Mô
kutṃt giâ
otwb́c mô
kutṃng, phảng phâ
otwb́t như
zvfn đ
slanã cả nghìn nă
fckhm.
Hă
fckh́n mô
kutṃt mình bư
zvfnơ
btzźc trong bóng đ
slanê
tcdhm, cho đ
slanê
tcdh́n khi nhìn thâ
otwb́y mô
kutṃt thô
kutmn trang hiê
tcdḥn ra phía trư
zvfnơ
btzźc. Ánh dư
zvfnơ
btzzng quang tư
zvfnơ
btzzi đ
slanẹp trải trê
tcdhn cảnh xóm thô
kutmn trô
kutmng râ
otwb́t quen thuô
kutṃc. Hă
fckh́n chạy thâ
otwḅt nhanh, như
zvfñng khuô
kutmn mă
fckḥt thâ
otwbn quen nhìn hă
fckh́n mỉm cư
zvfnơ
btzz̀i, trê
tcdhu đ
slanùa vơ
btzźi hă
fckh́n.
Khô
kutmng khí trong lành khiê
tcdh́n tâ
otwbm hô
kutm̀n hă
fckh́n vô
kutm cùng thư
zvfn thái. Hă
fckh́n dư
zvfǹng lại trê
tcdhn bãi cỏ mư
zvfnơ
btzẓt đ
slanâ
otwb̀u thô
kutmn, cảm thâ
otwb́y như
zvfñng lá cỏ mơ
btzzn man trong gió, bâ
otwb́t giác nơ
btzz̉ mô
kutṃt nụ cư
zvfnơ
btzz̀i hâ
otwbn hoan vui sư
zvfnơ
btzźng.
Đ
hxujô
kutṃt nhiê
tcdhn mô
kutṃt lũ trẻ con, khô
kutmng biê
tcdh́t tư
zvfǹ đ
slanâ
otwbu chạy tơ
btzźi bao vâ
otwby lâ
otwb́y hă
fckh́n, mô
kutṃt đ
slanư
zvfńa mă
fckḥt mũi khô
kutmi ngô
kutm quát lê
tcdhn lanh lảnh: “Ngư
zvfnơ
btzzi có phục hay khô
kutmng? Phục hay khô
kutmng?”. Nhìn kỹ lại hóa ra chính là Lâ
otwbm Kinh Vũ.
Phục hay khô
kutmng...
Hă
fckh́n lâ
otwb̉m bâ
otwb̉m mô
kutṃt mình, chính như
zvfñng lơ
btzz̀i này, nă
fckhm xư
zvfna â
otwb́y...
Trơ
btzz̀i đ
slanâ
otwb́t bô
kutm̃ng nhiê
tcdhn tô
kutḿi sâ
otwb̀m lại, mâ
otwby đ
slanen sà xuô
kutḿng sát đ
slanỉnh đ
slanâ
otwb̀u như
zvfn cả bâ
otwb̀u trơ
btzz̀i să
fckh́p sư
zvfn̉a sâ
otwḅp xuô
kutḿng, mọi ngư
zvfnơ
btzz̀i xung quanh đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn biê
tcdh́n mâ
otwb́t, thô
kutmn trang yê
tcdhn bình phía xa thoă
fckh́t đ
slanã tan biê
tcdh́n chă
fckh̉ng còn dâ
otwb́u vê
tcdh́t gì, bóng tô
kutḿi lan tràn mă
fckḥt đ
slanâ
otwb́t, chỉ có mô
kutṃt cô
kutṃt sáng le lói chiê
tcdh́u rọi thâ
otwbn hình trơ
btzz trọi của đ
slanư
zvfńa trẻ, trong cơ
btzzn kinh hoàng khô
kutmng biê
tcdh́t bâ
otwb́u víu vào đ
slanâ
otwbu...
Hă
fckh́n sơ
btzẓ hãi kê
tcdhu to: “Ta chịu phục rô
kutm̀i, chịu phục rô
kutm̀i...”
Hai đ
slanâ
otwb̀u gô
kutḿi hă
fckh́n run râ
otwb̉y sụm xuô
kutḿng, mô
kutm̀ hô
kutmi chảy ròng ròng, khô
kutmng ngư
zvfǹng thơ
btzz̉ dô
kutḿc.
“Tiê
tcdh̉u Phàm, ngư
zvfnơ
btzzi sao vâ
otwḅy?” Có ai đ
slanó bô
kutm̃ng nă
fckh́m chă
fckḥt lâ
otwb́y hai vai của hă
fckh́n, thanh â
otwbm râ
otwb́t quen thuô
kutṃc phảng phâ
otwb́t lo lă
fckh́ng sơ
btzẓ hãi.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm hô
kutm̉n hê
tcdh̉n, ngư
zvfnơ
btzźc nhìn Lâ
otwbm Kinh Vũ đ
slanang ơ
btzz̉ trư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt, să
fckh́c diê
tcdḥn khâ
otwb̉n trư
zvfnơ
btzzng như
zvfnng trô
kutmng râ
otwb́t tiê
tcdh̀u tụy, cũng đ
slanang chă
fckhm chú nhìn hă
fckh́n. Tiê
tcdh̉u Phàm run râ
otwb̉y hoảng hô
kutḿt, nhìn khă
fckh́p xung quanh, bô
kutm̃ng thâ
otwb́y mình đ
slanang ơ
btzz̉ trong mô
kutṃt că
fckhn phòng khách nhỏ, bài trí đ
slanơ
btzzn sơ
btzz, chỉ có mô
kutṃt cái bàn gô
kutm̃ và mô
kutṃt cái giư
zvfnơ
btzz̀ng gô
kutm̃ râ
otwb́t đ
slanô
kutm̃i bình thư
zvfnơ
btzz̀ng, bản thâ
otwbn hă
fckh́n lúc này đ
slanang nă
fckh̀m ơ
btzz̉ trê
tcdhn giư
zvfnơ
btzz̀ng, ngư
zvfnơ
btzz̀i phủ mô
kutṃt tâ
otwb́m chă
fckhn mỏng.
Hă
fckh́n khẽ cúi đ
slanâ
otwb̀u, cô
kutḿ gă
fckh́ng đ
slanịnh thâ
otwb̀n lại, nói: “Ta vư
zvfǹa mơ
btzz thâ
otwb́y ác mô
kutṃng”.
Lâ
otwbm Kinh Vũ nhìn hă
fckh́n, mô
kutmi khẽ mâ
otwb́p máy run run, châ
otwḅm chạp thu tay lại.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm im lă
fckḥng mô
kutṃt lát, đ
slanoạn hỏi: “Nơ
btzzi này là nơ
btzzi nào?”
Lâ
otwbm Kinh Vũ thoáng do dư
zvfṇ, trả lơ
btzz̀i: “Chúng ta đ
slanã rơ
btzz̀i khỏi Lư
zvfnu Ba Sơ
btzzn rô
kutm̀i, giơ
btzz̀ đ
slanã tơ
btzźi Xư
zvfnơ
btzzng Hơ
btzẓp Thành ơ
btzz̉ bê
tcdhn bơ
btzz̀ Đ
hxujô
kutmng hải, chô
kutm̃ này là mô
kutṃt khách sạn nhỏ ơ
btzz̉ Xư
zvfnơ
btzzng Hơ
btzẓp Thành”.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm trâ
otwb̀m mă
fckḥc khô
kutmng nói gì.
Că
fckhn phòng bô
kutm̃ng trơ
btzz̉ nê
tcdhn vô
kutm cùng tĩnh lă
fckḥng, hô
kutm̀i lâ
otwbu sau Lâ
otwbm Kinh Vũ mơ
btzźi đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn câ
otwb́t tiê
tcdh́ng nói: “Tiê
tcdh̉u Phàm, ngư
zvfnơ
btzzi có chuyê
tcdḥn gì câ
otwb̀n nói vơ
btzźi ta khô
kutmng?”
Chỉ thâ
otwb́y đ
slanô
kutmi bơ
btzz̀ vai của Tiê
tcdh̉u Phàm khẽ run lê
tcdhn, bă
fckh́t gă
fckḥp đ
slanô
kutmi mă
fckh́t của Lâ
otwbm Kinh Vũ đ
slanang nhìn mình, ngư
zvfnơ
btzz̀i bạn thơ
btzz̀i thơ
btzz â
otwb́u â
otwb́y giơ
btzz̀ đ
slanang chă
fckhm chú nhìn hă
fckh́n, đ
slanô
kutmi mă
fckh́t sâ
otwbu thă
fckhm thă
fckh̉m, như
zvfnng cái nhìn phảng phâ
otwb́t có gì đ
slanó khác thư
zvfnơ
btzz̀ng.
Hă
fckh́n cúi đ
slanâ
otwb̀u, châ
otwḅm chạp nói: “Khô
kutmng có gì”.
Lâ
otwbm Kinh Vũ khẽ nhíu mày, tư
zvfnơ
btzz̉ng chư
zvfǹng như
zvfn muô
kutḿn nói đ
slaniê
tcdh̀u gì, như
zvfnng rô
kutm̀i lại thô
kutmi.
Sau mô
kutṃt lát im lă
fckḥng, Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm bô
kutm̃ng câ
otwb́t tiê
tcdh́ng hỏi: “Chúng ta quay vê
tcdh̀ đ
slanâ
otwby như
zvfn thê
tcdh́ nào?”
Lâ
otwbm Kinh Vũ thơ
btzz̉ dài, nói: “Hô
kutmm đ
slanó trê
tcdhn Lư
zvfnu Ba Sơ
btzzn, sau khi ngư
zvfnơ
btzzi hô
kutmn mê
tcdh, mọi ngư
zvfnơ
btzz̀i trô
kutmng thâ
otwb́y... bô
kutṃ dạng của ngư
zvfnơ
btzzi rô
kutm̀i, đ
slanê
tcdh̀u nhìn nhau lo lă
fckh́ng khô
kutmng biê
tcdh́t xư
zvfn̉ trí ra sao, cuô
kutḿi cùng sư
zvfn phụ ta và Đ
hxujiê
tcdh̀n sư
zvfn thúc mơ
btzźi thư
zvfnơ
btzzng lư
zvfnơ
btzẓng vơ
btzźi nhau, đ
slanê
tcdh̉ cho ngư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanư
zvfna ngư
zvfnơ
btzzi vê
tcdh̀ trư
zvfnơ
btzźc. Ma giáo khi đ
slanó tư
zvfṇa hô
kutm̀ cũng râ
otwb́t rô
kutḿi loạn, chỉ tâ
otwḅp trung chú ý vào con quái thú, cũng khô
kutmng gâ
otwby ra trơ
btzz̉ ngại gì đ
slanáng kê
tcdh̉, vì thê
tcdh́ mà chúng ta đ
slanê
tcdh̀u trơ
btzz̉ vê
tcdh̀ Xư
zvfnơ
btzzng Hơ
btzẓp Thành an toàn”.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm trâ
otwb̀m ngâ
otwbm hô
kutm̀i lâ
otwbu mơ
btzźi hỏi tiê
tcdh́p: “Ta đ
slanã hô
kutmn mê
tcdh như
zvfn vâ
otwḅy bao lâ
otwbu rô
kutm̀i?”
Lâ
otwbm Kinh Vũ nói: “Ba ngày rô
kutm̀i”.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm im lă
fckḥng khô
kutmng nói gì, Kinh Vũ nhìn thâ
otwb́y bô
kutṃ dạng tô
kutṃi nghiê
tcdḥp của hă
fckh́n, trong lòng bô
kutm̃ng nhiê
tcdhn rúng đ
slanô
kutṃng, khô
kutmng kìm đ
slanư
zvfnơ
btzẓc buô
kutṃt miê
tcdḥng nói: “Tiê
tcdh̉u Phàm, ngư
zvfnơ
btzzi thư
zvfṇc ra có chuyê
tcdḥn gì, làm sao ngư
zvfnơ
btzzi lại có...”
“Kinh Vũ!” Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn kê
tcdhu to, chă
fckḥn ngang câ
otwbu hỏi của Lâ
otwbm Kinh Vũ.
Kinh Vũ giâ
otwḅt mình, nhìn Tiê
tcdh̉u Phàm trâ
otwbn trô
kutḿi.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm như
zvfn khô
kutmng đ
slanê
tcdh̉ ý đ
slanê
tcdh́n să
fckh́c diê
tcdḥn của Lâ
otwbm Kinh Vũ, cúi đ
slanâ
otwb̀u trâ
otwb̀m giọng khàn khàn: “Ngư
zvfnơ
btzzi đ
slanư
zvfǹng hỏi, đ
slanư
zvfǹng có đ
slanem chuyê
tcdḥn tô
kutḿt xâ
otwb́u mà hỏi đ
slani hỏi lại ta hoài”.
Lâ
otwbm Kinh Vũ bă
fckḥm mô
kutmi, đ
slanư
zvfńng phă
fckh́t dâ
otwḅy, nhìn Tiê
tcdh̉u Phàm mô
kutṃt lúc lâ
otwbu, cuô
kutḿi cùng quay lư
zvfnng bư
zvfnơ
btzźc thă
fckh̉ng ra ngoài, ra đ
slanê
tcdh́n cư
zvfn̉a bô
kutm̃ng nhiê
tcdhn quay mình, nhìn Tiê
tcdh̉u Phàm nói: “Tiê
tcdh̉u Phàm, ngư
zvfnơ
btzzi cư
zvfń yê
tcdhn tâ
otwbm, dù ngư
zvfnơ
btzzi có... bâ
otwb́t cư
zvfń nguyê
tcdhn nhâ
otwbn gì, ta cũng vâ
otwb̃n tin tư
zvfnơ
btzz̉ng ngư
zvfnơ
btzzi, ta nhâ
otwb́t đ
slanịnh trư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt sư
zvfn phụ sẽ câ
otwb̀u xin cho ngư
zvfnơ
btzzi!”
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm ngô
kutm̀i trê
tcdhn giư
zvfnơ
btzz̀ng, ngâ
otwby ngư
zvfnơ
btzz̀i ra, dư
zvfnơ
btzz̀ng như
zvfn khô
kutmng nghe thâ
otwb́y như
zvfñng gì Lâ
otwbm Kinh Vũ vư
zvfǹa nói. Lâ
otwbm Kinh Vũ nhìn hă
fckh́n mô
kutṃt lâ
otwb̀n nư
zvfña rô
kutm̀i quay mình bỏ đ
slani, ra đ
slanê
tcdh́n cư
zvfn̉a, gă
fckḥp mâ
otwb́y ngư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanư
zvfńng ơ
btzz̉ bê
tcdhn ngoài, chỉ nghe Kinh Vũ dư
zvfǹng lại hạ giọng nói nhỏ gì đ
slanó vơ
btzźi bọn họ mâ
otwb́y câ
otwbu, rô
kutm̀i tiê
tcdh́ng châ
otwbn hă
fckh́n ngày mô
kutṃt xa dâ
otwb̀n.
Că
fckhn phòng lại trơ
btzz̉ vê
tcdh̀ vô
kutm cùng an tĩnh.
***
Khô
kutmng biê
tcdh́t đ
slanã bao lâ
otwbu, Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm mơ
btzźi tư
zvfǹ tư
zvfǹ ngâ
otwb̉ng đ
slanâ
otwb̀u lê
tcdhn, khẽ hé chă
fckhn, chỉ thâ
otwb́y mình vâ
otwb̃n đ
slanang mă
fckḥc bô
kutṃ y phục thư
zvfnơ
btzz̀ng ngày mă
fckḥc ơ
btzz̉ Lư
zvfnu Ba Sơ
btzzn, chă
fckh́c là khô
kutmng có ai thay cho hă
fckh́n. Hă
fckh́n vô
kutm thư
zvfńc đ
slanư
zvfna tay lê
tcdhn đ
slanâ
otwb̀u giư
zvfnơ
btzz̀ng lâ
otwb̀n kiê
tcdh́m, như
zvfnng đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn dư
zvfǹng tay lại giư
zvfña khoảng khô
kutmng.
Hoàn toàn khô
kutmng có gì cả.
Bao nă
fckhm nay hă
fckh́n vâ
otwb̃n đ
slanê
tcdh̉ Thiê
tcdhu Hỏa Cô
kutmn ơ
btzz̉ đ
slanó, giơ
btzz̀ chă
fckh̉ng còn thâ
otwb́y tung tích đ
slanâ
otwbu nư
zvfña.
Hă
fckh́n sơ
btzẓ hãi ngâ
otwby ngư
zvfnơ
btzz̀i ra, bâ
otwb́t giác mô
kutmi khẽ run run.
Đ
hxujô
kutṃt nhiê
tcdhn, hă
fckh́n nhảy khỏi giư
zvfnơ
btzz̀ng, chạy ra mơ
btzz̉ tung cánh cư
zvfn̉a.
Hai ngư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanư
zvfńng bê
tcdhn ngoài ngạc nhiê
tcdhn quay đ
slanâ
otwb̀u lại, thì ra là Tô
kutḿng Đ
hxujại Nhâ
otwbn và Đ
hxujô
kutm̃ Tâ
otwb́t Thư
zvfn.
Trô
kutmng thâ
otwb́y Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm, cả hai thâ
otwb̀n să
fckh́c thoáng lô
kutṃ vẻ râ
otwb́t cô
kutm̉ quái, giâ
otwby lát Đ
hxujô
kutm̃ Tâ
otwb́t Thư
zvfn mơ
btzźi cư
zvfnơ
btzz̀i lê
tcdhn mô
kutṃt tiê
tcdh́ng: “Tiê
tcdh̉u... tiê
tcdh̉u sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ, đ
slanê
tcdḥ tỉnh lại rô
kutm̀i đ
slanâ
otwb́y à?”
Ánh nă
fckh́ng tư
zvfǹ khoảng trơ
btzz̀i phía sau lư
zvfnng hai ngư
zvfnơ
btzz̀i chiê
tcdh́u xuô
kutḿng khuô
kutmn mă
fckḥt Tiê
tcdh̉u Phàm, hă
fckh́n đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn cảm thâ
otwb́y mă
fckh́t hoa đ
slanâ
otwb̀u váng, cả thâ
otwbn hình lảo đ
slanảo muô
kutḿn ngã.
Tô
kutḿng Đ
hxujại Nhâ
otwbn mă
fckḥt biê
tcdh́n să
fckh́c, vô
kutm thư
zvfńc giơ
btzz tay ra muô
kutḿn đ
slanơ
btzz̃ lâ
otwb́y Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm, như
zvfnng cánh tay mơ
btzźi giơ
btzz ra nư
zvfn̉a chư
zvfǹng đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn lại rụt lại.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm run râ
otwb̉y nhìn Tô
kutḿng Đ
hxujại Nhâ
otwbn, vị đ
slanại sư
zvfn huynh hă
fckh́n yê
tcdhu thư
zvfnơ
btzzng gă
fckh́n bó tư
zvfǹ thơ
btzz bé giơ
btzz̀ să
fckh́c mă
fckḥt tră
fckh́ng bạch như
zvfn tơ
btzz̀ giâ
otwb́y.
Tô
kutḿng Đ
hxujại Nhâ
otwbn mâ
otwb́p máy khóe mô
kutmi, khó khă
fckhn lă
fckh́m mơ
btzźi thô
kutḿt ra lơ
btzz̀i: “Tiê
tcdh̉u sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ, ngư
zvfnơ
btzzi thâ
otwbn thê
tcdh̉ hãy còn mang thư
zvfnơ
btzzng thê
tcdh́, tô
kutḿt nhâ
otwb́t nê
tcdhn tĩnh dư
zvfnơ
btzz̃ng ơ
btzz̉ trong phòng, đ
slanư
zvfǹng ra ngoài đ
slani lung tung”.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm tư
zvfǹ tư
zvfǹ đ
slanư
zvfńng thă
fckh̉ng ngư
zvfnơ
btzz̀i dâ
otwḅy, vư
zvfǹa mơ
btzźi dơ
btzẓm bư
zvfnơ
btzźc qua ngư
zvfnơ
btzz̃ng cư
zvfn̉a, đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn sư
zvfñng lại, câ
otwb́t tiê
tcdh́ng hỏi: “Đ
hxujại sư
zvfn huynh, Thiê
tcdhu Hỏa Cô
kutmn của đ
slanê
tcdḥ đ
slanâ
otwbu rô
kutm̀i?”
Tô
kutḿng Đ
hxujại Nhâ
otwbn và Đ
hxujô
kutm̃ Tâ
otwb́t Thư
zvfn biê
tcdh́n să
fckh́c, đ
slanư
zvfna mă
fckh́t nhìn nhau, giâ
otwby lát Tô
kutḿng Đ
hxujại Nhâ
otwbn mơ
btzźi châ
otwḅm rãi trả lơ
btzz̀i: “Tiê
tcdh̉u sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ, pháp bảo của ngư
zvfnơ
btzzi sư
zvfn phụ tạm thơ
btzz̀i câ
otwb́t giư
zvfñ, ngư
zvfnơ
btzzi đ
slanư
zvfǹng có lo”.
Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm lă
fckh̉ng lă
fckḥng khô
kutmng nói gì, khẽ quay mình, châ
otwb̀m châ
otwḅm khép cư
zvfn̉a lại.
***
Trong mô
kutṃt góc hẻo lánh của khách sạn, mô
kutṃt gian phòng tĩnh mịch, ba ngư
zvfnơ
btzz̀i Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn, Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch và Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài đ
slanang ngô
kutm̀i trâ
otwb̀m ngâ
otwbm im lă
fckḥng.
Trê
tcdhn mă
fckḥt bàn gô
kutm̃ tròn ơ
btzz̉ giư
zvfña ba ngư
zvfnơ
btzz̀i, thanh Thiê
tcdhu Hỏa Cô
kutmn đ
slanen đ
slanúa nă
fckh̀m im lìm vô
kutm hại.
Đ
hxujô
kutṃt nhiê
tcdhn, mô
kutṃt cánh tay vư
zvfnơ
btzzn ra nhâ
otwb́c lâ
otwb́y thanh Thiê
tcdhu Hỏa Cô
kutmn, nhìn lại thì ra là Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn. Chỉ thâ
otwb́y ô
kutmng đ
slanư
zvfna thanh Thiê
tcdhu Hỏa Cô
kutmn lê
tcdhn trư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt, dùng tay vuô
kutḿt ve nhè nhẹ, khi ngón tay chạm phải viê
tcdhn Phê
tcdḥ Huyê
tcdh́t Châ
otwbu ơ
btzz̉ đ
slanâ
otwb̀u cô
kutmn, ánh mă
fckh́t ô
kutmng thoáng lóe lê
tcdhn ánh dị thư
zvfnơ
btzz̀ng, hô
kutm̀i lâ
otwbu mơ
btzźi châ
otwḅm rãi nói: “Vâ
otwḅt này phải chă
fckhng là Phê
tcdḥ Huyê
tcdh́t Châ
otwbu?”
Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch bô
kutm̃ng â
otwḅm ư
zvfǹ mô
kutṃt tiê
tcdh́ng lạnh lẽo.
Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài khẽ liê
tcdh́c nhìn Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch rô
kutm̀i quay qua Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn nói: “Thỉnh ý nhị vị sư
zvfn thúc bâ
otwby giơ
btzz̀ phải xư
zvfn̉ lý viê
tcdḥc này thê
tcdh́ nào?”
Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn liê
tcdh́c nhìn Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài, thong thả nói: “Tiê
tcdhu sư
zvfn đ
slaniê
tcdḥt thư
zvfnơ
btzz̀ng ngày chă
fckh̉ng phải là râ
otwb́t đ
slana mư
zvfnu khô
kutmn khéo đ
slanó sao, ngư
zvfnơ
btzzi có cao kiê
tcdh́n gì khô
kutmng?”
Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài lă
fckh́c đ
slanâ
otwb̀u nói: “Sư
zvfṇ viê
tcdḥc lâ
otwb̀n này quá hê
tcdḥ trọng, đ
slanê
tcdḥ tư
zvfn̉ quả khô
kutmng biê
tcdh́t giải quyê
tcdh́t thê
tcdh́ nào cho phải”.
Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn nhìn Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch, thâ
otwb́y să
fckh́c mă
fckḥt lão hiê
tcdḥn giơ
btzz̀ xanh xám cả lại, bèn nói: “Viê
tcdḥc phiê
tcdh̀n phư
zvfńc nhâ
otwb́t bâ
otwby giơ
btzz̀ là các đ
slanạo hư
zvfñu Thiê
tcdhn Â
czygm Tư
zvfṇ khô
kutmng ngư
zvfǹng câ
otwḅt vâ
otwb́n chúng ta làm thê
tcdh́ nào mà Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm lại có thê
tcdh̉ tu luyê
tcdḥn Đ
hxujại Phạm Bát Nhã châ
otwbn pháp của họ. Thái đ
slanô
kutṃ của họ có vẻ râ
otwb́t trâ
otwb̀m trọng, nê
tcdh́u mâ
otwb́y ngư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanư
zvfńng đ
slanâ
otwb̀u như
zvfn chúng ta mà khô
kutmng cô
kutḿ gă
fckh́ng hê
tcdh́t sư
zvfńc làm minh bạch chuyê
tcdḥn này, áp chê
tcdh́ tình hình, thì e là mô
kutmn phái họ sẽ kéo cả sang Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn ta đ
slanòi ngư
zvfnơ
btzz̀i tra hỏi”.
Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch lạnh lùng nói: “Bọn họ muô
kutḿn làm khó ngư
zvfnơ
btzz̀i khác sao? Có như
zvfñng bâ
otwḅc trư
zvfnơ
btzz̉ng bô
kutḿi Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn chúng ta ơ
btzz̉ đ
slanâ
otwby, dù là đ
slanê
tcdḥ tư
zvfn̉ bản mô
kutmn có xảy ra chuyê
tcdḥn gì đ
slani nư
zvfña, cũng khô
kutmng đ
slanê
tcdh́n lư
zvfnơ
btzẓt ngư
zvfnơ
btzz̀i ngoài nhúng tay vào!”
Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn nhíu mày, có vẻ đ
slanang đ
slanịnh nói mô
kutṃt câ
otwbu gì, thì Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài đ
slanã lê
tcdhn tiê
tcdh́ng: “Nhă
fckh́c mơ
btzźi nhơ
btzź, Đ
hxujiê
tcdh̀n sư
zvfn thúc, sơ
btzźm hô
kutmm nay cháu có gă
fckḥp Lý sư
zvfn huynh bê
tcdhn Phâ
otwb̀n Hư
zvfnơ
btzzng Cô
kutḿc, huynh â
otwb́y hình như
zvfn cũng muô
kutḿn tơ
btzźi bê
tcdhn ta đ
slanòi ngư
zvfnơ
btzz̀i”.
Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn khẽ rúng đ
slanô
kutṃng, Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch quă
fckh́c mă
fckh́t, giâ
otwḅn giư
zvfñ nói: “Viê
tcdḥc này thì có dính dáng gì đ
slanê
tcdh́n Phâ
otwb̀n Hư
zvfnơ
btzzng Cô
kutḿc bọn họ chư
zvfń!”
Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài hạ giọng nói: “Đ
hxujiê
tcdh̀n sư
zvfn thúc bơ
btzźt giâ
otwḅn, thâ
otwḅt lòng mà nói cháu thâ
otwb́y bê
tcdhn Phâ
otwb̀n Hư
zvfnơ
btzzng Cô
kutḿc khô
kutmng phải vô
kutm lý mà gâ
otwby chuyê
tcdḥn đ
slanâ
otwbu. Theo Lý sư
zvfn huynh nói thì trư
zvfnơ
btzźc đ
slanó, huynh â
otwb́y có cùng vơ
btzźi Trư
zvfnơ
btzzng sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ thâ
otwbm nhâ
otwḅp vào Hă
fckh́c Thạch Đ
hxujô
kutṃng, sào huyê
tcdḥt của lũ hỏa yê
tcdhu hô
kutm̀, mục đ
slaních là đ
slanê
tcdh̉ tìm kiê
tcdh́m mô
kutṃt bảo vâ
otwḅt của Phâ
otwb̀n Hư
zvfnơ
btzzng Cô
kutḿc. Trư
zvfnơ
btzzng sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ là ngư
zvfnơ
btzz̀i tơ
btzźi nơ
btzzi trư
zvfnơ
btzźc tiê
tcdhn, khi ngư
zvfnơ
btzz̀i của Phâ
otwb̀n Hư
zvfnơ
btzzng Cô
kutḿc xuô
kutḿng đ
slanê
tcdh́n nơ
btzzi thì đ
slanã thâ
otwb́y yê
tcdhu hô
kutm̀ chê
tcdh́t rô
kutm̀i, còn bảo vâ
otwḅt thì chă
fckh̉ng có tung tích gì. Trư
zvfnơ
btzzng sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ có nói là khô
kutmng nhìn thâ
otwb́y bảo vâ
otwḅt â
otwb́y, khi đ
slanó hai ngư
zvfnơ
btzz̀i Phâ
otwb̀n Hư
zvfnơ
btzzng Cô
kutḿc bọn họ chỉ thâ
otwb́y hơ
btzzi kỳ quái thô
kutmi, giơ
btzz̀ thì lại nảy sinh nghi ngơ
btzz̀ là Trư
zvfnơ
btzzng sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ đ
slanã lâ
otwb́y trô
kutṃm...”
“Râ
otwb̀m” mô
kutṃt tiê
tcdh́ng khủng khiê
tcdh́p, Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch thâ
otwb̀n să
fckh́c phâ
otwb̃n nô
kutṃ vô
kutm cùng, giơ
btzz tay đ
slanâ
otwḅp mạnh xuô
kutḿng bàn. Chỉ nghe “Ră
fckh́c” mô
kutṃt cái, cả chiê
tcdh́c bàn run râ
otwb̉y rô
kutm̀i đ
slanô
kutm̉ sâ
otwḅp xuô
kutḿng, hiê
tcdh̉n nhiê
tcdhn châ
otwbn bàn đ
slanã bị phát chư
zvfnơ
btzz̉ng đ
slanó châ
otwb́n đ
slanô
kutṃng gâ
otwb̃y làm mâ
otwb́y đ
slanoạn rô
kutm̀i.
Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài să
fckh́c mă
fckḥt thoáng hoảng hô
kutḿt, Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn thì lô
kutmng mày nhíu cả lại, hư
zvfǹ mô
kutṃt tiê
tcdh́ng: “Phâ
otwb̀n Hư
zvfnơ
btzzng Cô
kutḿc rõ ràng chă
fckh̉ng có ý tô
kutḿt đ
slanẹp gì, viê
tcdḥc tra xét vô
kutm că
fckhn cư
zvfń này khô
kutmng thê
tcdh̉ đ
slanem lý ra mà nói vơ
btzźi họ đ
slanư
zvfnơ
btzẓc”.
Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài khẽ gâ
otwḅt đ
slanâ
otwb̀u nói: “Chuyê
tcdḥn của Phâ
otwb̀n Hư
zvfnơ
btzzng Cô
kutḿc đ
slanúng ra chúng ta chă
fckh̉ng có can hê
tcdḥ gì, như
zvfnng có đ
slaniê
tcdh̀u Trư
zvfnơ
btzzng sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ hô
kutmm đ
slanó trư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt bao nhiê
tcdhu ngư
zvfnơ
btzz̀i... Nhiê
tcdh̀u đ
slanô
kutm̀ng đ
slanạo đ
slanê
tcdh̀u nhao nhao đ
slanòi Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn ta phải thoái như
zvfnơ
btzẓng, nói câ
otwby gâ
otwḅy đ
slanó rõ ràng là tà vâ
otwḅt của ma giáo tư
zvfǹ 800 nă
fckhm trư
zvfnơ
btzźc, cơ
btzź sao bâ
otwby giơ
btzz̀ lại nă
fckh̀m trong tay mô
kutṃt đ
slanê
tcdḥ tư
zvfn̉ của bản mô
kutmn?”
Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch xiê
tcdh́t chă
fckḥt tay thành nă
fckh́m đ
slanâ
otwb́m, gâ
otwbn cô
kutḿt kê
tcdhu lê
tcdhn ră
fckhng ră
fckh́c, să
fckh́c mă
fckḥt vô
kutm cùng khó coi, gâ
otwb̀m gư
zvfǹ giâ
otwḅn giư
zvfñ: “Thă
fckh̀ng tiê
tcdh̉u súc sinh đ
slanó!”
Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn châ
otwḅm rãi nói: “Đ
hxujiê
tcdh̀n sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ, đ
slanê
tcdḥ bâ
otwb́t tâ
otwb́t phải tư
zvfńc giâ
otwḅn quá thê
tcdh́, sư
zvfṇ thê
tcdh̉ này quả thư
zvfṇc chúng ta khô
kutmng ai có thê
tcdh̉ lư
zvfnơ
btzz̀ng trư
zvfnơ
btzźc đ
slanư
zvfnơ
btzẓc. Chuyê
tcdḥn nghiê
tcdhm trọng nhâ
otwb́t hiê
tcdḥn giơ
btzz̀ là cả Thiê
tcdhn Â
czygm Tư
zvfṇ và Ma giáo đ
slanê
tcdh̀u dính dáng tơ
btzźi viê
tcdḥc này. Sư
zvfṇ vụ đ
slanã quá sư
zvfńc nghiê
tcdhm trọng như
zvfn vâ
otwḅy, ta thâ
otwb́y chúng ta chỉ còn cách nhanh chóng quay vê
tcdh̀ xin chư
zvfnơ
btzz̉ng mô
kutmn sư
zvfn huynh đ
slanịnh đ
slanoạt!”
Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch thơ
btzz̉ dài mô
kutṃt tiê
tcdh́ng, lão đ
slanã tu luyê
tcdḥn bao nhiê
tcdhu nă
fckhm rô
kutm̀i nê
tcdhn lâ
otwḅp tư
zvfńc chê
tcdh́ ngư
zvfṇ đ
slanư
zvfnơ
btzẓc sư
zvfṇ cuô
kutm̀ng nô
kutṃ, khẽ gâ
otwḅt đ
slanâ
otwb̀u nói: “Phải đ
slanó, chúng ta lâ
otwḅp tư
zvfńc khơ
btzz̉i hành ngay thô
kutmi”. Nói tơ
btzźi đ
slanó, ánh mă
fckh́t lão bô
kutm̃ng chuyê
tcdh̉n hư
zvfnơ
btzźng sang thanh Thiê
tcdhu Hỏa Cô
kutmn đ
slanang ơ
btzz̉ trê
tcdhn tay Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn.
Khô
kutmng ngơ
btzz̀ Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn khẽ nhê
tcdh́ch mô
kutmi cư
zvfnơ
btzz̀i, thu lâ
otwb́y Thiê
tcdhu Hỏa Cô
kutmn vào trong áo mình.
Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch biê
tcdh́n să
fckh́c. Tiê
tcdhu Dâ
otwḅt Tài đ
slanư
zvfńng bê
tcdhn khẽ nhíu mày: “Thư
zvfnơ
btzzng Tùng sư
zvfn thúc, pháp bảo đ
slanó...”
Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn nhìn hai ngư
zvfnơ
btzz̀i, xòe bàn tay ra, rô
kutm̀i quay qua Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch nói: “Đ
hxujiê
tcdh̀n sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ, đ
slanê
tcdḥ tư
zvfn̉ của đ
slanê
tcdḥ lâ
otwb̀n này đ
slanã gâ
otwby ra chuyê
tcdḥn lơ
btzźn rô
kutm̀i, làm Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn chúng ta mô
kutṃt phen muô
kutḿi mă
fckḥt trư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt nhâ
otwbn sĩ chính đ
slanạo trê
tcdhn thiê
tcdhn hạ, lại còn đ
slană
fckh́c tô
kutṃi vơ
btzźi Thiê
tcdhn Â
czygm Tư
zvfṇ. Đ
hxujê
tcdḥ là sư
zvfn phụ phải chă
fckhng là cũng khô
kutmng tránh khỏi có phâ
otwb̀n trách nhiê
tcdḥm?”
Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch hư
zvfǹ mô
kutṃt tiê
tcdh́ng, hai đ
slanô
kutm̀ng tư
zvfn̉ co lại, lạnh lùng nói: “Vâ
otwḅy thì sao?”
Thư
zvfnơ
btzzng Tùng đ
slanạo nhâ
otwbn nói rành rọt tư
zvfǹng tiê
tcdh́ng mô
kutṃt: “Ta là chư
zvfnơ
btzz̉ng quản hình phạt của Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn, vâ
otwḅt chư
zvfńng tâ
otwb́t phải do ta quản lý, thiê
tcdh́t tư
zvfnơ
btzz̉ng Đ
hxujiê
tcdh̀n sư
zvfn đ
slanê
tcdḥ khô
kutmng còn gì phải thă
fckh́c mă
fckh́c chư
zvfń?”
Đ
hxujiê
tcdh̀n Bâ
otwb́t Dịch trơ
btzẓn mă
fckh́t nhìn Thư
zvfnơ
btzzng Tùng mô
kutṃt lát, đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn giâ
otwḅm châ
otwbn, đ
slanùng đ
slanùng nô
kutṃ khí bỏ ra ngoài.
***
Mô
kutṃt góc nhỏ của Xư
zvfnơ
btzzng Hơ
btzẓp Thành, cũng như
zvfn mọi ngày, ngư
zvfnơ
btzz̀i qua kẻ lại vô
kutm cùng náo nhiê
tcdḥt.
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn và Tiê
tcdh̉u Hoàn đ
slanư
zvfńng ơ
btzz̉ mô
kutṃt góc đ
slanư
zvfnơ
btzz̀ng, nhìn thâ
otwb́y đ
slană
fckh̀ng trư
zvfnơ
btzźc mô
kutṃt tâ
otwb́m bảng đ
slanê
tcdh̀ “Đ
hxujô
kutmng Hải khách sạn”, đ
slaních thị là mô
kutṃt tiê
tcdh̉u khách sạn râ
otwb́t tâ
otwb̀m thư
zvfnơ
btzz̀ng, thì nhíu mày có vẻ phâ
otwbn vâ
otwbn.
Tiê
tcdh̉u Hoàn tay vâ
otwb̃n câ
otwb̀m xâ
otwbu kẹo hô
kutm̀ lô
kutm bọc đ
slanư
zvfnơ
btzz̀ng, mút chùn chụt mô
kutṃt cách râ
otwb́t ngon lành, mô
kutṃt lúc mơ
btzźi quay sang Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn nói: “Ô
swprng à, ô
kutmng có chă
fckh́c đ
slanám ngư
zvfnơ
btzz̀i Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn đ
slanó thư
zvfṇc sư
zvfṇ ơ
btzz̉ tại đ
slanâ
otwby khô
kutmng?”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn gâ
otwḅt đ
slanâ
otwb̀u đ
slanáp: “Vơ
btzź vâ
otwb̉n, ngư
zvfnơ
btzzi khô
kutmng thâ
otwb́y cái đ
slanám ngư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanang ra ra vào vào ơ
btzz̉ đ
slanó đ
slaních thị là như
zvfñng kẻ tu châ
otwbn luyê
tcdḥn đ
slanạo hay sao?” Nói tơ
btzźi đ
slanó, lão dư
zvfnơ
btzz̀ng như
zvfn lâ
otwb̉m bâ
otwb̉m mô
kutṃt mình: “Bọn họ đ
slani Lư
zvfnu Ba Sơ
btzzn lâ
otwbu vâ
otwḅy mơ
btzźi vê
tcdh̀, khô
kutmng biê
tcdh́t có kê
tcdh́t quả gì khô
kutmng?”
Tiê
tcdh̉u Hoàn liê
tcdh́c xéo lão, nguýt dài mô
kutṃt cái: “Chă
fckh̉ng hiê
tcdh̉u ô
kutmng nghĩ ô
kutmng là cái gì vơ
btzźi bọn họ chư
zvfń! Nói ô
kutmng là ngư
zvfnơ
btzz̀i của Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn thì ô
kutmng khô
kutmng dám nhâ
otwḅn, nói khô
kutmng phải thì sao ô
kutmng lại sô
kutḿt să
fckh́ng quan tâ
otwbm đ
slanê
tcdh́n bọn họ như
zvfn vâ
otwḅy?”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn nghẹn họng, tư
zvfńc khí vă
fckḥc lại: “Ta tâ
otwb́t nhiê
tcdhn là khô
kutmng thèm nhâ
otwḅn thâ
otwbn vơ
btzźi mâ
otwb́y đ
slanư
zvfńa tiê
tcdh̉u bô
kutḿi Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn đ
slanó! Ta đ
slanâ
otwby sơ
btzźm đ
slanã hiê
tcdh̉u nhâ
otwbn tình thê
tcdh́ thái, tình nguyê
tcdḥn cả đ
slanơ
btzz̀i vui sô
kutḿng thanh bâ
otwb̀n, tiê
tcdhu du châ
otwbn trơ
btzz̀i góc bê
tcdh̉, vì chúng sinh trong thiê
tcdhn hạ mà...”
Tiê
tcdh̉u Hoàn lă
fckh́c lă
fckh́c đ
slanâ
otwb̀u bỏ đ
slani.
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn đ
slanang ba hoa thiê
tcdhn đ
slanịa cũng đ
slanành phải nuô
kutḿt trơ
btzz̉ vào trong bụng, dă
fckḥng hă
fckh́ng mô
kutṃt tiê
tcdh́ng, liê
tcdh́c nhìn vào Đ
hxujô
kutmng Hải khách sạn lâ
otwb̀n cuô
kutḿi rô
kutm̀i cũng quay gót trơ
btzz̉ đ
slani.
Tiê
tcdh̉u Hoàn vư
zvfǹa đ
slani vư
zvfǹa nói: “Ô
swprng nói thì hay lă
fckh́m, cái gì mà ô
kutmng cháu ta theo họ tơ
btzźi Lư
zvfnu Ba Sơ
btzzn coi chuyê
tcdḥn náo nhiê
tcdḥt, kê
tcdh́t cục là suô
kutḿt mư
zvfnơ
btzz̀i ngày trơ
btzz̀i hỏi đ
slanê
tcdh́n rã họng khă
fckh́p ven bơ
btzz̀ Đ
hxujô
kutmng Hải cũng chă
fckh̉ng có thuyê
tcdh̀n nào chịu đ
slanư
zvfna mình tơ
btzźi đ
slanó cả!”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn lại như
zvfn mă
fckh́c nghẹn, đ
slanành cư
zvfnơ
btzz̀i suô
kutmng mô
kutṃt tiê
tcdh́ng: “Â
czyǵy là vì cái lũ thuyê
tcdh̀n phu đ
slanó chă
fckh̉ng có chút kiê
tcdh́n thư
zvfńc nào cả, đ
slanê
tcdh́n Lư
zvfnu Ba Sơ
btzzn mà cũng chă
fckh̉ng biê
tcdh́t ơ
btzz̉ đ
slanâ
otwbu, đ
slanúng là phư
zvfnơ
btzz̀ng giá áo túi cơ
btzzm!”
Nói mâ
otwb́y câ
otwbu đ
slanó là trong bụng lão muô
kutḿn vơ
btzźt vát sư
zvfṇ viê
tcdḥc, như
zvfnng lòng khô
kutmng khỏi thâ
otwb́y mâ
otwb́t mă
fckḥt vơ
btzźi cô
kutm cháu gái, liê
tcdh̀n giơ
btzz̉ trò đ
slanánh trô
kutḿng lảng: “À mà khô
kutmng biê
tcdh́t cái anh bạn Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm đ
slanó thê
tcdh́ nào rô
kutm̀i nhỉ, khéo bỏ xác ơ
btzz̉ Lư
zvfnu Ba Sơ
btzzn rô
kutm̀i cũng nê
tcdhn?”
Tiê
tcdh̉u Hoàn lư
zvfnơ
btzz̀m lão mô
kutṃt cái, nói: “Ô
swprng chỉ nói lung tung, hô
kutmm đ
slanó cháu coi chỉ tay cho hă
fckh́n ta, tuy sô
kutḿ mê
tcdḥnh của hă
fckh́n quả là kỳ quă
fckḥc, ư
zvfńng vào tư
zvfnơ
btzźng “loạn ma”, như
zvfnng mà vê
tcdh̀ đ
slanư
zvfnơ
btzz̀ng sinh mê
tcdḥnh thì khô
kutmng có că
fckh́t trơ
btzz̉ gián đ
slanoạn chi hê
tcdh́t, chă
fckh́c chă
fckh́n khô
kutmng phải là loại ngư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanoản mê
tcdḥnh đ
slanâ
otwbu”.
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn cư
zvfnơ
btzz̀i ha hả, nói vơ
btzźi Tiê
tcdh̉u Hoàn: “Nói vâ
otwḅy chư
zvfń ta ngày càng tò mò quá đ
slani mâ
otwb́t, hô
kutmm đ
slanó ơ
btzz̉ chô
kutm̃ cái giê
tcdh́ng cô
kutm̉ Mãn Nguyê
tcdḥt bê
tcdhn ngoài Hă
fckh́c Thạch Đ
hxujô
kutṃng, khô
kutmng biê
tcdh́t hă
fckh́n nhìn thâ
otwb́y gì vâ
otwḅy ta?”
Tiê
tcdh̉u Hoàn bâ
otwḅt cư
zvfnơ
btzz̀i: “Chuyê
tcdḥn đ
slanó mà giơ
btzz̀ ô
kutmng vâ
otwb̃n còn đ
slanê
tcdh̉ bụng à?”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn gục gă
fckḥc đ
slanâ
otwb̀u nói: “Tâ
otwb́t nhiê
tcdhn, hă
fckh́n là kẻ mang tư
zvfnơ
btzźng mê
tcdḥnh “loạn ma” hiê
tcdh́m hoi vạn ngư
zvfnơ
btzz̀i mơ
btzźi có mô
kutṃt, ta càng ngày càng cảm thâ
otwb́y tò mò vê
tcdh̀ hă
fckh́n!”
Tiê
tcdh̉u Hoàn gâ
otwḅt đ
slanâ
otwb̀u lia lịa, cư
zvfnơ
btzz̀i nói: “Kỳ thư
zvfṇc cháu thâ
otwb́y...”
Hai ô
kutmng cháu đ
slanang cư
zvfnơ
btzz̀i nói vui vẻ bô
kutm̃ng phát hiê
tcdḥn thâ
otwb́y thoáng có bóng ngư
zvfnơ
btzz̀i lư
zvfnơ
btzźt qua ngay trư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt, suýt nư
zvfña thì đ
slanâ
otwbm phải mình, giâ
otwḅt mình đ
slanánh thót, châ
otwbn ríu cả lại, khó khă
fckhn lă
fckh́m mơ
btzźi đ
slanư
zvfńng vư
zvfñng lại đ
slanư
zvfnơ
btzẓc. Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn tư
zvfńc giâ
otwḅn hét lơ
btzźn: “Kẻ nào...”
Lơ
btzz̀i mơ
btzźi thô
kutḿt ra nư
zvfn̉a chư
zvfǹng thì thanh â
otwbm đ
slanã lâ
otwḅp tư
zvfńc tă
fckh́t ngâ
otwb́m, Tiê
tcdh̉u Hoàn cũng hoảng hô
kutḿt vô
kutṃi ngư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt nhìn ra phía trư
zvfnơ
btzźc, tư
zvfńc thì kê
tcdhu lê
tcdhn mô
kutṃt tiê
tcdh́ng sơ
btzẓ hãi, chỉ thâ
otwb́y trư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt xuâ
otwb́t hiê
tcdḥn hai ngư
zvfnơ
btzz̀i, phía trư
zvfnơ
btzźc là mô
kutṃt thiê
tcdh́u nư
zvfñ thanh tú mỹ lê
tcdḥ, mình mă
fckḥc áo xanh biê
tcdh́c, đ
slaních thị là cô
kutm gái hô
kutmm trư
zvfnơ
btzźc đ
slanâ
otwby đ
slanã khiê
tcdh́n hai ô
kutmng cháu chịu biê
tcdh́t bao khô
kutm̉ sơ
btzz̉ - Bích Dao. Phía sau lư
zvfnng Bích Dao cũng là mô
kutṃt cô
kutm gái, chỉ thâ
otwb́y nàng mă
fckḥc bô
kutṃ trang phục màu đ
slanen, đ
slaneo mô
kutṃt tâ
otwb́m sa đ
slanen khô
kutmng trô
kutmng rõ mă
fckḥt.
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn cư
zvfnơ
btzz̀i méo cả miê
tcdḥng, liê
tcdhn mô
kutm̀m nói: “Là tô
kutmi sai, là tô
kutmi sai...”, vư
zvfǹa nói vư
zvfǹa đ
slanư
zvfna mă
fckh́t cho Tiê
tcdh̉u Hoàn. Tiê
tcdh̉u Hoàn tuy nhỏ tuô
kutm̉i như
zvfnng râ
otwb́t tinh ranh, lâ
otwḅp tư
zvfńc hiê
tcdh̉u ý. Như
zvfnng cả hai vư
zvfǹa mơ
btzźi quay mình đ
slanịnh co că
fckh̉ng chạy đ
slanã thâ
otwb́y thâ
otwbn mình nhẹ bô
kutm̃ng, thì ra mô
kutm̃i ngư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanê
tcdh̀u đ
slanã bị mô
kutṃt cô
kutm gái túm lâ
otwb́y nhâ
otwb́c bô
kutm̉ng lê
tcdhn. Chỉ thâ
otwb́y trư
zvfnơ
btzźc mă
fckh́t cảnh vâ
otwḅt chuyê
tcdh̉n đ
slanô
kutṃng vù vù, nhà cư
zvfn̉a phô
kutḿ xá vun vút chạy ngư
zvfnơ
btzẓc hê
tcdh́t cả lại đ
slană
fckh̀ng sau, đ
slanê
tcdh́n khi ô
kutmng cháu nhà lão kịp tỉnh ra thì đ
slanã thâ
otwb́y mình đ
slanang ơ
btzz̉ trong mô
kutṃt cái hẻm nhỏ tịnh khô
kutmng mô
kutṃt bóng ngư
zvfnơ
btzz̀i.
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn sơ
btzẓ đ
slanê
tcdh́n toát mô
kutm̀ hô
kutmi, tư
zvfṇ biê
tcdh́t thiê
tcdh́u nư
zvfñ đ
slanư
zvfńng trư
zvfnơ
btzźc mă
fckḥt đ
slanạo hạnh hơ
btzzn xa mình, khô
kutmng biê
tcdh́t lâ
otwb̀n này phải chịu đ
slanau đ
slanơ
btzźn đ
slanê
tcdh́n thê
tcdh́ nào đ
slanâ
otwby, lâ
otwḅp tư
zvfńc làm ra bô
kutṃ mă
fckḥt méo mó khô
kutm̉ sơ
btzz̉: “Vị cô
kutm nư
zvfnơ
btzzng này, ta... hô
kutmm đ
slanó ta quả thâ
otwḅt khô
kutmng phải, a, ta hoàn trả lại cô
kutm tiê
tcdh̀n này, cô
kutm nư
zvfnơ
btzzng là bâ
otwḅc đ
slanại nhâ
otwbn đ
slanại lư
zvfnơ
btzẓng, tha cho chúng ta đ
slani nha!”
Bích Dao nhíu mày. So vơ
btzźi lúc còn ơ
btzz̉ Lư
zvfnu Ba Sơ
btzzn, să
fckh́c diê
tcdḥn nàng lúc này có phâ
otwb̀n tiê
tcdh̀u tụy. Nàng trư
zvfǹng mă
fckh́t nhìn Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn, nói: “Ai thèm mâ
otwb́y đ
slanô
kutm̀ng bạc của lão! Ta hỏi lão viê
tcdḥc này, lão mau thâ
otwḅt thà mà trả lơ
btzz̀i nghe chư
zvfna!”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn lâ
otwḅp tư
zvfńc nói: “Cô
kutm nư
zvfnơ
btzzng đ
slanã hỏi, lão biê
tcdh́t chuyê
tcdḥn gì sẽ thành thư
zvfṇc trả lơ
btzz̀i, khô
kutmng biê
tcdh́t cô
kutm nư
zvfnơ
btzzng muô
kutḿn hỏi chuyê
tcdḥn tài vâ
otwḅn hay chuyê
tcdḥn sinh mê
tcdḥnh, hay là cô
kutm muô
kutḿn biê
tcdh́t chuyê
tcdḥn nhâ
otwbn duyê
tcdhn? Mâ
otwb́y thư
zvfń đ
slanó thì đ
slanúng là bản sư
zvfṇ của Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn Chu đ
slanại tiê
tcdhn nhâ
otwbn này rô
kutm̀i, lại đ
slanâ
otwby lại đ
slanâ
otwby, đ
slanê
tcdh̉ ta bói cho cô
kutm nư
zvfnơ
btzzng mô
kutṃt quẻ...”
Lão đ
slanang càng nói càng bô
kutḿc, bô
kutm̃ng nhiê
tcdhn cảm thâ
otwb́y Tiê
tcdh̉u Hoàn ơ
btzz̉ bê
tcdhn cạnh khẽ giâ
otwḅt giâ
otwḅt gâ
otwb́u áo, ngạc nhiê
tcdhn quay lại hỏi: “Sao vâ
otwḅy?”
Tiê
tcdh̉u Hoàn mô
kutm̀ hô
kutmi ròng ròng trê
tcdhn mă
fckḥt, đ
slanư
zvfna mă
fckh́t cho lão, rô
kutm̀i cư
zvfnơ
btzz̀i câ
otwb̀u tài vơ
btzźi Bích Dao mô
kutṃt cái: “Vị này, mmm, vị đ
slanại tỷ tỷ xinh đ
slanẹp này, khô
kutmng biê
tcdh́t tỷ tỷ có chuyê
tcdḥn gì muô
kutḿn hỏi chúng tô
kutmi?”
Bich Dao trâ
otwb̀m ngâ
otwbm mô
kutṃt lúc mơ
btzźi nói: “Hai ngư
zvfnơ
btzzi vư
zvfǹa mơ
btzźi rô
kutm̀i ơ
btzz̉ ngoài cư
zvfn̉a Đ
hxujô
kutmng Hải khách sạn ngó nghiê
tcdhng cái gì thê
tcdh́?”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn và Tiê
tcdh̉u Hoàn khẽ đ
slanư
zvfna mă
fckh́t cho nhau, đ
slanoạn nói: “Khô
kutmng, khô
kutmng có gì cả, chúng tô
kutmi chỉ là tình cơ
btzz̀ đ
slani qua, trô
kutmng thâ
otwb́t có râ
otwb́t nhiê
tcdh̀u ngư
zvfnơ
btzz̀i tu đ
slanạo ơ
btzz̉ đ
slanó nê
tcdhn dư
zvfǹng lại xem chơ
btzzi mà thô
kutmi”.
Bích Dao thâ
otwḅn trọng hỏi: “Lão vư
zvfǹa nói là ngư
zvfnơ
btzz̀i của Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn tâ
otwb́t cả đ
slanang ơ
btzz̉ tại đ
slanó ư
zvfn?”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn gâ
otwḅt đ
slanâ
otwb̀u đ
slanáp: “Có vẻ là như
zvfn vâ
otwḅy”.
Bích Dao trâ
otwb̀m mă
fckḥc hô
kutm̀i lâ
otwbu mơ
btzźi run run hỏi: “Lão... lão có khi nào thâ
otwb́y bọn họ cư
zvfńu chư
zvfña cho mô
kutṃt đ
slanê
tcdḥ tư
zvfn̉ Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn trẻ tuô
kutm̉i khô
kutmng?”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn giâ
otwḅt mình, tư
zvfńc thì hiê
tcdh̉u ngay ý tư
zvfń của Bích Dao, nói: “Cô
kutm nư
zvfnơ
btzzng muô
kutḿn hỏi bọn ta có thâ
otwb́y anh bạn trẻ tê
tcdhn Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm đ
slanó khô
kutmng chư
zvfń gì?”
Bích Dao khô
kutmng ngơ
btzz̀ lão lại biê
tcdh́t đ
slaních danh Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm, khe khẽ gâ
otwḅt đ
slanâ
otwb̀u nói: “Phải rô
kutm̀i, lão có thâ
otwb́y hă
fckh́n khô
kutmng?”, să
fckh́c mă
fckḥt nàng tư
zvfńc thì tỏ ra mâ
otwb́y phâ
otwb̀n quan thiê
tcdh́t.
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn cùng Tiê
tcdh̉u Hoàn lă
fckh́c đ
slanâ
otwb̀u.
Nét mă
fckḥt Bích Dao lâ
otwḅp tư
zvfńc tỏ rõ sư
zvfṇ thâ
otwb́t vọng, tư
zvfnơ
btzz̉ng như
zvfn muô
kutḿn nói đ
slaniê
tcdh̀u gì đ
slanó, như
zvfnng rô
kutm̀i đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn cảm thâ
otwb́y bải hoải chán chư
zvfnơ
btzz̀ng, xua tay nói: “Hai ngư
zvfnơ
btzzi đ
slani đ
slani!”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn vơ
btzźi Tiê
tcdh̉u Hoàn sư
zvfnơ
btzźng rơ
btzzn, lâ
otwḅp tư
zvfńc cảm tạ nàng rô
kutm̀i rảo că
fckh̉ng chạy ra phía đ
slanâ
otwb̀u hẻm, như
zvfnng mơ
btzźi đ
slanư
zvfnơ
btzẓc vài bư
zvfnơ
btzźc đ
slanã nghe Bích Dao phía sau đ
slanô
kutṃt nhiê
tcdhn hô
kutm lê
tcdhn: “Đ
hxujư
zvfńng lại đ
slanã!”
Sư
zvfṇ sung sư
zvfnơ
btzźng của Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn rơ
btzźt cái bịch!
Chỉ nghe Bích Dao tư
zvfǹ tô
kutḿn nói: “Hai ngư
zvfnơ
btzz̀i hô
kutmm trư
zvfnơ
btzźc ơ
btzz̉ bê
tcdhn ngoài Hă
fckh́c Thạch Đ
hxujô
kutṃng có nói gì đ
slanó vê
tcdh̀ cái giê
tcdh́ng cô
kutm̉ Mãn Nguyê
tcdḥt, nó có sư
zvfṇ tích gì vâ
otwḅy?”
Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn thơ
btzz̉ phào mô
kutṃt cái, vô
kutṃi vàng đ
slanem câ
otwbu chuyê
tcdḥn vê
tcdh̀ cái giê
tcdh́ng cô
kutm̉ Mãn Nguyê
tcdḥt kê
tcdh̉ lại đ
slanâ
otwb̀u đ
slanuô
kutmi, sau cùng nói thê
tcdhm vào: “... Ư
zjad̀m, tóm lại là, theo như
zvfn truyê
tcdh̀n thuyê
tcdh́t thì vào như
zvfñng đ
slanê
tcdhm tră
fckhng tròn, kẻ nào nhìn vào trong giê
tcdh́ng Mãn Nguyê
tcdḥt sẽ có thê
tcdh̉ thâ
otwb́y đ
slanư
zvfnơ
btzẓc hình ảnh của ngư
zvfnơ
btzz̀i mà hă
fckh́n yê
tcdhu thư
zvfnơ
btzzng nhâ
otwb́t!”
Bích Dao thoáng biê
tcdh́n să
fckh́c, khô
kutmng nói mô
kutṃt lơ
btzz̀i nào, run run xuâ
otwb́t thâ
otwb̀n. Chu Nhâ
otwb́t Tiê
tcdhn còn đ
slanang nghĩ khô
kutmng biê
tcdh́t cô
kutm gái đ
slanã trải qua tră
fckhm ngàn biê
tcdh́n cô
kutḿ này có vâ
otwb́n đ
slanê
tcdh̀ gì kỳ quái thì bô
kutm̃ng thâ
otwb́y Tiê
tcdh̉u Hoàn bô
kutm̃ng lén kéo áo mình. Lão cúi xuô
kutḿng bă
fckh́t gă
fckḥp ánh mă
fckh́t của Tiê
tcdh̉u Hoàn, tư
zvfńc thì tỉnh ra, cả hai rón rén lẻn ra ngoài. Bích Dao cùng vơ
btzźi cô
kutm gái áo đ
slanen thâ
otwb̀n bí nọ cũng chă
fckh̉ng thèm ra tay ngă
fckhn cản.
Giâ
otwby lát trong con hẻm nhỏ chỉ còn lại mình Bích Dao vơ
btzźi cô
kutm gái áo đ
slanen bí â
otwb̉n.
“U di, dì nghĩ hă
fckh́n đ
slanã nhìn thâ
otwb́y ai?” Lơ
btzz̀i vư
zvfǹa nói ra, Bích Dao bô
kutm̃ng cư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanau khô
kutm̉ vơ
btzźi chính mình, nét mă
fckḥt vô
kutm cùng chua xót: “Kỳ thư
zvfṇc khô
kutmng câ
otwb̀n nói cũng biê
tcdh́t, chă
fckh́c chă
fckh́n là hă
fckh́n đ
slanã nhìn thâ
otwb́y vị sư
zvfn tỷ của hă
fckh́n, nê
tcdh́u khô
kutmng thì cũng là cô
kutm nư
zvfnơ
btzzng đ
slanô
kutm̀ng đ
slanạo Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn sư
zvfn̉ dụng Thiê
tcdhn Gia thâ
otwb̀n kiê
tcdh́m dung mạo tuyê
tcdḥt thê
tcdh́ đ
slanó, ta còn phải bă
fckhn khoă
fckhn làm gì kia chư
zvfń?”
Ngư
zvfnơ
btzz̀i đ
slanư
zvfnơ
btzẓc Bích Dao gọi là “U di” đ
slanó tư
zvfǹ tô
kutḿn nói: “Con bâ
otwb́t tâ
otwb́t phải như
zvfn vâ
otwḅy, lũ nam nhâ
otwbn bọn họ că
fckhn bản nhiê
tcdh̀u khi cũng chă
fckh̉ng biê
tcdh́t mình nghĩ gì nư
zvfña là!”
Bích Dao nhă
fckh́m mă
fckh́t lại, hô
kutm̀i lâ
otwbu mơ
btzźi mơ
btzz̉ ra, trong mă
fckh́t thoáng mô
kutṃt nét thư
zvfnơ
btzzng trách bi ai, nhìn cô
kutm gái áo đ
slanen nói: “U di, con muô
kutḿn gă
fckḥp hă
fckh́n”.
Cô
kutm gái áo đ
slanen lâ
otwḅp tư
zvfńc lă
fckh́c đ
slanâ
otwb̀u nói: “Khô
kutmng đ
slanư
zvfnơ
btzẓc”.
Giọng Bích Dao vô
kutm cùng đ
slanau khô
kutm̉: “U di, tình trạng hiê
tcdḥn giơ
btzz̀ của hă
fckh́n đ
slanúng là sô
kutḿng cũng như
zvfn chê
tcdh́t, con... con... lòng con quả thâ
otwḅt khô
kutmng thê
tcdh̉ yê
tcdhn tâ
otwbm!”
Cô
kutm gái áo đ
slanen khẽ thơ
btzz̉ dài, nói: “Cha con vô
kutḿn đ
slanã biê
tcdh́t con thê
tcdh́ nào cũng làm loạn lê
tcdhn nê
tcdhn đ
slanã kê
tcdhu ta theo canh chư
zvfǹng con. Hiê
tcdḥn giơ
btzz̀ cao thủ Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn đ
slanâ
otwb̀y râ
otwb̃y khă
fckh́p nơ
btzzi trong khách sạn, chúng ta mà liê
tcdh̀u lĩnh lẻn vào thì chă
fckh́c chă
fckh́n sẽ khô
kutmng thoát khỏi tay họ”. Nói tơ
btzźi đ
slanó, thanh â
otwbm của nàng dư
zvfnơ
btzz̀ng như
zvfn cũng có phâ
otwb̀n thư
zvfnơ
btzzng cảm, dịu dàng nói: “Dao nhi, ngày tháng còn dài, nhâ
otwb́t đ
slanịnh con sẽ có ngày gă
fckḥp lại hă
fckh́n”.
Bích Dao run râ
otwb̉y hô
kutm̀i lâ
otwbu mơ
btzźi nói: “Như
zvfnng mà... như
zvfnng mà hă
fckh́n đ
slanã phạm phải đ
slaniê
tcdh̀u đ
slanại kị của phe chính đ
slanạo, nhơ
btzz̃ đ
slanâ
otwbu bọn họ sẽ giê
tcdh́t hă
fckh́n thì sao...”
Cô
kutm gái áo đ
slanen nhíu mày, lă
fckh́c đ
slanâ
otwb̀u nói: “Bích Dao, con nê
tcdhn tỉnh táo lại mô
kutṃt chút, ngày thư
zvfnơ
btzz̀ng con đ
slanâ
otwbu có hô
kutm̀ đ
slanô
kutm̀ thê
tcdh́ này. Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm hiê
tcdḥn giơ
btzz̀ ngoài chuyê
tcdḥn sơ
btzz̉ hư
zvfñu Phê
tcdḥ Huyê
tcdh́t Châ
otwbu còn bị hoài nghi là có quan hê
tcdḥ vơ
btzźi Thánh giáo chúng ta, thê
tcdhm vào đ
slanó lại còn mô
kutṃt chuyê
tcdḥn cũng khô
kutmng kém hê
tcdḥ trọng là hă
fckh́n khô
kutmng hiê
tcdh̉u sao lại tu luyê
tcdḥn đ
slanư
zvfnơ
btzẓc Đ
hxujại Phạm Bát Nhã của Thiê
tcdhn Â
czygm Tư
zvfṇ, chuyê
tcdḥn này quả thâ
otwḅt khô
kutmng phải nhỏ đ
slanâ
otwbu, nê
tcdh́u mà khô
kutmng tra xét cho rõ ràng nguô
kutm̀n ngọn thì tâ
otwb́t Thiê
tcdhn Â
czygm Tư
zvfṇ vơ
btzźi Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn sẽ chă
fckh̉ng thê
tcdh̉ nào cơ
btzzm lành canh ngọt đ
slanư
zvfnơ
btzẓc nư
zvfña. Ta đ
slanô
kutm̀ ră
fckh̀ng bọn Thanh Vâ
otwbn Mô
kutmn nhâ
otwb́t đ
slanịnh sẽ đ
slanem Trư
zvfnơ
btzzng Tiê
tcdh̉u Phàm vê
tcdh̀ Thanh Vâ
otwbn Sơ
btzzn đ
slanê
tcdh̉ đ
slaních thâ
otwbn Đ
hxujạo Huyê
tcdh̀n quyê
tcdh́t đ
slanịnh, sau đ
slanó mơ
btzźi giao lại cho Thiê
tcdhn Â
czygm Tư
zvfṇ, trư
zvfnơ
btzźc mă
fckh́t tạm thơ
btzz̀i khô
kutmng xảy ra chuyê
tcdḥn gì đ
slanâ
otwbu!”
Bích Dao vô
kutm thư
zvfńc că
fckh́n chă
fckḥt mô
kutmi tái nhơ
btzẓt, thâ
otwḅt lâ
otwbu khô
kutmng thâ
otwb́y có phản ư
zvfńng gì.
Nơ
btzzi khóe mă
fckh́t cô
kutm gái áo đ
slanen dư
zvfnơ
btzz̀ng như
zvfn phảng phâ
otwb́t nét thư
zvfnơ
btzzng yê
tcdhu, giơ
btzz tay khẽ vuô
kutḿt mái tóc mê
tcdh̀m mại của Bích Dao, nhỏ nhẹ an ủi: “Khô
kutmng sao cả đ
slanâ
otwbu, con đ
slanư
zvfǹng lo lă
fckh́ng quá, cha con chă
fckh̉ng phải đ
slanã nói rô
kutm̀i đ
slanó sao, ngư
zvfnơ
btzz̀i sẽ khô
kutmng chịu ngô
kutm̀i yê
tcdhn mà khô
kutmng làm gì cả đ
slanâ
otwbu”.
Bích Dao lă
fckh̉ng lă
fckḥng gâ
otwḅt đ
slanâ
otwb̀u, thô
kutḿt nhiê
tcdhn ngâ
otwb̉ng đ
slanâ
otwb̀u lê
tcdhn, nă
fckh́m chă
fckḥt lâ
otwb́y tay cô
kutm gái áo đ
slanen, thô
kutḿng thiê
tcdh́t câ
otwb̀u xin: “U di, con biê
tcdh́t cha sẽ khô
kutmng khoanh tay đ
slanư
zvfńng nhìn, như
zvfnng con muô
kutḿn câ
otwb̀u xin cả dì nư
zvfña, dì giúp hă
fckh́n vơ
btzźi nhé!”
Cô
kutm gái áo đ
slanen trâ
otwb̀m mă
fckḥc khô
kutmng nói gì, khẽ lảng tránh ánh mă
fckh́t của nàng, nhìn ra phía ngoài con hẻm.
Bích Dao kê
tcdhu lê
tcdhn da diê
tcdh́t: “U di!”
Cô
kutm gái áo đ
slanen khẽ thơ
btzz̉ dài mô
kutṃt tiê
tcdh́ng, nói: “Đ
hxujư
zvfnơ
btzẓc, nê
tcdh́u cha con đ
slanã quyê
tcdh́t đ
slanịnh cư
zvfńu hă
fckh́n, ta cũng sẽ giúp”.
Bích Dao hoan hỉ ra mă
fckḥt.
Cô
kutm gái áo đ
slanen cư
zvfnơ
btzz̀i khẽ, có đ
slaniê
tcdh̀u nét cư
zvfnơ
btzz̀i â
otwb́y â
otwb̉n sau tâ
otwb́m hă
fckh́c sa, khô
kutmng ai thâ
otwb́y rõ đ
slanư
zvfnơ
btzẓc, cũng khô
kutmng ai rõ trong thâ
otwbm tâ
otwbm nàng nghĩ gì, chỉ thâ
otwb́y tâ
otwb́m sa đ
slanen khẽ rung lê
tcdhn tư
zvfǹng châ
otwḅp.
Cái đ
slanê
tcdhm hô
kutmm â
otwb́y, khi nhìn thâ
otwb́y cảnh chàng thiê
tcdh́u niê
tcdhn bâ
otwb́t châ
otwb́p sinh tư
zvfn̉ lao vào đ
slanư
zvfnơ
btzzng cư
zvfṇ vơ
btzźi con thú lơ
btzźn hung hãn thì nàng ơ
btzz̉ trong bóng tô
kutḿi phía sau tim bô
kutm̃ng đ
slanâ
otwḅp thình thịch!
Dư
zvfnơ
btzz̀ng như
zvfn, râ
otwb́t nhiê
tcdh̀u nă
fckhm vê
tcdh̀ trư
zvfnơ
btzźc, cũng đ
slanã có mô
kutṃt bóng hình, y phục của chàng tră
fckh́ng phau như
zvfn tuyê
tcdh́t.
Thâ
otwb̀n să
fckh́c của chàng khi đ
slanó, phảng phâ
otwb́t cũng có mâ
otwb́y phâ
otwb̀n giô
kutḿng câ
otwḅu thiê
tcdh́u niê
tcdhn kia...
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.