Trọng Sinh Truy Mỹ Ký

Chương 552 : Rất giống hình cái chìa khóa

    trước sau   
hhcni khôhhcnng rõqoqrhvxlc mởsjnn cửhhcna ra, còcnmfn phảjmpvi gặfyrpp nhữnnwing loạtffxi hìhhcnnh phòcnmfng ngựrdhyhhcn khámtszc khôhhcnng, bởsjnni chỉlysq vớinvni lựrdhyc trùvwqwng kíanjjch củlrrma cámtsznh cửhhcna, đggakãhgye đggaklrrm khiếsjnnn ngưrsmgryzwi khámtszc chếsjnnt rồeofxi!
Đihxdâlysqy cũfhtyng làkwqe chỗkmkdhhcni kỳuaum quámtszi, theo lýmmpj thuyếsjnnt thìhhcnsjnn trong xãhgye hộgrsci phong kiếsjnnn, sao cóafkl thểwkokafkl loạtffxi sảjmpvn phẩnmonm côhhcnng nghệtffx cao nhưrsmg thếsjnnkwqey?
Thứnnwikwqey, trêtbiwn thếsjnn giớinvni chỉlysqafklhhcnn Tứnnwi Khổorwzng làkwqe nghiêtbiwn cứnnwiu ra đggakưrsmgtffxc, còcnmfn khôhhcnng ai cóafkl khảjmpvcrnung tạtffxo ra nóafkl cảjmpv!
Cho nêtbiwn tôhhcni phảjmpvi cẩnmonn thậliyvn hàkwqenh sựrdhy, tôhhcni bảjmpvo Từiqlp Khámtsznh Vĩrdhy chếsjnn tạtffxo mộgrsct cámtszi ámtszo giámtszp phòcnmfng ngựrdhy, tuy rằxqacng nóafkl khôhhcnng hoàkwqen mỹfgwd, nhưrsmgng cóafkl thểwkok chốqckcng đggakclug đggakưrsmgtffxc lựrdhyc trùvwqwng kíanjjch củlrrma cámtsznh cửhhcna làkwqe đggakưrsmgtffxc rồeofxi.
Sau khi chuẩnmonn bịmtsz xong, tôhhcni bảjmpvo Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh mặfyrpc ámtszo giámtszp vàkwqeo, nóafkli làkwqe khôhhcni giámtszp chứnnwi thựrdhyc gia nóafkl giốqckcng nhưrsmg ámtszo khoámtszc ngoàkwqei củlrrma cámtszc nhàkwqe du hàkwqenh vũfhty trụkpgo, vôhhcnvwqwng nhẹtbiw nhàkwqeng, khôhhcnng ảjmpvnh hưrsmgsjnnng tớinvni cámtszc hoạtffxt đggakgrscng bìhhcnnh thưrsmgryzwng.
mtsznh cửhhcna đggakámtszhhcnm nay vẫtbiwn nhưrsmghhcnm qua vẫtbiwn im lìhhcnm ởsjnn đggakóafkl, tôhhcni mang chìhhcna khóafkla màkwqe Từiqlp Khámtsznh Vĩrdhyhhcnm qua chếsjnn tạtffxo ra!
hhcni vàkwqe Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh tâlysqm tìhhcnnh đggakcrnuu vôhhcnvwqwng kíanjjch đggakgrscng! Loạtffxi kíanjjch đggakgrscng nàkwqey giốqckcng nhưrsmg đggakang chơorwzi game tớinvni lúhvxlc hưrsmgng phấvxcin!
hhcni chậliyvm rãhgyei đggakem thứnnwi cầwioum trong tay, bỏwvnbkwqeo trong cámtszi lỗkmkd! May mắqcmjn làkwqe khôhhcnng sai chúhvxlt nàkwqeo, tôhhcni cũfhtyng thầwioum than, xem ra trìhhcnnh đggakgrsc khoa họqcmjc kỹfgwd thuậliyvt ởsjnncrnun cứnnwi củlrrma tôhhcni đggakãhgye đggaktffxt tớinvni mứnnwic rấvxcit cao rồeofxi!
Mộgrsct giâlysqy, hai giâlysqy, mưrsmgryzwi giâlysqy... Mộgrsct phúhvxlt đggakeofxng hồeofx trôhhcni qua, cửhhcna đggakámtsz vẫtbiwn im lìhhcnm nhưrsmgfhty, dưrsmgryzwng nhưrsmgmtszi chìhhcna khóafkla kia khôhhcnng cóafklmtszc dụkpgong gìhhcn cảjmpv!
Mộgrsct khắqcmjc đggakeofxng hồeofx sau đggakóafkl, tôhhcni khôhhcnng còcnmfn kiêtbiwn nhẫtbiwn nữnnwia, màkwqe đggakưrsmga tay kénnwio vòcnmfng sắqcmjt trêtbiwn cámtsznh cửhhcna đggakámtsz, vẫtbiwn giốqckcng nhưrsmg trưrsmginvnc cóafkl mộgrsct cỗkmkdcrnung lưrsmgtffxng xâlysqm nhậliyvp vàkwqeo trong thâlysqn thểwkok củlrrma tôhhcni. Bạtffxn đggakang đggakqcmjc truyệtffxn tạtffxi TruyenTienHiep
Xem ra "Cámtszi chìhhcna khóafkla"kwqey đggakãhgye thấvxcit bạtffxi, tôhhcni chámtszn nảjmpvn rúhvxlt nóafkl ra, nhìhhcnn Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh lắqcmjc đggakwiouu.
"Hi hi, kếsjnnt quảjmpv đggakúhvxlng nhưrsmg trong dựrdhy liệtffxu!"
Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh thoảjmpvi mámtszi lắqcmjc đggakwiouu:
"Nêtbiwu cóafkl thểwkok đggakơorwzn giảjmpvn mởsjnn ra nhưrsmg vậliyvy, thìhhcnmtszi cơorwz quan nàkwqey quámtsz đggakơorwzn giảjmpvn rồeofxi!"
hhcni gậliyvt đggakwiouu, Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh nóafkli rấvxcit đggakúhvxlng, chỉlysqcrnun cứnnwikwqeo tíanjjnh năcrnung phòcnmfng ngựrdhy trêtbiwn cámtsznh cửhhcna đggakámtszkwqe thôhhcni, thìhhcn đggakãhgye khôhhcnng dễwioukwqeng cho cámtszc bưrsmginvnc tiếsjnnp theo rồeofxi!
Thếsjnn nhưrsmgng mấvxciu chốqckct củlrrma vấvxcin đggakwkokkwqe, chìhhcna khóafkla nàkwqey làkwqe giảjmpv, nêtbiwn cửhhcna khôhhcnng mởsjnn, hay làkwqe chúhvxlng tôhhcni đggakãhgye nghĩrdhy sai, đggakâlysqy khôhhcnng phảjmpvi làkwqemtszi lỗkmkd khóafkla gìhhcn cảjmpv?
rsmgơorwzng đggakqckci màkwqeafkli thìhhcn loạtffxi khảjmpvcrnung thứnnwi nhấvxcit lớinvnn hơorwzn mộgrsct chúhvxlt, cóafkl lẽvxcimtsznh cửhhcna nàkwqey đggakãhgye đggakưrsmgtffxc tríanjjcrnung hóafkla, nêtbiwn cóafkl khảjmpvcrnung nhậliyvn biếsjnnt!
Hiểwkoku đggakưrsmgtffxc đggakiểwkokm nàkwqey, trong lòcnmfng tôhhcni đggakúhvxlng làkwqeafkl cảjmpvm giámtszc thấvxcit vọqcmjng, nhưrsmgng màkwqe khôhhcnng sao..đggakãhgye thửhhcn thìhhcn khôhhcnng cóafklhhcn phảjmpvi hốqckci hậliyvn!
Vềcrnu phầwioun nhâlysqn sĩrdhy thanh Triềcrnuu kia tạtffxi sao khôhhcnng chếsjnnt ngay, thìhhcnafkl thểwkokkwqe do nguyêtbiwn nhâlysqn, hắqcmjn làkwqe nhâlysqn sĩrdhyqoqrlysqm, thểwkok chấvxcit mạtffxnh hơorwzn nhâlysqn sĩrdhyhhcnnh thưrsmgryzwng rấvxcit nhiềcrnuu, cho nêtbiwn bòcnmf tớinvni sơorwzn đggakgrscng kia mớinvni chếsjnnt!
"Bỏwvnb đggaki, chúhvxlng ta đggakãhgye bỏwvnbhhcnng sứnnwic rồeofxi.... íanjjt nhấvxcit... Sau nàkwqey khôhhcnng còcnmfn hốqckci hậliyvn nữnnwia!"
hhcni nóafkli.
Buổorwzi tốqckci, tôhhcni dùvwqwng thuấvxcin di trởsjnn lạtffxi Bắqcmjc Kinh.
"Anh làkwqe, mớinvni đggakkpgong tớinvni vấvxcin đggakcrnu khóafkl khăcrnun đggakãhgye bỏwvnb ýmmpj đggakmtsznh! Trìhhcnnh đggakgrsc khoa họqcmjc kỹfgwd thuậliyvt củlrrma năcrnum đggakóafkl khôhhcnng đggakưrsmgtffxc, nhưrsmgng bâlysqy giờryzw khôhhcnng còcnmfn kénnwim nữnnwia rồeofxi em đggakmtszn, cho dùvwqw mờryzwi chuyêtbiwn gia tớinvni đggakvxciy đggaki chăcrnung nữnnwia, thìhhcn họqcmjfhtyng sẽvxci thấvxcit bạtffxi màkwqe thôhhcni!"
Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh cưrsmgryzwi nóafkli.
hhcni biếsjnnt Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh nóafkli rấvxcit đggakúhvxlng, cóafkl khi cámtszi phưrsmgơorwzng phámtszp nàkwqey đggakãhgyeafkl ngưrsmgryzwi làkwqem, nhưrsmgng khôhhcnng thàkwqenh côhhcnng! Nghĩrdhy tớinvni đggakâlysqy, tôhhcni nóafkli:
ihxdúhvxlng vậliyvy, hiệtffxn tạtffxi chúhvxlng ta cũfhtyng đggakàkwqenh bóafkl tay, tìhhcnm cámtszi chìhhcna khóafkla thậliyvt thìhhcn khôhhcnng tìhhcnm đggakưrsmgtffxc, bởsjnni nóafklafklsjnn trêtbiwn đggakmtsza cầwiouu nàkwqey hay khôhhcnng, còcnmfn làkwqe mộgrsct vấvxcin đggakcrnu!"
"Tấvxcit cảjmpvvwqwy duyêtbiwn đggaki, khôhhcnng chừiqlpng sau nàkwqey tìhhcnm đggakưrsmgtffxc cũfhtyng nêtbiwn!"
Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh cưrsmgryzwi nóafkli:
"Anh đggakưrsmga cámtszi chìhhcna khóafkla giảjmpv cho em đggaki!"
"Em đggakmtsznh làkwqem gìhhcn?"
hhcni đggakưrsmga chìhhcna khóafkla giảjmpv cho Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh:
"Anh đggakang đggakmtsznh nénnwim nóafkl đggaki!"
"Ha hảjmpv, em chẳgdepng qua làkwqe thấvxciy thứnnwikwqey, trôhhcnng giốqckcng nhưrsmg mộgrsct chiếsjnnc nhẫtbiwn deo tay màkwqe thôhhcni !"
Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh nóafkli, sau đggakóafkl chỉlysqkwqeo cámtszi vòcnmfng sắqcmjt nóafkli:
"Nhưrsmgng màkwqe anh đggakiqlpng coi nóafklkwqe lễwiou vậliyvt, nhẫtbiwn kếsjnnt hôhhcnn em còcnmfn chưrsmga cóafkl!"
"Cámtszi gìhhcn! Nhẫtbiwn!"
Trong giâlysqy lámtszt, trong đggakwiouu tôhhcni hiệtffxn lêtbiwn mộgrsct suy nghĩrdhy, nhưrsmgng khôhhcnng dámtszm xámtszc đggakmtsznh!
Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh khôhhcnng hiểwkoku ýmmpjhhcni, cho làkwqehhcni khôhhcnng muốqckcn mua tặfyrpng nàkwqeng nhẫtbiwn, nêtbiwn nóafkli:
"Khôhhcnng muốqckcn mua thìhhcn thôhhcni ai thèhogym!"
"A?"
hhcni nghe Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh nóafkli câlysqu đggakóafkl, thìhhcn sửhhcnng sờryzw:
"Anh khôhhcnng phảjmpvi làkwqeafkl ýmmpjkwqey"
hhcni hôhhcnn lêtbiwn mặfyrpt Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh mộgrsct cámtszi, nóafkli:
"Cámtszm ơorwzn em, em đggakúhvxlng làkwqe ngôhhcni sao may mắqcmjn củlrrma anh, em đggakãhgye gợtffxi cho anh mộgrsct linh cảjmpvm!"
hvxlc nàkwqey đggakếsjnnn phiêtbiwn Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh sửhhcnng sốqckct, nhìhhcnn tôhhcni kỳuaum quámtszi hỏwvnbi:
"Cóafkl ýmmpjhhcn? Em nóafkli cámtszi gìhhcn? Em gợtffxi cho anh linh cảjmpvm?"
ihxdúhvxlng vậliyvy!"
hhcni nhớinvn lạtffxi nhữnnwing đggakiềcrnuu màkwqe Stephan ngưrsmgryzwi Anh kia nóafkli! Nhẫtbiwn vàkwqe bảjmpvn đggakeofx đggakcrnuu đggakưrsmgtffxc tặfyrpng cho Từiqlp Hi thámtszi hậliyvu, chẳgdepng lẽvxciafkli, cámtszi nhẫtbiwn kia chíanjjnh làkwqe chìhhcna khóafkla mởsjnnmtsznh cửhhcna nàkwqey?
"Em cứnnwi từiqlp từiqlp, anh sẽvxci giảjmpvi thíanjjch cho em!"
hhcn vậliyvy, tôhhcni đggakem chuyệtffxn cámtszi nhẫtbiwn củlrrma Mạtffxnh Thanh Thanh nóafkli cho Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh nghe.
Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh nghe xong, kinh ngạtffxc hámtsz to miệtffxng:
"Nóafkli nhưrsmg vậliyvy, cámtszi nhẫtbiwn kia rấvxcit cóafkl thểwkokkwqe chìhhcna khóafkla mởsjnn cửhhcna đggakámtszkwqey!"
"Anh cũfhtyng nghĩrdhy nhưrsmg vậliyvy, nhưrsmgng màkwqe trêtbiwn nhẫtbiwn còcnmfn cóafkl chữnnwi, đggakeofxng thờryzwi còcnmfn mộgrsct cámtszi bảjmpvo ngọqcmjc, nêtbiwn khôhhcnng thểwkok cho vừiqlpa cámtszi lỗkmkdkwqey đggakưrsmgtffxc?"
hhcni vừiqlpa nghĩrdhy lạtffxi cảjmpvm thấvxciy khôhhcnng đggakúhvxlng lắqcmjm, chẳgdepng nhẽvxci lạtffxi cóafkl chuyệtffxn trùvwqwng hợtffxp tớinvni nhưrsmg vậliyvy?
"Lãhgyeo côhhcnng, anh đggakôhhcni khi lo lắqcmjng thámtszi quámtsz, chữnnwikwqe bảjmpvo ngọqcmjc kia cóafkl khi làkwqe ngưrsmgryzwi ta gắqcmjn lêtbiwn đggakwkok đggakámtsznh lừiqlpa nóafkl khôhhcnng phảjmpvi làkwqe chìhhcna khóafkla mởsjnn cửhhcna thìhhcn sao?"
Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh nóafkli mộgrsct câlysqu, đggakúhvxlng ngay cảjmpv mụkpgoc tiêtbiwu màkwqehhcni sang suy nghĩrdhy!
Đihxdúhvxlng vậliyvy, nếsjnnu nhưrsmg chữnnwi viếsjnnt làkwqe giảjmpv, thìhhcn bảjmpvo thạtffxch kia cũfhtyng chưrsmga chắqcmjc làkwqe thậliyvt! Nghĩrdhy tớinvni đggakâlysqy, tôhhcni vừiqlpa vui vẻafkl, vừiqlpa xấvxciu hổorwz, vẫtbiwn làkwqe Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh suy nghĩrdhy chu toàkwqen!
"Anh thấvxciy khảjmpvcrnung nàkwqey rấvxcit cao."
hhcni gậliyvt đggakwiouu:
ihxdêtbiwm nay anh trởsjnn lạtffxi Bắqcmjc Kinh, lấvxciy nhẫtbiwn tớinvni thửhhcn."
ihxdâlysqu cầwioun phiềcrnun phứnnwic nhưrsmg vậliyvy!"
Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh đggakưrsmga cámtszi nhẫtbiwn giảjmpv cho tôhhcni:
"Chi cầwioun anh đggakem cámtszi nhẫtbiwn giảjmpvkwqey đggakqckci chiếsjnnu vóafkli chiếsjnnc nhẫtbiwn kia, vậliyvy làkwqe đggakưrsmgtffxc rồeofxi!"
hhcni tiếsjnnp nhậliyvn cámtszi nhẫtbiwn giảjmpv, mang theo Ngôhhcn Huỳuaumnh Huỳuaumnh rờryzwi khỏwvnbi đggakâlysqy.
mtszc côhhcnmtszi trong biệtffxt thựrdhy đggakãhgye biếsjnnt tôhhcni cóafkl dịmtszcrnung, cho nêtbiwn khôhhcnng ai kinh hoảjmpvng, tôhhcni trởsjnn lạtffxi còcnmfn mang tớinvni sựrdhy vui mừiqlpng cho cámtszc nàkwqeng.
hvxlc tôhhcni xuấvxcit hiệtffxn, thìhhcnkwqesjnn phíanjja sau lưrsmgng củlrrma Triệtffxu Nhan Nghiêtbiwn, tíanjjnh trẻafkl con củlrrma tôhhcni nổorwzi lêtbiwn, tôhhcni từiqlp phíanjja sau, bịmtszt mắqcmjt củlrrma nàkwqeng lạtffxi.
"Ai nha? Mau bỏwvnb ra, đggakiqlpng đggakùvwqwa màkwqe!"
Triệtffxu Nhan Nghiêtbiwn đggakang xem TV, bịmtsz ngưrsmgryzwi ta đggakgrsct nhiêtbiwn bịmtszt mắqcmjt, thìhhcn vộgrsci vàkwqeng nóafkli.
hhcni đggakưrsmgơorwzng nhiêtbiwn lảjmpv khôhhcnng bỏwvnb, Triệtffxu Nhan Nghiêtbiwn lấvxciy hai tay cậliyvy tay củlrrma tôhhcni, nóafkli.
"Cámtszc côhhcn thựrdhyc làkwqe, khôhhcnng đggakwkok ngưrsmgryzwi chịmtszkwqey rảjmpvnh rỗkmkdi chúhvxlt nàkwqeo!"
"Ha ha lãhgyeo côhhcnng khôhhcnng ởsjnn trong nhàkwqe, em đggakang sửhhcn dụkpgong quyềcrnun lựrdhyc hậliyvu cung đggakúhvxlng khôhhcnng?"
hhcni nghe xong ha ha cưrsmgryzwi.
"A, lãhgyeo côhhcnng, làkwqe anh sao, sao anh đggakãhgye trởsjnn vềcrnu rồeofxi!"
Triệtffxu Nhan Nghiêtbiwn vui mừiqlpng xoay đggakwiouu lạtffxi:
"Ngưrsmgryzwi ta chỉlysq đggakùvwqwa thôhhcni, em cẩnmonn thậliyvn ýmmpj chỉlysq củlrrma lãhgyeo côhhcnng, làkwqe tậliyvn lựrdhyc hòcnmfa hợtffxp vớinvni mọqcmji ngưrsmgryzwi..."
"Anh cũfhtyng chỉlysqafkli đggakùvwqwa màkwqe thôhhcni!"
hhcni nóafkli:
"Lầwioun nàkwqey trởsjnn vềcrnukwqehhcn anh cầwioun làkwqem mộgrsct chuyệtffxn, sau đggakóafkl lạtffxi rờryzwi đggaki!"
"Vậliyvy àkwqe, đggakóafklkwqe chuyệtffxn gìhhcn!"
Triệtffxu Nhan Nghiêtbiwn tuy rằxqacng thấvxcit vọqcmjng, thếsjnn nhưrsmgng cũfhtyng khôhhcnng ngăcrnun cảjmpvn tôhhcni.
"Thanh Thanh cóafklsjnn nhàkwqe khôhhcnng?"
hhcni hỏwvnbi.
"Thanh Thanh đggakếsjnnn côhhcnng ty vẫtbiwn chưrsmga vềcrnu, anh nếsjnnu nhưrsmg muốqckcn tìhhcnm nàkwqeng, thìhhcnafkl thểwkok gọqcmji đggakiệtffxn!"
Triệtffxu Nhan Nghiêtbiwn nóafkli.
hhcni gậliyvt đggakwiouu, bấvxcim sốqckc đggakiệtffxn thoạtffxi củlrrma Mạtffxnh Thanh Thanh.
"Lãhgyeo côhhcnng, cóafkl chuyệtffxn gìhhcn sao?"
Rấvxcit nhanh, Mạtffxnh Thanh Thanh nhậliyvn nghe đggakiệtffxn thoạtffxi, thếsjnn nhưrsmgng thanh âlysqm cũfhtyng rấvxcit thấvxcip.
"Em làkwqem gìhhcn đggakóafkl? Khôhhcnng tiệtffxn nóafkli chuyệtffxn hay sao?"
hhcni kỳuaum quámtszi hỏwvnbi.
"A, em đggakang họqcmjp vớinvni lãhgyenh đggaktffxo côhhcnng ty, cóafkl chuyệtffxn gìhhcn thìhhcn anh nóafkli đggaki!"
Mạtffxnh Thanh Thanh giảjmpvi thíanjjch.
"Hóafkla ra làkwqe nhưrsmg vậliyvy! Anh đggakang ởsjnn nhàkwqe, khi nàkwqeo thìhhcn em vềcrnu?"
hhcni gậliyvt đggakwiouu nóafkli.
"Chắqcmjc phảjmpvi trong mộgrsct thờryzwi gian lâlysqu nữnnwia, hộgrsci nghịmtsz mớinvni bắqcmjt đggakwiouu, cóafkl chuyệtffxn gìhhcn gấvxcip khôhhcnng anh?"
Manh Thanh Thanh hỏwvnbi.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.