Tru Tiên

Chương 37 : Tử Linh Uyên

    trước sau   
   

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm khôadgrng thêchbỏ tránh đhfzgưiofpơmklṛc nưiofp̃a, tuy đhfzgã chưiofṕng kiêchbón tình trạng của Têchbò Hạo và Tăyfnrng Thưiofp Thưiofp, nhưiofpng viêchbọc đhfzgêchbón trưiofpơmklŕc măyfnŕt hăyfnŕn vâprrr̃n khôadgrng thâprrŕy có cách gì ưiofṕng phó, đhfzgành trâprrrn mình giơmklr Thiêchbou Hoả Côadgrn lêchbon đhfzgơmklr̃.

Thiêchbou Hoả Côadgrn toả nhưiofp̃ng ánh đhfzgen xanh nhàn nhạt trong khôadgrng trung, hôadgr̀ng quang lao đhfzgêchbón va phải nó lâprrṛp tưiofṕc tiêchbou tán, Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm chỉ cảm thâprrŕy môadgṛt luôadgr̀ng đhfzgại lưiofp̣c truyêchbòn tơmklŕi, thâprrrn hình run khẽ, ngoài ra chăyfnr̉ng có cảm giác gì kỳ lạ nưiofp̃a. Hăyfnŕn vôadgṛi vàng nhìn Thiêchbou Hoả Côadgrn, thâprrŕy nó vâprrr̃n đhfzgen kịt nhưiofp thưiofpơmklr̀ng, khôadgrng có hăyfnr̀n đhfzgỏ nào hêchbót.

yfnṛc dù Thiêchbou Hoả Côadgrn vâprrr̃n xâprrŕu xí khó coi, nhưiofpng Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm lại vui mưiofp̀ng quá đhfzgôadgr̃i, liêchbòn khoa châprrrn bưiofpơmklŕc lêchbon trưiofpơmklŕc. Bọn ngưiofpơmklr̀i ma giáo ơmklr̉ đhfzgăyfnr̀ng xa kia đhfzgêchbòu thâprrŕt kinh, nhao nhác nhìn ngó, đhfzgại hán nọ Í môadgṛt tiêchbóng, tưiofp̀ con măyfnŕt to lại xạ ra môadgṛt đhfzgạo hôadgr̀ng quang.

Thiêchbou Hoả Côadgrn nghêchbonh đhfzgón, hai luôadgr̀ng sáng xanh đhfzgỏ lao vào nhau, giâprrry lát sau, hôadgr̀ng quang tiêchbou biêchbón. Thiêchbou Hoả Côadgrn rung lêchbon, nhưiofpng vâprrr̃n nhưiofp cũ an nhiêchbon vôadgriofp̣. Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm bình tâprrrm, nghĩ bụng thanh cơmklr̀i lò này khó coi thì vâprrr̃n khó coi, nhưiofpng tục ngưiofp̃ chăyfnr̉ng nói ngưiofpơmklr̀i kém mêchbọnh lơmklŕn đhfzgó sao, xem ra loại pháp bảo này đhfzgúng là thuôadgṛc dạng nhưiofpprrṛy, tiêchbon kiêchbóm của hai vị sưiofp huynh đhfzgẹp đhfzgẽ tôadgrn quý, lại khôadgrng cưiofṕng mạnh băyfnr̀ng cái vâprrṛt hạ tiêchbọn của mình đhfzgâprrry.

Trong lòng hăyfnŕn cưiofṕ vụt qua nhưiofp̃ng ý nghĩ lôadgṛn xôadgṛn, châprrrn thì cưiofṕ bưiofpơmklŕc khôadgrng ngưiofp̀ng, tiêchbón dâprrr̀n vêchbò phía đhfzgại hán đhfzgó. Lúc này vẻ ung dung vôadgŕn có của lão ta (chỉ vì có con măyfnŕt to đhfzgáng sơmklṛ trêchbon măyfnṛt, vẻ ung dung trôadgrng cũng thâprrṛt là khủng khiêchbóp) đhfzgã tan biêchbón, phâprrr̀n lơmklŕn sưiofp̣ chú ý đhfzgêchbòu hưiofpơmklŕng vêchbò gã tiêchbỏu tưiofp̉ tưiofpơmklr̉ng răyfnr̀ng yêchbóu ơmklŕt nhâprrŕt kia. Đmklrôadgŕi vơmklŕi Têchbò Hạo và Tăyfnrng Thưiofp Thưiofp, cưiofṕ cách môadgṛt lúc lão mơmklŕi băyfnŕn môadgṛt đhfzgạo hôadgr̀ng quang, chỉ đhfzgêchbỏ ngăyfnrn chăyfnṛn họ tiêchbón bưiofpơmklŕc, còn đhfzgôadgŕi vơmklŕi Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm thì cưiofṕ băyfnŕn phưiofp̣t phưiofp̣t phưiofp̣t khôadgrng ngưiofp̀ng.




adgr̃i đhfzgạo hôadgr̀ng quang xẹt ra, lại môadgṛt lâprrr̀n Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm vâprrŕt vả châprrṛt vâprrṛt, nhưiofpng câprrry gâprrṛy đhfzgen đhfzgúa kia khôadgrng hêchbò bị xâprrrm hại, mà nhưiofp̃ng hung sát trong luôadgr̀ng hôadgr̀ng quang cũng khôadgrng ảnh hưiofpơmklr̉ng đhfzgưiofpơmklṛc đhfzgêchbón Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm. Dưiofpơmklŕi sưiofp̣ chăyfnrm chú của mọi ngưiofpơmklr̀i, hăyfnŕn cưiofṕ tưiofp̀ng bưiofpơmklŕc, tưiofp̀ng bưiofpơmklŕc áp lại.

Chỉ nháy măyfnŕt, trêchbon trán đhfzgại hán nọ đhfzgã lâprrŕm tâprrŕm môadgr̀ hôadgri, trong lòng lão, nghĩ thêchbó nào cũng khôadgrng hiêchbỏu nôadgr̉i, mình phí tâprrrm huyêchbót suôadgŕt ba trăyfnrm năyfnrm mơmklŕi tu luyêchbọn thành Xích Ma Nhãn, đhfzgôadgŕi vơmklŕi các thưiofṕ tiêchbon gia trọng bảo đhfzgêchbòu có hiêchbọu quả kỳ lạ, tại sao đhfzgôadgŕi vơmklŕi thanh cơmklr̀i lò trôadgrng râprrŕt bình thưiofpơmklr̀ng này lại vôadgryfnrng đhfzgêchbón vâprrṛy?

Thưiofp̣c ra lão làm sao hiêchbỏu đhfzgưiofpơmklṛc, Xích Ma Nhãn côadgŕ nhiêchbon uy lưiofp̣c râprrŕt lơmklŕn, khí huyêchbót tanh tưiofpơmklr̉i của nó đhfzgánh lêchbon tiêchbon kiêchbóm của bọn Têchbò Hạo, đhfzgúng là có thêchbỏ làm ôadgrchbó tiêchbon khí, đhfzgôadgr̀ng thơmklr̀i dùng luôadgrn kiêchbóm làm đhfzgưiofpơmklr̀ng dâprrr̃n, tưiofp̀ tưiofp̀ đhfzgâprrr̉y sát khí vào cơmklr thêchbỏ bọn họ, vưiofp̀a khai cuôadgṛc đhfzgã biêchbót là chăyfnŕc thăyfnŕng. Nhưiofpng thanh Thiêchbou Hoả Côadgrn xâprrŕu xí của Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm, lại là kêchbót hơmklṛp giưiofp̃a chí hung chi vâprrṛt Phêchbọ Huyêchbót Châprrru của Ma giáo năyfnrm xưiofpa và câprrry gâprrṛy đhfzgen lai lịch bâprrŕt minh trong u côadgŕc đhfzgăyfnr̀ng sau Đmklrại Trúc Phong, đhfzgưiofpơmklṛc dung luyêchbọn bơmklr̉i tinh huyêchbót của Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm mà thành. Chỉ luâprrṛn vêchbò sát khí, nguyêchbon Phêchbọ Huyêchbót Châprrru cũng đhfzgã hơmklrn hăyfnr̉n Xích Ma Nhãn khôadgrng biêchbót bao nhiêchbou lâprrr̀n, huôadgŕng hôadgr̀ còn có câprrry gâprrṛy bí âprrr̉n mà hung khí của nó cũng môadgṛt chín môadgṛt mưiofpơmklr̀i vơmklŕi Phêchbọ Huyêchbót Châprrru kia.

Hai thưiofṕ đhfzgại hung sát này dung hơmklṛp làm môadgṛt, khiêchbon chêchbó lâprrr̃n nhau, khí châprrŕt hung sát âprrr̉n vào trong, lại thâprrŕm đhfzgâprrr̃m tinh huyêchbót của Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm, cũng chỉ có Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm mơmklŕi thúc đhfzgôadgṛng nôadgr̉i nó, chính vì vâprrṛy, mơmklŕi qua măyfnŕt đhfzgưiofpơmklṛc các tiêchbòn bôadgŕi trưiofpơmklr̉ng lão Thanh Vâprrrn Môadgrn, và Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm mơmklŕi có thêchbỏ tưiofp̀ quỷ môadgrn quan quay đhfzgâprrr̀u trơmklr̉ vêchbò.

Lúc này, đhfzgại hán nọ muôadgŕn dùng Xích Ma Nhãn phát xuâprrŕt hôadgr̀ng quang đhfzgêchbỏ tâprrŕn côadgrng Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm, tâprrŕt nhiêchbon đhfzgã khôadgrng hiêchbọu quả nưiofp̃a. Mà đhfzgâprrŕy vâprrr̃n là do Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm còn ít tuôadgr̉i vôadgr tri, thâprrrn mang trọng bảo nhưiofpng khôadgrng hêchbò hay biêchbót, nêchbóu đhfzgôadgr̉i lại là Hăyfnŕc Tâprrrm Lão Nhâprrrn của Ma giáo ngàn năyfnrm trưiofpơmklŕc đhfzgâprrry, thì dưiofp̣a vào môadgṛt mình Phêchbọ Huyêchbót Châprrru, chỉ câprrr̀n vũ đhfzgôadgṛng vài lâprrr̀n, là sẽ hút đhfzgại hán kia cạn máu khôadgr thịt, cả ngưiofpơmklr̀i sẽ chỉ còn môadgr̃i con măyfnŕt quỷ to đhfzgỏ quay lôadgrng lôadgŕc mà thôadgri.

Nhưiofp̃ng ngưiofpơmklr̀i có măyfnṛt ơmklr̉ đhfzgó, chăyfnr̉ng ai ngơmklr̀ đhfzgêchbón chuyêchbọn nguỵ dị ngoài sưiofṕc tưiofpơmklr̉ng tưiofpơmklṛng này, đhfzgại hán nọ ngưiofpng thâprrr̀n đhfzgôadgŕi đhfzgịch, nhưiofpng khôadgrng sao cản nôadgr̉i bưiofpơmklŕc châprrrn của Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm môadgr̃i lúc môadgṛt lại gâprrr̀n. Ngưiofpơmklr̀i thanh niêchbon măyfnṛt đhfzgâprrr̀y tà khí, tưiofp̀ đhfzgâprrr̀u tơmklŕi giơmklr̀ vâprrr̃n đhfzgưiofṕng môadgṛt bêchbon im lìm khôadgrng nói, lúc này bôadgr̃ng cưiofpơmklr̀i nhạt bảo: "Niêchbon lão đhfzgại, Xích Ma Nhãn của ôadgrng xem ra khôadgrng hiêchbọu dụng nưiofp̃a rôadgr̀i, có mâprrŕy têchbon tiêchbỏu bôadgŕi Thanh Vâprrrn cũng đhfzgôadgŕi phó khôadgrng nôadgr̉i, thêchbó mà vưiofp̀a nãy còn quơmklr̉ trách Dã Câprrr̉u, ta nghĩ hay là đhfzgịa vị Tôadgrn chủ ôadgrng hãy nhưiofpơmklṛng lại cho ta đhfzgi!"

Thiêchbóu phụ đhfzgưiofṕng bêchbon kia đhfzgại hán chơmklṛt biêchbón săyfnŕc măyfnṛt, thị chau mày: "Lâprrrm Phong đhfzgạo hưiofp̃u, lúc này đhfzgang phải đhfzgôadgŕi phó vơmklŕi đhfzgại đhfzgịch, sao ôadgrng lại nói ra nhưiofp̃ng lơmklr̀i nhưiofp thêchbó?"

prrrm Phong măyfnṛt đhfzgâprrr̀y tà khí, liêchbóc măyfnŕt vêchbò phía đhfzgám đhfzgêchbọ tưiofp̉ Thanh Vâprrrn, lúc nhìn đhfzgêchbón Lục Tuyêchbót Kỳ bôadgr̃ng chăyfnrm chú hơmklrn môadgṛt chút, sau đhfzgó cưiofpơmklr̀i nhạt bảo: "Mâprrŕy tiêchbỏu tưiofp̉ non tơmklr này cũng coi là đhfzgại đhfzgịch, thêchbó thì Luyêchbọn Huyêchbót Đmklrưiofpơmklr̀ng chúng ta còn dưiofp̣a vào cái gì đhfzgêchbỏ đhfzgưiofṕng vưiofp̃ng trong Tiêchbon giáo Thánh môadgrn, còn nói gì đhfzgêchbón khôadgri phục đhfzgưiofpơmklṛc đhfzgại nghiêchbọp do Hăyfnŕc Tâprrrm Lão Nhâprrrn gâprrry dưiofp̣ng ngàn năyfnrm vêchbò trưiofpơmklŕc?"

Đmklrại hán họ Niêchbon băyfnŕn môadgṛt đhfzgạo hôadgr̀ng quang vêchbò phía Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm, tạm thơmklr̀i chăyfnṛn đhfzgưiofpơmklṛc bưiofpơmklŕc tiêchbón của hăyfnŕn, rôadgr̀i tưiofṕc giâprrṛn bảo Lâprrrm Phong: "Ngưiofpơmklri ngoài cái viêchbọc đhfzgưiofṕng đhfzgó ba hoa thiêchbon đhfzgịa thì còn làm đhfzgưiofpơmklṛc gì nưiofp̃a, sao khôadgrng cùng lêchbon mà thưiofp̉ môadgṛt chút đhfzgi?"

Khuôadgrn măyfnṛt xanh tái của Lâprrrm Phong bôadgr̃ng trôadgr̃i lêchbon môadgṛt nét cưiofpơmklr̀i nguỵ dị, y nói: "Đmklrưiofpơmklṛc, ta đhfzgêchbỏ ôadgrng khâprrrm phục khâprrr̉u phục."

Y rút tưiofp̀ trong bọc ra môadgṛt tâprrŕm kim phiêchbón, phe phâprrr̉y quạt.

Ngưiofpơmklr̀i của Thanh Vâprrrn Môadgrn đhfzgêchbòu nghe rõ cuôadgṛc đhfzgôadgŕi thoại của bọn họ, càng tăyfnrng cưiofpơmklr̀ng cảnh giác vơmklŕi gã thanh niêchbon dáng vẻ đhfzgâprrr̀y tà khí kia, nhưiofpng môadgṛt lúc lâprrru, thâprrŕy y cưiofṕ thong dong quạt, ung dung tiêchbou sái chăyfnr̉ng nhúc nhích gì hêchbót, ai nâprrŕy đhfzgêchbòu ngạc nhiêchbon.

Phải chăyfnrng Lâprrrm Phong quả thâprrṛt chỉ biêchbót ba hoa khoác lác mà thôadgri?




Niêchbon lão đhfzgại càng bị y chọc cho tưiofṕc thêchbom, cáu kỉnh nói: "Lâprrrm Phong, nêchbóu ngưiofpơmklri khôadgrng có bản lĩnh, hãy đhfzgưiofṕng qua môadgṛt bêchbon, mâprrŕy têchbon tiêchbỏu bôadgŕi Thanh Vâprrrn này ta tưiofp̣ có cách đhfzgôadgŕi phó, ngưiofpơmklri chọc ngoáy mà chăyfnr̉ng tưiofp̣ xét xem mình có bản lĩnh gì?"

prrrm Phong đhfzgôadgr̉i săyfnŕc măyfnṛt, hưiofp̀ lạnh môadgṛt tiêchbóng, nói: "Ta vôadgŕn khôadgrng muôadgŕn liêchbon thủ cùng ôadgrng, thăyfnŕng cũng chăyfnr̉ng vẻ vang gì, nhưiofpng nay nêchbóu khôadgrng hiêchbỏn lôadgṛ môadgṛt hai chiêchbou, ôadgrng lại cưiofṕ nghĩ ta lưiofp̀a ôadgrng khôadgrng băyfnr̀ng."

iofp̀a nói vưiofp̀a tiêchbọn tay ném môadgṛt cái, tâprrŕm kim phiêchbón bay lêchbon khôadgrng trung, phát xuâprrŕt kim quang nhàn nhạt, rôadgr̀i soạt môadgṛt tiêchbóng, xoè tung ra.

Trêchbon măyfnṛt lá phiêchbón thêchbóp vàng, ngưiofpơmklr̀i ta dùng côadgrng bút hoạ pháp (*) vẽ núi, vẽ sôadgrng, vẽ chim băyfnr̀ng giang cánh, bút pháp tinh têchbó, sôadgŕng đhfzgôadgṛng nhưiofp thâprrṛt.

Gió nôadgr̉i, mâprrry trôadgri, sâprrŕm đhfzgôadgṛng, chơmklŕp nháng.

mklri đhfzgâprrry sâprrru thăyfnr̉m dưiofpơmklŕi lòng đhfzgâprrŕt, trong côadgr̉ quâprrṛt, vôadgŕn khôadgrng thêchbỏ có nhưiofp̃ng hiêchbọn tưiofpơmklṛng kỳ dị nhưiofpprrṛy, nhưiofpng lúc này trưiofpơmklŕc măyfnŕt bêchbon tai bôadgŕn đhfzgêchbọ tưiofp̉ Thanh Vâprrrn, nhưiofp̃ng hiêchbọn tưiofpơmklṛng âprrŕy đhfzgang diêchbõn biêchbón. Còn đhfzgang bàng hoàng, thôadgŕt nhiêchbon môadgṛt tiêchbóng vang lơmklŕn, chỉ thâprrŕy tâprrŕm bảo phiêchbón kia rung bâprrr̀n bâprrṛt lêchbon trong khôadgrng trung, giâprrry lát sau, đhfzgại sơmklrn vẽ trêchbon măyfnṛt phiêchbón hùng dũng tách ra, găyfnṛp gió trưiofpơmklrng lơmklŕn lêchbon, giưiofp̃a nhưiofp̃ng tiêchbóng râprrr̀m râprrr̀m nó biêchbón thành môadgṛt ngọn núi cao đhfzgêchbón trăyfnrm trưiofpơmklṛng, cơmklradgr̀ chẹn tăyfnŕc cả khôadgrng gian rôadgṛng lơmklŕn nơmklri đhfzgâprrry, rôadgr̀i vơmklŕi khí thêchbó Thái Sơmklrn áp đhfzgỉnh, nó băyfnŕt đhfzgâprrr̀u đhfzgè xuôadgŕng bôadgŕn đhfzgêchbọ tưiofp̉ Thanh Vâprrrn Môadgrn.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm kinh hoảng thâprrŕt săyfnŕc, vâprrṛt thêchbỏ khôadgr̉ng lôadgr̀ âprrŕy chụp xuôadgŕng, căyfnrn bản là vôadgr phưiofpơmklrng đhfzgôadgŕi kháng, khôadgrng suy nghĩ lâprrru, hăyfnŕn vâprrṛn toàn lưiofp̣c bay giâprrṛt vêchbò phía sau, trôadgrng thâprrŕy ngọn núi lơmklŕn hạ xuôadgŕng rôadgr̀i, mà môadgṛt nưiofp̉a ngưiofpơmklr̀i hăyfnŕn vâprrr̃n còn trong phạm vi của nó. Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm săyfnŕp bị nghiêchbón thành hai mảnh, thì bôadgr̃ng có ngưiofpơmklr̀i năyfnŕm lâprrŕy côadgr̉ áo hăyfnŕn, lôadgri lại thâprrṛt mạnh.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm xoay đhfzgâprrr̀u nhìn lại, thì ra kẻ cưiofṕu hăyfnŕn chính là Têchbò Hạo, giưiofp̃a lúc sôadgŕng chêchbót thêchbó này, trong lòng lại dâprrrng lêchbon môadgṛt niêchbòm chua xót khôadgrng sao kêchbỏ xiêchbót, hăyfnŕn thâprrŕp giọng nói: "Đmklra tạ Têchbò sưiofp huynh."

chbò Hạo nào biêchbót đhfzgưiofpơmklṛc nôadgr̉i lòng của hăyfnŕn, trêchbon măyfnṛt y đhfzgâprrr̀y vẻ trâprrr̀m trọng chỉ hơmklri gâprrṛt đhfzgâprrr̀u đhfzgáp lại, chăyfnr̉ng qua Têchbò Hạo đhfzgưiofṕng gâprrr̀n đhfzgó, trong lúc thôadgŕi lui trôadgrng thâprrŕy Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm nêchbon tiêchbọn tay lôadgri hăyfnŕn theo.

Chỉ thâprrŕy ngọn núi cao đhfzgôadgṛt nhiêchbon xuâprrŕt hiêchbọn trưiofpơmklŕc măyfnŕt, khiêchbón cho bọn họ phải nhưiofṕc đhfzgâprrr̀u tìm cách đhfzgôadgŕi phó, ngọn núi đhfzgó âprrr̀m âprrr̀m giáng xuôadgŕng, tưiofṕc thì măyfnṛt đhfzgâprrŕt rúng đhfzgôadgṛng, vách núi rung chuyêchbỏn, liêchbòn đhfzgó nhưiofp̃ng nham thạch trêchbon vòm đhfzgôadgṛng cao trăyfnrm trưiofpơmklṛng bị sưiofṕc châprrŕn đhfzgôadgṛng làm vơmklr̃ ra, rơmklri xuôadgŕng nhưiofpiofpa, uy thêchbó râprrŕt lơmklŕn khiêchbón mọi ngưiofpơmklr̀i kinh sơmklṛ.

yfnrng Thưiofp Thưiofp cũng lùi lại, măyfnṛt mày kinh dị, ngạc nhiêchbon thôadgŕt: "Sơmklrn Hà Phiêchbón! Là pháp bảo của Phong Nguyêchbọt Lão Tôadgr̉ tại Kiêchbọt Thạch Sơmklrn, sao lại lạc vào tay ngưiofpơmklr̀i khác thêchbó này?"

Đmklrám ngưiofpơmklr̀i bọn họ nhâprrŕt thơmklr̀i kinh sơmklṛ, Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm cũng đhfzgã quay trơmklr̉ lại chôadgr̃ cũ, Têchbò Hạo là ngưiofpơmklr̀i lịch duyêchbọt nêchbon biêchbót qua Phong Nguyêchbọt Lão Tôadgr̉ thanh tu trêchbon ngọn Kiêchbọt Thạch Sơmklrn ơmklr̉ phía đhfzgôadgrng, đhfzgạo hạnh cao thâprrrm, râprrŕt có tiêchbóng trong giơmklŕi tu châprrrn, hành sưiofp̣ ơmklr̉ giưiofp̃a chính tà, tuyêchbọt khôadgrng phải là kẻ ác lại vôadgr tranh vơmklŕi đhfzgơmklr̀i, chính tà hai đhfzgạo đhfzgêchbòu kiêchbong nêchbỏ, chỉ là khôadgrng tưiofpơmklr̉ng đhfzgưiofpơmklṛc ngưiofpơmklr̀i thanh niêchbon trưiofpơmklŕc măyfnṛt, thâprrrn mang pháp bảo của Phong Nguyêchbọt Lão Tôadgr̉ lại là ngưiofpơmklr̀i trong ma giáo.

Bọn Têchbò Hạo hoang mang chưiofpa biêchbót tính sao thì ngọn núi nọ khôadgrng chút dung tình lại tưiofp̀ dưiofpơmklŕi đhfzgâprrŕt bay lêchbon, cũng khôadgrng biêchbót răyfnr̀ng muôadgŕn cưiofp̉ đhfzgôadgṛng môadgṛt vâprrṛt lơmklŕn nhưiofpprrṛy thì phải câprrr̀n có tài năyfnrng và đhfzgại pháp lưiofp̣c.




Phía sau bọn họ là vách đhfzgá nêchbon muôadgŕn lui cũng khôadgrng xong, trêchbon ngọn núi lơmklŕn âprrŕy, loạn thạch nhưiofpiofpa, sét chơmklŕp sâprrŕm đhfzgôadgṛng. Trong phút giâprrry sinh tưiofp̉, đhfzgám ngưiofpơmklr̀i Thanh Vâprrrn Môadgrn cảm thâprrŕy lo lăyfnŕng thì Têchbò Hạo căyfnŕn răyfnrng bưiofpơmklŕc ra dùng Lục Hơmklṛp Kính bảo vêchbọ cho cả bọn, ý muôadgŕn chôadgŕng đhfzgơmklr̃ hòn núi to lơmklŕn âprrŕy vơmklŕi khí thêchbó nhưiofp vạn quâprrrn. Môadgṛt luôadgr̀ng ánh sáng xanh biêchbóc thình lình chơmklŕp lêchbon, Lục Tuyêchbót Kỳ đhfzgôadgṛt nhiêchbon xuâprrŕt hiêchbọn ơmklr̉ phía trưiofpơmklŕc ba ngưiofpơmklr̀i bọn họ, kêchbou lêchbon môadgṛt tiêchbóng, liêchbòn thâprrŕy luôadgr̀ng sáng màu xanh tỏa rôadgṛng ra, "Thiêchbon Gia" thâprrr̀n kiêchbóm rơmklr̀i vỏ, tiêchbóng nhưiofpadgr̀ng ngâprrrm, tiêchbon khí vạn đhfzgạo, vọt thăyfnr̉ng lêchbon đhfzgỉnh đhfzgôadgṛng.

Tiêchbóng sâprrŕm vang lêchbon liêchbon hôadgr̀i trong khôadgrng trung, tòa núi to vơmklŕi khí thêchbó vôadgr đhfzgịch tưiofp̀ trêchbon đhfzgâprrr̀u úp xuôadgŕng, nhìn nhưiofp muôadgŕn đhfzgè bôadgŕn ngưiofpơmklr̀i bọn họ nát thành bôadgṛt. Lục Tuyêchbót Kỳ săyfnŕc măyfnṛt nhưiofpiofpơmklrng, tóc mâprrry tung bay trong gió dưiofp̃, giôadgrng giôadgŕng cưiofp̉u thiêchbon tiêchbon tưiofp̉! Thâprrrn kiêchbóm "Thiêchbon Gia" hơmklri rung lêchbon tưiofp̣a nhưiofp cảm ưiofṕng cùng tâprrŕm lòng của chủ nhâprrrn nó, nhưiofpadgṛ long dưiofpơmklṛc thiêchbon, cùng phóng thăyfnr̉ng lêchbon trơmklr̀i, vạn đhfzgạo lam quang chiêchbóu sáng cả tòa huyêchbọt đhfzgôadgṛng rôadgṛng lơmklŕn trong nháy măyfnŕt, ơmklr̉ nơmklri khôadgrng trung hơmklṛp lại làm môadgṛt, hưiofpơmklŕng thăyfnr̉ng ngọn núi to kia chém tơmklŕi môadgṛt kiêchbóm!

"Choang!"

Cát bay đhfzgá rơmklri, cuôadgr̀ng phong râprrr̀m rú, mọi ngưiofpơmklr̀i đhfzgêchbòu nhìn lêchbon trêchbon khôadgrng, chỉ thâprrŕy môadgṛt luôadgr̀ng hơmklri rôadgṛng lơmklŕn, tưiofp̣a nhưiofpprrṛt hưiofp̃u hình, hưiofpơmklŕng bôadgŕn phía khăyfnŕp nơmklri ôadgr̀ ạt xôadgrmklŕi, Lục Tuyêchbót Kỳ ngưiofpơmklr̀i ơmklr̉ lưiofpng chưiofp̀ng khôadgrng trung, măyfnṛt mày đhfzgỏ lơmklṛt, cả ngưiofpơmklr̀i bị luôadgr̀ng phản lưiofp̣c to lơmklŕn nọ châprrŕn thăyfnr̉ng vào vách đhfzgá.

Ngọn núi khôadgr̉ng lôadgr̀ đhfzgang đhfzgà hạ xuôadgŕng, bị côadgṛt sáng lam săyfnŕc chém phải, nó ngưiofp̀ng lại môadgṛt chút, lăyfnŕc la lăyfnŕc lưiofp trong khôadgrng trung, tiêchbóng đhfzgôadgṛng râprrr̀m râprrr̀m tan đhfzgi, ngọn núi thu nhỏ lại, chưiofpa đhfzgâprrr̀y môadgṛt khăyfnŕc, giưiofp̃a luôadgr̀ng cát bay đhfzgá chạy, nó bôadgr̃ng biêchbón mâprrŕt, rôadgr̀i xuâprrŕt hiêchbọn lại trêchbon Sơmklrn Hà Phiêchbón.

prrrm Phong, gã thanh niêchbon măyfnṛt đhfzgâprrr̀y tà khí, liêchbóc nhìn quạt Sơmklrn Hà, đhfzgâprrr̀u mày thoăyfnŕt cau rúm lại, chỉ thâprrŕy trêchbon bưiofṕc vẽ, toà đhfzgại sơmklrn uy thêchbó hùng vĩ đhfzgã nưiofṕt môadgṛt đhfzgưiofpơmklr̀ng lơmklŕn tưiofp̀ đhfzgỉnh ngọn xuôadgŕng đhfzgêchbón sưiofpơmklr̀n núi, măyfnṛt phiêchbón vôadgŕn ôadgrn hoà thưiofp thái, giơmklr̀ bôadgr̃ng trơmklr̉ nêchbon cưiofṕng nhăyfnŕc.

Thiêchbon Gia thâprrr̀n kiêchbóm nhưiofp có linh tính, quay trơmklr̉ lại bêchbon phía mâprrŕy ngưiofpơmklr̀i Thanh Vâprrrn Môadgrn, Lục Tuyêchbót Kỳ trưiofpơmklṛt khỏi tưiofpơmklr̀ng đhfzgá, gục xuôadgŕng măyfnṛt đhfzgâprrŕt, chỉ thâprrŕy dưiofpơmklŕi châprrrn mêchbòm nhũn, cơmklradgr̀ khôadgrng thêchbỏ nào đhfzgưiofṕng dâprrṛy đhfzgưiofpơmklṛc, cũng may nhưiofp̃ng ngưiofpơmklr̀i khác đhfzgã sơmklŕm chạy lại, Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm trôadgrng thâprrŕy, bèn đhfzgơmklr̃ lâprrŕy nàng.

Lục Tuyêchbót Kỳ thơmklr̉ hôadgr̀ng hôadgṛc, nhưiofpng bản tính hiêchbóu cưiofpơmklr̀ng, nàng toan âprrr̉y Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm đhfzgi, có đhfzgchbòu vưiofp̀a giơmklr tay, đhfzgã cảm thâprrŕy khoé miêchbọng nóng bỏng, rôadgr̀i máu tưiofpơmklri trào ra.

Máu tưiofpơmklri ròng ròng chảy trêchbon làn da mịn màng nhưiofpmklr̃ đhfzgôadgrng, màu đhfzgỏ in màu trăyfnŕng, lại có vẻ diêchbõm lêchbọ kinh hôadgr̀n.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm đhfzgang ngâprrry ngưiofpơmklr̀i, bôadgr̃ng nghe thâprrŕy Lâprrrm Phong ơmklr̉ đhfzgăyfnr̀ng xa trỏ tay chưiofp̉i măyfnŕng: "Giỏi cho con xú nha đhfzgâprrr̀u kia, dám tôadgr̉n hại pháp bảo của ta, dù có chêchbót mưiofpơmklr̀i lâprrr̀n cũng khôadgrng đhfzgủ thưiofpơmklr̀ng mạng đhfzgâprrru!" Vưiofp̀a nói, con ngưiofpơmklr̀i măyfnṛt mũi dáng vẻ ngùn ngụt nhưiofp̃ng tà khí đhfzgó vưiofp̀a đhfzgăyfnr̀ng thâprrrn bay lêchbon, Sơmklrn Hà Phiêchbón lâprrŕp loé kim quang, tuy khôadgrng có tà khí nhưiofp thâprrrn thêchbỏ y, nhưiofpng cưiofṕ vưiofp̀a xoè vưiofp̀a cụp, lao lại thâprrṛt nhanh.

Đmklrăyfnr̀ng sau, Niêchbon lão đhfzgại vâprrr̃n đhfzgưiofṕng nguyêchbon chôadgr̃ cũ. Lão đhfzgã ngưiofp̀ng băyfnŕn hôadgr̀ng quang tưiofp̀ lâprrru, Xích Ma Nhãn cũng đhfzgã trơmklr̉ lại hình dạng bình thưiofpơmklr̀ng. Thiêchbóu phụ kiêchbòu diêchbõm bưiofpơmklŕc lêchbon môadgṛt bưiofpơmklŕc, liêchbóc trôadgrng Lục Tuyêchbót Kỳ, rôadgr̀i khe khẽ hỏi: "Huynh nhìn rõ khôadgrng?"

Niêchbon lão đhfzgại nét măyfnṛt trâprrr̀m trọng, đhfzgáp: "Là Thiêchbon Gia!"

Thiêchbóu phụ hưiofp̀ môadgṛt tiêchbóng: "Khôadgrng ngơmklr̀ thâprrr̀n vâprrṛt nhưiofpprrṛy, lại rơmklri vào tay bọn tiêchbỏu bôadgŕi!"




Niêchbon lão đhfzgại nhìn Lâprrrm Phong lúc đhfzgó đhfzgang quâprrr̀n đhfzgâprrŕu vơmklŕi bọn đhfzgêchbọ tưiofp̉ Thanh Vâprrrn, lâprrr̉m bâprrr̉m nói: "Thiêchbon Gia thâprrr̀n kiêchbóm là cưiofp̉u thiêchbon thâprrr̀n binh, năyfnrm xưiofpa tôadgr̉ sưiofp Luyêchbọn Huyêchbót Đmklrưiofpơmklr̀ng của chúng ta là Hăyfnŕc Tâprrrm Lão Nhâprrrn đhfzgã bại dưiofpơmklŕi thanh kiêchbóm này, hôadgrm nay bâprrŕt luâprrṛn thêchbó nào, cũng phải đhfzgoạt lâprrŕy nó!"

Thiêchbóu phụ kiêchbòu diêchbõm gâprrṛt đhfzgâprrr̀u: "Vâprrṛy Lâprrrm Phong..."

Niêchbon lão đhfzgại cưiofpơmklr̀i nhạt: "Tiêchbỏu tưiofp̉ đhfzgó câprrṛy có quan hêchbọ thâprrrn thiêchbót vơmklŕi Phong Nguyêchbọt Lão Tôadgr̉, xưiofpa nay mục hạ vôadgr nhâprrrn, nêchbóu bâprrry giơmklr̀ khôadgrng phải là lúc câprrr̀n ngưiofpơmklr̀i, ta đhfzgã khôadgrng dung y tưiofp̀ lâprrru rôadgr̀i. Cưiofṕ đhfzgêchbỏ y đhfzgánh trâprrṛn đhfzgâprrr̀u, chúng ta chơmklr̀ đhfzgúng cơmklradgṛi, sẽ ra tay đhfzgoạt lâprrŕy thâprrr̀n kiêchbóm!"

Thiêchbóu phụ gâprrṛt đhfzgâprrr̀u, ngưiofpng thâprrr̀n quan sát trâprrṛn đhfzgâprrŕu.

mklrn Hà Phiêchbón cưiofṕ quạt môadgṛt cái, bão lại nôadgr̉i lêchbon âprrr̀m âprrr̀m, gió cuôadgŕn hăyfnŕt đhfzgá vêchbò phía bôadgŕn đhfzgêchbọ tưiofp̉ Thanh Vâprrrn, nhưiofpng môadgr̃i khi đhfzgêchbón gâprrr̀n, đhfzgêchbòu bị Têchbò Hạo và Tăyfnrng Thưiofp Thưiofp cản lại. Vưiofp̀a rôadgr̀i ngọn núi lơmklŕn thình lình vọt ra, hai ngưiofpơmklr̀i lúng túng khôadgrng kịp đhfzgêchbò phòng, nêchbon đhfzgành chịu bó tay, lúc này mơmklŕi là lúc thâprrŕy đhfzgưiofpơmklṛc đhfzgạo hạnh cao thâprrrm của họ.

chbò Hạo thì khỏi phải nói, Hàn Băyfnrng tiêchbon kiêchbóm bạch quang rưiofp̣c rơmklr̃, chôadgŕng đhfzgơmklr̃ lại hêchbót thảy mọi trâprrṛn cuôadgr̀ng phong, nhưiofpng Tăyfnrng Thưiofp Thưiofp đhfzgưiofṕng môadgṛt bêchbon giơmklr̀ mơmklŕi hiêchbỏn lôadgṛ bản lĩnh thâprrṛt sưiofp̣. Hiêchbon Viêchbon tiêchbon kiêchbóm tán phát ánh sáng tím nhạt, dưiofpơmklŕi sưiofp̣ yêchbỏm hôadgṛ của Têchbò Hạo, tưiofp̉ quang lâprrŕp lánh, nhưiofp đhfzgôadgṛc xà xuyêchbon đhfzgi qua nhưiofp̃ng khe hơmklr̉ của trâprrṛn cuôadgr̀ng phong, tơmklŕi đhfzgả thưiofpơmklrng Lâprrrm Phong ngay khi y vưiofp̀a xao nhãng, khiêchbón y phải lưiofpu tâprrrm ưiofṕng phó. Ba ngưiofpơmklr̀i nhâprrŕt thơmklr̀i giao tranh ngang ngưiofp̉a, khôadgrng phâprrrn cao hạ.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm đhfzgưiofṕng đhfzgăyfnr̀ng sau, tay vâprrr̃n dìu đhfzgơmklr̃ Lục Tuyêchbót Kỳ, măyfnŕt chòng chọc nhìn mâprrŕy ngưiofpơmklr̀i đhfzgang tỷ đhfzgâprrŕu, thâprrŕy Têchbò Hạo đhfzgôadgṛng tác ung dung, sưiofp̉ tiêchbon kiêchbóm đhfzgêchbón mưiofṕc xuâprrŕt thâprrr̀n nhâprrṛp hoá, khả năyfnrng vâprrṛn dụng tiêchbon pháp đhfzgạo gia thì trêchbon mình râprrŕt xa, bâprrŕt giác nảy lòng kính ngưiofpơmklr̃ng. Tưiofp̀ trưiofpơmklŕc tơmklŕi nay, nhưiofp̃ng thưiofṕ hăyfnŕn tu tâprrṛp đhfzgêchbòu chỉ là côadgrng pháp cơmklr bản của Thái Cưiofp̣c Huyêchbòn Thanh Đmklrạo, mãi tơmklŕi trưiofpơmklŕc lúc hạ sơmklrn, Tôadgr Nhưiofpmklŕi đhfzgem đhfzgạo pháp thưiofp̣c sưiofp̣ truyêchbòn đhfzgạt nguyêchbon vẹn cho hăyfnŕn, tâprrŕt nhiêchbon khôadgrng thêchbỏ nào sánh đhfzgưiofpơmklṛc vơmklŕi Têchbò Hạo.

yfnŕn đhfzgang chăyfnrm chú quan sát, bôadgr̃ng thâprrŕy bêchbon mình chùng lỏng, thì ra Lục Tuyêchbót Kỳ nghỉ ngơmklri môadgṛt lúc, tinh thâprrr̀n đhfzgã hơmklri hôadgr̀i phục, bèn tưiofp̣ đhfzgưiofṕng dâprrṛy, rơmklr̀i khỏi vòng tay hăyfnŕn.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm nhìn gưiofpơmklrng măyfnṛt vôadgŕn mịn màng nhưiofp ngọc của nàng giơmklr̀ đhfzgã xanh tái, vọt miêchbọng hỏi: "Khôadgrng sao chưiofṕ, Lục sưiofp tỷ?"

Lục Tuyêchbót Kỳ liêchbóc nhìn hăyfnŕn, giơmklr tay chùi vêchbọt máu bêchbon khoé môadgri, lăyfnŕc lăyfnŕc đhfzgâprrr̀u, nhưiofpng khôadgrng nói gì cả.

iofp̀ hôadgr̀i quen biêchbót mỹ nhâprrrn băyfnrng giá này tơmklŕi nay, Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm đhfzgã quá quen vơmklŕi tác phong của nàng, nêchbon cũng chăyfnr̉ng hỏi han gì thêchbom nưiofp̃a, côadgṛng vơmklŕi sưiofp̣ e ngại vôadgŕn có vơmklŕi ngưiofpơmklr̀i con gái xinh đhfzgẹp âprrŕy, hăyfnŕn liêchbòn ngoảnh đhfzgâprrr̀u nhìn ngay ra trưiofpơmklr̀ng đhfzgâprrŕu.

Chăyfnr̉ng ngơmklr̀ hăyfnŕn vưiofp̀a ngoảnh đhfzgi, đhfzgã nghe thâprrŕy Lục Tuyêchbót Kỳ kêchbou lêchbon thảng thôadgŕt, bèn kinh hãi ngó lại, chỉ thâprrŕy bưiofṕc tưiofpơmklr̀ng nơmklri hăyfnŕn và nàng vưiofp̀a đhfzgưiofṕng, đhfzgôadgṛt nhiêchbon mọc ra môadgṛt sơmklṛi dâprrry đhfzgen, nhanh nhưiofpyfnŕt trói chăyfnṛt quanh ngưiofpơmklr̀i nàng, làm nàng khôadgrng sao nhúc nhích nôadgr̉i, giâprrry lát sau trong tưiofpơmklr̀ng lại mọc ra môadgṛt ngưiofpơmklr̀i đhfzgàn bà, chính là thiêchbóu phụ kiêchbòu diêchbõm vưiofp̀a nãy còn đhfzgưiofṕng ơmklr̉ đhfzgăyfnr̀ng xa kia.

Thị cưiofpơmklr̀i khanh khách: "Tiêchbỏu muôadgṛi muôadgṛi, trôadgrng muôadgṛi mơmklŕi xinh đhfzgẹp làm sao, đhfzgúng là làm cho ta nhìn mà phải thưiofpơmklrng xót! Sơmklṛi Phọc Tiêchbon Tác này là tỷ tỷ chuâprrr̉n bị riêchbong cho mâprrŕy vị tiêchbon gia chính đhfzgạo đhfzgâprrry!"




Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm thâprrŕy nét măyfnṛt Lục Tuyêchbót Kỳ lôadgṛ vẻ thôadgŕng khôadgr̉, lại thâprrŕy Phọc Tiêchbon Tác trong nháy măyfnŕt đhfzgã ăyfnrn sâprrru xuôadgŕng da thịt nàng, nôadgr̃i đhfzgau đhfzgơmklŕn nhìn là có thêchbỏ tưiofpơmklr̉ng tưiofpơmklṛng đhfzgưiofpơmklṛc. Hăyfnŕn chưiofpa kịp phản ưiofṕng, trong khôadgrng trung đhfzgã vang môadgṛt tiêchbóng hú hét, rôadgr̀i Niêchbon lão đhfzgại tưiofp̀ trêchbon cao bôadgr̉ xuôadgŕng, thò tay năyfnŕm lâprrŕy Thiêchbon Gia thâprrr̀n kiêchbóm sau lưiofpng Lục Tuyêchbót Kỳ.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm đhfzgâprrru thêchbỏ đhfzgêchbỏ lão tưiofp̣ tung tưiofp̣ tác, Thiêchbou Hoả Côadgrn thoăyfnŕt đhfzgăyfnr̀ng khôadgrng bay lêchbon, nhăyfnŕm thăyfnr̉ng vêchbò phía Niêchbon lão đhfzgại. Niêchbon lão đhfzgại trôadgrng ra, lại là câprrry gâprrṛy ngăyfnŕn màu đhfzgen râprrŕt ưiofpadgr̉ quái, trong lòng bâprrŕt giác có chút e dè, lão khẽ chao mình, dưiofp̀ng lại, rôadgr̀i hạ xuôadgŕng đhfzgâprrŕt.

Ơqlok̉ phía trưiofpơmklŕc, Têchbò Hạo và Tăyfnrng Thưiofp Thưiofp nghe thâprrŕy tiêchbóng đhfzgôadgṛng, bèn ngoảnh đhfzgâprrr̀u lại nhìn, thảy đhfzgêchbòu kinh hãi thâprrŕt săyfnŕc, đhfzgang đhfzgịnh quay vêchbò cưiofṕu viêchbọn, thì Lâprrrm Phong nhâprrṛn thâprrŕy họ có biêchbỏu hiêchbọn khác lạ, nghĩ bụng nêchbóu ta đhfzgêchbỏ các ngưiofpơmklri nói đhfzgêchbón là đhfzgêchbón, nói đhfzgi là đhfzgi, thì còn măyfnṛt mũi nào trưiofpơmklŕc Niêchbon lão đhfzgại. Sơmklrn Hà Phiêchbón liêchbòn rít lêchbon môadgṛt trâprrṛn gió, luôadgr̀ng này theo sát luôadgr̀ng kia, Têchbò Hạo và Tăyfnrng Thưiofp Thưiofp nhâprrŕt thơmklr̀i khôadgrng thêchbỏ thoát ra đhfzgưiofpơmklṛc.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm tạm thơmklr̀i đhfzgâprrr̉y lui đhfzgưiofpơmklṛc Niêchbon lão đhfzgại, khôadgrng dám châprrṛm trêchbõ, liêchbòn nghiêchbong mình qua, Thiêchbou Hoả Côadgrn bèn lao vêchbò phía thiêchbóu phụ kiêchbòu diêchbõm, ai ngơmklr̀ thị chỉ cưiofpơmklr̀i nhạt, lăyfnŕc sơmklṛi dâprrry đhfzgen trong tay, Lục Tuyêchbót Kỳ khôadgrng cưiofp̣ lại đhfzgưiofpơmklṛc, bâprrŕt giác bị lôadgri lêchbon, chăyfnṛn trưiofpơmklŕc măyfnṛt y thị.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm hoảng hôadgŕt, vôadgṛi vàng ghìm thêchbó, Thiêchbou Hoả Côadgrn lao đhfzgêchbón trưiofpơmklŕc măyfnṛt Lục Tuyêchbót Kỳ, còn cách ba phâprrrn thì nó dưiofp̀ng lại đhfzgưiofpơmklṛc, hăyfnŕt ánh xanh tái lêchbon khuôadgrn măyfnṛt ngọc của nàng.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm chưiofpa kịp thơmklr̉, lại nghe sau lưiofpng hai luôadgr̀ng gió rít, bèn vôadgṛi vã lao mạnh lêchbon phía trưiofpơmklŕc, liêchbou xa liêchbou xiêchbou, tránh thoát đhfzgưiofpơmklṛc trong gang tâprrŕc. Hăyfnŕn ngoảnh đhfzgâprrr̀u lại nhìn, thì thâprrŕy Dã Câprrr̉u Đmklrạo Nhâprrrn và ngưiofpơmklr̀i đhfzgôadgr̀ng bạn cao lơmklŕn của y, Lưiofpu Cảo, cũng đhfzgêchbòu đhfzgã xôadgrng lại, đhfzgịnh thưiofp̀a cơmklr đhfzgục nưiofpơmklŕc béo cò.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm lâprrŕy môadgṛt đhfzgịch ba, chiêchbón đhfzgâprrŕu râprrŕt vâprrŕt vả. Cũng may Niêchbon lão đhfzgại vôadgŕn e ngại Thiêchbou Hoả Côadgrn, lại thêchbom Dã Câprrr̉u, Lưiofpu Cảo ban nãy trong bóng tôadgŕi đhfzgêchbòu đhfzgã chưiofṕng kiêchbón cảnh hút máu đhfzgáng sơmklṛ của nó, đhfzgâprrrm ra khiêchbóp nhưiofpơmklṛc, xuâprrŕt thủ khôadgrng dám thái quá, nêchbóu khôadgrng Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm sơmklŕm đhfzgã bại rôadgr̀i.

prrr̃u vâprrṛy, qua mâprrŕy hiêchbọp ba thưiofṕ pháp bảo giáp côadgrng trong khôadgrng trung, Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm đhfzgã rơmklri vào cảnh nguy hiêchbỏm đhfzgâprrr̀y râprrr̃y, mà đhfzgáng ngại nhâprrŕt vâprrr̃n là thiêchbóu phụ kiêchbòu diêchbõm đhfzgang đhfzgưiofṕng môadgṛt bêchbon, hêchbõ Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm có ý đhfzgịnh tâprrŕn côadgrng, y thị lại lăyfnŕc khuỷu tay, lôadgri Lục Tuyêchbót Kỳ vào làm bia chăyfnŕn, Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm luôadgŕng cuôadgŕng, liêchbon tiêchbóp găyfnṛp cản trơmklr̉, xem ra săyfnŕp sa cơmklr trong tay ba têchbon yêchbou nhâprrrn.

Lục Tuyêchbót Kỳ găyfnŕng sưiofṕc giãy giụa khỏi Phọc Tiêchbon Tác, nhưiofpng khôadgrng hiêchbọu quả, thâprrŕy thiêchbóu phụ sau lưiofpng mỉm miêchbọng cưiofpơmklr̀i, lại thâprrŕy Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm trong trưiofpơmklr̀ng đhfzgâprrŕu vì lo mình bị thưiofpơmklrng mà liêchbon tiêchbóp rơmklri vào thêchbó nguy hiêchbỏm, săyfnŕc măyfnṛt nàng càng trăyfnŕng bêchbọch. Tâprrrm tưiofp kích đhfzgôadgṛng, côadgr̉ họng măyfnr̀n măyfnṛn, Lục Tuyêchbót Kỳ phún ra môadgṛt bụm máu, băyfnŕn đhfzgâprrr̀y lêchbon y phục, tâprrŕm tâprrŕm đhfzgỏ tưiofpơmklri, trôadgrng râprrŕt kinh hãi.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm nghe thâprrŕy tiêchbóng đhfzgôadgṛng, tưiofpơmklr̉ng Lục Tuyêchbót Kỳ bị Phọc Tiêchbon Tác đhfzgả thưiofpơmklrng, hăyfnŕn lo sơmklṛ khôadgrng nghĩ ngơmklṛi nhiêchbòu nưiofp̃a, Thiêchbou Hoả Côadgrn lâprrṛp tưiofṕc rùng rùng hăyfnŕc khí, nhanh nhưiofp chơmklŕp xẹt, băyfnŕn vù lại phía thiêchbóu phụ kia.

Thiêchbóu phụ chăyfnr̉ng ngơmklr̀ Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm bâprrŕt châprrŕp an nguy của bản thâprrrn mà tâprrŕn côadgrng đhfzgôadgṛt ngôadgṛt, thị khôadgrng kịp giơmklŕi bị, thâprrŕy Thiêchbou Hoả Côadgrn đhfzgã xôadgrng đhfzgêchbón trưiofpơmklŕc măyfnŕt mơmklŕi vôadgṛi vàng bâprrṛt lêchbon, tránh thoát trong gang tâprrŕc.

Nhưiofpng đhfzgôadgr̀ng thơmklr̀i Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm cũng đhfzgêchbỏ trôadgŕng môadgṛt khoảng râprrŕt lơmklŕn sau lưiofpng, hôadgr̀ng quang tưiofp̀ Xích Ma Nhãn của Niêchbon lão đhfzgại, pháp bảo răyfnrng nanh của Dã Câprrr̉u và phi kiêchbóm săyfnŕc vàng của Lưiofpu Cảo cùng đhfzgánh tơmklŕi bôadgŕi tâprrrm hăyfnŕn.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm thâprrŕy măyfnŕt mũi tôadgŕi sâprrr̀m, chỉ muôadgŕn ngâprrŕt đhfzgi, toàn thâprrrn đhfzgau đhfzgơmklŕn, rôadgr̀i têchbo dại, cả ngưiofpơmklr̀i lao vọt vêchbò phía trưiofpơmklŕc, máu tưiofp̀ trong miêchbọng hăyfnŕn phun thành vòi, băyfnŕn vào khoảng khôadgrng.

Lục Tuyêchbót Kỳ thâprrŕy vâprrṛy, hàm răyfnrng nhăyfnr̀n sâprrru vào môadgri, bôadgr̃ng sơmklṛi dâprrry trói trêchbon mình nàng lỏng đhfzgi, thì ra thiêchbóu phụ kiêchbòu diêchbõm kia bị Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm làm cho phâprrrn tâprrrm, tạm thơmklr̀i đhfzgã quêchbon băyfnr̃ng viêchbọc khôadgŕng chêchbó Phọc Tiêchbon Tác.

Lục Tuyêchbót Kỳ thét lêchbon lanh lảnh, song thủ co duôadgr̃i trong môadgṛt khoảng hẹp, làm thành chỉ quyêchbót hoa lan, Thiêchbon Gia thâprrr̀n kiêchbóm tưiofp̣ đhfzgôadgṛng rơmklr̀i khỏi vỏ, lam quang lưiofpơmklŕt qua khoảng khôadgrng, phâprrṛp phâprrṛp hai tiêchbóng, lâprrṛp tưiofṕc đhfzgâprrr̉y rôadgṛng Phọc Tiêchbon Tác ra môadgṛt vòng. Dưiofpơmklŕi uy phong của Thiêchbon Gia, sơmklṛi dâprrry nom râprrŕt bình thưiofpơmklr̀ng đhfzgó lại mêchbòm dai vôadgr cùng, bị chăyfnṛt mà khôadgrng đhfzgưiofṕt, chỉ vang lêchbon nhưiofp̃ng tiêchbóng kin kít mà thôadgri.

Thiêchbóu phụ vưiofp̀a xót xa bảo vâprrṛt, vưiofp̀a kinh hãi thâprrr̀n uy của Thiêchbon Gia, vôadgṛi vàng thu hôadgr̀i Phọc Tiêchbon Tác. Lục Tuyêchbót Kỳ thoát ra đhfzgưiofpơmklṛc, tuy cơmklr thêchbỏ vâprrr̃n còn têchbo nhưiofṕc, nhưiofpng đhfzgã lâprrṛp tưiofṕc đhfzgăyfnr̀ng khôadgrng bay lêchbon, đhfzgón lâprrŕy thâprrrn hình Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm đhfzgang lao tơmklŕi.

Khôadgrng đhfzgêchbỏ nàng và Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm kịp thơmklr̉, bọn ba ngưiofpơmklr̀i bêchbon Niêchbon lão đhfzgại đhfzgã bám sát theo.

Thiêchbon Gia láy đhfzgôadgṛng lam quang, bay vêchbò trưiofpơmklŕc măyfnṛt Lục Tuyêchbót Kỳ, bảo vêchbọ cho chủ nhâprrrn, nhưiofpng Lục Tuyêchbót Kỳ măyfnṛt đhfzgã tái nhơmklṛt nhưiofpmklr̀ giâprrŕy, thâprrrn mình lảo đhfzgảo khôadgrng còn vưiofp̃ng nưiofp̃a.

Đmklrúng lúc đhfzgó, chơmklṛt nghe đhfzgăyfnr̀ng xa vang lêchbon Ui, rôadgr̀i môadgṛt tràng tiêchbóng kêchbou đhfzgau đhfzgơmklŕn, Lâprrrm Phong giâprrṛn dưiofp̃ hét to: "Bọn tiêchbỏu bôadgŕi Thanh Vâprrrn kia, dám đhfzgả thưiofpơmklrng ta, xem pháp bảo đhfzgâprrry!"

Âmpocm thanh râprrr̀m râprrr̀m tưiofṕc thì vang dôadgṛi đhfzgêchbón tưiofp̀ng ngóc ngách trong sơmklrn đhfzgôadgṛng dãy núi lơmklŕn này.

Ai nâprrŕy đhfzgêchbòu sơmklṛ hãi, Niêchbon lão đhfzgại dưiofp̀ng lại, ngoác miêchbọng hét to: "Lâprrrm huynh, khôadgrng đhfzgưiofpơmklṛc..."

mklr̀i nói còn chưiofpa dưiofṕt, mọi ngưiofpơmklr̀i đhfzgã cảm thâprrŕy dưiofpơmklŕi châprrrn núi rung đhfzgâprrŕt chuyêchbỏn, trong tay Lâprrrm Phong, dòng nưiofpơmklŕc lơmklŕn trêchbon măyfnṛt Sơmklrn Hà Phiêchbón đhfzgã biêchbón mâprrŕt.

Oàng! cùng vơmklŕi tiêchbóng đhfzgôadgṛng đhfzginh tai nhưiofṕc óc, chôadgr̃ đhfzgưiofṕng dưiofpơmklŕi châprrrn mọi ngưiofpơmklr̀i nưiofṕt toác cả ra, nháy măyfnŕt tưiofp̀ sâprrru trong lòng đhfzgâprrŕt trào lêchbon môadgṛt côadgṛt nưiofpơmklŕc lơmklŕn, sưiofṕc mạnh hùng hâprrṛu khôadgrn tả, đhfzgêchbón nhưiofp̃ng tảng đhfzgá lơmklŕn cũng bị đhfzgâprrr̉y văyfnrng lêchbon trêchbon khôadgrng, chỉ có khôadgŕi cưiofp̣ thạch khăyfnŕc ba chưiofp̃ Tưiofp̉ Linh Uyêchbon là trâprrr̀m tĩnh khôadgrng lay chuyêchbỏn.

adgŕn đhfzgêchbọ tưiofp̉ Thanh Vâprrrn Môadgrn bị côadgṛt nưiofpơmklŕc khủng khiêchbóp đhfzgó đhfzgâprrr̉y văyfnrng ra tưiofṕ phía, Lục Tuyêchbót Kỳ hơmklri lỏng tay, trong khoảnh khăyfnŕc đhfzgôadgṛt nhiêchbon cảm thâprrŕy trái tim mình nhưiofp chìm xuôadgŕng.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm thâprrrn hình máu me bêchbochbót, đhfzgang phiêchbou dạt trôadgri đhfzgi, đhfzgăyfnr̀ng trưiofpơmklŕc, chính là vùng sâprrru thăyfnr̉m tôadgŕi đhfzgen thâprrr̀n bí!

Nàng nhìn thâprrṛt sâprrru vào khoảng khôadgrng, trong khoảnh khăyfnŕc, nhưiofp̃ng chuyêchbọn cũ dưiofpơmklr̀ng nhưiofpprrr̀n giơmklr̉ lại tưiofp̀ng cảnh: chàng thiêchbóu niêchbon đhfzgỏ măyfnṛt nhìn nàng trong lêchbõ rút thăyfnrm trêchbon đhfzgỉnh Thôadgrng Thiêchbon núi Thanh Vâprrrn, đhfzgôadgŕi thủ mà đhfzgôadgri măyfnŕt chơmklṛt lôadgṛ vẻ yêchbóu mêchbòm trong cuôadgṛc tỷ thí sâprrŕm chơmklŕp cuôadgr̀ng phong; ngưiofpơmklr̀i vưiofp̀a rôadgr̀i đhfzgã vì nàng mà thôadgr̉ huyêchbót, bâprrŕt châprrŕp tính mạng lao lại cưiofṕu trơmklṛ!

adgṛt tảng đhfzgá to đhfzgang chùng chình lao lại, Lục Tuyêchbót Kỳ nghiêchbón răyfnrng, nét măyfnṛt lạnh băyfnrng, dùng hêchbót chút sưiofṕc lưiofp̣c cuôadgŕi cùng, âprrŕn tay mưiofpơmklṛn lưiofp̣c tưiofp̀ tảng đhfzgá, xoay đhfzgôadgr̉i phưiofpơmklrng hưiofpơmklŕng, bay vêchbò phía Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm.

Đmklrá bay túi bụi, nưiofpơmklŕc phun hung dưiofp̃, trêchbon cao Thiêchbon Gia thâprrr̀n kiêchbóm toả lam quang nhàn nhạt, phóng theo chủ nhâprrrn.

Tránh đhfzgưiofpơmklṛc mâprrŕy luôadgr̀ng đhfzgá băyfnŕn, Lục Tuyêchbót Kỳ đhfzgã bám kịp Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm, liêchbòn năyfnŕm lâprrŕy tay hăyfnŕn, đhfzgang lúc đhfzgịnh kéo lại gâprrr̀n, chơmklṛt nàng cảm thâprrŕy chút khí lưiofp̣c cuôadgŕi cùng cũng đhfzgã rơmklr̀i bỏ cơmklr thêchbỏ mà đhfzgi.

"Côadgr ta đhfzgêchbón cưiofṕu mình sao?" Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm mơmklrmklr màng màng thâprrŕy Lục Tuyêchbót Kỳ trưiofpơmklŕc măyfnŕt, trong lòng chỉ lâprrr̀m bâprrr̉m đhfzgưiofpơmklṛc môadgr̃i câprrru đhfzgó, rôadgr̀i đhfzgôadgṛt nhiêchbon nhâprrṛn ra, cả hai đhfzgã vưiofpơmklṛt qua khôadgŕi cưiofp̣ thạch tỏa hào quang dưiofp̃ dôadgṛi, trêchbon có khăyfnŕc ba chưiofp̃ Tưiofp̉ Linh Uyêchbon, rơmklri vào vùng thăyfnr̉m sâprrru khôadgrng đhfzgáy.

adgr̀i, rơmklri mãi xuôadgŕng dưiofpơmklŕi.

Lục Tuyêchbót Kỳ dưiofpơmklr̀ng nhưiofp đhfzgã mâprrŕt hêchbót tri giác, đhfzgôadgri măyfnŕt nhăyfnŕm nghiêchbòn, thâprrrn hình lâprrṛt sang bêchbon, khuôadgrn măyfnṛt trăyfnŕng nhơmklṛt lúc này phảng phâprrŕt vẻ bình thản.

Trưiofpơmklrng Tiêchbỏu Phàm trưiofpơmklŕc khi rơmklri xuôadgŕng vùng thăyfnr̉m sâprrru khôadgrng đhfzgáy, có lẽ là nơmklri bóng tôadgŕi ngưiofp̣ trị vĩnh hăyfnr̀ng, còn kịp nghe thâprrŕy, trong khoảnh khăyfnŕc ánh sáng sau cuôadgŕi, loáng thoáng nơmklri xa có tiêchbóng niêchbọm phâprrṛt hiêchbọu, rôadgr̀i môadgṛt vâprrr̀ng kim quang theo đhfzgó rưiofp̣c lêchbon.

Giâprrry lát thôadgri, hăyfnŕn rơmklri tõm vào bóng tôadgŕi.

Bóng tôadgŕi khôadgrng bơmklr̀ khôadgrng bêchbón, bóng tôadgŕi hình nhưiofp vĩnh hăyfnr̀ng, đhfzgêchbón ngưiofpơmklr̀i con gái ơmklr̉ sát ngay bêchbon, hăyfnŕn cũng chăyfnr̉ng mảy may nhìn thâprrŕy.

Có đhfzgchbòu, vào giâprrry phút cuôadgŕi cùng, trưiofpơmklŕc khi mâprrŕt hêchbót ý thưiofṕc, hăyfnŕn vâprrr̃n cảm nhâprrṛn đhfzgmklṛc, tay hăyfnŕn và tay nàng, đhfzgang năyfnŕm chăyfnṛt lâprrŕy nhau, râprrŕt chăyfnṛt.

Thâprrṛm chí hăyfnŕn vâprrr̃n lơmklr̀ mơmklr̀ cảm thâprrŕy, bàn tay đhfzgó, lúc này mơmklŕi băyfnrng giá, mơmklŕi lạnh buôadgŕt làm sao.

Bóng tôadgŕi bao la, nuôadgŕt chưiofp̉ng lâprrŕy tâprrŕt cả.

-------------

Alex chú

(*) Côadgrng bút hoạ pháp:Lôadgŕi vẽ têchbó vi trong tranh Trung Quôadgŕc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.