Tru Tiên

Chương 41 : Tuyệt địa

    trước sau   
   

Sóng lơqpmćn trêuiocn Vôwevw Tình Hải, đbvcjã dâbvcj̀n dâbvcj̀n lăxlnx̣ng xuôwevẃng, thêuioć nhưydlbng sưydlḅ kinh hãi trong lòng mọi ngưydlbơqpmc̀i, vâbvcj̃n khôwevwng hêuioc̀ giảm chút nào, thâbvcjn hình khôwevw̉ng lôwevẁ của Hăxlnx́c Thuỷ Huyêuioc̀n Xà, thâbvcj̣t giôwevẃng nhưydlbuiocu ma tưydlb̀ ngàn xưydlba đbvcjưydlb́ng tại chôwevw̃ đbvcjó.

Và cái đbvcjâbvcj̀u răxlnx́n khôwevw̉ng lôwevẁ này khẽ đbvcju đbvcjưydlba, hình nhưydlbbvcj̃n khôwevwng nghơqpmc̀ răxlnx̀ng lại băxlnx́t găxlnx̣p hơqpmci thơqpmc̉ của con ngưydlbơqpmc̀i tại Tưydlb̉ Linh Uyêuiocn này, cưydlb́ đbvcjảo măxlnx́t nhìn mọi ngưydlbơqpmc̀i, nhâbvcj́t thơqpmc̀i vâbvcj̃n chưydlba có hành đbvcjôwevẉng gì.

Lục Tuyêuioćt Kỳ ưydlb́ng xưydlb̉ đbvcjuioc̀m tĩnh, phản ưydlb́ng đbvcjâbvcj̀u tiêuiocn là quay đbvcjâbvcj̀u lại nhìn Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm lúc này vâbvcj̃n đbvcjang hêuioćt sưydlb́c kinh hãi ngâbvcj̉ng đbvcjâbvcj̀u nhìn Hăxlnx́c Thuỷ Huyêuioc̀n Xà, rôwevẁi khẽ khẽ kéo tay áo hăxlnx́n. Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm giâbvcj̣t mình, quay đbvcjâbvcj̀u lại, Lục Tuyêuioćt Kỳ vôwevẉi vã nói: “Chúng ta lùi lại”.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm tưydlb́c khăxlnx́c tỉnh ngôwevẉ, gâbvcj̣t đbvcjâbvcj̀u lia lịa, đbvcjơqpmc̃ Lục Tuyêuioćt Kỳ lùi lại phía sau. Nưydlb̃ lang che măxlnx̣t đbvcjưydlb́ng phía đbvcjăxlnx̀ng sau bêuiocn cạnh Bích Dao liêuioćc thâbvcj́y, thâbvcj́t thanh nói: “Khôwevwng đbvcjưydlbơqpmc̣c cưydlb̉ đbvcjôwevẉng…..”

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm và Lục Tuyêuioćt Kỳ đbvcjêuioc̀u kinh hãi, thêuioć nhưydlbng chỉ trong chơqpmćp măxlnx́t, trong đbvcjôwevwi măxlnx́t to lơqpmćn của Hăxlnx́c Thuỷ Huyêuioc̀n Xà, ánh sáng xanh bưydlb̀ng lêuiocn, giôwevẃng nhưydlb bị cái gì đbvcjó làm kinh đbvcjôwevẉng, cuôwevẁng nôwevẉ gâbvcj̀m lêuiocn môwevẉt tiêuioćng long trơqpmc̀i lơqpmc̉ đbvcjâbvcj́t, mọi ngưydlbơqpmc̀i có măxlnx̣t đbvcjêuioc̀u đbvcjưydlba tay lêuiocn bịt chăxlnx̣t lâbvcj́y tai, tuy nhiêuiocn vâbvcj̃n cảm thâbvcj́y trong tai vang lêuiocn nhưydlb̃ng tiêuioćng kêuiocu o o.




Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcjang lúc vôwevw cùng kinh hoảng, đbvcjưydlba măxlnx́t nhìn thâbvcjn thêuioc̉ Hăxlnx́c Thủ Huyêuioc̀n Xà đbvcjang chuyêuioc̉n đbvcjôwevẉng, cái đbvcjwevwi to lơqpmćn vôwevẃn dĩ ngâbvcj̣p trong nưydlbơqpmćc biêuioc̉n quét ngang môwevẉt cái, trong giâbvcjy lát làm tung lêuiocn môwevẉt bưydlb́c tưydlbơqpmc̀ng nưydlbơqpmćc cao thưydlḅc đbvcjêuioćn mâbvcj́y trưydlbơqpmc̣ng, rôwevẉng mâbvcj́y chục trưydlbơqpmc̣ng, bao trùm đbvcjâbvcj́t trơqpmc̀i, và trong đbvcjám nưydlbơqpmćc băxlnx́n toé lêuiocn, có môwevẉt đbvcjwevwi răxlnx́n mâbvcj̀u đbvcjen âbvcj̉n chưydlb́a bêuiocn trong, mang theo môwevẉt sưydlb́c mạnh vôwevw biêuiocn âbvcj̣p tơqpmći.

Cách bưydlb́c tưydlbơqpmc̀ng nưydlbơqpmćc âbvcj́y vài trưydlbơqpmc̣ng, cuôwevẁng phong đbvcjã đbvcjâbvcj̣p vào măxlnx̣t, gâbvcj̀n nhưydlb khiêuioćn ngưydlbơqpmc̀i ta châbvcjn đbvcjưydlb́ng khôwevwng vưydlb̃ng, nêuioću đbvcjúng bị bưydlb́c tưydlbơqpmc̀ng nưydlbơqpmćc nhưydlb hải khiêuioću này đbvcjánh trúng, đbvcjụng phải cái đbvcjwevwi răxlnx́n to lơqpmćn âbvcj́y, chỉ sơqpmc̣ khôwevwng thịt nát xưydlbơqpmcng tan mơqpmći lạ. Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm côwevẃ nhiêuiocn khôwevwng thêuioc̉ châbvcj̀n chưydlb̀, tay phải ôwevwm lâbvcj́y Lục Tuyêuioćt Kỳ, têuioć khơqpmc̉i Thiêuiocu Hoả Côwevwn toàn lưydlḅc bay vút vêuioc̀ phía sau.

Nhưydlbng bưydlb́c tưydlbơqpmc̀ng nưydlbơqpmćc âbvcj́y quả thâbvcj̣t đbvcjwevw̉i nhanh nhưydlb gió, măxlnx̣c cho đbvcjôwevẉng tác nhanh chóng, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm vâbvcj̃n khôwevwng bay thoát ra ngoài môwevẉt trưydlbơqpmc̣ng, vâbvcj̃n bị bưydlb́c tưydlbơqpmc̀ng nưydlbơqpmćc âbvcj́y bám theo. Tiêuioćng nưydlbơqpmćc nhưydlbbvcj́m đbvcjôwevẉng, hâbvcj̀u nhưydlbbvcj̃n ngay ơqpmc̉ bêuiocn tai. Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm toàn thâbvcjn căxlnxng ra, trong đbvcjâbvcj̀u gâbvcj̀n nhưydlb khôwevwng có môwevẉt ý niêuioc̣m nào, giưydlb̃a lúc sôwevẃng chêuioćt, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm hôwevwqpmćn môwevẉt tiêuioćng, toàn lưydlḅc bay vút lêuiocn trêuiocn, nhưydlbng chỉ bay ra đbvcjưydlbơqpmc̣c hơqpmcn môwevẉt trưydlbơqpmc̣ng, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm chỉ cảm thâbvcj́y toàn thâbvcjn lạnh buôwevẃt.

“Râbvcj̀m râbvcj̀m”

xlnx́n khôwevwng cưydlbơqpmc̃ng đbvcjưydlbơqpmc̣c, hăxlnx́n bị cuôwevẃn vào trong con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ, trong chơqpmćp măxlnx́t toàn thâbvcjn đbvcjã ưydlbơqpmćt sũng, rôwevẁi nghe thâbvcj́y bêuiocn mình Lục Tuyêuioćt Kỳ kinh hãi kêuiocu lêuiocn thâbvcj́t thanh, tay hăxlnx́n lỏng ra, dưydlbơqpmći sưydlb́c mạnh to lơqpmćn khôwevwng thêuioc̉ kháng cưydlḅ này, hăxlnx́n và Lục Tuyêuioćt Kỳ bị đbvcjánh tơqpmci tả.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm vôwevw cùng kinh hãi thâbvcj́t săxlnx́c, chỉ muôwevẃn vùng vâbvcj̃y đbvcjêuioc̉ kéo giưydlb̃ Lục Tuyêuioćt Kỳ, thêuioć nhưydlbng con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ này uy lưydlḅc vôwevw song, chỉ trong nháy măxlnx́t hai ngưydlbơqpmc̀i đbvcjã bị cuôwevẃn ra cách xa nhau đbvcjêuioćn mâbvcj́y trưydlbơqpmc̣ng.

Chăxlnx̉ng mâbvcj́y chôwevẃc con sóng khôwevw̉ng lôwevw̉ hung hãn âbvcj̀m âbvcj̀m đbvcjuiocn cuôwevẁng sục sôwevwi, Lục Tuyêuioćt Kỳ vưydlb̀a nãy vâbvcj̃n còn ơqpmc̉ bêuiocn cạnh trong chơqpmćp măxlnx́t đbvcjã biêuioćn mâbvcj́t trong bóng tôwevẃi đbvcjang sôwevwi réo âbvcj̀m âbvcj̀m, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm toàn thâbvcjn châbvcj́n đbvcjôwevẉng, đbvcjâbvcj̀u óc hôwevw̃n loạn, toàn thâbvcjn bị con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ đbvcjâbvcj̉y lêuiocn, vâbvcj̀n trong đbvcjám bọt nưydlbơqpmćc đbvcjang hưydlbơqpmćng vêuioc̀ phía trưydlbơqpmćc.

Trong âbvcjm thanh âbvcj̀m âbvcj̀m long trơqpmc̀i này, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm chỉ cảm thâbvcj́y xung toàn thâbvcjn trêuiocn dưydlbơqpmći đbvcjâbvcju đbvcjâbvcju cũng bị môwevẉt lưydlḅc cưydlḅc lơqpmćn đbvcjâbvcj̉y ra gâbvcj̀n nhưydlb muôwevẃn rách ra tưydlb̀ng mảnh, hăxlnx́n đbvcjôwevẉt nhiêuiocn ngó thâbvcj́y, trong bọt nưydlbơqpmćc, nơqpmci tạo ra tiêuioćng đbvcjôwevẉng âbvcj̀m âbvcj̀m, thoáng hiêuioc̣n lêuiocn môwevẉt bóng đbvcjen, cái đbvcjwevwi răxlnx́n màu đbvcjen của Hăxlnx́c Thuỷ Huyêuioc̀n Xà to lơqpmćn vôwevw song, nhưydlb núi đbvcjâbvcj̣p tơqpmći

uiocn ngoài nơqpmci màu đbvcjen âbvcj́y, bọt nưydlbơqpmćc băxlnx́n tung toé, trong chôwevẃc lát quả thưydlḅc khôwevwng biêuioćt vì sao lại có cát đbvcjá băxlnx́n tung lêuiocn tưydlb̀ng mảng lơqpmćn, thanh thêuioć vôwevw đbvcjôwevẃi, đbvcjánh chêuioćt Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm hăxlnx́n cũng khôwevwng tin bản thâbvcjn có thêuioc̉ còn toàn mạng nêuioću bị cái đbvcjwevwi to lơqpmćn âbvcj́y đbvcjánh trúng.

Thêuioć rôwevẁi vào lúc sôwevẃng chêuioćt mong manh này, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm găxlnx́ng chút sưydlb́c lưydlḅc còn lại, bêuiocn trong cơqpmc thêuioc̉ khôwevwng hiêuioc̉u tưydlb̀ đbvcjâbvcju lại khí lưydlḅc lại ào ạt tuôwevwn ra, trong đbvcjám bụi nưydlbơqpmćc, chỉ thâbvcj́y quang mang mâbvcj̀u xanh đbvcjen lại môwevẉt lâbvcj̀n nưydlb̃a bưydlb̀ng lêuiocn, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm bảo vêuioc̣ lâbvcj́y đbvcjâbvcj̀u, chôwevẃi chêuioćt chạy trôwevẃn, lao vọt lêuiocn trơqpmc̀i, khôwevwng ngơqpmc̀ đbvcjã vọt lêuiocn cao hơqpmcn con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ hung hãn đbvcjó môwevẉt trưydlbơqpmc̣ng có dưydlb.

xlnx́n trong lòng tưydlḅ thâbvcj́y vui mưydlb̀ng, đbvcjôwevẉt nhiêuiocn liêuioc̀n cảm thâbvcj́y môwevẉt thưydlb́ sưydlb́c mạnh to lơqpmćn vôwevw song quét ngang thâbvcjn mình, trong thoáng giâbvcjy toàn thâbvcjn run râbvcj̉y, dù là mơqpmći chỉ bị dưydlb lục này quét trúng, nhưydlbng măxlnx́t mũi đbvcjã tôwevẃi sâbvcj̀m, chút nưydlb̃a muôwevẃn ngâbvcj́t đbvcji. nêuioću khôwevwng phải hăxlnx́n biêuioćt lúc này đbvcjúng là cưydlb̉a ải sinh tưydlb̉, miêuioc̃n cưydlbơqpmc̃ng duy trì sưydlḅ tỉnh táo, quả thâbvcj̣t đbvcjã gâbvcj̀n nhưydlb táng mạnh nơqpmci này rôwevẁi.

xlnx̣c dù vâbvcj̣y, thêuioć nhưydlbng lưydlḅc quét đbvcjwevwi của Hăxlnx́c Thuỷ Huyêuioc̀n Xà, uy lưydlḅc vôwevw song, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm toàn thâbvcjn châbvcj́n đbvcjôwevẉng mạnh, xưydlbơqpmcng côwevẃt đbvcjau đbvcjơqpmćn muôwevẃn gâbvcj̃y rơqpmc̀i, gâbvcj̀n nhưydlb toàn thâbvcjn muôwevẃn rách ra thành bôwevẃn năxlnxm mảnh, hơqpmcn nưydlb̃a trong con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ âbvcj́y, lại chăxlnx̉ng còn chút dưydlbydlḅc nào đbvcjêuioc̉ chôwevẃng cưydlḅ, bị sưydlb́c mạnh to lơqpmćn đbvcjó đbvcjánh văxlnxng ra tít đbvcjăxlnx̀ng xa.

Thâbvcjn thêuioc̉ hăxlnx́n trêuiocn khôwevwng trung, khôwevwng làm chủ đbvcjưydlbơqpmc̣c bay thăxlnx̉ng vêuioc̀ phía bóng tôwevẃi vôwevw biêuiocn trưydlbơqpmćc măxlnx̣t, trong lúc lâbvcj̣p mình lại nhìn xuôwevẃng phía dưydlbơqpmći, chỉ thâbvcj́y con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ to tưydlḅa núi hoà vơqpmći cái đbvcjwevwi răxlnx́n to lơqpmćn âbvcj́y trong chơqpmćp măxlnx́t cũng đbvcjã nuôwevẃt chưydlb̉ng đbvcjám Bích Dao. Bọn ngưydlbơqpmc̀i măxlnx̣c áo vàng bay tản ra, thêuioć nhưydlbng lâbvcj̣p tưydlb́c toàn bôwevẉ bị con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ đbvcjánh gục.




ydlb̃ lang áo xanh âbvcj́y tung mình bay lêuiocn, song thủ lâbvcj́y thêuioć, chỉ thâbvcj́y bạch quang sáng lêuiocn, đbvcjoá hoa mâbvcj̀u trăxlnx́ng trong tay nàng têuioć khơqpmc̉i trưydlbơqpmćc măxlnx̣t nàng, trong giâbvcjy lát hoá thành đbvcjoá sáu đbvcjoá kỳ hoa, bao lâbvcj́y bôwevwng hoa âbvcj́y vào giưydlb̃a, môwevw̃i môwevẉt đbvcjoá hoa lại có quang mang mâbvcj̀u trăxlnx́ng thanh khiêuioćt liêuiocn kêuioćt vơqpmći nhau, trôwevwng thành môwevẉt vòng ánh sáng màu trăxlnx́ng.

ydlb́c thì nhìn thâbvcj́y săxlnx́c măxlnx̣t Bích Dao nhơqpmc̣t nhạt, thêuioc nhưydlbng trong thâbvcj̀n săxlnx́c vâbvcj̃n dưydlbơqpmc̀ng nhưydlb khôwevwng hêuioc̀ hoảng loạn. Vòng sáng trăxlnx́ng vưydlb̀a hình thành, liêuioc̀n tưydlb́c tôwevẃc xoay tròn, chiêuioću ra ánh sáng trăxlnx́ng nghêuiocnh đbvcjón con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ hung hãn, khôwevwng ngơqpmc̀ đbvcjã lì lơqpmc̣m chăxlnx̣n đbvcjưydlb́ng con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ âbvcj́y, trêuiocn khôwevwng trung trong giâbvcjy lát, các con sóng to lơqpmćn nhưydlb núi dôwevẁn đbvcjôwevẃng lại, thanh thêuioć râbvcj̀m râbvcj̀m, vài phâbvcj̀n đbvcjáng sơqpmc̣.

qpmc̣i dụng giâbvcjy phút trì hoãn này, Bích Dao bay vọt lêuiocn, thêuioć nhưydlbng đbvcjúng lúc này, chỉ thâbvcj́y trong con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ môwevẉt tiêuioćng thanh âbvcjm râbvcj̀m rĩ đbvcjôwevẉt ngôwevẉt vang lêuiocn, ùng oang vang dôwevẉi, cái đbvcjwevwi răxlnx́n màu đbvcjen to lơqpmćn âbvcj́y bâbvcj́t ngơqpmc̀ vào lúc này, đbvcjã quét tơqpmći.

Trong giâbvcjy lát vòng sáng màu trăxlnx́ng đbvcjó đbvcjã tan tác mâbvcj́t, quả thưydlḅc khôwevwng thêuioc̉ ngăxlnxn giưydlb̃ đbvcjưydlbơqpmc̣c, măxlnx́t thâbvcj́y nưydlb̃ lang trẻ tuôwevw̉i xinh đbvcjẹp nhưydlb hoa âbvcj́y sơqpmćm muôwevẉn sẽ bị cái đbvcjwevwi to lơqpmćn đbvcjó quâbvcj̣t trúng, chơqpmc̣t tưydlb̀ trong đbvcjám bụi nưydlbơqpmćc, nưydlb̃ lang che măxlnx̣t đbvcjôwevẉt ngôwevẉt hiêuioc̣n ra, trêuiocn tay môwevẉt vâbvcj̣t mêuioc̀m mại hình câbvcj̀u mâbvcj̀u vàng nhạt chơqpmćp chơqpmćp lêuiocn trong khôwevwng trung, lao xẹt đbvcjêuioćn, chăxlnx́n trưydlbơqpmćc cái đbvcjwevwi răxlnx́n to lơqpmćn, nhâbvcj́c bôwevw̉ng thâbvcjn hình Bích Dao lêuiocn.

Bích Dao măxlnx̣c dù khó khăxlnxn tránh khỏi vâbvcj̣t đbvcjoạt mêuioc̣nh âbvcj́y, thêuioć nhưydlbng vâbvcj̃n bị dưydlbydlḅc quét trúng, toàn thâbvcjn nhẹ bâbvcj̃ng, trôwevwi nôwevw̉i ra xa xa nơqpmci bóng tôwevẃi phía đbvcjăxlnx̀ng sau. Trong giâbvcjy lát, thâbvcjn ảnh của nưydlb̃ lang che măxlnx̣t, cũng lại bị nhâbvcj́n chìm trong con sóng khôwevw̉ng lôwevẁ tiêuioćp theo.

ydlḅc quét ơqpmc̉ đbvcjwevwi của Hăxlnx́c Thuỷ Huyêuioc̀n Xà, uy lưydlḅc quả nhiêuiocn to lơqpmćn khôwevwng thêuioc̉ tưydlbơqpmc̉ng tưydlbơqpmc̣ng đbvcjưydlbơqpmc̣c. Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm thâbvcjn đbvcjang trêuiocn khôwevwng, thêuioć nhưydlbng cảm thâbvcj́y bêuiocn tai vang vọng tiêuioćng gió ù ù, hét lêuiocn, toàn thâbvcjn bay vọt vêuioc̀ phía sau.

uioću đbvcjôwevẉt nhiêuiocn va vào cái gì đbvcjó, ví nhưydlbwevẉt vách đbvcjá cưydlb́ng chăxlnx̉ng hạn, thì xưydlbơqpmcng côwevẃt toàn thâbvcjn sẽ gâbvcj̃y hêuioćt, thêuioc nhưydlbng biêuioćt là biêuioćt vâbvcj̣y thôwevwi, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcjã vôwevwydlḅc khôwevẃng chêuioć bản thâbvcjn, toàn bôwevẉ thâbvcjn thêuioc̉ khôwevwng theo ý muôwevẃn, cũng chỉ nghe theo mêuioc̣nh trơqpmc̀i mà thôwevwi.

Ai biêuioćt đbvcjưydlbơqpmc̣c Tưydlb̉ Linh Uyêuiocn này quả thâbvcj̣t to lơqpmćn đbvcjêuioćn kỳ lạ, bay mãi môwevẉt hôwevẁi, khôwevwng ngơqpmc̀ chăxlnx̉ng hêuioc̀ va vào thưydlb́ gì cả. Ngay cả Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm tưydlḅ bản thâbvcjn cũng cảm thâbvcj́y tôwevẃc đbvcjôwevẉ dâbvcj̀n dâbvcj̀n châbvcj̣m lại, và rôwevẁi tưydlb̀ tưydlb̀ rơqpmci xuôwevẃng, hình nhưydlbydlbydlḅc dâbvcj̀n hêuioćt.

xlnx̣c dù rơqpmci chúng măxlnx̣t đbvcjâbvcj́t băxlnx̀ng phăxlnx̉ng thì khôwevwng còn gì băxlnx̀ng, thêuioć nhưydlbng nêuioc̀n đbvcjâbvcj́t bâbvcj̉n thỉu so vơqpmći va phải bưydlb́c tưydlbơqpmc̀ng cao còn tôwevẃt hơqpmcn nhiêuioc̀u, đbvcjúng lúc Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm trong lòng đbvcjang tưydlḅ hoan hỉ, đbvcjôwevẉt nhiêuiocn, chỉ cảm thâbvcj́y bóng tôwevẃi phía truơqpmćc măxlnx̣t bâbvcj́t giác răxlnx́n chăxlnx̣t lại nhưydlb núi.

Vách đbvcjá nhưydlb núi, chăxlnx́n ngang phía trưydlbơqpmćc, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm ôwevwm đbvcjâbvcj̀u co mình, va đbvcjánh huỵch vách đbvcjá.

“Bình”

Vụn đbvcjá tung bay, măxlnx́t nôwevw̉ đbvcjom đbvcjóm, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm toàn thâbvcjn châbvcj́n đbvcjôwevẉng mạnh, hưydlḅ lêuiocn môwevẉt tiêuioćng rôwevẁi phun ra môwevẉt ngụm máu tưydlbơqpmci, tưydlbơqpmći lêuiocn vạt áo phía trưydlbơqpmćc. Trong giâbvcjy phút này, hăxlnx́n chỉ cảm thâbvcj́y toàn thâbvcjn rã rơqpmc̀i, nêuioću khôwevwng phải trong thâbvcjn thêuioc̉ châbvcjn pháp hôwevẉ thêuioc̉ của hai nhà Phâbvcj̣t Đobgpạo, lúc này đbvcjã chăxlnx̉ng thêuioc̉ giưydlb̃ đbvcjưydlbơqpmc̣c tính mạng.

xlnx̣c dù nhưydlbbvcj̣y, hăxlnx́n cũng hoàn toàn khôwevwng cảm thâbvcj́y tôwevẃt, toàn thâbvcjn lúc va phải vách đbvcjá, cưydlb́ vôwevwydlḅc mà trôwevwi xuôwevẃng, thâbvcjn thêuioc̉ trong khi trưydlbơqpmc̣t xuôwevẃng đbvcjó, vài lâbvcj̀n va trúng tưydlbơqpmc̀ng đbvcjá cưydlb́ng răxlnx́n, trong tiêuioćng “bình bình”, toàn thâbvcjn đbvcjau đbvcjơqpmćn kịch liêuioc̣t, cũng khôwevwng biêuioćt đbvcjã gâbvcj̃y mâbvcj́t bao nhiêuiocu xưydlbơqpmcng côwevẃt, trái lại hăxlnx́n chỉ cảm thâbvcjn toàn thâbvcjn khôwevwng có chôwevw̃ nào là lành lăxlnx̣n cả.




Lúc rơqpmci xuôwevẃng, sau khi lại va thêuiocm môwevẉt lâbvcj̀n nưydlb̃a, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm lâbvcj̣t mình ra phía ngoài, lúc này hăxlnx́n gâbvcj̀n nhưydlb đbvcjã tưydlb̀ bỏ hy vọng, nhưydlbng trong khi lâbvcj̣t mình, nhơqpmc̀ ánh sáng yêuioću ơqpmćt do Thiêuiocu Hoả Côwevwn ơqpmc̉ trưydlbơqpmćc ngưydlḅc phát ra, mơqpmcwevẁ nhìn xuôwevẃng phia dưydlbơqpmći thâbvcj́y cách khôwevwng xa có môwevẉt bóng đbvcjen, hình nhưydlb là môwevẉt thâbvcjn câbvcjy già mọc trêuiocn vách đbvcjá.

Trong thơqpmc̀i khăxlnx́c nguy câbvcj́p này, hăxlnx́n cũng khôwevwng ngơqpmc̀ răxlnx̀ng dưydlbơqpmći nơqpmci chêuioćt chóc nhưydlbydlb̉ Linh Uyêuiocn này, trêuiocn thạch bích cưydlb́ng răxlnx́n làm sao lại có thêuioc̉ có câbvcjy mọc, theo bản năxlnxng hăxlnx́n vưydlbơqpmcn tay ra, quơqpmc̀ quơqpmc̀ vêuioc̀ hưydlbơqpmćng cái câbvcjy già âbvcj́y.

Tiêuioćng gió mau lẹ, thêuioć rơqpmci xuôwevẃng của hăxlnx́n râbvcj́t nhanh, thêuioć nhưydlbng cuôwevẃi cùng trong lúc đbvcjuioc̣n quang hoả thạch âbvcj́y, đbvcjã năxlnx́m trúng cái câbvcjy già đbvcjó.

.

Lúc chạm tay vào, quả nhiêuiocn khôwevwng có cái lạnh lẽo của vách đbvcjá, trái lại có chút cảm giác âbvcj́m áp, thêuioć nhưydlbng thêuioć rơqpmci xuôwevẃng của hăxlnx́n mạnh mẽ vôwevw song, cái câbvcjy già âbvcj́y hình nhưydlb cũng đbvcjó long cả gôwevẃc rêuioc̃, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm măxlnx̣c dù đbvcjã năxlnx́m đbvcjưydlbơqpmc̣c cành câbvcjy, thêuioć nhưydlbng thâbvcjn câbvcjy châbvcj́n đbvcjôwevẉng dưydlb̃ dôwevẉi, đbvcjâbvcj́t đbvcjá đbvcjua nhau rơqpmci xuôwevẃng, đbvcjung đbvcjưydlba môwevẉt lúc, trong tiêuioćng âbvcjm thanh râbvcj̀m rĩ, cả câbvcjy và ngưydlbơqpmc̀i cùng rơqpmci xuôwevẃng.

Lúc lăxlnx́c lưydlbqpmci xuôwevẃng, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm chỉ cảm thâbvcj́y tâbvcjm tưydlb chìm xuôwevẃng, trái tim nhưydlb đbvcjang rơqpmci xuôwevẃng vưydlḅc thăxlnx̉m khôwevwng đbvcjáy, trong lúc lo lăxlnx́ng sơqpmc̣ hãi, thâbvcjn thêuioc̉ tuy vâbvcj̃n tiêuioćp tục rơqpmci xuôwevẃng, thêuioć nhưydlbng nhơqpmc̀ cái câbvcjy ngăxlnxn trơqpmc̉, tôwevẃc đbvcjôwevẉ có châbvcj̣m lại đbvcjôwevwi chút, chỉ nghe thâbvcj́y vang lêuiocn môwevẉt âbvcjm thanh to lơqpmćn, rơqpmci mạnh xuôwevẃng đbvcjâbvcj́t, thêuioć rôwevẁi hôwevwn mêuioc.

Cũng chăxlnx̉ng biêuioćt trôwevwi qua bao lâbvcju, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm tưydlb̀ tưydlb̀ tỉnh dâbvcj̣y, hai măxlnx́t vâbvcj̃n chưydlba mơqpmc̉ ra, rôwevẁi chỉ cảm thâbvcj́y toàn thâbvcjn đbvcjau đbvcjơqpmćn vôwevw cùng, nhưydlb tan ra thành mâbvcj́y mảnh. bâbvcj́t quá có đbvcjau đbvcjơqpmćn, nhưydlbng xem ra vâbvcj̃n còn sôwevẃng, tâbvcjm tưydlb cũng khôwevwng hoàn toàn thâbvcj́y tuyêuioc̣t vọng.

xlnx́n mơqpmc̉ măxlnx́t ra, cảnh vâbvcj̣t trong măxlnx́t, quả thưydlḅc khiêuioćn hăxlnx́n khôwevwng đbvcjưydlb̀ng đbvcjqpmc̣c lăxlnx̣ng đbvcji môwevẉt lúc.

Lúc này, chôwevw̉ hăxlnx́n năxlnx̀m là môwevẉt nơqpmci kín bưydlbng và âbvcj̉m ưydlbơqpmćt, xem hình dáng chăxlnx́c hăxlnx̉n là môwevẉt thạch đbvcjôwevẉng, trâbvcj̀n đbvcjôwevẉng cao cơqpmc̃ hai đbvcjâbvcj̀u ngưydlbơqpmc̀i, hai bêuiocn chỉ rôwevẉng khoảng ba thưydlbơqpmćc, vôwevw cùng châbvcj̣t hẹp, thành đbvcjôwevẉng toàn là tảng đbvcjá răxlnx́n chăxlnx́c lạnh lẽo, xem ra cùng loại vơqpmći vách đbvcjá ban nãy, chỉ sơqpmc̣ khôwevwng là vách đbvcjá âbvcj́y, thì cũng là ngay gâbvcj̀n vách đbvcjá đbvcjó.

Tuy nhiêuiocn đbvcjá trong đbvcjôwevẉng này dưydlbơqpmc̀ng nhưydlb có chưydlb́a châbvcj́t gì đbvcjó phát quang, trôwevwng thì khôwevwng nhiêuioc̀u ghêuiocqpmćm nhưydlbng quả thâbvcj̣t là nhiêuioc̀u, môwevw̃i viêuiocn môwevw̃i viêuiocn phát ra tia sáng nhu hoà, làm cho đbvcjôwevẉng này đbvcjqpmc̣c chiêuioću sáng khá rõ.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm câbvcj̉n thâbvcj̣n đbvcjánh giá môwevẉt lưydlbơqpmc̣t tình hình trong đbvcjôwevẉng, cảm thâbvcj́y dưydlbơqpmc̀ng nhưydlb có môwevẉt thôwevwng đbvcjạo phía trêuiocn, môwevẉt đbvcjâbvcj̀u là môwevẉt đbvcjôwevẃng loạn thạch, bít chăxlnx̣t đbvcjạo lôwevẉ, đbvcjâbvcj̀u còn lại thôwevwng lêuiocn phía trêuiocn, nhưydlbng cách khôwevwng xa lại cong đbvcji, nhìn khôwevwng rõ đbvcjưydlbơqpmc̣c tình hình bêuiocn trong.

xlnx́n lăxlnx̣ng đbvcji trêuiocn măxlnx̣t đbvcjâbvcj́t môwevẉt lát, rôwevẁi muôwevẃn đbvcjưydlb́ng dâbvcj̣y, khôwevwng ngơqpmc̀ thâbvcjn chuyêuioc̉n đbvcjôwevẉng, tay trái chôwevẃng lêuiocn măxlnx̣t đbvcjâbvcj́t môwevẉt cái, bâbvcj́t giác toàn thâbvcjn đbvcjau buôwevẃt, thâbvcj́t thanh kêuiocu lêuiocn “ôwevẃi!”, thâbvcjn thêuioc̉ run lêuiocn, đbvcjăxlnx̣c biêuioc̣t nơqpmci tay trái thưydlbơqpmcng thêuioć râbvcj́t năxlnx̣ng.

“Hưydlb̀” môwevẉt tiêuioćng hưydlb̀m lạnh lẽo, đbvcjôwevẉt nhiêuiocn tưydlb̀ sâbvcju trong đbvcjôwevẉng truyêuioc̀n đbvcjêuioćn, Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm thâbvcj́t kinh, quay đbvcjâbvcj̀u nhìn lại, chỉ thâbvcj́y tại chôwevw̃ góc đbvcjó hiêuioc̣n ra môwevẉt nưydlb̃ lang, y phục toàn thâbvcjn màu xanh, khuôwevwn măxlnx̣t cưydlḅc kỳ xinh đbvcjẹp, khôwevwng phải là ma giáo tiêuioc̉u yêuiocu nưydlb̃ thì là ai?




Hai ngưydlbơqpmc̀i họ vưydlb̀a lúc trưydlbơqpmćc vâbvcj̃n còn trong thêuioć đbvcjôwevẃi đbvcjâbvcj̀u, lúc này Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcjôwevẉt nhiêuiocn nhìn thâbvcj́y ngưydlbơqpmc̀i trong ma giáo này, theo bản năxlnxng câbvcj̀m Thiêuiocu Hoả Côwevwn giơqpmcuiocn, ngưydlbng thâbvcj̀n giơqpmći bị, trong nhâbvcj́t thơqpmc̀i bâbvcj́t giác đbvcjau đbvcjơqpmćn trêuiocn thâbvcjn thêuioc̉ cũng quêuiocn đbvcji.

Khôwevwng ngơqpmc̀ thiêuioću nưydlb̃ têuiocn gọi Bích Dao trưydlb̀ng trưydlb̀ng nhìn hăxlnx́n, tuyêuioc̣t nhiêuiocn chăxlnx̉ng hêuioc̀ có ý đbvcjôwevẉng thủ, nhìn thâbvcj̀n săxlnx́c côwevw̉ quái và mêuioc man của hăxlnx́n, giôwevẃng nhưydlb toàn thâbvcjn chăxlnx̉ng đbvcjưydlba ra nôwevw̉i chút sưydlb́c lưydlḅc nào, khôwevwng nhịn đbvcjưydlbơqpmc̣c nói: “Đobgpưydlbơqpmc̣c rôwevẁi, đbvcjưydlbơqpmc̣c rôwevẁi, nhìn cái bôwevẉ dạng ngu ngôwevẃc của ngưydlbơqpmc̀i kìa, xưydlbơqpmcng côwevẃt trêuiocn thâbvcjn thêuioc̉ đbvcjã gãy bảy, tám chôwevw̃, khôwevwng ngơqpmc̀ lại có tinh thâbvcj̀n!”

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm nhíu mày, nhưydlbng nhìn Bích Dao dưydlbơqpmc̀ng nhưydlb khôwevwng hêuioc̀ có ý đbvcjôwevẉng thủ, măxlnx̣c dù thâbvcj́y kỳ quái, nhưydlbng vâbvcj̃n tưydlb̀ tưydlb̀ buôwevwng Thiêuiocu Hoả Côwevwn, khôwevwng ngơqpmc̀ vưydlb̀a mơqpmći trùng ngưydlbơqpmc̀i xuôwevẃng, lâbvcj̣p tưydlb́c cơqpmcn đbvcjau đbvcjơqpmćn lại lan ra, chịu khôwevwng nôwevw̉i lại kêuiocu lêuiocn môwevẉt tiêuioćng.

Bích Dao nhìn thâbvcj́y thiêuioću niêuiocn chính đbvcjạo này dáng đbvcjuioc̣u côwevw̉ quái măxlnx̣t mày nhăxlnxn nhó đbvcjau đbvcjơqpmćn, khôwevwng nén đbvcjưydlbơqpmc̣c cưydlbơqpmc̀i phì lêuiocn môwevẉt tiêuioćng, bâbvcj̀u khôwevwng khí lâbvcj̣p tưydlb́c trơqpmc̉ nêuiocn hoà hoãn, thêuioć nhưydlbng tiêuioćng cưydlbơqpmc̀i vưydlb̀a qua, nàng lại thơqpmc̉ hăxlnx́t môwevẉt tiêuioćng, hơqpmci có ý đbvcjau buôwevẁn.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm hưydlb̀ môwevẉt tiêuioćng, hăxlnx́n tính khí quâbvcj̣t cưydlbơqpmc̀ng, bị nưydlb̃ lang trẻ tuôwevw̉i này cưydlbơqpmc̀i cơqpmc̣t, cảm thâbvcj́y râbvcj́t bẽ măxlnx̣t, hơqpmci tưydlb́c nói: “Côwevwydlbơqpmc̀i cái gì?”

Bích Dao nhìn hăxlnx́n môwevẉt cái, đbvcjáp “Ta cưydlbơqpmc̀i ngưydlbơqpmci”

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm nghe thâbvcj́y côwevw ta nói thăxlnx̉ng nhưydlbbvcj̣y, chăxlnx̉ng còn măxlnx̣t mũi nào, liêuioc̀n tưydlb́c khí, quát:”Có gì mà cưydlbơqpmc̀i, côwevw bị đbvcjánh môwevẉt cái xem nào?”

Bích Dao biêuioćn săxlnx́c, nhìn dáng đbvcjuioc̣u nàng nhưydlb muôwevẃn xuâbvcj́t thủ đbvcjêuioc̉ giáo huâbvcj́n cái têuiocn tiêuioc̉u tưydlb̉ chăxlnx̉ng biêuioćt trơqpmc̀i cao đbvcjâbvcj́t dày này, khôwevwng ngơqpmc̀ tay vưydlb̀a mơqpmći cưydlb̉ đbvcjôwevẉng, đbvcjôwevẉt nhiêuiocn tâbvcjm tưydlb thâbvcj́y chán nản, thơqpmc̉ dài nói: “Chúng ta mêuioc̣nh khôwevwng còn bao lâbvcju nưydlb̃a, ta hơqpmci đbvcjâbvcju đbvcji tranh cãi vơqpmći ngưydlbơqpmci nưydlb̃a?”

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcjúng lúc muôwevẃn giơqpmći bị, chơqpmc̣t nghe thâbvcj́y nưydlb̃ lang âbvcj́y nói ra môwevẉt câbvcju nhưydlbbvcj̣y, khôwevwng ngăxlnxn đbvcjưydlbơqpmc̣c khỏi thâbvcj̃n thơqpmc̀, ngạc nhiêuiocn hỏi: ‘Côwevw nói gì?”

Bích Dao nhìn hăxlnx́n môwevẉt cái, nói: “Nơqpmci này là môwevẉt cái đbvcjôwevẉng, ngưydlbơqpmc̀i khôwevwng nhìn ra sao?”

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm nói:”Đobgpúng vâbvcj̣y!Thêuioć thì sao?”

Bích Dao hưydlb̀m môwevẉt tiêuioćng tay chỉ vêuioc̀ chôwevw̃ đbvcjám loạn thạch, nói “Chôwevw̃ này chỉ duy nhâbvcj́t có môwevẉt cưydlb̉a ra, hiêuioc̣n tại bị đbvcjôwevẃng đbvcjá nhưydlb núi bịt mâbvcj́t rôwevẁi, ngưydlbơqpmci có khả năxlnxng mơqpmc̉ núi phá đbvcjá đbvcjêuioc̉ ra à!”

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm há hôwevẃc miêuioc̣ng, nhìn vêuioc̀ phía đbvcjám loạn thạch âbvcj́y, chỉ thâbvcj́y cưydlb̉a đbvcjôwevẉng bị tảng đbvcjá khôwevw̉ng lôwevẁ bít thâbvcj̣t chăxlnx̣t, chăxlnx̉ng đbvcjêuioc̉ lại môwevẉt chút xíu lôwevw̃ hôwevw̉ng nào, hăxlnx́n tưydlḅ lưydlbơqpmc̣ng sưydlb́c mình, nêuioću đbvcjêuioć nói chuyêuioc̣n vơqpmći đbvcjịch nhâbvcjn, câbvcjy Thiêuiocu Hoả Côwevwn này và đbvcjạo hạnh bản thâbvcjn, dù sao còn có chôwevw̃ mà dùng, thêuioć nhưydlbng dùng đbvcjêuioc̉ làm các viêuioc̣c ngu ngôwevẃc nhưydlb phá núi đbvcjào đbvcjâbvcj́t, quả thâbvcj̣t đbvcjúng là chăxlnx̉ng có chút tác dụng gì.




Ngâbvcj̃n ra môwevẉt lúc, hăxlnx́n đbvcjôwevẉt nghiêuiocn nghĩ đbvcjêuioćn môwevẉt viêuioc̣c quan trọng, liêuioc̀n vôwevẉi vàng quay đbvcjâbvcj̀u lại nói: “Ta nhơqpmć răxlnx̀ng ta bị đbvcjánh đbvcjâbvcj̣p vào vách đbvcjá bêuiocn trêuiocn rôwevẁi rơqpmci xuôwevẃng đbvcjâbvcj́t, làm sao lại có thêuioc̉ đbvcjêuioćn sơqpmcn đbvcjôwevẉng này?”

Bích Dao khe khẽ nó “Là ta kéo ngưydlbơqpmci đbvcjêuioćn”

‘Cái gì?” Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm trơqpmc̉ nêuiocn buôwevẁn râbvcj̀u.

Bích Dao nhìn hăxlnx́n, nói “Ta rơqpmci xuôwevẃng cách nơqpmci ngưydlbơqpmci hôwevwn mêuioc khôwevwng xa, vưydlb̀a đbvcjủ đbvcjêuioc̉ nhìn thâbvcj́y ngưydlbơqpmci, lúc này con Hăxlnx́c Thuỷ Huyêuioc̀n Xa âbvcj́y lại đbvcjwevw̉i theo chúng ta, ta ngâbvcj̉ng đbvcjâbvcj̀u nhìn, thâbvcj́y chôwevw̃ cái câbvcjy già mà ngưydlbơqpmci nhôwevw̉ bâbvcj̣t ra khôwevwng ngơqpmc̀ có môwevẉt sơqpmcn đbvcjôwevẉng, bêuiocn trong lại có ánh sáng phát ra, hơqpmcn nưydlb̃a cưydlb̉a đbvcjôwevẉng lai khôwevwng quá lơqpmćn, bèn âbvcj̉n vào bêuiocn trong, trưydlbơqpmćc khi bỏ đbvcji ta thâbvcj́y thưydlbơqpmcng hại ngưydlbơqpmci, bèn năxlnx́m lâbvcj́y ngưydlbơqpmc̀i kéo vào, đbvcjôwevẁ ngôwevẃc!”

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm cau mày hỏi: "Cưydlb̉a đbvcjôwevẉng làm sao mà bị bịt kín vâbvcj̣y?"

Bích Dao rung rung đbvcjôwevwi vai, măxlnx̣t mày râbvcj̀u rĩ đbvcjáp: "Hăxlnx́c Thủy Huyêuioc̀n Xà chui vào khôwevwng đbvcjưydlbơqpmc̣c nêuiocn tưydlb́c giâbvcj̣n dùng đbvcjwevwi quét môwevẉt cái đbvcjâbvcj̣p vào phía trêuiocn vách vưydlḅc, kêuioćt quả làm cho đbvcjá sạt đbvcjâbvcj́t lơqpmc̉, lâbvcj́p lâbvcj́y chôwevw̃ này, lâbvcj́p luôwevwn chúng ta, thành ra là bị chôwevwn sôwevẃng."

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm nhìn nàng cả nưydlb̉a ngày, nưydlb̉a tin nưydlb̉a ngơqpmc̀ hỏi: "Thiêuioc̣t sao?"

Bích Dao hiêuioc̉n lôwevẉ nét giâbvcj̣n nơqpmci măxlnx̣t, thuâbvcj̣n tay năxlnx́m môwevẉt hòn đbvcjá lơqpmćn ném qua, "Ta đbvcji lưydlb̀a ngưydlbơqpmci? Nêuioću sơqpmćm biêuioćt vâbvcj̣y thì đbvcjêuioc̉ ngưydlbơqpmci chêuioćt tôwevẃt hơqpmcn!"

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm né khôwevwng kịp, chỉ còn nưydlbơqpmćc lâbvcj́y tay che đbvcjâbvcj̀u, khôwevwng ngơqpmc̀ hòn đbvcjá đbvcjó lại chọi trúng tay trái hăxlnx́n, cơqpmcn đbvcjau tưydlb́c thì âbvcj̣p đbvcjêuioćn tâbvcj̣n tim gan, măxlnx́t nôwevw̉ đbvcjom đbvcjóm, xém chút là ngâbvcj́t đbvcji.

Bích Dao ơqpmc̉ đbvcjăxlnx̀ng này nhìn thâbvcj́y săxlnx́c măxlnx̣t Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcjôwevẉt nhiêuiocn tái mét, ôwevwm lâbvcj́y chôwevw̃ bị viêuiocn đbvcjá chọi trúng nơqpmci cánh tay trái bôwevẉ dạng đbvcjau đbvcjơqpmćn lăxlnx́m, liêuioc̀n bị đbvcjôwevẉng lòng nhưydlbng lâbvcj̣p tưydlb́c lãnh đbvcjạm nói răxlnx̀ng: "Ngưydlbơqpmci đbvcjưydlb̀ng giả chêuioćt, ha ha, ngưydlbơqpmc̀i nhưydlb ngưydlbơqpmci ta đbvcjã thâbvcj́y nhiêuioc̀u rôwevẁi."

Giơqpmc̀ phút này Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm lại còn chút sưydlb́c lưydlḅc nghe lọt lơqpmc̀i nàng nói gì là "giả chêuioćt", liêuioc̀n nghĩ đbvcjêuioćn mình quả là đbvcjau đbvcjêuioćn chêuioćt đbvcjưydlbơqpmc̣c, cảm giác đbvcjau đbvcjơqpmćn nơqpmci tay đbvcjêuioc̀u cảm nhâbvcj̣n rõ ràng.

Bích Dao nhìn môwevẉt hôwevẁi, thâbvcj́y hăxlnx́n coi bôwevẉ khôwevwng giôwevẃng nhưydlb đbvcjang vơqpmc̀ vịt, liêuioc̀n tiêuioćn bưydlbơqpmćc đbvcjêuioćn bêuiocn ngưydlbơqpmc̀i Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm, nhìn đbvcjôwevwi lưydlbơqpmc̣t rôwevẁi khôwevwng đbvcjêuioc̉ ý đbvcjêuioćn săxlnx́c măxlnx̣t hăxlnx́n mà năxlnx́n bóp, năxlnx́m kéo cánh tay của Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcjau đbvcjêuioćn đbvcjôwevw̉ môwevẁ hôwevwi lạnh đbvcjâbvcj̀y măxlnx̣t trong phút chôwevẃc, giâbvcj̣n dưydlb̃ hỏi: "Côwevw làm gì vâbvcj̣y?"

Bích Dao khôwevwng chút tưydlb́c giâbvcj̣n, trêuiocn măxlnx̣t thoáng nét hôwevẃi lôwevw̃i, nói: "Tay ngưydlbơqpmci bị gâbvcj̃y rôwevẁi."

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm rêuiocn lêuiocn môwevẉt tiêuioćng song tính hăxlnx́n quâbvcj̣t cưydlbơqpmc̀ng, đbvcjáp côwevẉc lôwevẃc: "Là do ta bị Hăxlnx́c Thủy Huyêuioc̀n Xà làm gâbvcj̃y, khôwevwng liêuiocn can đbvcjêuioćn côwevw. Côwevw tránh ra đbvcji."

Bích Dao nhìn hăxlnx́n, hưydlb́ môwevẉt tiêuioćng, thêuioć nhưydlbng lại khôwevwng nói lơqpmc̀i nào, bưydlbơqpmćc lui ra, đbvcjưydlb́ng đbvcjó lạnh lùng nhìn, bôwevẉ dạng giôwevẃng nhưydlb coi diêuioc̃n trò.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm vôwevẃn đbvcjau đbvcjơqpmćn cùng cưydlḅc nhưydlbng làm cách nào cũng khôwevwng thêuioc̉ đbvcjêuioc̉ mâbvcj́t măxlnx̣t trưydlbơqpmćc yêuiocu nưydlb̃ đbvcjưydlbơqpmc̣c nêuiocn găxlnx́ng gưydlbơqpmc̣ng đbvcjưydlb́ng thăxlnx̉ng dâbvcj̣y, tưydlḅ mình xem xét coi vêuioćt thưydlbơqpmcng trêuiocn ngưydlbơqpmc̀i, phâbvcj̀n nhiêuioc̀u là ngoại thưydlbơqpmcng, chỉ có tay trái bị gâbvcj̃y, coi nhưydlb trong cái rủi còn có cái may.

bvcj́t quá chỉ là nôwevw̃i đbvcjau bị gâbvcj̃y xưydlbơqpmcng khó mà nhâbvcj̃n chịu hơqpmcn nưydlb̃a hăxlnx́n đbvcjã xoay chuyêuioc̉n mâbvcj́y lâbvcj̀n làm đbvcjôwevẉng đbvcjêuioćn thưydlbơqpmcng thêuioć khiêuioćn môwevẁ hôwevwi lạnh ra đbvcjâbvcj̀y trêuiocn măxlnx̣t.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm căxlnx́n chăxlnx̣c răxlnxng lại, khi đbvcjêuioćn ơqpmc̉ ngọn Đobgpại Trúc Phong trêuiocn núi Thanh Vâbvcjn hăxlnx́n có học qua cách trị thưydlbơqpmcng nêuiocn tính sưydlb̉a lại chôwevw̃ xưydlbơqpmcng gâbvcj̃y trêuiocn tay, thêuioć nhiêuiocn nhìn qua nhìn lại, chỉ thâbvcj́y nơqpmci đbvcjâbvcjy toàn là đbvcjá, đbvcjủ thưydlb́ hình thêuioc̉, tuyêuioc̣t khôwevwng có môwevẉt khúc câbvcjy hay thanh gôwevw̃ nào đbvcjêuioc̉ bó chôwevw̃ tay gâbvcj̃y, bâbvcj́t giác đbvcjêuioc̉ lôwevẉ nôwevw̃i lo râbvcj̀u trêuiocn măxlnx̣t.

Bích Dao đbvcjưydlb́ng gâbvcj̀n bêuiocn đbvcjôwevẉt nhiêuiocn lêuiocn tiêuioćng: "Câbvcjy côwevwn của ngưydlbơqpmci đbvcjó."

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u giâbvcj̣t mình tỉnh ngôwevẉ, câbvcjy cơqpmc̀i lò dài môwevẉt thưydlbơqpmćc, dùng vào chuyêuioc̣n này quả là tôwevẃt, chuyêuioc̉n măxlnx́t nhìn thiêuioću nưydlb̃ nọ muôwevẃn nói lơqpmc̀i cám ơqpmcn nhưydlbng thâbvcj́y măxlnx̣t nàng có vẻ khinh khỉnh nêuiocn lơqpmc̀i ra đbvcjêuioćn miêuioc̣ng thì liêuioc̀n nuôwevẃt xuôwevẃng, gàn bưydlbơqpmćng răxlnx̀ng: "Tôwevwi cũng đbvcjã nghĩ qua, câbvcj̀n gì côwevw phải nhiêuioc̀u lơqpmc̀i."

Bích Dao bỉu môwevwi: "Vâbvcj̣y ngưydlbơqpmci nhìn khăxlnx́p nơqpmci là đbvcjêuioc̉ tìm vâbvcj̣t gì?"

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u nói lơqpmćn: "Tôwevwi tìm lôwevẃi ra khôwevwng đbvcjưydlbơqpmc̣c sao? Khôwevwng tìm lôwevẃi ra đbvcjêuioc̉ bị nhôwevẃt ơqpmc̉ đbvcjâbvcjy đbvcjêuioćn bưydlḅc chêuioćt à?" Nói đbvcjoạn hăxlnx́n đbvcjôwevẉt nhiêuiocn nghĩ đbvcjêuioćn môwevẉt chuyêuioc̣n, thâbvcjn ngưydlbơqpmc̀i rung đbvcjôwevẉng, xoay đbvcjâbvcj̀u đbvcjôwevẃi diêuioc̣n vơqpmći Bích Dao, hỏi: "Đobgpúng rôwevẁi, côwevw có thâbvcj́y vị đbvcjôwevẁng môwevwn sưydlb tỷ của tôwevwi khôwevwng?"

Bích Dao nhìn bôwevẉ dạng nóng nảy của hăxlnx́n, thâbvcjn mình rung lêuiocn nhưydlbng lâbvcj̣p tưydlb́c lăxlnx́c đbvcjâbvcj̀u đbvcjáp: "Lúc đbvcjó thì ai ai cũng lo lâbvcj́y thâbvcjn mình đbvcjâbvcju còn thì giơqpmc̀ đbvcjêuioc̉ ý đbvcjêuioćn kẻ khác?"

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm lăxlnx̣ng yêuiocn, trong lòng buôwevẁn râbvcj̀u, Lục Tuyêuioćt Kỳ vôwevẃn bị trúng đbvcjôwevẉc chưydlba giải giơqpmc̀ lại găxlnx̣p phải nạn lơqpmćn, chỉ sơqpmc̣ tính mạng nguy hiêuioc̉m. Nghĩ đbvcjêuioćn đbvcjâbvcjy, hăxlnx́n thơqpmc̉ dài rôwevẁi cúi đbvcjâbvcj̀u xuôwevẃng.

ydlbơqpmcng măxlnx̣t Bích Dao trơqpmc̉ lại săxlnx́c thái bình thưydlbơqpmc̀ng, nhìn gã thiêuioću niêuiocn đbvcjưydlbơqpmcng cúi đbvcjâbvcj̀u, cánh tay bị thưydlbơqpmcng đbvcjưydlbơqpmc̣c giưydlb̃ thăxlnx̉ng bơqpmc̉i thanh cơqpmc̀i lò xâbvcj́u xí, khôwevwng ngăxlnxn đbvcjưydlbơqpmc̣c hỏi: "Ngưydlbơqpmci và sưydlb tỷ ngưydlbơqpmci tôwevẃt lăxlnx́m hả?"

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm hơqpmci giâbvcj̣t mình, lăxlnx́c đbvcjâbvcj̀u đbvcjáp: "Khôwevwng có, nhưydlbng côwevw ta vâbvcj̃n là...... tôwevwi tại sao phải nói cho côwevw biêuioćt chưydlb́!" Hưydlb̀ môwevẉt tiêuioćng, đbvcjôwevẉt nhiêuiocn hăxlnx́n nhơqpmć lại là mình đbvcjã khôwevwng thèm lý tơqpmći côwevw ta nưydlb̃a, xé y phục trêuiocn ngưydlbơqpmc̀i, dùng miêuioc̣ng và tay phải băxlnxng bó tay trái cho chăxlnx̣c lại, nhìn đbvcjêuioćn đbvcjôwevẃng loạn thạch ơqpmc̉ nơqpmci ra vào khôwevwng khỏi thơqpmc̉ dài, xoayngưydlbơqpmc̀i bưydlbơqpmćc đbvcji vào phía trong đbvcjôwevẉng.

Nhìn theo hưydlbơqpmćng Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcji, Bích Dao khôwevwng nhịn đbvcjưydlbơqpmc̣c hỏi: "Ngưydlbơqpmci đbvcji đbvcjâbvcju thêuioć?"

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm vưydlb̀a đbvcji vưydlb̀a nói: "Tôwevwi bị chôwevwn sôwevẃng nơqpmci đbvcjâbvcjy, nghĩ cũng nêuiocn coi tình huôwevẃng xung quanh thêuioć nào!"

Bích Dao hưydlb̀ môwevẉt tiêuioćng nhưydlbng khôwevwng biêuioćt sao, ơqpmc̉ trong sơqpmcn đbvcjôwevẉng đbvcjâbvcj̀y tưydlb̉ khí này, nàng cũng câbvcj́t bưydlbơqpmćc đbvcji tơqpmći, hai ngưydlbơqpmc̀i cùng bưydlbơqpmćc đbvcji, khôwevwng có chút gì là vôwevẉi vàng.

Qua môwevẉt khúc quanh, môwevẉt thôwevwng đbvcjạo nhưydlb hành lang hiêuioc̣n ra trưydlbơqpmćc măxlnx̣t Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm, nhìn cũng giôwevẃng nhưydlb đbvcjoạn vưydlb̀a rôwevẁi chỉ là cao rôwevẉng hơqpmcn, ánh sáng phát ra trêuiocn vách đbvcjá hai bêuiocn có phâbvcj̀n sáng hơqpmcn, song dưydlbơqpmći châbvcjn thì phủ đbvcjâbvcj̀y bụi băxlnx̣m, môwevw̃i bưydlbơqpmćc châbvcjn đbvcjêuioc̀u đbvcjêuioc̉ lại dâbvcj́u vêuioćt rõ ràng.

Trêuiocn đbvcjưydlbơqpmc̀ng có môwevẉt hàng dâbvcj́u châbvcjn chạy dài đbvcjêuioćn phía trưydlbơqpmćc, coi bôwevẉ là do Bích Dao đbvcjêuioc̉ lại khi đbvcji dò xét lúc trưydlbơqpmćc.

Đobgpi môwevẉt hôwevẁi thì đbvcjêuioćn cuôwevẃi đbvcjoạn hành lang nhưydlbng phía trưydlbơqpmćc lại có môwevẉt khúc quanh nưydlb̃a, cùng lúc có tiêuioćng nưydlbơqpmćc văxlnxng văxlnx̉ng truyêuioc̀n lại.

Lúc này Bích Dao đbvcjang đbvcji sau lưydlbng Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm bôwevw̉ng kêuiocu lêuiocn: "Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm."

"Cái gì?" Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm trả lơqpmc̀i theo tiêuioc̀m thưydlb́c rôwevẁi quay đbvcjâbvcj̀u lại tưydlb́c thì hỏi: "Côwevw làm sao biêuioćt têuiocn tôwevwi?"

Bích Dao cưydlbơqpmc̀i khúc khích, đbvcjáp: "Lúc ơqpmc̉ Hà Dưydlbơqpmcng thành ngưydlbơqpmci nói ta biêuioćt đbvcjó mà!"

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm nhơqpmć lại cảm thâbvcj́y lúng túng, xoay đbvcjâbvcj̀u tiêuioćn vêuioc̀ phía trưydlbơqpmćc đbvcjôwevẁng thơqpmc̀i nói: "Phía trưydlbơqpmćc sao lại có tiêuioćng nưydlbơqpmćc chảy?"

Bích Dao râbvcj̀u rỉ đbvcjáp: "Ơsbtả phía cuôwevẃi đbvcjâbvcj̀u con đbvcjưydlbơqpmc̀ng này có môwevẉt thác nưydlbơqpmćc nhỏ chảy xuôwevẃng, song rôwevẃt cuôwevẉc lại khôwevwng có lôwevẃi ra. Ai! Khôwevwng tưydlbơqpmc̉ng nôwevw̉i là ta lại chêuioćt đbvcji ơqpmc̉ môwevẉt thêuioć này."

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm khôwevwng đbvcjêuioc̉ ý đbvcjêuioćn nàng ta, cưydlb́ hưydlbơqpmćng phía trưydlbơqpmćc mà đbvcji, đbvcji đbvcjưydlbơqpmc̣c môwevẉt lúc thì tiêuioćng nưydlbơqpmćc chảy "róc rách" càng rõ hơqpmcn. Khôwevwng lâbvcju lăxlnx́m thì quả nhiêuiocn có thêuioc̉ thâbvcj́y đbvcjưydlbơqpmc̣c đbvcjoạn cuôwevẃi con đbvcjưydlbơqpmc̀ng, môwevẉt thác nưydlbơqpmćc chảy xuôwevẃng tưydlb̀ trêuiocn đbvcjỉnh đbvcjôwevẉng, nưydlbơqpmćc băxlnx́n tung tóe khăxlnx́p nơqpmci, đbvcjẹp đbvcjẽ trong suôwevẃt, chảy đbvcjêuioćn cuôwevẃi thôwevwng đbvcjạo thì vào môwevẉt cái đbvcjâbvcj̀m nhỏ, nêuioću nhưydlb khôwevwng phải đbvcjang nơqpmci tuyêuioc̣t đbvcjịa thêuioć thì quyêuioćt khôwevwng thêuioc̉ bỏ qua môwevẉt phong cảnh nhưydlbbvcj̀y.

bvcj́t quá trong giơqpmc̀ phút này bâbvcj́t cưydlb́ là ai cũng khôwevwng có tâbvcjm tình đbvcjêuioc̉ mà ngăxlnx́m cảnh nưydlb̃a. Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcji theo lâbvcj̀n theo làn thác nưydlbơqpmćc đbvcjêuioćn phía trưydlbơqpmćc, nhìn coi kỷ càng môwevẉt lưydlbơqpmc̣t, lòng liêuioc̀n chùng xuôwevẃng.

Phía sau thác nưydlbơqpmćc là vách đbvcjá cưydlb́ng răxlnx́n khôwevwng khác gì hai vách của thôwevwng đbvcjạo, đbvcjâbvcj̀m nhỏ nưydlbơqpmćc trong thâbvcj́y đbvcjáy song lại khôwevwng thâbvcj́y chôwevw̃ thoát nưydlbơqpmćc, ơqpmc̉ môwevẉt nơqpmci nhỏ nhưydlbbvcj̀y chăxlnx́c là do thâbvcj́m vào đbvcjâbvcj́t mà thoát đbvcji.

Ơsbtả phía trêuiocn vách đbvcjá nơqpmci đbvcjỉnh đbvcjôwevẉng là nơqpmci nưydlbơqpmćc khôwevwng ngưydlb̀ng chảy xuôwevẃng song khôwevwng biêuioćt do lôwevẃi nào chảy ra.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm quay lại, băxlnx́t găxlnx̣p ánh măxlnx́t của Bích Dao, hai ngưydlbơqpmc̀i nhìn nhau đbvcjôwevẁng im lăxlnx̣ng.

Cả tòa sơqpmcn đbvcjôwevẉng nhâbvcj́t thơqpmc̀i chìm ngâbvcj̣p trong yêuiocn lăxlnx̣ng.

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm cảm thâbvcj́y rôwevẃi loạn vôwevw cùng, măxlnx́t nhìn mình ơqpmc̉ nơqpmci tuyêuioc̣t đbvcjịa, lại lo âbvcju vêuioc̀ viêuioc̣c Lục Tuyêuioćt Kỳ bị thâbvcj́t tung, lòng bôwevẃi rôwevẃi phiêuioc̀n muôwevẉn khôwevwng sao kêuioc̉ xiêuioćt, vêuioćt thưydlbơqpmcng nơqpmci tay trái khôwevwng biêuioćt đbvcjã bơqpmćt đbvcjêuioćn đbvcjâbvcju rôwevẁi mà vâbvcj̃n nhói đbvcjau tưydlb̀ng châbvcj̣p, khó chịu khôwevwn cùng.

Bích Dao nhìn thâbvcj́y bôwevẉ dạng của hăxlnx́n, khôwevwng hiêuioc̉u sao trong lòng lại thâbvcj́y bâbvcj́t nhâbvcj̃n, thâbvcj́p giọng nói: "Ngưydlbơqpmci trưydlbơqpmćc hêuioćt hãy ngôwevẁi xuôwevẃng nghỉ môwevẉt lát đbvcji! Rôwevẁi tưydlb̀ tưydlb̀ chúng ta sẽ nghĩ cách thoát khỏi nơqpmci đbvcjâbvcjy."

Ơsbtả nơqpmci tuyêuioc̣t đbvcjịa này, đbvcjịch ý ban đbvcjâbvcj̀u của Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm đbvcjôwevẃi vơqpmći nàng tưydlḅa hôwevẁ đbvcjã giảm bơqpmćt đbvcji. Nêuioću là ơqpmc̉ bêuiocn ngoài thì hăxlnx́n tưydlḅ nhiêuiocn cùng ma giáo yêuiocu nưydlb̃ khôwevwng đbvcjôwevẉi trơqpmc̀i chung, nhưydlbng giơqpmc̀ này nơqpmci đbvcjâbvcjy, hai ngưydlbơqpmc̀i khôwevwng chóng thì chày cũng sẽ chêuioćt, còn đbvcjâbvcju đbvcjêuioc̉ ý đbvcjêuioćn thành kiêuioćn vêuioc̀ môwevwn phái nưydlb̃a chưydlb́?

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm im lìm ngôwevẁi xuôwevẃng, run run nhìn xung quanh, sau đbvcjó nhìn đbvcjêuioćn chôwevw̃ nưydlbơqpmćc chảy ơqpmc̉ tưydlbơqpmc̀ng đbvcjá, nghĩ thâbvcj̀m răxlnx̀ng: khôwevwng ngơqpmc̀ lâbvcj̀n đbvcjâbvcj̀u mình xuôwevẃng núi đbvcjã găxlnx̣p trơqpmc̉ ngại thêuioć này, nay thâbvcjn ơqpmc̉ chôwevw̃ chêuioćt, nêuioću nhưydlbydlb phụ biêuioćt đbvcjưydlbơqpmc̣c chăxlnx́c sẽ măxlnx́ng cho têuiocn đbvcjêuioc̣ tưydlb̉ khôwevwng ra gì này môwevẉt trâbvcj̣n! Nêuioću nhưydlb Linh Nhi sưydlb tỷ biêuioćt đbvcjưydlbơqpmc̣c, khôwevwng hiêuioc̉u sưydlb tỷ...... Bích Dao nhìn sang, thâbvcj́y thâbvcj̀n tình của Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm bôwevw̃ng có chút kỳ lạ, khôwevwng nhịn đbvcjưydlbơqpmc̣c hỏi: "Ngưydlbơqpmci đbvcjang nghĩ gì thêuioć?"

Trưydlbơqpmcng Tiêuioc̉u Phàm giưydlḅt mình, măxlnx̣t đbvcjỏ lêuiocn, nhưydlbng làm sao nói thâbvcj̣t đbvcjưydlbơqpmc̣c, đbvcjưydlba măxlnx́t nhìn rôwevẁi thuâbvcj̣n miêuioc̣ng lái sang chuyêuioc̣n khác: "Ơsbtả Tưydlb̉ Linh Uyêuiocn này thiêuioc̣t nhiêuioc̀u chuyêuioc̣n lạ, côwevw nhìn xem tưydlbơqpmc̀ng đbvcjá nơqpmci đbvcjỉnh đbvcjôwevẉng có nhiêuioc̀u chôwevw̃ màu hôwevẁng, khi dòng nưydlbơqpmćc chảy qua, bị chiêuioću soi nhìn y nhưydlb máu......"

Bích Dao bôwevw̃ng nhiêuiocn nhảy bâbvcj̣t lêuiocn, măxlnx́t mơqpmc̉ to ra, thâbvcj̀n săxlnx́c khâbvcj̉n trưydlbơqpmcng, hỏi gâbvcj́p: "Ngưydlbơqpmci vưydlb̀a nói gì?"

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.