Khô
itdnng biê
egxǵt tư
wupṿ lúc nào, khô
itdnng khí bô
itdñng trơ
jggb̉ nê
egxgn ngô
itdṇt ngạt, Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch tư
wupv̀ tư
wupv̀ đ
txxvư
wupv́ng thă
bppn̉ng dâ
bmiịy, trê
egxgn mă
bppṇt lô
itdṇ rõ vẻ bâ
bmiít đ
txxvịnh, như
wupvng tuyê
egxg̣t khô
itdnng thê
egxg̉ biê
egxǵt chă
bppńc trong thâ
bmiim tâ
bmiim lão đ
txxvang nghĩ như
wupṽng gì.
Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài im lă
bppṇng mô
itdṇt lúc mơ
jggb́i nói: “Đ
fzlviê
egxg̀n sư
wupv thúc, viê
egxg̣c này cháu đ
txxvã do dư
wupṿ râ
bmiít lâ
bmiiu, như
wupvng nghĩ cho cùng thì cũng chă
bppn̉ng hay ho gì nê
egxǵu cư
wupv́ giâ
bmiíu sư
wupv thúc mãi...”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch hít sâ
bmiiu mô
itdṇt hơ
jggbi, khẽ gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu: “Tiê
egxgu sư
wupv đ
txxviê
egxg̣t, ta hiê
egxg̉u tâ
bmiim ý của ngư
wupvơ
jggbi rô
itdǹi, thư
wupṿc cảm ơ
jggbn ngư
wupvơ
jggbi râ
bmiít nhiê
egxg̀u”.
Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu, như
wupv đ
txxvang hô
itdǹi tư
wupvơ
jggb̉ng lại chuyê
egxg̣n gì, châ
bmiịm rãi nói: “Đ
fzlviê
egxg̀n sư
wupv thúc, cháu thâ
bmiíy Trư
wupvơ
jggbng sư
wupv đ
txxvê
egxg̣ mă
bppṇc dù có quan hê
egxg̣ vơ
jggb́i yê
egxgu nư
wupṽ của ma giáo, như
wupvng cũng chư
wupva tơ
jggb́i mư
wupv́c sa vào tà đ
txxvạo. Có đ
txxviê
egxg̀u ngư
wupvơ
jggb̀i trong ma giáo â
bmiim hiê
egxg̉m đ
txxvô
itdṇc ác, Trư
wupvơ
jggbng sư
wupv đ
txxvê
egxg̣ tuô
itdn̉i còn trẻ, sơ
jggḅ khô
itdnng tránh khỏi nguy hiê
egxg̉m”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch hư
wupv̀ mô
itdṇt tiê
egxǵng, trê
egxgn mă
bppṇt như
wupv phủ mô
itdṇt lơ
jggb́p sư
wupvơ
jggbng mơ
jggb̀, lạnh lùng nói: “Tê
egxgn súc sanh đ
txxvó, đ
txxvê
egxg̉ ta vê
egxg̀ sẽ giáo huâ
bmiín nó!”
Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài ngư
wupvơ
jggb́c nhìn Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch, khẽ nói: “Đ
fzlviê
egxg̀n sư
wupv thúc, cháu có lơ
jggb̀i này, khô
itdnng biê
egxǵt...”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu: “Ngư
wupvơ
jggbi cư
wupv́ nói”.
Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài bèn thư
wupva: “Đ
fzlviê
egxg̀n sư
wupv thúc, sơ
jggb̉ dĩ cháu thư
wupva vơ
jggb́i sư
wupv thúc vê
egxg̀ chuyê
egxg̣n của Trư
wupvơ
jggbng sư
wupv đ
txxvê
egxg̣ là mong sư
wupv thúc biê
egxǵt mà xư
wupv̉ lý, đ
txxvê
egxg̉ trư
wupvơ
jggb́c mă
bppńt vụ viê
egxg̣c khô
itdnng trơ
jggb̉ nê
egxgn nghiê
egxgm trọng. Thư
wupvơ
jggbng Tùng sư
wupv thúc quản viê
egxg̣c hình phạt của Thanh Vâ
bmiin Mô
itdnn chúng ta tính khí cư
wupvơ
jggbng cư
wupvơ
jggb̀ng, nóng nảy, nê
egxǵu lơ
jggb̃ mà biê
egxǵt đ
txxvư
wupvơ
jggḅc viê
egxg̣c này, chỉ e Trư
wupvơ
jggbng sư
wupv đ
txxvê
egxg̣... Có đ
txxviê
egxg̀u dù sao hă
bppńn cũng là đ
txxvê
egxg̣ tư
wupv̉ của sư
wupv thúc, bao nă
bppnm qua chă
bppńc hă
bppn̉n sư
wupv thúc cũng tô
itdn̉n hao khô
itdnng ít tâ
bmiim huyê
egxǵt vì hă
bppńn, nê
egxǵu sư
wupṿ vụ trơ
jggb̉ nê
egxgn trâ
bmiìm trọng thì sư
wupv thúc và Thư
wupvơ
jggbng Tùng sư
wupv thúc cũng khó ă
bppnn khó nói. Thê
egxǵ nê
egxgn...”, Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài hạ giọng nói nhỏ, “Nê
egxǵu Trư
wupvơ
jggbng sư
wupv đ
txxvê
egxg̣ khô
itdnng phạm phải như
wupṽng tô
itdṇi lô
itdñi nghiê
egxgm trọng, chỉ câ
bmiìn sư
wupv thúc đ
txxvóng cư
wupv̉a dạy dô
itdñ hă
bppńn mô
itdṇt châ
bmiịp, thiê
egxǵt nghĩ cũng là đ
txxvủ rô
itdǹi”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch ngâ
bmiỉng đ
txxvâ
bmiìu, ngă
bppńm nhìn sư
wupv đ
txxviê
egxg̣t của mình mô
itdṇt cách chă
bppnm chú, gâ
bmiịt gù nói: “Tiê
egxgu sư
wupv đ
txxviê
egxg̣t, cháu quả nhiê
egxgn là có phong cách của bâ
bmiịc đ
txxvại tư
wupvơ
jggb́ng, khô
itdnng uô
itdn̉ng cô
itdnng chư
wupvơ
jggb̉ng mô
itdnn sư
wupv huynh quan tâ
bmiim coi trọng. Xem ra chư
wupv́c vụ chư
wupvơ
jggb̉ng mô
itdnn trong tư
wupvơ
jggbng lai ă
bppńt sẽ thuô
itdṇc vê
egxg̀ cháu”.
Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài hơ
jggbi cúi đ
txxvâ
bmiìu, nói: “Đ
fzlviê
egxg̀n sư
wupv thúc, ngư
wupvơ
jggb̀i quá khen cháu rô
itdǹi”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch thâ
bmiìn să
bppńc đ
txxvã trơ
jggb̉ lại bình thư
wupvơ
jggb̀ng, cư
wupvơ
jggb̀i nhẹ: “Khá lă
bppńm! Vâ
bmiịy cháu cũng nghỉ đ
txxvi. Hảo ý của cháu, Đ
fzlvại Trúc Phong ta sẽ ghi nhâ
bmiịn”.
Chă
bppn̉ng biê
egxǵt vô
itdn tình hay hư
wupṽu ý, Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch bô
itdñng như
wupv nhâ
bmiín mạnh khi nói đ
txxvê
egxǵn ba tư
wupv̀ “Đ
fzlvại Trúc Phong”.
Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài dư
wupvơ
jggb̀ng như
wupv khô
itdnng đ
txxvê
egxg̉ ý đ
txxvê
egxǵn ngư
wupṽ đ
txxviê
egxg̣u trong câ
bmiiu nói đ
txxvó, cư
wupvơ
jggb̀i nói: “Sư
wupv thúc lại khách khí rô
itdǹi”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch khẽ gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu mô
itdṇt cái, xoay mình trơ
jggb̉ đ
txxvi.
***
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch, tay chă
bppńp sau lư
wupvng, đ
txxvư
wupv́ng lă
bppṇng hô
itdǹi lâ
bmiiu nơ
jggbi rư
wupv̀ng câ
bmiiy tĩnh mịch.
Đ
fzlvê
egxgm vê
egxg̀ khuya, bâ
bmiìu trơ
jggb̀i lâ
bmiíp lánh muô
itdnn vàn tinh tú. Tră
bppnng đ
txxvã lê
egxgn cao, ánh tră
bppnng xuyê
egxgn qua như
wupṽng tán câ
bmiiy râ
bmiịm rạp um tùm, chiê
egxǵu xuô
itdńng thâ
bmiin hình Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch. Tư
wupv̀ trong bóng tô
itdńi nhìn ra, thâ
bmiíy nơ
jggbi châ
bmiin mày lão như
wupv hơ
jggbi nhíu lại, rõ ràng đ
txxvang suy nghĩ chuyê
egxg̣n gì lung lă
bppńm.
Đ
fzlvúng lúc đ
txxvó, phía sau chơ
jggḅt vang lê
egxgn như
wupṽng tiê
egxǵng châ
bmiin bư
wupvơ
jggb́c.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch quay nhìn vê
egxg̀ phía sau, đ
txxvô
itdṇt nhiê
egxgn thâ
bmiin hình khẽ run lê
egxgn, kinh ngạc: “Là nàng à?”
Ngư
wupvơ
jggb̀i mơ
jggb́i tơ
jggb́i chính là thê
egxg tư
wupv̉ của lão, Tô
itdn Như
wupv. Chỉ thâ
bmiíy trong màn đ
txxvê
egxgm thanh vă
bppńng, nàng lă
bppṇng lẽ bư
wupvơ
jggb́c tơ
jggb́i, trong khoảnh khă
bppńc tư
wupṿa hô
itdǹ mọi sư
wupṿ chú ý đ
txxvê
egxg̀u đ
txxvô
itdn̉ dô
itdǹn vê
egxg̀ phía nàng.
Dư
wupvơ
jggb̀ng như
wupv bao nhiê
egxgu nă
bppnm tháng khô
itdnng có ý nghĩa gì vơ
jggb́i să
bppńc đ
txxvẹp của nàng.
Tô
itdn Như
wupv tiê
egxǵn lại gâ
bmiìn, nhìn Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch, miê
egxg̣ng thoáng hiê
egxg̣n nét cư
wupvơ
jggb̀i, nói: “Vư
wupv̀a rô
itdǹi huynh mơ
jggb́i vê
egxg̀ tơ
jggb́i nơ
jggbi đ
txxvã kê
egxgu Tiê
egxg̉u Phàm ra đ
txxvâ
bmiiy, như
wupvng nó khô
itdnng có ơ
jggb̉ nhà, muô
itdṇi đ
txxvã cho phép nó đ
txxvi gă
bppṇp Đ
fzlvại lư
wupṿc tô
itdnn giả ơ
jggb̉ Kim Cư
wupvơ
jggbng mô
itdnn mô
itdṇt lát, giơ
jggb̀ chă
bppńc cũng să
bppńp vê
egxg̀ tơ
jggb́i đ
txxvâ
bmiiy rô
itdǹi”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch khe khẽ gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu, nhìn Tô
itdn Như
wupv như
wupv muô
itdńn nói đ
txxviê
egxg̀u gì như
wupvng rô
itdǹi lại thô
itdni.
Tô
itdn Như
wupv dịu dàng nói: “Huynh tư
wupv̀ lúc đ
txxvi gă
bppṇp Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài vê
egxg̀, mă
bppṇt cư
wupv́ đ
txxvă
bppnm đ
txxvă
bppnm chiê
egxgu chiê
egxgu, phải chă
bppnng đ
txxvã có chuyê
egxg̣n gì xảy ra?”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch thơ
jggb̉ dài mô
itdṇt cái, da mă
bppṇt như
wupv dãn ra, nơ
jggb̉ mô
itdṇt nụ cư
wupvơ
jggb̀i nói: “Ta sơ
jggb́m đ
txxvã biê
egxǵt là khô
itdnng thê
egxg̉ qua đ
txxvư
wupvơ
jggḅc mă
bppńt muô
itdṇi”. Nói rô
itdǹi, lão đ
txxvem viê
egxg̣c gă
bppṇp Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài và chuyê
egxg̣n của Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm ra sao, lâ
bmiìn lư
wupvơ
jggḅt kê
egxg̉ hê
egxǵt vơ
jggb́i Tô
itdn Như
wupv.
Tô
itdn Như
wupv chỉ im lă
bppṇng lă
bppńng nghe, trâ
bmiìm ngâ
bmiim mô
itdṇt hô
itdǹi mơ
jggb́i lă
bppńc đ
txxvâ
bmiìu nói: “Trư
wupvơ
jggb́c tiê
egxgn tạm chư
wupva nói đ
txxvê
egxǵn chuyê
egxg̣n Tiê
egxg̉u Phàm có quan hê
egxg̣ vơ
jggb́i con gái của quỷ vư
wupvơ
jggbng ma giáo là thâ
bmiịt hay giả, theo như
wupṽng gì muô
itdṇi cảm nhâ
bmiịn đ
txxvư
wupvơ
jggḅc vê
egxg̀ con ngư
wupvơ
jggb̀i của Tiê
egxg̉u Phàm, nê
egxǵu có ai đ
txxvó nói nó đ
txxvã gia nhâ
bmiịp ma giáo, hay thâ
bmiịm chí là gian tê
egxǵ của ma giáo cài vào Thanh Vâ
bmiin Mô
itdnn của chúng ta, thì muô
itdṇi tuyê
egxg̣t nhiê
egxgn khô
itdnng thê
egxg̉ tin là thâ
bmiịt.”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch ư
wupv̀ hư
wupṽ mô
itdṇt tiê
egxǵng: “Đ
fzlviê
egxg̀u đ
txxvó khô
itdnng câ
bmiìn muô
itdṇi nói thì ta cũng biê
egxǵt. Có đ
txxviê
egxg̀u, ta tư
wupv̀ trư
wupvơ
jggb́c tơ
jggb́i giơ
jggb̀ thu nhâ
bmiịn 6 đ
txxvô
itdǹ đ
txxvê
egxg̣, tư
wupv̀ lão đ
txxvại tơ
jggb́i lão lục, cho tơ
jggb́i nay chư
wupva tư
wupv̀ng gâ
bmiiy ra chuyê
egxg̣n gì, cũng chư
wupva đ
txxvê
egxg̉ ta phải lo phiê
egxg̀n bao giơ
jggb̀”.
Tô
itdn Như
wupv nhìn lão cư
wupvơ
jggb̀i nói: “Bâ
bmiít quá tư
wupv̀ lão đ
txxvại tơ
jggb́i lão lục, cũng chă
bppn̉ng có ai giô
itdńng hă
bppńn ta, tại kỳ Thâ
bmiít mạch đ
txxvại thí thư
wupṿc đ
txxvã khiê
egxǵn huynh mơ
jggb̉ mày mơ
jggb̉ mă
bppṇt!”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch cư
wupv́ng họng, như
wupvng ngoài mă
bppṇt khô
itdnng muô
itdńn tỏ ra là mình đ
txxvã thua cuô
itdṇc, tư
wupv́c thì làm bô
itdṇ khinh khỉnh, nói: “Dẹp, thê
egxǵ mà cũng gọi là mơ
jggb̉ mày mơ
jggb̉ mă
bppṇt đ
txxvư
wupvơ
jggḅc sao? Bị ngư
wupvơ
jggb̀i ta dùng sâ
bmiím chơ
jggb́p đ
txxvánh cho cháy thui như
wupv cục đ
txxvá thì có!”
Tô
itdn Như
wupv bâ
bmiịt cư
wupvơ
jggb̀i khúc khích: “Ô
qjcsi, Đ
fzlviê
egxg̀n sư
wupv huynh của muô
itdṇi ơ
jggbi, nhơ
jggb́ hô
itdǹi 300 nă
bppnm trư
wupvơ
jggb́c, huynh cũng tham dư
wupṿ Thâ
bmiít mạch đ
txxvại thí, oai phong lă
bppńm, bâ
bmiít quá cũng chư
wupva vào tơ
jggb́i vòng bô
itdńn ngư
wupvơ
jggb̀i!”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch bị thê
egxg tư
wupv̉ lô
itdni chuyê
egxg̣n cũ ra trê
egxgu, tư
wupv́c thì trơ
jggb̉ nê
egxgn lúng túng, cáu kỉnh cãi lại: “Ta nê
egxǵu khô
itdnng phải... nê
egxǵu khô
itdnng phải là do tâ
bmiim lý có vâ
bmiín đ
txxvê
egxg̀, đ
txxvê
egxgm hô
itdnm trư
wupvơ
jggb́c cuô
itdṇc tỉ thí còn chạy đ
txxvi tìm muô
itdṇi, rủ muô
itdṇi trô
itdńn lê
egxgn Hô
itdǹng kiê
egxg̀u trê
egxgn Thô
itdnng Thiê
egxgn Phong ngă
bppńm tră
bppnng sao, thư
wupv́c tră
bppńng cả đ
txxvê
egxgm, sơ
jggb́m hô
itdnm sau thư
wupvơ
jggḅng đ
txxvài, đ
txxvê
egxǵn cả mô
itdṇt chút tinh thâ
bmiìn cũng khô
itdnng có, thư
wupv̉ hỏi làm sao Vạn sư
wupv huynh xư
wupv́ng đ
txxváng làm đ
txxvô
itdńi thủ của ta chư
wupv́?”
“Ô
qjcśi chà...” Tô
itdn Như
wupv khẽ bĩu mô
itdni, như
wupvng să
bppńc mă
bppṇt đ
txxvã hơ
jggbi ư
wupv̉ng hô
itdǹng, lô
itdṇ vẻ ô
itdnn nhu vô
itdn hạn, tư
wupvơ
jggb̉ng như
wupv đ
txxvang hô
itdǹi nhơ
jggb́ lại như
wupṽng ngày đ
txxvâ
bmiìu hai ngư
wupvơ
jggb̀i mơ
jggb́i lén lút hẹn hò vơ
jggb́i nhau, nói: “Vạn sư
wupv huynh quả là kỳ tài trơ
jggb̀i sinh, thô
itdnng minh tuyê
egxg̣t đ
txxvỉnh, trong khă
bppńp lư
wupv́a huynh muô
itdṇi chúng ta khi â
bmiíy, trư
wupv̀ Đ
fzlvạo Huyê
egxg̀n chư
wupvơ
jggb̉ng mô
itdnn sư
wupv huynh ra, thì đ
txxvạo pháp tu hành khô
itdnng ai bì kịp. Chàng khi đ
txxvó mơ
jggb́i să
bppńp vào tơ
jggb́i vòng bô
itdńn ngư
wupvơ
jggb̀i thì sư
wupv phụ chàng đ
txxvã cư
wupvơ
jggb̀i khô
itdnng ngâ
bmiịm miê
egxg̣ng lại đ
txxvư
wupvơ
jggḅc rô
itdǹi, lại còn tính chuyê
egxg̣n đ
txxvánh bại cả Vạn sư
wupv huynh nư
wupṽa sao?”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch cư
wupvơ
jggb̀i ha hả, rõ ràng tâ
bmiim trạng đ
txxvã trơ
jggb̉ nê
egxgn râ
bmiít vui vẻ: “Vạn sư
wupv huynh tâ
bmiít nhiê
egxgn là đ
txxvạo pháp hơ
jggbn ta xa, như
wupvng mà nă
bppnm đ
txxvó trong hai ngư
wupvơ
jggb̀i thì nàng lại chọn ta, rõ ràng là ta phải có chô
itdñ hơ
jggbn huynh â
bmiíy!”
Tô
itdn Như
wupv liê
egxǵc xéo lão, đ
txxváp: “Khi â
bmiíy chă
bppn̉ng biê
egxǵt ma xui quỷ khiê
egxǵn thê
egxǵ nào, che mă
bppńt bịt tai thiê
egxǵp, chọn nhâ
bmiìm phải anh chô
itdǹng như
wupv chàng”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch nghe vâ
bmiịy chă
bppn̉ng hê
egxg̀ tư
wupv́c giâ
bmiịn, trái lại chỉ nhìn thê
egxg tư
wupv̉ cư
wupvơ
jggb̀i ha hả, ánh mă
bppńt tràn đ
txxvâ
bmiìy hạnh phúc, thô
itdńt nhiê
egxgn giang tay kéo thâ
bmiin thê
egxg̉ mê
egxg̀m mại của Tô
itdn Như
wupv vào lòng.
Tô
itdn Như
wupv trư
wupv̀ng mă
bppńt mă
bppńng khẽ: “Chư
wupv̀ng này tuô
itdn̉i đ
txxvâ
bmiìu rô
itdǹi còn làm trò quỷ! Tiê
egxg̉u Phàm să
bppńp tơ
jggb́i đ
txxvâ
bmiiy rô
itdǹi, nó mà thâ
bmiíy chúng ta thê
egxǵ này thì còn gì là thê
egxg̉ diê
egxg̣n!”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch chỉ cư
wupvơ
jggb̀i khô
itdnng nói, Tô
itdn Như
wupv khe khẽ cúi đ
txxvâ
bmiìu, cũng khô
itdnng có ý gì muô
itdńn thoát ra.
Đ
fzlvê
egxgm trong như
wupv nư
wupvơ
jggb́c, tịnh vă
bppńng bô
itdńn bê
egxg̀. Gió đ
txxvê
egxgm mơ
jggbn man ve vuô
itdńt cành lá trê
egxgn cao.
Cả khu rư
wupv̀ng chìm trong an tĩnh.
Sau mô
itdṇt lát bô
itdñng nghe Tô
itdn Như
wupv nói: “Kỳ thư
wupṿc, muô
itdṇi thâ
bmiíy bô
itdṇ dạng của Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm bâ
bmiiy giơ
jggb̀ râ
bmiít giô
itdńng vơ
jggb́i huynh khi â
bmiíy”, nói đ
txxvê
egxǵn đ
txxvâ
bmiiy, nàng ngâ
bmiỉng đ
txxvâ
bmiìu nhìn phu quâ
bmiin, “Huynh có cảm giác đ
txxvó khô
itdnng?”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch ngâ
bmiỉn ra: “Chă
bppn̉ng thâ
bmiíy gì cả...”
Tô
itdn Như
wupv cư
wupvơ
jggb̀i nói: “Thái đ
txxvô
itdṇ vư
wupv̀a rô
itdǹi của huynh là nghĩa gì vâ
bmiịy? Thư
wupṿc sư
wupṿ khi â
bmiíy huynh cũng giô
itdńng hê
egxg̣t như
wupv Tiê
egxg̉u Phàm bâ
bmiiy giơ
jggb̀, cái bô
itdṇ dạng khơ
jggb̀ khơ
jggb̀ khạo khạo đ
txxvó, mọi ngư
wupvơ
jggb̀i đ
txxvê
egxg̀u nghĩ huynh chă
bppn̉ng thê
egxg̉ nào sánh kịp vơ
jggb́i các huynh đ
txxvê
egxg̣ đ
txxvô
itdǹng mô
itdnn tư
wupv châ
bmiít cư
wupṿc tô
itdńt. Thê
egxǵ như
wupvng cuô
itdńi cùng tại Đ
fzlvại Trúc Phong này thì ngư
wupvơ
jggb̀i có thành tư
wupṿu cao nhâ
bmiít lại chính là huynh, đ
txxvạo pháp cao cư
wupvơ
jggb̀ng nhâ
bmiít cũng là huynh, sau cùng sư
wupv phụ huynh cũng truyê
egxg̀n lại vị trí thủ tọa cho huynh đ
txxvó thô
itdni”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch â
bmiịm ư
wupv̀ trong miê
egxg̣ng: “Kê
egxg̉ ra khi đ
txxvó ta cũng khơ
jggb̀ khạo thâ
bmiịt”.
Tô
itdn Như
wupv cư
wupvơ
jggb̀i khúc khích, lă
bppńc đ
txxvâ
bmiìu nói: “Huynh â
bmiíy! Già đ
txxvâ
bmiìu rô
itdǹi, da mă
bppṇt quả cũng dày hơ
jggbn nhiê
egxg̀u, còn dám nói mình khô
itdnng hiê
egxg̉u nư
wupṽa hay thô
itdni!”, đ
txxvoạn cúi đ
txxvâ
bmiìu khẽ tiê
egxǵp, “Bâ
bmiít quá trong trư
wupvơ
jggb̀ng hơ
jggḅp của Tiê
egxg̉u Phàm, muô
itdṇi khô
itdnng tin là huynh khô
itdnng nhìn ra, biê
egxg̉u hiê
egxg̣n của hă
bppńn trong 12 nă
bppnm qua, tâ
bmiít nhiê
egxgn khô
itdnng đ
txxvư
wupvơ
jggḅc tô
itdńt như
wupv Lâ
bmiim Kinh Vũ hay Lục Tuyê
egxǵt Kỳ vô
itdńn tư
wupv châ
bmiít thô
itdnng tuê
egxg̣, như
wupvng cũng khô
itdnng thê
egxg̉ nói là ngô
itdńc nghê
egxǵch, muô
itdṇi nghĩ ít nhâ
bmiít nó cũng khá hơ
jggbn trình đ
txxvô
itdṇ trung bình. Chỉ có đ
txxviê
egxg̀u mâ
bmiíy nă
bppnm đ
txxvâ
bmiìu tiê
egxgn, nó bị huynh thơ
jggb̀ ơ
jggb khô
itdnng quan tâ
bmiim đ
txxvê
egxǵn, lâ
bmiiu dâ
bmiìn trong thâ
bmiim tâ
bmiim cảm thâ
bmiíy tư
wupṿ ti, đ
txxvâ
bmiim ra tơ
jggb́i giơ
jggb̀ vâ
bmiĩn cư
wupv́ thă
bppn̉ng đ
txxvơ
jggb châ
bmiịm chạp như
wupv câ
bmiiy gô
itdñ vâ
bmiịy”.
Nói tơ
jggb́i đ
txxvó, Tô
itdn Như
wupv tư
wupṿa hô
itdǹ như
wupv hô
itdǹi tư
wupvơ
jggb̉ng lại đ
txxviê
egxg̀u gì, trâ
bmiìm mă
bppṇc mô
itdṇt lát mơ
jggb́i tiê
egxǵp tục: “Như
wupvng muô
itdṇi quả thâ
bmiịt nghĩ khô
itdnng ra, tại sao nă
bppnm đ
txxvó Tiê
egxg̉u Phàm mơ
jggb́i tu luyê
egxg̣n Thái Cư
wupṿc Huyê
egxg̀n Thanh đ
txxvạo tơ
jggb́i tâ
bmiìng thư
wupv́ nhâ
bmiít, đ
txxvạo pháp còn thô
itdn thiê
egxg̉n, vâ
bmiịy mà đ
txxvã có thê
egxg̉ ngang ngư
wupv̉a vơ
jggb́i đ
txxvô
itdǹng đ
txxvạo có thơ
jggb̀i gian tu luyê
egxg̣n lâ
bmiiu hơ
jggbn nó vài ba lâ
bmiìn?”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch lă
bppńc đ
txxvâ
bmiìu, thơ
jggb̉ dài như
wupv muô
itdńn trút bỏ hê
egxǵt phiê
egxg̀n muô
itdṇn trong lòng, châ
bmiịm rãi nói: “Hiê
egxg̣n giơ
jggb̀ nghĩ mâ
bmiíy chuyê
egxg̣n đ
txxvó cũng chă
bppn̉ng ích gì, lát nư
wupṽa khi lão thâ
bmiít tơ
jggb́i đ
txxvâ
bmiiy, ta tư
wupṿ nhiê
egxgn sẽ hỏi hă
bppńn cho rõ xem thơ
jggb̀i gian gâ
bmiìn đ
txxvâ
bmiiy hă
bppńn đ
txxvã ơ
jggb̉ đ
txxvâ
bmiiu, khô
itdnng chư
wupv̀ng sẽ gơ
jggḅi mơ
jggb̉ thê
egxgm đ
txxvư
wupvơ
jggḅc nhiê
egxg̀u tình tiê
egxǵt mà chúng ta chư
wupva biê
egxǵt”.
Tô
itdn Như
wupv liê
egxǵc nhìn lão, tủm tỉm: “Huynh khô
itdnng phải muô
itdńn dùng cái bô
itdṇ mă
bppṇt hung thâ
bmiìn ác sát này đ
txxvê
egxg̉ câ
bmiịt vâ
bmiín nó đ
txxvâ
bmiíy chư
wupv́? Chỉ sơ
jggḅ nó chư
wupva nói đ
txxvư
wupvơ
jggḅc câ
bmiiu nào thì đ
txxvã bị huynh làm cho sơ
jggḅ cư
wupv́ng cả lư
wupvơ
jggb̃i rô
itdǹi!”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch gâ
bmiịt gù: “Sao ta lại khô
itdnng biê
egxǵt chư
wupv́, chă
bppn̉ng qua đ
txxvô
itdni khi tâ
bmiim lý khô
itdnng đ
txxvư
wupvơ
jggḅc thoải mái, bô
itdṇc phát ra ngoài, mơ
jggb́i thành bô
itdṇ dạng như
wupv vâ
bmiìy”.
Tô
itdn Như
wupv cả cư
wupvơ
jggb̀i: “Kỳ thư
wupṿc muô
itdṇi cũng biê
egxǵt huynh coi nó là đ
txxvê
egxg̣ tư
wupv̉ có tiê
egxg̀n đ
txxvô
itdǹ xán lạn nhâ
bmiít của mình, muô
itdńn nó khô
itdnng chỉ tiê
egxǵn bô
itdṇ vư
wupvơ
jggḅt bâ
bmiịc vê
egxg̀ đ
txxvạo pháp mà còn cả trong cách đ
txxvô
itdńi nhâ
bmiin xư
wupv̉ thê
egxǵ hàng ngày, mong nó đ
txxvư
wupvơ
jggḅc như
wupv bọn Tê
egxg̀ Hạo, Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài, có thê
egxg̉ đ
txxvạt đ
txxvư
wupvơ
jggḅc thành tư
wupṿu như
wupv mô
itdṇt trong hai kẻ đ
txxvó, ngõ hâ
bmiìu tư
wupvơ
jggbng lai...” Tơ
jggb́i đ
txxvó, nàng bô
itdñng khe khẽ thơ
jggb̉ dài, trâ
bmiìm ngâ
bmiim khô
itdnng nói nư
wupṽa.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch im lă
bppṇng mô
itdṇt lát mơ
jggb́i thô
itdńt lê
egxgn: “Làm sao nàng biê
egxǵt?”
Tô
itdn Như
wupv nhìn lão, tư
wupṿa hô
itdǹ do dư
wupṿ mô
itdṇt chút, đ
txxvoạn trả lơ
jggb̀i: “Bâ
bmiít Dịch, tính cách của huynh... suô
itdńt bâ
bmiíy nhiê
egxgu nă
bppnm qua, muô
itdṇi chư
wupva bao giơ
jggb̀ thâ
bmiíy huynh như
wupv vâ
bmiịy kê
egxg̉ tư
wupv̀ khi xảy ra chuyê
egxg̣n của Vạn sư
wupv huynh, vì thê
egxǵ...”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch trâ
bmiìm mă
bppṇc giâ
bmiiy lát, châ
bmiìm châ
bmiịm gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu: “Ta hiê
egxg̉u ý muô
itdṇi rô
itdǹi, bâ
bmiít tâ
bmiít phải nói nư
wupṽa”.
Tô
itdn Như
wupv nhìn lão mô
itdṇt lát, đ
txxvô
itdṇt nhiê
egxgn bâ
bmiịt cư
wupvơ
jggb̀i: “Nê
egxǵu Tiê
egxg̉u Phàm mà biê
egxǵt đ
txxvư
wupvơ
jggḅc sư
wupv phụ nó lúc nào cũng quan tâ
bmiim đ
txxvê
egxǵn nó như
wupv thê
egxǵ này, đ
txxvă
bppṇt biê
egxǵt bao kỳ vọng to lơ
jggb́n vào nó, khô
itdnng biê
egxǵt thă
bppǹng bé sẽ vui sư
wupvơ
jggb́ng đ
txxvê
egxǵn thê
egxǵ nào”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch hư
wupv̀ mô
itdṇt tiê
egxǵng, lại làm ra bô
itdṇ mă
bppṇt khinh khỉnh, quay đ
txxvi vê
egxgnh mă
bppṇt nói: “Ta mà đ
txxvă
bppṇt kỳ vọng lơ
jggb́n lao vào cái thă
bppǹng đ
txxvâ
bmiìu đ
txxvâ
bmiít â
bmiíy à? Ơ
yicf̉ đ
txxvó mà mơ
jggb!”
Tô
itdn Như
wupv ơ
jggb̉ phía sau lư
wupvng lão bâ
bmiím bụng cư
wupvơ
jggb̀i tủm tỉm, chơ
jggḅt nhâ
bmiịn ra trư
wupvơ
jggḅng phu vâ
bmiĩn còn đ
txxvang nă
bppńm chă
bppṇt tay mình, trong lòng bô
itdñng vô
itdn cùng â
bmiím áp thiê
egxǵt tha, thâ
bmiíy tính cách của lão đ
txxvã ba tră
bppnm nă
bppnm qua rô
itdǹi mà vâ
bmiĩn chă
bppn̉ng thay đ
txxvô
itdn̉i mô
itdṇt tí tẹo nào.
Nàng im lă
bppṇng mỉm cư
wupvơ
jggb̀i, khẽ nă
bppńm chă
bppṇt tay chô
itdǹng.
***
Lại nói Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm cùng Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin sau khi tư
wupv̀ biê
egxg̣t sư
wupv phụ của Thạch Đ
fzlvâ
bmiìu là Đ
fzlvại lư
wupṿc tô
itdnn giả đ
txxvê
egxg̉ quay trơ
jggb̉ vê
egxg̀, bê
egxgn tai vâ
bmiĩn còn phảng phâ
bmiít tiê
egxǵng cư
wupvơ
jggb̀i hỉ hả của Thạch Đ
fzlvâ
bmiìu. Phía trư
wupvơ
jggb́c chỉ thâ
bmiíy màn đ
txxvê
egxgm sâ
bmiiu thă
bppn̉m, trư
wupv̀ vài đ
txxvê
egxg̣ tư
wupv̉ lác đ
txxvác đ
txxvư
wupv́ng canh phòng, còn lại mọi ngư
wupvơ
jggb̀i ai nâ
bmiíy đ
txxvê
egxg̀u đ
txxvã quay vê
egxg̀ nghỉ ngơ
jggbi.
Chư
wupv̀ng tơ
jggb́i khi să
bppńp vê
egxg̀ tơ
jggb́i cư
wupv̉a sơ
jggbn đ
txxvô
itdṇng của Đ
fzlvại Trúc Phong, Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin trong lòng vâ
bmiĩn cảm thâ
bmiíy có chô
itdñ khô
itdnng thoải mái, bèn quay sang Tiê
egxg̉u Phàm hỏi: “Tiê
egxg̉u Phàm, mâ
bmiíy lơ
jggb̀i lúc nãy ta nói vơ
jggb́i đ
txxvê
egxg̣, đ
txxvã nhơ
jggb́ kỹ cả rô
itdǹi chư
wupv́?”
Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm đ
txxváp: “Đ
fzlvê
egxg̣ nhơ
jggb́ rô
itdǹi, sư
wupv huynh”.
Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin khẽ gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu, nói: “Ta khô
itdnng biê
egxǵt sư
wupv phụ có chuyê
egxg̣n gì vơ
jggb́i đ
txxvê
egxg̣, như
wupvng hô
itdǹi nãy sau khi sư
wupv phụ đ
txxvi gă
bppṇp Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài sư
wupv huynh vê
egxg̀, ta thâ
bmiíy hai lô
itdnng mày của ngư
wupvơ
jggb̀i cư
wupv́ nhíu cả lại, chă
bppńc chă
bppn̉ng phải chuyê
egxg̣n tô
itdńt lành gì đ
txxvâ
bmiiu”.
Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm im lă
bppṇng khô
itdnng nói gì, như
wupvng trong lòng cảm thâ
bmiíy râ
bmiít lo lă
bppńng, khô
itdnng biê
egxǵt có phải Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài đ
txxvã đ
txxvem chuyê
egxg̣n mình và Bích Dao ra nói vơ
jggb́i sư
wupv phụ rô
itdǹi khô
itdnng. Nê
egxǵu quả như
wupv vâ
bmiịy thì lát nư
wupṽa khi sư
wupv phụ truy vâ
bmiín, hă
bppńn thư
wupṿc sư
wupṿ chă
bppn̉ng biê
egxǵt giải thích thê
egxǵ nào.
Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin thâ
bmiíy Tiê
egxg̉u Phàm khô
itdnng nói gì, mă
bppṇc dù trong lòng cũng cảm thâ
bmiíy hơ
jggbi lo, như
wupvng ngoài mă
bppṇt vâ
bmiĩn nơ
jggb̉ mô
itdṇt nụ cư
wupvơ
jggb̀i, vô
itdñ vô
itdñ vai Tiê
egxg̉u Phàm an ủi: “Tiê
egxg̉u Phàm, đ
txxvê
egxg̣ bâ
bmiít tâ
bmiít phải lo lă
bppńng quá như
wupv vâ
bmiịy, sư
wupv phụ bình nhâ
bmiịt tuy có vẻ nghiê
egxgm khă
bppńc, như
wupvng thư
wupṿc ra trong lòng thâ
bmiịp phâ
bmiìn yê
egxgu quý sư
wupv huynh đ
txxvê
egxg̣ chúng ta”. Nói tơ
jggb́i đ
txxvó, lão hạ giọng thâ
bmiìm thì: “Này, như
wupvng đ
txxvê
egxg̣ cũng chơ
jggb́ có cư
wupv́ng đ
txxvâ
bmiìu cư
wupv́ng cô
itdn̉ cãi lại sư
wupv phụ, vạn nhâ
bmiít ngư
wupvơ
jggb̀i mà nô
itdn̉i trâ
bmiịn lô
itdni đ
txxvình thì mâ
bmiíy ngư
wupvơ
jggb̀i bọn huynh cũng chă
bppn̉ng dám câ
bmiìu xin hô
itdṇ đ
txxvê
egxg̣ đ
txxvâ
bmiiu!”
Tiê
egxg̉u Phàm trong lòng cảm thâ
bmiíy â
bmiím áp, xúc đ
txxvô
itdṇng nhìn Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin khẽ lă
bppńp bă
bppńp: “Đ
fzlvại sư
wupv huynh, đ
txxvê
egxg̣... đ
txxvê
egxg̣ mâ
bmiíy hô
itdnm trư
wupvơ
jggb́c thâ
bmiịt khô
itdnng phải vơ
jggb́i huynh, thâ
bmiịt chă
bppn̉ng ra gì, huynh... huynh đ
txxvư
wupv̀ng giâ
bmiịn đ
txxvê
egxg̣ nhé!”
Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin cư
wupvơ
jggb̀i ha hả, giơ
jggb tay vò đ
txxvâ
bmiìu Tiê
egxg̉u Phàm, nói: “Kê
egxg̉ làm gì mâ
bmiíy chuyê
egxg̣n nhỏ nhă
bppṇt â
bmiíy! Thô
itdni đ
txxvê
egxg̣ mau rảo châ
bmiin lê
egxgn, đ
txxvư
wupv̀ng đ
txxvê
egxg̉ sư
wupv phụ đ
txxvơ
jggḅi lâ
bmiiu. Ô
qjcs̀ như
wupvng mà trơ
jggb̀i hô
itdnm nay lạ thâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiíy, mơ
jggb́i khi nãy tră
bppnng hãy còn sáng lă
bppńm, giơ
jggb̀ mâ
bmiiy đ
txxven ơ
jggb̉ đ
txxvâ
bmiiu đ
txxvã tụ vê
egxg̀ xâ
bmiịm xịt cả rô
itdǹi. Đ
fzlvúng là Đ
fzlvô
itdnng hải có khác, quả có chô
itdñ dị biê
egxg̣t so vơ
jggb́i Trung nguyê
egxgn chúng ta”.
Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm ngâ
bmiỉng đ
txxvâ
bmiìu nhìn trơ
jggb̀i, quả nhiê
egxgn thâ
bmiíy bâ
bmiìu trơ
jggb̀i dư
wupvơ
jggb̀ng như
wupv bô
itdñng tô
itdńi sâ
bmiìm lại, vư
wupv̀a mơ
jggb́i rô
itdǹi tră
bppnng còn sáng tỏ khă
bppńp nơ
jggbi, giơ
jggb̀ chỉ toàn mâ
bmiiy đ
txxven vâ
bmiìn vũ chô
itdǹng châ
bmiít lê
egxgn nhau, ánh sáng chỉ còn lơ
jggb̀ mơ
jggb̀, thâ
bmiịt dê
egxg̃ khiê
egxǵn ngư
wupvơ
jggb̀i ta sinh ra phiê
egxg̀n muô
itdṇn.
Nói tơ
jggb́i đ
txxvó thì hai ngư
wupvơ
jggb̀i đ
txxvã vê
egxg̀ tơ
jggb́i nơ
jggbi, Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin và Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm dư
wupv̀ng lại, bô
itdñng nghe vă
bppn̉ng tư
wupv̀ trong đ
txxvô
itdṇng tiê
egxǵng cư
wupvơ
jggb̀i giòn tan của Đ
fzlviê
egxg̀n Linh Nhi và Đ
fzlvô
itdñ Tâ
bmiít Thư
wupv.
Tiê
egxg̉u Phàm trâ
bmiìm ngâ
bmiim mô
itdṇt chút, đ
txxvoạn nói: “Đ
fzlvại sư
wupv huynh, đ
txxvê
egxg̣ ra thă
bppn̉ng ngoài rư
wupv̀ng gă
bppṇp sư
wupv phụ đ
txxvâ
bmiiy, khô
itdnng vào đ
txxvó nư
wupṽa đ
txxvâ
bmiiu”.
Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin liê
egxǵc nhìn hă
bppńn, khẽ gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu: “Vâ
bmiịy cũng đ
txxvư
wupvơ
jggḅc, đ
txxvê
egxg̣ nhanh đ
txxvi đ
txxvi! Như
wupvng mà bâ
bmiiy giơ
jggb̀ trơ
jggb̀i tô
itdńi om thê
egxǵ này, đ
txxvê
egxg̣ đ
txxvi lại trong rư
wupv̀ng phải câ
bmiỉn thâ
bmiịn mô
itdṇt chút, biê
egxǵt chư
wupva?”
Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm thoáng lô
itdṇ nét cư
wupvơ
jggb̀i, gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu mô
itdṇt cái rô
itdǹi rảo bư
wupvơ
jggb́c vê
egxg̀ hư
wupvơ
jggb́ng rư
wupv̀ng câ
bmiiy um tùm.
Tô
itdńng Đ
fzlvại Nhâ
bmiin nhìn theo hă
bppńn, bâ
bmiít giác cảm thâ
bmiíy bóng dáng tiê
egxg̉u sư
wupv đ
txxvê
egxg̣ của mình toát lê
egxgn mô
itdṇt vẻ cô
itdn đ
txxvơ
jggbn hiu quạnh thì thơ
jggb̉ dài mô
itdṇt tiê
egxǵng, lă
bppńc đ
txxvâ
bmiìu, rô
itdǹi quay mình trơ
jggb̉ vào trong sơ
jggbn đ
txxvô
itdṇng.
Vư
wupv̀a luô
itdǹn vào dư
wupvơ
jggb́i tán rư
wupv̀ng râ
bmiịm rạp, bóng tô
itdńi tư
wupṿa hô
itdǹ như
wupv đ
txxvang lâ
bmiỉn trô
itdńn khă
bppńp mọi ngóc ngách của rư
wupv̀ng sâ
bmiiu bô
itdñng nhâ
bmiít tê
egxg̀ phóng vọt ra, bao vâ
bmiiy khă
bppńp thâ
bmiin ảnh Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm.
Hă
bppńn dư
wupv̀ng lại, trong lòng hơ
jggbi rúng đ
txxvô
itdṇng, như
wupvng chỉ mô
itdṇt lát sau, că
bppṇp mă
bppńt của hă
bppńn đ
txxvã dâ
bmiìn dâ
bmiìn quen vơ
jggb́i quang cảnh u ám của khu rư
wupv̀ng. Trơ
jggb̀i đ
txxvê
egxgm â
bmiim u, vài ánh tră
bppnng còn vư
wupvơ
jggbng sót lại cô
itdń gă
bppńng lă
bppńm mơ
jggb́i lách qua đ
txxvư
wupvơ
jggḅc tán lá dày, rơ
jggbi lác đ
txxvác trê
egxgn mă
bppṇt cỏ, mơ
jggb̀ mơ
jggb̀ ảo ảo.
Cả khu rư
wupv̀ng chìm trong tĩnh lă
bppṇng, khô
itdnng còn tiê
egxǵng chim hót của ban ngày, khô
itdnng mô
itdṇt tiê
egxǵng hô
itdn hâ
bmiíp của thú rư
wupv̀ng, thâ
bmiịm chí cả tiê
egxǵng cô
itdnn trùng rả rích hă
bppǹng đ
txxvê
egxgm hô
itdnm nay khô
itdnng hiê
egxg̉u sao cũng bă
bppṇt câ
bmiim.
Khă
bppńp nơ
jggbi chỉ toàn như
wupṽng thâ
bmiin câ
bmiiy cô
itdn̉ thụ, cành lá sum xuê
egxg, thâ
bmiim nghiê
egxgm tĩnh mịch, như
wupv như
wupṽng chiê
egxǵn binh câ
bmiim lă
bppṇng đ
txxvư
wupv́ng trong đ
txxvê
egxgm dày.
Chỉ có tiê
egxǵng gió thô
itdn̉i.
Gió tư
wupv̀ xa xă
bppnm trong biê
egxg̉n đ
txxvê
egxgm mù mịt, lư
wupvơ
jggḅn trê
egxgn như
wupṽng tán rư
wupv̀ng, lay đ
txxvô
itdṇng như
wupṽng tàn câ
bmiiy, tạo nê
egxgn â
bmiim thanh xào xạc.
Chàng thiê
egxǵu niê
egxgn cô
itdn đ
txxvô
itdṇc bư
wupvơ
jggb́c đ
txxvi trong rư
wupv̀ng đ
txxvê
egxgm thă
bppnm thă
bppn̉m.
Trong thư
wupv́ ánh sáng mơ
jggb̀ ảo của rư
wupv̀ng đ
txxvê
egxgm, ý nghĩ của Tiê
egxg̉u Phàm bô
itdñng trơ
jggb̉ nê
egxgn phiê
egxgu đ
txxvãng, khô
itdnng hiê
egxg̉u sao đ
txxvô
itdṇt nhiê
egxgn hô
itdǹi tư
wupvơ
jggb̉ng lại mô
itdṇt thơ
jggb̀i đ
txxviê
egxg̉m xa xô
itdni, râ
bmiít xa xô
itdni trong quá khư
wupv́: mô
itdṇt ánh đ
txxvèn vàng vọt yê
egxǵu ơ
jggb́t, mô
itdṇt đ
txxvư
wupv́a bé níu chă
bppṇt tay mẹ, đ
txxvô
itdńi diê
egxg̣n vơ
jggb́i bóng tô
itdńi vâ
bmiiy quanh, mă
bppńt mơ
jggb̉ to phảng phâ
bmiít sư
wupṿ sơ
jggḅ hãi...
Như
wupṽng ngày tháng â
bmiíy tư
wupv̀ lúc nào đ
txxvã trơ
jggb̉ thành quá vãng xa xô
itdni, vô
itdn tình hă
bppńn khô
itdnng hay biê
egxǵt.
Hă
bppńn nhă
bppńm mă
bppńt lại, hít mô
itdṇt hơ
jggbi thâ
bmiịt sâ
bmiiu, thô
itdńt nhiê
egxgn ngâ
bmiỉng đ
txxvâ
bmiìu lê
egxgn, gia tă
bppnng cư
wupvơ
jggb́c bô
itdṇ, xă
bppnm xă
bppnm tiê
egxǵn vê
egxg̀ phía trư
wupvơ
jggb́c.
Hă
bppńn khô
itdnng hê
egxg̀ hay biê
egxǵt, phía trư
wupvơ
jggb́c hư
wupvơ
jggb́ng đ
txxvi â
bmiíy, nơ
jggbi bóng tô
itdńi thâ
bmiim u, khô
itdnng mô
itdṇt tiê
egxǵng đ
txxvô
itdṇng, bô
itdñng bư
wupv̀ng lê
egxgn hai quâ
bmiìng sáng đ
txxvỏ hô
itdǹng, như
wupv hai ánh lư
wupv̉a hơ
jggb̀n că
bppnm.
Như
wupv hai con mă
bppńt rư
wupṿc lê
egxgn phâ
bmiĩn nô
itdṇ.
***
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch nhíu mày, có vẻ khô
itdnng còn đ
txxvủ kiê
egxgn nhâ
bmiĩn: “Sao giơ
jggb̀ này nó vâ
bmiĩn chư
wupva tơ
jggb́i?”
Tô
itdn Như
wupv nhìn lão nói: “Sao huynh nóng vô
itdṇi thê
egxǵ? Đ
fzlvại Nhâ
bmiin đ
txxvã đ
txxvi gọi nó vê
egxg̀ rô
itdǹi, như
wupvng tư
wupv̀ chô
itdñ Đ
fzlvại lư
wupṿc tô
itdnn giả vê
egxg̀ đ
txxvâ
bmiiy, cho dâ
bmiĩu chạy nhanh đ
txxvi nư
wupṽa cũng phải mâ
bmiít mô
itdṇt lúc chư
wupv́! Nê
egxǵu huynh khô
itdnng nhịn đ
txxvư
wupvơ
jggḅc sao khô
itdnng đ
txxvă
bppǹng vâ
bmiin giá vũ đ
txxvi tìm nó cho nhanh?”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch hư
wupv̀ mô
itdṇt tiê
egxǵng, ngâ
bmiỉng đ
txxvâ
bmiìu nhìn trơ
jggb̀i đ
txxvê
egxgm, lâ
bmiỉm bâ
bmiỉm: “Kỳ quái thâ
bmiịt, sao thơ
jggb̀i tiê
egxǵt ơ
jggb̉ Đ
fzlvô
itdnng hải thay đ
txxvô
itdn̉i mau chóng thê
egxǵ?”
Tô
itdn Như
wupv cũng nhìn xung quanh, lô
itdnng mày hơ
jggbi nhíu lại: “Đ
fzlvúng là lạ thâ
bmiịt, vư
wupv̀a mơ
jggb́i đ
txxvâ
bmiiy còn sáng lă
bppńm mà!”
Nàng ngư
wupvơ
jggb́c nhìn như
wupṽng đ
txxvám mâ
bmiiy đ
txxven vâ
bmiìn vũ trê
egxgn đ
txxvâ
bmiìu, cảm giác khô
itdnng đ
txxvư
wupvơ
jggḅc thoải mái, đ
txxvô
itdṇt nhiê
egxgn xoay chuyê
egxg̉n ý nghĩ, quay sang hỏi Đ
fzlviê
egxg̉n Bâ
bmiít Dich: “Bâ
bmiít Dịch, tư
wupv̀ đ
txxvâ
bmiìu tơ
jggb́i giơ
jggb̀, muô
itdṇi luô
itdnn cảm thâ
bmiíy có mô
itdṇt chuyê
egxg̣n này khô
itdnng đ
txxvư
wupvơ
jggḅc rõ ràng”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch nhìn nàng, hỏi: “Là chuyê
egxg̣n gì?”
Tô
itdn Như
wupv nói: “Nê
egxǵu như
wupv Tiê
egxg̉u Phàm quả có quan hê
egxg̣ vơ
jggb́i con gái của giáo chủ ma giáo đ
txxvúng như
wupv Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài nói, xét vê
egxg̀ tình vê
egxg̀ lý, đ
txxváng lẽ hă
bppńn phải nói vơ
jggb́i Thư
wupvơ
jggbng Tùng sư
wupv huynh trư
wupvơ
jggb́c, đ
txxviê
egxg̀u này chă
bppńc bản thâ
bmiin hă
bppńn biê
egxǵt râ
bmiít rõ. Thê
egxǵ như
wupvng hă
bppńn lại nói chuyê
egxg̣n riê
egxgng trư
wupvơ
jggb́c vơ
jggb́i huynh, che dâ
bmiíu sư
wupṿ thâ
bmiịt, tư
wupv́c là đ
txxvi ngư
wupvơ
jggḅc lại vơ
jggb́i Thư
wupvơ
jggbng Tùng sư
wupv huynh. Thư
wupvơ
jggb̀ng ngày, hă
bppńn cũng đ
txxvâ
bmiiu có đ
txxvă
bppṇc biê
egxg̣t thâ
bmiin thiê
egxǵt gì vơ
jggb́i Đ
fzlvại Trúc Phong ta, vâ
bmiịy nê
egxgn muô
itdṇi có cảm giác khô
itdnng đ
txxvư
wupvơ
jggḅc chă
bppńc chă
bppńn lă
bppńm trong chuyê
egxg̣n này”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch trâ
bmiìm tư
wupv giâ
bmiiy lát, đ
txxvoạn nói: “Ngư
wupvơ
jggb̀i này thư
wupṿc khô
itdnng đ
txxvơ
jggbn giản đ
txxvâ
bmiiu”.
Tô
itdn Như
wupv như
wupvơ
jggb́ng mày: “Tại sao?”
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch khô
itdnng trả lơ
jggb̀i ngay, ngâ
bmiĩm nghĩ mô
itdṇt lúc rô
itdǹi mơ
jggb́i nói: “Theo như
wupv ta biê
egxǵt thì chư
wupvơ
jggb̉ng mô
itdnn sư
wupv huynh trong mâ
bmiíy nă
bppnm gâ
bmiìn đ
txxvâ
bmiiy chỉ chuyê
egxgn tâ
bmiim vào viê
egxg̣c tu đ
txxvạo, như
wupṽng viê
egxg̣c trong sư
wupv mô
itdnn hâ
bmiìu như
wupv khô
itdnng mâ
bmiíy đ
txxvê
egxg̉ ý tơ
jggb́i, bình nhâ
bmiịt có xảy ra chuyê
egxg̣n gì đ
txxvê
egxg̀u là giao cho Thư
wupvơ
jggbng Tùng sư
wupv huynh và các vị trư
wupvơ
jggb̉ng lão xư
wupv̉ lý”. Lão bô
itdñng cư
wupvơ
jggb̀i nhạt mô
itdṇt tiê
egxǵng, trâ
bmiìm giọng nói nhỏ: “Thê
egxǵ nê
egxgn dạo này mô
itdnn hạ cũng có mô
itdṇt sô
itdń kẻ rỉ tai nói nhỏ vơ
jggb́i nhau là Thư
wupvơ
jggbng Tùng sư
wupv huynh của Long Thủ Phong mơ
jggb́i là chư
wupvơ
jggb̉ng mô
itdnn nhâ
bmiin thư
wupṿc sư
wupṿ”.
Tô
itdn Như
wupv toàn thâ
bmiin rúng đ
txxvô
itdṇng, să
bppńc mă
bppṇt lô
itdṇ rõ vẻ lo lă
bppńng, kéo vạt áo Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch thâ
bmiìm thì: “Như
wupṽng chuyê
egxg̣n này huynh tuyê
egxg̣t đ
txxvô
itdńi khô
itdnng nê
egxgn nói lung tung bê
egxgn ngoài”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu nói: “Chuyê
egxg̣n này ta tư
wupṿ biê
egxǵt rô
itdǹi, muô
itdṇi yê
egxgn tâ
bmiim đ
txxvi”.
Nói rô
itdǹi, lão lại trâ
bmiìm ngâ
bmiim suy nghĩ mô
itdṇt lúc: “Muô
itdṇi cũng biê
egxǵt đ
txxvâ
bmiíy, Thanh Vâ
bmiin Mô
itdnn chúng ta trong 2000 nă
bppnm trơ
jggb̉ lại đ
txxvâ
bmiiy, đ
txxvă
bppṇc biê
egxg̣t tư
wupv̀ khi Thanh Diê
egxg̣p tô
itdn̉ sư
wupv sáng lâ
bmiịp ra 7 chi phái thì vị trí chư
wupvơ
jggb̉ng mô
itdnn trư
wupvơ
jggb́c giơ
jggb̀ luô
itdnn là do đ
txxvê
egxg̣ tư
wupv̉ của Thô
itdnng Thiê
egxgn Phong đ
txxvảm nhâ
bmiịn. Vâ
bmiịy mà nay...”
Tô
itdn Như
wupv mỉm cư
wupvơ
jggb̀i tiê
egxǵp lơ
jggb̀i lão: “Vâ
bmiịy mà nay Thư
wupvơ
jggbng Tùng sư
wupv huynh trong mô
itdnn phái chúng ta quả là ngư
wupvơ
jggb̀i có đ
txxvư
wupv́c cao vọng trọng, đ
txxvạo pháp lại cao thâ
bmiim, uy tín chỉ dư
wupvơ
jggb́i có mô
itdṇt mình Đ
fzlvạo huyê
egxg̀n sư
wupv huynh mà thô
itdni. Khi trư
wupvơ
jggb́c chuyê
egxg̣n Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài tiê
egxǵp nhâ
bmiịm vị trí chư
wupvơ
jggb̉ng mô
itdnn vô
itdńn khô
itdnng thâ
bmiíy ai dị nghị gì, như
wupvng như
wupv tình thê
egxǵ hô
itdnm nay mà xét có lẽ cũng khô
itdnng tránh khỏi có lơ
jggb̀i ra tiê
egxǵng vào”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch châ
bmiịm rãi nói: “Hơ
jggbn nư
wupṽa trong 200 nă
bppnm nay, Thư
wupvơ
jggbng Tùng sư
wupv huynh châ
bmiíp chư
wupvơ
jggb̉ng hình phạt ơ
jggb̉ Thanh Vâ
bmiin Mô
itdnn, thư
wupvơ
jggb̀ng ngày nói mô
itdṇt là mô
itdṇt, hai là hai, trư
wupv̀ Đ
fzlvạo huyê
egxg̀n sư
wupv huynh ra, trong mă
bppńt huynh â
bmiíy sơ
jggb́m đ
txxvã chă
bppn̉ng có ai nư
wupṽa. Tiê
egxgu sư
wupv đ
txxviê
egxg̣t lo ngại cũng là lẽ thư
wupvơ
jggb̀ng thô
itdni”.
Tô
itdn Như
wupv khẽ cúi đ
txxvâ
bmiìu, mô
itdṇt lát mơ
jggb́i nói: “Bâ
bmiít Dịch, chuyê
egxg̣n tranh giành chư
wupv́c chư
wupvơ
jggb̉ng mô
itdnn này có ảnh hư
wupvơ
jggb̉ng râ
bmiít to lơ
jggb́n, huynh chơ
jggb́ nê
egxgn can dư
wupṿ quá sâ
bmiiu”.
Đ
fzlviê
egxg̀n Bâ
bmiít Dịch khẽ lă
bppńc đ
txxvâ
bmiìu: “Ta ngày thư
wupvơ
jggb̀ng vâ
bmiĩn tỏ ra khô
itdnng quan tâ
bmiim đ
txxvê
egxǵn chuyê
egxg̣n gì, như
wupvng dù sao cũng là ngư
wupvơ
jggb̀i đ
txxvư
wupv́ng đ
txxvâ
bmiìu mô
itdṇt chi phái, chuyê
egxg̣n này làm sao có thê
egxg̉ tránh khỏi có can dư
wupṿ. Hô
itdnm nay Tiê
egxgu Dâ
bmiịt Tài cô
itdń tình tỏ ý tô
itdńt vơ
jggb́i chúng ta, quá nư
wupv̉a là đ
txxvê
egxg̉ gâ
bmiiy dư
wupṿng mô
itdṇt mô
itdńi dâ
bmiiy â
bmiin tình giư
wupṽa ta và hă
bppńn phòng sau này khi cuô
itdṇc tư
wupvơ
jggbng tranh đ
txxvó xảy ra. Chúng ta đ
txxvi mô
itdṇt bư
wupvơ
jggb́c phải câ
bmiỉn thâ
bmiịn mô
itdṇt bư
wupvơ
jggb́c, xem ra chă
bppn̉ng còn cách nào khác”.
Tô
itdn Như
wupv thơ
jggb̉ dài, gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu nói: “Cũng phải vâ
bmiịy thô
itdni”.
***
“Ù...” khô
itdnng biê
egxǵt tư
wupṿ chô
itdńn nào trong sâ
bmiiu thă
bppn̉m rư
wupv̀ng đ
txxvê
egxgm, mô
itdṇt trâ
bmiịn â
bmiim phong thình lình thô
itdn̉i tơ
jggb́i.
Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm bô
itdñng cảm thâ
bmiíy tư
wupv̀ cô
itdn̉ trơ
jggb̉ lê
egxgn lạnh lẽo vô
itdn cùng, vô
itdṇi ngâ
bmiỉng nhìn khă
bppńp trê
egxgn đ
txxvâ
bmiìu, chỉ thâ
bmiíy tán câ
bmiiy lòa xòa rung đ
txxvô
itdṇng như
wupv bâ
bmiìy yê
egxgu ma đ
txxvang nhảy múa. Hă
bppńn nhíu mày, thâ
bmiìm nghĩ hô
itdnm nay khu rư
wupv̀ng này có vẻ tràn đ
txxvâ
bmiìy quỷ khí, thâ
bmiịt khác xa so vơ
jggb́i mâ
bmiíy hô
itdnm trư
wupvơ
jggb́c. Tơ
jggb́i đ
txxvó hă
bppńn lại tư
wupṿ nhủ, bản thâ
bmiin ơ
jggb̉ đ
txxvâ
bmiiy đ
txxvã bâ
bmiíy nhiê
egxgu ngày, chư
wupva tư
wupv̀ng thâ
bmiíy có yê
egxgu ma tà vâ
bmiịt, hô
itdnm nay trơ
jggb̀i mơ
jggb́i â
bmiim u mô
itdṇt chút, sao mình đ
txxvã phải lo lă
bppńng làm vâ
bmiịy?
Nghĩ tơ
jggb́i đ
txxvó, trong lòng hă
bppńn đ
txxvô
itdṇt nhiê
egxgn cảm thâ
bmiíy buô
itdǹn cư
wupvơ
jggb̀i vơ
jggb́i chính mình, bèn xă
bppnm xă
bppnm bư
wupvơ
jggb́c tiê
egxǵp.
Đ
fzlvô
itdṇt nhiê
egxgn, tư
wupv̀ phía sau lư
wupvng hă
bppńn vang lê
egxgn mô
itdṇt â
bmiim thanh như
wupv tiê
egxǵng ma kê
egxgu quỷ khóc. Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm cả kinh thâ
bmiít să
bppńc, quay ngoă
bppńt mình lại, chỉ thâ
bmiíy să
bppńc mă
bppṇt hă
bppńn lâ
bmiịp tư
wupv́c trơ
jggb̉ nê
egxgn tră
bppńng toát. Trong bóng đ
txxvê
egxgm â
bmiim u, dâ
bmiìn dâ
bmiìn hiê
egxg̉n hiê
egxg̣n mô
itdṇt chiê
egxǵc khô
itdn lâ
bmiiu hai mă
bppńt lâ
bmiíp lóe ánh sáng đ
txxvỏ rư
wupṿc, dâ
bmiịp dơ
jggb̀n bay lư
wupvơ
jggḅn trong khô
itdnng trung.
Trong tiê
egxǵng ma kê
egxgu quỷ khóc â
bmiíy, cái khô
itdn lâ
bmiiu ánh hô
itdǹng bô
itdñng dư
wupv̀ng lại giư
wupṽa khoảng khô
itdnng, tư
wupv̀ tư
wupv̀ quay qua đ
txxvô
itdńi diê
egxg̣n vơ
jggb́i Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm.
Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm nhìn vào hai con mă
bppńt rô
itdñng khô
itdnng của nó, chỉ thâ
bmiíy sâ
bmiiu trong đ
txxvó hình như
wupv â
bmiỉn hiê
egxg̣n như
wupṽng tia lư
wupv̉a, khô
itdnng cư
wupvơ
jggb̃ng đ
txxvư
wupvơ
jggḅc cảm thâ
bmiíy toàn thâ
bmiin rét run lê
egxgn.
Sau mô
itdṇt khoảnh khă
bppńc, tư
wupv̀ phía sau cái khô
itdn lâ
bmiiu, châ
bmiìm châ
bmiịm xuâ
bmiít hiê
egxg̣n hai bóng ngư
wupvơ
jggb̀i. Trong ánh sáng đ
txxvỏ hô
itdǹng của cái khô
itdn lâ
bmiiu, hă
bppńn thâ
bmiíy mô
itdṇt trong hai ngư
wupvơ
jggb̀i là mô
itdṇt lão già gâ
bmiìy nhom, mă
bppṇt mũi dư
wupṽ tơ
jggḅn, să
bppńc diê
egxg̣n khô
itdn kiê
egxg̣t, tư
wupṿa như
wupv chỉ có mô
itdṇt lơ
jggb́p da bọc lê
egxgn xư
wupvơ
jggbng sọ mà thô
itdni, trô
itdnng chă
bppn̉ng khác cái khô
itdn lâ
bmiiu đ
txxvỏ hô
itdǹng là mâ
bmiíy, că
bppṇp mă
bppńt đ
txxvô
itdṇc ác nhìn chòng chọc vào Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm, lô
itdṇ rõ vẻ hă
bppǹn học phâ
bmiĩn hâ
bmiịn.
Còn kẻ thư
wupv́ hai bô
itdṇ dạng trô
itdnng như
wupv giô
itdńng sài lang, mă
bppṇc dù thâ
bmiin hình khá to lơ
jggb́n như
wupvng lại bị lão già xách trê
egxgn tay như
wupv chú gà nhép, đ
txxvê
egxǵn cư
wupv̉ đ
txxvô
itdṇng cũng khô
itdnng đ
txxvư
wupvơ
jggḅc, să
bppńc mă
bppṇt đ
txxvâ
bmiìy vẻ đ
txxvau đ
txxvơ
jggb́n khô
itdn̉ sơ
jggb̉.
Nhìn thâ
bmiíy gã, Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm khô
itdnng khỏi giâ
bmiịt mình kinh hãi, kê
egxgu “Ah” lê
egxgn mô
itdṇt tiê
egxǵng.
Gã này khô
itdnng phải ai xa lạ mà chính là mô
itdṇt trong hai kẻ Tiê
egxg̉u Phàm đ
txxvã gă
bppṇp bê
egxgn dư
wupvơ
jggb́i Vạn Bư
wupv́c Cô
itdn̉ Quâ
bmiịt ơ
jggb̉ Khô
itdnng Tang Sơ
jggbn dạo trư
wupvơ
jggb́c, mơ
jggb́i hô
itdnm rô
itdǹi cũng lại đ
txxvã thâ
bmiíy xuâ
bmiít hiê
egxg̣n tại Lư
wupvu Ba Sơ
jggbn này: Dã câ
bmiỉu đ
txxvạo nhâ
bmiin. Chỉ thâ
bmiíy gã bị lão già khô
itdn quă
bppńt â
bmiíy dùng tay phải xách cô
itdn̉, nét mă
bppṇt đ
txxvau khô
itdn̉ như
wupv să
bppńp khóc, thê
egxǵ như
wupvng khi nhìn thâ
bmiíy Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm đ
txxvư
wupv́ng trư
wupvơ
jggb́c mă
bppṇt thì lạ thay, să
bppńc mă
bppṇt gã lâ
bmiịp tư
wupv́c thay đ
txxvô
itdn̉i, tư
wupṿa như
wupv nhìn thâ
bmiíy vị cư
wupv́u tinh xuâ
bmiít hiê
egxg̣n, chỉ ngay vào Tiê
egxg̉u Phàm kê
egxgu to: “A! Chính hă
bppńn! Chính là hă
bppńn!”
Trư
wupvơ
jggbng Tiê
egxg̉u Phàm sơ
jggḅ đ
txxvê
egxǵn ngâ
bmiiy ngư
wupvơ
jggb̀i, chỉ thâ
bmiíy Dã câ
bmiỉu đ
txxvạo nhâ
bmiin cư
wupv́ chỉ vào mình kê
egxgu gọi liê
egxgn hô
itdǹi mà chă
bppn̉ng hiê
egxg̉u đ
txxvâ
bmiìu cua tai nheo ra sao cả. Lão già queo vâ
bmiĩn trư
wupv̀ng trư
wupv̀ng nhìn hă
bppńn đ
txxvâ
bmiìy ác ý, câ
bmiít giọng khàn khàn chói tai hỏi Dã câ
bmiỉu đ
txxvạo nhâ
bmiin: “Có đ
txxvúng là thă
bppǹng tiê
egxg̉u nghiê
egxg̣t chủng Thanh Vâ
bmiin Mô
itdnn này khô
itdnng?”
Dã câ
bmiỉu gâ
bmiịt đ
txxvâ
bmiìu lia lia, mô
itdǹm liê
egxǵn thoă
bppńng nói: “Dạ, dạ, đ
txxvúng là nó đ
txxvó, Hâ
bmiíp huyê
egxǵt tiê
egxg̀n bô
itdńi! Chính mă
bppńt tại hạ đ
txxvã thâ
bmiíy thă
bppǹng súc sinh này giê
egxǵt hại truyê
egxg̀n nhâ
bmiin duy nhâ
bmiít của ngài là Hâ
bmiíp huyê
egxǵt quỷ Khư
wupvơ
jggbng lão tam!”
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.