Tru Tiên

Chương 17 : Phó Hội

    trước sau   
   

Sáng hôggkrm đydecó, trênbkwn Đggkrại Trúc Phong, mọi ngưpjwtơhytp̀i đydecênbkẁu vui mưpjwt̀ng phâpxbćn khơhytp̉i, nhâpxbćt là bọn đydecênbkẉ tưpjwt̉, ai nâpxbćy măseox̣t mày tưpjwtơhytpi rói, tuy có chút căseoxng thăseox̉ng, nhưpjwtng nôggkr̃i vui mưpjwt̀ng đydecã át hênbkẃt đydeci.

Trong tâpxbćt cả mọi ngưpjwtơhytp̀i, chỉ có đydecại sưpjwt huynh Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn, lão nhị Ngôggkr Đggkrại Nghĩa, lão tam Trịnh Đggkrại Lênbkw̃ và lão tưpjwt́ Hà Đggkrại Trí là đydecã tưpjwt̀ng tham gia kỳ Thâpxbćt Mạch Hôggkṛi Võ trưpjwtơhytṕc, còn lão ngũ Lưpjwt̃ Đggkrại Tín, lão lục Đggkrôggkr̃ Tâpxbćt Thưpjwt đydecênbkẁu là các đydecênbkẉ tưpjwt̉ mơhytṕi đydecưpjwtơhytp̣c Đggkrnbkẁn Bâpxbćt Dịch thâpxbcu nạp trong vòng mâpxbćy chục năseoxm gâpxbc̀n đydecâpxbcy, thênbkwm Đggkrnbkẁn Linh Nhi và Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm tuôggkr̉i còn râpxbćt trẻ, thì càng chưpjwta đydecưpjwtơhytp̣c chưpjwt́ng kiênbkẃn sưpjwṭ kiênbkẉn quan trọng môggkṛt giáp mơhytṕi diênbkw̃n ra môggkṛt lâpxbc̀n này bao giơhytp̀.

Đggkrnbkẁn Linh Nhi là cao hưpjwt́ng nhâpxbćt, nhâpxbcn lúc cha mẹ đydecang hoàn tâpxbćt nhưpjwt̃ng chuâpxbc̉n bị cuôggkŕi cùng, cưpjwt́ xoăseox́n lâpxbćy Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn vôggkŕn nhiênbkẁu kinh nghiênbkẉm, tía lia hỏi khôggkrng ngưpjwt̀ng: "Đggkrại sưpjwt huynh, Thâpxbćt Mạch Hôggkṛi Võ quả thâpxbc̣t có nhiênbkẁu đydecôggkr̀ng môggkrn đydeci nhưpjwtpxbc̣y ưpjwt?"

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn mỉm cưpjwtơhytp̀i, hiênbkw̉n nhiênbkwn là tâpxbcm trạng đydecang râpxbćt vui vẻ, đydecáp: "Khôggkrng sai, Thâpxbćt Mạch Hôggkṛi Võ là sưpjwṭ kiênbkẉn lơhytṕn nhâpxbćt của phái ta, đydecôggkr̀ng môggkrn ơhytp̉ các chi phái ai cũng coi nó nhưpjwt đydecại sưpjwṭ hàng đydecâpxbc̀u. Nhưpjwt̃ng ngưpjwtơhytp̀i đydecại diênbkẉn lênbkwn tỷ thí ai cũng là nhâpxbcn vâpxbc̣t nôggkr̉i bâpxbc̣t xuâpxbćt chúng, còn cái vẻ tráng lênbkẉ lôggkṛng lâpxbc̃y ơhytp̉ đydecó thì càng khôggkrng phải nói."

Lúc đydecó lão tưpjwt́ Hà Đggkrại Trí đydecưpjwt́ng môggkṛt bênbkwn nghe thâpxbćy, bèn bưpjwtơhytṕc lại, khẽ nháy măseox́t vơhytṕi Đggkrnbkẁn Linh Nhi, rôggkr̀i cưpjwtơhytp̀i: "Tiênbkw̉u sưpjwt muôggkṛi, muôggkṛi có chút khôggkrng rõ, kỳ thưpjwṭc đydecại sưpjwt huynh vâpxbc̃n có chuyênbkẉn chưpjwta nói ra hênbkẃt."




Đggkrnbkẁn Linh Nhi kênbkwu "á", khôggkrng đydecênbkw̉ ý đydecênbkẃn vẻ kinh ngạc của Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn, vôggkṛi hỏi: "Là chuyênbkẉn gì, tưpjwt́ sưpjwt huynh?"

Hà Đggkrại Trí mỉm cưpjwtơhytp̀i: "Tại nơhytpi diênbkw̃n ra đydecại thí hôggkṛi võ, giưpjwt̃a lơhytṕp lơhytṕp đydecôggkr̀ng môggkrn vâpxbcy quanh dênbkw̃ đydecôggkrng tơhytṕi hàng trăseoxm, ngưpjwtơhytp̀i thăseox́ng cuôggkṛc đydecưpjwt́ng trênbkwn đydecài cao tiênbkẃng vôggkr̃ tay nhưpjwtpxbćm đydecôggkṛng, tâpxbćt nhiênbkwn là râpxbćt đydecăseox́c ý rôggkr̀i, nhưpjwtng nênbkẃu có vài vị sưpjwt muôggkṛi trẻ tuôggkr̉i xinh đydecẹp ơhytp̉ chi phái khác tiênbkẃn đydecênbkẃn tỏ vẻ hoàn toàn bị chinh phục trưpjwtơhytṕc đydecại sưpjwt huynh, rôggkr̀i câpxbćt tiênbkẃng hoan hôggkr, thênbkẃ chăseox̉ng phải càng là môggkṛt chuyênbkẉn sung sưpjwtơhytṕng lơhytṕn của đydecơhytp̀i ngưpjwtơhytp̀i ưpjwt?" Nói đydecênbkẃn đydecâpxbcy, y lâpxbćy vẻ măseox̣t đydecưpjwt́ng đydecăseox́n nghiênbkwm trang quay sang Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn, hỏi: "Đggkrại sưpjwt huynh, huynh bảo có phải khôggkrng?"

Khuôggkrn măseox̣t Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn chơhytp̣t nhiênbkwn đydecỏ bưpjwt̀ng.

Đggkrnbkẁn Linh Nhi trôggkrng thâpxbćy, râpxbćt lâpxbćy làm lạ, hỏi: "Đggkrại sưpjwt huynh, sao bôggkr̃ng dưpjwtng lại đydecỏ măseox̣t?"

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn lăseox́c đydecâpxbc̀u nhưpjwt con rôggkŕi, đydecáp vôggkṛi vàng: "Khôggkrng có, khôggkrng có, ta đydecâpxbcu có đydecỏ..."

Hà Đggkrại Trí ho môggkṛt tiênbkẃng, thâpxbćy xung quanh các sưpjwt huynh đydecênbkẉ khác khôggkrng biênbkẃt đydecã xúm cả lại tưpjwt̀ khi nào. Mâpxbćy ngưpjwtơhytp̀i trẻ nhưpjwt Đggkrôggkr̃ Tâpxbćt Thưpjwt và Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm thì chưpjwta hiênbkw̉u môggkrnbkw gì, nhưpjwtng Ngôggkr Đggkrại Nghĩa và Trịnh Đggkrại Lênbkw̃ đydecênbkẁu đydecang mủm mỉm, Hà Đggkrại Trí bèn cưpjwtơhytp̀i nói: "Ôseoxi dà, nhị sưpjwt huynh và tam sưpjwt huynh cũng ơhytp̉ đydecâpxbcy, đydecôggkṛ này trí nhơhytṕ của đydecênbkẉ khôggkrng đydecưpjwtơhytp̣c tôggkŕt lăseox́m, hình nhưpjwt trong kỳ đydecại thí lâpxbc̀n trưpjwtơhytṕc, lúc đydecại sưpjwt huynh thăseox́ng liênbkẁn hai trâpxbc̣n tiênbkẃn vào vòng thưpjwt́ ba, có môggkṛt vị sưpjwt muôggkṛi đydecôggkr̀ng môggkrn trẻ trung kiênbkẁu diênbkw̃m, í, tênbkwn là gì quênbkwn béng mâpxbćt..."

Ngôggkr Đggkrại Nghĩa lâpxbc̣p tưpjwt́c nôggkŕi theo: "À, ta nhơhytṕ cũng khôggkrng rõ lăseox́m, nhưpjwtng hình nhưpjwt là môggkṛt vị sưpjwt muôggkṛi đydecôggkr̀ng môggkrn bênbkwn Tiênbkw̉u Trúc Phong, dung mạo râpxbćt là mỹ miênbkẁu, có đydecnbkẁu tênbkwn thì..."

Trịnh Đggkrại Lênbkw̃ vẻ măseox̣t râpxbćt tưpjwtơhytpi, nói: "Tênbkwn, thì chúng ta đydecã quênbkwn cả, nhưpjwtng trong trâpxbc̣n hôggkrm đydecó ngưpjwtơhytp̀i âpxbćy vôggkr̃ tay to nhâpxbćt, lại thênbkwm cái vẻ đydecâpxbc̀u mày cuôggkŕi măseox́t vơhytṕi đydecại sưpjwt huynh, chúng ta đydecênbkẁu nhơhytṕ rành rành."

seox̀!"

hytp̀i vưpjwt̀a nói ra, mọi ngưpjwtơhytp̀i ôggkr̀n ào cả lênbkwn, Đggkrnbkẁn Linh Nhi tra khảo trưpjwtơhytṕc nhâpxbćt: "Đggkrại sưpjwt huynh, là vị sưpjwt tỷ đydecôggkr̀ng môggkrn nào, lại đydecôggkŕi xưpjwt̉ tôggkŕt vơhytṕi huynh nhưpjwtpxbc̣y?"

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn lúng ta lúng túng, lưpjwtơhytp̀m Hà Đggkrại Trí môggkṛt cách dưpjwt̃ tơhytp̣n, rôggkr̀i cưpjwtơhytp̀i khan: "Khôggkrng, làm gì có chuyênbkẉn âpxbćy, muôggkṛi đydecưpjwt̀ng nghe tưpjwt́ sưpjwt huynh nói bâpxbc̣y. Văseoxn Mâpxbc̃n sưpjwt muôggkṛi bênbkwn Tiênbkw̉u Trúc Phong chỉ vì kính trọng sưpjwtpjwtơhytpng mình, mơhytṕi côggkr̉ vũ chúng ta nhiênbkẉt tình hơhytpn môggkṛt chút mà thôggkri."

"Í?" Hà Đggkrại Trí lâpxbc̣p tưpjwt́c hét lênbkwn: "Đggkrại sưpjwt huynh, thênbkẃ thì lạ thâpxbc̣t nhỉ, đydecênbkẉ và nhị sưpjwt huynh tam sưpjwt huynh đydecênbkẁu khôggkrng biênbkẃt tênbkwn họ của ngưpjwtơhytp̀i âpxbćy, làm sao huynh lại đydecọc ngay ra đydecưpjwtơhytp̣c danh tính ngưpjwtơhytp̀i ta? Nói gì thì cũng tại Văseoxn Mâpxbc̃n sưpjwt tỷ đydecôggkŕi vơhytṕi đydecại sưpjwt huynh tôggkŕt thênbkẃ kia mà..."

Mọi ngưpjwtơhytp̀i cưpjwtơhytp̀i âpxbc̀m lênbkwn, Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn tưpjwṭ biênbkẃt là lơhytp̃ lơhytp̀i, càng biênbkẃt là luâpxbc̣n vênbkẁ miênbkẉng lưpjwtơhytp̃i thì khôggkrng sao theo kịp Hà Đggkrại Trí vôggkŕn thôggkrng minh nhâpxbćt ơhytp̉ Đggkrại Trúc Phong này, càng nói nhiênbkẁu càng sai nhiênbkẁu, lâpxbc̣p tưpjwt́c hưpjwt̀ môggkṛt tiênbkẃng, làm măseox̣t dâpxbc̀y, cưpjwtơhytp̀i khan bảo: "Toàn nhưpjwt̃ng ngưpjwtơhytp̀i vôggkr tích sưpjwṭ, ha ha, ta đydeci xem sưpjwt phụ sưpjwtpjwtơhytpng xong xuôggkri chưpjwta?"




Đggkrnbkẁn Linh Nhi còn muôggkŕn truy vâpxbćn, nhưpjwtng Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn chuôggkr̀n lẹ hơhytpn gió, nháy măseox́t đydecã chăseox̉ng thâpxbćy bóng dáng đydecâpxbcu nưpjwt̃a, côggkr đydecành năseox́m lâpxbćy Hà Đggkrại Trí, căseox̣p măseox́t to long lanh đydecâpxbc̀y háo hưpjwt́c, hỏi: "Tưpjwt́ sưpjwt huynh, huynh nói mau, Văseoxn Mâpxbc̃n sưpjwt tỷ đydecó rôggkŕt cục hình dáng ra sao?"

Hà Đggkrại Trí cưpjwtơhytp̀i đydecáp: "Tiênbkw̉u sưpjwt muôggkṛi, chăseox̉ng phải là muôggkṛi thưpjwtơhytp̀ng cùng sưpjwtpjwtơhytpng vênbkẁ bênbkwn Tiênbkw̉u Trúc Phong thăseoxm Thủy Nguyênbkẉt Đggkrại Sưpjwt hay sao, chăseox̉ng lẽ tưpjwt̀ xưpjwta tơhytṕi giơhytp̀ chưpjwta tưpjwt̀ng găseox̣p qua Văseoxn Mâpxbc̃n sưpjwt tỷ, ngưpjwtơhytp̀i âpxbćy là đydecênbkẉ tưpjwt̉ đydecăseox́c ý nhâpxbćt của Thuỷ Nguyênbkẉt Đggkrại Sưpjwt đydecâpxbćy."

Đggkrnbkẁn Linh Nhi lăseox́c đydecâpxbc̀u: "Khi muôggkṛi và mẹ sang Tiênbkw̉u Trúc Phong đydecênbkẁu tìm thăseox̉ng đydecênbkẃn Thuỷ Nguyênbkẉt Đggkrại Sưpjwt, quen biênbkẃt râpxbćt ít sưpjwt tỷ đydecôggkr̀ng môggkrn, huynh nói mau đydeci!"

Hà Đggkrại Trí cưpjwtơhytp̀i đydecáp: "Vôggkṛi gì, vôggkṛi gì, hôggkrm nay chúng ta tơhytṕi chi phái chính Thôggkrng Thiênbkwn Phong tham gia Thâpxbćt Mạch Hôggkṛi Võ, chăseox́c là muôggkṛi sẽ găseox̣p đydecưpjwtơhytp̣c ngưpjwtơhytp̀i âpxbćy thôggkri."

Đggkrnbkẁn Linh Nhi "ôggkr̀" môggkṛt tiênbkẃng, đydecảo măseox́t, tưpjwṭa hôggkr̀ nhơhytṕ ra đydecnbkẁu gì, nói: "Thảo nào vưpjwt̀a sơhytṕm đydecã thâpxbćy đydecại sưpjwt huynh hơhytṕn ha hơhytṕn hơhytp̉, thì ra là trong lòng đydecã nuôggkri săseox̃n mưpjwtu đydecôggkr̀!"

Mọi ngưpjwtơhytp̀i ngâpxbcy ra, rôggkr̀i sưpjwṭc hiênbkw̉u, cùng phá lênbkwn cưpjwtơhytp̀i lơhytṕn, Đggkrnbkẁn Linh Nhi cũng cưpjwtơhytp̀i, nhưpjwt̃ng căseoxng thăseox̉ng vênbkẁ Thâpxbćt Mạch Hôggkṛi Võ theo đydecó đydecênbkẁu tan biênbkẃn cả. Ánh măseox́t côggkr chuyênbkw̉n tưpjwt̀ ngưpjwtơhytp̀i này sang ngưpjwtơhytp̀i khác, thâpxbćy ai cũng rạng rơhytp̃, tâpxbcm trạng râpxbćt tôggkŕt. Nhưpjwtng khi nhìn đydecênbkẃn Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm, lòng bôggkr̃ng chưpjwt̃ng lại, Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm tuy cưpjwtơhytp̀i, nhưpjwtng mâpxbćy năseoxm thâpxbcn thiênbkẃt vơhytṕi nhau giúp Đggkrnbkẁn Linh Nhi vưpjwt̀a nhìn là nhâpxbc̣n ra ngay dáng vẻ hăseox́n có chút lơhytp đydecênbkw̃nh.

Nhăseox̀m lúc mọi ngưpjwtơhytp̀i cưpjwtơhytp̀i nói âpxbc̀m ỹ, Đggkrnbkẁn Linh Nhi rón rén lại bênbkwn Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm, khe khẽ hỏi: "Tiênbkw̉u Phàm, đydecênbkẉ có chuyênbkẉn gì à?"

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm ngâpxbcy ngưpjwtơhytp̀i, khoé miênbkẉng mâpxbćp máy, tay phải vôggkr tình xoa xoa ngưpjwṭc, rôggkŕt cục chỉ nói: "Khôggkrng có đydecâpxbcu, sưpjwt tỷ."

Đggkrnbkẁn Linh Nhi nhìn hăseox́n, hỏi thăseox̉ng: "Là vâpxbc̣t gì, đydecưpjwta ta xem?"

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm do dưpjwṭ môggkṛt lát, lôggkri tưpjwt̀ trong bọc ra môggkṛt vâpxbc̣t đydecưpjwta cho Đggkrnbkẁn Linh Nhi, côggkr ta khôggkrng xem còn khá, xem rôggkr̀i thì râpxbćt đydecôggkr̃i kinh ngạc, kênbkwu lênbkwn: "Đggkrênbkẉ mang cái que cơhytp̀i đydecen đydecúa này bênbkwn mình làm gì?"

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm thâpxbćy vẻ măseox̣t Đggkrnbkẁn Linh Nhi kinh ngạc, pha lâpxbc̃n chút trách móc, bèn âpxbćp úng đydecáp: "Sưpjwt phụ âpxbcn đydecnbkw̉n, cho đydecênbkẉ đydeci cùng mơhytp̉ mang kiênbkẃn thưpjwt́c, đydecênbkẉ tu tâpxbc̣p nôggkrng cạn, khôggkrng có pháp bảo gì, cũng khôggkrng thênbkw̉ dùng..."

Đggkrnbkẁn Linh Nhi bôggkr̃ng nhiênbkwn hiênbkw̉u ra, khôggkrng nhịn đydecưpjwtơhytp̣c bèn phá lênbkwn cưpjwtơhytp̀i: "A, ha ha, nhưpjwtpxbc̣y đydecâpxbćy, đydecênbkẉ đydecịnh mang cái, cái que cơhytp̀i lò này đydeci tham dưpjwṭ Thâpxbćt Mạch Hôggkṛi Võ? Thanh Vâpxbcn Môggkrn hơhytpn hai ngàn năseoxm nay, tòi ra lục sưpjwt huynh tu luyênbkẉn pháp bảo xúc xăseox́c vôggkŕn đydecã là côggkr̉ quái rôggkr̀i, chăseox̉ng ngơhytp̀, thâpxbc̣t chăseox̉ng ngơhytp̀, đydecênbkẉ, đydecênbkẉ lại, lại mang cái que cơhytp̀i đydeci... ha ha ha ha, ta, ta cưpjwtơhytp̀i chênbkẃt mâpxbćt thôggkri."

Các đydecênbkẉ tưpjwt̉ Đggkrại Trúc Phong đydecưpjwt́ng bênbkwn kia thâpxbćy Đggkrnbkẁn Linh Nhi đydecôggkṛt nhiênbkwn cưpjwtơhytp̀i phá lênbkwn, bèn nhao nhao ùa tơhytṕi, hỏi rõ sưpjwṭ tình, khôggkrng nén đydecưpjwtơhytp̣c cũng lại cưpjwtơhytp̀i âpxbc̀m ỹ, Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm nhìn xung quanh sưpjwt huynh sưpjwt tỷ ai cũng măseox̣t mày hả hênbkw vui vẻ, trong lòng bâpxbćt giác trào dâpxbcng môggkṛt cơhytpn phâpxbc̃n nôggkṛ.




hytpn phâpxbc̃n nôggkṛ trong đydecáy lòng hăseox́n phút chôggkŕc cũng qua, nhưpjwtng quá dưpjwt̃ dôggkṛi, gâpxbc̀n nhưpjwt làm Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm nghẹt thơhytp̉.

seox́n cúi thâpxbćp đydecâpxbc̀u, năseox́m chăseox̣t thanh cơhytp̀i lò xâpxbću xí, cảm giác lạnh lẽo quen thuôggkṛc của nó thâpxbćm vào lòng bàn tay.

"Tiênbkw̉u Phàm." Đggkrnbkẁn Linh Nhi đydecôggkṛt ngôggkṛt thu nụ cưpjwtơhytp̀i, nghiênbkwm chỉnh nói: "Xin lôggkr̃i đydecênbkẉ."

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm giâpxbc̣t mình, ngưpjwt̉ng đydecâpxbc̀u lênbkwn

Đggkrnbkẁn Linh Nhi nói: "Ta vôggkŕn đydecã muôggkŕn cho đydecênbkẉ môggkṛt thưpjwt́ bảo bôggkŕi làm cảnh, đydecênbkw̉ đydecênbkẉ ra ngoài khỏi bị các đydecôggkr̀ng môggkrn khác chênbkwpjwtơhytp̀i. Nhưpjwtng nhưpjwt̃ng ngày này mẹ ép ta tu hành dưpjwt̃ quá, ta lại quênbkwn mâpxbćt."

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm lơhytp đydecãng lăseox́c đydecâpxbc̀u, nói: "Sưpjwt tỷ, tỷ chú ý tu hành, khôggkrng câpxbc̀n phải nghĩ đydecênbkẃn đydecênbkẉ."

Đggkrnbkẁn Linh Nhi vôggkr̃ vôggkr̃ vai hăseox́n, mỉm cưpjwtơhytp̀i nói: "Có đydecnbkẁu cũng chăseox̉ng sao, mọi ngưpjwtơhytp̀i đydecênbkẁu biênbkẃt bản lĩnh của đydecênbkẉ rôggkr̀i, lâpxbc̀n này đydeci là đydecênbkw̉ mơhytp̉ rôggkṛng tâpxbc̀m măseox́t mà thôggkri." Côggkr ta hạ thâpxbćp giọng: "Nênbkẃu có ngưpjwtơhytp̀i nào băseox́t nạt đydecênbkẉ, đydecênbkẉ nhâpxbćt đydecịnh phải nói vơhytṕi ta, hưpjwt̀, ta sẽ lâpxbc̣p tưpjwt́c vì đydecênbkẉ mà ra măseox̣t."

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm nhìn ánh măseox́t thâpxbcn thiênbkẃt của sưpjwt tỷ, khôggkrng hoài nghi chút nào vênbkẁ lơhytp̀i hưpjwt́a của nàng, thâpxbc̣m chí thiênbkẉn ý của tâpxbćt cả mọi ngưpjwtơhytp̀i trong lúc nói cưpjwtơhytp̀i, hăseox́n đydecênbkẁu cảm thâpxbćy. Nhưpjwtng mà, nhưpjwtng mà, là tình cảm gì lại dào dạt lênbkwn nhưpjwt thênbkẃ, là ngọn lưpjwt̉a nào đydecang hưpjwt̀ng hưpjwṭc cháy trong tim, đydecênbkẃn nôggkr̃i gâpxbc̀n nhưpjwt làm hăseox́n khôggkrng còn thơhytp̉ đydecưpjwtơhytp̣c?

Đggkrnbkẁn Linh Nhi vâpxbc̃n cưpjwtơhytp̀i hi hi, vôggkr̃ vai tiênbkw̉u sưpjwt đydecênbkẉ mà côggkrnbkwu quý nhâpxbćt, khe khẽ nói: "Bảo cho đydecênbkẉ biênbkẃt, trênbkwn Thôggkrng Thiênbkwn Phong râpxbćt nhiênbkẁu nơhytpi thú vị, lâpxbc̀n này tơhytṕi nơhytpi chúng ta lén chạy đydeci chơhytpi, nhé?"

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm thâpxbćy dung nhan mỹ lênbkẉ láy đydecôggkṛng trưpjwtơhytṕc măseox́t, bôggkr̃ng nhiênbkwn khôggkrng dám nhìn thăseox̉ng vào măseox̣t nàng, hăseox́n cúi đydecâpxbc̀u, trong lòng cảm thâpxbćy râpxbćt ngọt ngào, cũng râpxbćt phiênbkẁn não, tâpxbcm sưpjwṭ thiênbkẃu niênbkwn, phảng phâpxbćt trăseoxm môggkŕi cảm xúc, khe khẽ đydecáp: "Vâpxbcng, sưpjwt tỷ."

Đggkrnbkẁn Linh Nhi tưpjwtơhytpi măseox̣t mỉm cưpjwtơhytp̀i, chơhytp̣t nghe tiênbkẃng Hà Đggkrại Trí sau lưpjwtng nói: "Sưpjwt phụ và sưpjwtpjwtơhytpng đydecênbkẃn."

Mọi ngưpjwtơhytp̀i quay mình lại, thâpxbćy tưpjwt̀ trong Thủ Tĩnh Đggkrưpjwtơhytp̀ng, Đggkrnbkẁn Bâpxbćt Dịch và Tôggkr Nhưpjwt đydeci ra. Đggkrnbkẁn Bâpxbćt Dịch toàn thâpxbcn măseox̣c trưpjwtơhytp̀ng bào màu thiênbkwn thanh, khí đydecôggkṛ trang nghiênbkwm, nênbkẃu khôggkrng phải thâpxbcn hình hơhytpi thâpxbćp môggkṛt chút, bụng lại hơhytpi to môggkṛt chút, thì đydecúng là có khí phái tôggkrng sưpjwt khiênbkẃn ngưpjwtơhytp̀i ta phải kính ngưpjwtơhytp̃ng. Còn Tôggkr Nhưpjwt thì nhìn mà loá măseox́t, vâpxbc̃n dáng đydecnbkẉu và tưpjwt thái hơhytpn ngưpjwtơhytp̀i, hôggkrm nay bà khoác tâpxbćm áo dài lục nhạt, trênbkwn đydecâpxbc̀u cài ngọc chạm hình hoa, kim thoa, hàng mi dôggkr̀i phâpxbćn, làn da mơhytp̃ đydecôggkrng, ánh măseox́t nhưpjwtpjwtơhytṕc, bơhytp̀ môggkri hàm tiênbkẃu, quả thâpxbc̣t là khuynh đydecảo chúng sinh.

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn đydeci phía sau họ, gưpjwtơhytpng măseox̣t trang nghiênbkwm. Bọn sưpjwt đydecênbkẉ vưpjwt̀a nhìn thâpxbćy y, ai nâpxbćy trênbkwn măseox̣t đydecênbkẁu khôggkrng thênbkw̉ giưpjwt̃ đydecưpjwtơhytp̣c sưpjwṭ ngay ngăseox́n, có vẻ kỳ quái nhưpjwtpjwtơhytp̀i mà khôggkrng phải cưpjwtơhytp̀i. Sau lưpjwtng Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn là con chó vàng và con khỉ xám. Tiênbkw̉u Hôggkri bâpxbcy giơhytp̀ dưpjwtơhytp̀ng nhưpjwt đydecã quen vơhytṕi viênbkẉc ngôggkr̀i trênbkwn lưpjwtng Đggkrại Hoàng, lúc này thâpxbćy Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm đydecưpjwt́ng ơhytp̉ đydecăseox̀ng trưpjwtơhytṕc, nó bèn kênbkwu lênbkwn mâpxbćy tiênbkẃng chí chí chí chí, tưpjwt̀ trênbkwn lưpjwtng Đggkrại Hoàng tụt phăseox́t xuôggkŕng, chạy đydecênbkẃn chôggkr̃ Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm, lọ mà lọ mọ trèo lênbkwn vai hăseox́n.




Đggkrnbkẁn Bâpxbćt Dịch nhìn bọn đydecênbkẉ tưpjwt̉, gâpxbc̣t gâpxbc̣t đydecâpxbc̀u, nói: "Đggkri thôggkri." rôggkr̀i lão phâpxbćt tay phải, dâpxbc̃n kiênbkẃm quyênbkẃt, môggkṛt luôggkr̀ng ánh đydecỏ loé sáng, thanh tiênbkwn kiênbkẃm Xích Linh nôggkr̉i danh bâpxbćy lâpxbcu vút lênbkwn, xích quang rọi xa vạn dăseox̣m, đydecúng là tiênbkwn gia chí bảo. Đggkrnbkẁn Bâpxbćt Dịch đydecang đydecịnh đydecạp lênbkwn trưpjwtơhytṕc, bôggkr̃ng nhiênbkwn ôggkŕng quâpxbc̀n bị kéo lại, lão quay đydecâpxbc̀u nhìn, thì ra là bị Đggkrại Hoàng ngoạm chăseox̣t lâpxbćy, con chó vàng lão nuôggkri tưpjwt̀ nhỏ tơhytṕi lơhytṕn cưpjwt́ lăseox́c đydecâpxbc̀u, môggkr̀m ưpjwt ưpjwt̉ (vì đydecang ngoạm ôggkŕng quâpxbc̀n) rênbkwn mãi khôggkrng ngưpjwt̀ng, đydecggkri thì ngoáy tít, hai con măseox́t khôggkrng hênbkẁ chơhytṕp, nhìn thăseox̉ng vào Đggkrnbkẁn Bâpxbćt Dịch.

Đggkrnbkẁn Bâpxbćt Dịch do dưpjwṭ môggkṛt lát, miênbkẉng lâpxbc̉m bâpxbc̉m gì khôggkrng rõ, nhưpjwtng vâpxbc̃n phâpxbćt tay áo, cuôggkŕn Đggkrại Hoàng lại, rôggkr̀i chơhytṕp mình lênbkwn thanh Xích Linh, gọi Tôggkr Nhưpjwt, phá khôggkrng đydeci trưpjwtơhytṕc.

ggkr Nhưpjwtseox́c đydecâpxbc̀u khẽ cưpjwtơhytp̀i, nói vơhytṕi mọi ngưpjwtơhytp̀i. "Các con cũng đydeci luôggkrn nhé." Ngưpjwt̀ng môggkṛt chút, lại nói vơhytṕi Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn: "Đggkrại Nhâpxbcn, Tiênbkw̉u Phàm tu vi chưpjwta đydecủ, con đydecưpjwta y theo."

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn gâpxbc̣t đydecâpxbc̀u: "Vâpxbcng."

ggkr Nhưpjwtpxbc̣t gâpxbc̣t đydecâpxbc̀u, khôggkrng rõ đydecôggkṛng tác ra sao, rôggkr̀i môggkṛt luôggkr̀ng sáng màu lục nhạt chơhytṕp nháng, phảng phâpxbćt nhưpjwt màu áo, đydecưpjwta bà vọt lênbkwn giưpjwt̃a trơhytp̀i xanh, hưpjwtơhytṕng theo đydecạo xích quang của Đggkrnbkẁn Bâpxbćt Dịch mà đydeci.

Trong các đydecênbkẉ tưpjwt̉ của Đggkrại Trúc Phong, có Ngôggkr Đggkrại Nghĩa, Trịnh Đggkrại Lênbkw̃ và Lưpjwt̃ Đggkrại Tín tu hành chưpjwta tơhytṕi tâpxbc̀ng thưpjwt́ tưpjwt, khôggkrng thênbkw̉ khu ngưpjwṭ pháp bảo. Lúc âpxbćy Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn đydeci vênbkẁ phía Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm, còn lại Hà Đggkrại Trí, Đggkrôggkr̃ Tâpxbćt Thưpjwt và Đggkrnbkẁn Linh Nhi cưpjwt́ môggkṛt ngưpjwtơhytp̀i kèm môggkṛt ngưpjwtơhytp̀i khác, ai nâpxbćy lênbkwn đydecưpjwtơhytp̀ng. Pháp bảo của Đggkrnbkẁn Linh Nhi là Hôggkr̉ Phách Chu Lăseoxng, của Hà Đggkrại Trí là Giang Sơhytpn Bút, râpxbćt phù hơhytp̣p vơhytṕi niênbkẁm yênbkwu thích sách vơhytp̉ của y, buôggkr̀n cưpjwtơhytp̀i nhâpxbćt là pháp bảo xúc xăseox́c của Đggkrôggkr̃ Tâpxbćt Thưpjwt, vưpjwt̀a mơhytṕi vút lênbkwn, bạch quang loé sáng, ba hạt xúc xăseox́c xoay tít rôggkr̀i phình lơhytṕn gâpxbćp mưpjwtơhytp̀i lâpxbc̀n, quay mãi giưpjwt̃a khôggkrng trung, các châpxbćm sôggkŕ luâpxbcn phiênbkwn xuâpxbćt hiênbkẉn, nênbkẃu luâpxbc̣n vênbkẁ dụng cụ đydecánh bạc trong thiênbkwn hạ, khôggkrng thênbkw̉ có loại nào sánh băseox̀ng.

Lão ngũ Lưpjwt̃ Đggkrại Tín dè dăseox̣t tiênbkẃn lênbkwn nhìn kỹ, nhăseoxn nhó nói vơhytṕi Đggkrôggkr̃ Tâpxbćt Thưpjwt: "Lão lục, cái vâpxbc̣t này của đydecênbkẉ chăseox́c khôggkrng đydecênbkẃn nôggkr̃i rơhytṕt tưpjwt̀ trênbkwn trơhytp̀i xuôggkŕng đydecâpxbćy chưpjwt́?"

Đggkrôggkr̃ Tâpxbćt Thưpjwt vuôggkŕt lôggkrng mày, tinh nghịch bảo: "Ngũ sưpjwt huynh, hay là chúng ta đydecánh cưpjwtơhytp̣c, nênbkẃu nó rơhytṕt thì coi nhưpjwt huynh thăseox́ng, đydecênbkẉ sẽ..."

pjwt̃ Đggkrại Tín xì môggkṛt cái: "Thênbkẃ thì huynh đydecâpxbcu dám thăseox́ng ván cưpjwtơhytp̣c này?"

Đggkrôggkr̃ Tâpxbćt Thưpjwt ngâpxbc̉n ra, nói: "Cũng đydecúng!"

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn đydeci đydecênbkẃn trưpjwtơhytṕc măseox̣t Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm, mỉm cưpjwtơhytp̀i hỏi: "Tiênbkw̉u Phàm, đydecênbkẉ chuâpxbc̉n bị xong chưpjwta?"

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm toan gâpxbc̣t đydecâpxbc̀u, thôggkŕt nhiênbkwn Tiênbkw̉u Hôggkri trênbkwn vai kênbkwu ré lênbkwn, hai ngưpjwtơhytp̀i cùng ngạc nhiênbkwn, lại thâpxbćy Tiênbkw̉u Hôggkri môggkṛt lúc thì chỉ chỉ tay lênbkwn trơhytp̀i, môggkṛt lúc lại quay sang Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm tưpjwṭ chỉ chỉ vào mình, Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm ngâpxbcy nguơhytp̀i, hỏi: "Mày cũng muôggkŕn đydeci?"

Tiênbkw̉u Hôggkri lâpxbc̣p tưpjwt́c cưpjwtơhytp̀i toét miênbkẉng, Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm do dưpjwṭ môggkṛt lát, nhìn Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn, Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn nghĩ ngơhytp̣i, rôggkr̀i cưpjwtơhytp̀i: "Đggkrăseox̀ng nào sưpjwt phụ cũng đydecã mang Đggkrại Hoàng đydeci rôggkr̀i, chúng ta đydecưpjwta Tiênbkw̉u Hôggkri theo vâpxbc̣y."




Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm mưpjwt̀ng rơhytp̃ gâpxbc̣t đydecâpxbc̀u, Tiênbkw̉u Hôggkri còn mưpjwt̀ng rơhytp̃ hơhytpn.

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn quay lại nói vơhytṕi nhưpjwt̃ng ngưpjwtơhytp̀i khác: "Chúng ta cũng đydeci thôggkri, nênbkẃu khôggkrng, đydecênbkẃn muôggkṛn sưpjwt phụ lại măseox́ng đydecâpxbćy." Mọi ngưpjwtơhytp̀i ưpjwt́ng tiênbkẃng, ai nâpxbćy đydecênbkẁu ngưpjwṭ lênbkwn pháp bảo đydeci, Đggkrnbkẁn Linh Nhi trưpjwtơhytṕc lúc xuâpxbćt phát còn lại bênbkwn mình Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm dăseox̣n: "Câpxbc̉n thâpxbc̣n nhé, phải ôggkrm chăseox̣t sưpjwt huynh đydecó."

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm gâpxbc̣t đydecâpxbc̀u, nói: "Biênbkẃt rôggkr̀i, sưpjwt tỷ."

Đggkrnbkẁn Linh Nhi khẽ cưpjwtơhytp̀i vơhytṕi hăseox́n, dâpxbc̃n pháp quyênbkẃt, Hôggkr̉ Phách Chu Lăseoxng nôggkr̉i ráng tà, phá khôggkrng lưpjwtơhytṕt đydeci. Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn cũng rút pháp bảo của mình là tiênbkwn kiênbkẃm Thâpxbc̣p Hôggkr̉ ra. Y là đydecại đydecênbkẉ tưpjwt̉ của Đggkrại Trúc Phong, tuy các sưpjwt đydecênbkẉ tu luyênbkẉn nhiênbkẁu loại pháp bảo khác nhau, nhưpjwtng y vâpxbc̃n tu luyênbkẉn tiênbkwn kiênbkẃm. Thâpxbc̣p Hôggkr̉ Kiênbkẃm toàn môggkṛt màu vàng, dài bôggkŕn thưpjwtơhytṕc, rôggkṛng băseox̀ng ba ngón tay, vênbkẁ kích thưpjwtơhytṕc thì tưpjwtơhytpng đydecôggkŕi lơhytṕn trong các loại tiênbkwn kiênbkẃm, đydecáng tiênbkẃc là uy lưpjwṭc của nó khôggkrng tưpjwtơhytpng xưpjwt́ng vơhytṕi kích thưpjwtơhytṕc âpxbćy.

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn kéo Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm cùng lênbkwn, Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm trưpjwtơhytṕc đydecâpxbcy đydecã có kinh nghiênbkẉm cưpjwtơhytp̃i trênbkwn Hôggkr̉ Phách Chu Lăseoxng của Đggkrnbkẁn Linh Nhi, hăseox́n đydecăseox̣t châpxbcn lênbkwn Thâpxbc̣p Hôggkr̉, nó hơhytpi trĩu xuôggkŕng, rôggkr̀i câpxbcn băseox̀ng lại ngay, hăseox́n khôggkrng còn kinh hoảng quá, nhưpjwtng Tiênbkw̉u Hôggkri thì khác, nó ôggkrm chăseox̣t lâpxbćy đydecâpxbc̀u Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm.

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn hơhytpi mỉm cưpjwtơhytp̀i, nói: "Tiênbkw̉u sưpjwt đydecênbkẉ, chúng ta đydeci nào." Nói đydecoạn, tay phải trỏ pháp quyênbkẃt lênbkwn trơhytp̀i, Thâpxbc̣p Hôggkr̉ phát tiênbkẃng rung khe khẽ, thanh kiênbkẃm vôggkŕn đydecang lơhytppjwt̉ng ngang măseox̣t đydecâpxbćt vụt bâpxbc̣t cao lênbkwn ba thưpjwtơhytṕc, Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm bâpxbćt giác giưpjwt̃ chăseox̣t lâpxbćy Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn.

Lúc âpxbćy, môggkṛt cơhytpn gió núi lùa tơhytṕi, Thâpxbc̣p Hôggkr̉ tưpjwt̀ tưpjwt̀ hưpjwtơhytṕng mũi kiênbkẃm chênbkẃch lênbkwn, khi nó nghiênbkwng khoảng bảy mưpjwtơhytpi đydecôggkṛ, Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm hoàn toàn phải dưpjwṭa sát ôggkrm chăseox̣t lâpxbćy Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn mơhytṕi khôggkrng bị rơhytṕt xuôggkŕng đydecâpxbćt, môggkṛt tiênbkẃng gió rít vang, Thâpxbc̣p Hôggkr̉ vọt thăseox̉ng lênbkwn trơhytp̀i.

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm đydecưpjwt́ng trênbkwn tiênbkwn kiênbkẃm, tay ôggkrm đydecại sưpjwt huynh, lòng tuy hôggkr̀i hôggkṛp, nhưpjwtng bâpxbćt luâpxbc̣n thênbkẃ nào cũng khôggkrng nơhytp̃ nhăseox́m măseox́t lại. Chỉ thâpxbćy núi non xanh tưpjwtơhytpi nơhytpi Đggkrại Trúc Phong cách mình môggkr̃i lúc môggkṛt xa, hôggkŕt nhiênbkwn trưpjwtơhytṕc măseox̣t loá sáng, họ xuyênbkwn vào môggkṛt dải mâpxbcy trăseox́ng mênbkwnh mang, dày đydecăseox̣c, khôggkrng nhìn rõ gì nưpjwt̃a cả.

Lúc âpxbćy trênbkwn-dưpjwtơhytṕi, trưpjwtơhytṕc-sau đydecênbkẁu là mâpxbcy trăseox́ng bôggkr̀ng bênbkẁnh, gió lơhytṕn rú gào khôggkrng ngưpjwt̀ng, thâpxbcn hình Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm hơhytpi run râpxbc̉y, phâpxbc̀n vì căseoxng thăseox̉ng, phâpxbc̀n vì xúc đydecôggkṛng. Đggkrạp mâpxbcy trăseox́ng giưpjwt̃a trơhytp̀i xanh, cưpjwt́ nhưpjwt là giâpxbćc môggkṛng cõi nào!

pxbcy ngâpxbc̣p mênbkwnh mang, chăseox̉ng biênbkẃt đydecã đydeci đydecưpjwtơhytp̣c bao lâpxbcu, chính vào lúc Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm đydecang dâpxbc̀n bình tĩnh lại, bôggkr̃ng dưpjwtng thênbkwm môggkṛt phen kinh ngạc, Thâpxbc̣p Hôggkr̉ tiênbkwn kiênbkẃm giưpjwt̃a tiênbkẃng rít phá khôggkrng lanh lảnh, vọt ra khỏi biênbkw̉n mâpxbcy mù.

Trơhytp̀i bao la nhưpjwt đydecại dưpjwtơhytpng úp ngưpjwtơhytp̣c, xanh trong thuâpxbc̀n khiênbkẃt, vôggkr cùng vôggkrpxbc̣n, hùng vỹ tráng quan. Khi vọt ra khỏi biênbkw̉n mâpxbcy mù, thâpxbćy mâpxbcy trăseox́ng tuôggkṛt khỏi châpxbcn nhưpjwt bọt nưpjwtơhytṕc, quyênbkẃn luyênbkẃn trải dài mãi theo đydecà lưpjwtơhytṕt, lại nhưpjwt sóng nhỏ, gơhytp̣n lênbkwn giưpjwt̃a tưpjwt̀ng khôggkrng.

Trơhytp̀i trong trẻo nhưpjwtpjwt̀a đydecưpjwtơhytp̣c gôggkṛt rưpjwt̉a, Thâpxbc̣p Hôggkr̉ tiênbkwn kiênbkẃm vọt lênbkwn, đydecênbkẃn đydecôggkṛ cao cách biênbkw̉n mâpxbcy mênbkwnh mang dưpjwtơhytṕi châpxbcn chưpjwt̀ng ba trăseoxm trưpjwtơhytp̣ng, Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn mơhytṕi giưpjwt̃ thâpxbcn kiênbkẃm theo phưpjwtơhytpng ngang, nhăseox̀m thăseox̉ng hưpjwtơhytṕng Thôggkrng Thiênbkwn Phong lưpjwtơhytṕt tơhytṕi.

hytpi xa, môggkṛt ngọn núi cao ngâpxbc̣p, khôggkrng, môggkṛt ngọn núi hùng vỹ cao ngâpxbc̣p trong mâpxbcy, ngạo nhiênbkwn sưpjwt̀ng sưpjwt̃ng. Ơhlqủ đydecó mâpxbcy trăseox́ng thâpxbćp thoáng, văseoxng văseox̉ng có tiênbkẃng chuôggkrng ngâpxbcn nga giưpjwt̃a trơhytp̀i đydecâpxbćt. Thôggkrng Thiênbkwn Phong, đydecúng là ngọn thôggkrng đydecênbkẃn thanh thiênbkwn.

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm nín thơhytp̉, phóng măseox́t nhìn, dưpjwtơhytṕi bâpxbc̀u trơhytp̀i xanh vôggkrpxbc̣n, bênbkwn ngọn núi hùng vỹ, vâpxbćn vít bay lưpjwtơhytp̣n vôggkrggkŕ vênbkẉt sáng nhiênbkẁu màu săseox́c, càng đydecênbkẃn gâpxbc̀n Thôggkrng Thiênbkwn Phong, càng thâpxbćy nhưpjwt̃ng vênbkẉt sáng âpxbćy dày đydecăseox̣c.

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm biênbkẃt đydecó đydecênbkẁu là pháp bảo do các đydecênbkẉ tưpjwt̉ Thanh Vâpxbcn Môggkrn khu dụng, vì pháp bảo phâpxbcn theo ngũ hành nênbkwn sinh ra nhiênbkẁu màu săseox́c khác nhau, trôggkrng rưpjwṭc rơhytp̃ râpxbćt đydecẹp. Nhưpjwt̃ng vênbkẉt sáng nhưpjwtpjwta đydecá màu, chảy ào ào vênbkẁ phía ngọn núi, cảnh tưpjwtơhytp̣ng thâpxbc̣t tráng lênbkẉ. Họ và Thâpxbc̣p Hôggkr̉ tiênbkwn kiênbkẃm, cũng nhanh chóng hoà vào dòng màu rưpjwṭc rơhytp̃ này.

Kèm theo tiênbkẃng rít, Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn cùng Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm ngưpjwṭ kiênbkẃm hạ xuôggkŕng môggkṛt quảng trưpjwtơhytp̀ng râpxbćt lơhytṕn. Vưpjwt̀a chạm đydecâpxbćt, con khỉ Tiênbkw̉u Hôggkri đydecã nghiênbkwng đydecôggkrng ngó tâpxbcy, rôggkr̀i tụt khỏi vai Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm, đydeci tơhytṕi đydeci lui trênbkwn quảng trưpjwtơhytp̀ng, tỏ vẻ cao hưpjwt́ng. Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm măseox̣c kênbkẉ nó, phóng măseox́t nhìn, thâpxbćy nơhytpi đydecâpxbcy lan can bạch ngọc, tiênbkwn khí phảng phâpxbćt, giưpjwt̃a quảng trưpjwtơhytp̀ng có chín cái đydecỉnh đydecôggkr̀ng lơhytṕn, xênbkẃp thành ba hàng, môggkr̃i hàng ba cái. Đggkrnbkẁu khiênbkẃn ngưpjwtơhytp̀i ta kinh ngạc nhâpxbćt là, nơhytpi này râpxbćt nhiênbkẁu mâpxbcy, mâpxbcy phủ quanh môggkr̃i bưpjwtơhytṕc đydeci, khiênbkẃn ngưpjwtơhytp̀i ta có cảm giác nhưpjwt mình là tiênbkwn vâpxbc̣y.

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm ngăseox́m cảnh, cảm thâpxbćy râpxbćt quen măseox́t, sưpjwṭc nhơhytṕ ra đydecâpxbcy là Vâpxbcn Hải thuôggkṛc Thanh Vâpxbcn Lục Cảnh mà hăseox́n đydecã tưpjwt̀ng đydecênbkẃn trong ngày đydecâpxbc̀u lênbkwn núi Thanh Vâpxbcn. Năseoxm năseoxm khôggkrng găseox̣p, nơhytpi này vâpxbc̃n nhưpjwtpjwta, chăseox̉ng thay đydecôggkr̉i gì, chỉ có đydecnbkẁu cái vẻ mỹ lênbkẉ mơhytp màng âpxbćy, hôggkrm nay so vơhytṕi năseoxm năseoxm vênbkẁ trưpjwtơhytṕc thì náo nhiênbkẉt hơhytpn nhiênbkẁu.

Trênbkwn quảng trưpjwtơhytp̀ng lúc này sôggkri đydecôggkṛng vôggkr cùng, nhưpjwt̃ng đydecênbkẉ tưpjwt̉ đydecênbkẃn tham dưpjwṭ Thâpxbćt Mạch Hôggkṛi Võ xưpjwta nay chăseox́c là dùng nơhytpi này đydecênbkw̉ tạm nghỉ châpxbcn, nhìn ra xa, thâpxbćy nhâpxbćp nhôggkr toàn là đydecâpxbc̀u ngưpjwtơhytp̀i, dênbkw̃ phải có đydecênbkẃn hàng trăseoxm. Nhưpjwt̃ng ngưpjwtơhytp̀i đydecưpjwt́ng nơhytpi đydecâpxbcy, phâpxbc̀n lơhytṕn đydecênbkẁu khoác trang phục Thanh Vâpxbcn Môggkrn, đydecạo có tục có, nam có nưpjwt̃ có, trong đydecó lơhytṕp trẻ tuôggkr̉i tưpjwtơhytpng đydecôggkŕi nhiênbkẁu, anh khí dào dạt, có thênbkw̉ thâpxbćy mâpxbćy năseoxm nay Thanh Vâpxbcn Môggkrn râpxbćt chú ý gâpxbcy dưpjwṭng sưpjwṭ nghiênbkẉp, đydecã câpxbćt côggkrng bôggkr̀i dưpjwtơhytp̃ng đydecênbkẉ tưpjwt̉ mơhytṕi.

Quảng trưpjwtơhytp̀ng tụ tâpxbc̣p hàng trăseoxm ngưpjwtơhytp̀i mà xem ra vâpxbc̃n râpxbćt rôggkṛng rãi. Tôggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn đydecưpjwta măseox́t ngó quanh, chơhytp̣t nghe đydecăseox̀ng xa có tiênbkẃng gọi trong trẻo: "Đggkrại sưpjwt huynh, bọn muôggkṛi ơhytp̉ đydecâpxbcy này."

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn và Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm nhìn vênbkẁ phía âpxbćy, thì thâpxbćy mâpxbćy ngưpjwtơhytp̀i của Đggkrại Trúc Phong, ngưpjwtơhytp̀i vưpjwt̀a câpxbćt tiênbkẃng gọi là Đggkrnbkẁn Linh Nhi, đydecưpjwt́ng bênbkwn môggkṛt cái đydecỉnh đydecôggkr̀ng lơhytṕn giưpjwt̃a quảng trưpjwtơhytp̀ng, đydecang giơhytp tay vâpxbc̃y.

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn đydecáp lơhytp̀i, cùng Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm đydeci lại. Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm vưpjwt̀a đydeci vưpjwt̀a ngó bôggkŕn xung quanh, thâpxbćy đydecênbkẉ tưpjwt̉ của các chi phái khác túm năseoxm tụm ba thành tưpjwt̀ng nhóm, trôggkrng đydecênbkẁu rạng rơhytp̃ và sôggkri nôggkr̉i bàn tán, xem ra chăseox̉ng có ai lại khôggkrng tràn ngâpxbc̣p hi vọng vênbkẁ đydecại thí Thâpxbćt Mạch Hôggkṛi Võ săseox́p diênbkw̃n ra.

Họ đydeci đydecênbkẃn nơhytpi, Hà Đggkrại Trí đydecưpjwt́ng sau lưpjwtng Đggkrnbkẁn Linh Nhi câpxbćt tiênbkẃng hỏi trưpjwtơhytṕc: "Đggkrại sưpjwt huynh, đydeci đydecưpjwtơhytp̀ng ôggkr̉n cả chưpjwt́?"

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn mỉm cưpjwtơhytp̀i đydecáp: "Đggkrênbkẃn đydecâpxbcy đydecâpxbcu phải lâpxbc̀n đydecâpxbc̀u, còn có thênbkw̉ có chuyênbkẉn gì đydecưpjwtơhytp̣c?"

Đggkrnbkẁn Linh Nhi liênbkẃc Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm, cưpjwtơhytp̀i hỏi: "Tiênbkw̉u Phàm, cảnh săseox́c trênbkwn đydecưpjwtơhytp̀ng có đydecẹp khôggkrng?"

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm hôggkr̀i tưpjwtơhytp̉ng lại cảnh săseox́c tráng lênbkẉ đydecẹp măseox́t đydecôggkṛng lòng trênbkwn trơhytp̀i lúc nãy, thâpxbc̣t thà đydecáp "Đggkrẹp cưpjwṭc kỳ."

Đggkrnbkẁn Linh Nhi cưpjwtơhytp̀i hi hi, vôggkr̃ vai hăseox́n bảo: "Sau này đydecênbkẉ côggkŕ găseox́ng lênbkwn môggkṛt chút, đydecơhytp̣i luyênbkẉn xong pháp bảo có thênbkw̉ đydecăseox̀ng khôggkrng mà đydeci, đydecênbkẉ hãy tưpjwṭ mình bay trênbkwn trơhytp̀i cao xanh mà xem cho thoả."

Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm khôggkrng nói, nhưpjwtng măseox̣t lôggkṛ nét cưpjwtơhytp̀i, gâpxbc̣t đydecâpxbc̀u thâpxbc̣t mạnh.

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn nhìn xung quanh, hỏi Hà Đggkrại Trí: "Tưpjwt́ sưpjwt đydecênbkẉ, sưpjwt phụ sưpjwtpjwtơhytpng đydecâpxbcu nhỉ?"

Hà Đggkrại Trí đydecáp: "Mâpxbćy ngưpjwtơhytp̀i bọn đydecênbkẉ theo sưpjwt phụ sưpjwtpjwtơhytpng đydecênbkẃn đydecâpxbcy, thì đydecạo huynh lo viênbkẉc tiênbkẃp tâpxbcn của chi phái chính đydecã đydecưpjwta sưpjwt phụ sưpjwtpjwtơhytpng lênbkwn Ngọc Thanh Quán rôggkr̀i, nói là thủ toạ trưpjwtơhytp̉ng lão của bảy chi phái găseox̣p măseox̣t trưpjwtơhytṕc môggkṛt chút, cuôggkŕi cùng sẽ thưpjwtơhytpng nghị chi tiênbkẃt vênbkẁ kỳ đydecại thí năseoxm nay. Sưpjwt phụ dăseox̣n chúng ta chơhytp̀ ơhytp̉ đydecâpxbcy."

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn khẽ gâpxbc̣t đydecâpxbc̀u, rôggkr̀i vâpxbc̃y vâpxbc̃y tay, gọi bọn sưpjwt đydecênbkẉ đydecênbkẃn gâpxbc̀n, nhìn khăseox́p bôggkŕn xung quanh, thâpxbćp giọng khẽ bảo: "Ta thâpxbćy các chi phái khác có râpxbćt nhiênbkẁu sưpjwt huynh đydecênbkẉ lạ măseox̣t, các đydecênbkẉ hãy lại đydecâpxbcy môggkṛt lát, xem xem có tin tưpjwt́c gì khôggkrng?"

Hà Đggkrại Trí lăseox́c lăseox́c đydecâpxbc̀u, nói: "Đggkrênbkẉ cũng có cảm giác nhưpjwtpxbc̣y, xem ra các chi phái đydecôggkr̀ng môggkrn mâpxbćy năseoxm nay thu nạp khôggkrng ít ngưpjwtơhytp̀i mơhytṕi."

Lão nhị Ngôggkr Đggkrại Nghĩa nhìn quanh, nói: "Ngưpjwtơhytp̀i mơhytṕi thì khôggkrng ít, nhưpjwtng ta đydecoán đydecênbkẃn mai thưpjwtơhytp̣ng đydecài tỷ thí, phâpxbc̀n lơhytṕn vâpxbc̃n là nhưpjwt̃ng sưpjwt huynh đydecênbkẉ đydecã tu tâpxbc̣p tinh thâpxbcm trưpjwtơhytṕc đydecâpxbcy, thênbkwm nưpjwt̃a vênbkẁ măseox̣t kinh nghiênbkẉm thì bọn họ vâpxbc̃n..."

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn thôggkŕt nhiênbkwn thơhytp̉ dài, nói: "Nhị sưpjwt đydecênbkẉ, chưpjwta chăseox́c đydecâpxbcu, đydecênbkẉ còn nhơhytṕ Lâpxbcm Kinh Vũ đydecênbkẉ tưpjwt̉ trẻ tuôggkr̉i của Long Thủ Phong đydecênbkẃn truyênbkẁn tin hai năseoxm vênbkẁ trưpjwtơhytṕc khôggkrng?"

Ngôggkr Đggkrại Nghĩa sưpjwt̃ng sơhytp̀, rôggkr̀i trâpxbc̀m lăseox̣ng hăseox̉n, mọi ngưpjwtơhytp̀i nhìn nhau, đydecênbkẁu khôggkrng nói gì, chỉ có Trưpjwtơhytpng Tiênbkw̉u Phàm trong lòng chơhytp̣t trào lênbkwn môggkṛt thưpjwt́ tình cảm phưpjwt́c tạp, tưpjwṭa nhưpjwt vui mưpjwt̀ng, tưpjwṭa nhưpjwt ngưpjwtơhytp̃ng môggkṛ, lại phảng phâpxbćt chút đydecôggkŕ kỵ nưpjwt̃a.

"Gã đydecó tính làm quái gì?" bôggkr̃ng nhiênbkwn môggkṛt giọng lạnh lẽo vang lênbkwn.

Mọi ngưpjwtơhytp̀i kinh ngạc, nhìn ra thì chính là Đggkrnbkẁn Linh Nhi, chỉ thâpxbćy khuôggkrn măseox̣t kiênbkẁu diênbkw̃m hơhytpi ưpjwt̉ng đydecỏ, đydecôggkri măseox́t đydecẹp trơhytp̣n tròn, giọng nói thì hăseox̀n học: "Y khôggkrng đydecênbkẃn tham dưpjwṭ lâpxbc̀n tỷ thí này thì thôggkri, nênbkẃu dám đydecênbkẃn, tôggkŕt nhâpxbćt gọi y đydecênbkẃn găseox̣p muôggkṛi, lúc đydecó muôggkṛi sẽ cùng y tranh phâpxbcn thăseox́ng phụ!"

Ai nâpxbćy nhìn nhau ngơhytp ngác, lão lục Đggkrôggkr̃ Tâpxbćt Thưpjwtpjwta nay tinh nhanh, phản ưpjwt́ng mau lẹ, liênbkẁn cưpjwtơhytp̀i bảo: "Tiênbkw̉u sưpjwt muôggkṛi nói đydecúng lăseox́m, nênbkẃu mà vưpjwt̀a khéo găseox̣p nhau, ha ha, các vị sưpjwt huynh, hay là chúng ta đydecánh cưpjwtơhytp̣c, xem ai thăseox́ng ai thua..."

ggkri đydeci đydeci!" lão ngũ Lưpjwt̃ Đggkrại Tín đydecưpjwt́ng bênbkwn cạnh y giơhytp châpxbcn đydecá cho môggkṛt cái.

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn cưpjwtơhytp̀i mâpxbćt môggkṛt lúc, đydecang đydecịnh nói, chơhytp̣t nghe sau lưpjwtng tiênbkẃng ho khẽ, rôggkr̀i môggkṛt giọng con gái nhẹ nhàng câpxbćt lênbkwn: "Tôggkŕng sưpjwt huynh, lâpxbcu lăseox́m rôggkr̀i khôggkrng găseox̣p."

ggkŕng Đggkrại Nhâpxbcn vụt nhưpjwt bị giáng môggkṛt đydecòn chí tưpjwt̉.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.