Tru Tiên

Chương 26 : Tự Tôn

    trước sau   
   

"Tiênytp̉u Phàm, đavbbênytp̣ nói là đavbbi tìm Tiênytp̉u Hôwigfi và con chó to vàng âzuwṕy cơnbty mà, sao lại dâzuwp̃n ta đavbbênytṕn nhà bênytṕp?" Tăinnvng Thưhkab Thưhkab đavbbi theo sau lưhkabng Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm, tiênytṕn vào nhà bênytṕp, miênytp̣ng làu bàu khôwigfng ngưhkab̀ng.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm nhìn ngó kỹ càng, thâzuwṕy nơnbtyi đavbbâzuwpy rôwigf̣ng rãi gâzuwṕp nhiênytp̀u lâzuwp̀n bênytṕp bênytpn Đurupại Trúc Phong, ánh sáng cũng đavbbâzuwp̀y đavbbủ hơnbtyn, hăinnv́n vưhkab̀a chú ý tìm kỹ, vưhkab̀a lâzuwp̉m bâzuwp̉m: "Tuy đavbbênytp̣ tưhkab̀ sáng tơnbtýi giơnbtỳ chưhkaba nhìn thâzuwṕy bọn chúng, nhưhkabng chăinnv́c quá nưhkab̉a là chúng ơnbtỷ trong này!"

innvng Thưhkab Thưhkab nhún vai, nói: "Khôwigfng thênytp̉ nào, đavbbênytp̣ coi Tam Nhãn Linh Hâzuwp̀u là cái gì, đavbbâzuwṕy là linh vâzuwp̣t trơnbtỳi sinh, so vơnbtýi ngưhkabơnbtỳi chỉ có hơnbtyn chưhkab́ khôwigfng có kém, thênytṕ mà đavbbênytp̣ xem nó nhưhkab đavbbạo tăinnṿc, lại còn là thưhkab́ đavbbạo tăinnṿc tham ăinnvn.... Á!"

Trưhkabơnbtýc bôwigf̣ măinnṿt ngạc nhiênytpn sưhkab̉ng sôwigf́t của Tăinnvng Thưhkab Thưhkab, Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm chui vào sau môwigf̣t cái vại đavbbăinnv̀ng góc bênytṕp, xách Tiênytp̉u Hôwigfi ra, con khỉ bị xách bôwigf̉ng lênytpn kênytpu chí choé liênytpn hôwigf̀i, Đurupại Hoàng cũng chạy theo, hưhkabơnbtýng vênytp̀ hai ngưhkabơnbtỳi sủa râzuwṕt dưhkab̃ dôwigf̣i.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm nhìn Tăinnvng Thưhkab Thưhkab, thâzuwṕy y dơnbtỷ khóc dơnbtỷ cưhkabơnbtỳi.




innv́n ôwigfm Tiênytp̉u Hôwigfi vào lòng, rôwigf̀i măinnv́ng Đurupại Hoàng: "Con chó chênytṕt giâzuwp̃m, đavbbưhkab̀ng âzuwp̀m ỹ nưhkab̃a, muôwigf́n có ngưhkabơnbtỳi đavbbênytṕn băinnv́t chúng ta sao?"

Đurupại Hoàng dưhkabơnbtỳng nhưhkab nghe hiênytp̉u, nhìn Tiênytp̉u Hôwigfi đavbbang nép vào lòng Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm, miênytp̣ng chỉ khẽ kênytpu lênytpn oăinnv̉ng oăinnv̉ng nhưhkabng khôwigfng ra tiênytṕng. Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm ngó nghiênytpng, thâzuwṕy mọi vâzuwp̣t vâzuwp̃n có vẻ nguyênytpn vẹn khôwigfng xênytp xích, chăinnv́c hai tênytpn trôwigf̣m này chưhkaba đavbbăinnv́c thủ, bâzuwṕt giác vui vẻ, vôwigf̣i vàng ôwigfm Tiênytp̉u Hôwigfi đavbbi ra, đavbbưhkabơnbtỵc hai bưhkabơnbtýc, thâzuwṕy Đurupại Hoàng khôwigfng cùng theo, hăinnv́n ngoảnh đavbbâzuwp̀u nhìn, con chó cụp đavbbwigfi chạy vào sau cái vại ban nãy lục đavbbục môwigf̣t hôwigf̀i, rôwigf̀i ngoạm ra môwigf̣t khúc sưhkabơnbtỳn to tưhkabơnbtýng.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm trơnbtỵn măinnv́t nhìn con khỉ trong lòng, Tiênytp̉u Hôwigfi nhách miênytp̣ng, cưhkabơnbtỳi ha ha. Tăinnvng Thưhkab Thưhkab ơnbtỷ bênytpn ngó thâzuwṕy, lăinnv́c đavbbâzuwp̀u.

Hai ngưhkabơnbtỳi dâzuwp̃n theo con chó và con khỉ rón rén rơnbtỳi khỏi nhà bênytṕp, chỉ sơnbtỵ có ngưhkabơnbtỳi phát hiênytp̣n thì nôwigf̃i ôwigf danh này cả đavbbơnbtỳi khôwigfng sao rưhkab̉a sạch đavbbưhkabơnbtỵc, chạy xa rôwigf̀i, họ mơnbtýi thơnbtỷ phào.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm hôwigf̉n hênytp̉n môwigf̣t lúc, mơnbtýi bảo: "Ơyjwf̀, vưhkab̀a rôwigf̀i còn chưhkaba chúc mưhkab̀ng huynh, lại thăinnv́ng môwigf̣t trâzuwp̣n nưhkab̃a!"

innvng Thưhkab Thưhkab chăinnv̉ng đavbbênytp̉ tâzuwpm, đavbbôwigfi măinnv́t cưhkab́ soi mói Tiênytp̉u Hôwigfi đavbbang năinnv̀m trong lòng Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm: "Thênytṕ thì đavbbã là gì, sơnbtým muôwigf̣n rôwigf̀i cũng bại dưhkabơnbtýi tay ngưhkabơnbtỳi khác thôwigfi... Tiênytp̉u Hôwigfi sao mình mâzuwp̉y tèm lem vâzuwp̀y nè, mâzuwṕy ngày rôwigf̀i đavbbênytp̣ chưhkaba tăinnv́m cho nó?"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm đavbbơnbtỳ ngưhkabơnbtỳi, đavbbáp: "Có tăinnv́m bao giơnbtỳ đavbbâzuwpu?"

innvng Thưhkab Thưhkab choáng váng, giơnbty tay gõ vào trán hăinnv́n: "Đurupênytp̣, đavbbênytp̣, đavbbênytp̣ sao lại đavbbôwigf́i xưhkab̉ vơnbtýi nó nhưhkabzuwp̣y!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm nghĩ khôwigfng câzuwp̀n thiênytṕt, con khỉ này leo trèo cả ngày, tăinnv́m kiênytp̉u gì cho sạch đavbbưhkabơnbtỵc, nhưhkabng thâzuwṕy bôwigf̣ dạng xót xa của Tăinnvng Thưhkab Thưhkab, biênytṕt có nói y cũng khôwigfng thôwigfng cảm, bèn cưhkabơnbtỳi khan, lảng sang chuyênytp̣n khác: "Phải rôwigf̀i, huynh biênytṕt khôwigfng, ngày mai trong lưhkabơnbtỵt thi đavbbâzuwṕu thưhkab́ ba, đavbbôwigf́i thủ của Lục Tuyênytṕt Kỳ là sưhkab tỷ Đurupnytp̀n Linh Nhi của đavbbênytp̣ đavbbâzuwṕy!"

innvng Thưhkab Thưhkabnbtyi sưhkab̃ng ngưhkabơnbtỳi, hỏi: "Sưhkab tỷ đavbbênytp̣, là Đurupnytp̀n Linh Nhi dùng Hôwigf̉ Phách Chu Lăinnvng đavbbó hả?"

"Vâzuwpng!" Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm thò tay xoa đavbbâzuwp̀u Tiênytp̉u Hôwigfi đavbbang bám trênytpn vai: "Hai ngày nay Lục Tuyênytṕt Kỳ tỏ ra râzuwṕt lơnbtỵi hại, đavbbênytp̣ hơnbtyi lo cho sưhkab tỷ!"

innvng Thưhkab Thưhkabzuwp̣t đavbbâzuwp̀u đavbbáp: "Cũng phải, đavbbưhkab̀ng nói gì khác, riênytpng thanh Thiênytpn Gia đavbbó của Lục Tuyênytṕt Kỳ đavbbã khiênytṕn ngưhkabơnbtỳi ta khôwigfng chịu đavbbưhkaḅng nôwigf̉i rôwigf̀i."

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm lo lăinnv́ng bảo: "Thưhkab Thưhkab, huynh nói sưhkab tỷ đavbbênytp̣ liênytp̣u có găinnṿp nguy hiênytp̉m khôwigfng, Lục Tuyênytṕt Kỳ trong trâzuwp̣n thưhkab́ nhâzuwṕt đavbbã huỷ hoại tiênytpn kiênytṕm của đavbbôwigf́i thủ, trâzuwp̣n thưhkab́ hai nghe nói Đurupoàn Lôwigfi sưhkab huynh bênytpn chi chính bị thưhkabơnbtyng cũng khôwigfng nhẹ đavbbâzuwpu!"




innvng Thưhkab Thưhkab trơnbtỵn măinnv́t nhìn hăinnv́n: "Đurupênytp̣ thâzuwp̣t đavbba sưhkaḅ, ta thâzuwṕy sưhkab tỷ đavbbênytp̣ đavbbạo hạnh cao hơnbtyn đavbbênytp̣ nhiênytp̀u, đavbbênytp̣ còn khôwigfng tưhkaḅ lo cho bản thâzuwpn đavbbi, đavbbôwigf́i thủ vênytp̀ sau càng lúc càng lơnbtỵi hại, nhưhkab đavbbênytp̣ nói thì đavbbênytṕn tâzuwp̀ng thưhkab́ ba của Ngọc Thanh Cảnh đavbbênytp̣ còn chưhkaba luyênytp̣n tơnbtýi, lúc thi đavbbâzuwṕu lại khôwigfng bị ngưhkabơnbtỳi ta cho môwigf̣t kiênytṕm chênytṕt tưhkabơnbtyi âzuwṕy à!..... Đurupưhkaba Tiênytp̉u Hôwigfi ta bênytṕ nào!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm do dưhkaḅ, rôwigf̀i đavbbưhkaba Tiênytp̉u Hôwigfi qua, Tăinnvng Thưhkab Thưhkab thích thú ôwigfm nó vào lòng, Tiênytp̉u Hôwigfi bâzuwṕt bình, kênytpu la chí choé.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm thơnbtỷ dài bảo: "Huynh nói đavbbúng quá, sưhkab tỷ đavbbạo hạnh cao thâzuwpm, lại xinh đavbbẹp, có nhiênytp̀u ngưhkabơnbtỳi, nhiênytp̀u ngưhkabơnbtỳi yênytpu mênytṕn, đavbbơnbtỳi nào đavbbênytṕn lưhkabơnbtỵt đavbbênytp̣ lo lăinnv́ng quan tâzuwpm?"

innvng Thưhkab Thưhkab ôwigfm Tiênytp̉u Hôwigfi thâzuwp̣t chăinnṿt, măinnv́t cưhkab́ ngăinnv́m mãi nó, cưhkab́ nhưhkab là sơnbtỵ ngăinnv́m ít đavbbi chút nào thì thiênytp̣t thòi chút âzuwṕy vâzuwp̣y, miênytp̣ng lơnbty đavbbãng nói: "Đurupênytp̣ biênytṕt thì tôwigf́t, hãy suy nghĩ xem ngày mai làm sao giưhkab̃ đavbbưhkabơnbtỵc tính mạng. Ta đavbbã bảo đavbbênytp̣ rôwigf̀i, đavbbôwigf́i thủ săinnv́p tơnbtýi của đavbbênytp̣, là Bành Xưhkabơnbtyng sưhkab huynh của Phong Hôwigf̀i Phong bọn ta, tuyênytp̣t đavbbôwigf́i khôwigfng nhưhkab cái gã Sơnbtỷ Dưhkaḅ Hôwigf̀ng hôwigfm nay đavbbâzuwpu, nhâzuwṕt là pháp bảo tiênytpn kiênytṕm Ngôwigfzuwpu của huynh âzuwṕy, đavbbưhkabơnbtỵc luyênytp̣n tưhkab̀ đavbbôwigf̀ng đavbbỏ ngàn năinnvm, thì lơnbtỵi hại lăinnv́m!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm nhăinnvn nhó râzuwp̀u rĩ: "Các huynh ai nâzuwṕy pháp bảo giăinnv́t đavbbâzuwp̀y mình, đavbbênytp̣ biênytṕt làm thênytṕ nào?"

innvng Thưhkab Thưhkab khôwigfng ngưhkabơnbtýc măinnv́t lênytpn, vâzuwp̃n ngăinnv́m nghía Tiênytp̉u Hôwigfi, châzuwp̀m châzuwp̣m đavbbi lênytpn phía trưhkabơnbtýc, bảo: "Tiênytp̉u Hôwigfi này, theo tao vênytp̀ nhé, tao sẽ cho mày hai buôwigf̀ng chuôwigf́i tiênytpu, có thích khôwigfng? À, Tiênytp̉u Phàm, đavbbênytp̣ vưhkab̀a bảo gì âzuwṕy nhỉ?"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm kênytp̀ vai cùng bưhkabơnbtýc vơnbtýi y, than thơnbtỷ: "Thâzuwp̣t ngưhkabơnbtỹng môwigf̣ các huynh có thênytp̉ khu dụng đavbbưhkabơnbtỵc pháp bảo, cảm giác nó nhưhkab thênytṕ nào?"

innvng Thưhkab Thưhkab nhún vai, đavbbáp: "Có gì đavbbâzuwpu, tu luyênytp̣n tiênytpn kiênytṕm lâzuwpu ngày, tưhkaḅ nhiênytpn pháp bảo sẽ cảm ưhkab́ng đavbbưhkabơnbtỵc vơnbtýi đavbbênytp̣, theo đavbbó, dùng niênytp̣m lưhkaḅc linh lưhkaḅc mà khu đavbbôwigf̣ng, lênytpn trơnbtỳi xuôwigf́ng đavbbâzuwṕt, xẻ núi phá sôwigfng đavbbênytp̀u là tuỳ đavbbênytp̣ cả!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm ngâzuwpy ngưhkabơnbtỳi hỏi: "Cảm ưhkab́ng hả, có phải là môwigf̣t thưhkab́ cảm giác lạnh tênytp khôwigfng?"

innvng Thưhkab Thưhkab đavbbôwigfi măinnv́t chăinnvm chú nhìn Tiênytp̉u Hôwigfi, lơnbty đavbbãng trả lơnbtỳi: "Khôwigfng nhâzuwṕt thiênytṕt, còn phải tuỳ vào châzuwṕt liênytp̣u của pháp bảo."

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm nghĩ ngơnbtỵi, rôwigf̀i lăinnv́c lăinnv́c đavbbâzuwp̀u, rũ bỏ môwigf̣ng tưhkabơnbtỷng đavbbang nhen lênytpn trong óc: "Thưhkab Thưhkab này, huynh bảo thâzuwp̀n vâzuwp̣t nhưhkab Thiênytpn Gia, ban đavbbâzuwp̀u lúc rèn ra thì nó nhưhkab thênytṕ nào, chăinnv́c là huy hoàng lăinnv́m?"

innvng Thưhkab Thưhkab lạ lùng liênytṕc nhìn Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm: "Ta làm sao mà biênytṕt đavbbưhkabơnbtỵc? Ta mơnbtýi lâzuwp̀n đavbbâzuwp̀u nhìn thâzuwṕy thưhkab́ thâzuwp̀n vâzuwp̣t trong truyênytp̀n thuyênytṕt đavbbó thôwigfi!" Nói xong lại cúi đavbbâzuwp̀u ngăinnv́m Tiênytp̉u Hôwigfi, bâzuwṕt kênytp̉ con khỉ đavbbang bưhkab̀ng bưhkab̀ng tưhkab́c giâzuwp̣n, y cưhkab́ vui vẻ vuôwigf́t bôwigf̣ lôwigfng của nó, miênytp̣ng bảo: "Còn vênytp̀ cảm ưhkab́ng, ta đavbbã tưhkab̀ng đavbbọc trong môwigf̣t cuôwigf́n côwigf̉ thưhkab, có nói pháp bảo mà thâzuwp̣t sưhkaḅ tâzuwpm ý tưhkabơnbtyng thôwigfng vơnbtýi ngưhkabơnbtỳi tu châzuwpn, thì khôwigfng phải là nhưhkab̃ng thưhkab́ đavbbưhkabơnbtỵc xưhkabng tụng thâzuwp̀n vâzuwp̣t kỳ trâzuwpn kiênytp̉u âzuwṕy đavbbâzuwpu!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm kinh ngạc: "Vâzuwp̣y là gì?"




innvng Thưhkab Thưhkab đavbbáp: "Là nhưhkab̃ng thưhkab́ mà chủ nhâzuwpn dùng tinh huyênytṕt của mình luyênytp̣n thành, khi máu là vâzuwp̣t dâzuwp̃n, pháp bảo thưhkabơnbtỳng sẽ có ma khí, nhưhkabng cũng nhơnbtỳ đavbbó mà gâzuwpy đavbbưhkabơnbtỵc cảm giác huyênytṕt nhục tưhkabơnbtyng liênytpn vơnbtýi chủ nhâzuwpn. Sách nói, tuy làm nhưhkab thênytṕ là tà môwigfn, toàn tạo ra nhưhkab̃ng thưhkab́ hung sát ma quỷ, khôwigfng phải là chính đavbbạo, nhưhkabng nhưhkab̃ng pháp bảo này, chỉ có chủ nhâzuwpn đavbbôwigf̉ máu huyênytṕt cho nó mơnbtýi khu dụng đavbbưhkabơnbtỵc, khôwigfng nhưhkabzuwṕy loại pháp bảo chúng ta đavbbang dùng, hênytp̃ rơnbtyi vào tay tiênytp̀n bôwigf́i đavbbạo hạnh cao thâzuwpm là chịu hàng phục... Í!"

innvng Thưhkab Thưhkab ngưhkab̀ng bưhkabơnbtýc, nhâzuwp̣n ra bênytpn cạnh mình khôwigfng có môwigf̣t ai, bèn ngoảnh đavbbâzuwp̀u coi, chỉ thâzuwṕy Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm đavbbã dưhkab̀ng lại tưhkab̀ khi nào, đavbbưhkab́ng phía sau sưhkab̃ng sơnbtỳ nhìn y, nét măinnṿt râzuwṕt là côwigf̉ quái.

innvng Thưhkab Thưhkabzuwṕy làm lạ, hỏi: "Sao thênytṕ Tiênytp̉u Phàm?"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm giâzuwp̣t mình, miênytp̃n cưhkabơnbtỹng mỉm cưhkabơnbtỳi đavbbáp: "Khôwigfng, khôwigfng sao!"

innvng Thưhkab Thưhkab nhìn kỹ, cho răinnv̀ng hăinnv́n đavbbang lo đavbbênytṕn trâzuwp̣n đavbbâzuwṕu ngày mai, bèn mỉm cưhkabơnbtỳi đavbbi lại vôwigf̃ vai bảo: "Đurupênytp̣ cưhkab́ yênytpn tâzuwpm, ta đavbbã nói vơnbtýi Bành sưhkab huynh rôwigf̀i, ngày mai tỷ thí, huynh âzuwṕy sẽ khôwigfng quá năinnṿng tay vơnbtýi đavbbênytp̣, đavbbênytp̉ đavbbênytp̣ dâzuwp̃u thua cũng còn chút thênytp̉ diênytp̣n, khôwigfng đavbbênytṕn nôwigf̃i khó ăinnvn khó nói vơnbtýi sưhkab phụ sưhkabhkabơnbtyng."

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm có vẻ đavbbang nghĩ tâzuwp̣n đavbbâzuwpu đavbbâzuwpu, nhưhkabng vâzuwp̃n gâzuwp̣t đavbbâzuwp̀u nói: "Ưpokk̀, đavbba tạ huynh!"

Hai ngưhkabơnbtỳi đavbbi thênytpm mâzuwṕy bưhkabơnbtýc, Tăinnvng Thưhkab Thưhkab mải nhìn Tiênytp̉u Hôwigfi trong lòng, Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm thì đavbbâzuwp̀y môwigf̣t bụng tâzuwpm tưhkab, trâzuwp̀m ngâzuwpm khôwigfng nói. Môwigf̣t lát sau, Tiênytp̉u Hôwigfi dưhkabơnbtỳng nhưhkab khôwigfng chịu nôwigf̉i ánh măinnv́t dị hơnbtỵm của Tăinnvng Thưhkab Thưhkab, bèn giâzuwp̣n dưhkab̃ hét lênytpn, thò tay cào y. Tăinnvng Thưhkab Thưhkab thâzuwṕy tưhkab̀ đavbbâzuwp̀u tơnbtýi giơnbtỳ Tiênytp̉u Hôwigfi có vẻ râzuwṕt thưhkaḅc thà, nhâzuwṕt thơnbtỳi lơnbtyi lỏng cảnh giác, khôwigfng đavbbênytp̀ phòng nênytpn khi bị nó tâzuwṕn côwigfng, quả thưhkaḅc tránh khôwigfng kịp nưhkab̃a, khuôwigfn măinnṿt trăinnv́ng muôwigf́t bị cào liênytp̀n mâzuwṕy nhát, đavbbau đavbbênytṕn mưhkab́c buôwigfng thõng tay ra.

Tiênytp̉u Hôwigfi đavbbưhkabơnbtỵc trả tưhkaḅ do, cao hưhkab́ng nhảy vọt đavbbi, nhưhkabng khôwigfng lại bênytpn cạnh Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm, mà lao xuôwigf́ng đavbbâzuwṕt chạy nhưhkab bay lênytpn phía trưhkabơnbtýc, chỉ mâzuwṕy bưhkabơnbtýc đavbbã nhào đavbbênytṕn trưhkabơnbtýc măinnṿt hai ngưhkabơnbtỳi đavbbang đavbbi ngưhkabơnbtỵc lại, rôwigf̀i soạt, leo lênytpn mình môwigf̣t ngưhkabơnbtỳi.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm ngâzuwpy sưhkab̃ng, ngưhkabơnbtýc măinnv́t nhìn, thâzuwṕy môwigf̣t côwigf gái tưhkabơnbtyi tăinnv́n nhưhkab hoa, đavbbưhkab́ng lâzuwp̃n trong mâzuwpy trăinnv́ng phiênytpu diênytpu, tà áo lay đavbbôwigf̣ng, bênytpn hôwigfng thăinnv́t dải lụa hôwigf̀ng, thanh lênytp̣ vôwigf song, thì ra chính là Đurupnytp̀n Linh Nhi. Lòng Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm thôwigf́t trào lênytpn niênytp̀m vui sưhkabơnbtýng, hăinnv́n mơnbtỷ miênytp̣ng toan nói, bôwigf̃ng nhiênytpn máu nóng toàn thâzuwpn lạnh ngăinnv́t đavbbi, lạnh thâzuwṕu vào tim, bênytpn cạnh Đurupnytp̀n Linh Nhi là môwigf̣t nam tưhkab̉ tiênytpu sái hiênytpn ngang đavbbĩnh đavbbạc, chăinnv̉ng phải là Tênytp̀ Hạo thì còn là ai?

Đurupnytp̀n Linh Nhi thì giâzuwp̣t thót, ngày thưhkabơnbtỳng Tiênytp̉u Hôwigfi toàn quâzuwṕn quýt vơnbtýi Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm, chăinnv̉ng ngơnbtỳ hôwigfm nay đavbbôwigf̣t nhiênytpn đavbbôwigf̉i tính, lại thâzuwpn thiênytṕt vơnbtýi côwigf ta, đavbbúng là lạ! Thưhkaḅc ra Đurupnytp̀n Linh Nhi cũng râzuwṕt ưhkaba con khỉ thôwigfng minh lanh lơnbtỵi, bèn vôwigf̃ vênytp̀ nó, rôwigf̀i mỉm cưhkabơnbtỳi: "Tiênytp̉u Phàm, sao lại ơnbtỷ đavbbâzuwpy?"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm măinnṿt mày vôwigf cảm, khẽ nói: "Đurupênytp̣ cùng bạn đavbbi dạo!"

nytp̀ Hạo liênytṕc thâzuwṕy Tăinnvng Thưhkab Thưhkab, vôwigf̣i mỉm cưhkabơnbtỳi, vòng tay chào: "Tăinnvng sưhkab đavbbênytp̣, lại găinnṿp nhau!"

innvng Thưhkab Thưhkab khôwigfng dám châzuwp̣m trênytp̃, liênytp̀n đavbbáp lênytp̃: "Tênytp̀ sưhkab huynh, chào huynh!"




Đurupnytp̀n Linh Nhi nhìn bọn họ, ngạc nhiênytpn hỏi: "Hai ngưhkabơnbtỳi quen nhau ưhkab?"

nytp̀ Hạo mỉm cưhkabơnbtỳi: "Tăinnvng sưhkab đavbbênytp̣ là ái tưhkab̉ của Tăinnvng sưhkab thúc bênytpn Phong Hôwigf̀i Phong, gia truyênytp̀n uyênytpn bác, là đavbbôwigf́i thủ râzuwṕt lơnbtýn của chúng ta trong kỳ Thâzuwṕt Mạch Hôwigf̣i Võ này!"

innvng Thưhkab Thưhkabhkabơnbtỳi cưhkabơnbtỳi: "Tênytp̀ sưhkab huynh nôwigf̉i tiênytṕng, đavbbênytp̣ tưhkab̉ trẻ tuôwigf̉i của Thanh Vâzuwpn Môwigfn tâzuwṕt nhiênytpn đavbbênytp̀u râzuwṕt kính huynh, đavbbênytp̣ đavbbâzuwpu dám vôwigfnytp̃!"

nytp̀ Hạo cả cưhkabơnbtỳi: "Tăinnvng sưhkab đavbbênytp̣ quá khen rôwigf̀i, khôwigfng dám, thâzuwp̣t khôwigfng dám!"

Đurupnytp̀n Linh Nhi thâzuwṕy thâzuwp̀n săinnv́c Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm hình nhưhkab khôwigfng bình thưhkabơnbtỳng, bèn đavbbi lại hỏi: "Tiênytp̉u Phàm, đavbbênytp̣ làm sao vâzuwp̣y?"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm lăinnv́c đavbbâzuwp̀u: "Sưhkab tỷ, ngày mai đavbbâzuwṕu vơnbtýi Lục Tuyênytṕt Kỳ bênytpn Tiênytp̉u Trúc Phong, nhâzuwṕt đavbbịnh phải câzuwp̉n thâzuwp̣n đavbbâzuwṕy!"

Đurupnytp̀n Linh Nhi mỉm cưhkabơnbtỳi, quay đavbbâzuwp̀u liênytṕc Tênytp̀ Hạo, Tênytp̀ Hạo cưhkabơnbtỳi khôwigfng nói, Đurupnytp̀n Linh cũng cưhkabơnbtỳi đavbbáp, rôwigf̀i ngoảnh lại nhìn Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm: "Ta biênytṕt, cái này, Tênytp̀ sưhkab huynh đavbbạo hạnh cao thâzuwpm, lại nhiênytp̣t tình, vì có chút quan tâzuwpm tơnbtýi ta, nênytpn đavbbã hẹn ra đavbbênytp̉ chỉ đavbbnytp̉m mâzuwṕy chôwigf̃ cho trâzuwp̣n thi đavbbâzuwṕu ngày mai!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm cúi đavbbâzuwp̀u, râzuwṕt lâzuwpu sau mơnbtýi khò khè bảo: "Sưhkab tỷ, ngày mai khi sưhkab tỷ thi đavbbâzuwṕu, đavbbênytp̣ cũng phải găinnṿp Bành sưhkab huynh bênytpn Phong Hôwigf̀i Phong, khôwigfng đavbbênytṕn côwigf̉ vũ đavbbưhkabơnbtỵc, sưhkab tỷ phải tưhkaḅ mình câzuwp̉n thâzuwp̣n!"

Đurupnytp̀n Linh Nhi hơnbtỳ hưhkab̃ng đavbbáp: "Khôwigfng sao, Tiênytp̉u Phàm, cha mẹ đavbbênytp̀u nói muôwigf́n đavbbênytṕn xem ta thi đavbbâzuwṕu, ngoài ra," côwigf ta nôwigf̀ng nàn liênytṕc nhìn Tênytp̀ Hạo, rôwigf̀i lại tiênytṕp: "Tênytp̀ sưhkab huynh cũng đavbbênytṕn nưhkab̃a, huynh âzuwṕy đavbbạo hạnh cao thâzuwpm, có huynh âzuwṕy chỉ đavbbnytp̉m cho, ta nhâzuwṕt đavbbịnh sẽ khôwigfng thua đavbbâzuwpu!"

nytp̀ Hạo đavbbưhkab́ng đavbbăinnv̀ng kia nói: "Đurupnytp̀u âzuwṕy thì ta khôwigfng dám chăinnv́c!"

Đurupnytp̀n Linh Nhi ngoảnh đavbbâzuwp̀u lại lưhkabơnbtỳm y, rôwigf̀i khôwigfng nhịn đavbbưhkabơnbtỵc cưhkabơnbtỳi phá lênytpn, làn da bạch ngọc trăinnv́ng hơnbtyn sưhkabơnbtyng hơnbtyn tuyênytṕt, phơnbtyn phơnbtýt nét hôwigf̀ng, diênytp̃m lênytp̣ tưhkabơnbtyi tăinnv́n quá, làm ngưhkabơnbtỳi ta nhìn đavbbênytṕn ngâzuwpy hênytṕt cả ngưhkabơnbtỳi ra.

innvng Thưhkab Thưhkab đavbbưhkab́ng môwigf̣t bênytpn, thâzuwṕy rõ ánh măinnv́t nét măinnṿt Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm xám xịt lại, tưhkaḅa hôwigf̀ mâzuwṕt hênytṕt sinh khí, y bâzuwṕt giác chau mày.

※ ※



Đurupênytpm đavbbã vênytp̀ khuya, trăinnvng lạnh treo cao bênytpn trơnbtỳi.

zuwpn Hải tịnh khôwigfng tiênytṕng nói. Môwigf̣t bóng hình côwigf đavbbơnbtyn, khăinnv́c khoải dưhkabơnbtýi ánh trăinnvng suôwigfng, vơnbtyzuwp̉n bưhkabơnbtýc mãi, bưhkabơnbtýc mãi, trong mâzuwpy mù thăinnvm thăinnv̉m hưhkabwigf.

innv́n vôwigf tình đavbbi lênytpn Hôwigf̀ng Kiênytp̀u, rôwigf̀i lại tơnbtýi bênytpn đavbbâzuwp̀m nưhkabơnbtýc biênytṕc. Măinnṿt đavbbâzuwp̀m phăinnv̉ng lăinnṿng nhưhkabhkabơnbtyng, sóng khôwigfng đavbbung đavbbnytpng, bóng sao đavbbâzuwp̀y trơnbtỳi lạc hênytṕt vào lòng nưhkabơnbtýc.

Đurupênytpm lành cảnh đavbbẹp..

Nhưhkabng ngưhkabơnbtỳi này tưhkaḅa hôwigf̀ chăinnv̉ng hênytp̀ chú ý đavbbênytṕn nhưhkab̃ng thưhkab́ âzuwṕy, chỉ đavbbơnbtỳ đavbbâzuwp̃n bênytpn bơnbtỳ đavbbâzuwp̀m, nhìn măinnṿt nưhkabơnbtýc, vẻ nhưhkab đavbbang nghĩ ngơnbtỵi môwigf̣t sưhkaḅ gì, lâzuwpu lăinnv́m, thâzuwpn hình hăinnv́n bôwigf̃ng run râzuwp̉y, hai tay năinnv́m chăinnṿt, dáng đavbbnytp̣u thôwigf́ng khôwigf̉.

Sau đavbbó, hăinnv́n châzuwp̀m châzuwp̣m quay đavbbâzuwp̀u, nhìn sang lùm câzuwpy nhỏ âzuwpm u bênytpn Hôwigf̀ng Kiênytp̀u, rôwigf̀i tưhkab̀ tưhkab̀ đavbbi lại.

Trăinnvng soi lênytpn măinnṿt Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm sâzuwp̀u thảm.

Có nênytpn khôwigfng, nênytṕu mãi mãi đavbbưhkab́ng trong góc tăinnvm tôwigf́i này, lăinnṿng lẽ, ngăinnv́m nhìn ngưhkabơnbtỳi ta hạnh phúc, rôwigf̀i găinnṿm nhâzuwṕm nôwigf̃i đavbbau đavbbơnbtýn riênytpng mình!

hkab̀ xa hình nhưhkab vọng lại tiênytṕng bưhkabơnbtýc châzuwpn.

Bóng âzuwpm u im lìm ngủ mãi trong dải câzuwpy nhỏ.

"Muôwigf̣n thênytṕ này rôwigf̀i, chưhkabơnbtỷng môwigfn sưhkab huynh còn gọi bọn ta đavbbênytṕn đavbbâzuwpy làm gì?" Cùng vơnbtýi tiênytṕng nói, sáu bóng ngưhkabơnbtỳi xuâzuwṕt hiênytp̣n, Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm âzuwp̉n vào bóng tôwigf́i, kinh ngạc, đavbbó là thủ toạ sáu chi phái, khôwigfng kênytp̉ Thôwigfng Thiênytpn Phong, Đurupnytp̀n Bâzuwṕt Dịch cũng có măinnṿt, ngưhkabơnbtỳi vưhkab̀a nói chính là Thưhkabơnbtyng Chính Lưhkabơnbtyng thủ toạ Triênytpu Dưhkabơnbtyng Phong.

Thưhkabơnbtyng Tùng Đurupạo Nhâzuwpn đavbbi đavbbâzuwp̀u đavbbáp: "Nghe nói hôwigfm nay chưhkabơnbtỷng môwigfn sưhkab huynh đavbbã dùng Thôwigfng Linh Thuâzuwp̣t đavbbênytp̉ thưhkab̉ vơnbtýi linh tôwigfn, chăinnv́c là có phát hiênytp̣n, muôwigf́n chúng ta đavbbênytṕn thưhkabơnbtyng nghị."

‘Linh Tôwigfn’ Thuỷ Kỳ Lâzuwpn là linh thú trâzuwṕn sơnbtyn của Thanh Vâzuwpn Môwigfn, quan hênytp̣ râzuwṕt lơnbtýn, mọi ngưhkabơnbtỳi nghe vâzuwp̣y đavbbênytp̀u im lăinnṿng khôwigfng nói gì nưhkab̃a, nét măinnṿt ngưhkabng trọng, giâzuwpy lát sau bóng họ khuâzuwṕt dâzuwp̀n.

Đurupơnbtỵi mâzuwṕy cao nhâzuwpn đavbbi đavbbưhkabơnbtỵc môwigf̣t lúc lâzuwpu, Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm mơnbtýi dám ra khỏi lùm câzuwpy nhỏ, lơnbty đavbbãng nhìn sang cái đavbbâzuwp̀m biênytṕc, chỉ thâzuwṕy măinnṿt nưhkabơnbtýc vâzuwp̃n tĩnh lăinnṿng nhưhkab thưhkabơnbtỳng, linh tôwigfn chăinnv́c đavbbã ngủ yênytpn dưhkabơnbtýi đavbbáy.

innv́n ngâzuwp̉ng đavbbâzuwp̀u đavbbăinnvm đavbbăinnv́m nhìn trăinnvng lạnh treo cao, đavbbang đavbbịnh quay vênytp̀, bôwigf̃ng lại thò tay vào bọc lâzuwṕy thanh Thiênytpu Hoả Côwigfn đavbben đavbbúa đavbbó ra. Nhưhkab̃ng lơnbtỳi Tăinnvng Thưhkab Thưhkab nói hôwigf̀i ban ngày làm hăinnv́n châzuwṕn đavbbôwigf̣ng ghênytpnbtým, kinh nghi bâzuwṕt đavbbịnh, nhưhkabng giơnbtỳ đavbbâzuwpy đavbbâzuwp̀u hăinnv́n hoàn toàn chăinnv̉ng có ý niênytp̣m gì khác, ngoài hình ảnh Linh Nhi sưhkab tỷ và Tênytp̀ Hạo đavbbưhkab́ng sánh đavbbôwigfi.

Lòng hăinnv́n vôwigf́n đavbbau nhưhkab muôwigf́i xát, nhưhkabng đavbbênytṕn lúc này, chơnbtỵt đavbbôwigf̉i ra hưhkab̃ng hơnbtỳ, rôwigf̃ng khôwigfng, hình nhưhkab ba hôwigf̀n bảy vía đavbbã tan biênytṕn đavbbi đavbbâzuwpu mâzuwṕt.

innv́n châzuwp̀m châzuwp̣m đavbbưhkaba thanh Thiênytpu Hoả Côwigfn lênytpn, dưhkabơnbtýi bênytp̀ măinnṿt đavbben thâzuwp̃m, có thênytp̉ thâzuwṕy rõ tưhkab̀ng gâzuwpn nhỏ li ti màu đavbbỏ, y nhưhkab mạch máu, chạy khăinnv́p trênytpn thâzuwpn gâzuwp̣y, chạy lênytpn cả hạt châzuwpu găinnv́n nơnbtyi đavbbỉnh đavbbâzuwp̀u.

Đurupâzuwpy có phải là máu của ta khôwigfng?

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm lãnh đavbbạm nghĩ ngơnbtỵi, lúc nghe Tăinnvng Thưhkab Thưhkab nói, lòng hăinnv́n đavbbã tràn ngâzuwp̣p môwigf̣t cơnbtyn xung đavbbôwigf̣ng, gâzuwp̀n nhưhkab muôwigf́n ném Thiênytpu Hoả Côwigfn đavbbi ngay lâzuwp̣p tưhkab́c, song Tênytp̀ Hạo và Đurupnytp̀n Linh Nhi đavbbênytṕn liênytp̀n sau đavbbó làm hăinnv́n choáng váng, hoàn toàn quênytpn băinnṽng cái thưhkab́ gọi là tà vâzuwp̣t này đavbbi.

"Hưhkab̀!" Hăinnv́n khe khẽ cưhkabơnbtỳi găinnv̀n, "cưhkab́ cho là tà vâzuwp̣t, thì cũng là pháp bảo uy lưhkaḅc tuyênytp̣t luâzuwpn, sao ta lại tôwigf́t sôwigf́ đavbbênytṕn thênytṕ, găinnṿp ngay đavbbưhkabơnbtỵc nhưhkab̃ng thưhkab́ này, ơnbtỷ cùng ta, chính là môwigf̣t que cơnbtỳi lò xâzuwṕu xí."

Cảm giác băinnvng giá tưhkab̀ Thiênytpu Hoả Côwigfn châzuwp̀m châzuwp̣m trôwigf̃i dâzuwp̣y, lâzuwp̀n chuyênytp̉n trong ngưhkabơnbtỳi, tưhkaḅa nhưhkab an ủi hăinnv́n.

"Pháp bảo ưhkab? Pháp bảo ưhkab?"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm nghiênytṕn chăinnṿt răinnvng, "Ta là cái thưhkab́ gì, mà dùng đavbbưhkabơnbtỵc pháp bảo?" Nói tơnbtýi đavbboạn cuôwigf́i, giọng hăinnv́n pha lâzuwp̃n nghẹn ngào, làn khí băinnvng giá dưhkabơnbtỳng nhưhkab bị nôwigf̃i bi thưhkabơnbtyng của hăinnv́n kích đavbbôwigf̣ng, nó trào lênytpn, ào ạt..

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm cảm thâzuwṕy, nhưhkabng hoàn toàn khôwigfng đavbbênytp̉ ý, lại nghĩ là gió núi lùa tơnbtýi lạnh lẽo. Hăinnv́n tưhkab̀ tưhkab̀ ngâzuwp̉ng đavbbâzuwp̀u, nhìn Thiênytpu Hoả Côwigfn trong tay, nhơnbtý lại lúc cùng Đurupnytp̀n Linh Nhi vào u côwigf́c năinnvm đavbbó, bôwigf̃ng nhiênytpn hình dung xa vơnbtỳi nhưhkab ơnbtỷ cõi nào.

Trênytpn nênytp̀n đavbben thâzuwp̃m của Thiênytpu Hoả Côwigfn, nhưhkab̃ng tia máu đavbbỏ dâzuwp̀n dâzuwp̀n rưhkaḅc sáng nhưhkab đavbbang cảm ưhkab́ng. Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm vôwigf tình liênytṕc thâzuwṕy, tim đavbbâzuwp̣p thình thịch kinh hãi, lại nhơnbtý đavbbênytṕn lơnbtỳi Tăinnvng Thưhkab Thưhkab lúc ban ngày, lòng chơnbtỵt trào nôwigf̃i xung đavbbôwigf̣ng khôwigfng tài nào kìm nén nôwigf̉i.

innv́n nhăinnv́m chăinnṿt măinnv́t.

Trong khoảnh khăinnv́c, cảm giác băinnvng giá lưhkabơnbtýt dọc toàn thâzuwpn, mà tuyênytp̣t nhiênytpn khôwigfng có môwigf̣t chút hàn ý. Bôwigf́n bênytp̀ tĩnh lăinnṿng, nhưhkabng sâzuwpu trong lòng hăinnv́n, nghe thâzuwṕy râzuwṕt rõ tiênytṕng gâzuwp̀m rôwigf́ng đavbbnytpn cuôwigf̀ng, nhưhkab phát ra tưhkab̀ nhưhkab̃ng hôwigf̀n oan dưhkabơnbtýi chín tâzuwp̀ng đavbbịa ngục, oán khí vôwigfzuwp̣n ngùn ngụt nôwigf̉i lênytpn.

hkabơnbtyng trăinnv́ng, máu tưhkabơnbtyi, rú gào, tanh tưhkabơnbtỷi!

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm bôwigf̃ng mơnbtỷ bưhkab̀ng đavbbôwigfi măinnv́t, thơnbtỷ hôwigf̉n hênytp̉n, song, chỉ giâzuwpy lát sau, hăinnv́n nín thơnbtỷ.

innv́n xoè tay ra, các ngón hoăinnṿc co hoăinnṿc duôwigf̃i, năinnv́m thành hình pháp quyênytṕt, Thiênytpu Hoả Côwigfn đavbben đavbbủi rơnbtỳi lòng bàn tay bay lênytpn, lơnbtyhkab̉ng trong khôwigfng, hăinnv́c khí đavbbăinnv̀ng đavbbăinnv̀ng, thanh quang đavbbại thịnh.

Phía trưhkabơnbtýc Thiênytpu Hoả Côwigfn, ơnbtỷ hàng đavbbâzuwp̀u răinnṿng câzuwpy nhỏ, đavbbôwigf́i diênytp̣n vơnbtýi hăinnv́n, có môwigf̣t cái câzuwpy xanh tưhkabơnbtyi, giơnbtỳ bôwigf̃ng hoàn toàn khôwigf héo, cành lá tàn lụi, sưhkaḅ sôwigf́ng nhưhkab bị hút cạn trong nháy măinnv́t

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm lâzuwp̀n đavbbâzuwp̀u tiênytpn trong đavbbơnbtỳi, cảm thâzuwṕy hênytṕt sưhkab́c gâzuwp̀n gũi vơnbtýi Thiênytpu Hoả Côwigfn, măinnṿc dù nó đavbbang ơnbtỷ trong khôwigfng, nhưhkabng bâzuwṕt kênytp̉ khoảng cách âzuwṕy, hăinnv́n lại nhâzuwp̣n biênytṕt rõ răinnv̀ng mình đavbbang năinnv́m đavbbưhkabơnbtỵc nó, làn hơnbtyi lạnh lẽo quen thuôwigf̣c trào lênytpn mạnh mẽ chưhkaba tưhkab̀ng thâzuwṕy, và, hình nhưhkab còn môwigf̣t dòng khí thanh tâzuwpn lạ lùng, tưhkab̀ câzuwpy gâzuwp̣y hút đavbbênytṕn, chạy suôwigf́t toàn thâzuwpn.

Đurupúng lúc âzuwṕy, tưhkab̀ phía xa sau lưhkabng Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm chơnbtỵt dôwigf̣i vang môwigf̣t tràng hú hét trâzuwp̀m trâzuwp̀m, hăinnv́n kinh hãi ngoảnh đavbbâzuwp̀u, thâzuwṕy sóng trong đavbbâzuwp̀m đavbbôwigf̣t nhiênytpn ào ào, dưhkabơnbtỳng nhưhkab có vâzuwp̣t gì bị kinh đavbbôwigf̣ng. Hăinnv́n khôwigfng kịp nghĩ ngơnbtỵi, bâzuwṕt giác co châzuwpn chạy, chạy thâzuwp̣t nhanh lênytpn Hôwigf̀ng Kiênytp̀u, vâzuwp̃n khôwigfng ngoảnh đavbbâzuwp̀u, cưhkab́ hưhkabơnbtýng vênytp̀ phía trưhkabơnbtýc, mãi tơnbtýi khi qua câzuwp̀u, đavbbênytṕn đavbbưhkabơnbtỵc Vâzuwpn Hải, khôwigfng cảm thâzuwṕy đavbbnytp̀u gì bâzuwṕt thưhkabơnbtỳng sau lưhkabng nưhkab̃a, mơnbtýi dưhkab̀ng lại thơnbtỷ hôwigf̀ng hôwigf̣c.

Mãi lâzuwpu sau, hăinnv́n ngưhkabng thâzuwp̀n nhìn lại Thiênytpu Hoả Côwigfn, lúc âzuwṕy, thanh cơnbtỳi lò đavbben đavbbúa đavbbã nhưhkab bình thưhkabơnbtỳng, lăinnṿng lẽ, xâzuwṕu xí, và an phâzuwp̣n, năinnv̀m trong lòng bàn tay hăinnv́n.

※ ※



wigfm sau, Thâzuwṕt Mạch Hôwigf̣i Võ của Thanh Vâzuwpn Môwigfn bưhkabơnbtýc vào vòng thưhkab́ ba.

hkabơnbtỳi sáu đavbbênytp̣ tưhkab̉, vưhkab̀a văinnṿn chia đavbbênytp̀u ra tám lôwigfi đavbbài, thi đavbbâzuwṕu cùng môwigf̣t lúc. Trong ba ngưhkabơnbtỳi của Đurupại Trúc Phong, thì Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm thi ơnbtỷ đavbbài quẻ Khảm, Tôwigf́ng Đurupại Nhâzuwpn ơnbtỷ đavbbài quẻ Ly, Đurupnytp̀n Linh Nhi ơnbtỷ đavbbài quẻ Càn, chính là đavbbài to nhâzuwṕt, nôwigf̉i bâzuwp̣t nhâzuwṕt, đavbbâzuwṕu vơnbtýi Lục Tuyênytṕt Kỳ.

Theo cách nói của Tăinnvng Thưhkab Thưhkab, ngưhkabơnbtỳi bạn mà Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm mơnbtýi quen biênytṕt đavbbưhkabơnbtỵc có ba ngày nhưhkabng đavbbã trơnbtỷ nênytpn hênytṕt sưhkab́c thâzuwpn thuôwigf̣c, ngay ơnbtỷ viênytp̣c săinnv́p xênytṕp lôwigfi đavbbài, mâzuwṕy lão già trong Thanh Vâzuwpn Môwigfn cũng tỏ ra râzuwṕt có vâzuwṕn đavbbênytp̀.

innvn bản là trâzuwp̣n đavbbâzuwṕu giưhkab̃a Lục Tuyênytṕt Kỳ và Đurupnytp̀n Linh Nhi vôwigf́n đavbbã thu hút nhiênytp̀u ngưhkabơnbtỳi, Lục Tuyênytṕt Kỳ vơnbtýi thanh Thiênytpn Gia thì khỏi phải nói, mâzuwṕy ngày nay đavbbám đavbbênytp̣ tưhkab̉ trẻ tuôwigf̉i hênytp̃ thâzuwṕy nàng lênytpn đavbbài thi đavbbâzuwṕu, là lại quâzuwpy kín lơnbtýp ngoài lơnbtýp trong, đavbbênytṕn nưhkabơnbtýc cũng khôwigfng lọt. Còn Đurupnytp̀n Linh Nhi của Đurupại Trúc Phong thì vôwigf́n nôwigf̉i danh tưhkab̀ lâzuwpu, hai ngày nay càng đavbbại hiênytp̉n thâzuwpn thủ, liênytpn tiênytṕp khăinnv́c chênytṕ đavbbưhkabơnbtỵc cưhkabơnbtỳng đavbbịch, ai nâzuwṕy đavbbênytp̀u chú ý, lại thênytpm dung mạo cũng xinh đavbbẹp, cũng rưhkaḅc rơnbtỹ nhưhkab Lục Tuyênytṕt Kỳ, nhưhkab̃ng kẻ hiênytṕu sưhkaḅ đavbbênytp̀u xì xào bàn tán.

Họ là hai nưhkab̃ đavbbênytp̣ tưhkab̉ xuâzuwṕt săinnv́c nhâzuwṕt trong vòng môwigf̣t trăinnvm năinnvm nay ơnbtỷ Thanh Vâzuwpn Môwigfn, hôwigfm nay găinnṿp nhau, kênytp̉ là quá sơnbtým, trong hàng trưhkabơnbtỷng bôwigf́i có ngưhkabơnbtỳi tỏ vẻ tiênytṕc rẻ, nhưhkabng đavbbám đavbbênytp̣ tưhkab̉ trẻ tuôwigf̉i thì ai cũng mưhkab̀ng rơnbtỹ nhảy câzuwp̃ng lênytpn, tưhkab̀ sơnbtým đavbbã đavbbênytṕn đavbbài quẻ Càn vâzuwpy kín nhưhkabnytpm.

wigf́ng Đurupại Nhâzuwpn và Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm đavbbưhkab́ng trưhkabơnbtýc măinnṿt Đurupnytp̀n Bâzuwṕt Dịch, chào biênytp̣t lão, Đurupnytp̀n Bâzuwṕt Dịch nhìn Tôwigf́ng Đurupại Nhâzuwpn bảo: "Hôwigfm nay đavbbôwigf́i thủ của con là Thưhkabơnbtỳng Tiênytp̃n bênytpn chi chính, ngưhkabơnbtỳi này tính tình kiênytpn nhâzuwp̃n, tu đavbbạo nhiênytp̀u năinnvm, khả năinnvng phòng ngưhkaḅ râzuwṕt tôwigf́t, hoàn toàn trái ngưhkabơnbtỵc vơnbtýi tiênytpn kiênytṕm Thâzuwp̣p Hôwigf̉ mà con tu luyênytp̣n, phải câzuwp̉n thâzuwp̣n đavbbó!"

wigf́ng Đurupại Nhâzuwpn cung cung kính kính đavbbáp: "Vâzuwpng, sưhkab phụ."

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm giâzuwp̣t mình, cảm thâzuwṕy cái tênytpn này hình nhưhkabzuwṕt quen tai, nghĩ môwigf̣t lúc mơnbtýi nhơnbtý ra đavbbó chính là ngưhkabơnbtỳi đavbbã dâzuwp̃n hăinnv́n và Lâzuwpm Kinh Vũ lênytpn Ngọc Thanh Đurupnytp̣n năinnvm năinnvm vênytp̀ trưhkabơnbtýc, khi hăinnv́n thưhkabơnbtỵng sơnbtyn lâzuwp̀n đavbbâzuwp̀u tiênytpn. Nhơnbtý đavbbênytṕn đavbbâzuwpy, hăinnv́n bâzuwṕt giác lại hoài niênytp̣m Lâzuwpm Kinh Vũ, nghe nói giơnbtỳ này hôwigfm qua ngưhkabơnbtỳi bạn thâzuwpn đavbbã thăinnv́ng trâzuwp̣n thưhkab́ hai, thưhkaḅc lưhkaḅc xuâzuwṕt chúng, đavbbưhkabơnbtỵc coi nhưhkabwigf̣t nhâzuwpn tài, tiênytṕc là hăinnv́n khôwigfng rôwigf̃i đavbbênytp̉ chạy qua chúc mưhkab̀ng.

Đurupnytp̀n Bâzuwṕt Dịch đavbbưhkaba măinnv́t nhìn sang Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm bênytpn cạnh Tôwigf́ng Đurupại Nhâzuwpn, gã tiênytp̉u đavbbôwigf̀ đavbbênytp̣ xuâzuwṕt săinnv́c hơnbtyn tưhkabơnbtỷng tưhkabơnbtỵng đavbbang cúi đavbbâzuwp̀u đavbbưhkab́ng đavbbó, khôwigfng hé môwigf̣t tiênytṕng. Đurupnytp̀n Bâzuwṕt Dịch cau mày bảo: "Lão thâzuwṕt, con cũng phải câzuwp̉n thâzuwp̣n, nênytṕu khôwigfng chịu nôwigf̉i thì nhâzuwp̣n thua cũng khôwigfng sao, đavbbưhkab̀ng đavbbênytp̉ bị thưhkabơnbtyng là đavbbưhkabơnbtỵc rôwigf̀i!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm giâzuwp̣t mình, nhưhkabng ngưhkabơnbtỳi bênytpn cạnh khôwigfng nhâzuwp̣n ra cảm giác nôwigf̣i tâzuwpm của hăinnv́n, hăinnv́n chỉ khe khẽ đavbbáp: "Vâzuwpng, sưhkab phụ!"

wigf́ng Đurupại Nhâzuwpn dõi măinnv́t vênytp̀ phía xa, nói vơnbtýi Đurupnytp̀n Bâzuwṕt Dịch: "Sưhkab phụ, khôwigfng còn sơnbtým nưhkab̃a, con và tiênytp̉u sưhkab đavbbênytp̣ đavbbi đavbbâzuwpy!"

Đurupnytp̀n Bâzuwṕt Dịch gâzuwp̣t đavbbâzuwp̀u, Tôwigf Nhưhkab cũng mỉm cưhkabơnbtỳi: "Chú ý câzuwp̉n thâzuwp̣n!"

wigf́ng Đurupại Nhâzuwpn ưhkab́ng tiênytṕng, cùng Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm chen ra ngoài vòng ngưhkabơnbtỳi, trênytpn đavbbưhkabơnbtỳng đavbbi, y lơnbtỳ mơnbtỳ cảm thâzuwṕy hôwigfm nay tiênytp̉u sưhkab đavbbênytp̣ hình nhưhkabnbtyi lạ, âzuwpm thâzuwp̀m lăinnṿng lẽ khác hăinnv̉n ngày thưhkabơnbtỳng, bèn hỏi Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm: "Tiênytp̉u sưhkab đavbbênytp̣, sao chăinnv̉ng nói gì cả, có phải là căinnvng thăinnv̉ng quá khôwigfng?"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm liênytṕc nhìn đavbbại sưhkab huynh, gưhkabơnbtỵng cưhkabơnbtỳi, nhưhkabng khôwigfng trả lơnbtỳi.

wigf́ng Đurupại Nhâzuwpn cơnbtỷi mơnbtỷ bảo: "Đurupênytp̣ đavbbưhkab̀ng nghĩ ngơnbtỵi nhiênytp̀u, đavbbưhkab̀ng quá xem năinnṿng chuyênytp̣n thăinnv́ng bại, tuy sưhkab phụ sưhkabhkabơnbtyng râzuwṕt trọng thênytp̉ diênytp̣n, nhưhkabng nhâzuwṕt đavbbịnh sẽ khôwigfng trách măinnv́ng đavbbênytp̣ đavbbâzuwpu, biênytṕt chưhkaba?"

urupênytp̣ biênytṕt." Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm ưhkab́ng tiênytṕng, lòng âzuwpm thâzuwp̀m tưhkaḅ nhủ: "Bọn họ chăinnv̉ng hênytp̀ kỳ vọng gì ơnbtỷ ta, tâzuwṕt nhiênytpn trách măinnv́ng ta sao đavbbưhkabơnbtỵc!"

wigf́ng Đurupại Nhâzuwpn gâzuwp̣t đavbbâzuwp̀u, lúc này hai ngưhkabơnbtỳi đavbbã thoát khỏi đavbbám đavbbôwigfng, chen vào thâzuwp̣t khôwigfng dênytp̃, đavbbi ra lại thảnh thơnbtyi, Tôwigf́ng Đurupại Nhâzuwpn cưhkabơnbtỳi ha ha, bảo: "Tiênytp̉u sưhkab đavbbênytp̣, chúng ta chia tay thôwigfi, chúc đavbbênytp̣ may măinnv́n, hi vọng lát nưhkab̃a đavbbênytp̣ lại thăinnv́ng." Nói xong khôwigfng đavbbơnbtỵi Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm kịp phản ưhkab́ng, y lại phá lênytpn cưhkabơnbtỳi lơnbtýn.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm khẽ thơnbtỷ dài, đavbbi vênytp̀ phía lôwigfi đavbbài nơnbtyi mình thi đavbbâzuwṕu.

hkabơnbtýi đavbbài quẻ Khảm, tâzuwp̣p trung phâzuwp̀n lơnbtýn đavbbênytp̣ tưhkab̉ Phong Hôwigf̀i Phong, Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm cũng nhìn thâzuwṕy đavbbám ngưhkabơnbtỳi trong đavbbó có vị sưhkab huynh họ Cao. Phong Hôwigf̀i Phong là môwigf̣t chi phái lơnbtýn của Thanh Vâzuwpn Môwigfn, đavbbênytp̣ tưhkab̉ hơnbtyn hai trăinnvm ngưhkabơnbtỳi, chỉ xênytṕp sau chi chính Thôwigfng Thiênytpn Phong và Long Thủ Phong. Rõ ràng mâzuwṕy đavbbênytp̣ tưhkab̉ này đavbbã nghe Tăinnvng Thưhkab Thưhkabnytp̉ chuyênytp̣n, ai nâzuwṕy thâzuwp̀n săinnv́c đavbbênytp̀u râzuwṕt thoải mái, nhìn thâzuwṕy Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm lại còn gâzuwp̣t đavbbâzuwp̀u mỉm cưhkabơnbtỳi thâzuwpn thiênytp̣n.

Khôwigfng hiênytp̉u tại sao, Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm đavbbôwigf̣t nhiênytpn cảm thâzuwṕy tâzuwṕt cả nhưhkab̃ng kẻ đavbbang mỉm cưhkabơnbtỳi thâzuwpn thiênytp̣n kia đavbbênytp̀u thâzuwp̣t là đavbbáng ghét, đavbbênytp̀u đavbbang miênytp̣t thị hăinnv́n. Hăinnv́n đavbbi lênytpn lôwigfi đavbbài, nét măinnṿt vôwigf cảm, đavbbăinnv̀ng sau hăinnv́n, phía dưhkabơnbtýi đavbbài, đavbbênytp̀u là ngưhkabơnbtỳi bênytpn phe đavbbôwigf́i lâzuwp̣p, lâzuwp̀n này, cả Tăinnvng Thưhkab Thưhkab cũng khôwigfng đavbbênytṕn, vì y còn bâzuwp̣n bịu vơnbtýi trâzuwp̣n thi đavbbâzuwṕu của chính mình.

Nhưhkabng cho dù y có đavbbênytṕn, chăinnv́c cũng phải côwigf̉ vũ cho sưhkab huynh đavbbôwigf̀ng môwigfn chưhkab́!

Cõi lòng Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm bôwigf̃ng ngâzuwp̣p nôwigf̃i côwigf quạnh khôwigfn tả, đavbbưhkab́ng trênytpn đavbbài cao này, nhìn xuôwigf́ng nhiênytp̀u ánh măinnv́t thênytṕ kia, mà đavbbênytṕn môwigf̣t ngưhkabơnbtỳi bạn cũng chăinnv̉ng có!

wigf́t cục là vì sao, vì sao, luôwigfn luôwigfn phải môwigf̣t mình đavbbôwigf́i măinnṿt vơnbtýi tâzuwṕt thảy, nào thâzuwṕy bạn bè ơnbtỷ đavbbâzuwpu!

Gã thiênytṕu niênytpn mưhkabơnbtỳi sáu tuôwigf̉i, trái tim câzuwpm lăinnṿng gào thét, môwigfi nghiênytṕn chăinnṿt quâzuwp̣t cưhkabơnbtỳng, hăinnv́n cúi đavbbâzuwp̀u xuôwigf́ng.

Gió núi lảng vảng tơnbtýi, vơnbtỳn qua khuôwigfn măinnṿt.

"Cooong!"

Chuôwigfng gâzuwp̀n chuôwigfng xa theo nhau ngâzuwpn lênytpn, vọng quanh đavbbỉnh Thôwigfng Thiênytpn Phong, rôwigf̀i văinnvng văinnv̉ng truyênytp̀n đavbbi. Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm giâzuwp̣t mình, ý nghĩ đavbbâzuwp̀u tiênytpn là: Linh Nhi sưhkab tỷ có lẽ cũng băinnv́t đavbbâzuwp̀u thi đavbbâzuwṕu rôwigf̀i, nhâzuwṕt đavbbịnh khôwigfng đavbbưhkabơnbtỵc đavbbênytp̉ bị thưhkabơnbtyng.

Ngay lâzuwp̣p tưhkab́c hăinnv́n chua xót tưhkaḅ nhủ: "Nàng có bị thưhkabơnbtyng hay khôwigfng, đavbbâzuwpu đavbbênytṕn lưhkabơnbtỵt ta lo lăinnv́ng, đavbbưhkab̀ng kênytp̉ sưhkab phụ sưhkabhkabơnbtyng đavbbã ơnbtỷ đavbbăinnv̀ng đavbbó, đavbbênytṕn Tênytp̀ Hạo cũng nói là sẽ giải quyênytṕt nhanh đavbbôwigf́i thủ đavbbênytp̉ đavbbênytṕn mà. Hà hà, giải quyênytṕt nhanh đavbbôwigf́i thủ, uy phong lăinnv́m, tưhkaḅ tin lăinnv́m, đavbbúng là coi đavbbôwigf́i thủ chăinnv̉ng ra gì..."

innv́n miênytpn man suy nghĩ, quênytpn băinnṽng mâzuwṕt mình cũng đavbbang ơnbtỷ trênytpn võ đavbbài, mãi cho đavbbênytṕn khi đavbbôwigf́i thủ ơnbtỷ trưhkabơnbtýc măinnṿt hét lơnbtýn đavbbênytṕn lâzuwp̀n thưhkab́ ba: "... Trưhkabơnbtyng sưhkab đavbbênytp̣!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm kinh tỉnh, ngâzuwp̉ng đavbbâzuwp̀u nhìn, thâzuwṕy đavbbăinnv̀ng kia chăinnv̉ng biênytṕt tưhkab̀ lúc nào đavbbã xuâzuwṕt hiênytp̣n vị sưhkab huynh của Phong Hôwigf̀i Phong, thâzuwpn hình cao lơnbtýn, thâzuwp̀n săinnv́c ôwigfn hoà, có đavbbnytp̀u nhìn Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm cưhkab́ ngâzuwpy sưhkab̃ng, nét măinnṿt y bâzuwṕt giác lôwigf̣ vẻ lạ lùng.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm đavbbỏ măinnṿt, nghe dưhkabơnbtýi đavbbài vọng lênytpn môwigf̣t trâzuwp̣n cưhkabơnbtỳi lơnbtýn.

Bành Xưhkabơnbtyng mủm mỉm vòng tay chào: "Tại hạ Bành Xưhkabơnbtyng đavbbênytp̣ tưhkab̉ Phong Hôwigf̀i Phong, mong Trưhkabơnbtyng sưhkab đavbbênytp̣ tưhkab́ giáo."

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm vôwigf̣i vàng đavbbáp lênytp̃: "Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm môwigfn hạ đavbbênytp̣ tưhkab̉ Đurupại Trúc Phong, bái kiênytṕn Bành sưhkab huynh."

Hai ngưhkabơnbtỳi thi lênytp̃ xong, Bành Xưhkabơnbtyng mỉm cưhkabơnbtỳi, nhìn lưhkabơnbtýt Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm, rôwigf̀i hạ giọng bảo: "Trưhkabơnbtyng sưhkab đavbbênytp̣, chuyênytp̣n của đavbbênytp̣ Tăinnvng Thưhkab Thưhkab đavbbã nói vơnbtýi ta rôwigf̀i, ta..."

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm phát run, đavbbôwigf̣t ngôwigf̣t vọt miênytp̣ng nói: "Bành sưhkab huynh, xin huynh cưhkab́ tưhkaḅ nhiênytpn cho!"

Bành Xưhkabơnbtyng sưhkab̃ng ngưhkabơnbtỳi, ngăinnv́m nghía Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm, môwigf̣t lát sau, thu lại nụ cưhkabơnbtỳi, gâzuwp̣t đavbbâzuwp̀u, tay phải vạch lênytpn trưhkabơnbtýc măinnṿt, keng, môwigf̣t thanh kiênytṕm toả ánh hôwigf̀ng nhưhkab đavbbưhkabơnbtỵc bọc trong lưhkab̉a thiênytpu bâzuwp̣t lênytpn.

"Kiênytṕm này là Ngôwigfzuwpu, rèn tưhkab̀ đavbbôwigf̀ng đavbbỏ ngàn năinnvm, mong Trưhkabơnbtyng sưhkab đavbbênytp̣ tưhkab́ giáo!" Khôwigfng hiênytp̉u tại sao, Bành Xưhkabơnbtyng thâzuwp̀n săinnv́c tỏ vẻ trang trọng, khí đavbbôwigf̣ hênytṕt sưhkab́c oai nghiênytpm, nhưhkab nói vơnbtýi môwigf̣t đavbbại đavbbịch ngang tài ngang sưhkab́c.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm cách môwigf̣t khoảng xa, mà vâzuwp̃n cảm thâzuwṕy khí nóng thiênytpu đavbbôwigf́t thôwigf́c vào măinnṿt, cưhkabơnbtỳng mãnh cưhkabơnbtyng liênytp̣t vôwigf cùng, khác hăinnv̉n chính khí ôwigfn hoà của Thiênytṕu Dưhkabơnbtyng tiênytpn kiênytṕm trong tay Sơnbtỷ Dưhkaḅ Hôwigf̀ng ngày hôwigfm qua, thâzuwp̣m chí còn có vẻ bá đavbbạo hơnbtyn nhiênytp̀u.

Tim Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm bôwigf̃ng đavbbâzuwp̣p nhanh hơnbtyn, nghĩ đavbbênytṕn tình cảnh săinnv́p phải chịu đavbbưhkaḅng, hăinnv́n căinnvng thăinnv̉ng đavbbênytṕn mưhkab́c toàn thâzuwpn run lênytpn, nhưhkabng rôwigf̀i hăinnv́n nghiênytṕn răinnvng, găinnv́ng sưhkab́c chênytṕ ngưhkaḅ bản thâzuwpn, thò tay vào bọc rút thanh Thiênytpu Hoả Côwigfn đavbben đavbbúa ra.

hkabơnbtýi đavbbài vang lênytpn môwigf̣t trâzuwp̣n cưhkabơnbtỳi chói tai.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm nhưhkab bị kim đavbbâzuwpm, thâzuwpn hình run khẽ.

Nhưhkabng Bành Xưhkabơnbtyng đavbbưhkab́ng đavbbôwigf́i diênytp̣n hăinnv́n thì khôwigfng cưhkabơnbtỳi, y liênytṕc thanh Thiênytpu Hoả Côwigfn đavbben đavbbúa, nghiênytpm trang nói: "Trưhkabơnbtyng sưhkab đavbbênytp̣, mơnbtỳi!"

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm nhìn đavbbôwigf́i thủ, sau ngọn lưhkab̉a ngùn ngụt thiênytpu rọi, Bành Xưhkabơnbtyng trôwigfng nhưhkabwigf̣t hoả thâzuwp̀n thơnbtỳi thưhkabơnbtỵng côwigf̉, nom khác hăinnv̉n đavbbi, ngọn lưhkab̉a rưhkab̀ng rưhkaḅc làm khôwigfng khí ngún khói mù mịt, khuôwigfn măinnṿt y thành ra mơnbtỳ mơnbtỳ ảo ảo.

innv́m chăinnṿt câzuwpy gâzuwp̣y đavbben, Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm lại môwigf̣t lâzuwp̀n nưhkab̃a cảm thâzuwṕy môwigf́i huyênytṕt nhục tưhkabơnbtyng liênytpn. Hình nhưhkab biênytṕt đavbbưhkabơnbtỵc tâzuwpm trạng của chủ nhâzuwpn, cảm giác băinnvng giá băinnv́t đavbbâzuwp̀u trôwigf̃i dâzuwp̣y.

Thiênytpu Hoả Côwigfn đavbben đavbbủi và xâzuwṕu xí, tưhkab̀ tưhkab̀ đavbbăinnv̀ng khôwigfng câzuwṕt lênytpn, rơnbtỳi khỏi lòng bàn tay hăinnv́n, toả ra ánh sáng đavbben xanh, tuy yênytṕu ơnbtýt, nhưhkabng đavbbưhkab́ng râzuwṕt thăinnv̉ng. Trưhkabơnbtýc ngọn lưhkab̉a mạnh mẽ dưhkabơnbtỳng nhưhkab khôwigfng thênytp̉ kháng cưhkaḅ kia, nó, và chủ nhâzuwpn nó, chăinnv̉ng mảy may có ý muôwigf́n thoái lui.

wigf̣t ngưhkabơnbtỳi, môwigf̣t que cơnbtỳi lò, đavbbôwigf́i măinnṿt vơnbtýi cả thênytṕ giơnbtýi!

hkabơnbtýi đavbbài, tiênytṕng cưhkabơnbtỳi dâzuwp̀n dâzuwp̀n lăinnṿng đavbbi, ai nâzuwṕy khôwigfng hiênytp̉u tại sao, đavbbênytp̀u nín thơnbtỷ.

Ngọn lưhkab̉a khôwigf̉ng lôwigf̀ môwigf̃i lúc môwigf̣t rưhkaḅc rơnbtỹ, khôwigfng biênytṕt nó cháy nhơnbtỳ cái gì, đavbbênytp̣ tưhkab̉ Phong Hôwigf̀i Phong dưhkabơnbtýi đavbbài đavbbênytp̀u cảm thâzuwṕy nóng rát, nhưhkab̃ng ngưhkabơnbtỳi tu vi còn nôwigfng cạn thâzuwp̣m chí phải lùi lại sau, Cao sưhkab huynh và môwigf̣t vài ngưhkabơnbtỳi giao hảo vơnbtýi Tăinnvng Thưhkab Thưhkab biênytṕt rõ nôwigf̣i tình, giơnbtỳ đavbbênytp̀u biênytṕn hăinnv̉n săinnv́c măinnṿt, ai cũng nhâzuwp̣n ra dáng đavbbnytp̣u của Bành Xưhkabơnbtyng lúc này đavbbâzuwpu phải là thủ hạ lưhkabu tình nưhkab̃a, mà đavbbang dôwigf́c toàn bôwigf̣ sưhkab́c lưhkaḅc đavbbênytp̉ quyênytṕt phâzuwpn sinh tưhkab̉.

Luôwigf̀ng lưhkab̉a càng lúc càng lơnbtýn, nhe nanh múa vuôwigf́t nhưhkabinnv́p phủ chụp lâzuwṕy cả lôwigfi đavbbài. Tưhkab̀ xa nhìn lại mà rùng mình, Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm đavbbưhkab́ng đavbbó, áo, quâzuwp̀n, thâzuwp̣m chí cả ngọn tóc đavbbwigfi mày cũng đavbbênytp̀u cháy xém, có thênytp̉ tưhkabơnbtỷng tưhkabơnbtỵng đavbbưhkabơnbtỵc chôwigf̃ hăinnv́n đavbbưhkab́ng lúc này nóng bỏng đavbbênytṕn thênytṕ nào.

Song, gã thiênytṕu niênytpn cưhkab́ đavbbưhkab́ng đavbbó, măinnṿt có nét đavbbau đavbbơnbtýn nhưhkabng khôwigfng lùi bưhkabơnbtýc, măinnv́t có nét sơnbtỵ hãi nhưhkabng vâzuwp̃n cuôwigf̀ng nhiênytp̣t, ngọn lưhkab̉a trong tim dưhkabơnbtỳng nhưhkab đavbbang bôwigf́c lênytpn hai con ngưhkabơnbtyi.

wigf̣t tiênytṕng hét vang, ngọn lưhkab̉a khôwigf̉ng lôwigf̀ táp lại, nuôwigf́t chưhkab̉ng cả thênytṕ gian.

Hình nhưhkab chỉ tích tăinnv́c, mà ngưhkabng kênytṕt thơnbtỳi gian suôwigf́t cuôwigf̣c đavbbơnbtỳi.

Trưhkabơnbtyng Tiênytp̉u Phàm ngưhkab̉a măinnṿt hú dài, Thiênytpu Hoả Côwigfn thanh quang dào dạt, lao vút vào trong ngọn lưhkab̉a.

Tiênytṕng hét tiênytṕng gào, tưhkab̀ luôwigf̀ng lưhkab̉a rưhkab̀ng rưhkaḅc thiênytpu đavbbôwigf́t, vang ra châzuwṕn đavbbôwigf̣ng cả màng nhĩ.

hkabơnbtýi đavbbài, bọn Cao sưhkab huynh đavbbưhkaba măinnv́t nhìn nhau, môwigf̣t lát sau, họ lảo đavbbảo thét lênytpn: "Sao lại thành ra thênytṕ này!"

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.