Tru Tiên

Chương 189 : Thu Hồn

    trước sau   
   

Nhưopnãng chúng nhâsdphn chạy nạn sau khi ngôsjròi nghỉ châsdphn môsjrọt hôsjròi, ngưopnaơmhtb̀i thì trâsdph̀m mămglṇc khôsjrong nói, ngưopnaơmhtb̀i thì nói vài câsdphu an ủi, cuôsjrói cùng nhâsdph́t nhâsdph́t đumhuêiesv̀u nhanh chóng rơmhtb̀i khỏi nơmhtbi tràn đumhuâsdph̀y huyêiesv́t tích khủng bôsjró này. Vào thơmhtb̀i loạn thêiesv́, môsjrọt tánh mạng khôsjrong đumhuáng giá môsjrọt đumhuôsjròng, vâsdpḥy thưopnả hỏi có ai lại khôsjrong coi trọng tính mêiesṿnh của mình cơmhtb chưopná? Môsjrõi ngày môsjrõi đumhuêiesvm, môsjrõi nơmhtbi môsjrõi chôsjrõ, khôsjrong biêiesv́t có bao nhiêiesvu ngưopnaơmhtb̀i đumhuang phải chịu cảnh sanh ly tưopnả biêiesṿt?

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn và Tiêiesv̉u Hoàn cũng rơmhtb̀i khỏi nơmhtbi đumhuó, chôsjrón hang ôsjrỏ bôsjróc lêiesvn đumhuâsdph̀y mùi thịt thôsjrói rưopnãa của thú yêiesvu vôsjrón khôsjrong phải là nơmhtbi đumhuêiesv̉ con ngưopnaơmhtb̀i ơmhtb̉ lâsdphu. Hai ngưopnaơmhtb̀i họ miêiesṽn cưopnaơmhtb̃ng kéo Dã Câsdph̉u Đxpawạo Nhâsdphn ra khỏi tôsjrỏ của thú yêiesvu, đumhuêiesv́n môsjrọt chôsjrõ thoáng đumhuãng bêiesvn trong khu rưopnàng.

 

Thâsdphn thêiesv̉ của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn vâsdph̃n còn âsdphm âsdph́m, chỉ có đumhuiesv̀u là đumhuang tưopnà tưopnà lạnh dâsdph̀n.




 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn chau mày, ngôsjròi ơmhtb̉ môsjrọt bêiesvn, lămglńc đumhuâsdph̀u thơmhtb̉ dài, Tiêiesv̉u Hoàn quỳ ơmhtb̉ cạnh Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn, khóc lóc nưopnác nơmhtb̉.

 

Gió đumhuêiesvm vi vu, lay đumhuôsjrọng cành câsdphy ngọn cỏ, trong bóng tôsjrói, ngưopnaơmhtb̀i áo đumhuen thâsdph̀n bí đumhuang chămglnm chú quan sát họ. Đxpawôsjrói vơmhtb́i y mà nói, ngoại trưopnà đumhuôsjrói vơmhtb́i hai con thú yêiesvu là còn có chút quan tâsdphm, y nhìn thâsdph́y cảnh máu chảy đumhuâsdph̀u rơmhtbi môsjrọt cách dưopnảng dưopnang, tưopnà đumhuâsdph̀u đumhuêiesv́n cuôsjrói chỉ đumhuưopnáng trong bóng tôsjrói im lămglṇng quan sát. Lúc này, ánh mămglńt của y nhìn tưopnà đumhuâsdph̀u đumhuêiesv́n châsdphn Tiêiesv̉u Hoàn nhưopna đumhuêiesv̉ đumhuánh giá, rôsjròi sau đumhuó lại chuyêiesv̉n sang ngưopnaơmhtb̀i Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn.

 

sjrọt hôsjròi lâsdphu sau, chỉ nghe Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn thâsdph́p giọng nói: “Đxpawưopnaơmhtḅc rôsjròi, Tiêiesv̉u Hoàn, y…y cũng đumhuã chêiesv́t rôsjròi, bâsdphy giơmhtb̀ chúng ta phải kiêiesv́m chôsjrõ an táng cho y, đumhuêiesv̉ y có thêiesv̉ yêiesvn tâsdphm nhămglńm mămglńt!”.

 

Tiêiesv̉u Hoàn cả ngưopnaơmhtb̀i rúng đumhuôsjrọng, tiêiesv́ng khóc càng lơmhtb́n hơmhtbn, đumhuôsjrọt nhiêiesvn quay đumhuâsdph̀u lại nhìn Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn, vưopnàa khóc vưopnàa nói: “Gia gia, ngưopnaơmhtb̀i khôsjrong nghĩ ra cách nào đumhuêiesv̉ cưopnáu ôsjrong âsdph́y ưopna?”.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn cưopnaơmhtb̀i khôsjrỏ môsjrọt tiêiesv́ng, nói: “Ta khôsjrong phải là Diêiesvm Vưopnaơmhtbng ơmhtb̉ cưopnảu u, cũng khôsjrong phải là thâsdph̀n tiêiesvn trêiesvn trơmhtb̀i, làm sao mà biêiesv́t đumhuưopnaơmhtḅc pháp thuâsdpḥt khơmhtb̉i tưopnả hôsjròi sanh chưopná?”.

 

Tiêiesv̉u Hoàn nưopnác nơmhtb̉ nói: “Nhưopnang đumhuạo trưopnaơmhtb̉ng là vì cưopnáu chúng ta mà phải chêiesv́t”.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn thơmhtb̉ dài môsjrọt tiêiesv́ng, ánh mămglńt nhìn xuôsjróng mămglṇt của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn, gâsdpḥt gâsdpḥt đumhuâsdph̀u nói: “Nói chuyêiesṿn trưopnaơmhtb́c đumhuâsdphy, ta nhìn y khôsjrong thuâsdpḥn mămglńt chút nào, khôsjrong nghĩ ra đumhuưopnaơmhtḅc bêiesvn trong lòng y, lại có đumhuưopnaơmhtḅc châsdphn tình châsdphn chính nhưopnasdpḥy. Ah, nhưopnang bâsdphy giơmhtb̀ có nói gì thì cũng đumhuã muôsjrọn rôsjròi. Tiêiesv̉u Hoàn, nghe lơmhtb̀i gia gia lâsdph̀n này đumhui, chúng ta phải an táng cho y thôsjroi!”.

 

Tiêiesv̉u Hoàn ngôsjròi yêiesvn bâsdph́t đumhuôsjrọng, chỉ có trêiesvn khuôsjron mămglṇt, nưopnaơmhtb́c mămglńt khôsjrong ngưopnàng rơmhtbi xuôsjróng, tưopnàng giọt tưopnàng giọt, ưopnaơmhtb́t đumhuâsdph̃m cả lòng bàn tay của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn.

 

Trong bóng tôsjrói, ánh mămglńt của ngưopnaơmhtb̀i áo đumhuen lâsdph́p loáng, khôsjrong có chút thưopnaơmhtbng tiêiesv́c cảm thôsjrong nào. Trong mămglńt y, nhâsdphn tình thêiesv́ gian chămgln̉ng khác nào nhưopnasjrọt màn kịch, y chỉ đumhuưopnáng bêiesvn ngoài lạnh lạnh lùng lùng quan sát.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn đumhuưopnáng dâsdpḥy, tìm kiêiesv́m bôsjrón phía, chỉ có đumhuiesv̀u tại chôsjrón rưopnàng núi hoang vu này, thâsdpḥt khó tìm đumhuưopnaơmhtḅc môsjrọt thưopná gì có thêiesv̉ đumhuào đumhuâsdph́t cho thuâsdpḥn tay. Cả môsjrọt lúc lâsdphu sau, lão mơmhtb́i tìm đumhuưopnaơmhtḅc môsjrọt thanh môsjrọc côsjron, ra sưopnác đumhuào xuôsjróng đumhuâsdph́t mâsdph́y lâsdph̀n, cũng chỉ đumhuào đumhuưopnaơmhtḅc chút xíu đumhuâsdph́t, nêiesv́u dùng đumhuêiesv̉ đumhuào huyêiesṿt mai táng, có trơmhtb̀i mơmhtb́i biêiesv́t chưopnàng nào mơmhtb́i hoàn thành đumhuưopnaơmhtḅc.

 

Chămgln̉ng lẽ viêiesṿc an táng môsjrọt ngưopnaơmhtb̀i cho tôsjrót cũng khó khămglnn nhưopnasdpḥy sao?

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn thơmhtb̉ dài môsjrọt tiêiesv́ng rôsjròi quămglnng câsdphy côsjron qua môsjrọt bêiesvn, trêiesvn gưopnaơmhtbng mămglṇt xuâsdph́t hiêiesṿn vẻ tang thưopnaơmhtbng. Thơmhtb̉ dài môsjrọt tiêiesv́ng nưopnãa, lão quay đumhuâsdph̀u lại, đumhuôsjrọt nhiêiesvn khôsjrong khỏi chau mày. Chỉ thâsdph́y Tiêiesv̉u Hoàn khôsjrong biêiesv́t tưopnà lúc nào đumhuã ngưopnàng khóc, trêiesvn mămglṇt vâsdph̃n còn vưopnaơmhtbng lêiesṿ, nàng cũng tìm môsjrọt khúc môsjrọc côsjron, dọn dẹp xung quanh chôsjrõ nămglǹm của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn, toàn bôsjrọ là khôsjro đumhuêiesv̀u đumhuã đumhuưopnaơmhtḅc dọn dẹp sạch sẽ.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn ban đumhuâsdph̀u tưopnaơmhtb̉ng là Tiêiesv̉u Hoàn thâsdph́y viêiesṿc đumhuào huyêiesṿt khó khămglnn, nêiesvn đumhuịnh chỉ dọn dẹp chôsjrõ nămglǹm cho Dã Câsdph̉u môsjrọt cách đumhuàng hoàng mà thôsjroi, khôsjrong ngơmhtb̀ càng nhìn càng thâsdph́y khôsjrong đumhuúng. Tiêiesv̉u Hoàn quét dọn sạch sẽ trong môsjrọt vòng tròn bán kính nămglnm xích xung quanh thâsdphn thêiesv̉ của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn rôsjròi tiêiesṿn tay vưopnát bỏ môsjrọc côsjron, châsdph̀m châsdpḥm quay lại, sămglńc mămglṇt mâsdph́y phâsdph̀n bi thưopnaơmhtbng, nhưopnang cũng có mâsdph́y phâsdph̀n cưopnaơmhtbng quyêiesv́t.




 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn thâsdph́y nét mămglṇt của Tiêiesv̉u Hoàn có mâsdph́y phâsdph̀n kỳ lạ, liêiesv̀n bưopnaơmhtb́c tơmhtb́i hỏi: “Tiêiesv̉u Hoàn, ngưopnaơmhtbi làm gì vâsdpḥy?”.

 

Tiêiesv̉u Hoàn nhỏ giọng đumhuáp: “Con phải cưopnáu ôsjrong âsdph́y!”.

 

Nghe câsdphu nói đumhuó, Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn giâsdpḥt mình kinh hãi, hămglńc y nhâsdphn ơmhtb̉ trong bóng tôsjrói, toàn thâsdphn cũng run lêiesvn, mămglńt chămglnm chămglnm nhìn vào Tiêiesv̉u Hoàn.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn ngạc nhiêiesvn hỏi lại: “Ngưopnaơmhtbi nói cái gì?”.

 

Giọng Tiêiesv̉u Hoàn tuy nhỏ nhẹ nhưopnang vâsdph̃n rõ ràng minh bạch: “Con phải cưopnáu ôsjrong âsdph́y!”.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn lămglńc đumhuâsdph̀u lo lămglńng nói: “Phải, Tiêiesv̉u Hoàn, ta hiêiesv̉u ý ngưopnaơmhtbi. Nhưopnang… nhưopnang ta muôsjrón hỏi, ngưopnaơmhtbi đumhuịnh dùng cách nào đumhuêiesv̉ cưopnáu y?”.

 

Tiêiesv̉u Hoàn vưopnàa dùng tay chỉnh lại thâsdphn hình của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn cho ngay ngămglńn, hai tay tạo thành môsjrọt dáng đumhuiesṿu kỳ lạ, giơmhtb cao quá vai, môsjrọt tay hưopnaơmhtb́ng lêiesvn trơmhtb̀i, môsjrọt tay nămglńm lại thành quyêiesv̀n, vưopnàa trả lơmhtb̀i: “Đxpawạo trưopnaơmhtb̉ng vì cưopnáu con mà chêiesv́t, con… con khôsjrong có gì mà khôsjrong làm đumhuưopnaơmhtḅc cho ôsjrong âsdph́y”.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn trán nhămglnn tít lại, nhìn thâsdph́y Tiêiesv̉u Hoàn kéo thămgln̉ng hai châsdphn Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn, đumhuămglṇt châsdphn phải ơmhtb̉ phía trưopnaơmhtb́c châsdphn trái, sămglńc mămglṇt trơmhtb̉ nêiesvn khó coi, đumhuôsjrọt nhiêiesvn thâsdph́t thanh la lêiesvn: “Ngưopnaơmhtbi đumhuiesvn rôsjròi, Tiêiesv̉u Hoàn, ngưopnaơmhtbi đumhuịnh dùng thu hôsjròn thuâsdpḥt hay sao?”.

 

Tiêiesv̉u Hoàn im lămglṇng môsjrọt hôsjròi lâsdphu, rôsjròi hạ giọng trả lơmhtb̀i: “Gia gia, con chỉ biêiesv́t môsjrọt đumhuiesv̀u, có thêiesv̉… có thêiesv̉… cách này có thêiesv̉ cưopnáu lại tính mêiesṿnh cho ôsjrong âsdph́y”.

 

“Nhảm nhí!”. Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn lâsdph̀n đumhuâsdph̀u tiêiesvn trách mămglńng Tiêiesv̉u Hoàn vơmhtb́i sămglńc mămglṇt và giọng nói cưopnạc kỳ nghiêiesvm khămglńc “Ngưopnaơmhtbi nói nhảm cái gì vâsdpḥy? Cách thu hôsjròn thuâsdpḥt tuy có tác dụng thu lại hôsjròn phách, nhưopnang nó là pháp thuâsdpḥt bàng môsjron tả đumhuạo, âsdph̉n chưopnáa nhiêiesv̀u hung hiêiesv̉m khôsjron lưopnaơmhtb̀ng, quâsdph́y râsdph̀y hôsjròn phách, là đumhuại phạm vào câsdph́m kỵ của u minh quỷ giơmhtb́i, ngưopnaơmhtbi khôsjrong muôsjrón sôsjróng nưopnãa sao? Hơmhtbn nưopnãa, pháp thuâsdpḥt này chỉ có thêiesv̉ dùng cho ngưopnaơmhtb̀i sôsjróng, vâsdph̃n còn hơmhtbi thơmhtb̉, tưopnác là hôsjròn phách vâsdph̃n còn ơmhtb̉ trong thâsdphn thêiesv̉, chỉ khi đumhuó mơmhtb́i thưopnạc hiêiesṿn thành côsjrong, bâsdphy giơmhtb̀ ngưopnaơmhtb̀i này đumhuã chêiesv́t rôsjròi, ngưopnaơmhtbi làm sao mà có thêiesv̉ thưopnạc hiêiesṿn đumhuưopnaơmhtḅc? Y đumhuã đumhuoạn khí tưopnà lâsdphu, hôsjròn phách cũng đumhuã tán diêiesṿt rôsjròi, cho dù ngưopnaơmhtbi có di thuâsdpḥt gì, có thêiesv̉ tìm kiêiesv́m hôsjròn phách của y, nhưopnang làm sao ngưopnaơmhtbi có thêiesv̉ tìm đumhuưopnaơmhtḅc y giưopnãa vôsjro cùng vôsjrosdpḥn quỷ hôsjròn ơmhtb̉ nơmhtbi cưopnảu u đumhuịa phủ cơmhtb chưopná?”.

 

Trong bóng tôsjrói, cămglṇp mămglńt của hămglńc y nhâsdphn đumhuôsjrọt nhiêiesvn sáng rưopnạc lêiesvn, tưopnạa hôsjrò y đumhuôsjrọt nhiêiesvn phát hiêiesṿn ra môsjrọt đumhuiesv̀u gì đumhuó kỳ lạ khôsjrong thêiesv̉ tưopnaơmhtb̉ng tưopnaơmhtḅng nôsjrỏi.

 

Tiêiesv̉u Hoàn cămglṇp mămglńt đumhuỏ ngâsdph̀u, vưopnàa khóc vưopnàa nói: “Gia gia, ôsjrong âsdph́y… ôsjrong âsdph́y vưopnàa chêiesv́t khôsjrong lâsdphu, có thêiesv̉ hôsjròn phách vâsdph̃n còn lưopnau lại gâsdph̀n đumhuâsdphy, có thêiesv̉ còn gọi lại đumhuưopnaơmhtḅc. Chỉ câsdph̀n kiêiesv́m đumhuưopnaơmhtḅc nưopnảa phâsdph̀n hôsjròn phách, thưopnạc sưopnạ vâsdph̃n còn cưopnáu tỉnh đumhuưopnaơmhtḅc”.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn sămglńc mămglṇt trămglńng bêiesṿch, sải bưopnaơmhtb́c đumhuêiesv́n bêiesvn Tiêiesv̉u Hoàn, kéo nàng lại, trâsdph̀m giọng nói: “Tiêiesv̉u Hoàn, ta đumhuã nói vơmhtb́i ngưopnaơmhtbi rôsjròi, ngưopnaơmhtbi đumhuưopnàng nêiesvn vọng tưopnaơmhtb̉ng nưopnãa. Ta biêiesv́t ngưopnaơmhtbi đumhuang nghĩ gì, hôsjrom xưopnaa ngưopnaơmhtbi vâsdph̃n cưopná làm theo ý mình, thâsdph́y Kim Bình Nhi bị hôsjròn phi phách tán, ngưopnaơmhtbi liêiesv̀n dùng pháp thuâsdpḥt đumhuêiesv̉ câsdph́p tôsjróc thu hôsjròn phách lại cho ả, nhưopnang ngưopnaơmhtbi nghe ta nói đumhuâsdphy: lâsdph̀n đumhuó và hiêiesṿn nay khôsjrong giôsjróng nhau. Ta nói thêiesvm lâsdph̀n nưopnãa, pháp thuâsdpḥt này chỉ dùng đumhuưopnaơmhtḅc cho ngưopnaơmhtb̀i còn sôsjróng mà thôsjroi, hơmhtbn nưopnãa đumhuâsdphy là dị thuâsdpḥt quỷ đumhuạo, sẽ làm đumhuại tôsjrỏn âsdphm đumhuưopnác, ngày trưopnaơmhtb́c ngưopnaơmhtbi bâsdph́t quá chỉ cưopnáu Kim Bình Nhi môsjrọt lâsdph̀n, dưopnaơmhtbng thọ của ngưopnaơmhtbi đumhuã bị mâsdph́t môsjrọt nămglnm. Nêiesv́u bâsdphy giơmhtb̀ ngưopnaơmhtbi lại mạo hiêiesv̉m vôsjro ích thêiesvm lâsdph̀n nưopnãa, thưopnạc hiêiesṿn pháp thuâsdpḥt vơmhtb́i ngưopnaơmhtb̀i đumhuã chêiesv́t, thành côsjrong hay khôsjrong chưopnaa nói tơmhtb́i, trưopnaơmhtb́c tiêiesvn thì ngưopnaơmhtbi sẽ tưopnạ huỷ đumhui cămglnn cơmhtb đumhuạo hạnh của mình, chỉ sơmhtḅ còn bị mâsdph́t tơmhtb́i hai mưopnaơmhtbi nămglnm dưopnaơmhtbng thọ. Ngưopnaơmhtbi đumhuã suy nghĩ kỹ chưopnaa?”.




 

Càng vêiesv̀ sau, Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn càng lêiesvn giọng, cuôsjrói cùng nói nhưopna quát. Tiêiesv̉u Hoàn giâsdpḥt mình, nàng tuôsjrỏi còn trẻ, nêiesv́u nói là khôsjrong sơmhtḅ chêiesv́t thì chỉ là nói càn, chỉ thâsdph́y Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn nămglǹm trêiesvn mămglṇt đumhuâsdph́t, khôsjrong biêiesv́t hôsjròn phách đumhuang ơmhtb̉ chôsjrón nào, tưopnaơmhtb̉ng tưopnaơmhtḅng đumhuêiesv́n nhưopnãng hâsdpḥu quả khủng khiêiesv́p phải chịu đumhuưopnạng, bâsdph́t giác hơmhtbi thơmhtb̉ nhưopna ngưopnang lại.

 

Tại đumhuưopnaơmhtbng trưopnaơmhtb̀ng, khôsjrong khí cưopnạc kỳ cămglnng thămgln̉ng. Môsjrọt lúc sau, Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn nét mămglṇt dịu lại, nhỏ giọng an ủi: “Tiêiesv̉u Hoàn, mêiesṿnh do trơmhtb̀i đumhuịnh, khôsjrong ai có thêiesv̉ thay đumhuôsjrỏi đumhuưopnaơmhtḅc. Ôqnydng trơmhtb̀i bămglńt Dã Câsdph̉u hôsjrom nay phải chêiesv́t, chúng ta hãy an táng y cho đumhuàng hoàng, vâsdpḥy là đumhuã hêiesv́t sưopnác mình rôsjròi, có đumhuưopnaơmhtḅc khôsjrong?”.

 

Tiêiesv̉u Hoàn sămglńc mămglṇt thay đumhuôsjrỏi liêiesvn tục, dưopnaơmhtb̀ng nhưopna đumhuang côsjró gămglńng khôsjróng chêiesv́ bản thâsdphn, môsjrọt lúc sau, đumhuôsjrọt nhiêiesvn ngâsdph̉ng đumhuâsdph̀u lêiesvn nói: “Gia gia, sôsjró mêiesṿnh của ôsjrong âsdph́y khôsjrong phải do ôsjrong trơmhtb̀i đumhuịnh đumhuâsdphu”.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn nhìn sămglńc mămglṇt của Tiêiesv̉u Hoàn, trong lòng nămglṇng trĩu, cưopnaơmhtb̀i nhạt môsjrọt tiêiesv́ng, hỏi lại: “Cái gì?”.

 

Tiêiesv̉u Hoàn thơmhtb̉ sâsdphu môsjrọt hơmhtbi, cưopnaơmhtbng quyêiesv́t nói: “Mêiesṿnh sôsjró của đumhuạo trưopnaơmhtb̉ng, là do chính ôsjrong âsdph́y quyêiesv́t đumhuịnh, ôsjrong âsdph́y khôsjrong màng đumhuêiesv́n bản thâsdphn mình, xôsjrong ra cưopnáu con, do vâsdpḥy mơmhtb́i bâsdph́t hạnh mà chêiesv́t đumhui. Nêiesv́u ôsjrong âsdph́y lămgln̉ng lămglṇng bỏ đumhui, bâsdphy giơmhtb̀ ôsjrong âsdph́y đumhuã an thâsdphn vui sôsjróng ơmhtb̉ môsjrọt nơmhtbi nào đumhuó rôsjròi”. Ngưopnaơmhtb̀i thiêiesv́u nưopnã gưopnaơmhtbng mămglṇt tái xanh, tràn đumhuâsdph̀y chua xót, hạ giọng nói tiêiesv́p: “Ôqnydng âsdph́y đumhuã chêiesv́t vì con, nêiesv́u khôsjrong có ôsjrong âsdph́y, chúng ta đumhuã chêiesv́t tưopnà sơmhtb́m rôsjròi, đumhuâsdphu còn ơmhtb̉ đumhuâsdphy mà bàn luâsdpḥn chuyêiesṿn dưopnaơmhtbng thọ gì nưopnãa?”.

 

Nàng nhìn vêiesv̀ phía Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn, Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn khôsjrong biêiesv́t nghĩ gì, khôsjrong dám nhìn vào mămglṇt nàng nưopnãa.

 

“Gia gia, con phải cưopnáu ôsjrong âsdph́y. Pháp thuâsdpḥt này dù hung hiêiesv̉m tơmhtb́i đumhuâsdphu, cũng có là gì khi so vơmhtb́i nhưopnãng gì ôsjrong âsdph́y đumhuã phải đumhuôsjrói diêiesṿn đumhuêiesv̉ cưopnáu chúng ta?”.

 

Nàng nói môsjrọt lơmhtb̀i nhưopna chém đumhuinh chămglṇt sămglńt.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn biêiesv́t lòng nàng đumhuã quyêiesv́t, khôsjrong thêiesv̉ lay chuyêiesv̉n đumhuưopnaơmhtḅc, chỉ biêiesv́t ngưopnảa mămglṇt than trơmhtb̀i. Ngưopnaơmhtb̀i hămglńc y trong bóng tôsjrói, ánh mămglńt đumhuôsjrọt nhiêiesvn sáng rưopnạc, dán chămglṇt vào ngưopnaơmhtb̀i của Tiêiesv̉u Hoàn.

 

iesvn trong khu rưopnàng, bâsdphy giơmhtb̀ chính là lúc nưopnảa đumhuêiesvm, âsdphm khí đumhuại thịnh.

 

Trong ánh sáng mơmhtb̀ mơmhtb̀, pháp thuâsdpḥt quỷ dị đumhuưopnaơmhtḅc tưopnà tưopnà triêiesv̉n khai.

 

Giọt máu đumhuâsdph̀u tiêiesvn ơmhtb̉ vêiesv́t cămglńt trêiesvn côsjrỏ tay trămglńng nhưopna tuyêiesv́t của Tiêiesv̉u Hoàn, tưopnà tưopnà nhỏ xuôsjróng bêiesvn cạnh Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn. Ngay lâsdpḥp tưopnác, Tiêiesv̉u Hoàn đumhui quanh ngưopnaơmhtb̀i Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn, dùng máu của chính mình nhỏ xung quanh thâsdphn thêiesv̉ của y, nhưopnãng giọt máu nhỏ trêiesvn mămglṇt đumhuâsdph́t tưopnà tưopnà hình thành môsjrọt đumhuôsjrò án quái dị.

Trong khu rưopnàng già, trong lúc đumhuôsjrò án bămglǹng máu tưopnaơmhtbi đumhuang dâsdph̀n dâsdph̀n thành hình, bămglńt đumhuâsdph̀u có tiêiesv́ng quỷ khôsjróc truyêiesv̀n lại. Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn đumhuưopnáng môsjrọt bêiesvn quan sát, khoé mămglńt giâsdpḥt giâsdpḥt. Hămglńc y nhâsdphn đumhuưopnáng trong bóng tôsjrói quan sát, đumhuôsjrọt nhiêiesvn chau mày.

 

Cảnh tưopnaơmhtḅng này, phảng phâsdph́t y đumhuã nhìn thâsdph́y môsjrọt lâsdph̀n ơmhtb̉ đumhuâsdphu rôsjròi!

 

Đxpawại vu sưopna

 

mglńc y nhâsdphn khôsjrong tưopnạ chủ đumhuưopnaơmhtḅc, cả ngưopnaơmhtb̀i run lêiesvn!

 

Viêiesṿc bôsjró trí huyêiesv́t trâsdpḥn của Tiêiesv̉u Hoàn bâsdphy giơmhtb̀, tưopnaơmhtbng tưopnạ nhưopna lúc trưopnaơmhtb́c Đxpawại vu sưopnasjró trâsdpḥn cưopnáu Bích Dao tại Hôsjrò Kỳ Sơmhtbn. Sau khi Tiêiesv̉u Hoàn đumhuã đumhui xong môsjrọt vòng, pháp trâsdpḥn thành hình, hămglńc y nhâsdphn nhìn kỹ lại, thì thâsdph́y pháp trâsdpḥn của Tiêiesv̉u Hoàn so vơmhtb́i của Đxpawại vu sưopna ngày đumhuó có chút khác biêiesṿt. Khôsjrong nói gì khác, chỉ quy môsjro pháp trâsdpḥn cũng đumhuã nhỏ hơmhtbn nhiêiesv̀u, có thêiesv̉ do cả hai đumhuêiesv̀u dùng máu làm phưopnaơmhtbng tiêiesṿn, nhưopnang bâsdphy giơmhtb̀ Tiêiesv̉u Hoàn tưopnạ cămglńt tay lâsdph́y máu, tưopnạ nhiêiesvn khôsjrong thêiesv̉ giôsjróng Đxpawại vu sưopna lúc trưopnaơmhtb́c dùng máu của ngưopnaơmhtb̀i khác.

 

Có thêiesv̉ cũng vì lý do này, pháp trâsdpḥn do Tiêiesv̉u Hoàn bày ra, đumhuưopnaơmhtb̀ng nét so vơmhtb́i Đxpawại vu sưopna ngày đumhuó đumhuơmhtbn giản hơmhtbn nhiêiesv̀u, nhưopnang ngay cả nhưopnasdpḥy, sau khi hoàn thành, Tiêiesv̉u Hoàn đumhuã mêiesṿt khôsjrong đumhuưopnáng vưopnãng, sămglńc mămglṇt trơmhtb̉ nêiesvn trămglńng bêiesṿch.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn khôsjrong nói tiêiesv́ng nào, dùng tay đumhuơmhtb̃ lâsdph́y Tiêiesv̉u Hoàn. Tiêiesv̉u Hoàn toàn thâsdphn hưopna nhưopnaơmhtḅc, quay đumhuâsdph̀u lại nhìn lão cưopnaơmhtb̀i nhẹ, sau đumhuó tưopnà tưopnà đumhui lại pháp trâsdpḥn, dưopnàng lại trưopnaơmhtb́c mămglṇt Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn khoảng ba xích, rôsjròi ngôsjròi xuôsjróng xêiesv́p bămglǹng.

 

Khu rưopnàng già âsdphm u, đumhuôsjrọt nhiêiesvn môsjrọt tiêiesv́ng quỷ khiêiesv́u vang lêiesvn giưopnãa khôsjrong trung, ngay lâsdpḥp tưopnác cả khu rưopnàng vang lêiesvn tiêiesv́ng gào rú liêiesvn tục, âsdphm khí bay lêiesvn cuôsjrọn thành vòng tròn trêiesvn mămglṇt đumhuâsdph́t. Tưopnàng trâsdpḥn âsdphm phong tưopnà bôsjrón phưopnaơmhtbng tám hưopnaơmhtb́ng thôsjrỏi tơmhtb́i, câsdphy côsjrói xung quanh khôsjrong ngưopnàng lay đumhuôsjrọng, dưopnaơmhtb́i bóng câsdphy, tưopnaơmhtb̉ng nhưopna có vôsjrosjró cămglṇp mămglńt lạnh bămglnng đumhuang chămglnm chú quan sát.

 

Tiêiesv̉u Hoàn sămglńc mămglṇt cung kính, tưopnà tưopnà nhămglńm mămglńt, hai cánh tay trămglńng muôsjrót chămglńp lại trưopnaơmhtb́c ngưopnạc, miêiesṿng lâsdph̀m râsdph̀m đumhuọc thâsdph̀n bí chú. Môsjrọt lát sau, nàng vưopnaơmhtbn môsjrọt cánh tay trưopnaơmhtb́c ngưopnạc ra, nhẹ nhàng hạ xuôsjróng, đumhuămglṇt vào trung tâsdphm của đumhuôsjrò án bămglǹng máu tưopnaơmhtbi.

 

Lúc này đumhuôsjrò án bămglǹng máu tưopnaơmhtbi chung quanh Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn đumhuôsjrọt nhiêiesvn phát sáng, toàn bôsjrọ máu tưopnaơmhtbi nhưopnasjróng lại, bămglńt đumhuâsdph̀u lưopnau chuyêiesv̉n bêiesvn trong đumhuôsjrò án. Cũng trong lúc đumhuó, trêiesvn khuôsjron mămglṇt tái nhơmhtḅt của Tiêiesv̉u Hoàn chơmhtḅt có vài phâsdph̀n hămglńc khí quỷ dị.

 

Âdpuim phong càng lúc càng mạnh, bóng đumhuen hămglńc ám bao trùm toàn bôsjrọ khu rưopnàng, chỉ có pháp trâsdpḥn đumhuang luâsdphn chuyêiesv̉n là chiêiesv́u sáng. Máu tưopnaơmhtbi lưopnau chuyêiesv̉n khôsjrong ngưopnàng, tưopnaơmhtb̉ng nhưopna là thưopnác ămglnn cao lưopnaơmhtbng mỹ vị, hâsdph́p dâsdph̃n lôsjroi cuôsjrón vôsjrosjró u hôsjròn.

 

Thâsdph̀n sămglńc của Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn càng lúc lo lămglńng, lão biêiesv́t Thu hôsjròn kỳ thuâsdpḥt vôsjro cùng hung hiêiesv̉m, chỉ nghĩ đumhuêiesv́n chuyêiesṿn môsjrọt ngưopnaơmhtb̀i bình thưopnaơmhtb̀ng đumhui xuôsjróng âsdphm ty đumhuịa phủ đumhuêiesv̉ đumhuoạt lại hôsjròn phách là nguy hiêiesv̉m biêiesv́t chưopnàng nào. Bâsdph́t quá tu hành của Tiêiesv̉u Hoàn còn yêiesv́u, chỉ có thêiesv̉ thưopnạc hiêiesṿn pháp thuâsdpḥt trong phạm vi của khu rưopnàng, phạm vi ảnh hưopnaơmhtb̉ng khôsjrong lơmhtb́n, tưopnaơmhtb̉ng chưopnaa thêiesv̉ kinh đumhuôsjrọng đumhuêiesv́n minh giơmhtb́i hôsjrọ pháp có quỷ lưopnạc cao cưopnaơmhtb̀ng, nhưopnang nêiesv́u nhâsdph́t thơmhtb̀i khôsjrong chú ý kinh đumhuôsjrọng đumhuêiesv́n họ, hâsdpḥu quả sẽ khôsjrong thêiesv̉ tưopnaơmhtb̉ng tưopnaơmhtḅng đumhuưopnaơmhtḅc.

 

Nhìn bâsdphy giơmhtb̀ mà nói, tưopnạa hôsjrò chămgln̉ng khạc gì pháp trâsdpḥn ngày trưopnaơmhtb́c, Tiêiesv̉u Hoàn khôsjrong lôsjrọ ra cảm giác gì, chỉ thâsdph́y hămglńc khí bao phủ trêiesvn mămglṇt nàng càng lúc càng nămglṇng nêiesv̀, thâsdphn hình bămglńt đumhuâsdph̀u run nhẹ. Phải biêiesv́t rămglǹng lâsdph̀n này thi hành pháp thuâsdpḥt, khôsjrong giôsjróng nhưopnasdph̀n nămglnm xưopnaa nàng cưopnáu Kim Bình Nhi, Kim Bình Nhi lúc đumhuó hôsjròn phách vâsdph̃n chưopnaa tan đumhui, có thêiesv̉ dưopnạa vào đumhuó đumhuêiesv̉ thu hôsjròi tàn dưopnasjròn phách đumhuã thâsdph́t lạc, dêiesṽ dàng hơmhtbn nhiêiesv̀u. Cũng nhưopna Đxpawại vu sưopnạ ngày đumhuó ơmhtb̉ Hôsjrò Kỳ Sơmhtbn cưopnáu Bích Dao, tuy trâsdpḥn pháp lơmhtb́n hơmhtbn bâsdphy giơmhtb̀, nhưopnang thâsdpḥt ra đumhua phâsdph̀n dưopnạa vào kỳ bảo Hơmhtḅp Hoan Linh đumhuã nhiêiesv́p lâsdph́y hôsjròn phách của Bích Dao, dưopnạa vào di thuâsdpḥt đumhui khămglńp cưopnảu u đumhuịa phủ, thu hôsjròi tàn dưopnasjròn phách còn lai. Nhưopnang cũng chính bơmhtb̉i vì vâsdpḥy, Đxpawại vu sưopnasjrón đumhuã nhưopna đumhuèn cạn dâsdph̀u, lại thêiesvm vì kinh đumhuôsjrọng đumhuêiesv́n minh giơmhtb́i hôsjrọ pháp, bị minh giơmhtb́i quỷ lưopnạc tâsdph́n côsjrong trơmhtb̉ lại, cuôsjrói cùng cũng vong mạng.

 

sdph̀n này Tiêiesv̉u Hoàn vôsjrón dĩ đumhuạo hạnh còn thôsjro thiêiesv̉n, cùng lúc côsjró gămglńng sưopnả dụng kỳ thuâsdpḥt quỷ dị thâsdphm sâsdphu nhâsdph́t của Quỷ Đxpawạo, lại thiêiesv́u đumhui hôsjròn phách quan trọng nhâsdph́t, đumhuành phải khó khămglnn tìm kiêiesv́m hôsjròn phách của Dã Câsdph̉u giưopnãa vôsjrosjró du hôsjròn trong khu rưopnàng, thâsdpḥt là vôsjro cùng hung hiêiesv̉m, ngưopnaơmhtb̀i thưopnaơmhtb̀ng khôsjrong thêiesv̉ tưopnaơmhtb̉ng tưopnaơmhtḅng ra đumhuưopnaơmhtḅc.

 

Hai con thú yêiesvu ơmhtb̉ đumhuâsdphy khôsjrong biêiesv́t đumhuã hại chêiesv́t bao nhiêiesvu mạng ngưopnaơmhtb̀i, khôsjrong biêiesv́t có bao nhiêiesvu oan hôsjròn đumhuang lảng vảng quanh đumhuâsdphy, khôsjrong vãng sanh đumhuưopnaơmhtḅc. Nhâsdphn lúc Tiêiesv̉u Hoàn bôsjró trí trâsdpḥn thêiesv́, bâsdph́t cưopná hôsjròn phách nào cũng có thêiesv̉ nhâsdpḥp vào thâsdphn ngưopnaơmhtb̀i sôsjróng, làm sao mà bọn u hôsjròn này lại khôsjrong trơmhtb̉ nêiesvn mưopnàng rơmhtb̃ đumhuiesvn cuôsjròng kia chưopná?

 

Lúc này, phong vâsdphn biêiesv́n sămglńc, vôsjrosjró đumhuạo hămglńc khí thoáng âsdph̉n thoáng hiêiesṿn tranh nhau xôsjrong tơmhtb́i Tiêiesv̉u Hoàn, Tiêiesv̉u Hoàn vẻ mămglṇt càng lúc càng thôsjróng khôsjrỏ, sămglńc mămglṇt dưopnaơmhtb̀ng nhưopna hoàn toàn bị hămglńc khí bao bọc.

 

Nhìn dáng vẻ khôsjrỏ sơmhtb̉ nhưopnasdpḥy, chỉ sơmhtḅ Tiêiesv̉u Hoàn khôsjrong thêiesv̉ chịu đumhuưopnạng thêiesvm đumhuưopnaơmhtḅc nưopnãa, nhưopnang cũng khôsjrong hiêiesv̉u sao, Tiêiesv̉u Hoàn thuỷ chung khôsjrong hêiesv̀ đumhuâsdph̀u hàng, bâsdph́t kêiesv̉ bao nhiêiesvu oan hôsjròn quỷ khí đumhuang đumhuiesvn cuôsjròng xoay quanh mình, hoămglṇc la hét gâsdph̀m rú, hoămglṇc khóc lóc van xin, hoămglṇc hung hãn đumhue doạ, hàng hàng lơmhtb́p lơmhtb́p, vôsjrosjró tình cảm thôsjróng khôsjrỏ tuyêiesṿt vọng của nhâsdphn thêiesv́, tâsdph́t cả nhưopna đumhuang đumhuâsdphm vào đumhuâsdph̀u óc của Tiêiesv̉u Hoàn, Tiêiesv̉u Hoàn khôsjrong ngơmhtb̀ vâsdph̃n cămglńn rămglnng chịu đumhuưopnạng, trong ngưopnaơmhtb̀i vâsdph̃n duy trì môsjrọt đumhuiesv̉m linh lưopnạc, ra sưopnác tìm kiêiesv́m trong biêiesv̉n oan hôsjròn vôsjro cùng vôsjrosdpḥn.

 

iesv́u lâsdph̀n này thâsdph́t bại, chỉ sơmhtḅ sẽ khôsjrong còn cơmhtbsjrọi thưopná hai.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn kinh hãi, trán ưopnaơmhtb́t đumhuâsdph̃m môsjrò hôsjroi, nhưopnang khôsjrong dám làm kinh đumhuôsjrọng Tiêiesv̉u Hoàn, chỉ biêiesv́t đumhui qua đumhui lại, than vămglńn thơmhtb̉ dài. Hămglńc y nhâsdphn bêiesvn trong bóng tôsjrói, mămglṇc dù chung quanh quỷ khí dày đumhuămglṇc, y tưopnạa hôsjrò nhưopna chămgln̉ng hêiesv̀ quan tâsdphm. Tuy vâsdpḥy, quỷ khí dưopnaơmhtb̀ng nhưopna là sơmhtḅ hãi y, khôsjrong dám đumhuêiesv́n gâsdph̀n. Lúc này ánh mămglńt của hămglńc y nhâsdphn ngưopnàng lại trêiesvn ngưopnaơmhtb̀i Tiêiesv̉u Hoàn, khôsjrong dưopnàng đumhuưopnaơmhtḅc phải gâsdpḥt gâsdpḥt đumhuâsdph̀u, môsjrọt lúc sau, lâsdph̉m bâsdph̉m khẽ nói môsjrọt mình: “Bămglǹng cách nào, mà môsjrọt thiêiesv́u nưopnã trẻ tuôsjrỏi lại có đumhuưopnaơmhtḅc nămglnng khiêiesv́u bâsdph̉m sinh vêiesv̀ Quỷ Đxpawạo nhưopnasdpḥy…trong tình huôsjróng này, khôsjrong ngơmhtb̀ vâsdph̃n còn chịu đumhuưopnạng đumhuưopnaơmhtḅc, Nêiesv́u có minh sưopnaiesv̀ quỷ đumhuạo chỉ đumhuiesv̉m, thì thành tưopnạu của ả…”.

 

Nói đumhuêiesv́n đumhuâsdphy, thanh âsdphm bôsjrõng xuâsdph́t hiêiesṿn vài phâsdph̀n do dưopnạ.

 

Lúc này, trêiesvn gưopnaơmhtbng mămglṇt Tiêiesv̉u Hoàn tràn đumhuâsdph̀y hămglńc khí đumhuôsjrọt nhiêiesvn xuâsdph́t hiêiesṿn môsjrọt phâsdph̀n vui mưopnàng. Hưopnãu thủ đumhuang nhúng trong vũng máu bêiesvn trong pháp trâsdpḥn đumhuôsjrọt nhiêiesvn giơmhtbiesvn, rôsjròi nhanh chóng hạ xuôsjróng, nămglńm chămglṇt lâsdph́y hưopnãu thủ của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn. Sau đumhuó, nàng lại giơmhtb tả thủ tưopnà vũng máu lêiesvn nhưopna trưopnaơmhtb́c, nhưopnang ngay lúc vưopnàa đumhuưopnaa tay lêiesvn cao, đumhuôsjrọt nhiêiesvn, quỷ hôsjròn khămglńp nơmhtbi cùng lúc rú to lêiesvn, dưopnaơmhtb̀ng nhưopna khôsjrong thêiesv̉ khôsjróng chêiesv́ đumhuưopnaơmhtḅc sưopnạ cuôsjròng nôsjrọ trong lòng, quỷ khí dày đumhuămglṇc nhưopna thiêiesv́t, trong giâsdphy phút biêiesv́n thành môsjrọt cái lôsjròng to, chụp lâsdph́y thâsdphn hình của Tiêiesv̉u Hoàn.

 

iesvn ngoài pháp trâsdpḥn, trong vòng ba trưopnaơmhtḅng, câsdphy côsjrói toàn bôsjrọ bị héo úa, dưopnaơmhtb̀ng nhưopna khôsjrong chịu nôsjrỏi vôsjrosjró lêiesṿ khí hung ác.

 

Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn đumhuại kinh thâsdph́t sămglńc, nhưopnang khôsjrong làm gì đumhuưopnaơmhtḅc, chỉ thâsdph́y Tiêiesv̉u Hoàn mơmhtb̉ miêiesṿng thơmhtb̉ hôsjròng hôsjrọc, ba lâsdph̀n bôsjrón lưopnaơmhtḅt đumhuịnh dùng tả thủ kéo lâsdph́y tả thủ của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn, nhưopnang vôsjrosjró hămglńc khí dày đumhuămglṇc vâsdphy chămglṇt lâsdph́y nàng, tiêiesv́ng quỷ reo hò liêiesvn tục, âsdphm phong thôsjrỏi ào ào, tưopnaơmhtb̉ng nhưopna đumhuang côsjró gămglńng ngămglnn trơmhtb̉ nàng đumhuămglṇt tay xuôsjróng. Sămglńc mămglṇt Tiêiesv̉u Hoàng càng lúc càng khó côsjroi, toàn thâsdphn run râsdph̉y, máu liêiesvn tục rỉ ra tưopnà khoé miêiesṿng.

 

Nhìn thâsdph́y pháp trâsdpḥn biêiesv́n chuyêiesv̉n, có thêiesv̉ dâsdph̃n đumhuêiesv́n chuyêiesṿn ngọc đumhuá đumhuêiesv̀u nát, Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn cưopnạc kỳ hoảng hôsjrót, khôsjrong côsjró kỵ gì nưopnãa đumhuịnh kéo Tiêiesv̉u Hoàn ly khai pháp trâsdpḥn, khôsjrong câsdph̀n biêiesv́t hâsdpḥu quả nhưopna thêiesv́ nào, chỉ câsdph̀n càng rơmhtb̀i xa bọn quỷ hôsjròn này thì càng tôsjrót. Nhưopnang khôsjrong ngơmhtb̀ thâsdphn hình lão vưopnàa đumhuôsjrọng, đumhuôsjrọt nhiêiesvn xuâsdph́t hiêiesṿn môsjrọt bóng hămglńc ảnh ngay trưopnaơmhtb́c mămglṇt. Chu Nhâsdph́t Tiêiesvn trong lòng kinh hãi, trong lúc này, hămglńc y nhâsdphn trôsjrong chămgln̉ng khác gì bọn quỷ hôsjròn ơmhtb̉ xung quanh.

 

Chỉ nghe hămglńc y nhâsdphn giọng khàn khàn, lạnh lẽo nói: “Nêiesv́u ngưopnaơmhtbi muôsjrón giưopnã mạng của cháu gái ngưopnaơmhtbi, ngưopnaơmhtbi tôsjrót nhâsdph́t là khôsjrong nêiesvn cưopnả đumhuôsjrọng”.

 

opnát lơmhtb̀i, hămglńc ảnh loáng lêiesvn, hămglńc y nhâsdphn đumhuã xuâsdph́t hiêiesṿn phía trưopnaơmhtb́c Tiêiesv̉u Hoàn và pháp trâsdpḥn kỳ dị, nói thì dài dòng, nhưopnang chỉ thâsdph́y tay của y khôsjrong ngơmhtb́t huy đumhuôsjrọng, trong tay câsdph̀m vâsdpḥt gì đumhuó màu đumhuen, “soạt soạt soạt” cămglńm vào mămglṇt đumhuâsdph́t ơmhtb̉ xung quanh pháp trâsdpḥn.

 

Nhưopnãng vâsdpḥt này có màu ngămglnm đumhuen, giôsjróng thiêiesv́t nhưopnang khôsjrong phải là thiêiesv́t, khôsjrong biêiesv́t gọi têiesvn là gì, nhưopnang ngay khi đumhuưopnaơmhtḅc cămglńm xung quanh pháp trâsdpḥn, máu tưopnaơmhtbi trong pháp trâsdpḥn khôsjrong còn bị ngoại lưopnạc bêiesvn ngoài ảnh hưopnaơmhtb̉ng nưopnãa, liêiesv̀n chảy vơmhtb́i tôsjróc đumhuôsjrọc cưopnạc nhanh, khôsjrong ngưopnàng sôsjroi sục. Phía trêiesvn pháp trâsdpḥn nôsjrỏi lêiesvn môsjrọt vâsdph̀ng sáng màu đumhuỏ, bao phủ quanh lâsdph́y toàn thâsdphn Tiêiesv̉u Hoàn.

 

Ánh hôsjròng quang này tưopnạa hôsjrò nhưopna đumhuôsjrói vơmhtb́i bọn u hôsjròn quỷ quái xung quanh đumhuămglṇc biêiesṿt hưopnãu dụng, ngay lâsdpḥp tưopnác, u hôsjròn lũ lưopnaơmhtḅt thôsjrói lui, dưopnaơmhtb́i vòng tròn hôsjròng quang, sămglńc mămglṇt của Tiêiesv̉u Hoàn nhanh chóng khôsjroi phục nhưopna thưopnaơmhtb̀ng, tả thủ ơmhtb̉ trêiesvn khôsjrong lâsdpḥp tưopnác hạ xuôsjróng, nămglńm chămglṇt lâsdph́y tả thủ của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn.

 

Ngay lúc Tiêiesv̉u Hoàn nămglńm lâsdph́y tay của Dã Câsdph̉u, chỉ nghe môsjrọt âsdphm thanh cưopnạc kỳ bạo liêiesṿt, đumhuám hôsjròm quang theo lòng bàn tay của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn, nhanh nhưopna chơmhtb́p chui vào ngưopnaơmhtb̀i y, tràn ra khămglńp toàn thâsdphn của Dã Câsdph̉u, ngay sau đumhuó, toàn thâsdphn của Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn loé sáng lêiesvn trong giâsdphy lát, rôsjròi lại trơmhtb̉ lại bình thưopnaơmhtb̀ng.

 

Lúc này, Tiêiesv̉u Hoàn côsjró gămglǹng mơmhtb̉ mămglńt, ráng nhìn vêiesv̀ phía trưopnaơmhtb́c mămglṇt, đumhuôsjrọt nhiêiesvn thâsdph́y Dã Câsdph̉u đumhuạo nhâsdphn bămglńt đumhuâsdph̀u thơmhtb̉ ra châsdph̀m châsdpḥm.

 

Tiêiesv̉u Hoàn đumhuại hỉ, tinh thâsdph̀n hôsjròi phục, bôsjrõng đumhuôsjrọt nhiêiesvn trưopnaơmhtb́c mămglńt tôsjrói om, ngưopnaơmhtb̀i ngã lămglnn ra đumhuâsdph́t, ngâsdph́t xỉu!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.