Tru Tiên

Chương 32 : Hạ sơn

    trước sau   
   

fbvẁ Hạo và Tăckwung Thưfiok Thưfiok nhìn thâegcźy Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm ơbppp̉ đnscsó, khôkrnsng ít thì nhiêfbvẁu đnscsêfbvẁu mỉm cưfiokơbppp̉i chào hỏi, chỉ có Lục Tuyêfbvẃt Kỳ măckwụt mũi vâegcz̃n mạc nhiêfbvwn nhưfiok khôkrnsng, nhưfiokng ánh măckwút vâegcz̃n nhìn vêfbvẁ phía hăckwún, nơbpppi sâegczu thăckwủm trong măckwút tưfioḳa nhưfiok có môkrnṣt tình cảm khôkrnsng têfbvwn thoáng qua, thêfbvẃ nhưfiokng trong chơbppṕp măckwút đnscsã tan biêfbvẃn khôkrnsng nhìn thâegcźy nưfiok̃a.

Đgalvạo Huyêfbvẁn Châegczn Nhâegczn nhìn bôkrnśn ngưfiokơbppp̀i dưfiokơbppṕi đnscsfbvẉn, mỉm cưfiokơbppp̀i nói “Hôkrnsm nay cho gọi bôkrnśn ngưfiokơbppp̀i các con đnscsêfbvẃn đnscsâegczy, là vì có môkrnṣt chuyêfbvẉn, muôkrnśn cho các ngưfiokơbppp̀i hạ sơbpppn rèn luyêfbvẉn học tâegcẓp môkrnṣt phen.”

Đgalvám Têfbvẁ Hạo ai nâegcźy vẻ măckwụt đnscsêfbvẁu nghiêfbvwm trang.

Đgalvạo Huyêfbvẁn Châegczn Nhâegczn nhâegczn tiêfbvẉn nói luôkrnsn môkrnṣt lưfiokơbppp̣t vêfbvẁ chuyêfbvẉn Khôkrnsng Tang Sơbpppn “Vạn Bưfioḱc Côkrns̉ Quâegcẓt” hôkrnsm trưfiokơbppṕc, lại nói: “Viêfbvẉc lâegcz̀n này quan hêfbvẉ trọng đnscsại, bôkrnśn ngưfiokơbppp̀i các con đnscsêfbvẁu là tinh anh của môkrnsn phái chúng ta, sơbppp̉ dĩ vâegcẓy nêfbvwn có thêfbvw̉ cưfiok̉ các con đnscsi đnscsfbvẁu tra môkrnṣt lưfiokơbppp̣t. Thêfbvẃ nhưfiokng ma giáo yêfbvwu nhâegczn gian hiêfbvw̉m ác đnscsôkrnṣc, các con mọi viêfbvẉc đnscsêfbvẁu phải câegcz̉n thâegcẓn.”

krnśn ngưfiokơbppp̀i đnscsôkrns̀ng thanh đnscsáp: “Dạ”




Đgalvạo huyêfbvẁn châegczn nhâegczn gâegcẓt gâegcẓt đnscsâegcz̀u nói: “Ngoài ra, bêfbvwn cạnh Thanh Vâegczn Môkrnsn chúng ta, Phâegcz̀n Hưfiokơbpppng Côkrnśc và Thiêfbvwn Âjqrrm Tưfioḳ cũng có phái đnscsêfbvẉ tưfiok̉ xuâegcźt săckwúc của họ đnscsi trưfiokơbppṕc cùng nhau đnscsfbvẁu tra, các con trưfiokơbppṕc măckwụt ngưfiokơbppp̀i ta khôkrnsng đnscsbppp̣c thâegcźt lêfbvw̃, thêfbvẃ nhưfiokng cũng khôkrnsng thêfbvw̉ làm nhụt khí thêfbvẃ của Thanh Vâegczn Môkrnsn chúng ta. Còn nưfiok̃a, Tiêfbvwu Dâegcẓt Tài Tiêfbvwu sưfiok huynh của chi phái chính đnscsã sơbppṕm đnscsêfbvẃn Khôkrnsng Tang Sơbpppn đnscsfbvẁu tra sưfioḳ viêfbvẉc, các con nêfbvẃu găckwụp huynh âegcźy, mọi viêfbvẉc phải cùng nhau thưfiokơbpppng nghị”

krnśn ngưfiokơbppp̀i đnscsưfioka măckwút nhìn nhau, rôkrns̀i đnscsôkrns̀ng thanh dạ ran.

Đgalvạo huyêfbvẁn châegczn nhâegczn kỹ lưfiokơbppp̃ng quan sát bôkrnśn nhâegcźt đnscsại đnscsêfbvẉ tưfiok̉ trẻ tuôkrns̉i âegcźy, sau cùng mục quang dưfiok̀ng trêfbvwn mình Têfbvẁ Hạo, đnscsưfioka tay ra nói: “Têfbvẁ Hạo, con lại đnscsâegczy.”

fbvẁ Hạo hơbpppi run, bưfiokơbppṕc lêfbvwn phía trưfiokơbppṕc, Đgalvạo Huyêfbvẁn Châegczn Nhâegczn ngăckwúm nghía hăckwún môkrnṣt lưfiokơbppp̣t, ngoảnh đnscsâegcz̀u lại nói vơbppṕi Thưfiokơbpppng Tùng Đgalvạo Nhâegczn: “Sưfiok đnscsêfbvẉ, Long Thủ Phong của đnscsêfbvẉ có ngưfiokơbppp̀i kêfbvẃ nghiêfbvẉp rôkrns̀i!”

Thưfiokơbpppng Tùng Đgalvạo Nhâegczn tưfiok̀ lúc băckwút đnscsâegcz̀u ban nãy đnscsêfbvẃn giò săckwúc măckwụt khôkrnsng thâegcźy vui vẽ gì, lúc này cuôkrnśi cùng đnscsã xuâegcźt hiêfbvẉn vẻ tưfiokơbpppi cưfiokơbppp̀i, cưfiokơbppp̀i nói “Sưfiok huynh chêfbvwfiokơbppp̀i rôkrns̀i”

Đgalvạo Huyêfbvẁn Châegczn Nhâegczn mỉm cưfiokơbppp̀i, lâegcźy tưfiok̀ trong ngưfioḳc ra môkrnṣt vâegcẓt, đnscsưfioka cho Têfbvẁ Hạo, nói: “Nhâegcẓn lâegcźy đnscsi.”

fbvẁ Hạo tiêfbvẃp lâegcźy rôkrns̀i nhìn qua, thì là môkrnṣt tâegcźm gưfiokơbpppng nhỏ, hình dạng côkrns̉ xưfioka, mép viêfbvẁn đnscsôkrns̀ng xanh, phía trêfbvwn khăckwúc rôkrns̀ng, phía dưfiokơbppṕi khăckwúc hôkrns̉, trêfbvwn gưfiokơbpppng khăckwúc phưfiokơbpppng vị bát quái, măckwụt gưfiokơbpppng khôkrnsng phải là gưfiokơbpppng đnscsôkrns̀ng bình thưfiokơbppp̀ng, trôkrnsng mâegcz̀u vàng tôkrnśi tôkrnśi khôkrnsng thâegcẓt rõ lăckwúm.

fbvẁ Hạo vâegcz̃n chưfioka phản ưfioḱng gì, Thưfiokơbpppng Tùng Đgalvạo Nhâegczn bêfbvwn cạnh đnscsã râegcźt vui mưfiok̀ng sung sưfiokơbppṕng, quát lêfbvwn “Têfbvwn tiêfbvw̉u tưfiok̉ ngôkrnśc, còn sơbppp̣ run lêfbvwn làm gì, mau quì xuôkrnśng tạ ơbpppn đnscsi”

fbvẁ hạo lâegcẓp tưfioḱc tỉnh ngôkrnṣ, biêfbvẃt răckwùng trong tay là môkrnṣt vâegcẓt mà khăckwúp thiêfbvwn hạ khôkrnsng thêfbvw̉ tìm đnscsâegczu thâegcźy, pháp bảo “Lục Hơbppp̣p Kính”, vôkrnṣi vã quì xuôkrnśng nói: “Đgalva tạ chưfiokơbppp̉ng môkrnsn sưfiok bá”.

Đgalvạo huyêfbvẁn châegczn nhâegczn mỉm cưfiokơbppp̀i đnscsáp:”Thôkrnsi khỏi, thôkrnsi khỏi, đnscsưfioḱng dâegcẓy đnscsi.” Nói rôkrns̀i quay sang nhưfiok̃ng ngưfiokơbppp̀i khác nói: “Các con đnscsi ra trưfiokơbppṕc đnscsi”

Mọi ngưfiokơbppp̀i biêfbvẃt ôkrnsng ta muôkrnśn truyêfbvẁn thụ cho Têfbvẁ Hạo bí quyêfbvẃt của Lục Hơbppp̣p Kính, liêfbvẁn cùng nhau bưfiokơbppṕc đnscsi.

Đgalvi đnscsêfbvẃn ngoài đnscsfbvẉn, Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm đnscsi đnscsâegcz̀u cùng vơbppṕi Đgalvfbvẁn Bâegcźt Dịch đnscsi bêfbvwn cạnh, Đgalvfbvẁn Bâegcźt Dịch nhìn hăckwún môkrnṣt cái, lãnh đnscsạm nói: “Con hiêfbvẉn nay thâegczn đnscsang mang trọng trách, vâegcẓy khôkrnsng câegcz̀n phải quay vêfbvẁ Đgalvại Trúc Phong, bâegczy giơbppp̀ hãy cùng ba nguơbppp̀i bọn chúng hạ sơbpppn, vêfbvẁ Đgalvại Trúc Phong ta sẽ nói thay cho con.”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm lăckwúp băckwúp kinh ngạc, lâegcẓp tưfioḱc cúi thâegcźp đnscsâegcz̀u xuôkrnśng, giọng khẽ đnscsáp “Dạ, sưfiok phụ”




Đgalvfbvẁn Bâegcźt Dịch nói:”Con dưfiokơbppp̃ng thưfiokơbpppng mơbppṕi đnscsưfiokơbppp̣c môkrnṣt tháng, ta nghe nói sưfiokfiokơbpppng đnscsã truyêfbvẁn thụ cho con ngưfioḳ kiêfbvẃm pháp môkrnsn và bí quyêfbvẃt đnscsạo pháp, con đnscsã nhơbppṕ kỹ chưfioka?”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm gâegcẓt đnscsâegcz̀u nói: “Dạ, đnscsêfbvẉ tưfiok̉ đnscsã nhơbppṕ kỹ rôkrns̀i”

Đgalvfbvẁn Bâegcźt Dịch di chuyêfbvw̉n thâegczn mình, tưfiok̀ tưfiok̀ nói “Vâegcẓy là tôkrnśt, măckwục dù tưfiok châegcźt của con khôkrnsng tôkrnśt, thêfbvẃ nhưfiokng thuỷ chung vâegcz̃n là môkrnsn hạ Đgalvại Trúc Phong của ta, ra ngoài khôkrnsng đnscsưfiokơbppp̣c làm xâegcźu măckwụt ta.”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm lâegcẓp tưfioḱc đnscsáp: “Dạ, sưfiok phụ, đnscsêfbvẉ tưfiok̉ quyêfbvẃt khôkrnsng thêfbvw̉ làm mâegcźt măckwụt lão nhâegczn gia.”

Đgalvfbvẁn Bâegcźt Dịch hưfiok̀ môkrnṣt tiêfbvẃng, đnscsưfioḱng phía sau lưfiokng, Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm khôkrnsng nhìn thâegcźy măckwụt ôkrnsng ta, khôkrnsng biêfbvẃt biêfbvw̉u hiêfbvẉn tình cảm của ôkrnsng ta thêfbvẃ nào, thêfbvẃ nhưfiokng chỉ nghe thanh âegczm của ôkrnsng ta, khôkrnsng hêfbvẁ thâegcźy có chút gì tưfioḱc giâegcẓn cả. Môkrnṣt lúc sau, Đgalvfbvẁn Bâegcźt Dịch tưfioḳa nhưfiok thơbppp̉ dài môkrnṣt tiêfbvẃng, quay đnscsâegcz̀u lại nhìn Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm, khôkrnsng nói thêfbvwm gì nưfiok̃a, vâegcz̃y vâegcz̃y tay chào hăckwún, rôkrns̀i têfbvẃ khơbppp̉i tiêfbvwn kiêfbvẃm phá khôkrnsng đnscsi mâegcźt.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm đnscsang run run nhìn theo thâegczn ảnh sưfiok phụ đnscsã hoá thành môkrnṣt luôkrns̀ng ánh sáng đnscsỏ, biêfbvẃn mâegcźt trêfbvwn bâegcz̀u trơbppp̀i, chơbppp̣t bị ngưfiokơbppp̀i ta vôkrns̃ thăckwủng vào vai môkrnṣt cái, giâegcẓt mình đnscsánh thót, vôkrnṣi vàng xoay mình lại, hoá ra là Tăckwung Thưfiok Thưfiok đnscsang cưfiokơbppp̀i hì hì, nhìn quanh quâegcz̉n xung quanh, thủ toạ của các chi phái khác đnscsã đnscsi hêfbvẃt, còn lại chỉ có hai ngưfiokòi bọn hăckwún đnscsang đnscsưfioḱng đnscsó, xa xa Lục Tuyêfbvẃt Kỳ đnscsang đnscsưfioḱng môkrnṣt mình.

ckwung Thưfiok Thưfiokfiokơbppp̀i ha hả nói: “Quả ngưfiokơbpppi mêfbvẉnh lơbppṕn, ta vôkrnśn lo ngưfiokơbpppi khôkrnsng qua nôkrns̉i cưfiok̉a ải đnscsó rôkrns̀i!”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm và hăckwún ơbppp̉ cùng môkrnṣt chôkrns̃, tưfioḱc thì liêfbvẁn cảm thâegcźy cảm giác thưfiok thái đnscsi râegcźt nhiêfbvẁu, nói đnscsùa: “Đgalvúng rôkrns̀i, ta râegcźt sơbppp̣ chêfbvẃt.”

ckwung Thưfiok Thưfiokkrns̃ vôkrns̃ vai hăckwún, nhìn ra phía đnscsăckwùng sau lưfiokng hăckwún, khẽ giọng nói: “Sao khôkrnsng đnscsem Tiêfbvw̉u Hôkrnsi đnscsi theo cùng?”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm vẻ măckwụt đnscsau khôkrns̉ nói: “Ta lúc sơbppṕm bị sưfiok phụ đnscsưfioka đnscsêfbvẃn đnscsâegczy, khôkrnsng hêfbvẁ nghĩ đnscsêfbvẃn có thêfbvw̉ lâegcẓp tưfioḱc hạ sơbpppn, thưfioḱ gì cũng chăckwủng mang theo, còn chôkrns̃ nào mà nghĩ đnscsêfbvẃn đnscsưfiokơbppp̣c Tiêfbvw̉u Hôkrnsi?”

ckwung Thưfiok Thưfiokfiokơbppp̀i nói ”Khôkrnsng viêfbvẉc gì, y phục ta cho ngưfiokoi mưfiokơbppp̣n, hoăckwục là đnscsêfbvẃn thành Hà Dưfiokơbpppng dưfiokơbppṕi châegczn núi chúng ta sẽ mua môkrnṣt ít” Nói rôkrns̀i hăckwún nháy nháy măckwút vơbppṕi Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phảm, nói râegcźt khẽ, “hì hì, chúng ta lâegcz̀n này lơbppp̀i rôkrns̀i.”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm khôkrnsng hiêfbvw̉u ý hăckwún, hỏi:”Cái gì?”

ckwung Thưfiok Thưfiok nhưfiokơbppṕng mày, liêfbvẃc môkrnṣt cái vêfbvẁ phía sau, cưfiokơbppp̀i nói:”Có mỹ nưfiok cùng đnscsi đnscsó!”




Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm vưfiok̀a thâegcźy vui vưfiok̀a thâegcźy buôkrns̀n cưfiokơbppp̀i, thêfbvẃ nhưfiokng vâegcz̃n nhìn vêfbvẁ chôkrns̃ Lục Tuyêfbvẃt Kỳ môkrnṣt cái, cùng lúc này, dưfiokơbppp̀ng nhưfiok Lục Tuyêfbvẃt Kỳ cũng có cám ưfioḱng, nhìn hưfiokơbppṕng vêfbvẁ chôkrns̃ hăckwún, ánh măckwút hai ngưfiokơbppp̀i nhìn nhau tưfiok̀ xa xa, Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm chỉ cảm thâegcźy ánh măckwút của nàng nhưfiokfiokơbpppng, giâegcẓt mình đnscsánh thót, vôkrnṣi tránh đnscsi chôkrns̃ khác.

Hai ngưfiokơbppp̀i cưfiokơbppp̀i cưfiokơbppp̀i nói nói, Tăckwung Thưfiok Thưfiok thì thâegcz̀m kêfbvw̉ cho hăckwún nghe lúc sau này đnscsi vơbppṕi Lục Tuyêfbvẃt Kỳ ra làm sao làm sao, hôkrnśt nhiêfbvwn phát hiêfbvẉn thâegcźy trêfbvwn khuôkrnsn măckwụt đnscsang mỉm cưfiokơbppp̀i của Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm đnscsôkrnṣt nhiêfbvwn cưfiokơbpppng ngạnh, ánh măckwút thành ra nhìn thăckwủng, nhìn chòng chọc vêfbvẁ phía sau lưfiokng của hăckwún.

ckwung Thưfiok Thưfiok có chút nghi hoăckwục, quay đnscsâegcz̀u lại nhìn, quả nhiêfbvwn thâegcźy phía bêfbvwn dưfiokơbppṕi bâegcẓc thang dài, có môkrnṣt ngưfiokơbppp̀i đnscsàn ôkrnsng đnscsang xiêfbvwn xiêfbvwn xẹo xẹo đnscsi tơbppṕi, khoảng trêfbvwn 40 tuôkrns̉i, y phục trêfbvwn mình hoàn toàn sạch sẽ, thêfbvẃ nhưfiokng khuôkrnsn măckwụt thâegcźt thâegcz̀n, ánh măckwút ngâegczy dại, trong miêfbvẉng đnscsang nói loạn lêfbvwn mâegcźy câegczu chăckwủng có đnscsâegcz̀u có đnscskrnsi:

‘Mưfioka rơbpppi, bóng tôkrnśi,…… mùi hôkrnsi ……. mẹ ơbpppi …… thâegcz̀n tiêfbvwn, thâegcz̀n tiêfbvwn, ha ha, thâegcz̀n tiêfbvwn …..”

Trong sưfioḳ chú ý của Tăckwung Thưfiok Thưfiok và Lục Tuyêfbvẃt Kỳ đnscsưfioḱng tưfiok̀ đnscsăckwùng xa nhìn lại, Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm bưfiokơbppṕc đnscsi, bưfiokơbppṕc châegcz̀m châegcẓm châegcz̀m châegcẓm, tưfioḳa nhưfiok trải qua môkrnṣt lúc râegcźt lâegczu, hăckwún mơbppṕi tơbppṕi đnscsưfiokơbppp̣c bêfbvwn cạnh ngưfiokơbppp̀i đnscsàn ôkrnsng âegcźy.

fiokơbppp̀ng nhưfiok, bưfiokơbppṕc đnscsêfbvẃn bêfbvwn cạnh môkrnṣt thâegczn hình quá khưfioḱ!

“Vưfiokơbpppng nhị thúc, thúc có khoẻ khôkrnsng?” hăckwún côkrnś găckwúng áp chêfbvẃ tâegczm tình đnscsang kinh đnscsôkrnṣng, khe khẽ hỏi.

Trong măckwút ngưfiokơbppp̀i đnscsàn ôkrnsng âegcźy tưfioḳa hôkrns̀ hoàn toàn khôkrnsng có sưfioḳ tôkrns̀n tại của Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm, trong miêfbvẉng vâegcz̃n thản nhiêfbvwn lâegcz̉m nhâegcz̉m mâegcźy câegczu, bỏ Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm đnscsâegcźy rôkrns̀i bưfiokơbppṕc đnscsi, khôkrnsng lâegczu sau, biêfbvẃn mâegcźt ơbppp̉ phía sau đnscsại đnscsfbvẉn.

“Ngưfiokơbppp̀i đnscsó là ai thêfbvẃ?” Tăckwung Thưfiok Thưfiokfiokơbppṕc tơbppṕi bêfbvwn cạnh hăckwún, hỏi.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm nhìn vêfbvẁ chôkrns̃ mà Vưfiokơbpppng Nhị Thúc đnscsã mâegcźt dạng, thêfbvwfiokơbpppng nói: “Môkrnṣt ngưfiokơbppp̀i đnscsfbvwn!”

ckwung Thưfiok Thưfiok nhìn săckwúc măckwụt hăckwún, khôkrnsng còn chút hưfioḱng thú nào đnscsêfbvw̉ hỏi thêfbvwm lâegcz̀n nưfiok̃a. Môkrnṣt lát sau, Têfbvẁ Hạo khuôkrnsn măckwụt đnscsâegcz̀y mãn nguyêfbvẉn bưfiokơbppṕc ra tưfiok̀ phía trong đnscsại đnscsfbvẉn, hưfiokơbppṕng tơbppṕi ba ngưfiokơbppp̀i bọn hăckwún chào hỏi.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm trong lòng vâegcz̃n còn ngâegcz̉n ngơbppp cùng vơbppṕi Tăckwung Thưfiok Thưfiok buơbppṕc đnscsi, mọi ngưfiokơbppp̀i thưfiokơbpppng nghị môkrnṣt lát (Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm run run xuâegcźt thâegcz̀n, khôkrnsng nói câegczu nào), quyêfbvẃt đnscsịnh sau khi hạ sơbpppn sẽ đnscsi đnscsêfbvẃn thành Hà Dưfiokơbpppng.

ckwung Thưfiok Thưfiokfiokơbppp̀i nói vơbppṕi Têfbvẁ Hạo: “Têfbvẁ sưfiok huynh, Lục Hơbppp̣p Kính do chưfiokơbppp̉ng môkrnsn sưfiok bá truyêfbvẁn cho huynh có lơbppp̣i hại khôkrnsng?”




fbvẁ Hạo cưfiokơbppp̀i đnscsáp: “Lục Hơbppp̣p Kính vôkrnśn là bảo vâegcẓt của Thanh Vâegczn Môkrnsn chúng ta, tưfioḳ nhiêfbvwn là lơbppp̣i hại, chỉ sơbppp̣ ta tu hành chưfioka đnscsủ mà thôkrnsi! À, đnscsúng rôkrns̀i, trêfbvwn đnscsỉnh núi này, ngoại trưfiok̀ thủ toạ của bảy chi phái khôkrnsng môkrnṣt đnscsêfbvẉ tưfiok̉ nào có thêfbvw̉ ngưfioḳ kiêfbvẃm, chúng ta đnscsi xuôkrnśng Vâegczn Hải, rôkrns̀i tưfiok̀ chôkrns̃ đnscsó ngưfioḳ kiêfbvẃm bay đnscsêfbvẃn thành Hà Dưfiokơbpppng.”

Lục Tuyêfbvẃt Kỳ trêfbvwn măckwụt vâegcz̃n vôkrns cảm, Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm ngâegczy ngôkrnsegcẓt đnscsâegcz̀u, chỉ có Tăckwung Thưfiok Thưfiokckwụt tưfiokơbpppi roi rói, xem ra viêfbvẉc hạ sơbpppn đnscsôkrnśi vơbppṕi hăckwún là môkrnṣt dịp tôkrnśt đnscsêfbvw̉ vui chơbpppi, có thêfbvw̉ xem là môkrnṣt chuyêfbvẉn vui.

※ ※



krnśn vị đnscsêfbvẉ tưfiok̉ xuâegcźt săckwúc nhâegcźt của Thanh Vâegczn Môkrnsn đnscsang ngưfioḳ kiêfbvẃm đnscsi tưfiok̀ Thanh Vâegczn môkrnsn đnscsêfbvẃn thành Hà Dưfiokơbpppng, nhưfiok̃ng ngưfiokơbppp̀i khác ai nâegcźy đnscsêfbvẁu tưfioḳ nhiêfbvwn thưfiok thái, chỉ Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm khôkrnsng tránh đnscsưfiokơbppp̣c có đnscsôkrnsi chút vâegcźt vả.

ckwún mơbppṕi dưfiokơbppp̃ng thưfiokơbpppng đnscsưfiokơbppp̣c môkrnṣt tháng, Tôkrnś Nhưfiokfioḳa hôkrns̀ đnscsã sơbppṕm liêfbvẉu đnscsêfbvẃn hăckwún sẽ khôkrnsng xảy ra chuyêfbvẉn gì cả, đnscsã truyêfbvẁn cho hăckwún bí quyêfbvẃt đnscsạo pháp của Thanh Vâegczn Môkrnsn, nhâegczn tiêfbvẉn truyêfbvẁn thụ cho hăckwún phưfiokơbpppng pháp khu dụng pháp bảo ngưfioḳ khôkrnsng vi hành. Quả thâegcẓt nói thì đnscsơbpppn giản, chỉ câegcz̀n đnscsạo hạnh đnscsủ sâegczu, pháp bảo khôkrnsng quá thâegcźp kém, lâegcźy Thanh Vâegczn đnscsạo pháp côkrnṣng them niêfbvẉm lưfioḳc là có thêfbvw̉ khu đnscsôkrnṣng đnscsưfiokơbppp̣c pháp bảo. Thêfbvẃ nhưfiokng Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm tu hành chưfioka sâegczu, pháp bảo vôkrnśn dĩ khôkrnsng tôkrns̀i, lại vôkrns cùng côkrns̉ quái, đnscsôkrnśi vơbppṕi đnscsạo pháp Thanh Vâegczn Môkrnsn mơbppṕi học tưfiokơbpppng đnscsôkrnśi lạ lâegcz̃m, viêfbvẉc đnscsem ra ưfioḱng dụng quả là vôkrns cùng vâegcźt vả.

Ban đnscsâegcz̀u Tôkrnś Nhưfiok khôkrnsng hêfbvẁ nghĩ răckwùng hăckwún lêfbvwn Thôkrnsng Thiêfbvwn Phong rôkrns̀i lâegcẓp tưfioḱc phải hạ sơbpppn, thêfbvẃ nêfbvwn đnscsâegcz̀u tiêfbvwn chỉ nghĩ đnscsêfbvẃn viêfbvẉc làm cho hăckwún ghi nhơbppṕ pháp quyêfbvẃt, sau khi quay vêfbvẁ Đgalvại Trúc Phong sẽ lại cho hăckwún luyêfbvẉn tâegcẓp nhiêfbvẁu hơbpppn, các thủ toạ của các chi phái khác đnscsưfiokơbpppng nhiêfbvwn khôkrnsng biêfbvẃt rõ gã tiêfbvw̉u tưfiok̉ côkrns̉ quái này, xem biêfbvw̉u hiêfbvẉn của hăckwún trong các trâegcẓn đnscsâegcźu tại kỳ thâegcźt mạch hôkrnṣi võ, đnscsưfiokơbpppng nhiêfbvwu đnscsêfbvẁu nghĩ răckwùng hăckwún biêfbvẃt đnscsạo pháp ngưfioḳ kiêfbvẃm, đnscsạo pháp căckwun bản nhâegcźt. Quả thưfioḳc khôkrnsng hêfbvẁ biêfbvẃt Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm lén học đnscsạo pháp, lơbppṕ nga lơbppṕ ngơbppṕ luyêfbvẉn đnscsêfbvẃn cảnh giơbppṕi “Khu vâegcẓt”, vâegcz̃n khôkrnsng biêfbvẃt chút gì vêfbvẁ viêfbvẉc ngưfioḳ kiêfbvẃm.

Nhìn nhưfiok̃ng ngưfiokơbppp̀i khác têfbvẁ khơbppp̉i tiêfbvwn kiêfbvẃm, Têfbvẁ Hạo dùng tiêfbvwn kiêfbvẃm “Hàn Băckwung” màu trăckwúng, Lục Tuyêfbvẃt Kỳ dùng tiêfbvwn kiêfbvẃm “Thiêfbvwn Gia” màu xanh, Tăckwung Thưfiok Thưfiok dùng tiêfbvwn kiêfbvẃm “Hiêfbvwn Viêfbvwn” giôkrnśng môkrnṣt cái đnscsai lưfiokng săckwúc tía. Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm trong lòng căckwung thăckwủng, miêfbvw̃n cưfiokơbppp̃ng têfbvẃ khơbppp̉i “Thiêfbvwu Hoả Côkrnsn”, thêfbvẃ nhưfiokng cảm giác tưfioḳa hôkrns̀ có chút khác biêfbvẉt, khôkrnsng có cảm giác tuỳ tâegczm vâegcẓn dụng nhưfiokkrnsm Thâegcźt Mạch hôkrnṣi võ.

fiokơbppp̣t núi xuyêfbvwn mâegczy, mâegcźt đnscsúng nưfiok̉a ngày trơbppp̀i, ngay vào lúc măckwụt trơbppp̀i xuôkrnśng núi bôkrnśn ngưfiokơbppp̀i mơbppṕi đnscsêfbvẃn đnscsưfiokơbppp̣c thành Hà Dưfiokơbpppng. Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm và ba ngưfiokơbppp̀i kia đnscsêfbvw̉ tránh bị đnscsêfbvw̉ ý, hạ xuôkrnśng măckwụt đnscsâegcźt tại môkrnṣt nơbpppi văckwúng vẻ phía bêfbvwn ngoài thành Hà Dưfiokơbpppng, hăckwún toà thâegczn uơbppṕt đnscsâegcz̃m tưfiok̀ đnscsâegcz̀u đnscsêfbvẃn châegczn, săckwúc măckwụt trăckwúng xanh, trôkrnsng tình cảnh tưfioḳa hôkrns̀ còn khôkrns̉ sơbppp̉ hơbpppn so vơbppṕi hôkrnsm thi đnscsâegcźu.

Lúc bay ơbppp̉ trêfbvwn trơbppp̀i, hăckwún môkrnṣt vài lâegcz̀n đnscsã năckwúm chăckwụt lâegcźy Thiêfbvwu Hoả Côkrnsn khôkrnsng rơbppp̀i, nêfbvẃu khôkrnsng phải bọn ngưfiokơbppp̀i Têfbvẁ Hạo ngay bêfbvwn cạnh hăckwún nhìn thâegcźy, đnscsã khôkrnsng dám bay cách quá xa hăckwún, kịp thơbppp̀i ra tay giúp đnscsơbppp̃, chỉ sơbppp̣ hăckwún môkrnṣt “đnscsêfbvẉ tưfiok̉ xuâegcźt săckwúc” vưfiok̀a mơbppṕi đnscsâegczy của Thanh Vâegczn Môkrnsn khôkrnsng cưfiokơbppp̃ng đnscsưfiokơbppp̣c đnscsã ngã tưfiok̀ trêfbvwn trơbppp̀i cao xuôkrnśng tan xưfiokơbpppng nát thịt mà chêfbvẃt, hơbpppn nưfiok̃a đnscsã phá huỷ mâegcźt danh tiêfbvẃng của sưfiokkrnsn lưfioku tiêfbvẃng xâegcźu đnscsêfbvẃn vạn năckwum sau, làm cho Thanh Vâegczn Môkrnsn hoàn toàn mâegcźt thêfbvw̉ diêfbvẉn. Đgalvám ngưfiokơbppp̀i Têfbvẁ Hạo quyêfbvẃt đnscsịnh dưfiok̀ng xuôkrnśng bêfbvwn ngoài thành, đnscsi bôkrnṣ vào trong thành, măckwục dù có ý đnscsêfbvw̉ tránh sưfioḳ nghi nghơbppp̀, thêfbvẃ nhưfiokng cũng có chút sơbppp̣ hãi vạn nhâegcźt bêfbvwn trong thành náo nhiêfbvẉt, dưfiokơbppṕi ánh măckwút của bao nhiêfbvwu con ngưfiokơbppp̀i, Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm vụng vêfbvẁ hạ xuôkrnśng, thì uy tín cao quý mà Thanh Vâegczn Môkrnsn đnscsã lao tâegczm khôkrns̉ tưfioḱ gâegczy dưfioḳng trong suôkrnśt hai nghìn năckwum nay tâegcźt sẽ bị huỷ trong môkrnṣt sơbppṕm tôkrnśi, than ôkrnsi tiêfbvẃc lăckwúm thay!

Nghỉ ngơbpppi chôkrnśc lát, đnscsơbppp̣i Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm lâegcźy lại hơbpppi thơbppp̉, bôkrnśn ngưfiokòi trong ánh chiêfbvẁu tà, hưfiokơbppṕng vêfbvẁ phía thành Hà Dưfiokơbpppng to lơbppṕn rảo bưfiokơbppṕc. Truơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm đnscsi sau cùng, cảm giác thâegcźy phía trưfiokơbppṕc Têfbvẁ Hạo và Lục Tuyêfbvẃt Kỳ thưfiokơbppp̀ng xuyêfbvwn ném ra nhưfiok̃ng cái nhìn đnscsâegcz̀y nghi hoăckwục, hiêfbvw̉n nhiêfbvwn bọn họ khôkrnsng sao lý giải nôkrns̉i tại sao trong kỳ thi Thâegcźt mạch hôkrnṣi võ lại nảy ra môkrnṣt con ngưfiokơbppp̀i lạ thưfiokòng, khôkrnsng ngơbppp̀ khôkrnsng sưfiok̉ dụng thành thạo thuâegcẓt ngưfioḳ kiêfbvẃm vi hành thôkrnsng thưfiokơbppp̀ng. Đgalvêfbvẃn cả Tăckwung Thưfiok Thưfiok trưfiokơbppṕc đnscsâegczy hay đnscsi cùng Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm cưfiokơbppp̀i cưfiokơbppp̀i nói nói, tuyêfbvẉt khôkrnsng nhăckwúc gì đnscsêfbvẃn chuyêfbvẉn ban nãy, môkrns̀m miêfbvẉng thao thao bâegcźt tuyêfbvẃt giơbppṕi thiêfbvẉu cho Trưfiokong Tiêfbvw̉u Phàm vêfbvẁ thành Hà Dưfiokơbpppng.

“Trong vòng trăckwum dăckwụm quanh đnscsâegczy, chôkrns̃ này là chôkrns̃ to lơbppṕn và phôkrns̀n hoa nhâegcźt đnscsâegcźy. Bách tính ơbppp̉ tại thành này, ít thì cũng có hai, ba vạn ngưfiokơbppp̀i, do có vị trí đnscsịa lý tôkrnśt, khách thưfiokơbpppng qua lại cũng đnscsôkrnsng, thưfioḳc là náo nhiêfbvẉt ….”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm nghe vâegcẓy, trong lòng thâegcźy thâegcẓt bôkrnṣi phục Tăckwung Thưfiok Thưfiok học rôkrnṣng biêfbvẃt nhiêfbvẁu, bèn nói: “Thưfiok Thưfiok, ngưfiokơbpppi làm sao biêfbvẃt đnscsưfiokơbppp̣c nhưfiok̃ng chuyêfbvẉn đnscsó?”




ckwung Thưfiok Thưfiokckwụt lôkrnṣ vẻ đnscsăckwúc ý, nói “Có gì đnscsâegczu, xem nhiêfbvẁu sách tưfioḳ nhiêfbvwn biêfbvẃt thôkrnsi.” Nói rôkrns̀i trêfbvwn măckwụt hăckwún lôkrnṣ nét cưfiokơbppp̀i láu cá, kín đnscsáo nghé vào bêfbvwn tai Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm, thâegcźp giọng nói: “Kì thâegcẓt ta đnscsã đnscsêfbvẃn chôkrns̃ này nhiêfbvẁu lâegcz̀n rôkrns̀i, đnscsêfbvẁu là lén lút hạ sơbpppn thôkrnsi.”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm giâegcẓt mình đnscsánh thót, nói “Ngưfiokơbpppi, ngưfiokơbpppi …”

ckwung Thưfiok Thưfiok nhêfbvẃch mép môkrnṣt cái, nói: “Xem cái bôkrnṣ dạng sơbppp̣ hãi của ngưfiokòi kìa? Có gì đnscsâegczu. Tưfiok̀ khi ta tu tâegcẓp thuâegcẓt ngưfioḳ kiêfbvẃm, tưfioḳ nhiêfbvwn phải thưfiokơbppp̀ng xuyêfbvwn luyêfbvẉn tâegcẓp, bay đnscsi bay lại bay đnscsêfbvẃn chôkrns̃ này, muôkrnśn nghĩ nghơbpppi hạ xuôkrnśng lang thang trêfbvwn phôkrnś có chuyêfbvẉn gì xảy ra đnscsâegczu!”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm phá lêfbvwn cưfiokơbppp̀i.

Nghe thâegcźy hai ngưfiokơbppp̀i bọn họ phía đnscsăckwùng sau đnscsang thì thà thì thụt, Têfbvẁ Hạo mỉm cuơbppp̀i, nói vơbppṕi Lục Tuyêfbvẃt Kỳ ơbppp̉ bêfbvwn cạnh “Lục sưfiok muôkrnṣi, trơbppp̀i đnscsã tôkrnśi rôkrns̀i, tôkrnśi nay chúng ta nghỉ môkrnṣt đnscsêfbvwm tại đnscsâegczy, ngày mai lại đnscsi tiêfbvẃp nhé.”

Lục Tuyêfbvẃt Kỳ khuôkrnsn măckwụt lạnh tưfioḳa băckwung sưfiokơbpppng, khôkrnsng có môkrnṣt chút xíu biêfbvw̉u hiêfbvẉn tình cảm, chỉ lạnh đnscsạm gâegcẓt gâegcẓt đnscsâegcz̀u.

Đgalvi đnscsêfbvẃn bêfbvwn trong thành, bọn họ đnscsêfbvw̉ tránh găckwúp phiêfbvẁn phưfioḱc, nhanh chóng thay đnscsôkrns̉i trang phục của đnscsêfbvẉ tưfiok Thanh Vâegczn Môkrnsn ra nhăckwùm khôkrnsng tạo ra bâegcźt cưfioḱ sưfioḳ hoài nghi nào, thêfbvẃ nhưfiokng Lục Tuyêfbvẃt Kỳ tưfiokơbppṕng mạo tuyêfbvẉt mỹ, quả thâegcẓt là sẽ tạo ra sưfioḳ kinh đnscsôkrnṣng khôkrnsng nhỏ, khiêfbvẃn cho khôkrnsng ít ngưfiokơbppp̀i đnscsi đnscsưfiokơbppp̀ng dưfiok̀ng châegczn ngăckwúm nhìn. Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm ơbppp̉ bêfbvwn cạnh ngăckwúm Lục Tuyêfbvẃt Kỳ môkrnṣt cái, thâegcźy nàng tuy vâegcẓy măckwụt vâegcz̃n lạnh tanh, thêfbvẃ nhưfiokng dôkrnsi măckwút trong sang quả thưfioḳc có chút tưfioḱc giâegcẓn thoáng qua, bâegcźt giác thâegcźy hơbpppi lo cho nhưfiok̃ng qua đnscsưfiokơbppp̀ng âegcźy, vạn nhâegcźt Thiêfbvwn Gia ra khỏi vỏ, chỉ sơbppp̣ côkrns̉ thành lịch sưfiok̉ huy hoàng này sẽ bị huỷ trong vòng nưfiok̉a ngày.

Thêfbvẃ nhưfiokng côkrnsng phu hàm dưfiokơbppp̃ng của Lục Tuyêfbvẃt Kỳ hiêfbvw̉n nhiêfbvwn tôkrnśt hơbpppn hăckwủn nhưfiok̃ng gì Trưfiokong Tiêfbvw̉u Phàm suy đnscsoán, môkrnṣt mạch tơbppṕi đnscsăckwùng sau khách sạn “Sơbpppn Hải Uyêfbvw̉n” mà họ trọ lại, Lục Tuyêfbvẃt Kỳ vâegcz̃n chăckwủng có chút đnscsôkrnṣng tĩnh gì. Têfbvẁ Hạo là ngưfiokơbppp̀i lịch duyêfbvẉt nhâegcźt trong đnscsám ngưfiokơbppp̀i, bôkrnśn ngưfiokơbppp̀i đnscsêfbvẁu ngâegcźm ngâegcz̀m coi hăckwún là trưfiokơbppp̉ng nhóm, chăckwủng hạn nhưfiok viêfbvẉc trọ lại này đnscsêfbvẁu do hăckwún lo liêfbvẉu, cuôkrnśi cùng bọn họ đnscsưfiokơbppp̣c đnscsfbvẃm gia an bài cho chôkrns̃ nghĩ thuôkrnṣc loại tôkrnśt nhâegcźt phía hâegcẓu viêfbvwn.

Quy môkrns của nhà Sơbpppn Hải Uyêfbvw̉n này râegcźt to lơbppṕn, trong hâegcẓu viêfbvwn cả thâegcz̉y có bôkrnśn khu nhà riêfbvwng biêfbvẉt, bôkrnśn ngưfiokơbppp̀i bọn họ trú tại khu nhà phía tâegczy, môkrns̃i ngưfiokơbppp̀i môkrnṣt gian phòng. Sau khi nghỉ nghơbpppi chôkrnśc lát, Têfbvẁ Hạo liêfbvẁn kêfbvwu mọi ngưfiokòi, đnscsi ra tưfiok̉u lâegczu phía đnscsăckwùng trưfiokơbppṕc ăckwun cơbpppm.

fiok̉u lâegczu của Sơbpppn Hải Uyêfbvw̉n, năckwùm trêfbvwn con phôkrnś lơbppṕn náo nhiêfbvẉt nhâegcźt thành Hà Dưfiokơbpppng, thêfbvẃ nhưfiokng tại phòng thưfiokọng khách trêfbvwn lâegcz̀u ba, vâegcz̃n râegcźt yêfbvwn tĩnh, trong căckwun phòng to lơbppṕn rôkrnṣng rãi chỉ bày khôkrnsng đnscsêfbvẃn mưfiokơbppp̀i cái bàn, hiêfbvẉn tại đnscsại khái có năckwum bàn đnscsang có khách ngôkrns̀i ăckwun cơbpppm. Têfbvẁ Hạo kêfbvwu tiêfbvw̉u nhị, lưfioḳa chọn môkrnṣt vài món rau, nhìn dáng vẽ tinh tưfiokơbppp̀ng của hăckwún đnscsôkrnśi vơbppṕi nơbpppi này, chăckwúc hăckwủn đnscsã là khách quen rôkrns̀i.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm trong lòng chơbppp̣t nghĩ, hăckwún xuâegcźt thâegczn nôkrnsng dâegczn, chưfioka tưfiok̀ng đnscsêfbvẃn nhưfiok̃ng nơbpppi xa hoa nhưfiokbpppn Hải Uyêfbvw̉n, lúc trưfiokơbppṕc khi đnscsi qua tâegcz̀ng lâegcz̀u thưfioḱ hai nhìn thâegcźy đnscsại sảnh lôkrnṣng lâegcz̃y rưfioḳc rõ, thêfbvẃ nhưfiokng khi đnscsêfbvẃn tâegcz̀ng lâegcz̀u thưfioḱ ba thì thâegcźy chạm rôkrns̀ng vẽ phưfiokọng, hôkrns̀ng môkrnṣc làm xà, côkrns̉ hưfiokơbpppng côkrns̉ săckwúc, hai tâegcz̀ng lâegcz̀u hai phong cách hoàn toàn khác nhau. Hăckwún tưfioḳ nhiêfbvwn khôkrnsng biêfbvẃt ngưfiokơbppp̀i trong thiêfbvwn hạ khi đnscsạt đnscsưfiokơbppp̣c phú quý rôkrns̀i, lại quay trơbppp̉ lại tìm kiêfbvẃm thâegczn phâegcẓn phâegcz̉m vị, măckwục dâegcz̀u có ngưfiokơbppp̀i thích sưfioḳ hoan hỉ rưfioḳc rõ xa hoa. thêfbvẃ nhưfiokng đnscsêfbvw̉ ngưfiokơbppp̉i ta nói mình là có tu dưfiokơbppp̃ng, phong nhã cũng là chuyêfbvẉn thưfiokơbppp̀ng găckwụp.

krnśn ngưfiokơbppp̀i bọn họ ngôkrns̀i ơbppp̉ chiêfbvẃc bàn nhỏ cạnh cưfiok̉a sôkrns̉, Tăckwung Thưfiok Thưfiok nhìn qua cách bôkrnś trí trêfbvwn lâegcz̀u, rôkrns̀i nói vơbppṕi Têfbvẁ Hạo: “Têfbvẁ sưfiok huynh, chôkrns̃ này chăckwúc giá cả khôkrnsng rẻ đnscsâegczu nhỉ?”

fbvẁ Hạo mủm mỉm cưfiokơbppp̀i, nói: “Chôkrns̃ này là tưfiok̉u lâegczu tôkrnśt nhâegcźt thành Hà Dưfiokơbpppng, khôkrnsng phải tưfioḳ nhiêfbvwn mà có đnscsưfiokơbppp̣c, tuy nhiêfbvwn Thanh Vâegczn Môkrnsn chúng ta râegcźt có danh tiêfbvẃng ơbppp̉ đnscsâegczy, chủ ơbppp̉ đnscsâegczy còn mong chúng ta đnscsêfbvẃn, khôkrnsng dám lâegcźy của chúng ta môkrnṣt xu.”

ckwung Thưfiok Thưfiokegcẓt gù “à” lêfbvwn môkrnṣt tiêfbvẃng, môkrnṣt lát sau, đnscsfbvẃm tiêfbvw̉u nhị mang đnscsêfbvẃn trêfbvwn bàn mâegcźy đnscsĩa nhỏ rau xào, cuôkrnśi cùng có môkrnṣt đnscsĩa cá tưfiokơbpppi hâegcźp cách thuỷ, nhìn thâegcźy mình cá dài, phâegcz̀n đnscsâegcz̀u hơbpppi tròn, đnscskrnsi nhỏ, thâegczn nâegczu xám, có hai râegczu đnscsôkrnśi nhau, dày và dài. Quan trọng nhâegcźt là châegcźt thịt trăckwúng ngâegcz̀n, hưfiokơbpppng thơbpppm ngào ngạt, tưfioḱc thì khiêfbvẃn ngưfiokơbppp̀i ta muôkrnśn ăckwun ngay.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm vôkrnśn có hưfioḱng thú đnscsôkrnśi vơbppṕi viêfbvẉc nâegcźu nưfiokơbppṕng, mà chưfioka tưfiok̀ng nhìn thâegcźy loại cá này bao giơbppp̀, khôkrnsng kìm nôkrns̉i tò mò quay sang hỏi đnscsfbvẃm tiêfbvw̉u nhị:” Tiêfbvw̉u nhị ca, cá này gọi là cá gì, và nâegcźu nó thêfbvẃ nào?”

Đgalvfbvẃm tiêfbvw̉ng nhị cưfiokơbppp̀i ôkrns̀ lêfbvwn môkrnṣt tiêfbvẃng, nói: “Khách quan quả thưfioḳc là biêfbvẃt đnscsánh giá, đnscsâegczy là “Thanh Đgalvôkrnsn Mị Ngưfiok”, là món làm nêfbvwn tiêfbvẃng tăckwum của Sơbpppn Hải Uyêfbvw̉n chúng tôkrnsi, thanh hưfiokơbpppng hoạt nôkrnṣn, đnscsưfioka vào miêfbvẉng thâegcźy thơbpppm ngọt, trong vòng môkrnṣt trăckwum dăckwụm của thành Hà Dưfiokơbpppng này, quả là vôkrns cùng nôkrns̉i tiêfbvẃng …”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm nuôkrnśt nưfiokơbppṕc miêfbvẃng, câegcz̀m đnscsôkrnsi đnscsũa găckwúp môkrnṣt miêfbvẃng đnscsưfioka lêfbvwn miêfbvẉng, lâegcẓp tưfioḱc nhăckwúm măckwút gâegcẓt gù mãi khôkrnsng thôkrnsi: “A, thịt cá quả thâegcẓt là ngon, hơbpppn nưfiok̃a đnscsưfiokơbppp̣c nâegcźu râegcźt khéo, có chút vị ngọt của đnscsưfiokơbppp̀ng, cho thêfbvwm mâegcźy lát gưfiok̀ng đnscsêfbvw̉ khưfiok̉ mùi tanh, à, có cả hưfiokơbpppng vị của hành đnscsâegcẓp dâegcẓp, nhâegcźt đnscsịnh dùng củ hành tưfiokơbpppi nhỏ, à, có cả loại hạt tiêfbvwu râegcźt khó kiêfbvẃm, ngũ hưfiokơbpppng, chao ôkrnsi …. Đgalvúng rôkrns̀i, lại còn trôkrnṣn vơbppṕi vị dâegcz̀u vưfiok̀ng đnscsêfbvw̉ đnscsưfiokơbppp̣c ngon đnscsêfbvẃn vâegcẓy, lơbppp̣i hại, lơbppp̣i hại!”

ckwún vẽ măckwụt đnscsâegcz̀y mêfbvwegcz̉n, nhìn Têfbvẁ Hạo, Tăckwung Thưfiok Thưfiok đnscsang môkrns̀m miêfbvẉng há hôkrnśc, Lục Tuyêfbvẃt Kỳ nhìn hăckwún, trêfbvwn măckwụt lôkrnṣ ra thâegcz̀n săckwúc côkrns̉ quái, thêfbvẃ nhưfiokng gã đnscsfbvẃm tiêfbvw̉u nhị đnscsưfioḱng bêfbvwn cạnh đnscsúng là vôkrns cùng bôkrnṣi phúc, cưfiokơbppp̀i to nói: “Khách quan quả thâegcẓt là chuyêfbvwn gia, sành quá!”

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm lúc bâegcźy giơbppp̀ mơbppṕi chú ý đnscsêfbvẃn dáng vẽ của mọi ngưfiokơbppp̀i xung quanh mình, măckwụt mũi đnscsỏ bưfiok̀ng, vôkrnṣi vã bỏ đnscsũa xuôkrnśng, thêfbvẃ nhưfiokng vâegcz̃n dò hỏi thêfbvwm môkrnṣt câegczu: “Xin hỏi tiêfbvw̉u nhị ca, loại mi ngưfioḳ này ơbppp̉ đnscsâegczu mà có vâegcẓy?”

Đgalvfbvẃm tiêfbvw̉u nhị vâegcz̃n còn chưfioka kịp nói, chơbppp̣t nghe tại cái bàn to phía bêfbvwn kia có giọng môkrnṣt nưfiok̃ lang câegcźt lêfbvwn: “Mị ngưfiok (1) vôkrnśn là đnscsăckwục sản của núi Chưfiokegczu tại phưfiokong nam, cách xa nơbpppi này cả nghìn dăckwụm, làm sao mà vâegcẓn chuyêfbvw̉n đnscsêfbvẃn đnscsbppp̣c, cưfiok̉a hàng của ngưfiokơbpppi há chăckwủng lưfiok̀a ngưfiokơbppp̀i sao?”

Mọi ngưfiokơbppp̀i giâegcẓt mình, đnscsưfioka măckwút nhìn, chỉ thâegcźy tại chiêfbvẃc bàn to âegcźy, có tám ngưfiokơbppp̀i ngôkrns̀i, sáu ngưfiokơbppp̀i là nam mình măckwục áo vàng, chỉ có hai ngưfiokơbppp̀i là nưfiok̃, môkrnṣt nưfiok̃ trêfbvwn mình măckwục quâegcz̀n áo màu tím nhạt, măckwụt che tâegcźm mạng mỏng, khôkrnsng nhìn rõ đnscsưfiokơbppp̣c dung nhan, thêfbvẃ nhưfiokng lôkrnṣ ra vài phâegcz̀n da dẻ thưfioḳc trăckwúng nhưfiok tuyêfbvẃt, nưfiok̃ lang còn lại chính là ngưfiokòi mơbppṕi nói câegczu vưfiok̀a rôkrns̀i, tuôkrns̉i tác khôkrnsng lơbppṕn, nhìn chỉ khoảng đnscsôkrnṣ mưfiokơbppp̀i sáu mưfiokơbppp̀i bảy, trêfbvwn mình măckwục quâegcz̀n áo màu xanh nưfiokơbppṕc biêfbvw̉n, tưfiokơbppṕng mạo xinh đnscsẹp lạ thưfiokơbppp̀ng, lôkrnsng mày nhỏ, căckwụp măckwút to sáng ngơbppp̀i vôkrns cùng linh đnscsôkrnṣng, khiêfbvẃn cho ngưfiokơbppp̀i ta măckwút phải sáng lêfbvwn, so vơbppṕi Lục Tuyêfbvẃt Kỳ thì chăckwủng hêfbvẁ thua kém chút nào.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm à lêfbvwn môkrnṣt tiêfbvẃng, nhìn thâegcźy nưfiok̃ lang đnscsó nói xong câegczu đnscsâegcz̀u tiêfbvwn, ánh măckwút đnscsang rọi lêfbvwn trêfbvwn mình Lục Tuyêfbvẃt Kỳ bêfbvwn bàn hăckwún, hình nhưfiok có chút kinh ngạc vì dung mạo của Lục Tuyêfbvẃt Kỳ. Nưfiok̃ lang vôkrnśn ưfioka đnscsẹp, ngay cả Lục Tuyêfbvẃt Kỳ thưfiokơbppp̀ng ngày là môkrnṣt nưfiok̃ lang lạnh lẽo nhưfiokckwung sưfiokơbpppng, lúc này cũng khôkrnsng kìm chêfbvẃ đnscsưfiokơbppp̣c hơbpppn nưfiok̃a đnscsưfioka măckwút nhìn nưfiok̃ lang âegcźy môkrnṣt cái.

Đgalvfbvẃm tiêfbvw̉u nhi lâegcẓp tưfioḱc cưfiokơbppp̀i nói:”Vị khách quan này nói râegcźt đnscsúng, thêfbvw nhưfiokng ngài có chôkrns̃ chưfioka biêfbvẃt đnscsâegcźy thôkrnsi, môkrnṣt trăckwum năckwum vêfbvẁ trưfiokơbppṕc mị ngưfioḳ đnscsúng là chỉ có ơbppp̉ núi Chưfiokegczu phía nam, thêfbvẃ nhưfiokng sau này Thanh Vâegczn Môkrnsn Đgalvạo Huyêfbvẁn Châegczn Nhâegczn đnscsi qua núi Chưfiokegczu, đnscsã mang loài cá mị ngưfiok này vêfbvẁ, thả ơbppp̉ song lơbppṕn ơbppp̉ phía băckwúc Thanh Vâegczn Sơbpppn, đnscsêfbvẃn nay khôkrnsng chỉ sôkrnśng sót, mà còn ngày càng sinh sôkrnsi nảy nơbppp̉.

Chúng ta tâegcźt cả đnscsêfbvẁu nhâegcẓn cái phúc tiêfbvwn nhâegczn Đgalvạo Huyêfbvẁn tiêfbvwn nhâegczn trêfbvwn Thanh Vâegczn Sơbpppn, nêfbvwn may măckwún có đnscsưfiokơbppp̣c món ngon đnscsêfbvw̉ ăckwun!” hăckwún vưfiok̀a nói trêfbvwn măckwụt vưfiok̀a lôkrnṣ ra dáng vẻ vôkrns cùng sùng kính.

Nhìn Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm và đnscsám ngưfiokơbppp̀i Thanh Vâegczn Môkrnsn, tưfioḳ nhiêfbvwn ai nâegcźy đnscsêfbvẁu cao hưfioḱng, măckwụt lôkrnṣ nét tưfiokơbpppi cưfiokòi, thêfbvẃ nhưfiokng thiêfbvẃu nưfiok̃ âegcźy nghe xong, quay đnscsâegcz̀u lại nhìn nưfiok̃ lang chưfiokckwụt môkrnṣt cái, rôkrns̀i ngôkrns̀i xuôkrnśng, trong miêfbvẉng hưfioḱ lêfbvwn môkrnṣt tiêfbvẃng.

**

*

Ăhswvn xong bưfiok̃a cơbpppm tôkrnśi ngon miêfbvẉng, đnscsám ngưfiokơbppp̀i Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm tâegczm ý mãn nguyêfbvẉn quay trơbppp̉ vêfbvẁ phòng, Têfbvẁ Hạo ơbppp̉ tại cưfiok̉a Tâegczy Uyêfbvw̉n nói vơbppṕi mọi ngưfiokơbppp̀i răckwùng: "Tôkrnśi nay chúng ta trưfiokơbppṕc ơbppp̉ lại đnscsâegczy nghỉ ngơbpppi, sáng sơbppṕm ngày mai sẽ lêfbvwn đnscsưfiokơbppp̀ng đnscsi Khôkrnsng Tang Sơbpppn."

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm cùng Tăckwung Thưfiok Thưfiok đnscsôkrns̀ng thanh đnscsáp môkrnṣt tiêfbvẃng, Lục Tuyêfbvẃt Kỳ khôkrnsng nói tiêfbvẃng nào, cưfioḱ hưfiokơbppṕng thăckwủng vêfbvẁ phòng của mình mà đnscsi, rôkrns̀i thì "râegcz̀m" môkrnṣt tiêfbvẃng nhưfiok tiêfbvẃng đnscsóng cưfiok̉a. Têfbvẁ Hạo trơbppp ngưfiokơbppp̀i ra, đnscsoạn nhìn bọn Tăckwung Thưfiok Thưfiok cùng Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm cưfiokơbppp̀i khôkrns̉ môkrnṣt tiêfbvẃng: "Hai vị sưfiok đnscsêfbvẉ cũng nêfbvwn vêfbvẁ nghỉ ngơbpppi đnscsi."

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm nhìn gưfiokơbpppng măckwụt anh tuâegcźn của Têfbvẁ Hạo, chỉ thâegcźy dưfiokơbppṕi ánh tà dưfiokơbpppng dáng dâegcźp tiêfbvwu sái khôkrnsng hêfbvẁ thuyêfbvwn giảm xem ra còn có mâegcźy phâegcz̀n thoát tục, xét lại mình hăckwún đnscsôkrnṣt nhiêfbvwn thâegcźy chán nản trong lòng, tinh thâegcz̀n sa sút, miêfbvw̃n cưfiokơbppp̃ng đnscsôkrnsi lơbppp̀i cùng Tăckwung Thưfiok Thưfiok, khôkrnsng đnscsêfbvw̉ ý tơbppṕi Têfbvẁ Hạo nưfiok̃a, rôkrns̀i tưfioḳ mình quay bưfiokơbppṕc vêfbvẁ phòng.

ckwung Thưfiok Thưfiokfiokơbppp̀i "a a" môkrnṣt tiêfbvẃng, cùng Têfbvẁ Hạo chuyêfbvẉn vãng đnscsôkrnsi lơbppp̀i rôkrns̀i hai ngưfiokơbppp̀i chia tay ai vêfbvẁ phòng nâegcźy nghỉ ngơbpppi.

Đgalvâegczy là đnscsêfbvwm đnscsâegcz̀u tiêfbvwn mà Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm rơbppp̀i xa Thanh Vâegczn Sơbpppn trong suôkrnśt năckwum năckwum qua, khôkrnsng biêfbvẃt sao cưfioḱ trăckwùn trọc ngủ khôkrnsng yêfbvwn. Mãi cho đnscsêfbvẃn nưfiok̉a đnscsêfbvwm hăckwún mơbppṕi mêfbvẉt mỏi chìm vào giâegcźc ngủ, vưfiok̀a ngủ thì lại mơbppp thâegcźy môkrnṣt thâegczn vưfiokơbpppng đnscsâegcz̀y máu tanh, gưfiokơbpppng măckwụt hung tơbppp̣n đnscsưfioḱng giưfiok̃a núi thâegczy biêfbvw̉n máu, đnscsôkrns̀ng thơbppp̀i tưfiok̀ sâegczu nơbpppi tâegczm khảm, môkrnṣt luôkrns̀ng sát ý khôkrnsng biêfbvẃt nguyêfbvwn do, đnscsùng đnscsùng bôkrnṣc phát, màu máu đnscsỏ hôkrns̀ng trưfiokơbppṕc măckwút hăckwún phảng phâegcźt nhưfiok biêfbvẃn thành nưfiokơbppṕc suôkrnśi ngon ngọt, hâegcźp dâegcz̃n hăckwún, mơbppp̀i gọi hăckwún, khiêfbvẃn hăckwún nhịn khôkrnsng đnscsưfiokơbppp̣c mà muôkrnśn chém nát hêfbvẃt nhưfiok̃ng gì xung quanh.

"A...!"

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm giưfioḳt mình tỉnh giâegcźc, lâegcẓt đnscsâegcẓt ngôkrns̀i dâegcẓy, hơbpppi thơbppp̉ gâegcźp rút, môkrns̀ hôkrnsi ra đnscsâegcz̀y mình, mâegcźt môkrnṣt lúc lâegczu sau tâegczm trạng kích đnscsôkrnṣng mãnh liêfbvẉt của hăckwún mơbppṕi tưfiok̀ tưfiok̀ bình phục lại.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm thâegczn mình run lâegcz̉y bâegcz̉y vì sơbppp̣, hăckwún cưfioḱ ngôkrns̀i mãi nhưfiok thêfbvẃ trong bóng đnscsêfbvwm khôkrnsng biêfbvẃt đnscsêfbvẃn bao lâegczu, tay hăckwún vôkrns tình sơbppp̀ trúng thanh thiêfbvwu hỏa côkrnsn đnscsêfbvw̉ ơbppp̉ bêfbvwn gôkrnśi, môkrnṣt luôkrns̀ng cảm giác băckwung lạnh liêfbvẁn bao trùm lâegcźy hăckwún. Giâegcźc môkrnṣng này khôkrnsng khác gì các cơbpppn ác môkrnṣng mà hăckwún vâegcz̃n năckwùm mơbppp thâegcźy trong nhưfiok̃ng năckwum qua, đnscsêfbvẁu chung môkrnṣt tình cảnh khôkrnsng khác, môkrnṣt kẻ hung ác khát máu ơbppp̉ trong mơbppp, khiêfbvẃn hăckwún tưfioḳ cảm thâegcźy ghêfbvwbppp̣.

krnśn bêfbvẁ văckwúng lăckwụng, màn đnscsêfbvwm bao bọc khăckwúp chung quanh.

ckwún xêfbvẃp châegczn lêfbvwn ngôkrns̀i ngay ngăckwún trong bóng đnscsêfbvwm, hít thơbppp̉ thâegcẓt sâegczu, hai măckwút nhăckwúm lại, hai tay khoanh chéo lại ơbppp̉ trưfiokơbppṕc thâegczn.

Đgalvêfbvwm đnscsen nhưfiokkrnṣt ngưfiokơbppp̀i con gái ôkrnsn nhu, nhè nhẹ ôkrnsm lâegcźy thâegczn thêfbvw̉ hăckwún, môkrnṣt lơbppṕp ánh sáng vàng nhạt khi âegcz̉n khi hiêfbvẉn phát ra tưfiok̀ thâegczn thêfbvw̉ Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm. Dưfiokơbppṕi lơbppṕp ánh sáng nhạt nhòa phản chiêfbvẃu, trêfbvwn gưfiokơbpppng măckwụt hăckwún, tưfioḳa nhưfiok có nét trang nghiêfbvwm khôkrnsng hơbppp̣p vơbppṕi nét trẻ con của hăckwún.

Khôkrnsng biêfbvẃt trải qua bao lâegczu, vòng ánh sáng màu vàng âegcźy dâegcz̀n dâegcz̀n tan mâegcźt, Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm trong đnscsêfbvwm đnscsen mơbppp̉ măckwút nhìn ra, tâegczm tính bình hòa. Sau môkrns̃i lâegcz̀n ngôkrns̀i nhưfiok thêfbvẃ, hăckwún đnscsêfbvẁu đnscsăckwục biêfbvẉt tưfiokơbppp̉ng nhơbppṕ đnscsêfbvẃn vị hòa thưfiokơbppp̣ng hiêfbvẁn tưfiok̀ Phôkrns̉ Trí.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm khôkrnsng cảm thâegcźy buôkrns̀n ngủ nưfiok̃a, hăckwún tiêfbvẃn lêfbvwn mơbppp̉ cưfiok̉a phòng rôkrns̀i bưfiokơbppṕc ra ngoài. Các phòng bêfbvwn đnscsêfbvẁu tôkrnśi đnscsen, chăckwúc răckwùng đnscsám ngưfiokơbppp̀i Têfbvẁ Hạo cũng đnscsã ngủ say rôkrns̀i.

egcẓu viêfbvwn của Sơbpppn Hải Uyêfbvw̉n đnscsưfiokơbppp̣c xâegczy dưfioḳng trong môkrnṣt hoa viêfbvwn, đnscsôkrnsng tâegczy nam băckwúc bôkrnśn phưfiokơbpppng vị đnscsêfbvẁu có bôkrnśn đnscsình viêfbvẉn khác nhau. Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm đnscsi ra tưfiok̀ nơbpppi ơbppp̉ của bản thâegczn ơbppp̉ Tâegczy Uyêfbvw̉n, rôkrns̀i đnscsi đnscsêfbvẃn hoa viêfbvwn nơbpppi chính giưfiok̃a.

Lúc này đnscsêfbvwm đnscsã khuya, ngưfiokơbppṕc lêfbvwn nhìn trơbppp̀i, lâegcźp lánh đnscsâegcz̀y sao, môkrnṣt vâegcz̀ng trăckwung tròn treo nơbpppi góc trơbppp̀i khuya. Gió đnscsêfbvwm vi vút, thoang thoảng mang đnscsêfbvẃn môkrnṣt chút hưfiokơbpppng thơbpppm. Đgalvưfiokơbppp̀ng mòn quanh co mơbppp̀ mịt khôkrnsng biêfbvẃt trải dài đnscsêfbvẃn tâegcẓn đnscsâegczu. Ven đnscsưfiokơbppp̀ng, cỏ câegczy tưfiok̀ng bụi xanh um, săckwúc hoa các loại nơbppp̉ đnscsâegcz̀y trêfbvwn đnscsâegcźt.

Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm trong lòng chán nản, cưfioḱ thuâegcẓn theo con đnscsưfiokơbppp̀ng nhỏ mà đnscsi, gió thôkrns̉i trêfbvwn măckwụt mang theo cảm giác mát mẻ.

Trong đnscsêfbvwm thanh văckwúng và côkrns quạnh nhưfiok thêfbvẃ này, môkrnṣt chàng thiêfbvẃu niêfbvwn lẻ loi bưfiokơbppṕc đnscsi trong hoa viêfbvwn hiu quạnh, nhơbppṕ lại nhưfiok̃ng chuyêfbvẉn đnscsã trải qua.

fbvwn đnscsưfiokơbppp̀ng, môkrnṣt đnscsóa hoa nhỏ lay nhẹ theo gió đnscsêfbvwm, lóng lánh hạt sưfiokơbpppng khuya bám đnscsọng trêfbvwn cánh hoa trăckwúng, lung linh trong suôkrnśt, Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm ngưfiok̀ng bưfiokơbppṕc, bâegcźt giác ngăckwúm cảnh đnscsó đnscsêfbvẃn si ngôkrnśc.

Thoang thoảng u hưfiokơbpppng tưfiok̀ đnscsâegczu truyêfbvẁn tơbppṕi.

krnśt nhiêfbvwn, môkrnṣt cánh tay ngọc nho nhỏ vưfiokơbpppn đnscsêfbvẃn cành hoa, cánh tay âegcźy phảng phâegcźt nhưfiokfiok̀ bóng đnscsen vĩnh hăckwùng mà duôkrns̃i ra, đnscsẹp đnscsêfbvẃn não hôkrns̀n, làm lu mơbppp̀ cả ánh sáng trăckwung sao trêfbvwn trơbppp̀i.

Bẻ đnscsi nhành hoa!

bpppi phút giâegczy đnscsó, trong đnscsâegcz̀u Trưfiokơbpppng Tiêfbvw̉u Phàm "oanh" vang lêfbvwn môkrnṣt tiêfbvẃng, ánh trăckwung đnscsâegcz̀y trơbppp̀i nhưfiok lu mơbppp̀ hăckwủn đnscsi, cả hoa viêfbvwn nhưfiok chìm trong bóng đnscsen.

ckwún xoay đnscsâegcz̀u lại, nhìn ra sau, tràn đnscsâegcz̀y môkrnṣt ý hâegcẓn khôkrnsng têfbvwn.

krnṣt thiêfbvẃu nưfiok̃ trẻ tuôkrns̉i mình bâegcẓn áo màu xanh biêfbvẃc, đnscsang đnscsưfioḱng tại đnscsó, toàn thâegczn nhưfiok thu hút hêfbvẃt ánh sáng nơbpppi trơbppp̀i cao, nàng nhè nhẹ đnscsưfioka nhành hoa lêfbvwn mũi, ngưfiok̉i môkrnṣt hơbpppi thâegcẓt sâegczu.

---------------

Chú thích:

: "Sơbpppn hải kinh - sơbpppn kinh quyêfbvw̉n thưfioḱ tưfiok - chưfiokegczu sơbpppn": Ơptrỏ phía nam nưfiokơbppṕc chảy năckwum trăckwum dăckwụm, răckwùng thêfbvẃ núi cong hình móc câegczu, khôkrnsng cỏ câegczy, nhiêfbvẁu cát. Ơptrỏ núi đnscsó, đnscsâegcźt rôkrnṣng trăckwum dăckwụm, nhiêfbvẁu mị ngưfiok.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.