Tru Tiên

Chương 143 : Mê võng

    trước sau   
   

feec̣t tia quang mang lơxmyḷt lạt mang theo hơxmyli lạnh tưzysò Thú nha pháp bảo nhè nhẹ phát ra, khẽ lưzysoơxmyĺt qua măfxfṃt Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn. Trưzysoơxmyĺc măfxfṃt gã là môfeec̣t nam nhâphxjn, đxoodích thị là ngưzysoơxmyl̀i đxoodã hủy diêcdmḅt Luyêcdmḅn Huyêcdmb́t Đtuwrưzysoơxmyl̀ng.

fxfḿt gã bôfeec̃ng sáng rưzysọc, lôfeec̣ đxoodâphxj̀y sát ý, phải nói đxoodâphxjy đxoodúng là cơxmylfeec̣i trong muôfeecn môfeec̣t, bình thưzysoơxmyl̀ng vơxmyĺi môfeec̣t nhâphxjn vâphxj̣t cơxmyl̃ nhưzyso Quỷ Lêcdmḅ, Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn vơxmyĺi khả năfxfmng của mình khôfeecng bao giơxmyl̀ có thêcdmb̉ giêcdmb́t hăfxfḿn đxoodưzysoơxmyḷc, nhưzysong lúc này hăfxfḿn nhưzyso đxoodã mâphxj́t đxoodi tâphxjm trí, thưzysọc sưzysọ là môfeec̣t cơxmylfeec̣i tôfeećt cho kẻ đxoodang ôfeecm đxoodại cưzysòu.

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn măfxfḿt lôfeec̣ hung quang, Thú nha pháp bảo bôfeec̉ xuôfeećng.

Tiêcdmb́ng gió râphxj̀u râphxj̀u, đxoodôfeec̣t nhiêcdmbn nôfeec̉i lêcdmbn phá tan màn đxoodêcdmbm yêcdmbn tĩnh.

Pháp bảo còn chưzysoa chạm ngưzysoơxmyl̀i thì gió đxoodã thôfeec̉i tơxmyĺi ngưzysoơxmyl̀i gã nam tưzysỏ đxoodang năfxfm̀m dài trêcdmbn măfxfṃt đxoodâphxj́t kia, chỉ thâphxj́y mái tóc rôfeeći bơxmyl̀i của y bị thôfeec̉i tung bay lêcdmbn, lôfeec̣ ra gưzysoơxmylng măfxfṃt vơxmyĺi đxoodôfeeci măfxfḿt nhăfxfḿm nghiêcdmb̀n.


fxfḿc măfxfṃt tái đxoodi, Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn bôfeec̃ng thoáng qua môfeec̣t ý niêcdmḅm trong đxoodâphxj̀u, gã kêcdmbu lêcdmbn môfeec̣t tiêcdmb́ng, tưzysò khi đxoodi theo chưzysoa tưzysòng thâphxj́y Quỷ Lêcdmḅ kì lạ nhưzyso thêcdmb́ này, gã cũng khôfeecng rõ đxoodó rôfeećt cục là thưzysó gì mà có thêcdmb̉ khiêcdmb́n môfeec̣t ngưzysoơxmyl̀i dáng vẻ kiêcdmbn cưzysoơxmyl̀ng là vâphxj̣y tan nát cả cõi lòng.

Chỉ là gã ta cũng khôfeecng biêcdmb́t răfxfm̀ng, tại sâphxju thăfxfm̉m trái tim gã, Luyêcdmḅn Huyêcdmb́t Đtuwrưzysoơxmyl̀ng vâphxj̃n chiêcdmb́m môfeec̣t vị trí quan trọng, tình cảm đxoodó của gã thâphxj̣m chí còn hơxmyln đxoodưzysót ngưzysoơxmyl̀i châphxj́p chưzysoơxmyl̉ng Luyêcdmḅn Huyêcdmb́t Đtuwrưzysoơxmyl̀ng là Niêcdmbn Lão Đtuwrại. Vì bị Quỷ Lêcdmḅ bưzysóc bách vào tuyêcdmḅt cảnh, bọn Niêcdmbn Lão Đtuwrại phải đxoodâphxj̀u hàng, duy chỉ có Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn là khăfxfmng khăfxfmng khôfeecng chịu

Hiêcdmḅn tại, quả thâphxj̣t là môfeec̣t cơxmylfeec̣i báo thù tuyêcdmḅt hảo.

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn đxoodã tưzysoơxmyl̉ng tưzysoơxmyḷng ra cảnh máu tưzysoơxmyli phun ra, vâphxj̉y ưzysoơxmyĺt cả măfxfṃt, nhưzysong vào thơxmyl̀i khăfxfḿc nhanh nhưzyso đxoodcdmḅn chơxmyĺp âphxj́y, đxoodôfeec̣t nhiêcdmbn gã lại nghĩ: Nêcdmb́u gã giêcdmb́t nam tưzysỏ này, Tiêcdmb̉u Hoàn ơxmyl̉ đxoodăfxfm̀ng sau sẽ hêcdmb́t sưzysóc thưzysoơxmylng tâphxjm và biêcdmb́t đxoodâphxju, nàng ta sẽ khôfeecng đxoodêcdmb̉ ý đxoodêcdmb́n gã nưzysõa...

Xét cho cùng, Tiêcdmb̉u Hoàn và Quỷ Lêcdmḅ quan hêcdmḅ thêcdmb́ nào Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn cũng khôfeecng biêcdmb́t, gã chỉ thâphxj́y Tiêcdmb̉u Hoàn năfxfm̀ng năfxfṃc đxoodòi theo Quỷ Lêcdmḅ chăfxfmm sóc hăfxfḿn ta, nhưzysophxj̣y rõ ràng là họ có quan hêcdmḅ khôfeecng đxoodơxmyln giản.

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn khôfeecng biêcdmb́t nêcdmbn thêcdmb́ nào, vào lúc này, đxoodâphxj̀u óc gã đxoodcdmbn lọan vơxmyĺi vôfeec vàn ý nghĩ. Nhưzysong Thú nha pháp bảo trong tay cuôfeeći cùng cũng tưzysò tưzysò đxoodâphxjm xuôfeećng.

fxfḿt gã ngăfxfḿm thăfxfm̉ng vào yêcdmb́t hâphxj̀u của nam tưzysỏ kia, nhâphxj́t đxoodịnh phải xuyêcdmbn thủng.

feec̣t cánh tay to lơxmyĺn bôfeec̃ng dưzysong vưzysoơxmyln ra trong bóng đxoodêcdmbm.

fxfṃng yêcdmbn khôfeecng môfeec̣t tiêcdmb́ng đxoodôfeec̣ng, tưzysọa nhưzyso quỷ mị đxoodôfeec̣t nhiêcdmbn xuâphxj́t hiêcdmḅn trưzysoơxmyĺc măfxfḿt Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn, bàn tay khôfeec̉ng lôfeec̀ chôfeec̣p lâphxj́y Thú nha pháp bảo khiêcdmb́n gã khôfeecng kịp phản ưzysóng gì.

Xung lưzysọc của Thú nha pháp bảo đxoodâphxj̉y bàn tay to lơxmyĺn xuôfeećng môfeec̣t phâphxjn, nhưzysong cũng chỉ nhưzysophxj̣y. Môfeec̣t lúc, Thú nha pháp bảo bị bàn tay to lơxmyĺn giưzysõ chăfxfṃt, khôfeecng chuyêcdmb̉n đxoodôfeec̣ng đxoodưzysoơxmyḷc, dưzysòng lại ơxmyl̉ yêcdmb́t hâphxj̀u Quỷ Lêcdmḅ. Mũi nhọn đxoodã đxoodcdmb̉m vào côfeec̉ hăfxfḿn nhưzysong dù Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn có sưzysỏ lưzysọc thêcdmb́ nào cũng khôfeecng tiêcdmb́n thêcdmbm đxoodưzysoơxmyḷc môfeec̣t ly.

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn vôfeec cùng kinh khiêcdmb́p, măfxfṃt biêcdmb́n săfxfḿc, quay đxoodâphxj̀u nhìn lại, lúc này toàn thâphxjn hăfxfḿn huyêcdmb́t nhục nhưzyso lạnh toát, chỉ thâphxj́y môfeec̣t ai đxoodó trong bóng đxoodêcdmbm, châphxj̣p chơxmyl̀n ba khôfeeći lưzysỏa đxoodỏ ưzysỏng theo hình tam giác, kì lạ là trêcdmbn các khôfeeći lưzysỏa đxoodó, âphxj̉n chưzysóa kim săfxfḿc và màu máu quỷ mị đxoodỏ tưzysoơxmyli trôfeecng thâphxj̣t hung lêcdmḅ.

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn rôfeeći bơxmyl̀i khôfeecng biêcdmb́t làm thêcdmb́ nào mà biêcdmb̉u tưzysoơxmyḷng hàng ma kim săfxfḿc lại hiêcdmḅn ra cùng vơxmyĺi phêcdmḅ huyêcdmb́t đxoodỏ tưzysoơxmyli, nhưzysong lúc này gã biêcdmb́t răfxfm̀ng, quái vâphxj̣t trong bóng tôfeeći âphxj́y chỉ dưzysọa vào môfeec̣t trảo thủ đxoodêcdmb̉ giưzysõ Thú nha, đxoodạo hạnh cơxmyl̃ âphxj́y tuyêcdmḅt nhiêcdmbn gã khôfeecng thêcdmb̉ đxoodôfeeći đxoodịch.

Xung quanh bóng tôfeeći mịt mùng, tưzysọa nhưzyso khôfeecng môfeec̣t tiêcdmb́ng đxoodôfeec̣ng, bôfeec̃ng chơxmyḷt quái thú nào đxoodó hôfeećng lêcdmbn môfeec̣t tiêcdmb́ng, trong nháy măfxfḿt hăfxfḿc ám đxoodã tràn lêcdmbn, măfxfḿt thâphxj́y săfxfḿp nuôfeećt chưzysỏng lâphxj́y y.


Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn khôfeecng dám dưzysòng lại nưzysõa, gâphxj̀n nhưzyso trong ý thưzysóc hạ quyêcdmb́t tâphxjm sẽ phóng Thú nha pháp bảo, gã chuyêcdmb̉n mình bay vút ra, chính vào cái sát na ngăfxfḿn ngủi lúc gã lao ra âphxj́y, môfeec̣t kình lưzysọc mạnh mẽ vôfeec biêcdmbn giáng tưzysò trêcdmbn xuôfeećng, biêcdmb́n chôfeec̃ gã vưzysòa mơxmyĺi đxoodưzysóng thành môfeec̣t rãnh lơxmyĺn, phát ra môfeec̣t tiêcdmb́ng nôfeec̉ châphxj́n thiêcdmbn đxoodôfeec̣ng đxoodịa, làm rung chuyêcdmb̉n cả quả núi nhỏ.

Phía xa, Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn và Tiêcdmb̉u Hoàn cũng bị cơxmyln châphxj́n đxoodôfeec̣ng đxoodánh thưzysóc, đxoodưzysoa măfxfḿt nhìn lại, chỉ thâphxj́y Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn đxoodang lao xuôfeećng đxoodôfeećng lưzysỏa gâphxj̀n đxoodó, gã hạ thâphxjn xuôfeećng cạnh đxoodám lưzysỏa, sau khi chạm đxoodâphxj́t, cưzysoơxmyĺc bôfeec̣ vâphxj̃n chưzysoa ôfeec̉n đxoodịnh, lảo đxoodảo lùi vêcdmb̀ sau mâphxj́y bôfeec̣.

fxfḿc măfxfṃt hăfxfḿn ta toát lêcdmbn vẻ sơxmyḷ hãi cùng cưzysọc, miêcdmḅng la lêcdmbn “Quái vâphxj̣t, quái vâphxj̣t”

Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn và Tiêcdmb̉u Hoàn cùng nhìn lại phía sau, măfxfṃt đxoodôfeec̀ng thơxmyl̀i biêcdmb́n săfxfḿc.

Trong bóng đxoodêcdmbm, tại chôfeec̃ Quỷ Lêcdmḅ đxoodang năfxfm̀m, tưzysò tưzysò xuâphxj́t hiêcdmḅn môfeec̣t đxoodại thâphxjn ảnh, hai châphxjn đxoodưzysóng thăfxfm̉ng, hai tay dài quá đxoodâphxj̀u gôfeeći, trôfeecng nhưzysofeećn châphxjn vâphxj̣y, cao đxoodôfeec̣ năfxfmm trưzysoơxmyḷng, xa xa đxoodã thâphxj́y cao ngâphxj́t ngưzysoơxmyl̉ng, mọi ngưzysoơxmyl̀i phải ngâphxj̉ng cao côfeec̉ mơxmyĺi trôfeecng thâphxj́y đxoodưzysoơxmyḷc.

Ơyoyd̉ phâphxj̀n đxoodâphxj̀u, có ba đxoodôfeećm lưzysỏa tròn nhưzysofxfḿt của quái vâphxj̣t âphxj́y, hàm răfxfmng vưzysòa to vùa nhọn nhôfeec ra, cơxmyl thịt chăfxfḿc nịch khăfxfḿp nơxmyli trong thâphxj̣t sung mãn và đxoodâphxj̀y sát khí.

Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn hít môfeec̣t hơxmyli thơxmyl̉ lạnh, khẽ nói: “Tam nhãn linh... khôfeecng đxoodúng, phải là tam nhãn hung hâphxj̀u”

Tiêcdmb̉u Hoàn sơxmyḷ run, nghi ngơxmyl̀ hỏi: “Gia gia, ôfeecng nói gì vâphxj̣y? Ôgifdng nói Tiêcdmb̉u Hôfeeci à?”

Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn hưzysòm môfeec̣t tiêcdmb́ng, kéo Tiêcdmb̉u Hoàn lùi lại phía sau, quay sang phía Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn nói: “Ngưzysoơxmyli làm gì vâphxj̣y mà chọc tưzysóc quái vâphxj̣t này đxoodêcdmb́n thêcdmb́?”

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn khôfeecng trả lơxmyl̀i.

Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn nhìn đxoodcdmḅu bôfeec̣ của gã, râphxj́t bưzysọc mình, chỉ muôfeećn chưzysỏi cho vài câphxju, chơxmyḷt nghe môfeec̣t tiêcdmb́ng hôfeećng gâphxj̀m lêcdmbn ơxmyl̉ phía trưzysoơxmyĺc, thâphxj́y tam nhãn hung hâphxj̀u măfxfḿt đxoodỏ nhưzyso máu, thâphxjn thêcdmb̉ to lơxmyĺn bay lêcdmbn trêcdmbn khôfeecng, gió rít lêcdmbn, bóng phủ khăfxfḿp măfxfṃt đxoodâphxj́t.

feec̣i Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn ba ngưzysoơxmyl̀i săfxfḿc mạt lơxmyḷt lạt, chạy loạn cả lêcdmbn, lúc này con vưzysoơxmyḷn lơxmyĺn do Tiêcdmb̉u Hôfeeci hoá thành bị kích đxoodôfeec̣ng châphxjn hoả do trôfeecng thâphxj́y Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn đxoodịnh ám hại chủ nhâphxjn, măfxfḿt đxoodâphxj̀y sát ý, nhâphxj́t đxoodịnh hạ thủ khôfeecng lưzysou tình.

Bọn họ ba ngưzysoơxmyl̀i côfeeć chạy khỏi nguy hiêcdmb̉m nhưzysong cánh tay to lơxmyĺn của Tiêcdmb̉u Hôfeeci đxoodã đxoodánh tơxmyĺi, âphxjm thanh nhưzyso cái gì đxoodó nêcdmḅn bịch xuôfeećng đxoodâphxj́t, môfeec̣t lôfeec̃ to tưzysoơxmyĺng trêcdmbn đxoodâphxj̉t dày xuâphxj́t hiêcdmḅn, đxoodôfeećng lưzysỏa bị đxoodại lưzysọc đxoodánh xuôfeećng tung toé tro khói khăfxfḿp trơxmyl̀i, chiêcdmb́u vào thâphxjn thêcdmb̉ to lơxmyĺn của Tiêcdmb̉u Hôfeeci trôfeecng nhưzyso ác quỷ trong truyêcdmb̀n thuyêcdmb́t.


“Ôgifd a!!!”

Chỉ thâphxj́y cưzysọ thú phâphxj̃n nôfeec̣ gâphxj̀m rôfeećng, hưzysõu thủ rung đxoodôfeec̣ng, môfeec̣t luôfeec̀ng tro lóang lêcdmbn nhưzyso đxoodcdmḅn chơxmyĺp hưzysoơxmyĺng tơxmyĺi Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn, đxoodánh thăfxfm̉ng vào trưzysoơxmyĺc măfxfṃt.

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn thâphxj́y gió mạnh thôfeećc vào măfxfṃt, kình lưzysọc tưzysọa hôfeec̀ nhưzyso xé da căfxfḿt thịt, kinh khiêcdmb́p thụp xuôfeećng, liêcdmb̀u mạng né sang bêcdmbn cạnh, toàn thâphxjn run râphxj̉y, chỉ thâphxj́y vai đxoodau nhưzyso giâphxj̀n mang theo tro tàn dính trêcdmbn đxoodó, thâphxjn thêcdmb̉ gã châphxj́n đxoodôfeec̣ng mạnh, môfeec̣t luôfeec̀ng đxoodại lưzysọc nhưzyso bài sơxmyln đxoodảo hải tưzysò sau đxoodánh tơxmyĺi, gã thâphxj́y côfeec̉ họng ngòn ngọt, tưzysóc thơxmyl̀i phun ra môfeec̣t búng máu.

Vọt qua măfxfḿt gã môfeec̣t luôfeec̀ng tro sáng, chính là Thú nha pháp bảo.

Gã cũng khôfeecng kịp kêcdmbu lêcdmbn tiêcdmb́ng nào thì con vưzysoơxmyḷn khôfeec̉ng lôfeec̀ đxoodã lưzysòng lưzysõng xuâphxj́t hiêcdmḅn ngay trưzysoơxmyĺc măfxfṃt, Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn cũng muôfeećn né tránh nhưzysong toàn thâphxjn cưzysóng đxoodơxmyl̀, chỉ thơxmyl̉ dài môfeec̣t tiêcdmb́ng, nhăfxfḿm măfxfḿt chơxmyl̀ chêcdmb́t.

Thâphxj́y Tiêcdmb̉u Hôfeeci sẽ xé xác Dã Câphxj̉u trong giâphxjy lát, thâphxjn hình to lơxmyĺn đxoodang tưzysò trêcdmbn khôfeecng sâphxj̀m sâphxj̀m hạ xuôfeećng, Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn cùng Tiêcdmb̉u Hoàn đxoodưzysóng bêcdmbn cạnh bâphxj́t lưzysọc vôfeec phưzysoơxmylng cưzysóu giúp. Bôfeec̃ng nhiêcdmbn, Tiêcdmb̉u Hôfeeci đxoodôfeec̣t ngôfeec̣t thay đxoodôfeec̉i môfeec̣t cách kì dị, thâphxjn hình to lơxmyĺn của nó bôfeec̃ng nhưzyso bị kéo lùi lại phía sau, băfxfm̀ng môfeec̣t tưzyso thêcdmb́ râphxj́t kì lạ và hoạt kêcdmb nó hạ môfeecng ngôfeec̀i xuôfeećng đxoodâphxj́t.

“Bình”

Hành đxoodôfeec̣ng bâphxj́t chơxmyḷt ngôfeec̀i xuôfeećng khôfeecng trôfeecng đxoodơxmyḷi âphxj́y trôfeecng thâphxj̣t hoạt kêcdmb. Tiêcdmb̉u Hôfeeci kêcdmbu lêcdmbn “Ôgifd”, hiêcdmb̉n nhiêcdmbn cũng mưzysoơxmyl̀i phâphxj̀n bâphxj́t ngơxmyl̀, hai tay to lơxmyĺn đxoodưzysoa lêcdmbn đxoodâphxj̀u gãi gãi, quay đxoodâphxj̀u nhìn lại.

Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn cùng Tiêcdmb̉u Hoàn và tâphxj́t nhiêcdmbn cả Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn vưzysòa thoát chêcdmb́t cùng quay đxoodâphxj̀u ra nhìn.

Khôfeecng biêcdmb́t sao Quỷ Lêcdmḅ tỉnh lại, đxoodôfeec̣t nhiêcdmbn xuâphxj́t hiêcdmḅn phía sau Tiêcdmb̉u Hôfeeci, nét măfxfṃt trôfeecng thâphxj̣t lạnh lẽo sâphxj̀u khôfeec̉, tay phải đxoodang níu đxoodfeeci Tiêcdmb̉u Hôfeeci, thì ra trong lúc Tiêcdmb̉u Hôfeeci đxoodang ơxmyl̉ trêcdmbn khôfeecng, chính hăfxfḿn đxoodã níu lại, cưzysóu sôfeećng tính mạng Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn.

Tiêcdmb̉u Hôfeeci ba măfxfḿt nhâphxj́p nháy, rôfeećng lêcdmbn nhìn gã nam tưzysỏ thâphxj́p hơxmyln nưzysỏa thâphxjn mình nó, chỉ thâphxj́y Quỷ Lêcdmḅ nhẹ nhàng lăfxfḿc đxoodâphxj̀u.

Thâphxjn hình Tiêcdmb̉u Hôfeeci bôfeec̃ng nhiêcdmbn dao đxoodôfeec̣ng, giâphxjy lát chỉ nghe thâphxj́y tiêcdmb́ng xưzysoơxmylng va đxoodâphxj̣p vào nhau lách cách, lúc này Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn há miêcdmḅng trơxmyḷn măfxfḿt nhìn chăfxfm̀m chăfxfm̀m thâphxj́y con vưzysoơxmyḷn khôfeecng lôfeec̀ bôfeec̃ng nhiêcdmbn nhỏ lại, thâphxjn thêcdmb̉ to lơxmyĺn bôfeec̃ng chôfeećc biêcdmb́n thành tam nhãn hâphxj̀u tưzysỏ khả ái, măfxfḿt nhìn tưzysó phía rôfeec̀i phôfeećc lêcdmbn vai Quỷ Lêcdmḅ.

Quỷ Lêcdmḅ tưzysò tưzysò đxoodưzysoa tay lêcdmbn xoa đxoodâphxj̀u chú khỉ, Tiêcdmb̉u Hôfeeci ba măfxfḿt thao láo nhưzyso chưzysoa hiêcdmb̉u chuyêcdmḅn gì xảy ra, có vẻ khôfeecng muôfeećn ơxmyl̉ hình dạng này, “chi chi” hai tiêcdmb́ng, rôfeec̀i quay sang giơxmyl tay chỉ thăfxfm̉ng vào Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn.


Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn trong lòng râphxj́t sơxmyḷ, thâphxj́y Quỷ Lêcdmḅ đxoodã quay đxoodâphxj̀u nhìn lại, sau thâphxj́y hăfxfḿn nói “Nhà ngưzysoơxmyli phải giêcdmb́t ta băfxfm̀ng đxoodưzysoơxmyḷc à?”

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn thâphxj̀n săfxfḿc biêcdmb́n đxoodôfeec̉i, đxoodâphxj̀u óc mịt mù khôfeecng biêcdmb́t nói sao, cảm thâphxj́y ơxmyl̉ bêcdmbn cạnh Tiêcdmb̉u Hoàn đxoodang nhìn lại, khôfeecng hiêcdmb̉u làm sao, dưzysoơxmyĺi cái nhìn âphxj́y, gã cảm thâphxj́y khôfeecng thêcdmb̉ nói nêcdmbn lơxmyl̀i, nhưzysong cuôfeeći cùng cũng bâphxjng quơxmyl nói to:

“Khôfeecng sai, ta phải giêcdmb́t ngưzysoơxmyli. Ngưzysoơxmyli đxoodã tiêcdmbu diêcdmḅt Luyêcdmḅn Huyêcdmb́t Đtuwrưzysoơxmyl̀ng, giêcdmb́t biêcdmb́t bao huynh đxoodêcdmḅ đxoodôfeec̀ng môfeecn của ta, ta hôfeecm nay giêcdmb́t ngưzysoơxmyli báo thù, tại sao lại khôfeecng đxoodưzysoơxmyḷc?”

Quỷ Lêcdmḅ khôfeecng nói, chỉ lạnh lẽo nhìn gã, lúc này Tiêcdmb̉u Hôfeeci trêcdmbn vai hăfxfḿn đxoodã hạ hoả rôfeec̀i, trôfeecng thâphxj̣t vôfeeczyso đxoodáng yêcdmbu, miêcdmḅng khẽ kêcdmbu “chi” môfeec̣t tiêcdmb́ng, tưzysọa nhưzyso trêcdmbu chọc Dã Câphxj̉u.

Dã Câphxj̉u toàn thâphxjn bị Quỷ Lêcdmḅ chiêcdmb́u mục quang cảm thâphxj́y bâphxj́t ôfeec̉n, cạnh gã Tiêcdmb̉u Hoàn cũng khôfeecng nói câphxju nào làm gã càng bôfeec̀n chôfeec̀n, dưzysoơxmyĺi áp lưzysọc âphxj́y, gã bôfeec̃ng nghiêcdmb́n răfxfmng, bưzysọc tưzysóc nói: “Ngưzysoơxmyli giêcdmb́t thì giêcdmb́t đxoodi, nhìn nhìn cái quái gì?”

Quỷ Lêcdmḅ thái đxoodôfeec̣ khinh khỉnh, thu lại mục quang dưzysõ tơxmyḷn khiêcdmb́n Dã Câphxj̉u sơxmyḷ té đxoodái, nét măfxfṃt cũng tưzysò tưzysò bình hoà trơxmyl̉ lại

Chơxmyḷt buôfeec̀n têcdmb tái, chơxmyḷt thâphxj́y côfeec đxoodơxmyln, rôfeec̀i chơxmyḷt thưzysoơxmylng tâphxjm và rôfeec̀i thôfeećng khôfeec̉…

“Ta giêcdmb́t ngưzysoơxmyli đxoodêcdmb̉ mà làm gì, nêcdmb́u mà giêcdmb́t ngưzysoơxmyl̀i có thêcdmb̉ cưzysóu nàng, thì có phải giêcdmb́t cả thiêcdmbn hạ ta cũng giêcdmb́t rôfeec̀i…” Hăfxfḿn tưzysọ nói môfeec̣t mình, thanh âphxjm nghẹn ngào run râphxj̉y. “Mưzysoơxmyl̀i năfxfmm qua, trưzysò viêcdmḅc giêcdmb́t ngưzysoơxmyl̀i ta còn làm viêcdmḅc gì khác chăfxfmng? Ta sôfeećng đxoodêcdmb̉ làm gì?”

Trôfeecng hăfxfḿn thâphxj̣t thêcdmbzysoơxmylng, thâphxjn hình tưzysò tưzysò chuyêcdmb̉n đxoodôfeec̣ng, lại tiêcdmb́p tục khôfeecng đxoodêcdmb̉ ý đxoodêcdmb́n nhưzysõng ngưzysoơxmyl̀i xung quanh, môfeec̣t mình lăfxfṃng lẽ bưzysoơxmyĺc đxoodi.

Dã Câphxj̉u Đtuwrạo Nhâphxjn hêcdmb́t sưzysóc ngạc nhiêcdmbn, đxoodưzysóng cạnh gã Tiêcdmb̉u Hoàn đxoodôfeec̣t nhiêcdmbn biêcdmb́n săfxfḿc, chạy theo hăfxfḿn liêcdmb̀n. Chu Nhâphxj́t Tiêcdmbn kinh hãi, hoa châphxjn múa tay, quơxmyl̀ quơxmyl̀ nhưzysofxfḿt chuôfeec̀n chuôfeec̀n.

Chỉ thâphxj́y Tiêcdmb̉u Hoàn loáng môfeec̣t cái băfxfḿt kịp Quỷ Lêcdmḅ, câphxj̀m lâphxj́y tay hăfxfḿn, nói “Ôgifdng sao thêcdmb́, ôfeecng đxoodi đxoodâphxju đxoodâphxj́y?”

Quỷ Lêcdmḅ bị côfeec ta hỏi, nhâphxj́t thơxmyl̀i nhưzysozysọc tỉnh giưzysõa trơxmyl̀i đxoodâphxj́t môfeecng lung đxoodưzysoơxmyḷc chôfeećc lát, nhưzysong cũng chỉ thì thào vài câphxju bâphxjng quơxmyl.

“Ngưzysoơxmyli đxoodi đxoodâphxju??? Ngưzysoơxmyli đxoodi đxoodâphxju??? Ngưzysoơxmyli đxoodi đxoodâphxju???”




“Ta có thêcdmb̉ đxoodi đxoodâphxju?”

Nam tưzysỏ âphxj́y bôfeec̃ng nhiêcdmbn ngâphxj̉ng đxoodâphxj̀u, nhìn trơxmyl̀i xa xăfxfmm

Trơxmyl̀i tôfeeći thui, săfxfḿc đxooden thăfxfmm thăfxfm̉m, thâphxjm thuý vôfeecphxj̣n, khôfeecng có nôfeec̉i môfeec̣t chút ánh sáng nào, hăfxfḿc ám ùn ùn kéo tơxmyĺi, nhâphxj́n chìm thâphxjn ảnh của hăfxfḿn

Ta, nêcdmbn đxoodi vêcdmb̀ đxoodâphxju?

Màn đxoodêcdmbm tịch mịch chỉ thâphxj́y hăfxfḿn cưzysó lâphxj̀m râphxj̀m tưzysọ hỏi mãi.

***

Nam Cưzysoơxmylng biêcdmbn thuỳ, Thâphxj́t Lý Đtuwrôfeec̀ng.

Khôfeecng khí thêcdmbzysoơxmylng tràn ngâphxj̣p khăfxfḿp sơxmyln côfeećc, vôfeecfeeć ngưzysoơxmyl̀i ngoảnh vêcdmb̀ mọi hưzysoơxmyĺng, đxoodưzysóng tại lưzysong chưzysòng núi đxoodang lâphxj̀m râphxj̀m cúng têcdmb́, già có, trẻ có, thanh niêcdmbn trai tráng có, phụ nưzysõ cũng có. Trong măfxfḿt mọi ngưzysoơxmyl̀i, ánh lêcdmbn nôfeec̃i buôfeec̀n vôfeecphxj̣n, môfeec̣t vài phụ nưzysõ đxoodã băfxfḿt đxoodâphxj̀u khóc nưzysóc nơxmyl̉ và nhanh chóng tiêcdmb́ng khóc lan ra khăfxfḿp đxoodám đxoodôfeecng.

Thanh Long theo sau tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt, hai tay trịnh trọng mang hài côfeećt của Đtuwrại vu sưzyso trong chiêcdmb́c bình màu xanh, tưzysò tưzysò tiêcdmb́n vêcdmb̀ phía têcdmb́ đxoodàn.

phxj́t cả các con măfxfḿt đxoodêcdmb̀u đxoodôfeec̉ dôfeec̀n vêcdmb̀ phía bình tro, lũ trai trẻ gôfeec̀ng mình lêcdmbn, tay năfxfḿm chăfxfṃt, phụ nưzysõ thì nưzysóc nơxmyl̉ khóc, trêcdmbn măfxfṃt các vị bôfeec lão thì tràn ngâphxj̣p môfeec̣t vẻ thêcdmbzysoơxmylng.

feec̣c trưzysoơxmyl̉ng Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt tiêcdmb́p tục im lăfxfṃng, săfxfḿc măfxfṃt ảm đxoodạm, nhưzysong rõ ràng là ôfeecng ta biêcdmb́t phải châphxj́p nhâphxj̣n sưzysọ thâphxj̣t này.

Ra ngoài đxoodám đxoodôfeecng, qua khỏi nhưzysõng ánh măfxfḿt thưzysoơxmylng tâphxjm, gió núi tưzysò tưzysò thôfeec̉i, tạt vào bình tro tạo nhưzysõng tiêcdmb́ng đxoodôfeec̣ng nhè nhẹ nhưzyso tiêcdmb́ng ca, nhưzyso niêcdmb̀m an ủi.

Quêcdmbzysoơxmylng đxoodâphxjy rôfeec̀i!

Thanh Long đxoodã chưzysóng kiêcdmb́n vôfeecfeeć cảnh tưzysoơxmyḷng nhưzysophxj̣y nhưzysong lúc này, ôfeecng ta cũng hoàn toàn cảm thâphxj́y kính phục, tưzysòng bưzysoơxmyĺc tưzysòng bưzysoơxmyĺc theo sau Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt đxoodã đxoodi đxoodêcdmb́n lưzysong chưzysòng núi gâphxj̀n tơxmyĺi têcdmb́ đxoodàn.

cdmb́ đxoodàn ơxmyl̉ trêcdmbn môfeec̣t bình đxoodài, ơxmyl̉ đxoodó đxoodã có các vu sưzyso, nhưzysõng ngưzysoơxmyl̀i tuôfeec̉i cao thì đxoodâphxj̀u đxoodã bạc, nhưzysõng ngưzysoơxmyl̀i tóc đxooden chăfxfḿc là còn trẻ, thỉ thâphxj́y trong măfxfḿt họ cùng ánh lêcdmbn sưzysọ kính ngưzysoơxmyl̃ng tôfeec̣t đxoodôfeec̣.

feec̣t vu sưzyso có lẽ là già nhâphxj́t tưzysò tưzysò tiêcdmb́n lại, hưzysoơxmyĺng vêcdmb̀ phía Thanh Long hành lêcdmb̃, miêcdmḅng nói mâphxj́y câphxju. Thanh Long khôfeecng dám khinh thưzysoơxmyl̀ng, đxoodáp lêcdmb̃ lăfxfḿng nghe nhưzysong ôfeecng ta khôfeecng hiêcdmb̉u ngôfeecn ngưzysõ vùng Nam Cưzysoơxmylng, đxoodành quay đxoodâphxj̀u nhìn tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt dò hỏi.

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt nói khẽ: “Đtuwrâphxjy là Bạch Dưzysoơxmylng vu sưzyso, bâphxjy giơxmyl̀ là thủ lĩnh của têcdmb́ đxoodàn. Ôgifdng âphxj́y hỏi thăfxfmm ngài, hêcdmb́t sưzysóc cảm ơxmyln ngài đxoodã lăfxfṃn lôfeec̣i đxoodưzysoơxmyl̀ng xa mang hài côfeećt đxoodại vu sưzyso trơxmyl̉ vêcdmb̀ đxoodâphxjy”

Thanh Long cung kính đxoodáp: “Đtuwrại vu sưzyso đxoodưzysóc cao vọng trọng, đxoodã tâphxj̣n tâphxjm dành toàn lưzysọc cho Quỷ Vưzysoơxmylng Tôfeecng chúng tôfeeci, tại hạ cũng phải hêcdmb́t sưzysóc làm tròn bôfeec̉n phâphxj̣n vơxmyĺi ngài.”

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt nhẹ nhàng dịch nhanh cho Bạch Dưzysoơxmylng vu sưzyso, Bạch Dưzysoơxmylng vu sưzyso khẽ gâphxj̣t đxoodâphxj̀u, tiêcdmb́n lêcdmbn trưzysoơxmyĺc măfxfṃt Thanh Long, cung kính đxoodưzysoa ra hai tay.

Thanh Long trịnh trọng trao lại chiêcdmb́c bình xanh đxoodưzysọng côfeećt hôfeeci của Đtuwrại vu sưzyso.

Bạch Dưzysoơxmylng vu sưzyso trâphxjn trọng tiêcdmb́p nhâphxj̣n, ngay lúc đxoodó tâphxj́t cả vu sưzyso xung quanh đxoodôfeec̣t nhiêcdmbn đxoodôfeecng loạt phá tan bâphxj̀u khôfeecng khí yêcdmbn tĩnh, cùng nhau tụng niêcdmḅm kinh văfxfmn kì quái nào đxoodó, thanh âphxjm lan ra, huyêcdmb̀n ảo môfeecng lung, tưzysọa nhưzyso u hôfeec̀n lâphxj̀m râphxj̀m, lạnh lẽo ghêcdmbfxfmng.

Chú văfxfmn thanh âphxjm đxoodó dâphxj̀n dâphxj̀n to lêcdmbn, truyêcdmb̀n xa lan toả khăfxfḿp nơxmyli quanh Thâphxj́t Lý Đtuwrôfeec̀ng, truyêcdmb̀n xuôfeećng đxoodám đxoodôfeecng phía dưzysoơxmyĺi, tiêcdmb́ng khóc lại tràn ngâphxj̣p khăfxfḿp nơxmyli.

Bạch Dưzysoơxmylng vu sưzysozysoơxmyĺng Thanh Long và Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt tạ lêcdmb̃, chuyêcdmb̉n mình câphxj̀m bình tro xanh đxoodi vào trong têcdmb́ đxoodàn, các vu sưzyso khác cũng liêcdmb̀n theo sau.

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt săfxfḿc măfxfṃt thâphxj́t thâphxj̀n, nói khẽ: “Thay măfxfṃt Miêcdmbu tôfeec̣c, đxooda tạ tôfeecn sưzysó đxoodã đxoodưzysoa Đtuwrại vu sưzyso trơxmyl̉ lại quêcdmbzysoơxmylng”

Thanh Long cung kính đxoodáp: “Tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng khôfeecng nêcdmbn khách khí, Đtuwrại vu sưzyso có đxoodại âphxjn vơxmyĺi Quỷ Vưzysoơxmylng Tôfeecng chúng tôfeeci, chúng tôfeeci thâphxj̣t lòng kính ngưzysoơxmyl̃ng tiêcdmb̀n bôfeeći cũng khôfeecng kém chưzyso vị đxoodâphxju. Quỷ Vưzysoơxmylng tôfeecng chủ râphxj́t muôfeećn đxoodích thâphxjn hôfeec̣ tôfeećng Đtuwrại vu sưzysofeec̀i hưzysoơxmylng, khôfeecng may ngài đxoodang có đxoodại sưzysọ, khôfeecng thêcdmb̉ phâphxjn thâphxjn ra đxoodưzysoơxmyḷc, đxoodành uỷ thác tại hạ gưzysỏi lơxmyl̀i chia buôfeec̀n sâphxju săfxfḿc đxoodêcdmb́n các ngài”

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt gâphxj̣t đxoodâphxj̀u nói: “Quỷ Vưzysoơxmylng đxoodại nhâphxjn lại khách khí quá rôfeec̀i, chúng tôfeeci thâphxj̣t khôfeecng dám, thâphxj̣t lòng đxooda tạ tôfeecn sưzysó viêcdmb́ng thăfxfmm.”

Nói rôfeec̀i, hai tay giang ra, ra hiêcdmḅu mơxmyl̀i Thanh Long vào trong têcdmb́ đxoodàn.

Thanh Long trong lòng châphxj́n đxoodôfeec̣ng, thâphxj̣t là kì quái, vôfeećn dĩ têcdmb́ đxoodàn là nơxmyli trọng đxoodịa, ngưzysoơxmyl̀i ngoài khôfeecng thêcdmb̉ tuỳ ý ra vào, khôfeecng hiêcdmb̉u sao tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng lại làm nhưzysophxjy?

Ôgifdng ta chỉ nghĩ nhưzysophxj̣y nhưzysong châphxjn vâphxj̃n bưzysoơxmyĺc đxoodi, quả nhiêcdmbn chỉ có Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt môfeec̣t mình theo Thanh Long tiêcdmb́n vêcdmb̀ phía têcdmb́ đxoodàn, đxoodăfxfm̀ng sau ôfeecng ta bao nhiêcdmbu võ sĩ Miêcdmbu tôfeec̣c vâphxj̃n đxoodưzysóng yêcdmbn, nhưzysong vưzysòa rôfeec̀i nhóm vu sưzyso đxoodã biêcdmb́n mâphxj́t, chăfxfḿc đxoodã vào trong têcdmb́ đxoodàn rôfeec̀i.

Thâphxj́y xung quanh khôfeecng có ai, Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt dưzysòng bưzysoơxmyĺc, Thanh Long cũng lâphxj̣p tưzysóc dưzysòng theo, hưzysoơxmyĺng vêcdmb̀ phía tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng săfxfḿc măfxfṃt phưzysóc tạp, nói khẽ: “Làm sao vâphxj̣y tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng, có phải có chuyêcdmḅn gì rôfeec̀i khôfeecng?”

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt trâphxj̀m ngâphxjm môfeec̣t lúc rôfeec̀i nói: “Tôfeeci thưzysọc sưzysọ có môfeec̣t chuyêcdmḅn muôfeećn hỏi tôfeecn sưzysó.”

Thanh Long nói: “Xin mơxmyl̀i ngài cưzysó hỏi.”

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt nói: “Lúc trưzysoơxmyĺc đxoodêcdmb́n Miêcdmbu tôfeec̣c Thâphxj́t Lý Đtuwrôfeec̀ng, găfxfṃp Đtuwrại vu sưzyso là môfeec̣t ngưzysoơxmyl̀i trẻ tuôfeec̉i, khôfeecng hiêcdmb̉u vị đxoodó đxoodang ơxmyl̉ đxoodâphxju?”

Thanh Long giâphxj̣t mình, trong đxoodâphxj̀u thoáng qua hình ảnh Quỷ Lêcdmḅ, trâphxj̀m ngâphxjm môfeec̣t lúc, nói: “Khôfeecng giâphxj́u gì tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng, vị trẻ tuôfeec̉i đxoodó là phó tôfeecng chủ của Quỷ Vưzysoơxmylng tôfeecng chúng tôfeeci, nhưzysong vì thưzysoơxmylng tâphxjm quá đxoodôfeec̣, khôfeecng ai biêcdmb́t ngài âphxj́y hiêcdmḅn tại đxoodi đxoodâphxju”

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt măfxfṃt đxoodâphxj̀y thâphxj́t vọng, nhưzysong bình hoà trơxmyl̉ lại ngay, im lăfxfṃng môfeec̣t lát, nói: “Tôfeecn sưzysó có găfxfṃp anh ta, phiêcdmb̀n nói giùm lão phu môfeec̣t câphxju.”

Thanh Long trong lòng cảm thâphxj́y bâphxj́t an, nhưzysong liêcdmb̀n gâphxj̣t đxoodâphxj̀u nói: “Tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng cưzysó nói”

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt măfxfḿt nhìn vêcdmb̀ phía sâphxju thăfxfm̉m trong têcdmb́ đxoodàn, thanh âphxjm nhưzyso thay đxoodôfeec̉i, nói ngay: “Làm phiêcdmb̀n ngài chuyêcdmb̉n giúp, ngày đxoodó tại têcdmb́ đxoodàn Nam Cưzysoơxmylng Thâphxj́t Lý Đtuwrôfeec̀ng, môfeec̣t vị lão nhâphxjn đxoodã thỉnh câphxj̀u anh ta, chỉ mong anh ta ghi tâphxjm khăfxfḿc côfeećt mà thôfeeci.”

Thanh Long khẽ nhíu mày, ôfeecng ta là môfeec̣t kẻ cưzysọc kì thôfeecng minh, chỉ nghe vâphxj̣y hiêcdmb̉u ngay nhiêcdmb̀u phâphxj̀n là Quỷ Lêcdmḅ đxoodã đxoodáp ưzysóng cho Miêcdmbu tôfeec̣c môfeec̣t viêcdmḅc gì đxoodó, vì vâphxj̣y Đtuwrại vu sưzyso đxoodã nhâphxj́t quyêcdmb́t ra đxoodi cưzysóu Bích Dao, thâphxj̣t đxoodáng tiêcdmb́c Quỷ Lêcdmḅ khôfeecng ơxmyl̉ đxoodâphxjy, nêcdmb́u khôfeecng ôfeecng ta thưzysọc sưzysọ muôfeećn hỏi xem cò gì nghiêcdmbm trọng khôfeecng.

Trong tâphxjm thì suy nghĩ, nhưzysong săfxfḿc măfxfṃt Thanh Long khôfeecng lôfeec̣ ra chút gì, chỉ thâphxj́y ôfeecng ta trịnh trọng gâphxj̣t đxoodâphxj̀u, nói: “Tôfeec̣c trưzysoơxmyl̉ng đxoodã có tâphxjm, tại hạ nhâphxj́t đxoodịnh sẽ làm chu đxoodáo.”

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt thơxmyl̉ dài môfeec̣t tiêcdmb́ng, nhưzyso muôfeećn nói thêcdmbm, bôfeec̃ng nhiêcdmbn nghe thâphxj́y gì đxoodó ngoài têcdmb́ đxoodàn, rôfeec̀i môfeec̣t tiêcdmb́ng huýt săfxfḿc lảnh vọng lại.

Thanh âphxjm nhưzysozysò trêcdmbn trơxmyl̀i xuôfeećng, liêcdmbn miêcdmbn khôfeecng ngưzysòng, trâphxj̀m muôfeec̣n nhưzyso vọng tưzysò cưzysỏu u, đxoodâphxj̀y ý giêcdmb́t chóc, kỳ nhưzyso thâphxjm sâphxju bâphxj́t tâphxj̣n thâphxj̣t hung lêcdmḅ, cuôfeec̀n cuôfeec̣n truyêcdmb̀n tơxmyĺi.

Chỉ thoáng môfeec̣t cái, ngay giưzysõa thanh thiêcdmbn bạch nhâphxj̣t, khăfxfḿp khu Thâphxj́t Lý Đtuwrôfeec̀ng quâphxj̀n sơxmyln vang lêcdmbn tiêcdmb́ng quỷ khóc âphxj̀m ĩ, vôfeecfeeć mãnh thú cùng rôfeećng lêcdmbn rung chuyêcdmb̉n sơxmyln côfeećc, sâphxj́m sét âphxj̀m âphxj̀m, sâphxj̀m sâphxj̣p truyêcdmb̀n vêcdmb̀, nhưzyso sóng to ngoài biêcdmb̉n lơxmyĺn, tưzysoơxmyl̉ng nhưzyso Thâphxj́t Lý Đtuwrôfeec̀ng là môfeec̣t đxoodảo nhỏ giưzysõa biêcdmb̉n khơxmyli bao la đxoodâphxj̀y bão gió.

Đtuwrôfeec̀ Ma Côfeećt biêcdmb́n săfxfḿc, Thanh Long cũng tưzysò tưzysò châphxj́n đxoodôfeec̣ng, hai ngưzysoơxmyl̀i cùng hưzysoơxmyĺng ra ngoài têcdmb́ đxoodàn nhìn lại, chỉ thâphxj́y lúc âphxj́y phía trêcdmbn Thâphxj́t Lý Đtuwrôfeec̀ng nguyêcdmbn bâphxj̀u trơxmyl̀i xanh thăfxfm̉m nay đxoodã cuôfeec̀n cuôfeec̣n tràn ngâphxj̣p mâphxjy đxooden.

Liêcdmbn miêcdmbn bêcdmbn tai nhưzysõng tiêcdmb́ng huýt lanh lảnh khôfeecng dưzysót, mâphxjy đxooden cuôfeec̀n cuôfeec̣n, dưzysoơxmyĺi núi Miêcdmbu nhâphxjn kinh hoàng thâphxj́t thôfeeć, trẻ con và phụ nưzysõ la hét inh ỏi.

feec̣t luôfeec̀ng âphxjm phong thôfeec̉i tơxmyĺi, nhưzyso ai đxoodó tưzysò trong đxoodám mâphxjy đxooden thôfeec̉i ra, nhưzysofeec̣t ác ma cao ngạo đxoodang nhìn xuôfeećng măfxfṃt đxoodâphxj́t.

Có tiêcdmb́ng bưzysoơxmyĺc châphxjn lôfeec̣p côfeec̣p đxoodang tiêcdmb́n lại gâphxj̀n gâphxj̀n, tưzysò phía răfxfṃng núi xa xa xuâphxj́t hiêcdmḅn môfeec̣t thâphxjn ảnh to lơxmyĺn.

feec̣ xưzysoơxmylng màu trăfxfḿng dưzysoơxmyĺi đxoodám mâphxjy đxooden hiêcdmḅn ra đxoodăfxfṃc biêcdmḅt chưzysoơxmyĺng măfxfḿt, nhưzysong ba đxoodôfeeci cánh rưzysọc rơxmyl̃ lôfeec̣ng lâphxj̃y sau lưzysong nó lại đxoodẹp môfeec̣t cách dị thưzysoơxmyl̀ng, chỉ là ba đxoodôfeeci cánh mỹ lêcdmḅ vôfeec ngâphxj̀n này lại mọc lêcdmbn trêcdmbn môfeec̣t con cưzysọ xà ngoại trưzysò cái đxoodâphxj̀u ra chỉ còn toàn xưzysoơxmylng trăfxfḿng, gâphxjy cho ngưzysoơxmyl̀i ta môfeec̣t cảm giác khủng bôfeeć ghêcdmbfxfmng.

Lại gâphxj̀n thâphxj́y rõ là bạch côfeećt yêcdmbu xà dài đxoodêcdmb́n ba trưzysoơxmyḷng, kinh ngạc là phâphxj̀n sau rõ ràng có tơxmyĺi ba bôfeec̣ cánh, đxoodâphxj̀u răfxfḿn ngỏng cao khôfeecng ngưzysòng gục găfxfṃc, lâphxj̀m lưzysò phun ra đxoodâphxj̀y hăfxfḿc khí.

feec̣t lát sau, theo sau bạch côfeećt yêcdmbu xà, ơxmyl̉ khăfxfḿp sơxmyln côfeećc quanh Thâphxj́t Lý Đtuwrôfeec̀ng, tràn ngâphxj̣p tiêcdmb́ng quỷ khóc, bôfeec̃ng dưzysong xuâphxj́t hiêcdmḅn vôfeecfeeć các chủng loại yêcdmbu thú dị tôfeec̣c, rú lêcdmbn lanh lảnh, nhe nanh múa vuôfeećt, theo nhau tiêcdmb́n tơxmyĺi, nhăfxfm̀m phía sơxmyln côfeećc làm mọi ngưzysoơxmyl̀i sơxmyḷ hãi đxoodêcdmb́n cùng cưzysọc.

Lúc này, tưzysò trêcdmbn trơxmyl̀i, âphxjm phong rít lêcdmbn, sâphxj́m nôfeec̉ đxoodùng đxoodùng hưzysoơxmyl̉ng ưzysóng, nhưzyso sóng lơxmyĺn âphxj̀m âphxj̀m kéo lại, châphxj́n đxoodôfeec̣ng thiêcdmbn đxoodịa, hoà cùng nhưzysõng tiêcdmb́ng hôfeećng quỷ dị.

Linh lung…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.