Tru Tiên

Chương 165 : Ảo Nguyệt

    trước sau   
   

“Tiêxkob̀n bôcfbǵi, tiêxkob̀n bôcfbǵi, ngưlukvơuvnj̀i sao rôcfbg̀i ? Đddeyã xảy ra chuyêxkoḅn gì…”

mmsom Kinh Vũ xôcfbgng tơuvnj́i bêxkobn cạnh Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót, quỳ thụp xuôcfbǵng, hai tay run run đtsbeơuvnj̃ lão dâmmsọy, nhưlukvng chỉ cảm thâmmsóy ngưlukvơuvnj̀i lão mêxkob̀m nhũn, môcfbg̣t cảm giác lạnh lẽo dâmmsong tràn trong tâmmsom tưlukvơuvnj̉ng. Lâmmsom Kinh Vũ nhưlukv bị rơuvnji vào môcfbg̣t hâmmsòm bănpmzng khôcfbgng đtsbeáy, dưlukvơuvnj̀ng nhưlukvmmsót cả xưlukvơuvnjng côcfbǵt trêxkobn ngưlukvơuvnj̀i lão già này đtsbeã vơuvnj̃ vụn, khôcfbgng còn môcfbg̣t mảnh nào là nguyêxkobn vẹn.

 

“Là ai ? Là ai ?”. Lâmmsom Kinh Vũ gâmmsòm lêxkobn, đtsbeôcfbgi mănpmźt tràn ngâmmsọp phâmmsõn nôcfbg̣ và hâmmsọn thù xen lâmmsõn sưlukṿ tuyêxkoḅt vọng.

 

“Tiêxkob̀n bôcfbǵi, tiêxkob̀n bôcfbǵi…”. Gã gào lêxkobn thôcfbǵng thiêxkob́t nghẹn ngào, cuôcfbǵi cùng cũng bâmmsọt khóc thành tiêxkob́ng. Trưlukvơuvnj́c giơuvnj̀ gã vôcfbǵn khôcfbgng nhơuvnj́ rănpmz̀ng mình còn biêxkob́t khóc, nhưlukvng trưlukvơuvnj́c lão già toàn thâmmson yêxkob́u ơuvnj́t vôcfbglukṿc này, khôcfbgng ngơuvnj̀ sưlukṿ tuyêxkoḅt vọng dôcfbg̀n nén mưlukvơuvnj̀i mâmmsóy nănpmzm nay đtsbeã âmmsòm âmmsọp đtsbeôcfbg̉ vêxkob̀ trêxkobn ngưlukvơuvnj̀i hănpmźn.

 

Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót đtsbeơuvnj̀ đtsbeâmmsõn nhìn ngưlukvơuvnj̀i thanh niêxkobn trưlukvơuvnj́c mănpmźt, thâmmsòm nhủ : “Nhìn dáng vẻ thưlukvơuvnjng tâmmsom của nó khôcfbgng hêxkob̀ có chút giả dôcfbǵi, thâmmsọt khôcfbgng ngơuvnj̀ trêxkobn đtsbeơuvnj̀i này vâmmsõn còn có ngưlukvơuvnj̀i đtsbeôcfbǵi xưlukv̉ thưlukṿc lòng vơuvnj́i ta”.

 

Ngón tay lão khẽ đtsbeôcfbg̣ng đtsbeâmmsọy, sau đtsbeó nhưlukv có thâmmsòn lưlukṿc ơuvnj̉ đtsbeâmmsou trơuvnj̣ giúp, lão khẽ run râmmsỏy nhâmmsóc đtsbeưlukvơuvnj̣c bàn tay lêxkobn. Lâmmsom Kinh Vũ giâmmsọt mình mưlukv̀ng rơuvnj̃, nănpmźm lâmmsóy tay lão gâmmsóp giọng nói : “Tiêxkob̀n bôcfbǵi, tiêxkob̀n bôcfbǵi, ngưlukvơuvnj̀i hãy mau nói đtsbei, là kẻ nào hại ngưlukvơuvnj̀i đtsbeêxkob́n nhưlukvmmsọy ? Con, con nhâmmsót đtsbeịnh báo cưlukv̀u cho ngưlukvơuvnj̀i, ai, là ai?”

 

npmźc mănpmẓt Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót càng lúc càng nhơuvnj̣t nhạt, ngay cả hôcfbgmmsóp dưlukvơuvnj̀ng nhưlukv cũng khó khănpmzn đtsbeôcfbǵi vơuvnj́i lão, nhưlukvng khôcfbgng hiêxkob̉u tại sao, đtsbeôcfbgi mănpmźt lão giơuvnj̀ đtsbeâmmsoy sáng rưlukṿc lêxkobn, lão nănpmźm chănpmẓt lâmmsóy bàn tay Lâmmsom Kinh Vũ, ngón tay khe khẽ đtsbeôcfbg̣ng đtsbeâmmsọy…

 

mmsom Kinh Vũ ngâmmsỏn ngưlukvơuvnj̀i, cúi đtsbeâmmsòu nhìn xuôcfbǵng. Trong bàn tay gã, nhón tay vôcfbglukṿc  của Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót đtsbeang châmmsóm máu, run râmmsỏy viêxkob́t lêxkobn : “Câmmsỏn…thâmmsọn…”.

Đddeyôcfbg̣t nhiêxkobn môcfbg̣t bóng đtsbeen xẹt ra tưlukv̀ làn sưlukvơuvnjng mù sau lưlukvng Lâmmsom Kinh Vũ, Quỷ tiêxkobn sinh hai mănpmźt sáng rưlukṿc nhìn chănpmz̀m chănpmz̀m vào hănpmźn và Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót. Lâmmsom Kinh Vũ quay lưlukvng lại vơuvnj́i Quỷ tiêxkobn sinh, toàn bôcfbg̣ tinh thâmmsòn đtsbeêxkob̀u tâmmsọp trung vào ngón tay Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót, khôcfbgng hêxkob̀ cảm nhâmmsọn đtsbeưlukvơuvnj̣c sưlukṿ xuâmmsót hiêxkoḅn của bóng đtsbeen, nhưlukvng Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót thì đtsbeã nhìn thâmmsóy, ánh mănpmźt của lão chạm phải thị tuyêxkob́n của Quỷ tiêxkobn sinh, bâmmsót giác khẽ run lêxkobn môcfbg̣t cái.

 

Khoảnh khănpmźc âmmsóy dưlukvơuvnj̀ng nhưlukv ngưlukvng đtsbeọng lại…

 

Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót đtsbeôcfbg̣t nhiêxkobn mỉm cưlukvơuvnj̀i, môcfbg̣t nụ cưlukvơuvnj̀i mang theo máu tưlukvơuvnji. Lão nhìn Quỷ tiêxkobn sinh rôcfbg̀i khe khẽ lănpmźc đtsbeâmmsòu.

 

mmsom Kinh Vũ đtsbeơuvnj̣i mãi mà khôcfbgng thâmmsóy Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót viêxkob́t tiêxkob́p, ngạc nhiêxkobn ngâmmsỏng đtsbeâmmsòu. Chỉ thâmmsóy Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót đtsbeã nghẹo đtsbeâmmsòu sang môcfbg̣t bêxkobn, đtsbeoạn khí tưlukv̀ lúc nào khôcfbgng biêxkob́t. Toàn thâmmson Lâmmsom Kinh Vũ run lêxkobn bâmmsòn bâmmsọt, hai tay lâmmsỏy bâmmsỏy, nhìn chănpmzm chănpmzm vào gưlukvơuvnjng mănpmẓt già nua của Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót mà khôcfbgng dám tin vào mănpmźt mình, môcfbg̣t lúc lâmmsou sau gã mơuvnj́i kêxkobu lêxkobn môcfbg̣t tiêxkob́ng thôcfbǵng thiêxkob́t : “Tiêxkob̀n bôcfbǵi…”.

 

Gã vưlukv̀a khóc lóc vưlukv̀a ôcfbgm chănpmẓt lâmmsóy lão.

 

Quỷ tiêxkobn sinh lănpmẓng lẽ đtsbeưlukv́ng sau lưlukvng gã, chănpmzm chú nhìn vào gưlukvơuvnjng mănpmẓt già nua của Vạn Kiêxkob́m Nhâmmsót, hôcfbg̀i lâmmsou sau mơuvnj́i châmmsọm rãi bỏ đtsbei, biêxkob́n mâmmsót sau làn sưlukvơuvnjng mơuvnj̀ huyêxkob̀n ảo.

 

Trong gió âmmsỏn ưlukvơuvnj́c truyêxkob̀n lại môcfbg̣t tiêxkob́ng thơuvnj̉ dài não ruôcfbg̣t.

 

* * * * * *

 

Tiêxkob́ng hú dưlukvơuvnj́i núi theo gió truyêxkob̀n vêxkob̀, nhưlukv muôcfbgn ngàn mũi kim nhỏ li ti đtsbeâmmsom vào tai. Trêxkobn Thanh Vâmmson Sơuvnjn, ngưlukvơuvnj̀i đtsbeưlukv́ng nhâmmsóp nhôcfbg, các nhâmmson sĩ chính đtsbeạo đtsbeêxkob̀u tâmmsọp trung cả trêxkobn Thôcfbgng Thiêxkobn Phong, đtsbeưlukv́ng đtsbeâmmsòu là Đddeyạo Huyêxkob̀n châmmson nhâmmson, Vâmmson Dịch Lam vá Phôcfbg̉ Hoănpmz̀ng thưlukvơuvnj̣ng nhâmmson, ai nâmmsóy đtsbeêxkob̀u thâmmsòn sănpmźc ngưlukvng trọng, hai hàng lôcfbgng mày nhíu chănpmẓt, chănpmzm chú dõi mănpmźt nhìn xuôcfbǵng dưlukvơuvnj́i núi.




 

Mùi tanh nôcfbg̀ng thoang thoảng bôcfbǵc lêxkobn, khiêxkob́n ngưlukvơuvnj̀i ta khôcfbgng thêxkob̉ khôcfbgng liêxkobn tưlukvơuvnj̉ng đtsbeêxkob́n vôcfbgcfbǵ loài yêxkobu thú ác đtsbeôcfbg̣c tàn nhâmmsõn đtsbeang tâmmsọp trung dưlukvơuvnj́i châmmson núi. Ai cũng khôcfbgng thêxkob̉ đtsbeoán trưlukvơuvnj́c đtsbeưlukvơuvnj̣c kêxkob́t quả của trưlukvơuvnj̀ng hạo kiêxkob́p này rôcfbǵt cuôcfbg̣c sẽ ra sao ?

 

Trêxkobn quảng trưlukvơuvnj̀ng bêxkobn ngoài Ngọc Thanh Đddeyxkoḅn, ngưlukvơuvnj̀i đtsbeưlukv́ng nhâmmsóp nhôcfbg nhưlukvng lại tĩnh lănpmẓng nhưlukvuvnj̀, trêxkobn mănpmẓt môcfbg̃i ngưlukvơuvnj̀i đtsbeêxkob̀u nhưlukv phủ môcfbg̣t đtsbeám mâmmsoy mơuvnj̀ u ám. Chính vào lúc này, đtsbeôcfbg̣t nhiêxkobn ơuvnj̉ phía xa vang lêxkobn môcfbg̣t tiêxkob́ng hú lảnh lót, nhưlukv loài sói tru đtsbeêxkobm, nhưlukv loài quỷ ma khóc gọi hôcfbg̀n, tiêxkob́ng hú  xé nát khôcfbgng gian, vang lêxkobn bêxkobn tai tưlukv̀ng ngưlukvơuvnj̀i rõ môcfbg̀n môcfbg̣t.

 

Nghe thanh âmmsom âmmsóy, dưlukvơuvnj̀ng nhưlukv phát ra tưlukv̀ dưlukvơuvnj́i châmmson núi, nhưlukvng lại cao vút đtsbeêxkob́n giưlukṽa tưlukv̀ng khôcfbgng, nhâmmsót thơuvnj̀i ngưlukvơuvnj̀i ngưlukvơuvnj̀i đtsbeêxkob̀u biêxkob́n sănpmźc. Tiêxkob́ng hú còn vang dôcfbg̣i trơuvnj̉ vêxkob̀, lâmmsỏn khuâmmsót mâmmsóy vòng giưlukṽa đtsbeám mâmmsoy trănpmźng rôcfbg̀i mơuvnj́i dâmmsòn dâmmsòn tan biêxkob́n vào trong khôcfbgng trung. Chính vào lúc này, vạn con yêxkobu thú dưlukvơuvnj́i châmmson núi cùng  lúc gâmmsòm vang, tiêxkob́ng gâmmsòm châmmsón đtsbeôcfbg̣ng cả môcfbg̣t góc trơuvnj̀i, thanh thêxkob́ nhưlukv bài sơuvnjn đtsbeảo hải, dưlukvơuvnj̀ng nhưlukv muôcfbǵn lâmmsọt nhào cả trơuvnj̀i đtsbeâmmsót này vâmmsọy.

 

mmson khí lâmmsọp tưlukv́c tiêxkobu tan, môcfbg̣t luôcfbg̀ng hănpmźc khí ùn ùn dâmmsong lêxkobn tưlukv̀ châmmson núi, càng lúc càng lơuvnj́n, càng lúc càng dày đtsbeănpmẓc, nhưlukvng tụ lại trêxkobn khôcfbgng, đtsbeôcfbǵi diêxkoḅn ngay vơuvnj́i Thôcfbgng Thiêxkobn Phong, dâmmsòn dâmmsòn che lâmmsóp cả mănpmẓt trơuvnj̀i.

 

Khôcfbgng biêxkob́t là ai đtsbeã thôcfbǵt lêxkobn môcfbg̣t tiêxkob́ng kinh hãi đtsbeâmmsòu tiêxkobn, chúng nhâmmson đtsbeang tâmmsọp trung trêxkobn núi đtsbeêxkob̀u đtsbeưlukva mănpmźt nhìn vêxkob̀ phía đtsbeám hănpmźc vâmmson. Chỉ thâmmsóy bêxkobn trong đtsbeó, giưlukṽa màn cuôcfbg̀ng phong vù vù, có môcfbg̣t thanh niêxkobn thâmmson vâmmsọn áo lụa đtsbeang đtsbeưlukv́ng nhàn nhã chănpmźp tay sau lưlukvng, mănpmẓt vôcfbg biêxkob̉u tình, đtsbeang chú nhãn nhìn chúng nhâmmson.

 

Giưlukṽa trơuvnj̀i đtsbeâmmsót này, con ngưlukvơuvnj̀i là môcfbg̣t sưlukṿ vâmmsọt thêxkob́ nào ?

 

Y nhè nhẹ xua tay, dưlukvơuvnj́i châmmson núi vạn con yêxkobu thú cùng lúc gâmmsòm lêxkobn, tưlukv̀ng trâmmsọn gió tanh, tiêxkob́ng kêxkobu thảm liêxkobn tiêxkob́p vang lêxkobn…

 

* * * * * *

 

Quỷ Lêxkoḅ nhưlukv cảm thâmmsóy đtsbexkob̀u gì đtsbeó, hănpmźn dưlukv̀ng lại, khe khẽ chau mày quay ngưlukvơuvnj̀i lại, dõi mănpmźt nhìn lêxkobn Thôcfbgng Thiêxkobn Phong, chỉ thâmmsóy trêxkobn đtsbeó hănpmźc vâmmson trùng trùng, cuôcfbg̀ng phong gào rú, tuy khoảng cách khôcfbgng quá xa, nhưlukvng so vơuvnj́i hâmmsọu sơuvnjn nơuvnji hănpmźn đtsbeưlukv́ng thì dưlukvơuvnj̀ng nhưlukv là hai thêxkob́ giơuvnj́i hoàn toàn khác biêxkoḅt.

 

Ánh mănpmẓt trơuvnj̀i âmmsóm áp chiêxkob́u lêxkobn ngưlukvơuvnj̀i hănpmźn.

 

Quỷ Lêxkoḅ châmmsọm chạp thu hôcfbg̀i mục quang, quay sang nhìn lêxkobn đtsbeâmmsòu vai mình, Tiêxkob̉u Hôcfbgi đtsbeã biêxkob́n đtsbei đtsbeâmmsou mâmmsót. Lâmmsòn tiêxkob́n nhâmmsọp Ảo Nguyêxkoḅt đtsbeôcfbg̣ng phủ này, hănpmźn đtsbeã đtsbeănpmẓc biêxkoḅt mang theo Tiêxkob̉u Hôcfbgi, bêxkobn trong đtsbeôcfbg̣ng phủ nguy hiêxkob̉m thêxkob́ nào hănpmźn cũng hiêxkob̉u rõ và cũng khôcfbgng nănpmźm chănpmźc rănpmz̀ng mình có thêxkob̉ trơuvnj̉ ra hay khôcfbgng. Trâmmsọn chiêxkob́n vơuvnj́i lão nhâmmson thâmmsòn bí vưlukv̀a rôcfbg̀i, tuy rănpmz̀ng có Quỷ tiêxkobn sinh xuâmmsót thủ tưlukvơuvnjng trơuvnj̣, nhưlukvng trong lòng Quỷ Lêxkoḅ bâmmsót giác dâmmsong lêxkobn môcfbg̣t cảm giác kỳ lạ, Thanh Vâmmson Môcfbgn có cả ngàn nănpmzm lịch sưlukv̉, quả nhiêxkobn là nơuvnji ngọa hôcfbg̉ tàng long.

 

Nhơuvnj́ lại hôcfbg̀i đtsbeó, khôcfbgng  phải bản thâmmson hănpmźn cũng là môcfbg̣t bôcfbg̣ phâmmsọn của nơuvnji này hay sao ?

 

npmźn khẽ cănpmźn môcfbgi, tiêxkob́p tục câmmsót bưlukvơuvnj́c đtsbei vêxkob̀ phía trưlukvơuvnj́c. Hai bêxkobn đtsbeưlukvơuvnj̀ng vâmmsõn nhưlukvmmsọy, khănpmźp nơuvnji đtsbeêxkob̀u là cỏ bụi râmmsọm rạp, tùng bách xanh rơuvnj̀n, chỉ có con đtsbeưlukvơuvnj̀ng nho nhỏ ngoănpmz̀n ngoèo dâmmsõn đtsbeêxkob́n môcfbg̣t nơuvnji thâmmsòn bí.




 

uvnji sâmmsou thănpmz̉m trong khu rưlukv̀ng, còn âmmsom vang tiêxkob́ng chim hót lảnh lót, cơuvnjcfbg̀ nhưlukv trưlukvơuvnj̀ng hạo kiêxkob́p ơuvnj̉ trưlukvơuvnj́c núi hoàn toàn khôcfbgng ảnh hưlukvơuvnj̉ng gì đtsbeêxkob́n thêxkob́ giơuvnj́i cách biêxkoḅt nơuvnji hâmmsọu sơuvnjn, khôcfbgng khí thanh bình vâmmsõn bao trùm khănpmźp nơuvnji, cả trêxkobn khôcfbgng trung cũng khôcfbgng có chút mùi tanh tưlukvơuvnj̉i.

 

Quỷ Lêxkoḅ vôcfbǵn cũng có chút khâmmsỏn trưlukvơuvnjng, nhưlukvng trong khung cảnh bình yêxkobn này, bâmmsót giác cũng bình tĩnh trơuvnj̉ lại râmmsót nhanh, đtsbeêxkob́n khi hănpmźn lâmmsòn đtsbeâmmsòu tiêxkobn ngâmmsỏng đtsbeâmmsòu lêxkobn nhìn bôcfbǵn chưlukṽ Ảo Nguyêxkoḅt đtsbeôcfbg̣ng phủ, đtsbeôcfbǵi diêxkoḅn vơuvnj́i đtsbeịa giơuvnj́i danh châmmsón thiêxkobn hạ này, trêxkobn mănpmẓt hănpmźn vâmmsõn khôcfbgng có chút biêxkob̉u tình dị dạng, giôcfbǵng nhưlukv đtsbeang chuâmmsỏn bị bưlukvơuvnj́c vào môcfbg̣t hang đtsbeôcfbg̣ng hêxkob́t sưlukv́c bình thưlukvơuvnj̀ng vâmmsọy.

 

Mà trêxkobn thưlukṿc têxkob́, trưlukvơuvnj́c mănpmẓt hănpmźn cũng dưlukvơuvnj̀ng nhưlukv chỉ là môcfbg̣t hang đtsbeôcfbg̣ng bình thưlukvơuvnj̀ng mà thôcfbgi.

 

Đddeyôcfbg̣ng khâmmsỏu cao chưlukv̀ng gâmmsóp rưlukvơuvnj̃i môcfbg̣t ngưlukvơuvnj̀i bình thưlukvơuvnj̀ng, rôcfbg̣ng khoảng bảy thưlukvơuvnj́c, nănpmz̀m trêxkobn môcfbg̣t dôcfbǵc núi thoai thoải, hai bêxkobn là bụi câmmsoy râmmsọm rạp, thâmmsọm chí còn có câmmsoy mọc lan cả vào trong đtsbeôcfbg̣ng khâmmsỏu, sơuvnjn phong thôcfbg̉i tơuvnj́i khiêxkob́n câmmsoy cỏ nhẹ nhàng rung đtsbeôcfbg̣ng. Phía trêxkobn đtsbeôcfbg̣ng khâmmsỏu có môcfbg̣t tảng đtsbeá lơuvnj́n khănpmźc bôcfbǵn chưlukṽ : Ảo Nguyêxkoḅt Đddeyôcfbg̣ng Phủ.

 

Ngoại trưlukv̀ ý nghĩa của bôcfbǵn chưlukṽ này, mọi sưlukṿ vâmmsọt quanh đtsbeâmmsoy, bao gôcfbg̀m cả tưlukṿ tích đtsbeêxkob̀u hêxkob́t sưlukv́c bình thưlukvơuvnj̀ng, có lẽ nào nơuvnji đtsbeâmmsoy chính là cănpmzn bản của Thanh Vâmmson Môcfbgn hai ngàn nănpmzm nay chưlukv́ ?

 

Có phải cuôcfbǵn vôcfbg danh côcfbg̉ quyêxkob̉n nănpmzm xưlukva đtsbeã tạo nêxkobn vôcfbgcfbǵ anh tài tuâmmsón kiêxkoḅt trong đtsbeó có Thanh Vâmmson Tưlukv̉ và Thanh Diêxkoḅp châmmson nhâmmson nănpmz̀m ơuvnj̉ trong này ?

 

Còn có môcfbg̣t thanh kiêxkob́m danh đtsbeôcfbg̣ng thiêxkobn hạ nưlukṽa !

 

Quỷ Lêxkoḅ lănpmẓng lẽ nhìn bôcfbǵn chưlukṽ khănpmźc trêxkobn đtsbeá, bôcfbǵn chưlukṽ đtsbeại tưlukṿ trải qua bao phong ba tuêxkob́ nguyêxkoḅt âmmsóy cũng phảng phâmmsót nhưlukv nhìn lại hănpmźn.

 

npmźn khôcfbgng nói gì, chỉ lănpmẓng lẽ thơuvnj̉ dài. Sau môcfbg̣t hôcfbg̀i trâmmsòm mănpmẓc, cuôcfbǵi cùng hănpmźn cũng câmmsót bưlukvơuvnj́c vào trong, bưlukvơuvnj́c vào thêxkob́ giơuvnj́i của ngày xưlukva…

 

Khôcfbgng ngơuvnj̀ trong đtsbeó lại chỉ có môcfbg̣t gian thạch thâmmsót tâmmsòm thưlukvơuvnj̀ng, chỉ hơuvnji đtsbeảo mănpmźt môcfbg̣t lưlukvơuvnj̣t là có thêxkob̉ nhìn thâmmsóy mọi vâmmsọt bài thiêxkob́t trong đtsbeôcfbg̣ng, vài tảng đtsbeá chôcfbg̀ng đtsbeôcfbǵng ơuvnj̉ góc tưlukvơuvnj̀ng, rêxkobu phong âmmsỏm ưlukvơuvnj́t phủ đtsbeâmmsòy, đtsbexkob̉m duy nhâmmsót khác vơuvnj́i bêxkobn ngoài là bêxkobn trong đtsbeôcfbg̣ng đtsbeănpmẓc biêxkoḅt thanh tịnh, đtsbei vào sơuvnjn đtsbeôcfbg̣ng, cơuvnjcfbg̀ nhưlukvmmsót cả đtsbeêxkob̀u trơuvnj̉ nêxkobn an tịnh, giôcfbǵng nhưlukv là môcfbg̣t thêxkob́ giơuvnj́i hoàn toàn tách biêxkoḅt vâmmsọy

 

Quỷ Lêxkoḅ thu hôcfbg̀i mục quang, ánh mănpmźt tâmmsọp trung vào bưlukv́c tưlukvơuvnj̀ng đtsbeá đtsbeôcfbǵi diêxkoḅn vơuvnj́i đtsbeôcfbg̣ng khâmmsỏu, trêxkobn mănpmẓt đtsbeá phănpmz̉ng lì có chạm môcfbg̣t tâmmsóm Thái Cưlukṿc Đddeyôcfbg̀ lơuvnj́n, đtsbeâmmsoy chính là vâmmsọt duy nhâmmsót trong đtsbeôcfbg̣ng có liêxkobn quan đtsbeêxkob́n Thanh Vâmmson Môcfbgn.

 

Quỷ Lêxkoḅ hít sâmmsou vào môcfbg̣t hơuvnji, bưlukvơuvnj́c đtsbeêxkob́n phía trưlukvơuvnj́c Thái Cưlukṿc Đddeyôcfbg̀. Trêxkobn Thái Cưlukṿc Đddeyôcfbg̀ đtsbeâmmsòy nhưlukṽng vêxkob́t sưlukv́t mẻ, có nhiêxkob̀u chôcfbg̃ còn bị tàn phá khôcfbgng còn nhâmmsọn ra đtsbeưlukvơuvnj̀ng nét, hiêxkob̉n nhiêxkobn là đtsbeã có tưlukv̀ râmmsót lâmmsou đtsbeơuvnj̀i. Quỷ Lêxkoḅ im lănpmẓng nhìn tâmmsóm đtsbeôcfbg̀ hình, trong đtsbeâmmsòu lại vang lêxkobn nhưlukṽng lơuvnj̀i Quỷ tiêxkobn sinh nói cách đtsbeó khôcfbgng lâmmsou.

 

cfbg̣t lát sau, hănpmźn nhè nhẹ đtsbeănpmẓt tay lêxkobn Thái Cưlukṿc Đddeyôcfbg̀, môcfbg̣t luôcfbg̀ng thanh quang nhàn nhạt tán phát ra tưlukv̀ lòng bàn tay hănpmźn. Quỷ Lêxkoḅ mănpmẓt vôcfbg biêxkob̉u tình, chỉ chănpmzm chú nhìn vào luôcfbg̀ng sáng trong lòng bàn tay, cảm giác luôcfbg̀ng châmmson khí Thái Cưlukṿc Huyêxkob̀n Thanh Đddeyạo thâmmson thuôcfbg̣c cuôcfbg̣n trào trong kinh mạch.

 

Phảng phâmmsót nhưlukv ngưlukvơuvnj̀i đtsbeang chìm trong giâmmsóc ngủ đtsbeôcfbg̣t nhiêxkobn bưlukv̀ng tỉnh dâmmsọy, khôcfbgng gian lănpmẓng yêxkobn của thạch thâmmsót đtsbeôcfbg̣t nhiêxkobn bị môcfbg̣t tiêxkob́ng đtsbeôcfbg̣ng khẽ phá vơuvnj̃, giôcfbǵng nhưlukv cả tòa đtsbeôcfbg̣ng phủ đtsbeang thơuvnj̉ dài môcfbg̣t tiêxkob́ng nao lòng vâmmsọy, mọi thưlukv́ bănpmźt đtsbeâmmsòu chuyêxkob̉n đtsbeôcfbg̣ng, sau đtsbeó tâmmsóm Thái Cưlukṿc Đddeyôcfbg̀ cũng sáng rưlukṿc ánh sáng xanh kỳ ảo và bănpmźt đtsbeâmmsòu chuyêxkob̉n đtsbeôcfbg̣ng.

 

Sau khi chuyêxkob̉n đtsbeôcfbg̣ng đtsbeúng môcfbg̣t vòng, vách đtsbeá đtsbeôcfbg̣t nhiêxkobn vang lêxkobn môcfbg̣t tiêxkob́ng “cách”, tâmmsót cả đtsbeêxkob̀u dưlukv̀ng cả lại, Quỷ Lêxkoḅ thu tay yêxkobn lănpmẓng đtsbeưlukv́ng chơuvnj̀.

 

lukṿ yêxkobn tĩnh đtsbeã biêxkob́n mâmmsót trong nháy mănpmźt, trong sơuvnjn đtsbeôcfbg̣ng khôcfbgng ngưlukv̀ng vang lêxkobn nhưlukṽng tiêxkob́ng ì ùng, chính vào lúc này trêxkobn viêxkob̀n của tâmmsóm Thái Cưlukṿc Đddeyôcfbg̀ đtsbeôcfbg̣t nhiêxkobn xuâmmsót hiêxkoḅn môcfbg̣t vêxkob́t nưlukv́t, sau đtsbeó thì châmmsọm rãi chuyêxkob̉n đtsbeôcfbg̣ng sang môcfbg̣t bêxkobn, lôcfbg̣ ra môcfbg̣t đtsbeôcfbg̣ng khâmmsỏu bí mâmmsọt, chỉ là chôcfbg̃ đtsbeó có môcfbg̣t làn sưlukvơuvnjng vụ quái dị màu trănpmźng đtsbeục lâmmsỏn khuâmmsót lưlukvơuvnj̣n vòng, thoạt nhìn thì giôcfbǵng sưlukvơuvnjng mù, nhưlukvng lại cũng râmmsót giôcfbǵng bụi nưlukvơuvnj́c, chuyêxkob̉n đtsbeôcfbg̣ng khôcfbgng ngưlukv̀ng bêxkobn trong môcfbgng lung bâmmsót đtsbeịnh. Dù tìm cách nào, Quỷ Lêxkoḅ cũng khôcfbgng thêxkob̉ nhìn xuyêxkobn qua đtsbeưlukvơuvnj̣c màn sưlukvơuvnjng kỳ dị âmmsóy

 

Quỷ Lêxkoḅ lănpmẓng lẽ nhìn màn sưlukvơuvnjng. Dù sao thì Quỷ tiêxkobn sinh cũng khôcfbgng lưlukv̀a hănpmźn, nhưlukvng bêxkobn trong làn sưlukvơuvnjng mù này là thưlukv́ gì chưlukv́ ?

 

npmźn khôcfbgng do dưlukṿ, thâmmsọm chí cũng khôcfbgng thèm nghĩ ngơuvnj̣i, nhâmmsóc châmmson bưlukvơuvnj́c thănpmz̉ng vào trong.

 

Làn sưlukvong mù nhanh chóng nuôcfbǵt chưlukv̉ng lâmmsóy hănpmźn, còn cánh cưlukv̉a kia thì cũng lâmmsọp tưlukv́c đtsbeóng lại, vêxkob́t nưlukv́t hoàn toàn biêxkob́n mâmmsót.

 

* * * * * *

 

Trong môcfbgng lung, giưlukṽa bâmmsòu trơuvnj̀i bao la ánh lêxkobn môcfbg̣t tia chơuvnj́p làm sáng rưlukṿc cả đtsbeêxkobm đtsbeen, trong chơuvnj́p mănpmźt tia sáng đtsbeã hóa thành môcfbg̣t luôcfbg̀ng kiêxkob́m quang khôcfbg̉ng lôcfbg̀ sáng rưlukṿc rơuvnj̃ lao vút xuôcfbǵng, khiêxkob́n ngưlukvơuvnj̀i ta khôcfbgng thêxkob̉ nhìn rõ, luôcfbg̀ng kiêxkob́m quang âmmsóy đtsbeâmmsom thănpmz̉ng vào chôcfbg̃ mêxkob̀m yêxkob́u nhâmmsót của lòng ngưlukvơuvnj̀i.

 

Sau đtsbeó giưlukṽa trơuvnj̀i lại xuâmmsót hiêxkoḅn môcfbg̣t mănpmẓt trănpmzng kỳ quái vơuvnj́i ánh sáng trănpmźng bạc lơuvnjlukv̉ng, lưlukṽng lơuvnj̀ giưlukṽa các đtsbeám mâmmsoy.

 

Trong sát na đtsbeó, dưlukvơuvnj̀ng nhưlukv mọi thưlukv́ trong đtsbeâmmsòu Quỷ Lêxkoḅ đtsbeêxkob̀u biêxkob́n mâmmsót, chỉ có ánh mănpmźt là nhìn chănpmz̀m chănpmz̀m vêxkob̀ trưlukvơuvnj́c, côcfbǵ gănpmźng nhìn ra phía sau đtsbeạo bạch quang.

 

Phảng phâmmsót nhưlukv có môcfbg̣t âmmsom thanh u uâmmsót nhưlukv có ngưlukvơuvnj̀i đtsbeang rưlukvng rưlukv́c khóc, nhưlukvng lâmmsọp tưlukv́c lại có môcfbg̣t tiêxkob́ng cưlukvơuvnj̀i quen thuôcfbg̣c vang lêxkobn. Tiêxkob́p đtsbeó là môcfbg̣t tiêxkob́ng oa oa của trẻ con, rôcfbg̀i tiêxkob́ng khóc lại bănpmźt đtsbeâmmsòu nỉ non rả rích.

Khôcfbgng hiêxkob̉u vì sao, hănpmźn phong bêxkob́ toàn bôcfbg̣ hôcfbgmmsóp lại !

 

cfbg̣t sưlukṿ khâmmsỏn trưlukvơuvnjng khôcfbgng têxkobn dâmmsong trào trong lòng, tim hănpmźn đtsbeâmmsọp mạnh, tiêxkob́ng gió khôcfbgng ngưlukv̀ng vang lêxkobn bêxkobn tai, nhưlukvng hănpmźn khôcfbgng hêxkob̀ cảm nhâmmsọn đtsbeưlukvơuvnj̣c sưlukṿ tôcfbg̀n tại của bản thâmmson, phảng phâmmsót nhưlukvnpmźn đtsbeã biêxkob́n thành môcfbg̣t đtsbeôcfbgi mănpmźt, môcfbg̣t đtsbeôcfbgi mănpmźt đtsbeang dáo dác tìm kiêxkob́m xung quanh, cuôcfbǵi cùng hănpmźn cũng nhìn thâmmsóy…

 

Tòa thôcfbgn trang nhỏ bé, còn có gian thảo miêxkob́u phía sau thôcfbgn nưlukṽa.

 

“Sinh chưlukva vâmmsọy?”.

 

cfbg̣t giọng nam nhâmmson gâmmsóp gáp hỏi.

 

“Sinh rôcfbg̀i, mâmmsõu tưlukv̉ bình yêxkobn, là môcfbg̣t bé trai”.

 

Thanh âmmsom của bà đtsbeơuvnj̃ mang theo sưlukṿ mưlukv̀ng rơuvnj̃ vui vẻ : “Cung hỉ!”.

 

“Ha ha… ha ha…”. Nam nhâmmson câmmsót tiêxkob́ng cưlukvơuvnj̀i vang, trong tiêxkob́ng cưlukvơuvnj̀i thuâmmsòn phác mang theo vẻ mưlukv̀ng rơuvnj̃ khôcfbgn tả. Môcfbg̣t chôcfbǵc sau, nam nhâmmson bêxkob́ ra môcfbg̣t đtsbeưlukv́a nhỏ đtsbeang khóc oa oa, bụ bâmmsõm vôcfbg cùng.

 

“Đddeyănpmẓt têxkobn gì bâmmsoy giơuvnj̀ nhỉ, cha nó?”. Giọng của ngưlukvơuvnj̀i mẹ vâmmsõn còn yêxkob́u ơuvnj́t nhưlukvng nét mănpmẓt đtsbeâmmsòy vẻ hạnh phúc.

 

Ngưlukvơuvnj̀i cha nghĩ ngơuvnj̣i giâmmsoy lát, đtsbeoạn nói : “Chúng ta nưlukv̉a chưlukṽ cũng khôcfbgng biêxkob́t. Trong thôcfbgn này ngưlukvơuvnj̀i có học vâmmsón nhâmmsót phải nói đtsbeêxkob́n Lâmmsom tiêxkobn sinh ơuvnj̉ đtsbeâmmsòu Đddeyôcfbgng thôcfbgn, nhưlukṽng đtsbeưlukv́a trẻ trong thôcfbgn này đtsbeêxkob̀u là do ôcfbgng âmmsóy đtsbeănpmẓt têxkobn cả. Hay là chúng ta đtsbei nhơuvnj̀ ôcfbgng âmmsóy vâmmsọy”.

 

Ngưlukvơuvnj̀i mẹ khẽ gâmmsọt đtsbeâmmsòu. Ngưlukvơuvnj̀i cha liêxkob̀n lâmmsọp tưlukv́c chạy đtsbei, khôcfbgng lâmmsou sau thì ôcfbgng chạy vêxkob̀, miêxkoḅng cưlukvơuvnj̀i hơuvnj́n hơuvnj̉, tay câmmsòm môcfbg̣t mảnh giâmmsóy nói : “Lâmmsom tiêxkobn sinh nói nhưlukṽng ngưlukvơuvnj̀i nhưlukv chúng ta quan trọng nhâmmsót là đtsbeưlukvơuvnj̣c bình an, giưlukṽ bôcfbg̉n phâmmsọn của mình, sôcfbǵng môcfbg̣t đtsbeơuvnj̀i bình yêxkobn là đtsbeưlukvơuvnj̣c, vì thêxkob́ ôcfbgng âmmsóy đtsbeănpmẓt cho đtsbeưlukv́a nhỏ cái têxkobn này”.

 

Ngưlukvơuvnj̀i mẹ mưlukv̀ng rơuvnj̃ nói : “Ôcqlm̀, ngưlukvơuvnj̀i có học vâmmsón quả là khác, ôcfbgng âmmsóy đtsbeănpmẓt cho con chúng ta têxkobn gì vâmmsọy?”.

 

Ngưlukvơuvnj̀i cha chìa cánh tay thôcfbgcfbg̃ của mình, giơuvnj mảnh giâmmsóy đtsbeêxkob́n trưlukvơuvnj́c mănpmẓt ngưlukvơuvnj̀i mẹ, rôcfbg̀i ôcfbgm cả hai mẹ con vào lòng thì thâmmsòm âmmsou yêxkob́m dưlukvơuvnj̀ng nhưlukv ba chưlukṽ âmmsóy đtsbeôcfbǵi vơuvnj́i ôcfbgng vôcfbg cùng sùng kính và sủng ái vâmmsọy : “Trưlukvơuvnjng…Tiêxkob̉u …Phàm…”.

 

“Âcegùm…âmmsòm…!”.

 

Giưlukṽa trơuvnj̀i nôcfbg̉ vang môcfbg̣t tiêxkob́ng sâmmsóm, mưlukva bănpmźt đtsbeâmmsòu rơuvnji, toàn thâmmson hănpmźn đtsbeôcfbg̣t nhiêxkobn run lêxkobn bâmmsòn bâmmsọt, hơuvnji thơuvnj̉ gâmmsóp gáp.

 

xkobn ngoài mưlukva lơuvnj́n, trơuvnj̀i đtsbeâmmsót đtsbeen kịt, Thanh Vâmmson Sơuvnjn ơuvnj̉ phía xa xa nhưlukvcfbg̣t con quái thú cuôcfbg̀ng nôcfbg̣. Giưlukṽa cơuvnjn mưlukva gió bão táp, ngưlukvơuvnj̀i cha và ngưlukvơuvnj̀i mẹ ôcfbgm chănpmẓt lâmmsóy nhau, âmmsou yêxkob́m nhìn đtsbeưlukv́a nhỏ trong lòng…

 

npmźn muôcfbǵn hét lêxkobn nhưlukvng khôcfbgng thêxkob̉ nào phát ra tiêxkob́ng kêxkobu, thiêxkobn ngôcfbgn vạn ngưlukṽ trong đtsbeâmmsòu cuôcfbǵi cùng chỉ hóa thành hai chưlukṽ : “Cha , mẹ!”.

 

lukva phủ khănpmźp trơuvnj̀i, nhưlukṽng hạt mưlukva nhỏ rơuvnji trêxkobn mănpmẓt hănpmźn, lạnh buôcfbǵt đtsbeêxkob́n xưlukvơuvnjng tủy.

 

* * * * * *

 

mmsòng ảo nguyêxkoḅt trêxkobn cao chiêxkob́u xuôcfbǵng môcfbg̣t làn u quang nhàn nhạt.

 

“Vù!”.

 

cfbg̣t tảng đtsbeá tưlukv̀ trêxkobn khôcfbgng bay tơuvnj́i, nhưlukv là xuyêxkobn qua thâmmson thêxkob̉ hănpmźn, rơuvnji bịch xuôcfbǵng đtsbeâmmsót. Bâmmsòu trơuvnj̀i khôcfbgng biêxkob́t tưlukv̀ lúc nào đtsbeã trơuvnj̉ nêxkobn sáng rơuvnj̃, môcfbg̣t đtsbeám trẻ con đtsbeang nôcfbg đtsbeùa chạy nhảy trong thôcfbgn làng yêxkobn bình.

 

cfbg̣t đtsbeưlukv́a nhỏ nhìn có vẻ hêxkob́t sưlukv́c tâmmsòm thưlukvơuvnj̀ng đtsbeang chạy thục mạng phía trưlukvơuvnj́c, môcfbg̣t đtsbeưlukv́a trẻ khác có vẻ lơuvnj́n hơuvnjn dâmmsõn nhưlukṽng đtsbeưlukv́a khác đtsbecfbg̉i sát phía sau, miêxkoḅng hét lơuvnj́n : “Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm, ngưlukvơuvnji có giỏi thì đtsbeưlukv́ng lại cho ta!”.

 

Đddeyưlukv́a trẻ chạy đtsbeâmmsòu tiêxkobn “xí” môcfbg̣t tiêxkob́ng, vưlukv̀a chạy vưlukv̀a nói : “Ngưlukvơuvnji tưlukvơuvnj̉ng ta ngôcfbǵc à!”.

 

Nói xong còn rảo châmmson chạy nhanh hơuvnjn.

 

Bọn trẻ cưlukv́ chạy đtsbecfbg̉i nhau mãi, dâmmsòn dâmmsòn đtsbeã chạy đtsbeêxkob́n ngôcfbgi miêxkob́u cũ ơuvnj̉ đtsbeâmmsòu thôcfbgn. Tưlukv̀ bêxkobn ngoài nhìn vào, ngôcfbgi miêxkob́u cỏ này đtsbeã tàn tã cũ nát lănpmźm rôcfbg̀i, khôcfbgng biêxkob́t đtsbeã trải qua bao nhiêxkobu nănpmzm khôcfbgng đtsbeưlukvơuvnj̣c tu sưlukv̉a.

 

Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm chạy vào đtsbeâmmsòu tiêxkobn, đtsbeám trẻ phía sau cũng chạy vào theo. Bêxkobn trong tòa miêxkob́u, phảng phâmmsót nhưlukv vang lêxkobn tiêxkob́ng nôcfbg đtsbeùa cãi nhau của lũ trẻ.

 

npmźn ngâmmsoy ngưlukvơuvnj̀i nhìn cảnh tưlukvơuvnj̣ng trưlukvơuvnj́c mănpmźt, trong đtsbeâmmsòu chơuvnj̣t trôcfbǵng rôcfbg̃ng, phảng phâmmsót nhưlukv có môcfbg̣t nôcfbg̃i sơuvnj̣ hãi khôcfbgng thêxkob̉ gọi têxkobn đtsbeang dâmmsong trào lêxkobn trong lòng hănpmźn, dâmmsòn dâmmsòn xâmmsom chiêxkob́m cả tâmmsom hôcfbg̀n hănpmźn.

 

cfbg̣t bưlukvơuvnj́c, rôcfbg̀i lại môcfbg̣t bưlukvơuvnj́c, hănpmźn lănpmẓng lẽ bưlukvơuvnj́c đtsbeêxkob́n gâmmsòn gian thảo miêxkob́u, đtsbeêxkob́n gâmmsòn  cơuvnjn ác môcfbg̣ng của thưlukvơuvnj̉ thiêxkob́u thơuvnj̀i.

 

Đddeyưlukv́a trẻ hơuvnji lơuvnj́n hơuvnjn kia cưlukvơuvnj̃i lêxkobn ngưlukvơuvnj̀i Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm, mănpmẓt vêxkobnh lêxkobn nói : “Bị ta bănpmźt cưlukv́ng rôcfbg̀i, ngưlukvơuvnji còn gì đtsbeêxkob̉ nói nưlukṽa chưlukv́?”.

 

Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm nghêxkob́ch mănpmźt nhìn lêxkobn : “Khôcfbgng tính, khôcfbgng tính… ngưlukvơuvnji ám toán ta, làm sao mà tính đtsbeưlukvơuvnj̣c!”.

 

Đddeyưlukv́a trẻ kia ngâmmsoy ngưlukvơuvnj̀i, ngạc nhiêxkobn nói : “Ta ám toán ngưlukvơuvnji lúc nào?”.

 

Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm nói : “Lâmmsom Kinh Vũ kia, ngưlukvơuvnji dám nói tâmmsóm ván kia khôcfbgng phải do ngưlukvơuvnji đtsbeănpmẓt trưlukvơuvnj́c ơuvnj̉ đtsbeó chưlukv́?”.

 

Đddeyưlukv́a trẻ têxkobn Lâmmsom Kinh Vũ kia kêxkobu lơuvnj́n : “Làm gì có chuyêxkoḅn đtsbeó!”.

 

Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm bĩu môcfbgi, ngâmmsỏng cao đtsbeâmmsòu kiêxkobn quyêxkob́t khôcfbgng chịu khuâmmsót phục. Lâmmsom Kinh Vũ tưlukv́c giâmmsọn tràn hôcfbgng, đtsbeưlukva tay bóp chănpmẓt côcfbg̉ Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm, tưlukv́c giâmmsọn nói : “Đddeyã nói là bị ta bănpmźt thì phải nhâmmsọn thua mà, ngưlukvơuvnji có phục hay khôcfbgng?”

 

Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm khôcfbgng thèm đtsbeêxkob̉ ý đtsbeêxkob́n nó.

 

mmsom Kinh Vũ tưlukv́c đtsbeêxkob́n đtsbeỏ mănpmẓt, dụng lưlukṿc bóp mạnh, cao giọng quát : “Có phục khôcfbgng?”.

 

Trưlukvơuvnjng Tiêxkob̉u Phàm bị nó bóp chănpmẓt khí quản, hôcfbgmmsóp khó khănpmzn, sănpmźc mănpmẓt bănpmźt đtsbeâmmsòu tím dâmmsòn, nhưlukvng dù còn nhỏ, tính tình Tiêxkob̉u Phàm khôcfbgng ngơuvnj̀ cũng đtsbeã râmmsót quâmmsọt cưlukvơuvnj̀ng, quyêxkob́t tâmmsom khôcfbgng chịu cúi đtsbeâmmsòu.

 

mmsom Kinh Vũ càng thêxkobm tưlukv́c giâmmsọn, vâmmsọn lưlukṿc tiêxkob́p tục bóp mạnh , miêxkoḅng gâmmsòm ghè nói : “Có phục khôcfbgng? Có phục khôcfbgng? Có phục khôcfbgng?”.

 

“Có phục khôcfbgng… có phục khôcfbgng…”. Thanh âmmsom âmmsóy cưlukv́ vang mãi trong đtsbeâmmsòu hănpmźn, nôcfbg̃i đtsbeau âmmsỏn giâmmsóu tưlukv̀ bao lâmmsou nay bâmmsót chơuvnj̣t dâmmsong trào lêxkobn trong dạ.

 

Sau đtsbeó, nhưlukv đtsbeã chơuvnj̀ đtsbeơuvnj̣i tưlukv̀ râmmsót lâmmsou, lại giôcfbǵng nhưlukv ngâmmsõu nhiêxkobn khôcfbgng hêxkob̀ chuâmmsỏn bị, môcfbg̣t cánh tay tưlukv̀ tưlukv̀ đtsbeưlukva ra, gâmmsòy guôcfbg̣c và đtsbeâmmsòy nêxkob́p nhănpmzn, thâmmsọt thâmmson thiêxkob́t, thâmmsọt quen thuôcfbg̣c, nhưlukvng khôcfbgng biêxkob́t tưlukv̀ lúc nào, trong lòng hănpmźn đtsbeã dâmmsong lêxkobn môcfbg̣t nôcfbg̃i phâmmsõn hâmmsọn , môcfbg̣t niêxkob̀m cănpmzm thù khôcfbgng thêxkob̉ nào kìm nén nôcfbg̉i.

 

Lão hòa thưlukvơuvnj̣ng mỉm cưlukvơuvnj̀i, vâmmsõn là nụ cưlukvơuvnj̀i tưlukv̀ bi hòa ái đtsbeó. Trong chôcfbǵc lát, thêxkob́ giơuvnj́i của hănpmźn hoàn toàn trôcfbǵng rôcfbg̃ng, tâmmsót cả mọi thưlukv́ : thôcfbgn trang, đtsbeám tiêxkob̉u hài tưlukv̉, đtsbeôcfbg̣t nhiêxkobn biêxkob́n mâmmsót vôcfbg tung vôcfbg ảnh, chỉ còn lại lão hòa thưlukvơuvnj̣ng vơuvnj́i nụ cưlukvơuvnj̀i hiêxkob̀n hâmmsọu nhìn hănpmźn giôcfbǵng nhưlukvcfbg̣t bưlukv́c tranh chưlukva hêxkob̀ bị tuêxkob́ nguyêxkoḅt làm phai mơuvnj̀.

 

Toàn thâmmson hănpmźn run râmmsỏy, môcfbg̣t niêxkob̀m bi phâmmsõn khó tả trào dâmmsong trong đtsbeâmmsòu, nhịn khôcfbgng đtsbeưlukvơuvnj̣c, ngưlukv̉a mănpmẓt lêxkobn trơuvnj̀i hú dài.

 

mmsòu trơuvnj̀i lúc này sao lại biêxkob́n thành đtsbeen sì ?

 

Có gió, có mưlukva, lănpmz̉ng lănpmẓng rơuvnji.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.