Tru Tiên

Chương 151 : Kịch Độc

    trước sau   
   

Thanh Vâmbfnn Sơmbfnn, Thôeynwng Thiêfluin Phong.

 

avaeơmbfnng trà ngào ngạt, tưavaè nơmbfni miêfluịng chén trà màu xanh tinh khiêfluít kôeynwng ngưavaèng bôeynẃc lêfluin, nưavaeơmbfńc trà vưavaèa pha xong bôeynẃc hơmbfni nghi ngút, tản mát khăhuińp nơmbfni trong phòng.

 

Khi âmbfńy ơmbfn̉ môeynẉt gian phòng văhuińng vẻ yêfluin ôeynw̉n bêfluin trong hâmbfṇu đspnpưavaeơmbfǹng của Ngọc Thanh Đevhrfluịn, ba vị cao nhâmbfnn mang danh cao nhâmbfńt và quyêfluìn thêfluí nhâmbfńt thuôeynẉc chánh đspnpạo hiêfluịn thơmbfǹI đspnpêfluìu tụ tâmbfṇp tạI nơmbfni căhuinn phòng này, thâmbfǹ tình tưavaẹa nhưavae thưavaeơmbfn̉ng trà đspnpàm đspnpạo.




 

fluin đspnpêfluị tưavaẻ Thanh Vâmbfnn Môeynwn vôeynẃn đspnpưavaéng bêfluin châmbfnm trà bưavaeng nưavaeơmbfńc, khôeynwng biêfluít tưavaè lúc nào đspnpã lăhuiṇng lẽ thôeynẃI lui, bêfluin trong toà nhà chỉ còn lạI Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn, Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn và Vâmbfnn Dịch Lam ba vị.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn mơmbfn̉ lơmbfǹI đspnpâmbfǹu tiêfluin, mỉm cưavaeơmbfǹI nói: “trà này là đspnpăhuiṇc sản vùng phụ câmbfṇn Thanh Vâmbfnn Sơmbfnn, tuy khôeynwng phảI là thưavaé kỳ trâmbfnn khó kiêfluím song cũng là loạI thơmbfnm ngon thưavaeơmbfṇng phâmbfn̉m, mơmbfǹI hai vị uôeynẃng thưavaẻ xem thêfluí nào?”.

 

mbfnn Dịch Lam đspnpêfluỉ chén trà trong tay xuôeynẃng, gâmbfṇt đspnpâmbfǹu nói: “Hưavaeơmbfnng thơmbfnm đspnpưavaeơmbfṇm nơmbfni côeynw̉, tưavaè nơmbfni cưavaẻa miêfluịng đspnpi thăhuin̉ng vào bụng, quả nhiêfluin là trà ngon”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn cưavaeơmbfǹI nói: “Vâmbfnn sưavae huynh nêfluíu nhưavae thâmbfńy thích thì sau khi giảI xong trâmbfṇn hạo kiêfluíp yêfluiu thú này, hãy mang lâmbfńy môeynẉt ít vêfluì Phâmbfǹn Hưavaeơmbfnng Côeynẃc”.

 

mbfnn Dịch Lam mỉm cưavaeơmbfǹI gâmbfṇt đspnpâmbfǹu, nói: “Nhưavae thêfluí càng tôeynẃt, châmbfnn nhâmbfnn, ngưavaeơmbfǹI tơmbfńI lúc đspnpó khôeynwng thêfluỉ thoái thác đspnpưavaeơmbfṇc nưavaẽa nhá”.

 

Hai ngưavaeơmbfǹI nhìn nhau cưavaeơmbfǹI, Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn ơmbfn̉ bêfluin câmbfńt tiêfluíng niêfluịm phâmbfṇt hiêfluịu. Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn hưavaeơmbfńng nhìn vêfluì thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn, nói: “ĐevhrạI sưavae thâmbfńy thêfluí nào?”.

 

Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn thơmbfn̉ dài: “Thâmbfṇt ra bâmbfǹn tăhuinng cũng biêfluít trưavaeơmbfńc măhuińt lâmbfnm vào đspnpạI kiêfluíp thêfluí này, câmbfǹn nêfluin giưavaẽ gìn trâmbfńn đspnpịnh tâmbfnm trạng, chỉ có thêfluí mơmbfńI ưavaéng phó đspnpưavaeơmbfṇc. Chỉ là Phâmbfṇt gia ôeynwm lòng tưavaè bi, lão nạp môeynẉt khi nghĩ đspnpêfluín thêfluí gian trăhuinm họ giơmbfǹ đspnpâmbfny đspnpang trong nưavaeơmbfńc sâmbfnu lưavaẻa nóng, nhâmbfńt thơmbfǹI khôeynwng câmbfǹm đspnpưavaeơmbfṇc lòng nóng nhưavaeavaẻa đspnpôeynẃt, quêfluin mình trong môeynẉt lúc, xin hai vị tha thưavaé cho”.

 

mbfnn Dịch Lam măhuiṇt hơmbfni biêfluín săhuińc, nơmbfni ánh măhuińt Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn cũng loé lêfluin môeynẉt tia sáng, song gưavaeơmbfnng măhuiṇt lâmbfṇp tưavaéc trơmbfn̉ nêfluin cung kính trang nghiêfluim.

 

Nhìn qua Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn, Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn châmbfṇm rãi nói: “ĐevhrạI sưavae nói râmbfńt phảI, bâmbfǹn đspnpạo thưavaeơmbfǹng xưavaeng mình là chánh đspnpạo, tưavaẹ nhiêfluin coi chúng sinh thiêfluin hạ nhưavae mình, bâmbfǹn đspnpạo vưavaèa rôeynẁI đspnpã thâmbfńt lêfluĩ”.

 

Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn châmbfńp tay lăhuińc đspnpâmbfǹu, thâmbfńp giọng nói: “Châmbfnn nhâmbfnn sao lạI nói thêfluí, vưavaèa rôeynẁI lão nạp tuyêfluịt khôeynwng có ý trách châmbfnn nhâmbfnn”.

 

mbfnn Dịch Lam lúc này đspnpã sơmbfńm lâmbfńy lạI săhuińc diêfluịn bình thưavaeơmbfǹng, nghe hai ngưavaeơmbfǹI kia nói, hơmbfni mỉm cưavaeơmbfǹI, nói: “Đevhrưavaeơmbfṇc rôeynẁI, đspnpưavaeơmbfṇc rôeynẁI, nhìn bôeynẉ dạng râmbfǹy rà của hai ngưavaeơmbfǹI, khôeynwng phảI là làm ngưavaeơmbfǹI ta khó chịu sao? Chúng ta khôeynwng câmbfǹn nói nhưavaẽng lơmbfǹI dưavae thưavaèa nưavaẽa, nêfluin mau trơmbfn̉ lạI vâmbfńn đspnpêfluì chính thôeynwi”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn cùng Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn đspnpôeynẁng thơmbfǹI nhìn nhau cưavaeơmbfǹI, Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn gâmbfṇt gâmbfṇt đspnpâmbfǹu nói: “Vâmbfnn sưavae huynh bảo đspnpúng lăhuińm. Kỳ thâmbfṇt hôeynwm nay mơmbfǹI hai vị đspnpêfluín đspnpêfluỉ bàn bạc, đspnpích xác là trưavaeơmbfǹng hạo kiêfluíp yêfluiu thú ơmbfn̉ trưavaeơmbfńc măhuiṇt tưavaẹa hôeynẁ nhưavae có thay đspnpôeynw̉I môeynẉt cách kỳ quái”.

 

mbfnn Dịch Lam và Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn đspnpêfluìu rúng đspnpôeynẉng, Vâmbfnn Dịch Lam hỏI: “Biêfluín hoá ra sao? Xin châmbfnn nhâmbfnn hãy nói”.




 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn săhuińc măhuiṇt ngưavaeng trọng, đspnpáp: “Mâmbfńy ngày trưavaeơmbfńc bâmbfǹn đspnpạo có đspnpfluìu phái môeynwn hạ Tiêfluiu Dâmbfṇt Tài, Lâmbfnm Kinh Vũ xuâmbfńt chúng đspnpêfluị tưavaẻ đspnpi thám xét tình hình của yêfluiu thú, kêfluít quả là bọn họ vưavaèa mơmbfńI vêfluì đspnpêfluín chiêfluìu hôeynwm qua, liêfluìn đspnpêfluín bâmbfǹn đspnpạo bâmbfn̉m cáo môeynẉt sưavaẹ kiêfluịn tuyêfluịt khôeynwng bình thưavaeơmbfǹng”.

 

Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn nhìn săhuińc măhuiṇt nghiêfluim túc của Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn, thâmbfǹn tình nhưavae có chôeynw̃ nghi hoăhuiṇc, khôeynwng nhịn đspnpưavaeơmbfṇc liêfluìn hỏI: “Đevhrã xảy ra chuyêfluịn gì?”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn dưavaèng lạI môeynẉt lúc, mơmbfńI nói tiêfluíp: “Theo Dâmbfṇt Tài bâmbfn̉m báo, vôeynweynẃ yêfluiu thú vôeynẃn tưavaè phưavaeơmbfnng nam giêfluít chóc tiêfluín vào Trung thôeynw̉, môeynẉt mưavaẹc đspnpêfluìu thăhuin̉ng hưavaeơmbfńng băhuińc mà tiêfluín, chém giêfluít môeynẉt đspnpưavaeơmbfǹng. Thêfluí nhưavaeng gâmbfǹn đspnpâmbfny khôeynwng biêfluít vì sao, đspnpôeynẉt nhiêfluin có môeynẉt nhóm lơmbfńn yêfluiu thú ngưavaèng tiêfluín lêfluin hưavaeơmbfńng băhuińc, rôeynẃI rít hưavaeơmbfńng vêfluì phía Tâmbfny Nam mà đspnpi, xem ra sôeynẃ lưavaeơmbfṇng yêfluiu thú tiêfluíp tục tiêfluín tơmbfńI hưavaeơmbfńng Băhuińc nơmbfni chúng ta thì chỉ còn chưavaèng bôeynẃn phâmbfǹn mà thôeynwi”.

 

mbfnn Dịch Lam trâmbfǹm ngâmbfnm giâmbfny lát, nói: “Hưavaeơmbfńng Tâmbfny Nam, đspnpó khôeynwng phảI là nơmbfni mà Ma Giáo tung hoành hay sao?”.

 

Đevhrao Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn gâmbfṇt đspnpâmbfǹu đspnpáp: “Khôeynwng sai, nhưavae nay nôeynẉI bôeynẉ Ma Giáo chia ra ba phái, Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn, Quỷ Vưavaeơmbfnng Tôeynwng cùng Hơmbfṇp Hoan Phái tranh đspnpâmbfńu khôeynwng ngưavaèng, tuy nhiêfluin chúng ta khôeynwng biêfluít tôeynw̉ng đspnpưavaeơmbfǹng ơmbfn̉ đspnpâmbfnu, song theo dâmbfńu tích mà xem thì tôeynw̉ng đspnpưavaeơmbfǹng của ba đspnpạI phái này đspnpêfluìu ơmbfn̉ hưavaeơmbfńng Tâmbfny nam, cho nêfluin nơmbfni đspnpó là chôeynw̃ thêfluí lưavaẹc của Ma Giáo. Thêfluí nhưavaeng phâmbfǹn đspnpôeynwng sôeynẃ yêfluiu thú âmbfńy lạI đspnpôeynẉt nhiêfluin hưavaeơmbfńng vêfluì nơmbfni đspnpó mà đspnpi, khôeynwng biêfluít rôeynẃt cuôeynẉc là vì chuyêfluịn gì!”.

 

Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn cau mày nói: “Trưavaè phi yêfluiu thú đspnpã cùng Ma Giáo xung đspnpôeynẉt vơmbfńI nhau, hơmbfnn nưavaẽa lạI chịu thiêfluịt, do đspnpó phâmbfǹn lơmbfńn yêfluiu thú đspnpi đspnpêfluín trơmbfṇ giúp?”

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn săhuińc măhuiṇt thâmbfnm trâmbfǹm, nói: “Trưavaeơmbfńc măhuińt vâmbfñn chưavaea rõ, nhưavaeng nêfluíu thâmbfṇt nhưavae thêfluí thì quá tôeynẃt, yêfluiu thú cùng Ma giáo đspnpêfluìu là đspnpạI hoạ, băhuiǹng nhưavae tàn sát lâmbfñn nhau thì đspnpúng là may măhuińn cho chúng sanh thiêfluin hạ lăhuińm thay”.

 

mbfnn Dịch Lam lúc âmbfńy dôeynẉt nhiêfluin lăhuińc đspnpâmbfǹu, nói: “Hai vị chưavaeơmbfn̉ng môeynwn, Vâmbfnn môeynw̃ thâmbfńy bêfluin trong khôeynwng phảI là đspnpơmbfnn giản nhưavaembfṇy!”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn nhìn qua lão môeynẉt cái, nói: “Vâmbfṇy, xin Vâmbfnn côeynẃc chủ chỉ bảo”.

 

mbfnn Dịch Lam nói: “Chưavaeơmbfn̉ng môeynwn cùng môeynw̃ quá rành ngưavaeơmbfǹI trong Ma giáo môeynẉt mưavaẹc tưavaẹ tưavaeavaẹ lơmbfṇI, muôeynẃn nói bọn họ vì chúng sanh thiêfluin hạ mà đspnpưavaéng lêfluin chôeynẃng lạI yêfluiu thú, chuyêfluịn này môeynw̃ xem ra khôeynwng có khả năhuinng”.

 

Nhìn Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn cùng Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn đspnpôeynwng thơmbfǹI đspnpêfluìu gâmbfṇt đspnpâmbfǹu nhè nhẹ, coi đspnpôeynẉ đspnpôeynẁng ý, Vâmbfnn Dịch Lam mỉm cưavaeơmbfǹI, lạI nói: “Trái lạI, theo môeynw̃ chỉ có môeynẉt cách giảI thích vêfluì viêfluịc làm của Ma giáo, bọn chúng thâmbfńy đspnpám yêfluiu thú ngày nay thêfluí mạnh dưavaeơmbfǹng âmbfńy, khôeynwng câmbfǹn nói cùng yêfluiu thú đspnpôeynẃI đspnpịch, dù là bị thú yêfluiu vôeynw ý đspnpánh bị thưavaeơmbfnng đspnpi nưavaẽa, chỉ sơmbfṇ bọn chúng cũng căhuińn răhuinng nhịn nhục mà thôeynẃI lui đspnpêfluỉ nhưavaeơmbfǹng cho chánh đspnpạo chúng ta đspnpưavaeơmbfnng đspnpâmbfǹu đspnpôeynẃI phó vơmbfńI đspnpám thú yêfluiu cùng hung cưavaẹc ác âmbfńy”.

 

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn gâmbfṇt đspnpâmbfǹu nói: “Khôeynwng sai, Vâmbfnn côeynẃc chủ nói râmbfńt có lý, nhưavaeng nay thú yêfluiu lạI quả thâmbfṇt là mang phâmbfǹn lơmbfńn nhâmbfnn mã hưavaeơmbfńng phía Tâmbfny nam mà đspnpi, theo cao kiêfluín của côeynẃc chủ, sưavaẹ âmbfńy là sao?”

 

mbfnn Dịch Lam im lăhuiṇng giâmbfny lát, trâmbfǹm giọng nói: “trong nhưavaẽng ngày qua coi bôeynẉ đspnpám yeu thú tiêfluín vào trung thôeynw̉ theo đspnpưavaeơmbfǹng nhỏ, bọn chúng tịnh khôeynwng có mục tiêfluiu nhâmbfńt đspnpịnh, đspnpêfluìu là chém giêfluít ơmbfn̉ dọc đspnpưavaeơmbfǹng, cưavaé thăhuin̉ng phía băhuińc mà đspnpi. Sơmbfn̉ dĩ lâmbfǹn này phâmbfǹn lơmbfńn đspnpôeynẉt nhiêfluin chuyêfluỉn hưavaeơmbfńng, bêfluin trong tâmbfńt có chuyêfluịn côeynw̉ quái, có lẽ chính là vì bọn yêfluiu thú âmbfńy khi đspnpêfluín gâmbfǹn vùng Tâmbfny nam đspnpã găhuiṇp phảI chuyêfluịn gì, do đspnpó têfluin yêfluiu nghiêfluịt thú thâmbfǹn nọ mơmbfńI đspnpfluìu đspnpôeynẉng môeynẉt lưavaeơmbfṇng lơmbfńn nhâmbfnn mã vêfluì phía Tâmbfny Nam nhưavae thêfluí. Thêfluí nhưavaeng ơmbfn̉ vùng Tâmbfny nam môeynẉt cõi, trưavaè ngưavaeơmbfǹI của Ma giáo ra tuyêfluịt khôeynwng còn nhâmbfnn vâmbfṇt nào có thêfluí lưavaẹc lơmbfńn cả, do đspnpó theo môeynw̃ thâmbfńy, chỉ sơmbfṇ là trong Ma giáo có phát sinh biêfluín đspnpôeynẉng gì chăhuinng?”.

 

Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn cau đspnpôeynwi mày trăhuińng lạI, nói: “Dị đspnpôeynẉng! côeynẃc chủ muôeynẃn chỉ chuyêfluịn gì?”

 

mbfnn Dịch Lam cưavaeơmbfǹI ha hả, nói: “Cái đspnpó môeynw̃ lạI khôeynwng thêfluỉ biêfluít đspnpưavaeơmbfṇc”.

 

Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn khôeynwng khỏI mỉm cưavaeơmbfǹI, lăhuińc đspnpâmbfǹu nói: “Nhưavaembfṇy nói hơmbfnn nưavaẻa buôeynw̉I rôeynẁI, Vâmbfnn thì chủ ngưavaeơmbfǹI khôeynwng phảI là chỉ nói chơmbfni thôeynwi chưavaé?”.

 

Nhâmbfńt thơmbfǹI ba ngưavaeơmbfǹI đspnpêfluìu cưavaeơmbfǹI, song chỉ lát sau Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn trâmbfǹm ngâmbfnm nói: “Kỳ thâmbfṇt theo bâmbfǹn đspnpạo thâmbfńy, nhưavaẽng gì Vâmbfnn sưavae huynh nói chưavaea chăhuińc là vôeynw lý, khôeynwng câmbfǹn biêfluít thêfluí nào, bâmbfny giơmbfǹ phâmbfǹn lơmbfńn sôeynẃ yêfluiu thú đspnpi vêfluì hưavaeơmbfńng Tâmbfny nam, áp lưavaẹc trưavaeơmbfńc măhuiṇt chúng ta giảm đspnpi khôeynwng nhỏ, ít ra thì chúng ta có thêfluỉ tranh thủ thêfluim ít nhiêfluìu thơmbfǹI gian. Nhưavae nay thưavaeơmbfnng sinh thiêfluin hạ đspnpôeynẃI vơmbfńI chúng ta môeynẉt lòng mong ngóng lo lăhuińng, chúng ta cũng nêfluin làm môeynẉt chút gì đspnpó cho họ thâmbfńy”.

 

mbfnn Dịch Lam nhìn Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn môeynẉt cái, nói: “À, châmbfnn nhâmbfnn có phảI là nhâmbfnn lúc đspnpám yêfluiu thú mâmbfńt đspnpi chủ lưavaẹc, xuôeynẃng núi đspnpánh cho chúng mọt trâmbfṇn?”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn nghiêfluim nghị đspnpáp: “Khôeynwng sai, trưavaè bơmbfńt đspnpi môeynẉt phâmbfǹn yêfluiu thú thì ngưavaeơmbfǹI đspnpơmbfǹI sẽ giảm đspnpi môeynẉt phâmbfǹn khôeynw̉ sơmbfn̉, trách nhiêfluịm nhưavae thêfluí tưavaẹ nhiêfluin là chánh đspnpạo chúng ta phảI gánh lâmbfńy”.

 

Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn thâmbfńp giọng niêfluịm môeynẉt câmbfnu phâmbfṇt hiêfluịu, trong măhuińt Vâmbfnn Dịch Lam lăhuiṇng lẽ loé lêfluin môeynẉt tia trào phúng nhưavaeng sau đspnpó nghiêfluim chỉnh nói: “Châmbfnn nhâmbfnn nói râmbfńt đspnpúng, vâmbfṇy thì nhâmbfńt thiêfluít đspnpêfluìu theo sưavaẹ an bài của châmbfnn nhâmbfnn, Phâmbfǹn Hưavaeơmbfnng Côeynẃc bọn môeynw̃ xin nguyêfluịn đspnpi đspnpâmbfǹu”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn mỉm cưavaeơmbfǹI: “Có phâmbfǹn tâmbfnm ý này của Vâmbfnn côeynẃc chủ, còn lo gì yêfluiu thú khôeynwng bạI! Bâmbfńt quá nơmbfni cõi Tâmbfny nam đspnpó, bâmbfǹn đspnpạo suy nghĩ chuyêfluịn này đspnpã lâmbfnu, cảm thâmbfńy viêfluịc này có huyêfluìn cơmbfn, chúng ta khôeynwng thêfluỉ vôeynẉI vàng hành đspnpôeynẉng đspnpưavaeơmbfṇc, thêfluí nhưavaeng nêfluíu bỏ qua khôeynwng ngó ngàng tơmbfńI thì cũng khôeynwng thoả đspnpáng lăhuińm”.

 

Phôeynw̉ Hoăhuiǹng thưavaeơmbfṇng nhâmbfnn gâmbfṇt đspnpâmbfǹu nói: “Đevhrúng vâmbfṇy, ý tưavaé của lão nạp cũng thêfluí, bâmbfńt kêfluỉ thú yêfluiu đspnpạI kiêfluíp, hoạ hạI chúng sinh, nơmbfni phía Tâmbfny nam có phát sinh chuyêfluịn gì đspnpi nưavaẽa, ít ra trong lòng chúng ta cũng phảI biêfluít đspnpạI khái”.

 

 Vâmbfnn Dịch Lam nói: “Nêfluíu đspnpã nhưavaembfṇy, tôeynẃt nhâmbfńt chúng ta nêfluin phái mâmbfńy têfluin đspnpêfluị tưavaẻ đspnpạo hạnh cao cưavaeơmbfǹng âmbfnm thâmbfǹm theo dõi đspnpfluìu tra xem”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn gâmbfṇt gù bảo: “Tôeynẃt, thêfluí thì quyêfluít đspnpịnh vâmbfṇy đspnpi”.

 

Lúc âmbfńy, Vâmbfn Dịch Lam tưavaẹa hôeynẁ nhưavae nhơmbfń ra chuyêfluịn gì, bôeynw̃ng xoay qua Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn nói: “À, còn môeynẉt viêfluịc, câmbfǹn phảI câmbfǹu cạnh châmbfnn nhâmbfnn”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn giâmbfṇt mình, hỏI: “Vâmbfnn côeynẃc chủ quá khách sáo rôeynẁI, là chuyêfluịn gì vâmbfṇy? Có gì mà khôeynwng thêfluỉ nói?”.

 

mbfnn Dịch Lam mỉm cưavaeơmbfǹI đspnpáp: “Nghe nói đspnpêfluị tưavaẻ Lục Tuyêfluít Kỳ thuôeynẉc mạch Tiêfluỉu Trúc Phong của quý phái gâmbfǹn đspnpâmbfny luôeynwn bị trách phạt phảI diêfluịn bích ơmbfn̉ Tiêfluỉu Trúc Phong Vọng Nguyêfluịt Đevhrài, tạI hạ tưavaè khi nghe chuyêfluịn đspnpó, trong lòng thâmbfńy thâmbfṇt bâmbfńt an, hơmbfnn nưavaẽa….”.

 

Lão cưavaeơmbfǹI cưavaeơmbfǹI, nói: “Têfluin đspnpôeynẁ đspnpêfluị kém hèn của tạI hạ trong mâmbfńy ngày qua hâmbfǹu nhưavae ngày nào cũng đspnpêfluín câmbfǹu tạI hạ, nói khôeynwng thêfluỉ vì chúng ta mà liêfluin luỵ đspnpêfluín Lục côeynwavaeơmbfnng phảI chịu trưavaèng phạt. LạI nói bâmbfny giơmbfǹ yêfluiu thú gâmbfny hạI thiêfluin hạ, đspnpúng là lúc câmbfǹn dùng ngưavaeơmbfǹI, Lục côeynwavaeơmbfnng lạI là đspnpêfluị tưavaẻ xuâmbfńt săhuińc của Thanh Vâmbfnn Môeynwn, dám mong châmbfnn nhâmbfnn nêfluỉ măhuiṇt tạI hạ mà tạm thơmbfǹI miêfluĩn trách phạt Lục côeynwavaeơmbfnng”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn thơmbfn̉ dài, nói: “Đevhrêfluìu do bâmbfǹn đspnpạo răhuinn dạy khôeynwng tôeynẃt, đspnpêfluỉ côeynẃc chủ phảI cưavaeơmbfǹI chêflui”.

 

mbfnn Dịch Lam mỉm cưavaeơmbfǹI nói: “Châmbfnn nhâmbfnn quá lơmbfǹI rôeynẁI, chỉ là nghịch đspnpôeynẁ si tâmbfnm vọng tưavaeơmbfn̉ng, hơmbfnn nưavaẽa đspnpâmbfny là chuyêfluịn của đspnpám tiêfluỉu bôeynẃI, chúng ta sau này cũng khôeynwng câmbfǹn lo tơmbfńI, khỏI phảI chuôeynẃc phiêfluìn muôeynẉn”. Nói dưavaét liêfluìn ha hả cưavaeơmbfǹI lơmbfńn.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn im lăhuiṇng giâmbfny lát, nót: “Vâmbfnn côeynẃc chủ đspnpã đspnpích thâmbfnn xin tha cho Tuyêfluít Kỳ, vơmbfńI danh vọng đspnpó bâmbfǹn đspnpạo đspnpưavaeơmbfnng nhiêfluin khôeynwng thêfluỉ khôeynwng nêfluỉ măhuiṇt. Vâmbfṇy đspnpi, bâmbfǹn đspnpạo lâmbfṇp tưavaéc tha cho Tuyêfluít Kỳ trơmbfn̉ lạI, đspnpôeynẁng thơmbfǹI lạI chọn mâmbfńy têfluin đspnpêfluị tưavaẻ, cùng Tuyêfluít Kỳ đspnpi vêfluì phía Tâmbfny nam tra xét, cũng coi nhưavae là đspnpái tôeynẉI lâmbfṇp côeynwng vâmbfṇy!”.

 

mbfnn Dịch Lam lôeynẉ môeynẉt nụ cưavaeơmbfǹI nơmbfni khoé miêfluịng, nói: “À! Khôeynwng ngơmbfǹ lạI tâmbfńu xảo nhưavaembfṇy, tạI hạ cũng vưavaèa nghĩ tơmbfńI kêfluiu nghịch đspnpôeynẁ Lý Tuâmbfnn đspnpi vêfluì phía Tâmbfny nam đspnpêfluỉ lâmbfńy thêfluim chút kiêfluín thưavaéc”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn nhìn lão môeynẉt cái, tưavaè tưavaè nói: “Vâmbfṇy thì cùng đspnpi môeynẉt lưavaeơmbfṇt!”.

 

mbfnn Dịch Lam cưavaeơmbfǹI lơmbfńn, châmbfńp tay nói: “Thêfluí thì tạI hạ thay măhuiṇt nghich đspnpôeynẁ cám ơmbfnn châmbfnn nhâmbfnn trưavaeơmbfńc”.

 

Đevhrạo Huyêfluìn châmbfnn nhâmbfnn thu hôeynẁI ánh măhuińt, câmbfǹm lâmbfńy chén trà ơmbfn̉ trêfluin bàn trưavaeơmbfńc măhuiṇt, tưavaè tưavaè uôeynẃng môeynẉt hơmbfńp, thâmbfǹn săhuińc trong măhuińt biêfluín đspnpôeynw̉I bâmbfńt thưavaeơmbfǹng, tưavaè tưavaè nói: “Côeynẃc chủ quá khách khí rôeynẁI”.

 

* * * * * *

 

mbfny Nam Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc.

 

Bao bọc quanh sơmbfnn côeynẃc rôeynẉng lơmbfńn đspnpó đspnpêfluìu là rưavaèng già dày đspnpăhuiṇc, hâmbfǹu hêfluít thơmbfǹI gian trong năhuinm, lúc bình minh và hoàng hôeynwn, trong rưavaèng đspnpêfluìu có chưavaeơmbfńng khí và sưavaeơmbfnng đspnpôeynẉc bôeynẃc lêfluin, nhưavaẽng thưavaé đspnpó kỳ thâmbfṇt đspnpêfluìu là đspnpôeynẉc khí tích hơmbfṇp của vôeynweynẃ răhuińn đspnpôeynẉc cưavae trú trong sơmbfnn côeynẃc này.

 

Khôeynwng ai rõ răhuiǹng vì sao ơmbfn̉ trong sơmbfnn côeynẃc này lai có nhiêfluìu răhuińn đspnpôeynẉc cưavae trú, sôeynẃ lưavaeơmbfṇng râmbfńt nhiêfluìu, thâmbfṇm chí tưavaè dưavaeơmbfńI đspnpâmbfńt cho đspnpêfluín trêfluin câmbfny chôeynw̃ nào cũng có. Trong sơmbfnn côeynẃc chỉ có môeynẉt dãy nhà cưavaẻa thuôeynẉc vêfluì Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn, nhâmbfnn vì mâmbfṇt pháp của Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn nêfluin đspnpám đspnpôeynẉc trùng đspnpó khôeynwng dám đspnpêfluín gâmbfǹn.

 

Do đspnpó đspnpám răhuińn đspnpôeynẉc dày đspnpăhuiṇc khăhuińp núi rưavaèng trơmbfn̉ thành màn chăhuińn thiêfluin nhiêfluin cùng bảo khôeynẃ đspnpôeynẉc dưavaeơmbfṇc vôeynwmbfṇn cho Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn.

 

mbfny giơmbfǹ, chính là vào lúc măhuiṇt trơmbfǹI mọc, tưavaèu Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc ben trong khu rưavaèng dày đspnpăhuiṇc, có thêfluỉ mơmbfǹ mơmbfǹ thâmbfńy nhưavaẽng làn sưavaeơmbfnng nhạt bôeynẃc lêfluin, nhìn giôeynẃng nhue là sưavaeơmbfnng mù buôeynw̉I sáng. Nhưavaeng nêfluíu nhưavae sau khi có kẻ vôeynw tri đspnpêfluín gâmbfnn, khôeynwng câmbfǹn đspnpêfluín giâmbfny lát lâmbfṇp tưavaéc bị trúng châmbfńt kịch đspnpôeynẉc này đspnpêfluín thâmbfńt khiêfluíu lưavaeu huyêfluít mà chêfluít, cuôeynẃI cùng táng thâmbfnn vào miêfluịng răhuińn.

 

Thêfluí nhưavaeng thưavaeơmbfǹng ngày, trưavaè đspnpám răhuińn đspnpôeynẉc này bảo vêfluị vòng ngoài sơmbfnn côeynẃc, Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn vâmbfñn luôeynwn có đspnpêfluị tưavaẻ canh tuâmbfǹn, phòng bị ngoạI đspnpịch. Chỉ là mâmbfńy ngày nay khôeynwng biêfluít vì sao, mâmbfńy têfluin đspnpêfluị tưavaẻ giơmbfńI bị này toàn bôeynẉ đspnpêfluìu khôeynwng thâmbfńy ra vào canh chưavaèng, coi bôeynẉ chuyêfluịn tranh châmbfńp phái hêfluị trong Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn đspnpã sơmbfńm đspnpêfluín hôeynẁI kịch liêfluịt.

 

“Cạch”, môeynẉt âmbfnm thanh nho nhỏ vang lêfluin, môeynẉt hòn đspnpá nhỏ lăhuinn qua, long lóc tung lêfluin hai cái trêfluin con đspnpưavaeơmbfǹng duy nhâmbfńt cỏ bụI mọc đspnpâmbfǹy, đspnpã bị tàn phá gâmbfǹn nhưavaeavae hỏng hoàn toàn ơmbfn̉ bêfluin ngoài Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc, rôeynẁI lăhuinn vào bụI râmbfṇm ven đspnpưavaeơmbfǹng, biêfluín mâmbfńt khôeynwng còn tăhuinm tích.

 

Theo sau đspnpó là tiêfluíng bưavaeơmbfńc châmbfnn nhè nhẹ, có ba con dã thú to lơmbfńn nhưavaeng kỳ quái xuâmbfńt hiêfluịn ơmbfn̉ trêfluin đspnpưavaeơmbfǹng, đspnpêfluìu là đspnpâmbfǹu sói hung ác, thâmbfnn hình lạI giôeynẃng nhưavaeeynw̉ báo bình thưavaeơmbfǹng, trôeynwng vôeynw cùng quái dị.

 

Chỉ thâmbfńy ba con quái thú ra vẻ câmbfn̉n thâmbfṇn vôeynw cùng, mũi chúng khôeynwng ngưavaèng nhêfluích đspnpôeynẉng, đspnpánh hơmbfni trong khôeynwng khí, tưavaè tưavaè tiêfluíp câmbfṇn Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc. Trong sơmbfnn côeynẃc môeynẉt màn yêfluin tĩnh tưavaẹa hôeynẁ nhưavae đspnpôeynẃI vơmbfńI ba vị khách khôeynwng mơmbfǹI mà tơmbfńI hoàn toàn khôeynwng chút giơmbfńI bị.

 

eynw̃ng nhiêfluin, con quái thú đspnpâmbfǹu sói ơmbfn̉ giưavaẽa rung lêfluin, tưavaẹa nhưavae phát hiêfluịn chuyêfluịn gì, kêfluí đspnpó phát ra tiêfluíng tru nhỏ, hai con quái thú kia đspnpêfluìu lâmbfṇp tưavaéc dưavaèng bưavaeơmbfńc lạI, nhìn con quái to lơmbfńn hùng mạnh đspnpang đspnpưavaéng giưavaẽa.

 

Quái thú đspnpâmbfǹu sói lâmbfńp loé hung quang nơmbfni ánh măhuińt, mũi khôeynwng ngưavaèng đspnpánh hơmbfni, song lạI khôeynwng đspnpi vêfluì hưavaeơmbfńng Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc mà lạI châmbfǹm châmbfṇm đspnpi vêfluì hưavaeơmbfńng các bụI cỏ râmbfṇm rạp ven lêfluì côeynw̉ đspnpạo, môeynẉt làn hơmbfni máu tanh tưavaè nơmbfni lùm cỏ tưavaè tưavaè lan ra.

 

Quái thú gâmbfǹm lêfluin môeynẉt tiêfluíng nhỏ, châmbfnn bưavaeơmbfńc vào trong bụI cỏ, tưavaè ngoài nhìn xem, chỉ thâmbfńy thâmbfnn hình quái thú khôeynwng ngưavaèng di đspnpôeynẉng, dưavaeơmbfǹng nhưavae tìm kiêfluím thưavaé gì.

 

Phút chôeynẃc sau, bụI cỏ lay đspnpôeynẉng lâmbfǹn nưavaẽa, con quái thú hùng mạnh nọ tưavaè lùm cỏ phóng ra, nhảy vêfluì trêfluin con đspnpưavaeơmbfǹng mòn cũ kĩ, nơmbfni miêfluịng của nó, căhuińn giưavaẽ môeynẉt vâmbfṇt quái lạ.

 

mbfṇt nọ nhìn mưavaeơmbfǹng tưavaeơmbfṇng nhưavaeeynẉt sơmbfṇI roi, lạI dưavaeơmbfǹng nhưavae là đspnpeynwi của con quái vâmbfṇt nào đspnpó, lôeynwng da nơmbfni bêfluì măhuiṇt đspnpã băhuińt đspnpâmbfǹu rưavaẽa nát, màu săhuińc nhơmbfṇt nhạt, mùi máu tanh bôeynẃc ra tưavaè chôeynw̃ đspnpó.

 

Hai con quái thú bêfluin cạnh đspnpôeynẃng thơmbfǹI tru rôeynẃng, hiêfluỉn nhiêfluin là vưavaèa kinh vưavaèa giâmbfṇn, hung quang lâmbfńp lánh nơmbfni măhuińt.

 

Con quái thú âmbfńy cụp đspnpeynwi bỏ vâmbfṇt đspnpó xuôeynẃng măhuint đspnpưavaeơmbfǹng, đspnpôeynẉt nhiêfluin nghêfluỉn đspnpâmbfǹu câmbfńt lêfluin môeynẉt tiêfluíng kêfluiu dài, âmbfnm thanh nọ giôeynẃng nhưavae tiêfluíng sói tru, lanh lãnh thêfluiavaeơmbfnng, vút tâmbfṇn trơmbfǹI cao.

 

Giâmbfny lát sau, con quái thú nọ liêfluìn vêfluỉnh đspnpeynwi, cũng khôeynwng lý đspnpêfluín hai con quái thú bêfluin cạnh, bôeynẃn châmbfnn nhưavae bay, nhanh chóng chạy ngưavaeơmbfṇc vêfluì phía sau, rơmbfǹI xa Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc.

 

Còn hai con quái thú kia sau khi tru lêfluin mâmbfńy tiêfluíng, đspnpôeynẉt nhiêfluin ra sưavaéc, cùng hưavaeơmbfńng vêfluì Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc tiêfluín tơmbfńI, tiêfluín sâmbfnu vào bêfluin trong Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc, chỉ thâmbfńy côeynw̉ đspnpạo càng thêfluim khúc khưavaẻu nhỏ hẹp, uôeynẃn khúc trảI dài vêfluì phía trưavaeơmbfńc, hai bêfluin rưavaèng câmbfny gai guôeynẃc dày đspnpăhuiṇc, bêfluin trong môeynẉt dãy sưavaeơmbfnng mỏng phiêfluiu đspnpãng nhưavae có nhưavae khôeynwng.

 

Quái thú cưavaé thăhuin̉ng tiêfluíng vêfluì phía trưavaeơmbfńc, nhìn bôeynẉ dạng nghiêfluín răhuinng nghiêfluín lơmbfṇI của bọn chúng, nêfluíu nhưavae lúc này có ngưavaeơmbfǹI xuâmbfńt hiêfluịn trưavaeơmbfńc măhuiṇt chúng, chỉ sơmbfṇ là bị chúng lâmbfṇp tưavaéc xé thành muôeynwn mảnh.

 

Làn sưavaeơmbfnng mỏng nhè nhẹ trôeynẁI lãng đspnpãng, ơmbfn̉ giưavaẽa rùng tưavaè tưavaè họp lạI bôeynẃc lêfluin, hai con quái thú cưavaé kêfluiu rôeynẃng liêfluin hôeynẁI, nhìn đspnpêfluìu khôeynwng nhìn, cưavaé tiêfluíp tục thăhuin̉ng tiêfluín. Băhuińt đspnpâmbfǹu đspnpã khôeynwng còn kêfluỉ đspnpêfluín dị trạng nưavaẽa, nhưavaeng hai con quái thú đspnpó khôeynwng biêfluít làm sao, tiêfluíng tru dâmbfǹn dâmbfǹn thâmbfńp xuôeynẃng, càng chạy càng châmbfṇm, giâmbfny lát sau toàn thâmbfnn băhuińt đspnpâmbfǹu run râmbfn̉y.

 

avaeơmbfǹng nhưavae biêfluít là khôeynwng ôeynw̉n, hai con quái thú ngưavaèng châmbfnn lạI, khó khăhuinn quay đspnpâmbfǹu lạI, tưavaeơmbfn̉ng muôeynẃn rơmbfǹI khỏI khu rưavaèng này, thêfluí nhưavaeng chúng bưavaeơmbfńc đspnpi chưavaea đspnpưavaeơmbfṇc mâmbfńy bưavaeơmbfńc, đspnpã thâmbfńt vọng ngã xuôeynẃng, trong phút chôeynẃc thâmbfńt khiêfluíu chảy máu, sơmbfńm khôeynwng còn sôeynẃng nưavaẽa.

 

fluin trong rưavaèng câmbfny, xa gâmbfǹn đspnpôeynẁng thơmbfǹI vang lêfluin tiêfluíng “sì sì sì sì” khiêfluín ngưavaeơmbfǹI khiêfluíp sơmbfṇ, lâmbfǹn lưavaeơmbfṇt tràn vêfluì phía này. Chưavaea đspnpâmbfǹy môeynẉt khăhuińc thơmbfǹI gian, tưavaè lùm câmbfny cho đspnpêfluín bụI cỏ, xuâmbfńt hiêfluịn vôeynweynẃ đspnpâmbfǹu răhuińn, phát ra tiêfluíng sì sì, tưavaèng cuôeynẉn tưavaèng cuôeynẉn, hoăhuiṇc lơmbfńn hoăhuiṇc nhỏ toàn bôeynẉ răhuińn đspnpôeynẉc đspnpêfluìu bò qua.

 

Vào lúc đspnpám răhuińn đspnpôeynẉc âmbfńy đspnpang cao hưavaéng tôeynẉt đspnpôeynẉ tranh nhau giành giưavaẹt miêfluíng môeynẁI thì đspnpôeynẉt nhiêfluin có môeynẉt sôeynẃ đspnpôeynwng răhuińn đspnpôeynẉc bôeynw̃ng ngưavaèng hăhuin̉n lạI, câmbfńt đspnpâmbfǹu lêfluin cảnh giác, sau đspnpó lâmbfǹn lưavaeơmbfṇt chuyêfluỉn hưavaeơmbfńng vêfluì phía đspnpưavaeơmbfǹng vào Đevhrôeynẉc Xà Côeynẃc.

 

Ơakov̉ xa nơmbfni con đspnpưavaeơmbfǹng mòn quạnh que đspnpó, phảng phâmbfńt nhưavae có tiêfluíng trôeynẃng trâmbfṇn trâmbfǹm trâmbfǹm vang vọng, nguyêfluin cả mảnh đspnpâmbfńt băhuińt đspnpâmbfǹu tưavaè tưavaè rung đspnpôeynẉng nhè nhẹ, thanh âmbfnm quái dị nhưavae thiêfluin quâmbfnn vạn mã đspnpôeynẁng loạt tiêfluín tơmbfńI, tưavaè phưavaeơmbfnng xa vôeynwmbfṇn truyêfluìn lại.

 

* * * * * *

 

Buôeynw̉I sơmbfńm mai trong sơmbfnn côeynẃc, đspnpôeynẉt nhiêfluin chìm lăhuińng vào trong môeynẉt màn yêfluin lăhuiṇng.

 

“Hù!”.

 

eynẉt hơmbfni dài ác khí xuâmbfńt ra, têfluin đspnpạI đspnpêfluị tưavaẻ Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn thu nhâmbfṇn thuơmbfn̉ sanh tiêfluìn là Phạm Hùng đspnpang hung tơmbfṇn vung tay, quăhuinng thi thêfluỉ têfluin đspnpêfluị tưavaẻ Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn bị hăhuińn bóp nát đspnpâmbfǹu qua môeynẉt bêfluin. Thi thêfluỉ bay qua giưavaẽa khoảng khôeynwng, bịch môeynẉt tiêfluíng rơmbfni đspnpâmbfṇp lêfluin trêfluin bàn thơmbfǹ trưavaeơmbfńc linh đspnpưavaeơmbfǹng, rôeynẁI rơmbfńt xuôeynẃng đspnpâmbfńt.

 

avaeơmbfǹng nhưavae trong cõi mơmbfǹ mịt có tiêfluíng ác ma cưavaeơmbfǹI nhạo, lạI hăhuiṇc giả muôeynẃn cho Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn môeynẉt vị Ma giáo môeynwn chủ lúc còn sôeynẃng giêfluít ngưavaeơmbfǹI nhưavae ngoé môeynẉt món lêfluĩ têfluí, ơmbfn̉ trong ngoài linh đspnpưavaeơmbfǹng nơmbfni đspnpêfluỉ linh cưavaẽu của Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn, lúc này máu đspnpã sơmbfńm chảy thành sôeynwng, nhìn quanh đspnpêfluìu là thi thêfluỉ của Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn đspnpêfluị tưavaẻ.

 

Mùi máu ngưavaeơmbfǹI tanh nôeynẁng năhuiṇc, bay khăhuińp nơmbfni trong khôeynwng khí.

 

Giơmbfǹ đspnpâmbfny, ba têfluin đspnpạI đspnpêfluị tưavaẻ của Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn là Phạm Hùng, Trình Vôeynw Nha và Đevhroạn Nhưavaembfnn, thêfluí lưavaẹc ba bêfluin đspnpã chém giêfluít lâmbfñn nhau mâmbfńy ngày qua, trưavaè môeynẉt vài kẻ thủ lĩnh đspnpạo hạnh cao thâmbfnm đspnpưavaéng đspnpâmbfǹu, đspnpêfluị tưavaẻ thôeynwng thưavaeơmbfǹng của Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn đspnpã sơmbfńm tưavaẻ thưavaeơmbfnng hơmbfnn nưavaẻa, nhưavaẽng kẻ tranh đspnpâmbfńu quyêfluìn lưavaẹc tưavaè ba hêfluị phái trong mâmbfńy ngày qua ánh măhuińt đspnpã đspnpỏ sọc, gâmbfǹn nhưavae đspnpã trơmbfn̉ nêfluin đspnpfluin cuôeynẁng.

 

Trêfluin bàn thơmbfǹ nơmbfni linh đspnpưavaeơmbfǹng, chiêfluíc hôeynẉp đspnpưavaẹng môeynwn chủ âmbfńn tín vâmbfñn lăhuiṇng lẽ năhuiǹm đspnpó, lạnh lùng nhìn mọI thưavaé.

 

avaeơmbfǹng nhưavae đspnpã chém giêfluít mỏI mêfluịt, các cuôeynẉc tranh đspnpâmbfńu trong ngoài linh đspnpưavaeơmbfǹng tưavaè tưavaè giảm đspnpi, nhưavaeng trong bâmbfǹu khôeynwng khí khâmbfn̉n trưavaeơmbfnng lúc kiêfluím rút cung giưavaeơmbfnng này, ngưavaeơmbfṇc lạI càng thêfluim khâmbfn̉n trưavaeơmbfnng hơmbfnn.

 

Lão tam Đevhroạn Nhưavaembfnn ơmbfn̉ giưavaẽa bôeynẃn lão già măhuiṇt mày kỳ dị, hai măhuińt lâmbfńp loé hung quang, nhìn vêfluì Phạm Hùng và Trình Vôeynw Nha đspnpưavaéng phâmbfnn lâmbfṇp ơmbfn̉ phía trưavaeơmbfńc măhuiṇt, cưavaeơmbfǹI lạnh nói: “Đevhrêfluị nói hai vị sưavae huynh, hai vị vâmbfñn còn khôeynwng chịu rút tay ưavae, hiêfluịn tạI trưavaè mâmbfńy lão hôeynẁ đspnpôeynẁ bêfluin cạnh, còn ai có thêfluỉ ra tay nưavaẽa?”.

 

Phạm Hùng cùng Trình Vôeynw Nha đspnpôeynẃI măhuiṇt nhìn nhau, tưavaè nơmbfni ánh măhuińt đspnpỏ ngâmbfǹu cảu hai ngưavaeơmbfǹI đspnpêfluìu lôeynẉ ra môeynẉt tia tuyêfluịt vọng, tưavaè buôeynw̉I chiêfluìu trong ngày thâmbfńt đspnpâmbfǹu tiêfluin của Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn, trong linh đspnpưavaeơmbfǹng đspnpôeynẉt nhiêfluin phát xuâmbfńt dị thanh, ba hêfluị phái tưavaè lâmbfnu đspnpã giơmbfńI bị lâmbfñn nhau lâmbfṇp tưavaéc đspnpạI cưavaẻ sát nhâmbfṇp linh đspnpưavaeơmbfǹng, sơmbfṇ răhuiǹng châmbfṇm đspnpi môeynẉt bưavaeơmbfńc thì môeynwn chủ âmbfńn tín sẽ bị ngưavaeơmbfǹI khác đspnpoạt mâmbfńt.

 

Trong tình huôeynẃn hôeynw̃n loạn đspnpó, vôeynweynẃ ngưavaeơmbfǹI xôeynwng vào linh đspnpưavaeơmbfǹng, tưavaẹ nhiêfluin đspnpêfluìu cho là đspnpôeynẃI phưavaeơmbfnng sơmbfńm toan tính muôeynẃn xâmbfnm phạm hiêfluịp nghị mà đspnpêfluín đspnpoạt môeynwn chủ âmbfńn tín, trong vài lơmbfǹI đspnpã quâmbfǹn nhau chém giêfluít.

 

Cho đspnpêfluín bâmbfny giơmbfǹ, kêfluít quả ba hêfluị phái hôeynw̃n chiêfluín, cuôeynẃI cùng tưavaè tưavaè rõ ra, lão tam Đevhroạn Nhưavaembfnn trưavaeơmbfńc giơmbfǹ đspnpạo hạnh yêfluíu kém, lạI băhuiǹng vào thưavaẹc lưavaẹc hùng hâmbfṇu trong tay, tưavaè tưavaè áp đspnpảo Phạm Hùng và Trình Vôeynw Nha.

 

Lúc này, trưavaè ba lão đspnpưavaéng đspnpăhuiǹng sau hai ngưavaeơmbfǹI là Bách Đevhrôeynẉc Tưavaẻ, Hâmbfńp Huyêfluít lão yêfluiu, Đevhroan Môeynẉc lão tôeynw̉ vâmbfñn chưavaea đspnpêfluín mưavaeơmbfǹI ngưavaeơmbfǹI, trong tay họ đspnpã khôeynwng còn ai nưavaẽa.

 

So vơmbfńI Đevhroạn Nhưavaembfnn bêfluin mình khôeynwg chỉ có “Đevhrôeynẉc Môeynwn Tưavaé Lão” hôeynẉ vêfluị, trong tôeynẃI ngoài sáng ít nhâmbfńt cũng còn hơmbfnn trăhuinm ngưavaeơmbfǹI, trong đspnpó cao thủ vôeynweynẃ, thưavaẹc lưavaẹc hùng hâmbfṇu của Vạn Đevhrôeynwc Môeynwn trưavaeơmbfńc giơmbfǹ, khôeynwng ngơmbfǹ có sáu phâmbfǹn đspnpêfluìu năhuiǹm hêfluít trong tay Đevhroạn Nhưavaembfnn, so vơmbfńI trưavaeơmbfńc khi khai chiêfluín còn nhiêfluìu hơmbfnn, quả thâmbfṇt là ngoài dưavaẹ liêfluịu của bọn họ.

 

huińt nhìn thâmbfńy bạI cuôeynẉc đspnpã đspnpịnh, Phạm Hùng cùng Trình Vôeynw Nha tràn ngâmbfṇp vẻ bâmbfńt cam trong măhuińt, nhưavaeng chung quy khôeynwng còn gì đspnpêfluỉ nói. Nhìn bôeynẉ dạng của hai vị sưavae huynh, Đevhroạn Nhưavaembfnn khôeynwng nhịn đspnpưavaeơmbfṇc cưavaeơmbfǹI lơmbfńn ha hả, trưavaeơmbfńc giơmbfǹ trêfluin đspnpâmbfǹu hăhuińn có hai vị sưavae huynh bá đspnpạo, ơmbfn̉ dưavaeơmbfńI lạI là têfluin Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim mà sưavae phụ Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn hêfluít mưavaẹc thưavaeơmbfnng yêfluiu, hăhuińn trưavaeơmbfńc giơmbfǹ chỉ bị ngưavaeơmbfǹI coi thưavaeơmbfǹng, chịu đspnpưavaẹng nhưavae thêfluí nhiêfluìu năhuinm, cuôeynẃI cùng cũng có thêfluỉ ngóc đspnpâmbfǹu dâmbfṇy, nhưavae thêfluí thưavaẻ hỏI sao hăhuińn khôeynwng mưavaèng nhưavae đspnpfluin đspnpưavaeơmbfṇc.

 

Đevhroạn Nhưavaembfnn kiêfluiu ngạo tiêfluín vêfluì phía trưavaeơmbfńc, Đevhrôeynẉc Môeynwn Tưavaé Lão bảo vêfluị xung quanh hăhuińn. Phạm Hùng và Trình Vôeynw Nha to măhuińt nhìn hăhuińn bưavaeơmbfńc đspnpêfluín cái bàn thơmbfǹ ơmbfn̉ đspnpăhuiǹng trưavaeơmbfńc, đspnpưavaéng trưavaeơmbfńc chiêfluíc hôeynẉp nọ, hai ngưavaeơmbfǹi tay năhuińm chăhuiṇt thành quyêfluìn, nghiêfluín răhuinng kèn kẹt, rõ ràng là phâmbfñn hâmbfṇn cùng cưavaẹc.

 

mbfńt quá lúc này, sưavaẹ phâmbfñn nôeynẉ của họ trong măhuińt Đevhroạn Nhưavaembfnn, rõ ràng là hình ảnh mà kẻ chiêfluín thăhuińng ưavaea thích nhâmbfńt, hăhuińn thâmbfṇm chí cảm thâmbfńy răhuiǹng có lúc thôeynẃng trị mọI ngưavaeơmbfǹI mơmbfńI khôeynwng uôeynw̉ng côeynwng môeynẉt đspnpơmbfǹI hăhuińn.

 

Đevhroạn Nhưavaembfnn ha hả cưavaeơmbfǹI lơmbfńn, thái đspnpôeynẉ kiêfluiu cuôeynẁng, vạn phâmbfǹn đspnpăhuińc ý vưavaeơmbfnn tay ra, câmbfǹm lâmbfńy chiêfluíc hôeynẉp màu xanh nọ.

 

Phạm Hùng và Trình Vôeynw Nha phát ra môeynẉt tiêfluíng gâmbfǹm nhỏ, bưavaeơmbfńc tơmbfńI môeynẉt bưavaeơmbfńc, nhưavaeng Đevhrôeynẉc Môeynwn Tưavaé Lão tưavaéc khăhuińc chuyêfluỉn mình nhìn qua bọn họ, đspnpôeynẁng thơmbfǹI thủ hạ xung quanh Đevhroạn Nhưavaembfnn hôeynwfluin môeynẉt lưavaeơmbfṇt tràn qua, bao vâmbfny bọn họ, trong măhuińt hai ngưavaeơmbfǹI nhưavaeeynẃc lưavaẻa, xa xa trưavaèng măhuińt nhìn chiêfluíc hôeynẉp trong tay Đevhroạn Nhưavaembfnn.

 

Tiêfluíng cưavaeơmbfǹI Đevhroạn Nhưavaembfnn càng thêfluim đspnpăhuińc ý, thoả mãn xoay tay mơmbfn̉ khoá, mơmbfn̉ bung chiêfluíc hôeynẉp ra, thâmbfńy măhuiṇt đspnpáy hôeynẉp phủ môeynẉt lơmbfńp lụa vàng, trêfluin đspnpăhuiṇt chiêfluíc âmbfńn nhỏ màu nâmbfnu đspnpâmbfṇm, trêfluin âmbfńn đspnpfluiu khăhuińc môeynẉt con răhuińn nhỏ trôeynwng nhưavae thâmbfṇt, măhuiṇc dù kkhôeynwng xoay lạI, nhưavaeng tâmbfńt cả mọI ngưavaeơmbfǹI tạI đspnpưavaeơmbfnng trưavaeơmbfǹng bao gôeynẁm cả Đevhroạn Nhưavaembfnn, đspnpêfluìu biêfluít bêfluin dưavaeơmbfńI tiêfluỉu âmbfńn nọ có khăhuińc bôeynẃn chưavaẽ:

 

Vạn Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn Âxcuén

 

Đevhroạn Nhưavaembfnn ngạo mạn nhìn quanh, ánh măhuińt dưavaèng lạI trêfluin măhuiṇt Phạm Hùng và Trình Vôeynw Nha môeynẉt chút, sau khi hưavaeơmbfn̉ng thụ cảm giác sung sưavaeơmbfńng của kẻ chiêfluín thăhuińng, Đevhroạn Nhưavaembfnn mỉm cưavaeơmbfǹI, tuy nhiêfluin máu tưavaeơmbfni dính trêfluin gưavaeơmbfnng măhuiṇt làm cho nụ cưavaeơmbfǹI của hăhuińn trơmbfn̉ nêfluin nguỵ dị và hung ác, hăhuińn câmbfǹm lâmbfńy chiêfluíc Vạn Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn Âxcuén âmbfńy đspnpưavaea lêfluin, xoay qua xoay lại. Hăhuińn muôeynẃn kỹ kỹ càng càng nhìn xem cái vâmbfṇt tưavaeơmbfṇng trưavaeng cho quyêfluìn lưavaẹc tôeynẃI cao trong Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn.

 

eynẉt khăhuińc đspnpó, trêfluin linh đspnpưavaeơmbfǹng trưavaè tiêfluíng hít thơmbfn̉ đspnpâmbfǹy phâmbfñn nôeynẉ của Phạm Hùng và Trình Vôeynw Nha ra, tuyêfluịt khôeynwng có môeynẉt tiêfluíng đspnpôeynẉng nào khác, măhuińt nhìn xem, môeynẉt đspnpơmbfǹI môeynwn chủ mơmbfńI của Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn săhuińp đspnpăhuinng quang.

 

Đevhrôeynẉt nhiêfluin, đspnpúng trong lúc mọI ngưavaeơmbfǹI đspnpưavaeơmbfnng nín thơmbfn̉ chơmbfǹ đspnpơmbfṇI, Đevhroạn Nhưavaembfnn thình lình rú lêfluin môeynẉt tiêfluíng vôeynw cùng đspnpau đspnpơmbfńn, chiêfluíc hôeynẉp và Vạn Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn Âxcuén tôeynẃI quan trọng kia bôeynw̃ng rơmbfni xuôeynẃng đspnpâmbfńt tưavaè trong tay hăhuińn.

 

MọI ngưavaeơmbfǹI sưavaẻng sôeynẃt, đspnpôeynẁng loạt nhìn vêfluì phía hăhuińn, giâmbfny lát sau còn chưavaea hêfluít bàng hoàng.

 

Chỉ thâmbfńy Đevhroạn Nhưavaembfnn vưavaèa rôeynẁI còn ngạo mạn nhâmbfńt đspnpơmbfǹI, giơmbfǹ đspnpâmbfny toàn thâmbfnn đspnpêfluìu run râmbfn̉y, cả gưavaeơmbfnng măhuiṇt khôeynwng còn chút huyêfluít săhuińc, đspnpăhuiṇc biêfluịt là đspnpôeynwi tay, chỉ trong chơmbfńp măhuińt đspnpã biêfluín thành đspnpen sâmbfṇm đspnpêfluín vôeynw cùng quỷ dị.

 

Lát sau, tưavaè trong tay hăhuińn vang lêfluin tiêfluíng đspnpâmbfṇp cánh nho nhỏ, có môeynẉt con phi trùng quái dị tưavaè kẽ ngón tay hăhuińn bay lêfluin.

 

TạI đspnpưavaeơmbfnng trưavaeơmbfǹng ai cũng là nhâmbfnn vâmbfṇt cao thâmbfnm trong Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn, tuy răhuiǹng con quái trùng đspnpó bay vơmbfńI tôeynẃc đspnpôeynẉ râmbfńt nhanh, nhưavaeng hâmbfǹu nhưavae ai cũng đspnpã thâmbfńy rõ nó, Bách Đevhrôeynẉc Tưavaẻ la lêfluin thâmbfńt thanh trưavaeơmbfńc nhâmbfńt: “Thâmbfńt Vĩ Ngôeynweynwng, đspnpó là Thâmbfńt Vĩ Ngôeynweynwng!”.

 

Âxcuem thanh áy nhưavae tiêfluíng kêfluiu châmbfńn đspnpôeynẉng tâmbfnm phách, làm mọI ngưavaeơmbfǹI sưavaẻng sôeynẃt, tâmbfńt cả đspnpôeynẁng lưavaeơmbfṇt hưavaeơmbfńng vêfluì Đevhroạn Nhưavaembfnn nhìn xem, chỉ thâmbfńy toàn thâmbfnn hăhuiń run râmbfn̉y càng lúc càng dưavaẽ dôeynẉI, môeynẉt lão già bêfluin cạnh vưavaèa duôeynw̃I tay ra năhuińm nhưavaeng chỉ vưavaèa đspnpụng nhẹ vào áo hăhuińn, bôeynw̃ng than hình rung đspnpôeynẉng, hét to môeynẉt tiêfluíng rôeynẁI nhảy lùi ra sau, trong tích tăhuińc tay phảI đspnpã bị đspnpen hêfluít môeynẉt khoảng.

 

Đevhrưavaéng tưavaè xa, tròng măhuińt Hâmbfńp Huyêfluít Lão Yêfluiu thu nhỏ lạI, nói dưavaét khoát: “Hủ Nhục Đevhrài….”.

 

Lão già bị trúng đspnpôeynẉc nọ lơmbfńn tiêfluíng kêfluiu hôeynw, môeynẉt lão già khác bêfluin cạnh khôeynwng ngơmbfǹ rôeynẃng lơmbfńn môeynẉt tiêfluíng, chụp lâmbfńy chiêfluíc ghêfluí năhuiǹm bêfluin cạnh. bẻ lâmbfńy môeynẉt châmbfnn, hưavaeơmbfńng vêfluì tay phảI của lão già đspnpó bôeynw̉ xuôeynẃng. DưavaeơmbfńI đspnpạo hạnh cao thâmbfnm của lão, châmbfnn ghêfluí nọ nhưavae dao săhuińc bén, cưavaéng răhuińn nhăhuiǹm tay phảI lão già bị trúng đspnpôeynẉc chém xuôeynẃng, sau đspnpó lão liêfluìn ném châmbfnn ghêfluí đspnpi, hôeynẁ nhưavaembfṇ răhuiǹng câmbfǹm lâmbfnu môeynẉt chút thì tay lã cũng có cùng môeynẉt kêfluít cục.

 

Châmbfnn ghêfluí bay trong khôeynwng trung, mọI ngưavaeơmbfǹI đspnpêfluìu nhanh chóng né tránh.

 

Lúc này toàn măhuiṇt Đevhroạn Nhưavaeavaeơmbfnng dĩ nhiêfluin phủ đspnpâmbfǹy hăhuińc khí, ai nâmbfńy đspnpêfluìu thâmbfńy rõ ràng, hai tay hăhuińn hoàn toàn đspnpen óng, phụp môeynẉt tiêfluíng tưavaè vơmbfñ da phá ra, khôeynwng ngơmbfǹ máu chảy ra cũng đspnpã thành màu đspnpen.

 

Trong giâmbfny lát, nhưavaẽng tiêfluíng “phụp, bụp, phọt” vang lêfluin khôeynwng ngưavaèng khiêfluín ngưavaeơmbfǹI nhe rơmbfñn óc, Đevhroạn Nhưavaembfnn thâmbfnn trúng hai loạI đspnpôeynẉng vâmbfṇt tôeynẃI đspnpôeynẉc trong thiêfluin hạ, toàn thâmbfnn da thịt tan nát, máu đspnpen băhuińn ra khăhuińp nơmbfni, rơmbfni rơmbfńt trêfluin đspnpâmbfńt, sau giâmbfny lát lăhuinn lôeynẉn, cuôeynẃI cùng thì năhuiǹm im khôeynwng đspnpôeynẉng đspnpâmbfṇy.

 

Phạm Hùng ngâmbfny ra nhìn cảnh man rơmbfṇ khôeynwng ngưavaèng ơmbfn̉ trưavaeơmbfńc măhuińt trong nhâmbfńt khăhuińc, hiêfluịn tạI là sưavae đspnpêfluị đspnpã sơmbfńm mâmbfńt mạng, bâmbfńt chơmbfṇt quay đspnpâmbfǹu hét lơmbfńn: “Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim, têfluin súc sinh gian trá ngưavaeơmbfni, hãy ra đspnpâmbfny cho ta!”.

 

MọI ngưavaeơmbfǹI liêfluìn tỉnh ngôeynẉ, “Hủ Nhục Đevhrài” đspnpôeynẉc tính hung mãnh ác đspnpôeynẉc, là vâmbfṇt tôeynẃI ác đspnpôeynẉc trong thiêfluin hạ, trong Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn mà nói, trưavaeơmbfńc giơmbfǹ chỉ có môeynw̃I Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn có thêfluỉ sưavaẻ dụng, Phạm Hùng, Trình Vôeynw Nha, Đevhroạn Nhưavaembfnn ba ngưavaeơmbfǹI tu hành giơmbfńI hạn đspnpêfluìu khôeynwng thêfluỉ sưavaẻ dụng đspnpưavaeơmbfṇc.

 

mbfnn nưavaẽa Thâmbfńt Vĩ Ngôeynweynwng là vâmbfṇt kỳ trâmbfnn tuyêfluịt đspnpôeynẉc, trưavaeơmbfńc giơmbfǹ chỉ có Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn câmbfńt giưavaẽ bêfluin mình, lâmbfǹn này cả hai loạI kịch đspnpôeynẉc đspnpôeynẁng thơmbfǹI xuâmbfńt hiêfluịn, lạI ơmbfn̉ trong hôeynẉp đspnpưavaẹng Vạn Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn Âxcuén, khôeynwng nói cũng biêfluít, rõ ràng là Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim lưavaeơmbfǹng gạt mọI ngưavaeơmbfǹI, lét lút hạ đspnpôeynẉc.

 

Trong nhâmbfńt thơmbfǹI, trêfluin linh đspnpưavaeơmbfǹng ai nâmbfńy đspnpêfluìu lo ngạI, ngưavaeơmbfǹI ngưavaeơmbfǹI đspnpêfluìu tưavaẹ mình câmbfn̉n thâmbfṇn nhìn quanh bôeynẃ phía, chỉ sơmbfṇ Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim bôeynw̃ng nhiêfluin hiêfluịn ra bêfluin cạnh. Cái chêfluít của Đevhroạn Nhưavaembfnn quả thâmbfṇt đspnpáng sơmbfṇ, khôeynwng ai khôeynwng bị kinh sơmbfṇ châmbfńn đspnpôeynẉng.

 

Trong giâmbfny phút này, môeynẉt bâmbfǹu khôeynwng khí u ám bao trùm linh đspnpưavaeơmbfǹng, khôeynwng ai dám lêfluin tiêfluíng. Chỉ có tưavaè thi têfluỉ Đevhroạn Nhưavaembfnn, tưavaèng giọt máu đspnpen tưavaè tưavaè rỉ xuôeynẃng, khi chạm măhuiṇt đspnpâmbfńt, phát ra tiêfluíng sì sì, khoét cháy môeynẉt lôeynw̃ nhỏ. Trong nháy măhuińt, xung quanh thi thêfluỉ đspnpêfluìu có nhưavaẽng lôeynw̃ nhỏ, có thêfluỉ thâmbfńy đspnpưavaeơmbfṇc đspnpôeynẉc tính vôeynw cùng dưavaẽ dôeynẉi.

 

“Hà hà, thêfluí nào rôeynẁI, hai vị sưavae huynh, các vị trưavaeơmbfn̉ng lão cung phụng? Chúng ta chỉ mơmbfńI mâmbfńt ngày khôeynwng găhuiṇp, khó nhơmbfǹ lạI đspnpưavaeơmbfṇc các đspnpạI gia mong tưavaeơmbfn̉ng đspnpêfluín thêfluí này!”. Môeynẉt thanh âmbfnm nhẹ nhàng đspnpfluìm tĩnh, chơmbfṇt truyêfluìn vào tưavaè ngoài linh đspnpưavaeơmbfǹng, mọI ngưavaeơmbfǹI châmbfńn đspnpôeynẉng, nhìn ra bêfluin ngoài, chỉ thâmbfńy Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim đspnpã thay đspnpôeynw̉I y sam, cơmbfn̉I bỏ ma y hiêfluíu phục, măhuiṇc vào bôeynẉ y phục thưavaeơmbfǹng ngày, trêfluin măhuiṇt hiêfluỉn lôeynẉ nụ cưavaeơmbfǹI, tưavaè tưavaè đspnpi tơmbfńi. NgưavaeơmbfǹI tinh măhuińt đspnpã sơmbfńm nhìn thâmbfńy, trêfluin vai hăhuińn, môeynẉt con quái trùng nho nhỏ đspnpâmbfṇu ơmbfn̉ đspnpó, chính là Thâmbfńt Vĩ Ngôeynweynwng.

 

Phạm Hùng căhuinm hơmbfǹn nói: “Là ngưavaeơmbfni hạ đspnpôeynẉc?”.

 

mbfǹn Vôeynw Viêfluim lúc này tưavaẹa hôeynẁ nhưavae khôeynwng nhìn thâmbfńy mọI ngưavaeơmbfǹI, thăhuin̉ng ưavaeơmbfñn ngưavaẹc bưavaeơmbfńc đspnpi vêfluì phía trưavaeơmbfńc, đspnpêfluín bêfluin thi thêfluỉ Đevhroạn Nhưavaembfnn, dưavaeơmbfńI ánh măhuińt của mọI ngưavaeơmbfǹI, thò tay nhăhuiṇt lâmbfńy Vạn Đevhrôeynẉc Thâmbfǹn Âxcuén  tưavaè trong châmbfńt kịch đspnpôeynẉc vôeynw cùng kia.

 

Đevhrôeynwi măhuińt Phạm Hùng và Trình Vôeynw Nha co lạI, Trình Vôeynw Nha cưavaeơmbfǹI nhạt nói: “GiỏI ghêflui a! Tiêfluỉu sưavae đspnpêfluị, ba ngưavaeơmbfǹI chúng ta đspnpêfluìu thâmbfṇt quá coi thưavaeơmbfǹng đspnpêfluị rôeynẁI”.

 

mbfǹn Vôeynw Viêfluim cưavaeơmbfǹI nói: “Nhị sưavae huynh nói chơmbfni rôeynẁI, kỳ thâmbfṇt vơmbfńI thưavaẹc lưavaẹc của ba vị sưavae huynh, muôeynẃn lâmbfńy tính mêfluịnh của tiêfluỉu đspnpêfluị quả thâmbfṇt dêfluĩ nhưavae trơmbfn̉ bàn tay, tiêfluỉu đspnpêfluị vôeynẃn khôeynwng dám phản kháng. Chỉ là trưavaeơmbfńc lúc lâmbfnm chung sưavae phụ nhăhuińc nhơmbfn̉ dăhuiṇn dò răhuiǹng, nói nhưavae ngày nay Quỷ Vưavaeơmbfnng Tôeynwng, Hơmbfṇp Hoan Phái đspnpêfluìu nhưavaeeynw̉ rình môeynẁI, ba vị sưavae huynh sưavaéc lưavaẹc khôeynwng đspnpủ, nhâmbfńt đspnpịnh phảI đspnpêfluỉ đspnpêfluị tiêfluíp thụ chưavaéc vị môeynwn chủ. Tiêfluỉu đspnpêfluị tưavaè nhỏ đspnpưavaeơmbfṇc sưavae phụ nuôeynwi dưavaeơmbfñng tơmbfńI lơmbfńn, sưavae âmbfnn thâmbfnm trọng, khôeynwng dám khôeynwng theo, do đspnpó mơmbfńI thi triêfluỉn chút kêfluí mọn, đspnpã làm cho ba vị sưavae huynh phảI chịu khôeynw̉ rôeynẁI!”.

 

Phạm Hùng giâmbfṇn giưavaẽ nói: “Phí lơmbfǹI, ngưavaeơmbfni nghĩ hiêfluịn giơmbfǹ ngưavaeơmbfǹI thăhuińng chăhuińc rôeynẁI sao, nói ngưavaeơmbfni biêfluít, ngưavaeơmbfǹI mà lão tưavaẻ muôeynẃn giêfluít trưavaeơmbfńc nhâmbfńt là ngưavaeơmbfni!”. Nói đspnpoạn, hăhuińn xoay đspnpâmbfǹu đspnpôeynẃI vơmbfńI Trình Vôeynw Nhai kêfluiu răhuiǹng: “Lão nhị, tiêfluỉu tưavaẻ này quá sưavaéc tàn đspnpôeynẉc, chúng ta hơmbfṇp lưavaẹc giêfluít hăhuińn đspnpi, sau đspnpó cúng ta chia đspnpôeynwi thiêfluin hạ”.

 

Trình Vôeynw Nha lâmbfṇp tưavaéc đspnpáp: “Đevhrưavaeơmbfṇc, chúng ta lêfluin!”

 

Trong tiêfluíng quát tháo, chỉ thâmbfńy hai ngưavaeơmbfǹI họ chuâmbfn̉n bị xôeynwng lêfluin, theo sau là Bách Đevhrôeynẉc Tưavaẻ, Hâmbfńp Huyêfluít lão yêfluiu trong lúc mâmbfńy ngưavaeơmbfǹI đspnpó coi bôeynẉ cũng săhuińp xôeynwng lêfluin theo. Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim nhạt nhoẽ nói: “Mâmbfńy vị trưavaeơmbfn̉ng lão, các vị cũng đspnpã thâmbfńy, mâmbfńy vị sưavae huynh của ta thâmbfṇt khôeynwng nêfluin trò trôeynẃng gì, các vị muôeynẃn tiêfluín qua giêfluít ta, bỏ qua chuyêfluịn ta có Thâmbfńt Vĩ Ngôeynweynwng và Hủ Nhục Đevhrài, các vị có thêfluỉ nào thăhuińng đspnpưavaeơmbfṇc ta chăhuinng? Cho là các vị hơmbfṇp lưavaẹc giêfluít đspnpưavaeơmbfṇc ta, đspnpi theo hai phêfluí vâmbfṇt này, nhưavaẽng ngày sau này của các vị có đspnpưavaeơmbfṇc tôeynẃt đspnpẹp chăhuinng, có thăhuińng nôeynw̉I Quỷ Vưavaeơmbfnng Tôeynwng và Hơmbfṇp Hoan Phái chăhuinng? Có thêfluỉ nào tưavaè trong vòng vâmbfny của mâmbfńy kẻ chánh đspnpạo mà thoát đspnpưavaeơmbfṇc chăhuinng?”

 

Bách Đevhrôeynẉc Tưavaẻ và Hâmbfńp Huyêfluít lão yêfluiu, Đevhroan Môeynẉc lão tôeynw̉ mâmbfńy ngưavaeơmbfǹI ngạc nhiêfluin ngưavaèng bưavaeơmbfńc, Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim mơmbfńI vưavaèa sưavaẻ dụng hai đspnpạI kịch đspnpôeynẉc trêfluin ngưavaeơmbfǹI Đevhroạn Nhưavaembfnn, phảI là kẻ lãnh ngôeynẉ sâmbfnu xa đspnpưavaeơmbfṇc châmbfnn truyêfluìn  tưavaè Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn đspnpôeynẉc kinh tuyêfluịt mơmbfńI có thêfluỉ sưavaẻ dụng. Bọn họ tuy ơmbfn̉ Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn nhiêfluìu năhuinm, song vâmbfñn khôeynwng cách nào tiêfluín đspnpêfluín cảnh giơmbfńI đspnpó, đspnpôeynẃI vơmbfńI Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim  môeynẉ têfluin trẻ tuôeynw̉I này trong lòng râmbfńt e ngại. Nay nghe Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim nói mâmbfńy câmbfnu đspnpó, nhâmbfńt thơmbfǹI lưavaeơmbfñng lưavaẹ trong lòg, đspnpêfluìu khôeynwng tiêfluín lêfluin nưavaẽa.

 

eynẃ đspnpôeynwng nhưavaeũng kẻ đspnpi theo Đevhroạn Nhưavaembfnn, trưavaeơmbfńc tiêfluin khôeynwng nghe theo mêfluịnh lêfluịnh của Phạm Hùng và Trình Vôeynw Nha, lúc này cũng hơmbfnn phâmbfnn nưavaẻa nhìn nhau, khôeynwng biêfluít làm sao. Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim nhìn mọI ngưavaeơmbfǹI, cưavaeơmbfǹI nói: “Chưavae vị, tạI hạ bảo chưavaéng, chỉ câmbfǹn tạI hạ tiêfluíp chưavaeơmbfn̉ng chưavaéc vị môeynwn chủ, nhâmbfńt đspnpịnh khôeynwng kêfluỉ thù cũ, các vị vôeynẃn ơmbfn̉ trong môeynwn thêfluí nào, tạI hạ nhâmbfńt đspnpịnh đspnpôeynẃI đspnpãi nhưavae thêfluí”.

 

Trong ánh măhuińt phâmbfñn nôeynẉ và lo ngạI của Phạm Hùng cùng Trình Vôeynw Nha, mọI ngưavaeơmbfǹI nhìn nhau môeynẉt lúc lâmbfnu, sau đspnpó Bách Đevhrôeynẉc Tưavaẻ thôeynẃI lui trưavaeơmbfńc hêfluít, lát sau, Hâmbfńp Huyêfluít lão yêfluiu, Đevhroan Môeynẉc lão tôeynw̉ cùng Đevhrôeynẉc Môeynwn tưavaé lão máy ngưavaeơmbfǹI cũng tưavaè tưavaè bưavaeơmbfńc qua môeynẉt bêfluin, chỉ đspnpêfluỉ lạI Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim cùng Phạm Hùng, Trình Vôeynw Nha ba vị sưavae huynh đspnpêfluị đspnpưavaéng ơmbfn̉ giưavaẽa hiêfluịn trưavaeơmbfǹng.

 

Trêfluin măhuiṇt Phạm Hùng lôeynẉ ra thâmbfǹn săhuińc tuyêfluịt vọng, biêfluít răhuiǹng thêfluí mạnh đspnpã mâmbfńt, Trình Vôeynw Nha măhuiṇt xám nhưavae tro.

 

Trêfluin măhuiṇt Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim vâmbfñn còn lưavaeu giưavaẽ nét cưavaeơmbfǹI nhàn nhạt, nhưavaeng trong lòng lạI phâmbfñn hâmbfṇn khó giảI, hăhuińn lúc này hâmbfṇn khôeynwng phảI là hai vị sưavae huynh đspnpang vùng vâmbfñy chơmbfǹ chêfluít ơmbfn̉ trưavaeơmbfńc măhuiṇt, mà là Thưavaeơmbfnng Tùng đspnpạo nhâmbfnn. Hăhuińn vôeynẃn đspnpã sơmbfńm đspnpịnh kêfluí sách tôeynẃt, đspnpêfluỉ ba vị sưavae huynh

avaẹ chém giêfluít nhau, nhưavaeng tuyêfluịt khôeynwng phảI là môeynẉt trưavaeơmbfǹng đspnpánh nhau lơmbfńn lao thêfluí này, chỉ muôeynẃn trưavaè đspnpi ba vị sưavae huynh, hăhuińn tưavaẹ nhiêfluin có thêfluỉ năhuińm lâmbfńy đspnpạI quyêfluìn trong Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn.

 

Nào ngơmbfǹ Thưavaeơmbfnng Tùng đspnpạo nhâmbfnn tôeynẃI hôeynwm đspnpó đspnpôeynẉt nhiêfluin đspnpêfluín nhúng tay vào, đspnpem sưavaẹ phâmbfnn tranh của ba hêfluị phái biêfluín thành môeynẉt trâmbfṇn đspnpạI hôeynw̃n chiêfluín, làm thưavaẹc lưavaẹc vôeynẃn thâmbfnm hâmbfṇu của Vạn Đevhrôeynẉc Môeynwn tan biêfluín đspnpi trong cuôeynẉc nôeynẉI chiêfluín. Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim lúc này vưavaèa phâmbfñn nôeynẉ lạI vưavaèa thưavaeơmbfnng tâmbfnm nuôeynẃI tiêfluíc, thâmbfṇt hâmbfṇn khôeynwng đspnpem Thưavaeơmbfnng Tùng đspnpạo nhâmbfnn xé làm hai mảnh cho hả. Bâmbfńt quá nghĩ lạI, hình bóng Thưavaeơmbfnng Tùng đspnpạo nhâmbfnn lúc này khôeynwng thâmbfńy đspnpâmbfnu cả, Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim chỉ còn nưavaeơmbfńc dăhuiǹn cơmbfnn giâmbfṇn xuôeynẃng.

 

Nhưavaeng khôeynwng câmbfǹn biêfluít thêfluí nào, lúc này Tâmbfǹn Vôeynw Viêfluim đspnpã câmbfǹm chăhuińc thăhuińng lơmbfṇI, hăhuińn đspnpeo môeynẉt nụ cưavaeơmbfǹI chiêfluín thăhuińng, nhìn vêfluì phía hai vị sưavae huynh, thảnh thơmbfni nói: “Hai vị sưavae huynh, hai ngưavaeơmbfǹI còn khôeynwng mau tạ tôeynẉI trưavaeơmbfńc linh vị của sưavae phụ ưavae…”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.