưizwfơjmgj̀ng chánh ma đgfqmại chiêmwcĺn hung hiêmwcl̉m nhâopeẃt trong vòng trămpusm nămpusm nay, Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng thâopeẃp giọng niêmwcḷm: "A di đgfqmà Phâopeẉt, thiêmwcḷn tai, thiêmwcḷn...".

Khôtpcbng ngơjmgj̀ còn chưizwfa dưizwf́t lơjmgj̀i, đgfqmại biêmwcĺn đgfqmã xảy ra. Lúc lưizwf̣c chú ý của mọi ngưizwfơjmgj̀i đgfqmêmwcl̀u đgfqmang dôtpcb̀n trêmwcln đgfqmám ngưizwfơjmgj̀i Ma Giáo trưizwfơjmgj́c mămpuṣt, đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln mưizwfơjmgj̀i mâopeẃy đgfqmạo ánh sáng giưizwf̃a đgfqmoàn ngưizwfơjmgj̀i chánh đgfqmạo đgfqmôtpcb̀ng thơjmgj̀i nhoáng lêmwcln, trong đgfqmó khôtpcbng ngơjmgj̀ lại có hai đgfqmạo ánh sáng trưizwf̣c tiêmwcĺn đgfqmâopeẉp lêmwcln tâopeẃm lưizwfng khôtpcbng môtpcḅt chút phòng bị của Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng!

"Oành".

Giâopewy phút đgfqmó phe chính đgfqmạo nhưizwf bị vơjmgj̃ bung ra, nháo nhác hôtpcb̃n loạn, tiêmwcĺng la hét chói tai vang lêmwcln khămpuśp nơjmgji, Phôtpcb̉ Hoàng đgfqmại sưizwf hai mămpuśt tôtpcb́i sâopeẁm, chỉ cảm thâopeẃy hai luôtpcb̀ng đgfqmại lưizwf̣c nêmwcḷn thâopeẉt mạnh vào sau lưizwfng, môtpcḅt thì nôtpcb̉ mãnh liêmwcḷt tưizwf̣a nhưizwf núi lơjmgj̉ sóng gào, môtpcḅt lại chuyêmwcl̉n thành sămpuśc nhọn nhưizwf kim châopewm, đgfqmâopewm phâopeẉp vào.

Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng đgfqmại sưizwf loạng choạng, "oẹ" phun môtpcḅt búng máu, nhưizwfng ôtpcbng nào phải là ngưizwfơjmgj̀i tâopeẁm thưizwfơjmgj̀ng, trong nháy mămpuśt liêmwcl̀n biêmwcĺt e rămpus̀ng trong phe chánh đgfqmạo có nôtpcḅi gian, liêmwcl̀n vâopeẉn "Đdlydại Phạm Ban Nhưizwfơjmgj̣c châopewn pháp" siêmwclu phàm nhâopeẉp thánh lan tỏa khămpuśp toàn thâopewn, cưizwf́ng cỏi chịu đgfqmưizwf̣ng luôtpcb̀ng lưizwf̣c đgfqmạo mãnh liêmwcḷt tâopeẉp kích, đgfqmôtpcb̀ng thơjmgj̀i khôtpcbng thèm quay đgfqmâopeẁu lại, quâopeẉt tay áo hưizwfơjmgj́ng ra sau!

"Hưizwf̣ hưizwf̣" hai tiêmwcĺng kêmwclu thảm, ngưizwfơjmgj̀i đgfqmămpus̀ng sau lưizwfng thoát ra hai tiêmwcĺng la hoảng, hiêmwcl̉n nhiêmwcln đgfqmã trúng đgfqmòn, luôtpcb̀ng lưizwf̣c đgfqmạo cuôtpcb̀n cuôtpcḅn dũng mãnh tưizwf́c thơjmgj̀i tiêmwclu tán, nhưizwfng côtpcb̃ lưizwf̣c đgfqmạo mong manh nhưizwf đgfqmôtpcḅc châopewm kia lại đgfqmã hóa thành vâopeẉt hưizwf̃u hình, chung quy đgfqmã xung phá đgfqmưizwfơjmgj̣c Đdlydại Phạm Ban Nhưizwfơjmgj̣c hôtpcḅ thêmwcl̉ khôtpcbng kịp phòng vêmwcḷ toàn thâopewn trong lúc quá vôtpcḅi vàng, đgfqmâopewm xuyêmwcln vào thâopewn ngưizwfơjmgj̀i ôtpcbng.

Chỉ trong môtpcḅt phiêmwcĺn khămpuśc đgfqmó, bọn Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch của Thanh Vâopewn Môtpcbn dĩ nhiêmwcln đgfqmã xôtpcbng tơjmgj́i, chia nhau đgfqmôtpcḅng thủ, nhưizwfng ngưizwfơjmgj̀i tâopeẉp kích sau khi đgfqmánh đgfqmưizwfơjmgj̣c môtpcḅt đgfqmòn là lâopeẉp tưizwf́c phóng đgfqmi, bay sang bêmwcln Ma Giáo.

Kẻ câopeẁm đgfqmâopeẁu khôtpcbng ngơjmgj̀ chính là Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách của Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c, đgfqmám ngưizwfơjmgj̀i tâopeẉp kích toàn bôtpcḅ cũng đgfqmêmwcl̀u là ngưizwfơjmgj̀i của Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c.

Phe chánh phái bao gôtpcb̀m của Phôtpcb̉ Khôtpcbng và Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng bị tâopeẉp kích đgfqmêmwcl̀u ngâopew̉n ngơjmgj kinh hoàng. Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn môtpcḅt hôtpcb̀i lâopewu sau mơjmgj́i trâopeẃn đgfqmịnh đgfqmưizwfơjmgj̣c tâopewm thâopeẁn, nhìn Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách hỏi: "Ngưizwfơjmgji... ngưizwfơjmgji làm gì vâopeẉy? Khôtpcbng lẽ Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c cũng đgfqmã đgfqmâopeẁu hàng Ma Giáo rôtpcb̀i?".


Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách đgfqmưizwf́ng bêmwcln cạnh Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn và Ma Giáo tưizwf́ đgfqmại Tôtpcbng chủ, đgfqmưizwfa mămpuśt nhìn bọn họ, đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln cưizwfơjmgj̀i khanh khách, phong thái cưizwf̣c kỳ cuôtpcb̀ng ngôtpcbng, sămpuśc mămpuṣt thỏa mãn đgfqmămpuśc ý.

Quỷ Vưizwfơjmgjng cưizwfơjmgj̀i lơjmgj́n nhìn Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn: "Ai nói vơjmgj́i ngưizwfơjmgji bọn họ là ngưizwfơjmgj̀i của Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c?".

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn đgfqmang đgfqmịnh mơjmgj̉ miêmwcḷng, chơjmgj̣t thâopeẃt thanh, tưizwf̀ tưizwf̀ quay đgfqmâopeẁu sang nhìn Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn, sămpuśc mămpuṣt tái nhơjmgj̣t thôtpcb́t: "Giỏi, giỏi, giỏi cho ngưizwfơjmgji, quả nhiêmwcln là man thiêmwcln quá hải".

Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn "khà khà" cưizwfơjmgj̀i lạnh, mămpuṣt mày đgfqmămpuśc ý: "Đdlydó là nhơjmgj̀ Quỷ Vưizwfơjmgjng Tôtpcbng chủ túc trí đgfqma mưizwfu, vưizwf̀a nghe nói hôtpcbm nay bọn lưizwf̀a trọc Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣ đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln khôtpcbng mơjmgj̀i mà đgfqmêmwcĺn, muôtpcb́n phá đgfqmại sưizwf̣ của ta, lâopeẉp tưizwf́c nghĩ tơjmgj́i phái cao thủ giả thâopewn phâopeẉn môtpcbn hạ Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c lêmwcln núi, chọn mâopeẃy ngưizwfơjmgj̀i ngày thưizwfơjmgj̀ng khôtpcbng hành tâopew̉u trêmwcln giang hôtpcb̀ cho ta dâopew̃n vào giơjmgj́i thiêmwcḷu, khà khà, quả nhiêmwcln nhâopeẃt cưizwf̉ thành côtpcbng!".

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn thâopewn ngưizwfơjmgj̀i lămpuśc lưizwf, xoay lại nhìn, thâopeẃy cuôtpcḅc đgfqmôtpcḅt tâopeẉp vưizwf̀a rôtpcb̀i của Ma Giáo, mục tiêmwclu hâopeẁu hêmwcĺt đgfqmêmwcl̀u tâopeẉp trung lêmwcln tămpusng nhâopewn của Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣, mưizwfơjmgj̀i ngưizwfơjmgj̀i cũng đgfqmã có chín trọng thưizwfơjmgjng, đgfqmămpuṣc biêmwcḷt là chưizwfơjmgj̉ng môtpcbn Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng đgfqmại sưizwf, mămpuṣt nhưizwfjmgj̀ giâopeẃy trămpuśng, khôtpcbng ngơjmgj̀ đgfqmưizwf́ng cũng khôtpcbng vưizwf̃ng, nhơjmgj̀ đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ Pháp Tưizwfơjmgj́ng đgfqmơjmgj̃ ngưizwfơjmgj̀i châopeẉm chạp ngôtpcb̀i xuôtpcb́ng, sau lưizwfng ôtpcbng ta máu thịt bâopeẁy nhâopeẁy. Nhưizwf̃ng ngưizwfơjmgj̀i khác tình huôtpcb́ng cũng khôtpcbng tôtpcb́t đgfqmẹp gì, hơjmgjn nưizwf̃a cả phe Thanh Vâopewn Môtpcbn cũng có nămpusm sáu trưizwfơjmgj̉ng lão đgfqmã bị thưizwfơjmgjng.

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn choáng váng ngưizwfơjmgj̀i, lòng cũng dâopeẁn dâopeẁn chìm đgfqmămpuśm, cưizwfơjmgj̀i thảm: "Lơjmgj̣i hại, lơjmgj̣i hại, trách cho ta sôtpcb́ng tưizwf̀ng tuôtpcb̉i này mà vâopew̃n khôtpcbng nghĩ tơjmgj́i Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách đgfqmạo huynh ơjmgj̉ Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c môtpcḅt mưizwf̣c trâopeẃn thủ ‘Huyêmwcl̀n Hỏa Đdlydàm’, chưizwfa tưizwf̀ng ra khỏi Phâopeẁn Hưizwfơjmgjng Côtpcb́c nưizwf̉a bưizwfơjmgj́c, khôtpcbng ngơjmgj̀ lại khôtpcbng nghi ngơjmgj̀ gì ngưizwfơjmgji hêmwcĺt!".

Quỷ Vưizwfơjmgjng nhìn ôtpcbng, mỉm cưizwfơjmgj̀i lămpuśc đgfqmâopeẁu: "Ngưizwfơjmgji khôtpcbng phải là khôtpcbng có nghĩ đgfqmêmwcĺn đgfqmmwcl̀u đgfqmó, mà là khôtpcbng tưizwfơjmgj̉ng đgfqmưizwfơjmgj̣c Thưizwfơjmgjng Tùng sưizwf đgfqmêmwcḷ của ngưizwfơjmgji lại phản bôtpcḅi lại ngưizwfơjmgji!".

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn lại cưizwfơjmgj̀i thảm môtpcḅt tiêmwcĺng.

Trêmwcln Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn, chôtpcb́c lát đgfqmã ngâopeẉp chìm vào khôtpcbng khí trâopeẁm mămpuṣc, ngưizwfơjmgj̀i phe chánh đgfqmạo thâopew̃n thơjmgj̀ nhìn nhau, giơjmgj̀ phút này bâopeẃt kỳ ai ai cũng thâopeẃy đgfqmưizwfơjmgj̣c bêmwcln Ma Giáo đgfqmã chiêmwcĺm ưizwfu thêmwcĺ quá lơjmgj́n, tuy Thanh Vâopewn Môtpcbn còn có khôtpcbng ít cao thủ trưizwfơjmgj̉ng lão, nhưizwfng phe Ma Giáo lại càng đgfqmôtpcbng đgfqmảo cao thủ hơjmgjn. Tămpusng nhâopewn Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣ giơjmgj̀ xem ra sôtpcb́ còn có thêmwcl̉ xuâopeẃt thủ đgfqmại khái khôtpcbng tơjmgj́i phâopewn nưizwf̉a, trong đgfqmó chỉ có Phôtpcb̉ Khôtpcbng và Pháp Tưizwfơjmgj́ng may sao tránh khỏi bị thưizwfơjmgjng.

Nhâopeẃt là Phôtpcb̉ Khôtpcbng, bâopewy giơjmgj̀ chơjmgj̣t nhưizwf biêmwcĺn thành môtpcḅt ngưizwfơjmgj̀i khác, trêmwcln tay câopeẁm môtpcḅt cái bát vàng, kim quang bămpuśn ra bôtpcb́n phía, trưizwf̀ng trưizwf̀ng nhưizwftpcḅt hung thâopeẁn. Trưizwfơjmgj́c ngưizwfơjmgj̀i ôtpcbng là môtpcḅt vũng máu thịt bâopeẁy nhâopeẁy, chính là môtpcḅt cao thủ của Ma Giáo hôtpcb̀i nãy ám toán ôtpcbng ta bâopeẃt thành, bị pháp bảo "Phù Đdlydôtpcb̀ Kim Bát" của Phôtpcb̉ Khôtpcbng đgfqmâopeẉp nát thành vũng máu thịt đgfqmó.

Nhưizwfng trọng yêmwcĺu nhâopeẃt dĩ nhiêmwcln vâopew̃n là hai đgfqmại cao nhâopewn Thái Sơjmgjn Bămpuśc Đdlydâopew̉u của thiêmwcln hạ chánh đgfqmạo, Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn và Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng đgfqmại sưizwf, khôtpcbng ngơjmgj̀ đgfqmôtpcb̀ng thơjmgj̀i bị trọng thưizwfơjmgjng, giơjmgj̀ phút này Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng đgfqmại sưizwfmpuṣt nhơjmgj̣t nhạt nhưizwfjmgj̀ giâopeẃy trămpuśng, Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn tuy có khá hơjmgjn, vâopew̃n có vẻ nhưizwfopewy cung đgfqmã đgfqmưizwf́t dâopewy.

Lẽ nào thiêmwcln hạ chánh đgfqmạo thâopeẉt đgfqmã tâopeẉn hêmwcĺt khí sôtpcb́?

opeẃn đgfqmêmwcl̀ đgfqmó nhưizwftpcḅt khôtpcb́i đgfqmá nămpuṣng nêmwcl̀ đgfqmàn áp đgfqmè nămpuṣng lêmwcln tâopewm phe chánh đgfqmạo.


Trái lại, ngưizwfơjmgj̀i Ma Giáo khôtpcbng khỏi cao hưizwf́ng cuôtpcb̀ng nhiêmwcḷt, cả trămpusm nămpusm nay Ma Giáo bị trục xuâopeẃt khỏi Trung Nguyêmwcln, khôtpcb́n đgfqmôtpcb́n sôtpcb́ng vùng man hoang, ngày nay môtpcḅt lâopeẁn nưizwf̃a ngâopew̉ng đgfqmâopeẁu ưizwfơjmgj̃n ngưizwf̣c, làm sao mà khôtpcbng thôtpcb́ng khoái cho đgfqmưizwfơjmgj̣c?

Ngọc Dưizwfơjmgjng Tưizwf̣ thâopeẁm nghĩ lâopeẁn này mình chủ trì đgfqmại cục, dâopew̃n dămpuśt Thánh Giáo đgfqmôtpcb́i phó vơjmgj́i hai đgfqmại phái chánh đgfqmạo xem mạnh mẽ khó bì, khôtpcbng ngơjmgj̀ chỉ môtpcḅt chiêmwclu mà đgfqmã thămpuśng, ngày sau mình ơjmgj̉ trong Thánh Giáo đgfqmịa vị nhâopeẃt đgfqmịnh sẽ vưizwfơjmgj̣t trêmwcln chúng nhâopewn, nói khôtpcbng chưizwf̀ng kêmwcl̉ tưizwf̀ hôtpcbm nay trơjmgj̉ đgfqmi, mình có thêmwcl̉ xâopewy dưizwf̣ng Trưizwfơjmgj̀ng Sanh Đdlydưizwfơjmgj̀ng nhưizwf thơjmgj̀i Luyêmwcḷn Huyêmwcĺt Đdlydưizwfơjmgj̀ng của Hămpuśc Tâopewm lão nhâopewn tám trămpusm nămpusm trưizwfơjmgj́c.

Nghĩ tơjmgj́i đgfqmó, Ngọc Dưizwfơjmgjng Tưizwf̉ đgfqmămpuśc ý muôtpcbn phâopeẁn, quay sang nhìn Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn dưizwfơjmgjng dưizwfơjmgjng cưizwfơjmgj̀i nói: "Đdlydạo Huyêmwcl̀n lão tămpuṣc, mau mau đgfqmem trâopeẃn phái chi bảo "Tru Tiêmwcln côtpcb̉ kiêmwcĺm" của các ngưizwfơjmgji giao ra, sau đgfqmó đgfqmâopeẁu nhâopeẉp vào Thánh Giáo nghe lêmwcḷnh, ta sẽ tha tôtpcḅi chêmwcĺt cho ngưizwfơjmgji! Ha ha ha!".

opeẃy chục cao thủ Ma Giáo đgfqmưizwf́ng sau lưizwfng y đgfqmôtpcb̀ng loạt cưizwfơjmgj̀i toáng lêmwcln, trămpusm nămpusm uâopeẃt ưizwf́c phảng phâopeẃt đgfqmêmwcĺn hôtpcbm nay mơjmgj́i có thêmwcl̉ tâopeẉn tình giải tiêmwcĺt!

Xa xa, tiêmwcĺng kêmwclu thét chêmwcĺt chóc của Thanh Vâopewn đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ trêmwcln Thôtpcbng Thiêmwcln Phong truyêmwcl̀n vọng khôtpcbng ngưizwfng, tưizwf̣a hôtpcb̀ cũng cùng môtpcḅt mêmwcḷnh vâopeẉn nhưizwf Thanh Vâopewn Môtpcbn hôtpcbm nay, chêmwcĺt rạp thêmwcl thảm!

Trêmwcln sămpuśc mămpuṣt trămpuśng nhơjmgj̣t của Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn lại hiêmwcḷn lêmwcln nét kiêmwcln nghị, hôtpcb̉n hêmwcl̉n lãnh đgfqmạm thôtpcb́t: "Thanh Vâopewn Môtpcbn bọn ta cho dù hôtpcbm nay có phải mâopeẃt mạng trong tay bọn ngưizwfơjmgji, cũng đgfqmưizwf̀ng hòng muôtpcb́n bọn ta khuâopeẃt tâopeẃt đgfqmâopeẁu hàng".

Nói xong, ôtpcbng ta thoái lui mâopeẃy bưizwfơjmgj́c, vào giưizwf̃a đgfqmoàn ngưizwfơjmgj̀i Thanh Vâopewn Môtpcbn.

Bọn thủ tọa trưizwfơjmgj̉ng lão Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch, Thưizwfơjmgjng Chánh Lưizwfơjmgjng cùng bưizwfơjmgj́c tơjmgj́i, đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ đgfqmămpuśc ý của ôtpcbng ta Tiêmwclu Dâopeẉt Tài cũng đgfqmơjmgj̃ lâopeẃy ngưizwfơjmgj̀i ôtpcbng ta, hạ giọng thôtpcb́t: "Sưizwf phụ, thâopewn thêmwcl̉ của sưizwf phụ...".

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn hưizwf̀ môtpcḅt tiêmwcĺng, nói vôtpcḅi: "Họa kêmwcl̀ mí mămpuśt, Đdlydmwcl̀n sưizwf đgfqmêmwcḷ, Thưizwfơjmgjng sưizwf đgfqmêmwcḷ, Tămpus̀ng sưizwf đgfqmêmwcḷ, Thiêmwcln Vâopewn sưizwf đgfqmêmwcḷ, các ngưizwfơjmgj̀i ơjmgj̉ đgfqmâopewy chi trì môtpcḅt trâopeẉn, Thủy Nguyêmwcḷt sưizwf muôtpcḅi, lãnh mâopeẃy đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ đgfqmơjmgj̀i thưizwf́ hai trưizwfơjmgj́c hêmwcĺt đgfqmưizwfa các đgfqmạo hưizwf̃u Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣ đgfqmi, bọn họ vì trơjmgj̣ giúp Thanh Vâopewn Môtpcbn bọn ta mà thụ thưizwfơjmgjng, bọn ta khôtpcbng thêmwcl̉ đgfqmêmwcl̉ cho bọn họ chịu tôtpcb̉n hại thêmwclm nưizwf̃a".

Ngưizwfơjmgj̀i đgfqmưizwfơjmgj̣c ôtpcbng ta giao phó lâopeẉp tưizwf́c đgfqmêmwcl̀u gâopeẉt đgfqmâopeẁu tuâopewn mạng, Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch nhìn theo: "Chưizwfơjmgj̉ng môtpcbn sưizwf huynh, ơjmgj̉ đgfqmâopewy có bọn tôtpcbi lo, huynh thâopewn mang trọng thưizwfơjmgjng, cũng phải đgfqmi thôtpcbi, huynh sôtpcb́ng thì Thanh Vâopewn Môtpcbn còn, chơjmgj̀ ngày sau...".

Ôiwalng ta chơjmgj̣t ngưizwfng khôtpcbng nói nưizwf̃a, nhưizwfng ý tưizwf́ của ôtpcbng ta ai ai cũng biêmwcĺt, bọn Tămpus̀ng Thúc Thưizwfơjmgj̀ng mâopeẃy vị thủ tọa cùng gâopeẉt đgfqmâopeẁu, nhưizwfng Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn cưizwfơjmgj̀i thảm môtpcḅt tiêmwcĺng thôtpcb́t: "Cơjmgj nghiêmwcḷp của tôtpcb̉ sưizwf, lẽ nào các ngưizwfơjmgji kêmwclu ta vưizwf́t bỏ khôtpcbng lo tơjmgj́i? Đdlydạo Huyêmwcl̀n ta thà chêmwcĺt cũng khôtpcbng làm tôtpcḅi nhâopewn thiêmwcln côtpcb̉!".

Bọn Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt dịch mămpuṣc nhiêmwcln, Đdlydạo Huyêmwcl̀n liêmwcĺc mămpuśt thâopeẃy phe Ma Giáo lục đgfqmục muôtpcb́n phát đgfqmôtpcḅng, chơjmgj̣t nhưizwf đgfqmã hạ quyêmwcĺt tâopewm gì đgfqmó, hạ giọng: "Chuyêmwcḷn đgfqmêmwcĺn nưizwfơjmgj́c này, chỉ còn nưizwfơjmgj́c phá giơjmgj́i luâopeẉt của tôtpcb̉ sưizwf, phải dùng đgfqmêmwcĺn sát khí tôtpcb́i hâopeẉu đgfqmó!

Mọi ngưizwfơjmgj̀i, bao gôtpcb̀m cả các trưizwfơjmgj̉ng lão đgfqmêmwcl̀u ngâopewy ngưizwfơjmgj̀i.


Đdlydạo Huyêmwcl̀n hít môtpcḅt hơjmgji dài: "Thơjmgj̀i gian khôtpcbng còn nhiêmwcl̀u, ta đgfqmi thỉnh xuâopeẃt Tru Tiêmwcln Côtpcb̉ Kiêmwcĺm, các ngưizwfơjmgj̀i...". Ôiwalng ta nhìn quanh, chơjmgj̣t thâopeẃp giọng: "Khôtpcbng câopeẁn biêmwcĺt các ngưizwfơjmgj̀i trong lòng nghĩ sao vêmwcl̀ ta, nhưizwfng chuyêmwcḷn đgfqmã đgfqmêmwcĺn nưizwfơjmgj́c này, các ngưizwfơjmgj̀i nhâopeẃt thiêmwcĺt phải câopew̉n thâopeẉn, đgfqmưizwf̀ng coi nhẹ sưizwf̣ sôtpcb́ng".

Bọn Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch đgfqmôtpcḅng dung, đgfqmang tính nói gì, bôtpcb̃ng nghe tiêmwcĺng cưizwfơjmgj̀i cuôtpcb̀ng dại câopeẃt lêmwcln, pháp bảo di quang lâopeẃp loáng chói ngơjmgj̀i, phe Ma Giáo chung quy đgfqmã bămpuśt đgfqmâopeẁu đgfqmôtpcḅng thủ.

Giâopewy phút đgfqmó, Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn vôtpcb́n trang nghiêmwclm kính câopew̉n, giơjmgj̀ pháp bảo bay lưizwfơjmgj̣n, di quang tung hoành, tiêmwcĺng "oành oành" long trơjmgj̀i rát tai.

Giưizwf̃a cơjmgjn hôtpcb̃n loạn, thưizwf̀a lúc chúng cao thủ trưizwfơjmgj̉ng lão Thanh Vâopewn Môtpcbn câopeẁm châopewn ngămpusn chămpuṣn đgfqmơjmgj̣t sóng côtpcbng kích của cao thủ Ma Giáo, Thủy Nguyêmwcḷt lãnh đgfqmám đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ trẻ đgfqmưizwfa các vị đgfqmại sưizwf bị trọng thưizwfơjmgjng của Thiêmwcln Âofzgm Tưizwf̣ vào hâopeẉu đgfqmưizwfơjmgj̀ng, Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn cũng bưizwfơjmgj́c ra phía sau, nhưizwfng cưizwfơjmgj́c bôtpcḅ lại âopew̉n âopew̉n hiêmwcḷn hiêmwcḷn có vẻ loạng choạng.

Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch đgfqmang giao thủ thâopeẃy vâopeẉy, trong lòng khôtpcbng khỏi tưizwfizwf̣, mục quang quét môtpcḅt vòng, Xích Diêmwcl̃m tiêmwcln kiêmwcĺm trong tay bưizwf́c thoái ngưizwfơjmgj̀i của Ma Giáo trưizwfơjmgj́c mămpuṣt, phóng ngưizwfơjmgj̀i đgfqmêmwcĺn bêmwcln Lâopewm Kinh Vũ và Têmwcl̀ Hạo mămpuṣt mày nhơjmgj̣t nhạt đgfqmang cùng các trưizwfơjmgj̉ng lão ngămpusn chămpuṣn đgfqmịch nhâopewn, nói gâopeẃp: "Ơqjrw̉ đgfqmâopewy khôtpcbng câopeẁn đgfqmêmwcĺn các ngưizwfơjmgji, các ngưizwfơjmgji lâopeẉp tưizwf́c theo hôtpcḅ tôtpcb́ng chưizwfơjmgj̉ng môtpcbn châopewn nhâopewn đgfqmi!".

mwcl̀ Hạo, Lâopewm Kinh Vũ giâopeẉt mình, nhưizwfng thâopeẃy sămpuśc mămpuṣt nghiêmwclm nghị của Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch, khôtpcbng dám cãi lêmwcḷnh, mà hôtpcb̀i nãy Thủ Phong thủ tọa Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln làm phản, đgfqmôtpcb́i vơjmgj́i đgfqmám Thủ Phong đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ mà nói, khôtpcbng khác gì trơjmgj̀i đgfqmang trong lành chơjmgj̣t có sét đgfqmánh ngang tai, ủ rũ rôtpcb́i loạn tưizwf̀ sơjmgj́m, giơjmgj̀ vôtpcḅi nghe lơjmgj̀i theo đgfqmơjmgj̃ Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn.

Nhìn theo thâopewn ảnh của bọn họ, Tôtpcb Nhưizwf tác chiêmwcĺn kêmwcl̀ bêmwcln nhíu mày, tìm cơjmgjtpcḅi thoát thâopewn ra, phóng ngưizwfơjmgj̀i đgfqmêmwcĺn bêmwcln Tôtpcb́ng Đdlydại Nhâopewn và Đdlydmwcl̀n Linh Nhi, thâopeẃp giọng: "Thưizwfơjmgjng Tùng sưizwf bá của các ngưizwfơjmgji thình lình làm phản, đgfqmám môtpcbn hạ đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ của lão cũng khôtpcbng biêmwcĺt có đgfqmáng tin khôtpcbng, các ngưizwfơjmgji cũng nêmwcln đgfqmi theo canh chưizwf̀ng giùm chưizwfơjmgj̉ng môtpcbn châopewn nhâopewn!".

tpcb́ng Đdlydại Nhâopewn và Đdlydmwcl̀n Linh Nhi hoảng kinh, liêmwcl̀n hôtpcḅi ý, lâopeẉp tưizwf́c chạy theo, Tôtpcb Nhưizwf đgfqmang đgfqmịnh xoay mình lại, chơjmgj̣t khoé mămpuśt bămpuśt gămpuṣp bêmwcln ngoài trưizwfơjmgj̀ng đgfqmại chiêmwcĺn long trơjmgj̀i lơjmgj̉ đgfqmâopeẃt huyêmwcln náo này, Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm, tiêmwcl̉u đgfqmôtpcb̀ đgfqmêmwcḷ hôtpcb̀i nãy còn là mục tiêmwclu của toàn trưizwfơjmgj̀ng, giơjmgj̀ phút này lại khôtpcbng có ai đgfqmêmwcl̉ mămpuśt tơjmgj́i hămpuśn đgfqmang đgfqmưizwf́ng ơjmgj̉ đgfqmó, mục quang khôtpcbng biêmwcĺt vì sao cưizwf́ vọng nhìn phía tiêmwcl̀n phưizwfơjmgjng của Ma Giáo, trơjmgj trơjmgjopeẃt đgfqmôtpcḅng.

Bà ta nhíu mày, trong lòng bà ta kỳ thưizwf̣c cũng nhưizwf Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch, cămpusn bản khôtpcbng tin tiêmwcl̉u đgfqmôtpcb̀ đgfqmêmwcḷ lại là nôtpcḅi gian của Ma Giáo, chơjmgj̣t nhơjmgj́ tơjmgj́i Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm côtpcbng lưizwf̣c non kém, liêmwcl̀n phóng tơjmgj́i bêmwcln hămpuśn, vôtpcb̃ vai hămpuśn.

Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm giâopeẉt mình, quay đgfqmâopeẁu lại nhìn, Tôtpcb Nhưizwf đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln hoảng kinh trong lòng, chỉ thâopeẃy đgfqmôtpcbi mămpuśt Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm giămpusng đgfqmâopeẁy nhưizwf̃ng tia máu li ti, tuy thâopeẁn thái xem có vẻ hoàn toàn tỉnh táo, nhưizwfng khôtpcbng biêmwcĺt tại sao lại cảm thâopeẃy môtpcḅt thưizwf́ cảm giác hung sát kỳ dị.

Nhưizwfng hiêmwcḷn giơjmgj̀ chuyêmwcḷn quá khâopew̉n câopeẃp, Tôtpcb Nhưizwf làm sao còn có thêmwcl̉ nghĩ ngơjmgj̣i gì thêmwclm, vôtpcḅi nói: "Tiêmwcl̉u Phàm, ơjmgj̉ đgfqmâopewy quá nguy hiêmwcl̉m, ngưizwfơjmgji cũng theo đgfqmại sưizwf huynh của ngưizwfơjmgji và Linh Nhi đgfqmi trưizwfơjmgj́c đgfqmi".

Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm phảng phâopeẃt bàng hoàng, đgfqmưizwfơjmgj̣c sưizwfizwfơjmgjng ngưizwfơjmgj̀i tưizwf̀ nhỏ đgfqmã yêmwclu thưizwfơjmgjng bao bọc mình quan tâopewm tơjmgj́i, chung quy hămpuśn cũng gâopeẉt đgfqmâopeẁu, liêmwcl̀n xoay ngưizwfơjmgj̀i chạy vêmwcl̀ phía hâopeẉu đgfqmưizwfơjmgj̀ng.

tpcb Nhưizwfmwcln tâopewm, liêmwcl̀n phóng mình lêmwcln, gia nhâopeẉp vào chiêmwcĺn đgfqmoàn càng lúc càng thảm liêmwcḷt!

* * *

Giưizwf̃a nhưizwf̃ng tiêmwcĺng nôtpcb̉ long trơjmgj̀i lơjmgj̉ đgfqmâopeẃt, giưizwf̃a nhưizwf̃ng thanh âopewm đgfqmủ loại pháp bảo va chạm kịch liêmwcḷt, Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm chạy vào hâopeẉu đgfqmưizwfơjmgj̀ng, đgfqmtpcb̉i theo Tôtpcb́ng Đdlydại Nhâopewn và Đdlydmwcl̀n Linh Nhi, rôtpcb̀i cũng bămpuśt kịp bọn Têmwcl̀ Hạo và Lâopewm Kinh Vũ, mâopeẃy ngưizwfơjmgj̀i vâopewy quanh Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn. Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn nhìn bọn họ, gâopeẉt đgfqmâopeẁu nhè nhẹ, nhưizwfng mục quang lúc nhìn thâopeẃy Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm khôtpcbng khỏi mâopeẃt tưizwf̣ chủ dưizwf̀ng lại môtpcḅt chút, rôtpcb̀i lại xoay đgfqmi.

Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm trong lòng cũng khôtpcbng biêmwcĺt cảm thâopeẃy ra sao, nhưizwfng Thiêmwclu Hỏa Côtpcbn cưizwf́ nămpuśm chămpuṣt trong tay bâopewy giơjmgj̀ lại thâopeẃp thoáng có nhưizwf̃ng làn sóng thanh quang, đgfqmâopeẁu óc bâopeẃt chơjmgj̣t cảm thâopeẃy mơjmgjtpcb̀ choáng váng, tưizwf̀ng luôtpcb̀ng tưizwf̀ng luôtpcb̀ng sát khí phảng phâopeẃt nhưizwf có nhưizwf̃ng côtpcb̃ linh khí hung hãn xôtpcbng thămpus̉ng vào não hămpuśn, khôtpcbng nhịn đgfqmưizwfơjmgj̣c tưizwfơjmgj̉ng tưizwfơjmgj̣ng thâopeẃy hơjmgji máu.

Chỉ vì trưizwfơjmgj́c mămpuśt ai ai cũng tâopewm tình trâopeẁm trọng, cămpusn bản khôtpcbng có môtpcḅt ai chú ý đgfqmêmwcĺn bôtpcḅ dạng kỳ dị của Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm. Môtpcḅt hôtpcb̀i sau, Lục Tuyêmwcĺt Kỳ và Vămpusn Mâopew̃n của Tiêmwcl̉u Trúc Phong cũng đgfqmã xuâopeẃt hiêmwcḷn trưizwfơjmgj́c mămpuṣt mọi ngưizwfơjmgj̀i.

Lục Tuyêmwcĺt Kỳ liêmwcĺc nhìn Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm, lại nói vơjmgj́i Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn: "Là sưizwf phụ kêmwclu con và Vămpusn Mâopew̃n sưizwf tỷ đgfqmêmwcĺn đgfqmâopewy!".

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn thơjmgj̉ dài môtpcḅt tiêmwcĺng, lămpuśc đgfqmâopeẁu nhè nhẹ, nhưizwfng cũng khôtpcbng nói gì, vâopew̃n bưizwfơjmgj́c tơjmgj́i trưizwfơjmgj́c.

Bọn họ còn chưizwfa đgfqmi đgfqmưizwfơjmgj̣c xa, liêmwcl̀n nghe tiêmwcĺng oành oành nhưizwf sét đgfqmánh trêmwcln Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn sau lưizwfng, mâopeẃy đgfqmạo hào quang nhưizwftpcḅt núi xung thiêmwcln, khôtpcbng ngơjmgj̀ đgfqmã xung phá đgfqmỉnh nóc của Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn, bămpuśn thămpus̉ng lêmwcln trơjmgj̀i, biêmwcĺt bao nhiêmwclu tiêmwcĺng thét thảm thưizwfơjmgjng chen nhau vang lêmwcln, cũng khôtpcbng biêmwcĺt là ai đgfqmã mâopeẃt mạng!

Mọi ngưizwfơjmgj̀i thâopeẃt sămpuśc, khôtpcbng hỏi cũng biêmwcĺt đgfqmưizwfơjmgj̣c trâopeẉn quyêmwcĺt chiêmwcĺn kịch liêmwcḷt trêmwcln Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn tàn khôtpcb́c đgfqmêmwcĺn mưizwf́c nào, khôtpcbng khỏi lo lămpuśng cho bọn sưizwf trưizwfơjmgj̉ng đgfqmôtpcb̀ng môtpcbn. Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn đgfqmơjmgj̀ đgfqmâopew̃n nhìn, sămpuśc mămpuṣt khâopew̉n trưizwfơjmgjng bạnh lại, chơjmgj̣t phâopeẃt đgfqmạo bào bưizwfơjmgj́c dài tơjmgj́i trưizwfơjmgj́c.

Chúng đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ trẻ theo sau ôtpcbng ta, chỉ thâopeẃy nhâopewn vâopeẉt mà hàng ngày bọn họ kính ngưizwfơjmgj̃ng nhưizwf thiêmwcln thâopeẁn, giơjmgj̀ phút này thâopewn ngưizwfơjmgj̀i vâopew̃n cao to thămpus̉ng đgfqmưizwf́ng nhưizwf bình nhâopeẉt, nhưizwfng đgfqmạo bào xanh đgfqmâopeẉm đgfqmã bị máu tưizwfơjmgji nhuôtpcḅm thành môtpcḅt màn máu đgfqmen xúc mục kinh tâopewm, thâopeẉm chí lôtpcb̃ vêmwcĺt thưizwfơjmgjng bị Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn ám toán cũng hiêmwcḷn rõ môtpcb̀n môtpcḅt.

Thâopeẉt khôtpcbng biêmwcĺt Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn làm sao có thêmwcl̉ chịu đgfqmưizwfơjmgj̣c vêmwcĺt thưizwfơjmgjng nămpuṣng nhưizwfopeẉy, khôtpcbng ngơjmgj̀ còn có thêmwcl̉ đgfqmi đgfqmưizwf́ng đgfqmưizwfơjmgj̣c!

Đdlydoàn ngưizwfơjmgj̀i đgfqmi xuyêmwcln qua hâopeẉu đgfqmưizwfơjmgj̀ng, trong đgfqmám đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ trẻ khôtpcbng có ai là trưizwfơjmgj̉ng môtpcbn đgfqmêmwcḷ tưizwf̉, cũng khôtpcbng có ai đgfqmã tưizwf̀ng đgfqmi tơjmgj́i đgfqmâopewy, chỉ biêmwcĺt riu ríu đgfqmi theo Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn đgfqmi xuyêmwcln qua đgfqmưizwfơjmgj̀ng qua viêmwcḷn, rôtpcb̀i thì tiêmwcĺng huyêmwcln náo trêmwcln Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn cũng dâopeẁn dâopeẁn cách xa, đgfqmoàn ngưizwfơjmgj̀i xuyêmwcln khỏi hâopeẉu đgfqmưizwfơjmgj̀ng của Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn, lại hưizwfơjmgj́ng vêmwcl̀ phía hâopeẉu sơjmgjn của Thôtpcbng Thiêmwcln Phong mà đgfqmi.

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn đgfqmi trưizwfơjmgj́c, mọi ngưizwfơjmgj̀i theo sát sau lưizwfng ôtpcbng ta, cảnh giác nhìn quanh, tuy hiêmwcḷn giơjmgj̀ đgfqmại bôtpcḅ phâopeẉn giáo đgfqmôtpcb̀ Ma Giáo đgfqmang côtpcbng đgfqmả phía trưizwfơjmgj́c núi, nhưizwfng ai biêmwcĺt đgfqmưizwfơjmgj̣c khôtpcbng chưizwf̀ng cũng có kẻ đgfqmã đgfqmưizwfơjmgj̣c Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn dâopew̃n tơjmgj́i hâopeẉu sơjmgjn.

Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm đgfqmi sau hêmwcĺt, song nhãn thoáng nhuôtpcb́m đgfqmỏ, mămpuṣt khôtpcbng chút biêmwcl̉u tình, nhưizwfng tâopeẉn sâopewu trong nôtpcḅi tâopewm lại nhưizwf biêmwcl̉n đgfqmôtpcḅng sóng gào, hoang mang vì đgfqmại nạn Thanh Vâopewn Môtpcbn, lại đgfqmang nôtpcbn xót vêmwcl̀ môtpcb́i huyêmwcĺt cưizwf̀u nămpusm xưizwfa. Trong ký ưizwf́c của chàng, hung thủ nămpusm xưizwfa giêmwcĺt sạch thôtpcbn dâopewn Thảo Miêmwcĺu thôtpcbn là ai tuy còn chưizwfa gămpuṣp, nhưizwfng chàng môtpcb̃i lâopeẁn nhơjmgj́ tơjmgj́i tình cảnh ngày đgfqmó, liêmwcl̀n nghĩ đgfqmêmwcĺn hămpuśc y nhâopewn thâopeẁn bí hung ác kia.

izwf́ theo tình hình hôtpcbm nay mà nhìn, hâopeẁu nhưizwf rõ ràng chính là Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn!

mpusm xưizwfa ơjmgj̉ Thảo Miêmwcĺu thôtpcbn tuy còn hai đgfqmưizwf́a trẻ côtpcbi cút, nhưizwfng nhìn thâopeẃy đgfqmâopeẃu pháp đgfqmôtpcḅng thủ của hămpuśc y nhâopewn vơjmgj́i Phôtpcb̉ Trí lại chỉ có Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm, hôtpcbm nay vưizwf̀a có thêmwcl̉ xác đgfqmịnh đgfqmưizwfơjmgj̣c, cưizwf̀u hâopeẉn bao nămpusm nay cuôtpcb̀n cuôtpcḅn phủ ngâopeẉp tim hămpuśn, hai đgfqmại hung khí nhiêmwcĺp hôtpcb̀n Phêmwcḷ Huyêmwcĺt nhiêmwcĺp hôtpcb̀n Thiêmwclu Hỏa Côtpcbn bị hung niêmwcḷm hâopeẉn ý của chủ nhâopewn kích đgfqmôtpcḅng, bao nhiêmwclu lêmwcḷ khí chôtpcbn giâopeẃu lâopewu nay nhâopeẃt thơjmgj̀i cũng bôtpcb́c lêmwcln, ảnh hưizwfơjmgj̉ng ngưizwfơjmgj̣c trơjmgj̉ lại Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm.

mwcĺu là ngày thưizwfơjmgj̀ng, đgfqmưizwf̀ng nói gì tơjmgj́i đgfqmạo hạnh của Đdlydạo Huyêmwcl̀n Châopewn Nhâopewn, ngay cả là Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch cũng đgfqmã sơjmgj́m có thêmwcl̉ phát hiêmwcḷn Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm có gì kỳ lạ, nhưizwfng giơjmgj̀ phút này còn ai có tâopewm tưizwf đgfqmêmwcl̉ quan sát hămpuśn, nào ai có biêmwcĺt têmwcln đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ nhỏ nhoi của Thanh Vâopewn Môtpcbn khôtpcbng ngơjmgj̀ đgfqmang đgfqmưizwf́ng giưizwf̃a thơjmgj̀i khămpuśc trọng yêmwcĺu tinh thâopeẁn kích đgfqmôtpcḅng cưizwf̣c đgfqmôtpcḅ nhưizwf ngàn ngưizwfơjmgj̀i giao chiêmwcĺn, môtpcḅt chút khôtpcbng câopew̉n trọng sơjmgj̣ rămpus̀ng liêmwcl̀n bị nhiêmwcl̃m thâopeẃm lêmwcḷ khí thâopewm trâopeẁm của phêmwcḷ huyêmwcĺt nhiêmwcĺp hôtpcb̀n, vạn kiêmwcĺp khôtpcbng hôtpcb̀i phục đgfqmưizwfơjmgj̣c!

Quả nhiêmwcln, sưizwf̣ thâopeẉt đgfqmã chưizwf́ng minh sưizwf̣ lo lămpuśng của bọn Đdlydmwcl̀n Bâopeẃt Dịch, Thủy Nguyêmwcḷt khôtpcbng phải là vôtpcbjmgj́, con đgfqmưizwfơjmgj̀ng nhỏ hâopeẉu sơjmgjn Thôtpcbng Thiêmwcln Phong tuy vămpuśng lămpuṣng, nhưizwfng chưizwfa đgfqmi bao xa, hai bêmwcln liêmwcl̀n xôtpcbng ra môtpcḅt đgfqmám giáo đgfqmôtpcb̀ Ma Giáo, bọn Têmwcl̀ Hạo liêmwcl̀n xôtpcbng tơjmgj́i trưizwfơjmgj́c đgfqmón đgfqmơjmgj̃.

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn chỉ liêmwcĺc nhìn mâopeẃy lưizwfơjmgj̣t, cũng khôtpcbng đgfqmêmwcl̉ ý nưizwf̃a, vâopew̃n môtpcḅt mưizwf̣c bưizwfơjmgj́c tơjmgj́i, lâopeẁn này tâopeẃn côtpcbng Thanh Vâopewn Môtpcbn, phe Ma Giáo quả thâopeẉt đgfqmã kéo rôtpcb́c tinh anh tơjmgj́i, đgfqmám giáo đgfqmôtpcb̀ xuâopeẃt hiêmwcḷn ơjmgj̉ đgfqmâopewy khôtpcbng ngơjmgj̀ đgfqmạo hạnh khôtpcbng yêmwcĺu kém chút nào, bọn Têmwcl̀ Hạo, Lục Tuyêmwcĺt Kỳ khôtpcbng thêmwcl̉ nào thu thâopeẉp đgfqmưizwfơjmgj̣c chúng nhanh gọn đgfqmưizwfơjmgj̣c.

Bọn Tôtpcb́ng Đdlydại Nhâopewn tiêmwcĺp tục hôtpcḅ vêmwcḷ Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn tiêmwcĺn tơjmgj́i, đgfqmêmwcl̉ lại Têmwcl̀ Hạo và Lục Tuyêmwcĺt Kỳ câopeẁm cưizwf̣ đgfqmịch nhâopewn, hiêmwcḷn ai ai trong lòng kỳ thưizwf̣c cũng có nghi vâopeẃn tại sao Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn khôtpcbng ngưizwf̣ khôtpcbng bay đgfqmi, lẽ nào thưizwfơjmgjng thêmwcĺ của ôtpcbng ta nămpuṣng đgfqmêmwcĺn mưizwf́c phải đgfqmi bôtpcḅ?

Chỉ là lúc đgfqmó lại khôtpcbng có ai dám hỏi ôtpcbng ta, qua môtpcḅt hôtpcb̀i lâopewu, "vèo" môtpcḅt tiêmwcĺng, hai bêmwcln khôtpcbng ngơjmgj̀ lại xôtpcbng ra môtpcḅt đgfqmám giáo chúng Ma Giáo, Tôtpcb́ng Đdlydại Nhâopewn và Vămpusn Mâopew̃n, Đdlydmwcl̀n Linh Nhi ơjmgj̉ lại ngămpusn cản, Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm và Lâopewm Kinh Vũ cũng muôtpcb́n tham gia, Tôtpcb́ng Đdlydại Nhâopewn vôtpcḅi la: "Bọn ta ba ngưizwfơjmgj̀i đgfqmủ rôtpcb̀i, các ngưizwfơjmgji mau đgfqmi bảo vêmwcḷ chưizwfơjmgj̉ng môtpcbn châopewn nhâopewn!".

opewm Kinh Vũ nghiêmwcĺn rămpusng, kéo Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm chạy tơjmgj́i trưizwfơjmgj́c, đgfqmtpcb̉i theo Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn, lâopeẁn này khôtpcbng ngơjmgj̀ khôtpcbng đgfqmụng phải đgfqmám Ma Giáo nưizwf̃a, Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn dâopew̃n bọn họ theo môtpcḅt con đgfqmưizwfơjmgj̀ng vămpuśng vẻ bêmwcln hâopeẉu sơjmgjn, sau đgfqmó dưizwf̀ng bưizwfơjmgj́c ơjmgj̉ môtpcḅt ngã ba đgfqmưizwfơjmgj̀ng.

opewm Kinh Vũ và Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm cũng dưizwf̀ng lại, Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm khôtpcbng nói tiêmwcĺng nào, Lâopewm Kinh Vũ lại ngưizwfơjmgj́c đgfqmâopeẁu nhìn Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn.

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn quay đgfqmâopeẁu lại nhìn, chơjmgj̣t thưizwf̀ ngưizwfơjmgj̀i, thâopeẁn sămpuśc trêmwcln mămpuṣt tưizwf̣a hôtpcb̀ rúng đgfqmôtpcḅng, phảng phâopeẃt nhưizwf ý trơjmgj̀i xảo hơjmgj̣p, hai ngưizwfơjmgj̀i còn đgfqmi theo khôtpcbng ngơjmgj̀ lại chính là hai côtpcb nhi Thảo Miêmwcĺu thôtpcbn nămpusm nào.

"Qua khỏi chôtpcb̃ này là đgfqmêmwcĺn thánh đgfqmịa của Thanh Vâopewn Sơjmgjn, ‘Huyêmwcl̃n Nguyêmwcḷt Đdlydôtpcḅng Phủ’, ta phải đgfqmi vào. Các ngưizwfơjmgji ơjmgj̉ đgfqmâopewy canh chưizwf̀ng, khôtpcbng đgfqmêmwcl̉ bâopeẃt kỳ môtpcḅt têmwcln Ma Giáo nào xôtpcbng vào! Con đgfqmưizwfơjmgj̀ng kia ămpusn thôtpcbng tơjmgj́i ‘Tôtpcb̉ Sưizwfizwf̀ Đdlydưizwfơjmgj̀ng’, các ngưizwfơjmgji...".

opewm Kinh Vũ thâopeẁn sămpuśc kiêmwcln nghị, mạnh mẽ gâopeẉt đgfqmâopeẁu, nói lơjmgj́n: "Chưizwfơjmgj̉ng môtpcbn an tâopewm!".

Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn nhìn gã, nhưizwfng mục quang liêmwcl̀n lạc lêmwcln thanh "Trảm Long Kiêmwcĺm" trong tay gã, thâopeẃy ánh bích quang của Trảm Long Kiêmwcĺm lưizwfu chuyêmwcl̉n trêmwcln mămpuṣt đgfqmâopeẃt xanh thâopew̃m ánh núi, phảng phâopeẃt cũng đgfqmang khát vọng nhìn thâopeẃy gì đgfqmó!

Gã thiêmwcĺu niêmwcln này ngâopeẉp tràn vẻ kiêmwcln nghị và kích đgfqmôtpcḅng, thâopeẃp thoáng có... Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn chơjmgj̣t xoay mình, nhìn con đgfqmưizwfơjmgj̀ng đgfqmi đgfqmêmwcĺn Tôtpcb̉ Sưizwfizwf̀ Đdlydưizwfơjmgj̀ng, lại khôtpcbng nói gì, xoay sang con đgfqmưizwfơjmgj̀ng bêmwcln kia, bỏ đgfqmi thămpus̉ng.

opewm Kinh Vũ dõi mămpuśt nhìn theo Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn biêmwcĺn mâopeẃt trêmwcln con đgfqmưizwfơjmgj̀ng nhỏ rôtpcb̀i mơjmgj́i xoay ngưizwfơjmgj̀i lại, đgfqmôtpcbi mày kiêmwcĺm nhíu lại, trong lòng tưizwf̣a nhưizwf có gì khó yêmwcln, cả hơjmgji thơjmgj̉ cũng nămpuṣng nêmwcl̀ đgfqmi mâopeẃy phâopeẁn. Cũng khôtpcbng trách đgfqmưizwfơjmgj̣c, giơjmgj̀ này Thanh Vâopewn Môtpcbn đgfqmôtpcḅt ngôtpcḅt gămpuṣp đgfqmại nạn, Thưizwfơjmgjng Tùng đgfqmạo nhâopewn mà gã luôtpcbn luôtpcbn coi nhưizwf cha khôtpcbng ngơjmgj̀ bôtpcb̃ng nhiêmwcln tạo phản, làm sao mà khôtpcbng khiêmwcĺn cho gã rúng đgfqmôtpcḅng thâopeẁn hôtpcb̀n đgfqmưizwfơjmgj̣c.

Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm châopeẁm châopeẉm ngâopew̉ng đgfqmâopeẁu, nhìn vêmwcl̀ phía Ngọc Thanh Đdlydmwcḷn dưizwfơjmgj́i núi xa xa, lại chỉ nhìn thâopeẃy rưizwf̀ng râopeẉm đgfqmen ngòm, cả đgfqmỉnh đgfqmmwcḷn cũng khôtpcbng thâopeẃy, nhưizwfng trêmwcln con đgfqmưizwfơjmgj̀ng thôtpcbng tơjmgj́i Tôtpcb̉ Sưizwfizwf̀ Đdlydưizwfơjmgj̀ng, đgfqmămpus̀ng sau rưizwf̀ng câopewy, thâopeẃp thoáng có dáng dâopeẃp phòng ôtpcb́c, âopew̉n ưizwfơjmgj́c có tiêmwcĺng chuôtpcbng đgfqmỉnh.

izwf̀ chiêmwcĺn trưizwfơjmgj̀ng cưizwf̣c đgfqmôtpcḅ khâopew̉n trưizwfơjmgjng, đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln đgfqmi đgfqmêmwcĺn môtpcḅt đgfqmịa phưizwfơjmgjng cưizwf̣c kỳ tĩnh lămpuṣng nhưizwfopeẁy, hai ngưizwfơjmgj̀i bọn họ nhâopeẃt thơjmgj̀i chưizwfa thích ưizwf́ng mâopeẃy, Lâopewm Kinh Vũ hôtpcb̉n hêmwcl̉n hít môtpcḅt hơjmgji dài, tưizwf̀ tưizwf̀ trâopeẃn đgfqmịnh hơjmgji thơjmgj̉ của mình thanh bình trơjmgj̉ lại.

Đdlydôtpcḅt nhiêmwcln, tưizwf̀ đgfqmămpus̀ng trưizwfơjmgj́c núi truyêmwcl̀n tơjmgj́i môtpcḅt tiêmwcĺng gâopeẁm dưizwf̃ nhưizwf long ngâopewm, còn cách khá xa, tiêmwcĺng vọng khôtpcbng ngơjmgj̀ vâopew̃n truyêmwcl̀n đgfqmêmwcĺn nhưizwf bài sơjmgjn đgfqmảo hải, đgfqmâopeẃt trơjmgj̀i nhưizwf vì vâopeẉy mà biêmwcĺn đgfqmôtpcb̉i cả sămpuśc màu. Hai ngưizwfơjmgj̀i đgfqmêmwcl̀u giâopeẉt mình, Lâopewm Kinh Vũ phản ưizwf́ng trưizwfơjmgj́c, mưizwf̀ng rơjmgj̃ thôtpcb́t: "Là Linh Tôtpcbn!".

Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm cũng nghe thâopeẃy, quả nhiêmwcln là tiêmwcĺng gâopeẁm của Thủy Kỳ Lâopewn, hiêmwcl̉n nhiêmwcln là linh thú ngàn nămpusm trâopeẃn thủ hôtpcḅ vêmwcḷ Thanh Vâopewn Sơjmgjn chung quy đgfqmã bị kinh đgfqmôtpcḅng mà xuâopeẃt thủ.

Nhưizwfng do đgfqmó mà cũng khôtpcbng khó gì tưizwfơjmgj̉ng tưizwfơjmgj̣ng đgfqmưizwfơjmgj̣c Thanh Vâopewn Môtpcbn chiêmwcĺn huôtpcb́ng hiêmwcḷn giơjmgj̀ đgfqmã kịch liêmwcḷt đgfqmêmwcĺn mưizwf́c nào!

Bọn họ hai ngưizwfơjmgj̀i tâopewm tưizwftpcb́i nhưizwfjmgj vò, đgfqmang đgfqmưizwf́ng ì đgfqmó đgfqmơjmgj̣i Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn. Nhưizwfng thơjmgj̀i gian bình tĩnh của bọn họ khôtpcbng đgfqmưizwfơjmgj̣c lâopewu, chơjmgj̣t có tiêmwcĺng bưizwfơjmgj́c châopewn vang lêmwcln, hai ngưizwfơjmgj̀i thâopeẃt kinh, trong lòng cưizwf́ mong là bọn Têmwcl̀ Hạo đgfqmêmwcĺn nơjmgji, nêmwcĺu khôtpcbng...

Khôtpcbng ngơjmgj̀ trơjmgj̀i già cũng chôtpcb́ng lại Thanh Vâopewn Môtpcbn, sau môtpcḅt hôtpcb̀i, xuâopeẃt hiêmwcḷn lại là nămpusm giáo đgfqmôtpcb̀ Ma Giáo, ngưizwfơjmgj̀i câopeẁm đgfqmâopeẁu khôtpcbng ngơjmgj̀ chính là kẻ giả mạo Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách hôtpcb̀i nãy ám toán Phôtpcb̉ Hoămpus̀ng đgfqmại sưizwf, thâopeẃy bọn họ đgfqmưizwf́ng đgfqmó, liêmwcl̀n cưizwfơjmgj̀i hung ác xôtpcbng tơjmgj́i, có kẻ giưizwfơjmgjng mămpuśt nhìn sau lưizwfng bọn họ.

opewm Trưizwfơjmgjng hai ngưizwfơjmgj̀i thâopeẃt sămpuśc, Lâopewm Kinh Vũ trong đgfqmâopeẁu suy toán, xem nămpusm têmwcln này khôtpcbng phải là tay vưizwf̀a, đgfqmưizwf̀ng nói gì tơjmgj́i thu thâopeẉp bọn chúng, có thêmwcl̉ đgfqmịch lại nămpusm ngưizwfơjmgj̀i bọn chúng hơjmgj̣p lưizwf̣c hay khôtpcbng đgfqmã là môtpcḅt vâopeẃn đgfqmêmwcl̀ rôtpcb̀i, nhưizwfng Huyêmwcl̃n Nguyêmwcḷt Đdlydôtpcḅng Phủ sau lưizwfng Đdlydạo Huyêmwcl̀n châopewn nhâopewn hôtpcb̀i nãy đgfqmi vào lại vôtpcb luâopeẉn là sao cũng khôtpcbng thêmwcl̉ đgfqmêmwcl̉ bọn chúng tiêmwcĺn vào, đgfqmămpuśn đgfqmo xong, chơjmgj̣t quyêmwcĺt chí bưizwfơjmgj́c tơjmgj́i trưizwfơjmgj́c, thâopeẃp giọng nói vơjmgj́i Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm: "Tiêmwcl̉u Phàm, ta dụ dâopew̃n bọn chúng sang bêmwcln kia, ngưizwfơjmgji ơjmgj̉ lại canh ơjmgj̉ đgfqmâopewy!".

Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm thưizwf̀ ngưizwfơjmgj̀i, còn chưizwfa đgfqmôtpcb̀ng ý, Lâopewm Kinh Vũ đgfqmã xôtpcbng tơjmgj́i, Trảm Long Kiêmwcĺm hóa thành môtpcḅt luôtpcb̀ng bích quang quét vêmwcl̀ phía nămpusm hămpuśc y nhâopewn, thanh thêmwcĺ mạnh bạo, bọn Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách nhíu mày thâopeẃt kinh, sămpuśc mămpuṣt liêmwcl̀n ngưizwfng trọng, tưizwf̣a hôtpcb̀ khôtpcbng ngơjmgj̀ đgfqmưizwfơjmgj̣c têmwcln đgfqmêmwcḷ tưizwf̉ nhỏ nhoi trong Thanh Vâopewn Môtpcbn này đgfqmạo hạnh lại cao nhưizwfopeẉy, lâopeẉp tưizwf́c bao vâopewy vòng tròn, chưizwf̀a lại Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách giả lưizwfơjmgj̣c trâopeẉn, đgfqmôtpcb̀ng thơjmgj̀i chú ý đgfqmôtpcḅng tĩnh của Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm.

opewm Kinh Vũ cùng bọn họ giao thủ mâopeẃy hôtpcb̀i, quả nhiêmwcln đgfqmám giáo đgfqmôtpcb̀ Ma Giáo đgfqmạo hạnh khôtpcbng têmwcḷ, ba ngưizwfơjmgj̀i trong sôtpcb́ cũng chỉ kém gã môtpcḅt chút, nhưizwfng ngưizwfơjmgj̀i kia tu hành lại tưizwfơjmgjng đgfqmưizwfơjmgjng cơjmgj̃ gã, bôtpcb́n ngưizwfơjmgj̀i vâopewy côtpcbng, gã lâopeẉp tưizwf́c lọt vào thêmwcĺ hạ phong.

opewm Kinh Vũ nhíu mày, khôtpcbng ham chiêmwcĺn, lâopeẉp tưizwf́c thoát thâopewn hưizwfơjmgj́ng vêmwcl̀ phía con đgfqmưizwfơjmgj̀ng bêmwcln kia, Thưizwfơjmgj̣ng Quan Sách giả hơjmgji trâopeẁm ngâopewm, liêmwcl̀n dâopew̃n ba ngưizwfơjmgj̀i đgfqmtpcb̉i theo, chỉ lưizwfu lại môtpcḅt hămpuśc y nhâopewn đgfqmưizwf́ng yêmwcln tại chôtpcb̃ vơjmgj́i Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm.

mpuśc y nhâopewn đgfqmó cưizwfơjmgj̀i lạnh môtpcḅt tiêmwcĺng, xoay sang phía Trưizwfơjmgjng Tiêmwcl̉u Phàm, chỉ thâopeẃy thiêmwcĺu niêmwcln kia hiêmwcḷn giơjmgj̀ phảng phâopeẃt đgfqmang nghe ngóng gì đgfqmó, tưizwf̀ tưizwf̀ ngâopew̉ng đgfqmâopeẁu dâopeẉy.

Xuâopeẃt hiêmwcḷn trưizwfơjmgj́c mămpuṣt hămpuśc y nhâopewn khôtpcbng ngơjmgj̀ lại là môtpcḅt đgfqmôtpcbi mămpuśt đgfqmỏ máu tràn ngâopeẉp lêmwcḷ khí hung bạo!

Trong khu rưizwf̀ng râopeẉm rạp tĩnh lămpuṣng của Thanh Vâopewn Sơjmgjn đgfqmôtpcḅt nhiêmwcln vang lêmwcln tiêmwcĺng huyêmwcln náo, chim chóc kinh hoàng bay vụt lêmwcln.

Xa xa, thâopeẃp thoáng lại truyêmwcl̀n tơjmgj́i tiêmwcĺng gâopeẁm giâopeẉn dưizwf̃ của Thủy Kỳ Lâopewn, vang dôtpcḅi giưizwf̃a đgfqmâopeẃt trơjmgj̀i!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.