kutṃt giâotwb́c môkutṃng, phảng phâotwb́t nhưzvfn đslanã cả nghìn năfckhm.

fckh́n môkutṃt mình bưzvfnơbtzźc trong bóng đslanêtcdhm, cho đslanêtcdh́n khi nhìn thâotwb́y môkutṃt thôkutmn trang hiêtcdḥn ra phía trưzvfnơbtzźc. Ánh dưzvfnơbtzzng quang tưzvfnơbtzzi đslanẹp trải trêtcdhn cảnh xóm thôkutmn trôkutmng râotwb́t quen thuôkutṃc. Hăfckh́n chạy thâotwḅt nhanh, nhưzvfñng khuôkutmn măfckḥt thâotwbn quen nhìn hăfckh́n mỉm cưzvfnơbtzz̀i, trêtcdhu đslanùa vơbtzźi hăfckh́n.

Khôkutmng khí trong lành khiêtcdh́n tâotwbm hôkutm̀n hăfckh́n vôkutm cùng thưzvfn thái. Hăfckh́n dưzvfǹng lại trêtcdhn bãi cỏ mưzvfnơbtzẓt đslanâotwb̀u thôkutmn, cảm thâotwb́y nhưzvfñng lá cỏ mơbtzzn man trong gió, bâotwb́t giác nơbtzz̉ môkutṃt nụ cưzvfnơbtzz̀i hâotwbn hoan vui sưzvfnơbtzźng.

Đhxujôkutṃt nhiêtcdhn môkutṃt lũ trẻ con, khôkutmng biêtcdh́t tưzvfǹ đslanâotwbu chạy tơbtzźi bao vâotwby lâotwb́y hăfckh́n, môkutṃt đslanưzvfńa măfckḥt mũi khôkutmi ngôkutm quát lêtcdhn lanh lảnh: “Ngưzvfnơbtzzi có phục hay khôkutmng? Phục hay khôkutmng?”. Nhìn kỹ lại hóa ra chính là Lâotwbm Kinh Vũ.

Phục hay khôkutmng...


fckh́n lâotwb̉m bâotwb̉m môkutṃt mình, chính nhưzvfñng lơbtzz̀i này, năfckhm xưzvfna âotwb́y...

Trơbtzz̀i đslanâotwb́t bôkutm̃ng nhiêtcdhn tôkutḿi sâotwb̀m lại, mâotwby đslanen sà xuôkutḿng sát đslanỉnh đslanâotwb̀u nhưzvfn cả bâotwb̀u trơbtzz̀i săfckh́p sưzvfn̉a sâotwḅp xuôkutḿng, mọi ngưzvfnơbtzz̀i xung quanh đslanôkutṃt nhiêtcdhn biêtcdh́n mâotwb́t, thôkutmn trang yêtcdhn bình phía xa thoăfckh́t đslanã tan biêtcdh́n chăfckh̉ng còn dâotwb́u vêtcdh́t gì, bóng tôkutḿi lan tràn măfckḥt đslanâotwb́t, chỉ có môkutṃt côkutṃt sáng le lói chiêtcdh́u rọi thâotwbn hình trơbtzz trọi của đslanưzvfńa trẻ, trong cơbtzzn kinh hoàng khôkutmng biêtcdh́t bâotwb́u víu vào đslanâotwbu...

fckh́n sơbtzẓ hãi kêtcdhu to: “Ta chịu phục rôkutm̀i, chịu phục rôkutm̀i...”

Hai đslanâotwb̀u gôkutḿi hăfckh́n run râotwb̉y sụm xuôkutḿng, môkutm̀ hôkutmi chảy ròng ròng, khôkutmng ngưzvfǹng thơbtzz̉ dôkutḿc.

“Tiêtcdh̉u Phàm, ngưzvfnơbtzzi sao vâotwḅy?” Có ai đslanó bôkutm̃ng năfckh́m chăfckḥt lâotwb́y hai vai của hăfckh́n, thanh âotwbm râotwb́t quen thuôkutṃc phảng phâotwb́t lo lăfckh́ng sơbtzẓ hãi.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm hôkutm̉n hêtcdh̉n, ngưzvfnơbtzźc nhìn Lâotwbm Kinh Vũ đslanang ơbtzz̉ trưzvfnơbtzźc măfckḥt, săfckh́c diêtcdḥn khâotwb̉n trưzvfnơbtzzng nhưzvfnng trôkutmng râotwb́t tiêtcdh̀u tụy, cũng đslanang chăfckhm chú nhìn hăfckh́n. Tiêtcdh̉u Phàm run râotwb̉y hoảng hôkutḿt, nhìn khăfckh́p xung quanh, bôkutm̃ng thâotwb́y mình đslanang ơbtzz̉ trong môkutṃt căfckhn phòng khách nhỏ, bài trí đslanơbtzzn sơbtzz, chỉ có môkutṃt cái bàn gôkutm̃ và môkutṃt cái giưzvfnơbtzz̀ng gôkutm̃ râotwb́t đslanôkutm̃i bình thưzvfnơbtzz̀ng, bản thâotwbn hăfckh́n lúc này đslanang năfckh̀m ơbtzz̉ trêtcdhn giưzvfnơbtzz̀ng, ngưzvfnơbtzz̀i phủ môkutṃt tâotwb́m chăfckhn mỏng.

fckh́n khẽ cúi đslanâotwb̀u, côkutḿ găfckh́ng đslanịnh thâotwb̀n lại, nói: “Ta vưzvfǹa mơbtzz thâotwb́y ác môkutṃng”.

otwbm Kinh Vũ nhìn hăfckh́n, môkutmi khẽ mâotwb́p máy run run, châotwḅm chạp thu tay lại.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm im lăfckḥng môkutṃt lát, đslanoạn hỏi: “Nơbtzzi này là nơbtzzi nào?”

otwbm Kinh Vũ thoáng do dưzvfṇ, trả lơbtzz̀i: “Chúng ta đslanã rơbtzz̀i khỏi Lưzvfnu Ba Sơbtzzn rôkutm̀i, giơbtzz̀ đslanã tơbtzźi Xưzvfnơbtzzng Hơbtzẓp Thành ơbtzz̉ bêtcdhn bơbtzz̀ Đhxujôkutmng hải, chôkutm̃ này là môkutṃt khách sạn nhỏ ơbtzz̉ Xưzvfnơbtzzng Hơbtzẓp Thành”.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm trâotwb̀m măfckḥc khôkutmng nói gì.

fckhn phòng bôkutm̃ng trơbtzz̉ nêtcdhn vôkutm cùng tĩnh lăfckḥng, hôkutm̀i lâotwbu sau Lâotwbm Kinh Vũ mơbtzźi đslanôkutṃt nhiêtcdhn câotwb́t tiêtcdh́ng nói: “Tiêtcdh̉u Phàm, ngưzvfnơbtzzi có chuyêtcdḥn gì câotwb̀n nói vơbtzźi ta khôkutmng?”

Chỉ thâotwb́y đslanôkutmi bơbtzz̀ vai của Tiêtcdh̉u Phàm khẽ run lêtcdhn, băfckh́t găfckḥp đslanôkutmi măfckh́t của Lâotwbm Kinh Vũ đslanang nhìn mình, ngưzvfnơbtzz̀i bạn thơbtzz̀i thơbtzz âotwb́u âotwb́y giơbtzz̀ đslanang chăfckhm chú nhìn hăfckh́n, đslanôkutmi măfckh́t sâotwbu thăfckhm thăfckh̉m, nhưzvfnng cái nhìn phảng phâotwb́t có gì đslanó khác thưzvfnơbtzz̀ng.


fckh́n cúi đslanâotwb̀u, châotwḅm chạp nói: “Khôkutmng có gì”.

otwbm Kinh Vũ khẽ nhíu mày, tưzvfnơbtzz̉ng chưzvfǹng nhưzvfn muôkutḿn nói đslantcdh̀u gì, nhưzvfnng rôkutm̀i lại thôkutmi.

Sau môkutṃt lát im lăfckḥng, Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm bôkutm̃ng câotwb́t tiêtcdh́ng hỏi: “Chúng ta quay vêtcdh̀ đslanâotwby nhưzvfn thêtcdh́ nào?”

otwbm Kinh Vũ thơbtzz̉ dài, nói: “Hôkutmm đslanó trêtcdhn Lưzvfnu Ba Sơbtzzn, sau khi ngưzvfnơbtzzi hôkutmn mêtcdh, mọi ngưzvfnơbtzz̀i trôkutmng thâotwb́y... bôkutṃ dạng của ngưzvfnơbtzzi rôkutm̀i, đslanêtcdh̀u nhìn nhau lo lăfckh́ng khôkutmng biêtcdh́t xưzvfn̉ trí ra sao, cuôkutḿi cùng sưzvfn phụ ta và Đhxujtcdh̀n sưzvfn thúc mơbtzźi thưzvfnơbtzzng lưzvfnơbtzẓng vơbtzźi nhau, đslanêtcdh̉ cho ngưzvfnơbtzz̀i đslanưzvfna ngưzvfnơbtzzi vêtcdh̀ trưzvfnơbtzźc. Ma giáo khi đslanó tưzvfṇa hôkutm̀ cũng râotwb́t rôkutḿi loạn, chỉ tâotwḅp trung chú ý vào con quái thú, cũng khôkutmng gâotwby ra trơbtzz̉ ngại gì đslanáng kêtcdh̉, vì thêtcdh́ mà chúng ta đslanêtcdh̀u trơbtzz̉ vêtcdh̀ Xưzvfnơbtzzng Hơbtzẓp Thành an toàn”.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm trâotwb̀m ngâotwbm hôkutm̀i lâotwbu mơbtzźi hỏi tiêtcdh́p: “Ta đslanã hôkutmn mêtcdh nhưzvfnotwḅy bao lâotwbu rôkutm̀i?”

otwbm Kinh Vũ nói: “Ba ngày rôkutm̀i”.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm im lăfckḥng khôkutmng nói gì, Kinh Vũ nhìn thâotwb́y bôkutṃ dạng tôkutṃi nghiêtcdḥp của hăfckh́n, trong lòng bôkutm̃ng nhiêtcdhn rúng đslanôkutṃng, khôkutmng kìm đslanưzvfnơbtzẓc buôkutṃt miêtcdḥng nói: “Tiêtcdh̉u Phàm, ngưzvfnơbtzzi thưzvfṇc ra có chuyêtcdḥn gì, làm sao ngưzvfnơbtzzi lại có...”

“Kinh Vũ!” Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm đslanôkutṃt nhiêtcdhn kêtcdhu to, chăfckḥn ngang câotwbu hỏi của Lâotwbm Kinh Vũ.

Kinh Vũ giâotwḅt mình, nhìn Tiêtcdh̉u Phàm trâotwbn trôkutḿi.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm nhưzvfn khôkutmng đslanêtcdh̉ ý đslanêtcdh́n săfckh́c diêtcdḥn của Lâotwbm Kinh Vũ, cúi đslanâotwb̀u trâotwb̀m giọng khàn khàn: “Ngưzvfnơbtzzi đslanưzvfǹng hỏi, đslanưzvfǹng có đslanem chuyêtcdḥn tôkutḿt xâotwb́u mà hỏi đslani hỏi lại ta hoài”.

otwbm Kinh Vũ băfckḥm môkutmi, đslanưzvfńng phăfckh́t dâotwḅy, nhìn Tiêtcdh̉u Phàm môkutṃt lúc lâotwbu, cuôkutḿi cùng quay lưzvfnng bưzvfnơbtzźc thăfckh̉ng ra ngoài, ra đslanêtcdh́n cưzvfn̉a bôkutm̃ng nhiêtcdhn quay mình, nhìn Tiêtcdh̉u Phàm nói: “Tiêtcdh̉u Phàm, ngưzvfnơbtzzi cưzvfń yêtcdhn tâotwbm, dù ngưzvfnơbtzzi có... bâotwb́t cưzvfń nguyêtcdhn nhâotwbn gì, ta cũng vâotwb̃n tin tưzvfnơbtzz̉ng ngưzvfnơbtzzi, ta nhâotwb́t đslanịnh trưzvfnơbtzźc măfckḥt sưzvfn phụ sẽ câotwb̀u xin cho ngưzvfnơbtzzi!”

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm ngôkutm̀i trêtcdhn giưzvfnơbtzz̀ng, ngâotwby ngưzvfnơbtzz̀i ra, dưzvfnơbtzz̀ng nhưzvfn khôkutmng nghe thâotwb́y nhưzvfñng gì Lâotwbm Kinh Vũ vưzvfǹa nói. Lâotwbm Kinh Vũ nhìn hăfckh́n môkutṃt lâotwb̀n nưzvfña rôkutm̀i quay mình bỏ đslani, ra đslanêtcdh́n cưzvfn̉a, găfckḥp mâotwb́y ngưzvfnơbtzz̀i đslanưzvfńng ơbtzz̉ bêtcdhn ngoài, chỉ nghe Kinh Vũ dưzvfǹng lại hạ giọng nói nhỏ gì đslanó vơbtzźi bọn họ mâotwb́y câotwbu, rôkutm̀i tiêtcdh́ng châotwbn hăfckh́n ngày môkutṃt xa dâotwb̀n.

fckhn phòng lại trơbtzz̉ vêtcdh̀ vôkutm cùng an tĩnh.


***

Khôkutmng biêtcdh́t đslanã bao lâotwbu, Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm mơbtzźi tưzvfǹ tưzvfǹ ngâotwb̉ng đslanâotwb̀u lêtcdhn, khẽ hé chăfckhn, chỉ thâotwb́y mình vâotwb̃n đslanang măfckḥc bôkutṃ y phục thưzvfnơbtzz̀ng ngày măfckḥc ơbtzz̉ Lưzvfnu Ba Sơbtzzn, chăfckh́c là khôkutmng có ai thay cho hăfckh́n. Hăfckh́n vôkutm thưzvfńc đslanưzvfna tay lêtcdhn đslanâotwb̀u giưzvfnơbtzz̀ng lâotwb̀n kiêtcdh́m, nhưzvfnng đslanôkutṃt nhiêtcdhn dưzvfǹng tay lại giưzvfña khoảng khôkutmng.

Hoàn toàn khôkutmng có gì cả.

Bao năfckhm nay hăfckh́n vâotwb̃n đslanêtcdh̉ Thiêtcdhu Hỏa Côkutmn ơbtzz̉ đslanó, giơbtzz̀ chăfckh̉ng còn thâotwb́y tung tích đslanâotwbu nưzvfña.

fckh́n sơbtzẓ hãi ngâotwby ngưzvfnơbtzz̀i ra, bâotwb́t giác môkutmi khẽ run run.

Đhxujôkutṃt nhiêtcdhn, hăfckh́n nhảy khỏi giưzvfnơbtzz̀ng, chạy ra mơbtzz̉ tung cánh cưzvfn̉a.

Hai ngưzvfnơbtzz̀i đslanưzvfńng bêtcdhn ngoài ngạc nhiêtcdhn quay đslanâotwb̀u lại, thì ra là Tôkutḿng Đhxujại Nhâotwbn và Đhxujôkutm̃ Tâotwb́t Thưzvfn.

Trôkutmng thâotwb́y Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm, cả hai thâotwb̀n săfckh́c thoáng lôkutṃ vẻ râotwb́t côkutm̉ quái, giâotwby lát Đhxujôkutm̃ Tâotwb́t Thưzvfnbtzźi cưzvfnơbtzz̀i lêtcdhn môkutṃt tiêtcdh́ng: “Tiêtcdh̉u... tiêtcdh̉u sưzvfn đslanêtcdḥ, đslanêtcdḥ tỉnh lại rôkutm̀i đslanâotwb́y à?”

Ánh năfckh́ng tưzvfǹ khoảng trơbtzz̀i phía sau lưzvfnng hai ngưzvfnơbtzz̀i chiêtcdh́u xuôkutḿng khuôkutmn măfckḥt Tiêtcdh̉u Phàm, hăfckh́n đslanôkutṃt nhiêtcdhn cảm thâotwb́y măfckh́t hoa đslanâotwb̀u váng, cả thâotwbn hình lảo đslanảo muôkutḿn ngã.

kutḿng Đhxujại Nhâotwbn măfckḥt biêtcdh́n săfckh́c, vôkutm thưzvfńc giơbtzz tay ra muôkutḿn đslanơbtzz̃ lâotwb́y Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm, nhưzvfnng cánh tay mơbtzźi giơbtzz ra nưzvfn̉a chưzvfǹng đslanôkutṃt nhiêtcdhn lại rụt lại.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm run râotwb̉y nhìn Tôkutḿng Đhxujại Nhâotwbn, vị đslanại sưzvfn huynh hăfckh́n yêtcdhu thưzvfnơbtzzng găfckh́n bó tưzvfǹ thơbtzz bé giơbtzz̀ săfckh́c măfckḥt trăfckh́ng bạch nhưzvfnbtzz̀ giâotwb́y.

kutḿng Đhxujại Nhâotwbn mâotwb́p máy khóe môkutmi, khó khăfckhn lăfckh́m mơbtzźi thôkutḿt ra lơbtzz̀i: “Tiêtcdh̉u sưzvfn đslanêtcdḥ, ngưzvfnơbtzzi thâotwbn thêtcdh̉ hãy còn mang thưzvfnơbtzzng thêtcdh́, tôkutḿt nhâotwb́t nêtcdhn tĩnh dưzvfnơbtzz̃ng ơbtzz̉ trong phòng, đslanưzvfǹng ra ngoài đslani lung tung”.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm tưzvfǹ tưzvfǹ đslanưzvfńng thăfckh̉ng ngưzvfnơbtzz̀i dâotwḅy, vưzvfǹa mơbtzźi dơbtzẓm bưzvfnơbtzźc qua ngưzvfnơbtzz̃ng cưzvfn̉a, đslanôkutṃt nhiêtcdhn sưzvfñng lại, câotwb́t tiêtcdh́ng hỏi: “Đhxujại sưzvfn huynh, Thiêtcdhu Hỏa Côkutmn của đslanêtcdḥ đslanâotwbu rôkutm̀i?”


kutḿng Đhxujại Nhâotwbn và Đhxujôkutm̃ Tâotwb́t Thưzvfn biêtcdh́n săfckh́c, đslanưzvfna măfckh́t nhìn nhau, giâotwby lát Tôkutḿng Đhxujại Nhâotwbn mơbtzźi châotwḅm rãi trả lơbtzz̀i: “Tiêtcdh̉u sưzvfn đslanêtcdḥ, pháp bảo của ngưzvfnơbtzzi sưzvfn phụ tạm thơbtzz̀i câotwb́t giưzvfñ, ngưzvfnơbtzzi đslanưzvfǹng có lo”.

Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm lăfckh̉ng lăfckḥng khôkutmng nói gì, khẽ quay mình, châotwb̀m châotwḅm khép cưzvfn̉a lại.

***

Trong môkutṃt góc hẻo lánh của khách sạn, môkutṃt gian phòng tĩnh mịch, ba ngưzvfnơbtzz̀i Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn, Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch và Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài đslanang ngôkutm̀i trâotwb̀m ngâotwbm im lăfckḥng.

Trêtcdhn măfckḥt bàn gôkutm̃ tròn ơbtzz̉ giưzvfña ba ngưzvfnơbtzz̀i, thanh Thiêtcdhu Hỏa Côkutmn đslanen đslanúa năfckh̀m im lìm vôkutm hại.

Đhxujôkutṃt nhiêtcdhn, môkutṃt cánh tay vưzvfnơbtzzn ra nhâotwb́c lâotwb́y thanh Thiêtcdhu Hỏa Côkutmn, nhìn lại thì ra là Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn. Chỉ thâotwb́y ôkutmng đslanưzvfna thanh Thiêtcdhu Hỏa Côkutmn lêtcdhn trưzvfnơbtzźc măfckḥt, dùng tay vuôkutḿt ve nhè nhẹ, khi ngón tay chạm phải viêtcdhn Phêtcdḥ Huyêtcdh́t Châotwbu ơbtzz̉ đslanâotwb̀u côkutmn, ánh măfckh́t ôkutmng thoáng lóe lêtcdhn ánh dị thưzvfnơbtzz̀ng, hôkutm̀i lâotwbu mơbtzźi châotwḅm rãi nói: “Vâotwḅt này phải chăfckhng là Phêtcdḥ Huyêtcdh́t Châotwbu?”

Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch bôkutm̃ng âotwḅm ưzvfǹ môkutṃt tiêtcdh́ng lạnh lẽo.

Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài khẽ liêtcdh́c nhìn Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch rôkutm̀i quay qua Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn nói: “Thỉnh ý nhị vị sưzvfn thúc bâotwby giơbtzz̀ phải xưzvfn̉ lý viêtcdḥc này thêtcdh́ nào?”

Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn liêtcdh́c nhìn Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài, thong thả nói: “Tiêtcdhu sưzvfn đslantcdḥt thưzvfnơbtzz̀ng ngày chăfckh̉ng phải là râotwb́t đslana mưzvfnu khôkutmn khéo đslanó sao, ngưzvfnơbtzzi có cao kiêtcdh́n gì khôkutmng?”

Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài lăfckh́c đslanâotwb̀u nói: “Sưzvfṇ viêtcdḥc lâotwb̀n này quá hêtcdḥ trọng, đslanêtcdḥ tưzvfn̉ quả khôkutmng biêtcdh́t giải quyêtcdh́t thêtcdh́ nào cho phải”.

Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn nhìn Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch, thâotwb́y săfckh́c măfckḥt lão hiêtcdḥn giơbtzz̀ xanh xám cả lại, bèn nói: “Viêtcdḥc phiêtcdh̀n phưzvfńc nhâotwb́t bâotwby giơbtzz̀ là các đslanạo hưzvfñu Thiêtcdhn Âczygm Tưzvfṇ khôkutmng ngưzvfǹng câotwḅt vâotwb́n chúng ta làm thêtcdh́ nào mà Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm lại có thêtcdh̉ tu luyêtcdḥn Đhxujại Phạm Bát Nhã châotwbn pháp của họ. Thái đslanôkutṃ của họ có vẻ râotwb́t trâotwb̀m trọng, nêtcdh́u mâotwb́y ngưzvfnơbtzz̀i đslanưzvfńng đslanâotwb̀u nhưzvfn chúng ta mà khôkutmng côkutḿ găfckh́ng hêtcdh́t sưzvfńc làm minh bạch chuyêtcdḥn này, áp chêtcdh́ tình hình, thì e là môkutmn phái họ sẽ kéo cả sang Thanh Vâotwbn Môkutmn ta đslanòi ngưzvfnơbtzz̀i tra hỏi”.

Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch lạnh lùng nói: “Bọn họ muôkutḿn làm khó ngưzvfnơbtzz̀i khác sao? Có nhưzvfñng bâotwḅc trưzvfnơbtzz̉ng bôkutḿi Thanh Vâotwbn Môkutmn chúng ta ơbtzz̉ đslanâotwby, dù là đslanêtcdḥ tưzvfn̉ bản môkutmn có xảy ra chuyêtcdḥn gì đslani nưzvfña, cũng khôkutmng đslanêtcdh́n lưzvfnơbtzẓt ngưzvfnơbtzz̀i ngoài nhúng tay vào!”

Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn nhíu mày, có vẻ đslanang đslanịnh nói môkutṃt câotwbu gì, thì Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài đslanã lêtcdhn tiêtcdh́ng: “Nhăfckh́c mơbtzźi nhơbtzź, Đhxujtcdh̀n sưzvfn thúc, sơbtzźm hôkutmm nay cháu có găfckḥp Lý sưzvfn huynh bêtcdhn Phâotwb̀n Hưzvfnơbtzzng Côkutḿc, huynh âotwb́y hình nhưzvfn cũng muôkutḿn tơbtzźi bêtcdhn ta đslanòi ngưzvfnơbtzz̀i”.


Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn khẽ rúng đslanôkutṃng, Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch quăfckh́c măfckh́t, giâotwḅn giưzvfñ nói: “Viêtcdḥc này thì có dính dáng gì đslanêtcdh́n Phâotwb̀n Hưzvfnơbtzzng Côkutḿc bọn họ chưzvfń!”

Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài hạ giọng nói: “Đhxujtcdh̀n sưzvfn thúc bơbtzźt giâotwḅn, thâotwḅt lòng mà nói cháu thâotwb́y bêtcdhn Phâotwb̀n Hưzvfnơbtzzng Côkutḿc khôkutmng phải vôkutm lý mà gâotwby chuyêtcdḥn đslanâotwbu. Theo Lý sưzvfn huynh nói thì trưzvfnơbtzźc đslanó, huynh âotwb́y có cùng vơbtzźi Trưzvfnơbtzzng sưzvfn đslanêtcdḥ thâotwbm nhâotwḅp vào Hăfckh́c Thạch Đhxujôkutṃng, sào huyêtcdḥt của lũ hỏa yêtcdhu hôkutm̀, mục đslaních là đslanêtcdh̉ tìm kiêtcdh́m môkutṃt bảo vâotwḅt của Phâotwb̀n Hưzvfnơbtzzng Côkutḿc. Trưzvfnơbtzzng sưzvfn đslanêtcdḥ là ngưzvfnơbtzz̀i tơbtzźi nơbtzzi trưzvfnơbtzźc tiêtcdhn, khi ngưzvfnơbtzz̀i của Phâotwb̀n Hưzvfnơbtzzng Côkutḿc xuôkutḿng đslanêtcdh́n nơbtzzi thì đslanã thâotwb́y yêtcdhu hôkutm̀ chêtcdh́t rôkutm̀i, còn bảo vâotwḅt thì chăfckh̉ng có tung tích gì. Trưzvfnơbtzzng sưzvfn đslanêtcdḥ có nói là khôkutmng nhìn thâotwb́y bảo vâotwḅt âotwb́y, khi đslanó hai ngưzvfnơbtzz̀i Phâotwb̀n Hưzvfnơbtzzng Côkutḿc bọn họ chỉ thâotwb́y hơbtzzi kỳ quái thôkutmi, giơbtzz̀ thì lại nảy sinh nghi ngơbtzz̀ là Trưzvfnơbtzzng sưzvfn đslanêtcdḥ đslanã lâotwb́y trôkutṃm...”

“Râotwb̀m” môkutṃt tiêtcdh́ng khủng khiêtcdh́p, Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch thâotwb̀n săfckh́c phâotwb̃n nôkutṃ vôkutm cùng, giơbtzz tay đslanâotwḅp mạnh xuôkutḿng bàn. Chỉ nghe “Răfckh́c” môkutṃt cái, cả chiêtcdh́c bàn run râotwb̉y rôkutm̀i đslanôkutm̉ sâotwḅp xuôkutḿng, hiêtcdh̉n nhiêtcdhn châotwbn bàn đslanã bị phát chưzvfnơbtzz̉ng đslanó châotwb́n đslanôkutṃng gâotwb̃y làm mâotwb́y đslanoạn rôkutm̀i.

Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài săfckh́c măfckḥt thoáng hoảng hôkutḿt, Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn thì lôkutmng mày nhíu cả lại, hưzvfǹ môkutṃt tiêtcdh́ng: “Phâotwb̀n Hưzvfnơbtzzng Côkutḿc rõ ràng chăfckh̉ng có ý tôkutḿt đslanẹp gì, viêtcdḥc tra xét vôkutmfckhn cưzvfń này khôkutmng thêtcdh̉ đslanem lý ra mà nói vơbtzźi họ đslanưzvfnơbtzẓc”.

Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài khẽ gâotwḅt đslanâotwb̀u nói: “Chuyêtcdḥn của Phâotwb̀n Hưzvfnơbtzzng Côkutḿc đslanúng ra chúng ta chăfckh̉ng có can hêtcdḥ gì, nhưzvfnng có đslantcdh̀u Trưzvfnơbtzzng sưzvfn đslanêtcdḥ hôkutmm đslanó trưzvfnơbtzźc măfckḥt bao nhiêtcdhu ngưzvfnơbtzz̀i... Nhiêtcdh̀u đslanôkutm̀ng đslanạo đslanêtcdh̀u nhao nhao đslanòi Thanh Vâotwbn Môkutmn ta phải thoái nhưzvfnơbtzẓng, nói câotwby gâotwḅy đslanó rõ ràng là tà vâotwḅt của ma giáo tưzvfǹ 800 năfckhm trưzvfnơbtzźc, cơbtzź sao bâotwby giơbtzz̀ lại năfckh̀m trong tay môkutṃt đslanêtcdḥ tưzvfn̉ của bản môkutmn?”

Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch xiêtcdh́t chăfckḥt tay thành năfckh́m đslanâotwb́m, gâotwbn côkutḿt kêtcdhu lêtcdhn răfckhng răfckh́c, săfckh́c măfckḥt vôkutm cùng khó coi, gâotwb̀m gưzvfǹ giâotwḅn giưzvfñ: “Thăfckh̀ng tiêtcdh̉u súc sinh đslanó!”

Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn châotwḅm rãi nói: “Đhxujtcdh̀n sưzvfn đslanêtcdḥ, đslanêtcdḥ bâotwb́t tâotwb́t phải tưzvfńc giâotwḅn quá thêtcdh́, sưzvfṇ thêtcdh̉ này quả thưzvfṇc chúng ta khôkutmng ai có thêtcdh̉ lưzvfnơbtzz̀ng trưzvfnơbtzźc đslanưzvfnơbtzẓc. Chuyêtcdḥn nghiêtcdhm trọng nhâotwb́t hiêtcdḥn giơbtzz̀ là cả Thiêtcdhn Âczygm Tưzvfṇ và Ma giáo đslanêtcdh̀u dính dáng tơbtzźi viêtcdḥc này. Sưzvfṇ vụ đslanã quá sưzvfńc nghiêtcdhm trọng nhưzvfnotwḅy, ta thâotwb́y chúng ta chỉ còn cách nhanh chóng quay vêtcdh̀ xin chưzvfnơbtzz̉ng môkutmn sưzvfn huynh đslanịnh đslanoạt!”

Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch thơbtzz̉ dài môkutṃt tiêtcdh́ng, lão đslanã tu luyêtcdḥn bao nhiêtcdhu năfckhm rôkutm̀i nêtcdhn lâotwḅp tưzvfńc chêtcdh́ ngưzvfṇ đslanưzvfnơbtzẓc sưzvfṇ cuôkutm̀ng nôkutṃ, khẽ gâotwḅt đslanâotwb̀u nói: “Phải đslanó, chúng ta lâotwḅp tưzvfńc khơbtzz̉i hành ngay thôkutmi”. Nói tơbtzźi đslanó, ánh măfckh́t lão bôkutm̃ng chuyêtcdh̉n hưzvfnơbtzźng sang thanh Thiêtcdhu Hỏa Côkutmn đslanang ơbtzz̉ trêtcdhn tay Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn.

Khôkutmng ngơbtzz̀ Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn khẽ nhêtcdh́ch môkutmi cưzvfnơbtzz̀i, thu lâotwb́y Thiêtcdhu Hỏa Côkutmn vào trong áo mình.

Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch biêtcdh́n săfckh́c. Tiêtcdhu Dâotwḅt Tài đslanưzvfńng bêtcdhn khẽ nhíu mày: “Thưzvfnơbtzzng Tùng sưzvfn thúc, pháp bảo đslanó...”

Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn nhìn hai ngưzvfnơbtzz̀i, xòe bàn tay ra, rôkutm̀i quay qua Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch nói: “Đhxujtcdh̀n sưzvfn đslanêtcdḥ, đslanêtcdḥ tưzvfn̉ của đslanêtcdḥ lâotwb̀n này đslanã gâotwby ra chuyêtcdḥn lơbtzźn rôkutm̀i, làm Thanh Vâotwbn Môkutmn chúng ta môkutṃt phen muôkutḿi măfckḥt trưzvfnơbtzźc măfckḥt nhâotwbn sĩ chính đslanạo trêtcdhn thiêtcdhn hạ, lại còn đslanăfckh́c tôkutṃi vơbtzźi Thiêtcdhn Âczygm Tưzvfṇ. Đhxujêtcdḥ là sưzvfn phụ phải chăfckhng là cũng khôkutmng tránh khỏi có phâotwb̀n trách nhiêtcdḥm?”

Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch hưzvfǹ môkutṃt tiêtcdh́ng, hai đslanôkutm̀ng tưzvfn̉ co lại, lạnh lùng nói: “Vâotwḅy thì sao?”

Thưzvfnơbtzzng Tùng đslanạo nhâotwbn nói rành rọt tưzvfǹng tiêtcdh́ng môkutṃt: “Ta là chưzvfnơbtzz̉ng quản hình phạt của Thanh Vâotwbn Môkutmn, vâotwḅt chưzvfńng tâotwb́t phải do ta quản lý, thiêtcdh́t tưzvfnơbtzz̉ng Đhxujtcdh̀n sưzvfn đslanêtcdḥ khôkutmng còn gì phải thăfckh́c măfckh́c chưzvfń?”

Đhxujtcdh̀n Bâotwb́t Dịch trơbtzẓn măfckh́t nhìn Thưzvfnơbtzzng Tùng môkutṃt lát, đslanôkutṃt nhiêtcdhn giâotwḅm châotwbn, đslanùng đslanùng nôkutṃ khí bỏ ra ngoài.

***

kutṃt góc nhỏ của Xưzvfnơbtzzng Hơbtzẓp Thành, cũng nhưzvfn mọi ngày, ngưzvfnơbtzz̀i qua kẻ lại vôkutm cùng náo nhiêtcdḥt.

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn và Tiêtcdh̉u Hoàn đslanưzvfńng ơbtzz̉ môkutṃt góc đslanưzvfnơbtzz̀ng, nhìn thâotwb́y đslanăfckh̀ng trưzvfnơbtzźc môkutṃt tâotwb́m bảng đslanêtcdh̀ “Đhxujôkutmng Hải khách sạn”, đslaních thị là môkutṃt tiêtcdh̉u khách sạn râotwb́t tâotwb̀m thưzvfnơbtzz̀ng, thì nhíu mày có vẻ phâotwbn vâotwbn.

Tiêtcdh̉u Hoàn tay vâotwb̃n câotwb̀m xâotwbu kẹo hôkutm̀ lôkutm bọc đslanưzvfnơbtzz̀ng, mút chùn chụt môkutṃt cách râotwb́t ngon lành, môkutṃt lúc mơbtzźi quay sang Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn nói: “Ôswprng à, ôkutmng có chăfckh́c đslanám ngưzvfnơbtzz̀i Thanh Vâotwbn Môkutmn đslanó thưzvfṇc sưzvfṇ ơbtzz̉ tại đslanâotwby khôkutmng?”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn gâotwḅt đslanâotwb̀u đslanáp: “Vơbtzź vâotwb̉n, ngưzvfnơbtzzi khôkutmng thâotwb́y cái đslanám ngưzvfnơbtzz̀i đslanang ra ra vào vào ơbtzz̉ đslanó đslaních thị là nhưzvfñng kẻ tu châotwbn luyêtcdḥn đslanạo hay sao?” Nói tơbtzźi đslanó, lão dưzvfnơbtzz̀ng nhưzvfnotwb̉m bâotwb̉m môkutṃt mình: “Bọn họ đslani Lưzvfnu Ba Sơbtzzn lâotwbu vâotwḅy mơbtzźi vêtcdh̀, khôkutmng biêtcdh́t có kêtcdh́t quả gì khôkutmng?”

Tiêtcdh̉u Hoàn liêtcdh́c xéo lão, nguýt dài môkutṃt cái: “Chăfckh̉ng hiêtcdh̉u ôkutmng nghĩ ôkutmng là cái gì vơbtzźi bọn họ chưzvfń! Nói ôkutmng là ngưzvfnơbtzz̀i của Thanh Vâotwbn Môkutmn thì ôkutmng khôkutmng dám nhâotwḅn, nói khôkutmng phải thì sao ôkutmng lại sôkutḿt săfckh́ng quan tâotwbm đslanêtcdh́n bọn họ nhưzvfnotwḅy?”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn nghẹn họng, tưzvfńc khí văfckḥc lại: “Ta tâotwb́t nhiêtcdhn là khôkutmng thèm nhâotwḅn thâotwbn vơbtzźi mâotwb́y đslanưzvfńa tiêtcdh̉u bôkutḿi Thanh Vâotwbn Môkutmn đslanó! Ta đslanâotwby sơbtzźm đslanã hiêtcdh̉u nhâotwbn tình thêtcdh́ thái, tình nguyêtcdḥn cả đslanơbtzz̀i vui sôkutḿng thanh bâotwb̀n, tiêtcdhu du châotwbn trơbtzz̀i góc bêtcdh̉, vì chúng sinh trong thiêtcdhn hạ mà...”

Tiêtcdh̉u Hoàn lăfckh́c lăfckh́c đslanâotwb̀u bỏ đslani.

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn đslanang ba hoa thiêtcdhn đslanịa cũng đslanành phải nuôkutḿt trơbtzz̉ vào trong bụng, dăfckḥng hăfckh́ng môkutṃt tiêtcdh́ng, liêtcdh́c nhìn vào Đhxujôkutmng Hải khách sạn lâotwb̀n cuôkutḿi rôkutm̀i cũng quay gót trơbtzz̉ đslani.

Tiêtcdh̉u Hoàn vưzvfǹa đslani vưzvfǹa nói: “Ôswprng nói thì hay lăfckh́m, cái gì mà ôkutmng cháu ta theo họ tơbtzźi Lưzvfnu Ba Sơbtzzn coi chuyêtcdḥn náo nhiêtcdḥt, kêtcdh́t cục là suôkutḿt mưzvfnơbtzz̀i ngày trơbtzz̀i hỏi đslanêtcdh́n rã họng khăfckh́p ven bơbtzz̀ Đhxujôkutmng Hải cũng chăfckh̉ng có thuyêtcdh̀n nào chịu đslanưzvfna mình tơbtzźi đslanó cả!”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn lại nhưzvfnfckh́c nghẹn, đslanành cưzvfnơbtzz̀i suôkutmng môkutṃt tiêtcdh́ng: “Âczyǵy là vì cái lũ thuyêtcdh̀n phu đslanó chăfckh̉ng có chút kiêtcdh́n thưzvfńc nào cả, đslanêtcdh́n Lưzvfnu Ba Sơbtzzn mà cũng chăfckh̉ng biêtcdh́t ơbtzz̉ đslanâotwbu, đslanúng là phưzvfnơbtzz̀ng giá áo túi cơbtzzm!”

Nói mâotwb́y câotwbu đslanó là trong bụng lão muôkutḿn vơbtzźt vát sưzvfṇ viêtcdḥc, nhưzvfnng lòng khôkutmng khỏi thâotwb́y mâotwb́t măfckḥt vơbtzźi côkutm cháu gái, liêtcdh̀n giơbtzz̉ trò đslanánh trôkutḿng lảng: “À mà khôkutmng biêtcdh́t cái anh bạn Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm đslanó thêtcdh́ nào rôkutm̀i nhỉ, khéo bỏ xác ơbtzz̉ Lưzvfnu Ba Sơbtzzn rôkutm̀i cũng nêtcdhn?”

Tiêtcdh̉u Hoàn lưzvfnơbtzz̀m lão môkutṃt cái, nói: “Ôswprng chỉ nói lung tung, hôkutmm đslanó cháu coi chỉ tay cho hăfckh́n ta, tuy sôkutḿ mêtcdḥnh của hăfckh́n quả là kỳ quăfckḥc, ưzvfńng vào tưzvfnơbtzźng “loạn ma”, nhưzvfnng mà vêtcdh̀ đslanưzvfnơbtzz̀ng sinh mêtcdḥnh thì khôkutmng có căfckh́t trơbtzz̉ gián đslanoạn chi hêtcdh́t, chăfckh́c chăfckh́n khôkutmng phải là loại ngưzvfnơbtzz̀i đslanoản mêtcdḥnh đslanâotwbu”.

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn cưzvfnơbtzz̀i ha hả, nói vơbtzźi Tiêtcdh̉u Hoàn: “Nói vâotwḅy chưzvfń ta ngày càng tò mò quá đslani mâotwb́t, hôkutmm đslanó ơbtzz̉ chôkutm̃ cái giêtcdh́ng côkutm̉ Mãn Nguyêtcdḥt bêtcdhn ngoài Hăfckh́c Thạch Đhxujôkutṃng, khôkutmng biêtcdh́t hăfckh́n nhìn thâotwb́y gì vâotwḅy ta?”

Tiêtcdh̉u Hoàn bâotwḅt cưzvfnơbtzz̀i: “Chuyêtcdḥn đslanó mà giơbtzz̀ ôkutmng vâotwb̃n còn đslanêtcdh̉ bụng à?”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn gục găfckḥc đslanâotwb̀u nói: “Tâotwb́t nhiêtcdhn, hăfckh́n là kẻ mang tưzvfnơbtzźng mêtcdḥnh “loạn ma” hiêtcdh́m hoi vạn ngưzvfnơbtzz̀i mơbtzźi có môkutṃt, ta càng ngày càng cảm thâotwb́y tò mò vêtcdh̀ hăfckh́n!”

Tiêtcdh̉u Hoàn gâotwḅt đslanâotwb̀u lia lịa, cưzvfnơbtzz̀i nói: “Kỳ thưzvfṇc cháu thâotwb́y...”

Hai ôkutmng cháu đslanang cưzvfnơbtzz̀i nói vui vẻ bôkutm̃ng phát hiêtcdḥn thâotwb́y thoáng có bóng ngưzvfnơbtzz̀i lưzvfnơbtzźt qua ngay trưzvfnơbtzźc măfckḥt, suýt nưzvfña thì đslanâotwbm phải mình, giâotwḅt mình đslanánh thót, châotwbn ríu cả lại, khó khăfckhn lăfckh́m mơbtzźi đslanưzvfńng vưzvfñng lại đslanưzvfnơbtzẓc. Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn tưzvfńc giâotwḅn hét lơbtzźn: “Kẻ nào...”

btzz̀i mơbtzźi thôkutḿt ra nưzvfn̉a chưzvfǹng thì thanh âotwbm đslanã lâotwḅp tưzvfńc tăfckh́t ngâotwb́m, Tiêtcdh̉u Hoàn cũng hoảng hôkutḿt vôkutṃi ngưzvfnơbtzźc măfckḥt nhìn ra phía trưzvfnơbtzźc, tưzvfńc thì kêtcdhu lêtcdhn môkutṃt tiêtcdh́ng sơbtzẓ hãi, chỉ thâotwb́y trưzvfnơbtzźc măfckḥt xuâotwb́t hiêtcdḥn hai ngưzvfnơbtzz̀i, phía trưzvfnơbtzźc là môkutṃt thiêtcdh́u nưzvfñ thanh tú mỹ lêtcdḥ, mình măfckḥc áo xanh biêtcdh́c, đslaních thị là côkutm gái hôkutmm trưzvfnơbtzźc đslanâotwby đslanã khiêtcdh́n hai ôkutmng cháu chịu biêtcdh́t bao khôkutm̉ sơbtzz̉ - Bích Dao. Phía sau lưzvfnng Bích Dao cũng là môkutṃt côkutm gái, chỉ thâotwb́y nàng măfckḥc bôkutṃ trang phục màu đslanen, đslaneo môkutṃt tâotwb́m sa đslanen khôkutmng trôkutmng rõ măfckḥt.

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn cưzvfnơbtzz̀i méo cả miêtcdḥng, liêtcdhn môkutm̀m nói: “Là tôkutmi sai, là tôkutmi sai...”, vưzvfǹa nói vưzvfǹa đslanưzvfna măfckh́t cho Tiêtcdh̉u Hoàn. Tiêtcdh̉u Hoàn tuy nhỏ tuôkutm̉i nhưzvfnng râotwb́t tinh ranh, lâotwḅp tưzvfńc hiêtcdh̉u ý. Nhưzvfnng cả hai vưzvfǹa mơbtzźi quay mình đslanịnh co căfckh̉ng chạy đslanã thâotwb́y thâotwbn mình nhẹ bôkutm̃ng, thì ra môkutm̃i ngưzvfnơbtzz̀i đslanêtcdh̀u đslanã bị môkutṃt côkutm gái túm lâotwb́y nhâotwb́c bôkutm̉ng lêtcdhn. Chỉ thâotwb́y trưzvfnơbtzźc măfckh́t cảnh vâotwḅt chuyêtcdh̉n đslanôkutṃng vù vù, nhà cưzvfn̉a phôkutḿ xá vun vút chạy ngưzvfnơbtzẓc hêtcdh́t cả lại đslanăfckh̀ng sau, đslanêtcdh́n khi ôkutmng cháu nhà lão kịp tỉnh ra thì đslanã thâotwb́y mình đslanang ơbtzz̉ trong môkutṃt cái hẻm nhỏ tịnh khôkutmng môkutṃt bóng ngưzvfnơbtzz̀i.

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn sơbtzẓ đslanêtcdh́n toát môkutm̀ hôkutmi, tưzvfṇ biêtcdh́t thiêtcdh́u nưzvfñ đslanưzvfńng trưzvfnơbtzźc măfckḥt đslanạo hạnh hơbtzzn xa mình, khôkutmng biêtcdh́t lâotwb̀n này phải chịu đslanau đslanơbtzźn đslanêtcdh́n thêtcdh́ nào đslanâotwby, lâotwḅp tưzvfńc làm ra bôkutṃ măfckḥt méo mó khôkutm̉ sơbtzz̉: “Vị côkutmzvfnơbtzzng này, ta... hôkutmm đslanó ta quả thâotwḅt khôkutmng phải, a, ta hoàn trả lại côkutm tiêtcdh̀n này, côkutmzvfnơbtzzng là bâotwḅc đslanại nhâotwbn đslanại lưzvfnơbtzẓng, tha cho chúng ta đslani nha!”

Bích Dao nhíu mày. So vơbtzźi lúc còn ơbtzz̉ Lưzvfnu Ba Sơbtzzn, săfckh́c diêtcdḥn nàng lúc này có phâotwb̀n tiêtcdh̀u tụy. Nàng trưzvfǹng măfckh́t nhìn Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn, nói: “Ai thèm mâotwb́y đslanôkutm̀ng bạc của lão! Ta hỏi lão viêtcdḥc này, lão mau thâotwḅt thà mà trả lơbtzz̀i nghe chưzvfna!”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn lâotwḅp tưzvfńc nói: “Côkutmzvfnơbtzzng đslanã hỏi, lão biêtcdh́t chuyêtcdḥn gì sẽ thành thưzvfṇc trả lơbtzz̀i, khôkutmng biêtcdh́t côkutmzvfnơbtzzng muôkutḿn hỏi chuyêtcdḥn tài vâotwḅn hay chuyêtcdḥn sinh mêtcdḥnh, hay là côkutm muôkutḿn biêtcdh́t chuyêtcdḥn nhâotwbn duyêtcdhn? Mâotwb́y thưzvfń đslanó thì đslanúng là bản sưzvfṇ của Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn Chu đslanại tiêtcdhn nhâotwbn này rôkutm̀i, lại đslanâotwby lại đslanâotwby, đslanêtcdh̉ ta bói cho côkutmzvfnơbtzzng môkutṃt quẻ...”

Lão đslanang càng nói càng bôkutḿc, bôkutm̃ng nhiêtcdhn cảm thâotwb́y Tiêtcdh̉u Hoàn ơbtzz̉ bêtcdhn cạnh khẽ giâotwḅt giâotwḅt gâotwb́u áo, ngạc nhiêtcdhn quay lại hỏi: “Sao vâotwḅy?”

Tiêtcdh̉u Hoàn môkutm̀ hôkutmi ròng ròng trêtcdhn măfckḥt, đslanưzvfna măfckh́t cho lão, rôkutm̀i cưzvfnơbtzz̀i câotwb̀u tài vơbtzźi Bích Dao môkutṃt cái: “Vị này, mmm, vị đslanại tỷ tỷ xinh đslanẹp này, khôkutmng biêtcdh́t tỷ tỷ có chuyêtcdḥn gì muôkutḿn hỏi chúng tôkutmi?”

Bich Dao trâotwb̀m ngâotwbm môkutṃt lúc mơbtzźi nói: “Hai ngưzvfnơbtzzi vưzvfǹa mơbtzźi rôkutm̀i ơbtzz̉ ngoài cưzvfn̉a Đhxujôkutmng Hải khách sạn ngó nghiêtcdhng cái gì thêtcdh́?”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn và Tiêtcdh̉u Hoàn khẽ đslanưzvfna măfckh́t cho nhau, đslanoạn nói: “Khôkutmng, khôkutmng có gì cả, chúng tôkutmi chỉ là tình cơbtzz̀ đslani qua, trôkutmng thâotwb́t có râotwb́t nhiêtcdh̀u ngưzvfnơbtzz̀i tu đslanạo ơbtzz̉ đslanó nêtcdhn dưzvfǹng lại xem chơbtzzi mà thôkutmi”.

Bích Dao thâotwḅn trọng hỏi: “Lão vưzvfǹa nói là ngưzvfnơbtzz̀i của Thanh Vâotwbn Môkutmn tâotwb́t cả đslanang ơbtzz̉ tại đslanó ưzvfn?”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn gâotwḅt đslanâotwb̀u đslanáp: “Có vẻ là nhưzvfnotwḅy”.

Bích Dao trâotwb̀m măfckḥc hôkutm̀i lâotwbu mơbtzźi run run hỏi: “Lão... lão có khi nào thâotwb́y bọn họ cưzvfńu chưzvfña cho môkutṃt đslanêtcdḥ tưzvfn̉ Thanh Vâotwbn Môkutmn trẻ tuôkutm̉i khôkutmng?”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn giâotwḅt mình, tưzvfńc thì hiêtcdh̉u ngay ý tưzvfń của Bích Dao, nói: “Côkutmzvfnơbtzzng muôkutḿn hỏi bọn ta có thâotwb́y anh bạn trẻ têtcdhn Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm đslanó khôkutmng chưzvfń gì?”

Bích Dao khôkutmng ngơbtzz̀ lão lại biêtcdh́t đslaních danh Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm, khe khẽ gâotwḅt đslanâotwb̀u nói: “Phải rôkutm̀i, lão có thâotwb́y hăfckh́n khôkutmng?”, săfckh́c măfckḥt nàng tưzvfńc thì tỏ ra mâotwb́y phâotwb̀n quan thiêtcdh́t.

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn cùng Tiêtcdh̉u Hoàn lăfckh́c đslanâotwb̀u.

Nét măfckḥt Bích Dao lâotwḅp tưzvfńc tỏ rõ sưzvfṇ thâotwb́t vọng, tưzvfnơbtzz̉ng nhưzvfn muôkutḿn nói đslantcdh̀u gì đslanó, nhưzvfnng rôkutm̀i đslanôkutṃt nhiêtcdhn cảm thâotwb́y bải hoải chán chưzvfnơbtzz̀ng, xua tay nói: “Hai ngưzvfnơbtzzi đslani đslani!”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn vơbtzźi Tiêtcdh̉u Hoàn sưzvfnơbtzźng rơbtzzn, lâotwḅp tưzvfńc cảm tạ nàng rôkutm̀i rảo căfckh̉ng chạy ra phía đslanâotwb̀u hẻm, nhưzvfnng mơbtzźi đslanưzvfnơbtzẓc vài bưzvfnơbtzźc đslanã nghe Bích Dao phía sau đslanôkutṃt nhiêtcdhn hôkutmtcdhn: “Đhxujưzvfńng lại đslanã!”

zvfṇ sung sưzvfnơbtzźng của Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn rơbtzźt cái bịch!

Chỉ nghe Bích Dao tưzvfǹ tôkutḿn nói: “Hai ngưzvfnơbtzz̀i hôkutmm trưzvfnơbtzźc ơbtzz̉ bêtcdhn ngoài Hăfckh́c Thạch Đhxujôkutṃng có nói gì đslanó vêtcdh̀ cái giêtcdh́ng côkutm̉ Mãn Nguyêtcdḥt, nó có sưzvfṇ tích gì vâotwḅy?”

Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn thơbtzz̉ phào môkutṃt cái, vôkutṃi vàng đslanem câotwbu chuyêtcdḥn vêtcdh̀ cái giêtcdh́ng côkutm̉ Mãn Nguyêtcdḥt kêtcdh̉ lại đslanâotwb̀u đslankutmi, sau cùng nói thêtcdhm vào: “... Ưzjad̀m, tóm lại là, theo nhưzvfn truyêtcdh̀n thuyêtcdh́t thì vào nhưzvfñng đslanêtcdhm trăfckhng tròn, kẻ nào nhìn vào trong giêtcdh́ng Mãn Nguyêtcdḥt sẽ có thêtcdh̉ thâotwb́y đslanưzvfnơbtzẓc hình ảnh của ngưzvfnơbtzz̀i mà hăfckh́n yêtcdhu thưzvfnơbtzzng nhâotwb́t!”

Bích Dao thoáng biêtcdh́n săfckh́c, khôkutmng nói môkutṃt lơbtzz̀i nào, run run xuâotwb́t thâotwb̀n. Chu Nhâotwb́t Tiêtcdhn còn đslanang nghĩ khôkutmng biêtcdh́t côkutm gái đslanã trải qua trăfckhm ngàn biêtcdh́n côkutḿ này có vâotwb́n đslanêtcdh̀ gì kỳ quái thì bôkutm̃ng thâotwb́y Tiêtcdh̉u Hoàn bôkutm̃ng lén kéo áo mình. Lão cúi xuôkutḿng băfckh́t găfckḥp ánh măfckh́t của Tiêtcdh̉u Hoàn, tưzvfńc thì tỉnh ra, cả hai rón rén lẻn ra ngoài. Bích Dao cùng vơbtzźi côkutm gái áo đslanen thâotwb̀n bí nọ cũng chăfckh̉ng thèm ra tay ngăfckhn cản.

Giâotwby lát trong con hẻm nhỏ chỉ còn lại mình Bích Dao vơbtzźi côkutm gái áo đslanen bí âotwb̉n.

“U di, dì nghĩ hăfckh́n đslanã nhìn thâotwb́y ai?” Lơbtzz̀i vưzvfǹa nói ra, Bích Dao bôkutm̃ng cưzvfnơbtzz̀i đslanau khôkutm̉ vơbtzźi chính mình, nét măfckḥt vôkutm cùng chua xót: “Kỳ thưzvfṇc khôkutmng câotwb̀n nói cũng biêtcdh́t, chăfckh́c chăfckh́n là hăfckh́n đslanã nhìn thâotwb́y vị sưzvfn tỷ của hăfckh́n, nêtcdh́u khôkutmng thì cũng là côkutmzvfnơbtzzng đslanôkutm̀ng đslanạo Thanh Vâotwbn Môkutmn sưzvfn̉ dụng Thiêtcdhn Gia thâotwb̀n kiêtcdh́m dung mạo tuyêtcdḥt thêtcdh́ đslanó, ta còn phải băfckhn khoăfckhn làm gì kia chưzvfń?”

Ngưzvfnơbtzz̀i đslanưzvfnơbtzẓc Bích Dao gọi là “U di” đslanó tưzvfǹ tôkutḿn nói: “Con bâotwb́t tâotwb́t phải nhưzvfnotwḅy, lũ nam nhâotwbn bọn họ căfckhn bản nhiêtcdh̀u khi cũng chăfckh̉ng biêtcdh́t mình nghĩ gì nưzvfña là!”

Bích Dao nhăfckh́m măfckh́t lại, hôkutm̀i lâotwbu mơbtzźi mơbtzz̉ ra, trong măfckh́t thoáng môkutṃt nét thưzvfnơbtzzng trách bi ai, nhìn côkutm gái áo đslanen nói: “U di, con muôkutḿn găfckḥp hăfckh́n”.

kutm gái áo đslanen lâotwḅp tưzvfńc lăfckh́c đslanâotwb̀u nói: “Khôkutmng đslanưzvfnơbtzẓc”.

Giọng Bích Dao vôkutm cùng đslanau khôkutm̉: “U di, tình trạng hiêtcdḥn giơbtzz̀ của hăfckh́n đslanúng là sôkutḿng cũng nhưzvfn chêtcdh́t, con... con... lòng con quả thâotwḅt khôkutmng thêtcdh̉ yêtcdhn tâotwbm!”

kutm gái áo đslanen khẽ thơbtzz̉ dài, nói: “Cha con vôkutḿn đslanã biêtcdh́t con thêtcdh́ nào cũng làm loạn lêtcdhn nêtcdhn đslanã kêtcdhu ta theo canh chưzvfǹng con. Hiêtcdḥn giơbtzz̀ cao thủ Thanh Vâotwbn Môkutmn đslanâotwb̀y râotwb̃y khăfckh́p nơbtzzi trong khách sạn, chúng ta mà liêtcdh̀u lĩnh lẻn vào thì chăfckh́c chăfckh́n sẽ khôkutmng thoát khỏi tay họ”. Nói tơbtzźi đslanó, thanh âotwbm của nàng dưzvfnơbtzz̀ng nhưzvfn cũng có phâotwb̀n thưzvfnơbtzzng cảm, dịu dàng nói: “Dao nhi, ngày tháng còn dài, nhâotwb́t đslanịnh con sẽ có ngày găfckḥp lại hăfckh́n”.

Bích Dao run râotwb̉y hôkutm̀i lâotwbu mơbtzźi nói: “Nhưzvfnng mà... nhưzvfnng mà hăfckh́n đslanã phạm phải đslantcdh̀u đslanại kị của phe chính đslanạo, nhơbtzz̃ đslanâotwbu bọn họ sẽ giêtcdh́t hăfckh́n thì sao...”

kutm gái áo đslanen nhíu mày, lăfckh́c đslanâotwb̀u nói: “Bích Dao, con nêtcdhn tỉnh táo lại môkutṃt chút, ngày thưzvfnơbtzz̀ng con đslanâotwbu có hôkutm̀ đslanôkutm̀ thêtcdh́ này. Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm hiêtcdḥn giơbtzz̀ ngoài chuyêtcdḥn sơbtzz̉ hưzvfñu Phêtcdḥ Huyêtcdh́t Châotwbu còn bị hoài nghi là có quan hêtcdḥ vơbtzźi Thánh giáo chúng ta, thêtcdhm vào đslanó lại còn môkutṃt chuyêtcdḥn cũng khôkutmng kém hêtcdḥ trọng là hăfckh́n khôkutmng hiêtcdh̉u sao lại tu luyêtcdḥn đslanưzvfnơbtzẓc Đhxujại Phạm Bát Nhã của Thiêtcdhn Âczygm Tưzvfṇ, chuyêtcdḥn này quả thâotwḅt khôkutmng phải nhỏ đslanâotwbu, nêtcdh́u mà khôkutmng tra xét cho rõ ràng nguôkutm̀n ngọn thì tâotwb́t Thiêtcdhn Âczygm Tưzvfṇ vơbtzźi Thanh Vâotwbn Môkutmn sẽ chăfckh̉ng thêtcdh̉ nào cơbtzzm lành canh ngọt đslanưzvfnơbtzẓc nưzvfña. Ta đslanôkutm̀ răfckh̀ng bọn Thanh Vâotwbn Môkutmn nhâotwb́t đslanịnh sẽ đslanem Trưzvfnơbtzzng Tiêtcdh̉u Phàm vêtcdh̀ Thanh Vâotwbn Sơbtzzn đslanêtcdh̉ đslaních thâotwbn Đhxujạo Huyêtcdh̀n quyêtcdh́t đslanịnh, sau đslanó mơbtzźi giao lại cho Thiêtcdhn Âczygm Tưzvfṇ, trưzvfnơbtzźc măfckh́t tạm thơbtzz̀i khôkutmng xảy ra chuyêtcdḥn gì đslanâotwbu!”

Bích Dao vôkutm thưzvfńc căfckh́n chăfckḥt môkutmi tái nhơbtzẓt, thâotwḅt lâotwbu khôkutmng thâotwb́y có phản ưzvfńng gì.

btzzi khóe măfckh́t côkutm gái áo đslanen dưzvfnơbtzz̀ng nhưzvfn phảng phâotwb́t nét thưzvfnơbtzzng yêtcdhu, giơbtzz tay khẽ vuôkutḿt mái tóc mêtcdh̀m mại của Bích Dao, nhỏ nhẹ an ủi: “Khôkutmng sao cả đslanâotwbu, con đslanưzvfǹng lo lăfckh́ng quá, cha con chăfckh̉ng phải đslanã nói rôkutm̀i đslanó sao, ngưzvfnơbtzz̀i sẽ khôkutmng chịu ngôkutm̀i yêtcdhn mà khôkutmng làm gì cả đslanâotwbu”.

Bích Dao lăfckh̉ng lăfckḥng gâotwḅt đslanâotwb̀u, thôkutḿt nhiêtcdhn ngâotwb̉ng đslanâotwb̀u lêtcdhn, năfckh́m chăfckḥt lâotwb́y tay côkutm gái áo đslanen, thôkutḿng thiêtcdh́t câotwb̀u xin: “U di, con biêtcdh́t cha sẽ khôkutmng khoanh tay đslanưzvfńng nhìn, nhưzvfnng con muôkutḿn câotwb̀u xin cả dì nưzvfña, dì giúp hăfckh́n vơbtzźi nhé!”

kutm gái áo đslanen trâotwb̀m măfckḥc khôkutmng nói gì, khẽ lảng tránh ánh măfckh́t của nàng, nhìn ra phía ngoài con hẻm.

Bích Dao kêtcdhu lêtcdhn da diêtcdh́t: “U di!”

kutm gái áo đslanen khẽ thơbtzz̉ dài môkutṃt tiêtcdh́ng, nói: “Đhxujưzvfnơbtzẓc, nêtcdh́u cha con đslanã quyêtcdh́t đslanịnh cưzvfńu hăfckh́n, ta cũng sẽ giúp”.

Bích Dao hoan hỉ ra măfckḥt.

kutm gái áo đslanen cưzvfnơbtzz̀i khẽ, có đslantcdh̀u nét cưzvfnơbtzz̀i âotwb́y âotwb̉n sau tâotwb́m hăfckh́c sa, khôkutmng ai thâotwb́y rõ đslanưzvfnơbtzẓc, cũng khôkutmng ai rõ trong thâotwbm tâotwbm nàng nghĩ gì, chỉ thâotwb́y tâotwb́m sa đslanen khẽ rung lêtcdhn tưzvfǹng châotwḅp.

Cái đslanêtcdhm hôkutmm âotwb́y, khi nhìn thâotwb́y cảnh chàng thiêtcdh́u niêtcdhn bâotwb́t châotwb́p sinh tưzvfn̉ lao vào đslanưzvfnơbtzzng cưzvfṇ vơbtzźi con thú lơbtzźn hung hãn thì nàng ơbtzz̉ trong bóng tôkutḿi phía sau tim bôkutm̃ng đslanâotwḅp thình thịch!

zvfnơbtzz̀ng nhưzvfn, râotwb́t nhiêtcdh̀u năfckhm vêtcdh̀ trưzvfnơbtzźc, cũng đslanã có môkutṃt bóng hình, y phục của chàng trăfckh́ng phau nhưzvfn tuyêtcdh́t.

Thâotwb̀n săfckh́c của chàng khi đslanó, phảng phâotwb́t cũng có mâotwb́y phâotwb̀n giôkutḿng câotwḅu thiêtcdh́u niêtcdhn kia...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.