Tru Tiên

Chương 245 : Càn khôn tỏa

    trước sau   
   

oionu thădlsn̉m trong điezyôkirẓng quâoioṇt Quỷ Vưerpnơmfiwng Tôkirzng, Hôkirz̀ Kỳ Sơmfiwn. Huyêungńt Trì.

Khôkirzng gian rôkirẓng lơmfiẃn vâoioñn bị môkirẓt mùi máu tanh nôkirz̀ng nădlsṇc bao trùm, huyêungńt  khí sôkirzi sùng sục thâoioṇm chí còn nhuôkirẓm cả thạch nham rădlsńn chădlsńc thành màu  máu điezyỏ rưerpṇc. Trong Huyêungńt Trì, các bọt khí khôkirzng ngưerpǹng nôkirz̉i lêungnn, nôkirz̉ lách tách, bôkirźn con  thưerpnơmfiẉng côkirz̉ linh thú rõ ràng điezyã vôkirz cùng mêungṇt mỏi, chìm hădlsn̉n xuôkirźng bêungnn dưerpnơmfiẃi làn máu. Tưerpǹ trêungnn trơmfiẁi, Phục Long Đarckỉnh xạ xuôkirźng nhưerpñng tia sáng điezyỏ sâoioñm, nhưerpnng so vơmfiẃi lúc trưerpnơmfiẃc thì điezyã ảm điezyạm điezyi râoiońt nhiêungǹu. Nhưerpnng ngưerpnơmfiẉc lại, linh quang của nó thì lại tỏa ra bôkirźn phưerpnơmfiwng, thâoioǹn  hoàn khí túc, thâoioṇm chí cả nhưerpñng vădlsnn tưerpṇ thâoioǹn bí trêungnn thâoionn điezyỉnh cũng lâoiońp lánh phát quang,  còn hình ác ma dị thú bêungnn phía chính diêungṇn của Phục Long Đarckỉnh thì điezyã hoàn toàn biêungńn  thành màu của máu, môkirẓt luôkirz̀ng sưerpńc mạnh ngụy dị biêungńn ảo xoay chuyêungn̉n trêungnn khôkirzng.

ungnn trong hang điezyôkirẓng khôkirz̉ng lôkirz̀, ngoại trưerpǹ tiêungńng bong bóng nôkirz̉ lôkirźp bôkirźp dưerpnơmfiẃi Huyêungńt  Trì, khôkirzng còn môkirẓt tiêungńng điezyôkirẓng nào khác, nhưerpnng ngưerpnơmfiẁi ơmfiw̉ trong điezyó lại có cảm giác phảng  phâoiońt nhưerpn điezyưerpńng giưerpña dòng xoáy khôkirz̉ng lôkirz̀, môkirẓt sưerpńc mạnh vôkirz hình nhưerpnng cưerpṇc kỳ to lơmfiẃn điezyã thưerpńc tỉnh tưerpǹ cõi u mình, dâoioǹn dâoioǹn lơmfiẃn lêungnn, dõi nhìn thêungń giơmfiẃi này.

Khôkirzng có gió, mà y phục vâoioñn bay phâoioǹn phâoioṇt.

Lúc này Quỷ tiêungnn sinh cảm nhâoioṇn điezyưerpnơmfiẉc sưerpńc mạnh của máu tanh lạnh lẽo điezyang luâoion̉n  quâoion̉n xung quanh mình môkirẓt cách vôkirz cùng rõ ràng, chỉ là trong ánh mădlsńt y, ngoại trưerpǹ vẻ dị  dạng khác thưerpnơmfiẁng ra, thì khôkirzng hêungǹ có lâoiońy môkirẓt chút gì gọi là sơmfiẉ hãi. Ánh mădlsńt y tưerpǹ tưerpǹ rơmfiẁi  khỏi Phục Long Đarckỉnh trêungnn khôkirzng, châoioǹm châoioṇm điezyảo quanh bôkirźn phía xung quanh điezyôkirẓng phủ.  Nơmfiwi điezyâoiony rõ ràng chính là cădlsnn nguyêungnn của sưerpńc mạnh huyêungǹn bí của Quỷ Vưerpnơmfiwng Tôkirzng, dưerpnơmfiẃi  sưerpṇ bành trưerpnơmfiẃng khôkirzng ngưerpǹng của sưerpńc mạnh âoiońy, ngay cả thôkirzng điezyạo ơmfiw̉ lưerpnng chưerpǹng núi cũng  bị nưerpńt nẻ, thạch bích ơmfiw̉ điezyâoiony thiêungńt tưerpnơmfiw̉ng khôkirzng câoioǹn phải nói cũng biêungńt thảm trạng thêungń nào  rôkirz̀i.




Nhưerpñng vêungńt nưerpńt lơmfiẃn tưerpǹ trâoioǹn điezyá chạy dài xuôkirźng, càng lúc càng rôkirẓng, chôkirz̃ rôkirẓng nhâoiońt  phải điezyêungńn môkirẓt trưerpnơmfiẉng hơmfiwn, chôkirz̃ hẹp cũng ba thưerpnơmfiẃc có dưerpn, thạch bích kiêungnn côkirź giơmfiẁ nhưerpnkirẓt tơmfiẁ giâoiońy mỏng manh, bị ngưerpnơmfiẁi ta tùy ý xé nát, cảnh tưerpnơmfiẉng nhưerpn có môkirẓt vị thâoioǹn linh thưerpnơmfiẉng  côkirz̉ điezyang dùng thâoioǹn lưerpṇc của mình xẻ núi lâoiońp biêungn̉n vâoioṇy.

kirzm nay khôkirzng thâoiońy Quỷ Vưerpnơmfiwng điezyêungńn Huyêungńt Trì nhưerpn thưerpnơmfiẁng lêungṇ, có điezyungǹu Quỷ tiêungnn  sinh biêungńt điezyưerpnơmfiẉc nguyêungnn do. Quỷ Vưerpnơmfiwng hôkirzm nay điezyi gădlsṇp Thiêungnn Niêungnn Cưerpn̉u Vĩ Thiêungnn Hôkirz̀ mâoiońy  hôkirzm trưerpnơmfiẃc mơmfiẃi bâoiońt ngơmfiẁ trơmfiw̉ vêungǹ. Nghĩ lại thì vơmfiẃi điezyạo hạnh ngàn nădlsnm của Thiêungnn Niêungnn Cưerpn̉u  Vĩ Thiêungnn Hôkirz̀, chỉ sơmfiẉ sẽ phát hiêungṇn ra điezyưerpnơmfiẉc điezyủ thưerpń quái sưerpṇ điezyang xảy ra trong Quỷ Vưerpnơmfiwng  Tôkirzng. Nghĩ tơmfiẃi điezyâoiony, gưerpnơmfiwng mădlsṇt bêungnn dưerpnơmfiẃi tâoiońm sa điezyen của Quỷ tiêungnn sinh chơmfiẉt phát ra tiêungńng  cưerpnơmfiẁi nhạt, rõ ràng là khôkirzng hêungǹ điezyêungn̉ tâoionm tơmfiẃi chuyêungṇn này, chỉ môkirẓt thoáng sau điezyó, ánh mădlsńt  của y điezyã quay trơmfiw̉ lại vơmfiẃi Phục Long Đarckỉnh.

Nhưerpñng tia sáng điezyỏ rưerpṇc tản ra bôkirźn phía, dưerpnơmfiẁng nhưerpn có môkirẓt tiêungńt tâoiońu nhâoiońt điezyịnh nào điezyó,  tưerpṇa hôkirz̀ nhưerpnkirẓt thưerpń hơmfiwi thơmfiw̉ kỳ dị, song mục của ác thú điezyungnu khădlsńc trêungnn thâoionn Phục Long  Đarckỉnh lâoiońp lánh dị quang, cơmfiwkirz̀ nhưerpn điezyang trơmfiẉn trưerpǹng lêungnn nhìn Quỷ tiêungnn sinh vâoioṇy.

"Tu La..." Quỷ tiêungnn sinh khẽ lâoion̉m bâoion̉m nhưerpñng tưerpǹ ngưerpñ kỳ quái, châoioǹm châoioṇm quỳ xuôkirźng,  xòe hai tay cúi sát mădlsṇt xuôkirźng điezyâoiońt.

Luôkirz̀ng dị quang dưerpnơmfiẁng nhưerpn càng thêungnm rưerpṇc rơmfiw̃.

Chỉ là trong khoảnh khădlsńc tưerpnơmfiw̉ng chưerpǹng nhưerpn có vẻ yêungnn tĩnh điezyó, điezyôkirẓt nhiêungnn huyêungńt  quang tỏa ra tưerpǹ Phục Long Đarckỉnh khẽ lay điezyôkirẓng, dưerpnơmfiẁng nhưerpn bị thưerpń gì điezyó kích thích. Kêungń điezyó,  Quỷ tiêungnn sinh còn chưerpna kịp phản ưerpńng gì, điezyã cảm thâoiońy nhưerpn có sâoiońm nôkirz̉ sát bêungnn, hai tai ù điezyi,  tưerpǹng điezyơmfiẉt âoionm ba âoioṇp tơmfiẃi nhưerpn sóng biêungn̉n cuôkirz̀ng nôkirẓ, vơmfiẃi điezyạo hạnh của y mà cũng ngâoiońm ngâoioǹm  cảm thâoiońy điezyau, còn sưerpńc mạnh vôkirźn vâoioñn xoay chuyêungn̉n bêungnn trong điezyôkirẓng phủ môkirẓt cách yêungnn  tĩnh nãy giơmfiẁ điezyôkirẓt nhiêungnn ngưerpnng điezyọng lại, sau điezyó là nhưerpñng tiêungńng gâoioǹm rú gào thét điezyâoioǹy oán  hâoioṇn vang lêungnn.

Tình cảnh dị thưerpnơmfiẁng này ngay cả Quỷ tiêungnn sinh cũng khôkirzng ngơmfiẁ tơmfiẃi, hoàn toàn  khôkirzng hiêungn̉u chuyêungṇn gì điezyang xảy ra. Y nhảy phôkirźc lêungnn, nhìn chădlsǹm chădlsǹm vào Phục Long  Đarckỉnh điezyang xoay chuyêungn̉n trêungnn khôkirzng trung, sau khi quan sát câoion̉n thâoioṇn, nhãn thâoioǹn y điezyôkirẓt  nhiêungnn khưerpṇng lại, chỉ thâoiońy gưerpnơmfiwng mădlsṇt ác ma trêungnn thâoionn Phục Long Đarckỉnh vôkirźn điezyã chuyêungn̉n  hoàn toàn sang màu máu, lúc này khôkirzng hiêungn̉u tại sao trêungnn trán điezyôkirẓt nhiêungnn xuâoiońt hiêungṇn môkirẓt  điezyungn̉m sáng yêungńu ơmfiẃt màu trădlsńng. Đarckungn̉m bạch quang này và sădlsńc huyêungńt tanh bao trùm cả điezyôkirẓng  phủ hoàn toàn khôkirzng điezyáng điezyêungn̉ mădlsńt, nhưerpnng khôkirzng hiêungn̉u vì sao, chădlsn̉ng nhưerpñng sưerpńc mạnh  thâoioǹn bí của Phục Long Đarckỉnh khôkirzng thêungn̉ tiêungnu trưerpǹ nó, mà cả màn huyêungńt quang kinh nhâoionn  trong điezyôkirẓng phủ cũng khôkirzng thêungn̉ làm lu mơmfiẁ ánh sáng yêungńu ơmfiẃt lâoiońp lánh của nó.

Quỷ tiêungnn sinh run lêungnn, gưerpnơmfiwng mădlsṇt trădlsńng bêungṇch khôkirzng còn chút máu, thâoiońt thanh thôkirźt  lêungnn: "Càn Khôkirzn Tỏa... sao lại nhưerpnoioṇy?"

erpnơmfiẁng nhưerpnerpṇ điezyả kích này quá lơmfiẃn, điezyêungńn cả Quỷ tiêungnn sinh xưerpna nay vôkirźn luôkirzn bình  tĩnh lạnh lùng cũng phải tỏ ra ngạc nhiêungnn thâoiońt thâoioǹn, lo âoionu điezyi điezyi điezyi lại trêungnn bình điezyài phía  dưerpnơmfiẃi Phục Long Đarckỉnh, lâoion̉m bâoion̉m nói: "Khôkirzng thêungn̉ điezyưerpnơmfiẉc, khôkirzng thêungn̉ điezyưerpnơmfiẉc, tại sao Phục Long  Đarckỉnh lại bị thưerpń thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn pháp này câoiońm chêungń, điezyâoiony là chuyêungṇn gì vâoioṇy? Tại sao lại nhưerpn  vâoioṇy?"

Đarckôkirẓt nhiêungnn, thâoionn hình y khưerpṇng lại, cơmfiwkirz̀ nhưerpn cùng vơmfiẃi cảm giác mâoioñn tiêungṇp của y,  điezyungn̉m bạch quang thâoioǹn bí trêungnn mădlsṇt ác ma điezyôkirẓt nhiêungnn sáng bưerpǹng lêungnn, môkirẓt điezyạo ánh sáng dịu  dàng bădlsńn ra, tưerpṇa nhưerpnkirẓt ngọn trủy thủ, trong màn huyêungńt quang điezyỏ rưerpṇc, ánh sáng trădlsńng  càng thêungnm chói mădlsńt.

erpǹ xa nhìn lại, ngọn trủy thủ màu trădlsńng âoiońy dưerpnơmfiẁng nhưerpn điezyang cădlsńm thădlsn̉ng vào giưerpña  trán ác ma, khóa chădlsṇt nó vào thâoionn Phục Long Đarckỉnh.

Trong điezyôkirẓng điezyôkirẓt nhiêungnn vang lêungnn nhưerpñng tiêungńng rít sădlsńc lạnh, hôkirz̀ng quang xoay chuyêungn̉n  khădlsńp trơmfiẁi, môkirẓt sưerpńc mạnh khôkirz̉ng lôkirz̀ bao phủ cả khôkirzng gian, tưerpnơmfiẁng điezyá bădlsńt điezyâoioǹu rung lêungnn bâoioǹn  bâoioṇt, nhưerpñng tảng điezyá lơmfiẃn khôkirzng ngưerpǹng rơmfiwi xuôkirźng. Bêungnn dưerpnơmfiẃi Huyêungńt Trì xuâoiońt hiêungṇn vôkirzkirź nhưerpñng  vòng xoáy lơmfiẃn, Tưerpń Linh Thú nădlsǹm dưerpnơmfiẃi huyêungńt thủy, ngưerpnơmfiẃc điezyâoioǹu lêungnn nhìn bâoioǹu trơmfiẁi môkirẓt cách  vôkirzerpṇc, khôkirzng biêungńt phải làm sao. Tiêungńng rít càng lúc càng sădlsńc lạnh, gió tưerpǹ bôkirźn phưerpnơmfiwng tám  hưerpnơmfiẃng cùng điezyôkirz̉ vêungǹ phía Phục Long Đarckỉnh điezyang xoay chuyêungn̉n giưerpña khôkirzng trung. Ơbpnỷ giưerpña cơmfiwn  bạo phong, huyêungńt quang tỏa ra tưerpǹ mădlsṇt ác ma khôkirzng ngưerpǹng tỏa ra, xem ra vôkirz cùng lơmfiẉi hại  và hung ác.

oioṇy mà, dưerpnơmfiẃi áp lưerpṇc của sưerpńc mạnh khôkirz̉ng lôkirz̀ khôkirzng thêungn̉ điezyo điezyêungńm âoiońy, trong màn huyêungńt  quang khôkirzng ngưerpǹng bành trưerpnơmfiẃng, điezyungn̉m bạch quang nhàn nhạt âoiońy vâoioñn hiêungnn ngang tôkirz̀n tại,  sưerpńc mạnh điezyó cơmfiwkirz̀ nhưerpn có thêungn̉ hủy thiêungnn diêungṇt điezyungṇt, âoiońy thêungń mà dưerpnơmfiẁng nhưerpn hoàn toàn thúc  thủ vôkirz sách vơmfiẃi điezyạo bạch quang này. Bâoiońt kêungn̉ huyêungńt quang có tưerpǹ tưerpń phưerpnơmfiwng bát diêungṇn côkirzng  kích thêungń nào, điezyêungńn cuôkirźi cùng, điezyạo bạch quang vâoioñn nhưerpnkirẓt ngọn trủy thủ cădlsńm sâoionu vào  điezyâoioǹu ác ma.




Khôkirzng biêungńt bao nhiêungnu lâoionu điezyã trôkirzi qua, sưerpńc mạnh điezyáng sơmfiẉ điezyó cuôkirźi cùng cũng yêungńu dâoioǹn  điezyi, màn huyêungńt quang điezyang xoay chuyêungn̉n vơmfiẃi tôkirźc điezyôkirẓ cưerpṇc nhanh tưerpǹ tưerpǹ dưerpǹng lại, điezyôkirẓng quâoioṇt  trơmfiw̉ dâoioǹn dâoioǹn tĩnh lădlsṇng trơmfiw̉ lại. Trong mădlsńt Quỷ tiêungnn sinh thoáng hiêungṇn lêungnn vẻ tuyêungṇt vọng,  huyêungńt sădlsńc hâoioǹu nhưerpn điezyã phủ kín điezyâoioǹu ác ma, khôkirzng ngơmfiẁ lại bị luôkirz̀ng bạch quang nhu hòa kia  bưerpńc điezyi quá nưerpn̉a, ngay cả màn huyêungńt ảnh bao bọc Phục Long Đarckỉnh cũng nhạt điezyi khôkirzng ít:  "Làm sao có thêungn̉... làm sao có thêungn̉..."

Quỷ tiêungnn sinh điezyưerpńng ngâoiony ra trêungnn bình điezyài nhưerpn ngưerpnơmfiẁi chêungńt điezyưerpńng, hoàn toàn khôkirzng có chút sinh khí. Y điezyã hao tôkirźn khôkirzng ít tâoionm sưerpńc điezyêungn̉ theo điezykirz̉i sưerpńc mạnh thâoioǹn bí của Phục  Long Đarckỉnh, nói điezyâoiony là nơmfiwi y gưerpn̉i gădlsńm mục tiêungnu cả điezyơmfiẁi mình cũng khôkirzng sai, vâoioṇy mà mădlsńt thâoiońy thành côkirzng tơmfiẃi nơmfiwi, lại gădlsṇp phải dị biêungńn nhưerpnoioṇy, thiêungńt tưerpnơmfiw̉ng khôkirzng câoioǹn nói cũng  biêungńt y bị điezyả kích tơmfiẃi mưerpńc nào.

"Khôkirzng điezyúng, khôkirzng điezyúng... vâoioñn còn có thêungn̉ cưerpńu vãn điezyưerpnơmfiẉc, khôkirzng thêungn̉ nôkirzn nóng,  khôkirzng thêungn̉ nôkirzn nóng..." Quỷ tiêungnn sinh dù sao cũng khôkirzng phải thưerpnơmfiẁng nhâoionn, sau khi hít  thơmfiw̉ sâoionu mâoiońy lưerpnơmfiẉt, điezyã tưerpṇ trâoiońn điezyịnh điezyưerpnơmfiẉc tâoionm thâoioǹn, trong điezyâoioǹu thâoioǹm tính toán, sưerpńc mạnh  thâoioǹn bí của Phục Long Đarckỉnh tuy bị thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn pháp Càn Khôkirzn Tỏa điezyôkirẓt nhiêungnn xuâoiońt  hiêungṇn áp chêungń, nhưerpnng vâoioñn chưerpna tơmfiẃi mưerpńc bại khôkirzng dưerpn điezyịa, chỉ có điezyungǹu tâoiońt cả các chôkirz̃ yêungńu  hại điezyêungǹu bị khóa chădlsṇt, khôkirzng thêungn̉ điezyôkirẓt phá mà thôkirzi. Chỉ câoioǹn phá điezyưerpnơmfiẉc Càn Khôkirzn Tỏa, tưerpṇ nhiêungnn điezyại côkirzng sẽ cáo thành.

Chỉ là tuy Quỷ tiêungnn sinh tưerpṇ phụ cao siêungnu, nhưerpnng cũng chưerpna cuôkirz̀ng ngạo điezyêungńn mưerpńc  cho rădlsǹng mình có thêungn̉ giải khai điezyưerpnơmfiẉc thưerpń thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn pháp này. Càn Khôkirzn Tỏa là thâoioǹn  vâoioṇt điezyưerpnơmfiẉc các vị thâoioǹn thơmfiẁi viêungñn côkirz̉ dùng điezyêungn̉ trâoiońn áp Thiêungnn Đarckịa Hung Sát, ngoại trưerpǹ mâoiońy thưerpń thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn khí, tuyêungṇt điezyôkirźi khôkirzng thêungn̉ dùng sưerpńc ngưerpnơmfiẁi hóa giải điezyưerpnơmfiẉc.

Thêungń nhưerpnng cái gọi là thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn khí điezyó, điezyưerpǹng nói là lưerpnu truyêungǹn trong nhâoionn gian,  mà cả hạng nhâoionn vâoioṇt tưerpnơmfiw̉ng chưerpǹng nhưerpn khôkirzng gì khôkirzng biêungńt nhưerpn y cũng chưerpna tưerpǹng nghe  nói tơmfiẃi, mà chỉ biêungńt qua môkirẓt truyêungǹn thuyêungńt côkirz̉ xưerpna mà thôkirzi. Thưerpn̉ hỏi, y biêungńt điezyi điezyâoionu điezyêungn̉ tim  thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn khí bâoiony giơmfiẁ?

Nghĩ tơmfiẃi điezyâoiony, thâoionn hình Quỷ tiêungnn sinh khẽ run lêungnn, rôkirz̀i chơmfiẉt gâoioǹm lơmfiẃn môkirẓt tiêungńng, thôkirz̉ ra môkirẓt búng máu tưerpnơmfiwi, màu máu điezyỏ thâoioñm rải trêungnn bình điezyài, chói mădlsńt lạ thưerpnơmfiẁng.

                                     oOo

ungnn trong Hàn Bădlsnng Thạch Thâoiońt, Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng ngâoioñu nhiêungnn tưerpnơmfiwng ngôkirẓ.  Quỷ Vưerpnơmfiwng thâoioǹn sădlsńc nghiêungnm nghị, ánh mădlsńt sădlsńc bén, còn trêungnn gưerpnơmfiwng mădlsṇt Quỷ Lêungṇ thì tưerpṇa  hôkirz̀ nhưerpn điezyang phủ môkirẓt lơmfiẃp mâoiony mù ảm điezyạm.

"ngọc bàn ngưerpnơmfiwi câoioǹm trong tay là thưerpń gì? Tại sao lại phải mang tơmfiẃi chôkirz̃ Bích Dao?"  Quỷ Vưerpnơmfiwng lạnh lùng hỏi.

Quỷ Lêungṇ khôkirzng điezyáp, ánh mădlsńt quay vêungǹ chôkirz̃ Bích Dao, trâoioǹm mădlsṇc môkirẓt lúc rôkirz̀i mơmfiẃi  châoioṇm rãi nói: "Tôkirzi muôkirźn cưerpńu nàng."

Quỷ Vưerpnơmfiwng hơmfiwi chau mày, môkirẓt tia sáng lóe lêungnn trong mădlsńt, bưerpnơmfiẃc nhanh tơmfiẃi nói:  "Pháp bảo này có thêungn̉ cưerpńu điezyưerpnơmfiẉc Dao nhi sao?"

Quỷ Lêungṇ nhìn chiêungńc Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn điezyang tỏa ra nhưerpñng tia sáng trădlsńng dịu  dàng trong tay mình, cưerpnơmfiẁi khôkirz̉ môkirẓt tiêungńng rôkirz̀i nói: "Tôkirzi cũng khôkirzng biêungńt."

Quỷ Vưerpnơmfiwng ngâoion̉n ngưerpnơmfiẁi: "Ngưerpnơmfiwi nói vâoioṇy là có ý gì?"




Quỷ Lêungṇ im lădlsṇng hôkirz̀i lâoionu, rôkirz̀i mơmfiẃi lêungnn tiêungńng: "Tôkirzi chỉ nghe ngưerpnơmfiẁi khác nói pháp bảo  này có tác dụng râoiońt kỳ diêungṇu, có lẽ có thêungn̉ cưerpńu điezyưerpnơmfiẉc Bích Dao, nêungnn mơmfiẃi mưerpnơmfiẉn vêungǹ. Còn rôkirźt  cuôkirẓc thêungń nào, thì tôkirzi cũng khôkirzng rõ."

Quỷ Vưerpnơmfiwng điezyưerpna mădlsńt nhìn Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn, nhãn quang nhưerpnng ngưerpnng tụ lại  điezyó, hiêungn̉n nhiêungnn là có mâoiońy phâoioǹn ngạc nhiêungnn trưerpnơmfiẃc hình dáng kỳ dị của pháp khí này. Vơmfiẃi  kiêungńn thưerpńc và lịch duyêungṇt của ôkirzng ta mà cũng chưerpna tưerpǹng nghe qua là có thưerpń pháp bảo này,  điezyủ biêungńt là nó thâoioǹn bí thêungń nào rôkirz̀i. Chỉ thâoiońy Quỷ Vưerpnơmfiwng chau mày hỏi: "Pháp bảo này têungnn  là gì?"

Quỷ Lêungṇ điezyáp: "Thưerpń này gọi là Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn, có thêungn̉ điezyịnh hôkirz̀n phách, điezyoạn  sinh tưerpn̉, nhưerpnng rôkirźt cuôkirẓc là..." Trong điezyâoioǹu hădlsńn hiêungṇn lêungnn hình ảnh khôkirz kiêungṇt của Phôkirz̉ Đarckưerpńc điezyại  sưerpn, cưerpnơmfiẁi khôkirz̉ môkirẓt tiêungńng rôkirz̀i nói tiêungńp: "Rôkirźt cuôkirẓc thêungń nào, thì khôkirzng ai biêungńt cả."

Quỷ Vưerpnơmfiwng thoáng lôkirẓ sădlsńc giâoioṇn, hai mădlsńt hiêungṇn lêungnn tia máu, âoion̉n hiêungṇn sát khí, nhưerpnng  chỉ trong khoảnh khădlsńc ôkirzng ta nhìn nụ cưerpnơmfiẁi an tịnh trêungnn gưerpnơmfiwng mădlsṇt Bích Dao, sát khí lâoioṇp  tưerpńc tiêungnu tan, ánh mădlsńt của ôkirzng ta cũng tưerpǹ tưerpǹ hòa hoãn trơmfiw̉ lại.

Có lẽ, trong lúc này, chỉ có Bích Dao mơmfiẃi có thêungn̉ làm cho ôkirzng ta điezyưerpnơmfiẉc tạm thơmfiẁi an

tịnh.

"Bảo vâoioṇt này khôkirzng phải tâoioǹm thưerpnơmfiẁng!" Quỷ Vưerpnơmfiwng điezyôkirẓt nhiêungnn nói: "Ta nhìn ra điezyưerpnơmfiẉc,  tuy chưerpna tưerpǹng nghe qua có thưerpń pháp bảo nào nhưerpnoioṇy, nhưerpnng châoiońt ngọc của vâoioṇt này  khôkirzng phải thưerpń bình phàm, ánh sáng điezyơmfiwn thuâoioǹn mà khôkirzng tản mạn, tuyêungṇt điezyôkirźi khôkirzng phải  phàm vâoioṇt... ngưerpnơmfiwi mau thưerpn̉ điezyi, có lẽ... có lẽ có hiêungṇu quả cũng khôkirzng chưerpǹng..." Nói tơmfiẃi điezyâoiony,  thanh âoionm của ôkirzng ta cũng trâoioǹm xuôkirźng. Trong mưerpnơmfiẁi nădlsnm nay, ôkirzng ta và Quỷ Lêungṇ điezyã thâoiońt  bại vôkirzkirź lâoioǹn, tuy rădlsǹng vâoioñn còn môkirẓt tia hy vọng, nhưerpnng cả hai nam nhâoionn này điezyêungǹu, điezyó chỉ  là môkirẓt tia hy vọng râoiońt mong manh mà thôkirzi.

Quỷ Lêungṇ lădlsṇng lẽ gâoioṇt điezyâoioǹu, câoioǹm Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn trong tay, bưerpnơmfiẃc lại gâoioǹn Bích  Dao, chỉ thâoiońy ánh sáng trădlsńng mơmfiẁ mơmfiẁ lưerpnu chuyêungn̉n, ngoài ra khôkirzng còn bâoiońt cưerpń hiêungṇn tưerpnơmfiẉng  nào khác. Quỷ Lêungṇ câoion̉n thâoioṇn dôkirz̀n châoionn nguyêungnn của mình vào ngọc bàn, nhưerpnng chiêungńc Càn  Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn này lại nhưerpnkirẓt vưerpṇc sâoionu khôkirzng điezyáy, châoionn nguyêungnn dôkirz̀n vào nhưerpn trâoionu  điezyâoiońt xuôkirźng biêungn̉n, chìm biêungńn vào hưerpnkirz, còn ngọc bàn thì vâoioñn khôkirzng thâoiońy biêungńn hóa. Quỷ Lêungṇ khôkirzng lâoiońy làm ngạc nhiêungnn, bơmfiw̉i trêungnn điezyưerpnơmfiẁng vêungǹ Hôkirz̀ Kỳ Sơmfiwn, hădlsńn sơmfiẃm điezyã thưerpn̉ khôkirzng biêungńt bao  nhiêungnu cách điezyêungn̉ sưerpn̉ dụng ngọc bàn này, bao gôkirz̀m cả phưerpnơmfiwng pháp sưerpn̉ dụng châoionn nguyêungnn  này, nhưerpnng tâoiońt cả điezyêungǹu khôkirzng thành côkirzng. Nghĩ lại nădlsnm xưerpna Phôkirz̉ Đarckưerpńc điezyại sưerpnkirźn mâoiońy chục  nădlsnm cũng khôkirzng tham ngôkirẓ ra điezyưerpnơmfiẉc điezyungǹu gì tưerpǹ vâoioṇt này, nhưerpñng cách Quỷ Lêungṇ nghĩ ra trong  mâoiońy ngay này, chỉ sơmfiẉ Phôkirz̉ Đarckưerpńc điezyại sưerpn điezyã thưerpn̉ qua mâoiońy trădlsnm lâoioǹn rôkirz̀i.

Kỳ thưerpṇc khôkirzng phải Quỷ Lêungṇ chưerpna tưerpǹng nghĩ điezyêungńn nhưerpñng điezyungǹu này, chỉ là bâoiońt luâoioṇn thêungń nào hădlsńn cũng khôkirzng thêungn̉ điezyêungn̉ mâoiońt tia hy vọng cuôkirźi cùng này, nêungnn điezyành phải liêungǹu mạng thưerpn̉,  mong trơmfiẁi cao thưerpnơmfiwng xót điezyêungn̉ cho kỳ tích xuâoiońt hiêungṇn. Vâoioṇy mà điezyêungńn cuôkirźi cùng, thâoiońt bại vâoioñn  chỉ là thâoiońt bại.

Quỷ Lêungṇ buôkirz̀n bã cúi điezyâoioǹu, ngôkirz̀i ngâoiony ra tại chôkirz̃. Gưerpnơmfiwng mădlsṇt Quỷ Vưerpnơmfiwng hiêungṇn lêungnn vẻ thâoiońt vọng rõ rêungṇt, nhưerpnng khôkirzng hêungǹ lêungnn tiêungńng trách móc gì Quỷ Lêungṇ, cũng khôkirzng tưerpṇ tay câoioǹm  chiêungńc ngọc bàn kỳ quái kia lêungnn xem thưerpn̉. Tuy rădlsǹng gâoioǹn điezyâoiony quan hêungṇ của hai ngưerpnơmfiẁi có bâoiońt  hóa, nhưerpnng Quỷ Lêungṇ điezyôkirźi vơmfiẃi Bích Dao thêungń nào, Quỷ Vưerpnơmfiwng là ngưerpnơmfiẁi hiêungn̉u rõ nhâoiońt. Chỉ câoioǹn  có môkirẓt chút hy vọng, Quỷ Lêungṇ sẽ tuyêungṇt điezyôkirźi khôkirzng bỏ cuôkirẓc, lâoioǹn này cũng vâoioṇy, tưerpṇ nhiêungnn là hădlsńn điezyã thưerpn̉ qua điezyủ mọi cách rôkirz̀i.

Quỷ Vưerpnơmfiwng thơmfiw̉ dài môkirẓt tiêungńng, dung mạo nhưerpn già thêungnm mâoiońy tuôkirz̉i, lădlsṇng lẽ lădlsńc điezyâoioǹu,  điezyang điezyịnh điezyi khỏi thì điezyôkirẓt nhiêungnn nghĩ ra điezyungǹu gì điezyó, bâoiońt ngơmfiẁ dưerpǹng lại, quay ngưerpnơmfiẁi nói vơmfiẃi  Quỷ Lêungṇ: "Ngưerpnơmfiwi thưerpn̉ điezyem Hơmfiẉp Hoan Linh điezyădlsṇt cạnh chiêungńc Ngọc Bàn này xem sao?"

Quỷ Lêungṇ ngâoiony ngưerpnơmfiẁi, sau điezyó lâoioṇp tưerpńc tỉnh ngôkirẓ, trêungnn mădlsṇt lôkirẓ vẻ khâoion̉n trưerpnơmfiwng, bưerpnơmfiẃc lại  gâoioǹn Bích Dao, điezyưerpna tay khẽ gơmfiw̃ hai bàn tay điezyan chéo vào nhau của Bích Dao. Khi da thịt  chạm nhau, hădlsńn chỉ thâoiońy làn da nàng vâoioñn mịn màng nhưerpnng lại lạnh lẽo khôkirzn cùng. Quỷ Lêungṇ thâoioǹm chua xót, khôkirzng dám nghĩ ngơmfiẉi nhiêungǹu, câoion̉n thâoioṇn lâoiońy Hơmfiẉp Hoan Linh khỏi tay  Bích Dao.

mfiẉp Hoan Linh khẽ rung rung, phát ra nhưerpñng tia sáng vàng lâoiońp lánh và nhưerpñng âoionm  thanh trong trẻo vui tai, nhưerpn điezyôkirzi mădlsńt tình nhâoionn điezyang nhìn hădlsńn chădlsnm chădlsnm.




Quỷ Lêungṇ môkirẓt tay câoioǹm Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn, môkirẓt tay câoioǹm Hơmfiẉp Hoan Linh, nhẹ nhàng điezyădlsṇt vào trong ngọc bàn. Nhưerpñng miêungńng ngọc nhỏ kỳ dị bêungnn trong Càn Khôkirzn Luâoionn  Hôkirz̀i Bàn vâoioñn tưerpṇ điezyôkirẓng chuyêungn̉n điezyôkirẓng khôkirzng hơmfiwi khôkirzng tiêungńng, dưerpnơmfiẁng nhưerpn cả sơmfiwn xuyêungnn hà thủy, tinh điezyâoion̉u trêungnn trơmfiẁi điezyêungǹu ơmfiw̉ trong điezyó hêungńt.

erpnơmfiẃi ánh mădlsńt chădlsnm chú của Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng, Hơmfiẉp Hoan Linh tưerpǹ tưerpǹ điezyưerpna vào  trong Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn, điezyêungńn khi còn cách chưerpǹng môkirẓt tâoiońc thì Quỷ Lêungṇ điezyôkirẓt nhiêungnn  cảm nhâoioṇn điezyưerpnơmfiẉc điezyungǹu gì điezyó, khẽ chau mày lại, ánh mădlsńt lôkirẓ vẻ kinh hãi.

Quỷ Vưerpnơmfiwng lâoioṇp tưerpńc hỏi: "Thêungń nào rôkirz̀i!"

Quỷ Lêungṇ khôkirzng trả lơmfiẁi, chỉ hít sâoionu môkirẓt hơmfiwi, sau điezyó điezyôkirẓt nhiêungnn buôkirzng tay.

Quỷ Vưerpnơmfiwng giâoioṇt mình.

Chỉ thâoiońy trong màn ánh sáng dịu dàng của Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn, Hơmfiẉp Hoan  Linh khôkirzng hêungǹ rơmfiwi xuôkirźng, mà cơmfiwkirz̀ nhưerpn điezyưerpnơmfiẉc môkirẓt cánh tay mêungǹm mại vôkirz hình điezyơmfiw̃ lâoiońy, khẽ phâoioṇp phù lêungnn xuôkirźng trong luôkirz̀ng sáng, chôkirźc lát sau điezyó, tiêungńng chuôkirzng điezyinh điezyang vui tai  bădlsńt điezyâoioǹu vang lêungnn.

Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng điezyêungǹu lôkirẓ vẻ vui mưerpǹng.

Nhưerpnng điezyúng vào thơmfiẁi khădlsńc quan trọng này, hai ngưerpnơmfiẁi chưerpna kịp mưerpǹng rơmfiw̃ điezyưerpnơmfiẉc bao  lâoionu, thì cả tòa Hàn Bădlsnng Thạch Thâoiońt, khôkirzng, là cả Hôkirz̀ Kỳ Sơmfiwn điezyôkirẓt nhiêungnn rung chuyêungn̉n,  môkirẓt sưerpńc mạnh điezyáng sơmfiẉ tràn ngâoioṇp mùi huyêungńt tanh tưerpǹ môkirẓt nơmfiwi sâoionu thădlsn̉m dưerpnơmfiẃi châoionn họ bùng  lêungnn, tưerpṇa hôkirz̀ nhưerpn có môkirẓt con ác thú khôkirz̉ng lôkirz̀ bôkirz̃ng nhiêungnn gâoioǹm rú giãy giụa hòng thoát khỏi  sưerpṇ kêungǹm tỏa nào điezyó.

Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng cùng lúc biêungńn sădlsńc, chỉ khác là Quỷ Lêungṇ thì ngạc nhiêungnn, còn  Quỷ Vưerpnơmfiwng thì là kinh hãi và tưerpńc giâoioṇn.

"Râoioǹm râoioǹm râoioǹm râoioǹm..."

Nhưerpñng tiêungńng nôkirz̉ điezyinh tai nhưerpńc óc vang lêungnn khădlsńp bôkirźn bêungǹ, Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng  quay ngưerpnơmfiẁi nhìn lại, chỉ thâoiońy nhưerpñng bưerpńc thạch bích vôkirźn nguyêungnn vẹn của Hàn Bădlsnng  Thạch Thâoiońt bị sưerpńc mạnh điezyôkirẓt ngôkirẓt bùng phát điezyó côkirzng phá, cuôkirźi cùng cũng khôkirzng chịu  điezyưerpṇng nôkirz̉i, cùng lúc sâoioṇp xuôkirźng, cùng lúc điezyó mădlsṇt điezyâoiońt dưerpnơmfiẃi châoionn bădlsńt điezyâoioǹu rung lêungnn dưerpñ dôkirẓi,  khiêungńn cho ngưerpnơmfiẁi ta có cảm giác trơmfiẁi long điezyâoiońt lơmfiw̉, nhâoionn gian tâoioṇn thêungń.

ungnn ngoài thạch thâoiońt, khădlsńp nơmfiwi vang lêungnn nhưerpñng tiêungńng gâoioǹm rú kinh khủng, nôkirźi liêungǹn  sau điezyó là nhưerpñng tiêungńng nôkirz̉ ì ùn, khôkirzng câoioǹn nhìn hai ngưerpnơmfiẁi Quỷ Lêungṇ, Quỷ Vưerpnơmfiwng cũng biêungńt  cảnh tưerpnơmfiẉng bêungnn ngoài còn kinh khủng hơmfiwn bêungnn trong Hàn Bădlsnng Thạch Thâoiońt gâoiońp bôkirẓi,  nhưerpnng trong giơmfiẁ khădlsńc này, hai ngưerpnơmfiẁi bọn họ nào còn tâoionm tình điezyêungn̉ điezyi lo tơmfiẃi nhưerpñng chuyêungṇn  điezyó.

Quỷ Lêungṇ nghiêungńn chădlsṇt rădlsnng, nâoionng Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn lêungnn, lại gâoioǹn Bích Dao.  Đarckúng lúc này, Hơmfiẉp Hoan Linh khẽ rung lêungnn, phát ra nhưerpñng tiêungńng điezyinh điezyang trong trẻo,  tuy râoiońt nhỏ so vơmfiẃi tiêungńng nôkirz̉ âoioǹm âoioǹm xung quanh, nhưerpnng điezyôkirźi vơmfiẃi Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng,  thanh âoionm này so vơmfiẃi tiêungńng trơmfiẁi long điezyâoiońt lơmfiw̉ thâoioṇt sưerpṇ còn rõ hơmfiwn gâoiońp trădlsnm lâoioǹn.




Chỉ thâoiońy trong màn bạch quang êungnm dịu của Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn, Hơmfiẉp Hoan  Linh khôkirzng ngưerpǹng trôkirzi nôkirz̉i, càng lúc càng rung mạnh hơmfiwn, tiêungńng chuôkirzng khi gâoiońp, khi  khoan thai, âoion̉n ưerpnơmfiẃc mâoiońy phâoioǹn điezyau khôkirz̉, môkirz̀ hôkirzi chảy điezyâoioǹm điezyìa trêungnn trán Quỷ Vưerpnơmfiwng và Quỷ Lêungṇ, khôkirzng dám chơmfiẃp mădlsńt lâoiońy môkirẓt cái, cưerpń nhìn chădlsǹm chădlsǹm vào Hơmfiẉp Hoan Linh điezyang  khôkirzng ngưerpǹng rung lêungnn.

Đarckôkirẓt nhiêungnn, luôkirz̀ng sưerpńc mạnh kỳ dị xung quanh họ điezyôkirẓt nhiêungnn biêungńn mâoiońt trong nháy  mădlsńt, nhưerpñng tiêungńng nôkirz̉ ì ùn cũng im bădlsṇt, chỉ còn lại tàn tích là nhưerpñng tiêungńng vọng vădlsnng vădlsn̉ng  vâoioñn còn lâoion̉n khuâoiońt điezyâoionu điezyâoiony.

Lúc này, chính là lúc Quỷ tiêungnn sinh nhìn thâoiońy thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn pháp Càn Khôkirzn Tỏa  điezyại triêungn̉n thâoioǹn oai, khóa chădlsṇt Phục Long Đarckỉnh.

Trưerpnơmfiẃc mădlsṇt Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng, biêungńn hóa bâoiońt ngơmfiẁ cũng xảy ra.

Thì ra là Hơmfiẉp Hoan Linh bêungnn trong màn bạch quang của Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn  điezyã có nhưerpñng sưerpṇ thay điezyôkirz̉i kỳ dị, có vẻ nhưerpn muôkirźn thoát ra, còn bản thâoionn Càn Khôkirzn Luâoionn  Hôkirz̀i Bàn thì hoàn toàn khôkirzng có biêungńn hóa. Nhưerpnng điezyúng vào khoảnh khădlsńc mà sưerpńc mạnh  kia tiêungnu tán, Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn điezyôkirẓt nhiêungnn cảm giác thâoiońy điezyungǹu gì điezyó vâoioṇy, cơmfiwkirz̀ nhưerpn  có môkirẓt sưerpńc mạnh nào khác điezyang vâoioñy gọi, luôkirz̀ng bạch quang nhu hòa điezyôkirẓt nhiêungnn sáng rưerpṇc  lêungnn.

Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng giâoioṇt mình, thâoiońt thanh thôkirźt lêungnn: "Cái gì?"

Màn bạch quang phía trêungnn ngọc bàn trơmfiw̉ nêungnn rưerpṇc rơmfiw̃ chói mădlsńt, điezyêungńn nôkirz̃i khôkirzng thêungn̉ nhìn thădlsn̉ng, còn tôkirźc điezyôkirẓ chuyêungn̉n điezyôkirẓng của nhưerpñng miêungńng ngọc nhỏ bêungnn trong ngọc bàn  cũng điezyôkirẓt nhiêungnn tădlsnng lêungnn mưerpnơmfiẁi lâoioǹn, chỉ thâoiońy vôkirzkirź miêungńng ngọc lưerpnơmfiẃt qua lưerpnơmfiẃt lại, điezyan chéo  phưerpńc tạp, điezyôkirz̀ng thơmfiẁi nhưerpñng chưerpñ côkirz̉ quái khădlsńc trêungnn các miêungńng ngọc cũng nhâoiońt nhâoiońt sáng  rưerpṇc lêungnn.

Cùng vơmfiẃi sưerpṇ biêungńn hóa của Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn, Hơmfiẉp Hoan Linh mau chóng  ngưerpǹng rung trơmfiw̉ lại, tiêungńng chuôkirzng hòa hoãn dâoioǹn rôkirz̀i im bădlsṇt.

Quỷ Vưerpnơmfiwng lo lădlsńng nói: "Đarckâoiony là chuyêungṇn gì vâoioṇy?"

Quỷ Lêungṇ cũng sôkirźt ruôkirẓt khôkirzng kém, nghiêungńn rădlsnng nói: "Tôkirzi cũng khôkirzng hiêungn̉u."

Hai ngưerpnơmfiẁi mơmfiw̉ tròn mădlsńt ra nhìn ánh sáng tỏa ra tưerpǹ Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn càng lúc  càng thịnh, điezyêungńn cuôkirźi cùng thì nhưerpñng điezyôkirz̀ hình núi non, tinh điezyâoion̉u khădlsńc ơmfiw̉ viêungǹn ngọc bàn  nhưerpnkirźng dâoioṇy, cả chiêungńc Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn giôkirźng nhưerpn có sinh mạng, khôkirzng ngưerpǹng  rít lêungnn, tưerpṇa nhưerpn điezyang gọi thưerpń gì điezyó, lại giôkirźng nhưerpn điezyang hưerpnơmfiw̉ng ưerpńng lơmfiẁi kêungnu gọi ơmfiw̉ nơmfiwi xa nào  điezyó.

Trong ánh sáng rưerpṇc rơmfiw̃, Hơmfiẉp Hoan Linh phảng phâoiońt nhưerpn bị môkirẓt sưerpńc mạnh nào điezyó kích trúng, khẽ rung lêungnn môkirẓt lâoioǹn cuôkirźi cùng rôkirz̀i nhưerpn hoàn toàn mâoiońt điezyi sưerpńc lưerpṇc, rơmfiwi thădlsn̉ng  xuôkirźng, khôkirzng còn điezyôkirẓng tĩnh gì nưerpña.

Quỷ Lêungṇ và Quỷ Vưerpnơmfiwng ngâoion̉n ngưerpnơmfiẁi ra nhìn Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn và Hơmfiẉp Hoan  Linh, sădlsńc mădlsṇt xám xịt nhưerpn tro.

Dị biêungńn dưerpnơmfiẃi lòng điezyâoiońt điezyã ngưerpnng lại tưerpǹ lâoionu, còn Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn cũng khôkirzi  phục lại dáng vẻ ban điezyâoioǹu, khôkirzng còn phát ra nhưerpñng tia sáng rưerpṇc rơmfiw̃ nưerpña, nhưerpnng Hơmfiẉp  Hoan Linh thì điezyã mâoiońt điezyi sinh khí, bâoiońt luâoioṇn Quỷ Lêungṇ có thưerpn̉ cách nào, nó cũng khôkirzng còn  phản ưerpńng gì nưerpña.

dlsńc mădlsṇt Quỷ Vưerpnơmfiwng âoionm trâoioǹm khó coi, nhưerpnng vẻ phâoioñn nôkirẓ ban điezyâoioǹu điezyã khôkirzng còn  nưerpña, thay vào điezyó là dáng vẻ lạnh lùng bình tĩnh thưerpnơmfiẁng ngày. Ôcqbyng ta lădlsṇng lẽ nhìn Quỷ Lêungṇ ôkirzm hy vọng thưerpn̉ điezyi thưerpn̉ lại tưerpǹng lâoioǹn môkirẓt, thưerpn̉ rôkirz̀i lại thâoiońt bại. Cuôkirźi cùng, ôkirzng ta tưerpǹ tưerpǹ điezyưerpńng  thădlsn̉ng ngưerpnơmfiẁi dâoioṇy, nhădlsńm mădlsńt, điezyưerpńng môkirẓt lúc lâoionu, sau điezyó thì khôkirzng nói tiêungńng nào, tưerpǹ tưerpǹ quay  ngưerpnơmfiẁi rơmfiẁi khỏi Hàn Bădlsnng Thạch Thâoiońt.

Thạch môkirzn châoioǹm châoioṇm điezyóng lại, môkirẓt vêungńt nưerpńt kéo dài cădlsńt ngang tảng điezyá lơmfiẃn, tưerpṇa  nhưerpnkirẓt tơmfiẁ giâoiońy bị xé rách vâoioṇy. Trong thạch thâoiońt yêungnn tĩnh, Quỷ Lêungṇ cuôkirźi cùng cũng tưerpǹ tưerpǹ dưerpǹng lại, ngôkirz̀i ngâoiony ra nhưerpnkirẓt khúc gôkirz̃, khôkirzng hêungǹ điezyôkirẓng điezyâoioṇy.

Cũng khôkirzng biêungńt bao lâoionu sau, Quỷ Lêungṇ châoioṇm rãi câoioǹm Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn và Hơmfiẉp Hoan Linh lêungnn, nhẹ nhàng điezyădlsṇt vào tay Bích Dao, rôkirz̀i câoion̉n thâoioṇn điezyêungn̉ hai tay nàng trơmfiw̉ vêungǹ vị trí ban điezyâoioǹu, bădlsńt chéo trưerpnơmfiẃc ngưerpṇc. Môkirz̃i môkirẓt điezyôkirẓng tác của hădlsńn điezyêungǹu hêungńt sưerpńc nhẹ nhàng, vôkirz cùng câoion̉n thâoioṇn, tưerpṇa hôkirz̀ nhưerpndlsńn sơmfiẉ nêungńu dụng lưerpṇc thêungnm môkirẓt chút, sẽ làm tôkirz̉n thưerpnơmfiwng điezyêungńn nưerpñ tưerpn̉ điezyang say ngủ trưerpnơmfiẃc mădlsńt mình vâoioṇy.

dlsńn nhìn thădlsn̉ng vào gưerpnơmfiwng mădlsṇt của Bích Dao, phảng phâoiońt nhưerpn kẻ si dại, hôkirz̀i lâoionu  sau, hădlsńn mơmfiẃi câoiońt giọng khàn khàn nói: "Xin lôkirz̃i, Bích Dao, ta lại khôkirzng thêungn̉ cưerpńu nàng..."

                                        oOo

Sau khi rơmfiẁi khỏi Hàn Bădlsnng Thạch Thâoiońt, biêungn̉u tình trêungnn gưerpnơmfiwng mădlsṇt Quỷ Vưerpnơmfiwng biêungńn  điezyôkirz̉i môkirẓt cách ghêungnmfiẃm, vẻ lạnh lùng hơmfiẁ hưerpñng trong nháy mădlsńt biêungńn thành thôkirz bạo tàn  nhâoioñn, song mục sát khí điezyădlsǹng điezyădlsǹng, khiêungńn ngưerpnơmfiẁi ta nhìn mà phải sơmfiẉ.

Ôcqbyng ta lạnh lùng nhìn xung quanh, chỉ thâoiońy bôkirźn phía điezyêungǹu là nhưerpñng vêungńt nưerpńt sâoionu  hoădlsńm, rõ ràng điezyêungǹu là do sưerpńc mạnh thâoioǹn bí khi nãy gâoiony nêungnn, nhưerpñng thạch bích điezyâoioǹy nhưerpñng  vêungńt nưerpńt lại càng thảm hơmfiwn, có thêungnm nhưerpñng vêungńt nưerpńt mơmfiẃi thì khôkirzng câoioǹn phải nói, nhưerpñng vêungńt  nưerpńt cũ cũng lơmfiẃn ra râoiońt nhiêungǹu, khiêungńn ngưerpnơmfiẁi ta phải giâoioṇt mình kinh sơmfiẉ. Ơbpnỷ phía xa xa, có thêungn̉ nhìn thâoiońy râoiońt nhiêungǹu điezyêungṇ tưerpn̉ Quỷ Vưerpnơmfiwng Tôkirzng điezyang chạy toán loạn, tiêungńng la hét khi điezyưerpnơmfiẉc khi  mâoiońt, hiêungn̉n nhiêungnn là điezyã vôkirz cùng kinh hãi.

dlsńc mădlsṇt Quỷ Vưerpnơmfiwng càng thêungnm âoionm trâoioǹm phâoioñn nôkirẓ, quay ngưerpnơmfiẁi bưerpnơmfiẃc điezyi, trong nháy  mădlsńt điezyã biêungńn mâoiońt trong thôkirzng điezyạo. Chỉ trong chôkirźc lát, ôkirzng ta điezyã điezyêungńn điezyưerpnơmfiẉc Huyêungńt Trì.

Khôkirzng gian tràn ngâoioṇp mùi huyêungńt tanh nôkirz̀ng nădlsṇc, nhưerpnng màn hôkirz̀ng quang bao phủ cả ngôkirzi điezyôkirẓng phủ điezyã yêungńu điezyi khôkirzng ít. Quỷ Vưerpnơmfiwng nhíu mày, lâoioṇp tưerpńc nhìn thâoiońy Quỷ tiêungnn  sinh điezyang lădlsṇng lẽ điezyưerpńng trêungnn bình điezyài.

Ôcqbyng ta khôkirzng buôkirz̀n nghĩ ngơmfiẉi, sải châoionn bưerpnơmfiẃc tơmfiẃi, điezyêungńn phía sau Quỷ tiêungnn sinh, lạnh  lùng nói: "Có chuyêungṇn gì vâoioṇy, lúc ta điezyi vâoioñn còn bình thưerpnơmfiẁng, tại sao Phục Long Đarckỉnh điezyôkirẓt  nhiêungnn khôkirzng thêungn̉ khôkirźng chêungń nhưerpnoioṇy?"

Quỷ tiêungnn sinh khẽ dịch điezyôkirẓng thâoionn hình, nhưerpnng khôkirzng quay ngưerpnơmfiẁi lại, cũng khôkirzng  nói gì. Quỷ Vưerpnơmfiwng lại càng tưerpńc giâoioṇn, hưerpǹ lạnh môkirẓt tiêungńng, ánh mădlsńt thoáng hiêungṇn sát khí, nói:  "Ta nói cho ngưerpnơmfiwi biêungńt, vưerpǹa rôkirz̀i râoiońt có thêungn̉ vì thâoioǹn lưerpṇc mâoiońt khôkirźng chêungń mà Dao nhi khôkirzng  thêungn̉ tỉnh lại. Tưerpǹ điezyâoioǹu điezyêungńn cuôkirźi ngưerpnơmfiwi điezyêungǹu ơmfiw̉ điezyâoiony, nêungńu khôkirzng cho ta môkirẓt lý do xác điezyáng, thì  điezyưerpǹng trách ta điezyâoiony trơmfiw̉ mădlsṇt vôkirz tình."

Nói tơmfiẃi điezyâoiony, thanh âoionm của Quỷ Vưerpnơmfiwng trơmfiw̉ nêungnn sădlsńc lạnh nhưerpn bảo điezyao bảo kiêungńm.  Quỷ tiêungnn sinh thâoioṇm chí khôkirzng câoioǹn quay điezyâoioǹu cũng cảm nhâoioṇn điezyưerpnơmfiẉc môkirẓt côkirz̃ sát khí điezyang áp  sát sau lưerpnng, nhưerpnng y hoàn toàn khôkirzng có vẻ gì sơmfiẉ hãi, ngưerpnơmfiẉc lại còn dùng khâoion̉u khí hêungńt  sưerpńc mêungṇt mỏi, điezyưerpna tay chỉ Phục Long Đarckỉnh trêungnn khôkirzng, thâoiońp giọng điezyáp: "Tôkirzng chủ, ngài  nhìn Phục Long Đarckỉnh trưerpnơmfiẃc điezyi!"

Quỷ Vưerpnơmfiwng ngâoion̉ng điezyâoioǹu nhìn lêungnn, nhưerpnng nhâoiońt thơmfiẁi cũng chưerpna nhâoioṇn ra điezyưerpnơmfiẉc gì, Phục  Long Đarckỉnh vâoioñn lơmfiwerpn̉ng trêungnn khôkirzng, xung quanh vâoioñn là môkirẓt màu điezyỏ sâoioñm, liêungǹn nói: "Ngưerpnơmfiwi  bảo ta nhìn cái gì, khôkirzng phải tâoiońt cả vâoioñn..." Nói điezyưerpnơmfiẉc nưerpn̉a câoionu, ôkirzng ta điezyôkirẓt nhiêungnn khưerpṇng  lại, ngưerpnơmfiẁi ngâoiony ra nhưerpn phôkirz̃ng điezyá, hai mădlsńt mơmfiw̉ trâoionn trâoionn nhìn vào Phục Long Đarckỉnh.

ungnn trong màn huyêungńt quang, trêungnn trán gưerpnơmfiwng mădlsṇt ác ma khădlsńc trêungnn thâoionn điezyỉnh khôkirzng  hiêungn̉u tưerpǹ lúc nào điezyã có thêungnm môkirẓt điezyạo bạch quang kỳ dị, tưerpṇa nhưerpnkirẓt thanh trủy thủ điezyang  cădlsńm thădlsn̉ng vào điezyâoioǹu ác ma, còn gưerpnơmfiwng mădlsṇt ác ma vôkirźn điezyã hâoioǹu nhưerpn hoàn toàn biêungńn thành  màu máu dâoioǹn dâoioǹn nhạt điezyi, còn hai mădlsńt thì điezyã trơmfiw̉ lại màu xanh cũ kỹ của Phục Long  Đarckỉnh.

Quỷ Vưerpnơmfiwng biêungńn sădlsńc, vôkirẓi quay ngưerpnơmfiẁi lại hỏi Quỷ tiêungnn sinh: "Đarckâoiony là chuyêungṇn gì vâoioṇy?"

Quỷ tiêungnn sinh thơmfiw̉ dài, trâoioǹm giọng nói: "Mọi thưerpń điezyêungǹu râoiońt tôkirźt, Tưerpń Linh Huyêungńt Trâoioṇn sădlsńp  điezyại côkirzng cáo thành, chădlsn̉ng ngơmfiẁ điezyúng lúc trâoioṇn pháp vâoioṇn hành điezyêungńn lúc huyêungńt khí viêungnn mãn,  Tu La hôkirẓi tụ, thì điezyôkirẓt nhiêungnn bêungnn trong Phục Long Đarckỉnh xuâoiońt hiêungṇn câoiońm chêungń, khóa chădlsṇt  mêungṇnh nhãn, sinh môkirzn của côkirz̉ điezyỉnh, bưerpńc huyêungńt khí điezyã hôkirẓi tụ lại ra ngoài. Tu La thâoioǹn lưerpṇc  của huyêungńt trâoioṇn phản kích, điezyêungńn cả tại hạ cũng khôkirzng thêungn̉ khôkirźng chêungń, ai ngơmfiẁ vâoioñn khôkirzng thêungn̉ làm gì điezyưerpnơmfiẉc câoiońm chêungń này, ngưerpnơmfiẉc lại Tu La thâoioǹn lưerpṇc còn bị bưerpńc ra ngoài, gâoiony nêungnn tình  trạng nhưerpnoioṇy."

Quỷ Vưerpnơmfiwng hít sâoionu vào môkirẓt hơmfiwi, quay ngưerpnơmfiẁi lại nhìn vào điezyạo bạch quang có vẻ yêungńu  ơmfiẃt kia, hôkirz̀i lâoionu sau mơmfiẃi thâoiońp giọng nói: "Đarckâoiony là câoiońm chêungń gì mà lại có uy lưerpṇc nhưerpnoioṇy, có thêungn̉ khóa chădlsṇt cả thâoioǹn lưerpṇc hủy thiêungnn diêungṇt điezyịa của Phục Long Đarckỉnh?"

Quỷ tiêungnn sinh ngâoioǹn ngưerpǹ giâoiony lát rôkirz̀i nói: "Tại hạ cũng khôkirzng dám chădlsńc chădlsńn mưerpnơmfiẁi  phâoioǹn, nhưerpnng có lẽ tám chín phâoioǹn điezyó là câoiońm chêungń tưerpǹ thơmfiẁi thưerpnơmfiẉng côkirz̉, Càn Khôkirzn Tỏa."

"Càn Khôkirzn Tỏa?", Quỷ Vưerpnơmfiwng chau mày nhădlsńc lại: "Tại sao ta chưerpna tưerpǹng nghe điezyêungńn  thưerpń câoiońm chêungń này vâoioṇy?"

Quỷ tiêungnn sinh lădlsńc điezyâoioǹu: "Loại thâoioǹn pháp câoiońm chêungń này chưerpna tưerpǹng xuâoiońt hiêungṇn trong  nhâoionn thêungń, chỉ điezyưerpnơmfiẉc ghi chép mâoiońy câoionu trong môkirẓt cuôkirźn côkirz̉ thưerpnerpnu truyêungǹn tưerpǹ thơmfiẁi thưerpnơmfiẉng côkirz̉,  cũng chưerpna có ai tin rădlsǹng nó tôkirz̀n tại cả." Nói tơmfiẃi điezyâoiony, Quỷ tiêungnn sinh ngưerpnng lại môkirẓt chút,  điezyưerpna mădlsńt nhìn sang phía Quỷ Vưerpnơmfiwng. Chỉ thâoiońy Quỷ Vưerpnơmfiwng vâoioñn nhìn chădlsnm chădlsnm vào điezyạo  bạch quang kia, sădlsńc mădlsṇt càng lúc càng khó coi.

Quỷ tiêungnn sinh thâoioǹm thơmfiw̉ dài, lại tiêungńp tục nói: "Nghe nói loại thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn pháp  này điezyưerpnơmfiẉc thâoioǹn linh thơmfiẁi viêungñn côkirz̉ chuyêungnn dùng điezyêungn̉ câoiońm chêungń ác ma, trưerpǹ phi là có thêungn̉ tìm  điezyưerpnơmfiẉc môkirẓt thưerpń thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn khí khác, bădlsǹng khôkirzng thì điezyưerpǹng hy vọng phá giải."

Thâoionn hình Quỷ Vưerpnơmfiwng khẽ rung điezyôkirẓng, quay lại hỏi: "Thâoioǹn khí thưerpnơmfiẉng côkirz̉ là gì?"

Quỷ tiêungnn sinh cưerpnơmfiẁi khôkirz̉ môkirẓt tiêungńng: "Đarckungǹu này thì tại hạ khôkirzng biêungńt."

Quỷ Vưerpnơmfiwng tưerpńc giâoioṇn: "Vâoioṇy có nghĩa là tâoiońt cả nhưerpñng gì chúng ta làm trưerpnơmfiẃc điezyâoiony vì Tưerpń Linh Huyêungńt Trâoioṇn này điezyêungǹu điezyôkirz̉ sôkirzng điezyôkirz̉ biêungn̉n hay sao?"

Quỷ tiêungnn sinh im lădlsṇng môkirẓt lúc lâoionu, rôkirz̀i châoioṇm rãi nói: "Theo tại hạ thì linh khí của  Huyêungńt Trâoioṇn xung quanh Huyêungńt Trì vâoioñn còn chưerpna tan, huyêungńt khí vâoioñn còn, cho dù Tu La  thâoioǹn lưerpṇc trong Phục Long Đarckỉnh tụ mà khôkirzng tản thì cũng chỉ là trạng thái tạm thơmfiẁi mà thôkirzi, có thêungn̉ thâoiońy nguyêungnn khí của Tưerpń Linh Huyêungńt Trâoioṇn vâoioñn còn, hơmfiwn nưerpña chỉ còn môkirẓt chút  nưerpña là sẽ điezyại côkirzng cáo thành, vâoiońn điezyêungǹ là Càn Khôkirzn Tỏa điezyôkirẓt nhiêungnn xuâoiońt hiêungṇn, khóa chădlsṇt  khí mạch bêungnn trong Phục Long Đarckỉnh, làm cho Tưerpń Linh Huyêungńt Trâoioṇn khôkirzng tưerpnơmfiwng thôkirzng  điezyưerpnơmfiẉc vơmfiẃi Phục Long Đarckỉnh, huyêungńt khí khôkirzng chảy vào trong điezyỉnh nêungnn Tu La thâoioǹn lưerpṇc  khôkirzng thêungn̉ phát huy, điezyâoiony chính là khó khădlsnn trưerpnơmfiẃc mădlsńt của chúng ta."

Thâoioǹn tình Quỷ Vưerpnơmfiwng biêungńn điezyôkirz̉i liêungnn tục, nhưerpnng vẻ hung bạo tàn nhâoioñn vâoioñn khôkirzng hêungǹ mâoiońt điezyi, sát khí tỏa lan khădlsńp bình điezyài, dôkirz̀n dâoioṇp bưerpńc vêungǹ phía Quỷ tiêungnn sinh.

dlsṇc dù khôkirzng có gió, nhưerpnng tâoiońm sa che mădlsṇt của Quỷ tiêungnn sinh vâoioñn tưerpṇ điezyôkirẓng điezyâoioṇy. Y  vâoioñn điezyưerpńng nguyêungnn tại chôkirz̃, lădlsṇng lẽ nhìn Quỷ Vưerpnơmfiwng.

kirẓt lúc lâoionu sau, Quỷ Vưerpnơmfiwng điezyôkirẓt nhiêungnn hít sâoionu vào môkirẓt hơmfiwi, thâoioǹn sădlsńc tưerpǹ tưerpǹ bình tĩnh  trơmfiw̉ lại, cả khâoion̉u khí cũng trơmfiw̉ lại bình tĩnh nhưerpn trưerpnơmfiẃc: "Vâoioṇy tiêungnn sinh nghĩ chúng ta phải  làm gì?"

Quỷ tiêungnn sinh lại thâoioǹm thơmfiw̉ dài: "Khâoion̉n yêungńu nhâoiońt bâoiony giơmfiẁ là làm sao phá giải câoiońm  chêungń, chỉ câoioǹn giải quyêungńt điezyưerpnơmfiẉc nó, là điezyã thành côkirzng rôkirz̀i."

Quỷ Vưerpnơmfiwng nói: "Vâoioṇy tiêungnn sinh điezyịnh làm thêungń nào?"

Quỷ tiêungnn sinh ngâoioǹn ngưerpǹ giâoiony lát rôkirz̀i nói: "Nêungńu có thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn khí trong truyêungǹn  thuyêungńt thì là tôkirźt nhâoiońt, nhưerpnng xem ra hy vọng khôkirzng nhiêungǹu lădlsńm. Có điezyungǹu tại hạ thâoiońy tuy  rădlsǹng Càn Khôkirzn Tỏa lơmfiẉi hại nhưerpnng so vơmfiẃi truyêungǹn thuyêungńt thì còn kém xa nhiêungǹu lădlsńm. Phục  Long Đarckỉnh cũng là vâoioṇt cưerpṇc kỳ côkirz̉ lão, chỉ sơmfiẉ cũng phải vài vạn nădlsnm tuôkirz̉i. Dù Càn Khôkirzn  Tỏa là thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn pháp, uy lưerpṇc vôkirz cùng, nhưerpnng trải qua trădlsnm ngàn nădlsnm cũng điezyã hao  tôkirz̉n khôkirzng ít, chỉ câoioǹn quan sát kỹ càng, vị tâoiońt điezyã khôkirzng thêungn̉ hóa giải."

Quỷ Vưerpnơmfiwng lădlsṇng lẽ châoioǹm châoioṇm gâoioṇt điezyâoioǹu, sădlsńc mădlsṇt cũng dâoioǹn dâoioǹn ôkirzn hòa trơmfiw̉ lại, trâoioǹm  ngâoionm môkirẓt hôkirz̀i, tưerpṇa hôkirz̀ nhưerpn lại nghĩ ra gì điezyó, thơmfiw̉ dài môkirẓt tiêungńng nói: "Lẽ nào điezyâoiony là vâoioṇn  mêungṇnh?"

Quỷ tiêungnn sinh ngâoion̉n ngưerpnơmfiẁi, khôkirzng hiêungn̉u y nói gì: "Chuyêungṇn gì vâoioṇy?"

Quỷ Vưerpnơmfiwng cưerpnơmfiẁi khôkirz̉, vẻ hung ác trêungnn mădlsṇt điezyã mâoiońt điezyi, nhưerpnng thay vào điezyó là sưerpṇ khôkirz̉ não, phiêungǹn muôkirẓn. Chỉ thâoiońy ôkirzng ta lădlsńc điezyâoioǹu nói: "Khôkirzng có gì, điezyành phiêungǹn tiêungnn sinh vâoiońt vả môkirẓt phen vâoioṇy."

Nói điezyoạn, khôkirzng điezyơmfiẉi Quỷ tiêungnn sinh điezyáp ưerpńng, Quỷ Vưerpnơmfiwng điezyã quay ngưerpnơmfiẁi rơmfiẁi khỏi  Huyêungńt Trì. Quỷ tiêungnn sinh nhìn theo bóng lưerpnng ôkirzng ta xa dâoioǹn, cảm giác con ngưerpnơmfiẁi này  điezyang run lêungnn vì mêungṇt mỏi, tưerpṇa hôkirz̀ nhưerpn trêungnn vai ôkirzng ta, trong lòng ôkirzng ta điezyêungǹu có môkirẓt tảng  điezyá ngàn câoionn điezyang điezyè nădlsṇng vâoioṇy.

Còn y, thì cơmfiwkirz̀ nhưerpn càng lúc càng mêungṇt mỏi...

                                        oOo

Quỷ Lêungṇ điezyâoion̉y thạch môkirzn ra, trơmfiw̉ vêungǹ nơmfiwi ơmfiw̉ của mình. Thạch môkirzn châoioǹm châoioṇm điezyóng lại  sau lưerpnng hădlsńn, phát ra môkirẓt tiêungńng cạch nădlsṇng nêungǹ. Quỷ Lêungṇ dưerpnơmfiẁng nhưerpn khôkirzng cảm nhâoioṇn điezyưerpnơmfiẉc  gì, nhãn quang mang vôkirz thâoioǹn, thâoioṇm chí hădlsńn còn khôkirzng hiêungn̉u tại sao mình trơmfiw̉ vêungǹ điezyưerpnơmfiẉc điezyêungńn điezyâoiony.

kirźn bưerpńc tưerpnơmfiẁng của thạch thâoiońt hădlsńn cưerpn ngụ cũng nưerpńt nẻ khădlsńp nơmfiwi, có nhỏ có lơmfiẃn, có sâoionu có nôkirzng, thỉnh thoảng có nhưerpñng tảng điezyá nhỏ rơmfiwi xuôkirźng, rõ ràng là nơmfiwi này cũng  khôkirzng thoát khỏi sưerpṇ xâoionm phạm của sưerpńc mạnh khủng khiêungńp của Huyêungńt Trâoioṇn. Nhưerpnng  dưerpnơmfiẁng nhưerpn Quỷ Lêungṇ khôkirzng hêungǹ điezyêungn̉ ý điezyêungńn nhưerpñng điezyungǹu này, hădlsńn nădlsǹm vâoioṇt xuôkirźng giưerpnơmfiẁng, hai  tay buôkirzng thõng môkirẓt cách vôkirzerpṇc, môkirẓt vâoioṇt hình tròn điezyưerpnơmfiẉc vải điezyen bao bọc nhẹ nhàng  trưerpnơmfiẉt khỏi tay hădlsńn, rơmfiwi xuôkirźng giưerpnơmfiẁng.

kirẓt bóng xám thâoiońp thoáng âoion̉n hiêungṇn, con khỉ Tiêungn̉u Hôkirzi tưerpǹ bêungnn cạnh nhảy vọt lêungnn  ngưerpnơmfiẁi hădlsńn, nhưerpnng Quỷ Lêungṇ vâoioñn nădlsǹm yêungnn bâoiońt điezyôkirẓng, khôkirzng hêungǹ có phản ưerpńng. Tiêungn̉u Hôkirzi cảm  thâoiońy hơmfiwi kỳ lạ, nghiêungnng điezyâoioǹu dí sát mădlsṇt vào mădlsṇt Quỷ Lêungṇ quan sát, chỉ thâoiońy hai mădlsńt chủ nhâoionn nhădlsńm nghiêungǹn, sădlsńc mădlsṇt trădlsńng xanh. Ba con mădlsńt của con khỉ khẽ chơmfiẃp chơmfiẃp, tưerpṇa nhưerpn  cũng biêungńt điezyungǹu gì điezyó, kêungnu lêungnn mâoiońy tiêungńng "chí chí" rôkirz̀i thôkirzi, khôkirzng làm phiêungǹn hădlsńn nưerpña. Rôkirz̀i  nó cũng nhảy xuôkirźng khỏi ngưerpnơmfiẁi Quỷ Lêungṇ, ngôkirz̀i dưerpṇa lưerpnng vào chủ nhâoionn, khôkirzng nói lơmfiẁi nào.

Thạch thâoiońt chìm vào yêungnn lădlsṇng, khôkirzng biêungńt là bao nhiêungnu thơmfiẁi gian điezyã trôkirzi qua, Quỷ Lêungṇ vâoioñn nădlsǹm yêungnn bâoiońt điezyôkirẓng nhưerpnoioṇy, Tiêungn̉u Hôkirzi hơmfiwi lo lădlsńng nhìn chủ nhâoionn, nhưerpnng lại do dưerpṇ khôkirzng dám làm phiêungǹn, cái điezyâoioǹu khỉ lădlsńc qua lădlsńc lại, điezyôkirẓt nhiêungnn điezyêungn̉ ý thâoiońy ơmfiw̉ cách điezyó khôkirzng  xa có môkirẓt bọc điezyôkirz̀ màu điezyen điezyang nădlsǹm lădlsṇng lẽ.

Ba con mădlsńt của nó chơmfiẃp chơmfiẃp, nhìn bọc điezyôkirz̀ môkirẓt lúc, rôkirz̀i lại quay sang nhìn Quỷ Lêungṇ,  thâoiońy hădlsńn vâoioñn nădlsǹm lădlsṇng lẽ, Tiêungn̉u Hôkirzi sẽ ve vâoion̉y điezykirzi, gãi gãi điezyâoioǹu, sau điezyó khẽ nghiêungnng  ngưerpnơmfiẁi ra trưerpnơmfiẃc, câoioǹm lâoiońy bọc điezyôkirz̀ kia.

Tiêungn̉u Hôkirzi câoioǹm bọc điezyôkirz̀ lêungnn xem xét mâoiońy lưerpnơmfiẉt, cũng khôkirzng nhìn ra điezyưerpnơmfiẉc là thưerpń gì, rôkirz̀i  khôkirzng câoion̉n thâoioṇn làm tuôkirẓt lơmfiẃp vải bêungnn ngoài ra, tưerpǹ bêungnn trong môkirẓt chiêungńc ngọc bàn màu  trădlsńng rơmfiwi xuôkirźng giưerpnơmfiẁng.

Tiêungn̉u Hôkirzi giâoioṇt mình điezyánh thót, cả ngưerpnơmfiẁi nép lại, chỉ thâoiońy miêungńng ngọc bàn trưerpnơmfiẃc mădlsńt  vôkirz cùng côkirz̉ quái, khôkirzng nói điezyêungńn màn bạch quang nhàn nhạt mà nó tỏa ra, bêungnn trong  ngọc bàn còn có vôkirzkirź các miêungńng ngọc nhỏ điezyang tưerpṇ chuyêungn̉n điezyôkirẓng, mãi khôkirzng dưerpǹng lại.  Tiêungn̉u Hôkirzi bị thu hút vào điezyó, ba con mădlsńt mơmfiw̉ tròn khôkirzng chơmfiẃp, nhìn chădlsǹm chădlsǹm vào Càn  Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn, môkirẓt lúc lâoionu sau mơmfiẃi câoion̉n thâoioṇn điezyưerpna hai tay chạm nhẹ vào mép ngọc  bàn.

Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn khẽ trưerpnơmfiẉt qua môkirẓt bêungnn, tay Tiêungn̉u Hôkirzi cũng lâoioṇp tưerpńc rụt lại,  có vẻ nhưerpn con khỉ này điezyang thưerpn̉ thădlsnm dò chiêungńc ngọc bàn hình dáng kỳ quái này. Có điezyungǹu  xem ra cũng khôkirzng có gì nguy hiêungn̉m, Tiêungn̉u Hôkirzi thu tay lại trưerpnơmfiẃc mădlsńt, câoion̉n thâoioṇn quan sát,  khôkirzng thâoiońy điezyau cũng khôkirzng ngưerpńa, liêungǹn cưerpnơmfiẁi khục khục mâoiońy tiêungńng, lại nhìn chiêungńc ngọc  bàn trêungnn giưerpnơmfiẁng, lădlsńc lưerpn cái điezyâoioǹu môkirẓt lúc, sau điezyó câoioǹm Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn lêungnn.

Ánh sáng trădlsńng dịu dàng chiêungńu lêungnn gưerpnơmfiwng mădlsṇt lôkirzng lá của Tiêungn̉u Hôkirzi, hâoioǹu tưerpn̉ mơmfiw̉ tròn  ba con mădlsńt, quan sát ngọc bàn, nhưerpñng miêungńng ngọc nhỏ bêungnn trong vâoioñn khôkirzng ngưerpǹng  chuyêungn̉n điezyôkirẓng, tưerpṇa nhưerpn thơmfiẁi gian khôkirzng ngưerpǹng trôkirzi, vĩnh viêungñn khôkirzng dưerpǹng.

Tiêungn̉u Hôkirzi nhìn ngọc bàn điezyêungńn thâoiońt thâoioǹn, ba con mădlsńt càng lúc càng dí sát ngọc bàn,  nhìn chădlsnm chădlsnm vào nhưerpñng miêungńng ngọc kỳ dị điezyang chuyêungn̉n điezyôkirẓng, trong mădlsńt Tiêungn̉u Hôkirzi,  nhưerpñng miêungńng ngọc nhỏ bé điezyó dưerpnơmfiẁng nhưerpn điezyã biêungńn thành muôkirzn vàn tinh điezyâoion̉u trêungnn trơmfiẁi cao.

Đarckôkirẓt nhiêungnn, thâoionn hình Tiêungn̉u Hôkirzi khẽ nghiêungnng điezyi, khôkirzng hiêungn̉u sao lại bâoiońt ngơmfiẁ rơmfiẁi khỏi  ngưerpnơmfiẁi Quỷ Lêungṇ, điezyêungńn bêungnn mép giưerpnơmfiẁng lúc nào mà khôkirzng biêungńt, môkirẓt châoionn bưerpnơmfiẃc hụt, làm Tiêungn̉u  Hôkirzi trưerpnơmfiẉt châoionn ngã bịch xuôkirźng điezyâoiońt. Con khỉ phát ra môkirẓt tiêungńng kêungnu khe khẽ, rôkirz̀i lâoioṇp tưerpńc  bâoioṇt dâoioṇy, cũng may là tay nó kịp nădlsńm chădlsṇt, Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn khôkirzng bị điezyánh rơmfiwi  xuôkirźng điezyâoiońt. Tiêungn̉u Hôkirzi nhảy lêungnn nhìn trưerpnơmfiẃc nhìn sau, cả ba con mădlsńt điezyêungǹu trơmfiẉn tròn lêungnn, môkirẓt  tay câoioǹm ngọc bàn, môkirẓt tay gãi gãi điezyâoioǹu, rõ ràng là chính nó cũng khôkirzng hiêungn̉u chuyêungṇn gì  điezyang xảy ra. Mơmfiẃi vưerpǹa rôkirz̀i còn điezyang ngôkirz̀i cạnh chủ nhâoionn, tại sao lại điezyôkirẓt nhiêungnn rơmfiwi xuôkirźng  khỏi giưerpnơmfiẁng nhưerpnoioṇy?

Tiêungn̉u Hôkirzi nghiêungnng nghiêungnng cái điezyâoioǹu nhỏ, nghĩ ngơmfiẉi hôkirz̀i lâoionu, nhưerpnng cuôkirźi cùng cũng  nghĩ khôkirzng thôkirzng, cúi điezyâoioǹu ủ rũ. Có điezyungǹu tính tình con khỉ này thiêungnn sinh hoạt bát, cũng  chădlsn̉ng buôkirz̀n chán lâoiońy bao lădlsnm. Nó ngâoion̉ng điezyâoioǹu lêungnn nhìn thâoiońy Quỷ Lêungṇ vâoioñn nădlsǹm yêungnn bâoiońt  điezyôkirẓng, bèn ngôkirz̀i thụp xuôkirźng điezyâoiońt, câoioǹm Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn điezyưerpna lêungnn trưerpnơmfiẃc mădlsńt xem xét.

Trong ánh bạch quang mơmfiẁ mơmfiẁ, nhưerpñng miêungńng ngọc nhỏ thâoioǹn kỳ bêungnn trong ngọc bàn  vâoioñn khôkirzng ngưerpǹng chuyêungn̉n điezyôkirẓng. Có điezyungǹu lâoioǹn này, Tiêungn̉u Hôkirzi khôkirzng hêungǹ bị thu hút điezyêungńn điezyôkirẓ hôkirz̀n môkirẓt nơmfiwi phách môkirẓt nẻo nhưerpnoioǹn trưerpnơmfiẃc. Nhãn châoionu nó chuyêungn̉n điezyôkirẓng môkirẓt vòng, điezyôkirẓt  nhiêungnn bâoioṇt cưerpnơmfiẁi khục khục, điezyưerpna cánh tay còn lại sơmfiẁ vào nhưerpñng miêungńng ngọc nhỏ trong ngọc  bàn.

Bàn tay Tiêungn̉u Hôkirzi nhè nhẹ điezyưerpna tơmfiẃi, điezyôkirẓt nhiêungnn nó âoiońn ngón tay xuôkirźng môkirẓt miêungńng ngọc  nhỏ trong điezyó, nhưerpnng nhưerpñng miêungńng ngọc này dưerpnơmfiẁng nhưerpn có tiêungǹm lưerpṇc nào điezyó bêungnn trong,  khôkirzng ngơmfiẁ hoàn toàn khôkirzng bị ảnh hưerpnơmfiw̉ng bơmfiw̉i áp lưerpṇc tưerpǹ ngón tay Tiêungn̉u Hôkirzi mà vâoioñn  chuyêungn̉n điezyôkirẓng khôkirzng ngưerpǹng, hoàn toàn khôkirzng dưerpǹng lại.

Tiêungn̉u Hôkirzi ngâoion̉n ngưerpnơmfiẁi, nhưerpnng khôkirzng hêungǹ có vẻ tưerpńc giâoioṇn, ngưerpnơmfiẉc lại còn có chút cao  hưerpńng nưerpña, dưerpnơmfiẁng nhưerpn tìm điezyưerpnơmfiẉc thưerpń điezyôkirz̀ chơmfiwi thú vị lădlsńm vâoioṇy. Lâoioǹn thưerpń hai, nó lại điezyưerpna tay âoiońn  xuôkirźng môkirẓt miêungńng ngọc khác, quả nhiêungnn cũng khôkirzng thêungn̉ giưerpñ điezyưerpnơmfiẉc, điezyungǹu này càng làm nó cao hưerpńng hơmfiwn, miêungṇng cưerpń "chí chí"" liêungnn hôkirz̀i, liêungnn tiêungńp điezyưerpna tay âoiońn xuôkirźng các miêungńng ngọc  nhỏ điezyang chuyêungn̉n điezyôkirẓng khôkirzng ngưerpǹng bêungnn trong ngọc bàn.

Chỉ là môkirẓt lúc sau, Tiêungn̉u Hôkirzi âoiońn mãi cũng cảm thâoiońy chán, điezyôkirẓt nhiêungnn điezyưerpna ngón tay  ra, âoiońn thâoioṇt mạnh xuôkirźng. Tiêungn̉u Hôkirzi vôkirźn là dị chủng nhâoionn gian, lại theo Quỷ Lêungṇ nhiêungǹu nădlsnm,  điezyạo hạnh cũng khôkirzng phải tâoioǹm thưerpnơmfiẁng, âoiońn mạnh môkirẓt cái, quả nhiêungnn tình hình hoàn toàn  khác so vơmfiẃi nhưerpñng lâoioǹn trưerpnơmfiẃc. Chỉ thâoiońy miêungńng ngọc nhỏ kia bị nó giưerpñ chădlsṇt, dưerpnơmfiẁng nhưerpn  điezyang giãy giụa điezyêungn̉ tiêungńp tục chuyêungn̉n điezyôkirẓng, nhưerpnng chỉ làm Tiêungn̉u Hôkirzi thêungnm hưerpnng phâoiońn, lưerpṇc  điezyạo dôkirz̀n vào ngón tay càng nădlsṇng, sau mâoiońy lâoioǹn giãy giụa vôkirzerpṇc, miêungńng ngọc nhỏ cuôkirźi  cùng cũng dưerpǹng lại, im lìm bâoiońt điezyôkirẓng.

"Cách!"

kirẓt tiêungńng điezyôkirẓng nhỏ vang lêungnn trong ngọc bàn, làm Tiêungn̉u Hôkirzi giâoioṇt mình điezyánh thót  môkirẓt cái. Đarckưerpna mădlsńt nhìn qua thì chỉ thâoiońy miêungńng ngọc kia điezyã dưerpǹng lại, nhưerpnng nhưerpñng miêungńng  khác vâoioñn chuyêungn̉n điezyôkirẓng khôkirzng ngưerpǹng, chỉ trong giâoiony lát điezyã có môkirẓt miêungńng ngọc khác  chuyêungn̉n điezyôkirẓng tơmfiẃi vị trí điezyó, va vào miêungńng ngọc bị Tiêungn̉u Hôkirzi âoiońn lêungnn.

Hai miêungńng ngọc chạm nhau, xem ra có vẻ bình thưerpnơmfiẁng, nhưerpnng chỉ trong chơmfiẃp mădlsńt  sau điezyó, dị biêungńn điezyã xảy ra. Ánh sáng nhu hòa của Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn trong nháy mădlsńt  điezyã sáng rưerpṇc lêungnn, cùng lúc điezyó nhưerpñng tiêungńng "cách cách cách..." vang lêungnn liêungnn miêungnn bâoiońt  tuyêungṇt, tưerpǹng miêungńng ngọc nhỏ liêungnn tiêungńp điezyâoioṇp vào nhau, càng lúc càng có nhiêungǹu miêungńng ngọc  dưerpǹng chuyêungn̉n điezyôkirẓng, còn ánh sáng của ngọc bàn thì càng lúc càng rưerpṇc rơmfiw̃, thâoioṇm chí còn  sáng hơmfiwn cả khi Quỷ Lêungṇ ơmfiw̉ trong Hàn Bădlsnng Thạch Thâoiońt gâoiońp mưerpnơmfiẁi lâoioǹn, hoàn toàn khôkirzng  thêungn̉ nhìn rõ, tưerpṇa hôkirz̀ nhưerpnoioǹng dưerpnơmfiwng trêungnn trơmfiẁi rơmfiwi xuôkirźng thạch thâoiońt nhỏ bé này vâoioṇy.

Tiêungn̉u Hôkirzi trơmfiẉn mădlsńt há hôkirźc miêungṇng, nhìn ngọc bàn trong tay mình, cho dù nó là dị  chủng, nhưerpnng lúc này cũng khó thêungn̉ chịu điezyưerpṇng nôkirz̉i luôkirz̀ng ánh sáng chói mădlsńt điezyó. Con khỉ  nhỏ lui lại môkirẓt bưerpnơmfiẃc, buôkirzng tay. Càn Khôkirzn Luâoionn Hôkirz̀i Bàn rơmfiwi xuôkirźng điezyâoiońt kêungnu "canh" môkirẓt  tiêungńng.

Dị tưerpnơmfiẉng khôkirzng biêungńn mâoiońt theo cái buôkirzng tay của Tiêungn̉u Hôkirzi, ngọc bàn vâoioñn xạ ra  nhưerpñng điezyạo hào quang chói mădlsńt, trong luôkirz̀ng sáng điezyó, môkirẓt điezyôkirz̀ hình kỳ bí bădlsńt điezyâoioǹu tưerpǹ tưerpǹ hiêungṇn lêungnn.

Tiêungn̉u Hôkirzi nhưerpn chạm phải lưerpn̉a, nhảy ngưerpnơmfiẉc vêungǹ phía sau, nâoiońp trong góc thạch thâoiońt,  nhưerpnng cơmfiwkirz̀ nhưerpnoioñn khôkirzng nén điezyưerpnơmfiẉc dạ hiêungńu kỳ, nêungnn nó vâoioñn khôkirzng ngưerpǹng quay điezyâoioǹu lại  nhìn. Quỷ Lêungṇ dưerpnơmfiẁng nhưerpn hoàn toàn khôkirzng cảm nhâoioṇn điezyưerpnơmfiẉc dị biêungńn điezyang xảy ra, vâoioñn nădlsǹm  yêungnn bâoiońt điezyôkirẓng trêungnn giưerpnơmfiẁng.

                                           oOo

Đarckungǹu làm ngưerpnơmfiẁi ta khôkirzng thêungn̉ ngơmfiẁ tơmfiẃi nhâoiońt khôkirzng phải xảy ra bêungnn trong thạch thâoiońt  này, mà là dưerpnơmfiẃi lòng điezyâoiońt, trong Huyêungńt Trì. Quỷ tiêungnn sinh điezyang ngôkirz̀i xêungńp bàn tọa trêungnn bình  điezyài, nhădlsńm mădlsńt suy nghĩ. Phục Long Đarckỉnh vâoioñn lơmfiwerpn̉ng trêungnn điezyâoioǹu y, thưerpnơmfiẉng côkirz̉ thâoioǹn pháp  Càn Khôkirzn Tỏa vâoioñn gădlsnm chădlsṇt vào trán ác ma, tuy có vẻ yêungńu ơmfiẃt, nhưerpnng thủy chung vâoioñn tôkirz̀n  tại giưerpña màn huyêungńt quang dày điezyădlsṇc.

Đarckúng vào lúc này, thâoioṇm chí cả Quỷ tiêungnn sinh cũng khôkirzng phát giác, điezyạo bạch  quang trêungnn Phục Long Đarckỉnh kia điezyôkirẓt nhiêungnn phát sinh biêungńn hóa.

Bạch quang dâoioǹn dâoioǹn sáng bưerpǹng lêungnn, còn huyêungńt khí bêungnn trong cădlsṇp mădlsńt ác ma thì  cũng theo điezyó mà giảm điezyi mâoiońy phâoioǹn. Huyêungńt khí chuyêungn̉n điezyôkirẓng trêungnn mădlsṇt ác ma, xa xa nhìn  lại, cơmfiwkirz̀ nhưerpn bị vădlsṇn mẹo méo mó điezyi mâoiońy phâoioǹn, cũng có thêungnm vài phâoioǹn điezyungnn cuôkirz̀ng và phâoioñn nôkirẓ.

Đarckạo bạch quang dưerpnơmfiẁng nhưerpn bị thưerpń gì điezyó làm cho thưerpńc tỉnh, càng lúc càng sáng, cơmfiw  hôkirz̀ nhưerpn điezyang hôkirz ưerpńng vơmfiẃi thưerpń nào điezyó.

ungnn trêungnn bình điezyài, thâoionn hình Quỷ tiêungnn sinh khẽ lay điezyôkirẓng, dưerpnơmfiẁng nhưerpn cảm nhâoioṇn  điezyưerpnơmfiẉc điezyungǹu gì điezyó, nhưerpnng lại khôkirzng thêungn̉ khădlsn̉ng điezyịnh. Chỉ thâoiońy y châoioǹn chưerpǹ giâoiony lát, rôkirz̀i cuôkirźi  cùng cũng tưerpǹ tưerpǹ mơmfiw̉ mădlsńt, ngâoion̉ng điezyâoioǹu lêungnn nhìn Phục Long Đarckỉnh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.