Tru Tiên

Chương 117 : Hy Vọng

    trước sau   
   

Quỷ Lêefaṛ châpluj́n đihxoôvkjj̣ng trong lòng, trêefarn măbpmẉt hăbpmẃn xuâpluj́t hiêefaṛn nét hâplujn hoan cưpgsỵc đihxoôvkjj̣, dáng vẻ u sâpluj̀u thưpgsyơimzỳng thâpluj́y bôvkjj̃ng chôvkjj́c biêefaŕn sạch.

Miêefar̃n cưpgsyơimzỹng chêefaŕ ngưpgsỵ cơimzyn khích đihxoôvkjj̣ng đihxoang trào dâplujng trong lòng, nhưpgsyng Quỷ Lêefaṛ vâpluj̃n khôvkjjng kiêefar̀m chêefaŕ nôvkjj̉i run giọng, “Xin, xin tiêefar̀n bôvkjj́i chỉ giáo cho!”

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ nhìn hăbpmẃn môvkjj̣t lúc rôvkjj̀i chơimzỵt hỏi: “Có phải ngưpgsyơimzyi râpluj́t yêefaru côvkjj gái đihxoó có phải khôvkjjng?”

Quỷ Lêefaṛ khôvkjjng trả lơimzỳi nhưpgsyng trêefarn măbpmẉt hăbpmẃn biêefar̉u lôvkjj̣ môvkjj̣t khát vọng mạnh mẽ.

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ lăbpmẃc đihxoâpluj̀u thơimzỷ dài nhưpgsyng trong đihxoôvkjji măbpmẃt toát lêefarn vẻ nhu hòa thưpgsyơimzyng cảm, dịu dàng nói: “Nhưpgsy ngưpgsyơimzyi nói, côvkjj gái đihxoó thêefar̉ xác vâpluj̃n bảo toàn, nhưpgsyng do ảnh hưpgsyơimzỷng của pháp lưpgsỵc quỉ dị nọ mà hôvkjj̀n phách bị thâpluj́t tán. Tưpgsỳ trưpgsyơimzýc đihxoêefaŕn nay nêefaŕu tam hôvkjj̀n thâpluj́t phách đihxoã thâpluj́t tán thì ngay cả thâpluj̀n tiêefarn cũng khó cưpgsýu, bâpluj́t quá vâpluj̃n còn lại môvkjj̣t hôvkjj̀n thì vâpluj̃n còn có hy vọng.”




“Hôvkjj̀n phách tuy phâplujn làm tam hôvkjj̀n thâpluj́t phách, nhưpgsyng chính là tôvkjj̀n tại vơimzýi tinh hôvkjj̀n của con ngưpgsyơimzỳi, cùng con ngưpgsyơimzỳi gọi đihxoơimzyn giản là hôvkjj̀n phách, đihxoêefaŕn nay vâpluj̃n còn là đihxoefar̀u thâpluj̀n bí. Nhưpgsỹng ngưpgsyơimzỳi tu đihxoạo Trung nguyêefarn ít biêefaŕt đihxoêefaŕn, nhưpgsyng nhiêefar̀u năbpmwm trưpgsyơimzýc đihxoâplujy, ta đihxoã tưpgsỳng chưpgsýng kiêefaŕn có dị nhâplujn thi triêefar̉n ‘hoàn hôvkjj̀n dị thuâpluj̣t’ thu lại toàn bôvkjj̣ hôvkjj̀n phách của môvkjj̣t ngưpgsyơimzỳi đihxoàn ôvkjjng khôvkjjng may bị yêefaru ma thu mâpluj́t nhâpluj́t hôvkjj̀n tam phách.”

“Theo ta nhâpluj̣n thâpluj́y, tuy tình hình có sưpgsỵ khác biêefaṛt, nhưpgsyng chỉ câpluj̀n băbpmẁng hưpgsỹu của ngưpgsyơimzyi thêefar̉ xác chưpgsya tan rã, hôvkjj̀n phách vâpluj̃n còn sót lại, chăbpmẃc vâpluj̃n có thêefar̉ cưpgsýu đihxoưpgsyơimzỵc.”

Vẻ măbpmẉt Quỷ Lêefaṛ vôvkjj́n đihxoang râpluj́t hưpgsyng phâpluj́n, nhưpgsyng khi nghe đihxoêefaŕn ‘hoàn hôvkjj̀n dị thuâpluj̣t’ bôvkjj̃ng nhiêefarn nghĩ đihxoêefaŕn đihxoefar̀u gì nhíu mày nói: “Tiêefar̀n bôvkjj́i, ngưpgsyơimzỳi nói đihxoêefaŕn ‘hoàn hôvkjj̀n dị thuâpluj̣t’ có phải muôvkjj́n nói tơimzýi ‘Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c’ ơimzỷ vùng Nam man Thâpluj̣p Vạn Đyvojại Sơimzyn khôvkjjng?”

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ nhưpgsyơimzýng mày cảm thâpluj́y lạ lùng, gâpluj̣t đihxoâpluj̀u nói: “Sao, ngưpgsyơimzyi cũng biêefaŕt đihxoêefaŕn chuyêefaṛn ‘Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c’ à? Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c thâpluj̀n bí khó lưpgsyơimzỳng, Hăbpmẃc Vu đihxoại sưpgsy tinh thôvkjjng quỷ linh hôvkjj̀n phách di thuâpluj̣t chuyêefarn lo chuyêefaṛn cúng têefaŕ thâpluj̀n linh trong tôvkjj̣c. Nêefaŕu ngưpgsyơimzyi có thêefar̉ tìm đihxoưpgsyơimzỵc Hăbpmẃc Vu pháp sưpgsy thì bạn ngưpgsyơimzyi râpluj́t có thêefar̉ sẽ đihxoưpgsyơimzỵc cưpgsýu.”

Quỷ Lêefaṛ im lăbpmẉng môvkjj̣t lúc, trêefarn măbpmẉt khôvkjjng giâpluj́u đihxoưpgsyơimzỵc vẻ thâpluj́t vọng, thâpluj́p giọng nói: “Khôvkjjng dâpluj́u gì tiêefar̀n bôvkjj́i, mưpgsyơimzỳi năbpmwm trưpgsyơimzýc đihxoâplujy cũng có nghe nói răbpmẁng Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c có khả năbpmwng cưpgsýu đihxoưpgsyơimzỵc băbpmẁng hưpgsỹu. Cho nêefarn mưpgsyơimzỳi năbpmwm nay vãn bôvkjj́i đihxoã qua lại Nam Cưpgsyơimzyng khôvkjjng biêefaŕt bao nhiêefaru lâpluj̀n, thâpluj̣m chí đihxoêefaŕn cả nơimzyi sơimzyn cùng thuỷ tâpluj̣n trong vùng Thâpluj̣p Vạn Đyvojại Sơimzyn đihxoêefar̉ tìm kiêefaŕm. Nhưpgsyng dù tìm kỹ thêefaŕ nào đihxoi nưpgsỹa vâpluj̃n chăbpmw̉ng thâpluj́y đihxoưpgsyơimzỵc chút tung tích nào của Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c. Có ngưpgsyơimzỳi đihxoã nói vơimzýi vãn bôvkjj́i răbpmẁng ngàn năbpmwm trưpgsyơimzýc đihxoâplujy Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c đihxoã bị tuyêefaṛt diêefaṛt …”

“Ngàn năbpmwm trưpgsyơimzýc ưpgsy?” Cưpgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ nãy giơimzỳ đihxoang chăbpmwm chú nghe bôvkjj̃ng cao giọng căbpmẃt ngang lơimzỳi Quỷ Lêefaṛ.

“Khôvkjjng sai, có gì sao?” Quỷ Lêefaṛ ngâpluj̉ng đihxoâpluj̀u nhìn.

Nhu mị nưpgsỹ tưpgsỷ đihxoó khẽ cau mày, nhưpgsy đihxoang nghĩ đihxoêefaŕn đihxoefar̀u gì, làn tóc mâplujy nhẹ buôvkjjng trêefarn bơimzỳ vai, ngọn gió đihxoêefarm thôvkjj̉i qua, vài sơimzỵi tóc khẽ vưpgsyơimzyng trêefarn măbpmẉt nàng.

vkjj̣t lát sau, nàng ngâpluj̉ng đihxoâpluj̀u lêefarn, nói: “Viêefaṛc đihxoã quá lâpluju, đihxoâpluj̀u óc cũng khôvkjjng còn linh hoạt sáng suôvkjj́t nưpgsỹa, nêefarn phải nghĩ ngơimzỵi hôvkjj̀i lâpluju mơimzýi có thêefar̉ nhơimzý lại đihxoưpgsyơimzỵc. Sau khi ta tình cơimzỳ thâpluj́y ngưpgsyơimzỳi thuôvkjj̣c Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c 200 năbpmwm trưpgsyơimzýc khi bị khôvkjj́n trong hỏa trâpluj̣n tại Phâpluj̀n Hưpgsyơimzyng Côvkjj́c, nêefarn có thêefar̉ nói, đihxoại khái khoảng 500 năbpmwm trưpgsyơimzýc, Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c vâpluj̃n còn có ngưpgsyơimzỳi tôvkjj̀n tại!”

Quỷ Lêefaṛ nhìn nàng chăbpmẁm chăbpmẁm, trêefarn măbpmẉt thâpluj̀n săbpmẃc biêefaŕn hóa kịch liêefaṛt, Cưpgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ nhìn theo nét măbpmẉt hăbpmẃn, đihxoôvkjj̣t nhiêefarn cưpgsyơimzỳi môvkjj̣t tiêefaŕng, nói: “Đyvojưpgsyơimzỵc rôvkjj̀i, đihxoưpgsyơimzỵc rôvkjj̀i, ngưpgsyơimzyi coi nhưpgsy là âplujn nhâplujn của ta, nêefarn ta sẽ giúp ngưpgsyơimzyi viêefaṛc đihxoó!

Ngày mai ta sẽ cùng vơimzýi ngưpgsyơimzyi đihxoêefaŕn Nam cưpgsyơimzyng tìm kiêefaŕm, đihxoêefaŕn nơimzyi mà ta đihxoã tưpgsỳng găbpmẉp ngưpgsyơimzỳi của Hăbpmẃc Vu Tôvkjj̣c đihxoêefar̉ xem có tung tích nào của họ hay khôvkjjng.”

Quỷ Lêefaṛ hít sâpluju môvkjj̣t hơimzyi, trâpluj̀m ngâplujm giâplujy lát rôvkjj̀i hơimzyi cúi đihxoâpluj̀u, nói: “Đyvoja tạ tiêefar̀n bôvkjj́i, cảm âplujn bâpluj́t tâpluj̣n, chỉ câpluj̀n có thêefar̉ cưpgsýu đihxoưpgsyơimzỵc ngưpgsyơimzỳi băbpmẁng hưpgsỹu, tưpgsyơimzyng lai bâpluj́t luâpluj̣n tiêefar̀n bôvkjj́i có đihxoefar̀u chi sai khiêefaŕn chỉ viêefaṛc nói vơimzýi vãn bôvkjj́i là đihxoưpgsyơimzỵc.”

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ nhìn ngưpgsyơimzỳi thanh niêefarn trưpgsyơimzýc măbpmẉt, chỉ thâpluj́y vẻ kiêefarn nghị hiêefaṛn rõ trêefarn nét măbpmẉt, trong măbpmẃt âpluj̉n chưpgsýa vẻ âplujn câpluj̀n dịu dàng, khôvkjjng biêefaŕt là đihxoang tưpgsyơimzỷng nhơimzý đihxoêefaŕn ai?




vkjj̣t ý niêefaṛm nảy sinh, khôvkjjng biêefaŕt tại sao, trong tâplujm tưpgsy nàng bôvkjj̃ng xuâpluj́t hiêefaṛn môvkjj̣t tình cảm nhu hòa, đihxoàn ôvkjjng trêefarn thêefaŕ gian đihxoôvkjj́i vơimzýi ngưpgsyơimzỳi phụ nưpgsỹ rôvkjj́t cuôvkjj̣c vâpluj̃n còn có kẻ si tình nhưpgsypluj̣y.

Màn đihxoêefarm sâpluju thăbpmw̉m, xung quanh tĩnh lăbpmẉng, chỉ có tưpgsỳ cánh rưpgsỳng sâpluju tại đihxoịa phưpgsyơimzyng vôvkjj danh văbpmwng văbpmw̉ng tiêefaŕng côvkjjn trùng rả rích trong đihxoêefarm, cảnh vâpluj̣t u u trâpluj̀m trâpluj̀m, lúc gâpluj̀n lúc xa.

Ngọn dã phong thôvkjj̉i qua, rưpgsỳng câplujy lay đihxoôvkjj̣ng, âplujm thanh xào xạc.

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ nhẹ nhàng đihxoăbpmẉt Tiêefar̉u Hôvkjji trêefarn măbpmẉt đihxoâpluj́t, đihxoưpgsýng giưpgsỹa khu rưpgsỳng, thâplujn hình hơimzyi run râpluj̉y. Môvkjj̣t lát sau, nàng nhăbpmẃm măbpmẃt lại, khẽ nghiêefarng đihxoâpluj̀u nhưpgsy đihxoang lăbpmẃng nghe đihxoefar̀u gì, giôvkjj́ng nhưpgsy đihxoang dùng cả thêefar̉ xác lâpluj̃n tâplujm linh đihxoêefar̉ cảm nhâpluj̣n hưpgsyơimzyng vị của tưpgsỵ do.

Tiêefaŕng bưpgsyơimzýc châplujn tưpgsỳ phía sau bôvkjj̃ng dưpgsỳng lại, tiêefaŕng Quỷ Lêefaṛ vọng đihxoêefaŕn: “Đyvojêefarm đihxoã khuya, sao tiêefar̀n bôvkjj́i vâpluj̃n chưpgsya ngủ?”

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ vâpluj̃n nhăbpmẃm măbpmẃt, thâpluj̣m chí cũng khôvkjjng quay đihxoâpluj̀u lại, chỉ thong thả nói: “Còn ngưpgsyơimzyi! Sao ngưpgsyơimzyi cũng khôvkjjng ngủ?”.

Quỷ Lêefaṛ trâpluj̀m măbpmẉc giâplujy lát rôvkjj̀i trả lơimzỳi: “Vãn bôvkjj́i cũng khôvkjjng ngủ đihxoưpgsyơimzỵc.”

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ quay lại nhìn hăbpmẃn, mỉm cưpgsyơimzỳi nói: “Khâpluj̉n trưpgsyơimzyng nhưpgsypluj̣y sao?”

Quỷ Lêefaṛ khôvkjjng đihxoáp, vơimzýi hăbpmẃn viêefaṛc này vôvkjj́n đihxoã tưpgsyơimzỷng là tuyêefaṛt vọng mà nay lại có niêefar̀m hy vọng mơimzýi làm cho hăbpmẃn bị kích đihxoôvkjj̣ng đihxoêefaŕn nôvkjj̃i khôvkjjng ngủ đihxoưpgsyơimzỵc.

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ nơimzỷ môvkjj̣t nụ cưpgsyơimzỳi, vẻ đihxoẹp rạng rơimzỹ của nàng lan tỏa làm cho cảnh đihxoêefarm trơimzỷ nêefarn âpluj́m áp. Chỉ nghe nàng nhẹ nhàng nói: “Có môvkjj̣t viêefaṛc mà ta muôvkjj́n nói vơimzýi ngưpgsyơimzyi.”

Quỷ Lêefaṛ đihxoáp nhanh: “Tiêefar̀n bôvkjj́i, xin hãy nói.”

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ nhìn hăbpmẃn môvkjj̣t hôvkjj̀i rôvkjj̀i nói: “Ngưpgsyơimzyi đihxoưpgsỳng gọi ta là tiêefar̀n bôvkjj́i nưpgsỹa, con ngưpgsyơimzỳi ngưpgsyơimzyi nhưpgsỹng măbpmẉt khác cũng khá, mà sao cưpgsý gọi môvkjj̣t nưpgsỹ nhâplujn là tiêefar̀n bôvkjj́i này tiêefar̀n bôvkjj́i nọ, làm nhưpgsy ngưpgsyơimzỳi ta già lăbpmẃm vâpluj̣y, nhưpgsypluj̣y khôvkjjng sơimzỵ thâpluj́t lêefar̃ sao?”

Quỷ Lêefaṛ im lăbpmẉng.




bpmwn bản khôvkjjng phải là mưpgsyơimzỳi tám, hai mưpgsyơimzyi tám hay hai ngàn tám trăbpmwm tuôvkjj̉i mà chỉ là nưpgsỹ nhâplujn sơimzỵ già nhâpluj́t.

“Vâpluj̣y, ta gọi ngưpgsyơimzỳi thêefaŕ nào bâplujy giơimzỳ?” Quỷ Lêefaṛ thâpluj̣n trọng hỏi.

pgsỹ tưpgsỷ đihxoó nghe vâpluj̣y, thâplujn mình khẽ xúc đihxoôvkjj̣ng, trêefarn măbpmẉt xuâpluj́t hiêefaṛn nét phâplujn vâplujn, môvkjj̣t lát sau mơimzýi nói: “Ưdulx̀ nhỉ! Gọi thêefaŕ nào bâplujy giơimzỳ? Cái têefarn ngày xưpgsya ta đihxoã quêefarn mâpluj́t rôvkjj̀i. Nhưpgsy thêefaŕ này đihxoi, ngưpgsyơimzyi đihxoã thâpluj́y châplujn thâplujn của ta là Bạch Hôvkjj̀, thôvkjji thì cưpgsý gọi ta là Tiêefar̉u Bạch cũng đihxoưpgsyơimzỵc.”

“Tiêefar̉u Bạch………..” Quỷ Lêefaṛ gọi nhỏ môvkjj̣t tiêefaŕng, trêefarn măbpmẉt hăbpmẃn biêefar̉u lôvkjj̣ nét côvkjj̉ quái.

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ tưpgsỵa hôvkjj̀ khôvkjjng đihxoêefar̉ ý, đihxoảo măbpmẃt môvkjj̣t vòng, nhìn thâpluj́y Tiêefar̉u Hôvkjji đihxoang nhảy nhót qua lại trêefarn măbpmẉt đihxoâpluj́t, lâpluj̣p tưpgsýc cảm nhâpluj̣n ra đihxoefar̀u gì, hưpgsyơimzýng Quỷ Lêefaṛ hỏi: “Đyvojưpgsyơimzỵc rôvkjj̀i, ngưpgsyơimzyi gọi con khỉ kia là gì, khôvkjjng lẽ gọi trưpgsỵc tiêefaŕp têefarn Tam Nhãn Linh Hâpluj̀u?”

Quỷ Lêefaṛ đihxoáp: “Con khỉ đihxoó ta nuôvkjji nó tưpgsỳ nhỏ, ta gọi nó là Tiêefar̉u Hôvkjji.”

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀, nhu mị nưpgsỹ tưpgsỷ đihxoó tưpgsỳ giơimzỳ têefarn là Tiêefar̉u Bạch, khẽ giâpluj̣t mình rôvkjj̀i lâpluj̣p tưpgsýc bâpluj̣t cưpgsyơimzỳi, đihxoưpgsya tay bôvkjj̀ng lâpluj́y Tiêefar̉u Hôvkjji, nhìn nó tưpgsỳ trêefarn xuôvkjj́ng dưpgsyơimzýi môvkjj̣t lúc, trong ánh măbpmẃt hiêefaṛn vẻ cưpgsyơimzỳi vui nói: “À há, chúng ta quả nhiêefarn có duyêefarn, ngưpgsyơimzyi là Tiêefar̉u Hôvkjji, còn ta là Tiêefar̉u Bạch!”

Tiêefar̉u Hôvkjji chúi mõm vào lòng nàng, cưpgsyơimzỳi ‘chi chí’, tay quàng lêefarn vai trôvkjjng râpluj́t thâplujn mâpluj̣t.

Quỷ Lêefaṛ đihxoưpgsýng bêefarn nhìn thâpluj́y cảnh đihxoó, nhâpluj́t thơimzỳi khôvkjjng biêefaŕt nói gì, môvkjj̣t lát sau tưpgsỵa nhưpgsybpmẃc đihxoâpluj̀u rôvkjj̀i lăbpmẉng lẽ rơimzỳi khỏi.

vkjjm sau.

pluj̀u trơimzỳi dâpluj̀n sáng, chỉ là khôvkjjng nhìn thâpluj́y rõ măbpmẉt trơimzỳi ơimzỷ vùng Nam cưpgsyơimzyng này, bâpluj̀u khôvkjjng gian có cảm giác âplujm trâpluj̀m, mâplujy đihxoen đihxoâpluj̀y trơimzỳi, quả là môvkjj̣t ngày u ám.

pluj́t quá ánh sáng lại chiêefaŕu đihxoêefaŕn, rôvkjj̀i môvkjj̣t vài luôvkjj̀ng gió nhẹ lưpgsyơimzýt qua ngưpgsyơimzỳi làm bơimzýt đihxoi cảm giác khó chịu khôvkjjng nhưpgsyvkjj̃ nhiêefaṛt khí tôvkjj́i hôvkjjm qua, khiêefaŕn cho tinh thâpluj̀n trơimzỷ nêefarn phâpluj́n châpluj́n.

Cảm giác lạnh lẽo đihxoang lưpgsyu chuyêefar̉n trong cơimzy thêefar̉, Huyêefar̀n Hỏa Giám trêefarn ngưpgsỵc cũng toả ra môvkjj̣t luôvkjj̀ng khí âpluj́m áp, hai luôvkjj̀ng khí bâpluj́t đihxoôvkjj̀ng cùng lúc tôvkjj̀n tại trêefarn ngưpgsyơimzỳi hăbpmẃn, giâplujy khăbpmẃc đihxoó tưpgsỵa hôvkjj̀ râpluj́t ôvkjj̉n đihxoịnh khôvkjjng xung đihxoôvkjj̣t vơimzýi nhau.




Quỷ Lêefaṛ tưpgsỳ tưpgsỳ mơimzỷ măbpmẃt ra, trong lòng cưpgsyơimzỳi khôvkjj̉.

Thâpluj̣t sưpgsỵ là khôvkjjng môvkjj̣t ai biêefaŕt đihxoưpgsyơimzỵc đihxoefar̀u gì đihxoang diêefar̃n biêefaŕn trong cơimzy thêefar̉ hăbpmẃn, tôvkjj́i hôvkjjm qua Tiêefar̉u Bạch, nhưpgsypgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ cũng đihxoã nói vài đihxoefar̀u vêefar̀ viêefaṛc này, trong lúc đihxoâpluj́u pháp vơimzýi Xích Diêefar̃m thú, trong ngưpgsyơimzỳi hăbpmẃn đihxoôvkjj̣t nhiêefarn xuâpluj́t hiêefaṛn triêefaṛu chưpgsýng băbpmwng lạnh.

Thâpluj̣m chí ngay cả hăbpmẃn cũng khôvkjjng biêefaŕt đihxoưpgsyơimzỵc làm sao, cơimzy thêefar̉ hăbpmẃn sẽ duy trì tình trạng này đihxoưpgsyơimzỵc bao lâpluju?

bpmẃn cúi thâpluj́p đihxoâpluj̀u, nhìn thanh Thiêefaru Hỏa Côvkjjn đihxoen xì đihxoang năbpmẁm tĩnh tại trong lòng bàn tay. Đyvojã nhiêefar̀u năbpmwm qua, nó luôvkjjn là ngưpgsyơimzỳi bạn đihxoôvkjj̀ng hành thâplujn thiêefaŕt của hăbpmẃn.

bpmẃn đihxoôvkjj̣t nhiêefarn mỉm cưpgsyơimzỳi, năbpmẃm chăbpmẉt Thiêefaru Hỏa Côvkjjn trong tay, nhưpgsy là môvkjj̣t phâpluj̀n thâplujn thêefar̉, huyêefaŕt mạch tưpgsyơimzyng liêefarn!

Chỉ câpluj̀n cưpgsýu đihxoưpgsyơimzỵc Bích Dao, ngoài ra hăbpmẃn còn suy tính gì đihxoưpgsyơimzỵc nưpgsỹa?

vkjj̃ng nhiêefarn, trêefarn ngọn núi nhỏ kéo đihxoêefaŕn môvkjj̣t trâpluj̣n gió, có môvkjj̣t thâplujn ảnh đihxoang trêefarn khôvkjjng trung bay đihxoêefaŕn.

Quỷ Lêefaṛ nhíu mày, đihxoưpgsýng dâpluj̣y, mục quang nhìn lêefarn, trong măbpmẃt ngâpluj̣p vẻ lạnh lẽo.

vkjj̣t lúc sau, thâplujn ảnh đihxoó hạ xuôvkjj́ng, ánh sáng chuyêefar̉n đihxoôvkjj̣ng, tưpgsỳ tưpgsỳ tan đihxoi, hiêefaṛn rõ môvkjj̣t bóng áo vàng.

Kim Bình Nhi!

Quỷ Lêefaṛ ánh măbpmẃt càng trơimzỷ nêefarn lạnh lẽo, trong lòng bâpluj́t giác châpluj́n đihxoôvkjj̣ng. Ngọn núi nhỏ này tuy khôvkjjng phải là nơimzyi bí mâpluj̣t gì cho lăbpmẃm, nhưpgsyng vâpluj́n đihxoêefar̀ là hăbpmẃn lại khôvkjjng phát giác ra Kim Bình Nhi đihxoã theo dõi mình băbpmẁng cách nào mà lại có thêefar̉ tìm đihxoêefaŕn nhanh nhưpgsypluj̣y?

Kim Bình Nhi vơimzýi nụ cưpgsyơimzỳi luôvkjjn săbpmw̃n trêefarn môvkjji, liêefaŕc nhìn vêefar̀ phía Quỷ Lêefaṛ, tưpgsỵa hôvkjj̀ nhưpgsy đihxoã sơimzým biêefaŕt hăbpmẃn ơimzỷ đihxoâplujy, khôvkjjng môvkjj̣t chút ngạc nhiêefarn, mỉm cưpgsyơimzỳi nói: “Côvkjjng tưpgsỷ thâpluj̣t khéo chọn chôvkjj̃!”

Quỷ Lêefaṛ hưpgsỳ nhẹ môvkjj̣t tiêefaŕng, câpluj́t tiêefaŕng: “Kim côvkjjpgsyơimzyng thủ đihxooạn quả nhiêefarn lơimzỵi hại.”




Kim Bình Nhi tưpgsỵa hôvkjj̀ nhưpgsy khôvkjjng chú ý đihxoêefaŕn lơimzỳi nói của Quỷ Lêefaṛ, cưpgsyơimzỳi nói: “Tiêefar̉u nưpgsỹ làm sao mà so sánh vơimzýi côvkjjng tưpgsỷ đihxoưpgsyơimzỵc, tôvkjj́i qua côvkjjng tưpgsỷ chỉ câpluj̀n nhích tay mà đihxoã làm cho Phâpluj̀n Hưpgsyơimzyng Côvkjj́c náo loạn cả lêefarn, tiêefar̉u nưpgsỹ thâpluj̣t tình bái phục.”

Quỷ Lêefaṛ trong lòng hêefaŕt sưpgsýc băbpmwn khoăbpmwn mà cuôvkjj́i cùng vâpluj̃n khôvkjjng hiêefar̉u đihxoưpgsyơimzỵc làm thêefaŕ nào mà nưpgsỹ tưpgsỷ của Hơimzỵp Hoan Phái có thêefar̉ theo sát mình nhưpgsypluj̣y. Nhưpgsyng vẻ măbpmẉt bêefar̀ ngoài vâpluj̃n khôvkjjng biêefar̉u lôvkjj̣ nét gì, lạnh lùng nói: “Tôvkjj́i qua núi lưpgsỷa bùng phát, chỉ là hiêefaṛn tưpgsyơimzỵng tưpgsỵ nhiêefarn, chăbpmw̉ng có quan hêefaṛ gì vơimzýi ta cả. Còn côvkjjpgsyơimzyng tôvkjj́i qua có thám thính đihxoưpgsyơimzỵc đihxoefar̀u gì khôvkjjng?”

Kim Bình Nhi đihxoảo măbpmẃt, đihxoang đihxoịnh nói gì, bâpluj́t chơimzỵt khẽ cau mày, nhìn ra phía sau Quỷ Lêefaṛ, kêefaru khẽ môvkjj̣t tiêefaŕng, đihxoâpluj̀u tiêefarn nhìn thâpluj́y con khỉ xám luôvkjjn đihxoi theo bêefarn cạnh Quỷ Lêefaṛ, tiêefaŕp theo tưpgsỳ trong rưpgsỳng môvkjj̣t nưpgsỹ tưpgsỷ nhẹ nhàng bưpgsyơimzýc ra, làn da trăbpmẃng nhưpgsy tuyêefaŕt, lôvkjjng mày nhưpgsy vẽ, thâpluj̣t là vạn nét phong tình, ngàn phâpluj̀n ôvkjjn nhu, môvkjj̣t vẻ đihxoẹp tuyêefaṛt vơimzỳi, quả là tuyêefaṛt thêefaŕ mỹ nhâplujn.

Kim Bình Nhi vưpgsỳa đihxoưpgsya măbpmẃt nhìn qua đihxoã phát hiêefaṛn môvkjj̣t đihxoefar̉m quan trọng là nưpgsỹ tưpgsỷ này chỉ măbpmẉc môvkjj̣t lơimzýp áo, ngoài ra khôvkjjng còn gì khác, nhâpluj́t cưpgsỷ nhâpluj́t đihxoôvkjj̣ng thâpluj́p thoáng hiêefar̉n lôvkjj̣ đihxoưpgsyơimzỳng nét cơimzy thêefar̉, đihxoâpluj̀y vẻ dụ hoăbpmẉc.

Y phục đihxoó là của nam nhâplujn lại là áo của Quỷ Lêefaṛ măbpmẉc tôvkjj́i hôvkjjm qua, đihxoưpgsya măbpmẃt nhìn lại thì rõ ràng hiêefaṛn tại Quỷ Lêefaṛ khôvkjjng có áo ngoài.

Kim Bình Nhi vơimzýi ánh măbpmẃt thích thú nhưpgsypgsỳa phát hiêefaṛn ra đihxoefar̀u gì, chơimzỵt nơimzỷ nụ cưpgsyơimzỳi, nói: “Vị thưpgsy thưpgsy đihxoẹp đihxoẽ này, sao chưpgsya tưpgsỳng găbpmẉp qua?”

Nói đihxoêefaŕn đihxoâplujy, nàng nhìn Quỷ Lêefaṛ cưpgsyơimzỳi cưpgsyơimzỳi, nói: “Tưpgsỳ lâpluju nghe nói côvkjjng tưpgsỷ và Bích Dao tiêefar̉u thưpgsy có môvkjj́i thâplujm tình, Bích Dao tiêefar̉u thưpgsy vì côvkjjng tưpgsỷ mà thâpluj́t hôvkjj̀n tán phách, xả thâplujn dưpgsyơimzýi ‘Tru Tiêefarn kỳ kiêefaŕm’, côvkjjng tưpgsỷ vì Bích Dao tiêefar̉u thưpgsy mà phản lại Thanh Vâplujn Môvkjjn, gia nhâpluj̣p Thánh Giáo, phụ trơimzỵ Quỷ Vưpgsyơimzyng Tôvkjjng chủ chinh phạt tưpgsý phưpgsyơimzyng, sát nhâplujn vôvkjj toán. Trong mưpgsyơimzỳi năbpmwm nay, khôvkjjng ngại mạo hiêefar̉m thâplujm nhâpluj̣p vùng Nam man Thâpluj̣p Vạn Đyvojại Sơimzyn xa xôvkjji đihxoêefar̉ tìm phưpgsyơimzyng pháp chưpgsỹa trị cho Bích Dao tiêefar̉u thưpgsy. Nhưpgsỹng viêefaṛc nhưpgsypluj̣y, làm sao mà khôvkjjng khiêefaŕn cho nưpgsỹ nhâplujn trêefarn thiêefarn hạ ái môvkjj̣ cho đihxoưpgsyơimzỵc?”

Thanh âplujm nàng râpluj́t nhu mị, vẻ măbpmẉt lại ôvkjjn hòa, nhưpgsyng giọng đihxoefaṛu lại đihxoôvkjj̣t nhiêefarn thay đihxoôvkjj̉i: “Chỉ là thơimzỳi gian vôvkjj tình, trải qua năbpmwm tháng, chuyêefaṛn cũ cũng phôvkjji pha, nay côvkjjng tưpgsỷ găbpmẉp đihxoưpgsyơimzỵc duyêefarn mơimzýi, thâpluj̣t đihxoáng chúc mưpgsỳng. À nhưpgsyng ngày sau khi trơimzỷ vêefar̀ Hôvkjj̀ Kỳ Sơimzyn, nhâpluj́t đihxoịnh sẽ có lơimzỳi chúc mưpgsỳng tơimzýi Quỷ Vưpgsyơimzyng Tôvkjjng chủ.”

Quỷ Lêefaṛ săbpmẃc măbpmẉt lạnh băbpmwng, sau khi nghe vâpluj̣y thâpluj̀n tình càng nghiêefarm lạnh, nhưpgsyng hăbpmẃn chỉ hưpgsỳ môvkjj̣t tiêefaŕng lạnh lẽo mà khôvkjjng nói lơimzỳi nào.

pgsỷu Vĩ Thiêefarn Hôvkjj̀ Tiêefar̉u Bạch đihxoưpgsya măbpmẃt nhìn Quỷ Lêefaṛ, rôvkjj̀i nhìn qua Kim Bình Nhi đihxoang đihxoưpgsýng trưpgsyơimzýc măbpmẉt, hôvkjj́t nhiêefarn cưpgsyơimzỳi nói: “Vị côvkjjpgsyơimzyng này đihxoã hiêefar̉u lâpluj̀m rôvkjj̀i, kỳ thâpluj̣t tôvkjj́i qua tiêefar̉u nưpgsỹ găbpmẉp phải bọn xâpluj́u, bị bọn chúng khinh khi bưpgsýc hiêefaŕp, may nhơimzỳ có Quỷ Lêefaṛ côvkjjng tưpgsỷ đihxoi ngang qua, ra tay giúp đihxoơimzỹ, may măbpmẃn thoát nạn. Còn đihxoưpgsyơimzỵc côvkjjng tưpgsỷ cho mưpgsyơimzỵn tạm tâpluj́m áo đihxoêefar̉ che thâplujn.”

Kim Bình Nhi đihxoưpgsya măbpmẃt nhìn Tiêefar̉u Bạch, vơimzýi ánh măbpmẃt đihxoâpluj̀y kinh nghiêefaṛm của mình, thâpluj̣t khó mà tin đihxoưpgsyơimzỵc lơimzỳi giải thích vưpgsỳa rôvkjj̀i. Lại trôvkjjng dáng vẻ nhàn nhã ung dung của Tiêefar̉u Bạch nhưpgsy chăbpmw̉ng có vẻ gì là đihxoã bị cưpgsyơimzỳng nhâplujn uy hiêefaŕp? Theo sưpgsỵ quan sát của Kim Bình Nhi, trêefarn thêefaŕ gian này chăbpmw̉ng thêefar̉ có cưpgsyơimzỳng đihxoạo nào dám nhăbpmẃm măbpmẃt đihxoụng vào nưpgsỹ tưpgsỷ này, chỉ sơimzỵ quá nưpgsỷa là…

Kim Bình Nhi khẽ lăbpmẃc đihxoâpluj̀u, dẹp bỏ nhưpgsỹng suy nghĩ trong đihxoâpluj̀u, chỉ bâpluj́t quá đihxoôvkjj́i vơimzýi săbpmẃc đihxoẹp phi phàm của Tiêefar̉u Bạch dưpgsyơimzỳng nhưpgsy khôvkjjng muôvkjj́n nhìn lâpluju thêefarm, quay sang Quỷ Lêefaṛ nói: “Côvkjjng tưpgsỷ tôvkjj́i qua vào Phâpluj̀n Hưpgsyơimzyng Côvkjj́c có phát hiêefaṛn gì thêefarm khôvkjjng?”

Quỷ Lêefaṛ lạnh lùng trả lơimzỳi: “Chăbpmw̉ng có chút gì, tôvkjj́i qua sau khi tiêefaŕn vào côvkjj́c, khôvkjjng lâpluju sau núi lưpgsỷa đihxoôvkjj̣t nhiêefarn phun lêefarn, ta cũng theo đihxoó trơimzỷ ra lại”. Đyvojêefaŕn đihxoâplujy ngưpgsỳng lại môvkjj̣t chút, hưpgsyơimzýng vêefar̀ Kim Bình Nhi nói: “Ngưpgsyơimzyi tôvkjj́i qua cũng tiêefar̀m nhâpluj̣p vào côvkjj́c, có gì khác thưpgsyơimzỳng, têefarn ngưpgsy nhâplujn quái tôvkjj̣c và Phâpluj̀n Hưpgsyơimzyng Côvkjj́c đihxoó có quan hêefaṛ nhưpgsy thêefaŕ nào, ngưpgsyơimzyi có phát hiêefaṛn đihxoưpgsyơimzỵc gì khôvkjjng?”

Kim Bình Nhi mỉm cưpgsyơimzỳi, thâpluj̀n tình tưpgsỵ nhiêefarn, lăbpmẃc đihxoâpluj̀u thơimzỷ dài: “Thâpluj̣t khôvkjjng dám dâpluj́u, ta cũng chăbpmw̉ng phát hiêefaṛn đihxoưpgsyơimzỵc gì. Tôvkjj́i hôvkjjm qua, Phâpluj̀n Hưpgsyơimzyng Côvkjj́c côvkjj́c khâpluj̉u náo loạn, bọn đihxoêefaṛ tưpgsỷ bàn tán xôvkjjn xao. Gã ngưpgsy nhâplujn đihxoó thâpluj̣t sưpgsỵ khôvkjjng biêefaŕt ơimzỷ đihxoâpluju cả!”

Quỷ Lêefaṛ nhăbpmwn măbpmẉt cau mày, nhâpluj́t thơimzỳi khôvkjjng khí trâpluj̀m măbpmẉc.

Kim Bình Nhi trâpluj̀m ngâplujm giâplujy lát, rôvkjj̀i quay đihxoâpluj̀u nhìn Tiêefar̉u Bạch, nơimzỷ nụ cưpgsyơimzỳi, nói vơimzýi Quỷ Lêefaṛ: “Bâplujy giơimzỳ côvkjjng tưpgsỷ đihxoang có mỹ nhâplujn bâpluj̀u bạn, ta ơimzỷ đihxoâplujy trơimzỷ thành chưpgsyơimzýng ngại mâpluj́t. Chúng ta hãy tạm thơimzỳi chia tay, sau này nêefaŕu còn có duyêefarn chăbpmẃc sẽ găbpmẉp lại tại vùng Nam cưpgsyơimzyng này.”

Nói xong, hưpgsyơimzýng vêefar̀ Tiêefar̉u Bạch cưpgsyơimzỳi môvkjj̣t tiêefaŕng, vung tay áo, môvkjj̣t đihxoạo quang mang chuyêefar̉n đihxoôvkjj̣ng biêefaŕn thành môvkjj̣t luôvkjj̀ng sáng màu vàng bay vào khôvkjjng trung.

Quỷ Lêefaṛ đihxoưpgsýng nhìn thâplujn ảnh càng lúc càng nhỏ dâpluj̀n nơimzyi châplujn trơimzỳi, cau mày suy nghĩ. Tiêefar̉u Bạch đihxoi đihxoêefaŕn bêefarn cạnh hăbpmẃn, Tiêefar̉u Hôvkjji trèo lêefarn nhảy xuôvkjj́ng môvkjj̣t hôvkjj̀i thì tỏ ra râpluj́t thâplujn thiêefaŕt vơimzýi Tiêefar̉u Bạch.

Tiêefar̉u Bạch nhẹ nhàng bêefaŕ Tiêefar̉u Hôvkjji trong lòng, trâpluj̀m ngâplujm giâplujy lát, hưpgsyơimzýng vêefar̀ Quỷ Lêefaṛ nói: “Ngưpgsyơimzyi cho côvkjj ta biêefaŕt là chúng ta ơimzỷ đihxoâplujy à?”

Quỷ Lêefaṛ im lăbpmẉng lăbpmẃc đihxoâpluj̀u, lát sau mơimzýi nói: “Chôvkjj̃ này ta cũng chưpgsya tưpgsỳng biêefaŕt đihxoêefaŕn, nưpgsỹ tưpgsỷ đihxoó thưpgsỵc lơimzỵi hại, sao có thêefar̉ theo đihxoưpgsyơimzỵc dâpluj́u vêefaŕt của chúng ta? Vưpgsỳa rôvkjj̀i ta ngâpluj̀m kiêefar̉m soát lại trêefarn mình, vâpluj̃n khôvkjjng tìm thâpluj́y dâpluj́u vêefaŕt gì, quả là có đihxoefar̀u quỷ quái.”

Tiêefar̉u Bạch đihxoảo măbpmẃt, nhìn Quỷ Lêefaṛ môvkjj̣t hôvkjj̀i, rôvkjj̀i đihxoôvkjj̣t nhiêefarn khôvkjjng hiêefar̉u tại sao chuyêefar̉n sang thâplujn mình Tiêefar̉u Hôvkjji, bâpluj́t giác mỉm cưpgsyơimzỳi, nói: “Vơimzýi đihxoạo hạnh tu hành của ngưpgsyơimzyi, vưpgsỳa rôvkjj̀i côvkjjpgsyơimzyng đihxoó muôvkjj́n lưpgsyu lại ám ký bí mâpluj̣t trêefarn ngưpgsyơimzỳi ngưpgsyơimzyi e răbpmẁng khó lăbpmẃm. Vâpluj́n đihxoêefar̀ này khôvkjjng liêefarn quan đihxoêefaŕn ngưpgsyơimzyi đihxoâpluju.”

Quỷ Lêefaṛ đihxoưpgsya măbpmẃt nhìn qua, do dưpgsỵ môvkjj̣t hôvkjj̀i, nói: “Vâpluj̣y thì, xin tiêefar̀n bôvkjj́i… … Tiêefar̉u Bạch côvkjjpgsyơimzyng nói vâpluj̣y, tưpgsỵa hôvkjj̀ đihxoã phát hiêefaṛn ra đihxoefar̀u gì?”

Tiêefar̉u Bạch sóng măbpmẃt chuyêefar̉n đihxoôvkjj̣ng, lâpluj́y tay khẽ vuôvkjj́t đihxoâpluj̀u Tiêefar̉u Hôvkjji, cưpgsyơimzỳi nói: “Tiêefar̉u Hôvkjji hình nhưpgsy chưpgsya bao giơimzỳ tăbpmẃm? Bơimzỷi vì vâpluj́n đihxoêefar̀ năbpmẁm trêefarn mình Tiêefar̉u Hôvkjji…”

……

pgsyơimzýi châplujn núi, Quỷ Lêefaṛ và Tiêefar̉u Bạch tìm thâpluj́y môvkjj̣t con suôvkjj́i nhỏ liêefar̀n đihxoem Tiêefar̉u Hôvkjji ra tăbpmẃm.

Tiêefar̉u Hôvkjji tưpgsỳ hôvkjj̀i sinh ra đihxoêefaŕn giơimzỳ, chỉ sơimzỵ là chưpgsya tưpgsỳng biêefaŕt tăbpmẃm rưpgsỷa là gì nêefarn tưpgsỵ nhiêefarn phản đihxoôvkjj́i quyêefaŕt liêefaṛt, côvkjj́ sôvkjj́ng côvkjj́ chêefaŕt tránh né, la hét âpluj̀m ĩ.

Cuôvkjj́i cùng Tiêefar̉u Bạch có môvkjj̣t cách, hái cho nó môvkjj̣t ít quả dại đihxoôvkjj̀ng thơimzỳi hêefaŕt sưpgsýc vôvkjj̃ vêefar̀ an ủi rôvkjj̀i cho nó tưpgsỵ tăbpmẃm băbpmẁng cách ném Tiêefar̉u Hôvkjji xuôvkjj́ng giưpgsỹa suôvkjj́i, dùng sưpgsýc nưpgsyơimzýc chảy đihxoêefar̉ tâpluj̉y uêefaŕ thâplujn thêefar̉.

Quỷ Lêefaṛ đihxoưpgsýng bêefarn nhăbpmwn tít căbpmẉp lôvkjjng mày, trâpluj̀m ngâplujm môvkjj̣t lúc lâpluju rôvkjj̀i nói: “Kỳ quái, sao ta chăbpmw̉ng cảm thâpluj́y có mùi vị gì cả?”

Tiêefar̉u Bạch nghe nói vâpluj̣y, cưpgsyơimzỳi nhẹ môvkjj̣t tiêefaŕng, nói: “Ngưpgsyơimzyi là nam tưpgsỷ, nêefarn khôvkjjng đihxoêefar̉ ý, đihxoưpgsyơimzyng nhiêefarn khôvkjjng thêefar̉ phát giác. Ta tưpgsỳ tôvkjj́i qua vui đihxoùa vơimzýi Tiêefar̉u Hôvkjji, khi ôvkjjm nó trong lòng mơimzýi cảm nhâpluj̣n đihxoưpgsyơimzỵc môvkjj̣t làn hưpgsyơimzyng thơimzym râpluj́t nhẹ nhàng nhưpgsy có nhưpgsy khôvkjjng, lúc đihxoó ta đihxoã cảm thâpluj́y chút kỳ quái, Tiêefar̉u Hôvkjji là con khỉ chăbpmw̉ng thêefar̉ có đihxoưpgsyơimzỵc mùi vị này, bâpluj́t quá mùi hưpgsyơimzyng này cưpgsỵc nhẹ, ta cũng khôvkjjng đihxoêefar̉ ý lăbpmẃm. Chỉ đihxoêefaŕn sáng nay găbpmẉp vị côvkjjpgsyơimzyng đihxoó lâpluj̣p tưpgsýc hiêefar̉u ra ngay.”

vkjj̀i cưpgsyơimzỳi nói: “Vị côvkjjpgsyơimzyng đihxoó tâplujm tưpgsy tinh têefaŕ, thủ đihxooạn cao cưpgsyơimzỳng, thâpluj̣t là lơimzỵi hại lăbpmẃm.” *

Quỷ Lêefaṛ hưpgsỳ lạnh môvkjj̣t tiêefaŕng.

Khôvkjjng trung, trơimzỳi đihxoâpluj́t thâpluj̣t u ám, tiêefaŕng suôvkjj́i chảy rào rào, Tiêefar̉u Hôvkjji khôvkjjng ngơimzỳ đihxoang đihxoùa giơimzỹn trong dòng suôvkjj́i, tưpgsỵa hôvkjj̀ mải mêefar khôvkjjng muôvkjj́n ngưpgsỳng, vùng vâpluj̃y khiêefaŕn bọt nưpgsyơimzýc văbpmwng tung tóe ra xung quanh.

Tiêefar̉u Bạch ơimzỷ bêefarn cạnh tăbpmẃm rưpgsỷa cho nó cũng bị con khỉ nghịch phá làm nưpgsyơimzýc băbpmẃn vào ưpgsyơimzýt mình.

Quỷ Lêefaṛ đihxoưpgsýng tại môvkjj̣t bêefarn nhìn qua.

Chỉ thâpluj́y bêefarn dòng suôvkjj́i, Tiêefar̉u Bạch đihxoang xăbpmẃn tay áo, nét măbpmẉt đihxoang vui vẻ, sóng măbpmẃt nhưpgsy thuỷ, miêefaṛng cưpgsyơimzỳi chúm chím nhìn Tiêefar̉u Hôvkjji đihxoang tăbpmẃm, giúp nó tâpluj̉y rưpgsỷa thâplujn thêefar̉.

Nhìn kỹ có vài giọt nưpgsyơimzýc đihxoọng lại trêefarn măbpmẉt nàng, long lanh chiêefaŕu sáng nhưpgsy nhưpgsỹng hạt trâplujn châpluju, hoăbpmẉc treo nhẹ trêefarn đihxoâpluj̀u mi, hoăbpmẉc vưpgsyơimzyng trêefarn gò má nàng, nhìn qua nhưpgsy thâpluj́u vào da thịt nõn nà, khiêefaŕn cho ta sinh lòng quyêefaŕn luyêefaŕn khôvkjjng muôvkjj́n rơimzỳi xa.

Ngọn gió của vùng Nam cưpgsyơimzyng hoang dã, tưpgsỳ xa nhè nhẹ thôvkjj̉i đihxoêefaŕn vuôvkjj́t ve suôvkjj́i tóc của nàng, nhưpgsỹng giọt nưpgsyơimzýc long lanh nhưpgsy rung đihxoôvkjj̣ng...

Quỷ Lêefaṛ hôvkjj́t nhiêefarn quay đihxoâpluj̀u lại, khôvkjjng nhìn qua bêefarn đihxoó nưpgsỹa. Nhưpgsyng mơimzýi trong giâplujy lát, bôvkjj̃ng có tiêefaŕng Tiêefar̉u Bạch kêefaru thâpluj́t thanh tưpgsỳ phía sau.

Quỷ Lêefaṛ giâpluj̣t mình, quay lại thâpluj́y Tiêefar̉u Hôvkjji đihxoã tăbpmẃm xong, nhảy lêefarn bơimzỳ, Tiêefar̉u Bạch chưpgsya kịp gọi nó dưpgsỳng lại là nó đihxoã lâpluj̣p tưpgsýc rùng mình rũ nưpgsyơimzýc trêefarn ngưpgsyơimzỳi, làm nhưpgsỹng giọt nưpgsyơimzýc bám trêefarn ngưpgsyơimzỳi nó văbpmwng ra tưpgsý phía.

Tiêefar̉u Bạch khôvkjjng kịp né, miêefaṛng vưpgsỳa cưpgsyơimzỳi vưpgsỳa tưpgsýc, cả ngưpgsyơimzỳi nhưpgsy bị môvkjj̣t cơimzyn mưpgsya nhỏ trút xuôvkjj́ng ưpgsyơimzýt đihxoâpluj̃m.

Đyvojảo măbpmẃt nhìn qua, Tiêefar̉u Bạch thâpluj́y Quỷ Lêefaṛ đihxoang nhìn vêefar̀ hưpgsyơimzýng mình, liêefar̀n nơimzỷ môvkjj̣t nụ cưpgsyơimzỳi.

Quỷ Lêefaṛ mâpluj́p máy môvkjji nhưpgsy muôvkjj́n cưpgsyơimzỳi rôvkjj̀i lại quay đihxoâpluj̀u nhìn ra chôvkjj̃ khác, sau lưpgsyng vọng lại tiêefaŕng Tiêefar̉u Bạch đihxoang măbpmẃng mỏ Tiêefar̉u Hôvkjji.

Trong khoảng khôvkjjng gian u ám đihxoó, đihxoôvkjj̣t nhiêefarn xuâpluj́t hiêefaṛn sưpgsỵ âpluj́m áp mà tưpgsỳ lâpluju khôvkjjng có đihxoưpgsyơimzỵc, thâpluj̣t êefarm đihxoêefar̀m thảnh thơimzyi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.