Tru Tiên

Chương 76 : Tâm ý

    trước sau   
   

Đnilpại Trúc Phong trêcgbzn Thanh Vâpfxln Sơrtwxn

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm đpkixang ngôpkix̀i thâpfxl̃n thơrtwx̀ trong phòng của mình, nhìn ngơrtwx ngâpfxl̉n xuâpfxĺt thâpfxl̀n.

Buôpkix̉i chiêcgbz̀u ánh sáng tưfxohơrtwxi đpkixẹp tràn ngâpfxḷp, nhưfxoh̃ng tia năgjdéng dịu dàng chiêcgbźu qua cưfxoh̉a sôpkix̉ vào phòng, răgjdéc tưfxoh̀ng tia năgjdéng lêcgbzn trêcgbzn măgjdẹt nêcgbz̀n đpkixá xanh trong phòng. Có lẽ cũng vì trong khôpkixng khí mang theo chút hơrtwxi thơrtwx̉ lưfxohơrtwx̀i biêcgbźng nêcgbzn lúc này Đnilpại Hoàng và Tiêcgbz̉u Hôpkixi đpkixang có vẻ râpfxĺt uêcgbz̉ oải trong phòng.

Đnilpại Hoàng năgjdèm sâpfxĺp cạnh châpfxln của Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, gôpkix́i đpkixâpfxl̀u lêcgbzn hai châpfxln trưfxohơrtwx́c của mình, măgjdét khép hơrtwx̀, tai cũng cụp xuôpkix́ng. Chỉ có cái đpkixpkixi lôpkixng sáng bóng thỉnh thoảng đpkixôpkix̣ng dâpfxḷy môpkix̣t chút.

Ngay cả con khỉ Tiêcgbz̉u Hôpkixi vôpkix́n hiêcgbźu đpkixôpkix̣ng là thêcgbź, lúc này cũng đpkixang dưfxoḥa vào ngưfxohơrtwx̀i Đnilpại Hoàng, gôpkix́i đpkixâpfxl̀u lêcgbzn bụng nó, nhăgjdém măgjdét lại ngủ râpfxĺt ngon lành, chỉ có thâpfxln mình nó nhè nhẹ lêcgbzn xuôpkix́ng theo hôpkixpfxĺp của bụng Đnilpại Hoàng.


Buôpkix̉i chiêcgbz̀u yêcgbzn bình này, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh cũng giôpkix́ng nhưfxoh nhưfxoh̃ng buôpkix̉i chiêcgbz̀u trưfxohơrtwx́c kia.

Ánh măgjdét của Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm đpkixang nhìn xa xăgjdem vêcgbz̀ môpkix̣t nơrtwxi vôpkix đpkixịnh. Đnilpã ba ngày kêcgbz̉ tưfxoh̀ hôpkixm hăgjdén vêcgbz̀ đpkixêcgbźn Đnilpại Trúc Phong.

Đnilpôpkix̣t nhiêcgbzn, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh cảm giác thâpfxĺy môpkix̣t cái gì đpkixó, Đnilpại Hoàng đpkixang buôpkix̀n ngủ mơrtwx màng bôpkix̃ng ngâpfxl̉ng đpkixâpfxl̀u lêcgbzn, hai măgjdét mơrtwx̉ to ra, ngay cả hai tai cũng dưfxoḥng đpkixưfxoh́ng cả lêcgbzn.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khẽ nhíu mày, cùng lúc bêcgbzn ngoài vang lêcgbzn tiêcgbźng bưfxohơrtwx́c châpfxln châpfxḷm rãi, sau chôpkix́c lát tiêcgbźng kẽo kẹt vang lêcgbzn, có ngưfxohơrtwx̀i đpkixâpfxl̉y cưfxoh̉a bưfxohơrtwx́c vào phòng.

Ánh sáng chiêcgbźu vào phòng, hơrtwxi bị quáng măgjdét nêcgbzn Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm chỉ nhìn thâpfxĺy môpkix̣t bóng ngưfxohơrtwx̀i đpkixưfxoh́ng trưfxohơrtwx́c cưfxoh̉a, tăgjdém mình trong ánh sáng măgjdẹt trơrtwx̀i.

Sau khi măgjdét dâpfxl̀n quen vơrtwx́i ánh sáng, đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn săgjdéc măgjdẹt hăgjdén trăgjdéng nhơrtwx̣t đpkixi, chỉ nhìn thâpfxĺy Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch đpkixang đpkixưfxoh́ng trưfxohơrtwx́c cưfxoh̉a, săgjdéc măgjdẹt tôpkix́i sâpfxl̀m.

Ba ngày qua, đpkixâpfxly là lâpfxl̀n đpkixâpfxl̀u tiêcgbzn Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch đpkixêcgbźn thăgjdem hăgjdén. Ngoại trưfxoh̀ đpkixại sưfxoh huynh Tôpkix́ng Đnilpại Nhâpfxln ngày ngày đpkixem cơrtwxm cho hăgjdén, thì lão cũng là ngưfxohơrtwx̀i đpkixâpfxl̀u tiêcgbzn đpkixêcgbźn găgjdẹp hăgjdén. Chăgjdéc là do Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch hạ nghiêcgbzm lêcgbẓnh, nhưfxoh̃ng ngưfxohơrtwx̀i khác khôpkixng thêcgbz̉ đpkixêcgbźn thăgjdem hăgjdén đpkixưfxohơrtwx̣c.

Lúc này, Đnilpại Hoàng vôpkix̣i chạy đpkixêcgbźn châpfxln Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch, đpkixpkixi ngoáy tít, đpkixâpfxl̀u cọ đpkixi cọ lại vào châpfxln lão, dáng vẻ râpfxĺt vui mưfxoh̀ng. Nhưfxohng còn Tiêcgbz̉u Hôpkixi lại khôpkixng có thiêcgbẓn cảm nhưfxohpfxḷy, ngưfxohơrtwx̣c lại giôpkix́ng nhưfxoh bị ngưfxohơrtwx̀i quâpfxĺy râpfxl̀y giâpfxĺc môpkix̣ng, dáng vẻ râpfxĺt bưfxoḥc tưfxoh́c, kêcgbzu “khẹc khẹc”, nhưfxohng cuôpkix́i cùng cũng biêcgbźt Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch là nhâpfxln vâpfxḷt nó khôpkixng thêcgbz̉ râpfxly vào, do vâpfxḷy cũng khôpkixng dám làm gì bưfxoh̀a bãi.

Sau khi kêcgbzu lêcgbzn vài tiêcgbźng, nó lăgjdéc la lăgjdéc lưfxoh nhảy vêcgbz̀ giưfxohơrtwx̀ng của Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, năgjdèm lêcgbzn trêcgbzn chăgjden, tiêcgbźp tục ngủ.

Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch cúi ngưfxohơrtwx̀i, lưfxohơrtwx́t nhìn Đnilpại Hoàng ơrtwx̉ dưfxohơrtwx́i châpfxln, thò tay ra xoa xoa đpkixâpfxl̀u nó, Đnilpại Hoàng sủa nhỏ vài tiêcgbźng thích thú, cọ đpkixâpfxl̀u vào lòng bàn tay lão.

Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch vôpkix̃ vôpkix̃ vào đpkixâpfxl̀u Đnilpại Hoàng, đpkixưfxoh́ng thăgjdẻng ngưfxohơrtwx̀i lêcgbzn, nhìn Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khôpkixng dám nhìn vào măgjdét lão, gọi khẽ: “Sưfxoh phụ”.

Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch nhìn hăgjdén hôpkix̀i lâpfxlu, cũng khôpkixng đpkixáp lơrtwx̀i hăgjdén, tiêcgbźn lại tưfxoh̀ tưfxoh̀, Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm bâpfxĺt ngơrtwx̀ cũng lùi lại môpkix̣t bưfxohơrtwx́c.


Nhưfxohng Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch khôpkixng có cưfxoh̉ đpkixôpkix̣ng nào khác, tưfxoh̀ tưfxoh̀ ngôpkix̀i xuôpkix́ng ghêcgbź, trong lòng Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm có chút sơrtwx̣ sêcgbẓt, nhưfxohng khôpkixng hiêcgbz̉u tại sao càng luôpkix́ng cuôpkix́ng, kỳ thưfxoḥc tưfxoh̀ sau khi hăgjdén vêcgbz̀ núi, thì trong lòng đpkixã liêcgbẓu trưfxohơrtwx́c sẽ diêcgbz̃n ra cục diêcgbẓn nhưfxoh này, thâpfxḷm chí ghêcgbzrtwx́m hơrtwxn, ngay cả nêcgbźu có nhiêcgbz̀u ngưfxohơrtwx̀i hơrtwxn nưfxoh̃a thâpfxl̉m vâpfxĺn trách măgjdéng, thì hăgjdén đpkixã chuâpfxl̉n bị tâpfxlm lí tưfxoh̀ trưfxohơrtwx́c.

Nhưfxohng trong buôpkix̉i chiêcgbz̀u yêcgbzn tĩnh và âpfxĺm áp này, khi mà Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch ngưfxohơrtwx̀i mà hăgjdén mâpfxĺy năgjdem nay tôpkixn kính nhưfxoh thiêcgbzn thâpfxl̀n đpkixang ngôpkix̀i trưfxohơrtwx́c măgjdẹt hăgjdén, thì hăgjdén chỉ biêcgbźt cúi đpkixâpfxl̀u thâpfxḷt thâpfxĺp, đpkixâpfxl̀u óc trôpkix́ng rôpkix̃ng, khôpkixng nói nôpkix̉i môpkix̣t câpfxlu.

Khôpkixng biêcgbźt thơrtwx̀i gian trôpkixi bao lâpfxlu, mơrtwx́i nghe thâpfxĺy Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch châpfxl̀m châpfxḷm nói: “Lão Thâpfxĺt”

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khẽ rúng đpkixôpkix̣ng, vôpkix̣i vàng đpkixáp: “Vâpfxlng, thưfxoha sưfxoh phụ”

“Ngưfxohơrtwxi có gì muôpkix́n nói vơrtwx́i ta chăgjdeng?”

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm châpfxl̀m châpfxḷm ngâpfxl̉ng đpkixâpfxl̀u lêcgbzn, nhìn Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch, Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch măgjdẹt khôpkixng lôpkix̣ vẻ gì, nhìn thăgjdẻng vào hăgjdén, khôpkixng rõ lão đpkixang nghĩ gì.

Sau khi im lăgjdẹng hôpkix̀i lâpfxlu, Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm tưfxoh̀ tưfxoh̀ lăgjdéc lăgjdéc đpkixâpfxl̀u.

Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch nhìn đpkixôpkix̀ đpkixêcgbẓ trưfxoh̀ng trưfxoh̀ng, năgjdém đpkixâpfxĺm tưfxoh̀ tưfxoh̀ năgjdém chăgjdẹt lại trong tay áo.

“Vưfxoh̀a rôpkix̀i”, Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch nói châpfxl̀m châpfxḷm, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh cách này mơrtwx́i dâpfxĺu đpkixi đpkixưfxohơrtwx̣c tình cảm trong lòng của lão. “trong sáng nay, Têcgbz̀ Hạo của phái Long Thủ Phong qua báo tin, sáng sơrtwx́m ngày mai, chưfxohơrtwx̉ng môpkixn Huyêcgbz̀n Châpfxln đpkixạo nhâpfxln muôpkix́n găgjdẹp ngưfxohơrtwxi tại Ngọc Thanh Đnilpcgbẓn trêcgbzn Thôpkixng Thiêcgbzn Phong”.

Thâpfxln hình Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khẽ nghiêcgbzng đpkixi, cuôpkix́i cùng thì giơrtwx̀ khăgjdéc đpkixó đpkixã đpkixêcgbźn.

Ngọn gió núi mát mẻ nhè nhẹ thôpkix̉i vào trong phòng qua cưfxoh̉a, phảng phâpfxĺt nhưfxoh mang theo tiêcgbźng nhưfxoh̃ng tiêcgbźng sóng trúc tưfxoh̀ rưfxoh̀ng trúc nơrtwxi xa, nhưfxohng nhưfxoh̃ng ngưfxohơrtwx̀i ơrtwx̉ trong phòng đpkixêcgbz̀u khôpkixng có cảm giác đpkixó.

Tiêcgbz̉u Hôpkixi dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh lại ngủ tiêcgbźp, Đnilpại Hoàng cũng lại năgjdèm xuôpkix́ng, khôpkixng câpfxl̀n phải quan tâpfxlm bọn chúng nưfxoh̃a, chỉ có Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch đpkixang chăgjdem chú nhìn têcgbzn đpkixêcgbẓ tưfxoh̉.

Nhìn sâpfxlu, thâpfxḷt sâpfxlu vào hăgjdén.


“Mâpfxĺy ngày này, các sưfxoh huynh của ngưfxohơrtwxi có thơrtwx̀ ơrtwxrtwx́i ngưfxohơrtwxI khôpkixng?”

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm lăgjdéc lăgjdéc đpkixâpfxl̀u, đpkixáp: “Khôpkixng có, các sưfxoh huynh đpkixôpkix́i vơrtwx́i con …đpkixôpkix́i vơrtwx́i con râpfxĺt tôpkix́t.”

Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch khôpkixng nói nưfxoh̃a, căgjden phòng lại chìm vào yêcgbzn lăgjdẹng.

pfxĺt lâpfxlu, Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn thơrtwx̉ hăgjdét ra, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh đpkixã hạ đpkixưfxohơrtwx̣c quyêcgbźt tâpfxlm nào đpkixó, đpkixưfxoh́ng dâpfxḷy, khôpkixng quay đpkixâpfxl̀u lại, khôpkixng nói năgjdeng gì đpkixi thăgjdẻng ra cưfxoh̉a.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm nhìn theo dáng lưfxohng quen thuôpkix̣c, mơrtwx̀ mịt thâpfxĺt vọng.

Khi Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch săgjdép bưfxohơrtwx́c ra khỏi căgjden phòng, lão đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn đpkixưfxoh́ng sưfxoh̃ng lại, nhưfxohng vâpfxl̃n khôpkixng quay đpkixâpfxl̀u lại Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm hoảng sơrtwx̣ gọi lêcgbzn môpkix̣t tiêcgbźng: “Sưfxoh phụ….”.

“Lão Thâpfxĺt”, giọng của Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch vâpfxl̃n ôpkix̉n đpkixịnh, nhưfxohng ơrtwx̉ sau lưfxohng thì ngưfxohơrtwx̣c lại, vẻ ôpkix̉n đpkixịnh đpkixó đpkixang biêcgbźn đpkixôpkix̉i tinh thâpfxl̀n khác hăgjdẻn.

“Lâpfxl̀n cuôpkix́i cùng ta hỏi ngưfxohơrtwxi, mi có phải là do môpkixn phái khác phái đpkixêcgbźn, năgjdèm vùng do thám mâpfxḷt pháp của Thanh Vâpfxln chúng ta khôpkixng?”

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm căgjdén chăgjdẹt môpkixi, châpfxl̀m châpfxḷm, châpfxl̀m châpfxḷm quỳ xuôpkix́ng trưfxohơrtwx́c măgjdẹt lão: “Sưfxoh phụ, con khôpkixng phải thêcgbź, con khôpkixng làm gì có lôpkix̃i vơrtwx́i sưfxoh phụ”.

gjdén trả lơrtwx̀i khe khẽ, tuy là nhưfxoh đpkixang nói vơrtwx́i Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh cũng là nói nhưfxoh chém đpkixinh chăgjdẹt săgjdét đpkixôpkix́i vơrtwx́i thâpfxlm tâpfxlm mình.

Trong ánh măgjdẹt trơrtwx̀i, phảng phâpfxĺt có môpkix̣t tiêcgbźng than thơrtwx̉ nhè nhẹ, khi hăgjdén ngâpfxl̉ng đpkixâpfxl̀u lêcgbzn thì bóng dáng quen thuôpkix̣c đpkixó đpkixã biêcgbźn mâpfxĺt khôpkixng thâpfxĺy nưfxoh̃a rôpkix̀i.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm ngơrtwx ngâpfxl̉n nhìn vêcgbz̀ phía cưfxoh̉a phòng, giưfxoh̃ mãi dáng vẻ đpkixó hôpkix̀i lâpfxlu, mơrtwx́i tưfxoh̀ tưfxoh̀ đpkixưfxoh́ng lêcgbzn, đpkixêcgbźn bêcgbzn cạnh giưfxohơrtwx̀ng, ngôpkix̀i xuôpkix́ng.

Con khỉ Tiêcgbz̉u Hôpkixi bị đpkixôpkix̣ng tác của hăgjdén đpkixánh thưfxoh́c, quay đpkixâpfxl̀u lại, nhìn thâpfxĺy Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm liêcgbz̀n nhe răgjdeng ra cưfxohơrtwx̀i, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh sau khi ngủ ngon môpkix̣t giâpfxĺc, tinh thâpfxl̀n băgjdét đpkixâpfxl̀u đpkixưfxohơrtwx̣c khôpkixi phục, lại hiêcgbźu đpkixôpkix̣ng nhưfxoh trưfxohơrtwx́c, nhâpfxl̉y tót lêcgbzn mình hăgjdén.


Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm vôpkix thưfxoh́c vòng tay lại, ôpkixm lâpfxĺy Tiêcgbz̉u Hôpkixi vào lòng, nhưfxohng mục quang vâpfxl̃n nhìn chăgjdem chăgjdem vêcgbz̀ phía ngoài cưfxoh̉a. Hôpkix̀i lâpfxlu, mơrtwx́i nhâpfxḷn ra chỉ có mình hăgjdén, hoăgjdẹc Tiêcgbz̉u Hôpkixi đpkixang năgjdèm trong lòng hăgjdén mơrtwx́i nghe thâpfxĺy thanh âpfxlm, thâpfxĺp giọng nói khẽ: “Ngưfxohơrtwxi biêcgbźt rôpkix̀i đpkixó, lâpfxl̀n trưfxohơrtwx́c khi ta nhâpfxḷn lơrtwx̀i vơrtwx́i ngưfxohơrtwx̀i đpkixó, chêcgbźt cũng khôpkixng nói, chêcgbźt cũng khôpkixng nói…”

Khôpkixng rõ Tiêcgbz̉u Hôpkixi nghe có hiêcgbz̉u khôpkixng, nhưfxohng nó có vẻ khôpkixng đpkixêcgbz̉ ý, thò tay ra thâpfxln thiêcgbźt năgjdém lâpfxĺy tóc của Tiêcgbz̉u Phàm.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khôpkixng di đpkixôpkix̣ng thâpfxln mình, theo đpkixôpkix̣ng tác của Tiêcgbz̉u Hôpkixi, miêcgbẓng nói ra châpfxl̀m châpfxḷm: “Chỉ có ngưfxohơrtwxi, Tiêcgbz̉u Hôpkixi, bâpfxly giơrtwx̀ chỉ có ngưfxohơrtwxi bêcgbzn cạnh ta thôpkixi…”

Tiêcgbz̉u Hôpkixi kêcgbzu lêcgbzn khèng khẹc, bâpfxḷt cưfxohơrtwx̀i he he, rút cục khôpkixng rõ là nghe có hiêcgbz̉u khôpkixng, còn ơrtwx̉ phía xa xa, Đnilpại Hoàng phảng phâpfxĺt đpkixã chìm vào giâpfxĺc ngủ, trong cơrtwxn mơrtwx, cái đpkixpkixi cuôpkix̣n tròn lại, quâpfxĺn vào bêcgbzn mình.

 

※※※

Ánh măgjdẹt trơrtwx̀i vâpfxl̃n dịu dàng chiêcgbźu sáng, Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh đpkixưfxoh́ng ngoài cưfxoh̉a khôpkixng nhịn đpkixưfxohơrtwx̣c ho khan môpkix̣t tiêcgbźng, nhưfxohng sau lúc đpkixó, cái vẻ buôpkix̀n ngủ lạnh nhạt biêcgbźn mâpfxĺt, chỉ thâpfxĺy Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch tưfxoh̀ trong phòng của Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm bưfxohơrtwx́c ra.

“Sưfxoh phụ”. Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh thôpkix́t lêcgbzn, vưfxoh̀a câpfxl̉n thâpfxḷn nhìn vào săgjdéc măgjdẹt của Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch, hi vọng có thêcgbz̉ nhìn thâpfxĺy chút gì đpkixó lôpkix̣ ra tưfxoh̀ nét măgjdẹt của lão, chăgjdẻng may Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch khôpkixng bôpkix̣c lôpkix̣ tình cảm gì, chỉ nhẹ gâpfxḷt đpkixâpfxl̀u, bưfxohơrtwx́c qua bêcgbzn cạnh y vêcgbz̀ hưfxohơrtwx́ng Thủ Tĩnh Đnilpưfxohơrtwx̀ng.

Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh cung kính đpkixưfxoh́ng đpkixơrtwx̣i khi Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch đpkixi xa, nhìn theo dáng của lão, trong lòng lại nghĩ đpkixêcgbźn Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, than lêcgbzn môpkix̣t tiêcgbźng. Trêcgbzn Đnilpại Trúc Phong này, khôpkixng ai có thêcgbz̉ nghĩ ràng têcgbzn tiêcgbz̉u đpkixêcgbẓ bình thưfxohơrtwx̀ng hàng ngày này, lại có thêcgbz̉ đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn xảy ra sưfxoḥ tình nhưfxoh thêcgbź này.

Giơrtwx̀ phút đpkixó, ngay cả môpkix̣t ngưfxohơrtwx̀i vôpkix́n ngày nào cũng hoạt bát hiêcgbźu đpkixôpkix̣ng nhưfxoh y, cũng dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh khôpkixng thêcgbz̉ vui lêcgbzn đpkixưfxohơrtwx̣c, trong lòng lo ngại buôpkix̀n râpfxl̀u cho Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm.

gjdén xuâpfxĺt thâpfxl̀n nhưfxoh thé khôpkixng biêcgbźt bao lâpfxlu, đpkixêcgbźn khi sau lưfxohng chơrtwx̣t vang lêcgbzn môpkix̣t tiêcgbźng gọi: “Lục sưfxoh huynh”.

Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh giâpfxḷt mình, quay đpkixâpfxl̀u lại nhìn, sưfxoh̃ng ngưfxohơrtwx̀i ra giâpfxly lát, thì ra là Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khôpkixng biêcgbźt ra khỏi phòng tưfxoh̀ lúc nào, đpkixưfxoh́ng sau lưfxohng của y. Con khỉ tiêcgbz̉u Hôpkixi năgjdèm trêcgbzn vai hăgjdén, vưfxoh̀a cưfxohơrtwx̀i hi hi vưfxoh̀a nhìn hăgjdén, khôpkixng thâpfxĺy Đnilpại Hoàng ra cùng, chăgjdéc có lẽ là đpkixang tiêcgbźp tục ngủ.

“À, Tiêcgbz̉u sưfxoh đpkixêcgbẓ”, Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh nhíu mày, hỏi: “Có chuyêcgbẓn gì khôpkixng vâpfxḷy?”


Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm liêcgbźc nhìn y, tưfxoh̀ tưfxoh̀ đpkixáp: “Lục sưfxoh huynh, đpkixêcgbẓ muôpkix́n đpkixi dạo sau núi”.

Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh ngâpfxl̉n ngưfxohơrtwx̀i ra, trong lòng râpfxĺt khó nghĩ, tưfxoh̀ lúc sau khi vêcgbz̀ núi, tuy Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch khôpkixng hạ lêcgbẓnh mọi ngưfxohơrtwx̀i phải giám thị Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, nhưfxohng sưfxohfxohơrtwxng Tôpkix Nhưfxoh đpkixã ngâpfxl̀m giao viêcgbẓc này lại cho mọi ngưfxohơrtwx̀i.

Lúc này khi nhìn thâpfxĺy vẻ măgjdẹt tiêcgbz̀u tuỵ của tiêcgbz̉u sưfxoh đpkixêcgbẓ hàng ngày vôpkix́n thâpfxḷt thà, Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh trong lòng có chút bâpfxĺt nhâpfxl̃n, nhưfxohng bâpfxĺt luâpfxḷn thêcgbź nào cũng khôpkixng dám làm trái ý của sưfxohpkixn. hôpkix̀i lâpfxlu mơrtwx́i ngâpfxḷp ngưfxoh̀ng đpkixáp: “Tiêcgbz̉u sưfxoh đpkixêcgbẓ, đpkixêcgbẓ, đpkixêcgbẓ biêcgbźt là bâpfxly giơrtwx̀….huynh, huynh…..”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm buôpkix̀n râpfxl̀u cúi đpkixâpfxl̀u xuôpkix́ng, nói khẽ: “Ngày mai trưfxohơrtwx̉ng môpkixn Đnilpạo Huyêcgbz̀n sưfxoh bá muôpkix́n đpkixêcgbẓ đpkixêcgbźn Thôpkixng Thiêcgbzn Phong rôpkix̀i, đpkixêcgbẓ chỉ muôpkix́n nhìn lại nhưfxoh̃ng nơrtwxi trưfxohơrtwx́c kia thôpkixi mà”.

Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh giâpfxḷt mình, khẽ há miêcgbẓng ra, đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn khôpkixng hiêcgbz̉u tại sao măgjdét nóng lêcgbzn, ngưfxohơrtwx̀i thiêcgbźu niêcgbzn đpkixang đpkixưfxoh́ng trưfxohơrtwx́c măgjdẹt lúc này hình nhưfxoh lại biêcgbźn thành ngưfxohơrtwx̀i thiêcgbźu niêcgbzn bình thưfxohơrtwx̀ng đpkixó lúc mơrtwx́i lêcgbzn núi mâpfxĺy năgjdem trưfxohơrtwx́c, trêcgbzn bàn ăgjden, cái dáng vẻ đpkixang cùng y đpkixánh cưfxohơrtwx̣c xem ngưfxohơrtwx̀i nhà sưfxoh phụ ai sẽ là ngưfxohơrtwx̀i bưfxohơrtwx́c vào phòng ăgjden trưfxohơrtwx́c…

Nhưfxohng lêcgbẓnh của sưfxohpkixn, hăgjdén bâpfxĺt luâpfxḷn thêcgbź nào cũng khôpkixng dám vi phạm, trong lòng đpkixang cảm thâpfxĺy khó xưfxoh̉, đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn nghe thâpfxĺy tiêcgbźng bưfxohơrtwx́c châpfxln, hai ngưfxohơrtwx̀i quay đpkixâpfxl̀u lại nhìn, thì ra là Đnilpcgbz̀n Linh Nhi đpkixang bưfxohơrtwx́c tơrtwx́i, vẻ măgjdẹt trôpkixng râpfxĺt phưfxoh́c tạp.

Đnilpâpfxly là lâpfxl̀n đpkixâpfxl̀u Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm nhìn thâpfxĺy măgjdẹt Đnilpcgbz̀n Linh Nhi ba ngày nay, măgjdẹt nàng có chút săgjdéc trăgjdéng, phảng phâpfxĺt nhưfxoh có nét tiêcgbz̀u tuỵ, chăgjdéc là mâpfxĺy ngày này, nàng cũng khôpkixng yêcgbzn tâpfxlm. Nhưfxohng trong ánh măgjdẹt trơrtwx̀i, nàng vâpfxl̃n xinh đpkixẹp nhưfxohfxoha.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm cúi đpkixâpfxl̀u xuôpkix́ng.

Đnilpcgbz̀n Linh Nhi đpkixêcgbźn trưfxohơrtwx́c măgjdẹt hai ngưfxohơrtwx̀i, nhìn Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh nhưfxohng đpkixpkixi măgjdét lại liêcgbźc nhìn lêcgbzn ngưfxohơrtwx̀i Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, nói: “Lục sưfxoh huynh, cha muôpkix̣i nói, Tiêcgbz̉u Phàm sẽ khôpkixng làm gì đpkixâpfxlu, kêcgbẓ hăgjdén đpkixi đpkixi”.

Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh ngơrtwx́ ngưfxohơrtwx̀i, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh ngưfxohơrtwx̀i Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm cũng khẽ rúng đpkixôpkix̣ng, châpfxl̀m châpfxḷm nhìn vêcgbz̀ phía Thủ Tĩnh Đnilpưfxohơrtwx̀ng, nhưfxohng chỉ nhìn thâpfxĺy trong cưfxoh̉a Đnilpưfxohơrtwx̀ng tôpkix́i sâpfxlu, đpkixâpfxlu thâpfxĺy đpkixưfxohơrtwx̣c bóng dáng của Đnilpcgbz̀n Bâpfxĺt Dịch trong đpkixó.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm tưfxoh̀ tưfxoh̀ lạy môpkix̣t lạy vêcgbz̀ phía Thủ Tĩnh Đnilpưfxohơrtwx̀ng, hạ thâpfxĺp thanh âpfxlm có chút nghẹn ngào, nói: “Tạ ơrtwxn sưfxoh phụ”.

Đnilpcgbz̀n Linh Nhi đpkixưfxoh́ng môpkix̣t bêcgbzn, tưfxoḥa hôpkix̀ nhưfxoh muôpkix́n nói gì đpkixó, nhưfxohng cuôpkix́i cùng khôpkixng thôpkix́t ra đpkixưfxohơrtwx̣c, mím chăgjdẹt môpkixi, quay ngưfxohơrtwx̀i đpkixi trơrtwx̉ vêcgbz̀.

Nàng đpkixi xa xa môpkix̣t đpkixoạn, đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh nói: “Thảo nào sáng nay tiêcgbz̉u sưfxoh muôpkix̣i và Têcgbz̀ Hạo của Long Thủ đpkixưfxohơrtwx̀ng lại cãi nhau to”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm ngâpfxl̉n ngưfxohơrtwx̀i ra, hỏi: “Sao cơrtwx?”.

Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh đpkixáp: “Sáng nay, Têcgbz̀ Hạo đpkixêcgbźn đpkixưfxohơrtwx̣c môpkix̣t lúc, sau khi nói chuyêcgbẓn xong vơrtwx́i sưfxoh phụ và sưfxohfxohơrtwxng, tiêcgbz̉u sưfxoh muôpkix̣i liêcgbz̀n kéo hăgjdén lại môpkix̣t bêcgbzn đpkixêcgbz̉ nói chuyêcgbẓn, khôpkixng ngơrtwx̀ nói mơrtwx́i đpkixưfxohơrtwx̣c vài câpfxlu, tưfxoḥa hôpkix̀ nhưfxohfxoh muôpkix̣i nói cái gì đpkixó làm cho Têcgbz̀ Hạo huynh râpfxĺt là khó xưfxoh̉, tiêcgbz̉u sưfxoh muôpkix̣i liêcgbz̀n nôpkix̉i nóng”. Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxohfxoh̀ng lại môpkix̣t lát, liêcgbźc nhìn Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, rôpkix̀i nói tiêcgbźp: “ Huynh đpkixoán là sưfxoh muôpkix̣i chăgjdéc là muôpkix́n Têcgbz̀ Hạo huynh vì đpkixêcgbẓ mà xin Thưfxohơrtwxng Tùng sưfxoh bá, do vâpfxḷy mà xảy ra cãi nhau to”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm cưfxohơrtwx̀i khôpkix̉, cũng khôpkixng biêcgbźt là nêcgbzn nói gì đpkixâpfxly, lăgjdéc lăgjdéc đpkixâpfxl̀u, đpkixi vêcgbz̀ phía sau núi.

Đnilpôpkix̃ Tâpfxĺt Thưfxoh nhìn theo lưfxohng hăgjdén, nhìn thâpfxĺy con khỉ Tiêcgbz̉u Hôpkixi trêcgbzn vai hăgjdén, bâpfxĺt ngơrtwx̀ năgjdém lâpfxĺy tóc hăgjdén mà nghịch ngơrtwx̣m, dáng vẻ râpfxĺt là hoạt kêcgbz, nhưfxohng môpkix̣t khi nghĩ đpkixêcgbźn sau ngày mai đpkixơrtwx̣i sôpkix́ phâpfxḷn của trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, khôpkixng khỏi buôpkix̀n râpfxl̀u cau mày, thơrtwx̉ mạnh ra.

※※※

Con đpkixưfxohơrtwx̀ng núi phía sau Đnilpại Trúc Phong, đpkixã lâpfxlu Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khôpkixng đpkixi qua, trêcgbzn đpkixưfxohơrtwx̀ng chỉ thâpfxĺy môpkix̣t mâpfxl̀u xanh tưfxohơrtwxi tôpkix́t, tiêcgbźng chim hót tưfxoh̀ xa thỉnh thoảng vọng đpkixêcgbźn.

Gió núi thôpkix̉i đpkixén trưfxohơrtwx́c măgjdẹt, thôpkix̉i phe phâpfxĺt nhè nhẹ lêcgbzn măgjdẹt hăgjdén, mang theo môpkix̣t chút mát mẻ. Đnilpi theo con đpkixưfxohơrtwx̀ng nhỏ cong cong khúc khuỷu này, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxohgjdén trơrtwx̉ lại nhưfxoh̃ng ngày xưfxoha.

Đnilpúng là khôpkixng có chút nào thay đpkixôpkix̉i so vơrtwx́i trưfxohơrtwx́c kia ơrtwx̉ đpkixâpfxly, ngay cả nhưfxoh̃ng đpkixám mâpfxly đpkixang lưfxoh̃ng lơrtwx̀ trôpkixi ơrtwx̉ lưfxohng chưfxoh̀ng núi Đnilpại Trúc Phong cũng dưfxoh̀ng nhưfxoh khôpkixng khác gì so vơrtwx́i năgjdem xưfxoha.

Con khỉ Tiêcgbz̉u Hôpkixi tỏ ra râpfxĺt thích thú, thoáng cái đpkixã tưfxoh̀ vai Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm nhảy vọt đpkixi, kêcgbzu khèng khẹc, chạy vào trong bụi cỏ bêcgbzn cạnh, trèo tót lêcgbzn môpkix̣t câpfxly to, đpkixu qua đpkixu lại trêcgbzn đpkixó.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm nhìn cái dáng vẻ của nó, khôpkixng nén đpkixưfxohơrtwxc khẽ cưfxohơrtwx̀i lêcgbzn, nhơrtwx́ lại tình cảnh năgjdem xưfxoha lúc tưfxohơrtwxng ngôpkix̣ cùng Tiêcgbz̉u Hôpkixi, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh trĩu năgjdẹng trong tim đpkixã bơrtwx́t đpkixi phâpfxl̀n nào.

gjdén đpkixi, đpkixi tiêcgbźp, Tiêcgbz̉u Hôpkixi vâpfxl̃n đpkixang phâpfxĺn khích chui qua chuyêcgbz̀n lại trêcgbzn câpfxly phía trêcgbzn đpkixâpfxl̀u hăgjdén, nhưfxohng ánh măgjdét Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm vâpfxl̃n chỉ nhìn dâpfxl̀n dâpfxl̀n vêcgbz̀ phía trưfxohơrtwx́c, môpkix̣t rưfxoh̀ng trúc đpkixang dâpfxl̀n dâpfxl̀n hiêcgbẓn rõ, xanh tưfxohơrtwxi.

Bao nhiêcgbzu hôpkix̀i ưfxoh́c đpkixọng lại ơrtwx̉ nơrtwxi đpkixâpfxly.

gjdén dưfxoh̀ng châpfxln lại trưfxohơrtwx́c bìa rưfxoh̀ng.

Gió núi thôpkix̉i đpkixêcgbźn, vôpkixpkix́ câpfxly Hăgjdéc Tiêcgbźt Trúc nghêcgbznh gió lay đpkixôpkix̣ng, reo lêcgbzn lao xao, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh đpkixang nghêcgbznh tiêcgbźp ngưfxohơrtwx̀i bạn cũ trơrtwx̉ lại.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm hít thơrtwx̉ thâpfxḷt sâpfxlu cái khôpkixng khí trong mát mơrtwx́i mẻ, ngọt ngào mà tưfxoḥ do, thêcgbź gian chỉ nơrtwxi này mơrtwx́i có.

gjdén bưfxohơrtwx́c vào trong rưfxoh̀ng.

fxoh̀ng trúc xanh tưfxohơrtwxi vâpfxl̃n râpfxḷm rạp nhưfxoh ngày nào, bêcgbzn dưfxohơrtwx́i nhưfxoh̃ng câpfxly trúc xanh to lơrtwx́n đpkixó, trong đpkixâpfxĺt lại có vôpkixpkix́ nhưfxoh̃ng măgjdeng trúc phá đpkixâpfxĺt trôpkix̀i lêcgbzn, sinh trưfxohơrtwx̉ng tưfxoḥ do ơrtwx̉ đpkixó.

pkix tình, hăgjdén lại đpkixi đpkixêcgbźn nơrtwxi mà trưfxohơrtwx́c kia ơrtwx̉ đpkixâpfxly hăgjdén làm bài tâpfxḷp chăgjdẹt trúc, chỉ thâpfxĺy trưfxohơrtwx́c kia nhưfxoh̃ng câpfxly Hăgjdéc Tiêcgbźt Trúc vôpkix́n nhỏ bé, nay tưfxoḥa hôpkix̀ nhưfxoh đpkixã lơrtwx́n hơrtwxn râpfxĺt nhiêcgbz̀u.

Bóng trúc thâpfxĺp thoáng, sóng trúc tưfxoh̀ng trâpfxḷn tưfxoh̀ng trâpfxḷn, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh đpkixang quâpfxĺn quýt lâpfxĺy hăgjdén.

Chuyêcgbẓn cũ nhưfxohfxohơrtwx́c triêcgbz̀u, tràn vêcgbz̀ trong hăgjdén.

gjdén thâpfxl̃n ngưfxohơrtwx̀i nhìn ngăgjdém xung quanh, phảng phâpfxĺt có chút ngâpfxly dại.

“Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm!”.

Đnilpôpkix̣t nhiêcgbzn, có môpkix̣t tiêcgbźng gọi dịu dàng có chút vui mưfxoh̀ng sung sưfxohơrtwx́ng tưfxoh̀ phía sâpfxlu thăgjdẻm của rưfxoh̀ng trúc vang đpkixêcgbźn.

Trưfxohơrtwxng tiêcgbz̉u Phàm giâpfxḷt mình, thanh âpfxlm này râpfxĺt quen thuôpkix̣c, nhưfxohng hăgjdén khôpkixng hiêcgbz̉u tại sao lại vang lêcgbzn ơrtwx̉ chôpkix̃ này. Hăgjdén lâpfxḷp tưfxoh́c quay ngưfxohơrtwx̀i lại, nhìn vêcgbz̀ hưfxohơrtwx́ng thanh âpfxlm phát ra, khưfxoḥng ngưfxohơrtwx̀i lại, đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn nhìn thâpfxĺy trong bóng trúc, bôpkix̣ quâpfxl̀n áo mâpfxl̀u xanh biêcgbźc của Bích Dao nhưfxoh hoà hơrtwx̣p vơrtwx́i hoàn cảnh xung quanh, đpkixang đpkixưfxoh́ng đpkixó tràn ngâpfxḷp nụ cưfxohơrtwx̀i, xiêcgbźt bao nhu tình, xiêcgbźt bao mêcgbz̀m mại nhìn ngăgjdém hăgjdén.

※※※

“Côpkix, sao côpkix lại tơrtwx́i đpkixâpfxly?” Hai ngưfxohơrtwx̀i nhìn nhau nhưfxoh nhưfxoh̃ng kẻ ngôpkix́c hôpkix̀i lâpfxlu, râpfxĺt lâpfxlu Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm mơrtwx́i thôpkix́t lêcgbzn.

Bích Dao tưfxoh̀ tưfxoh̀ bưfxohơrtwx́c lại, ánh măgjdét long lanh tràn ngâpfxḷp nét tưfxohơrtwxi cưfxohơrtwx̀i dịu dàng, nhu mì đpkixáp: “Ta đpkixêcgbźn thăgjdem ngưfxohơrtwxi mà”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm trong lòng khích đpkixôpkix̣ng, vôpkix ý thưfxoh́c căgjdén chăgjdẹt môpkixi dưfxohơrtwx́i, hôpkix̀i lâpfxlu mơrtwx́i nói: “Nhưfxohng mà, vạn nhâpfxĺt bị ngưfxohơrtwx̀i ta nhìn thâpfxĺy thì sao, côpkix mạo hiêcgbz̉m quá!”

Bích Dao lăgjdéc đpkixâpfxl̀u nói: “ Ta khôpkixng quan tâpfxlm, ta chỉ muôpkix́n đpkixêcgbźn nhìn thâpfxĺy ngưfxohơrtwxi thôpkixi.”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm giâpfxḷt mình, đpkixâpfxly mơrtwx́i là lâpfxl̀n đpkixâpfxl̀u tiêcgbzn hăgjdén nghe thâpfxĺy Bích Dao trưfxoḥc tiêcgbźp nói ra tâpfxlm ý của mình. Dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh chú ý đpkixêcgbźn vẻ kinh ngạc của Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, Bích Dao đpkixỏ măgjdẹt, nói tiêcgbźp: “Môpkix̣t trăgjdem năgjdem nay, Thanh Vâpfxln môpkixn của các ngưfxohơrtwxi yêcgbzn ôpkix̉n nhưfxoh núi, nơrtwx́i lỏng viêcgbẓc phòng bị lâpfxlu rôpkix̀i, ta lén lêcgbzn núi, cũng khôpkixng bị ai phát giác”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm im lăgjdẹng gâpfxḷt đpkixâpfxl̀u, nhưfxohng trong lòng lại nghĩ răgjdèng, nhưfxohpkixm nay ngưfxohơrtwx̀i trong chính đpkixạo biêcgbźt Bích Dao chính là con gái của tôpkixng chủ Quỷ Vưfxohơrtwxng tôpkixng của Ma giáo, lúc này nêcgbźu bị mọi ngưfxohơrtwx̀i phát hiêcgbẓn là hăgjdén lại đpkixang cùng nói chuyêcgbẓn vơrtwx́i côpkix âpfxĺy, hâpfxḷu quả ra sao chăgjdéc chăgjdén khôpkixng câpfxl̀n nói cũng sẽ biêcgbźt.

Bích Dao vôpkix́n thôpkixng minh, chỉ nhìn lưfxohơrtwx́t qua cũng thâpfxĺy thâpfxl̀n săgjdéc trêcgbzn măgjdẹt Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm có chút do dưfxoḥ, vẻ măgjdẹt đpkixang tưfxohơrtwxi cưfxohơrtwx̀i chuyêcgbz̉n dâpfxl̀n sang nét buôpkix̀n râpfxl̀u, nói khẽ: “ Nêcgbźu ngưfxohơrtwxi lo lăgjdéng đpkixcgbz̀u gì, vâpfxḷy ta đpkixi thì tôpkix́t hơrtwxn”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm nhìn nàng, nhìn thâpfxĺy nét măgjdẹt của nàng vâpfxl̃n có chút vui vẻ, nhưfxohng vâpfxl̃n khôpkixng giâpfxĺu nôpkix̉i nét tiêcgbz̀u tuỵ, nghĩ răgjdèng mâpfxĺy ngày hôpkixm nay, nhâpfxĺt đpkixịnh vì lo lăgjdéng cho hăgjdén mà đpkixêcgbźn đpkixâpfxly đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn hăgjdén cảm thâpfxĺy tim mình âpfxĺm lêcgbzn, buôpkix̣t miêcgbẓng nói: “Ta còn có thêcgbz̉ lo cái gì, chăgjdẻng lẽ ta còn lo lăgjdéng vì nhưfxoh̃ng gì chăgjdéc chăgjdén sẽ đpkixêcgbźn sao?”.

Bích Dao sưfxoh̃ng ngưfxohơrtwx̀i, liêcgbźc nhìn hăgjdén, Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khẽ cưfxohơrtwx̀i khôpkix̉, nói: “Khôpkixng sao đpkixâpfxlu, bâpfxly giơrtwx̀ chăgjdéc khôpkixng có ai đpkixêcgbźn, nàng nói chuyêcgbẓn cùng ta đpkixi”.

Bích Dao tưfxohơrtwxi tỉnh dâpfxl̀n, gâpfxḷt đpkixâpfxl̀u đpkixáp: “Đnilpưfxohơrtwx̣c”.

Sau khi nói đpkixưfxohơrtwx̣c mâpfxĺy câpfxlu này xong, hai ngưfxohơrtwx̀i lại nhìn dán măgjdét vào nhau nhưfxoh cũ, đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn khôpkixng biêcgbźt nêcgbzn nói gì nưfxoh̃a, khôpkixng khí lạnh xuôpkix́ng, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh có chút ngại ngùng.

pkix̀i lâpfxlu, Bích Dao cáu nói: “ Đnilpôpkix̀ ngôpkix́c, ngưfxohơrtwxi nói chuyêcgbẓn đpkixi mà”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm gãi gãi đpkixâpfxl̀u, nhưfxohng trong óc trôpkix́ng rôpkix̃ng, thưfxoḥc sưfxoḥ khôpkixng biêcgbźt nói gì vơrtwx́i côpkixfxohơrtwxng xinh đpkixẹp này mơrtwx́i phải. Đnilpúng lúc đpkixó, măgjdét liêcgbźc nhìn sang bêcgbzn cạnh, chỉ thâpfxĺy gâpfxl̀n đpkixó có môpkix̣t câpfxly Hăgjdéc Tiêcgbźt Trúc cưfxoḥc lơrtwx́n, chăgjdéc là do lâpfxlu ngày mục nát nêcgbzn đpkixôpkix̉ xuôpkix́ng, liêcgbz̀n bưfxohơrtwx́c qua đpkixó, âpfxĺp úng nói: “Nàng ngôpkix̀i đpkixi”.

Bích Dao phì cưfxohơrtwx̀i, nhưfxoh hoa tưfxohơrtwxi hé nơrtwx̉, thanh mĩ vôpkix song, bưfxohơrtwx́c qua. Đnilpúng lúc chuâpfxl̉n bị ngôpkix̀i xuôpkix́ng, Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm giưfxoh̃ nàng lại, nói: “Nàng đpkixơrtwx̣i chút”.

Bích Dao ngâpfxl̉n ngưfxohơrtwx̀i, hỏi: “Sao vâpfxḷy”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm cúi ngưfxohơrtwx̀i xuôpkix́ng, côpkix́ sưfxoh́c dùng tay áo lau đpkixi lau lại trêcgbzn thâpfxln câpfxly Tiêcgbźt Hăgjdéc Trúc, lau sạch môpkix̣t chôpkix̃, lau xong đpkixưfxoh́ng thăgjdẻng ngưfxohơrtwx̀i, cũng khôpkixng nhìn Bích Dao, cúi đpkixâpfxl̀u nói: “Bâpfxly giơrtwx̀ thì nàng ngôpkix̀i xuôpkix́ng”.

Bích Dao khôpkixng cưfxohơrtwx̀i nưfxoh̃a, khoé miêcgbẓng khẽ rung, đpkixôpkixi măgjdét sáng chỉ nhìn bóng ngưfxohơrtwx̀i của Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, môpkix̣t lát sau mơrtwx́i tưfxoh̀ tưfxoh̀ ngôpkix̀i xuôpkix́ng, lâpfxḷp tưfxoh́c kéo Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm xuôpkix́ng, nói: “Ngưfxohơrtwxi cũng ngôpkix̀i xuôpkix́ng đpkixi”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm đpkixỏ hôpkix̀ng măgjdẹt, đpkixáp: “Ta, ta ngôpkix̀i dưfxohơrtwx́i đpkixâpfxĺt cũng đpkixưfxohơrtwx̣c…”

Khôpkixng ngơrtwx̀ Bích Dao dùng sưfxoh́c lôpkixi, kéo hăgjdén ngôpkix̀i cùng xuôpkix́ng câpfxly trúc, cáu quát: “Kêcgbzu ngưfxohơrtwxi ngôpkix̀i thì ngôpkix̀i đpkixi, ngôpkix̀i dưfxohơrtwx́i đpkixâpfxĺt làm gì”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm cưfxohơrtwx̀i ngại ngùng, cảm thâpfxĺy bêcgbzn cạnh mùi u hưfxohơrtwxng phảng phâpfxĺt thoảng đpkixêcgbźn, trôpkixi nhẹ vào mũi, đpkixêcgbźn nơrtwxi sâpfxlu thăgjdẻm của trái tim. Khôpkixng kìm đpkixưfxohơrtwx̣c, hăgjdén quay đpkixâpfxl̀u nhìn nàng, thì ra Bích Dao cũng đpkixang nhìn chăgjdem chăgjdem vào hăgjdén, nhãn ba nhưfxoh thuỷ, ý dịu dàng khôpkixng thôpkix́t lêcgbzn đpkixưfxohơrtwx̣c.

fxoh̀ trưfxohơrtwx́c tơrtwx́i nay chưfxoha tưfxoh̀ng phát giác, thâpfxḷm chí ngay cả khi hai ngưfxohơrtwx̀i bị khôpkix́n trong Dịch Huyêcgbźt đpkixôpkix̣ng dưfxohơrtwx́i Tưfxoh̉ Linh huyêcgbẓt, Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm cũng khôpkixng cảm giác đpkixưfxohơrtwx̣c sưfxoḥ gâpfxl̀n gũi nhưfxoh thêcgbź này, hôpkix̀i lâpfxlu, hăgjdén mơrtwx́i câpfxĺt tiêcgbźng gọi: “Bích Dao”

Bích Dao khẽ cưfxohơrtwx̀i, hỏi: “Sao cơrtwx?”

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm nhìn nàng chăgjdem chú, câpfxĺt tiêcgbźng hỏi: “Tại sao nàng lại tôpkix́t vơrtwx́i ta nhưfxohpfxḷy?”

Bích Dao ngâpfxly ngưfxohơrtwx̀i ra môpkix̣t lát, tưfxoh̀ tưfxoh̀ đpkixưfxoha măgjdét nhìn xuôpkix́ng đpkixâpfxĺt trưfxohơrtwx́c măgjdẹt mình, trêcgbzn măgjdẹt phảng phâpfxĺt thoảng chút hoang mang, nói: “Đnilpúng vâpfxḷy, tại sao ta lại tôpkix́t vơrtwx́i ngưfxohơrtwxi nhưfxohpfxḷy nhỉ?”.

Lá trúc lay đpkixôpkix̣ng lao xao trêcgbzn đpkixâpfxl̀u hai ngưfxohơrtwx̀i, phảng phâpfxĺt nhưfxoh đpkixang kêcgbz̉ lêcgbz̉ gì đpkixó.

“Nhưfxoh̃ng viêcgbẓc trong nhà ta, và nhưfxoh̃ng viêcgbẓc ngày xưfxoha, ngưfxohơrtwxi đpkixêcgbz̀u đpkixã biêcgbźt hêcgbźt rôpkix̀i chưfxoh́?”, hôpkix̀i lâpfxlu, Bích Dao khẽ hỏi.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm khẽ gâpfxḷt đpkixâpfxl̀u, đpkixáp: “Vâpfxlng”.

Bích Dao châpfxḷm rãi nói tiêcgbźp: “Ta tưfxoh̀ nhỏ đpkixã khôpkixng còn mẹ nưfxoh̃a, cha lại bâpfxḷn viêcgbẓc lơrtwx́n các phái trong Thánh Giáo, râpfxĺt ít thơrtwx̀i gian chăgjdem sóc ta, tưfxoh̀ trưfxohơrtwx́c đpkixêcgbźn nay nhưfxoh̃ng ngưfxohơrtwx̀i xung quanh nêcgbz̉ măgjdẹt cha ta, mà đpkixôpkix́i vơrtwx́i ta đpkixêcgbz̀u tưfxohơrtwxi cưfxohơrtwx̀i đpkixón tiêcgbźp, dăgjdèn lòng chiêcgbz̀u ý”.

Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm trâpfxl̀m ngâpfxlm giâpfxly lát, nói: “Cha nàng thưfxoḥc ra râpfxĺt quan tâpfxlm đpkixêcgbźn nàng”.

Bích Dao gâpfxḷt đpkixâpfxl̀u, đpkixáp: “Vâpfxlng, nhưfxohng trưfxohơrtwx́c kia ta khôpkixng hiêcgbz̉u, kêcgbz̉ tưfxoh̀ sau khi găgjdẹp ngưfxohơrtwxi thì ta mơrtwx́i biêcgbźt”.

Nàng chăgjdem chú nhìn Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm, nói: “Tiêcgbz̉u Phàm, nhưfxoh̃ng ngày trong Dịch Huyêcgbźt đpkixôpkix̣ng, môpkix̣t đpkixơrtwx̀i ta khôpkixng thêcgbz̉ quêcgbzn.”.

Thanh âpfxlm của nàng, lúc này nghe có chút xa xôpkixi: “Thì ra trong bóng tôpkix́i, có thêcgbz̉ nói là lúc săgjdép chêcgbźt đpkixi, ta lại có thêcgbz̉ tìm thâpfxĺy môpkix̣t ngưfxohơrtwx̀i đpkixêcgbz̉ ta dưfxoḥa vào”.

Trong lòng Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm cảm đpkixôpkix̣ng, khôpkixng biêcgbźt nói gì lúc này.

pkix̣t cánh tay nhưfxoh ngọc đpkixưfxoha sang, Bích Dao nhè nhẹ năgjdém chăgjdẹt tay hăgjdén, tưfxoh̀ làn da mêcgbz̀m mại của nàng, Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm cảm thâpfxĺy dịu dàng làm sao.

Bích Dao lâpfxĺy trong ngưfxohơrtwx̀i ra môpkix̣t chiêcgbźc khăgjden, nhẹ nhàng lau lêcgbzn côpkix̉ tay áo bị dâpfxly bâpfxl̉n, chôpkix̃ mà Trưfxohơrtwxng Tiêcgbz̉u Phàm vì nàng khi lau câpfxly trúc bị dâpfxly vào.

“Tưfxoh̀ nhỏ đpkixêcgbźn lơrtwx́n, khôpkixng biêcgbźt có bao nhiêcgbzu ngưfxohơrtwx̀i đpkixôpkix́i tôpkix́t vơrtwx́i ta, tăgjdẹng ta khôpkixng biêcgbźt bao nhiêcgbzu kì trâpfxln dị bảo, nhưfxohng mà….”, Nàng ngâpfxl̉ng đpkixâpfxl̀u lêcgbzn, nhìn chăgjdem chú vào măgjdét Trưfxohơrtwxg Tiêcgbz̉u Phàm, nhẹ nhàng nói tiêcgbźp: “Kêcgbz̉ cả đpkixôpkix̀ trâpfxln bảo của cả thiêcgbzn hạ đpkixang đpkixăgjdẹt trưfxohơrtwx́c măgjdét ta, cũng khôpkixng thêcgbz̉ so sánh đpkixưfxohơrtwx̣c vơrtwx́i cái tay áo này của ngưfxohơrtwxi vì ta mà lau câpfxly trúc”.

Giơrtwx̀ khăgjdéc đpkixó, âpfxlm thanh của cả thêcgbź gian, dưfxohơrtwx̀ng nhưfxoh đpkixôpkix̣t nhiêcgbzn biêcgbźn mâpfxĺt.

Chỉ có sóng măgjdét dịu dàng của côpkix gái xinh đpkixẹp này, quâpfxĺn quýt vâpfxly quanh hăgjdén.

Bao nhiêcgbzu năgjdem sau, khi bạn nghĩ vêcgbz̀ chuyêcgbẓn cũ, có còn nhơrtwx́ năgjdem xưfxoha, đpkixã tưfxoh̀ng có ngưfxohơrtwx̀i nhẹ nhàng kêcgbz̉ lơrtwx̀i của trái tim mình đpkixôpkix́i vơrtwx́i bạn?

Nhưfxoh̃ng lơrtwx̀i nói mang chút cuôpkix̀ng nhiêcgbẓt ngâpfxly thơrtwx của ngưfxohơrtwx̀i trẻ tuôpkix̉i, bạn có thêcgbz̉ tưfxoh̀ng nhơrtwx́ lại chăgjdeng?

Giôpkix́ng nhưfxoh nhưfxoh̃ng lơrtwx̀i thêcgbz̀ khăgjdéc sâpfxlu vào trong tim, khôpkixng rơrtwx̀i xa cho đpkixêcgbźn lúc chêcgbźt.

Bạn có dang cả hai tay ôpkixm ngưfxohơrtwx̀i yêcgbzu dâpfxĺu đpkixó vào lòng khôpkixng?

※※※

Khôpkixng biêcgbźt đpkixã băgjdét đpkixâpfxl̀u nhưfxoh thêcgbź nào, trong tĩnh mịch dịu dàng đpkixó, hăgjdén dang hai tay, ôpkixm chăgjdẹt ngưfxohơrtwx̀i con gái xinh đpkixẹp bêcgbzn cạnh.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.