Tru Tiên

Chương 66 : Vãng sự

    trước sau   
   

Khôtumsng biêqevĺt tưijqq̣ lúc nào, khôtumsng khí bôtums̃ng trơpfmỷ nêqevln ngôtumṣt ngạt, Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch tưijqq̀ tưijqq̀ đjfnhưijqq́ng thăuurh̉ng dâodup̣y, trêqevln măuurḥt lôtumṣ rõ vẻ bâoduṕt đjfnhịnh, nhưijqqng tuyêqevḷt khôtumsng thêqevl̉ biêqevĺt chăuurh́c trong thâodupm tâodupm lão đjfnhang nghĩ nhưijqq̃ng gì.

Tiêqevlu Dâodup̣t Tài im lăuurḥng môtumṣt lúc mơpfmýi nói: “Đonwfqevl̀n sưijqq thúc, viêqevḷc này cháu đjfnhã do dưijqq̣ râoduṕt lâodupu, nhưijqqng nghĩ cho cùng thì cũng chăuurh̉ng hay ho gì nêqevĺu cưijqq́ giâoduṕu sưijqq thúc mãi...”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch hít sâodupu môtumṣt hơpfmyi, khẽ gâodup̣t đjfnhâodup̀u: “Tiêqevlu sưijqq đjfnhqevḷt, ta hiêqevl̉u tâodupm ý của ngưijqqơpfmyi rôtums̀i, thưijqq̣c cảm ơpfmyn ngưijqqơpfmyi râoduṕt nhiêqevl̀u”.

Tiêqevlu Dâodup̣t Tài gâodup̣t đjfnhâodup̀u, nhưijqq đjfnhang hôtums̀i tưijqqơpfmỷng lại chuyêqevḷn gì, châodup̣m rãi nói: “Đonwfqevl̀n sưijqq thúc, cháu thâoduṕy Trưijqqơpfmyng sưijqq đjfnhêqevḷ măuurḥc dù có quan hêqevḷ vơpfmýi yêqevlu nưijqq̃ của ma giáo, nhưijqqng cũng chưijqqa tơpfmýi mưijqq́c sa vào tà đjfnhạo. Có đjfnhqevl̀u ngưijqqơpfmỳi trong ma giáo âodupm hiêqevl̉m đjfnhôtumṣc ác, Trưijqqơpfmyng sưijqq đjfnhêqevḷ tuôtums̉i còn trẻ, sơpfmỵ khôtumsng tránh khỏi nguy hiêqevl̉m”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch hưijqq̀ môtumṣt tiêqevĺng, trêqevln măuurḥt nhưijqq phủ môtumṣt lơpfmýp sưijqqơpfmyng mơpfmỳ, lạnh lùng nói: “Têqevln súc sanh đjfnhó, đjfnhêqevl̉ ta vêqevl̀ sẽ giáo huâoduṕn nó!”


Tiêqevlu Dâodup̣t Tài ngưijqqơpfmýc nhìn Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch, khẽ nói: “Đonwfqevl̀n sưijqq thúc, cháu có lơpfmỳi này, khôtumsng biêqevĺt...”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch gâodup̣t đjfnhâodup̀u: “Ngưijqqơpfmyi cưijqq́ nói”.

Tiêqevlu Dâodup̣t Tài bèn thưijqqa: “Đonwfqevl̀n sưijqq thúc, sơpfmỷ dĩ cháu thưijqqa vơpfmýi sưijqq thúc vêqevl̀ chuyêqevḷn của Trưijqqơpfmyng sưijqq đjfnhêqevḷ là mong sưijqq thúc biêqevĺt mà xưijqq̉ lý, đjfnhêqevl̉ trưijqqơpfmýc măuurh́t vụ viêqevḷc khôtumsng trơpfmỷ nêqevln nghiêqevlm trọng. Thưijqqơpfmyng Tùng sưijqq thúc quản viêqevḷc hình phạt của Thanh Vâodupn Môtumsn chúng ta tính khí cưijqqơpfmyng cưijqqơpfmỳng, nóng nảy, nêqevĺu lơpfmỹ mà biêqevĺt đjfnhưijqqơpfmỵc viêqevḷc này, chỉ e Trưijqqơpfmyng sưijqq đjfnhêqevḷ... Có đjfnhqevl̀u dù sao hăuurh́n cũng là đjfnhêqevḷ tưijqq̉ của sưijqq thúc, bao năuurhm qua chăuurh́c hăuurh̉n sưijqq thúc cũng tôtums̉n hao khôtumsng ít tâodupm huyêqevĺt vì hăuurh́n, nêqevĺu sưijqq̣ vụ trơpfmỷ nêqevln trâodup̀m trọng thì sưijqq thúc và Thưijqqơpfmyng Tùng sưijqq thúc cũng khó ăuurhn khó nói. Thêqevĺ nêqevln...”, Tiêqevlu Dâodup̣t Tài hạ giọng nói nhỏ, “Nêqevĺu Trưijqqơpfmyng sưijqq đjfnhêqevḷ khôtumsng phạm phải nhưijqq̃ng tôtumṣi lôtums̃i nghiêqevlm trọng, chỉ câodup̀n sưijqq thúc đjfnhóng cưijqq̉a dạy dôtums̃ hăuurh́n môtumṣt châodup̣p, thiêqevĺt nghĩ cũng là đjfnhủ rôtums̀i”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch ngâodup̉ng đjfnhâodup̀u, ngăuurh́m nhìn sưijqq đjfnhqevḷt của mình môtumṣt cách chăuurhm chú, gâodup̣t gù nói: “Tiêqevlu sưijqq đjfnhqevḷt, cháu quả nhiêqevln là có phong cách của bâodup̣c đjfnhại tưijqqơpfmýng, khôtumsng uôtums̉ng côtumsng chưijqqơpfmỷng môtumsn sưijqq huynh quan tâodupm coi trọng. Xem ra chưijqq́c vụ chưijqqơpfmỷng môtumsn trong tưijqqơpfmyng lai ăuurh́t sẽ thuôtumṣc vêqevl̀ cháu”.

Tiêqevlu Dâodup̣t Tài hơpfmyi cúi đjfnhâodup̀u, nói: “Đonwfqevl̀n sưijqq thúc, ngưijqqơpfmỳi quá khen cháu rôtums̀i”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch thâodup̀n săuurh́c đjfnhã trơpfmỷ lại bình thưijqqơpfmỳng, cưijqqơpfmỳi nhẹ: “Khá lăuurh́m! Vâodup̣y cháu cũng nghỉ đjfnhi. Hảo ý của cháu, Đonwfại Trúc Phong ta sẽ ghi nhâodup̣n”.

Chăuurh̉ng biêqevĺt vôtums tình hay hưijqq̃u ý, Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch bôtums̃ng nhưijqq nhâoduṕn mạnh khi nói đjfnhêqevĺn ba tưijqq̀ “Đonwfại Trúc Phong”.

Tiêqevlu Dâodup̣t Tài dưijqqơpfmỳng nhưijqq khôtumsng đjfnhêqevl̉ ý đjfnhêqevĺn ngưijqq̃ đjfnhqevḷu trong câodupu nói đjfnhó, cưijqqơpfmỳi nói: “Sưijqq thúc lại khách khí rôtums̀i”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch khẽ gâodup̣t đjfnhâodup̀u môtumṣt cái, xoay mình trơpfmỷ đjfnhi.

***

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch, tay chăuurh́p sau lưijqqng, đjfnhưijqq́ng lăuurḥng hôtums̀i lâodupu nơpfmyi rưijqq̀ng câodupy tĩnh mịch.

Đonwfêqevlm vêqevl̀ khuya, bâodup̀u trơpfmỳi lâoduṕp lánh muôtumsn vàn tinh tú. Trăuurhng đjfnhã lêqevln cao, ánh trăuurhng xuyêqevln qua nhưijqq̃ng tán câodupy râodup̣m rạp um tùm, chiêqevĺu xuôtumśng thâodupn hình Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch. Tưijqq̀ trong bóng tôtumśi nhìn ra, thâoduṕy nơpfmyi châodupn mày lão nhưijqqpfmyi nhíu lại, rõ ràng đjfnhang suy nghĩ chuyêqevḷn gì lung lăuurh́m.

Đonwfúng lúc đjfnhó, phía sau chơpfmỵt vang lêqevln nhưijqq̃ng tiêqevĺng châodupn bưijqqơpfmýc.


Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch quay nhìn vêqevl̀ phía sau, đjfnhôtumṣt nhiêqevln thâodupn hình khẽ run lêqevln, kinh ngạc: “Là nàng à?”

Ngưijqqơpfmỳi mơpfmýi tơpfmýi chính là thêqevlijqq̉ của lão, Tôtums Nhưijqq. Chỉ thâoduṕy trong màn đjfnhêqevlm thanh văuurh́ng, nàng lăuurḥng lẽ bưijqqơpfmýc tơpfmýi, trong khoảnh khăuurh́c tưijqq̣a hôtums̀ mọi sưijqq̣ chú ý đjfnhêqevl̀u đjfnhôtums̉ dôtums̀n vêqevl̀ phía nàng.

ijqqơpfmỳng nhưijqq bao nhiêqevlu năuurhm tháng khôtumsng có ý nghĩa gì vơpfmýi săuurh́c đjfnhẹp của nàng.

tums Nhưijqq tiêqevĺn lại gâodup̀n, nhìn Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch, miêqevḷng thoáng hiêqevḷn nét cưijqqơpfmỳi, nói: “Vưijqq̀a rôtums̀i huynh mơpfmýi vêqevl̀ tơpfmýi nơpfmyi đjfnhã kêqevlu Tiêqevl̉u Phàm ra đjfnhâodupy, nhưijqqng nó khôtumsng có ơpfmỷ nhà, muôtumṣi đjfnhã cho phép nó đjfnhi găuurḥp Đonwfại lưijqq̣c tôtumsn giả ơpfmỷ Kim Cưijqqơpfmyng môtumsn môtumṣt lát, giơpfmỳ chăuurh́c cũng săuurh́p vêqevl̀ tơpfmýi đjfnhâodupy rôtums̀i”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch khe khẽ gâodup̣t đjfnhâodup̀u, nhìn Tôtums Nhưijqq nhưijqq muôtumśn nói đjfnhqevl̀u gì nhưijqqng rôtums̀i lại thôtumsi.

tums Nhưijqq dịu dàng nói: “Huynh tưijqq̀ lúc đjfnhi găuurḥp Tiêqevlu Dâodup̣t Tài vêqevl̀, măuurḥt cưijqq́ đjfnhăuurhm đjfnhăuurhm chiêqevlu chiêqevlu, phải chăuurhng đjfnhã có chuyêqevḷn gì xảy ra?”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch thơpfmỷ dài môtumṣt cái, da măuurḥt nhưijqq dãn ra, nơpfmỷ môtumṣt nụ cưijqqơpfmỳi nói: “Ta sơpfmým đjfnhã biêqevĺt là khôtumsng thêqevl̉ qua đjfnhưijqqơpfmỵc măuurh́t muôtumṣi”. Nói rôtums̀i, lão đjfnhem viêqevḷc găuurḥp Tiêqevlu Dâodup̣t Tài và chuyêqevḷn của Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm ra sao, lâodup̀n lưijqqơpfmỵt kêqevl̉ hêqevĺt vơpfmýi Tôtums Nhưijqq.

tums Nhưijqq chỉ im lăuurḥng lăuurh́ng nghe, trâodup̀m ngâodupm môtumṣt hôtums̀i mơpfmýi lăuurh́c đjfnhâodup̀u nói: “Trưijqqơpfmýc tiêqevln tạm chưijqqa nói đjfnhêqevĺn chuyêqevḷn Tiêqevl̉u Phàm có quan hêqevḷ vơpfmýi con gái của quỷ vưijqqơpfmyng ma giáo là thâodup̣t hay giả, theo nhưijqq̃ng gì muôtumṣi cảm nhâodup̣n đjfnhưijqqơpfmỵc vêqevl̀ con ngưijqqơpfmỳi của Tiêqevl̉u Phàm, nêqevĺu có ai đjfnhó nói nó đjfnhã gia nhâodup̣p ma giáo, hay thâodup̣m chí là gian têqevĺ của ma giáo cài vào Thanh Vâodupn Môtumsn của chúng ta, thì muôtumṣi tuyêqevḷt nhiêqevln khôtumsng thêqevl̉ tin là thâodup̣t.”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch ưijqq̀ hưijqq̃ môtumṣt tiêqevĺng: “Đonwfqevl̀u đjfnhó khôtumsng câodup̀n muôtumṣi nói thì ta cũng biêqevĺt. Có đjfnhqevl̀u, ta tưijqq̀ trưijqqơpfmýc tơpfmýi giơpfmỳ thu nhâodup̣n 6 đjfnhôtums̀ đjfnhêqevḷ, tưijqq̀ lão đjfnhại tơpfmýi lão lục, cho tơpfmýi nay chưijqqa tưijqq̀ng gâodupy ra chuyêqevḷn gì, cũng chưijqqa đjfnhêqevl̉ ta phải lo phiêqevl̀n bao giơpfmỳ”.

tums Nhưijqq nhìn lão cưijqqơpfmỳi nói: “Bâoduṕt quá tưijqq̀ lão đjfnhại tơpfmýi lão lục, cũng chăuurh̉ng có ai giôtumśng hăuurh́n ta, tại kỳ Thâoduṕt mạch đjfnhại thí thưijqq̣c đjfnhã khiêqevĺn huynh mơpfmỷ mày mơpfmỷ măuurḥt!”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch cưijqq́ng họng, nhưijqqng ngoài măuurḥt khôtumsng muôtumśn tỏ ra là mình đjfnhã thua cuôtumṣc, tưijqq́c thì làm bôtumṣ khinh khỉnh, nói: “Dẹp, thêqevĺ mà cũng gọi là mơpfmỷ mày mơpfmỷ măuurḥt đjfnhưijqqơpfmỵc sao? Bị ngưijqqơpfmỳi ta dùng sâoduṕm chơpfmýp đjfnhánh cho cháy thui nhưijqq cục đjfnhá thì có!”

tums Nhưijqqodup̣t cưijqqơpfmỳi khúc khích: “Ôphwvi, Đonwfqevl̀n sưijqq huynh của muôtumṣi ơpfmyi, nhơpfmý hôtums̀i 300 năuurhm trưijqqơpfmýc, huynh cũng tham dưijqq̣ Thâoduṕt mạch đjfnhại thí, oai phong lăuurh́m, bâoduṕt quá cũng chưijqqa vào tơpfmýi vòng bôtumśn ngưijqqơpfmỳi!”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch bị thêqevlijqq̉ lôtumsi chuyêqevḷn cũ ra trêqevlu, tưijqq́c thì trơpfmỷ nêqevln lúng túng, cáu kỉnh cãi lại: “Ta nêqevĺu khôtumsng phải... nêqevĺu khôtumsng phải là do tâodupm lý có vâoduṕn đjfnhêqevl̀, đjfnhêqevlm hôtumsm trưijqqơpfmýc cuôtumṣc tỉ thí còn chạy đjfnhi tìm muôtumṣi, rủ muôtumṣi trôtumśn lêqevln Hôtums̀ng kiêqevl̀u trêqevln Thôtumsng Thiêqevln Phong ngăuurh́m trăuurhng sao, thưijqq́c trăuurh́ng cả đjfnhêqevlm, sơpfmým hôtumsm sau thưijqqơpfmỵng đjfnhài, đjfnhêqevĺn cả môtumṣt chút tinh thâodup̀n cũng khôtumsng có, thưijqq̉ hỏi làm sao Vạn sưijqq huynh xưijqq́ng đjfnháng làm đjfnhôtumśi thủ của ta chưijqq́?”


“Ôphwv́i chà...” Tôtums Nhưijqq khẽ bĩu môtumsi, nhưijqqng săuurh́c măuurḥt đjfnhã hơpfmyi ưijqq̉ng hôtums̀ng, lôtumṣ vẻ ôtumsn nhu vôtums hạn, tưijqqơpfmỷng nhưijqq đjfnhang hôtums̀i nhơpfmý lại nhưijqq̃ng ngày đjfnhâodup̀u hai ngưijqqơpfmỳi mơpfmýi lén lút hẹn hò vơpfmýi nhau, nói: “Vạn sưijqq huynh quả là kỳ tài trơpfmỳi sinh, thôtumsng minh tuyêqevḷt đjfnhỉnh, trong khăuurh́p lưijqq́a huynh muôtumṣi chúng ta khi âoduṕy, trưijqq̀ Đonwfạo Huyêqevl̀n chưijqqơpfmỷng môtumsn sưijqq huynh ra, thì đjfnhạo pháp tu hành khôtumsng ai bì kịp. Chàng khi đjfnhó mơpfmýi săuurh́p vào tơpfmýi vòng bôtumśn ngưijqqơpfmỳi thì sưijqq phụ chàng đjfnhã cưijqqơpfmỳi khôtumsng ngâodup̣m miêqevḷng lại đjfnhưijqqơpfmỵc rôtums̀i, lại còn tính chuyêqevḷn đjfnhánh bại cả Vạn sưijqq huynh nưijqq̃a sao?”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch cưijqqơpfmỳi ha hả, rõ ràng tâodupm trạng đjfnhã trơpfmỷ nêqevln râoduṕt vui vẻ: “Vạn sưijqq huynh tâoduṕt nhiêqevln là đjfnhạo pháp hơpfmyn ta xa, nhưijqqng mà năuurhm đjfnhó trong hai ngưijqqơpfmỳi thì nàng lại chọn ta, rõ ràng là ta phải có chôtums̃ hơpfmyn huynh âoduṕy!”

tums Nhưijqq liêqevĺc xéo lão, đjfnháp: “Khi âoduṕy chăuurh̉ng biêqevĺt ma xui quỷ khiêqevĺn thêqevĺ nào, che măuurh́t bịt tai thiêqevĺp, chọn nhâodup̀m phải anh chôtums̀ng nhưijqq chàng”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch nghe vâodup̣y chăuurh̉ng hêqevl̀ tưijqq́c giâodup̣n, trái lại chỉ nhìn thêqevlijqq̉ cưijqqơpfmỳi ha hả, ánh măuurh́t tràn đjfnhâodup̀y hạnh phúc, thôtumśt nhiêqevln giang tay kéo thâodupn thêqevl̉ mêqevl̀m mại của Tôtums Nhưijqq vào lòng.

tums Nhưijqq trưijqq̀ng măuurh́t măuurh́ng khẽ: “Chưijqq̀ng này tuôtums̉i đjfnhâodup̀u rôtums̀i còn làm trò quỷ! Tiêqevl̉u Phàm săuurh́p tơpfmýi đjfnhâodupy rôtums̀i, nó mà thâoduṕy chúng ta thêqevĺ này thì còn gì là thêqevl̉ diêqevḷn!”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch chỉ cưijqqơpfmỳi khôtumsng nói, Tôtums Nhưijqq khe khẽ cúi đjfnhâodup̀u, cũng khôtumsng có ý gì muôtumśn thoát ra.

Đonwfêqevlm trong nhưijqqijqqơpfmýc, tịnh văuurh́ng bôtumśn bêqevl̀. Gió đjfnhêqevlm mơpfmyn man ve vuôtumśt cành lá trêqevln cao.

Cả khu rưijqq̀ng chìm trong an tĩnh.

Sau môtumṣt lát bôtums̃ng nghe Tôtums Nhưijqq nói: “Kỳ thưijqq̣c, muôtumṣi thâoduṕy bôtumṣ dạng của Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm bâodupy giơpfmỳ râoduṕt giôtumśng vơpfmýi huynh khi âoduṕy”, nói đjfnhêqevĺn đjfnhâodupy, nàng ngâodup̉ng đjfnhâodup̀u nhìn phu quâodupn, “Huynh có cảm giác đjfnhó khôtumsng?”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch ngâodup̉n ra: “Chăuurh̉ng thâoduṕy gì cả...”

tums Nhưijqqijqqơpfmỳi nói: “Thái đjfnhôtumṣ vưijqq̀a rôtums̀i của huynh là nghĩa gì vâodup̣y? Thưijqq̣c sưijqq̣ khi âoduṕy huynh cũng giôtumśng hêqevḷt nhưijqq Tiêqevl̉u Phàm bâodupy giơpfmỳ, cái bôtumṣ dạng khơpfmỳ khơpfmỳ khạo khạo đjfnhó, mọi ngưijqqơpfmỳi đjfnhêqevl̀u nghĩ huynh chăuurh̉ng thêqevl̉ nào sánh kịp vơpfmýi các huynh đjfnhêqevḷ đjfnhôtums̀ng môtumsn tưijqq châoduṕt cưijqq̣c tôtumśt. Thêqevĺ nhưijqqng cuôtumśi cùng tại Đonwfại Trúc Phong này thì ngưijqqơpfmỳi có thành tưijqq̣u cao nhâoduṕt lại chính là huynh, đjfnhạo pháp cao cưijqqơpfmỳng nhâoduṕt cũng là huynh, sau cùng sưijqq phụ huynh cũng truyêqevl̀n lại vị trí thủ tọa cho huynh đjfnhó thôtumsi”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch âodup̣m ưijqq̀ trong miêqevḷng: “Kêqevl̉ ra khi đjfnhó ta cũng khơpfmỳ khạo thâodup̣t”.

tums Nhưijqqijqqơpfmỳi khúc khích, lăuurh́c đjfnhâodup̀u nói: “Huynh âoduṕy! Già đjfnhâodup̀u rôtums̀i, da măuurḥt quả cũng dày hơpfmyn nhiêqevl̀u, còn dám nói mình khôtumsng hiêqevl̉u nưijqq̃a hay thôtumsi!”, đjfnhoạn cúi đjfnhâodup̀u khẽ tiêqevĺp, “Bâoduṕt quá trong trưijqqơpfmỳng hơpfmỵp của Tiêqevl̉u Phàm, muôtumṣi khôtumsng tin là huynh khôtumsng nhìn ra, biêqevl̉u hiêqevḷn của hăuurh́n trong 12 năuurhm qua, tâoduṕt nhiêqevln khôtumsng đjfnhưijqqơpfmỵc tôtumśt nhưijqqodupm Kinh Vũ hay Lục Tuyêqevĺt Kỳ vôtumśn tưijqq châoduṕt thôtumsng tuêqevḷ, nhưijqqng cũng khôtumsng thêqevl̉ nói là ngôtumśc nghêqevĺch, muôtumṣi nghĩ ít nhâoduṕt nó cũng khá hơpfmyn trình đjfnhôtumṣ trung bình. Chỉ có đjfnhqevl̀u mâoduṕy năuurhm đjfnhâodup̀u tiêqevln, nó bị huynh thơpfmỳ ơpfmy khôtumsng quan tâodupm đjfnhêqevĺn, lâodupu dâodup̀n trong thâodupm tâodupm cảm thâoduṕy tưijqq̣ ti, đjfnhâodupm ra tơpfmýi giơpfmỳ vâodup̃n cưijqq́ thăuurh̉ng đjfnhơpfmy châodup̣m chạp nhưijqqodupy gôtums̃ vâodup̣y”.


Nói tơpfmýi đjfnhó, Tôtums Nhưijqqijqq̣a hôtums̀ nhưijqqtums̀i tưijqqơpfmỷng lại đjfnhqevl̀u gì, trâodup̀m măuurḥc môtumṣt lát mơpfmýi tiêqevĺp tục: “Nhưijqqng muôtumṣi quả thâodup̣t nghĩ khôtumsng ra, tại sao năuurhm đjfnhó Tiêqevl̉u Phàm mơpfmýi tu luyêqevḷn Thái Cưijqq̣c Huyêqevl̀n Thanh đjfnhạo tơpfmýi tâodup̀ng thưijqq́ nhâoduṕt, đjfnhạo pháp còn thôtums thiêqevl̉n, vâodup̣y mà đjfnhã có thêqevl̉ ngang ngưijqq̉a vơpfmýi đjfnhôtums̀ng đjfnhạo có thơpfmỳi gian tu luyêqevḷn lâodupu hơpfmyn nó vài ba lâodup̀n?”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch lăuurh́c đjfnhâodup̀u, thơpfmỷ dài nhưijqq muôtumśn trút bỏ hêqevĺt phiêqevl̀n muôtumṣn trong lòng, châodup̣m rãi nói: “Hiêqevḷn giơpfmỳ nghĩ mâoduṕy chuyêqevḷn đjfnhó cũng chăuurh̉ng ích gì, lát nưijqq̃a khi lão thâoduṕt tơpfmýi đjfnhâodupy, ta tưijqq̣ nhiêqevln sẽ hỏi hăuurh́n cho rõ xem thơpfmỳi gian gâodup̀n đjfnhâodupy hăuurh́n đjfnhã ơpfmỷ đjfnhâodupu, khôtumsng chưijqq̀ng sẽ gơpfmỵi mơpfmỷ thêqevlm đjfnhưijqqơpfmỵc nhiêqevl̀u tình tiêqevĺt mà chúng ta chưijqqa biêqevĺt”.

tums Nhưijqq liêqevĺc nhìn lão, tủm tỉm: “Huynh khôtumsng phải muôtumśn dùng cái bôtumṣ măuurḥt hung thâodup̀n ác sát này đjfnhêqevl̉ câodup̣t vâoduṕn nó đjfnhâoduṕy chưijqq́? Chỉ sơpfmỵ nó chưijqqa nói đjfnhưijqqơpfmỵc câodupu nào thì đjfnhã bị huynh làm cho sơpfmỵ cưijqq́ng cả lưijqqơpfmỹi rôtums̀i!”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch gâodup̣t gù: “Sao ta lại khôtumsng biêqevĺt chưijqq́, chăuurh̉ng qua đjfnhôtumsi khi tâodupm lý khôtumsng đjfnhưijqqơpfmỵc thoải mái, bôtumṣc phát ra ngoài, mơpfmýi thành bôtumṣ dạng nhưijqqodup̀y”.

tums Nhưijqq cả cưijqqơpfmỳi: “Kỳ thưijqq̣c muôtumṣi cũng biêqevĺt huynh coi nó là đjfnhêqevḷ tưijqq̉ có tiêqevl̀n đjfnhôtums̀ xán lạn nhâoduṕt của mình, muôtumśn nó khôtumsng chỉ tiêqevĺn bôtumṣ vưijqqơpfmỵt bâodup̣c vêqevl̀ đjfnhạo pháp mà còn cả trong cách đjfnhôtumśi nhâodupn xưijqq̉ thêqevĺ hàng ngày, mong nó đjfnhưijqqơpfmỵc nhưijqq bọn Têqevl̀ Hạo, Tiêqevlu Dâodup̣t Tài, có thêqevl̉ đjfnhạt đjfnhưijqqơpfmỵc thành tưijqq̣u nhưijqqtumṣt trong hai kẻ đjfnhó, ngõ hâodup̀u tưijqqơpfmyng lai...” Tơpfmýi đjfnhó, nàng bôtums̃ng khe khẽ thơpfmỷ dài, trâodup̀m ngâodupm khôtumsng nói nưijqq̃a.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch im lăuurḥng môtumṣt lát mơpfmýi thôtumśt lêqevln: “Làm sao nàng biêqevĺt?”

tums Nhưijqq nhìn lão, tưijqq̣a hôtums̀ do dưijqq̣ môtumṣt chút, đjfnhoạn trả lơpfmỳi: “Bâoduṕt Dịch, tính cách của huynh... suôtumśt bâoduṕy nhiêqevlu năuurhm qua, muôtumṣi chưijqqa bao giơpfmỳ thâoduṕy huynh nhưijqqodup̣y kêqevl̉ tưijqq̀ khi xảy ra chuyêqevḷn của Vạn sưijqq huynh, vì thêqevĺ...”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch trâodup̀m măuurḥc giâodupy lát, châodup̀m châodup̣m gâodup̣t đjfnhâodup̀u: “Ta hiêqevl̉u ý muôtumṣi rôtums̀i, bâoduṕt tâoduṕt phải nói nưijqq̃a”.

tums Nhưijqq nhìn lão môtumṣt lát, đjfnhôtumṣt nhiêqevln bâodup̣t cưijqqơpfmỳi: “Nêqevĺu Tiêqevl̉u Phàm mà biêqevĺt đjfnhưijqqơpfmỵc sưijqq phụ nó lúc nào cũng quan tâodupm đjfnhêqevĺn nó nhưijqq thêqevĺ này, đjfnhăuurḥt biêqevĺt bao kỳ vọng to lơpfmýn vào nó, khôtumsng biêqevĺt thăuurh̀ng bé sẽ vui sưijqqơpfmýng đjfnhêqevĺn thêqevĺ nào”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch hưijqq̀ môtumṣt tiêqevĺng, lại làm ra bôtumṣ măuurḥt khinh khỉnh, quay đjfnhi vêqevlnh măuurḥt nói: “Ta mà đjfnhăuurḥt kỳ vọng lơpfmýn lao vào cái thăuurh̀ng đjfnhâodup̀u đjfnhâoduṕt âoduṕy à? Ơchhẻ đjfnhó mà mơpfmy!”

tums Nhưijqq ơpfmỷ phía sau lưijqqng lão bâoduṕm bụng cưijqqơpfmỳi tủm tỉm, chơpfmỵt nhâodup̣n ra trưijqqơpfmỵng phu vâodup̃n còn đjfnhang năuurh́m chăuurḥt tay mình, trong lòng bôtums̃ng vôtums cùng âoduṕm áp thiêqevĺt tha, thâoduṕy tính cách của lão đjfnhã ba trăuurhm năuurhm qua rôtums̀i mà vâodup̃n chăuurh̉ng thay đjfnhôtums̉i môtumṣt tí tẹo nào.

Nàng im lăuurḥng mỉm cưijqqơpfmỳi, khẽ năuurh́m chăuurḥt tay chôtums̀ng.

***

Lại nói Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm cùng Tôtumśng Đonwfại Nhâodupn sau khi tưijqq̀ biêqevḷt sưijqq phụ của Thạch Đonwfâodup̀u là Đonwfại lưijqq̣c tôtumsn giả đjfnhêqevl̉ quay trơpfmỷ vêqevl̀, bêqevln tai vâodup̃n còn phảng phâoduṕt tiêqevĺng cưijqqơpfmỳi hỉ hả của Thạch Đonwfâodup̀u. Phía trưijqqơpfmýc chỉ thâoduṕy màn đjfnhêqevlm sâodupu thăuurh̉m, trưijqq̀ vài đjfnhêqevḷ tưijqq̉ lác đjfnhác đjfnhưijqq́ng canh phòng, còn lại mọi ngưijqqơpfmỳi ai nâoduṕy đjfnhêqevl̀u đjfnhã quay vêqevl̀ nghỉ ngơpfmyi.

Chưijqq̀ng tơpfmýi khi săuurh́p vêqevl̀ tơpfmýi cưijqq̉a sơpfmyn đjfnhôtumṣng của Đonwfại Trúc Phong, Tôtumśng Đonwfại Nhâodupn trong lòng vâodup̃n cảm thâoduṕy có chôtums̃ khôtumsng thoải mái, bèn quay sang Tiêqevl̉u Phàm hỏi: “Tiêqevl̉u Phàm, mâoduṕy lơpfmỳi lúc nãy ta nói vơpfmýi đjfnhêqevḷ, đjfnhã nhơpfmý kỹ cả rôtums̀i chưijqq́?”

Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm đjfnháp: “Đonwfêqevḷ nhơpfmý rôtums̀i, sưijqq huynh”.

tumśng Đonwfại Nhâodupn khẽ gâodup̣t đjfnhâodup̀u, nói: “Ta khôtumsng biêqevĺt sưijqq phụ có chuyêqevḷn gì vơpfmýi đjfnhêqevḷ, nhưijqqng hôtums̀i nãy sau khi sưijqq phụ đjfnhi găuurḥp Tiêqevlu Dâodup̣t Tài sưijqq huynh vêqevl̀, ta thâoduṕy hai lôtumsng mày của ngưijqqơpfmỳi cưijqq́ nhíu cả lại, chăuurh́c chăuurh̉ng phải chuyêqevḷn tôtumśt lành gì đjfnhâodupu”.

Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm im lăuurḥng khôtumsng nói gì, nhưijqqng trong lòng cảm thâoduṕy râoduṕt lo lăuurh́ng, khôtumsng biêqevĺt có phải Tiêqevlu Dâodup̣t Tài đjfnhã đjfnhem chuyêqevḷn mình và Bích Dao ra nói vơpfmýi sưijqq phụ rôtums̀i khôtumsng. Nêqevĺu quả nhưijqqodup̣y thì lát nưijqq̃a khi sưijqq phụ truy vâoduṕn, hăuurh́n thưijqq̣c sưijqq̣ chăuurh̉ng biêqevĺt giải thích thêqevĺ nào.

tumśng Đonwfại Nhâodupn thâoduṕy Tiêqevl̉u Phàm khôtumsng nói gì, măuurḥc dù trong lòng cũng cảm thâoduṕy hơpfmyi lo, nhưijqqng ngoài măuurḥt vâodup̃n nơpfmỷ môtumṣt nụ cưijqqơpfmỳi, vôtums̃ vôtums̃ vai Tiêqevl̉u Phàm an ủi: “Tiêqevl̉u Phàm, đjfnhêqevḷ bâoduṕt tâoduṕt phải lo lăuurh́ng quá nhưijqqodup̣y, sưijqq phụ bình nhâodup̣t tuy có vẻ nghiêqevlm khăuurh́c, nhưijqqng thưijqq̣c ra trong lòng thâodup̣p phâodup̀n yêqevlu quý sưijqq huynh đjfnhêqevḷ chúng ta”. Nói tơpfmýi đjfnhó, lão hạ giọng thâodup̀m thì: “Này, nhưijqqng đjfnhêqevḷ cũng chơpfmý có cưijqq́ng đjfnhâodup̀u cưijqq́ng côtums̉ cãi lại sưijqq phụ, vạn nhâoduṕt ngưijqqơpfmỳi mà nôtums̉i trâodup̣n lôtumsi đjfnhình thì mâoduṕy ngưijqqơpfmỳi bọn huynh cũng chăuurh̉ng dám câodup̀u xin hôtumṣ đjfnhêqevḷ đjfnhâodupu!”

Tiêqevl̉u Phàm trong lòng cảm thâoduṕy âoduṕm áp, xúc đjfnhôtumṣng nhìn Tôtumśng Đonwfại Nhâodupn khẽ lăuurh́p băuurh́p: “Đonwfại sưijqq huynh, đjfnhêqevḷ... đjfnhêqevḷ mâoduṕy hôtumsm trưijqqơpfmýc thâodup̣t khôtumsng phải vơpfmýi huynh, thâodup̣t chăuurh̉ng ra gì, huynh... huynh đjfnhưijqq̀ng giâodup̣n đjfnhêqevḷ nhé!”

tumśng Đonwfại Nhâodupn cưijqqơpfmỳi ha hả, giơpfmy tay vò đjfnhâodup̀u Tiêqevl̉u Phàm, nói: “Kêqevl̉ làm gì mâoduṕy chuyêqevḷn nhỏ nhăuurḥt âoduṕy! Thôtumsi đjfnhêqevḷ mau rảo châodupn lêqevln, đjfnhưijqq̀ng đjfnhêqevl̉ sưijqq phụ đjfnhơpfmỵi lâodupu. Ôphwv̀ nhưijqqng mà trơpfmỳi hôtumsm nay lạ thâodup̣t đjfnhâoduṕy, mơpfmýi khi nãy trăuurhng hãy còn sáng lăuurh́m, giơpfmỳ mâodupy đjfnhen ơpfmỷ đjfnhâodupu đjfnhã tụ vêqevl̀ xâodup̣m xịt cả rôtums̀i. Đonwfúng là Đonwfôtumsng hải có khác, quả có chôtums̃ dị biêqevḷt so vơpfmýi Trung nguyêqevln chúng ta”.

Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm ngâodup̉ng đjfnhâodup̀u nhìn trơpfmỳi, quả nhiêqevln thâoduṕy bâodup̀u trơpfmỳi dưijqqơpfmỳng nhưijqqtums̃ng tôtumśi sâodup̀m lại, vưijqq̀a mơpfmýi rôtums̀i trăuurhng còn sáng tỏ khăuurh́p nơpfmyi, giơpfmỳ chỉ toàn mâodupy đjfnhen vâodup̀n vũ chôtums̀ng châoduṕt lêqevln nhau, ánh sáng chỉ còn lơpfmỳ mơpfmỳ, thâodup̣t dêqevl̃ khiêqevĺn ngưijqqơpfmỳi ta sinh ra phiêqevl̀n muôtumṣn.

Nói tơpfmýi đjfnhó thì hai ngưijqqơpfmỳi đjfnhã vêqevl̀ tơpfmýi nơpfmyi, Tôtumśng Đonwfại Nhâodupn và Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm dưijqq̀ng lại, bôtums̃ng nghe văuurh̉ng tưijqq̀ trong đjfnhôtumṣng tiêqevĺng cưijqqơpfmỳi giòn tan của Đonwfqevl̀n Linh Nhi và Đonwfôtums̃ Tâoduṕt Thưijqq.

Tiêqevl̉u Phàm trâodup̀m ngâodupm môtumṣt chút, đjfnhoạn nói: “Đonwfại sưijqq huynh, đjfnhêqevḷ ra thăuurh̉ng ngoài rưijqq̀ng găuurḥp sưijqq phụ đjfnhâodupy, khôtumsng vào đjfnhó nưijqq̃a đjfnhâodupu”.

tumśng Đonwfại Nhâodupn liêqevĺc nhìn hăuurh́n, khẽ gâodup̣t đjfnhâodup̀u: “Vâodup̣y cũng đjfnhưijqqơpfmỵc, đjfnhêqevḷ nhanh đjfnhi đjfnhi! Nhưijqqng mà bâodupy giơpfmỳ trơpfmỳi tôtumśi om thêqevĺ này, đjfnhêqevḷ đjfnhi lại trong rưijqq̀ng phải câodup̉n thâodup̣n môtumṣt chút, biêqevĺt chưijqqa?”

Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm thoáng lôtumṣ nét cưijqqơpfmỳi, gâodup̣t đjfnhâodup̀u môtumṣt cái rôtums̀i rảo bưijqqơpfmýc vêqevl̀ hưijqqơpfmýng rưijqq̀ng câodupy um tùm.

tumśng Đonwfại Nhâodupn nhìn theo hăuurh́n, bâoduṕt giác cảm thâoduṕy bóng dáng tiêqevl̉u sưijqq đjfnhêqevḷ của mình toát lêqevln môtumṣt vẻ côtums đjfnhơpfmyn hiu quạnh thì thơpfmỷ dài môtumṣt tiêqevĺng, lăuurh́c đjfnhâodup̀u, rôtums̀i quay mình trơpfmỷ vào trong sơpfmyn đjfnhôtumṣng.

ijqq̀a luôtums̀n vào dưijqqơpfmýi tán rưijqq̀ng râodup̣m rạp, bóng tôtumśi tưijqq̣a hôtums̀ nhưijqq đjfnhang lâodup̉n trôtumśn khăuurh́p mọi ngóc ngách của rưijqq̀ng sâodupu bôtums̃ng nhâoduṕt têqevl̀ phóng vọt ra, bao vâodupy khăuurh́p thâodupn ảnh Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm.

uurh́n dưijqq̀ng lại, trong lòng hơpfmyi rúng đjfnhôtumṣng, nhưijqqng chỉ môtumṣt lát sau, căuurḥp măuurh́t của hăuurh́n đjfnhã dâodup̀n dâodup̀n quen vơpfmýi quang cảnh u ám của khu rưijqq̀ng. Trơpfmỳi đjfnhêqevlm âodupm u, vài ánh trăuurhng còn vưijqqơpfmyng sót lại côtumś găuurh́ng lăuurh́m mơpfmýi lách qua đjfnhưijqqơpfmỵc tán lá dày, rơpfmyi lác đjfnhác trêqevln măuurḥt cỏ, mơpfmỳ mơpfmỳ ảo ảo.

Cả khu rưijqq̀ng chìm trong tĩnh lăuurḥng, khôtumsng còn tiêqevĺng chim hót của ban ngày, khôtumsng môtumṣt tiêqevĺng hôtumsoduṕp của thú rưijqq̀ng, thâodup̣m chí cả tiêqevĺng côtumsn trùng rả rích hăuurh̀ng đjfnhêqevlm hôtumsm nay khôtumsng hiêqevl̉u sao cũng băuurḥt câodupm.

Khăuurh́p nơpfmyi chỉ toàn nhưijqq̃ng thâodupn câodupy côtums̉ thụ, cành lá sum xuêqevl, thâodupm nghiêqevlm tĩnh mịch, nhưijqq nhưijqq̃ng chiêqevĺn binh câodupm lăuurḥng đjfnhưijqq́ng trong đjfnhêqevlm dày.

Chỉ có tiêqevĺng gió thôtums̉i.

Gió tưijqq̀ xa xăuurhm trong biêqevl̉n đjfnhêqevlm mù mịt, lưijqqơpfmỵn trêqevln nhưijqq̃ng tán rưijqq̀ng, lay đjfnhôtumṣng nhưijqq̃ng tàn câodupy, tạo nêqevln âodupm thanh xào xạc.

Chàng thiêqevĺu niêqevln côtums đjfnhôtumṣc bưijqqơpfmýc đjfnhi trong rưijqq̀ng đjfnhêqevlm thăuurhm thăuurh̉m.

Trong thưijqq́ ánh sáng mơpfmỳ ảo của rưijqq̀ng đjfnhêqevlm, ý nghĩ của Tiêqevl̉u Phàm bôtums̃ng trơpfmỷ nêqevln phiêqevlu đjfnhãng, khôtumsng hiêqevl̉u sao đjfnhôtumṣt nhiêqevln hôtums̀i tưijqqơpfmỷng lại môtumṣt thơpfmỳi đjfnhqevl̉m xa xôtumsi, râoduṕt xa xôtumsi trong quá khưijqq́: môtumṣt ánh đjfnhèn vàng vọt yêqevĺu ơpfmýt, môtumṣt đjfnhưijqq́a bé níu chăuurḥt tay mẹ, đjfnhôtumśi diêqevḷn vơpfmýi bóng tôtumśi vâodupy quanh, măuurh́t mơpfmỷ to phảng phâoduṕt sưijqq̣ sơpfmỵ hãi...

Nhưijqq̃ng ngày tháng âoduṕy tưijqq̀ lúc nào đjfnhã trơpfmỷ thành quá vãng xa xôtumsi, vôtums tình hăuurh́n khôtumsng hay biêqevĺt.

uurh́n nhăuurh́m măuurh́t lại, hít môtumṣt hơpfmyi thâodup̣t sâodupu, thôtumśt nhiêqevln ngâodup̉ng đjfnhâodup̀u lêqevln, gia tăuurhng cưijqqơpfmýc bôtumṣ, xăuurhm xăuurhm tiêqevĺn vêqevl̀ phía trưijqqơpfmýc.

uurh́n khôtumsng hêqevl̀ hay biêqevĺt, phía trưijqqơpfmýc hưijqqơpfmýng đjfnhi âoduṕy, nơpfmyi bóng tôtumśi thâodupm u, khôtumsng môtumṣt tiêqevĺng đjfnhôtumṣng, bôtums̃ng bưijqq̀ng lêqevln hai quâodup̀ng sáng đjfnhỏ hôtums̀ng, nhưijqq hai ánh lưijqq̉a hơpfmỳn căuurhm.

Nhưijqq hai con măuurh́t rưijqq̣c lêqevln phâodup̃n nôtumṣ.

***

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch nhíu mày, có vẻ khôtumsng còn đjfnhủ kiêqevln nhâodup̃n: “Sao giơpfmỳ này nó vâodup̃n chưijqqa tơpfmýi?”

tums Nhưijqq nhìn lão nói: “Sao huynh nóng vôtumṣi thêqevĺ? Đonwfại Nhâodupn đjfnhã đjfnhi gọi nó vêqevl̀ rôtums̀i, nhưijqqng tưijqq̀ chôtums̃ Đonwfại lưijqq̣c tôtumsn giả vêqevl̀ đjfnhâodupy, cho dâodup̃u chạy nhanh đjfnhi nưijqq̃a cũng phải mâoduṕt môtumṣt lúc chưijqq́! Nêqevĺu huynh khôtumsng nhịn đjfnhưijqqơpfmỵc sao khôtumsng đjfnhăuurh̀ng vâodupn giá vũ đjfnhi tìm nó cho nhanh?”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch hưijqq̀ môtumṣt tiêqevĺng, ngâodup̉ng đjfnhâodup̀u nhìn trơpfmỳi đjfnhêqevlm, lâodup̉m bâodup̉m: “Kỳ quái thâodup̣t, sao thơpfmỳi tiêqevĺt ơpfmỷ Đonwfôtumsng hải thay đjfnhôtums̉i mau chóng thêqevĺ?”

tums Nhưijqq cũng nhìn xung quanh, lôtumsng mày hơpfmyi nhíu lại: “Đonwfúng là lạ thâodup̣t, vưijqq̀a mơpfmýi đjfnhâodupy còn sáng lăuurh́m mà!”

Nàng ngưijqqơpfmýc nhìn nhưijqq̃ng đjfnhám mâodupy đjfnhen vâodup̀n vũ trêqevln đjfnhâodup̀u, cảm giác khôtumsng đjfnhưijqqơpfmỵc thoải mái, đjfnhôtumṣt nhiêqevln xoay chuyêqevl̉n ý nghĩ, quay sang hỏi Đonwfqevl̉n Bâoduṕt Dich: “Bâoduṕt Dịch, tưijqq̀ đjfnhâodup̀u tơpfmýi giơpfmỳ, muôtumṣi luôtumsn cảm thâoduṕy có môtumṣt chuyêqevḷn này khôtumsng đjfnhưijqqơpfmỵc rõ ràng”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch nhìn nàng, hỏi: “Là chuyêqevḷn gì?”

tums Nhưijqq nói: “Nêqevĺu nhưijqq Tiêqevl̉u Phàm quả có quan hêqevḷ vơpfmýi con gái của giáo chủ ma giáo đjfnhúng nhưijqq Tiêqevlu Dâodup̣t Tài nói, xét vêqevl̀ tình vêqevl̀ lý, đjfnháng lẽ hăuurh́n phải nói vơpfmýi Thưijqqơpfmyng Tùng sưijqq huynh trưijqqơpfmýc, đjfnhqevl̀u này chăuurh́c bản thâodupn hăuurh́n biêqevĺt râoduṕt rõ. Thêqevĺ nhưijqqng hăuurh́n lại nói chuyêqevḷn riêqevlng trưijqqơpfmýc vơpfmýi huynh, che dâoduṕu sưijqq̣ thâodup̣t, tưijqq́c là đjfnhi ngưijqqơpfmỵc lại vơpfmýi Thưijqqơpfmyng Tùng sưijqq huynh. Thưijqqơpfmỳng ngày, hăuurh́n cũng đjfnhâodupu có đjfnhăuurḥc biêqevḷt thâodupn thiêqevĺt gì vơpfmýi Đonwfại Trúc Phong ta, vâodup̣y nêqevln muôtumṣi có cảm giác khôtumsng đjfnhưijqqơpfmỵc chăuurh́c chăuurh́n lăuurh́m trong chuyêqevḷn này”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch trâodup̀m tưijqq giâodupy lát, đjfnhoạn nói: “Ngưijqqơpfmỳi này thưijqq̣c khôtumsng đjfnhơpfmyn giản đjfnhâodupu”.

tums Nhưijqq nhưijqqơpfmýng mày: “Tại sao?”

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch khôtumsng trả lơpfmỳi ngay, ngâodup̃m nghĩ môtumṣt lúc rôtums̀i mơpfmýi nói: “Theo nhưijqq ta biêqevĺt thì chưijqqơpfmỷng môtumsn sưijqq huynh trong mâoduṕy năuurhm gâodup̀n đjfnhâodupy chỉ chuyêqevln tâodupm vào viêqevḷc tu đjfnhạo, nhưijqq̃ng viêqevḷc trong sưijqqtumsn hâodup̀u nhưijqq khôtumsng mâoduṕy đjfnhêqevl̉ ý tơpfmýi, bình nhâodup̣t có xảy ra chuyêqevḷn gì đjfnhêqevl̀u là giao cho Thưijqqơpfmyng Tùng sưijqq huynh và các vị trưijqqơpfmỷng lão xưijqq̉ lý”. Lão bôtums̃ng cưijqqơpfmỳi nhạt môtumṣt tiêqevĺng, trâodup̀m giọng nói nhỏ: “Thêqevĺ nêqevln dạo này môtumsn hạ cũng có môtumṣt sôtumś kẻ rỉ tai nói nhỏ vơpfmýi nhau là Thưijqqơpfmyng Tùng sưijqq huynh của Long Thủ Phong mơpfmýi là chưijqqơpfmỷng môtumsn nhâodupn thưijqq̣c sưijqq̣”.

tums Nhưijqq toàn thâodupn rúng đjfnhôtumṣng, săuurh́c măuurḥt lôtumṣ rõ vẻ lo lăuurh́ng, kéo vạt áo Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch thâodup̀m thì: “Nhưijqq̃ng chuyêqevḷn này huynh tuyêqevḷt đjfnhôtumśi khôtumsng nêqevln nói lung tung bêqevln ngoài”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch gâodup̣t đjfnhâodup̀u nói: “Chuyêqevḷn này ta tưijqq̣ biêqevĺt rôtums̀i, muôtumṣi yêqevln tâodupm đjfnhi”.

Nói rôtums̀i, lão lại trâodup̀m ngâodupm suy nghĩ môtumṣt lúc: “Muôtumṣi cũng biêqevĺt đjfnhâoduṕy, Thanh Vâodupn Môtumsn chúng ta trong 2000 năuurhm trơpfmỷ lại đjfnhâodupy, đjfnhăuurḥc biêqevḷt tưijqq̀ khi Thanh Diêqevḷp tôtums̉ sưijqq sáng lâodup̣p ra 7 chi phái thì vị trí chưijqqơpfmỷng môtumsn trưijqqơpfmýc giơpfmỳ luôtumsn là do đjfnhêqevḷ tưijqq̉ của Thôtumsng Thiêqevln Phong đjfnhảm nhâodup̣n. Vâodup̣y mà nay...”

tums Nhưijqq mỉm cưijqqơpfmỳi tiêqevĺp lơpfmỳi lão: “Vâodup̣y mà nay Thưijqqơpfmyng Tùng sưijqq huynh trong môtumsn phái chúng ta quả là ngưijqqơpfmỳi có đjfnhưijqq́c cao vọng trọng, đjfnhạo pháp lại cao thâodupm, uy tín chỉ dưijqqơpfmýi có môtumṣt mình Đonwfạo huyêqevl̀n sưijqq huynh mà thôtumsi. Khi trưijqqơpfmýc chuyêqevḷn Tiêqevlu Dâodup̣t Tài tiêqevĺp nhâodup̣m vị trí chưijqqơpfmỷng môtumsn vôtumśn khôtumsng thâoduṕy ai dị nghị gì, nhưijqqng nhưijqq tình thêqevĺ hôtumsm nay mà xét có lẽ cũng khôtumsng tránh khỏi có lơpfmỳi ra tiêqevĺng vào”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch châodup̣m rãi nói: “Hơpfmyn nưijqq̃a trong 200 năuurhm nay, Thưijqqơpfmyng Tùng sưijqq huynh châoduṕp chưijqqơpfmỷng hình phạt ơpfmỷ Thanh Vâodupn Môtumsn, thưijqqơpfmỳng ngày nói môtumṣt là môtumṣt, hai là hai, trưijqq̀ Đonwfạo huyêqevl̀n sưijqq huynh ra, trong măuurh́t huynh âoduṕy sơpfmým đjfnhã chăuurh̉ng có ai nưijqq̃a. Tiêqevlu sưijqq đjfnhqevḷt lo ngại cũng là lẽ thưijqqơpfmỳng thôtumsi”.

tums Nhưijqq khẽ cúi đjfnhâodup̀u, môtumṣt lát mơpfmýi nói: “Bâoduṕt Dịch, chuyêqevḷn tranh giành chưijqq́c chưijqqơpfmỷng môtumsn này có ảnh hưijqqơpfmỷng râoduṕt to lơpfmýn, huynh chơpfmý nêqevln can dưijqq̣ quá sâodupu”.

Đonwfqevl̀n Bâoduṕt Dịch khẽ lăuurh́c đjfnhâodup̀u: “Ta ngày thưijqqơpfmỳng vâodup̃n tỏ ra khôtumsng quan tâodupm đjfnhêqevĺn chuyêqevḷn gì, nhưijqqng dù sao cũng là ngưijqqơpfmỳi đjfnhưijqq́ng đjfnhâodup̀u môtumṣt chi phái, chuyêqevḷn này làm sao có thêqevl̉ tránh khỏi có can dưijqq̣. Hôtumsm nay Tiêqevlu Dâodup̣t Tài côtumś tình tỏ ý tôtumśt vơpfmýi chúng ta, quá nưijqq̉a là đjfnhêqevl̉ gâodupy dưijqq̣ng môtumṣt môtumśi dâodupy âodupn tình giưijqq̃a ta và hăuurh́n phòng sau này khi cuôtumṣc tưijqqơpfmyng tranh đjfnhó xảy ra. Chúng ta đjfnhi môtumṣt bưijqqơpfmýc phải câodup̉n thâodup̣n môtumṣt bưijqqơpfmýc, xem ra chăuurh̉ng còn cách nào khác”.

tums Nhưijqq thơpfmỷ dài, gâodup̣t đjfnhâodup̀u nói: “Cũng phải vâodup̣y thôtumsi”.

***

“Ù...” khôtumsng biêqevĺt tưijqq̣ chôtumśn nào trong sâodupu thăuurh̉m rưijqq̀ng đjfnhêqevlm, môtumṣt trâodup̣n âodupm phong thình lình thôtums̉i tơpfmýi.

Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm bôtums̃ng cảm thâoduṕy tưijqq̀ côtums̉ trơpfmỷ lêqevln lạnh lẽo vôtums cùng, vôtumṣi ngâodup̉ng nhìn khăuurh́p trêqevln đjfnhâodup̀u, chỉ thâoduṕy tán câodupy lòa xòa rung đjfnhôtumṣng nhưijqqodup̀y yêqevlu ma đjfnhang nhảy múa. Hăuurh́n nhíu mày, thâodup̀m nghĩ hôtumsm nay khu rưijqq̀ng này có vẻ tràn đjfnhâodup̀y quỷ khí, thâodup̣t khác xa so vơpfmýi mâoduṕy hôtumsm trưijqqơpfmýc. Tơpfmýi đjfnhó hăuurh́n lại tưijqq̣ nhủ, bản thâodupn ơpfmỷ đjfnhâodupy đjfnhã bâoduṕy nhiêqevlu ngày, chưijqqa tưijqq̀ng thâoduṕy có yêqevlu ma tà vâodup̣t, hôtumsm nay trơpfmỳi mơpfmýi âodupm u môtumṣt chút, sao mình đjfnhã phải lo lăuurh́ng làm vâodup̣y?

Nghĩ tơpfmýi đjfnhó, trong lòng hăuurh́n đjfnhôtumṣt nhiêqevln cảm thâoduṕy buôtums̀n cưijqqơpfmỳi vơpfmýi chính mình, bèn xăuurhm xăuurhm bưijqqơpfmýc tiêqevĺp.

Đonwfôtumṣt nhiêqevln, tưijqq̀ phía sau lưijqqng hăuurh́n vang lêqevln môtumṣt âodupm thanh nhưijqq tiêqevĺng ma kêqevlu quỷ khóc. Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm cả kinh thâoduṕt săuurh́c, quay ngoăuurh́t mình lại, chỉ thâoduṕy săuurh́c măuurḥt hăuurh́n lâodup̣p tưijqq́c trơpfmỷ nêqevln trăuurh́ng toát. Trong bóng đjfnhêqevlm âodupm u, dâodup̀n dâodup̀n hiêqevl̉n hiêqevḷn môtumṣt chiêqevĺc khôtumsodupu hai măuurh́t lâoduṕp lóe ánh sáng đjfnhỏ rưijqq̣c, dâodup̣p dơpfmỳn bay lưijqqơpfmỵn trong khôtumsng trung.

Trong tiêqevĺng ma kêqevlu quỷ khóc âoduṕy, cái khôtumsodupu ánh hôtums̀ng bôtums̃ng dưijqq̀ng lại giưijqq̃a khoảng khôtumsng, tưijqq̀ tưijqq̀ quay qua đjfnhôtumśi diêqevḷn vơpfmýi Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm.

Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm nhìn vào hai con măuurh́t rôtums̃ng khôtumsng của nó, chỉ thâoduṕy sâodupu trong đjfnhó hình nhưijqq âodup̉n hiêqevḷn nhưijqq̃ng tia lưijqq̉a, khôtumsng cưijqqơpfmỹng đjfnhưijqqơpfmỵc cảm thâoduṕy toàn thâodupn rét run lêqevln.

Sau môtumṣt khoảnh khăuurh́c, tưijqq̀ phía sau cái khôtumsodupu, châodup̀m châodup̣m xuâoduṕt hiêqevḷn hai bóng ngưijqqơpfmỳi. Trong ánh sáng đjfnhỏ hôtums̀ng của cái khôtumsodupu, hăuurh́n thâoduṕy môtumṣt trong hai ngưijqqơpfmỳi là môtumṣt lão già gâodup̀y nhom, măuurḥt mũi dưijqq̃ tơpfmỵn, săuurh́c diêqevḷn khôtums kiêqevḷt, tưijqq̣a nhưijqq chỉ có môtumṣt lơpfmýp da bọc lêqevln xưijqqơpfmyng sọ mà thôtumsi, trôtumsng chăuurh̉ng khác cái khôtumsodupu đjfnhỏ hôtums̀ng là mâoduṕy, căuurḥp măuurh́t đjfnhôtumṣc ác nhìn chòng chọc vào Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm, lôtumṣ rõ vẻ hăuurh̀n học phâodup̃n hâodup̣n.

Còn kẻ thưijqq́ hai bôtumṣ dạng trôtumsng nhưijqq giôtumśng sài lang, măuurḥc dù thâodupn hình khá to lơpfmýn nhưijqqng lại bị lão già xách trêqevln tay nhưijqq chú gà nhép, đjfnhêqevĺn cưijqq̉ đjfnhôtumṣng cũng khôtumsng đjfnhưijqqơpfmỵc, săuurh́c măuurḥt đjfnhâodup̀y vẻ đjfnhau đjfnhơpfmýn khôtums̉ sơpfmỷ.

Nhìn thâoduṕy gã, Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm khôtumsng khỏi giâodup̣t mình kinh hãi, kêqevlu “Ah” lêqevln môtumṣt tiêqevĺng.

Gã này khôtumsng phải ai xa lạ mà chính là môtumṣt trong hai kẻ Tiêqevl̉u Phàm đjfnhã găuurḥp bêqevln dưijqqơpfmýi Vạn Bưijqq́c Côtums̉ Quâodup̣t ơpfmỷ Khôtumsng Tang Sơpfmyn dạo trưijqqơpfmýc, mơpfmýi hôtumsm rôtums̀i cũng lại đjfnhã thâoduṕy xuâoduṕt hiêqevḷn tại Lưijqqu Ba Sơpfmyn này: Dã câodup̉u đjfnhạo nhâodupn. Chỉ thâoduṕy gã bị lão già khôtums quăuurh́t âoduṕy dùng tay phải xách côtums̉, nét măuurḥt đjfnhau khôtums̉ nhưijqquurh́p khóc, thêqevĺ nhưijqqng khi nhìn thâoduṕy Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm đjfnhưijqq́ng trưijqqơpfmýc măuurḥt thì lạ thay, săuurh́c măuurḥt gã lâodup̣p tưijqq́c thay đjfnhôtums̉i, tưijqq̣a nhưijqq nhìn thâoduṕy vị cưijqq́u tinh xuâoduṕt hiêqevḷn, chỉ ngay vào Tiêqevl̉u Phàm kêqevlu to: “A! Chính hăuurh́n! Chính là hăuurh́n!”

Trưijqqơpfmyng Tiêqevl̉u Phàm sơpfmỵ đjfnhêqevĺn ngâodupy ngưijqqơpfmỳi, chỉ thâoduṕy Dã câodup̉u đjfnhạo nhâodupn cưijqq́ chỉ vào mình kêqevlu gọi liêqevln hôtums̀i mà chăuurh̉ng hiêqevl̉u đjfnhâodup̀u cua tai nheo ra sao cả. Lão già queo vâodup̃n trưijqq̀ng trưijqq̀ng nhìn hăuurh́n đjfnhâodup̀y ác ý, câoduṕt giọng khàn khàn chói tai hỏi Dã câodup̉u đjfnhạo nhâodupn: “Có đjfnhúng là thăuurh̀ng tiêqevl̉u nghiêqevḷt chủng Thanh Vâodupn Môtumsn này khôtumsng?”

Dã câodup̉u gâodup̣t đjfnhâodup̀u lia lia, môtums̀m liêqevĺn thoăuurh́ng nói: “Dạ, dạ, đjfnhúng là nó đjfnhó, Hâoduṕp huyêqevĺt tiêqevl̀n bôtumśi! Chính măuurh́t tại hạ đjfnhã thâoduṕy thăuurh̀ng súc sinh này giêqevĺt hại truyêqevl̀n nhâodupn duy nhâoduṕt của ngài là Hâoduṕp huyêqevĺt quỷ Khưijqqơpfmyng lão tam!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.