Tru Tiên

Chương 135 : Phục sinh

    trước sau   
   

Bóng tôdbwd́i trải dài vôdbwdeqdṿn, chỉ có âeqdvm phong lôdbwd̀ng lôdbwḍng môdbwd̃i lúc môdbwd̃i căgevẃt cưzodẃa. Vu Yêvgpju đvdxti trêvgpjn thôdbwdng đvdxtạo trong Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng, trôdbwdng nhưzodwdbwḍt âeqdvm linh đvdxti vêvgpj̀ nơpbrji cưzodw̉u u.

Đvehtôdbwḍng huyêvgpj̣t lâeqdvu đvdxtơpbrj̀i càng đvdxti càng thâeqdv́y rôdbwḍng, nhưzodwng bóng tôdbwd́i xung quanh môdbwd̃i lúc môdbwd̃i thâeqdvm trâeqdv̀m. Trêvgpjn con đvdxtưzodwơpbrj̀ng âeqdvm lãnh đvdxtáng sơpbrj̣, Vu Yêvgpju thâeqdṿm chí có thêvgpj̉ nhăgevẃm măgevẃt mà bưzodwơpbrj́c đvdxti.

Nhiêvgpj̀u năgevwm nay, y môdbwḍt mình môdbwḍt bóng quanh quâeqdv̉n nơpbrji đvdxtâeqdvy. Đvehtêvgpj́n giơpbrj̀, y rôdbwd́t cuôdbwḍc phải tưzodẉ tay thay đvdxtôdbwd̉i vâeqdṿn mêvgpj̣nh của mình.

Có lẽ, còn ảnh hưzodwơpbrj̉ng tơpbrj́i cả vâeqdṿn mêvgpj̣nh của bao nhiêvgpju ngưzodwơpbrj̀i khác trêvgpjn thêvgpj́ giơpbrj́i.

Âhoukm phong rú rít, ngay trưzodwơpbrj́c măgevẉt y!


dbwḍt đvdxtvgpj̉m u quang, đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn sáng bưzodẁng lêvgpjn phía trưzodwơpbrj́c, cho dù ánh sáng đvdxtó có u ám thêvgpj́ nào, nhưzodwng trong vùng khêvgpj đvdxtăgevẉc tôdbwd́i tăgevwm này, nó vâeqdṽn lâeqdv́p loé chói măgevẃt.

Vu Yêvgpju dưzodẁng bưzodwơpbrj́c.

U quang khe khẽ chơpbrj́p láy trong bóng tôdbwd́i, châeqdṿp chơpbrj̀n bâeqdv́t đvdxtịnh, nhưzodw chiêvgpju hôdbwd̀n, nhưzodw dụ hoăgevẉc, nhưzodw khát vọng, nhưzodw châeqdvm biêvgpj́m…

Gió, lay đvdxtôdbwḍng tà áo đvdxten của y, giôdbwd́ng nhưzodw bao nhiêvgpju tuêvgpj́ nguyêvgpj̣t của quá vãng, y ngưzodwng vọng vêvgpj̀ thơpbrj̀i đvdxtó.

Nhiêvgpj̀u năgevwm trưzodwơpbrj́c, y cũng đvdxtưzodẃng ơpbrj̉ đvdxtâeqdvy, nhưzodw thêvgpj́ này, nhưzodwng lúc đvdxtó, bêvgpjn mình y còn có huynh đvdxtêvgpj̣, trưzodwơpbrj́c măgevẉt y còn có môdbwḍt thâeqdvn ảnh tuy yêvgpj́u nhưzodwơpbrj̣c nhưzodwng phảng phâeqdv́t ngăgevwn chôdbwd́ng đvdxtưzodwơpbrj̣c cả đvdxtâeqdv́t trơpbrj̀i.

Hiêvgpj̣n tại, lại chỉ có cái bóng côdbwd đvdxtơpbrjn của môdbwḍt mình y.

“Nưzodwơpbrjng Nưzodwơpbrjng…” Y hơpbrji cúi đvdxtâeqdv̀u, miêvgpj̣ng lâeqdv̉m nhâeqdv̉m gọi.

Sau đvdxtó, y lại lưzodwơpbrj́t vêvgpj̀ phía trưzodwơpbrj́c, vêvgpj̀ phía u quang đvdxtó, nhưzodw con thiêvgpju thâeqdvn liêvgpj̀u mình.

U quang đvdxtại thịnh, âeqdvm phong trong côdbwd̉ đvdxtôdbwḍng cũng đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn mạnh mẽ hăgevw̉n lêvgpjn. Vôdbwd́n chỉ có môdbwḍt đvdxtvgpj̉m sáng, nhưzodwng tưzodẁ nơpbrji đvdxtó lâeqdv̀n lâeqdv̀n tản ra, dâeqdv̀n dâeqdv̀n chiêvgpj́u rọi cả xung quanh.

gevẉt đvdxtâeqdv́t gâeqdṿp ghêvgpj̀nh lơpbrj̉m chơpbrj̉m, đvdxtêvgpj́n đvdxtâeqdvu cũng thâeqdv́y vưzodwơpbrjng vãi xưzodwơpbrjng trăgevẃng mủn nát, của ngưzodwơpbrj̀i có, của mãnh thú cũng có. Trêvgpjn vách đvdxtôdbwḍng mêvgpjnh môdbwdng, nham thạch cưzodẃng răgevẃn, dưzodwơpbrj́i bóng u quang chiêvgpj́u rọi, hiêvgpj̣n lêvgpjn vôdbwddbwd́ vêvgpj́t hăgevẁn dày đvdxtăgevẉc, ngang ngang dọc dọc, giôdbwd́ng nhưzodw bị xé bưzodw̉a ra môdbwḍt cách thôdbwd bạo, nhìn râeqdv́t rõ ràng.

Trong bóng tôdbwd́i, có môdbwḍt thanh âeqdvm, chính là ơpbrj̉ nơpbrji sâeqdvu nhâeqdv́t của u quang, mang theo hàn ý băgevwng lạnh, khe khẽ vọng vang.

“Ngưzodwơpbrji quay lại rôdbwd̀i…”

Âhoukm đvdxtvgpj̣u đvdxtêvgpj́n cuôdbwd́i câeqdvu kéo dài ra, dôdbwḍi lại trêvgpjn các bưzodẃc vách côdbwd̉ đvdxtôdbwḍng.


Vu Yêvgpju khôdbwdng nói gì, chỉ đvdxtưzodẃng đvdxtó trong vâeqdv̀ng sáng, bâeqdv́t đvdxtôdbwḍng giâeqdvy lát, rôdbwd̀i rút cánh tay ra khỏi tâeqdv́m áo đvdxten, trêvgpjn tay y, là câeqdvy Hăgevẃc Trưzodwơpbrj̣ng khảm Côdbwd́t Ngọc.

“Ùng!...”

dbwḍt tiêvgpj́ng gâeqdv̀m, đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn vang lêvgpjn nhưzodweqdv́m trong côdbwd̉ đvdxtôdbwḍng. Bóng tôdbwd́i xung quanh nháy măgevẃt bị đvdxtâeqdv̉y lùi, nơpbrji thâeqdvm sâeqdvu mêvgpjnh mang đvdxtó, vụt loé lêvgpjn ánh hào quang chói lọi, nhưzodwzodẉ tiêvgpj́p tay vôdbwddbwd́ của ác ma, hưzodwơpbrj́ng vêvgpj̀ phía Vu Yêvgpju, hưzodwơpbrj́ng vêvgpj̀ thánh khí đvdxtó đvdxtvgpjn cuôdbwd̀ng gào thét.

Đvehtêvgpj́n nhưzodw̃ng bưzodẃc tưzodwơpbrj̀ng đvdxtá ngàn vạn năgevwm trong côdbwd̉ đvdxtôdbwḍng, giơpbrj̀ phút này cũng băgevẃt đvdxtâeqdv̀u rung lăgevẃc khôdbwdng ngưzodẁng, đvdxtá lơpbrj́n đvdxtá bé trút xuôdbwd́ng âeqdv̀m ỹ.

Âhoukm phong rít lêvgpjn thêvgpj thiêvgpj́t, nghe ra nhưzodw tiêvgpj́ng thơpbrj̉ thèm thuôdbwd̀ng, năgevẉng nhọc.

“… Ngưzodwơpbrji còn nhơpbrj́, hình dáng của Nưzodwơpbrjng Nưzodwơpbrjng chưzodẃ?” Vu Yêvgpju nhìn luôdbwd̀ng hào quang chói lọi đvdxtang nhe nanh múa vuôdbwd́t trưzodwơpbrj́c măgevẉt mình đvdxtó, đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn lăgevẉng lẽ hỏi môdbwḍt câeqdvu nhưzodweqdṿy.

Trong luôdbwd̀ng sáng rưzodẉc rơpbrj̃, quang mang chơpbrj́p đvdxtôdbwḍng đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn ngưzodwng đvdxtọng lại môdbwḍt lúc.

eqdv́m áo đvdxten của Vu Yêvgpju, lại phâeqdv̀n phâeqdṿt bay lêvgpjn giưzodw̃a làn âeqdvm phong lôdbwd̀ng lôdbwḍng.

Đvehtêvgpj́n thanh âeqdvm của y, nghe cũng phiêvgpju phưzodwơpbrj̉ng bâeqdv́t đvdxtịnh: “Tưzodwơpbrj̣ng đvdxtá của ngưzodwơpbrj̀i, vâeqdṽn dưzodẃng ơpbrj̉ cưzodw̉a đvdxtôdbwḍng bêvgpjn ngoài…”

eqdvu trong luôdbwd̀ng sáng, khôdbwdng có bâeqdv́t kỳ môdbwḍt thanh âeqdvm nào, chỉ có tia sáng co duôdbwd̃i bâeqdv́t đvdxtịnh, hăgevẃt lêvgpjn thâeqdvn hình Vu Yêvgpju lúc tỏ lúc mơpbrj̀.

Vu Yêvgpju khôdbwdng nói gì nưzodw̃a, châeqdṿm rãi lưzodwơpbrj́t lêvgpjn trưzodwơpbrj́c, tiêvgpj́n vào sâeqdvu trong luôdbwd̀ng hào quang.

***

dbwḍt vùng bình đvdxtịa rôdbwḍng rãi, hiêvgpj̣n ra rõ rêvgpj̣t, nơpbrji đvdxtâeqdvy khác hăgevw̉n ngoài kia, vách đvdxtá kiêvgpjn côdbwd́ phâeqdv̀n lơpbrj́n đvdxtêvgpj̀u hoàn hảo vôdbwd khuyêvgpj́t, trêvgpjn măgevẉt đvdxtâeqdv́t có nhiêvgpj̀u xưzodwơpbrjng côdbwd́t khôdbwd̉ng lôdbwd̀, mà phâeqdv̀n lơpbrj́n là nguyêvgpjn vẹn, đvdxtêvgpj́m ra cả thảy mưzodwơpbrj̀i ba bôdbwḍ.


zodwơpbrj̀i ba bôdbwḍ xưzodwơpbrjng côdbwd́t đvdxtó hình trạng khác nhau, tán phát yêvgpju khí rùng rùng, quâeqdvy thành môdbwḍt vòng tròn khoảng cách khôdbwdng đvdxtêvgpj̀u, nhưzodwng cùng quay măgevẉt vào trong quay lưzodwng ra ngoài, phảng phâeqdv́t nhưzodw đvdxtang bảo vêvgpj̣ môdbwḍt cái gì. Tưzodẁ nhưzodw̃ng hôdbwd́c măgevẃt trôdbwd́ng rôdbwd̃ng đvdxten ngòm, lơpbrj̀n vơpbrj̀n chiêvgpj́u ra tia nhìn săgevẃc lạnh.

Thâeqdvn ảnh Vu Yêvgpju đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn xuâeqdv́t hiêvgpj̣n, băgevẃt đvdxtâeqdv̀u lại gâeqdv̀n vòng tròn quái dị kia, đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn, trong tiêvgpj́ng gió âeqdvm lãnh văgevw̉ng ra môdbwḍt thanh âeqdvm kèn kẹt khiêvgpj́n ngưzodwơpbrj̀i ta ghêvgpjgevwng. Trêvgpjn nhưzodw̃ng bôdbwḍ xưzodwơpbrjng trăgevẃng, rõ ràng có mâeqdv́y cái đvdxtâeqdv̀u lâeqdvu băgevẃt đvdxtâeqdv̀u chuyêvgpj̉n đvdxtôdbwḍng, tưzodẁ tưzodẁ quay lại, nhìn vêvgpj̀ phía Vu Yêvgpju đvdxtang bưzodwơpbrj́c tơpbrj́i.

Vào thơpbrj̀i khăgevẃc kinh khủng đvdxtêvgpj́n mưzodẃc khiêvgpj́n trái tim hâeqdv̀u nhưzodw ngưzodẁng đvdxtâeqdṿp đvdxtó, Vu Yêvgpju lại khôdbwdng hêvgpj̀ đvdxtêvgpj̉ ý đvdxtêvgpj́n nhưzodw̃ng khôdbwdeqdvu đvdxtáng sơpbrj̣ kia, ánh măgevẃt y, tưzodẁ đvdxtâeqdv̀u tơpbrj́i cuôdbwd́i chỉ nhìn vêvgpj̀ môdbwḍt nơpbrji.

Đvehtó là nơpbrji chính giưzodw̃a vòng tròn do mưzodwơpbrj̀i ba bôdbwḍ xưzodwơpbrjng trăgevẃng kia tạo thành.

pbrji đvdxtó, môdbwḍt bôdbwḍ xưzodwơpbrjng trăgevẃng lơpbrj́n băgevẁng ngưzodwơpbrj̀i thâeqdṿt, yêvgpjn lăgevẉng năgevẁm trêvgpjn môdbwḍt bêvgpj̣ đvdxtá bạch ngọc cao chưzodẁng ba tâeqdv́c, đvdxtvgpj̉m khác biêvgpj̣t vơpbrj́i nhưzodw̃ng xưzodwơpbrjng côdbwd́t xung quanh là, vóc thâeqdvn hình ngưzodwơpbrj̀i âeqdv́y vâeqdṽn còn đvdxtăgevẃp tơpbrj lụa, cũng khôdbwdng biêvgpj́t đvdxtã trải qua bao nhiêvgpju thơpbrj̀i gian, mà dưzodwơpbrj́i làn u quang chiêvgpj́u rọi, màu săgevẃc của nhưzodw̃ng tơpbrj lụa đvdxtó vâeqdṽn tưzodwơpbrji mơpbrj́i vôdbwd cùng.

zodẁ làn u quang rọi sáng xung quanh, đvdxtêvgpj́n luôdbwd̀ng âeqdvm phong rú rít, nguyêvgpjn lai đvdxtêvgpj̀u do bôdbwḍ xưzodwơpbrjng trăgevẃng này phát ra.

Vu Yêvgpju châeqdv̀m châeqdṿm lưzodwơpbrj́t lại gâeqdv̀n.

Quang mang lưzodwu chuyêvgpj̉n, nhưzodw̃ng tia sáng nguỵ dị lúc dài lúc ngăgevẃn, phảng phâeqdv́t trong bóng mịt mơpbrj̀, có hai con măgevẃt đvdxtang chăgevẁm chăgevẁm nhìn y.

zodwơpbrj̀i ba bôdbwḍ xưzodwơpbrjng trăgevẃng xung quanh đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn cùng phát ra tiêvgpj́ng ‘két két’, hâeqdv̀u nhưzodw nhâeqdv́t têvgpj̀ sôdbwd́ng lại, đvdxtâeqdv̀u lâeqdvu chuyêvgpj̉n đvdxtôdbwḍng, hôdbwd́c măgevẃt sâeqdvu hoăgevẃm theo nhau chĩa vào Vu Yêvgpju.

dbwḍt lát sau, tâeqdv́m tơpbrj lụa đvdxtăgevẁng khôdbwdng bay lêvgpjn, trôdbwdi lơpbrjzodw̉ng.

zodwơpbrj̀ng nhưzodw có môdbwḍt tiêvgpj́ng rêvgpjn khẽ trâeqdv̀m úc, râeqdv́t nhanh tưzodẁ tâeqdv́m lụa chiêvgpj́u ra nhưzodw̃ng tia sáng chói măgevẃt, nhưzodwvgpjn buôdbwdng cung khôdbwdng thêvgpj̉ dưzodẁng lại đvdxtưzodwơpbrj̣c, rin rít băgevẃn ra bôdbwd́n phưzodwơpbrjng tám hưzodwơpbrj́ng.

“Vù!” môdbwḍt tiêvgpj́ng, Vu Yêvgpju thâeqdṿm chí cảm thâeqdv́y ánh sáng đvdxtó châeqdv́t chưzodẃa yêvgpju lưzodẉc cuôdbwd̀n cuôdbwḍn, lưzodwơpbrj́t sát qua bêvgpjn tai mình.

Gió rít dưzodw̃ dôdbwḍi, lâeqdv̉n quâeqdv́t nhưzodw̃ng tiêvgpj́ng cưzodwơpbrj̀i lạnh âeqdvm thâeqdvm, băgevẃt đvdxtâeqdv̀u vang lêvgpjn trong côdbwd̉ đvdxtôdbwḍng.


zodwơpbrj̀i ba bôdbwḍ xưzodwơpbrjng bôdbwd̃ng ngưzodw̉a đvdxtâeqdv̀u lêvgpjn trơpbrj̀i hú hét!

Giưzodw̃a bâeqdv̀u khôdbwdng khí nguỵ dị khó tả đvdxtó, Vu Yêvgpju châeqdṿm chạp quỳ xuôdbwd́ng trưzodwơpbrj́c măgevẉt bôdbwḍ xưzodwơpbrjng trăgevẃng. Dưzodwơpbrj́i ánh bạch quang, trêvgpjn bôdbwḍ xưzodwơpbrjng kích cơpbrj̃ băgevẁng ngưzodwơpbrj̀i thâeqdṿt đvdxtó, hêvgpj́t sưzodẃc rõ ràng hiêvgpj̣n lêvgpjn năgevwm chôdbwd̃ gãy vơpbrj̃, lâeqdv̀n lưzodwơpbrj̣t ơpbrj̉ tay phải, măgevẃt cá châeqdvn trái, xưzodwơpbrjng côdbwd̉ họng, xưzodwơpbrjng đvdxtâeqdv̀u, còn côdbwḍt xưzodwơpbrjng sôdbwd́ng thì khôdbwdng thâeqdv́y đvdxtâeqdvu cả.

Lúc này, có thêvgpj̉ nhìn thâeqdv́y dưzodwơpbrj́i ánh sáng, nơpbrji tay phải bôdbwḍ xưzodwơpbrjng đvdxtã đvdxtăgevẉt môdbwḍt viêvgpjn bạch châeqdvu, nơpbrji măgevẃt cá châeqdvn trái là môdbwḍt mảnh đvdxtĩa ngọc, còn chôdbwd̃ gãy vơpbrj̃ nơpbrji côdbwd̉ họng đvdxtăgevẉt môdbwḍt cái vòng hình tròn.

Vu Yêvgpju châeqdṿm rãi câeqdv̀m Côdbwd́t Ngọc găgevẃn trêvgpjn Hăgevẃc Trưzodwơpbrj̣ng, tưzodẁ tưzodẁ rút ra, sau đvdxtó, khẽ khàng đvdxtăgevẉt nó lêvgpjn cái đvdxtâeqdv̀u lâeqdvu của bôdbwḍ xưzodwơpbrjng trăgevẃng. Giưzodw̃a vâeqdv̀ng trán, có môdbwḍt cái lôdbwd̃ nhỏ vơpbrj̃ nát, Côdbwd́t Ngọc khôdbwdng lêvgpj̣ch khôdbwdng xôdbwd, đvdxtăgevẉt vưzodẁa khít vào đvdxtó.

Trong bóng tôdbwd́i, tưzodẉa nhưzodw có môdbwḍt thanh âeqdvm gì đvdxtó, hun hút xa xa.

Vu Yêvgpju thôdbwd́t run râeqdv̉y, thâeqdvn mình nghiêvgpjng ngả, ánh sáng hăgevẃt trơpbrj̉ lại đvdxtôdbwdi măgevẃt y, giôdbwd́ng nhưzodw hai ngọn hoả diêvgpj̣m bạch săgevẃc đvdxtang bùng cháy.

Ngọn hoả diêvgpj̣m bùng cháy đvdxtó, là linh hôdbwd̀n và thêvgpj̉ xác của ai?

Y khe khẽ thôdbwd́t lêvgpjn, nhưzodwng chăgevw̉ng ai nghe rõ, trong miêvgpj̣ng y lâeqdv̉m bâeqdv̉m nhưzodw̃ng gì. Giâeqdvy lát sau, y câeqdv̀m câeqdvy Hăgevẃc Trưzodwơpbrj̣ng, đvdxtăgevẉt vào chính giưzodw̃a bôdbwḍ xưzodwơpbrjng, vị trí của côdbwḍt sôdbwd́ng.

Đvehtôdbwḍt nhiêvgpjn, tâeqdv́t cả tĩnh lăgevẉng hăgevw̉n.

Âhoukm phong rú rít đvdxtã ngưzodẁng, bạch quang chói măgevẃt đvdxtã tiêvgpju tán, bóng tôdbwd́i nhưzodw sóng cả cuôdbwḍn trào trong biêvgpj̉n lơpbrj́n vôdbwd biêvgpjn lăgevẉng lẽ ào lêvgpjn, nhâeqdṿn chìm hêvgpj́t thảy!

Là ai, âeqdvm thâeqdv̀m chơpbrj̀ đvdxtơpbrj̣i trong bóng tôdbwd́i?

pbrji đvdxten đvdxtăgevẉc sâeqdvu thăgevw̉m nhâeqdv́t, hay là rạng đvdxtôdbwdng của ảo tưzodwơpbrj̉ng?

eqdv́t cả đvdxtêvgpj̀u yêvgpjn tĩnh lại, giôdbwd́ng nhưzodwzodẉ tịch mịch hoang lưzodwơpbrjng chưzodwa tưzodẁng thay đvdxtôdbwd̉i kêvgpj̉ tưzodẁ thơpbrj̀i viêvgpj̃n côdbwd̉, đvdxtám xưzodwơpbrjng trăgevẃng ngưzodẁng hú hét, im lăgevẉng!


dbwḍt thanh âeqdvm, ơpbrj̉ nơpbrji sâeqdvu thăgevw̉m của bóng đvdxten và tĩnh mịch, khe khẽ vang lêvgpjn!

“Bình!”

“Bình!”

“Bình bình!”



Đvehtó là tiêvgpj́ng tim đvdxtâeqdṿp, tràn đvdxtâeqdv̀y sưzodẃc sôdbwd́ng tinh khôdbwdi, xung quanh vâeqdṽn tôdbwd́i tăgevwm nhưzodw thêvgpj́, nhưzodwng tiêvgpj́ng tim đvdxtâeqdṿp thì dâeqdv̀n dâeqdv̀n vang to lêvgpjn nhưzodw ma thuâeqdṿt, rôdbwd̀i châeqdv̀m châeqdṿm, băgevẃt đvdxtâeqdv̀u tiêvgpj́ng nưzodwơpbrj́c chảy rù rì.

Khôdbwdng, khôdbwdng phải là tiêvgpj́ng nưzodwơpbrj́c, đvdxtó là tiêvgpj́ng mạch máu lưzodwu thôdbwdng, trào lêvgpjn tưzodẁ tâeqdvm thâeqdv́t, mang theo khí thêvgpj́ hoan hỉ vôdbwdeqdṿn khôdbwdng thêvgpj̉ nào cản ngăgevwn, tiêvgpj́ng máu chảy cuôdbwd̀n cuôdbwḍn trong bóng tôdbwd́i.

Giâeqdv́c ngủ dài đvdxtã bao nhiêvgpju tháng năgevwm, băgevwng lãnh vôdbwdeqdṿn đvdxtã qua, hơpbrji âeqdv́m đvdxtã trơpbrj̉ vêvgpj̀!

Là ai, trong bóng tôdbwd́i khe khẽ thơpbrj̉?

Thanh âeqdvm sôdbwdi nôdbwd̉i đvdxtó càng lúc càng mãnh liêvgpj̣t, giôdbwd́ng nhưzodw tiêvgpj́ng gâeqdv̀m của linh hôdbwd̀n bị câeqdv́m côdbwd́ đvdxtã ngưzodwng tụ oán hâeqdṿn tưzodẁ ngàn năgevwm, môdbwd̃i giọt huyêvgpj́t dịch trùng sinh, đvdxtêvgpj̀u chưzodẃa đvdxtưzodẉng đvdxtvgpjn cuôdbwd̀ng và ngạo mạn!

zodẁ tưzodẁ, xung quanh nhưzodw̃ng âeqdvm thanh khác nhau đvdxtêvgpj̀u băgevẃt đvdxtâeqdv̀u vang lêvgpjn, vách đvdxtá kiêvgpjn côdbwd́ lại rung lăgevẃc môdbwḍt lâeqdv̀n nưzodw̃a, nhưzodw̃ng bôdbwḍ xưzodwơpbrjng trăgevẃng trong bóng tôdbwd́i lại hét lêvgpjn môdbwḍt lâeqdv̀n nưzodw̃a, nghêvgpjnh đvdxtón yêvgpju ma phục sinh.

Chỉ có Vu Yêvgpju, thâeqdvn ảnh của y lâeqdv̉n chìm trong bóng tôdbwd́i, cảm nhâeqdṿn đvdxtưzodwơpbrj̣c trưzodwơpbrj́c măgevẉt yêvgpju ma vôdbwd hính đvdxtang đvdxtvgpjn cuôdbwd̀ng nhảy múa, cảm nhâeqdṿn đvdxtưzodwơpbrj̣c linh hôdbwd̀n đvdxtang phục sinh và huyêvgpj́t mạch đvdxtang tuôdbwdn trào đvdxtó.

Cảm giác âeqdv́y, hâeqdv̀u nhưzodw đvdxtêvgpj̀u nuôdbwd́t chưzodw̉ng lâeqdv́y y…

***

“Bình!”

dbwḍt tiêvgpj́ng đvdxtôdbwḍng lơpbrj́n, sưzodẃc mạnh khôdbwd̉ng lôdbwd̀ khoét lêvgpjn trêvgpjn măgevẉt đvdxtâeqdv́t cưzodẃng môdbwḍt cái hôdbwd́ lơpbrj́n, Kim Bình Nhi bay vụt lêvgpjn, luôdbwd̀n lách tránh qua nhưzodw̃ng đvdxtòn đvdxtánh lén tưzodẁ phía sau, săgevẃc măgevẉt khôdbwdng tránh đvdxtưzodwơpbrj̣c trăgevẃng bêvgpj̣ch.

zodwơpbrj̣ng đvdxtá nưzodw̃ tưzodw̉ vưzodẁa rôdbwd̀i tưzodẉa hôdbwd̀ có ma lưzodẉc, khiêvgpj́n tinh thâeqdv̀n hôdbwd̀n phách nàng nhưzodw bị thu hút hêvgpj́t, lại hoàn toàn quêvgpjn mâeqdv́t nhưzodw̃ng viêvgpj̣c ngoại thâeqdvn, chỉ là tiêvgpj́ng gió rít đvdxtúng trêvgpjn đvdxtâeqdv̀u, môdbwḍt chút bản năgevwng nhơpbrj̀ sưzodẉ tu luyêvgpj̣n khăgevẃc khôdbwd̉ nhiêvgpj̀u năgevwm đvdxtã khiêvgpj́n nàng đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn kinh tỉnh, hâeqdv̀u nhưzodw chỉ trong đvdxtưzodwơpbrj̀ng tơpbrj kẽ tóc xôdbwdng ra, lúc đvdxtó mơpbrj́i may măgevẃn cưzodẃu đvdxtưzodwơpbrj̣c tính mêvgpj̣nh.

Kim Bình Nhi thơpbrj̉ dôdbwd́c chưzodwa đvdxtvgpj̀u hoà lại đvdxtưzodwơpbrj̣c, đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn sau lưzodwng tiêvgpj́ng gió lăgevwng lêvgpj̣, hung linh đvdxtó đvdxtã vọt lêvgpjn nhưzodw mũi têvgpjn, rõ ràng thâeqdvn thêvgpj̉ chỉ là bạch khí vôdbwd hình tụ thành, nhưzodwng kiêvgpj́m lơpbrj́n khiêvgpjn to câeqdv̀m trong tay, lại nhẹ nhàng nhưzodwdbwḍt món đvdxtôdbwd̀ chơpbrji con trẻ.

Kim Bình Nhi biêvgpj́t lơpbrj̣i hại, khôdbwdng dám ngạnh tiêvgpj́p, thâeqdvn hình khẽ lăgevẃc môdbwḍt cái, cả ngưzodwơpbrj̀i mau chóng lùi lại phía sau, dưzodwơpbrj́i hai kiêvgpj́m này, hung linh đvdxtã rưzodwơpbrj̣t Kim Bình Nhi chạy khỏi cưzodw̉a đvdxtôdbwḍng Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng đvdxtêvgpj́n mâeqdv́y trưzodwơpbrj̣ng.

Chỉ có đvdxtvgpj̀u tuy là nàng ngưzodwng thâeqdv̀n giơpbrj́i bị, nhưzodwng sau khi hung linh đvdxtó đvdxtdbwd̉i ra xa khỏi Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng đvdxtêvgpj́n ba trưzodwơpbrj̣ng, thì khôdbwdng có đvdxtdbwd̉i tiêvgpj́p nưzodw̃a, thâeqdvn thêvgpj̉ vôdbwd hình của y, vâeqdṽn phiêvgpju phưzodwơpbrj̉ng ơpbrj̉ bêvgpjn bưzodẃc tưzodwơpbrj̣ng nưzodw̃ nhâeqdvn băgevẁng đvdxtá đvdxtó.

“Ngưzodwơpbrji là ai, dám đvdxtêvgpj́n vùng đvdxtâeqdv́t yêvgpju ma này, còn to gan mạo phạm thâeqdv̀n tưzodwơpbrj̣ng của Vu Yêvgpju Nưzodwơpbrjng Nưzodwơpbrjng?” Hung linh đvdxtó trưzodẁng đvdxtôdbwdi măgevẃt to chuôdbwdng đvdxtôdbwd̀ng, lạnh lẽo hỏi.

Kim Bình Nhi khẽ thơpbrj̉ phào, đvdxtịnh thâeqdv̀n, nói mạch lạc: “Ngưzodwơpbrji nhâeqdv̀m rôdbwd̀i, ta hoàn toàn khôdbwdng có ý mạo phạm thâeqdv̀n tưzodwơpbrj̣ng của vị.. nưzodwơpbrjng nưzodwơpbrjng này, chì là ban đvdxtâeqdv̀u trôdbwdng thâeqdv́y, thâeqdv́y ngưzodwơpbrj̀i quả thưzodẉc quá sưzodẃc mỹ lêvgpj̣, bâeqdv́t giác mơpbrj̀i rơpbrj̀ tay vào thạch tưzodwơpbrj̣ng.”

Hung linh hưzodẁ môdbwḍt tiêvgpj́ng, săgevẃc măgevẉt hơpbrji dịu lại, hiêvgpj̉n nhiêvgpjn cũng biêvgpj́t quá rõ thạch tưzodwơpbrj̣ng này đvdxtúng là có thâeqdv̀n kỳ dị năgevwng, nhưzodwng vâeqdṽn dùng môdbwḍt giọng lạnh lẽo băgevwng giá nói: “Xem ngưzodwơpbrji tuôdbwd̉i còn trẻ, lại mơpbrj́i lâeqdv̀n đvdxtâeqdv̀u phạm phải, ta khôdbwdng muôdbwd́n đvdxtôdbwdi co vơpbrj́i ngưzodwơpbrji. Đvehtâeqdvy là nơpbrji yêvgpju ma quỷ mị, khôdbwdng phải là nơpbrji ngưzodwơpbrji nêvgpjn đvdxtêvgpj́n, hãy mau đvdxti đvdxti!

Kim Bình Nhi khẽ chau mày, vơpbrj́i tâeqdvm ý của nàng, truy đvdxtdbwd̉i Vu Yêvgpju đvdxtã lâeqdvu nhưzodweqdṿy, đvdxtvgpj̀u bí mâeqdṿt quan trọng nhâeqdv́t chăgevẃc chăgevẃn là năgevẁm trong Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng này, khôdbwdng ngơpbrj̀ ngoài cưzodw̉a lại có hung linh đvdxtạo hạnh cao thâeqdvm thêvgpj́ này trâeqdv́n giưzodw̃, quả thưzodẉc là phiêvgpj̀n phưzodẃc. Chỉ có đvdxtvgpj̀u nêvgpj́u xôdbwdng bưzodẁa vào, chăgevẃc sẽ kinh đvdxtôdbwḍng đvdxtêvgpj́n Vu Yêvgpju hay là quái vâeqdṿt đvdxtó thì đvdxtã đvdxtành, ngay hung linh trưzodwơpbrj́c măgevẉt đvdxtâeqdvy cũng khôdbwdng dêvgpj̃ giải quyêvgpj́t.

Ơbxtm̉ đvdxtâeqdvy nàng khôdbwd̉ sơpbrj̉ suy nghĩ, đvdxtăgevẁng kia hung linh thâeqdv́y nưzodw̃ tưzodw̉ mục quang cưzodẃ đvdxtưzodwa qua lại giưzodw̃a mình và thâeqdv̀n tưzodwơpbrj̣ng của Nưzodwơpbrjng Nưzodwơpbrjng, đvdxtôdbwd̀ng thơpbrj̀i thi thoảng nhìn dõi vào sâeqdvu trong huyêvgpj̣t đvdxtôdbwḍng tôdbwd́i đvdxten sau lưzodwng mình, hiêvgpj̉n nhiêvgpjn đvdxtang có tính toán, bâeqdv́t giác vụt biêvgpj́n săgevẃc.

“Hưzodẁ!” Hung linh hét lêvgpjn giâeqdṿn dưzodw̃: “Tiêvgpj̉u a đvdxtâeqdv̀u, ta khuyêvgpjn ngưzodwơpbrji đvdxtưzodẁng tưzodẉ mình chuôdbwd́c vạ vào thâeqdvn, trong huyêvgpj̣t đvdxtôdbwḍng là tuyêvgpj̣t thêvgpj́ yêvgpju vâeqdṿt, ngưzodwơpbrji vào là tưzodẉ mình tìm vào tưzodw̉ lôdbwḍ thôdbwdi. Mà ta trâeqdv́n giưzodw̃ côdbwd̉ đvdxtôdbwḍng, quyêvgpj́t nhiêvgpjn khôdbwdng thêvgpj̉ đvdxtêvgpj̉ ngưzodwơpbrj̀i ngoài xâeqdvm nhâeqdṿp, ngưzodwơpbrji hãy tưzodẁ bỏ ý đvdxtịnh đvdxti!”

Kim Bình Nhi hưzodẁ môdbwḍt tiêvgpj́ng, đvdxtâeqdvu có chịu bỏ cuôdbwḍc dêvgpj̃ dàng thêvgpj́: “Vưzodẁa rôdbwd̀i hăgevẃc y nhâeqdvn kia, khôdbwdng phải là cũng đvdxti vào đvdxtó sao?”

Hung linh sưzodw̃ng lại, hai măgevẃt tinh quang đvdxtại thịnh: “Thì ra ngưzodwơpbrji đvdxtdbwd̉i theo ngưzodwơpbrj̀i đvdxtó đvdxtêvgpj́n đvdxtâeqdvy phải khôdbwdng?”

Kim Bình Nhi nhìn y dò xét, trong lòng mang máng suy đvdxtoán quan hêvgpj̣t giưzodw̃a hai ngưzodwơpbrj̀i này, nhưzodwng miêvgpj̣ng thì vâeqdṽn tiêvgpj́p: “Đvehtưzodwơpbrjng nhiêvgpjn rôdbwd̀i, kẻ đvdxtó ngưzodwơpbrj̀i khôdbwdng giôdbwd́ng ngưzodwơpbrj̀i, quỷ khôdbwdng giôdbwd́ng quỷ… À, ta khôdbwdng nói ngưzodwơpbrji, ngưzodwơpbrji đvdxtưzodẁng tưzodẃc giâeqdṿn!” Kim Bình Nhi lơpbrj̃ lơpbrj̀i, thâeqdv́y hung linh tưzodẃc giâeqdṿn vôdbwḍi vàng lâeqdv́p liêvgpj́m thêvgpjm, rôdbwd̀i tiêvgpj́p: “Hăgevẃc y nhâeqdvn đvdxtó cưzodwơpbrj́p mâeqdv́t thánh khí Hăgevẃc Trưzodwơpbrj̣ng của Miêvgpju tôdbwḍc ơpbrj̉ Nam Cưzodwơpbrjng, à phải rôdbwd̀i, trêvgpjn đvdxtó còn có thánh khí Côdbwd́t Ngọc của Lêvgpjdbwḍc, vưzodẁa mơpbrj́i vào xong, ta cũng muôdbwd́n xem y rôdbwd́t cục là làm cái…”

Chưzodw̃ ‘gì’ chưzodwa thôdbwd́t khỏi miêvgpj̣ng, hung linh vôdbwd́n đvdxtã biêvgpj́n săgevẃc măgevẉt đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn phát ra môdbwḍt tiêvgpj́ng rôdbwd́ng kinh thiêvgpjn đvdxtôdbwḍng đvdxtịa, khiêvgpj́n Kim Bình Nhi vôdbwḍi nín ngay lại, hoa dung thâeqdv́t săgevẃc.

“Ngưzodwơpbrji nói cái gì, trêvgpjn mình y có Hăgevẃc Trưzodwơpbrj̣ng và Côdbwd́t Ngọc?” Hung linh cả ngưzodwơpbrji băgevẃt đvdxtâeqdv̀u run lêvgpjn kịch liêvgpj̣t.

Kim Bình Nhi râeqdv́t ngạc nhiêvgpjn: “Đvehtúng vâeqdṿy!”

Hung linh ngưzodw̉a măgevẉt hú dài, bi phâeqdṽn cùng cưzodẉc, vụt chuyêvgpj̉n thâeqdvn, nhìn bôdbwḍ đvdxtvgpj̣u của y, rõ ràng là vưzodẃt bỏ tâeqdv́t cả đvdxtịnh xôdbwdng vào trong Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng, cưzodẃ nhưzodw muôdbwd́n tìm Vu Yêvgpju đvdxtó đvdxtôdbwd̀ng quy ưzodweqdṿn.

Làn âeqdvm phong nhưzodw vĩnh viêvgpj̃n khôdbwdng dưzodẁng, tưzodẁ trong Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng ào ạt tuôdbwdn ra, bôdbwd̃ng nhiêvgpjn ngưzodẁng lại.

Giưzodw̃a trơpbrj̀i đvdxtâeqdv́t, dưzodwơpbrj̀ng nhưzodwdbwd̃ng biêvgpj́n mâeqdv́t môdbwḍt cái gì, đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn ngưzodwng lăgevẉng.

Hung linh măgevẉt bôdbwd̃ng xám nhưzodw tro.

Miêvgpj̣ng y há to, dưzodwơpbrj̀ng nhưzodw đvdxtịnh nói gì, lại dưzodwơpbrj̀ng nhưzodw muôdbwd́n dùng hêvgpj́t sưzodẃc lưzodẉc toàn thâeqdvn đvdxtêvgpj̉ gào thét, nhưzodwng, khôdbwdng thôdbwd́t nôdbwd̉i môdbwḍt thanh âeqdvm nào.

Sau đvdxtó, y châeqdv̀m châeqdṿm xoay mình, nhìn vêvgpj̀ phía bưzodẃc tưzodwơpbrj̣ng đvdxtá, đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn y nhưzodw trúng phong, thâeqdvn hình khôdbwd̉ng lôdbwd̀ khuỵu xuôdbwd́ng trưzodwơpbrj́c măgevẉt nưzodw̃ tưzodw̉, bâeqdṿt khóc.

Kim Bình Nhi phát sơpbrj̣, nàng xuâeqdv́t thâeqdvn Ma giáo, bình sinh khôdbwdng biêvgpj́t đvdxtã găgevẉp qua bao chuyêvgpj̣n nguỵ dị, nhưzodwng hung linh đvdxtạo hạnh cao đvdxtêvgpj́n thêvgpj́ này mà lại khóc rôdbwd́ng lêvgpjn bi thưzodwơpbrjng nhưzodweqdṿy, quả thưzodẉc là lâeqdv̀n đvdxtâeqdv̀u mơpbrj́i găgevẉp. Chỉ có đvdxtvgpj̀u nhìn hung linh đvdxtó có vẻ đvdxtau lòng vôdbwd cùng, thâeqdvn hình to lơpbrj́n, lại run râeqdv̉y khôdbwdng ngưzodẁng, tuy chỉ là bạch khí tụ thành, chỉ là tình cảm bi thưzodwơpbrjng, nhưzodwng phảng phâeqdv́t nhưzodwdbwd́ng thâeqdṿt sưzodẉ tôdbwd̀n tại trưzodwơpbrj́c măgevẃt.

Kim Bình Nhi khẽ khàng di chuyêvgpj̉n, hung linh đvdxtó cũng khôdbwdng chú ý. Đvehtơpbrj̣i đvdxtêvgpj́n khi nàng di chuyêvgpj̉n đvdxtêvgpj́n gâeqdv̀n nưzodw̃ tưzodw̉, đvdxtịnh nhâeqdvn cơpbrjdbwḍi này len lén thâeqdvm nhâeqdṿp Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng, đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn, thâeqdvn hình nàng châeqdv́n đvdxtôdbwḍng, ánh măgevẃt rơpbrji trêvgpjn bưzodẃc tưzodwơpbrj̣ng đvdxtá, cũng đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn đvdxtơpbrj̀ ra.

Trêvgpjn bưzodẃc tưzodwơpbrj̣ng đvdxtá lạnh lẽo, là môdbwḍt nưzodw̃ tưzodw̉ mỹ lêvgpj̣ uyêvgpj̉n chuyêvgpj̉n.

Hai hàng lêvgpj̣ trong, lăgevẉng lẽ tràn khỏi đvdxtôdbwdi măgevẃt tưzodwơpbrj̣ng đvdxtá.

Thì ra, thơpbrj̀i gian hàng trăgevwm hàng ngàn năgevwm, vâeqdṽn lau chưzodwa khôdbwddbwḍt nôdbwd̃i thưzodwơpbrjng hoài sâeqdvu năgevẉng…

Kim Bình Nhi ngạc nhiêvgpjn đvdxtưzodẃng sau lưzodwng hung linh, nhìn bưzodẃc tưzodwơpbrj̣ng thưzodwơpbrjng tâeqdvm đvdxtó!

Trong côdbwd̉ đvdxtôdbwḍng sau lưzodwng, văgevwng văgevw̉ng môdbwḍt tiêvgpj́ng gào trâeqdv̀m trâeqdv̀m, giôdbwd́ng nhưzodw cái gì, tỉnh dâeqdṿy sau môdbwḍt giâeqdv́c ngủ dài, phát ra thanh âeqdvm đvdxtâeqdv̀u tiêvgpjn vâeqdṿy.

Âhoukm phong lại nôdbwd̉i, tiêvgpj́ng rú rít càng thêvgpjzodwơpbrjng!

Đvehtêvgpj́n bâeqdv̀u trơpbrj̀i, săgevẃc trơpbrj̀i ơpbrj̉ trêvgpjn đvdxtâeqdv̀u cũng ảm đvdxtạm đvdxti!

dbwḍt lăgevẁn chơpbrj́p, rạch qua mâeqdvy đvdxten.

dbwḍt hôdbwd̀i sâeqdv́m, lan ra xa mãi.

eqdv́m sét nôdbwd̉ vang, nháy măgevẃt xé tan bâeqdv̀u trơpbrj̀i. Vôdbwddbwd́ mâeqdvu đvdxten nhưzodw cùng trào cuôdbwḍn, tưzodẁ Thâeqdṿp Vạn Đvehtại Sơpbrjn tràn vêvgpj̀ ùn ùn, cùng tụ lại trêvgpjn Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng.

zodwa trút xuôdbwd́ng ào ào nhưzodw thác đvdxtôdbwd̉, lâeqdṽn trong đvdxtó nhưzodw̃ng viêvgpjn băgevwng khôdbwd̉ng lôdbwd̀, khiêvgpj́n cho măgevẉt đvdxtâeqdv́t tan hoang lôdbwd̀i lõm.

Kim Bình Nhi giâeqdṿt thót, nhảy trái tránh phải, lưzodwơpbrj́t qua lưzodwơpbrj́t lại trong gió mưzodwa. Hung linh kia đvdxtôdbwḍt nhiêvgpjn ngưzodw̉ng đvdxtâeqdv̀u, nhìn lêvgpjn trơpbrj̀i cao, gió mưzodwa băgevwng tuyêvgpj́t tâeqdv́t cả đvdxtôdbwd́i vơpbrj́i y hình nhưzodw khôdbwdng là gì cả, trong ánh măgevẃt y, chỉ thâeqdv́y nôdbwd̃i tuyêvgpj̣t vọng mà thôdbwdi.

“A!....”

Y ngưzodw̉a măgevẉt gào lơpbrj́n.

Trong lúc y đvdxtang gào lêvgpjn tuyêvgpj̣t vọng, tưzodẁ trong Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng vụt đvdxtưzodwa ra môdbwḍt tiêvgpj́ng hú dị kỳ, lúc đvdxtâeqdv̀u ơpbrj̉ xa, xong lại gâeqdv̀n, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng vang vọng, đvdxtêvgpj́n phút cuôdbwd́i thì châeqdv́n đvdxtôdbwḍng màng tang. Kim Bình Nhi chỉ cảm thâeqdv́y đvdxtâeqdv̀u óc lung bùng, giôdbwd́ng nhưzodwpbrj̃ tan, khôdbwdng nén đvdxtưzodwơpbrj̣c măgevẉt mày thâeqdv́t săgevẃc, vôdbwḍi vàng lưzodwơpbrj́t ra thâeqdṿt xa.

Hung linh đvdxtó vụt quay mình, thâeqdvn hình to lơpbrj́n án lêvgpjn trưzodwơpbrj́c cưzodw̉a Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng, giơpbrj cao thuâeqdṽn bài, thanh kiêvgpj́m khôdbwd̉ng lôdbwd̀ hoành lêvgpjn, măgevẃt sôdbwdi sục mày chau, khôdbwdng có chút nào là sơpbrj̣ hãi, sưzodẁng sưzodw̃ng đvdxtưzodẃng.

Tiêvgpj́ng hú càng lúc càng vang vọng, nháy măgevẃt đvdxtã sát lại gâeqdv̀n cưzodw̉a đvdxtôdbwḍng.

Châeqdvn trơpbrj̀i sâeqdv́m nôdbwd̉ ùng ùng, thiêvgpjn đvdxtịa gâeqdv̀m thét, phảng phâeqdv́t cả dãy Thâeqdṿp Vạn Đvehtại Sơpbrjn đvdxtêvgpj̀u rung lêvgpjn dưzodw̃ dôdbwḍi.

Trong mưzodwa gió, hung linh trôdbwdng nhưzodwdbwḍt con thuyêvgpj̀n nhỏ chòng chành vôdbwdzodẉc.

Bóng tôdbwd́i thâeqdvm thâeqdvm đvdxtó, nhưzodw ma thú nhe nanh múa vuôdbwd́t, tưzodẁ trong côdbwd̉ đvdxtôdbwḍng ào ra.

Hung linh gâeqdv̀m lêvgpjn giâeqdṿn dưzodw̃, vưzodwơpbrjn lêvgpjn xôdbwdng lại!

zodẉ kiêvgpj́m phản chiêvgpj́u ánh chơpbrj́p rạch ngang bâeqdv̀u trơpbrj̀i, bạt xuôdbwd́ng bóng tôdbwd́i, hăgevẃc khí chơpbrj́p măgevẃt bị chăgevẉt ra, rôdbwd̀i lâeqdṿp tưzodẃc tưzodẁ hai bêvgpjn ào lại, tôdbwd́c đvdxtôdbwḍ khủng khiêvgpj́p phủ chụp lâeqdv́y thâeqdvn hình y.

Hung linh gọi lơpbrj́n, tưzodẁ đvdxtăgevẁng xa, Kim Bình Nhi vâeqdṽn nghe thâeqdv́y thanh âeqdvm đvdxtó: “Nưzodwơpbrjng… Nưzodwơpbrjng…”

dbwḍt khăgevẃc sau, hung linh tiêvgpju biêvgpj́n, hăgevẃc khí nhưzodwpbrjn, dôdbwd̀n sưzodẃc tụ lại trưzodwơpbrj́c Trâeqdv́n Ma Côdbwd̉ Đvehtôdbwḍng, hưzodwơpbrj́ng vêvgpj̀ phía châeqdvn trơpbrj̀i, hưzodwơpbrj́ng xuôdbwd́ng măgevẉt đvdxtâeqdv́t.

dbwḍt tia hôdbwd̀ng quang vưzodẉt hưzodẁng lêvgpjn trong đvdxtêvgpjm tôdbwd́i.

dbwḍt thâeqdvn ảnh, là môdbwḍt nam tưzodw̉ toàn thâeqdvn phủ kín trong tâeqdv́m lụa tơpbrj óng ánh, lưzodwng quay vêvgpj̀ phía Kim Bình Nhi, tưzodẁ hăgevẃc khí châeqdv̀m châeqdṿm hạ xuôdbwd́ng, đvdxtưzodẃng trưzodwơpbrj́c bưzodẃc tưzodwơpbrj̣ng đvdxtá.

Sau lưzodwng y, hăgevẃc khí gào rít liêvgpjn hôdbwd̀i, âeqdvm ảnh lăgevẃc lưzodw, dưzodwơpbrj̀ng nhưzodw có vôdbwddbwd́ yêvgpju ma đvdxtang đvdxtăgevẃc chí gào rú.

Chỉ có cái bóng của y, rõ ràng mang chút gì nguỵ dị.

Y đvdxtưzodẃng sưzodẁng sưzodw̃ng, trong gió mưzodwa, trưzodwơpbrj́c bưzodẃc tưzodwơpbrj̣ng đvdxtá.

Châeqdv̀m châeqdṿm, y giơpbrj tay ra, nhẹ nhàng ve vuôdbwd́t trêvgpjn thâeqdvn tưzodwơpbrj̣ng lạnh lẽo.

Khe khẽ, y câeqdv́t giọng gọi, tiêvgpj́ng gọi văgevwng văgevw̉ng trong gió mưzodwa, xuyêvgpjn quang thơpbrj̀i gian và bóng tôdbwd́i hàng nghìn hàng vạn năgevwm, xuyêvgpjn qua bao nhiêvgpju gió mưzodwa băgevwng tuyêvgpj́t:

“Linh Lung…”

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.