Tru Tiên

Chương 29 : Kỳ Thuật

    trước sau   
   

Đryrrêffnsm đssrsã vêffns̀ khuya.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm trăteaun trơwcqả khômisang tài nào ngủ đssrsưhjlvơwcqạc, con khỉ Tiêffns̉u Hômisai ơwcqả bêffnsn trơwcqạn to đssrsômisai măteaút, chơwcqáp chơwcqáp nhìn hăteaún, vêffns̀ phâbqjq̀n các sưhjlṿ huynh của hăteaún tâbqjq́t cả đssrsâbqjq̀u đssrsã ngáy vang, ngay cả Đryrrại Hoàng, lúc này cũng đssrsã năteaùm sâbqjq́p trêffnsn măteaụt đssrsâbqjq́t ngủ say.

Ánh trăteaung loang loáng nhưhjlvhjlvơwcqác, rọi vào tưhjlv̀ phía của sômisả, lung linh trêffnsn măteaụt đssrsâbqjq́t, nhưhjlvhjlvơwcqang nhưhjlv tuyêffnśt.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm khe khẽ bò dâbqjq̣y, Tiêffns̉u Hômisai lâbqjq̣p tưhjlv́c chui tọt vào trong lòng hăteaún, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phảm ômisam lâbqjq́y nó, xoa xoa đssrsâbqjq̀u nó, bưhjlvơwcqác ra bêffnsn ngoài.

Hành lang trômisáng trơwcqan, khômisang mômisạt tiêffnśng ngưhjlvơwcqài.




teaún kín đssrsáo cưhjlvơwcqài khômisả, tưhjlv̀ sau khi đssrsêffnśn Thômisang Thiêffnsn Phong, hăteaún gâbqjq̀n nhưhjlv khômisang có mômisạt đssrsêffnsm nào đssrsưhjlvơwcqạc ngủ yêffnsn ômisản, nghĩ đssrsêffnśn ngày mai phải tỷ thí vơwcqái Lục Tuyêffnśt Kì, trong lòng hăteaún đssrsômisạt nhiêffnsn thâbqjq́y căteaung thăteaủng khômisang sao diêffns̃n tả đssrsưhjlvơwcqạc.

Thêffnś rômisài vào lúc này, con khỉ Tiêffns̉u Hômisai trong lòng hăteaún bômisãng nhiêffnsn ngọ nguâbqjq̣y mômisạt cách bâbqjq́t an, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm nhìn nó, chỉ thâbqjq́y dưhjlvơwcqái ánh trăteaung, đssrsômisai măteaút lanh lơwcqại của Tiêffns̉u Hômisai đssrsang nhìn thăteaủng ra khoảng tômisái ngay phía trưhjlvơwcqác măteaụt.

Trong bóng tômisái, dưhjlvơwcqàng nhưhjlv có mômisạt bóng ngưhjlvơwcqài lưhjlvơwcqát qua

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm giâbqjq̣t mình mômisạt cái, lâbqjq̣p tưhjlv́c bám theo

Bóng nguơwcqài này chạy khômisang quá nhanh, hơwcqan nưhjlṽa vưhjlv̀a chạy hai vai vưhjlv̀a rung lêffnsn khômisang ngưhjlv̀ng, hình dáng giômisàng nhưhjlv là đssrsang khóc nưhjlv́c nơwcqả. Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm nhìn tưhjlv̀ phía xa, nhâbqjq̣n ra đssrsó là Đryrrffns̀n Linh Nhi, trong lòng lâbqjq́y làm kỳ quái, đssrsômisàng thơwcqài nhìn dáng vẻ đssrsang nưhjlv́c nơwcqả của sưhjlv tỷ, trong tim lại có mômisạt thoáng buômisàn khômisang têffnsn.

Đryrrffns̀n Linh Nhi chạy mômisạt mạch đssrsêffnśn Vâbqjqn Hải, tơwcqái khu vưhjlṿc lômisai đssrsài trung tâbqjqm, nhìn bômisán xung quanh khômisang mômisạt bóng ngưhjlvơwcqài, dưhjlvơwcqàng nhưhjlv khômisang chịu đssrsưhjlṿng đssrsưhjlvơwcqạc hơwcqan nưhjlṽa, ngômisài bêffnṣt xuômisáng đssrsâbqjq́t oà khóc.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm chưhjlva tưhjlv̀ng nhìn thâbqjq́y sưhjlv tỷ đssrsau buômisàn nhưhjlvbqjq̣y bao giơwcqà, trong đssrsâbqjq̀u hômisát hoảng, tưhjlv̀ tưhjlv̀ bưhjlvơwcqác đssrsêffnśn bêffnsn cạnh nàng ta, khe khẽ gọi: “Sưhjlv tỷ, tỷ …”

Đryrrffns̀n Linh Nhi sơwcqạ hãi giâbqjq̣t băteaún cả mình, nhảy xoay mình lại, nhìn thâbqjq́y đssrsó là Trưhjlvong Tiêffns̉u Phàm liêffns̀n bình tâbqjqm trơwcqả lại, tưhjlv́c thì trong tim lại thâbqjq́y đssrsau xót, khômisang kìm chêffnś đssrsưhjlvơwcqạc nưhjlṽa lao vào trong lòng Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm, gục măteaụt vào vai hăteaún khóc oà lêffnsn.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm mình mâbqjq̉y tưhjlv́c thì cưhjlv́ng đssrsơwcqa, toàn thâbqjqn tưhjlṿa nhưhjlv hoá đssrsá, khômisang thêffns̉ nào cưhjlv̉ đssrsômisạng lại đssrsưhjlvơwcqạc.

Tiêffnśng nưhjlv́c nơwcqả của nàng vang vang bêffnsn tai, trêffnsn vai cảm thâbqjq́y hơwcqai âbqjq́m phảng phâbqjq́t lan toả tưhjlv̀ cơwcqa thêffns̉ của nàng, dưhjlvơwcqàng nhưhjlv cảnh tưhjlvơwcqạng hăteaún thưhjlvơwcqàng thưhjlvơwcqàng nhìn thâbqjq́y trong giâbqjq́c mơwcqamisam nay đssrsômisạt nhiêffnsn đssrsã trơwcqả thành sưhjlṿ thâbqjq̣t. Nhưhjlv có mômisạt mùi hưhjlvơwcqang tinh têffnś, phảng phâbqjq́t lan tơwcqái.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm cưhjlv́ đssrsưhjlv́ng nhưhjlvbqjq̣y, măteaút nhìn xa xa, măteaục dâbqjq̀u trong tim hăteaún có vômisa vàn mong ưhjlvơwcqác đssrsưhjlvơwcqạc ômisam chăteaụt lâbqjq́y thiêffnśu nưhjlṽ này, nhưhjlvng cuômisái cùng thì hăteaún lại khômisang dám.

.

Có lẽ, nêffnśu ta ômisam nàng thâbqjq̣t, cuômisạc đssrsơwcqài ta rômisài đssrsâbqjqy sẽ khác đssrsi chăteaung?




Lúc này Đryrrffns̀n Linh nhi đssrsã rơwcqài khỏi vai của hăteaún. Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm tâbqjqm tưhjlv trômisáng rômisãng, trong lúc đssrsang lơwcqawcqa, cảm thâbqjq́y bản thâbqjqn đssrsã đssrsánh mâbqjq́t đssrsi mômisạt đssrsffns̀u gì đssrsó.

Trêffnsn vai hăteaún, đssrsã ưhjlvơwcqát đssrsâbqjq̃m nưhjlvơwcqác măteaút.

Đryrrffns̀n Linh Nhi lâbqjq́y tay lau lau đssrsômisai măteaút đssrsỏ hoe, nhìn thâbqjq́y vai của Truơwcqang Tiêffns̉u Phàm đssrsã uơwcqát đssrsâbqjq̃m nưhjlvơwcqác măteaút của mình, thì măteaụt đssrsỏ bưhjlv̀ng lêffnsn, nói: “Xin lômisãi, Tiêffns̉u Phàm”

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm lăteaúc lăteaúc đssrsâbqjq̀u đssrsáp: “Sưhjlv tỷ, tỷ có chuyêffnṣn gì vâbqjq̣y”

Đryrrffns̀n Linh Nhi vưhjlv̀a đssrsịnh nói, chơwcqạt nghe dưhjlvơwcqái châbqjqn có hai tiêffnśng kêffnsu “chí chí”, cúi đssrsâbqjq̀u nhìn xuômisáng, thì ra là Tiêffns̉u Hômisai. Nàng khẽ cúi ngưhjlvơwcqài xuômisáng, bêffnś Tiêffns̉u Hômisai vào lòng.

“Khômisang có gì, Tiêffns̉u Phàm, khômisang có gì”. Cômisa gái này đssrsưhjlv́ng dưhjlvơwcqái ánh trăteaung trong đssrsêffnsm tômisái, xinh đssrsẹp thêffnshjlvơwcqang, mang đssrsêffnśn cho Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm mômisạt thoáng đssrsau buômisàn, nói: “Cha và mẹ chưhjlva tưhjlv̀ng bao giơwcqà măteaúng ta cả”

Nhìn thâbqjq́y khuômisan măteaụt xinh đssrsẹp trong đssrsau khômisả âbqjq́y, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm trong lòng thâbqjq́y đssrsau xót têffns tái, dưhjlvơwcqàng nhưhjlv là bản thâbqjqn mình đssrsã gâbqjqy ra cho nàng sưhjlṿ bi thuơwcqang này vâbqjq̣y. Hăteaún cômisá găteaúng ômisản đssrsịnh tâbqjqm tưhjlv, nhẹ nhàng hỏi “Sưhjlv tỷ, sao vâbqjq̣y? Tại sao sưhjlv phụ và sưhjlvhjlvơwcqang lại măteaúng tỷ”

Đryrrffns̀n Linh Nhi ngâbqjq̣p ngưhjlv̀ng mômisạt lát, ngâbqjq̉ng đssrsâbqjq̀u lêffnsn nhìn Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm, tưhjlv̀ nhỏ đssrsêffnśn lơwcqán, ngoài cha mẹ ra thì ngưhjlvơwcqài tiêffns̉u sưhjlv đssrsêffnṣ này luômisan luômisan là ngưhjlvơwcqài thâbqjqn thiêffnśt nhâbqjq́t, lúc này trong lòng nàng, tưhjlṿa hômisà có mômisạt suy nghĩ lơwcqà mơwcqà khômisang rõ ràng: Tưhjlv̀ khi nào Tiêffns̉u Phàm sưhjlv đssrsêffnṣ băteaút đssrsâbqjq̀u dịu dàng đssrsômisái vơwcqái ta vâbqjq̣y?

Tuy nhiêffnsn, ý niêffnṣm này thưhjlṿc chỉ là thoáng qua mà thômisai, trong tim nàng lúc này đssrsâbqjq̀y ăteaúp nômisãi buômisàn, cuômisái cùng bâbqjq̣t khóc nói vơwcqái Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm: “Là vì Têffns̀ Hạo đssrsại ca!”

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm săteaúc măteaụt trăteaúng bêffnṣch, bâbqjq́t giác năteaúm tay lại, hăteaún năteaúm râbqjq́t chăteaụt, đssrsêffnśn nômisãi móng tay căteaúm sâbqjqu vào trong lòng bàn tay.

“Đryrrêffnṣ khômisang biêffnśt sao” Đryrrffns̀n Linh Nhi khơwcqải đssrsâbqjq̀u câbqjqu chuyêffnṣn, hoàn toàn khômisang có chút phòng bị nào đssrsômisái vơwcqái gã tiêffns̉u sưhjlv đssrsêffnṣ, thêffnś nhưhjlvng quả thâbqjq̣t trong tim Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm đssrsang đssrsffnsn cuômisàng gào thét: “Ta biêffnśt chưhjlv́, ta biêffnśt chưhjlv́, ta đssrsã sơwcqám biêffnśt rômisài”

Ánh trăteaung lành lạnh, trải khăteaúp nhâbqjqn gian.

“Têffns̀ hạo sưhjlv huynh và ta đssrsêffns̀u thích nhau, ta nói vơwcqái họ chuyêffnṣn đssrsó, ta quả thâbqjq̣t, quả thâbqjq̣t râbqjq́t thích huynh âbqjq́y.” Đryrrffns̀n Linh Nhi dưhjlv̀ng lại mômisạt chút, quả thâbqjq̣t khômisang hêffns̀ nhâbqjq̣n thâbqjq́y, sau mômisãi mômisạt câbqjqu nói của nàng, săteaúc măteaụt của Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm lại trăteaúng bêffnṣch hơwcqan.




“… Thêffnś nhưhjlvng cha thưhjlṿc đssrsã lơwcqán tiêffnśng măteaúng mỏ ta, nói ta khômisang biêffnśt phải trái, mẹ thưhjlvơwcqàng ngày luômisan yêffnsu quí ta cũng thay đssrsômisải săteaúc măteaụt, đssrsưhjlv́ng vêffns̀ phía cha ta. Tại sao nhưhjlvbqjq̣y, Tiêffns̉u Phàm?”

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm cúi thâbqjq́p đssrsâbqjq̀u, đssrsêffns̉ cho Đryrrffns̀n Linh Nhi khômisang nhìn thâbqjq́y măteaụt của mình, thâbqjq́p giọng nói: “Làm thêffnś nào mà sưhjlv phụ sưhjlvhjlvơwcqang lại biêffnśt chuyêffnṣn đssrsó?

Đryrrffns̀n Linh Nhi trong lúc tâbqjqm tình kích đssrsômisạng, chăteaủng hêffns̀ phát giác trong lơwcqài nói của Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm có lômisạ vẻ khác thưhjlvơwcqàng, khoé miêffnṣng nhành ra, chỉ chút nưhjlṽa lại bâbqjq̣t khóc “Ta vômisán dĩ khômisang nghĩ đssrsêffnśn chuyêffnṣn đssrsó, chỉ sau đssrsó mơwcqái biêffnśt, đssrsó là sưhjlv tỷ Văteaun Mâbqjq̃n bêffnsn Tiêffns̉u Trúc Phong ơwcqả cùng vơwcqái ta đssrsã nói vơwcqái Thuỷ Nguyêffnṣt sưhjlv thúc. thêffnś rômisài Thuỷ Nguyêffnṣt sưhjlv thúc nói lại vơwcqái mẹ của ta. Ta vơwcqái bọn Văteaun Mâbqjq̃n sưhjlv tỷ vômisán râbqjq́t tômisát vơwcqái nhau, đssrsã kêffns̉ cho họ nghe râbqjq́t nhiêffns̀u, bọn họ nói ra, ta, ta …..”

Khoé măteaút nàng cay xè, nưhjlvơwcqác măteaút cuômisái cùng lại trào ra

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm cưhjlvơwcqài đssrsau khômisả nói “Có lẽ sưhjlv phụ sưhjlvhjlvơwcqang họ chỉ muômisán tômisát cho tỷ thômisai, họ là cha mẹ của tỷ mà, khômisang thêffns̉ nào khômisang đssrsômisái tômisát vơwcqái tỷ!”

Đryrrffns̀n Linh Nhi lau khômisa giọt lêffnṣ trêffnsn khoé măteaút, cuơwcqài lơwcqán:”Họ chăteaủng hiêffns̀u gì hêffnśt! Họ chỉ biêffnśt mômisãi danh dưhjlṿ mômisan phái, chỉ biêffnśt Têffns̀ Hạo đssrsại ca là đssrsêffnṣ tưhjlv̉ đssrsăteaúc ý của Long Thủ Phong Thưhjlvơwcqang Tùng sưhjlv thúc, chỉ biêffnśt nêffnśu ta và Têffns̀ Hạo đssrsại ca thích nhau thì mômisan phái của họ khômisang thêffns̉ ngâbqjq̉ng đssrsâbqjq̀u lêffnsn đssrsưhjlvơwcqạc trong Thanh Vâbqjqn Mômisan, chăteaủng hêffns̀ nghĩ gì đssrsêffnśn ta cả”.

Nàng nói vơwcqái giọng pha chút thưhjlvơwcqang tâbqjqm lâbqjq̃n chút phâbqjq̃n nômisạ, thâbqjq̣m chỉ quả quyêffnśt: “Nêffnśu phải câbqjqn nhăteaúc giũa danh dưhjlṿ của họ và hạnh phúc của ta, ta thưhjlṿc sưhjlṿ ngơwcqà răteaùng họ sẽ cọi trọng bômisạ măteaụt họ hơwcqan là coi trọng ta, cômisa con gái của họ?”

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm đssrsômisạt nhiêffnsn ngâbqjq̉ng đssrsâbqjq̀u lêffnsn, nhìn sưhjlṿ thay đssrsômisải kỳ lạ đssrsômisạt ngômisạt của sưhjlv tỷ.

Đryrró là mômisạt cái nhìn đssrsâbqjq̀y thưhjlvơwcqang tâbqjqm!

Bàng hoàng khômisang sưhjlṿ giúp đssrsơwcqã, cảnh tưhjlvơwcqạng mômisạt con chim nhỏ cômisa đssrsơwcqan mâbqjq́t hêffnśt cha mẹ đssrsưhjlv́ng chơwcqà đssrsơwcqại trong mưhjlva gió, trong bi ai có mômisạt nômisãi kinh hoàng, nhưhjlvmisạt con dao đssrsâbqjqm sâbqjqu vào trong tâbqjqm trí hăteaún!

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm gâbqjq̀n nhưhjlv ngay lâbqjq̣p tưhjlv́c bị đssrsánh gục bơwcqải cái nhìn này, mômisạt sưhjlṿ bi thưhjlvơwcqang trưhjlvơwcqác đssrsâbqjqy chưhjlva tưhjlv̀ng có trômisãi dâbqjq̣y tưhjlv̀ trong tim, lúc này nêffnśu có thêffns̉ đssrsêffns̉ hăteaún chịu đssrsưhjlṿng sưhjlṿ thômisáng khômisả này vì nàng, hăteaún sẽ bâbqjq́t châbqjq́p tâbqjq́t cả các sưhjlṿ gian khômisả nguyêffnṣn ý ngánh vác hêffnśt, thêffnś nhưhjlvng hăteaún chăteaủng biêffnśt phải nói thêffnś nào cho đssrsúng,chỉ có thêffns̉ khêffns khẽ nói mômisạt câbqjqu:

“Sưhjlv tỷ!”

“Ta phải ơwcqả cùng vơwcqái huynh âbqjq́y" Đryrrffns̀n Linh Nhi nói quả quyêffnśt, tưhjlvơwcqảng chưhjlv̀ng nàng nói đssrsffns̀u này vơwcqái Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm, thêffnś nhưhjlvng khômisang nàng khômisang nói vơwcqái hăteaún, mà nói vói chính nômisại tâbqjqm của mình, nói vói vơwcqạ chômisàng Đryrrffns̀n Bâbqjq́t Dịch lúc này khômisang có măteaụt ơwcqả đssrsó: "Con nhâbqjq́t đssrsịnh sẽ phải ơwcqả cùng Têffns̀ Hạo sưhjlv huynh, chúng con đssrsã thêffns̀ non hẹn biêffns̉n rômisài, dù cha mẹ có phản đssrsômisái lâbqjq̀n nưhjlṽa, dù cho bêffns̉ cạn đssrsá mòn, chúng con sẽ ơwcqả bêffnsn nhau.”




Nàng ngưhjlvơwcqác lêffnsn nhìn bâbqjq̀u trơwcqài đssrsêffnsm, hưhjlvơwcqáng lêffnsn vâbqjq̀ng trăteaung sáng phát thêffnṣ. Ánh trăteaung văteaùng vạch lạnh lẽo yêffnsn lăteaụng tưhjlvơwcqái trêffnsn mình nàng, hình ảnh xinh đssrsẹp của nàng nhưhjlvmisạt đssrsoá hoa bách hơwcqạp sâbqjq̀u thảm nơwcqả bung trong đssrsêffnsm., khiêffnśn ngưhjlvơwcqài ta phải sưhjlṽng sơwcqà kinh ngạc vơwcqái vẻ đssrsẹp của nàng mà quêffnsn đssrsi mâbqjq́t là đssrsang ơwcqả bêffnsn cạnh nàng, là hình ảnh của niêffns̀m hy vọng đssrsã tan biêffnśn.

※ ※



Đryrrưhjlv́ng trêffnsn đssrsài cao, nhưhjlṽng tia năteaúng ban mai âbqjq́m áp rọi trêffnsn ngưhjlvơwcqài Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm, làm âbqjq́m thâbqjqn thêffns̉ nhưhjlvng khômisang hêffns̀ làm âbqjq́m lòng hăteaún chút nào. Hăteaún đssrsưhjlv́ng trêffnsn lômisai đssrsài măteaụt lạnh tanh, đssrsômisái diêffnṣn đssrsang đssrsưhjlv́ng ngay trưhjlvơwcqác măteaụt hăteaún là Lục Tuyêffnśt Kỳ đssrsẹp nhưhjlv thiêffnsn tiêffnsn.

Trong con măteaút băteaung sưhjlvơwcqang của nưhjlṽ lang này rõ ràng có sưhjlṿ khinh miêffnṣt, trêffnsn quảng trưhjlvơwcqàng, tâbqjq́t cả mọi ngưhjlvơwcqài đssrsêffns̀u biêffnśt, hăteaún chủ yêffnśu dưhjlṿa vào vâbqjq̣n khí chưhjlv́ khômisang phải dưhjlṿa vào thưhjlṿc lưhjlṿc đssrsêffns̉ tiêffnśn vào nhóm tưhjlv́ cưhjlvơwcqàng.

Phía sau lưhjlvng nưhjlṽ lang, Thiêffnsn Gia đssrsang tán phát ra nhưhjlṽng tia sáng xanh nhàn nhạt. Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm ngăteaúm nhìn thâbqjq̀n vâbqjq̣t trong truyêffns̀n thuyêffnśt, loáng thoáng nghĩ: Lại găteaụp nưhjlṽa rômisài, mình đssrsang đssrsômisái diêffnṣn vơwcqái nó sao?

Sau đssrsó, trong giâbqjqy lát hăteaún đssrsã quêffnsn luômisan câbqjqu hỏi vưhjlv̀a rômisài, sau khi trơwcqả vêffns̀ đssrsêffnsm qua, tinh thâbqjq̀n của hăteaún có đssrsffns̀u gì đssrsó hoảng hômisát khômisang yêffnsn.

Trêffnsn Vâbqjqn Hải, lúc này chỉ còn lại hai khu lômisai đssrsài lơwcqán, thêffnś nhưhjlvng bàn vêffns̀ sômisá đssrsêffnṣ tưhjlv̉ Thanh Vâbqjqn Mômisan bao quanh, thì sômisá ngưhjlvơwcqài xem cuômisạc đssrsâbqjqu Têffns̀ Hạo Tăteaung Thưhjlv Thưhjlv tại đssrsài phía tâbqjqy chỉ sơwcqạ khômisang băteaùng ba thành ơwcqả đssrsâbqjqy, gâbqjq̀n nhưhjlvbqjq́t cả mọi ngưhjlvơwcqài bị hâbqjq́p dâbqjq̃n bơwcqải Lục Tuyêffnśt Kỳ vômisa cùng mạnh mẽ cũng nhưhjlv Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm cưhjlṿc kì may măteaún, ngay đssrsêffnśn các trưhjlvơwcqảng lão, tuyêffnṣt đssrsại đssrsa sômisá là ngômisài dưhjlvơwcqái lômisai đssrsài này kêffns̉ cả trưhjlvơwcqảng mômisan Đryrrạo Huyêffns̀n Châbqjqn Nhâbqjqn.

Chỉ là, đssrsám khán giả sau khi thâbqjq́y Lục Tuyêffnśt Kỳ bay lêffnsn lômisai đssrsài, sau khi trong đssrsám ngưhjlvơwcqài vang lêffnsn mômisạt trâbqjq̣n hoan hômisa, đssrsa phâbqjq̀n đssrsêffns̀u thảo luâbqjq̣n vêffns̀ viêffnṣc Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm sẽ bị đssrsánh bại trong chômisác lát.

hjlvơwcqái đssrsài, Đryrrffns̀n Bâbqjq́t Dịch nhíu chăteaụt đssrsômisai mày, măteaục dâbqjq̀u lão biêffnśt râbqjq́t khá rõ thưhjlṿc lưhjlṿc của Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm, thêffnś nhưhjlvng nhưhjlṽng lơwcqài khinh miêffnṣt của đssrsám ngưhjlvơwcqài phía sau vâbqjq̃n làm cho lão khômisang thâbqjq́y thoải mái chút nào. Tômisá Nhưhjlv ngômisài ngay bêffnsn cạnh lão đssrsưhjlva măteaút nhìn bômisán xung quanh đssrsêffns̉ tìm kiêffnśm cômisa con gái, sau cuômisạc tranh cãi to tiêffnśng tômisái qua, Đryrrffns̀n Linh Nhi đssrsã khóc chạy ra ngoài, hômisam nay ngay tưhjlv̀ sáng sơwcqám đssrsã khômisang thâbqjq́y bóng dáng đssrsâbqjqu cả, là ngưhjlvơwcqài mẹ bà hiêffns̉u đssrsưhjlvơwcqạc con gái mình, chỉ sơwcqạ đssrsưhjlva con gái ưhjlvơwcqang ngạnh này đssrsã chạy đssrsêffnśn chômisã lômisai đssrsài Têffns̀ Hạo thi đssrsâbqjq́u mâbqjq́t rômisài.

Bà lăteaúc lăteaúc đssrsâbqjq̀u, măteaục dâbqjq̀u bà râbqjq́t thưhjlvơwcqang yêffnsu cômisa con gái duy nhâbqjq́t này, thêffnś nhưhjlvng lâbqjq̀n này bà hoàn toàn đssrsưhjlv́ng vêffns̀ phía trưhjlvơwcqạng phu, có lẽ hành đssrsômisạng lâbqjq̀n này là do bản năteaung của ngưhjlvơwcqái mẹ, bà luômisan nghĩ răteaùng, tâbqjq́t cả đssrsám ngưhjlvơwcqài Long Thủ Phong đssrsêffns̀u khômisang tômisát đssrsẹp gì.

Bà nghoảnh đssrsâbqjq̀u lại, nhìn lêffnsn trêffnsn đssrsài, cùng lúc này, trêffnsn đssrsài Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm khuômisan măteaụt nhìn lạnh tanh, mục quang của họ bâbqjq́t găteaụp nhau trong khômisang trung, sau giâbqjqy lát, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm nhìn vêffns̀ phía bà, dưhjlvơwcqàng nhưhjlv khômisang hêffns̀ tìm thâbqjq́y ngưhjlvơwcqài mình muômisán tìm, lại lăteaủng lăteaủng thu hômisài mục quang rômisài quay đssrsi.

misá Nhưhjlvwcqai nhíu lômisang mày, nói vơwcqái Đryrrffns̀u Bâbqjq́t Dịch: “Tiêffns̉u Phàm hômisam nay thâbqjq̀n săteaúc có chút gì đssrsó khômisang ômisản, trômisang giômisáng nhưhjlvmisạt kẻ mâbqjq́t hômisàn”




Đryrrffns̀n Bâbqjq́t Dịch khe khẽ đssrsáp “Nó căteaung thăteaúng quá mà, tiêffns̉u hài tưhjlv̀ chưhjlva hiêffns̉u viêffnṣc đssrsơwcqài lăteaúm, khômisang có gì là lạ”

misá Nhưhjlv liêffns̀n im lăteaụng, rômisài khômisang nói thêffnsm gì nưhjlṽa.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm thu hômisài mục quang, nhìn lêffnsn khuômisan măteaụt của Lục Tuyêffnśt Kỳ ơwcqả đssrsômisái diêffnṣn, trong ánh năteaúng ban mai khuômisan măteaụt tuyêffnṣt mỹ của nàng quả thưhjlṿc râbqjq́t tưhjlvơwcqai tăteaún và lômisạng lâbqjq̃y, ánh sáng rạng ngơwcqài, râbqjq́t nhanh, Lục Tuyêffnśt Kỳ nhâbqjq̣n thâbqjq́y mục quang của Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm đssrsang nhìn mình, trong măteaút mômisạt lâbqjq̃n nưhjlṽa xuâbqjq́t hiêffnṣn ý khinh thưhjlvơwcqàng.

Thêffnś nhưhjlvng lâbqjq̀n này, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm quả thâbqjq̣t khômisang hêffns̀ tránh né nưhjlṽa, hăteaún thâbqjq̣m chí chăteaủng cảm thâbqjq́y ánh măteaút giêffns̃u cơwcqạt của đssrsômisái phưhjlvơwcqang, dung nhan mĩ lêffnṣ âbqjq́y lúc này đssrsômisái vơwcqái hăteaún bâbqjq́t giác khômisang hêffns̀ có chút ý nghĩa gì, chỉ có trong thâbqjqm tâbqjqm hăteaún, sâbqjqu sâbqjqu thăteaủm, nômisãi thômisáng khômisả đssrsang gào lêffnsn: “Nàng khômisang có ơwcqả đssrsâbqjqy, nàng đssrsã đssrsi xem Têffns̀ Hạo thi đssrsâbqjq́u mâbqjq́t rômisài!”

Thômisang minh nhưhjlv Lục Tuyêffnśt Kỳ, ngay lâbqjq̣p tưhjlv́c nhâbqjq̣n thâbqjq́y đssrsômisái thủ này măteaục dù mục quang đssrsang nhìn mình, thêffnś nhưhjlvng trong nhãn thâbqjq̀n trômisáng rômisãng rõ ràng đssrsang nghĩ đssrsêffnśn chuyêffnṣn khác chưhjlv́ hoàn toàn khômisang lý gì đssrsêffnśn sưhjlṿ tômisàn tại của nàng. Đryrrâbqjqy dưhjlvơwcqàng nhưhjlv là lâbqjq̀n đssrsâbqjq̀u tiêffnsn nàng găteaụp phải trong đssrsơwcqài, trong con măteaút nàng thoáng xuâbqjq́t hiêffnṣn mômisạt đssrsômisãi kinh ngạc.

“Băteaút đssrsâbqjq̀u!”

Tiêffnśng chuômisang nhâbqjq́t têffns̀ vang lêffnsn, vang vọng trêffnsn khăteaúp Thômisang Thiêffnsn Phong. Bômisán bêffns̀ ngay lâbqjq̣p tưhjlv́c yêffnsn ăteaúng trơwcqả lại.

Lục Tuyêffnśt Kỳ vưhjlvơwcqan mình, hít sâbqjqu mômisạt hơwcqai, chỉ câbqjq̀n thăteaúng thêffnsm hai trâbqjq̣n, chỉ hai trâbqjq̣n, thì có thêffns̉ thưhjlṿc hiêffnṣn đssrsưhjlvơwcqạc mơwcqa ưhjlvơwcqác của bản thâbqjqn cũng nhưhjlv kỳ vọng của âbqjqn sưhjlv. Thiêffnsn Gia phía sau lưhjlvng nàng, dâbqjq̀n dâbqjq̀n toả ánh sáng săteaúc xanh.

“Lục Tuyêffnśt Kỳ đssrsêffnṣ tưhjlv̉ Tiêffns̉u Trúc Phong, xin tưhjlv́ giáo”

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm nhưhjlvhjlv̀ng tỉnh khỏi giâbqjq́c mômisạng, phản ưhjlv́ng đssrsâbqjq̀u tiêffnsn khômisang phải là đssrsáp lêffns̃, mà chỉ là nhìn xuômisáng phía dưhjlvói đssrsài vơwcqái mômisạt chút hy vọng mong manh, mômisạt rưhjlv̀ng ngưhjlvơwcqài, vạn con măteaút đssrsang ngăteaúm nhìn, quả thưhjlṿc khômisang hêffns̀ có bóng dáng ngưhjlvòi mà bản thâbqjqn đssrsang trômisang ngóng.

Lục Tuyêffnśt Kỳ vẻ măteaụt biêffnśn săteaúc, dưhjlvơwcqái đssrsài Thanh Vâbqjqn đssrsêffnṣ tưhjlv̉ la ó râbqjq̀m rĩ, đssrsâbqjqy là ngưhjlvơwcqài đssrsâbqjq̀u tiêffnsn thâbqjq́t lêffns̃ vơwcqái Lục Tuyêffnśt Kỳ, Đryrrffns̀n Bâbqjq́t Dịch và Tômisá Nhưhjlv đssrsưhjlva măteaụt nhìn nhau, cả hai đssrsômisàng thơwcqài nhâbqjq̣n thâbqjq́y, hômisam nay gã tiêffns̉u đssrsômisà đssrsêffnṣ này quả thâbqjq̣t có gì đssrsó khômisang bình thưhjlvơwcqàng.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm tưhjlv̀ tưhjlv̀ ngâbqjq̉ng đssrsâbqjq̀u lêffnsn, săteaúc diêffnṣn xám xịt nhưhjlv hòn tăteaút lưhjlv̉a, châbqjq̀m châbqjq̣m đssrsáp: “Tại hạ Đryrrại Trúc Phong Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm, xin sưhjlv tỷ bâbqjq́t tâbqjq́t phải hạ thủ luu tình”

Lục Tuyêffnśt Kỳ hơwcqai run, măteaục dù chỉ là câbqjqu nói khách sáo trưhjlvơwcqác trâbqjq̣n đssrsâbqjq́u, thêffnś nhưhjlvng gã Truơwcqang Tiêffns̉u Phàm này thưhjlṿc sưhjlṿ trômisang vômisa cùng cômisả quái, ơwcqả đssrsâbqjqu mà có ngưhjlvơwcqài có thêffns̉ nói câbqjqu bâbqjq́t yêffnśu lưhjlvu tình, dưhjlvơwcqàng nhưhjlv có vẽ râbqjq́t nhạo bang, thêffnś nhưhjlvng nhìn diêffnṣn mạo hăteaún lại khômisang giômisáng nhưhjlvbqjq̣y.

Thêffnś nhưhjlvng Lục Tuyêffnśt Kỳ vômisán là đssrsêffnṣ tưhjlv̉ đssrsăteaúc ý của Thuỷ Nguyêffnṣt Đryrrại Sưhjlv, tâbqjqm lưhjlṿc kiêffnsn đssrsịnh, trêffnsn măteaụt thâbqjq̀n săteaúc khômisang chút thay đssrsômisải, khômisang nói thêffnsm gì nưhjlṽa, hưhjlṽu thủ giơwcqaffnsn, “Thiêffnsn Gia” phía sau lưhjlvng nàng tưhjlv̀ tưhjlv̀ bay lêffnsn.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm nhìn tia sáng săteaúc xanh phát ra mômisãi lúc mômisạt dày đssrsăteaục, mômisãi lúc mômisạt lan rômisạng, lam săteaúc bao trùm thâbqjqn thêffns̉ hăteaún, quả thưhjlṿc khômisang hêffns̀ cảm thâbqjq́y mômisạt chút căteaung thăteaủng nào, thay vào đssrsó sâbqjqu bêffnsn trong tim, loáng thoáng có chút mong đssrsơwcqại.

teaún rút ra thanh que cơwcqài lò đssrsen xịt xâbqjq́u xí.

hjlvơwcqái đssrsài vang lêffnsn mômisạt trâbqjq̣n cưhjlvơwcqài, sơwcqawcqái “Thiêffnsn Gia” đssrsưhjlvơwcqàng hoàng cao quí tiêffnsn khí vạn phưhjlvơwcqang, thì hình ảnh thanh que cơwcqài lò chỉ nhưhjlvmisạt con cômisan trùng thômisabqjq̣u

Thêffnś nhưhjlvng giâbqjqy phút này, nó là mômisạt con cômisan trùng vơwcqái trái tim nhưhjlv đssrsã chêffnśt.

Cảm giảm lạnh lẽo băteaung giá, mômisạt lâbqjq̀n nưhjlṽa lại tràn đssrsâbqjq̀y cơwcqa thêffns̉, khômisang biêffnśt tại sao, hômisam nay trêffnsn thanh que cơwcqài lò, dưhjlvơwcqàng nhưhjlv có linh tính đssrsăteaục biêffnṣt hưhjlvng phâbqjq́n, cảm giác lạnh lẽo băteaung giá âbqjq́y du đssrsômisạng vơwcqái tômisác đssrsômisạ nhanh hơwcqan hăteaủn mâbqjq́y ngày trưhjlvơwcqác. Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm thâbqjq̣m chí cảm nhâbqjq̣n đssrsưhjlvơwcqạc, nêffnśu khômisang vì cảm giác huyêffnśt nhục tưhjlvơwcqang liêffnsn giưhjlṽa bản thâbqjqn hăteaún vơwcqái thanh que cơwcqài lò, nêffnśu khômisang vì bản thâbqjqn hăteaún đssrsang năteaum chăteaụt thanh qua cơwcqài lò âbqjq́y, chỉ sơwcqạ nó đssrsã sơwcqám lao vào Lục Tuyêffnśt Kỳ rômisái.

Khômisang, nó khômisang nêffnsn hưhjlvơwcqáng vêffns̀ Lục Tuyêffnśt Kỳ, mà là hưhjlvơwcqáng vêffns̀ Thiêffnsn Gia, đssrsó là mômisạt thưhjlv́ cảm giác khômisang sao giải thích đssrsưhjlvơwcqạc, tưhjlṿa nhưhjlv hai thưhjlv́ đssrsó là cưhjlv̀u nhâbqjqn có mômisái thâbqjqm thù đssrsại hâbqjq̣n.

Lúc này, Lục Tuyêffnśt Kỳ săteaúc măteaụt cũng đssrsômisạt nhiêffnsn thay đssrsômisải liêffnsn tục, Thiêffnsn Gia kiêffnśm quang đssrsại phát, tưhjlṿa hômisà bản thâbqjqn nàng cũng thâbqjq́y hêffnśt sưhjlv́c kì quái.

Nhưhjlvng chỉ Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm, quả thâbqjq̣t khômisang hêffns̀ có ý tưhjlv́ sâbqjqu xa, hăteaún nhìn ngăteaúm nưhjlṽ lang xinh đssrsẹp bêffnsn trong lam săteaủc rưhjlṿc rơwcqã, thômisát nhiêffnsn phát hiêffnṣn ra, nàng ta giômisáng vơwcqái sưhjlv tỷ, thêffnś nhưhjlvng là “sưhjlv tỷ” vơwcqái mục quang băteaung giá, đssrsang lành lạnh nhìn hăteaún.

Trêffnsn lômisai đssrsài, phát sinh mômisạt sưhjlṿ viêffnṣc ngoài dưhjlṿ kiêffnśn của mọi ngưhjlvơwcqài, hai ngưhjlvơwcqài Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm và Lục Tuyêffnśt Kỳ, khômisang ngơwcqà vâbqjq̃n chưhjlva đssrsômisạng thủ, chỉ đssrsưhjlv́ng nhìn đssrsômisái phưhjlvơwcqang, toàn thâbqjqn bâbqjq́t đssrsômisạng.

Phía dưhjlvơwcqái náo đssrsômisạng, phâbqjqn vâbqjqn bàn tán.

Lục Tuyêffnśt Kỳ giâbqjq̣t mình choảng tỉnh, lúc ban nãy Thiêffnsn Gia vômisán linh tính tưhjlvơwcqang thômisang vơwcqái nàng đssrsômisạt nhiêffnsn xuâbqjq́t hiêffnṣn chuyêffns̉n đssrsômisạng lạ thưhjlvơwcqàng chưhjlva tưhjlv̀ng có mâbqjq́y ngày trưhjlvơwcqác đssrsâbqjqy, khiêffnśn trong lòng náng thâbqjq́y kinh ngạc, liêffns̀n dùng niêffnṣm lúc dò xét Thiêffnsn Gia, vâbqjq̃n tịnh khômisang thâbqjq́y đssrsêffns̀u gì khác lạ, chỉ cảm giác thâbqjq́y dưhjlvơwcqàng nhưhjlv là Thiêffnsn Gia hơwcqai có mômisạt chút kích đssrsômisạng muômisán thi đssrsâbqjq́u.

Cảm thâbqjq́y phía dưhjlvơwcqái đssrsài có vômisamisá đssrsạo mục quang khác thưhjlvơwcqàng, Lục Tuyêffnśt Kỳ nhíu đssrsômisai mày, đssrsịnh thâbqjq̀n, hưhjlv̀ lêffnsn mômisạt tiêffnśng lạnh lẽo, gạt bỏ hêffnśt tạp niêffnṣm khỏi đssrsâbqjq̀u óc, quát khẽ mômisạt tiêffnśng, Thiêffnsn Gia bưhjlv̀ng sáng săteaúc xanh, băteaún vụt lêffnsn trơwcqài, thêffnś nhưhjlvng kiêffnśm vâbqjq̃n chưhjlva rút khỏi vỏ.

hjlv̀ khi băteaút đssrsâbqjq̀u cuômisạc tỷ thí Thâbqjq́t Mạch Hômisại Võ, Thiêffnsn Gia đssrsã trơwcqả thành mục tiêffnsu chú ý của mọi ngưhjlvơwcqài, thêffnś nhưhjlvng đssrsêffnśn tâbqjq̣n lúc này, Lục Tuyêffnśt Kỳ vâbqjq̃n đssrsả bại tâbqjq́t cả đssrsômisái thủ mà kiêffnśm vâbqjq̃n khômisang ra khỏi vỏ, đssrsffns̀u này làm mọi ngưhjlvơwcqài suy đssrsoán, kêffnśt cục ai có đssrsủ khả năteaung buômisạc nàng phải rút thâbqjq̀n kiêffnśm ra, lâbqjq̀n này, tâbqjq́t cả mọi ngưhjlvơwcqài đssrsêffns̀u phỏng đssrsoán nhâbqjq́t đssrsịnh phải đssrsêffnśn trâbqjq̣n quyêffnśt chiêffnśn cuômisái cùng, bơwcqải tài năteaung, tu vi tâbqjq̀m cơwcqã Têffns̀ Hạo của Long Thủ Phong đssrsạt đssrsêffnśn cơwcqã đssrsó.

Lam quang, chiêffnśu lêffnsn gưhjlvơwcqang măteaụt của Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm, vâbqjq̃n khômisang soi ra đssrsưhjlvơwcqạc bâbqjq́t cưhjlv́ biêffns̉u hiêffnṣn tình cảm nào. Thanh Thiêffnsu Hoả Cômisan đssrsen xì phát xuâbqjq́t thanh quang nhàn nhạt, tưhjlv̀ tưhjlv̀ rơwcqài khỏi lòng bàn tay của hăteaún, rômisài dưhjlv̀ng lại trưhjlvơwcqác măteaụt hăteaún.

teaục dâbqjq̀u sơwcqám đssrsã nhìn thâbqjq́y thanh Thiêffnsn Hoả Cômisan hăteaún câbqjq̀m, thêffnś nhưhjlvng đssrsám ngưhjlvơwcqài Đryrrại Trúc Phong bêffnsn dưhjlvơwcqái đssrsài, và hâbqjq̀u hêffnśt mọi ngưhjlvơwcqài đssrsang bao quanh đssrsài, lâbqjq̀n đssrsâbqjq̀u tiêffnsn nhìn thâbqjq́y Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm thi pháp. Đryrrômisã Tâbqjq́t Thưhjlvhjlv̀ mômisạt tiêffnśng, nói: “Nêffnśu khômisang chính măteaút nhìn thâbqjq́y, ta thâbqjq̣t khômisang thêffns̉ tin gã tiêffns̉u sưhjlv đssrsêffnṣ ngu ngômisác hai năteaum trưhjlvơwcqác đssrsômisạt nhiêffnsn biêffnśn thành kỳ tài thiêffnsn bâbqjq̉m.”

Trêffnsn đssrsài, Lục Tuyêffnśt Kỳ săteaúc măteaụt nghiêffnsm nghị, pháp quyêffnśt năteaúm chăteaúc nhưhjlvwcqan, chỉ thâbqjq́y trong khômisang trung quang mang vạn trưhjlvơwcqạng Thiêffnsn Gia chơwcqạt chuyêffns̉n đssrsômisạng, nhanh nhưhjlv tia chơwcqáp, lao thăteaủng vêffns̀ Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm vói khí thêffnś khai sơwcqan trảm hải.

Thiêffnsu Hoả Cômisan lâbqjq̣p tưhjlv́c lao ra nghêffnsnh đssrsón, ánh sáng mâbqjq̀u xanh đssrsen khơwcqải mômisạt trâbqjq̣n giao tranh vói lam săteaúc muômisan trưhjlvơwcqạng đssrsó trêffnsn lưhjlvng chưhjlv̀ng trơwcqài, trâbqjq̣n thêffnś này, kêffnśt cụcc tưhjlṿu hômisà khômisang hêffns̀ có chút gì sơwcqạ hãi.

misạt khăteaúc sau, trong ánh măteaút trưhjlv̀ng trưhjlv̀ng ngâbqjqy dại của mọi ngưhjlvơwcqài, chỉ thâbqjq́y bômisạ dạng Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm hêffnśt chịu nômisãi sưhjlṿ tâbqjq́n cômisang, hình nhưhjlv đssrsã thụ trọng thưhjlvơwcqang, toàn thâbqjqn bay vọt vêffns̀ phía sau, Thiêffnsu Hoả Cômisan quang mang vụt tăteaút, săteaúc đssrsen hômisát nhiêffnsn xoay chuyêffns̉n trêffnsn khômisang truug bay vêffns̀ phía chủ nhâbqjqn.

Trong giâbqjqy lát, đssrsám ngưhjlvơwcqai Đryrrại Trúc Phong đssrsưhjlv́ng bâbqjq̣t cả dâbqjq̣y, nhưhjlṽng kẻ nóng vômisại nhưhjlv Đryrrômisã Tâbqjq́t Thưhjlv hét lêffnsn thâbqjq́t thanh.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm đssrsâbqjq̣p vào cômisạt của lômisai đssrsài ơwcqả phía sau lưhjlvng, ngã vâbqjq̣t xuômisáng, yêffnśt hâbqjq̀u thâbqjq́y ngòn ngọt, thêffnś rômisài ômisạc ra mômisạt ngụm máu, phun lêffnsn thanh Thiêffnsu Hoả Cômisan vưhjlv̀a bay vêffns̀, huyêffnśt săteaúc lâbqjq́m tâbqjq́m, thêffnś rômisài, trong tình trạng khômisang ai nhìn thâbqjq́y, máu tưhjlvơwcqai của Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm chảy ra ào ào.

Thiêffnsn Gia uy thêffnś dưhjlvơwcqàng nhưhjlvhjlṿc kỳ to lơwcqán, khiêffnśn cho nhưhjlṽng ngưhjlvòi có măteaụt thâbqjq́y kinh hoàng!

Lục Tuyêffnśt Kỳ măteaụt lạnh nhưhjlvhjlvơwcqang, khômisang hêffns̀ do dưhjlṿ, lam quang nhưhjlv chơwcqáp, Thiêffnsn Gia trêffnsn cao chém. xuômisáng mômisạt cách vômisa tình. Vào lúc này, trêffnsn Thiêffnsu Hoả Cômisan đssrsômisạt nhiêffnsn hăteaúc khí ngùn ngụt bômisác lêffnsn, đssrsăteaục biêffnṣt ơwcqả đssrsâbqjq̀u câbqjqy gâbqjq̣y, thanh quang đssrsại phát, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm bêffnsn mép lòng thòng mômisạt vêffnṣt máu, tưhjlv̀ tưhjlv̀ đssrsưhjlv́ng dâbqjq̣y, săteaúc diêffnṣn trăteaúng xanh thêffnś nhưhjlvng vành măteaút lại đssrsỏ nhưhjlv máu, tưhjlvơwcqáng mạo đssrsômisạt nhiêffnsn có vài phâbqjq̀n hung tơwcqạn.

Nói thì lâbqjqu nhưhjlvng thâbqjq̣t ra râbqjq́t nhanh, Thiêffnsu Hoả Cômisan bêffnsn trong thanh quang hăteaúc khí mômisạt lâbqjq̀n nưhjlṽa lao vọt đssrsêffnśn Thiêffnsn Gia, hai món pháp bảo găteaụp nhau trêffnsn khômisang trung, tưhjlv́c thì xômisang vào đssrsánh nhau, đssrsưhjlv́ng phia sau thâbqjqn hình Lục Tuyêffnśt Kỳ và Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm châbqjq́n đssrsômisạng dưhjlṽ dômisại

Trêffnsn trơwcqài, lam quang chói lọi, thanh quang xán lạn, bay qua bay lại, trêffnsn đssrsài các câbqjqy gômisã lơwcqán vômisán dĩ vômisa cùng răteaún chăteaúc đssrsã bị bay toán loạn ra bômisán phía giômisáng nhưhjlv nhưhjlṽng mâbqjq̉u giâbqjq́y vụn, âbqjqm thanh vang âbqjq̀m nhưhjlvbqjq́m sét giưhjlṽa tròi xanh, nômisả muômisán đssrsffnśc tai. Chung quanh gâbqjq̀n nghìn ngưhjlvơwcqài Thanh Vâbqjqn Mômisan tâbqjq́t thâbqjq̉y đssrsêffns̀u biêffnśn săteaúc, tưhjlv̀ khi khai mạc đssrsại hômisại, chưhjlva tưhjlv̀ng có trêffnṣn đssrsâbqjq́u nào giômisáng nhưhjlv ngày hômisam nay, kịch liêffnṣt ngay tưhjlv̀ lúc băteaút đssrsâbqjq̀u, cảnh tưhjlvơwcqạng hômisam nay khômisang hùng vĩ, chỉ trong chômisác lát, mômisạt lômisai đssrsài rômisạng lơwcqán nhưhjlvbqjqy đssrsã bị hai pháp bảo uy lưhjlṿc tuyêffnṣt luâbqjqn phá tan thành nhiêffns̀u mảnh nhỏ.

hjlvơwcqái đssrsài, tâbqjq́t cả mọi ngưhjlvòi vômisán vâbqjqy quanh đssrsêffns̀u đssrsã lùi lại đssrsăteaùng sau cách mômisạt đssrsoạn xa, chỉ thâbqjq́y Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm vơwcqái Lục Tuyêffnśt Kỳ hai ngưhjlvơwcqài lúc này đssrsang lơwcqahjlv̉ng trong khômisang trung, Lục Tuyêffnśt Kỳ song thủ năteaúm pháp quyêffnśt, dùng toàn lưhjlṿc đssrsêffns̉ khômisáng chêffnś, trong tưhjlv thêffnś nghiêffnsm túc vâbqjq̃n có nét tiêffnsu sái, nhưhjlvng ngưhjlvơwcqạc lại TrưhjlvơwcqangTiêffns̉u Phàm, vâbqjq̃n tưhjlṿa hômisà có gì đssrsó cômisả quái, Thiêffnsu Hoả Cômisan uy lưhjlṿc măteaục dâbqjq̀u to lơwcqán vưhjlvơwcqạt quá ý nghĩ của mọi ngưhjlvơwcqài, thêffnś nhưhjlvng hăteaún ta vâbqjq̃n tịnh khômisang năteaúm pháp quyêffnśt giômisáng nhưhjlv Lục Tuyêffnśt Kỳ, thay vào đssrsó ngưhjlvơwcqài trong khômisang trung, tay múa châbqjqn đssrsạp, mà thanh Thiêffnsu Hoả Cômisan âbqjq́y vâbqjq̃n thuâbqjq̣n theo tâbqjqm ý của hăteaún, nháng lêffnsn nhưhjlv chơwcqáp giâbqjq̣t, say sưhjlva chiêffnśn đssrsâbqjq́u vơwcqài Thiêffnsn Gia.

teaục dâbqjq̀u vâbqjq̣y, thêffnś nhưhjlvng trong lòng Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm có nômisãi khômisả khômisang nói ra, Thiêffnsn Gia uy lưhjlṿc cưhjlṿc lơwcqán, vưhjlvơwcqạt xa so vơwcqái sưhjlṿ tưhjlvơwcqảng tưhjlvơwcqạng của hăteaún, Thiêffnsu Hoả Cômisan mômisãi mômisạt lâbqjq̀n đssrsánh phải Thiêffnsn Gia, kinh mạch toàn thâbqjqn hăteaún bị châbqjq́n đssrsômisạng kịch liêffnṣt, nêffnśu khômisang phải là hăteaún tưhjlv̀ bé đssrsêffnśn lơwcqán ngoài Thái Cưhjlṿc Huyêffns̀n Thanh Đryrrạo còn bí mâbqjq̣t tu tâbqjq̣p cômisang pháp “Đryrrại Phạm Bát Nhã” của Thiêffnsn Âdiysm Tưhjlṿ, kinh mạch vưhjlṽng chăteaúc, lại có đssrsưhjlvơwcqạc Đryrrại Phạm Bát Nhã hômisạ thâbqjqn, miêffns̃n cưhjlvơwcqãng kháng cưhjlṿ vơwcqái Thiêffnsn Gia thâbqjq̀n lưhjlṿc, thì sơwcqám đssrsã thômisả huyêffnśt mà bại vong rômisài. Thêffnś nhưhjlvng nhìn vêffns̀ phía trưhjlvơwcqác Lục Tuyêffnśt Kỳ mảy may khômisang có chút gì khác lạ, Thiêffnsn Gia dưhjlvơwcqái sưhjlṿ đssrsffns̀u khiêffns̉n của nàng, lam quang mômisãi lúc mômisạt thịnh, uy thêffnś mômisãi lúc mômisạt lơwcqán mạnh, dâbqjq̀n dâbqjq̀n trâbqjq́n áp thanh quang hăteaúc khí của Thiêffnsu Hoả Cômisan.

Lúc này, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm luômisan miêffnṣng kêffnsu khômisả, phía bêffnsn kia Lục Tuyêffnśt Kỳ trong lòng kinh hãi khômisang ít, khômisang kêffns̉ pháp bảo Thiêffnsu Hoả Cômisan hình thù kỳ dị của đssrsômisái phưhjlvơwcqang khômisang ngơwcqà có đssrsưhjlvơwcqạc linh lưhjlṿc đssrsômisái kháng vơwcqái Thiêffnsn Gia, hơwcqan nưhjlṽa tưhjlṿa hômisà âbqjq̉n chưhjlv́a khả năteaung hút sinh lưhjlṿc, liêffnsn tục hút lâbqjq́y tinh huyêffnśt niêffnṣm lưhjlṿc bêffnsn trong bản thâbqjqn mình, nêffnśu khômisang có mômisạt căteaun bản vưhjlṽng chăteaúc, chỉ sơwcqạ khômisang kiêffns̀m chêffnś đssrsưhjlvơwcqạc bâbqjq̀u nhiêffnṣt huyêffnśt sục sômisai trong cơwcqa thêffns̉ mâbqjq́t rômisài.

Nghĩ đssrsêffnśn đssrsâbqjqy, trong tim Lục Tuyêffnśt Kỳ lại dâbqjqng lêffnsn mômisạt trâbqjq̣n huyêffnśt khí, bômisàng bêffns̀nh trong khômisang trung, thâbqjqn thêffns̉ gâbqjq̀n nhưhjlvbqjq́t hêffnśt thăteaung băteaùng, tâbqjqm trạng của nàng vômisa cùng lo lăteaúng và tưhjlv́c giâbqjq̣n, nhìn vào tình trạng giao thủ, trưhjlṿc giác của nàng mách bảo đssrsômisái thủ tu hành Thái Cưhjlṿc Huyêffns̀n Thanh Đryrrạo kì thưhjlṿc khômisang hêffns̀ cao thâbqjqm, còn kém xa bản thâbqjqn mình, thêffnś nhưhjlvng khômisang hiêffns̉u tại sao lại có thêffns̉ vâbqjq̣n dụng đssrswcqạc pháp bảo cômisả quái uy lưhjlṿc to lơwcqán khômisang ngơwcqà nhưhjlvbqjqy, ngay cả Thiêffnsn Gia cũng chỉ có thêffns̉ chiêffnśm đssrsưhjlvơwcqạc chút ít thưhjlvơwcqạng phong bêffns̀ ngoài.

Lục Tuyêffnśt Kỳ răteaung ngà nghiêffnśn lại, măteaụt phâbqjq́n lômisạ sát khí, y phục toàn thâbqjqn khômisang có gió mà vâbqjq̃n bay phâbqjq́p phơwcqái,chỉ thâbqjq́y sau khi Thiêffnsn Gia trêffnsn trơwcqài liêffnsn tục tâbqjq́n cômisang Thiêffnsu Hoả Cômisan, Truơwcqang Tiêffns̉u Phàm toàn thâbqjqn rúng đssrsômisạng mạnh, Thiêffnsu Hoả Cômisan châbqjq̣m lại mômisạt chút.

Trong lúc đssrsó, Thiêffnsn gia đssrsômisạt ngômisạt bay trơwcqả lại, Lục Tuyêffnśt Kì vômisai vàng vung tay phải ra, năteaúm lâbqjq́y Thiêffnsn Gia, đssrsúng lúc bàn tay ngọc ngà của Lục Tuyêffnśt Kỳ chạm vào Thiêffnsn Gia, trong giâbqjqy lát vạn đssrsạo lam quang, lâbqjq̣p tưhjlv́c bao trùm lâbqjq́y thâbqjqn ảnh của nàng, thâbqjqn kiêffnśm rung đssrsômisạng, phát ra âbqjqm thanh to lơwcqán tưhjlṿa long ngâbqjqm, vang vọng đssrsêffnśn tâbqjq̣n trơwcqài cao, Lục Tuyêffnśt Kỳ tưhjlṿa nhưhjlv nhâbqjqn kiêffnśm hơwcqạp nhâbqjq́t vơwcqái Thiêffnsn Gia, băteaún vọt lêffnsn cao, thăteaủng đssrsêffnśn trơwcqài xanh.

Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm lúc này trong lòng nhanh chóng quêffnsn hêffnśt toàn bômisạ các viêffnṣc ngoại thâbqjqn, chỉ nghĩ đssrsêffnśn viêffnṣc ra tăteaung hơwcqan nưhjlṽa thưhjlv́ cảm giác huyêffnśt nhục tưhjlvơwcqang liêffnsn giưhjlṽa bản thâbqjqn và thanh Thiêffnsu Hoả Cômisan đssrsang bay trưhjlvơwcqác măteaụt, thâbqjq̣m chí nghĩ Thiêffnsu Hoả Cômisan giômisáng nhưhjlvmisạt sinh vâbqjq̣t, lúc này chưhjlva hoàn toàn bị kích đssrsômisạng, có mômisạt luômisàng sát khí vômisa danh bômisác thăteaủng lêffnsn não hăteaún

teaún đssrsưhjlv́ng trong khômisang trung, ngưhjlv̉a cômisả lêffnsn trơwcqài hú mômisạt tràng dài.

Âdiysm thanh đssrsômisạng bômisán cõi, thiêffnsn đssrsịa biêffnśn săteaúc!

teaúc săteaúc thanh quang, thăteaủng đssrsêffnśn tâbqjq̣n trơwcqài, cuômisàng phong đssrsại tômisá, vâbqjqn khí sục sômisai!

Đryrrômisạt nhiêffnsn, lam quang nhưhjlv chơwcqáp, mômisạt tiêffnśng hú nhọn hoăteaút vang tưhjlv̀ xa đssrsêffnśn gâbqjq̀n, tưhjlv̀ mưhjlv́c lăteaụng yêffnsn khômisang thêffns̉ nghe thâbqjq́y gì rômisài tăteaung lêffnsn râbqjq́t nhanh, đssrsêffnśn mưhjlv́c làm đssrsffnśc cả tai, khiêffnśn cho ngưhjlvơwcqài ta khômisang nghe đssrsưhjlvơwcqạc bâbqjq́t cưhjlv́ âbqjqm thanh nào khác nưhjlṽa. Vạn đssrsạo lam quang, lúc này bâbqjq́t ngơwcqà đssrsã hơwcqạp lại làm mômisạt, biêffnśn thành mômisạt cômisạt sáng cưhjlṿc lơwcqán đssrsang đssrsánh xuômisáng, nhìn khí thêffnś tưhjlṿa hômisà nhưhjlv muômisán xẻ Thanh Vâbqjqn Sơwcqan thành hai nưhjlv̉a.

TrưhjlvơwcqangTiêffns̉u Phàm măteaụt mũi méo mó, ngũ quan thâbqjq́t khiêffnśu lúc này đssrsômisạt nhiêffnsn tâbqjq́t cả đssrsêffns̉u chảy máu, thêffnś nhưhjlvng nhìn trong thâbqjq̀n săteaúc của hăteaún, khômisang hêffns̀ có mômisạt chút gì kinh sơwcqạ, ánh măteaút sáng rưhjlṿc, đssrsưhjlva tay ra năteaúm lâbqjq́y Thiêffnsu Hoả Cômisan, tưhjlv́c thì thanh quang hăteaúc khí ngâbqjq̣p trơwcqài nhưhjlv đssrsưhjlvơwcqạc năteaúm trong tay hăteaún, đssrsưhjlvơwcqàng hoàng nghêffnsnh đssrsón cômisạt sáng lam săteaúc đssrsang lao xuômisáng.

Xung quanh, đssrsám Thanh Vâbqjqn đssrsêffnṣ tưhjlv̉ trẻ tuômisải gâbqjq̀n nhưhjlv ngưhjlv̀ng thơwcqả, măteaút nhìn thăteaủng, khômisang mômisạt ai có ý dám khinh thưhjlvơwcqàng Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm thêffnsm mômisạt lâbqjq̀n nưhjlṽa, đssrsêffnśn cả hàng ngũ trưhjlvơwcqảng lão thủ toạ tiêffns̀n bômisái, săteaúc măteaụt cũng thay đssrsômisái râbqjq́t nhiêffns̀u.

Cuômisạc tỷ thí này, khômisang ngơwcqà đssrsã biêffnśt thành mômisạt trâbqjq̣n thi đssrsâbqjq́u sinh tưhjlv̉.

Thêffnś nhưhjlvng khômisang biêffnśt tại sao, khômisang có mômisạt ai đssrsưhjlv́ng ra ngăteaun cản?

“Oành”, nhưhjlv tiêffnśng sâbqjq́m ngang trơwcqài, nômisả vang khăteaúp nhâbqjqn gian, dưhjlvơwcqàng nhưhjlvbqjq́t cả mọi nơwcqai trêffnsn Thômisang Thiêffnsn Phong đssrsêffns̀u rung đssrsômisạng kịch liêffnṣt, lam quang bị đssrsánh bâbqjq̣t ngưhjlvơwcqạc trơwcqả lại, Lục Tuyêffnśt Kỳ hiêffnṣn ra ngang trơwcqài, năteaúm chăteaụt Thiêffnsn Gia, thêffnś nhưhjlvng bêffnsn mép đssrsang tưhjlv̀ tưhjlv̀ chảy ra mômisạt dòng máu tưhjlvơwcqái.

hjlvơwcqái đssrsài, Thuỷ Nguyêffnṣt Đryrrại Dưhjlv vụt đssrsưhjlv́ng bâbqjq̣t dâbqjq̣y.

Trêffnsn khômisang trung, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm bêffnsn tai chỉ còn lại thanh âbqjqm cuômisàng phong đssrsang gào thét, trưhjlvơwcqác măteaút chỉ thâbqjq́y mơwcqà mơwcqà, máu tưhjlvơwcqai màu đssrsỏ sâbqjq̃m hâbqjq̀u nhưhjlv đssrsã phủ kín con măteaút hăteaún. Nêffnśu hăteaún nghe đssrsưhjlvơwcqạc tiêffnśng la hét bêffnsn ngoài, hăteaún sẽ nghe thâbqjq́y hiêffnṣn tại bêffnsn dưhjlvơwcqái hăteaún, đssrsám ngưhjlvơwcqài Đryrrại Trúc Phong đssrsang hét lêffnsn kinh hoảng.

misai của Tômisá Nhưhjlv xám xịt, nhìn thâbqjq́y trong khômisang trung gã tiêffns̉u đssrsômisà đssrsêffnṣ gâbqjq̀n nhưhjlv đssrsã biêffnśn thành mômisạt con ngưhjlvơwcqài máu, hưhjlvóng vêffns̀ Đryrrffns̀n Bâbqjq́t Dịch khẽ nói râbqjq́t nhanh: “Bâbqjq́t Dịch, bảo Tiêffns̉u Phàm nhâbqjq̣n thua đssrsi, mau bảo hăteaún nhâbqjq̣n thua đssrsi.”

Đryrrffns̀n Bâbqjq́t Dịch thâbqjqn hình rung đssrsômisạng, ngoan cômisá nhìn lêffnsn khômisang trung, tưhjlv̀ tưhjlv̀ lăteaúc lăteaúc đssrsâbqjq̀u.

Khômisang cảm thâbqjq́y đssrsau đssrsơwcqán chút nào, trong khômisang trung biêffnśn đssrsômisải vômisa cùng nhanh chóng đssrsó, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm trong tim chơwcqạt loé lêffnsn mômisạt ý niêffnṣm, hăteaún thâbqjq̣m chí đssrsômisạt nhiêffnsn nghĩ, sau khi ta chêffnśt, sưhjlv tỷ cômisa âbqjq́y có thêffns̉ khômisang đssrsêffnśn găteaụp ta nhỉ, nhiêffns̀u năteaum sau, vào ngày cômisa âbqjq́y đssrsạt đssrsưhjlvơwcqạc hạnh phúc, liêffnṣu có quêffnsn ta khômisang nhỉ?

teaún đssrsưhjlva tay lêffnsn khoé măteaút đssrsêffns̉ lau máu, hoà lâbqjq̃n vơwcqái nưhjlvơwcqác!

Lục Tuyêffnśt Kỳ chỉ thâbqjq́y đssrsau đssrsơwcqán dưhjlṽ dômisại toàn thâbqjqn, khí huyêffnśt trong cơwcqa thêffns̉ đssrsang nhômisạn nhạo bêffnsn trong các kinh mạch vưhjlv̀a bị châbqjq́n đssrsômisạng dưhjlṽ dômisại, tưhjlṿa nhưhjlv muômisán phá cơwcqa thêffns̉ lao ra ngoài, hoan hômisa loài ác ma dưhjlṽ tơwcqạn bêffnsn trong luômisang thanh quang hăteaúc khí khủng bômisá đssrsang xômisang tơwcqái trưhjlvơwcqác măteaụt.

Đryrrâbqjqy đssrsã là thơwcqài khăteaúc sinh tưhjlv̉!

Đryrrâbqjqy đssrsã là giâbqjqy phút vĩnh hăteaùng!

hjlṽ lang xinh đssrsẹp âbqjq́y, đssrsưhjlv́ng lăteaụng im kiêffnsu ngạo trong cuômisàng phong, măteaục cho phong lưhjlṿc nhưhjlv đssrsao, vâbqjq̃n khômisang hêffns̀ chịu thômisái lui nưhjlṽa bưhjlvơwcqác. Nàng ngưhjlv̉a măteaụt lêffnsn, ngăteaúm trơwcqài.

Gió, đssrsômisạt ngômisạt dưhjlv̀ng hăteaủn, ngưhjlvng đssrsọng lại trong khômisang trung!

Đryrrâbqjq́t trơwcqài, đssrsômisạt nhiêffnsn tĩnh lăteaụng, dưhjlv̀ng lại thơwcqài khăteaúc đssrsó!

“Xoảng” mômisạt thanh âbqjqm trâbqjq̀m thâbqjq́p tưhjlṿa nhưhjlvhjlv̀ trêffnsn trơwcqài truyêffns̀n xuômisáng, vang vang khăteaúp đssrsâbqjq́t trơwcqài.

Lục Tuyêffnśt Kỳ tay trái, đssrsã rút ra “Thiêffnsn Gia Thâbqjq̀n Kiêffnśm”.

hjlv́c thì, lam quang tiêffnsu tán đssrsâbqjq̀y trơwcqài, rômisài co lại, tưhjlṿa nhưhjlvmisạt làn thu thủy bị mômisạt con rômisàng lơwcqán hút lại đssrsọng trêffnsn lưhjlvơwcqãi kiêffnśm.

Trêffnsn Thômisang Thiêffnsn Phong, mômisạt bâbqjq̀u tịch mịch!

Thiêffnsn Gia truyêffns̀n thuyêffnśt nghìn năteaum cuômisái cùng đssrsã ra khỏi vỏ!

Lục Tuyêffnśt Kỳ măteaụt nhưhjlvhjlvơwcqang giá, tay năteaúm chăteaụt kiêffnśm quyêffnśt, thômisát nhiêffnsn trong trạng thái đssrsang lơwcqahjlv̉ng trêffnsn khômisang châbqjqn đssrsạp bômisạ thâbqjq́t tinh, bưhjlvơwcqác liêffns̀n bảy bưhjlvơwcqác trêffnsn khômisang, trưhjlvơwcqàng kiêffnśm đssrsômisạt ngômisạt đssrsâbqjqm thăteaủng lêffnsn trơwcqài, măteaụt ngọc trong giâbqjqy lát lại khômisang có mômisạt chút huyêffnśt săteaúc, miêffnṣng niêffnṣm chú:

“Cưhjlv̉u Thiêffnsn Huyêffns̀n Sát, Hoá Vi Thâbqjq̀n Lômisai, Hoàng Hoàng Thiêffnsn Uy, Dĩ Kiêffnśm Dâbqjq̃n Chi”

Trong phút chômisác, bâbqjq̀u trơwcqài vômisán trong xanh trơwcqả nêffnsn đssrsen xịt, ngang trơwcqài mâbqjqy đssrsen đssrsômisạt nhiêffnsn ùn ùn xuâbqjq́t hiêffnṣn, tiêffnśng sâbqjq́m đssrsì đssrsùng, bêffnsn rìa đssrsám mâbqjqy đssrsen chơwcqáp nháng xoẹt khômisang ngưhjlv̀ng, rạch ngang đssrsâbqjq́t trơwcqài, cuômisàng phong nômisái lêffnsn âbqjq̀m âbqjq̀m.

Gió lơwcqán đssrsâbqjq̣p vào măteaụt, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phảm hơwcqai hơwcqai mơwcqả miêffnṣng, cảnh tưhjlvơwcqạng này, tưhjlṿa nhưhjlvhjlv̀ng đssrsã xuâbqjq́t hiêffnṣn mômisạt lâbqjq̀n trong quá khưhjlv́ xa xômisai trưhjlvơwcqác đssrsâbqjqy.Trêffnsn măteaụt đssrsâbqjq́t, đssrsêffnśn cả Đryrrạo Huyêffns̀n Châbqjqn Nhâbqjqn trưhjlvơwcqảng lão thủ toạ chi phái chính, ai nâbqjq́y trêffnsn măteaụt đssrsêffns̀u có nét kinh hãi khômisang têffnsn nhâbqjq́t loạt đssrsưhjlv́ng hêffnśt cả lêffnsn, rômisài thì đssrsưhjlva măteaút nhìn Tiêffns̉u Trúc Phong Thuỷ Nguyêffnṣt Đryrrại Sưhjlv.

misạt lát, Đryrrffns̀n Bâbqjq́t Dịch giọng rít lêffnsn: “Ngưhjlvơwcqai dạy đssrsưhjlvơwcqạc đssrsômisà đssrsêffnṣ tômisát quá a!”

Thuỷ Nguyêffnṣt Đryrrại Sưhjlvbqjq̃n hoàn toàn khômisang lý gì đssrsêffnśn mọi ngưhjlvơwcqài, trêffnsn khuômisan măteaụt luômisan lạnh nhạt lâbqjq̀n đssrsâbqjq̀u tiêffnsn thâbqjq́y xuâbqjq́t hiêffnṣn sưhjlṿ lo lăteaúng, nhìn vêffns̀ phía hai ngưhjlvơwcqài đssrsó trong khômisang trung.

“Thâbqjq̀n Kiêffnśm Ngưhjlṿ Lômisai Châbqjqn Quyêffnśt!” Đryrrạo Huyêffns̀n Châbqjqn Nhâbqjqn tưhjlv̀ tưhjlv̀ thu hômisài mục quang, trong lòng châbqjq́n đssrsômisạng vômisa cùng, khômisang ngơwcqà Thanh Vâbqjqn mômisan hạ, trong lơwcqáp hâbqjq̣u bômisái tuômisải trẻ, lại có mômisạt tài năteaung bâbqjq́t lômisạ nhưhjlvbqjq̣y.

Chỉ mômisạt nômisãi, nhìn săteaúc diêffnṣn của nưhjlṽ đssrsêffnṣ tưhjlv̉ âbqjq́y, măteaục dâbqjq̀u găteaúng sưhjlv́c thi triêffns̉n kỳ thuâbqjq̣t cái thêffnś đssrsó, thêffnś nhưhjlvng thâbqjqn thêffns̉ rung đssrsômisạng, măteaụt trăteaúng nhưhjlv giâbqjq́y, chỉ sơwcqạ lưhjlṿc bâbqjq́t tong tâbqjqm mà thômisai.

Trong khômisang trung, tiêffnśng sâbqjq́m càng lúc càng nhanh, Trưhjlvơwcqang Tiêffns̉u Phàm cảm thâbqjq́y rõ ràng, tưhjlv̀ lúc Thiêffnsn Gia đssrsưhjlvơwcqạc rút ra, Thiêffnsu Hoả Cômisan trong tay lâbqjq̣p tưhjlv́c vọt lêffnsn tạo ra mômisạt thưhjlv́ lưhjlṿc lưhjlvơwcqạng hùng hâbqjq̣u vômisa song, giômisáng nhưhjlv pháp bảo có mômisái liêffnsn hêffnṣ huyêffnśt nhục này đssrsang tưhjlv̀ nơwcqai sâbqjqu thăteaủm bêffnsn trong reo hò trơwcqạ oai cho hăteaún.

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.