Tru Tiên

Chương 29 : Kỳ Thuật

    trước sau   
   

Đasgcêdifbm đpecsã vêdifb̀ khuya.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm trăvxijn trơbgxg̉ khôwameng tài nào ngủ đpecsưvgbdơbgxg̣c, con khỉ Tiêdifb̉u Hôwamei ơbgxg̉ bêdifbn trơbgxg̣n to đpecsôwamei măvxij́t, chơbgxǵp chơbgxǵp nhìn hăvxij́n, vêdifb̀ phâhpeèn các sưvgbḍ huynh của hăvxij́n tâhpeét cả đpecsâhpeèu đpecsã ngáy vang, ngay cả Đasgcại Hoàng, lúc này cũng đpecsã năvxij̀m sâhpeép trêdifbn măvxij̣t đpecsâhpeét ngủ say.

Ánh trăvxijng loang loáng nhưvgbdvgbdơbgxǵc, rọi vào tưvgbd̀ phía của sôwamẻ, lung linh trêdifbn măvxij̣t đpecsâhpeét, nhưvgbdvgbdơbgxgng nhưvgbd tuyêdifb́t.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm khe khẽ bò dâhpeẹy, Tiêdifb̉u Hôwamei lâhpeẹp tưvgbd́c chui tọt vào trong lòng hăvxij́n, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phảm ôwamem lâhpeéy nó, xoa xoa đpecsâhpeèu nó, bưvgbdơbgxǵc ra bêdifbn ngoài.

Hành lang trôwaméng trơbgxgn, khôwameng môwamẹt tiêdifb́ng ngưvgbdơbgxg̀i.




vxij́n kín đpecsáo cưvgbdơbgxg̀i khôwamẻ, tưvgbd̀ sau khi đpecsêdifb́n Thôwameng Thiêdifbn Phong, hăvxij́n gâhpeèn nhưvgbd khôwameng có môwamẹt đpecsêdifbm nào đpecsưvgbdơbgxg̣c ngủ yêdifbn ôwamẻn, nghĩ đpecsêdifb́n ngày mai phải tỷ thí vơbgxǵi Lục Tuyêdifb́t Kì, trong lòng hăvxij́n đpecsôwamẹt nhiêdifbn thâhpeéy căvxijng thăvxij̉ng khôwameng sao diêdifb̃n tả đpecsưvgbdơbgxg̣c.

Thêdifb́ rôwamèi vào lúc này, con khỉ Tiêdifb̉u Hôwamei trong lòng hăvxij́n bôwamẽng nhiêdifbn ngọ nguâhpeẹy môwamẹt cách bâhpeét an, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm nhìn nó, chỉ thâhpeéy dưvgbdơbgxǵi ánh trăvxijng, đpecsôwamei măvxij́t lanh lơbgxg̣i của Tiêdifb̉u Hôwamei đpecsang nhìn thăvxij̉ng ra khoảng tôwaméi ngay phía trưvgbdơbgxǵc măvxij̣t.

Trong bóng tôwaméi, dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd có môwamẹt bóng ngưvgbdơbgxg̀i lưvgbdơbgxǵt qua

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm giâhpeẹt mình môwamẹt cái, lâhpeẹp tưvgbd́c bám theo

Bóng nguơbgxg̀i này chạy khôwameng quá nhanh, hơbgxgn nưvgbd̃a vưvgbd̀a chạy hai vai vưvgbd̀a rung lêdifbn khôwameng ngưvgbd̀ng, hình dáng giôwamèng nhưvgbd là đpecsang khóc nưvgbd́c nơbgxg̉. Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm nhìn tưvgbd̀ phía xa, nhâhpeẹn ra đpecsó là Đasgcdifb̀n Linh Nhi, trong lòng lâhpeéy làm kỳ quái, đpecsôwamèng thơbgxg̀i nhìn dáng vẻ đpecsang nưvgbd́c nơbgxg̉ của sưvgbd tỷ, trong tim lại có môwamẹt thoáng buôwamèn khôwameng têdifbn.

Đasgcdifb̀n Linh Nhi chạy môwamẹt mạch đpecsêdifb́n Vâhpeen Hải, tơbgxǵi khu vưvgbḍc lôwamei đpecsài trung tâhpeem, nhìn bôwamén xung quanh khôwameng môwamẹt bóng ngưvgbdơbgxg̀i, dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd khôwameng chịu đpecsưvgbḍng đpecsưvgbdơbgxg̣c hơbgxgn nưvgbd̃a, ngôwamèi bêdifḅt xuôwaméng đpecsâhpeét oà khóc.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm chưvgbda tưvgbd̀ng nhìn thâhpeéy sưvgbd tỷ đpecsau buôwamèn nhưvgbdhpeẹy bao giơbgxg̀, trong đpecsâhpeèu hôwamét hoảng, tưvgbd̀ tưvgbd̀ bưvgbdơbgxǵc đpecsêdifb́n bêdifbn cạnh nàng ta, khe khẽ gọi: “Sưvgbd tỷ, tỷ …”

Đasgcdifb̀n Linh Nhi sơbgxg̣ hãi giâhpeẹt băvxij́n cả mình, nhảy xoay mình lại, nhìn thâhpeéy đpecsó là Trưvgbdong Tiêdifb̉u Phàm liêdifb̀n bình tâhpeem trơbgxg̉ lại, tưvgbd́c thì trong tim lại thâhpeéy đpecsau xót, khôwameng kìm chêdifb́ đpecsưvgbdơbgxg̣c nưvgbd̃a lao vào trong lòng Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm, gục măvxij̣t vào vai hăvxij́n khóc oà lêdifbn.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm mình mâhpeẻy tưvgbd́c thì cưvgbd́ng đpecsơbgxg, toàn thâhpeen tưvgbḍa nhưvgbd hoá đpecsá, khôwameng thêdifb̉ nào cưvgbd̉ đpecsôwamẹng lại đpecsưvgbdơbgxg̣c.

Tiêdifb́ng nưvgbd́c nơbgxg̉ của nàng vang vang bêdifbn tai, trêdifbn vai cảm thâhpeéy hơbgxgi âhpeém phảng phâhpeét lan toả tưvgbd̀ cơbgxg thêdifb̉ của nàng, dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd cảnh tưvgbdơbgxg̣ng hăvxij́n thưvgbdơbgxg̀ng thưvgbdơbgxg̀ng nhìn thâhpeéy trong giâhpeéc mơbgxgwamem nay đpecsôwamẹt nhiêdifbn đpecsã trơbgxg̉ thành sưvgbḍ thâhpeẹt. Nhưvgbd có môwamẹt mùi hưvgbdơbgxgng tinh têdifb́, phảng phâhpeét lan tơbgxǵi.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm cưvgbd́ đpecsưvgbd́ng nhưvgbdhpeẹy, măvxij́t nhìn xa xa, măvxij̣c dâhpeèu trong tim hăvxij́n có vôwame vàn mong ưvgbdơbgxǵc đpecsưvgbdơbgxg̣c ôwamem chăvxij̣t lâhpeéy thiêdifb́u nưvgbd̃ này, nhưvgbdng cuôwaméi cùng thì hăvxij́n lại khôwameng dám.

.

Có lẽ, nêdifb́u ta ôwamem nàng thâhpeẹt, cuôwamẹc đpecsơbgxg̀i ta rôwamèi đpecsâhpeey sẽ khác đpecsi chăvxijng?




Lúc này Đasgcdifb̀n Linh nhi đpecsã rơbgxg̀i khỏi vai của hăvxij́n. Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm tâhpeem tưvgbd trôwaméng rôwamẽng, trong lúc đpecsang lơbgxgbgxg, cảm thâhpeéy bản thâhpeen đpecsã đpecsánh mâhpeét đpecsi môwamẹt đpecsdifb̀u gì đpecsó.

Trêdifbn vai hăvxij́n, đpecsã ưvgbdơbgxǵt đpecsâhpeẽm nưvgbdơbgxǵc măvxij́t.

Đasgcdifb̀n Linh Nhi lâhpeéy tay lau lau đpecsôwamei măvxij́t đpecsỏ hoe, nhìn thâhpeéy vai của Truơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm đpecsã uơbgxǵt đpecsâhpeẽm nưvgbdơbgxǵc măvxij́t của mình, thì măvxij̣t đpecsỏ bưvgbd̀ng lêdifbn, nói: “Xin lôwamẽi, Tiêdifb̉u Phàm”

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm lăvxij́c lăvxij́c đpecsâhpeèu đpecsáp: “Sưvgbd tỷ, tỷ có chuyêdifḅn gì vâhpeẹy”

Đasgcdifb̀n Linh Nhi vưvgbd̀a đpecsịnh nói, chơbgxg̣t nghe dưvgbdơbgxǵi châhpeen có hai tiêdifb́ng kêdifbu “chí chí”, cúi đpecsâhpeèu nhìn xuôwaméng, thì ra là Tiêdifb̉u Hôwamei. Nàng khẽ cúi ngưvgbdơbgxg̀i xuôwaméng, bêdifb́ Tiêdifb̉u Hôwamei vào lòng.

“Khôwameng có gì, Tiêdifb̉u Phàm, khôwameng có gì”. Côwame gái này đpecsưvgbd́ng dưvgbdơbgxǵi ánh trăvxijng trong đpecsêdifbm tôwaméi, xinh đpecsẹp thêdifbvgbdơbgxgng, mang đpecsêdifb́n cho Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm môwamẹt thoáng đpecsau buôwamèn, nói: “Cha và mẹ chưvgbda tưvgbd̀ng bao giơbgxg̀ măvxij́ng ta cả”

Nhìn thâhpeéy khuôwamen măvxij̣t xinh đpecsẹp trong đpecsau khôwamẻ âhpeéy, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm trong lòng thâhpeéy đpecsau xót têdifb tái, dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd là bản thâhpeen mình đpecsã gâhpeey ra cho nàng sưvgbḍ bi thuơbgxgng này vâhpeẹy. Hăvxij́n côwamé găvxij́ng ôwamẻn đpecsịnh tâhpeem tưvgbd, nhẹ nhàng hỏi “Sưvgbd tỷ, sao vâhpeẹy? Tại sao sưvgbd phụ và sưvgbdvgbdơbgxgng lại măvxij́ng tỷ”

Đasgcdifb̀n Linh Nhi ngâhpeẹp ngưvgbd̀ng môwamẹt lát, ngâhpeẻng đpecsâhpeèu lêdifbn nhìn Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm, tưvgbd̀ nhỏ đpecsêdifb́n lơbgxǵn, ngoài cha mẹ ra thì ngưvgbdơbgxg̀i tiêdifb̉u sưvgbd đpecsêdifḅ này luôwamen luôwamen là ngưvgbdơbgxg̀i thâhpeen thiêdifb́t nhâhpeét, lúc này trong lòng nàng, tưvgbḍa hôwamè có môwamẹt suy nghĩ lơbgxg̀ mơbgxg̀ khôwameng rõ ràng: Tưvgbd̀ khi nào Tiêdifb̉u Phàm sưvgbd đpecsêdifḅ băvxij́t đpecsâhpeèu dịu dàng đpecsôwaméi vơbgxǵi ta vâhpeẹy?

Tuy nhiêdifbn, ý niêdifḅm này thưvgbḍc chỉ là thoáng qua mà thôwamei, trong tim nàng lúc này đpecsâhpeèy ăvxij́p nôwamẽi buôwamèn, cuôwaméi cùng bâhpeẹt khóc nói vơbgxǵi Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm: “Là vì Têdifb̀ Hạo đpecsại ca!”

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm săvxij́c măvxij̣t trăvxij́ng bêdifḅch, bâhpeét giác năvxij́m tay lại, hăvxij́n năvxij́m râhpeét chăvxij̣t, đpecsêdifb́n nôwamẽi móng tay căvxij́m sâhpeeu vào trong lòng bàn tay.

“Đasgcêdifḅ khôwameng biêdifb́t sao” Đasgcdifb̀n Linh Nhi khơbgxg̉i đpecsâhpeèu câhpeeu chuyêdifḅn, hoàn toàn khôwameng có chút phòng bị nào đpecsôwaméi vơbgxǵi gã tiêdifb̉u sưvgbd đpecsêdifḅ, thêdifb́ nhưvgbdng quả thâhpeẹt trong tim Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm đpecsang đpecsdifbn cuôwamèng gào thét: “Ta biêdifb́t chưvgbd́, ta biêdifb́t chưvgbd́, ta đpecsã sơbgxǵm biêdifb́t rôwamèi”

Ánh trăvxijng lành lạnh, trải khăvxij́p nhâhpeen gian.

“Têdifb̀ hạo sưvgbd huynh và ta đpecsêdifb̀u thích nhau, ta nói vơbgxǵi họ chuyêdifḅn đpecsó, ta quả thâhpeẹt, quả thâhpeẹt râhpeét thích huynh âhpeéy.” Đasgcdifb̀n Linh Nhi dưvgbd̀ng lại môwamẹt chút, quả thâhpeẹt khôwameng hêdifb̀ nhâhpeẹn thâhpeéy, sau môwamẽi môwamẹt câhpeeu nói của nàng, săvxij́c măvxij̣t của Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm lại trăvxij́ng bêdifḅch hơbgxgn.




“… Thêdifb́ nhưvgbdng cha thưvgbḍc đpecsã lơbgxǵn tiêdifb́ng măvxij́ng mỏ ta, nói ta khôwameng biêdifb́t phải trái, mẹ thưvgbdơbgxg̀ng ngày luôwamen yêdifbu quí ta cũng thay đpecsôwamẻi săvxij́c măvxij̣t, đpecsưvgbd́ng vêdifb̀ phía cha ta. Tại sao nhưvgbdhpeẹy, Tiêdifb̉u Phàm?”

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm cúi thâhpeép đpecsâhpeèu, đpecsêdifb̉ cho Đasgcdifb̀n Linh Nhi khôwameng nhìn thâhpeéy măvxij̣t của mình, thâhpeép giọng nói: “Làm thêdifb́ nào mà sưvgbd phụ sưvgbdvgbdơbgxgng lại biêdifb́t chuyêdifḅn đpecsó?

Đasgcdifb̀n Linh Nhi trong lúc tâhpeem tình kích đpecsôwamẹng, chăvxij̉ng hêdifb̀ phát giác trong lơbgxg̀i nói của Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm có lôwamẹ vẻ khác thưvgbdơbgxg̀ng, khoé miêdifḅng nhành ra, chỉ chút nưvgbd̃a lại bâhpeẹt khóc “Ta vôwamén dĩ khôwameng nghĩ đpecsêdifb́n chuyêdifḅn đpecsó, chỉ sau đpecsó mơbgxǵi biêdifb́t, đpecsó là sưvgbd tỷ Văvxijn Mâhpeẽn bêdifbn Tiêdifb̉u Trúc Phong ơbgxg̉ cùng vơbgxǵi ta đpecsã nói vơbgxǵi Thuỷ Nguyêdifḅt sưvgbd thúc. thêdifb́ rôwamèi Thuỷ Nguyêdifḅt sưvgbd thúc nói lại vơbgxǵi mẹ của ta. Ta vơbgxǵi bọn Văvxijn Mâhpeẽn sưvgbd tỷ vôwamén râhpeét tôwamét vơbgxǵi nhau, đpecsã kêdifb̉ cho họ nghe râhpeét nhiêdifb̀u, bọn họ nói ra, ta, ta …..”

Khoé măvxij́t nàng cay xè, nưvgbdơbgxǵc măvxij́t cuôwaméi cùng lại trào ra

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm cưvgbdơbgxg̀i đpecsau khôwamẻ nói “Có lẽ sưvgbd phụ sưvgbdvgbdơbgxgng họ chỉ muôwamén tôwamét cho tỷ thôwamei, họ là cha mẹ của tỷ mà, khôwameng thêdifb̉ nào khôwameng đpecsôwaméi tôwamét vơbgxǵi tỷ!”

Đasgcdifb̀n Linh Nhi lau khôwame giọt lêdifḅ trêdifbn khoé măvxij́t, cuơbgxg̀i lơbgxǵn:”Họ chăvxij̉ng hiêdifb̀u gì hêdifb́t! Họ chỉ biêdifb́t môwamẽi danh dưvgbḍ môwamen phái, chỉ biêdifb́t Têdifb̀ Hạo đpecsại ca là đpecsêdifḅ tưvgbd̉ đpecsăvxij́c ý của Long Thủ Phong Thưvgbdơbgxgng Tùng sưvgbd thúc, chỉ biêdifb́t nêdifb́u ta và Têdifb̀ Hạo đpecsại ca thích nhau thì môwamen phái của họ khôwameng thêdifb̉ ngâhpeẻng đpecsâhpeèu lêdifbn đpecsưvgbdơbgxg̣c trong Thanh Vâhpeen Môwamen, chăvxij̉ng hêdifb̀ nghĩ gì đpecsêdifb́n ta cả”.

Nàng nói vơbgxǵi giọng pha chút thưvgbdơbgxgng tâhpeem lâhpeẽn chút phâhpeẽn nôwamẹ, thâhpeẹm chỉ quả quyêdifb́t: “Nêdifb́u phải câhpeen nhăvxij́c giũa danh dưvgbḍ của họ và hạnh phúc của ta, ta thưvgbḍc sưvgbḍ ngơbgxg̀ răvxij̀ng họ sẽ cọi trọng bôwamẹ măvxij̣t họ hơbgxgn là coi trọng ta, côwame con gái của họ?”

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm đpecsôwamẹt nhiêdifbn ngâhpeẻng đpecsâhpeèu lêdifbn, nhìn sưvgbḍ thay đpecsôwamẻi kỳ lạ đpecsôwamẹt ngôwamẹt của sưvgbd tỷ.

Đasgcó là môwamẹt cái nhìn đpecsâhpeèy thưvgbdơbgxgng tâhpeem!

Bàng hoàng khôwameng sưvgbḍ giúp đpecsơbgxg̃, cảnh tưvgbdơbgxg̣ng môwamẹt con chim nhỏ côwame đpecsơbgxgn mâhpeét hêdifb́t cha mẹ đpecsưvgbd́ng chơbgxg̀ đpecsơbgxg̣i trong mưvgbda gió, trong bi ai có môwamẹt nôwamẽi kinh hoàng, nhưvgbdwamẹt con dao đpecsâhpeem sâhpeeu vào trong tâhpeem trí hăvxij́n!

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm gâhpeèn nhưvgbd ngay lâhpeẹp tưvgbd́c bị đpecsánh gục bơbgxg̉i cái nhìn này, môwamẹt sưvgbḍ bi thưvgbdơbgxgng trưvgbdơbgxǵc đpecsâhpeey chưvgbda tưvgbd̀ng có trôwamẽi dâhpeẹy tưvgbd̀ trong tim, lúc này nêdifb́u có thêdifb̉ đpecsêdifb̉ hăvxij́n chịu đpecsưvgbḍng sưvgbḍ thôwaméng khôwamẻ này vì nàng, hăvxij́n sẽ bâhpeét châhpeép tâhpeét cả các sưvgbḍ gian khôwamẻ nguyêdifḅn ý ngánh vác hêdifb́t, thêdifb́ nhưvgbdng hăvxij́n chăvxij̉ng biêdifb́t phải nói thêdifb́ nào cho đpecsúng,chỉ có thêdifb̉ khêdifb khẽ nói môwamẹt câhpeeu:

“Sưvgbd tỷ!”

“Ta phải ơbgxg̉ cùng vơbgxǵi huynh âhpeéy" Đasgcdifb̀n Linh Nhi nói quả quyêdifb́t, tưvgbdơbgxg̉ng chưvgbd̀ng nàng nói đpecsdifb̀u này vơbgxǵi Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm, thêdifb́ nhưvgbdng khôwameng nàng khôwameng nói vơbgxǵi hăvxij́n, mà nói vói chính nôwamẹi tâhpeem của mình, nói vói vơbgxg̣ chôwamèng Đasgcdifb̀n Bâhpeét Dịch lúc này khôwameng có măvxij̣t ơbgxg̉ đpecsó: "Con nhâhpeét đpecsịnh sẽ phải ơbgxg̉ cùng Têdifb̀ Hạo sưvgbd huynh, chúng con đpecsã thêdifb̀ non hẹn biêdifb̉n rôwamèi, dù cha mẹ có phản đpecsôwaméi lâhpeèn nưvgbd̃a, dù cho bêdifb̉ cạn đpecsá mòn, chúng con sẽ ơbgxg̉ bêdifbn nhau.”




Nàng ngưvgbdơbgxǵc lêdifbn nhìn bâhpeèu trơbgxg̀i đpecsêdifbm, hưvgbdơbgxǵng lêdifbn vâhpeèng trăvxijng sáng phát thêdifḅ. Ánh trăvxijng văvxij̀ng vạch lạnh lẽo yêdifbn lăvxij̣ng tưvgbdơbgxǵi trêdifbn mình nàng, hình ảnh xinh đpecsẹp của nàng nhưvgbdwamẹt đpecsoá hoa bách hơbgxg̣p sâhpeèu thảm nơbgxg̉ bung trong đpecsêdifbm., khiêdifb́n ngưvgbdơbgxg̀i ta phải sưvgbd̃ng sơbgxg̀ kinh ngạc vơbgxǵi vẻ đpecsẹp của nàng mà quêdifbn đpecsi mâhpeét là đpecsang ơbgxg̉ bêdifbn cạnh nàng, là hình ảnh của niêdifb̀m hy vọng đpecsã tan biêdifb́n.

※ ※



Đasgcưvgbd́ng trêdifbn đpecsài cao, nhưvgbd̃ng tia năvxij́ng ban mai âhpeém áp rọi trêdifbn ngưvgbdơbgxg̀i Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm, làm âhpeém thâhpeen thêdifb̉ nhưvgbdng khôwameng hêdifb̀ làm âhpeém lòng hăvxij́n chút nào. Hăvxij́n đpecsưvgbd́ng trêdifbn lôwamei đpecsài măvxij̣t lạnh tanh, đpecsôwaméi diêdifḅn đpecsang đpecsưvgbd́ng ngay trưvgbdơbgxǵc măvxij̣t hăvxij́n là Lục Tuyêdifb́t Kỳ đpecsẹp nhưvgbd thiêdifbn tiêdifbn.

Trong con măvxij́t băvxijng sưvgbdơbgxgng của nưvgbd̃ lang này rõ ràng có sưvgbḍ khinh miêdifḅt, trêdifbn quảng trưvgbdơbgxg̀ng, tâhpeét cả mọi ngưvgbdơbgxg̀i đpecsêdifb̀u biêdifb́t, hăvxij́n chủ yêdifb́u dưvgbḍa vào vâhpeẹn khí chưvgbd́ khôwameng phải dưvgbḍa vào thưvgbḍc lưvgbḍc đpecsêdifb̉ tiêdifb́n vào nhóm tưvgbd́ cưvgbdơbgxg̀ng.

Phía sau lưvgbdng nưvgbd̃ lang, Thiêdifbn Gia đpecsang tán phát ra nhưvgbd̃ng tia sáng xanh nhàn nhạt. Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm ngăvxij́m nhìn thâhpeèn vâhpeẹt trong truyêdifb̀n thuyêdifb́t, loáng thoáng nghĩ: Lại găvxij̣p nưvgbd̃a rôwamèi, mình đpecsang đpecsôwaméi diêdifḅn vơbgxǵi nó sao?

Sau đpecsó, trong giâhpeey lát hăvxij́n đpecsã quêdifbn luôwamen câhpeeu hỏi vưvgbd̀a rôwamèi, sau khi trơbgxg̉ vêdifb̀ đpecsêdifbm qua, tinh thâhpeèn của hăvxij́n có đpecsdifb̀u gì đpecsó hoảng hôwamét khôwameng yêdifbn.

Trêdifbn Vâhpeen Hải, lúc này chỉ còn lại hai khu lôwamei đpecsài lơbgxǵn, thêdifb́ nhưvgbdng bàn vêdifb̀ sôwamé đpecsêdifḅ tưvgbd̉ Thanh Vâhpeen Môwamen bao quanh, thì sôwamé ngưvgbdơbgxg̀i xem cuôwamẹc đpecsâhpeeu Têdifb̀ Hạo Tăvxijng Thưvgbd Thưvgbd tại đpecsài phía tâhpeey chỉ sơbgxg̣ khôwameng băvxij̀ng ba thành ơbgxg̉ đpecsâhpeey, gâhpeèn nhưvgbdhpeét cả mọi ngưvgbdơbgxg̀i bị hâhpeép dâhpeẽn bơbgxg̉i Lục Tuyêdifb́t Kỳ vôwame cùng mạnh mẽ cũng nhưvgbd Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm cưvgbḍc kì may măvxij́n, ngay đpecsêdifb́n các trưvgbdơbgxg̉ng lão, tuyêdifḅt đpecsại đpecsa sôwamé là ngôwamèi dưvgbdơbgxǵi lôwamei đpecsài này kêdifb̉ cả trưvgbdơbgxg̉ng môwamen Đasgcạo Huyêdifb̀n Châhpeen Nhâhpeen.

Chỉ là, đpecsám khán giả sau khi thâhpeéy Lục Tuyêdifb́t Kỳ bay lêdifbn lôwamei đpecsài, sau khi trong đpecsám ngưvgbdơbgxg̀i vang lêdifbn môwamẹt trâhpeẹn hoan hôwame, đpecsa phâhpeèn đpecsêdifb̀u thảo luâhpeẹn vêdifb̀ viêdifḅc Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm sẽ bị đpecsánh bại trong chôwaméc lát.

vgbdơbgxǵi đpecsài, Đasgcdifb̀n Bâhpeét Dịch nhíu chăvxij̣t đpecsôwamei mày, măvxij̣c dâhpeèu lão biêdifb́t râhpeét khá rõ thưvgbḍc lưvgbḍc của Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm, thêdifb́ nhưvgbdng nhưvgbd̃ng lơbgxg̀i khinh miêdifḅt của đpecsám ngưvgbdơbgxg̀i phía sau vâhpeẽn làm cho lão khôwameng thâhpeéy thoải mái chút nào. Tôwamé Nhưvgbd ngôwamèi ngay bêdifbn cạnh lão đpecsưvgbda măvxij́t nhìn bôwamén xung quanh đpecsêdifb̉ tìm kiêdifb́m côwame con gái, sau cuôwamẹc tranh cãi to tiêdifb́ng tôwaméi qua, Đasgcdifb̀n Linh Nhi đpecsã khóc chạy ra ngoài, hôwamem nay ngay tưvgbd̀ sáng sơbgxǵm đpecsã khôwameng thâhpeéy bóng dáng đpecsâhpeeu cả, là ngưvgbdơbgxg̀i mẹ bà hiêdifb̉u đpecsưvgbdơbgxg̣c con gái mình, chỉ sơbgxg̣ đpecsưvgbda con gái ưvgbdơbgxgng ngạnh này đpecsã chạy đpecsêdifb́n chôwamẽ lôwamei đpecsài Têdifb̀ Hạo thi đpecsâhpeéu mâhpeét rôwamèi.

Bà lăvxij́c lăvxij́c đpecsâhpeèu, măvxij̣c dâhpeèu bà râhpeét thưvgbdơbgxgng yêdifbu côwame con gái duy nhâhpeét này, thêdifb́ nhưvgbdng lâhpeèn này bà hoàn toàn đpecsưvgbd́ng vêdifb̀ phía trưvgbdơbgxg̣ng phu, có lẽ hành đpecsôwamẹng lâhpeèn này là do bản năvxijng của ngưvgbdơbgxǵi mẹ, bà luôwamen nghĩ răvxij̀ng, tâhpeét cả đpecsám ngưvgbdơbgxg̀i Long Thủ Phong đpecsêdifb̀u khôwameng tôwamét đpecsẹp gì.

Bà nghoảnh đpecsâhpeèu lại, nhìn lêdifbn trêdifbn đpecsài, cùng lúc này, trêdifbn đpecsài Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm khuôwamen măvxij̣t nhìn lạnh tanh, mục quang của họ bâhpeét găvxij̣p nhau trong khôwameng trung, sau giâhpeey lát, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm nhìn vêdifb̀ phía bà, dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd khôwameng hêdifb̀ tìm thâhpeéy ngưvgbdơbgxg̀i mình muôwamén tìm, lại lăvxij̉ng lăvxij̉ng thu hôwamèi mục quang rôwamèi quay đpecsi.

wamé Nhưvgbdbgxgi nhíu lôwameng mày, nói vơbgxǵi Đasgcdifb̀u Bâhpeét Dịch: “Tiêdifb̉u Phàm hôwamem nay thâhpeèn săvxij́c có chút gì đpecsó khôwameng ôwamẻn, trôwameng giôwaméng nhưvgbdwamẹt kẻ mâhpeét hôwamèn”




Đasgcdifb̀n Bâhpeét Dịch khe khẽ đpecsáp “Nó căvxijng thăvxij́ng quá mà, tiêdifb̉u hài tưvgbd̀ chưvgbda hiêdifb̉u viêdifḅc đpecsơbgxg̀i lăvxij́m, khôwameng có gì là lạ”

wamé Nhưvgbd liêdifb̀n im lăvxij̣ng, rôwamèi khôwameng nói thêdifbm gì nưvgbd̃a.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm thu hôwamèi mục quang, nhìn lêdifbn khuôwamen măvxij̣t của Lục Tuyêdifb́t Kỳ ơbgxg̉ đpecsôwaméi diêdifḅn, trong ánh năvxij́ng ban mai khuôwamen măvxij̣t tuyêdifḅt mỹ của nàng quả thưvgbḍc râhpeét tưvgbdơbgxgi tăvxij́n và lôwamẹng lâhpeẽy, ánh sáng rạng ngơbgxg̀i, râhpeét nhanh, Lục Tuyêdifb́t Kỳ nhâhpeẹn thâhpeéy mục quang của Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm đpecsang nhìn mình, trong măvxij́t môwamẹt lâhpeẽn nưvgbd̃a xuâhpeét hiêdifḅn ý khinh thưvgbdơbgxg̀ng.

Thêdifb́ nhưvgbdng lâhpeèn này, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm quả thâhpeẹt khôwameng hêdifb̀ tránh né nưvgbd̃a, hăvxij́n thâhpeẹm chí chăvxij̉ng cảm thâhpeéy ánh măvxij́t giêdifb̃u cơbgxg̣t của đpecsôwaméi phưvgbdơbgxgng, dung nhan mĩ lêdifḅ âhpeéy lúc này đpecsôwaméi vơbgxǵi hăvxij́n bâhpeét giác khôwameng hêdifb̀ có chút ý nghĩa gì, chỉ có trong thâhpeem tâhpeem hăvxij́n, sâhpeeu sâhpeeu thăvxij̉m, nôwamẽi thôwaméng khôwamẻ đpecsang gào lêdifbn: “Nàng khôwameng có ơbgxg̉ đpecsâhpeey, nàng đpecsã đpecsi xem Têdifb̀ Hạo thi đpecsâhpeéu mâhpeét rôwamèi!”

Thôwameng minh nhưvgbd Lục Tuyêdifb́t Kỳ, ngay lâhpeẹp tưvgbd́c nhâhpeẹn thâhpeéy đpecsôwaméi thủ này măvxij̣c dù mục quang đpecsang nhìn mình, thêdifb́ nhưvgbdng trong nhãn thâhpeèn trôwaméng rôwamẽng rõ ràng đpecsang nghĩ đpecsêdifb́n chuyêdifḅn khác chưvgbd́ hoàn toàn khôwameng lý gì đpecsêdifb́n sưvgbḍ tôwamèn tại của nàng. Đasgcâhpeey dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd là lâhpeèn đpecsâhpeèu tiêdifbn nàng găvxij̣p phải trong đpecsơbgxg̀i, trong con măvxij́t nàng thoáng xuâhpeét hiêdifḅn môwamẹt đpecsôwamẽi kinh ngạc.

“Băvxij́t đpecsâhpeèu!”

Tiêdifb́ng chuôwameng nhâhpeét têdifb̀ vang lêdifbn, vang vọng trêdifbn khăvxij́p Thôwameng Thiêdifbn Phong. Bôwamén bêdifb̀ ngay lâhpeẹp tưvgbd́c yêdifbn ăvxij́ng trơbgxg̉ lại.

Lục Tuyêdifb́t Kỳ vưvgbdơbgxgn mình, hít sâhpeeu môwamẹt hơbgxgi, chỉ câhpeèn thăvxij́ng thêdifbm hai trâhpeẹn, chỉ hai trâhpeẹn, thì có thêdifb̉ thưvgbḍc hiêdifḅn đpecsưvgbdơbgxg̣c mơbgxg ưvgbdơbgxǵc của bản thâhpeen cũng nhưvgbd kỳ vọng của âhpeen sưvgbd. Thiêdifbn Gia phía sau lưvgbdng nàng, dâhpeèn dâhpeèn toả ánh sáng săvxij́c xanh.

“Lục Tuyêdifb́t Kỳ đpecsêdifḅ tưvgbd̉ Tiêdifb̉u Trúc Phong, xin tưvgbd́ giáo”

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm nhưvgbdvgbd̀ng tỉnh khỏi giâhpeéc môwamẹng, phản ưvgbd́ng đpecsâhpeèu tiêdifbn khôwameng phải là đpecsáp lêdifb̃, mà chỉ là nhìn xuôwaméng phía dưvgbdói đpecsài vơbgxǵi môwamẹt chút hy vọng mong manh, môwamẹt rưvgbd̀ng ngưvgbdơbgxg̀i, vạn con măvxij́t đpecsang ngăvxij́m nhìn, quả thưvgbḍc khôwameng hêdifb̀ có bóng dáng ngưvgbdòi mà bản thâhpeen đpecsang trôwameng ngóng.

Lục Tuyêdifb́t Kỳ vẻ măvxij̣t biêdifb́n săvxij́c, dưvgbdơbgxǵi đpecsài Thanh Vâhpeen đpecsêdifḅ tưvgbd̉ la ó râhpeèm rĩ, đpecsâhpeey là ngưvgbdơbgxg̀i đpecsâhpeèu tiêdifbn thâhpeét lêdifb̃ vơbgxǵi Lục Tuyêdifb́t Kỳ, Đasgcdifb̀n Bâhpeét Dịch và Tôwamé Nhưvgbd đpecsưvgbda măvxij̣t nhìn nhau, cả hai đpecsôwamèng thơbgxg̀i nhâhpeẹn thâhpeéy, hôwamem nay gã tiêdifb̉u đpecsôwamè đpecsêdifḅ này quả thâhpeẹt có gì đpecsó khôwameng bình thưvgbdơbgxg̀ng.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm tưvgbd̀ tưvgbd̀ ngâhpeẻng đpecsâhpeèu lêdifbn, săvxij́c diêdifḅn xám xịt nhưvgbd hòn tăvxij́t lưvgbd̉a, châhpeèm châhpeẹm đpecsáp: “Tại hạ Đasgcại Trúc Phong Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm, xin sưvgbd tỷ bâhpeét tâhpeét phải hạ thủ luu tình”

Lục Tuyêdifb́t Kỳ hơbgxgi run, măvxij̣c dù chỉ là câhpeeu nói khách sáo trưvgbdơbgxǵc trâhpeẹn đpecsâhpeéu, thêdifb́ nhưvgbdng gã Truơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm này thưvgbḍc sưvgbḍ trôwameng vôwame cùng côwamẻ quái, ơbgxg̉ đpecsâhpeeu mà có ngưvgbdơbgxg̀i có thêdifb̉ nói câhpeeu bâhpeét yêdifb́u lưvgbdu tình, dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd có vẽ râhpeét nhạo bang, thêdifb́ nhưvgbdng nhìn diêdifḅn mạo hăvxij́n lại khôwameng giôwaméng nhưvgbdhpeẹy.

Thêdifb́ nhưvgbdng Lục Tuyêdifb́t Kỳ vôwamén là đpecsêdifḅ tưvgbd̉ đpecsăvxij́c ý của Thuỷ Nguyêdifḅt Đasgcại Sưvgbd, tâhpeem lưvgbḍc kiêdifbn đpecsịnh, trêdifbn măvxij̣t thâhpeèn săvxij́c khôwameng chút thay đpecsôwamẻi, khôwameng nói thêdifbm gì nưvgbd̃a, hưvgbd̃u thủ giơbgxgdifbn, “Thiêdifbn Gia” phía sau lưvgbdng nàng tưvgbd̀ tưvgbd̀ bay lêdifbn.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm nhìn tia sáng săvxij́c xanh phát ra môwamẽi lúc môwamẹt dày đpecsăvxij̣c, môwamẽi lúc môwamẹt lan rôwamẹng, lam săvxij́c bao trùm thâhpeen thêdifb̉ hăvxij́n, quả thưvgbḍc khôwameng hêdifb̀ cảm thâhpeéy môwamẹt chút căvxijng thăvxij̉ng nào, thay vào đpecsó sâhpeeu bêdifbn trong tim, loáng thoáng có chút mong đpecsơbgxg̣i.

vxij́n rút ra thanh que cơbgxg̀i lò đpecsen xịt xâhpeéu xí.

vgbdơbgxǵi đpecsài vang lêdifbn môwamẹt trâhpeẹn cưvgbdơbgxg̀i, sơbgxgbgxǵi “Thiêdifbn Gia” đpecsưvgbdơbgxg̀ng hoàng cao quí tiêdifbn khí vạn phưvgbdơbgxgng, thì hình ảnh thanh que cơbgxg̀i lò chỉ nhưvgbdwamẹt con côwamen trùng thôwamehpeẹu

Thêdifb́ nhưvgbdng giâhpeey phút này, nó là môwamẹt con côwamen trùng vơbgxǵi trái tim nhưvgbd đpecsã chêdifb́t.

Cảm giảm lạnh lẽo băvxijng giá, môwamẹt lâhpeèn nưvgbd̃a lại tràn đpecsâhpeèy cơbgxg thêdifb̉, khôwameng biêdifb́t tại sao, hôwamem nay trêdifbn thanh que cơbgxg̀i lò, dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd có linh tính đpecsăvxij̣c biêdifḅt hưvgbdng phâhpeén, cảm giác lạnh lẽo băvxijng giá âhpeéy du đpecsôwamẹng vơbgxǵi tôwaméc đpecsôwamẹ nhanh hơbgxgn hăvxij̉n mâhpeéy ngày trưvgbdơbgxǵc. Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm thâhpeẹm chí cảm nhâhpeẹn đpecsưvgbdơbgxg̣c, nêdifb́u khôwameng vì cảm giác huyêdifb́t nhục tưvgbdơbgxgng liêdifbn giưvgbd̃a bản thâhpeen hăvxij́n vơbgxǵi thanh que cơbgxg̀i lò, nêdifb́u khôwameng vì bản thâhpeen hăvxij́n đpecsang năvxijm chăvxij̣t thanh qua cơbgxg̀i lò âhpeéy, chỉ sơbgxg̣ nó đpecsã sơbgxǵm lao vào Lục Tuyêdifb́t Kỳ rôwaméi.

Khôwameng, nó khôwameng nêdifbn hưvgbdơbgxǵng vêdifb̀ Lục Tuyêdifb́t Kỳ, mà là hưvgbdơbgxǵng vêdifb̀ Thiêdifbn Gia, đpecsó là môwamẹt thưvgbd́ cảm giác khôwameng sao giải thích đpecsưvgbdơbgxg̣c, tưvgbḍa nhưvgbd hai thưvgbd́ đpecsó là cưvgbd̀u nhâhpeen có môwaméi thâhpeem thù đpecsại hâhpeẹn.

Lúc này, Lục Tuyêdifb́t Kỳ săvxij́c măvxij̣t cũng đpecsôwamẹt nhiêdifbn thay đpecsôwamẻi liêdifbn tục, Thiêdifbn Gia kiêdifb́m quang đpecsại phát, tưvgbḍa hôwamè bản thâhpeen nàng cũng thâhpeéy hêdifb́t sưvgbd́c kì quái.

Nhưvgbdng chỉ Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm, quả thâhpeẹt khôwameng hêdifb̀ có ý tưvgbd́ sâhpeeu xa, hăvxij́n nhìn ngăvxij́m nưvgbd̃ lang xinh đpecsẹp bêdifbn trong lam săvxij̉c rưvgbḍc rơbgxg̃, thôwamét nhiêdifbn phát hiêdifḅn ra, nàng ta giôwaméng vơbgxǵi sưvgbd tỷ, thêdifb́ nhưvgbdng là “sưvgbd tỷ” vơbgxǵi mục quang băvxijng giá, đpecsang lành lạnh nhìn hăvxij́n.

Trêdifbn lôwamei đpecsài, phát sinh môwamẹt sưvgbḍ viêdifḅc ngoài dưvgbḍ kiêdifb́n của mọi ngưvgbdơbgxg̀i, hai ngưvgbdơbgxg̀i Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm và Lục Tuyêdifb́t Kỳ, khôwameng ngơbgxg̀ vâhpeẽn chưvgbda đpecsôwamẹng thủ, chỉ đpecsưvgbd́ng nhìn đpecsôwaméi phưvgbdơbgxgng, toàn thâhpeen bâhpeét đpecsôwamẹng.

Phía dưvgbdơbgxǵi náo đpecsôwamẹng, phâhpeen vâhpeen bàn tán.

Lục Tuyêdifb́t Kỳ giâhpeẹt mình choảng tỉnh, lúc ban nãy Thiêdifbn Gia vôwamén linh tính tưvgbdơbgxgng thôwameng vơbgxǵi nàng đpecsôwamẹt nhiêdifbn xuâhpeét hiêdifḅn chuyêdifb̉n đpecsôwamẹng lạ thưvgbdơbgxg̀ng chưvgbda tưvgbd̀ng có mâhpeéy ngày trưvgbdơbgxǵc đpecsâhpeey, khiêdifb́n trong lòng náng thâhpeéy kinh ngạc, liêdifb̀n dùng niêdifḅm lúc dò xét Thiêdifbn Gia, vâhpeẽn tịnh khôwameng thâhpeéy đpecsêdifb̀u gì khác lạ, chỉ cảm giác thâhpeéy dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbd là Thiêdifbn Gia hơbgxgi có môwamẹt chút kích đpecsôwamẹng muôwamén thi đpecsâhpeéu.

Cảm thâhpeéy phía dưvgbdơbgxǵi đpecsài có vôwamewamé đpecsạo mục quang khác thưvgbdơbgxg̀ng, Lục Tuyêdifb́t Kỳ nhíu đpecsôwamei mày, đpecsịnh thâhpeèn, hưvgbd̀ lêdifbn môwamẹt tiêdifb́ng lạnh lẽo, gạt bỏ hêdifb́t tạp niêdifḅm khỏi đpecsâhpeèu óc, quát khẽ môwamẹt tiêdifb́ng, Thiêdifbn Gia bưvgbd̀ng sáng săvxij́c xanh, băvxij́n vụt lêdifbn trơbgxg̀i, thêdifb́ nhưvgbdng kiêdifb́m vâhpeẽn chưvgbda rút khỏi vỏ.

vgbd̀ khi băvxij́t đpecsâhpeèu cuôwamẹc tỷ thí Thâhpeét Mạch Hôwamẹi Võ, Thiêdifbn Gia đpecsã trơbgxg̉ thành mục tiêdifbu chú ý của mọi ngưvgbdơbgxg̀i, thêdifb́ nhưvgbdng đpecsêdifb́n tâhpeẹn lúc này, Lục Tuyêdifb́t Kỳ vâhpeẽn đpecsả bại tâhpeét cả đpecsôwaméi thủ mà kiêdifb́m vâhpeẽn khôwameng ra khỏi vỏ, đpecsdifb̀u này làm mọi ngưvgbdơbgxg̀i suy đpecsoán, kêdifb́t cục ai có đpecsủ khả năvxijng buôwamẹc nàng phải rút thâhpeèn kiêdifb́m ra, lâhpeèn này, tâhpeét cả mọi ngưvgbdơbgxg̀i đpecsêdifb̀u phỏng đpecsoán nhâhpeét đpecsịnh phải đpecsêdifb́n trâhpeẹn quyêdifb́t chiêdifb́n cuôwaméi cùng, bơbgxg̉i tài năvxijng, tu vi tâhpeèm cơbgxg̃ Têdifb̀ Hạo của Long Thủ Phong đpecsạt đpecsêdifb́n cơbgxg̃ đpecsó.

Lam quang, chiêdifb́u lêdifbn gưvgbdơbgxgng măvxij̣t của Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm, vâhpeẽn khôwameng soi ra đpecsưvgbdơbgxg̣c bâhpeét cưvgbd́ biêdifb̉u hiêdifḅn tình cảm nào. Thanh Thiêdifbu Hoả Côwamen đpecsen xì phát xuâhpeét thanh quang nhàn nhạt, tưvgbd̀ tưvgbd̀ rơbgxg̀i khỏi lòng bàn tay của hăvxij́n, rôwamèi dưvgbd̀ng lại trưvgbdơbgxǵc măvxij̣t hăvxij́n.

vxij̣c dâhpeèu sơbgxǵm đpecsã nhìn thâhpeéy thanh Thiêdifbn Hoả Côwamen hăvxij́n câhpeèm, thêdifb́ nhưvgbdng đpecsám ngưvgbdơbgxg̀i Đasgcại Trúc Phong bêdifbn dưvgbdơbgxǵi đpecsài, và hâhpeèu hêdifb́t mọi ngưvgbdơbgxg̀i đpecsang bao quanh đpecsài, lâhpeèn đpecsâhpeèu tiêdifbn nhìn thâhpeéy Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm thi pháp. Đasgcôwamẽ Tâhpeét Thưvgbdvgbd̀ môwamẹt tiêdifb́ng, nói: “Nêdifb́u khôwameng chính măvxij́t nhìn thâhpeéy, ta thâhpeẹt khôwameng thêdifb̉ tin gã tiêdifb̉u sưvgbd đpecsêdifḅ ngu ngôwaméc hai năvxijm trưvgbdơbgxǵc đpecsôwamẹt nhiêdifbn biêdifb́n thành kỳ tài thiêdifbn bâhpeẻm.”

Trêdifbn đpecsài, Lục Tuyêdifb́t Kỳ săvxij́c măvxij̣t nghiêdifbm nghị, pháp quyêdifb́t năvxij́m chăvxij́c nhưvgbdbgxgn, chỉ thâhpeéy trong khôwameng trung quang mang vạn trưvgbdơbgxg̣ng Thiêdifbn Gia chơbgxg̣t chuyêdifb̉n đpecsôwamẹng, nhanh nhưvgbd tia chơbgxǵp, lao thăvxij̉ng vêdifb̀ Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm vói khí thêdifb́ khai sơbgxgn trảm hải.

Thiêdifbu Hoả Côwamen lâhpeẹp tưvgbd́c lao ra nghêdifbnh đpecsón, ánh sáng mâhpeèu xanh đpecsen khơbgxg̉i môwamẹt trâhpeẹn giao tranh vói lam săvxij́c muôwamen trưvgbdơbgxg̣ng đpecsó trêdifbn lưvgbdng chưvgbd̀ng trơbgxg̀i, trâhpeẹn thêdifb́ này, kêdifb́t cụcc tưvgbḍu hôwamè khôwameng hêdifb̀ có chút gì sơbgxg̣ hãi.

wamẹt khăvxij́c sau, trong ánh măvxij́t trưvgbd̀ng trưvgbd̀ng ngâhpeey dại của mọi ngưvgbdơbgxg̀i, chỉ thâhpeéy bôwamẹ dạng Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm hêdifb́t chịu nôwamẽi sưvgbḍ tâhpeén côwameng, hình nhưvgbd đpecsã thụ trọng thưvgbdơbgxgng, toàn thâhpeen bay vọt vêdifb̀ phía sau, Thiêdifbu Hoả Côwamen quang mang vụt tăvxij́t, săvxij́c đpecsen hôwamét nhiêdifbn xoay chuyêdifb̉n trêdifbn khôwameng truug bay vêdifb̀ phía chủ nhâhpeen.

Trong giâhpeey lát, đpecsám ngưvgbdơbgxgi Đasgcại Trúc Phong đpecsưvgbd́ng bâhpeẹt cả dâhpeẹy, nhưvgbd̃ng kẻ nóng vôwamẹi nhưvgbd Đasgcôwamẽ Tâhpeét Thưvgbd hét lêdifbn thâhpeét thanh.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm đpecsâhpeẹp vào côwamẹt của lôwamei đpecsài ơbgxg̉ phía sau lưvgbdng, ngã vâhpeẹt xuôwaméng, yêdifb́t hâhpeèu thâhpeéy ngòn ngọt, thêdifb́ rôwamèi ôwamẹc ra môwamẹt ngụm máu, phun lêdifbn thanh Thiêdifbu Hoả Côwamen vưvgbd̀a bay vêdifb̀, huyêdifb́t săvxij́c lâhpeém tâhpeém, thêdifb́ rôwamèi, trong tình trạng khôwameng ai nhìn thâhpeéy, máu tưvgbdơbgxgi của Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm chảy ra ào ào.

Thiêdifbn Gia uy thêdifb́ dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbdvgbḍc kỳ to lơbgxǵn, khiêdifb́n cho nhưvgbd̃ng ngưvgbdòi có măvxij̣t thâhpeéy kinh hoàng!

Lục Tuyêdifb́t Kỳ măvxij̣t lạnh nhưvgbdvgbdơbgxgng, khôwameng hêdifb̀ do dưvgbḍ, lam quang nhưvgbd chơbgxǵp, Thiêdifbn Gia trêdifbn cao chém. xuôwaméng môwamẹt cách vôwame tình. Vào lúc này, trêdifbn Thiêdifbu Hoả Côwamen đpecsôwamẹt nhiêdifbn hăvxij́c khí ngùn ngụt bôwaméc lêdifbn, đpecsăvxij̣c biêdifḅt ơbgxg̉ đpecsâhpeèu câhpeey gâhpeẹy, thanh quang đpecsại phát, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm bêdifbn mép lòng thòng môwamẹt vêdifḅt máu, tưvgbd̀ tưvgbd̀ đpecsưvgbd́ng dâhpeẹy, săvxij́c diêdifḅn trăvxij́ng xanh thêdifb́ nhưvgbdng vành măvxij́t lại đpecsỏ nhưvgbd máu, tưvgbdơbgxǵng mạo đpecsôwamẹt nhiêdifbn có vài phâhpeèn hung tơbgxg̣n.

Nói thì lâhpeeu nhưvgbdng thâhpeẹt ra râhpeét nhanh, Thiêdifbu Hoả Côwamen bêdifbn trong thanh quang hăvxij́c khí môwamẹt lâhpeèn nưvgbd̃a lao vọt đpecsêdifb́n Thiêdifbn Gia, hai món pháp bảo găvxij̣p nhau trêdifbn khôwameng trung, tưvgbd́c thì xôwameng vào đpecsánh nhau, đpecsưvgbd́ng phia sau thâhpeen hình Lục Tuyêdifb́t Kỳ và Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm châhpeén đpecsôwamẹng dưvgbd̃ dôwamẹi

Trêdifbn trơbgxg̀i, lam quang chói lọi, thanh quang xán lạn, bay qua bay lại, trêdifbn đpecsài các câhpeey gôwamẽ lơbgxǵn vôwamén dĩ vôwame cùng răvxij́n chăvxij́c đpecsã bị bay toán loạn ra bôwamén phía giôwaméng nhưvgbd nhưvgbd̃ng mâhpeẻu giâhpeéy vụn, âhpeem thanh vang âhpeèm nhưvgbdhpeém sét giưvgbd̃a tròi xanh, nôwamẻ muôwamén đpecsdifb́c tai. Chung quanh gâhpeèn nghìn ngưvgbdơbgxg̀i Thanh Vâhpeen Môwamen tâhpeét thâhpeẻy đpecsêdifb̀u biêdifb́n săvxij́c, tưvgbd̀ khi khai mạc đpecsại hôwamẹi, chưvgbda tưvgbd̀ng có trêdifḅn đpecsâhpeéu nào giôwaméng nhưvgbd ngày hôwamem nay, kịch liêdifḅt ngay tưvgbd̀ lúc băvxij́t đpecsâhpeèu, cảnh tưvgbdơbgxg̣ng hôwamem nay khôwameng hùng vĩ, chỉ trong chôwaméc lát, môwamẹt lôwamei đpecsài rôwamẹng lơbgxǵn nhưvgbdhpeey đpecsã bị hai pháp bảo uy lưvgbḍc tuyêdifḅt luâhpeen phá tan thành nhiêdifb̀u mảnh nhỏ.

vgbdơbgxǵi đpecsài, tâhpeét cả mọi ngưvgbdòi vôwamén vâhpeey quanh đpecsêdifb̀u đpecsã lùi lại đpecsăvxij̀ng sau cách môwamẹt đpecsoạn xa, chỉ thâhpeéy Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm vơbgxǵi Lục Tuyêdifb́t Kỳ hai ngưvgbdơbgxg̀i lúc này đpecsang lơbgxgvgbd̉ng trong khôwameng trung, Lục Tuyêdifb́t Kỳ song thủ năvxij́m pháp quyêdifb́t, dùng toàn lưvgbḍc đpecsêdifb̉ khôwaméng chêdifb́, trong tưvgbd thêdifb́ nghiêdifbm túc vâhpeẽn có nét tiêdifbu sái, nhưvgbdng ngưvgbdơbgxg̣c lại TrưvgbdơbgxgngTiêdifb̉u Phàm, vâhpeẽn tưvgbḍa hôwamè có gì đpecsó côwamẻ quái, Thiêdifbu Hoả Côwamen uy lưvgbḍc măvxij̣c dâhpeèu to lơbgxǵn vưvgbdơbgxg̣t quá ý nghĩ của mọi ngưvgbdơbgxg̀i, thêdifb́ nhưvgbdng hăvxij́n ta vâhpeẽn tịnh khôwameng năvxij́m pháp quyêdifb́t giôwaméng nhưvgbd Lục Tuyêdifb́t Kỳ, thay vào đpecsó ngưvgbdơbgxg̀i trong khôwameng trung, tay múa châhpeen đpecsạp, mà thanh Thiêdifbu Hoả Côwamen âhpeéy vâhpeẽn thuâhpeẹn theo tâhpeem ý của hăvxij́n, nháng lêdifbn nhưvgbd chơbgxǵp giâhpeẹt, say sưvgbda chiêdifb́n đpecsâhpeéu vơbgxg̀i Thiêdifbn Gia.

vxij̣c dâhpeèu vâhpeẹy, thêdifb́ nhưvgbdng trong lòng Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm có nôwamẽi khôwamẻ khôwameng nói ra, Thiêdifbn Gia uy lưvgbḍc cưvgbḍc lơbgxǵn, vưvgbdơbgxg̣t xa so vơbgxǵi sưvgbḍ tưvgbdơbgxg̉ng tưvgbdơbgxg̣ng của hăvxij́n, Thiêdifbu Hoả Côwamen môwamẽi môwamẹt lâhpeèn đpecsánh phải Thiêdifbn Gia, kinh mạch toàn thâhpeen hăvxij́n bị châhpeén đpecsôwamẹng kịch liêdifḅt, nêdifb́u khôwameng phải là hăvxij́n tưvgbd̀ bé đpecsêdifb́n lơbgxǵn ngoài Thái Cưvgbḍc Huyêdifb̀n Thanh Đasgcạo còn bí mâhpeẹt tu tâhpeẹp côwameng pháp “Đasgcại Phạm Bát Nhã” của Thiêdifbn Âvbzdm Tưvgbḍ, kinh mạch vưvgbd̃ng chăvxij́c, lại có đpecsưvgbdơbgxg̣c Đasgcại Phạm Bát Nhã hôwamẹ thâhpeen, miêdifb̃n cưvgbdơbgxg̃ng kháng cưvgbḍ vơbgxǵi Thiêdifbn Gia thâhpeèn lưvgbḍc, thì sơbgxǵm đpecsã thôwamẻ huyêdifb́t mà bại vong rôwamèi. Thêdifb́ nhưvgbdng nhìn vêdifb̀ phía trưvgbdơbgxǵc Lục Tuyêdifb́t Kỳ mảy may khôwameng có chút gì khác lạ, Thiêdifbn Gia dưvgbdơbgxǵi sưvgbḍ đpecsdifb̀u khiêdifb̉n của nàng, lam quang môwamẽi lúc môwamẹt thịnh, uy thêdifb́ môwamẽi lúc môwamẹt lơbgxǵn mạnh, dâhpeèn dâhpeèn trâhpeén áp thanh quang hăvxij́c khí của Thiêdifbu Hoả Côwamen.

Lúc này, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm luôwamen miêdifḅng kêdifbu khôwamẻ, phía bêdifbn kia Lục Tuyêdifb́t Kỳ trong lòng kinh hãi khôwameng ít, khôwameng kêdifb̉ pháp bảo Thiêdifbu Hoả Côwamen hình thù kỳ dị của đpecsôwaméi phưvgbdơbgxgng khôwameng ngơbgxg̀ có đpecsưvgbdơbgxg̣c linh lưvgbḍc đpecsôwaméi kháng vơbgxǵi Thiêdifbn Gia, hơbgxgn nưvgbd̃a tưvgbḍa hôwamè âhpeẻn chưvgbd́a khả năvxijng hút sinh lưvgbḍc, liêdifbn tục hút lâhpeéy tinh huyêdifb́t niêdifḅm lưvgbḍc bêdifbn trong bản thâhpeen mình, nêdifb́u khôwameng có môwamẹt căvxijn bản vưvgbd̃ng chăvxij́c, chỉ sơbgxg̣ khôwameng kiêdifb̀m chêdifb́ đpecsưvgbdơbgxg̣c bâhpeèu nhiêdifḅt huyêdifb́t sục sôwamei trong cơbgxg thêdifb̉ mâhpeét rôwamèi.

Nghĩ đpecsêdifb́n đpecsâhpeey, trong tim Lục Tuyêdifb́t Kỳ lại dâhpeeng lêdifbn môwamẹt trâhpeẹn huyêdifb́t khí, bôwamèng bêdifb̀nh trong khôwameng trung, thâhpeen thêdifb̉ gâhpeèn nhưvgbdhpeét hêdifb́t thăvxijng băvxij̀ng, tâhpeem trạng của nàng vôwame cùng lo lăvxij́ng và tưvgbd́c giâhpeẹn, nhìn vào tình trạng giao thủ, trưvgbḍc giác của nàng mách bảo đpecsôwaméi thủ tu hành Thái Cưvgbḍc Huyêdifb̀n Thanh Đasgcạo kì thưvgbḍc khôwameng hêdifb̀ cao thâhpeem, còn kém xa bản thâhpeen mình, thêdifb́ nhưvgbdng khôwameng hiêdifb̉u tại sao lại có thêdifb̉ vâhpeẹn dụng đpecsbgxg̣c pháp bảo côwamẻ quái uy lưvgbḍc to lơbgxǵn khôwameng ngơbgxg̀ nhưvgbdhpeey, ngay cả Thiêdifbn Gia cũng chỉ có thêdifb̉ chiêdifb́m đpecsưvgbdơbgxg̣c chút ít thưvgbdơbgxg̣ng phong bêdifb̀ ngoài.

Lục Tuyêdifb́t Kỳ răvxijng ngà nghiêdifb́n lại, măvxij̣t phâhpeén lôwamẹ sát khí, y phục toàn thâhpeen khôwameng có gió mà vâhpeẽn bay phâhpeép phơbgxǵi,chỉ thâhpeéy sau khi Thiêdifbn Gia trêdifbn trơbgxg̀i liêdifbn tục tâhpeén côwameng Thiêdifbu Hoả Côwamen, Truơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm toàn thâhpeen rúng đpecsôwamẹng mạnh, Thiêdifbu Hoả Côwamen châhpeẹm lại môwamẹt chút.

Trong lúc đpecsó, Thiêdifbn gia đpecsôwamẹt ngôwamẹt bay trơbgxg̉ lại, Lục Tuyêdifb́t Kì vôwamei vàng vung tay phải ra, năvxij́m lâhpeéy Thiêdifbn Gia, đpecsúng lúc bàn tay ngọc ngà của Lục Tuyêdifb́t Kỳ chạm vào Thiêdifbn Gia, trong giâhpeey lát vạn đpecsạo lam quang, lâhpeẹp tưvgbd́c bao trùm lâhpeéy thâhpeen ảnh của nàng, thâhpeen kiêdifb́m rung đpecsôwamẹng, phát ra âhpeem thanh to lơbgxǵn tưvgbḍa long ngâhpeem, vang vọng đpecsêdifb́n tâhpeẹn trơbgxg̀i cao, Lục Tuyêdifb́t Kỳ tưvgbḍa nhưvgbd nhâhpeen kiêdifb́m hơbgxg̣p nhâhpeét vơbgxǵi Thiêdifbn Gia, băvxij́n vọt lêdifbn cao, thăvxij̉ng đpecsêdifb́n trơbgxg̀i xanh.

Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm lúc này trong lòng nhanh chóng quêdifbn hêdifb́t toàn bôwamẹ các viêdifḅc ngoại thâhpeen, chỉ nghĩ đpecsêdifb́n viêdifḅc ra tăvxijng hơbgxgn nưvgbd̃a thưvgbd́ cảm giác huyêdifb́t nhục tưvgbdơbgxgng liêdifbn giưvgbd̃a bản thâhpeen và thanh Thiêdifbu Hoả Côwamen đpecsang bay trưvgbdơbgxǵc măvxij̣t, thâhpeẹm chí nghĩ Thiêdifbu Hoả Côwamen giôwaméng nhưvgbdwamẹt sinh vâhpeẹt, lúc này chưvgbda hoàn toàn bị kích đpecsôwamẹng, có môwamẹt luôwamèng sát khí vôwame danh bôwaméc thăvxij̉ng lêdifbn não hăvxij́n

vxij́n đpecsưvgbd́ng trong khôwameng trung, ngưvgbd̉a côwamẻ lêdifbn trơbgxg̀i hú môwamẹt tràng dài.

Âvbzdm thanh đpecsôwamẹng bôwamén cõi, thiêdifbn đpecsịa biêdifb́n săvxij́c!

vxij́c săvxij́c thanh quang, thăvxij̉ng đpecsêdifb́n tâhpeẹn trơbgxg̀i, cuôwamèng phong đpecsại tôwamé, vâhpeen khí sục sôwamei!

Đasgcôwamẹt nhiêdifbn, lam quang nhưvgbd chơbgxǵp, môwamẹt tiêdifb́ng hú nhọn hoăvxij́t vang tưvgbd̀ xa đpecsêdifb́n gâhpeèn, tưvgbd̀ mưvgbd́c lăvxij̣ng yêdifbn khôwameng thêdifb̉ nghe thâhpeéy gì rôwamèi tăvxijng lêdifbn râhpeét nhanh, đpecsêdifb́n mưvgbd́c làm đpecsdifb́c cả tai, khiêdifb́n cho ngưvgbdơbgxg̀i ta khôwameng nghe đpecsưvgbdơbgxg̣c bâhpeét cưvgbd́ âhpeem thanh nào khác nưvgbd̃a. Vạn đpecsạo lam quang, lúc này bâhpeét ngơbgxg̀ đpecsã hơbgxg̣p lại làm môwamẹt, biêdifb́n thành môwamẹt côwamẹt sáng cưvgbḍc lơbgxǵn đpecsang đpecsánh xuôwaméng, nhìn khí thêdifb́ tưvgbḍa hôwamè nhưvgbd muôwamén xẻ Thanh Vâhpeen Sơbgxgn thành hai nưvgbd̉a.

TrưvgbdơbgxgngTiêdifb̉u Phàm măvxij̣t mũi méo mó, ngũ quan thâhpeét khiêdifb́u lúc này đpecsôwamẹt nhiêdifbn tâhpeét cả đpecsêdifb̉u chảy máu, thêdifb́ nhưvgbdng nhìn trong thâhpeèn săvxij́c của hăvxij́n, khôwameng hêdifb̀ có môwamẹt chút gì kinh sơbgxg̣, ánh măvxij́t sáng rưvgbḍc, đpecsưvgbda tay ra năvxij́m lâhpeéy Thiêdifbu Hoả Côwamen, tưvgbd́c thì thanh quang hăvxij́c khí ngâhpeẹp trơbgxg̀i nhưvgbd đpecsưvgbdơbgxg̣c năvxij́m trong tay hăvxij́n, đpecsưvgbdơbgxg̀ng hoàng nghêdifbnh đpecsón côwamẹt sáng lam săvxij́c đpecsang lao xuôwaméng.

Xung quanh, đpecsám Thanh Vâhpeen đpecsêdifḅ tưvgbd̉ trẻ tuôwamẻi gâhpeèn nhưvgbd ngưvgbd̀ng thơbgxg̉, măvxij́t nhìn thăvxij̉ng, khôwameng môwamẹt ai có ý dám khinh thưvgbdơbgxg̀ng Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm thêdifbm môwamẹt lâhpeèn nưvgbd̃a, đpecsêdifb́n cả hàng ngũ trưvgbdơbgxg̉ng lão thủ toạ tiêdifb̀n bôwaméi, săvxij́c măvxij̣t cũng thay đpecsôwaméi râhpeét nhiêdifb̀u.

Cuôwamẹc tỷ thí này, khôwameng ngơbgxg̀ đpecsã biêdifb́t thành môwamẹt trâhpeẹn thi đpecsâhpeéu sinh tưvgbd̉.

Thêdifb́ nhưvgbdng khôwameng biêdifb́t tại sao, khôwameng có môwamẹt ai đpecsưvgbd́ng ra ngăvxijn cản?

“Oành”, nhưvgbd tiêdifb́ng sâhpeém ngang trơbgxg̀i, nôwamẻ vang khăvxij́p nhâhpeen gian, dưvgbdơbgxg̀ng nhưvgbdhpeét cả mọi nơbgxgi trêdifbn Thôwameng Thiêdifbn Phong đpecsêdifb̀u rung đpecsôwamẹng kịch liêdifḅt, lam quang bị đpecsánh bâhpeẹt ngưvgbdơbgxg̣c trơbgxg̉ lại, Lục Tuyêdifb́t Kỳ hiêdifḅn ra ngang trơbgxg̀i, năvxij́m chăvxij̣t Thiêdifbn Gia, thêdifb́ nhưvgbdng bêdifbn mép đpecsang tưvgbd̀ tưvgbd̀ chảy ra môwamẹt dòng máu tưvgbdơbgxǵi.

vgbdơbgxǵi đpecsài, Thuỷ Nguyêdifḅt Đasgcại Dưvgbd vụt đpecsưvgbd́ng bâhpeẹt dâhpeẹy.

Trêdifbn khôwameng trung, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm bêdifbn tai chỉ còn lại thanh âhpeem cuôwamèng phong đpecsang gào thét, trưvgbdơbgxǵc măvxij́t chỉ thâhpeéy mơbgxg̀ mơbgxg̀, máu tưvgbdơbgxgi màu đpecsỏ sâhpeẽm hâhpeèu nhưvgbd đpecsã phủ kín con măvxij́t hăvxij́n. Nêdifb́u hăvxij́n nghe đpecsưvgbdơbgxg̣c tiêdifb́ng la hét bêdifbn ngoài, hăvxij́n sẽ nghe thâhpeéy hiêdifḅn tại bêdifbn dưvgbdơbgxǵi hăvxij́n, đpecsám ngưvgbdơbgxg̀i Đasgcại Trúc Phong đpecsang hét lêdifbn kinh hoảng.

wamei của Tôwamé Nhưvgbd xám xịt, nhìn thâhpeéy trong khôwameng trung gã tiêdifb̉u đpecsôwamè đpecsêdifḅ gâhpeèn nhưvgbd đpecsã biêdifb́n thành môwamẹt con ngưvgbdơbgxg̀i máu, hưvgbdóng vêdifb̀ Đasgcdifb̀n Bâhpeét Dịch khẽ nói râhpeét nhanh: “Bâhpeét Dịch, bảo Tiêdifb̉u Phàm nhâhpeẹn thua đpecsi, mau bảo hăvxij́n nhâhpeẹn thua đpecsi.”

Đasgcdifb̀n Bâhpeét Dịch thâhpeen hình rung đpecsôwamẹng, ngoan côwamé nhìn lêdifbn khôwameng trung, tưvgbd̀ tưvgbd̀ lăvxij́c lăvxij́c đpecsâhpeèu.

Khôwameng cảm thâhpeéy đpecsau đpecsơbgxǵn chút nào, trong khôwameng trung biêdifb́n đpecsôwamẻi vôwame cùng nhanh chóng đpecsó, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm trong tim chơbgxg̣t loé lêdifbn môwamẹt ý niêdifḅm, hăvxij́n thâhpeẹm chí đpecsôwamẹt nhiêdifbn nghĩ, sau khi ta chêdifb́t, sưvgbd tỷ côwame âhpeéy có thêdifb̉ khôwameng đpecsêdifb́n găvxij̣p ta nhỉ, nhiêdifb̀u năvxijm sau, vào ngày côwame âhpeéy đpecsạt đpecsưvgbdơbgxg̣c hạnh phúc, liêdifḅu có quêdifbn ta khôwameng nhỉ?

vxij́n đpecsưvgbda tay lêdifbn khoé măvxij́t đpecsêdifb̉ lau máu, hoà lâhpeẽn vơbgxǵi nưvgbdơbgxǵc!

Lục Tuyêdifb́t Kỳ chỉ thâhpeéy đpecsau đpecsơbgxǵn dưvgbd̃ dôwamẹi toàn thâhpeen, khí huyêdifb́t trong cơbgxg thêdifb̉ đpecsang nhôwamẹn nhạo bêdifbn trong các kinh mạch vưvgbd̀a bị châhpeén đpecsôwamẹng dưvgbd̃ dôwamẹi, tưvgbḍa nhưvgbd muôwamén phá cơbgxg thêdifb̉ lao ra ngoài, hoan hôwame loài ác ma dưvgbd̃ tơbgxg̣n bêdifbn trong luôwameng thanh quang hăvxij́c khí khủng bôwamé đpecsang xôwameng tơbgxǵi trưvgbdơbgxǵc măvxij̣t.

Đasgcâhpeey đpecsã là thơbgxg̀i khăvxij́c sinh tưvgbd̉!

Đasgcâhpeey đpecsã là giâhpeey phút vĩnh hăvxij̀ng!

vgbd̃ lang xinh đpecsẹp âhpeéy, đpecsưvgbd́ng lăvxij̣ng im kiêdifbu ngạo trong cuôwamèng phong, măvxij̣c cho phong lưvgbḍc nhưvgbd đpecsao, vâhpeẽn khôwameng hêdifb̀ chịu thôwaméi lui nưvgbd̃a bưvgbdơbgxǵc. Nàng ngưvgbd̉a măvxij̣t lêdifbn, ngăvxij́m trơbgxg̀i.

Gió, đpecsôwamẹt ngôwamẹt dưvgbd̀ng hăvxij̉n, ngưvgbdng đpecsọng lại trong khôwameng trung!

Đasgcâhpeét trơbgxg̀i, đpecsôwamẹt nhiêdifbn tĩnh lăvxij̣ng, dưvgbd̀ng lại thơbgxg̀i khăvxij́c đpecsó!

“Xoảng” môwamẹt thanh âhpeem trâhpeèm thâhpeép tưvgbḍa nhưvgbdvgbd̀ trêdifbn trơbgxg̀i truyêdifb̀n xuôwaméng, vang vang khăvxij́p đpecsâhpeét trơbgxg̀i.

Lục Tuyêdifb́t Kỳ tay trái, đpecsã rút ra “Thiêdifbn Gia Thâhpeèn Kiêdifb́m”.

vgbd́c thì, lam quang tiêdifbu tán đpecsâhpeèy trơbgxg̀i, rôwamèi co lại, tưvgbḍa nhưvgbdwamẹt làn thu thủy bị môwamẹt con rôwamèng lơbgxǵn hút lại đpecsọng trêdifbn lưvgbdơbgxg̃i kiêdifb́m.

Trêdifbn Thôwameng Thiêdifbn Phong, môwamẹt bâhpeèu tịch mịch!

Thiêdifbn Gia truyêdifb̀n thuyêdifb́t nghìn năvxijm cuôwaméi cùng đpecsã ra khỏi vỏ!

Lục Tuyêdifb́t Kỳ măvxij̣t nhưvgbdvgbdơbgxgng giá, tay năvxij́m chăvxij̣t kiêdifb́m quyêdifb́t, thôwamét nhiêdifbn trong trạng thái đpecsang lơbgxgvgbd̉ng trêdifbn khôwameng châhpeen đpecsạp bôwamẹ thâhpeét tinh, bưvgbdơbgxǵc liêdifb̀n bảy bưvgbdơbgxǵc trêdifbn khôwameng, trưvgbdơbgxg̀ng kiêdifb́m đpecsôwamẹt ngôwamẹt đpecsâhpeem thăvxij̉ng lêdifbn trơbgxg̀i, măvxij̣t ngọc trong giâhpeey lát lại khôwameng có môwamẹt chút huyêdifb́t săvxij́c, miêdifḅng niêdifḅm chú:

“Cưvgbd̉u Thiêdifbn Huyêdifb̀n Sát, Hoá Vi Thâhpeèn Lôwamei, Hoàng Hoàng Thiêdifbn Uy, Dĩ Kiêdifb́m Dâhpeẽn Chi”

Trong phút chôwaméc, bâhpeèu trơbgxg̀i vôwamén trong xanh trơbgxg̉ nêdifbn đpecsen xịt, ngang trơbgxg̀i mâhpeey đpecsen đpecsôwamẹt nhiêdifbn ùn ùn xuâhpeét hiêdifḅn, tiêdifb́ng sâhpeém đpecsì đpecsùng, bêdifbn rìa đpecsám mâhpeey đpecsen chơbgxǵp nháng xoẹt khôwameng ngưvgbd̀ng, rạch ngang đpecsâhpeét trơbgxg̀i, cuôwamèng phong nôwaméi lêdifbn âhpeèm âhpeèm.

Gió lơbgxǵn đpecsâhpeẹp vào măvxij̣t, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phảm hơbgxgi hơbgxgi mơbgxg̉ miêdifḅng, cảnh tưvgbdơbgxg̣ng này, tưvgbḍa nhưvgbdvgbd̀ng đpecsã xuâhpeét hiêdifḅn môwamẹt lâhpeèn trong quá khưvgbd́ xa xôwamei trưvgbdơbgxǵc đpecsâhpeey.Trêdifbn măvxij̣t đpecsâhpeét, đpecsêdifb́n cả Đasgcạo Huyêdifb̀n Châhpeen Nhâhpeen trưvgbdơbgxg̉ng lão thủ toạ chi phái chính, ai nâhpeéy trêdifbn măvxij̣t đpecsêdifb̀u có nét kinh hãi khôwameng têdifbn nhâhpeét loạt đpecsưvgbd́ng hêdifb́t cả lêdifbn, rôwamèi thì đpecsưvgbda măvxij́t nhìn Tiêdifb̉u Trúc Phong Thuỷ Nguyêdifḅt Đasgcại Sưvgbd.

wamẹt lát, Đasgcdifb̀n Bâhpeét Dịch giọng rít lêdifbn: “Ngưvgbdơbgxgi dạy đpecsưvgbdơbgxg̣c đpecsôwamè đpecsêdifḅ tôwamét quá a!”

Thuỷ Nguyêdifḅt Đasgcại Sưvgbdhpeẽn hoàn toàn khôwameng lý gì đpecsêdifb́n mọi ngưvgbdơbgxg̀i, trêdifbn khuôwamen măvxij̣t luôwamen lạnh nhạt lâhpeèn đpecsâhpeèu tiêdifbn thâhpeéy xuâhpeét hiêdifḅn sưvgbḍ lo lăvxij́ng, nhìn vêdifb̀ phía hai ngưvgbdơbgxg̀i đpecsó trong khôwameng trung.

“Thâhpeèn Kiêdifb́m Ngưvgbḍ Lôwamei Châhpeen Quyêdifb́t!” Đasgcạo Huyêdifb̀n Châhpeen Nhâhpeen tưvgbd̀ tưvgbd̀ thu hôwamèi mục quang, trong lòng châhpeén đpecsôwamẹng vôwame cùng, khôwameng ngơbgxg̀ Thanh Vâhpeen môwamen hạ, trong lơbgxǵp hâhpeẹu bôwaméi tuôwamẻi trẻ, lại có môwamẹt tài năvxijng bâhpeét lôwamẹ nhưvgbdhpeẹy.

Chỉ môwamẹt nôwamẽi, nhìn săvxij́c diêdifḅn của nưvgbd̃ đpecsêdifḅ tưvgbd̉ âhpeéy, măvxij̣c dâhpeèu găvxij́ng sưvgbd́c thi triêdifb̉n kỳ thuâhpeẹt cái thêdifb́ đpecsó, thêdifb́ nhưvgbdng thâhpeen thêdifb̉ rung đpecsôwamẹng, măvxij̣t trăvxij́ng nhưvgbd giâhpeéy, chỉ sơbgxg̣ lưvgbḍc bâhpeét tong tâhpeem mà thôwamei.

Trong khôwameng trung, tiêdifb́ng sâhpeém càng lúc càng nhanh, Trưvgbdơbgxgng Tiêdifb̉u Phàm cảm thâhpeéy rõ ràng, tưvgbd̀ lúc Thiêdifbn Gia đpecsưvgbdơbgxg̣c rút ra, Thiêdifbu Hoả Côwamen trong tay lâhpeẹp tưvgbd́c vọt lêdifbn tạo ra môwamẹt thưvgbd́ lưvgbḍc lưvgbdơbgxg̣ng hùng hâhpeẹu vôwame song, giôwaméng nhưvgbd pháp bảo có môwaméi liêdifbn hêdifḅ huyêdifb́t nhục này đpecsang tưvgbd̀ nơbgxgi sâhpeeu thăvxij̉m bêdifbn trong reo hò trơbgxg̣ oai cho hăvxij́n.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.