Trọng Sinh Tu Tiên Tại Đô Thị

Chương 163 : Từ giờ trở đi, ta quyết định!

    trước sau   
Nhưheapng màgcii Âuwjhu Dưheapơubvcng Hàgciin cũnlpnng khôbfwwng cóbfww kiêviqyn trìgevf đdhepưheaprotic lâbzviu, cuốbfwwi cùncjyng hai châbzvin mềtqiam nhũnlpnn "Phùncjy phùncjy!" mộxpdjt tiếfnkfng, tégjhj ngãhjrq quỵnjns trêviqyn đdhepoudmt, thậzqkfm chínkzc boong tàgciiu đdhepưheaprotic chếfnkf tạncjyo từheap thégjhjp tinh chếfnkfnlpnng bịroti hắjukwn mạncjynh mẽlore quỳovnf xuốbfwwng xuấoudmt hiệncjyn chỗdhephxjsmdấoudmu ấoudmn củhcyua hai đdhepijohu gốbfwwi.

gciio lúgciic nàgciiy trong lòbjnsng củhcyua năoudmm ngưheapukqsi đdhepãhjrq sớgpsom khiếfnkfp sợroti tớgpsoi tộxpdjt đdhepgpsonh, đdhepukqsng thờukqsi thégjhjt ra bốbfwwn chữddzs:

"Hóbfwwa khínkzc thàgciinh vựmlofc!"

Đcuvrâbzviy làgcii thủhcyu đdhepoạncjyn cưheapukqsng giảhmcb Thágbsvnh Cảhmcbnh mớgpsoi cóbfwwgciibjnsn làgciim cho năoudmm ngưheapukqsi bọhmcbn hắjukwn khôbfwwng cóbfww bấoudmt luậzqkfn mộxpdjt chúgciit sứzdsjc phảhmcbn khágbsvng nàgciio, bịroti égjhjp phảhmcbi quỳovnf xuốbfwwng, tuyệncjyt đdhepbfwwi khôbfwwng phảhmcbi Thágbsvnh Cảhmcbnh bìgevfnh thưheapukqsng cóbfww thểdhepgciim đdhepưheaprotic!

Tuy rằoudmng lúgciic trưheapgpsoc hắjukwn nghe nóbfwwi qua, câbzviu chuyệncjyn Diệncjyp Trầijohn vỗdhep mộxpdjt chưheapvpnsng giếfnkft chếfnkft Bạncjych Thiêviqyn Hàgciinh nhưheapng luôbfwwn cảhmcbm thấoudmy lờukqsi đdhepukqsn cóbfww chúgciit thổesbii phồukqsng, hơubvcn nữddzsa dùncjy sao Bạncjych Thiêviqyn Hàgciinh tuổesbii cũnlpnng đdhepãhjrq giàgcii, nóbfwwi khôbfwwng chừheapng võhxjsbfwwng đdhepãhjrq tớgpsoi thờukqsi kỳovnf xuốbfwwng dốbfwwc, Diệncjyp Thầijohn đdhepágbsvnh bạncjyi Bạncjych Thiêviqyn Hàgciinh cóbfww lẽlore chỉgpsogcii vậzqkfn khínkzcgcii thôbfwwi.

gciio lúgciic nàgciiy, bọhmcbn họhmcb mớgpsoi phágbsvt hiệncjyn ra, thiếfnkfu niêviqyn nàgciiy so vớgpsoi hắjukwn còbjnsn nhỏctseubvcn mìgevfnh rấoudmt nhiềtqiau, thếfnkfgcii thựmlofc sựmlofbfww thựmlofc lựmlofc khủhcyung bốbfww nhưheap vậzqkfy, thậzqkfm chínkzc so vớgpsoi trong tin đdhepukqsn còbjnsn mạncjynh hơubvcn!


Bọhmcbn họhmcb hai tay chốbfwwng đdhepoudmt, sửbjns xuấoudmt lựmlofc lưheaproting toàgciin thâbzvin, dốbfwwc sứzdsjc liềtqiau mạncjyng muốbfwwn từheapheapgpsoi đdhepoudmt đdhepzdsjng lêviqyn, nhưheapng màgcii trêviqyn thâbzvin giốbfwwng nhưheap bịroti mộxpdjt ngọhmcbn núgciii lớgpson đdhepèewug égjhjp, dốbfwwc sứzdsjc thếfnkfgciio đdhepi nữddzsa cũnlpnng khôbfwwng cóbfwwgbsvch nàgciio đdhepzdsjng lêviqyn đdhepưheaprotic.

"Cágbsvc ngưheapơubvci sỉgpso nhụpimkc cấoudmp trêviqyn, bảhmcbn thiếfnkfu phạncjyt cágbsvc ngưheapơubvci quỳovnf xuốbfwwng nhậzqkfn sai, cágbsvc ngưheapơubvci cóbfww phụpimkc khôbfwwng?"

Diệncjyp Trầijohn nhìgevfn năoudmm ngưheapukqsi phínkzca dưheapgpsoi, lầijohn nữddzsa lạncjynh lùncjyng mởvpns miệncjyng nóbfwwi.

"Ta khôbfwwng phụpimkc!"

Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsv, gầijohm thégjhjt mộxpdjt tiếfnkfng, gắjukwng sứzdsjc ngẩyyshng đdhepijohu, gắjukwt gao nhìgevfn chằoudmm chằoudmm Diệncjyp Trầijohn, trong con mắjukwt dưheapukqsng nhưheap đdheptqiau muốbfwwn phun ra lửbjnsa!

"Khôbfwwng phụpimkc sao?"

Diệncjyp Trầijohn cưheapukqsi lạncjynh, bàgciin tay đdhepxpdjt nhiêviqyn đdhepèewug égjhjp lầijohn nữddzsa!

"Kégjhjt kínkzct ~ "

oudmm ngưheapukqsi lậzqkfp tứzdsjc cảhmcbm thấoudmy ágbsvp lựmlofc trêviqyn ngưheapukqsi, tăoudmng lêviqyn mộxpdjt lầijohn nữddzsa!

Thậzqkfm chínkzc, ngay cảhmcbheapơubvcng bágbsvnh chèewug, giốbfwwng nhưheapheapc nàgciio cũnlpnng cóbfww thểdhep bịroti phếfnkf bỏctse!

"Phụpimkc, hay làgcii khôbfwwng phụpimkc?"

Diệncjyp Trầijohn lầijohn nữddzsa lạncjynh lùncjyng mởvpns miệncjyng, giọhmcbng nóbfwwi lạncjynh lùncjyng lãhjrqnh khốbfwwc giốbfwwng nhưheap Tửbjns Thầijohn.

"Khôbfwwng phụpimkc! Chínkzcnh làgcii khôbfwwng phụpimkc!"


Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsv hiểdhepn nhiêviqyn làgcii ngưheapukqsi cóbfwwnkzcnh tìgevfnh bưheapgpsong bỉgpsonh, thếfnkfgcii gắjukwng gưheaproting chốbfwwng đdhepvpns to lớgpson thốbfwwng khổesbi tiếfnkfp tụpimkc gầijohm thégjhjt.

"Hừheap! Xưheapơubvcng cũnlpnng rấoudmt cứzdsjng a!"

bfwwi thậzqkft, Diệncjyp Trầijohn đdhepbfwwi vớgpsoi tínkzcnh tìgevfnh củhcyua Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsvgciiy, ngưheaprotic lạncjyi rấoudmt thưheapvpnsng thứzdsjc, chỉgpsobfww đdhepiềtqiau hắjukwn bâbzviy giờukqs hắjukwn đdhepang cóbfww ýcytl muốbfwwn lậzqkfp uy trưheapgpsoc mặnybgt năoudmm ngưheapukqsi kiêviqyu căoudmng khóbfww thuầijohn nàgciiy, nếfnkfu nhưheap đdhepếfnkfn đdhepâbzviy dừheapng lạncjyi, sau nàgciiy nhấoudmt đdheprotinh càgciing thêviqym khóbfwwgcii thuầijohn phụpimkc.

Vừheapa nghĩdhep tớgpsoi đdhepâbzviy, sắjukwc mặnybgt củhcyua Diệncjyp Trầijohn lậzqkfp tứzdsjc phágbsvt lạncjynh, bàgciin tay lầijohn nữddzsa vung lêviqyn ấoudmn xuốbfwwng.

"Phụpimkc, hay làgcii khôbfwwng phụpimkc?"

"A!!"

Trong năoudmm ngưheapukqsi, cóbfww ngưheapukqsi hégjhjt thảhmcbm mộxpdjt tiếfnkfng, ởvpns trêviqyn hai châbzvin đdhepãhjrq bắjukwt đdhepijohu cóbfwwgbsvu chảhmcby ra!

"Ta phụpimkc! Ta phụpimkc! Diệncjyp thiếfnkfu tưheapgpsong tha mạncjyng!"

Cuốbfwwi cùncjyng, Vâbzvin Lệncjyubvcbfwwgbsvi duy nhấoudmt trong năoudmm ngưheapukqsi làgcii ngưheapukqsi đdhepijohu tiêviqyn khôbfwwng chịrotiu đdhepmlofng nổesbii, hưheapgpsong vềtqia phínkzca Diệncjyp Trầijohn mởvpns miệncjyng cầijohu khẩyyshn.

"Rấoudmt tốbfwwt!"

Diệncjyp Trầijohn thấoudmy thếfnkf, khóbfwwe miệncjyng hơubvci nhếfnkfch lêviqyn.

Thẳfuxmng thắjukwn màgciibfwwi, hắjukwn thậzqkft đdhepúgciing làgcii lo lắjukwng năoudmm ngưheapukqsi nàgciiy thàgcii chếfnkft chứzdsj khôbfwwng chịrotiu khuấoudmt phụpimkc, đdhepếfnkfn lúgciic đdhepóbfww lạncjyi buộxpdjc hắjukwn phảhmcbi giếfnkft ngưheapukqsi, nhưheap vậzqkfy vấoudmn đdheptqiagciiy sẽlore khôbfwwng kếfnkft thúgciic.

nlpnng may năoudmm ngưheapukqsi nàgciiy, hiểdhepn nhiêviqyn khôbfwwng cóbfww cốbfwwt khínkzc nhưheap hắjukwn nghĩdhep.


"Ngưheapơubvci đdhepãhjrq phụpimkc, vậzqkfy ta bỏctse qua cho ngưheapơubvci!"

Ngay lúgciic Diệncjyp Trầijohn nóbfwwi ra lờukqsi nàgciiy, Vâbzvin Lệncjyubvc liềtqian cảhmcbm thấoudmy toàgciin thâbzvin trêviqyn dưheapgpsoi bỗdhepng nhiêviqyn đdhepưheaprotic buôbfwwng lỏctseng, cágbsvi cảhmcbm giágbsvc ágbsvp bágbsvch nhưheapgciii lớgpson ágbsvp trêviqyn đdhepgpsonh đdhepijohu trong nhágbsvy mắjukwt biếfnkfn mấoudmt khôbfwwng thấoudmy dấoudmu vếfnkft.

Bởvpnsi vìgevf bảhmcbn thâbzvin côbfww ta đdhepang ra sứzdsjc chốbfwwng đdhepvpnsviqyn sau khi cỗdhep ágbsvp lưheapc kia biếfnkfn mấoudmt, cảhmcb ngưheapukqsi trựmlofc tiếfnkfp bắjukwn đdhepi ra ngoàgciii lăoudmn xuốbfwwng ởvpns mộxpdjt bêviqyn phínkzca trêviqyn boong tàgciiu thởvpns hồukqsng hộxpdjc.

Mộxpdjt khi cóbfww ngưheapukqsi đdhepi đdhepijohu, chuyệncjyn tiếfnkfp theo càgciing dễgbsvgciim hơubvcn.

Sau khi Diệncjyp Trầijohn tăoudmng lớgpson lựmlofc lưheaproting đdhepèewug égjhjp thìgevf Âuwjhm Bấoudmt Bìgevfnh làgcii ngưheapukqsi thứzdsj hai khôbfwwng chịrotiu nổesbii,

"Ta phụpimkc! Ta phụpimkc!"

Diệncjyp Trầijohn khôbfwwng cầijohn biếfnkft trong lòbjnsng bọhmcbn hắjukwn cóbfww thựmlofc sựmlof phụpimkc hay khôbfwwng, chỉgpso cầijohn trêviqyn miệncjyng thừheapa nhậzqkfn phụpimkc sẽlore lậzqkfp tứzdsjc thảhmcb ngưheapukqsi.

Âuwjhm Bấoudmt Bìgevfnh vừheapa lui sang mộxpdjt bêviqyn, Nhậzqkfm Trưheapukqsng Phong cũnlpnng đdhepi theo cắjukwn răoudmng mộxpdjt cágbsvi,

"Ta cũng phụpimkc!"

Lạncjyi qua mộxpdjt lúgciic, ngay cảhmcb Âuwjhu Dưheapơubvcng Hàgciin chịrotiu sứzdsjc égjhjp nhẹukqs nhấoudmt, hơubvci suy nghĩdhep mộxpdjt chúgciit, cũnlpnng đdhepãhjrqbfwwi mộxpdjt tiếfnkfng "Phụpimkc!"

Đcuvrếfnkfn lúgciic nàgciiy, ngưheapukqsi duy nhấoudmt còbjnsn chưheapa cóbfww phụpimkc, chỉgpsobjnsn lạncjyi mộxpdjt ngưheapukqsi chínkzcnh làgcii Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsv.

Nhìgevfn qua xưheapơubvcng đdhepùncjyi hai châbzvin củhcyua têviqyn lỗdhephjrqng nàgciiy, đdheptqiau đdhepãhjrq bắjukwt đdhepijohu bịroti nghiềtqian nágbsvt, Diệncjyp Trầijohn khôbfwwng thểdhep khôbfwwng nhưheapgpsong màgciiy.

Đcuvrãhjrq tớgpsoi mứzdsjc nàgciiy, hắjukwn đdhepãhjrq đdhepâbzvim lao thìgevf phảhmcbi theo lao, nếfnkfu nhưheap khôbfwwng thểdhep égjhjp cho Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsv nhậzqkfn phụpimkc màgcii thảhmcb ra, nhưheap vậzqkfy uy vọhmcbng lúgciic trưheapgpsoc hắjukwn dựmlofng lêviqyn tựmlof nhiêviqyn cũnlpnng mấoudmt tágbsvc dụpimkng.


Nghĩdhep tớgpsoi đdhepâbzviy, cho dùncjy đdhepbfwwi vớgpsoi tínkzcnh cágbsvch củhcyua cágbsvi têviqyn lỗdhephjrqng nàgciiy vẫjaegn còbjnsn tưheapơubvcng đdhepbfwwi thưheapvpnsng thứzdsjc, nhữddzsng trong lòbjnsng Diệncjyp Trầijohn cũnlpnng khôbfwwng thểdhep khôbfwwng hiệncjyn lêviqyn mộxpdjt tia ságbsvt ýcytl.

"Ngưheapơubvci đdhepãhjrq ngoan cốbfww khôbfwwng thay đdhepesbii, vậzqkfy bảhmcbn thiếfnkfu tưheapgpsong cũnlpnng khôbfwwng thểdhep đdhepdhep cho ngưheapơubvci sốbfwwng nữddzsa, chếfnkft đdhepi cho ta!"

Ngay vàgciio lúgciic Diệncjyp Trầijohn giơubvcgciin tay lêviqyn, chuẩyyshn bịroti mộxpdjt chưheapvpnsng xửbjnscytl Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsv, Âuwjhu Dưheapơubvcng Hàgciin ởvpns mộxpdjt bêviqyn, đdhepxpdjt nhiêviqyn đdhepzdsjng dậzqkfy,

"Diệncjyp thiếfnkfu tưheapgpsong thứzdsj tộxpdji! Tínkzcnh tìgevfnh củhcyua lãhjrqo Lỗdhep thẳfuxmng thắjukwn, lạncjyi thêviqym tínkzcnh bưheapgpsong bỉgpsonh, nhưheapng hắjukwn tuyệncjyt đdhepbfwwi khôbfwwng cóbfww cốbfww ýcytl thágbsvch thứzdsjc Diệncjyp thiếfnkfu tưheapgpsong, mong rằoudmng Diệncjyp thiếfnkfu tưheapgpsong cóbfww thểdhep xem ởvpns trêviqyn khínkzca cạncjynh mộxpdjt lòbjnsng vìgevf quốbfwwc gia củhcyua hắjukwn lậzqkfp xuốbfwwng rấoudmt nhiềtqiau chiếfnkfn côbfwwng, tha cho hắjukwn lầijohn nàgciiy a!"

Ba ngưheapukqsi còbjnsn lạncjyi thấoudmy thếfnkf, lậzqkfp tứzdsjc cũnlpnng thi nhau đdhepzdsjng dậzqkfy,

"Kínkzcnh xin Diệncjyp thiếfnkfu tưheapgpsong tha cho hắjukwn mộxpdjt mạncjyng!"

Diệncjyp Trầijohn khôbfwwng thểdhep khôbfwwng nhưheapgpsong màgciiy, thựmlofc ra thìgevf khôbfwwng phảhmcbi vạncjyn bấoudmt đdhepjukwc dĩdhep, hắjukwn cũnlpnng khôbfwwng muốbfwwn giếfnkft ngưheapukqsi mộxpdjt nhàgcii, thếfnkfgciigciii đdhepijohu nhìgevfn xuốbfwwng Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsv, lầijohn nữddzsa lạncjynh lùncjyng nóbfwwi:

"Thôbfwwi đdhepưheaprotic! Nểdhepgevfnh mọhmcbi ngưheapukqsi cầijohu tìgevfnh cho ngưheapơubvci, ta lạncjyi phágbsv lệncjy hỏctsei ngưheapơubvci mộxpdjt lầijohn nữddzsa, ngưheapơubvci phụpimkc, hay làgcii khôbfwwng phụpimkc?"

bfwwi xong lờukqsi nàgciiy, bàgciin tay Diệncjyp Trầijohn đdhepãhjrq giơubvcviqyn rấoudmt cao, làgciim ra vẻezkv nhưheap muốbfwwn rơubvci xuốbfwwng!

"Ta..."

Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsv vốbfwwn làgciibjnsn muốbfwwn kiêviqyn trìgevf, mấoudmy ngưheapukqsi Âuwjhu Dưheapơubvcng Hàgciin ởvpns mộxpdjt bêviqyn lậzqkfp tứzdsjc cuốbfwwng lêviqyn bắjukwt đdhepijohu thi nhau thuyếfnkft phụpimkc.

"Lãhjrqo Lỗdhep! Ngưheapơubvci nhậzqkfn phụpimkc mộxpdjt lầijohn đdhepi!"

cuvrúgciing vậzqkfy, giữddzs đdhepưheaprotic núgciii xanh, khôbfwwng lo thiếfnkfu củhcyui đdhepbfwwt!"


"Hưheapgpsong vềtqiaheapukqsng giảhmcb Thágbsvnh Cảhmcbnh chịrotiu thua, khôbfwwng mấoudmt mặnybgt chúgciit nàgciio đdhepâbzviu!"

Lỗdhep Thiêviqyn Bágbsv nghe mọhmcbi ngưheapukqsi thuyếfnkft phụpimkc quảhmcb nhiêviqyn cũnlpnng bắjukwt đdhepijohu cóbfww chúgciit do dựmlof, cuốbfwwi cùncjyng thấoudmp giọhmcbng nóbfwwi ra câbzviu kia.

...

"Ta phụpimkc!"

Nghe đdhepưheaprotic đdhepiềtqiau nàgciiy, trong lòbjnsng Diệncjyp Trầijohn cũnlpnng hơubvci buôbfwwng lỏctseng, nếfnkfu cóbfww thểdhep dựmlofng lêviqyn đdhepưheaprotic uy vọhmcbng màgcii khôbfwwng cầijohn phảhmcbi giếfnkft ngưheapukqsi, tựmlof nhiêviqyn khôbfwwng gìgevf tốbfwwt hơubvcn.

Thởvpns ra!

Diệncjyp Trầijohn tiệncjyn tay vẫjaegy mộxpdjt cágbsvi, khínkzc thếfnkf égjhjp lêviqyn trưheapgpsoc đdhepóbfww, trong nhágbsvy mắjukwt biếfnkfn mấoudmt khôbfwwng còbjnsn dấoudmu vếfnkft, sau đdhepóbfww mởvpns miệncjyng từheap từheapbfwwi:

"Ta biếfnkft, tuy rằoudmng ngoàgciii miệncjyng cágbsvc ngưheapơubvci nóbfwwi phụpimkc, thựmlofc ra thìgevf trong lòbjnsng căoudmn bảhmcbn làgcii khôbfwwng phụpimkc, thâbzvim chínkzcgciio lúgciic nàgciiy cóbfww ngưheapukqsi hậzqkfn khôbfwwng thểdhep đdhepdhep ta chếfnkft đdhepi, đdhepúgciing khôbfwwng?"

oudmm ngưheapukqsi nghe đdhepưheaprotic đdhepiềtqiau nàgciiy, lậzqkfp tứzdsjc liếfnkfc nhau mộxpdjt cágbsvi, ai cũnlpnng khôbfwwng cóbfwwviqyn tiếfnkfng, hiểdhepn nhiêviqyn đdhepãhjrq chấoudmp nhậzqkfn cágbsvch nóbfwwi củhcyua Diệncjyp Trầijohn.

Âuwjhu Dưheapơubvcng Hàgciin đdhepang chuẩyyshn bịrotincjyy tiệncjyn nóbfwwi qua loa vàgciii câbzviu, Diệncjyp Trầijohn lạncjyi khoágbsvt tay chặnybgn lạncjyi, đdhepxpdjt nhiêviqyn thay đdhepesbii đdheptqiagciii, lạncjynh lùncjyng nóbfwwi:

"Cágbsvc ngưheapơubvci khôbfwwng cầijohn giảhmcbi thínkzcch, bởvpnsi vìgevf ta căoudmn bảhmcbn khôbfwwng quan tâbzvim!"

"Ta mặnybgc kệncjygbsvc ngưheapơubvci trưheapgpsoc đdhepóbfwwbfww thâbzvin phậzqkfn cao quýcytl đdhepếfnkfn mứzdsjc nàgciio, bốbfwwi cảhmcbnh lớgpson bao nhiêviqyu, chiếfnkfn côbfwwng hiểdhepn hágbsvch cỡvpnsgciio, nhưheapng bắjukwt đdhepijohu từheapbzviy giờukqs, ởvpns trêviqyn chiếfnkfc thuyềtqian nàgciiy, do ta quyếfnkft đdheprotinh!"

"Màgcii việncjyc cágbsvc ngưheapơubvci sau nàgciiy phảhmcbi làgciim, chínkzcnh làgcii tuyệncjyt đdhepbfwwi phụpimkc tùncjyng mệncjynh lệncjynh củhcyua ta!"

"Hiểdhepu khôbfwwng?"

bfwwi đdhepếfnkfn đdhepâbzviy, Diệncjyp Trầijohn chậzqkfm rãhjrqi đdhephmcbo mắjukwt nhìgevfn qua trêviqyn thâbzvin năoudmm ngưheapukqsi, ágbsvnh mắjukwt lãhjrqnh khốbfwwc vôbfwwncjyng, ságbsvt khi trêviqyn ngưheapukqsi cũnlpnng khôbfwwng giữddzs lạncjyi chúgciit nàgciio phóbfwwng thínkzcch toàgciin bộxpdj ra ngoàgciii, giốbfwwng nhưheap Ma Quâbzvin dưheapgpsoi đdheprotia ngụpimkc.

Bịroti ágbsvnh mắjukwt củhcyua Diệncjyp Trầijohn đdhephmcbo qua, năoudmm ngưheapukqsi khôbfwwng tựmlof chủhcyu đdhepưheaprotic cúgciii đdhepijohu, khôbfwwng còbjnsn dágbsvm nhìgevfn thẳfuxmng vàgciio ágbsvnh mắjukwt Diệncjyp Trầijohn, tấoudmt cảhmcb đdheptqiau cung cung kínkzcnh kínkzcnh nóbfwwi mộxpdjt câbzviu,

"Hiểdhepu!"

Diệncjyp Trầijohn thấoudmy năoudmm ngưheapukqsi nàgciiy đdhepãhjrq bịroti hắjukwn trấoudmn ágbsvp, lúgciic nàgciiy mớgpsoi hàgciii lòbjnsng gậzqkft đdhepijohu, hưheapgpsong vềtqia phínkzca năoudmm ngưheapukqsi tùncjyy ýcytl khoágbsvt tay ágbsvo.

"Bâbzviy giờukqs, xuấoudmt phágbsvt!"

P/S: Ta thínkzcch nàgciio

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.