Bê
jjjsn ngoài Tư
mtiỏ Trạch, ly khai Đ
iptpại Vư
mtioơ
hvdong Thô
rvlrn vê
jjjs̀ hư
mtioơ
hvdóng tâ
rbohy, trê
jjjsn con cô
rvlr̉ đ
uvrgạo Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn cùng Tiê
jjjs̉u Hoàn thong dong bư
mtioơ
hvdóc
Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgư
mtioa mă
eubǵt nhìn bô
rvlŕn phía, chỉ thâ
rboh́y trê
jjjsn cô
rvlr̉ đ
uvrgạo cỏ dại mọc đ
uvrgâ
rboh̀y, hoang lư
mtioơ
hvdong vô
rvlr cùng. Tư
mtiò Đ
iptpại Vư
mtioơ
hvdong Thô
rvlrn đ
uvrgi mô
rvlṛt lúc lâ
rbohu, vâ
rboh̃n khô
rvlrng thâ
rboh́y bong dáng mô
rvlṛt khách bô
rvlṛ hành nào cả
Că
eubgng mă
eubǵt ra nhìn, chỉ thâ
rboh́y bô
rvlŕn phía là đ
uvrgô
rvlr̀ng khô
rvlrng mô
rvlrng quạnh, cỏ dại mọc cao, bâ
rboh́t thơ
hvdòi có ngọn gió thô
rvlr̉i qua, cỏ xanh dâ
rboḥp dơ
hvdòn trong gió như
mtio như
mtiõng con sóng bô
rvlr̀ng bê
jjjs̀nh nô
rvlŕi đ
uvrguô
rvlri nhau, nhìn thâ
rboḥt đ
uvrgẹp mă
eubǵt, Tiê
jjjs̉u Hoàn bô
rvlr̃ng thâ
rboh́y trong lòng thâ
rboh́y khoái trá vô
rvlr cùng
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn đ
uvrgư
mtióng ven đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng oang oang hỏi: “Ngư
mtioơ
hvdoi nhìn cái gì vâ
rboḥy?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn cư
mtioơ
hvdòi nói: “Gia gia à, ít hô
rvlrm trư
mtioơ
hvdóc, chúng ta vì vô
rvlṛi đ
uvrgi, khô
rvlrng kịp quan sát xunh quanh. Hô
rvlrm nay tiê
jjjśt trơ
hvdòi tô
rvlŕt lành, gia gia nhìn xem, cảnh vâ
rboḥt quả là râ
rboh́t đ
uvrgẹp, phải khô
rvlrng?
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn nhìn phong cảnh quanh con cô
rvlr̉ đ
uvrgạo, tinh thâ
rboh̀n bô
rvlr̃ng phâ
rboh́n châ
rboh́n, buô
rvlṛt miê
jjjṣng nói: “Chỉ là mâ
rboh́y cái lá cỏ tâ
rboh̀m thư
mtioơ
hvdòng, có gì đ
uvrgáng xem cơ
hvdo chư
mtió, nê
jjjśu là lá vàng thì mơ
hvdói đ
uvrgáng xem…”
“Gia gia!” Tiê
jjjs̉u Hoàn hét lê
jjjsn, ngă
eubǵt lơ
hvdòi lão, trư
mtiòng mă
eubǵt nói: “Gia gia sao lúc nào cũng chỉ nghĩ tơ
hvdói tiê
jjjs̀n vâ
rboḥy. Trong danh tư
mtiọ gia gia có chư
mtiõ Tiê
jjjsn mà sao con ngư
mtioơ
hvdòi phàm tục quá đ
uvrgi.!”
”Phàm tục?” Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn đ
uvrgại nô
rvlṛ, nói:”Ngư
mtioơ
hvdoi nói ta phàm tục? Lão nhâ
rbohn gia ngư
mtioơ
hvdoi là thê
jjjś ngoại cao nhâ
rbohn, danh vang thiê
jjjsn hạ, là vạn gia sinh phâ
rboḥt, tạo phúc cho bách tính, phô
rvlr̉ đ
uvrgô
rvlṛ chúng sinh…”
Tiê
jjjs̉u Hoàn lom lom nhìn lão, Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn trư
mtioơ
hvdóc ánh mă
eubǵt của tô
rvlrn nư
mtiõ bô
rvlr̃ng trơ
hvdỏ nê
jjjsn lúng túng, â
rbohm thanh càng lúc càng nhỏ, càng lúc càng khô
rvlrng có chút khí lư
mtiọc, sau lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u, trơ
hvdọn mă
eubǵt hách dịch quát: “Tiê
jjjs̉u nha đ
uvrgâ
rboh̀u, ngư
mtioơ
hvdoi chư
mtioa biê
jjjśt sư
mtiọ lơ
hvdọi hại của gia gia ngư
mtioơ
hvdoi!?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn ngă
eubg̣t nghẽo cư
mtioơ
hvdòi, đ
uvrgê
jjjśn ư
mtióa cả nư
mtioơ
hvdóc mă
eubǵt, Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn bị tô
rvlrn nư
mtiõ cư
mtioơ
hvdòi nhạo, trong lòng uâ
rboh́t ư
mtióc, thơ
hvdỏ dài nói: “Nă
eubgm xư
mtioa, lúc mơ
hvdói gă
eubg̣p ngư
mtioơ
hvdoi, biê
jjjśt vâ
rboḥy đ
uvrgã đ
uvrgê
jjjs̉ ngư
mtioơ
hvdoi nă
eubg̀m đ
uvrgó khóc đ
uvrgê
jjjśn chê
jjjśt tại vê
jjjṣ đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng rô
rvlr̀i…”
Tiê
jjjs̉u Hoàn lè lư
mtioơ
hvdõi, trê
jjjsn gư
mtioơ
hvdong mă
eubg̣t khả ái tră
eubǵng mịn như
mtio tuyê
jjjśt bô
rvlr̃ng nơ
hvdỏ nụ cư
mtioơ
hvdòi, nói:” Đ
iptpó khô
rvlrng phải lòng tô
rvlŕt cư
mtiỏa gia gia”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn trơ
hvdọn mă
eubǵt nhìn Tiê
jjjs̉u Hoàn, quát: “ Khô
rvlrng phải hảo tâ
rbohm của ta, vâ
rboḥy cái gì đ
uvrgã nuô
rvlri mi tơ
hvdói ngày hô
rvlrm nay, khô
rvlrng khí chă
eubǵc…!”
Tiê
jjjs̉u Hoàn chă
eubg̉ng ngơ
hvdò vâ
rboh̃n khô
rvlrng sơ
hvdọ, cũng khô
rvlrng thâ
rboh́y giâ
rboḥn, tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio như
mtiõng lơ
hvdòi này đ
uvrgã nghe nhiê
jjjs̀u lă
eubǵm rô
rvlr̀i, tiê
jjjśn đ
uvrgê
jjjśn bê
jjjsn cạnh Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, mă
eubǵt chơ
hvdóp chơ
hvdóp, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn hỏi:” Gia gia à, nă
eubgm xư
mtioa tại sao ngư
mtioơ
hvdòi lại mang con đ
uvrgi theo vâ
rboḥy?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn nghĩ mô
rvlṛt lúc, kỳ thư
mtiọc lão vơ
hvdói Tiê
jjjs̉u Hoàn luô
rvlrn tùy tiê
jjjṣn nói chuyê
jjjṣn vơ
hvdói nhau như
mtio vâ
rboḥy giơ
hvdò đ
uvrgã thành quen, bâ
rboh́t quá bâ
rboh́y giơ
hvdò Tiê
jjjs̉u Hoàn hỏi lại chuyê
jjjṣn cũ, khơ
hvdoi lại vãng sư
mtiọ, să
eubǵc diê
jjjṣn lão chơ
hvdọt có nét buô
rvlr̀n bã, khẽ thơ
hvdỏ dài nói “Nă
eubgm đ
uvrgó tại Hà Dư
mtioơ
hvdong Thành, lão phu thâ
rboh́y ngư
mtioơ
hvdoi là mô
rvlṛt tiê
jjjs̉u oa nhi khô
rvlrng quá hai, ba tuô
rvlr̉i, nă
eubg̀m bê
jjjsn vê
jjjṣ đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng, khóc thút thít khô
rvlrng ra tiê
jjjśng, ta nhâ
rboh́t thơ
hvdòi mê
jjjs̀m lòng, bê
jjjś ngư
mtioơ
hvdoi lê
jjjsn”
Nói tơ
hvdói đ
uvrgó, lão đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn trư
mtiòng mă
eubǵt nhìn Tiê
jjjs̉u Hoàn, nói: “Chă
eubg̉ng ngơ
hvdò ngư
mtioơ
hvdoi lúc đ
uvrgó mơ
hvdói có hai tuô
rvlr̉i mà đ
uvrgã thô
rvlrng minh vô
rvlr cùng, ta vư
mtiòa bê
jjjś lê
jjjsn đ
uvrgã ngư
mtiòng khóc ngay, hại lão phu tư
mtioơ
hvdỏng có chút nhâ
rbohn duyê
jjjsn vơ
hvdói ngư
mtioơ
hvdoi, nhâ
rboh́t thơ
hvdòi đ
uvrgô
rvlṛng tâ
rbohm, mang ngư
mtioơ
hvdoi theo.”
Tiê
jjjs̉u Hoàn nhìn lão làm mă
eubg̣t xâ
rboh́u, tay nă
eubǵm lâ
rboh́y vạt áo lão, nũng nịu nói: “Gia gia tâ
rbohm đ
uvrgịa thâ
rboḥt tô
rvlŕt, tư
mtioơ
hvdong lai nhâ
rboh́t đ
uvrgịnh sẽ có báo đ
uvrgáp. Mà, ngư
mtioơ
hvdòi xem, con giúp ngư
mtioơ
hvdòi xem tư
mtioơ
hvdóng thiê
jjjsn hạ, kiê
jjjśm bao nhiê
jjjsu tiê
jjjs̀n đ
uvrgó thô
rvlri, phải khô
rvlrng gia gia?.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn đ
uvrgang vô
rvlr tình gâ
rboḥt gù, lim dim mă
eubǵt nói: “Ư
hvdòa, quả là có như
mtio vâ
rboḥy…” đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn tỉnh lại, vơ
hvdò giâ
rboḥn dư
mtiõ quát: “Đ
iptpúng gì mà đ
uvrgúng, toàn nói xàm!”
Tiê
jjjs̉u Hoàn che miê
jjjṣng cư
mtioơ
hvdòi, lát sau, nhơ
hvdó ra đ
uvrgiê
jjjs̀u gì đ
uvrgó, hỏi: “Gia gia, ngư
mtioơ
hvdòi nă
eubgm đ
uvrgó trơ
hvdỏ vê
jjjs̀ Hà Dư
mtioơ
hvdong Thành làm gì vâ
rboḥy? Nơ
hvdoi đ
uvrgó chính là ơ
hvdỏ dư
mtioơ
hvdói châ
rbohn Thanh Vâ
rbohn Sơ
hvdon mà. Con nhơ
hvdó ngư
mtioơ
hvdòi trư
mtioơ
hvdóc tơ
hvdói nay vâ
rboh̃n khô
rvlrng bao giơ
hvdò muô
rvlŕn vê
jjjs̀ nơ
hvdoi đ
uvrgó, ít nă
eubgm gâ
rboh̀n đ
uvrgâ
rbohy, hình như
mtio khoảng mư
mtioơ
hvdòi nă
eubgm trư
mtioơ
hvdóc, chỉ vì tê
jjjsn Thanh Vâ
rbohn đ
uvrgê
jjjṣ tư
mtiỏ Trư
mtioơ
hvdong Tiê
jjjs̉u Phàm đ
uvrgó, chúng ta mơ
hvdói hiê
jjjśu kỳ mà theo hă
eubǵn vê
jjjs̀ xem náo nhiê
jjjṣt, bâ
rboh́t quá vâ
rboḥy mơ
hvdói tiê
jjjśp câ
rboḥn.”
Să
eubǵc diê
jjjṣn Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn chơ
hvdọt có chút ảm đ
uvrgạm, thơ
hvdỏ dài nói: “Nê
jjjśu chă
eubg̉ng phải vì di hài ngư
mtioơ
hvdòi cha mà ngư
mtioơ
hvdoi chă
eubg̉ng có mâ
rboh́y dịp kiê
jjjśn diê
jjjṣn, nă
eubg̀m tại Hà Dư
mtioơ
hvdong Thành ta đ
uvrgã chă
eubg̉ng vê
jjjs̀ lại đ
uvrgó. Nă
eubgm đ
uvrgó ta vê
jjjs̀ thă
eubǵp hư
mtioơ
hvdong cho cha ngư
mtioơ
hvdoi nhâ
rbohn ngày giô
rvlr̃, ơ
hvdỏ đ
uvrgó khá lâ
rbohu, lúc đ
uvrgi ra thâ
rboh́y ngư
mtioơ
hvdoi nă
eubg̀m vê
jjjṣ đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng, trong lòng bâ
rboh́t nhâ
rboh̃n, nhìn ngư
mtioơ
hvdoi thâ
rboḥt tô
rvlṛi nghiê
jjjṣp, nê
jjjsn mang vê
jjjs̀ nuô
rvlri dư
mtioơ
hvdõng.”
Tiê
jjjs̉u Hoàn nghe xong, nhâ
rboh́t thơ
hvdòi trâ
rboh̀m mă
eubg̣c, cả nư
mtiỏa ngày sau mơ
hvdói nói: “Gia gia, chúng ta đ
uvrgã có đ
uvrgê
jjjśn mư
mtioơ
hvdòi nă
eubgm khô
rvlrng vê
jjjs̀ thă
eubgm phụ thâ
rbohn rô
rvlr̀i.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn trong lòng tính toán mô
rvlṛt chút, gâ
rboḥt đ
uvrgâ
rboh̀u nói: “Cũng phải, mơ
hvdói đ
uvrgó mư
mtioơ
hvdòi nă
eubgm đ
uvrgã trô
rvlri qua.” Nói tơ
hvdói đ
uvrgâ
rbohy, lão cư
mtioơ
hvdòi khô
rvlr̉, nói: “Đ
iptpư
mtioơ
hvdọc rô
rvlr̀i, dù sao chúng ta cũng khô
rvlrng còn có nơ
hvdoi nào đ
uvrgê
jjjs̉ đ
uvrgi, hay là tiê
jjjṣn đ
uvrgâ
rbohy bọn ta vê
jjjs̀ lại Hà Dư
mtioơ
hvdong Thành, thă
eubgm mô
rvlṛ cha ngư
mtioơ
hvdoi?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn lâ
rboḥp tư
mtióc gâ
rboḥt đ
uvrgâ
rboh̀u, nói “Hảo a”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn phâ
rboh́t tay áo, nói: “Đ
iptpi, ơ
hvdỏ lại đ
uvrgịa phư
mtioơ
hvdong hoang vu này, chỉ thê
jjjsm buô
rvlr̀n bư
mtiọc.”
Hai ngư
mtioơ
hvdòi nhă
eubg̀m thă
eubg̉ng phía trư
mtioơ
hvdóc mà đ
uvrgi, Tiê
jjjs̉u Hoàn vô
rvlŕn vâ
rboh̃n còn non trẻ, chuyê
jjjṣn cũ đ
uvrgã qua lâ
rbohu rô
rvlr̀i, thê
jjjsm nư
mtiõa nó tính tình hoạt bát, mọi sư
mtiọ bi thô
rvlŕng đ
uvrgê
jjjs̀u nhanh chóng bay mâ
rboh́t, vư
mtiòa đ
uvrgi vư
mtiòa xem phong cảnh, vô
rvlr tình chơ
hvdọt quay đ
uvrgâ
rboh̀u lại, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn run lê
jjjsn, quay sang Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn nói: “Gia gia, ngư
mtioơ
hvdòi nhìn phía sau kìa”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn ngâ
rbohy ngư
mtioơ
hvdòi, ngạc nghiê
jjjsn hỏi: “Chuyê
jjjṣn gì vâ
rboḥy?” Nói đ
uvrgoạn quay đ
uvrgâ
rboh̀u vê
jjjs̀ phía sau nhìn.
Tiê
jjjs̉u Hoàn thì thâ
rboh̀m:” Hình như
mtio tê
jjjsn Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn đ
uvrgang theo dõi chúng ta đ
uvrgó”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn chă
eubgm chú nhìn lại, quả nhiê
jjjsn thâ
rboh́y Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn đ
uvrgang lóng ngóng đ
uvrgư
mtióng xa xa ơ
hvdỏ đ
uvrgă
eubg̀ng sau, đ
uvrgang châ
rboh̀m châ
rboh̀m đ
uvrgi tơ
hvdói, như
mtiong thủy chung vâ
rboh̃n duy trì mô
rvlṛt cư
mtiọ ly nhâ
rboh́t đ
uvrgịnh vơ
hvdói bọn Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, Tiê
jjjs̉u Hoàn. Thâ
rboh́y bọn Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn dư
mtiòng lại nhìn, Dã Câ
rboh̉u tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio run lê
jjjsn nhè nhẹ, lâ
rboḥp tư
mtióc cũng dư
mtiòng lại, trê
jjjsn mă
eubg̣t să
eubǵc diê
jjjṣn lúng túng vô
rvlr cùng, nghê
jjjs̉nh mă
eubg̣t nhìn trơ
hvdòi
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn trong lòng đ
uvrgâ
rboh̀y hô
rvlr̀ nghi, hai mă
eubǵt lom lom nhìn, nghiê
jjjsng đ
uvrgâ
rboh̀u sang bê
jjjsn Tiê
jjjs̉u Hoàn thì thâ
rboh̀m hỏi: “Tê
jjjsn đ
uvrgạo nhâ
rbohn đ
uvrgó theo ta làm gì vâ
rboḥy?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn hỏi lại:” Gia gia hỏi con, con biê
jjjśt hỏi ai bâ
rbohy giơ
hvdò?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn ngâ
rbohy ngư
mtioơ
hvdòi mô
rvlṛt lúc, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn nhìn Tiê
jjjs̉u Hoàn nói: “Có thê
jjjs̉ tê
jjjsn đ
uvrgạo nhâ
rbohn đ
uvrgó đ
uvrgô
rvlṛng să
eubǵc tâ
rbohm, tư
mtioơ
hvdong tư
mtio nha đ
uvrgâ
rboh̀u ngư
mtioơ
hvdoi rô
rvlr̀i?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn nhảy dư
mtiọng lê
jjjsn, trê
jjjsn mă
eubg̣t đ
uvrgỏ hô
rvlr̀ng, tư
mtióc giâ
rboḥn nói: “ Gia gia, như
mtiõng lơ
hvdòi nói như
mtio vâ
rboḥy mà ngư
mtioơ
hvdòi cũng nói ra đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc!”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn hư
mtiòm mô
rvlṛt tiê
jjjśng, nói: “Ta làm sao mà khô
rvlrng nói vâ
rboḥy đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc, thơ
hvdòi thê
jjjś bâ
rbohy giơ
hvdò là như
mtio vâ
rboḥy, ngư
mtioơ
hvdòi xâ
rboh́u hoành hành, ngư
mtioơ
hvdoi cũng lơ
hvdón nhiê
jjjs̀u rô
rvlr̀i qua lại giang hô
rvlr̀ cũng lâ
rbohu, khó nói đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc lă
eubǵm!”
Tiê
jjjs̉u Hoàn mă
eubg̣t tră
eubǵng bê
jjjṣch nhìn Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, nói:”Như
mtio con thâ
rboh́y, trư
mtioơ
hvdóc đ
uvrgâ
rbohy Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn là ngư
mtioơ
hvdòi trong Ma giáo, thanh danh tuy nhiê
jjjsn khô
rvlrng phải là tô
rvlŕt lă
eubǵm, như
mtiong chư
mtioa bao giơ
hvdò nghe thâ
rboh́y lão giê
jjjśt hại nư
mtiõ nhâ
rbohn, còn mâ
rboh́y viê
jjjṣc sát nhâ
rbohn phóng hỏa, như
mtiõng chuyê
jjjṣn đ
uvrgó ngày thư
mtioơ
hvdòng nghe khô
rvlrng ít.”
Đ
iptpê
jjjśn lư
mtioơ
hvdọt Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn să
eubǵc mă
eubg̣t tră
eubǵng bê
jjjṣch, đ
uvrgô
rvlr̀ng thơ
hvdòi khâ
rboh̉n trư
mtioơ
hvdong hỏi: “Tê
jjjsn đ
uvrgạo nhâ
rbohn đ
uvrgó chă
eubǵc khô
rvlrng muô
rvlŕn cư
mtioơ
hvdóp hai ngư
mtioơ
hvdòi nghèo kiê
jjjśt xă
eubǵc chúng ta đ
uvrgâ
rbohu.”
Tiê
jjjs̉u Hoàn hư
mtiòm mô
rvlṛt tiê
jjjśng, nói: “Khó nói lă
eubǵm, gia gia à, ngâ
rbohn lư
mtioơ
hvdọng trê
jjjsn mình ngư
mtioơ
hvdòi, chỉ sơ
hvdọ phen này khó giư
mtiõ rô
rvlr̀i.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn liê
jjjs̀n hạ thâ
rboh́p giọng: “Xuyyyt! Đ
iptpư
mtiòng có nói to như
mtio vâ
rboḥy chư
mtió” vư
mtiòa thì thâ
rboh̀m vư
mtiòa nhìn bô
rvlŕn phía, nhíu mày, nói tiê
jjjśp: “ nơ
hvdoi đ
uvrgâ
rbohy bô
rvlŕn phía khô
rvlrng có bóng ngư
mtioơ
hvdòi, chính thị là đ
uvrgịa phư
mtioơ
hvdong tô
rvlŕt nhâ
rboh́t đ
uvrgê
jjjs̉ giê
jjjśt ngư
mtioơ
hvdòi cư
mtioơ
hvdóp của. Chúng ta nê
jjjsn mau chạy đ
uvrgi!”
Tiê
jjjs̉u Hoàn run mô
rvlṛt cái, nhìn thâ
rboh́y trê
jjjsn tay Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn đ
uvrgã lâ
rboh́y ra mô
rvlṛt đ
uvrgạo bùa mâ
rboh̀u vàng, xem ra lão să
eubǵp thi triê
jjjs̉n phép “tô
rvlr̉ sư
mtio bí truyê
jjjs̀n” đ
uvrgô
rvlṛn thô
rvlr̉ chi thuâ
rboḥt đ
uvrgê
jjjs̉ chạy chô
rvlŕn, do đ
uvrgó khô
rvlrng khỏi thâ
rboh́y nư
mtiọc cư
mtioơ
hvdòi, liê
jjjs̀n nă
eubǵm vô
rvlṛi lâ
rboh́y áo Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, nói: “Gia gia, ngư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgơ
hvdọi chút nào.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn ngoảnh lại hỏi: “Tê
jjjsn đ
uvrgạo nhâ
rbohn đ
uvrgó să
eubǵp đ
uvrguô
rvlr̉i tơ
hvdói rô
rvlr̀i, đ
uvrgơ
hvdọi cái gì mà đ
uvrgơ
hvdọi?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn cư
mtioơ
hvdòi nói: “Gia gia, phép đ
uvrgô
rvlṛn thô
rvlr̉ chi thuâ
rboḥt của ngư
mtioơ
hvdòi tuy đ
uvrgúng là bí thuâ
rboḥt do tô
rvlr̉ sư
mtio truyê
jjjs̀n lại, như
mtiong đ
uvrgô
rvlṛn thô
rvlr̉ xong rô
rvlr̀i nơ
hvdoi chúng ta hiê
jjjṣn ra, ngư
mtioơ
hvdòi lại khô
rvlrng có khả nă
eubgng khô
rvlŕng chê
jjjś. Con nói cho gia gia hay, chúng ta hiê
jjjṣn đ
uvrgang khô
rvlrng ơ
hvdỏ cách xa Tư
mtiỏ Trạch lă
eubǵm, vạn nhâ
rboh́t ngư
mtioơ
hvdòi khô
rvlrng đ
uvrgiê
jjjs̀u khiê
jjjs̉n đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc đ
uvrgô
rvlṛn thô
rvlr̉ vào giư
mtiõa Tư
mtiỏ Trạch, chúng ta lúc đ
uvrgó đ
uvrgích thị là ô
rvlr hô
rvlr ai tai rô
rvlr̀i.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn nhâ
rboh́t thơ
hvdòi ngâ
rbohy ngư
mtioơ
hvdòi, lă
eubǵp bă
eubǵp hỏi: “Vâ
rboḥn khí chúng ta lẽ nào lại xâ
rboh́u như
mtio vâ
rboḥy sao?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn liê
jjjśc lão mô
rvlṛt cái nói: “Ngư
mtioơ
hvdòi tư
mtiọ xem coi vâ
rboḥn khí của ngư
mtioơ
hvdòi có tô
rvlŕt khô
rvlrng?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn ngâ
rboh̃m nghĩ mô
rvlṛt lúc, rô
rvlr̀i ngâ
rboḥp ngư
mtiòng: “Ta...!”
Tiê
jjjs̉u Hoàn cư
mtioơ
hvdòi hi hi nói, “Ngư
mtioơ
hvdòi khô
rvlrng chă
eubǵc chă
eubǵn đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc, do vâ
rboḥy chúng ta khô
rvlrng thê
jjjs̉ mạo hiê
jjjs̉m” nói đ
uvrgoạn, Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgê
jjjśn sát bê
jjjsn Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, dư
mtioa tay trái lê
jjjsn, ghé sát vào tai thì thâ
rboh̀m: “gia gia, ngư
mtioơ
hvdòi quê
jjjsn rô
rvlr̀i sao, tô
rvlrn nư
mtiõ có mô
rvlṛt kiê
jjjṣn bảo pháp hô
rvlṛ thâ
rbohn của Bình Nhi tỷ tỷ đ
uvrgê
jjjs̉ lại, vơ
hvdói lại Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn tịnh khô
rvlrng phải là cao nhâ
rbohn trong Ma giáo, chúng ta muô
rvlŕn đ
uvrgô
rvlŕi phó vơ
hvdói hă
eubǵn tịnh khô
rvlrng phải là chuyê
jjjṣn khó khă
eubgn quá.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn cúi đ
uvrgâ
rboh̀u trâ
rboh̀m tư
mtio, sau đ
uvrgó thơ
hvdỏ dài nói: “Nguơ
hvdoi nói khô
rvlrng sai, ô
rvlri, khô
rvlrng biê
jjjśt tại sao, mâ
rboh́y ngày nay lão phu cảm thâ
rboh́y tinh thâ
rboh̀n luô
rvlrn hoảng sơ
hvdọ, tâ
rbohm thâ
rboh̀n bâ
rboh́t an. Xem ra lúc ơ
hvdỏ trong Tư
mtiỏ Trạch nhìn thâ
rboh́y nhiê
jjjs̀u cao nhâ
rbohn, đ
uvrgạo pháp cao thâ
rbohm, nê
jjjsn cũng tư
mtioơ
hvdỏng Dã Câ
rboh̉u này đ
uvrgạo pháp cũng cao thâ
rbohm như
mtio vâ
rboḥy.”
Tiê
jjjs̉u Hoàn chúm chím cư
mtioơ
hvdòi, lại nói: “Thê
jjjsm nư
mtiõa, tê
jjjsn Dã Câ
rboh̉u kia xem ra cũng khô
rvlrng phải là ngư
mtioơ
hvdòi bại hoại cho lă
eubǵm, khi trư
mtioơ
hvdóc còn cho chúng ta muơ
hvdọn cái ô
rvlr mà.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn “gă
eubg̀n” mô
rvlṛt tiê
jjjśng, nói: “ Chúng ta đ
uvrgâ
rbohu mà chúng ta, hă
eubǵn cho ngư
mtioơ
hvdoi mư
mtioơ
hvdọn, lão phu ta lạnh cóng gâ
rboh̀n chê
jjjśt ngư
mtioơ
hvdòi giư
mtiõa cơ
hvdon mư
mtioa, nha đ
uvrgâ
rboh̀u ngư
mtioơ
hvdoi thâ
rboh́y vâ
rboḥy mà khô
rvlrng khô
rvlrng có phản ư
mtióng gì, đ
uvrgúng là bâ
rboh́t hiê
jjjśu.”
Tiê
jjjs̉u Hoàn lè lư
mtioơ
hvdõi, cư
mtioơ
hvdòi nói: “ Gia gia, con lúc đ
uvrgó cũng có ý như
mtioơ
hvdòng cho ngư
mtioơ
hvdòi mà, chỉ là ngư
mtioơ
hvdòi khô
rvlrng muô
rvlŕn thô
rvlri.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn hư
mtiòm mô
rvlṛt cái, tiê
jjjśn vê
jjjs̀ phía trư
mtioơ
hvdóc, vư
mtiòa đ
uvrgi vư
mtiòa lải nhải: “ Dù sao đ
uvrgi nư
mtiõa ngư
mtioơ
hvdoi và ngư
mtioơ
hvdòi cha bâ
rboh́t hiê
jjjśu cư
mtiỏa ngư
mtioơ
hvdoi đ
uvrgê
jjjs̀u giô
rvlŕng nhau, suô
rvlŕt ngày làm ta tư
mtióc giâ
rboḥn, đ
uvrgúng thâ
rboḥt là ngô
rvlr̃ nghịch!”
Tiê
jjjs̉u Hoàn cúi đ
uvrgâ
rboh̀u dâ
rboh́u nụ cư
mtioơ
hvdòi, chạy theo sau.
Phía sau cô
rvlr̉ đ
uvrgạo, Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn lén lút nghe hai ngư
mtioơ
hvdòi nói chuyê
jjjṣn cư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgùa, nhă
eubgn mă
eubg̣t nhíu mày, să
eubǵc diê
jjjṣn biê
jjjśn đ
uvrgô
rvlr̉i, sau đ
uvrgó chạy theo hai ô
rvlrng chă
eubǵu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, Tiê
jjjs̉u Hoàn
Giư
mtiõa đ
uvrgâ
rboh́t trơ
hvdòi, gió thô
rvlr̉i qua vùng hoang dã, tiê
jjjśng kê
jjjsu “ù ù”
* * *
Đ
iptpi đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc mô
rvlṛt lát, Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn bâ
rboh́t thơ
hvdòi thâ
rboh́y mê
jjjṣt mỏi, nă
eubǵm lâ
rboh́y Tiê
jjjs̉u Hoàn, nói: “Chúng ta nghỉ châ
rbohn chút đ
uvrgã”
Tiê
jjjs̉u Hoàn gâ
rboḥt đ
uvrgâ
rboh̀u, thâ
rboh́y bê
jjjsn đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng có mô
rvlṛt phiê
jjjśn đ
uvrgá xanh, chạy tơ
hvdói phủi phủi mâ
rboh́y cái nói: “Gia gia, ngư
mtioơ
hvdòi ngô
rvlr̀i đ
uvrgâ
rbohy”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn gâ
rboḥt gù, mang tâ
rboh́m chiê
jjjsu bài “tiê
jjjsn nhâ
rbohn chỉ lô
rvlṛ” bă
eubg̀ng vải tră
eubǵng că
eubgng trê
jjjsn thanh trúc đ
uvrgă
eubg̣t cạnh tảng đ
uvrgá xanh, đ
uvrgoạn ngô
rvlr̀i xuô
rvlŕng, thơ
hvdỏ hô
rvlr̉n hê
jjjs̉n, khẽ lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u nói: “ gâ
rboh̀n đ
uvrgâ
rbohy khô
rvlrng biê
jjjśt sao thâ
rbohn thê
jjjs̉ đ
uvrgã già, chỉ đ
uvrgi mô
rvlṛt đ
uvrgoạn như
mtio vâ
rboḥy, đ
uvrgã thâ
rboh́y hê
jjjśt hơ
hvdoi rô
rvlr̀i.”
Tiê
jjjs̉u Hoàn mơ
hvdỏ tay nải lâ
rboh́y ra mô
rvlṛt bình nư
mtioơ
hvdóc, nghe lão nói, trong mă
eubǵt bô
rvlr̃ng thoáng có chút ư
mtiou tư
mtio, mang bình nư
mtioơ
hvdóc lại cho Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn đ
uvrgô
rvlr̀ng thơ
hvdòi nói: “Gia gia, ngư
mtioơ
hvdòi uô
rvlŕng nư
mtioơ
hvdóc đ
uvrgi.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn gâ
rboḥt đ
uvrgâ
rboh̀u, đ
uvrgơ
hvdõ lâ
rboh́y bình nư
mtioơ
hvdóc, ngư
mtiòa cô
rvlr̉ lê
jjjsn tu vài ngụm, “khà” mô
rvlṛt tiê
jjjśng dài, sau đ
uvrgó ngoảnh đ
uvrgâ
rboh̀u vê
jjjs̀ phía sau nhìn, quả nhiê
jjjsn thâ
rboh́y mô
rvlṛt nhâ
rbohn ảnh đ
uvrgư
mtióng lâ
rboh́p ló phía xa bê
jjjsn vê
jjjṣ đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng.
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn nhìn mô
rvlṛt lúc lâ
rbohu, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn cư
mtioơ
hvdòi mô
rvlṛt cái, khô
rvlrng lý tơ
hvdói Dã Câ
rboh̉u nư
mtiõa, đ
uvrgư
mtioa bình nư
mtioơ
hvdóc lại cho Tiê
jjjs̉u Hoàn, khô
rvlrng ngơ
hvdò lúc quay lại, nhìn thâ
rboh́y Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgang ngô
rvlr̀i ngô
rvlr̀i nghỉ ven đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng, khô
rvlrng biê
jjjśt tư
mtiò lúc nào, trong tay đ
uvrgã có mô
rvlṛt xiê
jjjsn kẹo đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng hô
rvlr̀ng hô
rvlr̀ng đ
uvrgỏ đ
uvrgỏ, đ
uvrgang ngô
rvlr̀i nhâ
rboh́m nháp râ
rboh́t ngon lành.
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u, nói: “ Ta coi Tiê
jjjs̉u Hoàn ngư
mtioơ
hvdoi, nay cũng khô
rvlrng còn nhỏ tuô
rvlr̉i nư
mtiõa, mà sao vâ
rboh̃n như
mtio mô
rvlṛt tiê
jjjs̉u nha đ
uvrgâ
rboh̀u nă
eubgm sáu tuô
rvlr̉i, vâ
rboh̃n thích ă
eubgn mâ
rboh́y cái xiê
jjjsn kẹo dính vơ
hvdó vâ
rboh̉n đ
uvrgó”
Tiê
jjjs̉u Hoàn chun mũi, nhô
rvlr̉ ra vê
jjjṣ đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng mô
rvlṛt cái hô
rvlṛt kẹo ô
rvlr mai, nhìn Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn làm mă
eubg̣t xâ
rboh́u, nũng nịu nói “Ngư
mtioơ
hvdòi ta thích ă
eubgn mà…”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn bâ
rboḥt cư
mtioơ
hvdòi, than: “Mư
mtioơ
hvdòi nă
eubgm trư
mtioơ
hvdóc, tại Hà Dư
mtioơ
hvdong Thành, có bao nhiê
jjjsu đ
uvrgô
rvlr̀ ă
eubgn vă
eubg̣t đ
uvrgiê
jjjs̉m tâ
rbohm, ta khô
rvlrng hiê
jjjs̉u sao lại mua cái thư
mtió kẹo của khỉ này cho ngư
mtioơ
hvdoi?”
Nói xong, lão lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u thơ
hvdỏ dài, Tiê
jjjs̉u Hoàn cư
mtioơ
hvdòi khô
rvlrng nói gì, nhẹ nhẹ mút mâ
rboh́y viê
jjjsn kẹo, hình như
mtio do ă
eubgn nhiê
jjjs̀u thư
mtió kẹo đ
uvrgỏ hô
rvlr̀ng đ
uvrgó, nê
jjjsn tô
rvlr mô
rvlri Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgỏ hô
rvlr̀ng
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn ngô
rvlr̀i nghỉ mô
rvlṛt lúc, thâ
rboh́y sư
mtióc khỏe đ
uvrgã dâ
rboh̀n dâ
rboh̀n hô
rvlr̀i phục, đ
uvrgịnh quay lại gọi Tiê
jjjs̉u Hoàn tiê
jjjśp tục lê
jjjsn đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng, bô
rvlr̃ng lúc quay đ
uvrgâ
rboh̀u lại, đ
uvrgảo mă
eubǵt qua tìm Tiê
jjjs̉u Hoàn, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn thâ
rboh́y xuâ
rboh́t hiê
jjjṣn mô
rvlṛt đ
uvrgô
rvlri châ
rbohn
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn cả kinh, tụ trách mình trong tâ
rbohm sơ
hvdo xuâ
rboh́t, đ
uvrgê
jjjs̉ Dã Câ
rboh̉u tư
mtiò phía sau nă
eubǵm lâ
rboh́y cơ
hvdo hô
rvlṛi đ
uvrgô
rvlṛt ngô
rvlṛt tâ
rboḥp kích, khô
rvlrng kịp trơ
hvdỏ tay. Xem ra quả nhiê
jjjsn khô
rvlrng thê
jjjs̉ tin lơ
hvdòi con tiê
jjjs̉u nha đ
uvrgâ
rboh̀u này đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc, mình hành tâ
rboh̉u thiê
jjjsn hạ tră
eubgm nă
eubgm có lẻ, hô
rvlrm nay lại nhâ
rboh́t thơ
hvdòi hô
rvlr̀ đ
uvrgô
rvlr̀, phạm phải sai lâ
rboh̀m chí mạng.
Đ
iptpang suy nghĩ lung tung loạn tư
mtioơ
hvdỏng, muô
rvlŕn gọi Tiê
jjjs̉u Hoàn qua, bô
rvlr̃ng nghe thâ
rboh́y tiê
jjjśng ngư
mtioơ
hvdoi vang lê
jjjsn ô
rvlrn hòa bình tĩnh nói: “ Ngư
mtioơ
hvdoi có xem tư
mtioơ
hvdóng ngư
mtioơ
hvdòi khô
rvlrng?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn cùng Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgư
mtióng đ
uvrgâ
rboḥy, ngâ
rboh̉ng mă
eubg̣t nhìn, chỉ thâ
rboh́y trư
mtioơ
hvdóc mă
eubg̣t là mô
rvlṛt ngư
mtioơ
hvdoi trung niê
jjjsn, mày mỏng mă
eubg̣t vuô
rvlrng, mă
eubg̣t mày nho nhã, hai mă
eubǵt lâ
rboh́p lánh sáng như
mtio sao, trán rô
rvlṛng và cao, nhìn khô
rvlrng giâ
rboḥn mà uy. Mă
eubg̣c nho bào, bê
jjjsn eo có đ
uvrgeo mô
rvlṛt khô
rvlŕi ngọc bô
rvlṛi mâ
rboh̀u tím, lung linh phát sáng, â
rboh̉n tàng thụy khí, nhìn râ
rboh́t đ
uvrgẹp mă
eubǵt, xem ra ngư
mtioơ
hvdòi này tuyê
jjjṣt khô
rvlrng phải là phàm phu tục tư
mtiỏ.
Chỉ là lơ
hvdóp tóc mai bê
jjjsn trán đ
uvrgã bạc tră
eubǵng, nhìn thâ
rboḥt tư
mtioơ
hvdong phản vơ
hvdói tư
mtioơ
hvdóng mạo, nhìn kỹ lại thâ
rboh́y có đ
uvrgê
jjjśn mâ
rboh́y phâ
rboh̀n tang thư
mtioơ
hvdong.
Să
eubǵc diê
jjjṣn Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn biê
jjjśn đ
uvrgô
rvlr̉i, lão ngang bư
mtioơ
hvdóng nhìn thă
eubg̉ng vào mă
eubǵt vă
eubgn nhâ
rbohn nọ, mọi ngư
mtioơ
hvdòi khô
rvlrng thâ
rboh́y trong tay áo, song thủ đ
uvrgã nă
eubǵm lại thành quyê
jjjs̀n, chỉ thâ
rboh́y trê
jjjsn mă
eubg̣t lão, sau lúc kinh ngạc, phảng phâ
rboh́t như
mtio â
rboh̉n tàng có mâ
rboh́y phâ
rboh̀n kích đ
uvrgô
rvlṛng, mâ
rboh́y phâ
rboh̀n yê
jjjsn vui cùng mâ
rboh́y phâ
rboh̀n tang thư
mtioơ
hvdong của nhâ
rbohn thê
jjjś.
Mục quang Tiê
jjjs̉u Hoàn nhìn ngư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgó tư
mtiò đ
uvrgâ
rboh̀u tơ
hvdói châ
rbohn, sau đ
uvrgó lại nhìn qua bê
jjjsn gia gia, tư
mtióc thơ
hvdòi phát hiê
jjjṣn ra Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn să
eubǵc diê
jjjṣn lúc này tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio cư
mtióng ră
eubǵn vô
rvlr cùng, Tiê
jjjs̉u Hoàn chư
mtioa tư
mtiòng thâ
rboh́y qua, Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn gă
eubg̀n giọng nói: “ Tiê
jjjs̉u Hoàn, ngư
mtioơ
hvdoi ra bê
jjjsn kia ngô
rvlr̀i, đ
uvrgơ
hvdọi gia gia kê
jjjsu mơ
hvdói đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc lại”
Tiê
jjjs̉u Hoàn khẽ run, xư
mtioa tơ
hvdói nay chư
mtioa bao giơ
hvdò gă
eubg̣p phải viê
jjjṣc như
mtio vâ
rboḥy, như
mtiong thâ
rboh́y thâ
rboh̀n să
eubǵc Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn thâ
rboḥp phâ
rboh̀n nghiê
jjjsm túc, khô
rvlrng hê
jjjs̀ giô
rvlŕng trò đ
uvrgùa, hơ
hvdon nư
mtiõa nhìn thâ
rboh̀n să
eubǵc hai ngư
mtioơ
hvdòi, tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio là đ
uvrgã biê
jjjśt nhau tư
mtiò trư
mtioơ
hvdóc, liê
jjjs̀n “dạ” mô
rvlṛt tiê
jjjśng, quay ngư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgi ngay lâ
rboḥp tư
mtióc
Nó mải mô
rvlŕt đ
uvrgi, bâ
rboh́t thơ
hvdòi ngoảnh đ
uvrgâ
rboh̀u lại, nhìn thâ
rboh́y gia gia và trung niê
jjjsn đ
uvrgó vâ
rboh̃n đ
uvrgư
mtióng mă
eubg̣t đ
uvrgô
rvlŕi mă
eubg̣t, tư
mtiọu chung vâ
rboh̃n khô
rvlrng hê
jjjs̀ nói câ
rbohu nào.
Trong tim Tiê
jjjs̉u Hoàn chơ
hvdọt có chút lo lă
eubǵng, ngư
mtioơ
hvdòi trung niê
jjjsn mă
eubg̣c dù mơ
hvdói xuâ
rboh́t hiê
jjjṣn, dâ
rboh̃u chỉ là trong giâ
rbohy lát, như
mtiong Tiê
jjjs̉u Hoàn khô
rvlrng khỏi cảm thâ
rboh́y có mâ
rboh́y phâ
rboh̀n úy kị, trong lòng bô
rvlr̃ng thâ
rboh́y nao nao mô
rvlṛt mô
rvlŕi sơ
hvdọ khô
rvlrng tê
jjjsn.
Mâ
rboh́y nă
eubgm trơ
hvdỏ lại đ
uvrgâ
rbohy, nó luô
rvlrn túc trư
mtiọc tại bê
jjjsn Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, theo lão chu du thiê
jjjsn hạ, như
mtiong khô
rvlrng ngơ
hvdò gia gia lại biê
jjjśt mô
rvlṛt ngư
mtioơ
hvdòi có uy thê
jjjś kinh nhâ
rbohn thê
jjjś này.
Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgang chìm trong dòng suy nghĩ, khô
rvlrng hê
jjjs̀ đ
uvrgê
jjjs̉ ý đ
uvrgê
jjjśn viê
jjjṣc xung quanh, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn phát giác ra trư
mtioơ
hvdóc mă
eubg̣t xuâ
rboh́t mô
rvlṛt thâ
rbohn ảnh, liê
jjjs̀n lâ
rboḥp tư
mtióc đ
uvrgư
mtióng dâ
rboḥy, suýt nư
mtiõ thì va vào ngư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgó, đ
uvrgịnh thâ
rboh̀n nhìn, mơ
hvdói nhâ
rboḥn ra đ
uvrgó là Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn, liê
jjjs̀n vô
rvlṛi nói: “Xin lô
rvlr̃i, đ
uvrgạo trư
mtioơ
hvdỏng.”
Khô
rvlrng ngơ
hvdò Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn să
eubǵc diê
jjjṣn lúc này khô
rvlrng còn chút huyê
jjjśt să
eubǵc, trê
jjjsn mă
eubg̣t còn lô
rvlṛ rõ sư
mtiọ kinh hãi, nhãn tình đ
uvrgă
eubgm đ
uvrgă
eubgm nhìn vê
jjjs̀ phía xa, trong mă
eubǵt lô
rvlṛ rõ sư
mtiọ úy kỵ.
Tiê
jjjs̉u Hoàn cả kinh, nhìn theo hư
mtioơ
hvdóng mă
eubǵt Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn nhìn, chỉ thâ
rboh́y hư
mtioơ
hvdóng Dã Câ
rboh̉u nhìn, khô
rvlrng ngơ
hvdò là phía trung niê
jjjsn nam tư
mtiỏ. Khô
rvlrng hiê
jjjs̉u ngư
mtioơ
hvdòi này là ai, mà lại có thê
jjjs̉ khiê
jjjśn Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn kinh sơ
hvdọ đ
uvrgê
jjjśn như
mtio vâ
rboḥy?
Tiê
jjjs̉u Hoàn nghi hô
rvlr̀ suy nghĩ, khô
rvlrng nhâ
rboh̃n nại đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc nư
mtiõa hư
mtioơ
hvdóng Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn hỏi: “Đ
iptpạo trư
mtioơ
hvdỏng à, ngư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgó là ai vâ
rboḥy? ngư
mtioơ
hvdòi nhâ
rboḥn biê
jjjśt khô
rvlrng?”
Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn thâ
rbohn hình châ
rboh́n đ
uvrgô
rvlṛng mô
rvlṛt cái, tư
mtiọ hô
rvlr̀ như
mtio đ
uvrgâ
rboh̀u óc khô
rvlrng ơ
hvdỏ đ
uvrgó, nô
rvlr̃i sơ
hvdọ hãi trê
jjjsn mă
eubg̣t vâ
rboh̃n khô
rvlrng hê
jjjs̀ suy giảm, nhìn sang bê
jjjsn Tiê
jjjs̉u Hoàn, lă
eubǵp bă
eubǵp nói: “Ngư
mtioơ
hvdoi khô
rvlrng nhâ
rboḥn ra hă
eubǵn?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn gâ
rboḥt đ
uvrgâ
rboh̀u nói: “Vâ
rbohng, hô
rvlrm nay là lâ
rboh̀n đ
uvrgâ
rboh̀u tiê
jjjsn tiê
jjjs̉u nư
mtiõ nhìn thâ
rboh́y ngư
mtioơ
hvdòi này, bâ
rboh́t quá tiê
jjjs̉u nư
mtiõ nghĩ gia gia và ngư
mtioơ
hvdòi này tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio có chút quen biê
jjjśt. Phải rô
rvlr̀i, đ
uvrgạo trư
mtioơ
hvdỏng biê
jjjśt ngư
mtioơ
hvdòi này, hă
eubǵn là ai vâ
rboḥy?”
Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn khóe miê
jjjṣng khẽ giâ
rboḥt, tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio muô
rvlŕn nói gì, như
mtiong khô
rvlrng biê
jjjśt làm sao mơ
hvdỏ miê
jjjṣng, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn trâ
rboh̀m mă
eubg̣c xuô
rvlŕng, nhãn tình nhìn đ
uvrgă
eubgm đ
uvrgă
eubgm vê
jjjs̀ phía ngư
mtioơ
hvdòi trung niê
jjjsn nam tư
mtiỏ nọ. Tiê
jjjs̉u Hoàn nhă
eubgn mă
eubg̣t nhíu mày, trư
mtiọc giác bảo ră
eubg̀ng Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn này quả là có phản ư
mtióng thâ
rboḥt kỳ quái, thê
jjjsm mâ
rboh́y phâ
rboh̀n sơ
hvdọ hãi, thơ
hvdòi khă
eubǵc này tư
mtiọa hô
rvlr̀ lại có thê
jjjsm mâ
rboh́y phâ
rboh̀n phâ
rboh̃n nô
rvlṛ.
* * *
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn cùng trung niê
jjjsn nam tư
mtiỏ sát vai bê
jjjsn vai, đ
uvrgư
mtióng trê
jjjsn bơ
hvdò con cô
rvlr̉ đ
uvrgạo, hư
mtioơ
hvdóng nhìn vê
jjjs̀ phía xa hoang dã.
Gió thô
rvlr̉i miê
jjjsn man, tóc mai tră
eubǵng xóa tung bay, phảng phâ
rboh́t như
mtio chép lại như
mtiõng nă
eubgm tuê
jjjś nguyê
jjjṣt tha đ
uvrgà, nhâ
rbohn thê
jjjś tang thư
mtioơ
hvdong
”Chúng ta có đ
uvrgê
jjjśn bao nhiê
jjjsu nă
eubgm chư
mtioa gă
eubg̣p mă
eubg̣t?” Trung niê
jjjsn nam tư
mtiỏ đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn nhạt nhẽo hỏi.
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn nhìn vê
jjjs̀ phía xa xă
eubgm, thâ
rboh́n să
eubǵc phư
mtióc tạp, nư
mtiỏa ngày sau mơ
hvdói nói “Dê
jjjs̃ cũng có đ
uvrgê
jjjśn mư
mtioơ
hvdòi nă
eubgm rô
rvlr̀i.”
Trung niê
jjjsn nam tư
mtiỏ cư
mtioơ
hvdòi nhạt, nói: “Ngư
mtioơ
hvdoi vâ
rboh̃n khỏe chư
mtió?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn trâ
rboh̀m lă
eubg̣ng mô
rvlṛt lúc lâ
rbohu, nói: “Châ
rbohn trơ
hvdòi góc bê
jjjs̉, du hí nhâ
rbohn gian, nói khô
rvlrng tô
rvlŕt cũng khô
rvlrng phải, nói khô
rvlrng tô
rvlŕt cũng khô
rvlrng phải.”
Trung niê
jjjsn nam tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio cảm giác gì đ
uvrgó, ngoảnh mă
eubg̣t qua nhìn Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, nói: “Trong tâ
rbohm ngư
mtioơ
hvdoi có trách ta khô
rvlrng?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn cư
mtioơ
hvdòi khô
rvlr̉ mô
rvlṛt tiê
jjjśng, lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u nói: “Ngư
mtioơ
hvdoi chư
mtioa tư
mtiòng làm gì khô
rvlrng phải vơ
hvdói ta, ta trách ngư
mtioơ
hvdoi đ
uvrgiê
jjjs̀u gì đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc?”
Nam tư
mtiỏ đ
uvrgó lại cư
mtioơ
hvdòi bảo: “Kỳ thư
mtiọc như
mtio ngư
mtioơ
hvdoi vâ
rboḥy cũng khô
rvlrng có gì khô
rvlrng tô
rvlŕt, tâ
rbohm trí phóng khai, sư
mtioơ
hvdóng du thiê
jjjsn hạ, thích ơ
hvdỏ thì ơ
hvdỏ, thích đ
uvrgi thì đ
uvrgi, giô
rvlŕng như
mtio thâ
rboh̀n tiê
jjjsn ơ
hvdỏ chô
rvlŕn phàm trâ
rboh̀n, thâ
rboḥt khô
rvlrng uô
rvlr̉ng cho chư
mtiõ tiê
jjjsn trong danh tư
mtiọ của ngư
mtioơ
hvdoi.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn nhìn ô
rvlrng ta mô
rvlṛt cái, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn nói: “Nê
jjjśu ngư
mtioơ
hvdoi muô
rvlŕn có cuô
rvlṛc sô
rvlŕng như
mtio ta, thiê
jjjśt nghĩ cũng khô
rvlrng có gì khó, phải khô
rvlrng, lão hư
mtiõu?”
Nam tư
mtiỏ đ
uvrgó lúc nghe thâ
rboh́y Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn nói mô
rvlṛt câ
rbohu “lão hư
mtiõu”, khô
rvlrng kiê
jjjs̀m chê
jjjś nô
rvlr̉i khẽ run lê
jjjsn mô
rvlṛt cái, lâ
rboḥp tư
mtióc cuơ
hvdòi xòa, nhìn vê
jjjs̀ hư
mtioơ
hvdóng xa, châ
rboh̀m châ
rboḥm nói: “Ta khác vơ
hvdói ngư
mtioơ
hvdoi.”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn châ
rboḥm nói: “Ngư
mtioơ
hvdoi tâ
rboh́t nhiê
jjjsn khác vơ
hvdói ta, ngư
mtioơ
hvdoi tư
mtiò lúc còn là thiê
jjjśu niê
jjjsn, đ
uvrgã coi quyê
jjjs̀n lư
mtiọc trong tâ
rbohm cư
mtiọc trọng, cho đ
uvrgê
jjjśn ngày hô
rvlrm nay, ta thâ
rboh́y ngư
mtioơ
hvdoi vâ
rboh̃n khô
rvlrng có gì thay đ
uvrgô
rvlr̉i.”
Nam tư
mtiỏ cau đ
uvrgô
rvlri mày, sâ
rbohu trong mă
eubǵt tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio chơ
hvdọt léo lê
jjjsn chút nô
rvlṛ khí, tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio trư
mtioơ
hvdóc tơ
hvdói nay khô
rvlrng có ai dám nói vơ
hvdói ô
rvlrng ta như
mtio vâ
rboḥy, chỉ là khi nhìn qua Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, nhìn thâ
rboh́y mái đ
uvrgâ
rboh̀u bạc tră
eubǵng của lão, thư
mtiọc đ
uvrgã già úa quá nhiê
jjjs̀u, bô
rvlr̃ng thâ
rboh́y trong tâ
rbohm ngâ
rbohy ra, trâ
rboḥn nô
rvlṛ khí bô
rvlr̃ng tiê
jjjsu tán vào hư
mtio khô
rvlrng.
”Ngư
mtioơ
hvdoi sao lại biê
jjjśn thành già nua vâ
rboḥy?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u nói:” Ta vô
rvlŕn đ
uvrgã già rô
rvlr̀i, khô
rvlrng giô
rvlŕng ngư
mtioơ
hvdòi tu hành bọn ngư
mtioơ
hvdoi, vô
rvlŕn khô
rvlrng nê
jjjsn…” nói tơ
hvdói đ
uvrgâ
rbohy, să
eubǵc diê
jjjṣn lão bô
rvlr̃ng có chút ngư
mtiòng trọng, lát sau mơ
hvdói nói tiê
jjjśp: “Chuyê
jjjṣn con gái ngư
mtioơ
hvdoi, ta có nghe, ngư
mtioơ
hvdoi…?”
Nam tư
mtiỏ đ
uvrgó trê
jjjsn mă
eubg̣t bô
rvlr̃ng thâ
rboh́y có chút ảm đ
uvrgạm, châ
rboh̀m châ
rboḥm lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u, ngă
eubǵt lơ
hvdòi Chu Nhâ
rboh́t, nói: “Nă
eubgm đ
uvrgó chúng ta đ
uvrgê
jjjs̀u còn trẻ, ngư
mtioơ
hvdoi tư
mtiòng ơ
hvdỏ duơ
hvdói châ
rbohn núi Kỳ Hô
rvlr̀, dụng Thiê
jjjsn Cư
mtioơ
hvdong Thâ
rboh̀n Toán xem cho ta mô
rvlṛt quẻ, còn nhơ
hvdó khô
rvlrng?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn khẽ rùng mình.
Nam tư
mtiỏ nghê
jjjs̉nh mă
eubg̣t nhìn trơ
hvdòi, châ
rboh̀m châ
rboḥm nói: “Ta y nhiê
jjjsn vâ
rboh̃n nhơ
hvdó râ
rboh́t rõ, ngư
mtioơ
hvdoi đ
uvrgư
mtioơ
hvdong thơ
hvdòi khinh khí cư
mtiọc thịnh, lơ
hvdòi nói ngay trư
mtiọc vô
rvlr cùng, nói ta sát khí quá nă
eubg̣ng, hình khă
eubǵc thê
jjjs nhâ
rbohn, nê
jjjśu khô
rvlrng có phép phá giải, ă
eubǵt sẽ mă
eubǵc phải tư
mtioơ
hvdóng sát phụ, sát tư
mtiỏ. Đ
iptpê
jjjśn hô
rvlrm nay quả nhiê
jjjsn ư
mtióng nghiê
jjjṣm.” Càng nói, â
rbohm thanh của ô
rvlrng ta càng đ
uvrgư
mtioơ
hvdọm thê
jjjs lư
mtioơ
hvdong.
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn cúi đ
uvrgâ
rboh̀u, cả nư
mtiỏa ngày sau mơ
hvdói ngâ
rboh̉ng đ
uvrgâ
rboh̀u lê
jjjsn, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn nói: “Hô
rvlrm nay chúng ta cũng đ
uvrgê
jjjs̀u là như
mtiõng ngư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgã sô
rvlŕng đ
uvrgê
jjjśn quả nư
mtiỏa đ
uvrgơ
hvdòi ngư
mtioơ
hvdòi, ta cũng có mâ
rboh́y lơ
hvdòi ngay thă
eubg̉ng muô
rvlŕn nói vơ
hvdói ngư
mtioơ
hvdoi.”
Trung niê
jjjsn nam tư
mtiỏ đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn có chút kinh ngạc, nói “Ngư
mtioơ
hvdoi nói”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn trư
mtiòng mă
eubǵt nhìn ô
rvlrng ta, nói: “Nă
eubgm đ
uvrgó ta nói vơ
hvdói ngư
mtioơ
hvdoi như
mtiõng lơ
hvdòi đ
uvrgó, hoàn toàn là như
mtiõng lơ
hvdòi nói càn quâ
rboh́y, ta tư
mtiò nhỏ đ
uvrgã thâ
rboh́y cái viê
jjjṣc xem tư
mtioơ
hvdóng, tính mê
jjjṣnh khă
eubǵp đ
uvrgô
rvlrng tâ
rbohy thâ
rboḥt phiê
jjjs̀n nhiê
jjjs̃u, làm sao có đ
uvrgủ kiê
jjjsn nhâ
rboh̃n học cái nghê
jjjs̀ này, còn cái gọi là Thiê
jjjsn Cư
mtioơ
hvdong Thâ
rboh̀n Toán, bâ
rboh́t quá ta thâ
rboh́y ngư
mtioơ
hvdoi mô
rvlṛt ngư
mtioơ
hvdòi luô
rvlrn tư
mtiọ đ
uvrgă
eubǵc, nê
jjjsn trong tâ
rbohm tư
mtioc giâ
rboḥn nói ra như
mtiõng lơ
hvdòi như
mtio vâ
rboḥy cho bõ ghét. Ngư
mtioơ
hvdoi khô
rvlrng nê
jjjsn đ
uvrgê
jjjs̉ lại trong tâ
rbohm làm gì.”
Nam tư
mtiỏ đ
uvrgó toàn thâ
rbohn châ
rboh́n đ
uvrgô
rvlṛng, tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio khô
rvlrng thê
jjjs̉ tư
mtioơ
hvdỏng tư
mtioơ
hvdọng đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc như
mtiõng lơ
hvdòi này có thê
jjjs̉ tư
mtiò miê
jjjṣng Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn phát ra, cả nư
mtiỏa ngày sau, bô
rvlr̃ng lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u cư
mtioơ
hvdòi lơ
hvdón, thanh â
rbohm vang vọng, chỉ thâ
rboh́y ô
rvlrng ta cư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgê
jjjśn cong cả ngư
mtioơ
hvdòi, khô
rvlrng còn tí tơ
hvdo hào nào của sư
mtiọ uy nghiê
jjjsm lúc mơ
hvdói gă
eubg̣p.
Tư
mtiò xa, Tiê
jjjs̉u Hoàn cùng Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn ngâ
rbohy ngư
mtioơ
hvdòi nhìn.
Lát sau, nam tư
mtiỏ đ
uvrgó dâ
rboh̀n dâ
rboh̀n ngư
mtiòng cư
mtioơ
hvdòi, thâ
rboh̀n să
eubǵc tư
mtiò tư
mtiò trơ
hvdỏ lại khô
rvlri phục vẻ lãnh tỉnh uy nghiê
jjjsm, như
mtiong trong ánh mă
eubǵt, phảng phâ
rboh́t lại có nhiê
jjjs̀u phâ
rboh̀n tia khô
rvlr̉ khô
rvlr̉ sơ
hvdỏ.
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn lạnh lùng nhìn gã.
Bọn họ vâ
rboh̃n đ
uvrgư
mtióng vai kê
jjjs̀ vai, lát sau, Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn châ
rboh̀m châ
rboḥm hỏi: “Ngư
mtioơ
hvdoi tơ
hvdói đ
uvrgâ
rbohy làm gì?”
Nam tư
mtiỏ nhìn lão mô
rvlṛt lúc, nói: “Ngư
mtioơ
hvdoi vâ
rboh̃n thư
mtioơ
hvdòng tư
mtiọ phụ là thô
rvlrng minh mà, ngư
mtioơ
hvdoi nghĩ sao?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn hư
mtiòm mô
rvlṛt tiê
jjjśng, nói: “Ngư
mtioơ
hvdoi muô
rvlŕn vào Tư
mtiỏ Trạch?”
Nam tư
mtiỏ thản nhiê
jjjsn nói: “Khô
rvlrng sai, ta chính thị là muô
rvlŕn vào đ
uvrgó. Sao, ngư
mtioơ
hvdoi có muô
rvlŕn vào đ
uvrgó coi náo nhiê
jjjṣt khô
rvlrng, lão hư
mtiõu?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn cư
mtioơ
hvdòi khâ
rboh̉y, nói: “Nguơ
hvdoi thanh danh đ
uvrgô
rvlr̀i bại, ta đ
uvrgi cùng ngư
mtioơ
hvdoi, khô
rvlrng khỏi khiê
jjjśn ngư
mtioơ
hvdòi ta thâ
rboh́y kỳ quái. Ta tô
rvlŕt nhâ
rboh́t là cách ngư
mtioơ
hvdoi càng xa càng tô
rvlŕt.”
Nam tư
mtiỏ nhìn Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn khô
rvlrng kìm nô
rvlr̉i bâ
rboḥt cư
mtioơ
hvdòi, lâ
rboḥp tư
mtióc nói: “Thiê
jjjsn nhai cô
rvlr̉ đ
uvrgạo, gă
eubg̣p lại cô
rvlŕ nhâ
rbohn, cũng là duyê
jjjsn phâ
rboḥn khó gă
eubg̣p. Ta và ngư
mtioơ
hvdoi hô
rvlrm nay gă
eubg̣p nhau, vê
jjjs̀ sau khô
rvlrng biê
jjjśt đ
uvrgê
jjjśn khi nào mơ
hvdói gă
eubg̣p lại, ngư
mtioơ
hvdoi nê
jjjsn bảo trọng.”
Chu Nhâ
rboht Tiê
jjjsn hư
mtiòm mô
rvlṛt tiê
jjjśng, nói: “Lão phu ta vâ
rboh̃n sô
rvlŕng râ
rboh́t tô
rvlŕt, vâ
rboh̃n chư
mtioa muô
rvlŕn chê
jjjśt, như
mtiong cư
mtiòu nhâ
rbohn của ngư
mtioơ
hvdoi còn nhiê
jjjs̀u hơ
hvdon cả hô
rvlr̀ ly trê
jjjsn Kỳ Hô
rvlr̀ sơ
hvdon, tư
mtiọ nghĩ ngư
mtioơ
hvdoi mơ
hvdói nê
jjjsn câ
rboh̉n thâ
rboḥn.”
* * *
Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgư
mtióng tại vê
jjjṣ đ
uvrgư
mtioơ
hvdòng đ
uvrgã lâ
rbohu, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn thâ
rboh́y gia gia cùng nam tư
mtiỏ đ
uvrgó đ
uvrgô
rvlr̀ng thơ
hvdòi bư
mtioơ
hvdóc lại, liê
jjjs̀n vô
rvlṛi chạy lê
jjjsn nghê
jjjsnh tiê
jjjśp, đ
uvrgư
mtióng bê
jjjsn cạnh gia gia.
Trung niê
jjjsn đ
uvrgó mục quang nhìn Tiê
jjjs̉u Hoàn mô
rvlṛt cái, sau đ
uvrgó nhìn qua bê
jjjsn Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn.
Să
eubǵc mă
eubg̣t Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn chuyê
jjjs̉n biê
jjjśn, châ
rboh̀m châ
rboḥm cúi đ
uvrgâ
rboh̀u xuô
rvlŕng.
Nam tư
mtiỏ đ
uvrgó nhìn hă
eubǵn mâ
rboh́y lâ
rboh̀n, rô
rvlr̀i đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn nói: “Ngư
mtioơ
hvdoi là ngư
mtioơ
hvdòi bê
jjjsn cạnh của Quỷ Lê
jjjṣ, Dã Câ
rboh̉u đ
uvrgạo nhâ
rbohn, phải khô
rvlrng?”
Să
eubǵc diê
jjjṣn Dã Câ
rboh̉u càng trâ
rboh̀m trọng hơ
hvdon, ngư
mtiong trọng lại mô
rvlṛt lát, sau đ
uvrgó mơ
hvdói lí nhí nói: “Vâ
rbohng.”
Tiê
jjjs̉u Hoàn đ
uvrgư
mtióng bê
jjjsn mình Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn, khô
rvlrng nhâ
rboh̃n nại đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc nư
mtiõa hư
mtioơ
hvdóng qua Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn hỏi nhỏ: “Gia gia, ngư
mtioơ
hvdòi này là ai?”
Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn chư
mtioa kịp đ
uvrgáp, trung niê
jjjsn nam tư
mtiỏ tư
mtiọa hô
rvlr̀ như
mtio nghe thâ
rboh́y câ
rbohu hỏi của Tiê
jjjs̉u Hoàn, quay mình qua, cư
mtioơ
hvdòi hỏi: “Sao, tiê
jjjs̉u cô
rvlr nư
mtioơ
hvdong khô
rvlrng nhâ
rboḥn ra ta sao?”
Tiê
jjjs̉u Hoàn thâ
rboh́t kinh, lâ
rboḥp tư
mtióc lă
eubǵc đ
uvrgâ
rboh̀u.
Nam tư
mtiỏ cư
mtioơ
hvdòi cư
mtioơ
hvdòi, nói: “ta tê
jjjsn là Vạn Nhâ
rbohn Vãng!”
Tiê
jjjs̉u Hoàn khẽ run.
Nam tư
mtiỏ nhìn xoáy vào Chu Nhâ
rboh́t Tiê
jjjsn mô
rvlṛt lúc, đ
uvrgô
rvlṛt nhiê
jjjsn phâ
rboh́t tay áo, quay ngư
mtioơ
hvdòi bư
mtioơ
hvdóc đ
uvrgi, khô
rvlrng ngoảnh đ
uvrgâ
rboh̀u trơ
hvdỏ lại. Mô
rvlr̃i bư
mtioơ
hvdóc đ
uvrgi chư
mtióa đ
uvrgâ
rboh̀y khí thê
jjjś ngạo thiê
jjjsn hạ, tư
mtiò tư
mtiò phát khai ra bô
rvlŕn phía, chúng nhâ
rbohn ơ
hvdỏ phía sau, chỉ thâ
rboh́y thâ
rbohn ảnh ô
rvlrng ta ven theo con cô
rvlr̉ đ
uvrgạo hư
mtioơ
hvdóng Tư
mtiỏ Trạch dâ
rboh̀n dâ
rboh̀n mơ
hvdò nhạt, bô
rvlr̃ng thâ
rboh́y â
rbohm thanh ô
rvlrng câ
rboh́t lê
jjjsn:
”…Đ
iptpư
mtioơ
hvdòng châ
rbohn trơ
hvdòi, trải dài dă
eubg̀ng dă
eubg̣c
Ý nư
mtiõ nhâ
rbohn, hư
mtioơ
hvdóng vê
jjjs̀ si dại
Trơ
hvdòi cao quá tám vạn trư
mtioơ
hvdọng
Chúng sanh duơ
hvdói đ
uvrgâ
rboh́t như
mtio cỏ dại
Vạn vì sao, mô
rvlṛt vâ
rboh̀ng tră
eubgng sáng
Trơ
hvdòi xanh lạnh lẽo, lạnh như
mtio sư
mtioơ
hvdong
Cư
mtioơ
hvdòi nhạo vạn vâ
rboḥt như
mtio rơ
hvdom rác
Vì sao mà gió giâ
rboḥt, vì sao mà mâ
rbohy bay?...” (1)
Lơ
hvdòi ca khô
rvlrng chau chuô
rvlŕt, tịnh khô
rvlrng dê
jjjs̃ nghe chút nào, như
mtiong tại khô
rvlrng trung lại có chút hùng hô
rvlr̀n thư
mtioơ
hvdong lư
mtioơ
hvdong.
Chúng nhâ
rbohn nhìn dư
mtioơ
hvdói trơ
hvdòi, lư
mtiõng lơ
hvdò trê
jjjsn con cô
rvlr̉ đ
uvrgạo, mâ
rbohy tră
eubǵng trải dài, tịnh mịch hoang vu, ngư
mtioơ
hvdòi đ
uvrgó chă
eubǵp tay sau lư
mtiong, lơ
hvdòi nói quả là kiê
jjjsu ngạo vô
rvlr cùng.
Câ
rbohu hát nhỏ dâ
rboh̀n, ngư
mtioơ
hvdòi cũng đ
uvrgi xa dâ
rboh̀n….
-----------------
Đ
iptpao chú: Bài hát trê
jjjsn, lúc đ
uvrgâ
rboh̀u Đ
iptpao đ
uvrgịnh đ
uvrgê
jjjs̉ nguyê
jjjsn vă
eubgn tiê
jjjśng Hán Viê
jjjṣt. Như
mtiong vì thâ
rboh́y các vị sát thủ tiê
jjjs̀n bô
rvlŕi ai cũng dịch các đ
uvrgoạn thơ
hvdo, đ
uvrgoạn ca tư
mtiò Hán Viê
jjjṣt sang Viê
jjjṣt nê
jjjsn cũng mạn phép gă
eubǵng gư
mtioơ
hvdọng chuyê
jjjs̉n ngư
mtiõ đ
uvrgoạn lơ
hvdòi hát này sang tiê
jjjśng Viê
jjjṣt. Do vâ
rboḥy nê
jjjsn ý tư
mtió có thê
jjjs̉ khô
rvlrng chuyê
jjjs̀n tải đ
uvrgư
mtioơ
hvdọc hê
jjjśt. Sau đ
uvrgâ
rbohy là nguyê
jjjsn vă
eubgn, vị tiê
jjjs̀n bô
rvlŕi nào cô
rvlrng lư
mtiọc thâ
rbohm hâ
rboḥu xin chỉ giúp các đ
uvrgoạn sai sót. Thanks a million!
“Thiê
jjjsn nhai lô
rvlṛ, tòng lai viê
jjjs̃n.
Nhâ
rbohn nư
mtiõ ý, hư
mtioơ
hvdóng lai si.
Thiê
jjjsn cao hải khoát bát vạn trư
mtioơ
hvdọng,
Vâ
rbohn vâ
rbohn chúng sanh tâ
rboḥn bô
rvlr̀ bă
eubg̣.
Tinh vạn đ
uvrgiê
jjjs̉m, nguyê
jjjṣt chánh minh,
Thư
mtioơ
hvdong thiê
jjjsn lãnh, lãnh như
mtio sư
mtioơ
hvdong.
Khả tiê
jjjśu vạn vâ
rboḥt như
mtio sô
rvlr câ
rboh̉u,
Thùy vi phúc vũ thùy phiê
jjjsn vâ
rbohn?”
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.