Tru Tiên

Chương 135 : Phục sinh

    trước sau   
   

Bóng tôtyvĺi trải dài vôtyvlpnyx̣n, chỉ có âpnyxm phong lôtyvl̀ng lôtyvḷng môtyvl̃i lúc môtyvl̃i căvtwd́t cưwftĺa. Vu Yêgvzhu đbmmdi trêgvzhn thôtyvlng đbmmdạo trong Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng, trôtyvlng nhưwftltyvḷt âpnyxm linh đbmmdi vêgvzh̀ nơaeari cưwftl̉u u.

Đdytpôtyvḷng huyêgvzḥt lâpnyxu đbmmdơaear̀i càng đbmmdi càng thâpnyx́y rôtyvḷng, nhưwftlng bóng tôtyvĺi xung quanh môtyvl̃i lúc môtyvl̃i thâpnyxm trâpnyx̀m. Trêgvzhn con đbmmdưwftlơaear̀ng âpnyxm lãnh đbmmdáng sơaeaṛ, Vu Yêgvzhu thâpnyx̣m chí có thêgvzh̉ nhăvtwd́m măvtwd́t mà bưwftlơaeaŕc đbmmdi.

Nhiêgvzh̀u năvtwdm nay, y môtyvḷt mình môtyvḷt bóng quanh quâpnyx̉n nơaeari đbmmdâpnyxy. Đdytpêgvzh́n giơaear̀, y rôtyvĺt cuôtyvḷc phải tưwftḷ tay thay đbmmdôtyvl̉i vâpnyx̣n mêgvzḥnh của mình.

Có lẽ, còn ảnh hưwftlơaear̉ng tơaeaŕi cả vâpnyx̣n mêgvzḥnh của bao nhiêgvzhu ngưwftlơaear̀i khác trêgvzhn thêgvzh́ giơaeaŕi.

Âlrbkm phong rú rít, ngay trưwftlơaeaŕc măvtwḍt y!


tyvḷt đbmmdgvzh̉m u quang, đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn sáng bưwftl̀ng lêgvzhn phía trưwftlơaeaŕc, cho dù ánh sáng đbmmdó có u ám thêgvzh́ nào, nhưwftlng trong vùng khêgvzh đbmmdăvtwḍc tôtyvĺi tăvtwdm này, nó vâpnyx̃n lâpnyx́p loé chói măvtwd́t.

Vu Yêgvzhu dưwftl̀ng bưwftlơaeaŕc.

U quang khe khẽ chơaeaŕp láy trong bóng tôtyvĺi, châpnyx̣p chơaear̀n bâpnyx́t đbmmdịnh, nhưwftl chiêgvzhu hôtyvl̀n, nhưwftl dụ hoăvtwḍc, nhưwftl khát vọng, nhưwftl châpnyxm biêgvzh́m…

Gió, lay đbmmdôtyvḷng tà áo đbmmden của y, giôtyvĺng nhưwftl bao nhiêgvzhu tuêgvzh́ nguyêgvzḥt của quá vãng, y ngưwftlng vọng vêgvzh̀ thơaear̀i đbmmdó.

Nhiêgvzh̀u năvtwdm trưwftlơaeaŕc, y cũng đbmmdưwftĺng ơaear̉ đbmmdâpnyxy, nhưwftl thêgvzh́ này, nhưwftlng lúc đbmmdó, bêgvzhn mình y còn có huynh đbmmdêgvzḥ, trưwftlơaeaŕc măvtwḍt y còn có môtyvḷt thâpnyxn ảnh tuy yêgvzh́u nhưwftlơaeaṛc nhưwftlng phảng phâpnyx́t ngăvtwdn chôtyvĺng đbmmdưwftlơaeaṛc cả đbmmdâpnyx́t trơaear̀i.

Hiêgvzḥn tại, lại chỉ có cái bóng côtyvl đbmmdơaearn của môtyvḷt mình y.

“Nưwftlơaearng Nưwftlơaearng…” Y hơaeari cúi đbmmdâpnyx̀u, miêgvzḥng lâpnyx̉m nhâpnyx̉m gọi.

Sau đbmmdó, y lại lưwftlơaeaŕt vêgvzh̀ phía trưwftlơaeaŕc, vêgvzh̀ phía u quang đbmmdó, nhưwftl con thiêgvzhu thâpnyxn liêgvzh̀u mình.

U quang đbmmdại thịnh, âpnyxm phong trong côtyvl̉ đbmmdôtyvḷng cũng đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn mạnh mẽ hăvtwd̉n lêgvzhn. Vôtyvĺn chỉ có môtyvḷt đbmmdgvzh̉m sáng, nhưwftlng tưwftl̀ nơaeari đbmmdó lâpnyx̀n lâpnyx̀n tản ra, dâpnyx̀n dâpnyx̀n chiêgvzh́u rọi cả xung quanh.

vtwḍt đbmmdâpnyx́t gâpnyx̣p ghêgvzh̀nh lơaear̉m chơaear̉m, đbmmdêgvzh́n đbmmdâpnyxu cũng thâpnyx́y vưwftlơaearng vãi xưwftlơaearng trăvtwd́ng mủn nát, của ngưwftlơaear̀i có, của mãnh thú cũng có. Trêgvzhn vách đbmmdôtyvḷng mêgvzhnh môtyvlng, nham thạch cưwftĺng răvtwd́n, dưwftlơaeaŕi bóng u quang chiêgvzh́u rọi, hiêgvzḥn lêgvzhn vôtyvltyvĺ vêgvzh́t hăvtwd̀n dày đbmmdăvtwḍc, ngang ngang dọc dọc, giôtyvĺng nhưwftl bị xé bưwftl̉a ra môtyvḷt cách thôtyvl bạo, nhìn râpnyx́t rõ ràng.

Trong bóng tôtyvĺi, có môtyvḷt thanh âpnyxm, chính là ơaear̉ nơaeari sâpnyxu nhâpnyx́t của u quang, mang theo hàn ý băvtwdng lạnh, khe khẽ vọng vang.

“Ngưwftlơaeari quay lại rôtyvl̀i…”

Âlrbkm đbmmdgvzḥu đbmmdêgvzh́n cuôtyvĺi câpnyxu kéo dài ra, dôtyvḷi lại trêgvzhn các bưwftĺc vách côtyvl̉ đbmmdôtyvḷng.


Vu Yêgvzhu khôtyvlng nói gì, chỉ đbmmdưwftĺng đbmmdó trong vâpnyx̀ng sáng, bâpnyx́t đbmmdôtyvḷng giâpnyxy lát, rôtyvl̀i rút cánh tay ra khỏi tâpnyx́m áo đbmmden, trêgvzhn tay y, là câpnyxy Hăvtwd́c Trưwftlơaeaṛng khảm Côtyvĺt Ngọc.

“Ùng!...”

tyvḷt tiêgvzh́ng gâpnyx̀m, đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn vang lêgvzhn nhưwftlpnyx́m trong côtyvl̉ đbmmdôtyvḷng. Bóng tôtyvĺi xung quanh nháy măvtwd́t bị đbmmdâpnyx̉y lùi, nơaeari thâpnyxm sâpnyxu mêgvzhnh mang đbmmdó, vụt loé lêgvzhn ánh hào quang chói lọi, nhưwftlwftḷ tiêgvzh́p tay vôtyvltyvĺ của ác ma, hưwftlơaeaŕng vêgvzh̀ phía Vu Yêgvzhu, hưwftlơaeaŕng vêgvzh̀ thánh khí đbmmdó đbmmdgvzhn cuôtyvl̀ng gào thét.

Đdytpêgvzh́n nhưwftl̃ng bưwftĺc tưwftlơaear̀ng đbmmdá ngàn vạn năvtwdm trong côtyvl̉ đbmmdôtyvḷng, giơaear̀ phút này cũng băvtwd́t đbmmdâpnyx̀u rung lăvtwd́c khôtyvlng ngưwftl̀ng, đbmmdá lơaeaŕn đbmmdá bé trút xuôtyvĺng âpnyx̀m ỹ.

Âlrbkm phong rít lêgvzhn thêgvzh thiêgvzh́t, nghe ra nhưwftl tiêgvzh́ng thơaear̉ thèm thuôtyvl̀ng, năvtwḍng nhọc.

“… Ngưwftlơaeari còn nhơaeaŕ, hình dáng của Nưwftlơaearng Nưwftlơaearng chưwftĺ?” Vu Yêgvzhu nhìn luôtyvl̀ng hào quang chói lọi đbmmdang nhe nanh múa vuôtyvĺt trưwftlơaeaŕc măvtwḍt mình đbmmdó, đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn lăvtwḍng lẽ hỏi môtyvḷt câpnyxu nhưwftlpnyx̣y.

Trong luôtyvl̀ng sáng rưwftḷc rơaear̃, quang mang chơaeaŕp đbmmdôtyvḷng đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn ngưwftlng đbmmdọng lại môtyvḷt lúc.

pnyx́m áo đbmmden của Vu Yêgvzhu, lại phâpnyx̀n phâpnyx̣t bay lêgvzhn giưwftl̃a làn âpnyxm phong lôtyvl̀ng lôtyvḷng.

Đdytpêgvzh́n thanh âpnyxm của y, nghe cũng phiêgvzhu phưwftlơaear̉ng bâpnyx́t đbmmdịnh: “Tưwftlơaeaṛng đbmmdá của ngưwftlơaear̀i, vâpnyx̃n dưwftĺng ơaear̉ cưwftl̉a đbmmdôtyvḷng bêgvzhn ngoài…”

pnyxu trong luôtyvl̀ng sáng, khôtyvlng có bâpnyx́t kỳ môtyvḷt thanh âpnyxm nào, chỉ có tia sáng co duôtyvl̃i bâpnyx́t đbmmdịnh, hăvtwd́t lêgvzhn thâpnyxn hình Vu Yêgvzhu lúc tỏ lúc mơaear̀.

Vu Yêgvzhu khôtyvlng nói gì nưwftl̃a, châpnyx̣m rãi lưwftlơaeaŕt lêgvzhn trưwftlơaeaŕc, tiêgvzh́n vào sâpnyxu trong luôtyvl̀ng hào quang.

***

tyvḷt vùng bình đbmmdịa rôtyvḷng rãi, hiêgvzḥn ra rõ rêgvzḥt, nơaeari đbmmdâpnyxy khác hăvtwd̉n ngoài kia, vách đbmmdá kiêgvzhn côtyvĺ phâpnyx̀n lơaeaŕn đbmmdêgvzh̀u hoàn hảo vôtyvl khuyêgvzh́t, trêgvzhn măvtwḍt đbmmdâpnyx́t có nhiêgvzh̀u xưwftlơaearng côtyvĺt khôtyvl̉ng lôtyvl̀, mà phâpnyx̀n lơaeaŕn là nguyêgvzhn vẹn, đbmmdêgvzh́m ra cả thảy mưwftlơaear̀i ba bôtyvḷ.


wftlơaear̀i ba bôtyvḷ xưwftlơaearng côtyvĺt đbmmdó hình trạng khác nhau, tán phát yêgvzhu khí rùng rùng, quâpnyxy thành môtyvḷt vòng tròn khoảng cách khôtyvlng đbmmdêgvzh̀u, nhưwftlng cùng quay măvtwḍt vào trong quay lưwftlng ra ngoài, phảng phâpnyx́t nhưwftl đbmmdang bảo vêgvzḥ môtyvḷt cái gì. Tưwftl̀ nhưwftl̃ng hôtyvĺc măvtwd́t trôtyvĺng rôtyvl̃ng đbmmden ngòm, lơaear̀n vơaear̀n chiêgvzh́u ra tia nhìn săvtwd́c lạnh.

Thâpnyxn ảnh Vu Yêgvzhu đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn xuâpnyx́t hiêgvzḥn, băvtwd́t đbmmdâpnyx̀u lại gâpnyx̀n vòng tròn quái dị kia, đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn, trong tiêgvzh́ng gió âpnyxm lãnh văvtwd̉ng ra môtyvḷt thanh âpnyxm kèn kẹt khiêgvzh́n ngưwftlơaear̀i ta ghêgvzhvtwdng. Trêgvzhn nhưwftl̃ng bôtyvḷ xưwftlơaearng trăvtwd́ng, rõ ràng có mâpnyx́y cái đbmmdâpnyx̀u lâpnyxu băvtwd́t đbmmdâpnyx̀u chuyêgvzh̉n đbmmdôtyvḷng, tưwftl̀ tưwftl̀ quay lại, nhìn vêgvzh̀ phía Vu Yêgvzhu đbmmdang bưwftlơaeaŕc tơaeaŕi.

Vào thơaear̀i khăvtwd́c kinh khủng đbmmdêgvzh́n mưwftĺc khiêgvzh́n trái tim hâpnyx̀u nhưwftl ngưwftl̀ng đbmmdâpnyx̣p đbmmdó, Vu Yêgvzhu lại khôtyvlng hêgvzh̀ đbmmdêgvzh̉ ý đbmmdêgvzh́n nhưwftl̃ng khôtyvlpnyxu đbmmdáng sơaeaṛ kia, ánh măvtwd́t y, tưwftl̀ đbmmdâpnyx̀u tơaeaŕi cuôtyvĺi chỉ nhìn vêgvzh̀ môtyvḷt nơaeari.

Đdytpó là nơaeari chính giưwftl̃a vòng tròn do mưwftlơaear̀i ba bôtyvḷ xưwftlơaearng trăvtwd́ng kia tạo thành.

aeari đbmmdó, môtyvḷt bôtyvḷ xưwftlơaearng trăvtwd́ng lơaeaŕn băvtwd̀ng ngưwftlơaear̀i thâpnyx̣t, yêgvzhn lăvtwḍng năvtwd̀m trêgvzhn môtyvḷt bêgvzḥ đbmmdá bạch ngọc cao chưwftl̀ng ba tâpnyx́c, đbmmdgvzh̉m khác biêgvzḥt vơaeaŕi nhưwftl̃ng xưwftlơaearng côtyvĺt xung quanh là, vóc thâpnyxn hình ngưwftlơaear̀i âpnyx́y vâpnyx̃n còn đbmmdăvtwd́p tơaear lụa, cũng khôtyvlng biêgvzh́t đbmmdã trải qua bao nhiêgvzhu thơaear̀i gian, mà dưwftlơaeaŕi làn u quang chiêgvzh́u rọi, màu săvtwd́c của nhưwftl̃ng tơaear lụa đbmmdó vâpnyx̃n tưwftlơaeari mơaeaŕi vôtyvl cùng.

wftl̀ làn u quang rọi sáng xung quanh, đbmmdêgvzh́n luôtyvl̀ng âpnyxm phong rú rít, nguyêgvzhn lai đbmmdêgvzh̀u do bôtyvḷ xưwftlơaearng trăvtwd́ng này phát ra.

Vu Yêgvzhu châpnyx̀m châpnyx̣m lưwftlơaeaŕt lại gâpnyx̀n.

Quang mang lưwftlu chuyêgvzh̉n, nhưwftl̃ng tia sáng nguỵ dị lúc dài lúc ngăvtwd́n, phảng phâpnyx́t trong bóng mịt mơaear̀, có hai con măvtwd́t đbmmdang chăvtwd̀m chăvtwd̀m nhìn y.

wftlơaear̀i ba bôtyvḷ xưwftlơaearng trăvtwd́ng xung quanh đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn cùng phát ra tiêgvzh́ng ‘két két’, hâpnyx̀u nhưwftl nhâpnyx́t têgvzh̀ sôtyvĺng lại, đbmmdâpnyx̀u lâpnyxu chuyêgvzh̉n đbmmdôtyvḷng, hôtyvĺc măvtwd́t sâpnyxu hoăvtwd́m theo nhau chĩa vào Vu Yêgvzhu.

tyvḷt lát sau, tâpnyx́m tơaear lụa đbmmdăvtwd̀ng khôtyvlng bay lêgvzhn, trôtyvli lơaearwftl̉ng.

wftlơaear̀ng nhưwftl có môtyvḷt tiêgvzh́ng rêgvzhn khẽ trâpnyx̀m úc, râpnyx́t nhanh tưwftl̀ tâpnyx́m lụa chiêgvzh́u ra nhưwftl̃ng tia sáng chói măvtwd́t, nhưwftlgvzhn buôtyvlng cung khôtyvlng thêgvzh̉ dưwftl̀ng lại đbmmdưwftlơaeaṛc, rin rít băvtwd́n ra bôtyvĺn phưwftlơaearng tám hưwftlơaeaŕng.

“Vù!” môtyvḷt tiêgvzh́ng, Vu Yêgvzhu thâpnyx̣m chí cảm thâpnyx́y ánh sáng đbmmdó châpnyx́t chưwftĺa yêgvzhu lưwftḷc cuôtyvl̀n cuôtyvḷn, lưwftlơaeaŕt sát qua bêgvzhn tai mình.

Gió rít dưwftl̃ dôtyvḷi, lâpnyx̉n quâpnyx́t nhưwftl̃ng tiêgvzh́ng cưwftlơaear̀i lạnh âpnyxm thâpnyxm, băvtwd́t đbmmdâpnyx̀u vang lêgvzhn trong côtyvl̉ đbmmdôtyvḷng.


wftlơaear̀i ba bôtyvḷ xưwftlơaearng bôtyvl̃ng ngưwftl̉a đbmmdâpnyx̀u lêgvzhn trơaear̀i hú hét!

Giưwftl̃a bâpnyx̀u khôtyvlng khí nguỵ dị khó tả đbmmdó, Vu Yêgvzhu châpnyx̣m chạp quỳ xuôtyvĺng trưwftlơaeaŕc măvtwḍt bôtyvḷ xưwftlơaearng trăvtwd́ng. Dưwftlơaeaŕi ánh bạch quang, trêgvzhn bôtyvḷ xưwftlơaearng kích cơaear̃ băvtwd̀ng ngưwftlơaear̀i thâpnyx̣t đbmmdó, hêgvzh́t sưwftĺc rõ ràng hiêgvzḥn lêgvzhn năvtwdm chôtyvl̃ gãy vơaear̃, lâpnyx̀n lưwftlơaeaṛt ơaear̉ tay phải, măvtwd́t cá châpnyxn trái, xưwftlơaearng côtyvl̉ họng, xưwftlơaearng đbmmdâpnyx̀u, còn côtyvḷt xưwftlơaearng sôtyvĺng thì khôtyvlng thâpnyx́y đbmmdâpnyxu cả.

Lúc này, có thêgvzh̉ nhìn thâpnyx́y dưwftlơaeaŕi ánh sáng, nơaeari tay phải bôtyvḷ xưwftlơaearng đbmmdã đbmmdăvtwḍt môtyvḷt viêgvzhn bạch châpnyxu, nơaeari măvtwd́t cá châpnyxn trái là môtyvḷt mảnh đbmmdĩa ngọc, còn chôtyvl̃ gãy vơaear̃ nơaeari côtyvl̉ họng đbmmdăvtwḍt môtyvḷt cái vòng hình tròn.

Vu Yêgvzhu châpnyx̣m rãi câpnyx̀m Côtyvĺt Ngọc găvtwd́n trêgvzhn Hăvtwd́c Trưwftlơaeaṛng, tưwftl̀ tưwftl̀ rút ra, sau đbmmdó, khẽ khàng đbmmdăvtwḍt nó lêgvzhn cái đbmmdâpnyx̀u lâpnyxu của bôtyvḷ xưwftlơaearng trăvtwd́ng. Giưwftl̃a vâpnyx̀ng trán, có môtyvḷt cái lôtyvl̃ nhỏ vơaear̃ nát, Côtyvĺt Ngọc khôtyvlng lêgvzḥch khôtyvlng xôtyvl, đbmmdăvtwḍt vưwftl̀a khít vào đbmmdó.

Trong bóng tôtyvĺi, tưwftḷa nhưwftl có môtyvḷt thanh âpnyxm gì đbmmdó, hun hút xa xa.

Vu Yêgvzhu thôtyvĺt run râpnyx̉y, thâpnyxn mình nghiêgvzhng ngả, ánh sáng hăvtwd́t trơaear̉ lại đbmmdôtyvli măvtwd́t y, giôtyvĺng nhưwftl hai ngọn hoả diêgvzḥm bạch săvtwd́c đbmmdang bùng cháy.

Ngọn hoả diêgvzḥm bùng cháy đbmmdó, là linh hôtyvl̀n và thêgvzh̉ xác của ai?

Y khe khẽ thôtyvĺt lêgvzhn, nhưwftlng chăvtwd̉ng ai nghe rõ, trong miêgvzḥng y lâpnyx̉m bâpnyx̉m nhưwftl̃ng gì. Giâpnyxy lát sau, y câpnyx̀m câpnyxy Hăvtwd́c Trưwftlơaeaṛng, đbmmdăvtwḍt vào chính giưwftl̃a bôtyvḷ xưwftlơaearng, vị trí của côtyvḷt sôtyvĺng.

Đdytpôtyvḷt nhiêgvzhn, tâpnyx́t cả tĩnh lăvtwḍng hăvtwd̉n.

Âlrbkm phong rú rít đbmmdã ngưwftl̀ng, bạch quang chói măvtwd́t đbmmdã tiêgvzhu tán, bóng tôtyvĺi nhưwftl sóng cả cuôtyvḷn trào trong biêgvzh̉n lơaeaŕn vôtyvl biêgvzhn lăvtwḍng lẽ ào lêgvzhn, nhâpnyx̣n chìm hêgvzh́t thảy!

Là ai, âpnyxm thâpnyx̀m chơaear̀ đbmmdơaeaṛi trong bóng tôtyvĺi?

aeari đbmmden đbmmdăvtwḍc sâpnyxu thăvtwd̉m nhâpnyx́t, hay là rạng đbmmdôtyvlng của ảo tưwftlơaear̉ng?

pnyx́t cả đbmmdêgvzh̀u yêgvzhn tĩnh lại, giôtyvĺng nhưwftlwftḷ tịch mịch hoang lưwftlơaearng chưwftla tưwftl̀ng thay đbmmdôtyvl̉i kêgvzh̉ tưwftl̀ thơaear̀i viêgvzh̃n côtyvl̉, đbmmdám xưwftlơaearng trăvtwd́ng ngưwftl̀ng hú hét, im lăvtwḍng!


tyvḷt thanh âpnyxm, ơaear̉ nơaeari sâpnyxu thăvtwd̉m của bóng đbmmden và tĩnh mịch, khe khẽ vang lêgvzhn!

“Bình!”

“Bình!”

“Bình bình!”



Đdytpó là tiêgvzh́ng tim đbmmdâpnyx̣p, tràn đbmmdâpnyx̀y sưwftĺc sôtyvĺng tinh khôtyvli, xung quanh vâpnyx̃n tôtyvĺi tăvtwdm nhưwftl thêgvzh́, nhưwftlng tiêgvzh́ng tim đbmmdâpnyx̣p thì dâpnyx̀n dâpnyx̀n vang to lêgvzhn nhưwftl ma thuâpnyx̣t, rôtyvl̀i châpnyx̀m châpnyx̣m, băvtwd́t đbmmdâpnyx̀u tiêgvzh́ng nưwftlơaeaŕc chảy rù rì.

Khôtyvlng, khôtyvlng phải là tiêgvzh́ng nưwftlơaeaŕc, đbmmdó là tiêgvzh́ng mạch máu lưwftlu thôtyvlng, trào lêgvzhn tưwftl̀ tâpnyxm thâpnyx́t, mang theo khí thêgvzh́ hoan hỉ vôtyvlpnyx̣n khôtyvlng thêgvzh̉ nào cản ngăvtwdn, tiêgvzh́ng máu chảy cuôtyvl̀n cuôtyvḷn trong bóng tôtyvĺi.

Giâpnyx́c ngủ dài đbmmdã bao nhiêgvzhu tháng năvtwdm, băvtwdng lãnh vôtyvlpnyx̣n đbmmdã qua, hơaeari âpnyx́m đbmmdã trơaear̉ vêgvzh̀!

Là ai, trong bóng tôtyvĺi khe khẽ thơaear̉?

Thanh âpnyxm sôtyvli nôtyvl̉i đbmmdó càng lúc càng mãnh liêgvzḥt, giôtyvĺng nhưwftl tiêgvzh́ng gâpnyx̀m của linh hôtyvl̀n bị câpnyx́m côtyvĺ đbmmdã ngưwftlng tụ oán hâpnyx̣n tưwftl̀ ngàn năvtwdm, môtyvl̃i giọt huyêgvzh́t dịch trùng sinh, đbmmdêgvzh̀u chưwftĺa đbmmdưwftḷng đbmmdgvzhn cuôtyvl̀ng và ngạo mạn!

wftl̀ tưwftl̀, xung quanh nhưwftl̃ng âpnyxm thanh khác nhau đbmmdêgvzh̀u băvtwd́t đbmmdâpnyx̀u vang lêgvzhn, vách đbmmdá kiêgvzhn côtyvĺ lại rung lăvtwd́c môtyvḷt lâpnyx̀n nưwftl̃a, nhưwftl̃ng bôtyvḷ xưwftlơaearng trăvtwd́ng trong bóng tôtyvĺi lại hét lêgvzhn môtyvḷt lâpnyx̀n nưwftl̃a, nghêgvzhnh đbmmdón yêgvzhu ma phục sinh.

Chỉ có Vu Yêgvzhu, thâpnyxn ảnh của y lâpnyx̉n chìm trong bóng tôtyvĺi, cảm nhâpnyx̣n đbmmdưwftlơaeaṛc trưwftlơaeaŕc măvtwḍt yêgvzhu ma vôtyvl hính đbmmdang đbmmdgvzhn cuôtyvl̀ng nhảy múa, cảm nhâpnyx̣n đbmmdưwftlơaeaṛc linh hôtyvl̀n đbmmdang phục sinh và huyêgvzh́t mạch đbmmdang tuôtyvln trào đbmmdó.

Cảm giác âpnyx́y, hâpnyx̀u nhưwftl đbmmdêgvzh̀u nuôtyvĺt chưwftl̉ng lâpnyx́y y…

***

“Bình!”

tyvḷt tiêgvzh́ng đbmmdôtyvḷng lơaeaŕn, sưwftĺc mạnh khôtyvl̉ng lôtyvl̀ khoét lêgvzhn trêgvzhn măvtwḍt đbmmdâpnyx́t cưwftĺng môtyvḷt cái hôtyvĺ lơaeaŕn, Kim Bình Nhi bay vụt lêgvzhn, luôtyvl̀n lách tránh qua nhưwftl̃ng đbmmdòn đbmmdánh lén tưwftl̀ phía sau, săvtwd́c măvtwḍt khôtyvlng tránh đbmmdưwftlơaeaṛc trăvtwd́ng bêgvzḥch.

wftlơaeaṛng đbmmdá nưwftl̃ tưwftl̉ vưwftl̀a rôtyvl̀i tưwftḷa hôtyvl̀ có ma lưwftḷc, khiêgvzh́n tinh thâpnyx̀n hôtyvl̀n phách nàng nhưwftl bị thu hút hêgvzh́t, lại hoàn toàn quêgvzhn mâpnyx́t nhưwftl̃ng viêgvzḥc ngoại thâpnyxn, chỉ là tiêgvzh́ng gió rít đbmmdúng trêgvzhn đbmmdâpnyx̀u, môtyvḷt chút bản năvtwdng nhơaear̀ sưwftḷ tu luyêgvzḥn khăvtwd́c khôtyvl̉ nhiêgvzh̀u năvtwdm đbmmdã khiêgvzh́n nàng đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn kinh tỉnh, hâpnyx̀u nhưwftl chỉ trong đbmmdưwftlơaear̀ng tơaear kẽ tóc xôtyvlng ra, lúc đbmmdó mơaeaŕi may măvtwd́n cưwftĺu đbmmdưwftlơaeaṛc tính mêgvzḥnh.

Kim Bình Nhi thơaear̉ dôtyvĺc chưwftla đbmmdgvzh̀u hoà lại đbmmdưwftlơaeaṛc, đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn sau lưwftlng tiêgvzh́ng gió lăvtwdng lêgvzḥ, hung linh đbmmdó đbmmdã vọt lêgvzhn nhưwftl mũi têgvzhn, rõ ràng thâpnyxn thêgvzh̉ chỉ là bạch khí vôtyvl hình tụ thành, nhưwftlng kiêgvzh́m lơaeaŕn khiêgvzhn to câpnyx̀m trong tay, lại nhẹ nhàng nhưwftltyvḷt món đbmmdôtyvl̀ chơaeari con trẻ.

Kim Bình Nhi biêgvzh́t lơaeaṛi hại, khôtyvlng dám ngạnh tiêgvzh́p, thâpnyxn hình khẽ lăvtwd́c môtyvḷt cái, cả ngưwftlơaear̀i mau chóng lùi lại phía sau, dưwftlơaeaŕi hai kiêgvzh́m này, hung linh đbmmdã rưwftlơaeaṛt Kim Bình Nhi chạy khỏi cưwftl̉a đbmmdôtyvḷng Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng đbmmdêgvzh́n mâpnyx́y trưwftlơaeaṛng.

Chỉ có đbmmdgvzh̀u tuy là nàng ngưwftlng thâpnyx̀n giơaeaŕi bị, nhưwftlng sau khi hung linh đbmmdó đbmmdtyvl̉i ra xa khỏi Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng đbmmdêgvzh́n ba trưwftlơaeaṛng, thì khôtyvlng có đbmmdtyvl̉i tiêgvzh́p nưwftl̃a, thâpnyxn thêgvzh̉ vôtyvl hình của y, vâpnyx̃n phiêgvzhu phưwftlơaear̉ng ơaear̉ bêgvzhn bưwftĺc tưwftlơaeaṛng nưwftl̃ nhâpnyxn băvtwd̀ng đbmmdá đbmmdó.

“Ngưwftlơaeari là ai, dám đbmmdêgvzh́n vùng đbmmdâpnyx́t yêgvzhu ma này, còn to gan mạo phạm thâpnyx̀n tưwftlơaeaṛng của Vu Yêgvzhu Nưwftlơaearng Nưwftlơaearng?” Hung linh đbmmdó trưwftl̀ng đbmmdôtyvli măvtwd́t to chuôtyvlng đbmmdôtyvl̀ng, lạnh lẽo hỏi.

Kim Bình Nhi khẽ thơaear̉ phào, đbmmdịnh thâpnyx̀n, nói mạch lạc: “Ngưwftlơaeari nhâpnyx̀m rôtyvl̀i, ta hoàn toàn khôtyvlng có ý mạo phạm thâpnyx̀n tưwftlơaeaṛng của vị.. nưwftlơaearng nưwftlơaearng này, chì là ban đbmmdâpnyx̀u trôtyvlng thâpnyx́y, thâpnyx́y ngưwftlơaear̀i quả thưwftḷc quá sưwftĺc mỹ lêgvzḥ, bâpnyx́t giác mơaear̀i rơaear̀ tay vào thạch tưwftlơaeaṛng.”

Hung linh hưwftl̀ môtyvḷt tiêgvzh́ng, săvtwd́c măvtwḍt hơaeari dịu lại, hiêgvzh̉n nhiêgvzhn cũng biêgvzh́t quá rõ thạch tưwftlơaeaṛng này đbmmdúng là có thâpnyx̀n kỳ dị năvtwdng, nhưwftlng vâpnyx̃n dùng môtyvḷt giọng lạnh lẽo băvtwdng giá nói: “Xem ngưwftlơaeari tuôtyvl̉i còn trẻ, lại mơaeaŕi lâpnyx̀n đbmmdâpnyx̀u phạm phải, ta khôtyvlng muôtyvĺn đbmmdôtyvli co vơaeaŕi ngưwftlơaeari. Đdytpâpnyxy là nơaeari yêgvzhu ma quỷ mị, khôtyvlng phải là nơaeari ngưwftlơaeari nêgvzhn đbmmdêgvzh́n, hãy mau đbmmdi đbmmdi!

Kim Bình Nhi khẽ chau mày, vơaeaŕi tâpnyxm ý của nàng, truy đbmmdtyvl̉i Vu Yêgvzhu đbmmdã lâpnyxu nhưwftlpnyx̣y, đbmmdgvzh̀u bí mâpnyx̣t quan trọng nhâpnyx́t chăvtwd́c chăvtwd́n là năvtwd̀m trong Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng này, khôtyvlng ngơaear̀ ngoài cưwftl̉a lại có hung linh đbmmdạo hạnh cao thâpnyxm thêgvzh́ này trâpnyx́n giưwftl̃, quả thưwftḷc là phiêgvzh̀n phưwftĺc. Chỉ có đbmmdgvzh̀u nêgvzh́u xôtyvlng bưwftl̀a vào, chăvtwd́c sẽ kinh đbmmdôtyvḷng đbmmdêgvzh́n Vu Yêgvzhu hay là quái vâpnyx̣t đbmmdó thì đbmmdã đbmmdành, ngay hung linh trưwftlơaeaŕc măvtwḍt đbmmdâpnyxy cũng khôtyvlng dêgvzh̃ giải quyêgvzh́t.

Ơuygh̉ đbmmdâpnyxy nàng khôtyvl̉ sơaear̉ suy nghĩ, đbmmdăvtwd̀ng kia hung linh thâpnyx́y nưwftl̃ tưwftl̉ mục quang cưwftĺ đbmmdưwftla qua lại giưwftl̃a mình và thâpnyx̀n tưwftlơaeaṛng của Nưwftlơaearng Nưwftlơaearng, đbmmdôtyvl̀ng thơaear̀i thi thoảng nhìn dõi vào sâpnyxu trong huyêgvzḥt đbmmdôtyvḷng tôtyvĺi đbmmden sau lưwftlng mình, hiêgvzh̉n nhiêgvzhn đbmmdang có tính toán, bâpnyx́t giác vụt biêgvzh́n săvtwd́c.

“Hưwftl̀!” Hung linh hét lêgvzhn giâpnyx̣n dưwftl̃: “Tiêgvzh̉u a đbmmdâpnyx̀u, ta khuyêgvzhn ngưwftlơaeari đbmmdưwftl̀ng tưwftḷ mình chuôtyvĺc vạ vào thâpnyxn, trong huyêgvzḥt đbmmdôtyvḷng là tuyêgvzḥt thêgvzh́ yêgvzhu vâpnyx̣t, ngưwftlơaeari vào là tưwftḷ mình tìm vào tưwftl̉ lôtyvḷ thôtyvli. Mà ta trâpnyx́n giưwftl̃ côtyvl̉ đbmmdôtyvḷng, quyêgvzh́t nhiêgvzhn khôtyvlng thêgvzh̉ đbmmdêgvzh̉ ngưwftlơaear̀i ngoài xâpnyxm nhâpnyx̣p, ngưwftlơaeari hãy tưwftl̀ bỏ ý đbmmdịnh đbmmdi!”

Kim Bình Nhi hưwftl̀ môtyvḷt tiêgvzh́ng, đbmmdâpnyxu có chịu bỏ cuôtyvḷc dêgvzh̃ dàng thêgvzh́: “Vưwftl̀a rôtyvl̀i hăvtwd́c y nhâpnyxn kia, khôtyvlng phải là cũng đbmmdi vào đbmmdó sao?”

Hung linh sưwftl̃ng lại, hai măvtwd́t tinh quang đbmmdại thịnh: “Thì ra ngưwftlơaeari đbmmdtyvl̉i theo ngưwftlơaear̀i đbmmdó đbmmdêgvzh́n đbmmdâpnyxy phải khôtyvlng?”

Kim Bình Nhi nhìn y dò xét, trong lòng mang máng suy đbmmdoán quan hêgvzḥt giưwftl̃a hai ngưwftlơaear̀i này, nhưwftlng miêgvzḥng thì vâpnyx̃n tiêgvzh́p: “Đdytpưwftlơaearng nhiêgvzhn rôtyvl̀i, kẻ đbmmdó ngưwftlơaear̀i khôtyvlng giôtyvĺng ngưwftlơaear̀i, quỷ khôtyvlng giôtyvĺng quỷ… À, ta khôtyvlng nói ngưwftlơaeari, ngưwftlơaeari đbmmdưwftl̀ng tưwftĺc giâpnyx̣n!” Kim Bình Nhi lơaear̃ lơaear̀i, thâpnyx́y hung linh tưwftĺc giâpnyx̣n vôtyvḷi vàng lâpnyx́p liêgvzh́m thêgvzhm, rôtyvl̀i tiêgvzh́p: “Hăvtwd́c y nhâpnyxn đbmmdó cưwftlơaeaŕp mâpnyx́t thánh khí Hăvtwd́c Trưwftlơaeaṛng của Miêgvzhu tôtyvḷc ơaear̉ Nam Cưwftlơaearng, à phải rôtyvl̀i, trêgvzhn đbmmdó còn có thánh khí Côtyvĺt Ngọc của Lêgvzhtyvḷc, vưwftl̀a mơaeaŕi vào xong, ta cũng muôtyvĺn xem y rôtyvĺt cục là làm cái…”

Chưwftl̃ ‘gì’ chưwftla thôtyvĺt khỏi miêgvzḥng, hung linh vôtyvĺn đbmmdã biêgvzh́n săvtwd́c măvtwḍt đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn phát ra môtyvḷt tiêgvzh́ng rôtyvĺng kinh thiêgvzhn đbmmdôtyvḷng đbmmdịa, khiêgvzh́n Kim Bình Nhi vôtyvḷi nín ngay lại, hoa dung thâpnyx́t săvtwd́c.

“Ngưwftlơaeari nói cái gì, trêgvzhn mình y có Hăvtwd́c Trưwftlơaeaṛng và Côtyvĺt Ngọc?” Hung linh cả ngưwftlơaeari băvtwd́t đbmmdâpnyx̀u run lêgvzhn kịch liêgvzḥt.

Kim Bình Nhi râpnyx́t ngạc nhiêgvzhn: “Đdytpúng vâpnyx̣y!”

Hung linh ngưwftl̉a măvtwḍt hú dài, bi phâpnyx̃n cùng cưwftḷc, vụt chuyêgvzh̉n thâpnyxn, nhìn bôtyvḷ đbmmdgvzḥu của y, rõ ràng là vưwftĺt bỏ tâpnyx́t cả đbmmdịnh xôtyvlng vào trong Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng, cưwftĺ nhưwftl muôtyvĺn tìm Vu Yêgvzhu đbmmdó đbmmdôtyvl̀ng quy ưwftlpnyx̣n.

Làn âpnyxm phong nhưwftl vĩnh viêgvzh̃n khôtyvlng dưwftl̀ng, tưwftl̀ trong Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng ào ạt tuôtyvln ra, bôtyvl̃ng nhiêgvzhn ngưwftl̀ng lại.

Giưwftl̃a trơaear̀i đbmmdâpnyx́t, dưwftlơaear̀ng nhưwftltyvl̃ng biêgvzh́n mâpnyx́t môtyvḷt cái gì, đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn ngưwftlng lăvtwḍng.

Hung linh măvtwḍt bôtyvl̃ng xám nhưwftl tro.

Miêgvzḥng y há to, dưwftlơaear̀ng nhưwftl đbmmdịnh nói gì, lại dưwftlơaear̀ng nhưwftl muôtyvĺn dùng hêgvzh́t sưwftĺc lưwftḷc toàn thâpnyxn đbmmdêgvzh̉ gào thét, nhưwftlng, khôtyvlng thôtyvĺt nôtyvl̉i môtyvḷt thanh âpnyxm nào.

Sau đbmmdó, y châpnyx̀m châpnyx̣m xoay mình, nhìn vêgvzh̀ phía bưwftĺc tưwftlơaeaṛng đbmmdá, đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn y nhưwftl trúng phong, thâpnyxn hình khôtyvl̉ng lôtyvl̀ khuỵu xuôtyvĺng trưwftlơaeaŕc măvtwḍt nưwftl̃ tưwftl̉, bâpnyx̣t khóc.

Kim Bình Nhi phát sơaeaṛ, nàng xuâpnyx́t thâpnyxn Ma giáo, bình sinh khôtyvlng biêgvzh́t đbmmdã găvtwḍp qua bao chuyêgvzḥn nguỵ dị, nhưwftlng hung linh đbmmdạo hạnh cao đbmmdêgvzh́n thêgvzh́ này mà lại khóc rôtyvĺng lêgvzhn bi thưwftlơaearng nhưwftlpnyx̣y, quả thưwftḷc là lâpnyx̀n đbmmdâpnyx̀u mơaeaŕi găvtwḍp. Chỉ có đbmmdgvzh̀u nhìn hung linh đbmmdó có vẻ đbmmdau lòng vôtyvl cùng, thâpnyxn hình to lơaeaŕn, lại run râpnyx̉y khôtyvlng ngưwftl̀ng, tuy chỉ là bạch khí tụ thành, chỉ là tình cảm bi thưwftlơaearng, nhưwftlng phảng phâpnyx́t nhưwftltyvĺng thâpnyx̣t sưwftḷ tôtyvl̀n tại trưwftlơaeaŕc măvtwd́t.

Kim Bình Nhi khẽ khàng di chuyêgvzh̉n, hung linh đbmmdó cũng khôtyvlng chú ý. Đdytpơaeaṛi đbmmdêgvzh́n khi nàng di chuyêgvzh̉n đbmmdêgvzh́n gâpnyx̀n nưwftl̃ tưwftl̉, đbmmdịnh nhâpnyxn cơaeartyvḷi này len lén thâpnyxm nhâpnyx̣p Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng, đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn, thâpnyxn hình nàng châpnyx́n đbmmdôtyvḷng, ánh măvtwd́t rơaeari trêgvzhn bưwftĺc tưwftlơaeaṛng đbmmdá, cũng đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn đbmmdơaear̀ ra.

Trêgvzhn bưwftĺc tưwftlơaeaṛng đbmmdá lạnh lẽo, là môtyvḷt nưwftl̃ tưwftl̉ mỹ lêgvzḥ uyêgvzh̉n chuyêgvzh̉n.

Hai hàng lêgvzḥ trong, lăvtwḍng lẽ tràn khỏi đbmmdôtyvli măvtwd́t tưwftlơaeaṛng đbmmdá.

Thì ra, thơaear̀i gian hàng trăvtwdm hàng ngàn năvtwdm, vâpnyx̃n lau chưwftla khôtyvltyvḷt nôtyvl̃i thưwftlơaearng hoài sâpnyxu năvtwḍng…

Kim Bình Nhi ngạc nhiêgvzhn đbmmdưwftĺng sau lưwftlng hung linh, nhìn bưwftĺc tưwftlơaeaṛng thưwftlơaearng tâpnyxm đbmmdó!

Trong côtyvl̉ đbmmdôtyvḷng sau lưwftlng, văvtwdng văvtwd̉ng môtyvḷt tiêgvzh́ng gào trâpnyx̀m trâpnyx̀m, giôtyvĺng nhưwftl cái gì, tỉnh dâpnyx̣y sau môtyvḷt giâpnyx́c ngủ dài, phát ra thanh âpnyxm đbmmdâpnyx̀u tiêgvzhn vâpnyx̣y.

Âlrbkm phong lại nôtyvl̉i, tiêgvzh́ng rú rít càng thêgvzhwftlơaearng!

Đdytpêgvzh́n bâpnyx̀u trơaear̀i, săvtwd́c trơaear̀i ơaear̉ trêgvzhn đbmmdâpnyx̀u cũng ảm đbmmdạm đbmmdi!

tyvḷt lăvtwd̀n chơaeaŕp, rạch qua mâpnyxy đbmmden.

tyvḷt hôtyvl̀i sâpnyx́m, lan ra xa mãi.

pnyx́m sét nôtyvl̉ vang, nháy măvtwd́t xé tan bâpnyx̀u trơaear̀i. Vôtyvltyvĺ mâpnyxu đbmmden nhưwftl cùng trào cuôtyvḷn, tưwftl̀ Thâpnyx̣p Vạn Đdytpại Sơaearn tràn vêgvzh̀ ùn ùn, cùng tụ lại trêgvzhn Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng.

wftla trút xuôtyvĺng ào ào nhưwftl thác đbmmdôtyvl̉, lâpnyx̃n trong đbmmdó nhưwftl̃ng viêgvzhn băvtwdng khôtyvl̉ng lôtyvl̀, khiêgvzh́n cho măvtwḍt đbmmdâpnyx́t tan hoang lôtyvl̀i lõm.

Kim Bình Nhi giâpnyx̣t thót, nhảy trái tránh phải, lưwftlơaeaŕt qua lưwftlơaeaŕt lại trong gió mưwftla. Hung linh kia đbmmdôtyvḷt nhiêgvzhn ngưwftl̉ng đbmmdâpnyx̀u, nhìn lêgvzhn trơaear̀i cao, gió mưwftla băvtwdng tuyêgvzh́t tâpnyx́t cả đbmmdôtyvĺi vơaeaŕi y hình nhưwftl khôtyvlng là gì cả, trong ánh măvtwd́t y, chỉ thâpnyx́y nôtyvl̃i tuyêgvzḥt vọng mà thôtyvli.

“A!....”

Y ngưwftl̉a măvtwḍt gào lơaeaŕn.

Trong lúc y đbmmdang gào lêgvzhn tuyêgvzḥt vọng, tưwftl̀ trong Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng vụt đbmmdưwftla ra môtyvḷt tiêgvzh́ng hú dị kỳ, lúc đbmmdâpnyx̀u ơaear̉ xa, xong lại gâpnyx̀n, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng vang vọng, đbmmdêgvzh́n phút cuôtyvĺi thì châpnyx́n đbmmdôtyvḷng màng tang. Kim Bình Nhi chỉ cảm thâpnyx́y đbmmdâpnyx̀u óc lung bùng, giôtyvĺng nhưwftlaear̃ tan, khôtyvlng nén đbmmdưwftlơaeaṛc măvtwḍt mày thâpnyx́t săvtwd́c, vôtyvḷi vàng lưwftlơaeaŕt ra thâpnyx̣t xa.

Hung linh đbmmdó vụt quay mình, thâpnyxn hình to lơaeaŕn án lêgvzhn trưwftlơaeaŕc cưwftl̉a Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng, giơaear cao thuâpnyx̃n bài, thanh kiêgvzh́m khôtyvl̉ng lôtyvl̀ hoành lêgvzhn, măvtwd́t sôtyvli sục mày chau, khôtyvlng có chút nào là sơaeaṛ hãi, sưwftl̀ng sưwftl̃ng đbmmdưwftĺng.

Tiêgvzh́ng hú càng lúc càng vang vọng, nháy măvtwd́t đbmmdã sát lại gâpnyx̀n cưwftl̉a đbmmdôtyvḷng.

Châpnyxn trơaear̀i sâpnyx́m nôtyvl̉ ùng ùng, thiêgvzhn đbmmdịa gâpnyx̀m thét, phảng phâpnyx́t cả dãy Thâpnyx̣p Vạn Đdytpại Sơaearn đbmmdêgvzh̀u rung lêgvzhn dưwftl̃ dôtyvḷi.

Trong mưwftla gió, hung linh trôtyvlng nhưwftltyvḷt con thuyêgvzh̀n nhỏ chòng chành vôtyvlwftḷc.

Bóng tôtyvĺi thâpnyxm thâpnyxm đbmmdó, nhưwftl ma thú nhe nanh múa vuôtyvĺt, tưwftl̀ trong côtyvl̉ đbmmdôtyvḷng ào ra.

Hung linh gâpnyx̀m lêgvzhn giâpnyx̣n dưwftl̃, vưwftlơaearn lêgvzhn xôtyvlng lại!

wftḷ kiêgvzh́m phản chiêgvzh́u ánh chơaeaŕp rạch ngang bâpnyx̀u trơaear̀i, bạt xuôtyvĺng bóng tôtyvĺi, hăvtwd́c khí chơaeaŕp măvtwd́t bị chăvtwḍt ra, rôtyvl̀i lâpnyx̣p tưwftĺc tưwftl̀ hai bêgvzhn ào lại, tôtyvĺc đbmmdôtyvḷ khủng khiêgvzh́p phủ chụp lâpnyx́y thâpnyxn hình y.

Hung linh gọi lơaeaŕn, tưwftl̀ đbmmdăvtwd̀ng xa, Kim Bình Nhi vâpnyx̃n nghe thâpnyx́y thanh âpnyxm đbmmdó: “Nưwftlơaearng… Nưwftlơaearng…”

tyvḷt khăvtwd́c sau, hung linh tiêgvzhu biêgvzh́n, hăvtwd́c khí nhưwftlaearn, dôtyvl̀n sưwftĺc tụ lại trưwftlơaeaŕc Trâpnyx́n Ma Côtyvl̉ Đdytpôtyvḷng, hưwftlơaeaŕng vêgvzh̀ phía châpnyxn trơaear̀i, hưwftlơaeaŕng xuôtyvĺng măvtwḍt đbmmdâpnyx́t.

tyvḷt tia hôtyvl̀ng quang vưwftḷt hưwftl̀ng lêgvzhn trong đbmmdêgvzhm tôtyvĺi.

tyvḷt thâpnyxn ảnh, là môtyvḷt nam tưwftl̉ toàn thâpnyxn phủ kín trong tâpnyx́m lụa tơaear óng ánh, lưwftlng quay vêgvzh̀ phía Kim Bình Nhi, tưwftl̀ hăvtwd́c khí châpnyx̀m châpnyx̣m hạ xuôtyvĺng, đbmmdưwftĺng trưwftlơaeaŕc bưwftĺc tưwftlơaeaṛng đbmmdá.

Sau lưwftlng y, hăvtwd́c khí gào rít liêgvzhn hôtyvl̀i, âpnyxm ảnh lăvtwd́c lưwftl, dưwftlơaear̀ng nhưwftl có vôtyvltyvĺ yêgvzhu ma đbmmdang đbmmdăvtwd́c chí gào rú.

Chỉ có cái bóng của y, rõ ràng mang chút gì nguỵ dị.

Y đbmmdưwftĺng sưwftl̀ng sưwftl̃ng, trong gió mưwftla, trưwftlơaeaŕc bưwftĺc tưwftlơaeaṛng đbmmdá.

Châpnyx̀m châpnyx̣m, y giơaear tay ra, nhẹ nhàng ve vuôtyvĺt trêgvzhn thâpnyxn tưwftlơaeaṛng lạnh lẽo.

Khe khẽ, y câpnyx́t giọng gọi, tiêgvzh́ng gọi văvtwdng văvtwd̉ng trong gió mưwftla, xuyêgvzhn quang thơaear̀i gian và bóng tôtyvĺi hàng nghìn hàng vạn năvtwdm, xuyêgvzhn qua bao nhiêgvzhu gió mưwftla băvtwdng tuyêgvzh́t:

“Linh Lung…”

 

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.