Tru Tiên

Chương 145 : Bất Nguyện

    trước sau   
   

gisv̀u khôrdkang khí an tịnh trong khu rưecgc̀ng tưecgc̀ tưecgc̀ lăecgćng xuôrdkáng, nhưecgc̃ng con yêykxtu thú hung ác mơfdgṕi rôrdkài khôrdkang biêykxt́t thêykxt́ nào lại tản hêykxt́t ra xa, tôrdkác đrdkaôrdkạ cưecgc̣c nhanh, khiêykxt́n cho Thanh Long thưecgc̣c sưecgc̣ kinh ngạc. Trong thâgisvm tâgisvm, đrdkaôrdkái vơfdgṕi phản ưecgćng của Kim Bình Nhi khi vưecgc̀a nhìn thâgisv́y thiêykxt́u niêykxtn kỳ quái âgisv́y, khôrdkang rõ có phải côrdka ta cũng đrdkaang bị truy băecgćt chăecgcng?

 

Mục quang của thiêykxt́u niêykxtn đrdkaó châgisṿm châgisṿm nhìn xuôrdkáng thâgisvn thêykxt̉ 2 ngưecgcơfdgp̀i, câgisv̉n thâgisṿn ưecgcơfdgṕc lưecgcơfdgp̣ng, hơfdgpi nhíu mày, hỏi:“Các ngưecgcơfdgpi là ngưecgcơfdgp̀i Trung Thôrdkả à?”

Khi thiêykxt́u niêykxtn âgisv́y phát âgisvm, khôrdkang ngơfdgp̀ âgisvm thanh thâgisṿp phâgisv̀n nhu hoà dêykxt̃ nghe theo đrdkaúng khâgisv̉u ngưecgc̃ Trung Thôrdkả, Thanh Long thâgisv̀m thơfdgp̉ phào trong lòng, liêykxt̀n hỏi ngưecgcơfdgp̣c lại:”ngưecgcơfdgpi là ai?”

 

Thiêykxt́u niêykxtn đrdkaó cưecgcơfdgp̀i nhẹ, đrdkaêykxt̉ lôrdkạ hai hàm răecgcng trăecgćng bóng, xem ra có vài nét châgisvn thâgisṿt ngâgisvy thơfdgp, chăecgc̉ng mảy may phù hơfdgp̣p vơfdgṕi khung cảnh đrdkaâgisv̀y mùi máu tanh xung quanh đrdkaâgisvy, rôrdkài nghe thâgisv́y hăecgćn cưecgcơfdgp̀i đrdkaáp:”Ta là ai? Câgisvu hỏi này râgisv́t là hay à,”hăecgćn tưecgc̀ tưecgc̀ nói:”Mà ta là ai nhỉ?”

Thanh Long hưecgc̀ môrdkạt tiêykxt́ng, kìm nhỏ giọng nói:”Ta là Quỷ Vưecgcơfdgpng Tôrdkang Thanh Long, ngưecgcơfdgp̀i này là ai vâgisṿy?”

Kim Bình Nhi giâgisṿt mình, hiêykxt̉n nhiêykxtn đrdkaã tưecgc̀ng nghe đrdkaêykxt́n thanh danh của Thanh Long, bơfdgp̉i vì tam đrdkaại hêykxṭ phái trong nôrdkại bôrdkạ Ma Giá tranh đrdkaâgisv́u kịch liêykxṭt, Kim Bình Nhi đrdkaưecgcơfdgp̣c xem nhưecgc là đrdkaêykxṭ tưecgc̉ kiêykxṭt xuâgisv́t nhâgisv́t của Hơfdgp̣p Hoan Phái, măecgc̣c dù chưecgca găecgc̣p Thanh Long lâgisv̀n nào, nhưecgcng đrdkaôrdkái vơfdgṕi nhâgisvn vâgisṿt trụ côrdkạt trong Quỷ Vưecgcơfdgpng Tôrdkang này, thưecgc̣c sưecgc̣ tưecgc̀ lâgisvu đrdkaã kinh sơfdgp̣ trong lòng.

gisṿp tưecgćc nhẹ gâgisṿt đrdkaâgisv̀u, cũng toan xuâgisv́t thủ qua chiêykxtu, bơfdgp̉i theo lâgisṿp trưecgcơfdgp̀ng của họ, mơfdgṕi nghĩ sơfdgp qua cũng biêykxt́t kẻ đrdkaịch chưecgć khôrdkang phải băecgc̀ng hưecgc̃u.Chỉ là tại thơfdgp̀i khăecgćc này, ơfdgp̉ nơfdgpi Nam Cưecgcơfdgpng xa lạ, yêykxtu thú đrdkaang hoành hành, hai ngưecgcơfdgp̀i khôrdkang thêykxt̉ khôrdkang dẹp bỏ sưecgc̣ đrdkaôrdkái đrdkaịch đrdkaêykxt̉ cùng nhau hơfdgp̣p tác.

Kim Bình Nhi nhìn vêykxt̀ phía thiêykxt́u niêykxtn đrdkaăecgc̀ng trưecgcơfdgṕc, thâgisv́p giọng nói: ”Câgisv̉n thâgisṿn, hăecgćn chính là yêykxtu thú, tâgisv́t cả yêykxtu thú quanh đrdkaâgisvy đrdkaêykxt̀u là thủ hạ của hăecgćn, đrdkaạo hạnh của hăecgćn cưecgc̣c cao.” Côrdka ngưecgc̀ng môrdkạt chút, lại nhẹ giọng nói tiêykxt́p môrdkạt câgisvu: “Đwwqbạo pháp cũng cưecgc̣c kỳ côrdkả quái.”

 

Thanh Long liêykxt̀n chau mày, vưecgc̀a đrdkaịnh hỏi thêykxtm vài câgisvu nưecgc̃a, nhưecgcng phía sau lưecgcng đrdkaôrdkạt nhiêykxtn truyêykxt̀n đrdkaêykxt́n môrdkạt tiêykxt́ng gâgisv̀m rôrdkáng, âgisvm thanh kéo dài khôrdkang dưecgćt khiêykxt́n câgisvy cỏ rạp cả xuôrdkáng đrdkaâgisv́t, hai ngưecgcơfdgp̀i vôrdkại vàng quay đrdkaâgisv̀u nhìn lại phía sau, chỉ thâgisv́y nơfdgpi đrdkaó con Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà quăecgcng mình phóng thăecgc̉ng đrdkaêykxt́n, lại chăecgc̉ng thâgisv́y 1 con tiêykxt̉u yêykxtu thú nào bén mảng gâgisv̀n đrdkaâgisv́y, xem chưecgc̀ng các tiêykxt̉u yêykxtu thú khác cũng thêykxt́, bị con yêykxtu thú mơfdgṕi đrdkaêykxt́n này doạ cho khiêykxt́p hãi, khôrdkang dám lảng vảng xung quanh.

Thanh Long khôrdkang ngơfdgp̀ Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà truy đrdkardkải theo nhanh đrdkaêykxt́n nhưecgc thêykxt́, đrdkaưecgca măecgćt nhìn nó đrdkaang phóng đrdkaêykxt́n trưecgcơfdgṕc măecgc̣t, cuôrdkán theo cả môrdkạt luôrdkàng gió tanh tưecgcơfdgp̉i, bạch ảnh chơfdgṕp đrdkaôrdkạng, xà yêykxtu vơfdgṕi thâgisvn hình to lơfdgṕn đrdkaã lâgisṿp tưecgćc quét ngang qua.

 

gisvy đrdkaại thụ nhiêykxt̀u tuôrdkải trưecgcơfdgṕc măecgc̣t yêykxtu thú, tưecgc̣a hôrdkà nhưecgc bị quét bay đrdkai nhưecgcrdkạt bụi cỏ, giưecgc̃a thanh âgisvm âgisv̀m âgisv̀m của gôrdkác câgisvy to bị nhôrdkả bâgisṿt rẽ, bay tuôrdkát ra môrdkạt bêykxtn.

Thanh Long và Kim Bình Nhi đrdkaôrdkàng thơfdgp̀i nhảy tránh ra, hai ngưecgcơfdgp̀i chăecgc̉ng phải thưecgcơfdgp̀ng nhâgisvn, đrdkaêykxt̀u nhâgisṿn ra đrdkaưecgcơfdgp̣c Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà chăecgc̉ng phải loại yêykxtu thú tâgisv̀m thưecgcơfdgp̀ng, bêykxtn trong yêykxtu khí sung mãn, hiêykxt̉n nhiêykxtn đrdkaạo hạnh khôrdkang thâgisv́p. Nhưecgcng đrdkaykxt̀u thưecgc̣c sưecgc̣ quan trọng lại là thiêykxt́u niêykxtn thâgisv̀n bí trưecgcơfdgṕc măecgc̣t kia, tưecgc̀ đrdkaâgisv̀u đrdkaêykxt́n giơfdgp̀ thuỷ chung chăecgc̉ng hêykxt̀ xuâgisv́t thủ, hai ngưecgcơfdgp̀i vôrdka luâgisṿn chăecgc̉ng thêykxt̉ biêykxt́t đrdkaưecgcơfdgp̣c cao thâgisvm thêykxt́ nào cả.

Thanh Long quay hăecgc̉n ngưecgcơfdgp̀i lại, chỉ thâgisv́y ngâgisv̀m khiêykxt́p sơfdgp̣ trong lòng, nhưecgcng Kim Bình Nhi tưecgc̣a hôrdkà còn biêykxt́t rõ hơfdgpn cả Thanh Long, cưecgc̣c kỳ khâgisv̉n trưecgcơfdgpng, nhưecgc đrdkaịnh đrdkaôrdkái phó Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà, trong lòng nưecgc̉a lạiI muôrdkán rút chạy.

 

Trôrdkang bôrdkạ dạng Kim Bình Nhi, tưecgc̣ nhiêykxtn chăecgc̉ng thêykxt̉ qua đrdkaưecgcơfdgp̣c ánh măecgćt đrdkaâgisv̀y kinh nghiêykxṭm của Thanh Long. Cả hai ngưecgcơfdgp̀i lúc này đrdkaêykxt̀u khôrdkang muôrdkán trưecgc̣c tiêykxt́p đrdkaôrdkái đrdkaâgisv̀u vơfdgṕi Yêykxtu Xà, bèn dưecgc̣a vào thâgisvn pháp linh hoạt, lưecgcơfdgṕt qua bêykxtn cạnh xà yêykxtu đrdkaang đrdkardkải theo mà bay lêykxtn, thỉnh thoảng thưecgc̀a dịp tưecgc̀ trêykxtn khôrdkang kích xuôrdkáng Yêykxtu Xà. Nhưecgcng Yêykxtu Xà đrdkaó thâgisvn thêykxt̉ cưecgc̣c kỳ bêykxtn chăecgćc, pháp bảo đrdkaạo pháp bình thưecgcơfdgp̀ng khôrdkang thêykxt̉ đrdkaả thưecgcơfdgpng đrdkaưecgcơfdgp̣c nó.

Đwwqbrdkải môrdkạt hôrdkài chăecgc̉ng băecgćt kịp Thanh Long và Kim Bình Nhi, con Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà giâgisṿn dưecgc̃ gâgisv̀m rôrdkáng liêykxtn miêykxtn, thâgisvn hình to lơfdgṕn văecgc̣n xoăecgćn liêykxtn tục khôrdkang dưecgćt, tôrdkác đrdkaôrdkạ khôrdkang ngơfdgp̀ lại càng lúc càng nhanh, chăecgc̉ng thâgisv́y có chút gì của hình dáng to lơfdgṕn năecgc̣ng nêykxt̀ âgisv́y, nhanh chóng dâgisv̀n băecgćt kịp hai ngưecgcơfdgp̀i.

Thanh Long trong lòng kinh sơfdgp̣ thâgisv̀m nghĩ con xà yêykxtu này đrdkaã khó đrdkaôrdkái phó nhưecgc thêykxt́ này rôrdkài, yêykxtu nhâgisvn thú yêykxtu nêykxt́u nhưecgc Kim Bình Nhi tó cáo là thủ lĩnh yêykxtu thú kia, há chăecgc̉ng phải lại thêykxtm đrdkaáng sơfdgp̣ sao. Ngay khi ý nghĩ trong đrdkaâgisv̀u chuyêykxt̉n đrdkaôrdkạng, trong lòng liêykxt̀n nảy ý niêykxṭm đrdkaào sinh, lúc bay vưecgcơfdgp̣t qua bêykxtn cạnh Kim Bình Nhi, hăecgćn liêykxt̀n gâgisv́p gáp hét: ”Chạy mau!”

Kim Bình Nhi hiêykxt̉n nhiêykxtn chăecgc̉ng muôrdkán lưecgcu lại đrdkaâgisvy lâgisvu, lâgisṿp tưecgćc gâgisṿt đrdkaâgisv̀u, đrdkaôrdkàng thơfdgp̀i chỉ ngón tay lêykxtn khôrdkang.

Thanh Long hiêykxt̉u ý, hâgisv̀u nhưecgc cùng môrdkạt lúc, cả hai quát nhỏ môrdkạt tiêykxt́ng, Thanh Long trêykxtn tay hoá môrdkạt đrdkaạo thanh quang hơfdgp̣p cùng Kim Bình Nhi trong làn tưecgc̉ mang, tưecgc̀ măecgc̣t bêykxtn nêykxṭn vào xưecgcơfdgpng côrdkát của Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà. Cho dù Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà côrdkát cách vưecgc̃ng chăecgćc, cũng bị hơfdgp̣p kích của hai đrdkaại cao thủ đrdkaánh văecgcng vêykxt̀ sau, thâgisvn hình nhu nhuyêykxt̃n vùng vâgisṽy liêykxtn tục đrdkaêykxt̉ tiêykxtu trưecgc̀ hơfdgp̣p kích cưecgc̣c mạnh, nhưecgcng chung quy cũng bị đrdkaâgisv̉y lui khôrdkang thêykxt̉ tiêykxt́p tục truy đrdkardkải.

Thanh Long nhâgisvn lúc thuâgisṿn lơfdgp̣i, hét nhỏ môrdkạt tiêykxt́ng, đrdkaăecgc̀ng khôrdkang bay lêykxtn, nhưecgcng chính ngay khi vưecgc̀a bay lêykxtn, tâgisvm niêykxṭm hăecgćn hôrdkát nhiêykxtn máy đrdkaôrdkạng, liêykxt́c măecgćt nhìn vêykxt̀ phía sau, quả nhiêykxtn khôrdkang thâgisv́y thâgisvn ảnh Kim Bình Nhi bay lêykxtn.

“Hôrdkáng….”

Khi Thanh long tâgisvm thâgisv̀n đrdkaang lúc kinh nghi, trưecgcơfdgṕc măecgćt bâgisv̀u trơfdgp̀i đrdkaang trong xanh đrdkaôrdkạt nhiêykxtn tôrdkái sâgisv̀m, môrdkạt màn đrdkaen đrdkaôrdkạt nhiêykxtn xuâgisv́t hiêykxṭn nhăecgc̀m ngay trêykxtn đrdkaâgisv̀u hăecgćn, sưecgćc mãnh liêykxṭt bài sơfdgpn đrdkaảo hải lao thăecgc̉ng xuôrdkáng.

Thanh Long dúng lúc âgisv́y, lâgisṿp tưecgćc giơfdgṕi bị hung hiêykxt̉m “Càn Khôrdkan Thanh Quang Giơfdgṕi” câgisv̀m trêykxtn tay thanh quang đrdkaại thịnh, trong nháy măecgćt biêykxt́n thành quả câgisv̀u sáng bao quanh bảo vêykxṭ toàn thâgisvn, đrdkaôrdkàng thơfdgp̀i côrdká găecgćng di thâgisvn lách ngang sang bêykxtn cạnh.

 

Tuy vâgisṿy, màn đrdkaen âgisv́y lao xuôrdkáng nhanh đrdkaêykxt́n khó tin, “Âikrl̀m” môrdkạt tiêykxt́ng nôrdkả cưecgc̣c lơfdgṕn, Thanh Long vơfdgṕi thanh quang hôrdkạ thâgisvn cuôrdkái cùng vâgisṽn bị quét trúng, lâgisṿp tưecgćc bay ngưecgcơfdgp̣c vêykxt̀ sau. Gâgisv̀n nhưecgc ngay lúc đrdkaó, Thanh long thâgisv́y rõ Kim Bình Nhi hoá thành môrdkạt đrdkaạo tưecgc̉ quang, thưecgc̀a lúc màn đrdkaen âgisv́y đrdkaang khôrdkang chú ý đrdkaêykxt́n liêykxt̀n tưecgc̀ phía sau lưecgcơfdgṕt lêykxtn trưecgc̀ng khôrdkang, tưecgc̀ phía xa xa, vọng lại giọng cưecgcơfdgp̀i nhu mị: “Đwwqba tạ đrdkaại thúc, ngày sau nêykxt́u có duyêykxtn, tiêykxt̉u nưecgc̃ sẽ trưecgc̣c tiêykxt́p đrdkaêykxt́n bái tạ!”

Thanh Long côrdká kìm nén khí huyêykxt́t trào dâgisvng trong ngưecgc̣c, nhêykxt́ch mép cưecgcơfdgp̀i khôrdkả, bản thâgisvn cả đrdkaơfdgp̀i tung hoành, đrdkaêykxt́n già lại đrdkaêykxt̉ 1 tiêykxt̉u nha đrdkaâgisv̀u lưecgc̀a cho 1 phen.

Nhưecgcng lúc này, ơfdgp̉ ngay trêykxtn chôrdkã đrdkaã găecgc̣p Kim Bình Nhi, hăecgćn ơfdgp̉ giưecgc̃a khôrdkang trung khoa tay chôrdkạp lâgisv́y cành đrdkaại thụ, huýt môrdkạt tiêykxt́ng bàn tay năecgćm chăecgc̣t lâgisv́y cành câgisvy, thuâgisṿn thêykxt́ xoay ngưecgcơfdgp̀i môrdkạt cái, liêykxt̀n hạ thâgisvn xuôrdkáng.




 

Chỉ môrdkạt khăecgćc sau, Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà đrdkaã truy đrdkardkảI đrdkaêykxt́n ngay phía sau, măecgćt gưecgcơfdgp̀m gưecgcơfdgp̀m, ngay lâgisṿp tưecgćc xôrdkang đrdkaêykxt́n, cái miêykxṭng răecgćn cưecgc̣c lơfdgṕn há ra nhưecgc muôrdkán nuôrdkát chưecgc̉ng, kêykxtu lêykxtn gâgisv̀m gào. Màn đrdkaen ơfdgp̉ xa đrdkaăecgc̀ng trưecgcơfdgṕc, lúc này cũng rơfdgpi xuôrdkáng đrdkaâgisv́t, chỉ nghe vút môrdkạt tiêykxt́ng mà chăecgc̉ng thêykxt̉ nhìn rõ, tôrdkác đrdkaôrdkạ cưecgc̣c nhanh, quả thâgisṿt là hiêykxt́m thâgisv́y.

Chơfdgp̣t thâgisv́y thiêykxt́u niêykxtn xinh đrdkaẹp đrdkaó, khôrdkang biêykxt́t tưecgc̣ lúc nào nhưecgc quỷ mị đrdkaã xuâgisv́t hiêykxṭn chỉ cách Thanh Long có môrdkạt trưecgcơfdgp̣ng, chăecgćp tay sau lưecgcng đrdkaưecgćng yêykxtn.

Thanh Long hạ thâgisvn xuôrdkáng đrdkaâgisv́t, thơfdgp̉ ra môrdkạt hơfdgpi dài, hăecgćn lại bị vâgisvy trơfdgp̉ lại, lúc này cũg chăecgc̉ng thiêykxt́t gâgisv́p rút đrdkaào thoát nưecgc̃a, mà chỉ hơfdgpi cau mày, quay vêykxt̀ phía thiêykxt́u niêykxtn âgisv́y nhìn môrdkạt lúc, đrdkaôrdkạt nhiêykxtn hỏi: “Yêykxtu vâgisṿt trêykxtn khôrdkang mơfdgṕi rôrdkài, có phải là Thao Thiêykxt́t trong truyêykxt̀n thuyêykxt́t chăecgcng?”

Thiêykxt́u niêykxtn âgisv́y nhưecgcơfdgṕng măecgćt, khoé miêykxṭng lôrdkạ ra môrdkạt nét cưecgcơfdgp̀i, gâgisṿt đrdkaâgisv̀u đrdkaáp: “Thâgisṿt khôrdkang ngơfdgp̀ ngưecgcơfdgpi chỉ câgisv̀n đrdkaảo măecgćt nhìn qua môrdkạt chút thôrdkai, khôrdkang sai, chính thị Thao Thiêykxt́t.”

“Hôrdkáng…”

Cùng vơfdgṕi lơfdgp̀i nói của thiêykxt́u niêykxtn, thanh âgisvm lạ lùng lúc nãy lại phát ra môrdkạt tiêykxt́ng thâgisv́p trâgisv̀m ngay phía sau thiêykxt́u niêykxtn đrdkaó. Sau môrdkạt lúc, môrdkạt cái đrdkaâgisv̀u cưecgc̣c kỳ dưecgc̃ tơfdgp̣n kỳ quái tưecgc̀ phía sau thâgisvn ảnh thiêykxt́u niêykxtn châgisv̀m châgisṿm ló ra.

Chăecgc̉ng thêykxt̉ dùng lơfdgp̀i miêykxtu tả đrdkaưecgcơfdgp̣c, cái đrdkaâgisv̀u kỳ quái chăecgc̉ng giôrdkáng bâgisv́t kỳ loài vâgisṿt nào. Tưecgć chỉ nhãn to cơfdgp̃ cái chuôrdkang đrdkaôrdkàng, phâgisvn thành hai căecgc̣p trêykxtn dưecgcơfdgṕi đrdkaôrdkái nhau. Sáu cái răecgcng nanh săecgćc nhọn chìa ra ngay giưecgc̃a cái môrdkàm to lơfdgṕn, nưecgcơfdgṕc dãi tưecgc̀ đrdkaó ròng ròng chảy xuôrdkáng khôrdkang ngưecgc̀ng. Trêykxtn lơfdgṕp da xám đrdkaen mọc đrdkaâgisv̀y nhưecgc̃ng sơfdgp̣i lôrdkang thôrdkaecgćng, rõ ràng loài yêykxtu thú hung ác nhâgisv́t trong truyêykxt̀n thuyêykxt́t này, chỉ sơfdgp̣ chăecgc̉ng hêykxt̀ có con quái thú nào xâgisv́u xí dưecgc̃ tơfdgp̣n nhưecgc thêykxt́ cả.

Thanh long chơfdgp̣t hít môrdkạt luôrdkàng lãnh khí.

rdkả con Thao Thiêykxt́t mưecgcơfdgp̀i phâgisv̀n thâgisṿt dài, cái đrdkaâgisv̀u quái dị tưecgc̀ phía sau lưecgcng thiêykxt́u niêykxtn vưecgcơfdgpn ra xa, rôrdkài quay lại lăecgćc lưecgc qua lại chỉ ngay trưecgcơfdgṕc đrdkaâgisv̀u vai của thiêykxt́u niêykxtn, nhưecgcng thiêykxt́u niêykxtn đrdkaó đrdkaưecgćng ngay trưecgcơfdgṕc con yêykxtu thú hung ác âgisv́y, trêykxtn thâgisv̀n săecgćc vâgisṽn cưecgć ung dung tưecgc̣ tại.

Thanh Long trâgisv́n tĩnh tinh thâgisv̀n, thong thả nói: “Khôrdkang thêykxt̉ tưecgcơfdgp̉ng tưecgcơfdgp̣ng nôrdkải trêykxtn thêykxt́ gian lại còn có hung thú nhưecgc thêykxt́ này tôrdkàn tại!”

Thiêykxt́u niêykxtn đrdkaó mỉm cưecgcơfdgp̀i, đrdkaưecgca tay ra xoa xoa đrdkaâgisv̀u con Thao Thiêykxt́t, con Thao Thiêykxt́t âgisv́y nhìn thì hung ác vôrdka bì, nhưecgcng dưecgcơfdgṕi bàn tay thiêykxt́u niêykxtn, khôrdkang nhưecgc̃ng chỉ thâgisv́y nhỏ giọng gâgisv̀m gưecgc̀, mà còn dụi đrdkaâgisv̀u vào bàn tay thiêykxt́u niêykxtn. Nêykxt́u khôrdkang phải vì trôrdkang quá hung ác, thì tưecgc̣a hôrdkà chỉ nhưecgc là môrdkạt chú chó con.

 

Thiêykxt́u niêykxtn đrdkaó nhìn sang Thanh Long, đrdkaôrdkạt nhiêykxtn hỏi: “Nưecgc̃ tưecgc̉ đrdkaôrdkàng bọn của ngưecgcơfdgpi vưecgc̀a mơfdgṕi rôrdkài, rõ ràng là đrdkaã biêykxt́t Thao Thiêykxt́t âgisv̉n mình giưecgc̃a khôrdkang trung, côrdká ý đrdkaêykxt̉ ngưecgcơfdgpi lọt bâgisṽy, đrdkaơfdgp̣i sau khi Thao Thiêykxt́t lao xuôrdkáng rôrdkài mơfdgṕi lách tránh đrdkaào tảu, ngưecgcơfdgpi lúc đrdkaó nhâgisv́t đrdkaịnh thâgisṿp phâgisv̀n tưecgćc giâgisṿn phải khôrdkang?”.

Thanh Long trong lòng ngâgisv̀m tưecgc̣ giơfdgṕi bị, nhưecgcng miêykxṭng vưecgc̀a cưecgcơfdgp̀i vưecgc̀a nói: “Bị côrdkaecgcơfdgpng đrdkaó đrdkaánh lưecgc̀a, chỉ đrdkaành tưecgc̣ trách mình vôrdkaecgcng thôrdkai, chăecgc̉ng trách đrdkaưecgcơfdgp̣c ngưecgcơfdgp̀i ta.”

Thiêykxt́u niêykxtn đrdkaó nhìn hăecgćn, gâgisṿt đrdkaâgisv̀u nói: “Nhưecgcng dù có nhưecgc thêykxt́, ngưecgcơfdgpi cũng chêykxt́t thôrdkai.”

fdgp̀i nói vưecgc̀a thôrdkát ra, cũng chăecgc̉ng thâgisv́y thiêykxt́u niêykxtn đrdkaó thưecgc̣c hiêykxṭn bâgisv́t kỳ đrdkaôrdkạng tác nào, nhưecgcng Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà nãy giơfdgp̀ vâgisṽn ơfdgp̉ phía sau lưecgcng gưecgcơfdgp̀m gưecgcơfdgp̀m trưecgc̀ng măecgćt đrdkaôrdkạt nhiêykxtn giôrdkáng nhưecgc nhâgisṿn đrdkaưecgcơfdgp̣c mêykxṭnh lêykxṭnh, hung dưecgc̃ há miêykxṭng, nhăecgc̀m Thanh Long đrdkaơfdgṕp xuôrdkáng.

Thanh Long lâgisṿp tưecgćc ngưecgcng thâgisv̀n giơfdgṕi bị, cho dù thâgisv́y yêykxtu xà đrdkaôrdkạt khơfdgp̉i phát côrdkang, hăecgćn cũng chăecgc̉ng chút hoảng sơfdgp̣, khôrdkang nhưecgc̃ng khôrdkang lùi lại mà còn tiêykxt́n tơfdgṕi, tưecgc̣a nhưecgc trưecgc̣c tiêykxt́p xôrdkang đrdkaêykxt́n hưecgcơfdgṕng Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà, làm yêykxtu xà ngưecgcơfdgp̣c lại phải giâgisṿt mình hoảng sơfdgp̣.

 

Thưecgc̀a dịp thâgisv́y con yêykxtu xà giâgisṿt mình, Thanh Long nưecgcơfdgpng theo xôrdkang đrdkaêykxt́n dưecgcơfdgṕi thâgisvn yêykxtu xà, thâgisvn tưecgc̉ chơfdgṕp đrdkaôrdkạng tránh khỏi đrdkaôrdkạc khí mà yêykxtu xà vưecgc̀a giâgisṿn giưecgc̃ phun ra, luôrdkàn qua dưecgcơfdgṕi Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà, cưecgcơfdgpng mãnh nưecgcơfdgpng theo thâgisvn hình cưecgc̣c lơfdgṕn của nó tiêykxt́n lêykxtn trưecgcơfdgṕc 3 xích, đrdkaôrdkàng thơfdgp̀i tá lưecgc̣c vọt thăecgc̉ng lêykxtn trơfdgp̀i. Lại thêykxtm trong tay thanh quang toả sáng, trỏ ngay đrdkaêykxt́n hưecgcơfdgṕng Thao Thiêykxt́t nhanh nhưecgc chơfdgṕp phát xuôrdkáng liêykxtn tiêykxt́p 6 vách ngăecgcn toả sáng.

Trong môrdkạt ngưecgcơfdgp̀i 2 thú âgisv́y, kẻ hăecgćn kiêykxtng sơfdgp̣ e dè nhâgisv́t lại chính là gã thiêykxt́u niêykxtn chưecgca hêykxt̀ xuâgisv́t thủ môrdkạt lâgisv̀n nào.

 

Bạch Côrdkát Yêykxtu Xà giâgisṿn giưecgc̃ gâgisv̀m rôrdkáng liêykxtn tục, nhưecgcng rõ là chăecgc̉ng còn kịp truy cản nưecgc̃a, măecgćt nhìn thâgisv́y Thanh long đrdkaang vọt lêykxtn trơfdgp̀i, thoát khoải vòng vâgisvy hãm, chơfdgp̣t trơfdgp̉ lêykxtn gâgisv́p rút, thâgisvn hình nhưecgc muôrdkán vọt theo bay lêykxtn khôrdkang. Bôrdkãng nhiêykxtn môrdkạt bàn tay ngăecgcn yêykxtu xà lại, liêykxt̀n sau đrdkaó môrdkạt tiêykxt́ng cưecgcơfdgp̀i trâgisv̀m âgisv́m, bàn tay âgisv́y phát ra môrdkạt côrdkã đrdkaại lưecgc̣c nhăecgc̀m hưecgcơfdgṕng Thanh Long.

 

Thanh Long chỉ thâgisv́y trong ngưecgcơfdgp̀i bôrdkãng nhưecgc bị nhiêykxṭt hoả thiêykxtu đrdkaôrdkát, thâgisvn ngưecgcơfdgp̀i châgisv́n đrdkaôrdkạng kịch liêykxṭt, đrdkaôrdkạt ngôrdkạt chăecgc̉ng thêykxt̉ nào chêykxt́ ngưecgc̣ đrdkaưecgcơfdgp̣c. Giưecgc̃a lưecgcng chưecgc̀ng khôrdkang, chỉ thâgisv́y thâgisvn hình hăecgćn bị thôrdkải bay, theo sau là thanh âgisvm của cành câgisvy gâgisṽy đrdkaôrdkả. Hăecgćn môrdkạt lâgisv̀n nưecgc̃a bị ném bay vào rưecgc̀ng.

Trong rưecgc̀ng, lại thêykxtm thanh âgisvm của vôrdkardká yêykxtu thú gào lêykxtn cùng môrdkạt lưecgcơfdgp̣t.




Trêykxtn chưecgc̀ng khôrdkang, thiêykxt́u niêykxtn âgisv́y lim dim nhăecgćm măecgćt, ngưecgc̉a tay lêykxtn trơfdgp̀i, gió nôrdkải ào ào, thôrdkải bay mảnh áo tơfdgp phâgisv̀n phâgisṿt vũ lôrdkạng.

 

Phía xa xa, lơfdgp̀ mơfdgp̀ tưecgc̣a nhưecgc có tiêykxt́ng mãnh thú gâgisv̀m rôrdkáng….

 

* * * * * *

 

Thanh Vâgisvn Sơfdgpn. Thôrdkang Thiêykxtn Phong. Ngọc Thanh Đwwqbykxṭn.

 

Thanh Vâgisvn Môrdkan tưecgc̀ chưecgcơfdgp̉ng môrdkan Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn trơfdgp̉ xuôrdkáng,  thủ tọa các mạch cùng tụ họp trêykxtn đrdkaykxṭn. Ngoài phâgisv̀n lơfdgṕn các trưecgcơfdgp̉ng lão đrdkaưecgćng sau các thủ toạ, còn có môrdkạt sôrdká ít đrdkaưecgćng tại cưecgc̉a môrdkan Ngọc Thanh Đwwqbykxṭn, nhìn dáng vẻ bọn họ, rõ ràng giôrdkáng nhưecgc đrdkaang phảI chơfdgp̀ đrdkaơfdgp̣I ai đrdkaâgisv́y.

gisv́t luâgisṿn là ai đrdkai nưecgc̃a, có thêykxt̉ đrdkaưecgcơfdgp̣c Thanh Vâgisvn Môrdkan dùng lêykxt̃ tiêykxt́p đrdkaón đrdkaêykxt́n nhưecgc thêykxt́, chăecgćc chăecgćn phảI là nhâgisvn vâgisṿt thiêykxtn hạ đrdkaêykxṭ nhâgisv́t đrdkaăecgc̉ng.

Ngoại trưecgc̀ ngưecgcơfdgp̀i của Thanh Vâgisvn Môrdkan, còn có Lý Tuâgisvn cũng đrdkaưecgćng ơfdgp̉ bêykxtn dưecgcơfdgṕi, yêykxtn lăecgc̣ng cung kính đrdkaưecgćng nhìn, chỉ thâgisv́y trong măecgćt âgisv̉n hiêykxṭn có chút thâgisv̀n săecgćc kích đrdkaôrdkạng, mục quang thi thoảng liêykxt́c nhìn vêykxt̀ môrdkạt bêykxtn.

 

Ơmpdg̉ nơfdgpi đrdkaó, môrdkạt thâgisvn bạch y Lục Tuyêykxt́t Kỳ săecgćc măecgc̣t lơfdgp đrdkaãng đrdkaưecgćng ngay phía sau Thuỷ Nguyêykxṭt Đwwqbại Sưecgc.

Khôrdkang phải chơfdgp̀ lâgisvu, phía xa xa trêykxtn đrdkaỉnh Thanh Vâgisvn Sơfdgpn, tiêykxt́ng chuôrdkang du dưecgcơfdgpng truyêykxt̀n lại, vang lêykxtn lâgisv̀n lưecgcơfdgp̣t 5 tiêykxt́ng, mọi ngưecgcơfdgp̀i nơfdgpi âgisv́y xôrdkan xao hưecgcơfdgṕng ra ngoài cưecgc̉a đrdkaykxṭn, phía xa xa, môrdkạt thanh âgisvm truyêykxt̀n đrdkaêykxt́n: “Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác côrdkác chủ Vâgisvn Dịch lam lão tiêykxtn sinh bái sơfdgpn..”

gisv̀n nhưecgc đrdkaôrdkàng thơfdgp̀i khi thanh âgisvm âgisv́y vưecgc̀a dưecgćt, môrdkạt thâgisvn ảnh rưecgc̣c màu lưecgc̉a xuâgisv́t hiêykxṭn ngay tại cưecgc̉a môrdkan Ngọc Thanh Đwwqbykxṭn.

“A, Đwwqbạo Huyêykxt̀n sưecgc huynh ơfdgp̉ nơfdgpi đrdkaâgisvy, chăecgćc là cũng tưecgcơfdgp̉ng tiêykxt̉u đrdkaêykxṭ chêykxt́t đrdkaâgisvu rôrdkài chưecgć gì:”

rdkạt thâgisvn hôrdkàng y, trêykxtn măecgc̣t tràn đrdkaâgisv̀y nét vui mưecgc̀ng, bưecgcơfdgṕc tưecgc̀ng bưecgcơfdgṕc rôrdkạng tiêykxt́n lại, theo sát phía sau là Thưecgcơfdgp̣ng Quan Sách, Lưecgc̃ Thuâgisṿn cùng đrdkaoàn ngưecgcơfdgp̀i Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác trưecgcơfdgp̉ng lão đrdkaêykxṭ tưecgc̉, tưecgc̀ xa mà đrdkaêykxt́n, cũng khoảng hơfdgpn mưecgcơfdgp̀i ngưecgcơfdgp̀i.

 

ecgc̀ trong đrdkaám môrdkan nhâgisvn Thanh Vâgisvn Môrdkan rì râgisv̀m lao xao nhưecgc̃ng thanh âgisvm kinh ngạc. Nhưecgcng chỉ môrdkạt khăecgćc sau, ánh măecgćt chúng nhâgisvn đrdkaêykxt̀u tâgisṿp trung lêykxtn trêykxtn dung mạo Vâgisvn Dịch Lam. Nhâgisvn vâgisṿt mà thiêykxtn hạ chính đrdkaạo liêykxṭt vào hàng cao niêykxtn tôrdkan kính, năecgcm xưecgca đrdkaã tưecgc̀ng là nhâgisvn vâgisṿt thét gió gọI mâgisvy, khi âgisv́y niêykxtn kỷ chỉ nhỉnh hơfdgpn các trưecgcơfdgp̉ng lão Thanh Vâgisvn Môrdkan chút ít, mọI ngưecgcơfdgp̀i nơfdgpi đrdkaâgisvy quá nưecgc̉a đrdkaã găecgc̣p qua ngưecgcơfdgp̀i âgisv́y, nêykxtn trong chúng nhâgisvn lúc này hoàn toàn chỉ còn thâgisv́y môrdkãI sưecgc̣ kinh ngạc.

Dung mạo âgisv́y ngơfdgp̀ ngơfdgp̣ cũng giôrdkáng nhưecgcng rõ ràng lại là hình dáng của môrdkạt nam tưecgc̉ tráng niêykxtn, có thưecgc̣c Vâgisvn Dịch lam râgisvu tóc bạc phơfdgprdkài 10 năecgcm trưecgcơfdgṕc khôrdkang vâgisṿy chưecgć?

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn kỹ kỹ lưecgcơfdgp̃ng lưecgcơfdgp̃ng ngăecgćm nhìn dò xét Vâgisvn Dịch Lam, bưecgcơfdgṕc lêykxtn phía trưecgcơfdgṕc nén cưecgcơfdgp̀i hỏI: “Vâgisvn thí chủ, chúng ta nhiêykxt̀u năecgcm khôrdkang găecgc̣p, chăecgc̉ng dè các hạ đrdkaạo pháp đrdkaại tiêykxt́n, khôrdkang ngơfdgp̀ có thêykxt̉ tưecgc̀ Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Ngọc Sách mà lĩnh ngôrdkạ đrdkaưecgcơfdgp̣c Ngọc Dưecgcơfdgpng cảnh giơfdgṕI, lâgisv̀n đrdkaâgisv̀u tiêykxtn của Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác tám trăecgcm năecgcm tưecgc̀ trưecgcơfdgṕc đrdkaêykxt́n nay, thâgisṿt đrdkaáng mưecgc̀ng!”

ecgćc măecgc̣t tưecgcơfdgpi cưecgcơfdgp̀i của Vâgisvn Dịch Lam nguyêykxtn đrdkaã hoãn hoãn lại biêykxt̉u tình đrdkaôrdkạt nhiêykxtn đrdkaơfdgp̀ ra, sau đrdkaó ánh măecgćt lưecgcơfdgṕt qua môrdkạt tia kinh dị, nhưecgcng rôrdkài săecgćc măecgc̣t cũng trơfdgp̉ lại tưecgc̣ nhiêykxtn, đrdkaáp: “Đwwqbạo Huyêykxt̀n sưecgc huynh thâgisṿt hảo nhãn lưecgc̣c, bôrdkại phục bôrdkại phục!”

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn cưecgcơfdgp̀i nói: “Nào dám, nào dám, chỉ có ta là nêykxtn bôrdkại phục ngưecgcơfdgp̀i mà thôrdkai!”

 

gisvn Dịch Lam đrdkaưecgca măecgćt nhìn kỹ, Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn nén cưecgcơfdgp̀i nhìn lại, rôrdkài sau đrdkaó cả 2 ngưecgcơfdgp̀i đrdkaêykxt̀u cùng câgisv́t tiêykxt́ng cưecgcơfdgp̀i lơfdgṕn. Lý Tuâgisvn ơfdgp̉ môrdkạt bêykxtn liêykxt̀n bưecgcơfdgṕc đrdkaêykxt́n, quỳ xuôrdkáng hành lêykxt̃: “Sưecgc phụ, đrdkaêykxṭ tưecgc̉ đrdkaã theo lơfdgp̀i ngưecgcơfdgp̀i chơfdgp̀ đrdkaơfdgp̣i ơfdgp̉ nơfdgpi đrdkaâgisvy đrdkaã lâgisvu.”

gisvn Dịch Lam gâgisṿt đrdkaâgisv̀u cưecgcơfdgp̀i nói: “Đwwqbưecgćng dâgisṿy đrdkai, têykxtn ngôrdkác nghêykxt́ch ngưecgcơfdgpi đrdkaã ơfdgp̉ đrdkaâgisvy trong mâgisv́y ngày qua, đrdkaã có thêykxt̉ lĩnh hôrdkại đrdkaưecgcơfdgp̣c ảo diêykxṭu của nơfdgpi nhâgisvn gian tiêykxtn cảnh Thanh Vâgisvn Sơfdgpn này chưecgca vâgisṿy?”

Lý Tuâgisvn vưecgcơfdgpn ngưecgcơfdgp̀i đrdkaưecgćng dâgisṿy, cung kính thưecgca: “Thanh Vâgisvn Sơfdgpn quả nhiêykxtn danh bâgisv́t hưecgc truyêykxt̀n, đrdkaêykxṭ tưecgc̉ đrdkaã đrdkaưecgcơfdgp̣c đrdkaại khai nhãn giơfdgṕI, ngoài ra còn phảI đrdkaa tạ Đwwqbạo Huyêykxt̀n sưecgc bá và…”hăecgćn ngưecgc̀ng lại môrdkạt chút, lại lanh lảnh nói tiêykxt́p: “…và Tiêykxt̉u Trúc Phong Lục Tuyêykxt́t Kỳ sưecgc muôrdkại, đrdkaã dâgisṽn đrdkaêykxṭ tưecgc̉ dạo xem chôrdkán tiêykxtn gia thăecgćng cảnh nơfdgpi đrdkaâgisvy.”

Chúng đrdkaêykxṭ tưecgc̉ Thanh Vâgisvn Môrdkan đrdkaêykxt̀u cùng lúc “Ôyatỳ” lêykxtn môrdkạt tiêykxt́ng, nghị luâgisṿn xôrdkan xao, tại nơfdgpi đrdkaó chỉ trưecgc̀ các trưecgcơfdgp̉ng lão thủ toạ, còn lại hâgisv̀u hêykxt́t các đrdkaêykxṭ tưecgc̉ nhỏ tuôrdkảI vơfdgṕI vôrdkardká mục quang cùng lúc hưecgcơfdgṕng nhìn vêykxt̀ nưecgc̃ tưecgc̉ băecgcng sưecgcơfdgpng âgisv́y.

Lục Tuyêykxt́t Kỳ khoé miêykxṭng hơfdgpi nhích đrdkaôrdkạng, nhưecgcng săecgćc măecgc̣t vâgisṽn thơfdgp̀ ơfdgp, hoàn toàn chăecgc̉ng nói môrdkạt lơfdgp̀i.

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn cưecgcơfdgp̀i cưecgcơfdgp̀i, kéo tay Vâgisvn Dịch Lam nói: “Vâgisvn côrdkác chủ có đrdkaưecgcơfdgp̣c đrdkaôrdkà đrdkaêykxṭ quý nhưecgc thêykxt́, vâgisṿy là đrdkaã có ngưecgcơfdgp̀i hâgisṿu kêykxt́ rôrdkài, nào lại đrdkaâgisvy, phảI mơfdgp̀i ngài thưecgcơfdgp̣ng toạ chưecgć.”

gisvn Dịch Lam nghiêykxtng ngưecgcơfdgp̀i đrdkaáp: “Mơfdgp̀i châgisvn nhâgisvn.”

Cả 2 ngưecgcơfdgp̀i lại cùng cưecgcơfdgp̀i lêykxtn 1 tiêykxt́ng, sóng bưecgcơfdgṕc đrdkai lêykxtn, Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn cùng Vâgisvn Dịch Lam đrdkaôrdkàng toạ chủ vị, môrdkan nhâgisvn cùng chia ra đrdkaưecgćng đrdkaêykxt̀u 2 bêykxtn.

 

Qua môrdkạt trâgisṿn hàn huyêykxtn khách sáo, Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn cưecgcơfdgp̀i nói: “Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác là môrdkan phái lơfdgṕn của thiêykxtn hạ chính đrdkaạo, thiêykxtn hạ khôrdkang ai khôrdkang kính ngưecgcơfdgp̃ng, Vâgisvn côrdkác chủ phen này đrdkaôrdkạt nhiêykxtn đrdkaại giá quang lâgisvm, thâgisṿt là làm cho Thanh Vâgisvn Môrdkan đrdkaêykxt́n cỏ câgisvy cũng đrdkaưecgcơfdgp̣c rạng rơfdgp̃.”

gisvn Dịch Lam liêykxtn tục lăecgćc đrdkaâgisv̀u: “Châgisvn nhâgisvn đrdkaã quá khen ngơfdgp̣i rôrdkài, quá khen rôrdkài” nói xong đrdkaôrdkạt nhiêykxtn chỉnh săecgćc măecgc̣t, nghiêykxtm chỉnh nói: “Kỳ thâgisṿt, tại hạ lâgisv̀n này đrdkaêykxt́n bái sơfdgpn, thưecgc̣c ra là có 2 viêykxṭc đrdkaại sưecgc̣, có ý muôrdkán nhơfdgp̀ đrdkaêykxt́n chưecgc vị ơfdgp̉ Thanh Vâgisvn Môrdkan giúp đrdkaơfdgp̃.”

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn liêykxt̀n vôrdkại nói: “Vâgisvn côrdkác chủ đrdkaã quá khách khí rôrdkài, xin mơfdgp̀i cưecgć nói.”

gisvn Dịch Lam hăecgćng giọng: “Khôrdkang dâgisv́u gì chưecgc vị, viêykxṭc đrdkaâgisv̀u tiêykxtn đrdkaâgisvy, là môrdkạt viêykxṭc liêykxtn quan đrdkaêykxt́n đrdkaại hạo kiêykxt́p thiêykxtn hạ ít thâgisv́y trong vòng vài trăecgcm năecgcm qua!”

Chúng nhâgisvn Thanh Vâgisvn Môrdkan đrdkaêykxt̀u lâgisṿp tưecgćc đrdkaôrdkạng dung xôrdkan xao, ngôrdkài ngay phía dưecgcơfdgṕi Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn chính là Đwwqbykxt̀n Bâgisv́t Dịch, đrdkaôrdkai mày cau lại nói: “Vâgisvn côrdkác chủ nói thêykxt́ nghĩa là thêykxt́ nào vâgisṿy?”

gisvn Dịch Lam tha thơfdgp̉: “Chưecgc vị chăecgćc là có chôrdkã khôrdkang đrdkaưecgcơfdgp̣c rõ, khoảng môrdkạt tháng trưecgcơfdgṕc, bêykxtn trong nơfdgpi bôrdkản côrdkác truyêykxt̀n đrdkaơfdgp̀i trâgisv́n thủ là Nam Cưecgcơfdgpng Thâgisṿp Vạn Đwwqbại Sơfdgpn, đrdkaã có môrdkạt tuyêykxṭt thêykxt́ yêykxtu ma phục sinh trơfdgp̉ lại rôrdkài.”

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn giâgisṿt mình: “Tuyêykxṭt thêykxt́ yêykxtu ma?”

gisvn Dịch Lam gâgisṿt đrdkaâgisv̀u đrdkaáp: “Khôrdkang sai, chính là môrdkạt tuyêykxṭt thêykxt́ yêykxtu mà, chưecgc vị ơfdgp̉ xa nơfdgpi chung thôrdkả, khôrdkang hiêykxt̉u rõ ràng đrdkaưecgcơfdgp̣c, nhưecgcng Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác chúng tôrdkai liêykxtn tục truyêykxt̀n đrdkaơfdgp̀i trâgisv́n thủ Nam Cưecgcơfdgpng, vì thêykxt́ mà biêykxt́t râgisv́t tưecgcơfdgp̀ng tâgisṿn. Yêykxtu ma âgisv́y tưecgc̣ xưecgcng là Thú Thâgisv̀n, chính là yêykxtu nghiêykxṭt tưecgc̀ xa xưecgca, cũng chăecgc̉ng hiêykxt̉u tưecgc̀ hôrdkài nào nưecgc̃a, chỉ biêykxt́t răecgc̀ng ngày âgisv́y đrdkaã là tai hoạ của thêykxt́ gian, đrdkaôrdkà sát sinh linh vôrdkardká…”

Ngôrdkài bêykxtn cạnh Đwwqbykxt̀n Bâgisv́t Dịch, thủ toạ Phong Hôrdkài Phong Tăecgc̀ng Thúc Thưecgcơfdgp̀ng cũng nhíu mày: “Chăecgc̉ng lẽ Vâgisvn côrdkác chủ vơfdgṕI đrdkaạo hạnh thôrdkang thiêykxtn, lại thêykxtm thưecgc̣c lưecgc̣c của Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác trêykxtn dưecgcơfdgṕi, vâgisṿy mà cũng khôrdkang thêykxt̉ đrdkaôrdkáI phó vơfdgṕI yêykxtu ma đrdkaó sao?”

gisvn Dịch Lam săecgćc diêykxṭn ảm đrdkaạm ủ rũ nói: “Chưecgc vị cưecgcơfdgp̀i chêykxt, khôrdkang phảI vì têykxṭ côrdkác sơfdgp̣ hãi mà khôrdkang dám đrdkaưecgcơfdgpng đrdkaâgisv̀u, thâgisṿt sưecgc̣ là vì tại hạ hiêykxt̉u rõ chuyêykxṭn này chăecgc̉ng thêykxt̉ xem là chuyêykxṭn nhỏ đrdkaưecgcơfdgp̣c. Môrdkạt Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác tuyêykxṭt chăecgc̉ng đrdkaủ khả năecgcng cáng đrdkaáng, sơfdgp̉ dĩ lúc này mạo muôrdkại đrdkaêykxt́n nơfdgpi đrdkaâgisvy, chỉ xin châgisvn nhâgisvn đrdkaăecgc̣t thiêykxtn hạ chúng sinh lêykxtn trêykxtn, ơfdgp̉ trêykxtn cao kêykxtu gọI, đrdkaêykxt̉ thiêykxtn hạ cùng hơfdgp̣p sưecgćc góp côrdkang, chỉ vơfdgṕI cách âgisv́y mơfdgṕI hy vọng có thêykxt̉ thủ thăecgćng đrdkaưecgcơfdgp̣c. Băecgc̀ng ngưecgcơfdgp̣c lại đrdkaêykxt̉ tai kiêykxt́p xảy ra, thêykxt́ gian sinh linh khôrdkang tránh khỏI chêykxt́t chóc vôrdkardká.”

 

Thanh Vâgisvn Môrdkan môrdkan nhâgisvn đrdkaưecgca măecgćt nhìn nhau, phảI nói răecgc̀ng, vưecgc̀a mơfdgṕI băecgćt đrdkaâgisv̀u, Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác lại đrdkaôrdkạt nhiêykxtn nêykxtu ra môrdkạt tuyêykxṭt thêykxt́ yêykxtu ma nhưecgcgisṿy, lại bảo trưecgc̀ phi ngưecgcơfdgp̀i tu đrdkaạo toàn thiêykxtn hạ cùng đrdkaưecgćng lêykxtn đrdkaảm đrdkaưecgcơfdgpng mơfdgṕI có thêykxt̉ hy vọng đrdkaưecgcơfdgp̣c, nhưecgc thêykxt́ chăecgc̉ng trách mọI ngưecgcơfdgp̀i sao có thêykxt̉ tiêykxt́p thu ngay đrdkaưecgcơfdgp̣c. Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn cuôrdkáI cùng cũng khôrdkang thẹn là châgisvn nhâgisvn đrdkaăecgćc đrdkaạo, sau môrdkạt hôrdkài trâgisv̀m ngâgisvm, quyêykxt́t ý nói:

“Nêykxt́u nhưecgcecgc̣ tình quả nhiêykxtn nhưecgcfdgp̀i Vâgisvn côrdkác chủ đrdkaã nói, rõ là môrdkạt trưecgcơfdgp̀ng hạo kiêykxt́p chưecgca tưecgc̀ng thâgisv́y cho thiêykxtn hạ chúng sinh. Chúng ta thâgisvn là ngưecgcơfdgp̀i tu đrdkaạo, lại đrdkaêykxt̀u tưecgc̣ cho là ngưecgcơfdgp̀i chính đrdkaạo, tuyêykxṭt khôrdkang thêykxt̉ bỏ qua mà khôrdkang lý đrdkaêykxt́n. Đwwqbã nhưecgc thêykxt́ rôrdkài, Thanh vâgisvn Môrdkan chúng tôrdkai nêykxtn cùng vơfdgṕI Phâgisv̀n Hưecgcơfdgpng Côrdkác chung tay hiêykxṭp sưecgćc, kháng cưecgc̣ lại yêykxtu ma âgisv́y. Lát nưecgc̃a ta phảI gưecgc̉I thưecgc cho Thiêykxtn Âikrlm Tưecgc̣ Phôrdkả Hoăecgc̀ng thưecgcơfdgp̣ng nhâgisvn, mơfdgp̀i ngưecgcơfdgp̀i lại đrdkaêykxt́n Thanh Vâgisvn Sơfdgpn cùng thưecgcơfdgpng nghị vâgisṿy.”

gisvn Dịch Lam thơfdgp̉ dài môrdkạt hơfdgpi, vôrdkã tay nói: “Nhưecgc thêykxt́ thì thâgisṿt là tôrdkát, tiêykxt̉u đrdkaêykxṭ giơfdgp̀ đrdkaâgisvy có thêykxt̉ bơfdgṕt đrdkaưecgcơfdgp̣c nôrdkãI lòng rôrdkài.”

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn cưecgcơfdgp̀i nói: “Vâgisvn côrdkác chủ nói đrdkaùa rôrdkài. Thêykxtm nưecgc̃a, khôrdkang hiêykxt̉u đrdkaại sưecgc̣ thưecgć 2 đrdkaó, lại là chuyêykxṭn gì vâgisṿy, tuyêykxṭt khôrdkang phảI là môrdkạt trưecgcơfdgp̀ng hạo kiêykxt́p nưecgc̃a chưecgć?”

gisvn Dịch Lam nhãn quang chơfdgṕp sáng, nhìn sâgisvu vào măecgćt Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn, thích thú nói: “Khôrdkang hêykxt̀, viêykxṭc thưecgć 2 này, lại là môrdkạt hảo sưecgc̣.”

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn nhêykxt́ch mép lôrdkạ môrdkạt nét cưecgcơfdgp̀i.

gisvn Dịch Lam mỉm cưecgcơfdgp̀i nói tiêykxt́p: “Viêykxṭc thưecgć 2 mà tại hạ đrdkaêykxt́n đrdkaâgisvy, cũng mong vì đrdkaêykxṭ tưecgc̉ Lý Tuâgisv́n, trưecgcơfdgṕc Lục Tuyêykxt́t Kỳ của quý phái xin đrdkaưecgcơfdgp̣c câgisv̀u hôrdkan.”

 

fdgp̀i âgisv́y vưecgc̀a nói ra, Lục Tuyêykxt́t Kỳ đrdkaang đrdkaưecgćng ngay sau Thuỷ Nguyêykxṭt đrdkaại sưecgc thâgisvn hình châgisv́n đrdkaôrdkạng, ngâgisv̉ng đrdkaâgisv̀u lêykxtn, còn trong Thanh Vâgisvn Môrdkan đrdkaêykxt̀u nhưecgc muôrdkán nôrdkả tung ra, nhâgisv́t thơfdgp̀i xôrdkan xao râgisv̀m rĩ, nhưecgc̃ng phản ưecgćng âgisv́y, câgisv̀m băecgc̀ng cũng kinh ngạc y nhưecgc lúc nghe đrdkaưecgcơfdgp̣c hạo kiêykxt́p to lơfdgṕn băecgc̀ng trơfdgp̀i gâgisvy ra bơfdgp̉I tuyêykxṭt thêykxt́ yêykxtu ma.

rdkardká ánh măecgćt lâgisṿp tưecgćc hưecgcơfdgṕng nhìn vêykxt̀ săecgćc măecgc̣t kinh ngạc của Lục Tuyêykxt́t Kỳ, ngay sau đrdkaó, lại bị Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn thu hút trơfdgp̉ lại.

Thanh Vâgisvn Môrdkan chưecgcơfdgp̉ng môrdkan nhâgisvn Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn trâgisv̀m ngâgisvm môrdkạt chút, rôrdkài sảng nói: “Hài tưecgc̉ Lý Tuâgisv́n âgisv́y mâgisv́y ngày qua ta đrdkaã găecgc̣p rôrdkài, thâgisṿt sưecgc̣ là phụng trong cõi ngưecgcơfdgp̀i, tiêykxt̀n đrdkaôrdkà thâgisṿt bâgisv́t khả hạn lưecgcơfdgp̣ng.”

gisvn Dịch Lam cưecgcơfdgp̀i đrdkaáp: “Châgisvn nhâgisvn quá khen ngơfdgp̣I rôrdkài, nhưecgcng mà đrdkaích xác ta đrdkaã dưecgc̣ tính tưecgcơfdgpng lai sẽ truyêykxt̀n lại vị trí côrdkác chủ cho têykxtn đrdkaêykxṭ tưecgc̉ chăecgc̉ng thành tưecgc̣u này, mà nay đrdkaại đrdkaịch đrdkaang ngay phía trưecgcơfdgṕc, chúng ta lại có môrdkạt hỷ sưecgc̣ nhưecgc thêykxt́, chúng ta càng thêykxtm phâgisv̀n châgisvn thưecgc̣c hơfdgp̣p tác, đrdkaôrdkàng thơfdgp̀i lại thêykxtm phâgisv́n châgisv́n sĩ khí anh hùng thiêykxtn hạ, khôrdkang biêykxt́t châgisvn nhâgisvn suy nghĩ vêykxt̀ chuyêykxṭn này nhưecgc thêykxt́ nào?”

 

Đwwqbykxt̀n Bâgisv́t Dịch đrdkaưecgćng tại nơfdgpi âgisv́y vẻ măecgc̣t bâgisv́t câgisv̀n, kín đrdkaáo hưecgc̀ lạnh môrdkạt tiêykxt́ng, Tôrdka Nhưecgc thêykxtecgc̉ yêykxtu của lão ánh măecgćt sáng lêykxtn thích thú, năecgćm tay lão kéo môrdkạt cái.

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn mục quang chuyêykxt̉n đrdkaôrdkạng, nhìn khăecgćp chúng nhâgisv Thanh Vâgisvn Môrdkan, cuôrdkáI cùng dưecgc̀ng lại trêykxtn thâgisvn ảnh Lục Tuyêykxt́t Kỳ. Lục Tuyêykxt́t Kỳ vôrdkại nhíu mày, khoé môrdkai nhè nhẹ run run, tưecgc̣a nhưecgc muôrdkán nói đrdkaykxt̀u gì đrdkaó, nhưecgcng đrdkaăecgćn đrdkao chăecgc̉ng muôrdkán nói ra giưecgc̃a trưecgcơfdgp̀ng diêykxṭn, bơfdgp̉I vâgisṿy chăecgc̉ng hêykxt̀ phát ra môrdkạt lơfdgp̀i nào.

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn mỉm cưecgcơfdgp̀i, quay đrdkaâgisv̀u vêykxt̀ Vâgisvn Dịch Lam cưecgcơfdgp̀i nói: “Hảo ý lâgisv̀n này của Vâgisvn côrdkác chủ đrdkaâgisvy, thưecgc̣c là vưecgcơfdgp̣t ra ngoài dưecgc̣ liêykxṭu của mọI ngưecgcơfdgp̀i rôrdkài!”

gisvn Dịch Lam bêykxt́n quyêykxt̀n, mỉm cưecgcơfdgp̀i: “Tại hạ cùng tiêykxt̉u đrdkaôrdkà môrdkạt lòng châgisvn thành,mong châgisvn nhâgisvn thành toàn cho.”

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn đrdkaưecgca tay lêykxtn ngưecgc̣c vuôrdkát bôrdkạ râgisvu dài, châgisv̀m châgisṿm nói: “Trơfdgp̀i sinh yêykxtu mà, hoạ ngay khoé măecgćt, viêykxṭc câgisv̀n lưecgcơfdgp̃ng phái chúng ta chung vai gánh vác, mong có thêykxt̉ cưecgću vơfdgṕt đrdkaưecgcơfdgp̣c chúng sinh. Hãy cưecgć âgisv́n đrdkaịnh hôrdkan sưecgc̣ nhưecgc thêykxt́, lang tài nưecgc̃ mạo, thâgisṿp phâgisv̀n hơfdgp̣p ý của ta, vâgisṿy….”

 

Trong Thanh Vâgisvn Môrdkan lại thêykxtm môrdkạt trâgisṿn xôrdkan xao, chúng nhâgisvn chăecgc̉ng thêykxt̉ nghĩ ra đrdkaưecgcơfdgp̣c, Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn khôrdkang ngơfdgp̀ lại đrdkaôrdkàng ý chuyêykxṭn hôrdkan sưecgc̣ này.

Chỉ nghe Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn tiêykxt́p tục quay đrdkaâgisv̀u nhìn vêykxt̀ phía Thuỷ Nguyêykxṭt đrdkaại sưecgc ngôrdkài mà cuơfdgp̀i nói: “Thuỷ Nguyêykxṭt sưecgc muôrdkại, Tuyêykxt́t Kỳ chính là đrdkaêykxṭ tưecgc̉ của muôrdkại, đrdkaáng lẽ phảI nêykxtn theo chủ ý của muôrdkại mơfdgṕI đrdkaúng.”

Lục Tuyêykxt́t Kỳ săecgćc măecgc̣t trăecgćng bêykxṭch, hiêykxt̉n nhiêykxtn cũng đrdkaã bị chuyêykxṭn này khiêykxt́n cho tâgisvm thâgisv̀n châgisv́n đrdkaôrdkạng, lúc này ngheđrdkaưecgcơfdgp̣c lơfdgp̀i  Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn vưecgc̀a nói, khôrdkang nhịn đrdkaưecgcơfdgp̣c bưecgcơfdgṕc lêykxtn môrdkạt bưecgcơfdgṕc, nhìn Thuỷ Nguyêykxṭt đrdkaại sưecgcykxtn tiêykxt́ng thưecgca: “Sưecgc phụ…..”

Thuỷ Nguyêykxṭt đrdkaại sưecgc thong thả ngưecgcơfdgṕc măecgćt, mục quang chuyêykxt̉n dưecgc̀ng lại dung mạo tuyêykxṭt thêykxt́ của Lục Tuyêykxt́t Kỳ, tưecgcơfdgp̉ng nhưecgcecgc̀ dung mạo âgisv́y nhìn ra đrdkaưecgcơfdgp̣c đrdkaykxt̀u gì, thâgisv̀n săecgćc trong ánh măecgćt phưecgćc tạp khó hiêykxt̉u, trâgisv̀m măecgc̣c trong môrdkạt thoáng, liêykxt̀n châgisṿm châgisṿm nói: “Kỳ nhi, âgisv́n đrdkaịnh hôrdkan sưecgc̣ này, ta cũng thâgisṿp phâgisv̀n tán đrdkaôrdkàng. Lý côrdkang tưecgc̉ là phưecgcơfdgp̣ng trong cõi ngưecgcơfdgp̀i, thưecgc̣c là lưecgcơfdgpng phôrdkáI đrdkaó.”

 

Trêykxtn Ngọc Thanh Đwwqbykxṭn, đrdkaôrdkạt nhiêykxtn lăecgćng lại yêykxtn tĩnh, bao gôrdkàm cả bâgisṿc nhưecgc Đwwqbykxt̀n Bâgisv́t Dịch, đrdkaêykxt̀u bâgisv́t ngơfdgp̀ chăecgc̉ng thêykxt̉ tin đrdkaưecgcơfdgp̣c nhìn vọng vêykxt̀ phía Thuỷ Nguyêykxṭt đrdkaại sưecgc.

Thâgisvn tưecgc̉ Lục Tuyêykxt́t Kỳ, bâgisv́t chơfdgp̣t lay đrdkaôrdkạng thâgisv́y rõ.

Còn Lý Tuâgisv́n ơfdgp̉ đrdkaăecgc̀ng xa, lúc này dáng vẻ cùng săecgćc măecgc̣t đrdkaã sơfdgṕm mưecgc̀ng rơfdgp̃.

“Ha ha ha …..!” Giọng cưecgcơfdgp̀i của Vâgisvn Dịch Lam đrdkaã phá vơfdgp̃ bâgisv̀u khôrdkang khí trâgisv̀m măecgc̣c, “Thâgisṿt là hay, thâgisṿt là tôrdkát, hai vị trưecgcơfdgp̉ng bôrdkáI đrdkaã đrdkaôrdkàng ý chuyêykxṭn này nhưecgcgisṿy, Tuâgisvn nhi, ngưecgcơfdgpi còn khôrdkang mau mau đrdkaêykxt́n trưecgcơfdgṕc hai vị mà bái tạ đrdkai!”

Lý Tuâgisvn liêykxt̀n vôrdkại vàng chạy đrdkaêykxt́n, quỳ xuôrdkáng bái tạ.

gisvn Dịch Lam cưecgcơfdgp̀i nói: “Giai thoại của ngày hôrdkam nay, ngày sau nhâgisv́t đrdkaịnh sẽ lưecgcu truyêykxt̀n thiêykxtn côrdkả, đrdkaưecgcơfdgp̣c thiêykxtn hạ truyêykxt̀n tụng……”

“Khoan đrdkaã….!”

rdkãng chơfdgp̣t, môrdkạt tiêykxt́ng quát nhỏ tưecgc̀ ngay bêykxtn trái đrdkaại đrdkaykxṭn lạnh lùng câgisv́t lêykxtn, căecgćt ngang lơfdgp̀i nói của chính Vâgisvn Dịch Lam đrdkaưecgcơfdgp̣c xưecgcng tụng là chính đrdkaạo cao vơfdgp̀i lưecgc̀ng lâgisṽy.

Khăecgćp đrdkaykxṭn biêykxt́n săecgćc.

Lục Tuyêykxt́t Kỳ môrdkạt thâgisvn bạch y nhưecgc tuyêykxt́t, săecgćc măecgc̣tăecgc̉tngs xanh, môrdkạt tay năecgćm chăecgc̣t vỏ Thiêykxtn Gia thâgisv̀n kiêykxt́m, châgisv̀m châgisṿm bưecgcơfdgṕc ra ngoài.

ecgćc măecgc̣t Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn nhẹ biêykxt́n, hưecgcơfdgṕng vêykxt̀ Thuỷ Nguyêykxṭt đrdkaại sưecgc nhìn đrdkaêykxt́n, Thuỷ Nguyêykxṭt đrdkaại sưecgc lại nhìn trưecgc̣c vêykxt̀ thâgisvn ảnh Lục Tuyêykxt́t Kỳ, hôrdkát nhiêykxtn nhỏ giọng thơfdgp̉ dài môrdkạt hơfdgpi, rôrdkài nhăecgćm măecgćt lại, dáng vẻ rõ là phó măecgc̣c chăecgc̉ng lý gì đrdkaêykxt́n nưecgc̃a.

Đwwqbạo Huyêykxt̀n châgisvn nhâgisvn lại biêykxt́n săecgćc thêykxtm lâgisvn nưecgc̃a, săecgćc măecgc̣t dâgisv̀n dâgisv̀n trâgisv̀m xuôrdkáng, châgisv̀m châgisṿm đrdkaưecgćng dâgisṿy: “Tuyêykxt́t Kỳ, ngưecgcơfdgpi có lơfdgp̀i gì muôrdkán nói vâgisṿy?”

Trêykxtn Ngọc Thanh Đwwqbykxṭn im lìm khôrdkang môrdkạt tiêykxt́ng đrdkaôrdkạng.

Ánh măecgćt của tâgisv́t cả mọI ngưecgcơfdgp̀i, đrdkaêykxt̀u vọng nhìn vêykxt̀ phía bạch y nưecgc̃ tưecgc̉ âgisv́y.

Y phục của nàng chăecgc̉ng hêykxt̀ có chút gió mà vâgisṽn nhè nhẹ lay đrdkaôrdkạng, dõi nhìn xa xa, thâgisvn ảnh của nàng âgisv̉n ưecgcơfdgṕc tưecgc̣a nhưecgcrdkạt cánh phù bình nôrdkảI trôrdkai bôrdkàng bêykxt̀nh, phiêykxtu diêykxtu bâgisv́t đrdkaịnh, côrdka đrdkaơfdgpn mỏng manh mà chăecgc̉ng hêykxt̀ e mưecgca sơfdgp̣ gió.

Chỉ thâgisv́y cánh môrdkai mưecgcơfdgp̣t mà của nàng nhưecgc đrdkaang mím chăecgc̣t, đrdkaôrdkai má trăecgćng xanh âgisv̉n hiêykxṭn lêykxtn nhưecgc̃ng săecgćc hôrdkàng khác lạ, đrdkaôrdkai bơfdgp̀ vai băecgćt đrdkaâgisv̀u run run nhè nhẹ, lâgisv̀n đrdkaâgisv̀u tiêykxtn khiêykxt́n mọi ngưecgcơfdgp̀i cảm thâgisv́y đrdkaưecgcơfdgp̣c môrdkạt nôrdkãi niêykxt̀m bơfdgpfdgp lạc lõng.

rdkãng chơfdgp̣t, nàng quay phăecgćt thâgisvn ngưecgcơfdgp̀i đrdkai, xoay lưecgcng lại tâgisv́t cả mọi ngưecgcơfdgp̀i trêykxtn Ngọc Thanh Đwwqbykxṭn kia, hưecgcơfdgṕng ra bêykxtn ngoài cưecgc̉a đrdkaykxṭn hùng vĩ to lơfdgṕn, nàng nhìn lêykxtn bâgisv̀u trơfdgp̀i đrdkaang trong xanh vôrdka ngâgisv̀n âgisv́y, đrdkaôrdkai măecgćt dõi ra môrdkạt nơfdgpi xa xăecgcm phía ngoài bâgisv̀u trơfdgp̀i trong xanh, vọng nhìn đrdkaêykxt́n môrdkạt nơfdgpi xa xôrdkai thăecgcm thăecgc̉m……

gisvu thăecgc̉m ngưecgcng vọng!

Ánh măecgćt âgisv́y chưecgća chan nhưecgc̃ng thưecgcơfdgpng nhơfdgṕ biêykxt́t nhưecgcơfdgp̀ng nào!

Trêykxtn Ngọc Thanh Đwwqbykxṭn, thanh âgisvm của nàm khẽ lăecgc̣ng lẽ vang lêykxtn mà tưecgcơfdgp̉ng chưecgc̀ng nhưecgc chém đrdkainh chăecgc̣t săecgćt, nhưecgc đrdkaoạn băecgcng căecgćt tuyêykxt́t:

“Ta khôrdkang muôrdkán!”

 

* * * * * *

 

fdgpi xa xăecgcm.

 

fdgpi băecgćt đrdkaâgisv̀u dãy núi, môrdkạt thâgisvn ảnh đrdkaang bò lôrdkảm ngôrdkảm trong môrdkạt góc tôrdkái, bôrdkãng nhiêykxtn run râgisv̉y.

fdgpi sơfdgpn dã âgisv́y tiêykxt́ng côrdkan trùng đrdkaang nôrdkái lêykxtn rả ríc, đrdkaôrdkạt nhiêykxtn ngưecgcng băecgc̣t.

Nhâgisvn ảnh âgisv́y châgisṿm chạp vâgisṽy đrdkaôrdkạng, bêykxtn trong bóng tôrdkái dâgisv̀n đrdkaưecgćng dâgisṿy, lơfdgp̀ mơfdgp̀ cảm thâgisv́y đrdkaykxt̀u gì đrdkaó, bôrdkài hôrdkàì hưecgcơfdgṕng nơfdgpi xa xôrdkai trôrdkang vọng.

Thâgisvn ảnh môrdkạt con khỉ, tưecgc̀ bêykxtn cạnh vọt ra, nhảy đrdkaôrdkai ba cái hạ lêykxtn đrdkaâgisv̀u vai ngưecgcơfdgp̀i âgisv́y.

rdkạt lúc lâgisvu sau, trong bóng tôrdkái truyêykxt̀n ra âgisvm thanh ngưecgcơfdgp̀i âgisv́y:

“Tiêykxt̉u Hôrdkai, tim ta đrdkaôrdkạt nhiêykxtn sao đrdkaâgisṿp nhanh nhưecgc thêykxt́ này….?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.