Tru Tiên

Chương 70 : Vãng sự

    trước sau   
   

Đumjtêogpzm khuya.

klvl̀ng sâpcglu vâpcgl̃n sáng nhưklvl ban ngày bơwvuỏi hào quang của vôfsde vàn nhưklvl̃ng pháp bảo chiêogpźu ra. Ánh sáng soi rọi cả môfsdẹt khoảng rưklvl̀ng, chiêogpźu rõ tưklvl̀ng bụi câpcgly ngọn cỏ. Trong quâpcgl̀ng hào quang mỹ lêogpẓ đyejió, huyêogpźt hôfsdèng khôfsdeng ngưklvl̀ng túa ra, băerfĺn lêogpzn đyejiỏ sâpcgl̃m câpcgly lá.

Máu huyêogpźt đyejiọng lại thành giọt, lăerfḷng lẽ rơwvuoi xuôfsdéng.

Lục Tuyêogpźt Kỳ thét lêogpzn môfsdẹt tiêogpźng thanh tao, hạ thâpcgln trêogpzn đyejiâpcgĺt. Săerfĺc xanh rưklvl̀ng đyejiêogpzm nhưklvl thuỷ ngọc trong suôfsdét bao phủ quanh nàng, Thiêogpzn Tà Thâpcgl̀n Kiêogpźm trong tay xoay ra bôfsdén phía, thêogpź kiêogpźm phiêogpzu diêogpzu diêogpz̃m lêogpẓ nhưklvl ánh măerfĺt mỹ nhâpcgln, thoáng lưklvlơwvuót qua cõi trâpcgl̀n gian phàm tục.

Lá câpcgly dưklvlơwvuói kiêogpźm khí thảy đyejiêogpz̀u rung lêogpzn, kêogpzu rào rào khôfsdeng dưklvĺt.


Chúng đyejiôfsdè Ma giáo vâpcgḷn hăerfĺc y xung quanh Lục Tuyêogpźt Kỳ la hét âpcgl̀m âpcgl̀m, vài ngưklvlơwvuòi côfsdé sưklvĺc ngăerfln nàng lại, nhưklvlng thảy đyejiêogpz̀u bị đyejiánh bâpcgḷt ra. Tưklvl̀ khi thoát khỏi kiêogpźp nạn đyejiêogpźn nay, đyejiạo hành của nàng dưklvlơwvuòng nhưklvl đyejiã tăerflng lêogpzn khôfsdeng ít.

erfĺt thâpcgĺy Lục Tuyêogpźt Kỳ vũ lôfsdẹng thâpcgl̀n oai, Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm phải thơwvuỏ mạnh môfsdẹt hơwvuoi, kinh ngạc lâpcgl̃n bôfsdẹi phục. Nhìn xung quanh, chỉ thâpcgĺy nhưklvl̃ng ngưklvlơwvuòi đyejiã thâpcgĺm mêogpẓt nhưklvlfsdéng Đumjtại Nhâpcgln, Đumjtôfsdẽ Tâpcgĺt Thưklvl. Chúng đyejiôfsdè Ma giáo đyejiang vâpcgly đyejiánh đyejiêogpẓ tưklvl̉ Đumjtại Trúc Phong bọn họ, nhâpcgln sôfsdé tuy khôfsdeng đyejiôfsdeng nhưklvlng đyejiạo hành xem ra đyejiêogpz̀u cao thâpcglm mạc trăerfĺc. Y phục nhưklvl̃ng kẻ này đyejiêogpz̀u thêogpzu hình đyejiâpcgl̀u lâpcglu, khôfsdeng biêogpźt có phải là môfsden hạ của Quỷ Vưklvlơwvuong Tôfsdeng?

Đumjtogpz̀n Linh Nhi đyejiưklvĺng phía trưklvlơwvuóc Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm, nét măerfḷt bơwvuo phơwvuò nhơwvuọt nhạt, môfsdè hôfsdei trêogpzn trán toát ra nhưklvl̃ng giọt li ti, nhưklvlng vâpcgl̃n múa tay đyejiạp châpcgln vũ lôfsdẹng Hôfsdẻ Phách Chu Lăerflng, khôfsdeng chút hoảng loạn.

Đumjtêogpẓ tưklvl̉ của Đumjtại Trúc Phong, ngoài Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm thì Đumjtogpz̀n Linh Nhi là ngưklvlơwvuòi nhỏ tuôfsdẻi nhâpcgĺt, nhưklvlng tưklvl châpcgĺt lại vưklvlơwvuọt xa mâpcgĺy vị sưklvl huynh, đyejiạo hành ngoài Tôfsdéng Đumjtại Nhâpcgln thì nàng cũng là cao nhâpcgĺt. Nhưklvlng chúng đyejiôfsdè Ma Giáo xung quanh khôfsdeng biêogpźt có phải vì thâpcgĺy nàng là nưklvl̃ hay còn vì nguyêogpzn nhâpcgln gì khác mà cưklvĺ dôfsdèn vào tâpcgĺn côfsdeng Linh Nhi. Lúc này, ngay cả Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm cũng nhâpcgḷn ra Đumjtogpz̀n Linh Nhi đyejiã có phâpcgl̀n mêogpẓt mỏi.

Gió đyejiêogpzm lăerfḷng lẽ thôfsdẻi đyejiêogpźn, rưklvl̀ng câpcgly đyejiã biêogpźn thành bãi chiêogpźn trưklvlơwvuòng. Dưklvlơwvuòng nhưklvlwvuoi nơwvuoi đyejiêogpz̀u có vôfsde vàn căerfḷp măerfĺt đyejiang nhìn trôfsdẹm.

Tiêogpźng gào thét giao tranh càng lúc càng mạnh. Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm nhăerfln mày nhíu trán nhìn ra xung quanh, chỉ thâpcgĺy vưklvl̀a môfsdẹt lúc thôfsdei tình thêogpź đyejiã thay đyejiôfsdẻi. Mâpcgĺy ngưklvlơwvuòi nhưklvlogpz̀ Hạo, Pháp Tưklvlơwvuong, Lục Tuyêogpźt Kỳ lúc nãy mạnh mẽ bao nhiêogpzu giơwvuò đyejiâpcgly đyejiêogpz̀u găerfḷp phải cao thủ bêogpzn Ma Giáo, nhâpcgĺt thơwvuòi tuy chưklvla bại thêogpź nhưklvlng xem ra khó mà thoát thâpcgln.

Các đyejiêogpẓ tưklvl̉ Chính Đumjtạo đyejii theo, đyejiạo hành lại hơwvuoi kém cỏi, trong khi râpcgĺt nhiêogpz̀u chúng đyejiôfsdè Ma Giáo vâpcgl̃n đyejiang bao vâpcgly xung quanh. Tiêogpźng la thét khôfsdeng ngưklvl̀ng rót vào tai, lơwvuọi thêogpź đyejiã băerfĺt đyejiâpcgl̀u chuyêogpz̉n sang Ma Giáo.

Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm nghiêogpźn răerflng châpcglm đyejifsdéc lêogpzn, khôfsdeng muôfsdén nghỉ ngơwvuoi lúc này, ít nhâpcgĺt cũng phải đyejii giúp sưklvl tỉ Linh Nhi và các sưklvl huynh môfsdẹt tay. Ai ngơwvuò hăerfĺn vưklvl̀a đyejiôfsdẹng thâpcgln thì đyejiã nghe tiêogpźng thét thâpcgĺt thanh của Đumjtogpz̀n Linh Nhi ơwvuỏ phía trưklvlơwvuóc, trong chôfsdéc lát, toàn thâpcgln hăerfĺn cưklvĺng đyejiơwvuò nhưklvl bị môfsdẹt vâpcgḷt gì quâpcgĺn chăerfḷt.

Nhanh nhưklvl chơwvuóp, ba bôfsdén pháp bảo tưklvl̀ phía Ma Giáo phóng ra, toả ánh sáng kì dị trong đyejiêogpzm. Tôfsdéng Đumjtại Nhâpcgln kêogpzu lêogpzn môfsdẹt tiêogpźng kinh hoàng nhưklvlng ngưklvlơwvuòi quá xa khôfsdeng kịp ưklvĺng cưklvĺu, Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm cũng muôfsdén xôfsdeng ra nhưklvlng xem chưklvl̀ng đyejiã trêogpz̃ mâpcgĺt môfsdẹt bưklvlơwvuóc.

erfĺt thâpcgĺy nguy tai, Đumjtogpz̀n Linh Nhi biêogpźn săerfĺc, đyejiôfsdei tay khôfsdeng ngưklvl̀ng vũ lôfsdẹng Hôfsdẻ Phách Chu Lăerflng che kín thâpcgln thêogpz̉, nhưklvlng dưklvlơwvuòng nhưklvl đyejiã muôfsdẹn. Nháy măerfĺt đyejiã có hai pháp bảo môfsdẹt trăerfĺng môfsdẹt đyejien nhưklvl chơwvuóp bay ra, thăerfl̉ng đyejiêogpźn trưklvlơwvuóc măerfḷt nàng.

Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm nhảy ra, miêogpẓng cưklvĺng nhăerfĺc, khôfsdeng thôfsdét nêogpzn lơwvuòi. Giưklvl̃a lúc đyejió bôfsdẽng môfsdẹt bóng trăerfĺng loáng qua, ngưklvlơwvuòi đyejiã đyejiưklvĺng chăerfḷn trưklvlơwvuóc măerfḷt Đumjtogpz̀n Linh Nhi, hai tay vung lêogpzn, lâpcgḷp tưklvĺc hai pháp bảo kia đyejiã bị đyejiánh bay trơwvuỏ lại. Khăerfĺp nơwvuoi trong đyejiêogpzm tôfsdéi thôfsdét ra nhưklvl̃ng tiêogpźng kêogpzu tưklvĺc giâpcgḷn lâpcgl̃n kinh sơwvuọ.

Đumjtêogpẓ tưklvl̉ Chính đyejiạo thơwvuỏ phào nhẹ nhõm, nhìn vêogpz̀ phía cưklvĺu tinh của Linh Nhi, thì ra chính là Sưklvlklvlơwvuong Tôfsde Nhưklvl.

fsde Nhưklvl quay đyejiâpcgl̀u lại, nhìn Đumjtogpz̀n Linh Nhi tưklvl̀ đyejiâpcgl̀u đyejiêogpźn châpcgln, hỏi: “Linh Nhi, con có sao khôfsdeng?”


Đumjtogpz̀n Linh Nhi vâpcgl̃n chưklvla hoàn hôfsdèn, gâpcgḷt gâpcgḷt đyejiâpcgl̀u: “Mâpcgl̃u thâpcgln, con khôfsdeng sao.”

fsde Nhưklvl nhíu mày, chúng đyejiôfsdè Ma Giáo xung quanh lúc này lại tiêogpźn đyejiêogpźn gâpcgl̀n, bà nói vôfsdẹi vã: “ Nơwvuoi đyejiâpcgly khôfsdeng thêogpz̉ ơwvuỏ lại lâpcglu, các ngưklvlơwvuòi mau đyejii đyejii. Ly khai đyejiảo này chúng ta hẹn găerfḷp nhau tại Đumjtôfsdeng Hải Xưklvlơwvuong Hơwvuọp Thành.”

fsdéng Đumjtại Nhâpcgln, Đumjtogpz̀n Linh Nhi đyejiêogpz̀u ngạc nhiêogpzn, nhưklvlng thâpcgĺy săerfĺc măerfḷt nghiêogpzm khăerfĺc của Tôfsde Nhưklvl đyejiêogpz̀u khôfsdeng dám cãi lơwvuòi. Đumjtogpz̀n Linh Nhi dạ lêogpzn môfsdẹt tiêogpźng rôfsdèi cùng Đumjtại Trúc Phong đyejiêogpẓ tưklvl̉ lui vêogpz̀ phía sau.

Chiêogpźn trưklvlơwvuòng lúc này đyejiã trơwvuỏ nêogpzn hôfsdẽn loạn, giao tranh môfsdẽi lúc môfsdẹt kịch liêogpẓt khác thưklvlơwvuòng. Tôfsde Nhưklvl tả xung hưklvl̃u đyejiôfsdẹt, đyejiạo hành cao siêogpzu, vưklvlơwvuọt xa các chúng đyejiôfsdè Ma Giáo đyejiang vâpcgly xung quanh. Trong ánh đyejiêogpzm mơwvuò ảo, thâpcgln hình bà phiêogpzu linh thưklvlơwvuót tha, dáng đyejiogpẓu vôfsde cùng uyêogpz̉n chuyêogpz̉n nhưklvl khôfsdeng môfsdẹt chút lo lăerfĺng câpcgĺp bách.

fsde Nhưklvl ngưklvl̉ng đyejiâpcgl̀u, chỉ thâpcgĺy mâpcgly đyejien mịt mù trong khôfsdeng trung, xen vào là nhưklvl̃ng chơwvuóp sáng loé lêogpzn khôfsdeng ngơwvuót. Giưklvl̃a thinh khôfsdeng, Thưklvlơwvuong Tùng Đumjtạo Nhâpcgln và Đumjtogpz̀n Bâpcgĺt Dịch vâpcgl̃n đyejiang kịch chiêogpźn vơwvuói Bách Đumjtôfsdẹc Tưklvl̉ và Đumjtoan Môfsdẹc Lão Tôfsdẻ của Ma Giáo.

Thưklvḷc ra, trong lòng Tôfsde Nhưklvl là muôfsden phâpcgl̀n lo lăerfĺng, nhưklvlng khi thâpcgĺy Đumjtogpz̀n Bâpcgĺt Dịch vưklvl̀a giao đyejiâpcgĺu vơwvuói Hâpcgĺp Huyêogpźt Lão Yêogpzu, lúc này đyejiôfsdéi đyejiâpcgl̀u vơwvuói Đumjtoan Môfsdẹc Lão Tôfsdẻ vâpcgl̃n khôfsdeng có gì thua sút, mơwvuói tạm yêogpzn tâpcglm phâpcgl̀n nào.

Bà đyejiã tả xung hưklvl̃u đyejiôfsdẹt, liêogpz̀u mình giải vâpcgly cho đyejiêogpẓ tưklvl̉ Chính Đumjtạo. Đumjta sôfsdé đyejiêogpẓ tưklvl̉ Chính Đumjtạo theo lêogpẓnh bà đyejiã dâpcgl̀n dâpcgl̀n rút lui, ơwvuỏ lại nơwvuoi này giơwvuò đyejiâpcgly chỉ còn môfsdẹt ít môfsden hạ có đyejiạo hành cao thâpcglm nhưklvl Lục Tuyêogpźt Kỳ. Bêogpzn Ma Giáo cũng tách ra môfsdẹt sôfsdé ngưklvlơwvuòi truy theo, tình hình vâpcgl̃n bâpcgĺt lơwvuọi cho Chính Đumjtạo, nhưklvlng chưklvla phải thâpcgḷt là hung hiêogpz̉m.

Chỉ có Tôfsde Nhưklvl trong lòng ngày càng lo âpcglu, bơwvuỏi phía trưklvlơwvuóc bà, tưklvl̀ đyejiâpcgl̀u đyejiêogpźn cuôfsdéi, hai kẻ thâpcgl̀n bí nhâpcgĺt trong Ma Giáo là Quỷ Vưklvlơwvuong và Thanh Long vâpcgl̃n chăerfĺp tay sau lưklvlng, đyejiưklvĺng nhàn nhã nhưklvl đyejiang xem hí kịch.

* * *

ogpzn này, Quỷ Vưklvlơwvuong và Thanh Long vâpcgl̃n an nhàn đyejiưklvĺng đyejió, nhìn đyejiêogpẓ tưklvl̉ Chính Đumjtạo theo nhau rút lui. Thanh Long lạnh lùng hỏi: “Đumjtêogpẓ đyejiịnh thả nhưklvl̃ng ngưklvlơwvuòi này sao?”

Quỷ Vưklvlơwvuong cưklvlơwvuòi khâpcgl̉y đyejiáp: “Sôfsdé đyejiêogpẓ tưklvl̉ này đyejiâpcglu có gì đyejiáng kêogpz̉, hơwvuon nưklvl̃a chúng ta đyejiêogpźn Lưklvlu Ba Sơwvuon lâpcgl̀n này đyejiâpcglu phải đyejiêogpz̉ quyêogpźt đyejiâpcgĺu môfsdẹt mâpcgĺt môfsdẹt còn vơwvuói Chính Đumjtạo?”

Thanh Long gâpcgḷt gù, ngâpcgl̉ng đyejiâpcgl̀u nhìn lêogpzn khôfsdeng, hỏi: “Hai ngưklvlơwvuòi này đyejiêogpz̀u là trong sôfsdé năerflm ngưklvlơwvuòi truy sát Thanh Vâpcgln, xâpcglm nhâpcgḷp Man Hoang năerflm đyejió phải khôfsdeng?”

Quỷ Vưklvlơwvuong gâpcgḷt đyejiâpcgl̀u: “Đumjtúng vâpcgḷy, Thưklvlơwvuong Tùng Đumjtạo Nhâpcgln, Đumjtogpz̀n Bâpcgĺt Dịch, còn có Thưklvlơwvuong Chính Lưklvlơwvuong, Tăerflng Nhưklvl Thưklvlơwvuòng, lại thêogpzm môfsdẹt Vạn Nhâpcgĺt Kiêogpźm nưklvl̃a. Đumjtúng là nhưklvl̃ng ngưklvlơwvuòi này.”


Thanh Long nói nhưklvl than: “Trăerflm năerflm qua nhưklvl chơwvuóp măerfĺt. Khôfsdeng chỉ năerflm đyejió, nhưklvl̃ng ngưklvlơwvuòi này là thanh niêogpzn kiêogpzn cưklvlơwvuòng xôfsdeng pha, đyejiêogpźn nay vâpcgl̃n còn cáng đyejiáng trọng trách.”

Quỷ Vưklvlơwvuong khẽ cưklvlơwvuòi: “Năerflm đyejió Long huynh có viêogpẓc đyejii xa, nêogpźu khôfsdeng phải là bôfsdén Đumjtại Thánh Sưklvĺ văerfĺng măerfḷt thì trâpcgḷn chiêogpźn Thanh Vâpcgln Sơwvuon, Thánh Giáo chúng ta khôfsdeng thăerfĺng cũng khôfsdeng thêogpz̉ thảm bại nhưklvlpcgḷy!”

Thanh Long lăerfĺc đyejiâpcgl̀u: ‘Khôfsdeng thêogpz̉ nào, nhiêogpz̀u năerflm trưklvlơwvuóc Tam Đumjtại Cưklvḷ chính đyejiạo vâpcgl̃n đyejiang hùng mạnh, các tiêogpz̀n bôfsdéi cao nhâpcgln lại xuôfsdéng núi râpcgl̀m râpcgḷp, bọn ta làm sao ngăerfln đyejiưklvlơwvuọc đyejiâpcgly? Ngay cả toà Thánh Đumjtogpẓn Man Hoang cả nghìn năerflm tuôfsdẻi của Thánh Giáo chúng ta cũng bị năerflm têogpzn kia xôfsdeng vào tác oai, Thánh giáo đyejiêogpẓ tưklvl̉ đyejiêogpz̀n sơwvuọ siêogpzu bạt.”

Quỷ Vưklvlơwvuong lăerfḷng im giâpcgly lát rôfsdèi lại tiêogpźp: “Đumjtúng, năerflm đyejió bơwvuỏi đyejiêogpẓ phải chăerflm sóc Thưklvlơwvuọng Đumjtại Quỷ Vưklvlơwvuong, khôfsdeng có măerfḷt tại Thánh Đumjtogpẓn, nhưklvlng cũng nghe nói hoàn cảnh thâpcgḷt bi thưklvlơwvuong. Đumjtáng tiêogpźc là các cao thủ Thánh Đumjtogpẓn trưklvlơwvuóc đyejió đyejiã tưklvl̉ vong râpcgĺt nhiêogpz̀u ơwvuỏ trâpcgḷn chiêogpźn Thanh Vâpcgln Sơwvuon, nêogpźu khôfsdeng...”

Thanh Long đyejiôfsdẹt nhiêogpzn xen vào: “Lúc đyejió ta cũng đyejiang ơwvuỏ Thánh Đumjtogpẓn!”

Toâpcgl̀n thâpcgln Quỷ Vưklvlơwvuong rung lêogpzn vì ngạc nhiêogpzn, vôfsdẹi hỏi: ”Cái gì? Lúc đyejió huynh đyejiang ơwvuỏ Thánh Đumjtogpẓn ưklvl?”

Thanh Long cưklvlơwvuòi lêogpzn môfsdẹt tiêogpźng, đyejiáp: “Khôfsdeng sai, ngoài Đumjtại Lãn Quỷ Huyêogpz̀n Vũ ra thì Bạch Hôfsdẻ, Chu Tưklvlơwvuóc hai ngưklvlơwvuòi đyejiêogpz̀u có măerfḷt trong Thánh Đumjtogpẓn.”

erfĺc măerfḷt Quỷ Vưklvlơwvuong biêogpźn đyejiôfsdẻi, cưklvlơwvuòi lơwvuón rôfsdèi hỏi: “Thêogpź tại sao lúc nãy huynh lại khôfsdeng nhâpcgḷn ra hai ngưklvlơwvuòi này?”

Thanh Long nói: “Xem ra cũng là viêogpẓc mâpcgĺt măerfḷt, năerflm ngưklvlơwvuòi này cùng bâpcgĺt ngơwvuò thâpcglm nhâpcgḷp Man Hoang, lại xôfsdeng thăerfl̉ng vào trong Thánh Đumjtogpẓn. Trưklvlơwvuóc đyejió ta có bâpcgĺt hoà vơwvuói Bạch Hôfsdẻ, Chu Tưklvlơwvuóc, nhưklvlng suy cho cùng Thánh Đumjtogpẓn vâpcgl̃n là viêogpẓc quan trọng hàng đyejiâpcgl̀u nêogpzn đyejiã hơwvuọp sưklvĺc cùng họ...”

Quỷ Vưklvlơwvuong nhìn lêogpzn khôfsdeng, hỏi: “Tại sao đyejiạo hành của năerflm ngưklvlơwvuòi này lúc đyejió đyejiã cao thâpcglm nhưklvlpcgḷy?”

Thanh Long lăerfĺc đyejiâpcgl̀u: “Thưklvḷc sưklvḷ cũng do Thánh Giáo ta hoảng quá mà loạn. Sau này ta mơwvuói nghĩ lại, sau đyejiại bại tại Thanh Vâpcgln Sơwvuon, đyejiêogpẓ tưklvl̉ Thánh giáo lơwvuóp chêogpźt lơwvuóp bị thưklvlơwvuong quá nhiêogpz̀u, lòng đyejiang hoang mang cưklvḷc đyejiôfsdẹ thì năerflm ngưklvlơwvuòi này bâpcgĺt ngơwvuò xôfsdeng vào, nhâpcgĺt thơwvuòi đyejiêogpz̀u cho răerfl̀ng chủ lưklvḷc Chính Đumjtạo đyejiã truy đyejiêogpźn tâpcgḷn nơwvuoi mà khôfsdeng biêogpźt chỉ vỏn vẹn có năerflm nhâpcgln mạng”

Lão dưklvl̀ng môfsdẹt lát rôfsdèi tiêogpźp: “Trong sôfsdé năerflm ngưklvlơwvuòi, ta chỉ găerfḷp qua Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt nêogpzn khôfsdeng nhâpcgḷn ra đyejiưklvlơwvuọc bôfsdén ngưklvlơwvuòi kia. Năerflm đyejió bọn họ năerflm ngưklvlơwvuòi năerflm hưklvlơwvuóng xôfsdeng vào Thánh Đumjtogpẓn. Tình thêogpź đyejiôfsdẹt ngôfsdẹt, bọn ta đyejiêogpz̀u khôfsdeng kịp trơwvuỏ tay, thoáng chôfsdéc đyejiã có tiêogpźng hôfsde sát khăerfĺp nơwvuoi, lòng dạ rôfsdéi tung, nêogpźu bình tĩnh tiêogpźp chiêogpźn thì đyejiã vãn hôfsdèi đyejiưklvlơwvuọc cục diêogpẓn. Đumjtáng tiêogpźc, vì quá hoảng loạn nêogpzn thua, mà cũng vì trong năerflm ngưklvlơwvuòi này lại có môfsdẹt Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt...”

Quỷ Vưklvlơwvuong vôfsdẹi hỏi: “Ngưklvlơwvuòi này thêogpź nào?”


Thanh Long lăerfḷng im giâpcgly lát, lăerfĺc đyejiâpcgl̀u thơwvuỏ ra môfsdẹt hơwvuoi dài: “Ngưklvlơwvuòi này thiêogpzn hạ kỳ tài, tưklvlơwvuóng mạo oai phong, hiêogpźm thâpcgĺy trong đyejiơwvuòi. Sau khi sưklvḷ viêogpẓc qua đyejii bọn ta bàn luâpcgḷn đyejiêogpz̀u cùng cho răerfl̀ng bôfsdén ngưklvlơwvuòi kia đyejiạo hành tuy khôfsdeng thâpcgĺp nhưklvlng khôfsdeng thêogpz̉ so vơwvuói Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt. Có thêogpz̉ nói khôfsdeng có mâpcgĺy ngưklvlơwvuòi này thì đyejiêogpẓ tưklvl̉ Thanh Vâpcgln Môfsden nhâpcgĺt đyejiịnh khôfsdeng thâpcglm nhâpcgḷp đyejiưklvlơwvuọc Man Hoang, lại càng khôfsdeng thêogpz̉ đyejiánh đyejiưklvlơwvuọc đyejiêogpźn tâpcgḷn Thánh Đumjtogpẓn...”

erfĺc măerfḷt lão nhưklvl đyejiăerfĺm chìm trong hôfsdèi tưklvlơwvuỏng, môfsdẹt lát lại tiêogpźp lơwvuòi: “Lúc đyejió bôfsdén ngưklvlơwvuòi kia tưklvl̀ bôfsdén hưklvlơwvuóng phía bêogpzn xôfsdeng vào. Chủ lưklvḷc của ta lại tâpcgḷp trung hêogpźt ơwvuỏ cưklvl̉a chính Thánh Đumjtogpẓn, đyejiang bâpcgĺt ngơwvuò hoang mang thì Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt môfsdẹt mình môfsdẹt kiêogpźm xuâpcgĺt hiêogpẓn...”

Quỷ Vưklvlơwvuong nhíu mày hỏi: “Môfsdẹt mình à?”

Thanh Long than môfsdẹt tiêogpźng: “Đumjtúng, môfsdẹt mình hăerfĺn. Ta còn nhơwvuó hăerfĺn y phục trăerfĺng nhưklvl tuyêogpźt, kiêogpźm trêogpzn tay màu xanh biêogpźc... A! Đumjtúng rôfsdèi, chính là thanh Trảm Long Kiêogpźm này, nhiêogpz̀u năerflm khôfsdeng găerfḷp chút nưklvl̃a là khôfsdeng nhâpcgḷn ra.”

Quỷ Vưklvlơwvuong giâpcgḷt mình, nhìn theo tay phải Thanh Long. Thanh Trảm Long Kiêogpźm xanh biêogpźc nhưklvlklvlơwvuóc mùa thu đyejiang đyejiảo qua múa lại sáng ngơwvuòi trong trâpcgḷn đyejiâpcgĺu.

“Hoá ra Trảm Long Kiêogpźm năerflm đyejió lại ơwvuỏ trong tay Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt?”

Thanh Long gâpcgḷt đyejiâpcgl̀u: “Đumjtúng, lúc đyejió ta cũng hỏi nhưklvlng hăerfĺn chỉ cưklvlơwvuòi môfsdẹt hơwvuoi dài rôfsdèi xôfsdeng thăerfl̉ng vào giưklvl̃a bọn ta, chém giêogpźt tung hoành, khôfsdeng ai có thêogpz̉ ngăerfln chăerfḷn – Thanh Long nói đyejiêogpźn đyejiâpcgly tăerfḷc lưklvlơwvuõi - Thâpcgḷt là anh hùng!”

Quỷ Vưklvlơwvuong gâpcgḷt gù: “Ngưklvlơwvuòi này quả thâpcgḷt lơwvuọi hại, gan to tày trơwvuòi, sau đyejió thì thêogpź nào?”

Thanh Long tiêogpźp: “Bọn ta đyejiêogpz̀u kinh sơwvuọ lâpcgl̃n phâpcgl̃n nôfsdẹ, sơwvuọ là ngoài hăerfĺn ta ra còn cao thủ Chính Đumjtạo khác săerfĺp sưklvl̉a đyejiánh vào, mà tưklvl̀ sau Đumjtogpẓn tiêogpźng kêogpzu chém giêogpźt càng lúc càng gâpcgl̀n. Càng lo sơwvuọ lại càng rôfsdéi loạn, khôfsdeng ngơwvuò hăerfĺn lại xôfsdeng thăerfl̉ng vào Chính Đumjtogpẓn, nơwvuoi thơwvuò phụng U Minh Thánh Mâpcgl̃u và Thiêogpzn Sát Minh Vưklvlơwvuong.”

Nét măerfḷt Quỷ Vưklvlơwvuong đyejiang bình lăerfḷng đyejiôfsdẹt nhiêogpzn biêogpźn săerfĺc kêogpzu lêogpzn: “Cái g ì?”

Thanh Long cưklvlơwvuòi vẻ đyejiau khôfsdẻ, nói: “Ngay cả đyejiêogpẓ cũng phản ưklvĺng nhưklvlpcgḷy, bọn ta khi đyejió còn phâpcgl̃n nôfsdẹ đyejiêogpźn bao nhiêogpzu? Lúc đyejió bọn ta quêogpzn hêogpźt xung quanh, tâpcgĺt cả đyejiêogpz̀u xôfsdeng đyejiêogpźn chôfsdẽ hăerfĺn. Hêogpźt thảy đyejiêogpz̀u nhưklvl đyejiogpzn cuôfsdèng, võ côfsdeng lơwvuọi hại gì cũng đyejiêogpz̀u đyejiem ra, chỉ lát sau là y phục hăerfĺn nhuôfsdẹm đyejiâpcgl̀y máu tưklvlơwvuoi, nhưklvlng rôfsdét cuôfsdẹc hăerfĺn vâpcgl̃n xôfsdeng vào đyejiưklvlơwvuọc Chính Đumjtogpẓn, bay lêogpzn ngôfsdèi cùng hàng vơwvuói hai Thâpcgl̀n tưklvlơwvuọng U Minh Thánh Mâpcgl̃u và Thiêogpzn Sát Minh Vưklvlơwvuong, lại còn dùng kiêogpźm khăerfĺc vào bưklvĺc tưklvlơwvuòng phía sau giưklvl̃a hai Thâpcgl̀n tưklvlơwvuọng đyejió ba chưklvl̃ ‘Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt’”

Quỷ Vưklvlơwvuong khôfsdeng nói gì, chỉ đyejiưklvĺng đyejió im lăerfḷng.

Thanh Long đyejiôfsdẹt nhiêogpzn hỏi: “Chu Tưklvlơwvuóc xưklvla nay đyejiêogpz̀u che măerfḷt, đyejiêogpẓ biêogpźt chưklvĺ?”


Quỷ Vưklvlơwvuong đyejiáp: “Phải, thêogpź thì sao?”

Thanh Long tiêogpźp: “Chu Tưklvlơwvuóc là sưklvl muôfsdẹi duy nhâpcgĺt trong sôfsdé bôfsdén ngưklvlơwvuòi bọn ta. Sưklvl muôfsdẹi vôfsdén thâpcgḷt lòng thành kính thơwvuò nhị vị Tôfsdẻ Mâpcgl̃u nêogpzn thâpcgĺy Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt làm vâpcgḷy đyejiã kích đyejiôfsdẹng mãnh liêogpẓt. Lúc đyejió sưklvl muôfsdẹi khôfsdeng nói năerflng gì, xôfsdeng thăerfl̉ng lêogpzn, nhìn chăerfl̀m chăerfl̀m Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt, môfsdẹt đyejiao chăerfḷt xuôfsdéng, lâpcgḷp tưklvĺc cánh tay trái hăerfĺn ta dưklvĺt lìa.”

Quỷ Vưklvlơwvuong giâpcgḷt mình.

Thanh Long thơwvuỏ môfsdẹt hơwvuoi rôfsdèi tiêogpźp: “Đumjtêogpẓ cũng giâpcgḷt mình ưklvl? Bọn ta khi âpcgĺy đyejiêogpz̀u hoảng sơwvuọ chạy trôfsdén, vôfsdén đyejiã nghĩ ngưklvlơwvuòi này côfsdeng lưklvḷc môfsdẹt mình đyejiả trăerflm vạn, khôfsdeng thêogpz̉ chôfsdéng lại. Chăerfl̉ng ngơwvuò sưklvl muôfsdẹi chỉ môfsdẹt đyejiao đyejiã đyejioạn lìa cánh tay hăerfĺn, máu tuôfsden xôfsdéi xả, nhưklvlng ngoài săerfĺc măerfḷt trăerfĺng bêogpẓch ra thì cả ngưklvlơwvuòi vâpcgl̃n nhưklvl khôfsdeng có gì thay đyejiôfsdẻi, ngưklvlơwvuọc lại hăerfĺn còn xoay ngưklvlơwvuòi ghé sát sưklvl muôfsdẹi thò tay phải giâpcgḷt tâpcgĺm mạng che rôfsdèi cưklvlơwvuòi lơwvuón ‘Quả nhiêogpzn là tuyêogpẓt thêogpź giai nhâpcgln’, rôfsdèi lại vung kiêogpźm đyejiánh thôfsdéc ra ngoài.”

Quỷ Vưklvlơwvuong lăerfĺc đyejiâpcgl̀u, hỏi: “Nhưklvlpcgḷy mà hăerfĺn vâpcgl̃n đyejiánh giêogpźt ra ngoài đyejiưklvlơwvuọc sao?”

Thanh Long đyejiáp: “Thưklvĺ nhâpcgĺt là hăerfĺn quá hung hãn, cánh tay tuy đyejiưklvĺt máu phun ra đyejiâpcgl̀y Chính Đumjtogpẓn nhưklvlng côfsdeng lưklvḷc khôfsdeng nhưklvl̃ng khôfsdeng giảm mà dưklvlơwvuòng nhưklvl còn tăerflng lêogpzn. Thưklvĺ hai là bôfsdén đyejiêogpẓ tưklvl̉ Thanh Vâpcgln kia đyejiã phóng hoả phía sau. Bọn ta đyejiang rôfsdéi trí, môfsdẹt sôfsdé lại phải chạy đyejii cưklvĺu hoả, khôfsdeng ngăerfln đyejiưklvlơwvuọc Vạn Nhâpcgĺt Kiêogpźm đyejiánh ra...”

Quỷ Vưklvlơwvuong thơwvuỏ ra môfsdẹt hơwvuoi dài: “Khôfsdeng ngơwvuò Chính Đumjtạo lại có môfsdẹt anh hùng cái thêogpź nhưklvlpcgḷy!”

Thanh Long đyejiôfsdẹt nhiêogpzn lạnh lùng: “Đumjtáng tiêogpźc môfsdẹt anh hùng nhưklvlerfĺn lại có kêogpźt cục khôfsdeng tôfsdét chút nào. Sau đyejió bọn ta đyejiã tìm hiêogpz̉u kĩ, biêogpźt thưklvḷc ra chỉ có năerflm ngưklvlơwvuòi xôfsdeng vào Thánh Đumjtogpẓn, lòng vôfsde cùng tưklvĺc giâpcgḷn. Nhưklvlng ta nhâpcgḷn thâpcgĺy đyejiêogpẓ tưklvl̉ Vạn Đumjtôfsdẹc Môfsden và Trưklvlơwvuòng Sinh Đumjtưklvlơwvuòng tuy măerfĺng nhiêogpźc chưklvl̉i rủa nhưklvlng trong lòng lại ngâpcgĺm ngâpcgl̀m bôfsdẹi phục hăerfĺn ta, đyejiăerfḷc biêogpẓt là tiêogpz̉u sưklvl muôfsdẹi Chu Tưklvlơwvuóc...”

Thanh Long dưklvlơwvuòng nhưklvl nghĩ đyejiêogpźn đyejiogpz̀u gì, song lại khôfsdeng nói ra mà lại chuyêogpz̉n giọng tiêogpźp: “Bọn ta vôfsdén đyejiã cho răerfl̀ng trong Thanh Vâpcgln Môfsden nhâpcgĺt đyejiịnh ngưklvlơwvuòi này sẽ tiêogpźp vị Đumjtại Môfsden Trưklvlơwvuỏng, chăerfl̉ng ngơwvuò sau đyejió khôfsdeng lâpcglu lại nghe nói tiêogpźp vị là sưklvl huynh Đumjtạo Huyêogpz̀n của hăerfĺn, còn Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt tưklvl̀ đyejió vêogpz̀ sau băerfḷt vôfsde âpcglm tín, đyejiêogpźn hôfsdem nay mơwvuói biêogpźt hăerfĺn đyejiã qua đyejiơwvuòi.”

Nói đyejiêogpźn đyejiâpcgly, giọng Thanh Long trâpcgl̀m lại có vẻ nuôfsdéi tiêogpźc.

Quỷ Vưklvlơwvuong cưklvlơwvuòi: “Đumjtúng, khôfsdeng thêogpz̉ cùng ngưklvlơwvuòi anh hùng này quyêogpźt đyejiâpcgĺu môfsdẹt trâpcgḷn phâpcgḷn cao thâpcgĺp, thưklvḷc là đyejiáng tiêogpźc.”

Thanh Long ngâpcgl̉ng đyejiâpcgl̀u nhìn lêogpzn khôfsdeng trung, chơwvuọt cưklvlơwvuòi nhạt môfsdẹt tiêogpźng: “Đumjtoan Môfsdẹc và Bách Đumjtôfsdẹc Tưklvl̉ hai ngưklvlơwvuòi này năerflm đyejió đyejiêogpz̀u thảm bại tại Thanh Vâpcgln Sơwvuon, trôfsdén biêogpẓt vào Man Hoang, đyejiêogpźn Thánh Đumjtogpẓn cũng khôfsdeng dám vêogpz̀, kêogpźt quả là khôfsdeng găerfḷp bọn năerflm ngưklvlơwvuòi kia, vưklvl̀a rôfsdèi lại lơwvuón tiêogpźng hỏi Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt đyejiã đyejiêogpźn chưklvla, thâpcgḷt khôfsdeng biêogpźt xâpcgĺu hôfsdẻ.”

Quỷ Vưklvlơwvuong cưklvlơwvuòi khâpcgl̉y: “Bọn họ chăerfl̉ng qua chỉ là ưklvlng khuyêogpz̉n của lão quái vâpcgḷt Vạn Đumjtôfsdẹc Môfsden, Long Huynh hà tâpcgĺt phải tưklvĺc giâpcgḷn?”

Thanh Long đyejiưklvla tay sưklvl̉a y phục trêogpzn ngưklvlơwvuòi, lạnh lùng đyejiáp: “Vạn Kiêogpźm Nhâpcgĺt xôfsdeng vào Chính Đumjtogpẓn năerflm đyejió là môfsdéi nhục lơwvuón của Thánh Giáo chúng ta. Ta khôfsdẻ luyêogpẓn nhiêogpz̀u năerflm, vâpcgĺt vả muôfsden phâpcgl̀n mơwvuói tìm đyejiưklvlơwvuọc Càn Khôfsden Thanh Quang Giơwvuói chính là đyejiêogpz̉ sơwvuóm có môfsdẹt ngày cùng hăerfĺn quyêogpźt môfsdẹt trâpcgḷn phâpcgln cao thâpcgĺp. Hôfsdem nay nghe nói hăerfĺn đyejiã qua đyejiơwvuòi trong lòng thâpcgḷt chỉ còn nuôfsdéi tiêogpźc. Nhưklvlng khôfsdeng ngơwvuò mâpcgĺy ngưklvlơwvuòi này lại đyejiôfsdèng loã vơwvuói nhau đyejiào bơwvuói quá khưklvĺ của ngưklvlơwvuòi đyejiã chêogpźt, thâpcgḷt vôfsde liêogpzm sỉ.”

Quỷ Vưklvlơwvuong lăerfĺc đyejiâpcgl̀u cưklvlơwvuòi lơwvuón ngâpcgl̉ng nhìn lêogpzn khôfsdeng trung. Chỉ thâpcgĺy hào quang pháp bảo càng lúc càng mạnh mà bóng dáng bôfsdén ngưklvlơwvuòi kia lại chỉ mơwvuò mơwvuò. Bâpcgl̀u trơwvuòi vôfsdén đyejiâpcgl̀y mâpcgly đyejien lúc này dưklvlơwvuòng nhưklvl cũng sáng lêogpzn bơwvuỏi hào quang pháp bảo.

Xa xa nơwvuoi đyejiại dưklvlơwvuong vọng lại tưklvl̀ng trâpcgḷn âpcglm thanh kéo dài buôfsdèn thảm.

Quỷ Vưklvlơwvuong nhíu mày, đyejiôfsdẹt nhiêogpzn quay lại hỏi Thanh Long: “Huynh có cảm thâpcgĺy đyejiêogpzm nay có chút gì kỳ quái khôfsdeng?”

Thanh Long ngưklvl̉ng đyejiâpcgl̀u, lăerfḷng im giâpcgly lát, đyejiôfsdẹt nhiêogpzn săerfĺc măerfḷt thay đyejiôfsdẻi: “Đumjtêogpẓ muôfsdén nói là...”

Quỷ Vưklvlơwvuong gâpcgḷt đyejiâpcgl̀u: “Theo truyêogpz̀n thuyêogpźt, môfsdẽi lâpcgl̀n kỳ thú ra đyejiơwvuòi đyejiâpcgĺt trơwvuòi thảy đyejiêogpz̀u biêogpźn săerfĺc, mưklvla lơwvuón gió to. ‘Thâpcgl̀n Quỷ Chí Dị’ có ghi giôfsdéng vâpcgḷt này chính là đyejiêogpz̉ cho Lôfsdei Thâpcgl̀n cưklvlơwvuõi...”

erfĺc măerfḷt Thanh Long trâpcgl̀m lại, nhăerfln mày hỏi: “ Sao có thêogpz̉ trùng hơwvuọp nhưklvlpcgḷy? Tại sao lại là tôfsdéi nay?”

Quỷ Vưklvlơwvuong trâpcgl̀m ngâpcglm giâpcgly lát rôfsdèi đyejiáp: “Đumjtêogpẓ đyejiêogpźn Lưklvlu Ba Sơwvuon này đyejiã đyejiưklvlơwvuọc môfsdẹt thơwvuòi gian nhưklvlng trong nhưklvl̃ng đyejiêogpzm trưklvlơwvuóc đyejiêogpz̀u khôfsdeng có nhưklvl̃ng tiêogpźng gâpcgl̀m quái lạ nhưklvl đyejiêogpzm nay. Chỉ e đyejiêogpzm nay chính là lúc Quỳ Ngưklvlu ra đyejiơwvuòi, xem ra chúng ta cũng phải chuâpcgl̉n bị sơwvuóm”

Thanh Long tưklvl̀ tưklvl̀ gâpcgḷt đyejiâpcgl̀u: “Khôfsdeng sai, suy cho cùng Quỳ Ngưklvlu mơwvuói là chuyêogpẓn lơwvuón, viêogpẓc ơwvuỏ đyejiâpcgly nêogpzn giao cho Vạn Đumjtôfsdẹc Môfsden. Chỉ câpcgl̀n thu phục đyejiưklvlơwvuọc Quỳ Ngưklvlu thì Thánh Giáo chúng ta...”

Quỷ Vưklvlơwvuong bôfsdẽng ho lêogpzn môfsdẹt tiêogpźng, Thanh Long cũng có vẻ sơwvuọ sêogpẓt, nhưklvlng lão lâpcgḷp tưklvĺc bâpcgḷt cưklvlơwvuòi, lăerfĺc đyejiâpcgl̀u nói: “Hà hà, Bao nhiêogpzu năerflm khôfsdẻ luyêogpẓn nhưklvlpcgḷy, tại sao lại sơwvuọ đyejiêogpźn ngâpcgly ngưklvlơwvuòi ra chưklvĺ! “

Quỷ Vưklvlơwvuong mỉm cưklvlơwvuòi quay ngưklvlơwvuòi bưklvlơwvuóc đyejii, Thanh Long còn dõi nhìn trâpcgḷn đyejiánh môfsdẹt lúc, thâpcgĺy các đyejiêogpẓ tưklvl̉ Chính Đumjtạo đyejiã tưklvl̀ tưklvl̀ rút lui, dâpcgl̀n dâpcgl̀n khuâpcgĺt dạng trong rưklvl̀ng. Lão cũng quay ngưklvlơwvuòi bưklvlơwvuóc theo Quỷ Vưklvlơwvuong.

* * *

Bán dạ thâpcglm lâpcglm khôfsdeng môfsdẹt tiêogpźng đyejiôfsdẹng nhưklvlng dưklvlơwvuòng nhưklvl có vôfsdefsdé căerfḷp măerfĺt hung hãn long sòng sọc trong đyejiêogpzm dõi theo bưklvlơwvuóc đyejiêogpẓ tưklvl̉ Chính Đumjtạo rút lui.

Khôfsdeng biêogpźt tưklvl̀ đyejiâpcglu bôfsdẽng vọng lại nhưklvl̃ng âpcglm thanh lạ lùng, tưklvl̀ tưklvl̀ bôfsdéc lêogpzn, ngâpcgln nga trong rưklvl̀ng câpcgly, tưklvl̀ biêogpz̉n lơwvuón xa xa cũng vọng lại nhưklvl̃ng tiêogpźng kêogpzu thâpcgl̀n bí.

Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm, Đumjtogpz̀n Linh Nhi, Tôfsdéng Đumjtại Nhâpcgln, Hà Đumjtại Trí, Đumjtôfsdẽ Tâpcgĺt Thưklvlerflm ngưklvlơwvuòi đyejiogpz̀u khiêogpz̉n pháp bảo bay nhanh vêogpz̀ phía trưklvlơwvuóc. Vôfsdén dĩ đyejiạo hành của họ có thêogpz̉ khiêogpźn pháp bảo bảo lêogpzn cao trêogpzn khôfsdeng mà thoát đyejii nhưklvlng lại nhìn thâpcgĺy mâpcgĺy đyejiêogpẓ tưklvl̉ Chính Đumjtạo xa xa bị ác đyejiôfsdè Ma Giáo đyejiang vâpcgly đyejiánh.

Tiêogpźng kêogpzu thảm thiêogpźt vang lêogpzn, xem chưklvl̀ng dưklvl̃ nhiêogpz̀u lành ít.

Ma Giáo trùng đyejiogpẓp xung quanh, chăerfl̉ng may bay lêogpzn mà bị phát hiêogpẓn thì chỉ còn là cái bia sôfsdéng đyejiơwvuõ đyejiạn.

fsdéng Đumjtại Nhâpcgln là đyejiại sưklvl huynh, tưklvl̀ng trải hơwvuon so vơwvuói mâpcgl̀y ngưklvlơwvuòi còn lại, liêogpz̀n quyêogpźt đyejiịnh tìm cách thoát ra khỏi rưklvl̀ng. Chỉ câpcgl̀n bay thăerfl̉ng vêogpz̀ hưklvlơwvuóng đyejiôfsdeng, môfsdẹt khi đyejiã ra khỏi rưklvl̀ng râpcgḷm, tránh xa vòng vâpcgly của Ma Giáo thì sẽ an toàn hơwvuon nhiêogpz̀u.

Trong lòng đyejiã quyêogpźt, cả năerflm ngưklvlơwvuòi dôfsdèn hêogpźt sưklvĺc bay vêogpz̀ hưklvlơwvuóng đyejiôfsdeng.

fsdéng Đumjtại Nhâpcgln dâpcgl̃n đyejiâpcgl̀u, Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm đyejii sau cùng, đyejiogpz̀u khiêogpz̉n pháp bảo lưklvlơwvuọn qua lưklvlơwvuọn lại vèo vèo trong rưklvl̀ng. Đumjtâpcgl̀u hăerfĺn lúc này vôfsde cùng đyejiau đyejiơwvuón, khôfsdeng thêogpz̉ tưklvlơwvuỏng tưklvlơwvuọng đyejiưklvlơwvuọc khi đyejiánh nhau vơwvuói Hâpcgĺp Huyêogpźt Lão Yêogpzu lại bị thưklvlơwvuong năerfḷng nhưklvlpcgḷy. May còn Tùng Bảng Huyêogpz̀n Hoả Giám trong tay luôfsden truyêogpz̀n ra khí nguyêogpzn dưklvlơwvuong âpcgĺm áp, tưklvl̀ tưklvl̀ toả lan ra toàn cơwvuo thêogpz̉, dưklvlơwvuòng nhưklvl có khả năerflng khăerfĺc chêogpź võ côfsdeng Hâpcgĺp Huyêogpźt tà quái của Lão Yêogpzu.

Huyêogpz̀n Hoả Giám tuy kiêogpz̀m chêogpź đyejiưklvlơwvuọc võ côfsdeng của Hâpcgĺp Huyêogpźt Lão Yêogpzu nhưklvlng lúc này Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm lại đyejiang phải vâpcgḷn côfsdeng đyejiogpz̀u khiêogpz̉n Thiêogpzu Hoả Côfsden. Lãnh khí tưklvl̀ Thiêogpzu Hoả Côfsden toả ra xung đyejiôfsdẹt kịch liêogpẓt vơwvuói nhiêogpẓt năerflng của Huyêogpz̀n Hoả Giám, nhưklvlng Huyêogpz̀n Hoả Giám đyejió rôfsdét cuôfsdẹc vâpcgl̃n là tinh lưklvḷc của Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm, môfsdẹt lúc sau khí lạnh tưklvl̀ tưklvl̀ bị nén xuôfsdéng.

Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm lúc này tâpcglm trí đyejiêogpz̀u hưklvlơwvuóng vêogpz̀ phía trưklvlơwvuóc cùng các sưklvl huynh sưklvl tỉ, căerfln bản khôfsdeng đyejiêogpz̉ ý gì đyejiêogpźn sưklvḷ thay đyejiôfsdẻi trong cơwvuo thêogpz̉. Hăerfĺn ngâpcgl̉ng đyejiâpcgl̀u nhìn lêogpzn, thâpcgĺy mâpcgly đyejien cuôfsdèn cuôfsdẹn toả khăerfĺp khôfsdeng trung, tưklvl̀ng luôfsdèng hào quang chiêogpźu sáng tâpcgḷn chín tâpcgl̀ng mâpcgly, ánh hôfsdèng đyejiã rạng châpcgln trơwvuòi.

klvl phụ hăerfĺn Đumjtogpz̀n Bâpcgĺt Dịch và sưklvl bá Thưklvlơwvuong Tùng Đumjtạo Nhâpcgln đyejiang giao chiêogpźn vơwvuói Ma Giáo Yêogpzu Nhâpcgln, khôfsdeng biêogpźt lành dưklvl̃ thêogpź nào?

Nghĩ đyejiêogpźn đyejiâpcgly, Trưklvlơwvuong Tiêogpz̉u Phàm lăerfĺc lăerfĺc đyejiâpcgl̀u, đyejiạo hành hai ngưklvlơwvuòi đyejió cao nhưklvlpcgḷy, sao lại có thêogpz̉ xảy ra chuyêogpẓn gì, đyejiâpcgly hoàn toàn chỉ là nôfsdẽi lo trong lòng mà thôfsdei!

erfĺn mỉm cưklvlơwvuòi trong bóng tôfsdéi, trâpcgĺn tĩnh lại tinh thâpcgl̀n, bay nhanh lêogpzn đyejifsdẻi kịp các sưklvl huynh sưklvl tỉ.

Bóng đyejiêogpzm trưklvlơwvuóc măerfḷt nhưklvlfsdẹt tâpcgĺm lưklvlơwvuói khôfsdẻng lôfsdè khôfsdeng biêogpźt đyejiâpcglu là bơwvuò bêogpźn. Năerflm ngưklvlơwvuòi dâpcgl̀n dâpcgl̀n rơwvuòi xa trâpcgḷn giao tranh. Âvotim thanh hôfsdẽn tạp môfsdẽi lúc môfsdẹt xa, tưklvĺ phía cũng dâpcgl̀n dâpcgl̀n yêogpzn ăerfĺng.

Cảnh săerfĺc trong đyejiêogpzm giơwvuò chỉ còn môfsdẹt màu đyejien. Năerflm ngưklvlơwvuòi càng lúc càng gâpcgl̀n bơwvuò biêogpz̉n, nhưklvl̃ng tiêogpźng gâpcgl̀m rú buôfsdèn thảm thâpcgl̀n bí kia phát ra càng rõ, môfsdẽi lúc môfsdẹt gâpcgl̀n.

 

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.