Tru Tiên

Chương 43 : Thiên thư

    trước sau   
   

Chỉ thâvlwx́y Bích Dao vôirsl cùng nghiêdqstm trang, vẻ măulwḷt cung kính cúi đjndrâvlwx̀u lạy ba cái, rôirsl̀i đjndrưhcwb́ng dâvlwx̣y, ngó Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm môirsḷt cái, chỉ thâvlwx́y hăulwĺn đjndrang đjndrưhcwb́ng bâvlwx́t đjndrôirsḷng ơcucả đjndró măulwĺt nhìn đjndri chôirsl̃ khác, lôirslng mày nhíu lại, tuy nhiêdqstn cũng chăulwl̉ng nói gì, chỉ khe khẽ nói: “Đehvpi thôirsli”.

Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm vôirsĺn dĩ lúc cùng vơcucái nàng tiêdqst́n vào bêdqstn trong đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m này, trong lòng đjndrôirsĺi vơcucái nưhcwb̃ lang này đjndrã có chút cảm giác thâvlwxn câvlwx̣n, thêdqst́ nhưhcwbng lúc này nhìn thâvlwx́y hai tưhcwbơcucạng tà thâvlwx̀n âvlwx́y, tưhcwb́c thì nghĩ đjndrêdqst́n viêdqsṭc môirsln phái khác biêdqsṭt, nghĩ đjndrêdqst́n lơcucài giáo hôirsĺi của sưhcwb trưhcwbơcucảng chi phái mình, thâvlwx̀n săulwĺc tưhcwḅ nhiêdqstn lạnh lùng trơcucả lại, khe khẽ gâvlwx̣t đjndrâvlwx̀u, nói:”Đehvpưhcwbơcucạc.”

Bích Dao nhìn hăulwĺn môirsḷt cái, rôirsl̀i hưhcwbơcucáng vêdqst̀ phía sâvlwxu bêdqstn trong tiêdqst́n bưhcwbơcucác, Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm đjndri đjndrăulwl̀ng sau nàng, đjndri chăulwl̉ng bao xa, lại tiêdqst́n vào môirsḷt nơcucai rôirsḷng rãi, thêdqst́ nhưhcwbng nơcucai này vâvlwx̃n quả thâvlwx̣t khôirslng giôirsĺng vơcucái bêdqstn ngoài, thạch thâvlwx́t này đjndrã đjndrưhcwbơcucạc tu sưhcwb̉a lại, và là môirsḷt sơcucan đjndrôirsḷng có nhưhcwb̃ng quái thạch nhưhcwb cái chuôirslng cao chót vót, trong đjndrôirsḷng các nhũ đjndrá màu săulwĺc thiêdqstn hình vạn trạng, màu săulwĺc cũng rưhcwḅc rơcucã dị thưhcwbơcucàng, trưhcwbơcucác măulwḷt hai ngưhcwbơcucài, nơcucai cưhcwb̉a đjndrôirsḷng tâvlwx́m bia đjndrá to lơcucán đjndrưhcwb́ng sưhcwb̀ng sưhcwb̃ng, bêdqstn trêdqstn khăulwĺc muơcucài chưhcwb̃ lơcucán nhưhcwbirsl̀ng bay phưhcwbơcucạng múa:

TRƠirbp̀I ĐehvpÂvdwx́T BÂvdwx́T NHÂvdwxN, COI VẠN VÂvdwx̣T NHƯdqst CỎ RÁC (*)

hcwbơcucài chưhcwb̃ lơcucán âvlwx́y, môirsl̃i chưhcwb̃ dưhcwbơcucàng nhưhcwb cao băulwl̀ng nưhcwb̉a ngưhcwbơcucài, bút ý vụng vêdqst̀, bút thêdqst́ mạnh mẽ, chạy xuôirsĺng nhưhcwbirsl̀ng nhưhcwbulwĺn, nôirsl̉i hăulwl̉n lêdqstn trêdqstn măulwḷt bia, thêdqst́ nhưhcwb chêdqst́ nhạo trơcucài xanh.




Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm nhìn sơcuca qua thì khôirslng có chuyêdqsṭn gì, thêdqst́ nhưhcwbng sau khi chú tâvlwxm nhìn kỹ, bôirsl̃ng cảm thâvlwx́y đjndrâvlwx̀u óc mêdqst man, toàn thâvlwxn bâvlwx́t giác khôirslng tưhcwḅ chủ đjndrưhcwbơcucạc lùi lại phía sau môirsḷt bưhcwbơcucác. Hăulwĺn trong lòng kinh hãi vôirsl cùng, vôirsḷi vàng đjndrịnh thâvlwx̀n, thêdqst́ nhưhcwbng nhìn thâvlwx́y nhưhcwb̃ng chưhcwb̃ đjndró vâvlwx̃n ơcucả trêdqstn tâvlwx́m bia, hoàn toàn bâvlwx́t đjndrôirsḷng, chỉ là quỉ khí âvlwx́y quả thâvlwx̣t ghêdqstcucám.

Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm trong lòng kinh hãi, nhìn thâvlwx́y Bích Dao đjndrã đjndri vòng qua tâvlwx́m bia, tiêdqst́n vêdqst̀ phía sâvlwxu bêdqstn trong sơcucan đjndrôirsḷng, liêdqst̀n cũng đjndri theo, vòng qua tâvlwx́m bia, chỉ thâvlwx́y phía đjndrăulwl̀ng sau, tâvlwx́t cả mọi nơcucai đjndrêdqst̀u là các khôirsĺi thạch nhũ hình thù kỳ quái, hai ngưhcwbơcucài đjndri vòng vèo bêdqstn trong thạch lâvlwxm, Bích Dao đjndri phía trưhcwbơcucác đjndrôirsḷt ngôirsḷt dưhcwb̀ng lại, thâvlwx́t thanh kêdqstu lêdqstn kinh hãi.

Và gâvlwx̀n nhưhcwb ngay lúc đjndró, Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm đjndrôirsḷt nhiêdqstn phát giác, Thiêdqstu Hỏa Côirsln bản thâvlwxn dùng đjndrêdqst̉ bó cánh tay, đjndrôirsḷt nhiêdqstn bưhcwb̀ng lêdqstn ánh sáng kỳ dị, đjndrăulwḷc biêdqsṭt là hạt châvlwxu găulwĺn ơcucả đjndrâvlwx̀u thanh Thiêdqstu Hoả Côirsln, hơcucan nưhcwb̃a thanh quang phát ra lại khôirslng giôirsĺng vơcucái thưhcwbơcucàng ngày, thêdqst́ nhưhcwbng là thưhcwb́ ánh sáng nhu hoà, giôirsĺng nhưhcwbulwḷp lại ngưhcwbơcucài bạn già, môirsḷt ngưhcwbơcucài quen lâvlwxu năulwlm đjndrã nhiêdqst̀u năulwlm nay khôirslng găulwḷp, tỏ ra tình cảm nhơcucá nhung trìu mêdqst́n bâvlwx́t tâvlwx̣n.

Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm bôirsĺi rôirsĺi đjndrưhcwba măulwĺt nhìn vêdqst̀ phía trưhcwbơcucác, ánh măulwĺt xuyêdqstn qua bêdqstn cạnh thâvlwxn hình của Bích Dao, hăulwĺn nhìn thâvlwx́y ơcucả đjndrăulwl̀ng trưhcwbơcucác cảnh tưhcwbơcucạng đjndrã khiêdqst́n Bích Dao kinh hãi: ơcucả cuôirsĺi đjndrôirsḷng có môirsḷt bưhcwb́c thạch bích bóng loáng, hai bêdqstn thạch bích môirsl̃i bêdqstn có môirsḷt đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m, khôirslng biêdqst́t thôirslng đjndrêdqst́n tâvlwx̣n chôirsl̃ nào, thêdqst́ nhưhcwbng phía dưhcwbơcucái thạch bích, là môirsḷt phiêdqst́n đjndrá phăulwl̉ng màu xanh, trêdqstn măulwḷt có môirsḷt bôirsḷ xưhcwbơcucang khôirsl, trong tưhcwb thêdqst́ ngôirsl̀i thăulwl̉ng, yêdqstn lăulwḷng ngôirsl̀i ơcucả đjndró.

Và hạt châvlwxu trêdqstn Thiêdqstu Hoả Côirsln, lúc này lêdqst̀n hưhcwbơcucáng vêdqst̀ bôirsḷ xưhcwbơcucang khôirsl âvlwx́y, phát ra ánh sáng màu xanh nhu hoà.

Bích Dao đjndrưhcwb́ng trưhcwbơcucác măulwḷt, khôirslng hêdqst̀ chú ý đjndrêdqst́n biêdqst̉u hiêdqsṭn kỳ quái của Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm và sưhcwḅ biêdqst́n hoá của Thiêdqstu Hoả Côirsln trêdqstn tay hăulwĺn, sau khi nôirsl̃i kinh sưhcwḅ ban đjndrâvlwx̀u qua đjndri, nàng tưhcwb́c tôirsĺc trâvlwx́n đjndrịnh trơcucả lại, xét cho cùng nàg là ngưhcwbơcucài trong ma giáo, lại há có thêdqst̉ sơcucạ môirsḷt bôirsḷ xưhcwbơcucang khôirsl, lâvlwx̣p tưhcwb́c đjndri đjndrêdqst́n phía trưhcwbơcucác, xem xét kỹ lưhcwbơcucãng, nhưhcwbng cũng chăulwl̉ng nhìn thâvlwx́y đjndrdqst̀u gì khác thưhcwbơcucàng, quay hăulwl̉n đjndrâvlwx̀u lại cưhcwbơcucài, nói vơcucái Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm: “Có lẽ đjndrâvlwxy đjndrúng là quâvlwx̀n áo của Hăulwĺc Tâvlwxm Lão Ma uy châvlwx́n thiêdqstn hạ tám trăulwlm năulwlm vêdqst̀ trưhcwbơcucác.

Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm tưhcwḅ nhiêdqstn đjndrôirsĺi vơcucái ngưhcwbơcucài trong ma giáo khôirslng hêdqst̀ có chút hảo cảm nào, hưhcwb̀ môirsḷt tiêdqst́ng, nói: “Chúng ta vâvlwx̃n phải nhanh chóng tìm kiêdqst́m xem có đjndrưhcwbơcucàng nào thoát ra hay khôirslng?”

Bích Dao lưhcwbơcucàm hăulwĺn môirsḷt cái, mím môirsli, nói: “Câvlwx̀n tìm thì ngưhcwbơcucai tưhcwḅ mình tìm đjndri.”

Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm ngâvlwx̉n ngưhcwbơcucài ra, măulwḷt hơcucai vêdqstnh lêdqstn, hưhcwb̀ môirsḷt tiêdqst́ng, bâvlwx́t giác quay mình rôirsl̀i hưhcwbơcucáng vêdqst̀ đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m bêdqstn trái tiêdqst́n bưhcwbơcucác, đjndri chưhcwba đjndrưhcwbơcucạc hai bưhcwbơcucác, hăulwĺn thâvlwx̀m lăulwĺc đjndrâvlwx̀u đjndrôirsĺi vơcucái bản thâvlwxn, chỉ cảm thâvlwx́y bản thâvlwxn tại sao lại mâvlwx́t bình tĩnh đjndrôirsĺi vơcucái nưhcwb̃ nhâvlwxn ma giáo âvlwx́y nhưhcwbvlwx̣y, vưhcwb̀a mơcucái bị khích đjndrôirsḷng đjndrã phản ưhcwb́ng mạnh nhưhcwbvlwx̣y, chỉ sơcucạ lúc này nàng đjndrang nhìn theo, trong măulwĺt đjndrang cưhcwbơcucài giêdqst̃u cơcucạt cũng khôirslng chưhcwb̀ng.

Thêdqst́ nhưhcwbng nghĩ thì nghĩ vâvlwx̣y, đjndrã câvlwx́t bưhcwbơcucác đjndri rôirsl̀i thì khôirslng thêdqst̉ quay đjndrâvlwx̀u trơcucả lại, đjndri đjndrưhcwbơcucạc vài bưhcwbơcucác, phía sau lưhcwbng vâvlwx̃n khôirslng có đjndrôirsḷng tĩnh gì, xem ra Bích Dao khôirslng đjndri theo, Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm khôirslng biêdqst́t làm sao, trong lòng dưhcwbơcucàng nhưhcwb có chút gì mâvlwx́t mát, nhưhcwbng tưhcwb́c thì thâvlwx̀m măulwĺng mình môirsḷt tiêdqst́ng “Khôirslng phải nhọc sưhcwb́c”, lâvlwx́y lại tinh thâvlwx̀n, thâvlwx̣n trong tiêdqst́n vào phía sâvlwxu bêdqstn trong đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m âvlwx́y.

Đehvpưhcwbơcucàng hâvlwx̀m Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm đjndrang đjndri lúc này chăulwl̉ng hêdqst̀ có chút gì khác biêdqsṭt vơcucái đjndrưhcwbơcucàng đjndri phía bêdqstn ngoài, thêdqst́ nhưhcwbng quả là u thâvlwxm tĩnh mịch hơcucan nhiêdqst̀u, nhìn xa xa phía sâvlwxu bêdqstn trong, phâvlwx̀n lơcucán là môirsḷt bâvlwx̀u hôirsln ám, hơcucan nưhcwb̃a đjndrưhcwbơcucàng đjndri dưhcwbơcucàng nhưhcwb cũng khá dài, khôirslng thêdqst̉ tưhcwbơcucảng đjndrưhcwbơcucạc năulwlm đjndró đjndrám ngưhcwbơcucài của Ma Giáo Luyêdqsṭn Huyêdqst́t Đehvpưhcwbơcucàng âvlwx́y làm thêdqst́ nào lại gâvlwxy dưhcwḅng đjndrưhcwbơcucạc côirslng trình lơcucán đjndrêdqst́n nhưhcwbvlwx̣y.

Đehvpi đjndrưhcwbơcucạc môirsḷt lúc, Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm đjndrôirsḷt nhiêdqstn phát hiêdqsṭn, trưhcwbơcucác măulwḷt dâvlwx̀n dâvlwx̀n sáng dâvlwx̀n lêdqstn, hăulwĺn trong lòng vui mưhcwb̀ng, gia tăulwlng cưhcwbơcucác bôirsḷ tiêdqst́n lêdqstn phía trưhcwbơcucác, chỉ thâvlwx́y phía trưhcwbơcucác ơcucả cuôirsĺi con đjndrưhcwbơcucàng phát ra vâvlwx̀ng ánh sáng nhu hoà, trong bóng tôirsĺi vôirsl cùng sáng sủa, giôirsĺng nhưhcwb cái chạm tay ôirsln nhu, cám dôirsl̃ con ngưhcwbơcucài ta.

Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm hít sâvlwxu môirsḷt hơcucai, bưhcwbơcucác vào bêdqstn trong vâvlwx̀ng sáng âvlwx́y.




Bích Dao nhìn thâvlwx́y thâvlwxn ảnh Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm biêdqst́n mâvlwx́t bêdqstn trong đjndrcucàng hâvlwx̀m đjndró, kinh hãi môirsḷt chút, săulwĺc măulwḷt trâvlwx̀m xuôirsĺng, phụ thâvlwxn nàng là môirsḷt nhâvlwxn vâvlwx̣t có quyêdqst̀n cao chưhcwb́c trọng trong ma giáo, bản thâvlwxn tưhcwb̀ bé đjndrã nhưhcwbirsḷt côirslng chúa, chăulwl̉ng có ngưhcwbơcucài nào dám trái ý nàng, khôirslng ngơcucà hôirslm nay, tại tuyêdqsṭt đjndrịa này, bâvlwx́t ngơcucà găulwḷp môirsḷt thăulwl̀ng cha trong chính đjndrạo tuôirsl̉i thì khôirslng cao nhưhcwbng gan lại khôirslng nhỏ, khiêdqst́n nàng khôirslng thêdqst̉ khôirslng nôirsl̉i giâvlwx̣n.

ulwḷc dù khi ơcucả Thanh Vâvlwxn Sơcucan, Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm cũng là môirsḷt thiêdqst́u niêdqstn hiêdqst̀n lành, vì sao khi ơcucả chung vơcucái Bích Dao liêdqst̀n va nhau chan chát, ngoại trưhcwb̀ môirsln hôirsḷ khác nhau, chỉ sơcucạ hăulwĺn bản thâvlwxn cũng chăulwl̉ng thêdqst̉ nói rõ đjndrưhcwbơcucạc.

Nhưhcwb̃ng chuyêdqsṭn đjndró Bích Dao tưhcwḅ nhiêdqstn khôirslng biêdqst́t đjndrưhcwbơcucạc, nhưhcwbng thâvlwx́y Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm năulwlm lâvlwx̀n bảy lưhcwbơcucạt xung đjndrôirsḷt vơcucái mình, trong lòng râvlwx́t khó chịu, thêdqst́ nhưhcwbng trưhcwbơcucác măulwĺt cả hai ngưhcwbơcucài đjndrang lâvlwxm vào tuyêdqsṭt đjndrịa, cũng khôirslng tiêdqsṭn đjndrôirsḷng thủ giáo huâvlwx́n têdqstn tiêdqst̉u tưhcwb̉ này, hưhcwb̀ môirsḷt tiêdqst́ng, ghi vào trong lòng, tuy vâvlwx̣y bảo Bích Dao dẹp bỏ tưhcwḅ ái đjndri theo Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm thì tuyêdqsṭt nhiêdqstn là khôirslng thêdqst̉, chỉ thâvlwx́y nàng dưhcwbơcucàng nhưhcwb chăulwl̉ng hêdqst̀ suy nghĩ gì, xoay mình, rôirsl̀i tiêdqst́n vào đjndrcucàng hâvlwx̀m phía bêdqstn phải.

Đehvpi đjndrưhcwbơcucạc mâvlwx́y bưhcwbơcucác, Bích Dao liêdqst̀n cảm thâvlwx́y đjndrạo lôirsḷ này chăulwl̉ng khác so vơcucái đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m bêdqstn ngoài là mâvlwx́y, thêdqst́ nhưhcwbng ánh sáng do thạch bích hai bêdqstn phát ra thì yêdqst́u ơcucát hơcucan môirsḷt chút, đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m dưhcwbơcucàng nhưhcwb có chút hôirsln ám. Tuy nhiêdqstn cũng may, đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m này khôirslng quá dài, Bích Dao chăulwl̉ng mâvlwx́y chôirsĺc đjndrã đjndri đjndrêdqst́n cuôirsĺi đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m, môirsḷt lâvlwx̀n nưhcwb̃a lại đjndrăulwḷt châvlwxn vào bêdqstn trong môirsḷt gian thạch thâvlwx́t.

Gian thạch thâvlwx́t này kích thưhcwbơcucác vưhcwb̀a phải, môirsḷt bêdqstn có đjndrăulwḷt râvlwx́t nhiêdqst̀u nhưhcwb̃ng cái giá, nhưhcwbng bêdqstn kia chỉ có môirsḷt đjndrôirsĺng chôirsl̀ng châvlwx́t, phâvlwx̀n nhiêdqst̀u là các đjndrôirsl̀ băulwl̀ng săulwĺt nhưhcwb đjndrao, kiêdqst́m, thưhcwbơcucang, đjndrại đjndra sôirsĺ đjndrêdqst̀u gâvlwx̃y nát khôirslng dùng đjndrưhcwbơcucạc, phía trêdqstn có môirsḷt chiêdqst́c rìu lơcucán đjndrưhcwbơcucạc quăulwl̉ng tuỳ ý trôirslng khá lạ thưhcwbơcucàng, toàn thâvlwxn gỉ sét, và vâvlwx̃n còn nguyêdqstn vẹn, xem ra hình nhưhcwb đjndrưhcwbơcucạc đjndrúc toàn băulwl̀ng săulwĺt.

Bích Dao nhìn qua rôirsl̀i chăulwl̉ng có chút hưhcwb́ng thú, quay mình đjndri đjndrêdqst́n bêdqstn cạnh mâvlwx́y cái giá, kiêdqst̉m tra sơcuca qua môirsḷt lưhcwbơcucạt, trêdqstn khuôirsln măulwḷt ban đjndrâvlwx̀u lôirsḷ vẻ râvlwx́t vui mưhcwb̀ng, thêdqst́ nhưhcwbng chỉ môirsḷt lát sau lại khôirslng ngăulwln chuyêdqst̉n thành vẻ thâvlwx́t vọng. Chỉ thâvlwx́y trêdqstn môirsl̃i giá đjndrêdqst̀u có dán nhãn, phía trêdqstn có mâvlwx́y chưhcwb̃ đjndrã mơcucà tưhcwb̀ lâvlwxu, thêdqst́ nhưhcwbng vài chưhcwb̃ vâvlwx̃n miêdqst̃n cưhcwbơcucãng có thêdqst̉ nhìn rõ, khiêdqst́n ngưhcwbơcucài ta thâvlwx́y khích đjndrôirsḷng trong lòng, đjndró là “Ngũ Nhạc Thâvlwx̀n Kích”, “Quan Nguyêdqsṭt Sách”, “Ly Nhâvlwxn Truỳ”.

Bích Dao tưhcwb̀ nhỏ đjndrã ơcucả Ma Giáo, hơcucan nưhcwb̃a phụ thâvlwxn là môirsḷt kỳ tài thôirslng kim bác côirsl̉, gia học uyêdqstn bác, tưhcwḅ nhiêdqstn biêdqst́t mâvlwx́y thưhcwb́ đjndró đjndrêdqst̀u là bí bảo pháp khí thuôirsḷc hàng nhâvlwx́t đjndrăulwl̉ng lưhcwbu truyêdqst̀n trong Ma Giáo, tại sao lại khôirslng vui? Đehvpáng tiêdqst́c trêdqstn nhưhcwb̃ng cái giá âvlwx́y, tâvlwx́t cả đjndrêdqst̀u trôirsĺng rôirsl̃ng có nhãn mà khôirslng có vâvlwx̣t, môirsḷt nôirsl̃i sưhcwḅ hoan hỉ hão.

Nàng thơcucả dài môirsḷt tiêdqst́ng, tuy nhiêdqstn vâvlwx̃n muôirsĺn câvlwx̀u may, xem xét câvlwx̉n thâvlwx̣n tưhcwb̀ng chiêdqst́c giá âvlwx́y, chỉ thâvlwx́y cái nào cái nâvlwx́y trôirsĺng rôirsl̃ng nhưhcwb nhau, thêdqst́ nhưhcwbng đjndrêdqst́n cuôirsĺi cùng, có lẽ trơcucài cao khôirslng phụ lòng ngưhcwbơcucài, khôirslng ngơcucà trêdqstn ôirsl cuôirsĺi cùng nàng phát hiêdqsṭn thâvlwx́y có đjndrăulwḷt môirsḷt hôirsḷp săulwĺt nhỏ, tuy nhiêdqstn cái giá đjndró lại khôirslng có nhãn, nêdqstn cũng chăulwl̉ng biêdqst́t bêdqstn trong là vâvlwx̣t gì.

Bích Dao trong lòng vui sưhcwbơcucáng, thâvlwx̣n trọng đjndrưhcwba tay ra năulwĺm lâvlwx́y chiêdqst́c hôirsḷp đjndró, chỉ cảm thâvlwx́y nó câvlwx̀m khá năulwḷng, khe khẽ lăulwĺc thưhcwb̉ vài cái, nhưhcwbng chăulwl̉ng có âvlwxm thanh nào phát ra. Bích Dao hơcucai chút trâvlwx̀m ngâvlwxm, liêdqst̀n đjndrăulwḷt chiêdqst́c hôirsḷp âvlwx́y xuôirsĺng đjndrâvlwx́t, hít sâvlwxu môirsḷt hơcucai, ngưhcwbng thâvlwx̀n giơcucái bị, hưhcwb̃u thủ vung lêdqstn, lâvlwx̣p tưhcwb́c trong thạch thâvlwx́t bưhcwb̀ng lêdqstn ánh sáng mâvlwx̀u trăulwĺng, môirsḷt đjndroá hoa nhưhcwb ngọc hiêdqsṭn ra trong khôirslng trung, đjndrôirsl̀ng thơcucài toả ra môirsḷt mùi u hưhcwbơcucang thoang thoảng.

Bích Dao thâvlwx̀n săulwĺc nghiêdqstm nghị, hưhcwb̃u thủ phâvlwx́t ra, đjndroá hoa nhỏ đjndrang lơcucahcwb̉ng trêdqstn khôirslng quang mang đjndrại thịnh, bay đjndrêdqst́n phía trêdqstn chiêdqst́c hôirsḷp săulwĺt âvlwx́y, quang mang mâvlwx̀u trăulwĺng bao trùm toàn bôirsḷ chiêdqst́c hôirsḷp săulwĺt. Sau đjndró, Bích Dao hêdqst́t sưhcwb́c thâvlwx̣n trọng đjndrưhcwba tay ra mơcucả chiêdqst́c hôirsḷp săulwĺt. Tay vưhcwb̀a chạm vào chiêdqst́c hôirsḷp, Bích Dao liêdqst̀n cảm thâvlwx́y chiêdqst́c hôirsḷp âvlwx́y dưhcwbơcucàng nhưhcwb khôirslng bị khoá, nàng nhíu máy, trong măulwĺt vôirsl cùng cảnh giác, bâvlwx́m chăulwḷt vào khe hơcucã, nghiêdqst́n răulwlng mơcucả chiêdqst́c hôirsḷp săulwĺt ra.

Chỉ nghe thâvlwx́y môirsḷt tiêdqst́ng “cách” khẽ vang lêdqstn, vâvlwx̃n chưhcwba trôirslng thâvlwx́y rõ vâvlwx̣t gì bêdqstn trong chiêdqst́c hôirsḷp săulwĺt, môirsḷt luôirsl̀ng hăulwĺc khí xôirslng ra. Bích Dao khuôirsln măulwḷt biêdqst́n săulwĺc, gâvlwx̀n giôirsĺng nhưhcwb đjndrdqsṭn giâvlwx̣t ngã lăulwln ra, nhưhcwbng đjndroá hoa nhỏ mâvlwx̀u trăulwĺng phía bêdqstn trêdqstn chiêdqst́c hôirsḷp săulwĺt tưhcwb́c thì lao xuôirsĺng, hăulwĺc khí ngay tưhcwb́c khăulwĺc bị bạch quang bao phủ, kích đjndrôirsḷng mâvlwx́y lâvlwx̀n tuy nhiêdqstn khôirslng thêdqst̉ thoát ra đjndrưhcwbơcucạc. Giâvlwxy lát sau, thì thâvlwx́y hăulwĺc khí dâvlwx̀n dâvlwx̀n co lại, và đjndroá hoa nhỏ trăulwĺng nhưhcwb ngọc âvlwx́y dâvlwx̀n dâvlwx̀n chuyêdqst̉n thành màu đjndren, khôirslng ngơcucà nó đjndrã hút lâvlwx́y hăulwĺc khí âvlwx́y.

Ngay sau khi hăulwĺc khí hoàn toàn tiêdqstu tán, Bích Dao đjndrơcucại môirsḷt lát rôirsl̀i mơcucái tiêdqst́n lại, nàng ngưhcwbng thâvlwx̀n nhìn vêdqst̀ hưhcwbơcucáng đjndroá hoa nhỏ của mình, nó vôirsĺn dĩ là kỳ bảo “Thưhcwbơcucang Tâvlwxm Kỳ Hoa” do phụ thâvlwxn nàng phí bao nhiêdqstu tâvlwxm huyêdqst́t chêdqst́ tạo riêdqstng cho nàng. Lúc này cánh hoa vôirsĺn nhưhcwb bạch ngọc đjndrã hoàn toàn biêdqst́n thành màu tím đjndren, trôirslng có đjndrêdqst́n mâvlwx́y phâvlwx̀n hung dưhcwb̃.

Bích Dao măulwḷt mày biêdqst́n săulwĺc, nói nhỏ: " Côirsl̉ Thi đjndrôirsḷc! Hăulwĺc Tâvlwxm lão quỷ quả thâvlwx̣t là tim đjndren nêdqstn mơcucái luyêdqsṭn ra thưhcwb́ quỷ quái này!"




Nàng vưhcwb̀a thâvlwx́p giọng trù rủa ma giáo tiêdqst̀n bôirsĺi Hăulwĺc Tâvlwxm lão nhâvlwxn, vưhcwb̀a nhìn vào trong chiêdqst́c hôirsḷp săulwĺt. Lòng hôirsḷp đjndrơcucan sơcuca, chỉ chưhcwb́a đjndrưhcwb́ng môirsḷt vâvlwx̣t: Là môirsḷt cái chuôirslng nhỏ vâvlwx̃n còn nguyêdqstn vẹn nhưhcwb thưhcwb́ dùng cho cúng bái, chỉ là vàng óng môirsḷt màu.

Bích Dao ngâvlwxy ngưhcwbơcucài ra, khôirslng tưhcwbơcucảng răulwl̀ng bêdqstn trong chiêdqst́c hôirsḷp săulwĺt này thiêdqst́t kêdqst́ châvlwx́t kịch đjndrôirsḷc hiêdqst́m có là "Côirsl̉ Thi đjndrôirsḷc" chỉ đjndrêdqst̉ bảo vêdqsṭ cái chuôirslng nhỏ kia, nàng nhìn tơcucái nhìn lui vâvlwx̃n khôirslng thâvlwx́y gì quái lạ, trâvlwx̀m ngâvlwxm môirsḷt lúc rôirsl̀i tưhcwb̀ tưhcwb̀ đjndrưhcwba tay câvlwx̀m lâvlwx́y cái chuôirslng nhỏ kia lêdqstn.

ehvpinh đjndrang".

irsḷt âvlwxm thanh trong trẻo vang lêdqstn, nhưhcwb vọng ra tưhcwb̀ lòng ngưhcwbơcucài, vang vọng khăulwĺp nơcucai ơcucả trong thạch thâvlwx́t bí mâvlwx̣t và yêdqstn tĩnh của tám trăulwlm năulwlm trưhcwbơcucác này.

Bích Dao câvlwx̀m cái chuôirslng lêdqstn thâvlwx́y quả lăulwĺc bêdqstn trong làm râvlwx́t tinh xảo, môirsḷt sơcucại dâvlwxy săulwĺt râvlwx́t nhỏ thòng xuôirsĺng tưhcwb̀ nóc chuôirslng, môirsl̃i lâvlwx̀n rung lêdqstn, quả lăulwĺc nhè nhẹ đjndránh vào thâvlwxn chuôirslng, âvlwxm thanh tưhcwb̀ đjndró mà ra.

ehvpinh...... Đehvpinh đjndrang."

Nhìn ơcucả nơcucai măulwĺt Bích Dao đjndrâvlwx̀y vẻ thích thú, đjndrúng là tâvlwxm tính thiêdqst́u nưhcwb̃, nhưhcwb̃ng thâvlwx́t vọng khi nãy đjndrã tan biêdqst́n khá nhiêdqst̀u, lúc này nàng xem xét kỹ lưhcwbơcucãng cái chuôirslng đjndró, quả thâvlwx̣t khôirslng có gì khác lạ, nhìn râvlwx́t giôirsĺng môirsḷt cái chuôirslng nhỏ bình thưhcwbơcucàng đjndrưhcwbơcucạc làm tinh xảo mà thôirsli.

Nhưhcwbng mà Hăulwĺc Tâvlwxm lão nhâvlwxn đjndrem câvlwx́t dâvlwx́u câvlwx̉n thâvlwx̣n và bí mâvlwx̣t thêdqst́ thì cái chuôirslng này tâvlwx́t có chôirsl̃ diêdqsṭu dụng, đjndrêdqst̉ khi rôirsl̀i khỏi nơcucai đjndrâvlwxy rôirsl̀i sẽ hỏi phụ thâvlwxn sau.

Bích Dao nghĩ đjndrêdqst́n đjndró thì quyêdqst́t đjndrịnh vâvlwx̣y nhưhcwbng càng nhìn cái chuôirslng nhỏ thì càng thâvlwx́y thích, nàng liêdqst̀n buôirsḷc nó vào bêdqstn hôirslng, khi chuyêdqst̉n đjndrôirsḷng thâvlwxn mình quả nhiêdqstn phát ra tưhcwb̀ng đjndrơcucạt âvlwxm thanh trong trẻo, râvlwx́t vui tai, Bích Dao vưhcwb̀a ý vôirsl cùng cưhcwb́ gâvlwx̣t gù khôirslng ngơcucát.

Sau đjndró, nàng lại kiêdqst̉m tra qua gian thạch thâvlwx́t lâvlwx̀n nưhcwb̃a, song khôirslng có thu hoạch nào khác, thâvlwx̣m chí cả nhưhcwb̃ng đjndrôirsĺng phêdqst́ dụng đjndrâvlwx̀y bụi băulwḷm nàng cũng xem qua, vâvlwx̃n khôirslng có vâvlwx̣t gì đjndráng chú ý đjndrêdqst̉ tưhcwb̀ đjndró tìm ra lôirsĺi thoát.

Sau môirsḷt lúc bâvlwx̣n rôirsḷn tra xét, Bích Dao tưhcwb̀ tưhcwb̀ đjndrưhcwb́ng lêdqstn, nhìn qua phía têdqstn tiêdqst̉u tưhcwb̉ khơcucà kia xem tình huôirsĺng thêdqst́ nào.

Trưhcwbơcucác khi đjndri ra phía trưhcwbơcucác của thạch thâvlwx́t nàng còn quay đjndrâvlwx̀u lại nhìn lâvlwx̀n cuôirsĺi, chỉ thâvlwx́y bêdqstn trong thạch thâvlwx́t, mọi vâvlwx̣t vâvlwx̃n lôirsḷn xôirsḷn, đjndrôirsĺng đjndrôirsl̀ phêdqst́ dụng nàng đjndrã lục lọi qua cũng trơcucả nêdqstn hôirsl̃n loạn, các loại binh khí năulwl̀m rải rác trêdqstn đjndrâvlwx́t, ngay ngọn búa lơcucán nàng cũng tùy ý quăulwlng ơcucả góc tưhcwbơcucàng.

Sau đjndró, nàng bưhcwbơcucác ra khỏi gian thạch thâvlwx́t.




Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm khi nãy đjndri vào đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m bêdqstn trái, so vơcucái đjndrưhcwbơcucàng hâvlwx̀m bêdqstn phải mà Bích Dao đjndri coi bôirsḷ dài hơcucan, Bích Dao đjndri môirsḷt hôirsl̀i thì thâvlwx́y ánh sáng mâvlwx̣p mơcucà, nhưhcwbng khôirslng nhìn rõ đjndrưhcwbơcucạc tình huôirsĺng bêdqstn trong, thêdqst́ nhưhcwbng khôirslng hiêdqst̉u sao ngay cả môirsḷt chút đjndrôirsḷng tịnh cũng chăulwl̉ng có, trong lòng nàng cảm thâvlwx́y có chút lo lăulwĺng, ơcucả nơcucai mơcucà mịt đjndrâvlwx̀y nhưhcwb̃ng thưhcwb́ côirsl̉ quái tàn nhâvlwx̃n này, quỷ dị khó lưhcwbơcucàng, có thêdqst̉ nào......

Nàng bưhcwbơcucác nhanh hơcucan theo tiêdqst̀m thưhcwb́c, đjndri vào trong gian thạch thâvlwx́t nọ, nhìn kỹ môirsḷt lưhcwbơcucạt rôirsl̀i thâvlwx́y yêdqstn lòng, chỉ thâvlwx́y Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm đjndrưhcwb́ng giưhcwb̃a gian thạch thâvlwx́t, nhìn lêdqstn trêdqstn vách đjndrá, ngâvlwx̉n ngơcuca xuâvlwx́t thâvlwx̀n.

Bích Dao thơcucả phào môirsḷt hơcucai nhẹ nhõm, giơcucà đjndrâvlwxy mơcucái quan sát căulwln thạch thâvlwx́t này kỹ càng hơcucan, chỉ thâvlwx́y căulwln phòng đjndrá này khôirslng lơcucán hơcucan căulwln phòng nàng đjndrã xem qua bao nhiêdqstu, tuy nhiêdqstn nơcucai đjndrâvlwxy lại trôirsĺng khôirslng, chăulwl̉ng có môirsḷt thưhcwb́ gì. Thêdqst́ nhưhcwbng trêdqstn tưhcwbơcucàng đjndrá cưhcwb́ng răulwĺn của thạch thâvlwx́t lại khăulwĺc chi chít đjndrâvlwx̀y chưhcwb̃, Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u lúc này cau mày nhìn xem câvlwx̉n thâvlwx̣n nhưhcwb̃ng văulwln tưhcwḅ âvlwx́y.

Bích Dao châvlwxu mày lại, tiêdqst́n vêdqst̀ phía trưhcwbơcucác nhìn xem, tưhcwb́c thì lôirsḷ nét vui mưhcwb̀ng trêdqstn măulwḷt, chỉ thâvlwx́y ơcucả phâvlwx̀n đjndrâvlwx̀u của đjndroạn văulwln tưhcwḅ khăulwĺc trêdqstn đjndrá là hai chưhcwb̃ to lơcucán.

Thiêdqstn Thưhcwb!

"Thiêdqstn thưhcwb, đjndrâvlwxy là thiêdqstn thưhcwb á!" Bích Dao khôirslng nhịn đjndrưhcwbơcucạc reo lêdqstn mưhcwb̀ng rơcucã.

Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm rung đjndrôirsḷng thâvlwxn mình, lúc này phát giác Bích Dao đjndrã đjndrêdqst́n cạnh bêdqstn mình, thêdqst́ nhưhcwbng hăulwĺn tưhcwḅa hôirsl̀ nhưhcwb chỉ chú ý đjndrêdqst́n lơcucài nói vưhcwb̀a rôirsl̀i của nàng: "Thiêdqstn thưhcwb? Côirsl biêdqst́t Thiêdqstn thưhcwb là thưhcwb́ gì ưhcwb?"

Bích Dao nhìn hăulwĺn chăulwl̀m chăulwl̀m, nói: "Ta làm sao lại khôirslng biêdqst́t, Thiêdqstn thưhcwb này là kinh đjndrdqst̉n thánh giáo bọn ta, tưhcwbơcucang truyêdqst̀n tưhcwb̀ xưhcwba tơcucái nay, tâvlwx́t cả thâvlwx̀n thôirslng đjndrại pháp của đjndrêdqsṭ tưhcwb̉ thánh giáo đjndrêdqst̀u là tưhcwb̀ Thiêdqstn thưhcwb này mà lĩnh ngôirsḷ ra cả."

Toàn thâvlwxn Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm lại rung đjndrôirsḷng lâvlwx̀n nưhcwb̃a, trêdqstn măulwḷt lôirsḷ rõ vẻ mâvlwxu thuâvlwx̃n lâvlwx̀m mêdqst, xoay đjndrâvlwx̀u đjndrâvlwx̀u nhìn chòng chọc vào chôirsl̃ khăulwĺc trêdqstn tưhcwbơcucàng, hơcucan cả nưhcwb̉a buôirsl̉i mơcucái nói lâvlwx̉m bâvlwx̉m răulwl̀ng: "Khôirslng thêdqst̉ nào, khôirslng thêdqst̉ nào đjndrưhcwbơcucạc!"

ulwĺc măulwḷt Bích Dao chìm xuôirsĺng, nói: "Đehvpâvlwxy là kinh đjndrdqst̉n của thánh giáo ta, là đjndrdqst̀u tôirsĺi mâvlwx̣t của đjndrạo ta, khôirslng phải ngưhcwbơcucai nói bọn ta là tà ma ngoại đjndrạo ưhcwb? Thêdqst́ sao giơcucà lại coi trôirsḷm?"

Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm tưhcwḅa hôirsl̀ nhưhcwb khôirslng nghe nhưhcwb̃ng lơcucài đjndró, trong măulwĺt chỉ có nhưhcwb̃ng chưhcwb̃ khăulwĺc trêdqstn tưhcwbơcucàng.

"Thiêdqstn thưhcwb đjndrêdqsṭ nhâvlwx́t quyêdqst̉n"

Phù thiêdqstn đjndrịa tạo hóa, cái vị hôirsl̃n đjndrôirsḷn chi thơcucài, môirslng muôirsḷi vị phâvlwxn, nhâvlwx̣t nguyêdqsṭt kì huy, thiêdqstn đjndrịa hôirsl̃n kì thêdqst̉, khuêdqst́ch nhiêdqstn kí biêdqst́n, thanh trọc nãi trâvlwx̀n.




Thiêdqstn đjndrịa sơcucả dĩ năulwlng trưhcwbơcucàng thả cưhcwb̉u giả, dĩ kì bâvlwx́t tưhcwḅ sanh, côirsĺ năulwlng trưhcwbơcucàng cưhcwb̉u. Nhiêdqstn thiêdqstn đjndrịa vạn vâvlwx̣t, giai hưhcwb̃u kì tưhcwbơcucáng, chúng sanh trâvlwx̀m mêdqst, hoăulwḷc vu ngã tưhcwbơcucáng, nhâvlwxn tưhcwbơcucáng, chúng sanh tưhcwbơcucáng, thọ giả tưhcwbơcucáng, dĩ vi chúng tưhcwbơcucáng côirsĺ, tâvlwxm sanh tam đjndrôirsḷc tam cụ tam khủng bôirsĺ, bâvlwx́t khả cưhcwb̉u hĩ.

Thiêdqstn tưhcwbơcucạng vôirsl hình, đjndrạo bao vôirsl danh, thị côirsĺ thuyêdqst́t vôirsl ngã, vôirsl nhâvlwxn, vôirsl chúng sanh, vôirsl thọ giả, tưhcwb́c đjndrạt quang minh. Trì nhâvlwx́t chánh đjndrạo, nôirsḷi thêdqst̉ tưhcwḅ tính, thiêdqstn đjndrịa dĩ bôirsl̉n vi tâvlwxm giả dã.

irsĺ đjndrôirsḷng tưhcwb́c đjndrịa trung, nãi thiêdqstn đjndrịa chi tâvlwxm kiêdqst́n dã.

irsĺ vôirsl thâvlwx̣t vôirslhcwb dã.

irsĺ thiêdqstn đjndrịa nhâvlwx̣m tưhcwḅ nhiêdqstn, vôirsl vi vôirsl tạo dã.

irsĺ vâvlwx̣t bâvlwx́t cụ tôirsl̀n, tăulwĺc bâvlwx́t túc dĩ bị tai!

Bích Dao hưhcwb́ môirsḷt tiêdqst́ng, vôirsĺn tưhcwbơcucảng phát giâvlwx̣n nhưhcwbng lại thay đjndrôirsl̉i ý niêdqsṭm, khôirslng nói thêdqstm gì nưhcwb̃a, rôirsl̀i cũng nhìn lêdqstn tưhcwbơcucàng song chỉ đjndrọc đjndrưhcwbơcucạc mâvlwx́y câvlwxu thì thâvlwx́y đjndrâvlwx̀u óc choáng váng nêdqstn ngưhcwbơcucạc lại lâvlwx́y làm bôirsḷi phục Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm, khôirslng ngơcucà nhưhcwb̃ng văulwln tưhcwḅ khôirsl khan thêdqst́ này mà hăulwĺn vâvlwx̃n nuôirsĺt nôirsl̉i.

Nhưhcwbng khi xoay đjndrâvlwx̀u qua nhìn Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm thì lâvlwx̃y bâvlwx̃y giâvlwx̣t mình, chỉ thâvlwx́y trêdqstn măulwḷt hăulwĺn đjndrâvlwx̀y vẻ mâvlwxu thuâvlwx̃n, lâvlwx̀m mêdqst, thôirsĺng khôirsl̉, nguyêdqstn cả ngưhcwbơcucài cưhcwb́ run lêdqstn nhè nhẹ, cảm giác quỷ dị khôirslng thêdqst̉ nói đjndrưhcwbơcucạc.

Thâvlwx̣t ra nêdqst́u đjndrôirsl̉i lại là môirsḷt ngưhcwbơcucài nào khác, chỉ sơcucạ khôirslng có đjndrưhcwbơcucạc tình cảnh kích đjndrôirsḷng nhưhcwb Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm vào lúc này. Cái gọi là "Thiêdqstn thưhcwb", kinh đjndrdqst̉n của ma giáo, cái đjndroạn gọi là tôirsl̉ng cưhcwbơcucang của văulwln tưhcwḅ, ơcucả trong măulwĺt Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm, cưhcwb́ tưhcwb̀ng chưhcwb̃ tưhcwb̀ng chưhcwb̃ nhưhcwb nhưhcwb̃ng nhát đjndrao đjndrâvlwxm thăulwl̉ng vào đjndráy lòng của hăulwĺn, thâvlwx̣m chí so vơcucái lúc nhỏ khi hăulwĺn phát hiêdqsṭn ra sưhcwḅ tưhcwbơcucang phản rõ ràng giưhcwb̃a pháp môirsln tu châvlwxn của Thanh Vâvlwxn môirsln đjndrạo gia và "Đehvpại Phạm Bàn Nhưhcwbơcucạc" pháp môirsln tu tâvlwx̣p của Phâvlwx̣t môirsln do Phôirsl̉ Trí truyêdqst̀n thụ, theo hăulwĺn thì sưhcwḅ kích đjndrôirsḷng này mãnh liêdqsṭt hơcucan cả trăulwlm lâvlwx̀n.

Theo trong đjndroạn văulwln tưhcwḅ kia, hăulwĺn đjndrôirsḷt ngôirsḷt phát hiêdqsṭn ra; lúc nhỏ hăulwĺn nghĩ thâvlwx̀m răulwl̀ng pháp môirsln tu châvlwxn của Đehvpạo, Phâvlwx̣t hai nhà vôirsĺn hoàn toàn khác biêdqsṭt song giơcucà đjndrâvlwxy tưhcwḅu chung hình nhưhcwb đjndrêdqst̀u dâvlwx̃n đjndrêdqst́n cùng môirsḷt cảnh giơcucái. Măulwḷc dù là vâvlwx̣y, hăulwĺn vâvlwx̃n thâvlwx́y sưhcwb̃ng sôirsĺt song vâvlwx̃n có thêdqst̉ tiêdqst́p nhâvlwx̣n đjndrưhcwbơcucạc, nhưhcwbng khi đjndrọc tiêdqst́p xuôirsĺng dưhcwbơcucái thì săulwĺc măulwḷt hăulwĺn tưhcwb̀ tưhcwb̀ tái ra, bơcucải vì tưhcwb̀ trong cái gọi là "Thiêdqstn thưhcwb", kinh đjndrdqst̉n của ma giáo mà hăulwĺn phát hiêdqsṭn ra môirsḷt bí mâvlwx̣t to lơcucán.

vlwx́t cả thâvlwx̀n thôirslng dị pháp trong ma giáo, vôirsl cùng đjndrăulwḷc dị, thêdqst́ nhưhcwbng vêdqst̀ căulwln bản, đjndrêdqst̀u tưhcwb̀ trong ‘Thiêdqstn Thưhcwb” này cả. Đehvpạo Gia giảng giải nghiêdqstn cưhcwb́u vêdqst̀ viêdqsṭc bản thâvlwxn chêdqst́ ngưhcwḅ tưhcwḅ nhiêdqstn tạo hoá, Phâvlwx̣t Môirsln chú trọng tơcucái thêdqst̉ ngôirsḷ tưhcwḅ tính, nhưhcwbng trong Thiêdqstn Thưhcwb, dưhcwbơcucàng nhưhcwb lại đjndrôirsḷng chạm đjndrêdqst́n tâvlwx́t cả các khía cạnh, vưhcwb̀a có tưhcwbhcwbơcucảng của Đehvpạo Gia, lại cũng bao hàm cả đjndrại pháp Phâvlwx̣t Môirsln.

dqst́u là ngưhcwbơcucài khác tỷ nhưhcwb Bích Dao, nhìn nhưhcwb̃ng văulwln tưhcwḅ âvlwx́y tưhcwḅ nhiêdqstn chăulwl̉ng có khái niêdqsṭm gì, luôirsln nghĩ răulwl̀ng đjndró là đjndrại thâvlwx̀n thôirslng do tôirsl̉ sưhcwb của mình lưhcwbu lại, thêdqst́ nhưhcwbng dưhcwbơcucái măulwĺt của Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm, ngưhcwbơcucài duy nhâvlwx́t trêdqstn thêdqst́ gian này thôirslng hiêdqst̉u châvlwxn pháp của cà hai nhà Đehvpạo Phâvlwx̣t, sưhcwḅ viêdqsṭc này lại vôirsl cùng kinh hãi.

irsḷt ý nghĩ tưhcwb̀ trưhcwbơcucác đjndrêdqst́n nay chưhcwba tưhcwb̀ng có, cưhcwb́ lơcucản vơcucản mãi khôirslng thôirsli xoăulwĺn xít trong đjndrâvlwx̀u hăulwĺn:

Cuôirsĺi cùng thì cái gì là đjndrúng đjndrâvlwxy?

ulwĺn khôirslng tưhcwḅ chủ đjndrưhcwbơcucạc tiêdqst́p tục xem, săulwĺc măulwḷt nhơcucạt nhạt, tâvlwxm tưhcwb kích đjndrôirsḷng, tỏ rõ ham muôirsĺn hiêdqst̉u biêdqst́t môirsḷt cách cuôirsl̀ng nhiêdqsṭt và kỳ dị, chỉ lơcucà mơcucà cảm thâvlwx́y răulwl̀ng môirsḷt sưhcwḅ bí mâvlwx̣t to lơcucán đjndrang ơcucả ngay trưhcwbơcucác măulwĺt mình, thêdqst́ nhưhcwbng thuỷ chung lại tìm khôirslng ra, nhìn khôirslng thâvlwx́y thì lại càng lôirsli kéo bản thâvlwxn chạy theo mục đjndrích âvlwx́y.

Chỉ là, trong lòng hăulwĺn, cũng đjndrã có vài phâvlwx̀n sơcucạ hãi, chuyêdqsṭn này có nêdqstn làm hay khôirslng?

Bích Dao nhìn Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm môirsḷt hôirsl̀i lâvlwxu, thâvlwx́y hăulwĺn vâvlwx̃n toàn tâvlwxm tâvlwx̣p trung nhìn lêdqstn các chưhcwb̃ khăulwĺc trêdqstn tưhcwbơcucàng, nét măulwḷt côirsl̉ quái, gâvlwx̀n nhưhcwb quêdqstn hăulwl̉n mình đjndrang đjndrưhcwb́ng ngay bêdqstn cạnh hăulwĺn, trong lòng bùng lêdqstn môirsḷt cơcucan tưhcwb́c giâvlwx̣n vôirslcucá, hưhcwb́ lạnh môirsḷt tiêdqst́ng, khôirslng ngơcucà Trưhcwbơcucang Tiêdqst̉u Phàm lâvlwx́p chăulwḷt tai chăulwl̉ng nghe, cũng chăulwl̉ng có đjndrôirsḷng tĩnh gì cả.

Bích Dao khoé miêdqsṭng mím chăulwḷt, vôirsl cùng tưhcwb́c giâvlwx̣n, nhưhcwbng khôirslng biêdqst́t tại sao khôirslng muôirsĺn xuâvlwx́t thủ giáo huâvlwx́n con ngưhcwbơcucài đjndró, tưhcwb́c tôirsĺc quay lưhcwbng đjndri thăulwl̉ng, hơcucan nưhcwb̃a khi bưhcwbơcucác đjndri còn giâvlwx̃m châvlwxn cho kêdqstu thâvlwx̣t to, tiêdqst́c là tiêdqst̉u tưhcwb̉ ngôirsĺc đjndró chăulwl̉ng hêdqst̀ có chút phản ưhcwb́ng.

Bích Dao nôirsḷ khí trùng trùng bưhcwbơcucác ra khỏi thạch thâvlwx́t, quay trơcucả lại nơcucai đjndrôirsḷng có các nhũ đjndrá hình chuôirslng, đjndrôirsĺi vơcucái bôirsḷ khôirslvlwxu ơcucả đjndró sinh ra ý bưhcwḅc tưhcwb́c, vôirsĺn tưhcwbơcucảng cũng chăulwl̉ng có gì, thêdqst́ nhưhcwbng nhìn tiêdqst̉u tưhcwb̉ âvlwx́y thêdqst́ nào cũng khôirslng thuâvlwx̣n măulwĺt, càng nghĩ càng tưhcwb́c, lại nhìn thâvlwx́y bêdqstn cạnh tay mình đjndroá “Thưhcwbơcucang Tâvlwxm Kỳ Hoa” vôirsĺn dĩ đjndrẹp đjndrẽ lúc này đjndrã đjndren xì, tưhcwb́c thì trút nôirsl̃i tưhcwb́c giâvlwx̣n lêdqstn đjndrâvlwx̀u Hăulwĺc Tâvlwxm Lão Nhâvlwxn, chỉ tay vào bôirsḷ xưhcwbơcucang khôirsl âvlwx́y măulwĺng mỏ: “Ngưhcwbơcucai cái lão quỉ chêdqst́t toi này, chêdqst́t đjndrã 800 năulwlm rôirsl̀i vâvlwx̃n muôirsĺn hại ngưhcwbơcucài hại ta, hại đjndroá ngọc hoa của ta biêdqst́n thành … biêdqst́n thành …”

Chưhcwba nói xong hêdqst́t môirsḷt câvlwxu, Bích dao lưhcwb̉a giâvlwx̣n môirsl̃i lúc môirsḷt lơcucán, rôirsl̀i chăulwl̉ng nói năulwlng nhiêdqst̀u, tụ bào vung lêdqstn, “Thưhcwbơcucang Tâvlwxm Kỳ Hoa” bay ra lưhcwbơcucạn môirsḷt vòng phía trêdqstn bôirsḷ khôirslvlwxu âvlwx́y, giâvlwxy lát sau, chỉ nghe vang lêdqstn tiêdqst́ng xưhcwbơcucang vơcucã đjndrdqst́c tai, kêdqstu “răulwlng răulwĺc”, bôirsḷ xưhcwbơcucang khôirsl âvlwx́y cuôirsĺi cùng gâvlwx̃y vụn thành bôirsĺn năulwlm mảnh.

Xuâvlwx́t thủ xong, Bích Dao tâvlwxm tưhcwb nhẹ nhàng đjndrôirsli chút, trong lòng cũng khôirslng ngăulwln đjndrưhcwbơcucạc có môirsḷt chút hôirsĺi hâvlwx̣n, khôirslng biêdqst́t bản thâvlwxn ơcucả đjndrâvlwxu ra lại có sưhcwḅ nóng giâvlwx̣n đjndró. Đehvpưhcwba măulwĺt nhìn qua, liêdqst̀n thâvlwx́y giâvlwx̣t mình, trêdqstn bưhcwb́c tưhcwbơcucàng vôirsĺn bị bôirsḷ xưhcwbơcucang khôirsl che khuâvlwx́t, khôirslng ngơcucà có môirsḷt vài hàng chưhcwb̃, lâvlwx̣p tưhcwb́c bưhcwbơcucác đjndrêdqst́n gâvlwx̀n xem kỹ, chỉ thâvlwx́y trêdqstn tưhcwb̀ong đjndró viêdqst́t bôirsĺn hàng chưhcwb̃:

Chuôirslng nhỏ tăulwĺt lịm, trăulwlm hoa héo tàn

Nhâvlwxn ảnh dâvlwx̀n gâvlwx̀y mòn tóc mai nhưhcwbhcwbơcucang,

Thâvlwxm tình khôirsl̉, suôirsĺt đjndrơcucài khôirsl̉

Si tình chỉ vì vôirsl tình mà khôirsl̉.

----------------------

Chú giải: Đehvpoạn trêdqstn là trích ra tưhcwb̀ các sách tham khảo sau: "Đehvpạo Đehvpưhcwb́c Kinh", "Kim Cưhcwbơcucang Kinh", "Đehvpàn Kinh", "Tâvlwx́n Thưhcwb Kỉ Chiêdqstm Truyêdqsṭn", "Chu Dịch Phục Quái Thoán Truyêdqsṭn Chú"

Thiêdqstn đjndrịa bâvlwx́t nhâvlwxn, dĩ vạn vâvlwx̣t vi sôirslvlwx̉u (Lão Tưhcwb̉ Đehvpạo Đehvpưhcwb́c Kinh)

Trơcucài đjndrâvlwx́t bâvlwx́t nhâvlwxn, coi vạn vâvlwx̣t nhưhcwb chó rơcucam. Con chó rút băulwl̀ng rơcucam băulwl̀ng cỏ (sôirslvlwx̉u) ý nói vâvlwx̣t bỏ đjndri.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.