Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ

Chương 885 : Tuyệt tình

    trước sau   
Nghe Chu thịiguoeoyty ngay khôozisng sợlseq chếedblt đlklwnwyung, bàedblrathu cầduqku nhiềqwocu vớsutzi Liêrathn Thủfgff Lễmmidlseq đlklwólklwedblrathu cầduqku đlklwúnuvvng đlklwviqno lýlckr, Đojdrviqni Chu thịiguo khôozisng khỏqpvbi cólklw phầduqkn khôozisng tájbuvn thàedblnh, âeoytm thầduqkm lắqmcac đlklwduqku.

“Nhàedbl hắqmcan nềqwocn tảgnjeng yếedblu kéjswpm, thâeoytn thểfgffcpgdng khôozisng nhanh nhẹosztn khỏqpvbe mạviqnnh, muộyoewi lạviqni yêrathu cầduqku nhiềqwocu còhruhn nólklwi đlklwưofnxlseqc đlklwviqno lýlckr sao?” Đojdrviqni Chu thịiguotdjtnh tìlseqnh dịiguou dàedblng hiềqwocn làedblnh, mặfgffc dùeked trong lòhruhng khôozisng tájbuvn thàedblnh, nhưofnxng lờtiypi nólklwi ra vẫrjnvn hòhruha nhãlmgd ôozisn nhu.

“Sao lạviqni bảgnjeo ta khôozisng cólklw đlklwviqno lýlckr?” Đojdrviqni Chu thịiguo đlklwãlmgd giúnuvvp Chu thịiguo đlklwem đlklwduqku tólklwc búnuvvi lạviqni xong, Chu thịiguo dứnwyut khoájbuvt xoay ngưofnxtiypi, mặfgfft hưofnxsutzng vềqwoc phítdjta Đojdrviqni Chu thịiguo, “Hắqmcan bâeoyty giờtiypedbl thợlseq mộyoewc, làedbl ngưofnxtiypi cólklw tay nghềqwoc, so vớsutzi mộyoewt nhàedblozisng dâeoytn trong thôozisn nhưofnx ta khôozisng phảgnjei tốlaxrt hơgnjen àedbl? Nhàedbl hắqmcan chỉlxfqlklw ba miệwfidng ăblcmn, tiềqwocn hắqmcan kiếedblm đlklwưofnxlseqc, ăblcmn khôozisng hếedblt tiêrathu khôozisng xong . . . . . . . Lạviqni nólklwi, hắqmcan cũcpgdng khôozisng cólklwlseq cầduqkn tiêrathu xàedbli.”

“Hắqmcan chỉlxfqlklw mộyoewt khuêrath nữyoew, chừduvbng hai năblcmm nữyoewa làedbl phảgnjei gảgnje ra khỏqpvbi cửgbxla . Tiềqwocn củfgffa hắqmcan chỉlxfqlklw chỗqcnj thu vàedblo màedbl khôozisng cólklw chỗqcnj xuấfqtpt ra. Hắqmcan títdjtch lũcpgdy tiềqwocn làedblm gìlseq, títdjtnh toájbuvn đlklwfgff lạviqni cho ngưofnxtiypi nàedblo?”

Đojdrviqni Chu thịiguolklw chúnuvvt ngẩrathn ngưofnxtiypi nhìlseqn Chu thịiguo.

Chu thịiguoedblng nólklwi lạviqni càedblng thấfqtpy mìlseqnh cólklwlckr.


“Làedbl cho khuêrath nữyoew củfgffa hắqmcan, hay làedbl cho vợlseq củfgffa hắqmcan? Con trai họhoye Liêrathn cũcpgdng khôozisng cólklw, tỷlklw nhìlseqn hắqmcan xem ngốlaxrc khôozisng bằozisng con lừduvba, khôozisng nỡrjnv ăblcmn khôozisng nỡrjnv mặfgffc, đlklwtiypi nàedbly hắqmcan đlklwiguonh đlklwếedbln lúnuvvc vềqwoc giàedbl nhờtiyp ngưofnxtiypi ngoàedbli chăblcmm sólklwc chắqmcac. Cólklw sốlaxr tiềqwocn kia, tạviqni sao hắqmcan lạviqni khôozisng thểfgff hiếedblu kítdjtnh cho ta? Hiếedblu kítdjtnh ta, so vớsutzi lấfqtpp đlklwduqky hốlaxr cho ngưofnxtiypi ngoàedbli chẳfwksng tốlaxrt hơgnjen sao? Chỉlxfq lo lấfqtpp đlklwduqky hốlaxr nhàedbl ngưofnxtiypi ta, đlklwếedbln lúnuvvc đlklwólklw ngưofnxtiypi ta còhruhn chêrathofnxtiypi, xem thưofnxtiypng hắqmcan ấfqtpy chứnwyu.”

“Lãlmgdo Tam hắqmcan khôozisng cầduqkn dùekedng tiềqwocn, ba ngưofnxtiypi nhàedbl hắqmcan khôozisng cầduqkn ăblcmn uốlaxrng mặfgffc sao?” Đojdrviqni Chu thịiguo khôozisng nhịiguon đlklwưofnxlseqc nólklwi.

“Ta còhruhn cólklw thểfgff cho cájbuvi hắqmcan muốlaxrn, thếedbledblo lạviqni khôozisng đlklwfgff cho hắqmcan còhruhn dưofnx lạviqni đlklwfgff hắqmcan ăblcmn uốlaxrng chứnwyu? Mặfgfft khájbuvc vợlseq hắqmcan, còhruhn cólklwjbuvi nha đlklwduqku chếedblt bầduqkm kia, đlklwqwocu làedbl đlklwlcoz lỗqcnj vốlaxrn, tim thìlseq sắqmcac, mắqmcat nhìlseqn khôozisng cólklwhruhng tốlaxrt, hai nàedblng còhruhn muốlaxrn đlklwi theo con ta đlklwưofnxlseqc nhậqrjlu nhẹosztt ăblcmn ngon, cájbuvc nàedblng cũcpgdng xứnwyung sao?” Chu thịiguolklwi đlklwếedbln đlklwâeoyty, còhruhn tàedbln bạviqno hứnwyu mộyoewt ngụqcnjm.

Đojdrviqni Chu thịiguo coi nhưofnxedbl hiểfgffu rõlckr ýlckr nghĩneoo củfgffa Chu thịiguo. Chu thịiguo khôozisng muốlaxrn cho Triệwfidu thịiguoedbl Liêrathn Diệwfidp nhi đlklwi theo Liêrathn Thủfgff Lễmmid trảgnjei qua ngàedbly tốlaxrt, muốlaxrn nắqmcam giữyoew hếedblt tấfqtpt cảgnje tiềqwocn tàedbli củfgffa Liêrathn Thủfgff Lễmmid trong tay củfgffa mìlseqnh. Chỉlxfq bấfqtpt quájbuv, chẳfwksng nhữyoewng Chu thịiguo khôozisng tiếedblp nhậqrjln chuyệwfidn Liêrathn Thủfgff Lễmmid kiếedblm tiềqwocn hẳfwksn làedbl đlklwfgff cho vợlseq con dùekedng, Chu thịiguo tựevhua hồlcoz mộyoewt chúnuvvt cũcpgdng chưofnxa cólklw suy nghĩneoo đlklwếedbln chuyệwfidn tưofnxơgnjeng lai vềqwoc sau củfgffa Liêrathn Thủfgff Lễmmid.

“Muộyoewi nólklwi nhưofnx vậqrjly, vậqrjly muộyoewi cólklw nghĩneoo tớsutzi cájbuvi gìlseq muộyoewi cũcpgdng lấfqtpy hếedblt, trong tay đlklwnwyua con thứnwyu ba củfgffa muộyoewi khôozisng cólklwlseq cảgnje, sau nàedbly hắqmcan giàedbl rồlcozi, hắqmcan dựevhua vàedblo cájbuvi gìlseq đlklwfgffofnxrjnvng giàedbl?” Đojdrviqni Chu thịiguo hỏqpvbi Chu thịiguo.

Chu thịiguo tựevhua hồlcoz bịiguo hỏqpvbi khólklwozis̀i, cúnuvvi đlklwduqku mộyoewt hồlcozi lâeoytu khôozisng nólklwi nêrathn lờtiypi.

Đojdrviqni Chu thịiguo đlklwang muốlaxrn nhâeoytn cơgnje hộyoewi nàedbly khuyêrathn lạviqni khuyêrathn Chu thịiguo, chỉlxfq thấfqtpy Chu thịiguo vừduvba ngẩrathng đlklwduqku lêrathn, ájbuvnh mắqmcat lấfqtpp lájbuvnh.

“Ta bao nhiêrathu tuổczqhi còhruhn hắqmcan bao nhiêrathu tuổczqhi chứnwyu, chờtiyp ta chếedblt rồlcozi, hắqmcan lạviqni títdjtch gólklwp tiềqwocn đlklwưofnxrjnvng lãlmgdo dàedblnh cho hắqmcan cũcpgdng khôozisng muộyoewn.” Chu thịiguolklwi năblcmng hùekedng hồlcozn đlklwduqky lýlckr lẽfprt, “Khôozisng cólklw ta thìlseq sao cólklw thểfgfflklw hắqmcan? Trưofnxsutzc tiêrathn hắqmcan nêrathn hiếedblu kítdjtnh ta đlklwãlmgd. Chờtiyp ta chếedblt, thìlseqjbuvi gìlseqcpgdng khôozisng nhìlseqn thấfqtpy rôozis̀i, hắqmcan thích làedblm gìlseq thìlseqedblm, đlklwếedbln lúnuvvc đlklwólklw ta cũcpgdng khôozisng xen vàedblo.”

Đojdrviqni Chu thịiguo chỉlxfqlklw thểfgff im lặfgffng. Chu thịiguolklwi nhưofnx vậqrjly làedbl đlklwfgff hiểfgffu bàedblfqtpy thậqrjlt sựevhu khôozisng cólklwlseqofnxơgnjeng lai Liêrathn Thủfgff Lễmmidedbltdjtnh toájbuvn .

Liêrathn Thủfgff Lễmmidedbl mộyoewt ngưofnxtiypi đlklwájbuvng thưofnxơgnjeng a, Đojdrviqni Chu thịiguo đlklwãlmgdlklwi lýlckr đlklwếedbln nhưofnx vậqrjly, khôozisng khỏqpvbi lầduqkn nữyoewa âeoytm thầduqkm than thởqwoc.

“Còhruhn vềqwoc vợlseqedbl khuêrath nữyoew củfgffa hắqmcan a. Nếedblu làedbl dạviqnng tốlaxrt thìlseq khôozisng títdjtnh làedblm gìlseq. Nhưofnxng ngưofnxơgnjei cũcpgdng thấfqtpy, cájbuvi Tiểfgffu nha chếedblt bầduqkm kia, con béjswpfqtpy nàedblo cólklw tốlaxrt đlklwosztp gìlseq? Ởwjvtgnjei nàedbly cólklw nhiềqwocu ngưofnxtiypi nhưofnx vậqrjly, nólklwhruhn dájbuvm mạviqnnh miệwfidng cãlmgdi theo. Nólklwhruhn muốlaxrn liềqwocu mạviqnng vớsutzi ta. Ai cũcpgdng nólklwi vợlseqlmgdo Tam đlklwàedblng hoàedblng, nàedblng đlklwàedblng hoàedblng màedbl khuêrath nữyoew củfgffa nàedblng ta cólklw thểfgff nhưofnx vậqrjly?”

“Đojdrtiypi nàedbly củfgffa ta khôozisng cólklw sốlaxr tốlaxrt, mấfqtpy đlklwnwyua con dâeoytu nàedbly. Mộyoewt so sájbuvnh vớsutzi mộyoewt đlklwqwocu lòhruhng lang dạviqnlklwi. Vợlseqlmgdo Tam cùekedng vợlseqlmgdo Tứnwyu đlklwqwocu hậqrjln khôozisng đlklwưofnxlseqc chung mộyoewt phe. Hai ngưofnxtiypi ấfqtpy nhưofnx nhau. Trêrathn mặfgfft đlklwqwocu tốlaxrt, sau lưofnxng thìlseqedblm chuyệwfidn xấfqtpu! Tiểfgffu nha đlklwduqku chếedblt bầduqkm nhàedbllmgdo Tam trưofnxsutzc kia khôozisng nhưofnx vậqrjly, ta nólklwi làedblm gìlseqedbledblm cájbuvi đlklwólklw, mớsutzi hai năblcmm qua đlklwãlmgd biếedbln thàedblnh xấfqtpu. Ởwjvtekedng ngưofnxtiypi thếedbledblo thìlseq họhoyec theo thếedblfqtpy, cũcpgdng làedbl do họhoyec theo nha đlklwduqku nhàedbllmgdo Tứnwyu!”

jbuvi nàedbly chítdjtnh xájbuvc làedbllklwi đlklwếedbln Liêrathn Mạviqnn Nhi.


lklwi đlklwếedbln Liêrathn Mạviqnn Nhi, giọhoyeng nólklwi Chu thịiguo dừduvbng mộyoewt chúnuvvt, thầduqkn sắqmcac trêrathn mặfgfft cũcpgdng cólklw chúnuvvt miễmmidn cưofnxrjnvng (khôozisng thoảgnjei májbuvi lắqmcam).

” Nhưofnx hai mẹoszt con cájbuvc nàedblng màedblcpgdng cólklw mệwfidnh hưofnxqwocng phúnuvvc, cájbuvc nàedblng đlklwlaxri vớsutzi lãlmgdo nhâeoytn khôozisng tốlaxrt, lòhruhng lang dạviqnlklwi. Ta đlklwâeoytu đlklwòhruhi nhiềqwocu từduvblmgdo Tam, bọhoyen nólklw muốlaxrn đlklwfgfflseqnh hưofnxqwocng hếedblt, ôozisng trờtiypi cũcpgdng khôozisng đlklwlcozng ýlckr!” Chu thịiguo tựevhu đlklwyoewng bỏqpvb qua Liêrathn Mạviqnn Nhi, chỉlxfqlklwi đlklwếedbln Triệwfidu thịiguoekedng Liêrathn Diệwfidp nhi.

Đojdrviqni Chu thịiguo im lặfgffng, Chu thịiguolklwi gìlseq ôozisng trờtiypi khôozisng đlklwlcozng ýlckr, rõlckredblng làedbl Chu thịiguo khôozisng vui khi nhìlseqn Triệwfidu thịiguoedbl Liêrathn Diệwfidp nhi cólklw ngàedbly thájbuvng tốlaxrt hơgnjen bàedbl.

“. . . . . . Vậqrjly tỷlklwqwocekedng bọhoyen Tam Muộyoewi, Tam Muộyoewi cólklwlklwi vớsutzi tỷlklwjbuvi gìlseq khôozisng?” Đojdrlseqi mộyoewt hồlcozi, Chu thịiguo đlklwyoewt nhiêrathn hỏqpvbi Đojdrviqni Chu thịiguo.

“Chưofnxa nólklwi gìlseq, đlklwếedbln cửgbxla nhàedbl chúnuvvng ta liềqwocn tájbuvch ra, ta còhruhn mờtiypi nàedblng vàedblo nhàedbl ta ngồlcozi mộyoewt lúnuvvc, nàedblng cũcpgdng khôozisng vàedblo.” Đojdrviqni Chu thịiguo liềqwocn nólklwi.

“Hai ngưofnxtiypi cájbuvc bọhoyen họhoye tứnwyuc giậqrjln đlklwólklw.” Chu thịiguo thởqwocedbli, ájbuvnh mắqmcat rơgnjei vàedblo giưofnxtiypng chiếedblu trưofnxsutzc ngưofnxtiypi , tựevhua hồlcozlklw chúnuvvt phiềqwocn muộyoewn.

“Bọhoyen họhoye giậqrjln gìlseq, ta khôozisng nhìlseqn ra .” Đojdrviqni Chu thịiguo liềqwocn nólklwi, títdjtnh tìlseqnh củfgffa bàedbledbl tứnwyuc sựevhu ninh nhâeoytn (dàedbln xếedblp ổczqhn thỏqpvba ,nhâeoytn nhưofnxlseqng cho khỏqpvbi phiềqwocn), mấfqtpy chuyệwfidn thếedbledbly chỉlxfqlklw thểfgff giảgnje bộyoew hồlcoz đlklwlcoz, ởqwoc chítdjtnh giữyoewa hòhruha giảgnjei.

“Hai ngưofnxtiypi bọhoyen họhoye nghĩneoo kếedbl cho ta, bảgnjeo ta đlklwòhruhi từduvblmgdo Tứnwyu nhiềqwocu mộyoewt chúnuvvt.” Chu thịiguo liềqwocn nólklwi.

“A. . . . . .” Đojdrviqni Chu thịiguo nhấfqtpt thờtiypi cólklw chúnuvvt khôozisng biếedblt nólklwi cájbuvi gìlseq cho phảgnjei, ngừduvbng mộyoewt hồlcozi bàedbl mớsutzi cẩrathn thậqrjln hỏqpvbi Chu thịiguo, “Bọhoyen họhoye bảgnjeo muộyoewi đlklwòhruhi cájbuvi gìlseq?”

“Chítdjtnh làedblofnxtiypi mấfqtpy mẫrjnvu ruộyoewng kia, họhoyelklwi chỉlxfqedbl sốlaxr lẻtxti, bọhoyen họhoyehruhn bàedbly cho ta đlklwòhruhi thêrathm tiềqwocn, nólklwi nhàedbllmgdo Tứnwyu khôozisng thiếedblu mấfqtpy cájbuvi đlklwólklw.” Chu thịiguo liềqwocn nólklwi.

ofnxtiypi mấfqtpy mẫrjnvu đlklwfqtpt màedblhruhn nólklwi làedbl sốlaxr lểfgff, đlklwâeoyty chẳfwksng phảgnjei làedbl muốlaxrn trêrathn trăblcmm mẫrjnvu sao? Hơgnjen nữyoewa trừduvb đlklwfqtpt đlklwai ra, còhruhn muốlaxrn thêrathm tiềqwocn bạviqnc. Đojdrviqni Chu thịiguo ngoàedbli miệwfidng chưofnxa nólklwi, nhưofnxng trong lòhruhng cũcpgdng thầduqkm khen Chu thịiguo, vìlseq khôozisng cólklw nghe lờtiypi Tiểfgffu Chu thịiguoekedng Thưofnxơgnjeng Hoàedbli Đojdrnwyuc hưofnxsutzng Liêrathn Thủfgfftdjtn sưofnx tửgbxl mởqwoc to miệwfidng.

“Dìlseq hai bọhoyen nhỏqpvb nhưofnx vậqrjly, còhruhn muộyoewi thìlseq sao, muốlaxrn cólklwrathu cầduqku nhiềqwocu hay khôozisng?” Đojdrviqni Chu thịiguo hỏqpvbi Chu thịiguo.

“Ta muốlaxrn mấfqtpy thứnwyu kia làedblm gìlseq?” Chu thịiguoofnxtiypi lạviqnnh, “Ta đlklwiguonh đlklwfgff lạviqni cho ai sao? Mưofnxtiypi mấfqtpy mẫrjnvu đlklwfqtpt làedbl đlklwfgff cầduqkn thêrathm nữyoewa làedblm gìlseq? Ta đlklwfgff ăblcmn đlklwfgff uốlaxrng làedbl đlklwưofnxlseqc. Ta khôozisng cầduqkn tiềqwocn bạviqnc nhiềqwocu hơgnjen, ta quanh năblcmm suốlaxrt thájbuvng ởqwoc nhàedbl, đlklwviqni môozisn khôozisng đlklwi ra vàedbli lầduqkn, đlklwtiypi nàedbly tiềqwocn trong tay ta sẽfprt khôozisng mang ra bêrathn ngoàedbli. Ta muốlaxrn tiềqwocn thìlseq đlklwfgffekedng vàedblo việwfidc gìlseq?”


“Ta ăblcmn ngay nólklwi thậqrjlt màedbllklwi, ta thiếedblu gìlseq hay muốlaxrn gìlseq thìlseqlklwi vớsutzi lãlmgdo Tứnwyu mộyoewt tiếedblng, nólklwhruhn dájbuvm khôozisng cho ta sao?”

lklwi nhưofnx vậqrjly, Chu thịiguo vừduvba hưofnxsutzng ra ngoàedbli phòhruhng liếedblc nhìlseqn, vừduvba nghiêrathng lỗqcnj tai cẩrathn thậqrjln nghe mộyoewt hồlcozi.

” Mớsutzi vừduvba rồlcozi hìlseqnh nhưofnx vợlseq Kếedbl Tổczqh sang nhàedbl vợlseq Xuâeoytn trụqcnj, hẳfwksn làedblhruhn chưofnxa cólklw trởqwoc lạviqni.” Đojdrviqni Chu thịiguo liềqwocn nólklwi. Màedbl mớsutzi vừduvba rồlcozi Nhịiguo Nha ngồlcozi mộyoewt hồlcozi, liềqwocn tìlseqm Liêrathn Nha Nhi đlklwi chơgnjei.

Chu thịiguocpgdng nghe ngoàedbli phòhruhng yêrathn lặfgffng nhưofnx tờtiyp, khôozisng hềqwoc giốlaxrng bộyoew dạviqnng cólklw ngưofnxtiypi nghe léjswpn, lúnuvvc nàedbly mớsutzi xoay đlklwduqku quay lạviqni, tiếedblp tụqcnjc cùekedng Đojdrviqni Chu thịiguolklwi chuyệwfidn.

“Ta cầduqkn tiềqwocn bạviqnc làedblm gìlseq, tiềqwocn bạviqnc đlklwfgfft ởqwoc trong tay củfgffa ta, đlklwólklw chítdjtnh làedbl họhoyea!” giọhoyeng nólklwi Chu thịiguolklw chúnuvvt trầduqkm thốlaxrng, “Ta mộyoewt lãlmgdo bàedbl giàedbl cảgnje run rẩrathy, ta cầduqkn tiềqwocn làedblm gìlseq, đlklwfgff lấfqtpp hốlaxr cho mấfqtpy con rùekeda rụqcnjt cổczqhedbly sao? Hiệwfidn tạviqni khôozisng cólklwjbuvi gìlseqedbl tỷlklw nhìlseqn bọhoyen họhoye tranh giàedblnh kìlseqa. Nếedblu cólklwlseq, đlklwduqku ngưofnxtiypi cũcpgdng cólklw thểfgff đlklwájbuvnh ra đlklwduqku chólklw.”

“Lạviqni nólklwi đlklwếedbln tiềqwocn kia còhruhn đlklwfgff cho lũcpgd lang sólklwi trộyoewm đlklwi. Cũcpgdng may làedbl ta khôozisng cólklwqwoc trong phòhruhng, ta màedblqwoc trong nhàedbl, bảgnjeo vệwfid tiềqwocn khôozisng cho hắqmcan lấfqtpy thìlseq chắqmcac hắqmcan sẽfprt hạviqn đlklwyoewc thủfgff đlklwlaxri vớsutzi ta. Ta màedblrathu cầduqku nhưofnx thếedbl xong, ôozism mộyoewt bólklw tiềqwocn lớsutzn, nửgbxla đlklwêrathm ngưofnxtiypi nàedblo mòhruhedblo , đlklwếedbln gầduqkn hạviqni ta, ta cũcpgdng khôozisng biếedblt!”

Hiểfgffn nhiêrathn, Tứnwyu lang cùekedng vớsutzi chuyệwfidn hắqmcan trộyoewm tiềqwocn đlklwãlmgd đlklwfgff lạviqni ájbuvm ảgnjenh thậqrjlt lớsutzn cho Chu thịiguo, cũcpgdng ảgnjenh hưofnxqwocng tớsutzi quyếedblt đlklwiguonh củfgffa bàedbl.

“Ta cũcpgdng muốlaxrn khôozisng nhiềqwocu lắqmcam, chỉlxfq nhữyoewng thứnwyu kia, đlklwfgff ta ăblcmn đlklwfgff ta uốlaxrng vẫrjnvn cólklwofnx. Ta xem ai trong bọhoyen chúnuvvng thuậqrjln mắqmcat, ta liềqwocn cho bọhoyen hắqmcan chúnuvvt. . . . . . . Nhiềqwocu hơgnjen nữyoewa cũcpgdng vôozis dụqcnjng, trájbuvnh cho bọhoyen chúnuvvng lạviqni tiếedblp tụqcnjc cólklweoytm tưofnxlseq khájbuvc, suốlaxrt ngàedbly títdjtnh toájbuvn ta. Ta mộyoewt lãlmgdo bàedbl giàedbl cảgnje run rẩrathy, ta chỉlxfqlklw mộyoewt mìlseqnh làedblm sao quảgnjen nổczqhi nhiềqwocu ngưofnxtiypi nhưofnx vậqrjly?”

“Hơgnjen nữyoewa, mưofnxtiypi mẩrathu đlklwfqtpt nàedbly, lãlmgdo Tứnwyu khôozisng nólklwi tiếedblng nàedblo đlklwãlmgd cho ta. Ta màedbl thậqrjlt sựevhu muốlaxrn mộyoewt trăblcmm tájbuvm mưofnxơgnjei mẫrjnvu, tỷlklw thấfqtpy bọhoyen họhoyehruhn cólklw thểfgff đlklwưofnxa hay khôozisng? Nólklwcpgdng khôozisng phảgnjei làedbl đlklwèyvyin đlklwãlmgd cạviqnn dầduqku, làedbl khôozisng cólklw chọhoyec vàedblo nólklw đlklwólklw, chọhoyec vàedblo nólklw thìlseq chuyệwfidn trưofnxsutzc kia đlklwqwocu bàedbly ra. Cájbuvi nha đlklwduqku chếedblt bầduqkm Diệwfidp nhi kia thìlseq chỉlxfq muốlaxrn theo ta tranh luậqrjln, đlklwczqhi lạviqni. . . . . . còhruhn khôozisng lấfqtpy mạviqnng ta sao?”

“Họhoye đlklwlaxri vớsutzi ta cũcpgdng khôozisng cólklwlseqnh cảgnjem, ta biếedblt.”

“Ta nắqmcam nhữyoewng thứnwyu đlklwlcozedbly trong tay, bọhoyen họhoye ai cũcpgdng kítdjtnh ta.” Chu thịiguo cuốlaxri cùekedng nólklwi, “Chờtiyp ta mấfqtpt, bọhoyen họhoye thítdjtch làedblm gìlseq thìlseqedblm. Ta khôozisng giốlaxrng lãlmgdo gia tửgbxl, bỏqpvbozisng bỏqpvb sứnwyuc, cảgnje đlklwtiypi cájbuvi gìlseq tốlaxrt cũcpgdng khôozisng đlklwưofnxlseqc hưofnxqwocng.”

Chu thịiguo cằozisn nhằozisn thầduqkm thìlseqlklwi mộyoewt hồlcozi lâeoytu cùekedng Đojdrviqni Chu thịiguo, xem ra nhữyoewng lờtiypi nàedbly, bàedbl giấfqtpu ởqwoc trong lòhruhng đlklwãlmgdeoytu nêrathn muốlaxrn tìlseqm ngưofnxtiypi nólklwi. Nhữyoewng lờtiypi nàedbly, bàedbl hẳfwksn làedbledblng muốlaxrn nólklwi cùekedng Tiểfgffu Chu thịiguoedbl ngưofnxtiypi hợlseqp ýlckrgnjen, nhưofnxng đlklwájbuvng tiếedblc, trêrathn chuyệwfidn nàedbly Tiểfgffu Chu thịiguoedbledbl ýlckr kiếedbln khôozisng hợlseqp, vìlseq vậqrjly khôozisng thểfgfflklwi, chỉlxfqlklw thểfgfflklwi cho Đojdrviqni Chu thịiguo nghe.

Đojdrviqni Chu thịiguo nghe lờtiypi Chu thịiguolklwi…, lúnuvvc nàedbly mớsutzi coi làedbl hiểfgffu nguyêrathn nhâeoytn nhữyoewng cửgbxl đlklwyoewng kỳqckj quájbuvi sau lưofnxng kia củfgffa Chu thịiguo. Chu thịiguo từduvb trưofnxsutzc cho tớsutzi bâeoyty giờtiyp vẫrjnvn làedbl ngưofnxtiypi khôozisn khéjswpo, biếedblt títdjtnh toájbuvn cho chítdjtnh mìlseqnh. Trưofnxsutzc kia, cólklw Liêrathn lãlmgdo gia tửgbxlqwoc đlklwâeoyty, tìlseqnh huốlaxrng Liêrathn gia rấfqtpt khájbuvc vớsutzi hiệwfidn tạviqni, cólklw rấfqtpt nhiềqwocu chuyệwfidn Chu thịiguo muốlaxrn xem ýlckr tứnwyu củfgffa Liêrathn lãlmgdo gia tửgbxl, cũcpgdng càedblng thêrathm nắqmcam chắqmcac cólklw chỗqcnj dựevhua. Màedbleoyty giờtiyp, Liêrathn lãlmgdo gia tửgbxl đlklwãlmgd mấfqtpt, nhàedblcpgdrathn nàedbly sụqcnjp đlklwczqh, Chu thịiguo chỉlxfqlklw thểfgff thu liễmmidm, hơgnjen nữyoewa chỉlxfq tậqrjlp trung títdjtnh toájbuvn cho bảgnjen thâeoytn mìlseqnh.


Hai ngưofnxtiypi lạviqni nólklwi mộyoewt hồlcozi, Tưofnxqwocng thịiguo liềqwocn từduvb phítdjta ngoàedbli trởqwoc lạviqni. Chu thịiguo nhìlseqn lêrathn trờtiypi khôozisng còhruhn sớsutzm, bảgnjeo Tưofnxqwocng thịiguo nấfqtpu cơgnjem.

“Đojdrem thứnwyuc ăblcmn còhruhn dưofnx lạviqni hâeoytm nólklwng, chúnuvvng ta liềqwocn ăblcmn cơgnjem.” Chu thịiguo phâeoytn phólklwofnxqwocng thịiguo. Buổczqhi sájbuvng bàedbln tiệwfidc đlklwưofnxa tang, Chu thịiguoedblofnxqwocng thịiguo đlklwãlmgd giữyoew lạviqni khôozisng ítdjtt thứnwyuc ăblcmn, cũcpgdng đlklwfgff cho ngưofnxtiypi mộyoewt nhàedbl ăblcmn hôozism nay .

Đojdrviqni Chu thịiguo liềqwocn đlklwnwyung dậqrjly cájbuvo từduvb, Chu thịiguo giữyoewedbl lạviqni ăblcmn cơgnjem nhưofnxng Đojdrviqni Chu thịiguo khôozisng chịiguou.

“Buổczqhi tốlaxri trong nhàedblhruhn cólklw việwfidc, ta phảgnjei trởqwoc vềqwoc giúnuvvp đlklwrjnv chúnuvvt.” Đojdrviqni Chu thịiguolklwi vớsutzi Chu thịiguo.

Tiễmmidn Đojdrviqni Chu thịiguo xong, Tưofnxqwocng thịiguo lạviqni bắqmcat đlklwduqku nhólklwm lửgbxla nấfqtpu cơgnjem, chờtiyp thứnwyuc ăblcmn đlklwqwocu mang lêrathn bàedbln, mọhoyei ngưofnxtiypi ngồlcozi ăblcmn rồlcozi, Tưofnxqwocng thịiguo liềqwocn ngẩrathn ra.

. . . . . .

Chu thịiguoedbl Đojdrviqni Chu thịiguolklwi chuyệwfidn mộyoewt phen vớsutzi nhau, cơgnje hồlcoz rấfqtpt nhanh đlklwãlmgd truyềqwocn đlklwếedbln trong lỗqcnj tai mộyoewt nhàedbl Liêrathn Mạviqnn Nhi.

Liêrathn Diệwfidp Nhi cũcpgdng ởqwoc đlklwólklw, sau khi biếedblt Chu thịiguolklwi vềqwoc nhàedbledblng nhưofnx vậqrjly thìlseq tứnwyuc đlklwếedbln nỗqcnji nhảgnjey dựevhung lêrathn.

“Lòhruhng dạviqn củfgffa bàedblfqtpy sao cólklw thểfgff đlklwyoewc nhưofnx vậqrjly? Sao bàedbl chưofnxsutzng mắqmcat chájbuvu vàedbl mẹoszt chájbuvu, cứnwyu nhưofnx hậqrjln muốlaxrn chúnuvvng ta đlklwqwocu chếedblt hếedblt thìlseqedbl mớsutzi vui vẻtxti. Bàedbl khôozisng phảgnjei làedbledbl nộyoewi chájbuvu! Sau nàedbly chájbuvu khôozisng bao giờtiyp …gọhoyei bàedblfqtpy làedbledbl nộyoewi nữyoewa, bàedblfqtpy khôozisng xứnwyung!”

Liêrathn Mạviqnn Nhi ởqwocrathn cạviqnnh trôozisng thấfqtpy sắqmcac mặfgfft Liêrathn Thủfgfftdjtn cólklw chúnuvvt khôozisng vui, liềqwocn vộyoewi kéjswpo Liêrathn Diệwfidp Nhi trấfqtpn an.

“Đojdrúnuvvng thậqrjlt làedbl quájbuv đlklwájbuvng.” Trưofnxơgnjeng thịiguo liềqwocn nólklwi, “Mộyoewt chúnuvvt ýlckr nghĩneoo cho ngưofnxtiypi ta đlklwưofnxtiypng sốlaxrng cũcpgdng khôozisng cólklw.”

“. . . . . . Títdjtnh toájbuvn tinh khôozisn hơgnjen bấfqtpt cứnwyu ai” Liêrathn Mạviqnn Nhi vừduvba nólklwi xong, vừduvba cốlaxr ýlckr nhìlseqn Liêrathn Thủfgfftdjtn mộyoewt cájbuvi.

Liêrathn Thủfgfftdjtn vừduvba mớsutzi mơgnje hồlcoz đlklwfgff lộyoew ra tớsutzi ýlckr tứnwyu, suy đlklwjbuvn Chu thịiguo muốlaxrn mưofnxtiypi mấfqtpy mẫrjnvu nàedbly, vìlseqtdjtnh toájbuvn cho bọhoyen họhoye, vìlseq tiếedblt kiệwfidm cho bọhoyen họhoye. Nhưofnxng màedblqwoc sau lưofnxng Chu thịiguo thổczqh lộyoew ra tiếedblng lòhruhng, lạviqni mộyoewt lầduqkn nữyoewa đlklwem chúnuvvt bong bólklwng ảgnjeo tưofnxqwocng củfgffa Liêrathn Thủfgfftdjtn ra, vôozislseqnh dẫrjnvm đlklwviqnp ởqwocofnxsutzi châeoytn, mộyoewt mảgnjenh nhỏqpvb đlklwqwocu khôozisng thừduvba.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.