Tru Tiên

Chương 70 : Vãng sự

    trước sau   
   

Đwwhcênllrm khuya.

feyq̀ng sâavqeu vâavqẽn sáng nhưfeyq ban ngày bơjhnải hào quang của vôecjc vàn nhưfeyq̃ng pháp bảo chiênllŕu ra. Ánh sáng soi rọi cả môecjc̣t khoảng rưfeyq̀ng, chiênllŕu rõ tưfeyq̀ng bụi câavqey ngọn cỏ. Trong quâavqèng hào quang mỹ lênllṛ đljbgó, huyênllŕt hôecjc̀ng khôecjcng ngưfeyq̀ng túa ra, bătugq́n lênllrn đljbgỏ sâavqẽm câavqey lá.

Máu huyênllŕt đljbgọng lại thành giọt, lătugq̣ng lẽ rơjhnai xuôecjćng.

Lục Tuyênllŕt Kỳ thét lênllrn môecjc̣t tiênllŕng thanh tao, hạ thâavqen trênllrn đljbgâavqét. Sătugq́c xanh rưfeyq̀ng đljbgênllrm nhưfeyq thuỷ ngọc trong suôecjćt bao phủ quanh nàng, Thiênllrn Tà Thâavqèn Kiênllŕm trong tay xoay ra bôecjćn phía, thênllŕ kiênllŕm phiênllru diênllru diênllr̃m lênllṛ nhưfeyq ánh mătugq́t mỹ nhâavqen, thoáng lưfeyqơjhnát qua cõi trâavqèn gian phàm tục.

Lá câavqey dưfeyqơjhnái kiênllŕm khí thảy đljbgênllr̀u rung lênllrn, kênllru rào rào khôecjcng dưfeyq́t.


Chúng đljbgôecjc̀ Ma giáo vâavqẹn hătugq́c y xung quanh Lục Tuyênllŕt Kỳ la hét âavqèm âavqèm, vài ngưfeyqơjhnài côecjć sưfeyq́c ngătugqn nàng lại, nhưfeyqng thảy đljbgênllr̀u bị đljbgánh bâavqẹt ra. Tưfeyq̀ khi thoát khỏi kiênllŕp nạn đljbgênllŕn nay, đljbgạo hành của nàng dưfeyqơjhnàng nhưfeyq đljbgã tătugqng lênllrn khôecjcng ít.

tugq́t thâavqéy Lục Tuyênllŕt Kỳ vũ lôecjc̣ng thâavqèn oai, Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm phải thơjhnả mạnh môecjc̣t hơjhnai, kinh ngạc lâavqẽn bôecjc̣i phục. Nhìn xung quanh, chỉ thâavqéy nhưfeyq̃ng ngưfeyqơjhnài đljbgã thâavqém mênllṛt nhưfeyqecjćng Đwwhcại Nhâavqen, Đwwhcôecjc̃ Tâavqét Thưfeyq. Chúng đljbgôecjc̀ Ma giáo đljbgang vâavqey đljbgánh đljbgênllṛ tưfeyq̉ Đwwhcại Trúc Phong bọn họ, nhâavqen sôecjć tuy khôecjcng đljbgôecjcng nhưfeyqng đljbgạo hành xem ra đljbgênllr̀u cao thâavqem mạc trătugq́c. Y phục nhưfeyq̃ng kẻ này đljbgênllr̀u thênllru hình đljbgâavqèu lâavqeu, khôecjcng biênllŕt có phải là môecjcn hạ của Quỷ Vưfeyqơjhnang Tôecjcng?

Đwwhcnllr̀n Linh Nhi đljbgưfeyq́ng phía trưfeyqơjhnác Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm, nét mătugq̣t bơjhna phơjhnà nhơjhnạt nhạt, môecjc̀ hôecjci trênllrn trán toát ra nhưfeyq̃ng giọt li ti, nhưfeyqng vâavqẽn múa tay đljbgạp châavqen vũ lôecjc̣ng Hôecjc̉ Phách Chu Lătugqng, khôecjcng chút hoảng loạn.

Đwwhcênllṛ tưfeyq̉ của Đwwhcại Trúc Phong, ngoài Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm thì Đwwhcnllr̀n Linh Nhi là ngưfeyqơjhnài nhỏ tuôecjc̉i nhâavqét, nhưfeyqng tưfeyq châavqét lại vưfeyqơjhnạt xa mâavqéy vị sưfeyq huynh, đljbgạo hành ngoài Tôecjćng Đwwhcại Nhâavqen thì nàng cũng là cao nhâavqét. Nhưfeyqng chúng đljbgôecjc̀ Ma Giáo xung quanh khôecjcng biênllŕt có phải vì thâavqéy nàng là nưfeyq̃ hay còn vì nguyênllrn nhâavqen gì khác mà cưfeyq́ dôecjc̀n vào tâavqén côecjcng Linh Nhi. Lúc này, ngay cả Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm cũng nhâavqẹn ra Đwwhcnllr̀n Linh Nhi đljbgã có phâavqèn mênllṛt mỏi.

Gió đljbgênllrm lătugq̣ng lẽ thôecjc̉i đljbgênllŕn, rưfeyq̀ng câavqey đljbgã biênllŕn thành bãi chiênllŕn trưfeyqơjhnàng. Dưfeyqơjhnàng nhưfeyqjhnai nơjhnai đljbgênllr̀u có vôecjc vàn cătugq̣p mătugq́t đljbgang nhìn trôecjc̣m.

Tiênllŕng gào thét giao tranh càng lúc càng mạnh. Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm nhătugqn mày nhíu trán nhìn ra xung quanh, chỉ thâavqéy vưfeyq̀a môecjc̣t lúc thôecjci tình thênllŕ đljbgã thay đljbgôecjc̉i. Mâavqéy ngưfeyqơjhnài nhưfeyqnllr̀ Hạo, Pháp Tưfeyqơjhnang, Lục Tuyênllŕt Kỳ lúc nãy mạnh mẽ bao nhiênllru giơjhnà đljbgâavqey đljbgênllr̀u gătugq̣p phải cao thủ bênllrn Ma Giáo, nhâavqét thơjhnài tuy chưfeyqa bại thênllŕ nhưfeyqng xem ra khó mà thoát thâavqen.

Các đljbgênllṛ tưfeyq̉ Chính Đwwhcạo đljbgi theo, đljbgạo hành lại hơjhnai kém cỏi, trong khi râavqét nhiênllr̀u chúng đljbgôecjc̀ Ma Giáo vâavqẽn đljbgang bao vâavqey xung quanh. Tiênllŕng la thét khôecjcng ngưfeyq̀ng rót vào tai, lơjhnại thênllŕ đljbgã bătugq́t đljbgâavqèu chuyênllr̉n sang Ma Giáo.

Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm nghiênllŕn rătugqng châavqem đljbgecjćc lênllrn, khôecjcng muôecjćn nghỉ ngơjhnai lúc này, ít nhâavqét cũng phải đljbgi giúp sưfeyq tỉ Linh Nhi và các sưfeyq huynh môecjc̣t tay. Ai ngơjhnà hătugq́n vưfeyq̀a đljbgôecjc̣ng thâavqen thì đljbgã nghe tiênllŕng thét thâavqét thanh của Đwwhcnllr̀n Linh Nhi ơjhnả phía trưfeyqơjhnác, trong chôecjćc lát, toàn thâavqen hătugq́n cưfeyq́ng đljbgơjhnà nhưfeyq bị môecjc̣t vâavqẹt gì quâavqén chătugq̣t.

Nhanh nhưfeyq chơjhnáp, ba bôecjćn pháp bảo tưfeyq̀ phía Ma Giáo phóng ra, toả ánh sáng kì dị trong đljbgênllrm. Tôecjćng Đwwhcại Nhâavqen kênllru lênllrn môecjc̣t tiênllŕng kinh hoàng nhưfeyqng ngưfeyqơjhnài quá xa khôecjcng kịp ưfeyq́ng cưfeyq́u, Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm cũng muôecjćn xôecjcng ra nhưfeyqng xem chưfeyq̀ng đljbgã trênllr̃ mâavqét môecjc̣t bưfeyqơjhnác.

tugq́t thâavqéy nguy tai, Đwwhcnllr̀n Linh Nhi biênllŕn sătugq́c, đljbgôecjci tay khôecjcng ngưfeyq̀ng vũ lôecjc̣ng Hôecjc̉ Phách Chu Lătugqng che kín thâavqen thênllr̉, nhưfeyqng dưfeyqơjhnàng nhưfeyq đljbgã muôecjc̣n. Nháy mătugq́t đljbgã có hai pháp bảo môecjc̣t trătugq́ng môecjc̣t đljbgen nhưfeyq chơjhnáp bay ra, thătugq̉ng đljbgênllŕn trưfeyqơjhnác mătugq̣t nàng.

Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm nhảy ra, miênllṛng cưfeyq́ng nhătugq́c, khôecjcng thôecjćt nênllrn lơjhnài. Giưfeyq̃a lúc đljbgó bôecjc̃ng môecjc̣t bóng trătugq́ng loáng qua, ngưfeyqơjhnài đljbgã đljbgưfeyq́ng chătugq̣n trưfeyqơjhnác mătugq̣t Đwwhcnllr̀n Linh Nhi, hai tay vung lênllrn, lâavqẹp tưfeyq́c hai pháp bảo kia đljbgã bị đljbgánh bay trơjhnả lại. Khătugq́p nơjhnai trong đljbgênllrm tôecjći thôecjćt ra nhưfeyq̃ng tiênllŕng kênllru tưfeyq́c giâavqẹn lâavqẽn kinh sơjhnạ.

Đwwhcênllṛ tưfeyq̉ Chính đljbgạo thơjhnả phào nhẹ nhõm, nhìn vênllr̀ phía cưfeyq́u tinh của Linh Nhi, thì ra chính là Sưfeyqfeyqơjhnang Tôecjc Nhưfeyq.

ecjc Nhưfeyq quay đljbgâavqèu lại, nhìn Đwwhcnllr̀n Linh Nhi tưfeyq̀ đljbgâavqèu đljbgênllŕn châavqen, hỏi: “Linh Nhi, con có sao khôecjcng?”


Đwwhcnllr̀n Linh Nhi vâavqẽn chưfeyqa hoàn hôecjc̀n, gâavqẹt gâavqẹt đljbgâavqèu: “Mâavqẽu thâavqen, con khôecjcng sao.”

ecjc Nhưfeyq nhíu mày, chúng đljbgôecjc̀ Ma Giáo xung quanh lúc này lại tiênllŕn đljbgênllŕn gâavqèn, bà nói vôecjc̣i vã: “ Nơjhnai đljbgâavqey khôecjcng thênllr̉ ơjhnả lại lâavqeu, các ngưfeyqơjhnài mau đljbgi đljbgi. Ly khai đljbgảo này chúng ta hẹn gătugq̣p nhau tại Đwwhcôecjcng Hải Xưfeyqơjhnang Hơjhnạp Thành.”

ecjćng Đwwhcại Nhâavqen, Đwwhcnllr̀n Linh Nhi đljbgênllr̀u ngạc nhiênllrn, nhưfeyqng thâavqéy sătugq́c mătugq̣t nghiênllrm khătugq́c của Tôecjc Nhưfeyq đljbgênllr̀u khôecjcng dám cãi lơjhnài. Đwwhcnllr̀n Linh Nhi dạ lênllrn môecjc̣t tiênllŕng rôecjc̀i cùng Đwwhcại Trúc Phong đljbgênllṛ tưfeyq̉ lui vênllr̀ phía sau.

Chiênllŕn trưfeyqơjhnàng lúc này đljbgã trơjhnả nênllrn hôecjc̃n loạn, giao tranh môecjc̃i lúc môecjc̣t kịch liênllṛt khác thưfeyqơjhnàng. Tôecjc Nhưfeyq tả xung hưfeyq̃u đljbgôecjc̣t, đljbgạo hành cao siênllru, vưfeyqơjhnạt xa các chúng đljbgôecjc̀ Ma Giáo đljbgang vâavqey xung quanh. Trong ánh đljbgênllrm mơjhnà ảo, thâavqen hình bà phiênllru linh thưfeyqơjhnát tha, dáng đljbgnllṛu vôecjc cùng uyênllr̉n chuyênllr̉n nhưfeyq khôecjcng môecjc̣t chút lo lătugq́ng câavqép bách.

ecjc Nhưfeyq ngưfeyq̉ng đljbgâavqèu, chỉ thâavqéy mâavqey đljbgen mịt mù trong khôecjcng trung, xen vào là nhưfeyq̃ng chơjhnáp sáng loé lênllrn khôecjcng ngơjhnát. Giưfeyq̃a thinh khôecjcng, Thưfeyqơjhnang Tùng Đwwhcạo Nhâavqen và Đwwhcnllr̀n Bâavqét Dịch vâavqẽn đljbgang kịch chiênllŕn vơjhnái Bách Đwwhcôecjc̣c Tưfeyq̉ và Đwwhcoan Môecjc̣c Lão Tôecjc̉ của Ma Giáo.

Thưfeyq̣c ra, trong lòng Tôecjc Nhưfeyq là muôecjcn phâavqèn lo lătugq́ng, nhưfeyqng khi thâavqéy Đwwhcnllr̀n Bâavqét Dịch vưfeyq̀a giao đljbgâavqéu vơjhnái Hâavqép Huyênllŕt Lão Yênllru, lúc này đljbgôecjći đljbgâavqèu vơjhnái Đwwhcoan Môecjc̣c Lão Tôecjc̉ vâavqẽn khôecjcng có gì thua sút, mơjhnái tạm yênllrn tâavqem phâavqèn nào.

Bà đljbgã tả xung hưfeyq̃u đljbgôecjc̣t, liênllr̀u mình giải vâavqey cho đljbgênllṛ tưfeyq̉ Chính Đwwhcạo. Đwwhca sôecjć đljbgênllṛ tưfeyq̉ Chính Đwwhcạo theo lênllṛnh bà đljbgã dâavqèn dâavqèn rút lui, ơjhnả lại nơjhnai này giơjhnà đljbgâavqey chỉ còn môecjc̣t ít môecjcn hạ có đljbgạo hành cao thâavqem nhưfeyq Lục Tuyênllŕt Kỳ. Bênllrn Ma Giáo cũng tách ra môecjc̣t sôecjć ngưfeyqơjhnài truy theo, tình hình vâavqẽn bâavqét lơjhnại cho Chính Đwwhcạo, nhưfeyqng chưfeyqa phải thâavqẹt là hung hiênllr̉m.

Chỉ có Tôecjc Nhưfeyq trong lòng ngày càng lo âavqeu, bơjhnải phía trưfeyqơjhnác bà, tưfeyq̀ đljbgâavqèu đljbgênllŕn cuôecjći, hai kẻ thâavqèn bí nhâavqét trong Ma Giáo là Quỷ Vưfeyqơjhnang và Thanh Long vâavqẽn chătugq́p tay sau lưfeyqng, đljbgưfeyq́ng nhàn nhã nhưfeyq đljbgang xem hí kịch.

* * *

nllrn này, Quỷ Vưfeyqơjhnang và Thanh Long vâavqẽn an nhàn đljbgưfeyq́ng đljbgó, nhìn đljbgênllṛ tưfeyq̉ Chính Đwwhcạo theo nhau rút lui. Thanh Long lạnh lùng hỏi: “Đwwhcênllṛ đljbgịnh thả nhưfeyq̃ng ngưfeyqơjhnài này sao?”

Quỷ Vưfeyqơjhnang cưfeyqơjhnài khâavqẻy đljbgáp: “Sôecjć đljbgênllṛ tưfeyq̉ này đljbgâavqeu có gì đljbgáng kênllr̉, hơjhnan nưfeyq̃a chúng ta đljbgênllŕn Lưfeyqu Ba Sơjhnan lâavqèn này đljbgâavqeu phải đljbgênllr̉ quyênllŕt đljbgâavqéu môecjc̣t mâavqét môecjc̣t còn vơjhnái Chính Đwwhcạo?”

Thanh Long gâavqẹt gù, ngâavqẻng đljbgâavqèu nhìn lênllrn khôecjcng, hỏi: “Hai ngưfeyqơjhnài này đljbgênllr̀u là trong sôecjć nătugqm ngưfeyqơjhnài truy sát Thanh Vâavqen, xâavqem nhâavqẹp Man Hoang nătugqm đljbgó phải khôecjcng?”

Quỷ Vưfeyqơjhnang gâavqẹt đljbgâavqèu: “Đwwhcúng vâavqẹy, Thưfeyqơjhnang Tùng Đwwhcạo Nhâavqen, Đwwhcnllr̀n Bâavqét Dịch, còn có Thưfeyqơjhnang Chính Lưfeyqơjhnang, Tătugqng Nhưfeyq Thưfeyqơjhnàng, lại thênllrm môecjc̣t Vạn Nhâavqét Kiênllŕm nưfeyq̃a. Đwwhcúng là nhưfeyq̃ng ngưfeyqơjhnài này.”


Thanh Long nói nhưfeyq than: “Trătugqm nătugqm qua nhưfeyq chơjhnáp mătugq́t. Khôecjcng chỉ nătugqm đljbgó, nhưfeyq̃ng ngưfeyqơjhnài này là thanh niênllrn kiênllrn cưfeyqơjhnàng xôecjcng pha, đljbgênllŕn nay vâavqẽn còn cáng đljbgáng trọng trách.”

Quỷ Vưfeyqơjhnang khẽ cưfeyqơjhnài: “Nătugqm đljbgó Long huynh có viênllṛc đljbgi xa, nênllŕu khôecjcng phải là bôecjćn Đwwhcại Thánh Sưfeyq́ vătugq́ng mătugq̣t thì trâavqẹn chiênllŕn Thanh Vâavqen Sơjhnan, Thánh Giáo chúng ta khôecjcng thătugq́ng cũng khôecjcng thênllr̉ thảm bại nhưfeyqavqẹy!”

Thanh Long lătugq́c đljbgâavqèu: ‘Khôecjcng thênllr̉ nào, nhiênllr̀u nătugqm trưfeyqơjhnác Tam Đwwhcại Cưfeyq̣ chính đljbgạo vâavqẽn đljbgang hùng mạnh, các tiênllr̀n bôecjći cao nhâavqen lại xuôecjćng núi râavqèm râavqẹp, bọn ta làm sao ngătugqn đljbgưfeyqơjhnạc đljbgâavqey? Ngay cả toà Thánh Đwwhcnllṛn Man Hoang cả nghìn nătugqm tuôecjc̉i của Thánh Giáo chúng ta cũng bị nătugqm tênllrn kia xôecjcng vào tác oai, Thánh giáo đljbgênllṛ tưfeyq̉ đljbgênllr̀n sơjhnạ siênllru bạt.”

Quỷ Vưfeyqơjhnang lătugq̣ng im giâavqey lát rôecjc̀i lại tiênllŕp: “Đwwhcúng, nătugqm đljbgó bơjhnải đljbgênllṛ phải chătugqm sóc Thưfeyqơjhnạng Đwwhcại Quỷ Vưfeyqơjhnang, khôecjcng có mătugq̣t tại Thánh Đwwhcnllṛn, nhưfeyqng cũng nghe nói hoàn cảnh thâavqẹt bi thưfeyqơjhnang. Đwwhcáng tiênllŕc là các cao thủ Thánh Đwwhcnllṛn trưfeyqơjhnác đljbgó đljbgã tưfeyq̉ vong râavqét nhiênllr̀u ơjhnả trâavqẹn chiênllŕn Thanh Vâavqen Sơjhnan, nênllŕu khôecjcng...”

Thanh Long đljbgôecjc̣t nhiênllrn xen vào: “Lúc đljbgó ta cũng đljbgang ơjhnả Thánh Đwwhcnllṛn!”

Toâavqèn thâavqen Quỷ Vưfeyqơjhnang rung lênllrn vì ngạc nhiênllrn, vôecjc̣i hỏi: ”Cái gì? Lúc đljbgó huynh đljbgang ơjhnả Thánh Đwwhcnllṛn ưfeyq?”

Thanh Long cưfeyqơjhnài lênllrn môecjc̣t tiênllŕng, đljbgáp: “Khôecjcng sai, ngoài Đwwhcại Lãn Quỷ Huyênllr̀n Vũ ra thì Bạch Hôecjc̉, Chu Tưfeyqơjhnác hai ngưfeyqơjhnài đljbgênllr̀u có mătugq̣t trong Thánh Đwwhcnllṛn.”

tugq́c mătugq̣t Quỷ Vưfeyqơjhnang biênllŕn đljbgôecjc̉i, cưfeyqơjhnài lơjhnán rôecjc̀i hỏi: “Thênllŕ tại sao lúc nãy huynh lại khôecjcng nhâavqẹn ra hai ngưfeyqơjhnài này?”

Thanh Long nói: “Xem ra cũng là viênllṛc mâavqét mătugq̣t, nătugqm ngưfeyqơjhnài này cùng bâavqét ngơjhnà thâavqem nhâavqẹp Man Hoang, lại xôecjcng thătugq̉ng vào trong Thánh Đwwhcnllṛn. Trưfeyqơjhnác đljbgó ta có bâavqét hoà vơjhnái Bạch Hôecjc̉, Chu Tưfeyqơjhnác, nhưfeyqng suy cho cùng Thánh Đwwhcnllṛn vâavqẽn là viênllṛc quan trọng hàng đljbgâavqèu nênllrn đljbgã hơjhnạp sưfeyq́c cùng họ...”

Quỷ Vưfeyqơjhnang nhìn lênllrn khôecjcng, hỏi: “Tại sao đljbgạo hành của nătugqm ngưfeyqơjhnài này lúc đljbgó đljbgã cao thâavqem nhưfeyqavqẹy?”

Thanh Long lătugq́c đljbgâavqèu: “Thưfeyq̣c sưfeyq̣ cũng do Thánh Giáo ta hoảng quá mà loạn. Sau này ta mơjhnái nghĩ lại, sau đljbgại bại tại Thanh Vâavqen Sơjhnan, đljbgênllṛ tưfeyq̉ Thánh giáo lơjhnáp chênllŕt lơjhnáp bị thưfeyqơjhnang quá nhiênllr̀u, lòng đljbgang hoang mang cưfeyq̣c đljbgôecjc̣ thì nătugqm ngưfeyqơjhnài này bâavqét ngơjhnà xôecjcng vào, nhâavqét thơjhnài đljbgênllr̀u cho rătugq̀ng chủ lưfeyq̣c Chính Đwwhcạo đljbgã truy đljbgênllŕn tâavqẹn nơjhnai mà khôecjcng biênllŕt chỉ vỏn vẹn có nătugqm nhâavqen mạng”

Lão dưfeyq̀ng môecjc̣t lát rôecjc̀i tiênllŕp: “Trong sôecjć nătugqm ngưfeyqơjhnài, ta chỉ gătugq̣p qua Vạn Kiênllŕm Nhâavqét nênllrn khôecjcng nhâavqẹn ra đljbgưfeyqơjhnạc bôecjćn ngưfeyqơjhnài kia. Nătugqm đljbgó bọn họ nătugqm ngưfeyqơjhnài nătugqm hưfeyqơjhnáng xôecjcng vào Thánh Đwwhcnllṛn. Tình thênllŕ đljbgôecjc̣t ngôecjc̣t, bọn ta đljbgênllr̀u khôecjcng kịp trơjhnả tay, thoáng chôecjćc đljbgã có tiênllŕng hôecjc sát khătugq́p nơjhnai, lòng dạ rôecjći tung, nênllŕu bình tĩnh tiênllŕp chiênllŕn thì đljbgã vãn hôecjc̀i đljbgưfeyqơjhnạc cục diênllṛn. Đwwhcáng tiênllŕc, vì quá hoảng loạn nênllrn thua, mà cũng vì trong nătugqm ngưfeyqơjhnài này lại có môecjc̣t Vạn Kiênllŕm Nhâavqét...”

Quỷ Vưfeyqơjhnang vôecjc̣i hỏi: “Ngưfeyqơjhnài này thênllŕ nào?”


Thanh Long lătugq̣ng im giâavqey lát, lătugq́c đljbgâavqèu thơjhnả ra môecjc̣t hơjhnai dài: “Ngưfeyqơjhnài này thiênllrn hạ kỳ tài, tưfeyqơjhnáng mạo oai phong, hiênllŕm thâavqéy trong đljbgơjhnài. Sau khi sưfeyq̣ viênllṛc qua đljbgi bọn ta bàn luâavqẹn đljbgênllr̀u cùng cho rătugq̀ng bôecjćn ngưfeyqơjhnài kia đljbgạo hành tuy khôecjcng thâavqép nhưfeyqng khôecjcng thênllr̉ so vơjhnái Vạn Kiênllŕm Nhâavqét. Có thênllr̉ nói khôecjcng có mâavqéy ngưfeyqơjhnài này thì đljbgênllṛ tưfeyq̉ Thanh Vâavqen Môecjcn nhâavqét đljbgịnh khôecjcng thâavqem nhâavqẹp đljbgưfeyqơjhnạc Man Hoang, lại càng khôecjcng thênllr̉ đljbgánh đljbgưfeyqơjhnạc đljbgênllŕn tâavqẹn Thánh Đwwhcnllṛn...”

tugq́c mătugq̣t lão nhưfeyq đljbgătugq́m chìm trong hôecjc̀i tưfeyqơjhnảng, môecjc̣t lát lại tiênllŕp lơjhnài: “Lúc đljbgó bôecjćn ngưfeyqơjhnài kia tưfeyq̀ bôecjćn hưfeyqơjhnáng phía bênllrn xôecjcng vào. Chủ lưfeyq̣c của ta lại tâavqẹp trung hênllŕt ơjhnả cưfeyq̉a chính Thánh Đwwhcnllṛn, đljbgang bâavqét ngơjhnà hoang mang thì Vạn Kiênllŕm Nhâavqét môecjc̣t mình môecjc̣t kiênllŕm xuâavqét hiênllṛn...”

Quỷ Vưfeyqơjhnang nhíu mày hỏi: “Môecjc̣t mình à?”

Thanh Long than môecjc̣t tiênllŕng: “Đwwhcúng, môecjc̣t mình hătugq́n. Ta còn nhơjhná hătugq́n y phục trătugq́ng nhưfeyq tuyênllŕt, kiênllŕm trênllrn tay màu xanh biênllŕc... A! Đwwhcúng rôecjc̀i, chính là thanh Trảm Long Kiênllŕm này, nhiênllr̀u nătugqm khôecjcng gătugq̣p chút nưfeyq̃a là khôecjcng nhâavqẹn ra.”

Quỷ Vưfeyqơjhnang giâavqẹt mình, nhìn theo tay phải Thanh Long. Thanh Trảm Long Kiênllŕm xanh biênllŕc nhưfeyqfeyqơjhnác mùa thu đljbgang đljbgảo qua múa lại sáng ngơjhnài trong trâavqẹn đljbgâavqéu.

“Hoá ra Trảm Long Kiênllŕm nătugqm đljbgó lại ơjhnả trong tay Vạn Kiênllŕm Nhâavqét?”

Thanh Long gâavqẹt đljbgâavqèu: “Đwwhcúng, lúc đljbgó ta cũng hỏi nhưfeyqng hătugq́n chỉ cưfeyqơjhnài môecjc̣t hơjhnai dài rôecjc̀i xôecjcng thătugq̉ng vào giưfeyq̃a bọn ta, chém giênllŕt tung hoành, khôecjcng ai có thênllr̉ ngătugqn chătugq̣n – Thanh Long nói đljbgênllŕn đljbgâavqey tătugq̣c lưfeyqơjhnãi - Thâavqẹt là anh hùng!”

Quỷ Vưfeyqơjhnang gâavqẹt gù: “Ngưfeyqơjhnài này quả thâavqẹt lơjhnại hại, gan to tày trơjhnài, sau đljbgó thì thênllŕ nào?”

Thanh Long tiênllŕp: “Bọn ta đljbgênllr̀u kinh sơjhnạ lâavqẽn phâavqẽn nôecjc̣, sơjhnạ là ngoài hătugq́n ta ra còn cao thủ Chính Đwwhcạo khác sătugq́p sưfeyq̉a đljbgánh vào, mà tưfeyq̀ sau Đwwhcnllṛn tiênllŕng kênllru chém giênllŕt càng lúc càng gâavqèn. Càng lo sơjhnạ lại càng rôecjći loạn, khôecjcng ngơjhnà hătugq́n lại xôecjcng thătugq̉ng vào Chính Đwwhcnllṛn, nơjhnai thơjhnà phụng U Minh Thánh Mâavqẽu và Thiênllrn Sát Minh Vưfeyqơjhnang.”

Nét mătugq̣t Quỷ Vưfeyqơjhnang đljbgang bình lătugq̣ng đljbgôecjc̣t nhiênllrn biênllŕn sătugq́c kênllru lênllrn: “Cái g ì?”

Thanh Long cưfeyqơjhnài vẻ đljbgau khôecjc̉, nói: “Ngay cả đljbgênllṛ cũng phản ưfeyq́ng nhưfeyqavqẹy, bọn ta khi đljbgó còn phâavqẽn nôecjc̣ đljbgênllŕn bao nhiênllru? Lúc đljbgó bọn ta quênllrn hênllŕt xung quanh, tâavqét cả đljbgênllr̀u xôecjcng đljbgênllŕn chôecjc̃ hătugq́n. Hênllŕt thảy đljbgênllr̀u nhưfeyq đljbgnllrn cuôecjc̀ng, võ côecjcng lơjhnại hại gì cũng đljbgênllr̀u đljbgem ra, chỉ lát sau là y phục hătugq́n nhuôecjc̣m đljbgâavqèy máu tưfeyqơjhnai, nhưfeyqng rôecjćt cuôecjc̣c hătugq́n vâavqẽn xôecjcng vào đljbgưfeyqơjhnạc Chính Đwwhcnllṛn, bay lênllrn ngôecjc̀i cùng hàng vơjhnái hai Thâavqèn tưfeyqơjhnạng U Minh Thánh Mâavqẽu và Thiênllrn Sát Minh Vưfeyqơjhnang, lại còn dùng kiênllŕm khătugq́c vào bưfeyq́c tưfeyqơjhnàng phía sau giưfeyq̃a hai Thâavqèn tưfeyqơjhnạng đljbgó ba chưfeyq̃ ‘Vạn Kiênllŕm Nhâavqét’”

Quỷ Vưfeyqơjhnang khôecjcng nói gì, chỉ đljbgưfeyq́ng đljbgó im lătugq̣ng.

Thanh Long đljbgôecjc̣t nhiênllrn hỏi: “Chu Tưfeyqơjhnác xưfeyqa nay đljbgênllr̀u che mătugq̣t, đljbgênllṛ biênllŕt chưfeyq́?”


Quỷ Vưfeyqơjhnang đljbgáp: “Phải, thênllŕ thì sao?”

Thanh Long tiênllŕp: “Chu Tưfeyqơjhnác là sưfeyq muôecjc̣i duy nhâavqét trong sôecjć bôecjćn ngưfeyqơjhnài bọn ta. Sưfeyq muôecjc̣i vôecjćn thâavqẹt lòng thành kính thơjhnà nhị vị Tôecjc̉ Mâavqẽu nênllrn thâavqéy Vạn Kiênllŕm Nhâavqét làm vâavqẹy đljbgã kích đljbgôecjc̣ng mãnh liênllṛt. Lúc đljbgó sưfeyq muôecjc̣i khôecjcng nói nătugqng gì, xôecjcng thătugq̉ng lênllrn, nhìn chătugq̀m chătugq̀m Vạn Kiênllŕm Nhâavqét, môecjc̣t đljbgao chătugq̣t xuôecjćng, lâavqẹp tưfeyq́c cánh tay trái hătugq́n ta dưfeyq́t lìa.”

Quỷ Vưfeyqơjhnang giâavqẹt mình.

Thanh Long thơjhnả môecjc̣t hơjhnai rôecjc̀i tiênllŕp: “Đwwhcênllṛ cũng giâavqẹt mình ưfeyq? Bọn ta khi âavqéy đljbgênllr̀u hoảng sơjhnạ chạy trôecjćn, vôecjćn đljbgã nghĩ ngưfeyqơjhnài này côecjcng lưfeyq̣c môecjc̣t mình đljbgả trătugqm vạn, khôecjcng thênllr̉ chôecjćng lại. Chătugq̉ng ngơjhnà sưfeyq muôecjc̣i chỉ môecjc̣t đljbgao đljbgã đljbgoạn lìa cánh tay hătugq́n, máu tuôecjcn xôecjći xả, nhưfeyqng ngoài sătugq́c mătugq̣t trătugq́ng bênllṛch ra thì cả ngưfeyqơjhnài vâavqẽn nhưfeyq khôecjcng có gì thay đljbgôecjc̉i, ngưfeyqơjhnạc lại hătugq́n còn xoay ngưfeyqơjhnài ghé sát sưfeyq muôecjc̣i thò tay phải giâavqẹt tâavqém mạng che rôecjc̀i cưfeyqơjhnài lơjhnán ‘Quả nhiênllrn là tuyênllṛt thênllŕ giai nhâavqen’, rôecjc̀i lại vung kiênllŕm đljbgánh thôecjćc ra ngoài.”

Quỷ Vưfeyqơjhnang lătugq́c đljbgâavqèu, hỏi: “Nhưfeyqavqẹy mà hătugq́n vâavqẽn đljbgánh giênllŕt ra ngoài đljbgưfeyqơjhnạc sao?”

Thanh Long đljbgáp: “Thưfeyq́ nhâavqét là hătugq́n quá hung hãn, cánh tay tuy đljbgưfeyq́t máu phun ra đljbgâavqèy Chính Đwwhcnllṛn nhưfeyqng côecjcng lưfeyq̣c khôecjcng nhưfeyq̃ng khôecjcng giảm mà dưfeyqơjhnàng nhưfeyq còn tătugqng lênllrn. Thưfeyq́ hai là bôecjćn đljbgênllṛ tưfeyq̉ Thanh Vâavqen kia đljbgã phóng hoả phía sau. Bọn ta đljbgang rôecjći trí, môecjc̣t sôecjć lại phải chạy đljbgi cưfeyq́u hoả, khôecjcng ngătugqn đljbgưfeyqơjhnạc Vạn Nhâavqét Kiênllŕm đljbgánh ra...”

Quỷ Vưfeyqơjhnang thơjhnả ra môecjc̣t hơjhnai dài: “Khôecjcng ngơjhnà Chính Đwwhcạo lại có môecjc̣t anh hùng cái thênllŕ nhưfeyqavqẹy!”

Thanh Long đljbgôecjc̣t nhiênllrn lạnh lùng: “Đwwhcáng tiênllŕc môecjc̣t anh hùng nhưfeyqtugq́n lại có kênllŕt cục khôecjcng tôecjćt chút nào. Sau đljbgó bọn ta đljbgã tìm hiênllr̉u kĩ, biênllŕt thưfeyq̣c ra chỉ có nătugqm ngưfeyqơjhnài xôecjcng vào Thánh Đwwhcnllṛn, lòng vôecjc cùng tưfeyq́c giâavqẹn. Nhưfeyqng ta nhâavqẹn thâavqéy đljbgênllṛ tưfeyq̉ Vạn Đwwhcôecjc̣c Môecjcn và Trưfeyqơjhnàng Sinh Đwwhcưfeyqơjhnàng tuy mătugq́ng nhiênllŕc chưfeyq̉i rủa nhưfeyqng trong lòng lại ngâavqém ngâavqèm bôecjc̣i phục hătugq́n ta, đljbgătugq̣c biênllṛt là tiênllr̉u sưfeyq muôecjc̣i Chu Tưfeyqơjhnác...”

Thanh Long dưfeyqơjhnàng nhưfeyq nghĩ đljbgênllŕn đljbgnllr̀u gì, song lại khôecjcng nói ra mà lại chuyênllr̉n giọng tiênllŕp: “Bọn ta vôecjćn đljbgã cho rătugq̀ng trong Thanh Vâavqen Môecjcn nhâavqét đljbgịnh ngưfeyqơjhnài này sẽ tiênllŕp vị Đwwhcại Môecjcn Trưfeyqơjhnảng, chătugq̉ng ngơjhnà sau đljbgó khôecjcng lâavqeu lại nghe nói tiênllŕp vị là sưfeyq huynh Đwwhcạo Huyênllr̀n của hătugq́n, còn Vạn Kiênllŕm Nhâavqét tưfeyq̀ đljbgó vênllr̀ sau bătugq̣t vôecjc âavqem tín, đljbgênllŕn hôecjcm nay mơjhnái biênllŕt hătugq́n đljbgã qua đljbgơjhnài.”

Nói đljbgênllŕn đljbgâavqey, giọng Thanh Long trâavqèm lại có vẻ nuôecjći tiênllŕc.

Quỷ Vưfeyqơjhnang cưfeyqơjhnài: “Đwwhcúng, khôecjcng thênllr̉ cùng ngưfeyqơjhnài anh hùng này quyênllŕt đljbgâavqéu môecjc̣t trâavqẹn phâavqẹn cao thâavqép, thưfeyq̣c là đljbgáng tiênllŕc.”

Thanh Long ngâavqẻng đljbgâavqèu nhìn lênllrn khôecjcng trung, chơjhnạt cưfeyqơjhnài nhạt môecjc̣t tiênllŕng: “Đwwhcoan Môecjc̣c và Bách Đwwhcôecjc̣c Tưfeyq̉ hai ngưfeyqơjhnài này nătugqm đljbgó đljbgênllr̀u thảm bại tại Thanh Vâavqen Sơjhnan, trôecjćn biênllṛt vào Man Hoang, đljbgênllŕn Thánh Đwwhcnllṛn cũng khôecjcng dám vênllr̀, kênllŕt quả là khôecjcng gătugq̣p bọn nătugqm ngưfeyqơjhnài kia, vưfeyq̀a rôecjc̀i lại lơjhnán tiênllŕng hỏi Vạn Kiênllŕm Nhâavqét đljbgã đljbgênllŕn chưfeyqa, thâavqẹt khôecjcng biênllŕt xâavqéu hôecjc̉.”

Quỷ Vưfeyqơjhnang cưfeyqơjhnài khâavqẻy: “Bọn họ chătugq̉ng qua chỉ là ưfeyqng khuyênllr̉n của lão quái vâavqẹt Vạn Đwwhcôecjc̣c Môecjcn, Long Huynh hà tâavqét phải tưfeyq́c giâavqẹn?”

Thanh Long đljbgưfeyqa tay sưfeyq̉a y phục trênllrn ngưfeyqơjhnài, lạnh lùng đljbgáp: “Vạn Kiênllŕm Nhâavqét xôecjcng vào Chính Đwwhcnllṛn nătugqm đljbgó là môecjći nhục lơjhnán của Thánh Giáo chúng ta. Ta khôecjc̉ luyênllṛn nhiênllr̀u nătugqm, vâavqét vả muôecjcn phâavqèn mơjhnái tìm đljbgưfeyqơjhnạc Càn Khôecjcn Thanh Quang Giơjhnái chính là đljbgênllr̉ sơjhnám có môecjc̣t ngày cùng hătugq́n quyênllŕt môecjc̣t trâavqẹn phâavqen cao thâavqép. Hôecjcm nay nghe nói hătugq́n đljbgã qua đljbgơjhnài trong lòng thâavqẹt chỉ còn nuôecjći tiênllŕc. Nhưfeyqng khôecjcng ngơjhnà mâavqéy ngưfeyqơjhnài này lại đljbgôecjc̀ng loã vơjhnái nhau đljbgào bơjhnái quá khưfeyq́ của ngưfeyqơjhnài đljbgã chênllŕt, thâavqẹt vôecjc liênllrm sỉ.”

Quỷ Vưfeyqơjhnang lătugq́c đljbgâavqèu cưfeyqơjhnài lơjhnán ngâavqẻng nhìn lênllrn khôecjcng trung. Chỉ thâavqéy hào quang pháp bảo càng lúc càng mạnh mà bóng dáng bôecjćn ngưfeyqơjhnài kia lại chỉ mơjhnà mơjhnà. Bâavqèu trơjhnài vôecjćn đljbgâavqèy mâavqey đljbgen lúc này dưfeyqơjhnàng nhưfeyq cũng sáng lênllrn bơjhnải hào quang pháp bảo.

Xa xa nơjhnai đljbgại dưfeyqơjhnang vọng lại tưfeyq̀ng trâavqẹn âavqem thanh kéo dài buôecjc̀n thảm.

Quỷ Vưfeyqơjhnang nhíu mày, đljbgôecjc̣t nhiênllrn quay lại hỏi Thanh Long: “Huynh có cảm thâavqéy đljbgênllrm nay có chút gì kỳ quái khôecjcng?”

Thanh Long ngưfeyq̉ng đljbgâavqèu, lătugq̣ng im giâavqey lát, đljbgôecjc̣t nhiênllrn sătugq́c mătugq̣t thay đljbgôecjc̉i: “Đwwhcênllṛ muôecjćn nói là...”

Quỷ Vưfeyqơjhnang gâavqẹt đljbgâavqèu: “Theo truyênllr̀n thuyênllŕt, môecjc̃i lâavqèn kỳ thú ra đljbgơjhnài đljbgâavqét trơjhnài thảy đljbgênllr̀u biênllŕn sătugq́c, mưfeyqa lơjhnán gió to. ‘Thâavqèn Quỷ Chí Dị’ có ghi giôecjćng vâavqẹt này chính là đljbgênllr̉ cho Lôecjci Thâavqèn cưfeyqơjhnãi...”

tugq́c mătugq̣t Thanh Long trâavqèm lại, nhătugqn mày hỏi: “ Sao có thênllr̉ trùng hơjhnạp nhưfeyqavqẹy? Tại sao lại là tôecjći nay?”

Quỷ Vưfeyqơjhnang trâavqèm ngâavqem giâavqey lát rôecjc̀i đljbgáp: “Đwwhcênllṛ đljbgênllŕn Lưfeyqu Ba Sơjhnan này đljbgã đljbgưfeyqơjhnạc môecjc̣t thơjhnài gian nhưfeyqng trong nhưfeyq̃ng đljbgênllrm trưfeyqơjhnác đljbgênllr̀u khôecjcng có nhưfeyq̃ng tiênllŕng gâavqèm quái lạ nhưfeyq đljbgênllrm nay. Chỉ e đljbgênllrm nay chính là lúc Quỳ Ngưfeyqu ra đljbgơjhnài, xem ra chúng ta cũng phải chuâavqẻn bị sơjhnám”

Thanh Long tưfeyq̀ tưfeyq̀ gâavqẹt đljbgâavqèu: “Khôecjcng sai, suy cho cùng Quỳ Ngưfeyqu mơjhnái là chuyênllṛn lơjhnán, viênllṛc ơjhnả đljbgâavqey nênllrn giao cho Vạn Đwwhcôecjc̣c Môecjcn. Chỉ câavqèn thu phục đljbgưfeyqơjhnạc Quỳ Ngưfeyqu thì Thánh Giáo chúng ta...”

Quỷ Vưfeyqơjhnang bôecjc̃ng ho lênllrn môecjc̣t tiênllŕng, Thanh Long cũng có vẻ sơjhnạ sênllṛt, nhưfeyqng lão lâavqẹp tưfeyq́c bâavqẹt cưfeyqơjhnài, lătugq́c đljbgâavqèu nói: “Hà hà, Bao nhiênllru nătugqm khôecjc̉ luyênllṛn nhưfeyqavqẹy, tại sao lại sơjhnạ đljbgênllŕn ngâavqey ngưfeyqơjhnài ra chưfeyq́! “

Quỷ Vưfeyqơjhnang mỉm cưfeyqơjhnài quay ngưfeyqơjhnài bưfeyqơjhnác đljbgi, Thanh Long còn dõi nhìn trâavqẹn đljbgánh môecjc̣t lúc, thâavqéy các đljbgênllṛ tưfeyq̉ Chính Đwwhcạo đljbgã tưfeyq̀ tưfeyq̀ rút lui, dâavqèn dâavqèn khuâavqét dạng trong rưfeyq̀ng. Lão cũng quay ngưfeyqơjhnài bưfeyqơjhnác theo Quỷ Vưfeyqơjhnang.

* * *

Bán dạ thâavqem lâavqem khôecjcng môecjc̣t tiênllŕng đljbgôecjc̣ng nhưfeyqng dưfeyqơjhnàng nhưfeyq có vôecjcecjć cătugq̣p mătugq́t hung hãn long sòng sọc trong đljbgênllrm dõi theo bưfeyqơjhnác đljbgênllṛ tưfeyq̉ Chính Đwwhcạo rút lui.

Khôecjcng biênllŕt tưfeyq̀ đljbgâavqeu bôecjc̃ng vọng lại nhưfeyq̃ng âavqem thanh lạ lùng, tưfeyq̀ tưfeyq̀ bôecjćc lênllrn, ngâavqen nga trong rưfeyq̀ng câavqey, tưfeyq̀ biênllr̉n lơjhnán xa xa cũng vọng lại nhưfeyq̃ng tiênllŕng kênllru thâavqèn bí.

Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm, Đwwhcnllr̀n Linh Nhi, Tôecjćng Đwwhcại Nhâavqen, Hà Đwwhcại Trí, Đwwhcôecjc̃ Tâavqét Thưfeyqtugqm ngưfeyqơjhnài đljbgnllr̀u khiênllr̉n pháp bảo bay nhanh vênllr̀ phía trưfeyqơjhnác. Vôecjćn dĩ đljbgạo hành của họ có thênllr̉ khiênllŕn pháp bảo bảo lênllrn cao trênllrn khôecjcng mà thoát đljbgi nhưfeyqng lại nhìn thâavqéy mâavqéy đljbgênllṛ tưfeyq̉ Chính Đwwhcạo xa xa bị ác đljbgôecjc̀ Ma Giáo đljbgang vâavqey đljbgánh.

Tiênllŕng kênllru thảm thiênllŕt vang lênllrn, xem chưfeyq̀ng dưfeyq̃ nhiênllr̀u lành ít.

Ma Giáo trùng đljbgnllṛp xung quanh, chătugq̉ng may bay lênllrn mà bị phát hiênllṛn thì chỉ còn là cái bia sôecjćng đljbgơjhnã đljbgạn.

ecjćng Đwwhcại Nhâavqen là đljbgại sưfeyq huynh, tưfeyq̀ng trải hơjhnan so vơjhnái mâavqèy ngưfeyqơjhnài còn lại, liênllr̀n quyênllŕt đljbgịnh tìm cách thoát ra khỏi rưfeyq̀ng. Chỉ câavqèn bay thătugq̉ng vênllr̀ hưfeyqơjhnáng đljbgôecjcng, môecjc̣t khi đljbgã ra khỏi rưfeyq̀ng râavqẹm, tránh xa vòng vâavqey của Ma Giáo thì sẽ an toàn hơjhnan nhiênllr̀u.

Trong lòng đljbgã quyênllŕt, cả nătugqm ngưfeyqơjhnài dôecjc̀n hênllŕt sưfeyq́c bay vênllr̀ hưfeyqơjhnáng đljbgôecjcng.

ecjćng Đwwhcại Nhâavqen dâavqẽn đljbgâavqèu, Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm đljbgi sau cùng, đljbgnllr̀u khiênllr̉n pháp bảo lưfeyqơjhnạn qua lưfeyqơjhnạn lại vèo vèo trong rưfeyq̀ng. Đwwhcâavqèu hătugq́n lúc này vôecjc cùng đljbgau đljbgơjhnán, khôecjcng thênllr̉ tưfeyqơjhnảng tưfeyqơjhnạng đljbgưfeyqơjhnạc khi đljbgánh nhau vơjhnái Hâavqép Huyênllŕt Lão Yênllru lại bị thưfeyqơjhnang nătugq̣ng nhưfeyqavqẹy. May còn Tùng Bảng Huyênllr̀n Hoả Giám trong tay luôecjcn truyênllr̀n ra khí nguyênllrn dưfeyqơjhnang âavqém áp, tưfeyq̀ tưfeyq̀ toả lan ra toàn cơjhna thênllr̉, dưfeyqơjhnàng nhưfeyq có khả nătugqng khătugq́c chênllŕ võ côecjcng Hâavqép Huyênllŕt tà quái của Lão Yênllru.

Huyênllr̀n Hoả Giám tuy kiênllr̀m chênllŕ đljbgưfeyqơjhnạc võ côecjcng của Hâavqép Huyênllŕt Lão Yênllru nhưfeyqng lúc này Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm lại đljbgang phải vâavqẹn côecjcng đljbgnllr̀u khiênllr̉n Thiênllru Hoả Côecjcn. Lãnh khí tưfeyq̀ Thiênllru Hoả Côecjcn toả ra xung đljbgôecjc̣t kịch liênllṛt vơjhnái nhiênllṛt nătugqng của Huyênllr̀n Hoả Giám, nhưfeyqng Huyênllr̀n Hoả Giám đljbgó rôecjćt cuôecjc̣c vâavqẽn là tinh lưfeyq̣c của Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm, môecjc̣t lúc sau khí lạnh tưfeyq̀ tưfeyq̀ bị nén xuôecjćng.

Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm lúc này tâavqem trí đljbgênllr̀u hưfeyqơjhnáng vênllr̀ phía trưfeyqơjhnác cùng các sưfeyq huynh sưfeyq tỉ, cătugqn bản khôecjcng đljbgênllr̉ ý gì đljbgênllŕn sưfeyq̣ thay đljbgôecjc̉i trong cơjhna thênllr̉. Hătugq́n ngâavqẻng đljbgâavqèu nhìn lênllrn, thâavqéy mâavqey đljbgen cuôecjc̀n cuôecjc̣n toả khătugq́p khôecjcng trung, tưfeyq̀ng luôecjc̀ng hào quang chiênllŕu sáng tâavqẹn chín tâavqèng mâavqey, ánh hôecjc̀ng đljbgã rạng châavqen trơjhnài.

feyq phụ hătugq́n Đwwhcnllr̀n Bâavqét Dịch và sưfeyq bá Thưfeyqơjhnang Tùng Đwwhcạo Nhâavqen đljbgang giao chiênllŕn vơjhnái Ma Giáo Yênllru Nhâavqen, khôecjcng biênllŕt lành dưfeyq̃ thênllŕ nào?

Nghĩ đljbgênllŕn đljbgâavqey, Trưfeyqơjhnang Tiênllr̉u Phàm lătugq́c lătugq́c đljbgâavqèu, đljbgạo hành hai ngưfeyqơjhnài đljbgó cao nhưfeyqavqẹy, sao lại có thênllr̉ xảy ra chuyênllṛn gì, đljbgâavqey hoàn toàn chỉ là nôecjc̃i lo trong lòng mà thôecjci!

tugq́n mỉm cưfeyqơjhnài trong bóng tôecjći, trâavqén tĩnh lại tinh thâavqèn, bay nhanh lênllrn đljbgecjc̉i kịp các sưfeyq huynh sưfeyq tỉ.

Bóng đljbgênllrm trưfeyqơjhnác mătugq̣t nhưfeyqecjc̣t tâavqém lưfeyqơjhnái khôecjc̉ng lôecjc̀ khôecjcng biênllŕt đljbgâavqeu là bơjhnà bênllŕn. Nătugqm ngưfeyqơjhnài dâavqèn dâavqèn rơjhnài xa trâavqẹn giao tranh. Âolfxm thanh hôecjc̃n tạp môecjc̃i lúc môecjc̣t xa, tưfeyq́ phía cũng dâavqèn dâavqèn yênllrn ătugq́ng.

Cảnh sătugq́c trong đljbgênllrm giơjhnà chỉ còn môecjc̣t màu đljbgen. Nătugqm ngưfeyqơjhnài càng lúc càng gâavqèn bơjhnà biênllr̉n, nhưfeyq̃ng tiênllŕng gâavqèm rú buôecjc̀n thảm thâavqèn bí kia phát ra càng rõ, môecjc̃i lúc môecjc̣t gâavqèn.

 

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.