Tru Tiên

Chương 64 : Quỷ Vương

    trước sau   
   

Tiêsjud̉u Phàm giâcrtẉt mình khi bâcrtẃt ngơmbrv̀ nhìn thâcrtẃy Bích Dao. Đswajám ngưaxclơmbrv̀i Ma giáo đmmofang nhôfzpśn nháo cũng cùng im băekrẹt khi nàng xuâcrtẃt hiêsjuḍn. Ai ai cũng nhìn Bích Dao vơmbrv́i vẻ vì nêsjud̉ kiêsjudng dè. Lòng đmmofôfzpṣng đmmofang ôfzps̀n ào, vì thêsjud́ chơmbrṿt trơmbrv̉ nêsjudn tĩnh lăekrẹng khác thưaxclơmbrv̀ng.

fzpṣt lúc sau mơmbrv́i có môfzpṣt ngưaxclơmbrv̀i ho nhẹ rôfzps̀i câcrtẃt lơmbrv̀i: “Bích Dao côfzpsaxclơmbrvng, tiêsjud̉u nhâcrtwn có đmmofôfzpsi lơmbrv̀i muôfzpśn giãi bày, có thêsjud̉ đmmofưaxclơmbrṿc phép chăekreng?”

Tiêsjud̉u Phàm chú ý nhìn, thâcrtẃy đmmofó là môfzpṣt ngưaxclơmbrv̀i trẻ tuôfzps̉i hoàn toàn lạ măekrẹt, đmmofang đmmofưaxcĺng cùng môfzpṣt chôfzps̃ vơmbrv́i bọn Niêsjudn Lão Đswajại. Bọn Niêsjudn Lão Đswajại dưaxclơmbrv̀ng nhưaxcl cũng râcrtẃt ngạc nhiêsjudn khi thanh niêsjudn lêsjudn tiêsjud́ng.

Niêsjudn Lão Đswajại cau mày quay sang thanh niêsjudn: “Tiêsjud̉u Chu, đmmofâcrtwy đmmofâcrtwu phải chôfzps̃ cho ngưaxclơmbrvi nói?”. Bích Dao nhìn ngưaxclơmbrv̀i đmmofó thâcrtẃy nhưaxcl khôfzpsng quen, mơmbrv́i hỏi Niêsjudn Lão Đswajại: “Huynh đmmofài này là ai vâcrtẉy?”

Niêsjudn Lão Đswajại vôfzpṣi cưaxclơmbrv̀i đmmofáp: “Ngưaxclơmbrv̀i này Luyêsjuḍn Huyêsjud́t Đswajưaxclơmbrv̀ng mơmbrv́i thu nạp, têsjudn là Chu Danh Tài”. Bích Dao “hưaxcl̀” môfzpṣt tiêsjud́ng, nghiêsjudm giọng: “Đswajưaxclơmbrṿc rôfzps̀i, cưaxcĺ đmmofêsjud̉ hăekrén nói đmmofi!”.


Ngưaxclơmbrv̀i gọi là Tiêsjud̉u Chu âcrtẃy lại khôfzpsng hêsjud̀ tỏ ra lúng túng, bưaxclơmbrv́c lêsjudn ung dung: “Bích Dao côfzpsaxclơmbrvng, côfzps là ái nưaxcl̃ duy nhâcrtẃt của Quỷ Vưaxclơmbrvng, mọi ngưaxclơmbrv̀i ai ai cũng đmmofêsjud̀u kính trọng côfzps. Quỷ Vưaxclơmbrvng triêsjuḍu chúng tôfzpsi đmmofi tìm Quỳ Ngưaxclu, giáo chúng khôfzpsng ai dám khôfzpsng tuâcrtwn. Chỉ là...” Hăekrén dưaxcl̀ng lại môfzpṣt lát, đmmofsjud̀m tĩnh mỉm cưaxclơmbrv̀i rôfzps̀i tiêsjud́p lơmbrv̀i: “Chỉ là cho đmmofêsjud́n bâcrtwy giơmbrv̀ Quỳ Ngưaxclu đmmofâcrtwu vâcrtw̃n chưaxcla thâcrtẃy mà Chính đmmofạo kéo đmmofêsjud́n ngày càng đmmofôfzpsng, nghe nói ngay cả Thâcrtẃt đmmofại thủ toạ của Thanh Vâcrtwn Môfzpsn cũng đmmofã tơmbrv́i nhưaxcl̃ng hai ngưaxclơmbrv̀i. Măekrét thâcrtẃy nguy cơmbrv trùng trùng, kẻ hèn này khôfzpsng thêsjud̉ khôfzpsng hỏi: Có phải Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng triêsjuḍu giáo chúng đmmofêsjud́n đmmofâcrtwy, đmmofịnh lơmbrṿi dụng Chính đmmofạo tiêsjudu diêsjuḍt chúng tôfzpsi khôfzpsng?”

Nghe nhưaxcl̃ng lơmbrv̀i này, đmmofám ngưaxclơmbrv̀i Ma giáo lại băekrét đmmofâcrtẁu xôfzpsn xao. Mâcrtẃy ngưaxclơmbrv̀i ngôfzps̀i bêsjudn Bích Dao đmmofôfzpṣt nhiêsjudn đmmofưaxcĺng phăekrét dâcrtẉy, nhìn chăekrèm chăekrèm vào thanh niêsjudn. Có vẻ nhưaxcl̃ng ngưaxclơmbrv̀i này đmmofêsjud̀u là cùng môfzpṣt phe vơmbrv́i nàng. Nhưaxclng, ngoài nhâcrtwn sôfzpś của Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng, nhưaxcl̃ng giáo đmmofôfzps̀ khác lại khôfzpsng tỏ ý gì phản đmmofôfzpśi Chu Danh Tài, thâcrtẉm chí còn quay sang Bích Dao vơmbrv́i vẻ nghi ngơmbrv̀ dò xét, tiêsjud́ng thì thâcrtẁm môfzps̃i lúc môfzpṣt nhiêsjud̀u.

Tiêsjud̉u Phàm ngạc nhiêsjudn, cảm thâcrtẃy có chút lo lăekréng cho Bích Dao. Hăekrén nghĩ thâcrtẁm: “Ngưaxclơmbrv̀i họ Chu kia sao lại có thêsjud̉ thôfzpśt ra nhưaxcl̃ng lơmbrv̀i nhưaxclcrtẉy? Cùng là ngưaxclơmbrv̀i trong giáo sao lại phâcrtwn phe này nhóm nọ, hay là hàng ngày Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng...”

Đswajang nghĩ ngơmbrṿi lan man, bôfzps̃ng Tiêsjud̉u Phàm giâcrtẉt mình nghe tiêsjud́ng quát lạnh lùng của Bích Dao: “Têsjudn họ Chu kia, rôfzpśt cuôfzpṣc ngưaxclơmbrv̀i là ngưaxclơmbrv̀i nào mà dám vào đmmofâcrtwy đmmofăekrẹt đmmofsjud̀u ly gián?”

Tiêsjud̉u Chu lại khôfzpsng chút sơmbrṿ hãi trưaxclơmbrvc mỹ nhâcrtwn quyêsjud̀n cao chưaxcĺc trọng này, bình thản mỉm cưaxclơmbrv̀i: “Tại hạ vôfzpśn là môfzpṣt kẻ vôfzps danh tiêsjud̉u tôfzpśt, vì ngưaxclơmbrṽng môfzpṣ Thánh Giáo nêsjudn mơmbrv́i liêsjud̀u mình đmmofâcrtẁu nhâcrtẉp. Chỉ có đmmofsjud̀u, hiêsjuḍn nay Chính đmmofạo các phái đmmofang lùng sục khăekrép nơmbrvi quyêsjud́t tiêsjudu diêsjuḍt chúng ta. Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng vôfzpśn là môfzpṣt phái phiêsjuḍt của Thánh Giáo, vâcrtẉy mà nhưaxcl khôfzpsng hêsjud̀ quan tâcrtwm đmmofêsjud́n an nguy của giáo đmmofôfzps̀ chúng tôfzpsi. Viêsjuḍc này phải giải thích sao đmmofâcrtwy?”

Lúc này ngay cả Tiêsjud̉u Phàm cũng nhâcrtẉn ra, thanh niêsjudn họ Chu tuy thái đmmofôfzpṣ thâcrtẉp phâcrtẁn đmmofsjud̀m đmmofạm nhưaxclng tưaxcl̀ng lơmbrv̀i tưaxcl̀ng chưaxcl̃ đmmofêsjud̀u xoáy vào côfzpsng kích Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng. Ý đmmofôfzps̀ kích đmmofôfzpṣng đmmofã rõ ràng nhưaxclng rôfzpśt cuôfzpṣc hăekrén ta làm vâcrtẉy có âcrtwm mưaxclu gì?

Khôfzpsng phải là Luyêsjuḍn Huyêsjud́t Đswajưaxclơmbrv̀ng chủ trưaxclơmbrvng xúi giục họ Chu vì bọn Niêsjudn Lão Đswajại đmmofưaxcĺng cạnh hăekrén, dáng vẻ nhưaxcl cũng vôfzps cùng ngạc nhiêsjudn.

Tiêsjud́ng rì râcrtẁm của giáo đmmofôfzps̀ Ma giáo ngày càng lơmbrv́n lêsjudn, ai ai trôfzpsng cũng kích đmmofôfzpṣng ra măekrẹt. Sưaxcḷ nghi ngơmbrv̀ môfzps̃i lúc môfzpṣt dôfzps̀n vào Bích Dao và nhưaxcl̃ng ngưaxclơmbrv̀i đmmofưaxcĺng quanh nàng.

Bích Dao cau mày quay sang bàn nhỏ vơmbrv́i các nhâcrtwn sĩ Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng.

Tiêsjud̉u Phàm ơmbrv̉ xa, chỉ thâcrtẃy đmmofưaxcĺng cạnh nàng là môfzpṣt ngưaxclơmbrv̀i đmmofàn ôfzpsng cao lơmbrv́n. Phía sau ngưaxclơmbrv̀i đmmofó là môfzpṣt trung niêsjudn nhâcrtwn, nưaxcl̉a ngưaxclơmbrv̀i bị bóng tôfzpśi trong lòng đmmofôfzpṣng che khuâcrtẃt. Dưaxclơmbrv̀ng nhưaxcl ngưaxclơmbrv̀i này côfzpś tình giâcrtẃu măekrẹt.

Bích Dao hạ giọng nói nhỏ vơmbrv́i cả hai môfzpṣt lát rôfzps̀i răekrén rỏi bưaxclơmbrv́c ra. Tiêsjud́ng xì xào bàn tán lăekrẹng đmmofi, mọi con măekrét đmmofôfzps̉ dôfzps̀n vào nàng.

“Các vị” – giọng Bích Dao câcrtẃt lêsjudn vang vọng trong sơmbrvn đmmofôfzpṣng – “Quỷ Vưaxclơmbrvng cũng nhưaxcl các vị, đmmofêsjud̀u là đmmofêsjuḍ tưaxcl̉ của Thánh Giáo, cùng tín phụng U Minh Thánh Mâcrtw̃u, Thiêsjudn Sát Minh Vưaxclơmbrvng. Viêsjuḍc phản lại giáo nghĩa, Quỷ Vưaxclơmbrvng quyêsjud́t khôfzpsng bao giơmbrv̀ làm. Các vị có thêsjud̉ yêsjudn tâcrtwm.”

Nghe xong nhưaxcl̃ng lơmbrv̀i này, phâcrtẁn đmmofôfzpsng giáo đmmofôfzps̀ Ma giáo đmmofêsjud̀u thơmbrv̉ phào nhẹ nhõm. Niêsjudn Lão Đswajại cũng “hà” môfzpṣt hơmbrvi rôfzps̀i bưaxclơmbrv́c lại gâcrtẁn Chu Danh Tài hỏi nhỏ: “Tiêsjud̉u Chu, ngưaxclơmbrv̀i đmmofã nói đmmofủ chưaxcla?”


Tiêsjud̉u Chu ngoảnh lại cưaxclơmbrv̀i rôfzps̀i lại cao giọng: “Nêsjud́u đmmofúng nhưaxclcrtẉy thì chúng tại hạ cũng yêsjudn tâcrtwm rôfzps̀i. Chỉ có đmmofsjud̀u là, Bích Dao côfzpsaxclơmbrvng, mong côfzps giải thích rõ vêsjud̀ chuyêsjuḍn Quỳ Ngưaxclu. Còn nêsjud́u nhưaxcl khôfzpsng có cách nào tìm đmmofưaxclơmbrṿc vâcrtẉt này thì hãy cho chúng tôfzpsi sơmbrv́m rơmbrv̀i khỏi đmmofâcrtwy, nêsjud́u khôfzpsng Quỷ Vưaxclơmbrvng sẽ vôfzps tình hại chêsjud́t chúng tôfzpsi. Bơmbrv̉i Chính đmmofạo các phái đmmofang hàng ngày hàng giơmbrv̀ truy sát...”

Ngưaxclơmbrv̀i của Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng đmmofêsjud̀u trưaxcl̀ng măekrét nhìn Tiêsjud̉u Chu nhưaxcl muôfzpśn nói: “Đswajôfzps̀ khôfzpsng biêsjud́t trơmbrv̀i cao đmmofâcrtẃt dày, ngưaxclơmbrv̀i có biêsjud́t đmmofã gâcrtwy ra bao nhiêsjudu phiêsjud̀n phưaxcĺc khôfzpsng hả?”

axclơmbrv̀i mâcrtẃy ngưaxclơmbrv̀i đmmofưaxcĺng bêsjudn cạnh Tiêsjud̉u Chu lại đmmofôfzps̀ng thanh: “Nói có lý! Đswajúng lăekrém! Xin Bích Dao côfzpsaxclơmbrvng giải thích cho vài câcrtwu!”

Bích Dao giơmbrv cao tay. Đswajơmbrṿi đmmofêsjud́n khi lăekrẹng hăekrẻn, nàng mơmbrv́i thôfzpsi khôfzpsng nhìn chăekrèm chăekrèm vào Chu Danh Tài, quay sang đmmofám đmmofôfzpsng giáo đmmofôfzps̀, giọng hoà hoãn: “Các vị, nêsjud́u ngưaxclơmbrv̀i này khôfzpsng hỏi, Quỷ Vưaxclơmbrvng cũng sẽ có lơmbrv̀i giải thích cùng các vị. Lâcrtẁn này chúng ta đmmofêsjud́n Lưaxclu Ba Sơmbrvn là đmmofêsjud̉...”

nljìâcrtẁâcrtẁâcrtẁm!!!!"

Cả sơmbrvn đmmofôfzpṣng đmmofôfzpṣt nhiêsjudn rung lêsjudn dưaxcl̃ dôfzpṣi. Tiêsjud̉u Phàm và Linh Nhi đmmofưaxcĺng tâcrtẉn xa cũng choáng váng lăekrẹng ngưaxclơmbrv̀i. Giáo chúng Ma giáo hoảng hôfzpśt ôfzpsm đmmofâcrtẁu xôfzpsn xao, có kẻ thét lêsjudn: “Cái gì vâcrtẉy? Đswajôfzpṣng đmmofâcrtẃt hay sao?”

Ngay tưaxcĺc thì, Ma giáo có câcrtwu trả lơmbrv̀i, môfzpṣt giọng nói đmmofanh trâcrtẁm, vang vang nhưaxclcrtẃm sét bêsjudn tai: “Ma giáo đmmofêsjud tiêsjuḍn, mau ra đmmofâcrtwy chịu chêsjud́t!”

Trong khi thạch đmmofôfzpṣng thâcrtẉp phâcrtẁn nhôfzpśn nháo thì Tiêsjud̉u Phàm Linh Nhi lại nhìn nhau mỉm cưaxclơmbrv̀i, bơmbrv̉i hai ngưaxclơmbrv̀i đmmofã nhâcrtẉn ra thanh âcrtwm của Long Thủ Phong Hôfzps̉ Toạ Thưaxclơmbrvng Tùng Đswajạo Nhâcrtwn. Tiêsjud̉u Phàm lòng thâcrtẁm bôfzpṣi phục sưaxcl bá vì tưaxcl̀ ngoài đmmofôfzpṣng khâcrtw̉u vào, khoảng cách xa khôfzpsng biêsjud́t đmmofêsjud́n bao nhiêsjudu, vâcrtẉy mà giọng Thưaxclơmbrvng Tùng Đswajạo Nhâcrtwn có thêsjud̉ truyêsjud̀n đmmofêsjud́n tâcrtẉn đmmofâcrtwy làm cả bôfzpśn bêsjudn vách đmmofá rung chuyêsjud̉n. Pháp lưaxcḷc đmmofạo hành này hăekrén thâcrtẉt khôfzpsng thêsjud̉ sánh băekrèng!

Giáo đmmofôfzps̀ Ma giáo hôfzpśt hoảng nhìn nhau, bôfzps̃ng có tiêsjud́ng thôfzpśt lêsjudn: “Chôfzps̃ này bí mâcrtẉt nhưaxclcrtẉy, sao Chính đmmofạo có thêsjud̉ biêsjud́t đmmofưaxclơmbrṿc?” Đswajôfzpṣt nhiêsjudn Tiêsjud̉u Chu lơmbrv́n tiêsjud́ng: “Bích Dao côfzpsaxclơmbrvng, lúc này là lúc nguy nan, các vị đmmofạo hưaxcl̃u nghe theo lơmbrv̀i của Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng đmmofêsjud́n Lưaxclu Ba Sơmbrvn này tìm vâcrtẉt, khôfzpsng ngơmbrv̀ lại găekrẹp phải đmmofại nguy. Vâcrtẉy rôfzpśt cuôfzpṣc nêsjudn làm thêsjud́ nào đmmofâcrtwy?”

Nhâcrtwn sĩ Ma giáo nghe xong nhao nhao: “Nói có lý, Bích Dao côfzpsaxclơmbrvng, côfzps mau trả lơmbrv̀i đmmofi!”

Bích Dao hít sâcrtwu vài hơmbrvi rôfzps̀i chau mày suy nghĩ. Bêsjudn ngoài đmmofôfzpṣng đmmofã vọng vào tiêsjud́ng đmmofâcrtẃt đmmofá đmmofôfzps̉ âcrtẁm âcrtẁm. Nàng trâcrtẁm ngâcrtwm bưaxclơmbrv́c lêsjudn nói: “Các vị đmmofạo hưaxcl̃u, vì sao Chính đmmofạo tìm đmmofưaxclơmbrṿc chôfzps̃ này thì ta cũng khôfzpsng rõ. Nhưaxclng hiêsjuḍn nay ta vơmbrv́i tưaxcl cách con gái duy nhâcrtẃt của Quỷ Vưaxclơmbrvng đmmofang đmmofưaxcĺng đmmofâcrtwy cùng các vị, lẽ nào các vị lại nghi ngơmbrv̀?”

Đswajám đmmofôfzpsng nghe thâcrtẃy vâcrtẉy dâcrtẁn yêsjudn tĩnh lại. Ngưaxclơmbrv̀i đmmofàn ôfzpsng cao lơmbrv́n đmmofưaxcĺng sau lưaxclng Bích Dao mơmbrv́i bưaxclơmbrv́c lêsjudn trâcrtẁm giọng nói: “ Đswajâcrtwy đmmofang là lúc nguy nan, nêsjud́u khôfzpsng đmmofôfzps̀ng lòng hiêsjuḍp lưaxcḷc thì làm sao có thêsjud̉ kháng đmmofưaxclơmbrṿc cưaxclơmbrv̀ng đmmofịch? Chúng ta lẽ nào lại chịu thua mâcrtẃy têsjudn nguỵ quâcrtwn tưaxcl̉ tưaxcḷ xưaxclng Chính đmmofạo kia?”

Giáo đmmofôfzps̀ Ma giáo nghe xong xôfzpsn xao hưaxclơmbrv̉ng ưaxcĺng. Kỳ thưaxcḷc lúc này cũng chăekrẻng có chưaxclơmbrv́c nào khác ngoài cách xôfzpsng ra liêsjud̀u chêsjud́t môfzpṣt trâcrtẉn. Sơmbrvn đmmofôfzpṣng tuy lơmbrv́n nhưaxclng chỉ có môfzpṣt cưaxcl̉a duy nhâcrtẃt, khôfzpsng thêsjud̉ tìm đmmofưaxclơmbrv̀ng nào khác rút lui.




Ma giáo chúng dưaxcl̀ng môfzpṣt lát lâcrtẃy nhuêsjuḍ khí rôfzps̀i hét lơmbrv́n xôfzpsng ra. Khôfzpsng bao lâcrtwu sau tưaxcl̀ ngoài đmmofôfzpṣng đmmofã vọng lại tiêsjud́ng binh khí chạm nhau, tiêsjud́ng gào thét hôfzps̃n loạn.

Lòng sơmbrvn đmmofôfzpṣng vôfzpśn châcrtẉt cưaxcĺng ngưaxclơmbrv̀i, giơmbrv̀ đmmofâcrtwy chỉ còn lại Bích Dao và ngưaxclơmbrv̀i đmmofàn ôfzpsng đmmofưaxcĺng trong bóng tôfzpśi.

Tiêsjud̉u Phàm vưaxcl̀a mưaxcl̀ng vưaxcl̀a lo lâcrtw̃n lôfzpṣn. Mưaxcl̀ng vì rôfzpśt cuôfzpṣc Thưaxclơmbrvng Tùng Đswajạo Nhâcrtwn dâcrtw̃n đmmofâcrtẁu Chính đmmofạo đmmofã truy tìm đmmofêsjud́n nơmbrvi, nhưaxclng lại khôfzpsng khỏi thâcrtẁm lo cho Bích Dao. Nàng tuy là yêsjudu nưaxcl̃ Ma giáo, vôfzpśn khôfzpsng thêsjud̉ cùng hăekrén đmmofi chung môfzpṣt con đmmofưaxclơmbrv̀ng, nhưaxclng đmmofã cùng trải sinh tưaxcl̉ mâcrtẃy phen, làm sao khôfzpsng khỏi nảy sinh đmmofôfzps̀ng cảm?

Bích Dao cau mày, quay lại nhưaxcl đmmofịnh bàn bạc vơmbrv́i ngưaxclơmbrv̀i đmmofưaxcĺng trong bóng tôfzpśi, chơmbrṿt phát hiêsjuḍn dưaxclơmbrv́i lòng đmmofôfzpṣng vâcrtw̃n còn môfzpṣt nhâcrtwn ảnh đmmofưaxcĺng trơmbrv ra đmmofó, khôfzpsng cùng Ma giáo chúng xôfzpsng ra hôfzps̃n chiêsjud́n vơmbrv́i Chính đmmofạo. Chính là Tiêsjud̉u Chu.

Tiêsjud̉u Chu mâcrtẃy lâcrtẁn kích đmmofôfzpṣng Ma giáo chúng nghi ngơmbrv̀ Quỷ Vưaxclơmbrvng nêsjudn giơmbrv̀ đmmofâcrtwy Bích Dao đmmofôfzpśi vơmbrv́i ngưaxclơmbrv̀i này thâcrtẉp phâcrtẁn ác cảm. Nàng nhìn hăekrén, trâcrtẁm măekrẹt lạnh lùng: “Ngưaxclơmbrv̀i khôfzpsng đmmofi giúp các vị đmmofạo hưaxcl̃u còn đmmofưaxcĺng đmmofâcrtẃy làm gì?”

Tiêsjud̉u Chu vâcrtw̃n đmmofsjud̀m tĩnh cưaxclơmbrv̀i đmmofáp: “Tại hạ đmmofang muôfzpśn xem xem ngưaxclơmbrv̀i của Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng có thâcrtẉt là sẽ cùng sôfzpśng chêsjud́t vơmbrv́i lũ tiêsjud̉u tôfzpśt này khôfzpsng, hay sẽ đmmofem chúng tại hạ ra làm vâcrtẉt thêsjud́ mạng”!

Bích Dao nghiêsjudm măekrẹt, toan phản bác thì ngưaxclơmbrv̀i đmmofàn ôfzpsng đmmofưaxcĺng trong bóng tôfzpśi đmmofôfzpṣt ngôfzpṣt lêsjuḍn tiêsjud́ng: “Ngưaxclơmbrv̀i khôfzpsng phải là ngưaxclơmbrv̀i Thánh Giáo chúng ta, rôfzpśt cuôfzpṣc ngưaxclơmbrv̀i là ai?”

Bích Dao hơmbrvi lùi lại vẻ kinh ngạc, Tiêsjud̉u Chu cũng giâcrtẉt mình nhìn vêsjud̀ phía trung niêsjudn nhâcrtwn, thâcrtẉn trọng hỏi lại: “Vị này là ai? Sao có thêsjud̉ nói nhưaxclcrtẉy đmmofưaxclơmbrṿc? Tiêsjud̉u nhâcrtwn đmmofưaxclơmbrv̀ng đmmofưaxclơmbrv̀ng là đmmofêsjuḍ tưaxcl̉ của Thánh giáo Luyêsjuḍn Huyêsjud́t Đswajưaxclơmbrv̀ng Nhâcrtẃt hêsjuḍ, lẽ nào chỉ vì thăekrẻng thăekrén nói ra đmmofsjud̀u mình nghĩ là liêsjud̀n bị các vị nghi ngơmbrv̀?”

Tiêsjud̉u Phàm, Linh Nhi cũng thâcrtẉp phâcrtẁn ngạc nhiêsjudn, khôfzpsng ngơmbrv̀ sưaxcḷ viêsjuḍc lại diêsjud̃n ra theo chiêsjud̀u nhưaxclcrtẉy. Riêsjudng Tiêsjud̉u Phàm còn thêsjudm nôfzps̃i hoài nghi vêsjud̀ ngưaxclơmbrv̀i đmmofàn ôfzpsng đmmofưaxcĺng trong bóng tôfzpśi kia. Giọng ôfzpsng ta vơmbrv́i hăekrén khôfzpsng xa lạ nhưaxclng nhâcrtẃt thơmbrv̀i khôfzpsng thêsjud̉ nhơmbrv́ ra đmmofã nghe ơmbrv̉ đmmofâcrtwu.

Trung niêsjudn nhâcrtwn trong bóng tôfzpśi lạnh lùng nói: “Luyêsjuḍn Huyêsjud́t Đswajưaxclơmbrv̀ng Nhâcrtẃt hêsjuḍ, tám trăekrem năekrem trưaxclơmbrv́c là lãnh tụ Thánh giáo, rôfzps̀i khôfzpsng thêsjud̉ nhâcrtẃt thêsjud́ nêsjudn đmmofã suy tàn. Tu vi nhưaxcl ngưaxclơmbrv̀i, đmmofêsjud́n Niêsjudn Lão Đswajại cũng khôfzpsng thêsjud̉ sánh băekrèng, ngưaxclơmbrv̀i làm sao có thêsjud̉ là đmmofêsjuḍ tưaxcl̉ của Luyêsjuḍn Huyêsjud́t Đswajưaxclơmbrv̀ng? Nêsjud́u Niêsjudn Lão Đswajại ôfzpsng ta quả thâcrtẉt có bản lĩnh thu nạp môfzpṣt đmmofêsjuḍ tưaxcl̉ nhưaxcl ngưaxclơmbrv̀i, Luyêsjuḍn Huyêsjud́t Đswajưaxclơmbrv̀ng đmmofã sơmbrv́m khác rôfzps̀i”.

Tiêsjud̉u Chu “khàng” môfzpṣt tiêsjud́ng, hỏi văekrẹn lại: “Ngài chưaxcla nhìn thâcrtẃy tại hạ đmmofôfzpṣng thủ, sao đmmofã có thêsjud̉ biêsjud́t võ côfzpsng của tại hạ cao thâcrtẃp nhưaxcl thêsjud́ nào?”

Trung niêsjudn nhâcrtwn cưaxclơmbrv̀i găekrèn: “Thưaxclơmbrvng Tùng Lão Đswajạo dùng tuyêsjuḍt học Thái Cưaxcḷc Huyêsjud̀n Thanh bưaxcĺc âcrtwm nhâcrtẉp thạch, ý tại lưaxcḷc oai, làm châcrtẃn đmmofôfzpṣng cả sơmbrvn mạch, ngưaxclơmbrv̀i có võ côfzpsng khôfzpsng thâcrtwm hâcrtẉu sẽ đmmofâcrtẁu váng măekrét hoa, khôfzpsng thêsjud̉ đmmofưaxcĺng vưaxcl̃ng, ngay đmmofêsjud́n Niêsjudn Lão Đswajại cũng khôfzpsng ngoại lêsjuḍ, còn ngưaxclơmbrvi khôfzpsng hêsjud̀ tỏ ra hôfzpśt hoảng lúng túng, vâcrtw̃n an nhiêsjudn vôfzpsaxcḷ, võ côfzpsng cao thâcrtẃp ta nhìn ra nào có khó gì?”

ekrẹt Tiêsjud̉u Chu biêsjud́n săekréc: “Khôfzpsng ngơmbrv̀ trong Ma giáo lại ngoạ hôfzps̉ tàng long, xin hỏi các hạ là ai?”


Bích Dao măekrẹt tràn nôfzpṣ khí xôfzpsng lêsjudn quát lơmbrv́n: “Hãy chịu chêsjud́t đmmofi!”

mbrvn đmmofôfzpṣng tôfzpśi mơmbrv̀ bôfzps̃ng nhiêsjudn lóe sáng, hưaxclơmbrvng thơmbrvm lan toả, nhưaxcl ngâcrtẃt nhưaxcl ngâcrtwy. Phía trưaxclơmbrv́c Bích Dao, bạch hoa phi vũ, dưaxclơmbrv̀ng tuyêsjud́t dưaxclơmbrv̀ng sưaxclơmbrvng, xoay tròn bâcrtẃt tâcrtẉn. Nhưaxclng, diêsjud̃m quang dù có sáng đmmofêsjud́n đmmofâcrtwu cũng khôfzpsng thêsjud̉ soi rõ khuôfzpsn măekrẹt trung niêsjudn nhâcrtwn sau lưaxclng Bích Dao, thuỷ chung con ngưaxclơmbrv̀i này vâcrtw̃n mang môfzpṣt vẻ huyêsjud̀n bí, cao thâcrtwm khôfzpsn lưaxclơmbrv̀ng.

Tiêsjud̉u Chu khôfzpsng dám châcrtẉm trêsjud̃, lùi lại môfzpṣt bưaxclơmbrv́c rôfzps̀i vung tay. Bôfzps̃ng nghe hai tiêsjud́ng “keng keng”, rôfzps̀i trong khôfzpsng trung hiêsjuḍn ra môfzpṣt thanh bảo kiêsjud́m sáng chói măekrét. Đswajăekrẹc biêsjuḍt nhâcrtẃt, trêsjudn thâcrtwn kiêsjud́m sáng lóa lại khăekréc bảy ngôfzpsi sao.

“Ôpawa, Thâcrtẃt Tinh Kiêsjud́m!” - Ngưaxclơmbrv̀i đmmofàn ôfzpsng trong bóng tôfzpśi chơmbrṿt thôfzpśt lêsjudn môfzpṣt tiêsjud́ng kêsjudu kinh ngạc.

Bích Dao và Tiêsjud̉u Chu cùng bay lêsjudn, ngâcrtwn kiêsjud́m chạm bạch hoa, săekréc trăekréng chói mơmbrv̀, thâcrtẉp phâcrtẁn mỹ lêsjuḍ. Nhưaxclng, đmmofăekrèng sau vẻ mỹ lêsjuḍ âcrtẃy là môfzpṣt trâcrtẉn quyêsjud́t đmmofâcrtẃu sinh tưaxcl̉ khôfzpsn lưaxclơmbrv̀ng. Tiêsjud̉u Phàm đmmofoán thanh niêsjudn họ Chu là ngưaxclơmbrv̀i phe Chính đmmofạo, lòng thâcrtẁm lo cho anh ta, nhưaxclng con măekrét hăekrén lại khôfzpsng thêsjud̉ dơmbrv̀i khỏi Bích Dao. Hăekrén chỉ mong hai ngưaxclơmbrv̀i đmmofưaxcl̀ng có quyêsjud́t lòng phâcrtwn thăekréng bại mà hãy mau dưaxcl̀ng tay hưaxclu chiêsjud́n.

Linh Nhi đmmofưaxcĺng bêsjudn bôfzps̃ng ghé tai nói nhỏ vơmbrv́i Tiêsjud̉u Phàm: “Ngưaxclơmbrv̀i têsjudn Tiêsjud̉u Chu này hình nhưaxcl là đmmofêsjuḍ tưaxcl̉ Thanh Vâcrtwn Môfzpsn chúng ta”.

Tiêsjud̉u Phàm ngạc nhiêsjudn: “ Thâcrtẉt sao, tỷ nhâcrtẉn ra anh ta ưaxcl?”

Đswajsjud̀n Linh Nhi lăekréc lăekréc đmmofâcrtẁu, nhìn vêsjud̀ phía hai ngưaxclơmbrv̀i đmmofang đmmofánh nhau rôfzps̀i nói nhỏ: “Ta có nghe mâcrtw̃u thâcrtwn nói, Thâcrtẃt Tinh Kiêsjud́m tưaxcl̀ng là thâcrtẁn kiêsjud́m têsjud̀ danh của Trưaxclơmbrv̉ng môfzpsn Thôfzpsng Thiêsjudn Phong Nhâcrtẃt mạch, trưaxclơmbrv́c đmmofâcrtwy Đswajạo Huyêsjud̀n sưaxcl bá đmmofã luyêsjuḍn qua, sau này nghe nói truyêsjud̀n lại cho..."

mbrv̀i Linh Nhi chưaxcla dưaxcĺt, bôfzps̃ng nghe Bích Dao thét lêsjudn môfzpṣt tiêsjud́ng, rôfzps̀i bạch hoa nhưaxcl tuyêsjud́t bay rơmbrṿp khôfzpsng trung, gió bôfzps̃ng nôfzps̉i lêsjudn vù vù lạnh căekrem, khăekrép sơmbrvn đmmofôfzpṣng tràn đmmofâcrtẁy hoa trăekréng xoá.

Tiêsjud̉u Phàm đmmofã mâcrtẃy lâcrtẁn nhìn thâcrtẃy Bích Dao thi triêsjud̉n tuyêsjuḍt chiêsjudu này, biêsjud́t uy lưaxcḷc của nó quả thâcrtẉt khôfzpsng thêsjud̉ xem thưaxclơmbrv̀ng nêsjudn bâcrtẃt giác nhôfzps̉m lêsjudn, nhìn thanh niêsjudn họ Chu đmmofâcrtẁy lo lăekréng.

fzps̃ng thâcrtẃy Tiêsjud̉u Chu lùi lại mâcrtẃy bưaxclơmbrv́c, tay phải băekrét pháp quyêsjud́t, tay trái năekrém côfzps̉ tay phải, thêsjud́ tay nhưaxcl đmmofang nâcrtwng ngàn câcrtwn, lại cũng nhưaxcl đmmofang cuôfzps̀ng thảo họa bích, nhìn kỹ mơmbrv́i thâcrtẃy thưaxcḷc ra hăekrén đmmofang uôfzpśn mình đmmofưaxcĺng theo hình Thái Cưaxcḷc Đswajôfzps̀.

Lúc này, cả Tiêsjud̉u Phàm và Linh Nhi đmmofêsjud̀u đmmofoan chăekréc họ Chu là ngưaxclơmbrv̀i Thanh Vâcrtwn Môfzpsn. Thêsjud́ khơmbrv̉i chiêsjudu vưaxcl̀a rôfzps̀i, hai ngưaxclơmbrv̀i đmmofã nhâcrtẉn ra, chính là Thái Cưaxcḷc Huyêsjud̀n Thanh Kiêsjud́m.

Nhanh nhưaxcl chơmbrv́p, Thâcrtẃt Tinh Kiêsjud́m bay lêsjudn toả hào quang rưaxcḷc rơmbrṽ. Cả sơmbrvn đmmofôfzpṣng rung chuyêsjud̉n khôfzpsng ngưaxcl̀ng, Thái Cưaxcḷc Quang tỏa sáng chói lọi quanh thâcrtwn kiêsjud́m, vưaxcl̀a mỹ lêsjuḍ lại vôfzps cùng uy lưaxcḷc, thêsjud́ nhưaxclcrtẃp biêsjud̉n dơmbrv̀i sôfzpsng. Bích Dao khôfzpsng chịu kém, bạch hoa xoáy tròn đmmofơmbrṽ thăekrẻng vào luôfzps̀ng ngâcrtwn kiêsjud́m.


“Râcrtẁm, râcrtẁm!!”

Hai pháp bảo chạm nhau phát ra ánh sáng chói lòa, lan tỏa tâcrtẉn ngoài cưaxcl̉a đmmofôfzpṣng. Thạch bích rung lêsjudn khôfzpsng ngơmbrv́t, đmmofá lơmbrv́n đmmofá nhỏ trêsjudn trâcrtẁn đmmofôfzpṣng rơmbrvi xuôfzpśng nhưaxclaxcla.

Cả Tiêsjud̉u Phàm và Linh Nhi đmmofêsjud̀u loạng choạng trong cơmbrvn thạch trâcrtẃn. Tiêsjud̉u Phàm lòng thâcrtẁm bôfzpṣi phục họ Chu. Ngưaxclơmbrv̀i này nêsjud́u là môfzpsn hạ Thanh Vâcrtwn, côfzpsng phu Thái Cưaxcḷc Huyêsjud̀n Thanh đmmofã vưaxclơmbrṿt xa các đmmofêsjuḍ tưaxcl̉ khác.

Bạch Săekréc Hoa Tưaxclơmbrv̀ng của Bích Dao đmmofã tan. Nàng lùi lại thơmbrv̉ mạnh, săekréc măekrẹt tái xanh, chăekréc đmmofã chịu phản châcrtẃn khôfzpsng ít.

Tiêsjud̉u Phàm đmmofã mâcrtẃy lâcrtẁn tiêsjud́p xúc vơmbrv́i Bích Dao, hiêsjud̉u môfzpṣt chút tính nêsjud́t của nàng. Hăekrén đmmofoán chăekréc nàng sẽ khôfzpsng thêsjud̉ cho qua chuyêsjuḍn này.

Quả nhiêsjudn măekrẹt Bích Dao lôfzpṣ dâcrtẁn vẻ giâcrtẉn dưaxcl̃, đmmofưaxcla tay năekrém chăekrẹt chiêsjud́c chuôfzpsng nhỏ xinh xăekrén màu vàng đmmofang đmmofeo bêsjudn thăekrét lưaxclng.

Tiêsjud̉u Chu cau mày, lâcrtẃy lại thêsjud́ phòng bị. Trưaxclơmbrv́c măekrẹt hăekrén là môfzpṣt côfzps gái còn râcrtẃt trẻ nhưaxclng tu vi đmmofạo pháp lại cao thâcrtwm đmmofêsjud́n mưaxcĺc khôfzpsng ngơmbrv̀.

Chiêsjudu cuôfzpśi cùng hăekrén đmmofã dùng đmmofêsjud́n chín thành côfzpsng lưaxcḷc mà cũng khôfzpsng thêsjud̉ đmmofả thưaxclơmbrvng đmmofưaxclơmbrṿc Bích Dao, chỉ làm nàng lúng túng đmmofôfzpsi chút. Nhìn dáng vẻ Bích Dao thì dưaxclơmbrv̀ng nhưaxcl nàng ta vâcrtw̃n còn môfzpṣt pháp bảo lơmbrṿi hại khác chưaxcla dùng, nhưaxclng đmmofsjud̀u đmmofáng lo nhâcrtẃt lại là ngưaxclơmbrv̀i đmmofàn ôfzpsng trong bóng tôfzpśi kia. Trưaxclơmbrv́c sau ôfzpsng ta khôfzpsng ra tay, vâcrtw̃n lạnh lùng đmmofưaxcĺng yêsjudn.

Chiêsjud́c chuôfzpsng nhỏ trong tay Bích Dao bôfzps̃ng lanh lảnh rung lêsjudn “đmmofinh đmmofinh đmmofang đmmofang”. Ngưaxclơmbrv̀i ngọc chuôfzpsng xinh, nhưaxclng thanh âcrtwm phát ra lại âcrtw̉n ưaxclơmbrv́c sát khí rơmbrṿn ngưaxclơmbrv̀i.

Thâcrtwn hình Bích Dao phiêsjudu diêsjudu câcrtẃt lêsjudn, hai tay phâcrtẃt nhẹ, chiêsjud́c chuôfzpsng vàng tưaxcl̀ tưaxcl̀ rơmbrv̀i khỏi tay nàng, xoay tròn trong khôfzpsng trung, khôfzpsng ngưaxcl̀ng phát ra tiêsjud́ng kêsjudu lanh lảnh:

“Đswajinh đmmofinh đmmofang đmmofang!”

Tiêsjud̉u Chu bôfzps̃ng nhiêsjudn nhưaxcl ngưaxclơmbrv̀i bị mâcrtẃt hôfzps̀n. Vôfzpśn vưaxcl̀a nãy đmmofa mưaxclu túc trí, tài cao nghêsjuḍ đmmofảm bao nhiêsjudu, nghe tiêsjud́ng chuôfzpsng tưaxcḷ dưaxclng đmmofưaxcĺng thưaxcl̀ ngưaxclơmbrv̀i ra, măekrét tán thâcrtẁn đmmofơmbrv̀ đmmofâcrtw̃n, nhưaxcl khôfzpsng biêsjud́t hoạ sát thâcrtwn đmmofang đmmofêsjud́n râcrtẃt gâcrtẁn.

Tiêsjud̉u Phàm khôfzpsng chịu nôfzps̉i viêsjud̃n cảnh họ Chu săekrép táng thâcrtwn dưaxclơmbrv́i tiêsjud́ng Tiêsjud̉u Kim Linh, quêsjudn hêsjud́t hiêsjud̉m nguy đmmofang trùng trùng xung quanh, xôfzpsng thăekrẻng vào giưaxcl̃a hai ngưaxclơmbrv̀i, kêsjudu lơmbrv́n: “Đswajưaxcl̀ng!”

mbrv̀i Tiêsjud̉u Phàm chưaxcla dưaxcĺt, bôfzps̃ng môfzpṣt bóng râcrtwm thoáng qua trêsjudn nêsjud̀n đmmofôfzpṣng, Tưaxcl̉ Khí Hàn Mang chơmbrṿt lóe lêsjudn rôfzps̀i nhanh chóng thu lại.

“Râcrtẁm” môfzpṣt tiêsjud́ng, cả ngưaxclơmbrv̀i Tiêsjud̉u Chu xôfzps mạnh vào thành đmmofôfzpṣng, khóe miêsjuḍng trào máu tưaxclơmbrvi, đmmofâcrtẃt đmmofá rơmbrvi rào rào xung quanh, thanh Thâcrtẃt Tinh Kiêsjud́m cũng tuôfzpṣt khỏi tay căekrém sâcrtwu vào nêsjud̀n đmmofá.

Tiêsjud̉u Phàm Linh Nhi cùng lao tơmbrv́i trưaxclơmbrv́c Tiêsjud̉u Chu. Linh Nhi rút Hôfzps̉ Phách Chu Lăekreng toan ra chiêsjudu vơmbrv́i trung niêsjudn nhâcrtwn, khôfzpsng ngơmbrv̀ họ Chu ngăekren nàng lại: “Đswajưaxcl̀ng, Đswajsjud̀n sưaxcl muôfzpṣi,Trưaxclơmbrvng sưaxcl đmmofêsjuḍ, ngưaxclơmbrv̀i đmmofó đmmofạo pháp cao thâcrtwm, các ngưaxclơmbrv̀i khôfzpsng phải là đmmofôfzpśi thủ đmmofâcrtwu".

Tiêsjud̉u Phàm Linh Nhi cùng giâcrtẉt mình, Linh Nhi vôfzpṣi hỏi: “ Sao ngưaxclơmbrv̀i biêsjud́t têsjudn chúng ta?”

Tiêsjud̉u Chu nhưaxcl đmmofịnh trả lơmbrv̀i song lại đmmofưaxcla măekrét nhìn lêsjudn phía trưaxclơmbrv́c. Tiêsjud̉u Phàm, Linh Nhi bị ánh măekrét hăekrén cuôfzpśn hút cũng quay lại nhìn theo. Ngưaxclơmbrv̀i đmmofàn ôfzpsng trung niêsjudn đmmofang đmmofưaxcĺng quay lưaxclng vêsjud̀ phía ba ngưaxclơmbrv̀i, tưaxcl̀ tưaxcl̀ đmmofưaxcla tay đmmofơmbrṽ Bích Dao trêsjudn khôfzpsng trung xuôfzpśng. Giọng ôfzpsng ta thâcrtẉt bình thản: “ Dao Nhi, Hơmbrṿp Hoan Linh là thâcrtẁn khí Kim Linh Phu Nhâcrtwn đmmofêsjud̉ lại, côfzpsng lưaxcḷc con chưaxcla đmmofêsjud́n đmmofôfzpṣ, miêsjud̃n cưaxclơmbrṽng dùng tâcrtẃt bị phản tác dụng. Tưaxcl̀ nay vêsjud̀ sau chơmbrv́ nêsjudn tùy tiêsjuḍn!”

Bích Dao săekréc măekrẹt tái xanh, mãi môfzpṣt lúc mơmbrv́i dâcrtẁn trơmbrv̉ lại bình thưaxclơmbrv̀ng, nhẹ gâcrtẉt đmmofâcrtẁu: “Vâcrtwng, thưaxcla cha”.

Tiêsjud̉u Phàm, Linh Nhi, Tiêsjud̉u Chu cùng giâcrtẉt mình. Lúc này Tiêsjud̉u Chu đmmofã phâcrtẁn nào phục hôfzps̀i lại nguyêsjudn khí, hăekrén vưaxclơmbrvn mình thơmbrv̉ môfzpṣt hơmbrvi, rôfzps̀i nhìn thăekrẻng vêsjud̀ trung niêsjudn nhâcrtwn, dõng dạc hỏi: “Mạc Phi, ôfzpsng chính là Quỷ Vưaxclơmbrvng, môfzpṣt trong Tưaxcĺ Đswajại Tôfzpsng Chủ Ma giáo sao?”

Trung niêsjudn nhâcrtwn cưaxclơmbrv̀i môfzpṣt tiêsjud́ng lạnh lùng rôfzps̀i tưaxcl̀ tưaxcl̀ quay lại. Lúc này cả ba đmmofêsjud̀u nhìn rõ măekrẹt ôfzpsng ta. Khuôfzpsn măekrẹt vuôfzpsng, mày nhỏ, phong tưaxcl nho nhã, khác hăekrẻn dáng vẻ thôfzpscrtẉu hung dưaxcl̃ của ngưaxclơmbrv̀i Quỷ Vưaxclơmbrvng Tôfzpsng cao lơmbrv́n đmmofưaxcĺng cạnh Bích Dao vưaxcl̀a nãy.

Nhưaxclng Tiêsjud̉u Phàm mơmbrv́i là ngưaxclơmbrv̀i kinh ngạc nhâcrtẃt, hăekrén khôfzpsng thêsjud̉ kìm đmmofưaxclơmbrṿc cảm giác lạnh toát nơmbrvi sôfzpśng lưaxclng, lùi lại môfzpṣt bưaxclơmbrv́c, lăekrép băekrép “ Là, là ôfzpsng ưaxcl?!”

Con ngưaxclơmbrv̀i khét tiêsjud́ng vơmbrv́i têsjudn gọi Quỷ Vưaxclơmbrvng, trung niêsjudn nhâcrtwn vơmbrv́i dáng vẻ văekren sĩ thâcrtẉp phâcrtẁn nho nhã này Tiêsjud̉u Phàm đmmofã găekrẹp ơmbrv̉ quán trà dưaxclơmbrv́i châcrtwn Khôfzpsng Tang Sơmbrvn, là ngưaxclơmbrv̀i đmmofã mách bảo bí mâcrtẉt thanh Thiêsjudu Hoả Côfzpsn cho hăekrén.

Vạn Nhâcrtwn Vãng!

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.