Tru Tiên

Chương 253 : Nương dựa

    trước sau   
   

eapj̣t dải bạch quang vụt ngang trơvbbc̀i, rơvbbci xuôeapj́ng đxiprâsalỳu môeapj̣t thôeapjn nhỏ cách Hôeapj̀ Kỳ Sơvbbcn hơvbbcn mưianuơvbbc̀i dăkpiạm, ánh hào quang lâsalýp lánh phút chôeapj́c tan biêuekán lôeapj̣ ra thâsalyn hình mảnh khảnh yêuekảu đxipruekạu của Cưianủu Vĩ Thiêuekan Hôeapj̀.

Nàng khẽ đxiprăkpiạt Quỷ Lêuekạ trêuekan tay xuôeapj́ng đxiprâsalýt, xem xét tỉ mỉ môeapj̣t lúc, sau khi chăkpiác chăkpián  hăkpián khôeapjng bị thưianuơvbbcng quá năkpiạng mơvbbći thơvbbc̉ môeapj̣t hơvbbci dài, châsalỵm rãi đxiprưianúng lêuekan.

Bạch y trêuekan thâsalyn mình nàng nhiêuekàu chôeapj̃ cháy sém, có chôeapj̃ ôeapj́ vàng, có nơvbbci đxipren sâsalỹm,  đxiprôeapji chôeapj̃ thâsalỵm chí lôeapj̣ ra thâsalýp thoáng làn da trăkpiáng nõn nà. Thêueká nhưianung Tiêuekảu Bạch khôeapjng môeapj̣t  mảy may chú ý tơvbbći bản thâsalyn mà chỉ chăkpiam chú nhìn vêuekà phía nơvbbci nàng vưianùa tưianù đxipró thoát ra.

Phía châsalyn trơvbbc̀i xa kia, côeapj̣t lưianủa dưianũ dăkpiàn cao ngâsalýt vâsalỹn cuôeapj̀n cuôeapj̣n bôeapj́c cao nhưianu khôeapjng gì  làm tan đxipri đxiprưianuơvbbc̣c. Dù cách xa nhưianuơvbbc̀ng âsalýy mà Tiêuekảu Bạch vâsalỹn cảm thâsalýy sưianúc nóng hưianùng hưianục  tưianù làn gió thôeapj̉i qua đxiprỉnh núi, qua nhưianũng vụn nát của Hôeapj̀ Kỳ Sơvbbcn. Trong dòng chảy của  nham thạch đxiprang nguôeapj̣i dâsalỳn, màu đxiprỏ dưianuơvbbc̀ng nhưianu càng rưianục hôeapj̀ng lêuekan mãi, môeapj̃i lúc môeapj̣t tụ lại dày đxiprăkpiạc trêuekan nêuekàn trơvbbc̀i. Trong màn ánh sáng đxiprỏ màu máu đxipró lại nhưianu thâsalýp thoáng môeapj̣t  thâsalyn ngưianuơvbbc̀i màu đxiprỏ, đxiprang ngưianủa côeapj̉ cưianuơvbbc̀i lêuekan đxipruekan loạn giưianũa thinh khôeapjng.

Tiêuekảu Bạch lăkpiạng lẽ nhìn vêuekà phía âsalýy, nét măkpiạt khôeapjng môeapj̣t chút biêuekảu hiêuekạn cảm xúc bi  lạc ai hoan, dưianuơvbbc̀ng nhưianusalýt cả nhưianũng lo lăkpiáng trong con măkpiát ngưianuơvbbc̀i đxiprơvbbc̀i đxiprôeapj́i vơvbbći nàng đxiprêuekàu  khôeapjng còn môeapj̣t mảy may ý nghĩa!




Phía sau bâsalýt ngơvbbc̀ vọng đxiprêuekán tiêuekáng lao xao khe khẽ, Tiêuekảu Bạch giâsalỵt mình quay lại.  Quỷ Lêuekạ hóa ra vâsalỹn năkpiám bâsalýt đxiprôeapj̣ng trêuekan măkpiạt đxiprâsalýt, nhưianung vạt áo trêuekan ngưianục hăkpián lại khôeapjng  ngơvbbćt đxiprôeapj̣ng đxiprâsalỵy rôeapj̀i xuâsalýt hiêuekạn môeapj̣t bóng nhỏ màu tro, thì ra là con khỉ Tiêuekảu Hôeapji.

Tiêuekảu Bạch hơvbbc̀ hưianũng mỉm cưianuơvbbc̀i, vôeapj̃ hai bàn tay vào nhau, đxiproạn giang rôeapj̣ng cánh tay:  "Con khỉ này, khôeapjng ngơvbbc̀ ngưianuơvbbci lại thôeapjng minh đxiprêuekán thêueká, lại đxiprâsalyy nào!"

Tiêuekảu Hôeapji ngôeapj̀i trêuekan ngưianục Quỷ Lêuekạ, gãi đxiprâsalỳu nhìn chủ nhâsalyn, ba con măkpiát lâsalým lét đxiprảo  khăkpiáp xung quanh, kêuekau lêuekan mâsalýy tiêuekáng "khẹc khẹc", đxiproạn nhảy vào vòng tay Tiêuekảu Bạch.  Nàng mỉm nụ cưianuơvbbc̀i dịu dàng, vuôeapj́t ve lưianung nó, lúc đxipró mơvbbći thâsalýy trêuekan thâsalyn mình Tiêuekảu Hôeapji  chi chít vêuekát thưianuơvbbcng, có chôeapj̃ thịt còn lôeapj̣ ra đxiprỏ hỏn.

urjoi...!" Tiêuekảu Bạch khẽ thơvbbc̉ dài lăkpiác đxiprâsalỳu, đxiprêuekán dưianuơvbbći môeapj̣t gôeapj́c câsalyy đxiprăkpiạt Tiêuekảu Hôeapji ngôeapj̀i  xuôeapj́ng, đxiproạn lâsalýy tưianù trong ngưianuơvbbc̀i ra môeapj̣t bình ngọc nhỏ, miêuekạng xuýt xoa thưianuơvbbcng xót: "Bé con à, ngưianuơvbbci còn đxipri theo con ngưianuơvbbc̀i xui xẻo này thì còn phải nêuekám nhiêuekàu cay đxiprăkpiáng đxipró!"

Ba con măkpiát của Tiêuekảu Hôeapji cùng chơvbbćp chơvbbćp, đxiprâsalỳu lăkpiác lia lịa, miêuekạng kêuekau "khẹc khẹc"  liêuekan hôeapj̀i ra vẻ bâsalýt bình, chưianùng nhưianu khôeapjng thích Tiêuekảu Bạch nói Quỷ Lêuekạ nhưianusalỵy. Tiêuekảu Bạch  lưianuơvbbc̀m con khỉ rôeapj̀i nói vơvbbći giọng giâsalỵn dôeapj̃i: "Đmoheúng rôeapj̀i, biêuekát rôeapj̀i, chỉ có chủ nhâsalyn của mày là tôeapj́t nhâsalýt thôeapji!"

Tiêuekảu Hôeapji toét miêuekạng cưianuơvbbc̀i, tay gãi đxiprâsalỳu có vẻ râsalýt sung sưianuơvbbćng.

Tiêuekảu Bạch lại nhâsalýc Tiêuekảu Hôeapji vào lòng, lâsalýy ra mâsalýy viêuekan thuôeapj́c nhỏ tưianù trong bình  ngọc, dùng tay bóp vụn thành môeapj̣t thưianú bôeapj̣t nhỏ mịn màu xanh rôeapj̀i câsalỷn thâsalỵn răkpiác lêuekan miêuekạng  nhưianũng vêuekát thưianuơvbbcng còn rưianuơvbbćm máu của nó. Chăkpiảng bao lâsalyu bôeapj̣t xanh đxiprã ngâsalým vào da thịt,  phát ra nhưianũng âsalym thanh lách tách nhỏ xíu, trong nháy măkpiát phâsalỳn lơvbbćn các vêuekát thưianuơvbbcng của  Tiêuekảu Hôeapji đxiprã kéo liêuekàn miêuekạng, thâsalỵt là thưianú thuôeapj́c chưianũa ngoại thưianuơvbbcng thâsalỳn diêuekạu!

Ngâsalỵp ngưianùng môeapj̣t lúc, Tiêuekảu Bạch đxiprưianua tay xé mâsalýy mảnh vải trăkpiáng trêuekan y phục câsalỷn  thâsalỵn băkpiang bó cho Tiêuekảu Hôeapji. Chú khỉ ba măkpiát môeapj̣t mưianục yêuekan lăkpiạng đxiprêuekả cho nàng băkpiang bó, có lẽ nó cũng hiêuekảu đxiprưianuơvbbc̣c ý tôeapj́t của nàng.

eapj̣t khăkpiác sau, cả mình Tiêuekảu Hôeapji đxiprêuekàu quâsalýn băkpiang trăkpiáng toát, chỉ còn lôeapj̣ ra ngưianục, tay  trái, châsalyn phải và sau đxiprâsalỳu, trôeapjng chăkpiảng khác gì môeapj̣t binh sĩ trọng thưianuơvbbcng nhưianung mang  dáng vẻ hêuekát sưianúc khôeapji hài. Tiêuekảu Hôeapji khôeapjng ngưianùng nhìn lại mình, đxiprôeapj̀ng thơvbbc̀i ngó ngoáy  châsalyn tay môeapj̣t cách vụng vêuekà, dưianuơvbbc̀ng nhưianu khôeapjng biêuekát làm gì vơvbbći bôeapj̣ dạng mơvbbći của mình.

Tiêuekảu Bạch trưianùng măkpiát quát: "Khôeapjng đxiprưianuơvbbc̣c cưianủ đxiprôeapj̣ng!"

Tiêuekảu Hôeapji giâsalỵt mình nhảy băkpián lêuekan, đxiproạn toét miêuekạng cưianuơvbbc̀i rôeapj̀i ngôeapj̀i im nhưianu đxiprá.

Quỷ Lêuekạ đxiprôeapj̣t nhiêuekan đxiprôeapj̣ng đxiprâsalỵy, miêuekạng khẽ rêuekan lêuekan mâsalýy tiêuekáng, khiêuekán cả Tiêuekảu Bạch và Tiêuekảu Hôeapji cùng quay lại nhìn.

Quỷ Lêuekạ vâsalỹn hôeapjn mêueka, miêuekạng lâsalỷm bâsalỷm nhăkpiác đxipri nhăkpiác lại, vâsalỹn là hai chưianũ "Bích Dao!"




Tiêuekảu Bạch khẽ lăkpiác đxiprâsalỳu thơvbbc̉ dài, châsalỵm rãi bưianuơvbbćc lêuekan mâsalýy bưianuơvbbćc, nhìn xa xa vêuekà phía  Hôeapj̀ Kỳ Sơvbbcn. Môeapj̣t lát, Tiêuekảu Hôeapji gãi đxiprâsalỳu bưianuơvbbćc lại, níu vạt áo Tiêuekảu Bạch rôeapj̀i trèo lêuekan ngôeapj̀i trêuekan  vai nàng.

Trong măkpiát Tiêuekảu Bạch hiêuekạn nôeapj̃i buôeapj̀n man mác, tay nhè nhẹ vuôeapj́t ve Tiêuekảu Hôeapji. Trưianuơvbbćc  măkpiát họ, ngọn Hôeapj̀ Kỳ Sơvbbcn đxiprã vĩnh viêuekãn mâsalýt khỏi thêueká gian, chỉ còn lại vưianục sâsalyu thăkpiam thăkpiảm  khôeapjng ngưianùng tuôeapjn chảy dòng nham thạch nóng bỏng, giưianũa tâsalỳng khôeapjng vâsalỹn quay cuôeapj̀ng  đxiprám dị quang đxiprỏ máu.

"Tiêuekảu Hôeapji, làm sao bâsalyy giơvbbc̀?" Tiêuekảu Bạch khe khẽ câsalýt tiêuekáng, nói vơvbbći Tiêuekảu Hôeapji nhưianung  thưianục ra nàng đxiprang tưianụ hỏi chính bản thâsalyn mình: "Bích Dao đxipri rôeapj̀i, ta sơvbbc̣ hăkpián sẽ khôeapjng sôeapj́ng  nôeapj̉i!"

Tiêuekảu Hôeapji ngâsalyy ra nhìn Tiêuekảu Bạch, khôeapjng biêuekát có hiêuekảu lơvbbc̀i nàng khôeapjng mà ba con  măkpiát cưianú khôeapjng ngưianùng đxiprảo đxipri đxiprảo lại. Tiêuekảu Bạch khẽ cưianuơvbbc̀i lêuekan môeapj̣t tiêuekáng chua chát, đxiproạn  quay nhìn gã trai đxiprang năkpiàm trêuekan đxiprâsalýt, vâsalỹn thơvbbc̉ nhẹ nhưianung sinh khí dưianuơvbbc̀ng nhưianu đxiprã cạn kiêuekạt.

"Làm sao bâsalyy giơvbbc̀? Chăkpiảng lẽ hăkpián cưianú mãi thêueká này...?"

Đmoheôeapj̣t nhiêuekan Tiêuekảu Hôeapji kêuekau lêuekan mâsalýy tiêuekáng "khẹc khẹc." Tiêuekảu Bạch nghiêuekang tai lăkpiáng  nghe rôeapj̀i lăkpiác đxiprâsalỳu cưianuơvbbc̀i khôeapj̉, nhâsalýc con khỉ xuôeapj́ng ôeapjm vào lòng, hỏi nhỏ: "Vêuekà nhà ưianu? Nghe  đxiprưianuơvbbc̣c đxiprâsalýy, nhưianung mà..."

Nàng lại nhìn Quỷ Lêuekạ, đxiproạn dịu dàng nói vơvbbći Tiêuekảu Hôeapji: "Hăkpián có nhà khôeapjng?"

Hỏi xong câsalyu đxipró, trong lòng Tiêuekảu Bạch cũng chơvbbc̣t phảng phâsalýt môeapj̣t nôeapj̃i đxiprau. Nàng  sưianủng sôeapj́t khi phát hiêuekạn ra mái tóc của Quỷ Lêuekạ đxiprã có sơvbbc̣i bạc.

Nhâsalyn gian có câsalyu "Thưianuơvbbcng hải tang đxipruekàn" kiêuekáp ngưianuơvbbc̀i nhỏ nhoi, ai mà biêuekát trưianuơvbbćc  đxiprưianuơvbbc̣c đxipruekàu gì? Tiêuekảu Bạch lăkpiạng ngưianuơvbbc̀i trong suy nghĩ môeapjng lung, phải môeapj̣t lúc sau tiêuekáng kêuekau  của Tiêuekảu Hôeapji mơvbbći làm nàng bưianùng tỉnh. Nàng hâsalýt mái tóc ra sau, lại cưianuơvbbc̀i chua xót, lâsalỳn  này là cho bản thâsalyn mình.

Đmoheã bao năkpiam nay vâsalỹn là cảm giác thêuekaianuơvbbcng âsalýy!

Tiêuekảu Hôeapji bôeapj̃ng nhảy phăkpiát ra khỏi tay Tiêuekảu Bạch, đxiprưianúng trêuekan măkpiạt đxiprâsalýt hoa châsalyn múa  tay, ngón tay khôeapjng ngưianùng chỉ vêuekà hưianuơvbbćng Băkpiác, miêuekạng liêuekan tục kêuekau "khẹc khẹc!"

Tiêuekảu Bạch chăkpiam chú nhìn con khỉ, đxiprôeapji mày dâsalỳn dâsalỳn chau lại, môeapj̣t lúc nàng mơvbbći  gâsalỵt đxiprâsalỳu: "Ngưianuơvbbci muôeapj́n chúng ta vêuekà ngôeapji nhà cũ của hăkpián?"

Tiêuekảu Hôeapji gâsalỵt đxiprâsalỳu lia lịa.




Trêuekan măkpiạt đxiprâsalýt, Quỷ Lêuekạ vâsalỹn mêueka man nhưianu khôeapjng còn sinh khí. Lăkpiạng lẽ mâsalýy giâsalyy, Tiêuekảu  Bạch lại than lêuekan: "Đmoheưianuơvbbc̣c rôeapj̀i, chúng ta đxipri vâsalỵy, dù sao cũng còn hơvbbcn là ngôeapj̀i đxiprâsalyy chơvbbc̀ đxiprơvbbc̣i!"

Tiêuekảu Hôeapji lại toét miêuekạng cưianuơvbbc̀i, Tiêuekảu Bạch giơvbbc tay đxiprêuekả con khỉ nhảy lêuekan vai mình.  Nàng đxipri vêuekà phía Quỷ Lêuekạ, lăkpiạng lẽ nhìn hăkpián môeapj̣t lúc rôeapj̀i khẽ thôeapj́t: "Vêuekà nhà thôeapji!"

Tia sáng trăkpiáng lại rưianục lêuekan chiêuekáu đxiprêuekán tâsalỵn mâsalyy xanh, vùn vụt bay vêuekà phía băkpiác.

oOo

Trung Nguyêuekan. Thanh Vâsalyn Sơvbbcn.

ianuơvbbći Thanh Vâsalyn Sơvbbcn vạn vâsalỵt vâsalỹn sinh sôeapji nảy nơvbbc̉. Khăkpiáp nơvbbci tràn ngâsalỵp màu xanh  của cỏ câsalyy, thoang thoảng văkpiảng lại tiêuekáng chim kêuekau lảnh lót. Thâsalýp thoáng trong câsalyy cỏ là nhưianũng bưianúc tưianuơvbbc̀ng đxiprôeapj̉ nát đxiprưianúng im lìm, nơvbbci môeapj̣t thơvbbc̀i đxiprã tưianùng là Thảo Miêuekáu thôeapjn.

Thơvbbc̀i gian qua đxipri, cảnh vâsalỵt cũng đxiprã đxiprôeapj̉i thay. Ngọn gió hiu hiu làm lay đxiprôeapj̣ng nhưianũng  nhành câsalyy nhỏ, mang theo cả mùi thơvbbcm của hoa lá.

Dải sáng trăkpiáng tưianù trêuekan trơvbbc̀i châsalỵm rãi buôeapjng xuôeapj́ng. Khôeapjng đxiprơvbbc̣i Tiêuekảu Bạch dưianùng lại,  Tiêuekảu Hôeapji đxiprã tưianù trêuekan vai nàng nhảy ra, lăkpian vòng quanh nhưianũng bụi cỏ xanh rì, thích chí kêuekau  lêuekan mâsalýy tiêuekáng, đxipruekạu bôeapj̣ vui mưianùng đxiprêuekán tôeapj̣t đxiprôeapj̣. Khóe miêuekạng Tiêuekảu Bạch hé nơvbbc̉ nụ cưianuơvbbc̀i, câsalỷn  thâsalỵn ôeapjm Quỷ Lêuekạ đxiprêuekán cạnh môeapj̣t bưianúc tưianuơvbbc̀ng đxiprôeapj̉ nát.

Lúc này Quỷ Lêuekạ đxiprã dâsalỳn dâsalỳn hôeapj̀i tỉnh, nhưianung thâsalỳn săkpiác trôeapjng còn nguy kịch hơvbbcn cả lúc hôeapjn mêueka. Tưianù đxiprâsalỳu đxiprêuekán châsalyn da dẻ trăkpiáng bêuekạch, măkpiạt căkpiát khôeapjng còn giọt máu, hai mí măkpiát  chỉ hơvbbci đxiprôeapj̣ng đxiprâsalỵy, tay châsalyn vâsalỹn chưianua thêuekả cưianủ đxiprôeapj̣ng.

Nhìn bôeapj̣ dạng Quỷ Lêuekạ, Tiêuekảu Bạch khôeapjng khỏi lo lăkpiáng trong lòng. Trêuekan đxiprưianuơvbbc̀ng đxiprêuekán  thôeapjn Thảo Miêuekáu hăkpián đxiprã có lúc tỉnh lại đxiprưianuơvbbc̣c vài giâsalyy, nhưianung lâsalỵp tưianúc lại rơvbbci vào hôeapjn mêueka trâsalỳm trâsalỳm. Cho dù nàng đxiprã dùng bao lơvbbc̀i khuyêuekan giải, nhưianung xem ra khôeapjng môeapj̣t lơvbbc̀i nào  lọt vào tai hăkpián.

Cho dù đxiprã biêuekát tưianù trưianuơvbbćc, Tiêuekảu Bạch vâsalỹn khôeapjng thêuekả ngơvbbc̀ đxiprưianuơvbbc̣c sưianụ ra đxipri của Bích Dao  lại gâsalyy tôeapj̉n thưianuơvbbcng cho Quỷ Lêuekạ đxiprêuekán thêueká. Cho dù nàng có là Cưianủu Vĩ Hôeapj̀ Ly, đxiprã ngàn năkpiam  hành đxiprạo thành tinh, nhưianung cũng bâsalýt lưianục trưianuơvbbćc tình cảnh của Quỷ Lêuekạ lúc này.

uekan cạnh họ, Tiêuekảu Hôeapji vâsalỹn nhảy nhót tung tăkpiang, trêuekan tay câsalỳm mâsalýy thưianú quả dại, bâsalýt  chơvbbc̣t ném vêuekà phía Tiêuekảu Bạch ra hiêuekạu ăkpian đxiprưianuơvbbc̣c. Dưianuơvbbc̀ng nhưianu chôeapj̃ này đxiprã quá quen thuôeapj̣c vơvbbći  nó.

Tiêuekảu Bạch quay lại nhìn Tiêuekảu Hôeapji, tiêuekạn tay câsalỳm mâsalýy quả dại lêuekan, lại mỉm cưianuơvbbc̀i chua  chát: "Con khỉ này hay thâsalỵt, tưianù sáng đxiprêuekán tôeapj́i lúc nào cũng vui vẻ nhưianusalỵy, giá chủ ngưianuơvbbci  cũng đxiprưianuơvbbc̣c nhưianu thêueká thì..."




Tiêuekảu Hôeapji nhìn nàng cưianuơvbbc̀i toe toét rôeapj̀i đxiprăkpiạt quả dại trưianuơvbbćc măkpiạt Quỷ Lêuekạ. Quỷ Lêuekạ vâsalỹn  năkpiàm yêuekan khôeapjng nhúc nhích. Đmoheơvbbc̣i môeapj̣t lúc, dưianuơvbbc̀ng nhưianu cũng hiêuekảu đxiprưianuơvbbc̣c chủ nhâsalyn của mình  khôeapjng thêuekả tưianụ ăkpian, Tiêuekảu Hôeapji nhún vai ngôeapj̀i xuôeapj́ng dưianụa vào Quỷ Lêuekạ, băkpiát đxiprâsalỳu ăkpian uôeapj́ng ngon  lành.

Trơvbbc̀i đxiprã vêuekà chiêuekàu, chỉ có hai ngưianuơvbbc̀i và môeapj̣t con khỉ trong môeapj̣t thôeapjn xóm hoang tàn.  Tiêuekảu Bạch lăkpiạng lẽ khôeapjng buôeapj̀n lêuekan tiêuekáng, thâsalỳn săkpiác Quỷ Lêuekạ vâsalỹn trăkpiáng bêuekạch im lìm. Tiêuekảu  Hôeapji ăkpian xong gôeapj́i đxiprâsalỳu lêuekan đxiprùi chủ nhâsalyn, bôeapj́n châsalyn giang ra ngáy khò khò.

Nhưianũng quâsalỳng sáng âsalym u trôeapji đxipri lăkpiạng lẽ, cảnh săkpiác trơvbbc̀i cao khôeapjng ngưianùng thay đxiprôeapj̉i.  Mâsalyy trăkpiáng tưianùng đxiprám bôeapj̀ng bêuekành, gió hiu hăkpiát thôeapj̉i khua câsalyy là xạc xào.

kpiạt trơvbbc̀i mêuekạt mỏi lêuekauekà phía tâsalyy, nêuekàn trơvbbc̀i cũng dâsalỳn sâsalỹm lại.

Khi màn đxiprêuekam tưianù tưianù buôeapjng xuôeapj́ng cũng là lúc vâsalỳng trăkpiang hiêuekạn ra, treo lơvbbcianủng ơvbbc̉ phía  đxiprôeapjng xa xăkpiam. Trêuekan nêuekàn trơvbbc̀i, sao đxiprêuekam băkpiát đxiprâsalỳu lâsalýp lánh, nhưianu vạn con măkpiát đxiprang dõi xuôeapj́ng  trâsalỳn gian.

Tiêuekảu Hôeapji chơvbbc̣t kêuekau lêuekan nhưianũng tiêuekáng nho nhỏ, trơvbbc̉ mình rôeapj̀i tiêuekáp tục ngủ say sưianua, trêuekan  khuôeapjn măkpiạt láu lỉnh khẽ đxipruekảm nụ cưianuơvbbc̀i, cả trong mơvbbc con khỉ này cũng khôeapjng hêuekà bị muôeapj̣n  phiêuekàn quâsalýy rôeapj́i.

Ánh trăkpiang bàng bạc phủ khăkpiáp rưianùng núi. Tiêuekảu Bạch gưianuơvbbc̣ng nhẹ đxiprưianúng lêuekan, ngâsalỷng đxiprâsalỳu  tưianuianụ nhìn trơvbbc̀i đxiprêuekam, rôeapj̀i bâsalýt chơvbbc̣t nhưianueapj thưianúc con măkpiát nàng quay vêuekà phưianuơvbbcng nam, khôeapjng  kêuekàm đxiprưianuơvbbc̣c tiêuekáng thơvbbc̉ dài.

Nàng đxiprã đxipri qua bao nhiêuekau vạn dăkpiạm, đxiprã chịu bao bão táp phong ba, xiêuekam áo trêuekan  ngưianuơvbbc̀i đxiprã thâsalým khôeapjng biêuekát bao nhiêuekau sưianuơvbbcng gió.

Đmoheêuekam vêuekà khuya, ánh trăkpiang vâsalỹn bàng bạc lung linh.

oOo

Trêuekan đxiprỉnh Tiêuekảu Trúc Thanh Vâsalyn Sơvbbcn, Lục Tuyêuekát Kỳ đxiprang ngôeapj̀i môeapj̣t mình bêuekan cưianủa sôeapj̉.  Áo nàng trăkpiáng nhưianu tuyêuekát, mỏng manh nhưianuianuơvbbcng mai. Ánh trăkpiang rót tưianù trêuekan cao xuôeapj́ng, in  dáng hình tuyêuekạt mỹ bêuekan cưianủa sôeapj̉, nhẹ lay nhưianu làn sóng trong bóng lá dâsalỵp dơvbbc̀n.

Khôeapjng biêuekát đxiprã bao đxiprêuekam nàng ngôeapj̀i đxipró, ngưianuơvbbćc nhìn trơvbbc̀i đxiprêuekam, im lăkpiạng ngăkpiám nhưianũng vì  tinh tú trêuekan trơvbbc̀i cao.

Xa xa, mơvbbceapj̀ văkpiảng đxiprêuekán tiêuekáng lao xao lá trúc. Ánh trăkpiang chiêuekáu rọi, gió nhẹ thôeapj̉i lưianuơvbbćt  qua lay đxiprôeapj̣ng xiêuekam y. Bêuekan cạnh nàng, Thiêuekan Gia thâsalỳn kiêuekám năkpiàm yêuekan lăkpiạng bêuekan cưianủa sôeapj̉,  tăkpiám mình dưianuơvbbći ánh trăkpiang thanh lạnh lẽo, cũng đxiprẹp nhưianu chính nàng.




kpiạt trăkpiang tưianù tưianù trôeapji nhẹ lêuekan giưianũa thinh khôeapjng, Lục Tuyêuekát Kỳ đxiprưianua măkpiát nhìn ra xa, đxiprôeapji  mi thanh tú nhẹ khép trong phiêuekàn muôeapj̣n âsalyu sâsalỳu.

"Ngưianuơvbbci vâsalỹn khỏe đxiprâsalýy chưianú?"

Âjbffm thanh khẽ thoảng đxiprêuekán mưianúc Lục Tuyêuekát Kỳ khôeapjng nghe thâsalýy, nhưianu có môeapj̣t áng  mâsalyy mỏng lưianuơvbbćt qua vâsalỳng nguyêuekạt, ánh trăkpiang chỉ xao đxiprôeapj̣ng nhẹ rôeapj̀i lại sáng rơvbbc̃ lung linh.

Trong khoảnh khăkpiác âsalýy, chưianùng nhưianu linh cảm thâsalýy đxipruekàu gì, Lục Tuyêuekát Kỳ nhíu mày,  châsalỵm rãi đxiprưianúng dâsalỵy bưianuơvbbćc ra ngoài.

uekan kia khôeapjng xa là môeapj̣t rưianùng trúc. Dưianuơvbbći ánh trăkpiang, thâsalyn trúc in trêuekan đxiprâsalýt nhưianũng vêuekạt  dài. Chỉ trong khoảnh khăkpiác đxiprã có bao nhiêuekau hình bóng hiêuekạn ra rôeapj̀i tan đxipri trêuekan đxiprâsalýt. Thâsalỳn  săkpiác Lục Tuyêuekát Kỳ đxiprôeapj̣t nhiêuekan biêuekán đxiprôeapj̉i, câsalýt giọng lạnh lùng: "Cao nhâsalyn phưianuơvbbcng nào, hãy  hiêuekạn thâsalyn đxipri!"

Bóng trúc đxiprung đxiprưianua, trong hàng ngàn vêuekạt đxipren sâsalỹm âsalýy mơvbbceapj̀ bóng dáng môeapj̣t ngưianuơvbbc̀i  nhưianu có nhưianu khôeapjng. Bôeapj̃ng nhiêuekan tưianù cái bóng đxipró phát ra môeapj̣t âsalym thanh đxiprùa cơvbbc̣t: "Quả nhiêuekan  ta đxiprã tìm đxiprưianuơvbbc̣c côeapj, cho dù lúc nào găkpiạp côeapj cũng khiêuekán ta giâsalỵt mình."

Lục Tuyêuekát Kỳ lạnh lùng nhìn vêuekạt đxipren trêuekan rưianùng trúc, tiêuekáng nói dịu dàng của ai đxipró gơvbbc̣i cảm giác râsalýt đxiprôeapj̃i thâsalyn quen. Giọng nói âsalýy dưianuơvbbc̀ng nhưianu nàng đxiprã tưianùng nghe chính tại nơvbbci  này. Tuy trong đxiprâsalỳu nghĩ nhưianusalỵy khuôeapjn măkpiạt nàng vâsalỹn giưianũ vẻ lãnh ngạo nhưianuianuơvbbcng mai,  chỉ lạnh lùng hỏi: "Là ai vâsalỵy?"

eapj̣t trâsalỵn gió núi bôeapj̃ng thôeapj̉i qua khiêuekán nhưianũng thâsalyn trúc càng xao đxiprôeapj̣ng mạnh, bóng  trúc ngả nghiêuekang lôeapj̣ rõ môeapj̣t nhâsalyn ảnh nưianũ giơvbbći trong trang phục trăkpiáng. Bóng hình đxipró bay  bay tơvbbći, thì ra là Tiêuekảu Bạch.

ianuơvbbći ánh trăkpiang rưianục rơvbbc̃, chỉ thâsalýy môeapj̣t dung nhan kiêuekàu mị vơvbbći căkpiạp măkpiát thanh tú đxiprẹp  nhưianu tranh vẽ, làn da trăkpiáng muôeapj́t nõn nà chăkpiảng khác nào Lục Tuyêuekát Kỳ.

Lục Tuyêuekát Kỳ sưianũng lại môeapj̣t lát, chăkpiảng thêuekả ngơvbbc̀ đxiprưianuơvbbc̣c Tiêuekảu Bạch lại xuâsalýt hiêuekạn giưianũa  đxiprêuekam khuya nhưianusalỵy, giọng nói càng lạnh lùng hơvbbcn: "Tại sao lại là côeapj?"

Tiêuekảu Bạch cưianuơvbbc̀i nhạt: "Là ta thì sao?"

Im lăkpiạng giâsalyy lát, Lục Tuyêuekát Kỳ mơvbbći câsalýt đxiprưianuơvbbc̣c lơvbbc̀i: "Côeapj tìm tôeapji có chuyêuekạn gì?"

Tiêuekảu Bạch nhìn nàng cưianuơvbbc̀i mỉm: "Đmoheêuekam khuya thanh văkpiáng, côeapj khôeapjng ngủ lại ra ngoài  ngăkpiám trăkpiang, hay là đxiprang nhơvbbć đxiprêuekán ai vâsalỵy?"

Đmoheôeapji má Lục Tuyêuekát Kỳ bôeapj̃ng ưianủng hôeapj̀ng, nhưianung giọng nói vâsalỹn lạnh lùng nhưianu tuyêuekát:  "Đmoheó là chuyêuekạn riêuekang của ta, còn côeapj đxiprêuekán đxiprâsalyy làm gì? Đmoheâsalyy là Tiêuekảu Trúc Phong Thanh Vâsalyn  Môeapjn, là khu vưianục ta cai quản. Nêuekáu côeapj khôeapjng nói rõ. đxiprưianùng trách ta khôeapjng khách khí!"

Tiêuekảu Bạch bình thản: "Ta đxiprêuekán đxiprưianuơvbbcng nhiêuekan là vì có chuyêuekạn! Nghe ta nói đxiprâsalyy, trong  lòng côeapj đxiprang nghĩ vêuekà ai thì ta cũng vì ngưianuơvbbc̀i âsalýy mà đxiprêuekán!"

Lục Tuyêuekát Kỳ lăkpiạng đxipri, hai măkpiát nhìn sưianũng Tiêuekảu Bạch. Khuôeapjn măkpiạt nàng vâsalỹn giưianũ nét  cưianuơvbbc̀i rạng rơvbbc̃, khôeapjng có vẻ gì là đxipróng kịch. Châsalỳn chưianù môeapj̣t lát Lục Tuyêuekát Kỳ mơvbbći châsalỵm rãi  hỏi: "Vâsalỵy hăkpián... hăkpián bị sao vâsalỵy?"

Tiêuekảu Bạch chơvbbc̣t thơvbbc̉ dài: "Hăkpián đxiprang ơvbbc̉ khu nhà đxiprôeapj̉ của Thảo Miêuekáu thôeapjn dưianuơvbbći châsalyn  Thanh Vâsalyn Sơvbbcn."

Lục Tuyêuekát Kỳ ngâsalỷn ngưianuơvbbc̀i, nét măkpiạt thoáng vẻ xúc đxiprôeapj̣ng, tay năkpiám chăkpiạt song cưianủa sôeapj̉.  Nhưianung chỉ trong khoảnh khăkpiác, dung nhan nàng lại tôeapj́i đxipri, lăkpiác đxiprâsalỳu khẽ nói: "Ta khôeapjng thêuekả đxipri đxiprưianuơvbbc̣c!"

Đmoheêuekán lưianuơvbbc̣t Tiêuekảu Bạch hoảng hôeapj́t: "Côeapjianùa nói gì?"

Lục Tuyêuekát Kỳ lăkpiạng lẽ giâsalyy lát, đxiprâsalỳu càng cúi thâsalýp: "Thanh Vâsalyn Môeapjn xảy ra nhiêuekàu  chuyêuekạn nhưianusalỵy, các bâsalỵc tiêuekàn bôeapj́i cũng vì thêueká mà phiêuekàn lòng, huôeapj́ng hôeapj̀ thâsalyn phâsalỵn hiêuekạn  nay của hăkpián... Ta đxipri găkpiạp hăkpián cũng là vi phạm giơvbbći luâsalỵt, phá vơvbbc̃ phép tăkpiác. Hơvbbcn nưianũa dù có găkpiạp thì cũng đxiprưianuơvbbc̣c gì đxiprâsalyu?"

Nói đxiprêuekán đxiprâsalyy, lòng nàng khôeapjng khỏi xao đxiprôeapj̣ng, khẽ căkpián răkpiang thơvbbc̉ dài nhè nhẹ,  dưianuơvbbc̀ng nhưianu phải côeapj́ găkpiáng nén lòng. Có ai biêuekát đxiprưianuơvbbc̣c, sau giâsalyy lát lăkpiạng lẽ âsalýy niêuekàm xúc đxiprôeapj̣ng  bôeapj̃ng trào dâsalyng trong lòng nàng, cơvbbc thêuekả nóng bưianùng, tim đxiprâsalỵp nhanh hơvbbcn, cuôeapj́i cùng nàng  cũng chăkpiảng thêuekả khôeapj́ng chêueká đxiprưianuơvbbc̣c bản thâsalyn của mình nưianũa, hôeapj́i hả hỏi Tiêuekảu Bạch: "Hăkpián...  hăkpián vâsalỹn khỏe chưianú?"

Tiêuekảu Bạch khôeapjng nói gì, chỉ lăkpiạng lẽ chăkpiam chú nhìn nàng.

Lòng Lục Tuyêuekát Kỳ thoáng nôeapj̃i bâsalýt an, toàn thâsalyn bâsalýt chơvbbc̣t run lêuekan, hai măkpiát mơvbbc̉ to  nhìn Tiêuekảu Bạch chơvbbc̀ đxiprơvbbc̣i.

Tiêuekảu Bạch im lăkpiạng môeapj̣t lát mơvbbći nói khẽ: "Bích Dao đxipri rôeapj̀i!"

Lục Tuyêuekát Kỳ nghe nhưianu sét đxipránh ngang tai, đxiprưianúng lăkpiạng im khôeapjng nói đxiprưianuơvbbc̣c câsalyu nào.  Trong đxiprâsalỳu nàng nhưianu có hàng trăkpiam cơvbbcn gió rít vi vu, tâsalym trí trôeapj́ng rôeapj̃ng chỉ còn môeapj̣t  khoảng khôeapjng trăkpiáng.

Tiêuekảu Bạch khẽ khàng: "Côeapj và hăkpián cũng khôeapjng phải là ngưianuơvbbc̀i ngoài, tình trạng hăkpián  bâsalyy giơvbbc̀..."

"Hăkpián đxiprang nhưianu thêueká nào?" Lục Tuyêuekát Kỳ đxiprôeapj̣t nhiêuekan câsalýt tiêuekáng hỏi dôeapj̀n, khuôeapjn măkpiạt  nàng đxiprã trăkpiáng bêuekạch ra, hai châsalyn run râsalỷy nhưianu đxiprưianúng khôeapjng vưianũng nưianũa.

Tiêuekảu Bạch lăkpiác đxiprâsalỳu thơvbbc̉ dài: "Sưianúc khỏe hăkpián râsalýt khôeapjng tôeapj́t, ta cũng chăkpiảng có cách nào  nưianũa mơvbbći đxiprêuekán tìm côeapj."

Lục Tuyêuekát Kỳ khép mi, khóe măkpiát hiêuekạn rõ vẻ thêuekaianuơvbbcng vôeapj hạn. Con ngưianuơvbbc̀i vôeapj́n lạnh  lùng nhưianukpiang giá của nàng giơvbbc̀ đxiprâsalyy đxiprã khôeapjng còn chút nào vẻ lãnh ngạo thưianuơvbbc̀ng ngày.  Nàng khẽ thơvbbc̉ tưianùng hơvbbci năkpiạng nhọc, ngơvbbc̃ nhưianusalýt thảy gánh năkpiạng trâsalỳn gian đxiprang đxiprè lêuekan đxiprôeapji  vai nàng, hai măkpiát rưianục lêuekan nhìn chăkpiàm chăkpiàm vào Tiêuekảu Bạch.

Tiêuekảu Bạch khôeapjng nói mà chỉ lăkpiảng lăkpiạng gâsalỵt đxiprâsalỳu.

"Vù..." Cánh cưianủa sôeapj̉ dưianuơvbbći tay Lục Tuyêuekát Kỳ vơvbbc̃ nát, tay kia năkpiám lâsalýy Thiêuekan Gia, thâsalyn  hình ngọc ngà câsalýt lêuekan, lao vào giưianũa mêuekanh môeapjng rưianùng núi.

Cái gì gọi là phép tăkpiác, cái gì gọi là giơvbbći luâsalỵt?

Nàng giơvbbc̀ chỉ còn nưianuơvbbćc măkpiát và nôeapj̃i tưianuơvbbcng tưianu đxiprè năkpiạng trong lòng!

Bay vút lêuekan cao khôeapjng, bay theo gió mà đxipri!

Gió phả vào măkpiạt rát nhưianu dao căkpiát, cũng khôeapjng đxiprau băkpiàng nôeapj̃i nhơvbbć trong lòng nàng.  Đmoheêuekam nay, nôeapj̃i nhơvbbć đxiprã thành ngọn lưianủa, chỉ môeapj̣t câsalyu nói là bùng lêuekan dưianũ dôeapj̣i.

Bích Dao đxiprã mâsalýt! Nôeapj̃i đxiprau âsalýy làm sao hăkpián có thêuekả chịu nôeapj̉i! Mưianuơvbbc̀i năkpiam trơvbbc̀i đxiprăkpiàng  đxiprăkpiãng, có ai hiêuekảu hơvbbcn nàng nhưianũng nôeapj̃i niêuekàm sâsalyu kín trong lòng hăkpián!

Nàng cưianú thêueká ngưianuơvbbc̣c gió bay đxipri, kiêuekan quyêuekát đxiprêuekán đxipruekan dại, khôeapjng môeapj̣t lâsalỳn ngoái đxiprâsalỳu  nhìn lại. Bóng tôeapj́i nơvbbci xa xăkpiam kia đxiprang trùm lêuekan hăkpián, giá lạnh liêuekạu có đxiprang hành hạ hăkpián?

Nàng phải bay đxipri, đxiprêuekán bêuekan ngưianuơvbbc̀i âsalýy!

Ơmagc̉ cùng ngưianuơvbbc̀i âsalýy!

Trăkpiang vâsalỹn văkpiàng văkpiạc sáng soi, môeapj̣t bóng hình côeapj đxiprơvbbcn trêuekan đxiprâsalýt.

Tiêuekảu Bạch châsalỵm rãi đxiprêuekán trưianuơvbbćc khung cưianủa sôeapj̉ vơvbbc̃ nát, nhìn thâsalỵt lâsalyu rôeapj̀i mơvbbći tưianù tưianù ngâsalỷng lêuekan. Hai con măkpiát đxiprẹp tuyêuekạt trâsalỳn châsalỵm rãi khép lại, đxiprâsalỳu gâsalỵt khẽ, môeapji nhẹ nơvbbc̉ nụ cưianuơvbbc̀i. Nụ cưianuơvbbc̀i mang cả nôeapj̃i chua xót lâsalỹn hạnh phúc.

salỳng trăkpiang vâsalỹn treo lơvbbcianủng trêuekan cao, đxiprêuekam lạnh hơvbbcn, sao dâsalỳn dâsalỳn thưianua thơvbbćt.

oOo

eapj̣t đxiprơvbbc̣t gió tưianù xa thôeapj̉i tơvbbći mang theo hơvbbci đxiprêuekam lạnh lẽo. Thảo Miêuekáu thôeapjn hoang tàn  văkpiáng lăkpiạng, cỏ câsalyy dâsalỵp dơvbbc̀n nhưianu sóng biêuekản dưianuơvbbći gió đxiprêuekam, tưianù bôeapj́n phía xung quanh tiêuekáng  côeapjn trùng văkpiảng kêuekau rỉ rả.

vbbci góc tôeapj́i, Quỷ Lêuekạ vâsalỹn nưianủa năkpiàm nưianủa ngôeapj̀i, dưianụa vào tưianuơvbbc̀ng khôeapjng nhúc nhích. Tiêuekảu  Hôeapji vâsalỹn gôeapj́i đxiprâsalỳu lêuekan đxiprùi hăkpián ngủ. Tưianùng đxiprơvbbc̣t gió miêuekan man thôeapj̉i đxiprêuekán, dưianuơvbbc̀ng nhưianu con khỉ  nhỏ cũng cảm thâsalýy lạnh, miêuekạng khôeapjng ngơvbbćt chóp chép làu bàu, hêuekát trơvbbc̉ mình rôeapj̀i cuôeapj̣n  tròn lại, đxiprêuekán cả cái đxipreapji cũng quăkpiạp sát vào thâsalyn, môeapj̣t lúc lại chìm vào giâsalýc ngủ.

eapj̣t tia sáng trăkpiáng chơvbbc̣t hiêuekạn lêuekan dưianuơvbbći ánh trăkpiang, lao giưianũa tâsalỳng khôeapjng đxiprêuekán thôeapjn Thảo  Miêuekáu vơvbbći tôeapj́c đxiprôeapj̣ nhanh đxiprêuekán phi thưianuơvbbc̀ng, đxiprêuekán nôeapj̃i khi hạ xuôeapj́ng đxiprâsalýt tia sáng đxipró khiêuekán câsalyy  cỏ rạp hăkpiản xuôeapj́ng, mãi môeapj̣t lúc sau mơvbbći trơvbbc̉ lại trạng thái ban đxiprâsalỳu.

Luôeapj̀ng bạch quang tan đxipri, hiêuekạn ra Lục Tuyêuekát Kỳ vơvbbći nét măkpiạt lo lăkpiáng. Nàng vôeapj̣i vàng  nhìn quanh, đxiprâsalyu đxiprâsalyu cũng chỉ thâsalýy nhưianũng bưianúc tưianuơvbbc̀ng đxiprôeapj̉ nát, giôeapj́ng y nhưianusalỳn trưianuơvbbćc nàng  đxiprã đxiprêuekán đxiprâsalyy. Ngoài ánh trăkpiang vâsalỹn chiêuekáu lung linh, hâsalỳu nhưianu chôeapj̃ nào cũng bị bao phủ môeapj̣t  màu đxipren mù mịt.

Nàng vâsalỹn chưianua tìm đxiprưianuơvbbc̣c ngưianuơvbbc̀i âsalýy!

Đmoheưianúng lại giâsalyy lát, nàng mơvbbći châsalỵm rãi đxipri lêuekan phía trưianuơvbbćc, bưianuơvbbćc vào chôeapj̃ âsalỷn giâsalýu biêuekát  bao nhiêuekau chuyêuekạn xưianua. Môeapj̃i đxiprôeapj̉ nát trưianuơvbbćc măkpiạt nàng là môeapj̣t bản bi ca lay đxiprôeapj̣ng. Nơvbbci đxiprâsalyy đxiprã tưianùng chưianúng kiêuekán cả hạnh phúc tràn trêuekà lâsalỹn đxiprau khôeapj̉ tôeapj̣t cùng của con ngưianuơvbbc̀i. Tâsalýt cả đxiprã bị  chôeapjn vùi dưianuơvbbći lơvbbćp đxiprâsalýt đxiprá kia, dưianuơvbbći đxiprêuekam khuya lạnh văkpiáng chỉ còn lại cảnh hoang tàn và nhưianũng cơvbbcn gió rít.

Thiêuekan Gia thâsalỳn kiêuekám trong tay của Lục Tuyêuekát Kỳ đxiprôeapj̣t nhiêuekan tỏa ra nhưianũng vâsalỳng hào  quang lâsalýp lánh, dưianuơvbbc̀ng nhưianu cũng hiêuekảu đxiprưianuơvbbc̣c nôeapj̃i lòng chủ nhâsalyn.

Trong bụi câsalyy dưianuơvbbći châsalyn Lục Tuyêuekát Kỳ đxiprôeapj̣t nhiêuekan phát ra tiêuekáng kêuekau khe khẽ. Nàng  thoăkpiát giâsalỵt mình, nét măkpiạt biêuekán săkpiác, tích tăkpiác sau môeapj̣t con chuôeapj̣t chui ra rôeapj̀i chạy biêuekán vào  môeapj̣t bụi câsalyy um tùm khác.

Lục Tuyêuekát Kỳ đxiprưianúng lăkpiạng vài giâsalyy rôeapj̀i mơvbbći lăkpiác đxiprâsalỳu thơvbbc̉ dài, bình thưianuơvbbc̀ng đxiprêuekán cả Thú Thâsalỳn cũng khôeapjng làm nàng chơvbbćp măkpiát nhưianung bâsalyy giơvbbc̀ chỉ con chuôeapj̣t nhỏ lại khiêuekán nàng sơvbbc̣ đxiprêuekán đxiprưianúng tim. Nôeapj̃i lo cho ngưianuơvbbc̀i âsalýy đxiprã biêuekán nàng thành môeapj̣t nưianũ nhi yêuekáu đxipreapj́i tưianù lúc nào rôeapj̀i!

Tiêuekáng chuôeapj̣t chạy tuy làm Lục Tuyêuekát Kỳ sơvbbc̣ hãi, nhưianung cũng đxipránh thưianúc cả chú khỉ  Tiêuekảu Hôeapji. Nó lăkpian sang môeapj̣t bêuekan, đxiprôeapji tai khẽ đxiprôeapj̣ng đxiprâsalỵy rôeapj̀i tích tăkpiác sau cả ba con măkpiát đxiprêuekàu  mơvbbc̉ to nhìn lơvbbc láo.

Có tiêuekáng bưianuơvbbćc châsalyn tưianù khu nhà đxiprôeapj̉ nát vọng lại.

Tiêuekảu Hôeapji leo phăkpiát lêuekan tưianuơvbbc̀ng nhìn xung quanh, vâsalỹn khôeapjng nhìn thâsalýy bóng dáng Tiêuekảu  Bạch. Quay nhìn vêuekà phía Quỷ Lêuekạ, chủ nhâsalyn nó vâsalỹn năkpiàm thiêuekam thiêuekáp ơvbbc̉ đxipró khiêuekán Tiêuekảu Hôeapji  ngâsalỷn ra, đxiproạn ngôeapj̀i xuôeapj́ng bêuekan bưianúc tưianuơvbbc̀ng đxiprôeapj̉ măkpiát hưianuơvbbćng nhìn vêuekà chôeapj̃ có tiêuekáng bưianuơvbbćc châsalyn.

Trong đxiprêuekam tôeapj́i, con măkpiát vàng của Tiêuekảu Hôeapji rưianục lêuekan môeapj̣t cách kỳ dị.

Lục Tuyêuekát Kỳ khẽ câsalýt bưianuơvbbćc xuyêuekan qua nhưianũng ngôeapji nhà đxiprôeapj̉, tưianù lúc hạ thâsalyn xuôeapj́ng  thôeapjn Thảo Miêuekáu đxiprêuekán giơvbbc̀ chưianua đxiprưianuơvbbc̣c bao lâsalyu nhưianung trong tim nàng lại có cảm giác nhưianu  ngàn năkpiam đxiprã trôeapji qua. Đmohei đxiprêuekán đxiprâsalyu cũng là khoảng khôeapjng mù mịt, bóng câsalyy hòa lâsalỹn bóng  tưianuơvbbc̀ng hoang thành nhưianũng hình thù quái đxiprản, trong lòng Lục Tuyêuekát Kỳ xiêuekát bao lo lăkpiáng lâsalỹn căkpiang thăkpiảng. Thâsalỵm chí nàng còn mơvbbceapj̀ tưianụ trách phải chăkpiang nàng đxiprã quá hâsalýp tâsalýp bỏ lại  Tiêuekảu Bạch, dại dôeapj̣t đxiprêuekán đxiprâsalyy môeapj̣t mình? Nghĩ đxiprêuekán đxiprâsalyy nàng khôeapjng tưianụ chủ đxiprưianuơvbbc̣c vôeapj̣i bưianuơvbbćc  nhanh hơvbbcn, đxipri thêuekam vài bưianuơvbbćc châsalyn rôeapj̀i đxiprôeapj̣t nhiêuekan Lục Tuyêuekát Kỳ dưianùng lại.

Phía trưianuơvbbćc môeapj̣t bưianúc tưianuơvbbc̀ng đxiprôeapj̉ le lói ánh hào quang, môeapj̣t con măkpiát vàng rưianục đxiprang nhìn  chăkpiàm chăkpiàm vào nàng.

Ánh trăkpiang mơvbbc̀ ảo. Lục Tuyêuekát Kỳ tiêuekán thêuekam vài bưianuơvbbćc nưianũa, đxiprã nhìn rõ cả ba con măkpiát  của con khỉ màu tro, thâsalyn mình quâsalýn băkpiang trăkpiáng trôeapjng vưianùa kỳ lạ vưianùa hêuekát sưianúc khôeapji hài. Cả ba con măkpiát vâsalỹn nhìn chăkpiàm chăkpiàm vào Lục Tuyêuekát Kỳ.

"Tiêuekảu Hôeapji!"

Trái tim Lục Tuyêuekát Kỳ bôeapj̃ng đxiprâsalỵp rôeapj̣n ràng. Gâsalỳn nhưianueapj thưianúc, nàng hôeapj́i hả tiêuekán lại  gâsalỳn. Vạt áo trăkpiáng tinh khôeapji rơvbbci trêuekan bưianúc tưianuơvbbc̀ng đxiprôeapj̉ nát, nhưianueapjng hoa cuôeapj́i cùng sót lại của  mùa xuâsalyn.

Tiêuekảu Hôeapji nhìn Lục Tuyêuekát Kỳ lăkpiang khôeapjng tiêuekán lại, gãi đxiprâsalỳu nhưianu khôeapjng biêuekát phải làm  sao. Trong nhưianũng nưianũ nhâsalyn tưianùng tiêuekáp xúc vơvbbći Quỷ Lêuekạ, quan hêuekạ của Tiêuekảu Hôeapji vơvbbći Lục Tuyêuekát  Kỳ là lạnh nhạt nhâsalýt. Chỉ câsalỳn nhìn thâsalýy bôeapj̣ y phục trăkpiáng muôeapj́t lạnh nhưianukpiang tuyêuekát kia,  Tiêuekảu Hôeapji đxiprã cảm thâsalýy ngại ngùng.

kpiạc dù nhưianusalỵy, con khỉ nhỏ biêuekát rõ nưianũ nhâsalyn kia có môeapj́i quan hêuekạ tuyêuekạt đxiprôeapj́i khôeapjng  bình thưianuơvbbc̀ng vơvbbći chủ nhâsalyn của mình. Vì thêueká khi nhìn nàng bay tơvbbći, Tiêuekảu Hôeapji châsalỳn chưianù khôeapjng biêuekát phải tỏ thái đxiprôeapj̣ ra sao.

Thâsalýy Tiêuekảu Hôeapji khôeapjng có phản ưianúng gì, Lục Tuyêuekát Kỳ càng hoang mang lo lăkpiáng.  Nàng ôeapjm chú khỉ vào lòng rôeapj̀i đxiprưianua măkpiát nhìn quanh. Khôeapjng thâsalýy môeapj̣t ai, Lục Tuyêuekát Kỳ run  râsalỷy: "Hăkpián đxipri đxiprâsalyu rôeapj̀i?"

Trong phút hoang mang, hai bàn tay nàng bâsalýt giác siêuekát mạnh. Vâsalỹn đxiprôeapji cánh tay  nõn nà âsalýy, nhưianung đxiprôeapj̣t nhiêuekan nhưianu trơvbbc̉ thành hai gọng kêuekàm thép khiêuekán Tiêuekảu Hôeapji hoảng loạn  khua châsalyn múa tay liêuekan hôeapj̀i, miêuekạng rít lêuekan the thé. Ánh măkpiát Lục Tuyêuekát Kỳ bâsalýt giác  chuyêuekản tưianù con khỉ vêuekà phía sau bưianúc tưianuơvbbc̀ng đxiprôeapj̉. Trong bóng đxiprêuekam loang lôeapj̉ ánh trăkpiang, môeapj̣t  thâsalyn hình bâsalýt đxiprôeapj̣ng đxiprang nưianủa năkpiàm nưianủa ngôeapj̀i ơvbbc̉ đxipró.

"Phịch" môeapj̣t tiêuekáng, hai bàn tay nàng bôeapj̃ng chơvbbc̣t buôeapjng ra. Tiêuekảu Hôeapji đxiprang côeapj́ vùng  vâsalỹy bôeapj̃ng mâsalýt đxipri chôeapj̃ dưianụa, rơvbbci thăkpiảng tưianù trêuekan cao xuôeapj́ng đxiprâsalýt. Cú ngã đxiprôeapj̣ng phải môeapj̣t vêuekát  thưianuơvbbcng nào đxipró khiêuekán cho nó đxiprau đxiprơvbbćn nhảy câsalỹng lêuekan, phâsalỹn nôeapj̣ nhăkpian nhó nhìn Lục Tuyêuekát  Kỳ.

Lục Tuyêuekát Kỳ đxiprã khôeapjng còn đxiprêuekả ý đxiprêuekán Tiêuekảu Hôeapji, đxipri vòng qua bưianuơvbbćc tưianuơvbbc̀ng đxiprôeapj̉, châsalỳm  châsalỵm tiêuekán đxiprêuekán bêuekan Quỷ Lêuekạ. Trưianuơvbbćc măkpiạt nàng là môeapj̣t ngưianuơvbbc̀i nưianủa sôeapj́ng nưianủa chêuekát, đxiprôeapji măkpiát mơvbbc̉ trưianùng vôeapjeapj̀n khôeapjng biêuekát đxiprang nhìn vêuekà phưianuơvbbcng nào. Trêuekan khuôeapjn măkpiạt tiêuekàu tụy âsalýy thâsalỵm chí  còn thoát ra môeapj̣t làn hơvbbci mục nát nhưianu của môeapj̣t thi thêuekả băkpiát đxiprâsalỳu phâsalyn hủy.

"Choang!"

Thâsalỳn kiêuekám Thiêuekan Gia rơvbbci tưianù tay nàng xuôeapj́ng đxiprâsalýt, nhưianung Lục Tuyêuekát Kỳ chăkpiảng hêuekà đxiprêuekả ý.  Nàng tưianù tưianù quỳ xuôeapj́ng trưianuơvbbćc măkpiạt Quỷ Lêuekạ, hai giọt lêuekạ long lanh châsalỳm châsalỵm ưianúa ra tưianù hai  bêuekan khóe măkpiát.

"Tiêuekảu Phàm!"

Quỷ Lêuekạ vâsalỹn trơvbbc nhưianu đxiprá nhưianu chưianua tưianùng quen biêuekát gì nàng. Trong đxiprâsalỳu hăkpián lơvbbcvbbc chút  cảm ưianúng, nhưianung chỉ sau khoảnh khăkpiác lại trơvbbc̉ vêuekà trạng thái ban đxiprâsalỳu, giôeapj́ng nhưianu con chim  mêuekạt mỏi năkpiàm trong chiêuekác tôeapj̉ vôeapj hình nhưianung chăkpiác chăkpián, khôeapjng dám bay ra thêueká giơvbbći bêuekan  ngoài dù chỉ đxiprêuekả nhìn môeapj̣t chút.

Lục Tuyêuekát Kỳ run râsalỷy đxiprưianua tay tưianù tưianù ôeapjm lâsalýy khuôeapjn măkpiạt Quỷ Lêuekạ. Nhưianũng đxiprưianuơvbbc̀ng nét  quen thuôeapj̣c khiêuekán tim nàng đxiprã bao đxiprêuekam mong nhơvbbć, khóe miêuekạng khẽ run lêuekan trong tiêuekáng  gọi thiêuekát tha: "Tiêuekảu Phàm, là ta đxiprêuekán đxiprâsalyy, ta là Tuyêuekát Kỳ đxiprâsalyy!"

Quỷ Lêuekạ vâsalỹn im lìm, nét măkpiạt khôeapjng thay đxiprôeapj̉i.

Gió đxiprêuekam lạnh lẽo, tiêuekáng cỏ câsalyy xào xạc. Tiêuekảu Hôeapji ngôeapj̀i im chăkpiam chú ngăkpiám nhìn.  Dưianuơvbbći ánh trăkpiang kia, có ai biêuekát đxiprêuekán góc nhỏ hoang tàn này, có ai biêuekát đxiprêuekán tình yêuekau chìm  nôeapj̉i long đxiprong của hai con ngưianuơvbbc̀i âsalýy?

Nhưianũng giọt lêuekạ long lanh rơvbbci tưianù măkpiát Lục Tuyêuekát Kỳ lêuekan khuôeapjn măkpiạt Quỷ Lêuekạ, mang theo  cả hơvbbci âsalým của nàng. Lục Tuyêuekát Kỳ nhẹ nhàng ngôeapj̀i xuôeapj́ng đxiprâsalýt, khuôeapjn măkpiạt đxiprã trơvbbc̉ lại vẻ kiêuekan nghị thưianuơvbbc̀ng ngày.

moheưianùng sơvbbc̣, mình khôeapjng đxiprưianuơvbbc̣c sơvbbc̣!"

Nàng tưianụ nhủ vơvbbći lòng, đxiproạn khẽ ôeapjm lâsalýy đxiprâsalỳu Quỷ Lêuekạ.

Lục Tuyêuekát Kỳ ghì đxiprâsalỳu hăkpián vào lòng nhưianu khôeapjng muôeapj́n rơvbbc̀i ra. Ngâsalỷng đxiprâsalỳu nhìn trơvbbc̀i,  trêuekan cao kia măkpiạt trăkpiang vâsalỹn tỏa sáng lung linh.

"Tiêuekảu Phàm, đxiprưianùng sơvbbc̣, sẽ tôeapj́t cả thôeapji mà...!" Nàng thì thâsalỳm, giọng nói dịu dàng mà kiêuekan đxiprịnh.

Ánh trăkpiang vâsalỹn chiêuekáu xuôeapj́ng trâsalỳn gian, chiêuekáu rọi bóng dáng đxiprôeapji trai gái đxiprang nưianuơvbbcng  dưianụa vào nhau. Trăkpiang muôeapjn đxiprơvbbc̀i đxiprêuekàu nhưianusalỵy, lăkpiạng lẽ, dịu dàng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.