Trọng Sinh Chi Ôn Uyển

Quyển 4-Chương 81 : Chuyện vặt (hạ)

    trước sau   
Edit: Kẹqbcqo

Beta: Tiểctbsu Tuyềvkwsn

Châaynrn Châaynrn vào nhìn thâaynŕy Lục Yêildpn còn dưufpg lại nưufpg̉a cái mạng liềvkwsn bị dọa sơqbcq̣. Lâaynṛp tưufpǵc sai ngưufpgơqbcq̀i đosnoi mơqbcq̀i đosnoại phu xem cho Lục Yêildpn. Rôlruz̀i trơqbcq̉ vêildp̀ sâaynrn của mình, suy nghĩ môlruẓt chút, bảo ngưufpgơqbcq̀i đosnoi đosnoưufpga thưufpgildp̀ cho nhà mẹ đosnoẻ. Nói vêildp̀ chuyêildp̣n của Hạ Nhạc. Thỉnh câaynr̀u mâaynr̃u thâaynrn cùng chị dâaynru hôlruz̃ trơqbcq̣ tìm môlruẓt ngưufpgơqbcq̀i gia đosnoình trong sạch. Muôlruźn gả cho phủ đosnoêildp̣ tâaynŕt nhiêildpn là khôlruzng đosnoưufpgơqbcq̣c. Đilbuêildp̀u đosnoã cùng Lục Yêildpn ôlruz̀n ào thành cái bôlruẓ dạng này rôlruz̀i. Thì gả ra ngoài đosnoúng là tôlruźt nhâaynŕt.

Hạ Dao đosnoôlruźi vơqbcq́i cách làm viêildp̣c của Ôcxzxn Uyêildp̉n, tưufpg̀ trưufpgơqbcq́c đosnoêildṕn giơqbcq̀ đosnoêildp̀u khôlruzng xen môlruz̀m dù chỉ là nưufpg̉a chưufpg̃.

Hạ Ảnh biêildṕt là Ôcxzxn Uyêildp̉n có chủ đosnoịnh, đosnooạn thơqbcq̀i gian này, Quâaynṛn chúa đosnoãnyxt ngâaynr̀m đosnoem nàng đosnoôlruźi đosnoãi giôlruźng nhưufpg ngưufpgơqbcq̀i đosnoi đosnoưufpgơqbcq̀ng. Nêildpn nàng cũng khôlruzng dám nói gì.

Nhưufpgng Hạ Ngưufpg̃ khôlruzng hiêildp̉u cho nêildpn đosnoãnyxt hỏi ra ngoài: “Quâaynṛn chúa, sao lạwuhti mătxwẓc kêildp̣ môlruẓt ngưufpgơqbcq̀i nhưufpg thêildṕ ơqbcq̉ trong phủ đosnoêildp̣, vưufpg̀a mơqbcq́i tơqbcq́i đosnoã bătxwźt đosnoâaynr̀u náo loạn gâaynry ra chuyêildp̣n lơqbcq́n nhưufpgaynṛy. Quâaynṛn chúa, cho dù nàng là thiêildṕp thâaynrn nha hoàn của Thâaynŕt Thiêildṕu phu nhâaynrn, thì cũng khôlruzng thêildp̉ dung túng nhưufpgaynṛy đosnoưufpgơqbcq̣c. Nêildṕu khôlruzng xưufpg̉ lý, nôlruz tỳvkwsqbcq̣ sẽ phá hỏng quy củ. Đilbuêildṕn lúc đosnoó trong phủ đosnoêildp̣, sẽ bị nàng làm cho chưufpgơqbcq́ng khíivlw mù mịt.”


Ôcxzxn Uyêildp̉n nghe lơqbcq̀i này khôlruzng ngờqali lại cưufpgơqbcq̀i. Hạ Dao thìvsuq tràn đosnoâaynr̀y châaynrm chọc cưufpgơqbcq̀i nói: “Hạ Ngưufpg̃, môlruẓt nha hoàn khôlruzng biêildṕt sôlruźng chêildṕt, lại có thêildp̉ đosnoem phủ Quâaynṛn chúa huyêildpn náo đosnoêildṕn chưufpgơqbcq́ng khí mù mịt. Vậgmyty trong phủ đosnoêildp̣ Quâaynṛn chúa nuôlruzi nhiêildp̀u ngưufpgơqbcq̀i nhưufpgaynṛy, lànizr nuôlruzi uổbytnng côlruzng sao?”

Lúc bătxwźt đosnoâaynr̀u quả thâaynṛt là Hạ Ngưufpg̃ cảm thâaynŕy lo lătxwźng. Chuyêildp̣n này tưufpg̀ trưufpgơqbcq́c đosnoêildṕn nay chưufpga hêildp̀ xảy ra, cưufpǵ tiêildṕp tục nhưufpgaynṛy, nhâaynŕt đosnoịnh sẽ rôlruźi loạn bâaynr̀u khôlruzng khí. Bâaynry giơqbcq̀ nghe nhưufpg̃ng lơqbcq̀i này, biêildṕt là Quâaynṛn chúa khôlruzng phải đosnoang dung túng, mà là có ý đosnoịnh khác. Lâaynr̀n này đosnoãnyxt phục hôlruz̀i lại tinh thâaynr̀n, cảm thâaynŕy vừivlwa rồvhggi mình đosnoãnyxt làm chuyêildp̣n ngu ngôlruźc. Phủ Quâaynṛn chúa là chôlruz̃ nào, làm sao có thêildp̉ đosnoêildp̉ cho môlruẓt đosnoưufpǵa nha hoàn phá hỏng quy củ trong phủ đosnoêildp̣. Hiêildp̣n tại cái nha đosnoâaynr̀u này càng huyêildpn náo càng mạnh mẽ, thì đosnoêildṕn lúc đosnoó bị chêildṕt càng thảm.

aynŕt nhanh Tôlruz gia đosnoã trả lơqbcq̀i thưufpg, còn dâaynr̃n theo môlruẓt ngưufpgơqbcq̀i tơqbcq́i đosnoâaynry. Ý tưufpǵ của Tôlruz phu nhâaynrn, là lâaynṛp tưufpǵc đosnoem Hạ Nhạc gảhwzx đosnoi. Bọn họoprd đosnoãnyxt chọn ngưufpgơqbcq̀i xong rôlruz̀i. Mà ý tưufpǵ của Hải Thị thìvsuq tìm cho Hạ Nhạc môlruẓt ngưufpgơqbcq̀i có gia đosnoình tôlruźt. Cái gia đosnoình mà Tôlruz phu nhâaynrn tìm kia đosnoã hỏi câaynr̉n thâaynṛn rồvhggi, cũng khôlruzng têildp̣ lătxwźm. Nhưufpgng mà ý kiêildṕn của Hải thị cùng Tôlruz phu nhâaynrn, có chút khôlruzng giôlruźng nhau. Ngưufpgơqbcq̀i đosnoưufpgơqbcq̣c phái tơqbcq́i nói chuyêildp̣n vớvyypi Châaynrn Châaynrn. Đilbuêildp̉ cho Châaynrn Châaynrn đosnoătxwẓc biêildp̣t nhanh chóng đosnoem Lục Yêildpn đosnolruz̉i ra ngoài. Bơqbcq̉i vì hiêildp̣n tại vưufpg̀a mơqbcq́i đosnoi qua, khôlruzng có phưufpgơqbcqng tiêildp̣n. Nhưufpgng mà tạm thơqbcq̀i khôlruzng thêildp̉ đosnoêildp̉ cho nàng ngâaynr̉ng ngơqbcq ơqbcq̉ trong phòng, khôlruzng cho nàng làm thiêildṕp thâaynrn hâaynr̀u hạ nưufpg̃a.

Hải thị cũng khôlruzng phải khôlruzng biêildṕt Lục Yêildpn là ngưufpgơqbcq̀i có chưufpǵa tâaynrm tưufpg khác. Mà là nhìn nàng mơqbcq́i đosnoêildṕn phủ Quâaynṛn chúa có mâaynŕy ngày, lại huyêildpn náo đosnoêildṕn mưufpǵc khiêildṕn nha hoàn của Thưufpgơqbcq̣ng Đilbuưufpgơqbcq̀ng phải treo côlruz̉ tưufpg̣ sát. Làm nôlruzlruẓc, phải san sẻ vơqbcq́i chủ nhâaynrn, mà khôlruzng phải là gâaynry tai họa rătxwźc rôlruźi cho chủ nhâaynrn. Nôlruz tài nhưufpgaynṛy, thì phải nhanh chóng đosnoưufpga đosnoi. Nêildṕu khôlruzng đosnoătxwẓt ơqbcq̉ bêildpn cạnh, chính là rưufpgơqbcq́c lâaynŕy họa. Cũng may hiêildp̣n tại đosnoãnyxt đosnoêildṕn phủ Quâaynṛn chúa, nêildṕu nhưufpg là đosnoêildṕn nhà ngưufpgơqbcq̀i khápalvc. Còn khôlruzng biêildṕt bị cái nha đosnoâaynr̀u này liêildpn lụy đosnoêildṕn mưufpǵc nào.

Đilbuáng tiêildṕc. Biêildp̣n pháp của Hải thị, Châaynrn Châaynrn khôlruzng có tiêildṕp thu. Đilbuơqbcq̣i buôlruz̉i tôlruźi Thưufpgơqbcq̣ng Đilbuưufpgơqbcq̀ng trơqbcq̉ lại. Châaynrn Châaynrn cùng Thưufpgơqbcq̣ng Đilbuưufpgơqbcq̀ng nói ra chuyêildp̣n này. Nhưufpgng mà nói râaynŕt uyêildp̉n chuyêildp̉n.

Trong lòng Thưufpgơqbcq̣ng Đilbuưufpgơqbcq̀ng cũng có chút đosnoêildp̉ ý. Mâaynŕy nătxwzm nay Hạ Nhạc hâaynr̀u hạ mình, khôlruzng có côlruzng lao cũng có khôlruz̉ lao. Nhưufpgng mà dù gì cũng là thiêildṕp thâaynrn nha hoàn của thêildpufpg̉ mơqbcq́i cưufpgơqbcq́i, nêildṕu khôlruzng có nháo ra chuyêildp̣n gì, thì cũng khôlruzng nêildpn nói thêildpm cái gì. Vìvsuq vậgmyty chỉlusu bảo nàng cốnizr gắwuetng yêildpn lòng, hắwuetn sẽlusu giúp nàng ấtxwzy tìm môlruẓt nhà khá giả, đosnoătxwẓt mua môlruẓt phâaynr̀n đosnoôlruz̀ cưufpgơqbcq́i vưufpg̀a dày vưufpg̀a nătxwẓng, toàn bôlruẓ đosnoêildp̀n đosnoáp tình cảm Hạ Nhạc tâaynṛn tâaynrm hâaynr̀u hạ mình mâaynŕy nătxwzm nay.

Châaynrn Châaynrn thâaynŕy hătxwźn khôlruzng đosnoêildp̉ Hạ Nhạc ơqbcq̉ trong lòng, chătxwz̉ng qua chỉlusu nhiêildp̀u hơqbcqn môlruẓt phâaynr̀n tình cảm chủ tơqbcq́ nêildpn cũeehpng yêildpn lòng. Đilbuvhggng thờqalii cũeehpng vì suy đosnooán lúc trưufpgơqbcq́c của mình mà cảm thâaynŕy xâaynŕu hôlruz̉. Cho nêildpn tính toán giải quyêildṕt tôlruźt chuyêildp̣n này.

Cái gia đosnoình Tôlruz phu nhâaynrn lưufpg̣a chọn kia. Là môlruẓt hôlruẓ nhà nôlruzng, gia đosnoình có trătxwzm mâaynr̃u ruôlruẓng tôlruźt, nhànizr có ba đosnoưufpǵa con. Tam nhi tưufpg̉ cũng là con trai trưufpgơqbcq̉ng. Hạ Nhạc lâaynŕy là ngưufpgqalii đosnoưufpǵng hàng thưufpǵ ba. Thiêildṕu niêildpn kia so vơqbcq́i nàng còn nhỏ hơqbcqn môlruẓt tuôlruz̉i. Đilbuang đosnoịnh đosnoi thi khoa cữjjim, lơqbcq́n lêildpn khôlruzng tôlruz̀i, hai ngưufpgơqbcq̀i song phưufpgơqbcqng nhìn nhau, bản thâaynrn Hạ Nhạc cũng râaynŕt là thích. Tâaynrm bị treo lêildpn, rôlruźt cuôlruẓc cũng đosnoưufpgơqbcq̣c buôlruzng xuôlruźng. Thơqbcq̀i gian tưufpg̀ đosnoâaynr̀u đosnoêildṕn cuôlruźi này, chỉ trong vòng hai ngày đosnoã đosnoưufpgơqbcq̣c quyêildṕt đosnoịnh rôlruz̀i.

Ôcxzxn Uyêildp̉n nghe Côlruz̉ ma ma nói vêildp̀ phưufpgơqbcqng pháp xưufpg̉ lý của Châaynrn Châaynrn liềvkwsn khẽ than thơqbcq̉. Nếlwozu nàng ấtxwzy mànizr gả tơqbcq́i nhà ngưufpgơqbcq̀i khápalvc, tuyêildp̣t đosnoôlruźi đosnoãnyxt mấtxwzt mệjjimnh lâaynru rồvhggi. Còn có cơqbcq hộtxwzi đosnoctbsufpg̉ trí nhưufpgaynṛy. Thôlruzi thìvsuq tạwuhtm thờqalii chuyêildp̣n này cưufpǵ nhưufpgaynṛy đosnoãnyxt, đosnoêildp̉ cho Lục Yêildpn làm âaynr̀m ĩ ôlruz̀n ào cũng tôlruźt. Đilbuêildṕn lúc đosnoó, hătxwz̉n sẽ khiêildṕn cho nàng ấtxwzy ghi nhơqbcq́ bànizri họoprdc nànizry thâaynṛt lâaynru. Hi vọng sau khi bị thua thiêildp̣t, có thêildp̉ ghi nhơqbcq́ đosnoưufpgơqbcq̣c viêildp̣c này.

Ôcxzxn Uyêildp̉n cũng khôlruzng có tìm cách vưufpgơqbcq̣t qua Châaynrn Châaynrn đosnoctbsufpg̉ trí. Ngưufpgơqbcq̣c lại bảo ngưufpgơqbcq̀i đosnoem Hạ Nhạc gọi tơqbcq́i đosnoâaynry.

Hạ Nhạc, quỳ trêildpn mătxwẓt đosnoâaynŕt hành lêildp̃ “Nôlruz tỳ thỉnh an Quâaynṛn chúa, Quâaynṛn chúa cát tưufpgơqbcq̀ng.”

Ôcxzxn Uyêildp̉n an vị tại chôlruz̃, cũng khôlruzng có cửtwjh đosnoôlruẓng. Chỉlusu châaynṛm rãi uôlruźng trà lài mà Hạ Dạo vưufpg̀a mơqbcq́i ngâaynrm cho nàng. Sau khi đosnoêildp̉ trà xuôlruźng, Hạ Ảnh liềvkwsn câaynr̀m môlruẓt quyêildp̉n sách tơqbcq́i, hai tay dâaynrng lêildpn. Ôcxzxn Uyêildp̉n nhâaynṛn lâaynŕy sách, mơqbcq̉ ra xem. Dưufpgơqbcq̀ng nhưufpg quỳ ởifft phíivlwa dưufpgvyypi khôlruzng phải là môlruẓt ngưufpgơqbcq̀i, mà là môlruẓt pho tưufpgơqbcq̣ng bătxwz̀ng gôlruz̃.

Trong phòng yêildpn lătxwẓng nhưufpgqbcq̀, yêildpn lătxwẓng đosnoêildṕn mưufpǵc câaynry kim rơqbcqi trêildpn mătxwẓt đosnoâaynŕt cũng có thêildp̉ nghe thâaynŕy. Thơqbcq̀i gian Hạ Nhạc quỳ trôlruzi qua cànizrng lâaynru, môlruz̀ hôlruzi trêildpn trán rơqbcqi càng nhiêildp̀u. Tay hơqbcqi có chúifftt run lêildpn. Nàng râaynŕt sơqbcq̣, Quâaynṛn chúa đosnoang muôlruźn làm cái gì? Quâaynṛn chúa thếlwoznizry lànizr có ý gì? Đilbuúng là nàng bị oan ưufpǵc mànizr, tại sao khôlruzng trưufpg̀ng phạt Lục Yêildpn, mà ngưufpgơqbcq̣c lại trưufpg̀ng phạt nàng. Cũng bơqbcq̉i vì nàng ta là thiêildṕp thâaynrn nha hoàn của Thâaynŕt Thiêildṕu phu nhâaynrn sao?


Ôcxzxn Uyêildp̉n nhìn nàng ta ơqbcq̉ đosnoó giãy dụa, ban đosnoâaynr̀u lànizr do dưufpg̣, cuôlruźi cùng thìvsuqtxwźn rătxwzng, vẻ mătxwẓt khôlruzng cam lòng. Nànizrng đosnoêildp̉ sách xuôlruźng nóaqodi “Ngưufpgơqbcqi khôlruzng cam lòng sao?”

Hạ Nhạc nghe, cătxwźn rătxwzng nói “Nôlruz tỳ khôlruzng dám?”

Ôcxzxn Uyêildp̉n nhìn bôlruẓ dạng cảm giác vôlruz cùng oan ưufpǵc củmzdwa nànizrng ta liềvkwsn nói “Ngưufpgơqbcqi khôlruzng dám? Ngưufpgơqbcqi có cái gì khôlruzng dám? Ngay cả Quâaynṛn chúa cũng dám tính kêildṕ, ngưufpgơqbcqi còn có chuyêildp̣n gì khôlruzng dám?”

Hạ Nhạc nghe thâaynŕy lơqbcq̀i này, bị làm cho sơqbcq̣ đosnoêildṕn hôlruz̀n phi phách tán. Đilbuâaynry là lơqbcq̀i nói có thêildp̉ muôlruźn mạng của nàng, nêildpn bị làm sơqbcq̣ cho đosnoêildṕn mưufpǵc vôlruẓi vàng mạwuhtnh mẽlusuaynṛp đosnoâaynr̀u xuốnizrng mătxwẓt đosnoâaynŕt “Quâaynṛn chúa, nôlruz tỳ oan uôlruz̉ng. Cho dùhwzxlruz tỳ có gan lơqbcq́n nhưufpg trơqbcq̀i, cũng khôlruzng dám chưufpǵa tâaynrm tưufpg nhưufpg thêildṕ? Ngay cảhwzx có giêildṕt chêildṕt nôlruz tỳ, nôlruz tỳ cũng khôlruzng dám nhâaynṛn tôlruẓi này?”

Ôcxzxn Uyêildp̉n tứqalic cưufpgqalii nêildpn cưufpgqalii mộtxwzt tiếlwozng, đosnoang chuâaynr̉n bị nói thì Hạ Ngưufpg̃ đosnoi vào, Ôcxzxn Uyêildp̉n gâaynṛt đosnoâaynr̀u mộtxwzt cápalvi. Hạ Ngưufpg̃ liềvkwsn ơqbcq̉ bêildpn tai Ôcxzxn Uyêildp̉n nói môlruẓt câaynru, Ôcxzxn Uyêildp̉n nghe xong thìvsuq cảm thâaynŕy hưufpǵng thú mâaynŕt hêildṕt. Phâaynŕt phâaynŕt tay, tỏ vẻ khôlruzng hêildp̀ muốnizrn truy cưufpǵu chuyêildp̣n này nưufpg̃a.

Hạ Dao thâaynŕy Ôcxzxn Uyêildp̉n lại mêildp̀m lòng, râaynŕt lànizr im lătxwẓng. Nhưufpgng mà, dám can đosnoảm tính kêildṕ Quâaynṛn chúa tuyêildp̣t đosnoôlruźi khôlruzng thêildp̉ dung tha, nêildpn lạnh lùng nói “Quâaynṛn chúa tưufpg̀ bi, khôlruzng truy cưufpǵu tôlruẓi lôlruz̃i của ngưufpgơqbcqi. Nhưufpgng mà, tôlruẓi chêildṕt có thêildp̉ miêildp̃n, tôlruẓi sôlruźng khó tha. Ngưufpgơqbcq̀i đosnoâaynru, kéo xuôlruźng đosnoánh hai mưufpgơqbcqi đosnoại bản.”

Hạ Nhạc nătxwźm chặbhzrt tay lạwuhti rồvhggi nói “Tạ ơqbcqn Quâaynrn chúa khai âaynrn.” Trong lòng bàn tay của nàng, tâaynŕt cả đosnoêildp̀u là môlruz̀ hôlruzi lạwuhtnh vìvsuqqbcq̣ hãi. Nàng thâaynṛt sưufpg̣ khôlruzng biêildṕt, tại sao Hạ Dạo lại nói nàng tính kêildṕ quâaynṛn chúa.

Mộtxwzt vú già vừivlwa tơqbcq́i đosnoâaynry liềvkwsn kéo Hạ Nhạc đosnoi ra ngoài. Vú già nànizry đosnoãnyxt đosnoưufpgơqbcq̣c dătxwẓn dòywho, nêildpn hạ thủ cũng khôlruzng nătxwẓng lătxwźm. Đilbuánh xong hai mưufpgơqbcqi đosnoại bản nànizry so vớvyypi Lục Yêildpn bị mưufpgơqbcq̀i đosnoại bản đosnovkwsu nặbhzrng nhưufpg nhau.

Sau khi đosnoánh xong cũeehpng có tiêildp̉u nha hoàn giúp đosnoơqbcq̃ Hạ Nhạc trơqbcq̉ vêildp̀. Hạ Nhạc run râaynr̉y bị đosnoơqbcq̃ ra khỏi Hành Phưufpgơqbcqng các, trơqbcq̉ vêildp̀ phòng của mình. Nànizrng nằkxpmm ởifft trêildpn giưufpgqaling, đosnoóng cưufpg̉a xong liềvkwsn ôlruzm chătxwzn thâaynṛt chătxwẓt mànizr run run. Thiêildṕu chút nưufpg̃a, thiêildṕu chút nưufpg̃a lànizr chêildṕt rồvhggi . Nhưufpgng mà, đosnoánh cuôlruẓc củmzdwa nànizrng đosnoãnyxt thătxwźng.

Hạ Dao nhìn Ôcxzxn Uyêildp̉n nói: “Quâaynṛn chúa, tại sao lại muôlruźn bỏ qua cho nàng? Nôlruz tài nhưufpgaynṛy dùhwzx có đosnoánh chêildṕt môlruẓt trătxwzm lâaynr̀n cũng khôlruzng cóaqod quá đosnoáng.”

Ôcxzxn Uyêildp̉n lătxwźc đosnoâaynr̀u “Nêildṕu ta nghĩ muôlruźn giêildṕt nàng, thì dêildp̃ nhưufpg trơqbcq̉ bàn tay. Nhưufpgng mà có thêildp̉ khôlruzng tạo sát nghiêildp̣p thìvsuqaynr̃n nêildpn ít đosnoả thưufpgơqbcqng tính mạng ngưufpgơqbcq̀i khác. Nếlwozu khôlruzng sẽ tôlruz̉n hại đosnoêildṕn âaynrm đosnoưufpǵc.” Thâaynṛt ra thì nguyêildpn nhâaynrn châaynrn chính ơqbcq̉ bêildpn trong, là nhưufpg̃ng lơqbcq̀i Hạ Ngưufpg̃ vưufpg̀a nói lúifftc đosnoi vào. Hạ Ngưufpg̃ nói. Châaynrn Châaynrn có ý đosnoịnh tỏ vẻ thưufpg̉ dò xét, đosnoêildp̉ cho Hạ Nhạc làm nha hoàn thôlruzng phòng cho Thưufpgơqbcq̣ng Đilbuưufpgơqbcq̀ng. Côlruẓng thêildpm Lục Yêildpn ởifftildpn cạwuhtnh xúi giục, khiếlwozn cho Hạ Nhạc sinh lòng sơqbcq̣ hãi, bị bưufpǵc đosnoếlwozn mứqalic đosnotxwz chỉ có thêildp̉ dùng biêildp̣n pháp kiêildpn quyêildṕt đosnoưufpgơqbcq̣c ătxwzn cả ngã vêildp̀ khôlruzng nhưufpgaynṛy. Chuyêildp̣n này cànizrng chưufpǵng minh nàng ấtxwzy khôlruzng tin Thưufpgơqbcq̣ng Đilbuưufpgơqbcq̀ng, cũng khôlruzng tin tưufpgơqbcq̉ng mình. Cho nêildpn nànizrng ta giả vơqbcq̀ treo côlruz̉ tưufpg̣ sát. Làm nhưufpgaynṛy, là muốnizrn lơqbcq̣i dụng Châaynrn Châaynrn vưufpg̀a gả tơqbcq́i đosnoâaynry, cătxwzn cơqbcq chưufpga vưufpg̃ng chătxwźc, sơqbcq̣ truyêildp̀n tin đosnoôlruz̀n ra ngoài là ngay cả thiêildṕp thâaynrn nha hoàn cũng khôlruzng dung nạp đosnoưufpgơqbcq̣c. Nhưufpgaynṛy, thì nàng sẽ nhúng tay. Khi đosnoó, chuyêildp̣n này tâaynŕt nhiêildpn sẽlusu đosnoưufpgơqbcq̣c giải quyêildṕt viêildpn mãn. Mà biêildp̣n pháp tôlruźt nhâaynŕt, chính là đosnoem nàng ta gả cho ngưufpgơqbcq̀i khác. Ôcxzxn Uyêildp̉n sơqbcq̉ dĩ nguyêildp̣n ý đosnoêildp̉ xuôlruźng nhẹ nhưufpgaynṛy. Là bơqbcq̉i vì Hạ Nhạc có môlruẓt phâaynr̀n khí phách. Thà rătxwz̀ng bătxwz̀ng bâaynŕt cưufpǵ giá nào, cho dù đosnoi xuâaynŕt giá ra bêildpn ngoài, cũng khôlruzng mong muôlruźn làm tiêildp̉u thiêildṕp.

Ơeehp̉ An gia hai tháng, Ôcxzxn Uyêildp̉n đosnoã sơqbcq́m có thói quen nhìn thâaynŕy nhưufpg̃ng nha hoàn lơqbcq́n lêildpn có sătxwźc đosnoẹp môlruẓt chút, thì môlruz̃i ngưufpgơqbcq̀i đosnoêildp̀u muôlruźn trèo lêildpn giưufpgơqbcq̀ng của chủmzdwufpg̉, muôlruźn bay lêildpn đosnoâaynr̀u cành làm Phưufpgơqbcq̣ng Hoàng. Cho nêildpn, sựfpci kiêildpn trìvsuq ngànizry đosnoóaqod củmzdwa Liêildpn Tửtwjh (nhỏuttw nha hoànizrn ởiffthwzxng phòywhong vớvyypi Ôcxzxn Uyểctbsn, thànizrbhypnyxty châaynrn cũeehpng khôlruzng đosnoi lànizrm nha hoànizrn thôlruzng phòywhong), làm cho nàng râaynŕt kính nêildp̉.

Mà bâaynry giơqbcq̀. Hạ Nhạc cũng giốnizrng Liêildpn Tửtwjh khôlruzng có suy nghĩ đosnoóaqod. Dĩ nhiêildpn nêildṕu nhưufpg có ý nghĩ này, thì sẽ khôlruzng ơqbcq̉ lại đosnoưufpgucnac đosnoêildṕn tâaynṛn bâaynry giơqbcq̀, đosnoã sơqbcq́m bị Ôcxzxn Uyêildp̉n xưufpg̉ lý rồvhggi. Cho nêildpn, Hạ Nhạc sưufpg̉ dụng kêildṕ cũeehpng chỉ là môlruẓt loại biêildp̣n pháp tưufpg̣ vêildp̣, mătxwẓc dù nói là có tính toán đosnoêildṕn nàng. Nhưufpgng loại tính toán này, lạwuhti khôlruzng khiêildṕn Ôcxzxn Uyêildp̉n giâaynṛn giưufpg̃. Ngưufpgơqbcq̣c lại Ôcxzxn Uyêildp̉n thơqbcq̉ dài môlruẓt tiêildṕng. Thâaynṛt ra thì dù Hạ Nhạc khôlruzng làm nhưufpgaynṛy, Ôcxzxn Uyêildp̉n cũng sẽ tìm cho nàng môlruẓt cưufpg̉a hôlruzn sưufpg̣ tôlruźt. Đilbuáng tiêildṕc, Hạ Nhạc lại đosnogyovng phảhwzxi chuyệjjimn Châaynrn Châaynrn vừivlwa vànizro cửtwjha, nàng liêildp̀n đosnoem tâaynŕt cả viêildp̣c này đosnoêildp̀u vưufpǵt cho Châaynrn Châaynrn,lờqalii đosnovhggn lànizr hai ngưufpgqalii chịkvcwaynru em chồvhggng nànizry thâaynrn thiếlwozt khôlruzng hềvkws sai. Ngẫiwqmm lạwuhti Ôcxzxn Uyêildp̉n vôlruźn khôlruzng còn ý đosnoịnh giêildṕt nàng ta. Nàng cũng khôlruzng phải là ngưufpgơqbcq̀i nghiêildp̣n giêildṕt ngưufpgơqbcq̀i. Bâaynry giơqbcq̀ đosnoã trưufpg̀ng phát môlruẓt trậgmytn cũng coi nhưufpg là có tác dụng rătxwzn dạy.


Hạ Dao ơqbcq̉ bêildpn cạnh nói: “Chủ tưufpg̉, ngànizri chính là ngưufpgqalii tâaynrm tưufpgufpgơqbcqng thiêildp̣n. Đilbuôlruźi đosnoãi vơqbcq́i nha hoàn khôlruzng thểctbs nhưufpgaynṛy, phảhwzxi đosnoêildp̉ cho ngưufpgơqbcq̀i khác biêildṕt sơqbcq̣ hãi, mơqbcq́i khôlruzng dám đosnoem chủ ý đosnoánh tớvyypi trêildpn ngưufpgơqbcq̀i của ngànizri. Ngưufpgơqbcq̀i nào cũng có thêildp̉ tính kêildṕ Quâaynṛn chúa thìvsuq phủ đosnoêildp̣ sẽ trơqbcq̉ thành hình dạng ra sao đosnoâaynry?”

Ôcxzxn Uyêildp̉n cưufpgơqbcq̀i nhạt. Nànizrng giêildṕt ngưufpgơqbcq̀i, là do bị hoàn cảnh làm cho khôlruzng có cápalvch nào khápalvc, thì nàng mơqbcq́i đosnoi giêildṕt ngưufpgơqbcq̀i. Nhưufpgng mà, ngưufpgơqbcq̀i vôlruzlruẓi, khôlruzng có uy hiêildṕp đosnoưufpgơqbcq̣c nàng, thì nàng vâaynr̃n khôlruzng muôlruźn đosnoôlruẓng thủ.

Hạ Dao cũng biêildṕt tâaynrm tưufpgufpgơqbcqng thiêildp̣n của Ôcxzxn Uyêildp̉n “Xem nhưufpg là sôlruź mêildp̣nh của nàng tôlruźt, đosnoụng phải chủ tưufpg̉ tôlruźt nhưufpg Quâaynṛn chúa. Nhưufpgng mà ta nghe nói gia đosnoình kia, mẹqbcq chồvhggng đosnoưufpgơqbcqng gia củmzdwa nànizrng là môlruẓt nưufpg̃ nhâaynrn râaynŕt lơqbcq̣i hại.”

Ôcxzxn Uyêildp̉n nghe thâaynŕy lơqbcq̀i này, lâaynṛp tưufpǵc cưufpgơqbcq̀i môlruẓt tiêildṕng. Môlruẓt thái thái thôlruz̉ tài chủ ơqbcq̉ nôlruzng thôlruzn khôlruzng có ra khỏi côlruz̉ng, cho dù thủ đosnooạn có lơqbcq̣i hại hơqbcqn nưufpg̃a, thìvsuq có nătxwzng lưufpg̣c lâaynṛt trơqbcq̀i sao? Hạ Nhạc là ngưufpgơqbcq̀i ơqbcq̉ trong phủ Quâaynṛn chúa đosnoi ra, ơqbcq̉ lại trong phủ ngâaynry ngưufpgơqbcq̀i bôlruźn nătxwzm, ngay cả môlruẓt tiêildp̉u tài chủ thái thái chưufpga tưufpg̀ng trãnyxti thêildṕ gian cũng khôlruzng dànizrn xếlwozp đosnoưufpgơqbcq̣c, đosnoctbs cuôlruẓc sôlruźng trôlruzi qua khôlruzng tôlruźt, vậgmyty cũeehpng lànizr đosnoáng đosnoơqbcq̀i.

Nàng có thêildp̉ bỏ qua cho nàng ta môlruẓt viêildp̣c, là bơqbcq̉i vì bản châaynŕt của mình khôlruzng phải là ngưufpgơqbcq̀i của thơqbcq̀i đosnoại này. Nêildṕu khôlruzng, Hạ Nhạc nhâaynŕt đosnoịnh sẽ chỉ còn đosnoưufpgơqbcq̀ng chêildṕt. Còywhon việjjimc nànizrng ta trải qua cuộtxwzc sốnizrng khôlruzng tôlruźt, thìvsuq chính là sôlruź mêildp̣nh của nàng ta.

Ngưufpgơqbcq̀i trong phủ Quâaynṛn chúa đosnovkwsu biêildṕt, Hạ Nhạc ơqbcq̉ trong viêildp̣n của Quâaynṛn Chúa, bịkvcw Quâaynṛn chúa đosnoánh bản tưufpg̉. Vêildp̀ phâaynr̀n nguyêildpn nhâaynrn lànizrvsuq thìvsuq trong lòng mọi ngưufpgơqbcq̀i đosnoêildp̀u có thêildp̉ hiêildp̉u. Quâaynṛn chúa tưufpǵc giâaynṛn, trách phạt Hạ Nhạc vìvsuq ơqbcq̉ trong phủ mànizr ôlruz̀n ào nápalvo loạwuhtn, làm hỏng bâaynr̀u khôlruzng khí trong phủ Quâaynṛn chúa.

Lục La nhìn Lục Yêildpn, thâaynŕy Lục Yêildpn nghe đosnoưufpgơqbcq̣c Hạ Nhạc bị đosnoánh hai mưufpgơqbcqi đosnoại bản, tại sao còywhon ởifft đosnoóaqodildpu lêildpn đosnoáng đosnoơqbcq̀i, nêildpn đosnoánh chêildṕt đosnoi. Nànizrng liềvkwsn thả bình thuôlruźc trong tay xuôlruźng, lúc gâaynr̀n đosnoi ra bêildpn ngoài. Lục Yêildpn liềvkwsn kêildpu “Lục La, cái thái đosnoôlruẓ củmzdwa ngưufpgơqbcqi lànizr gì? Ta bị đosnoánh nêildpn ngưufpgơqbcqi vui lắwuetm có phải khôlruzng?”

Lục La đosnoưufpǵng lại, quay đosnoâaynr̀u nói: “Ngưufpgơqbcqi nóaqodi xem Hạ Nhạc bị đosnoánh, ngưufpgơqbcqi cao hưufpǵng cái gì? Ngưufpgơqbcqi cóaqodpalvi gìvsuq đosnoctbs cao hưufpǵng chứqali? Ngưufpgơqbcqi gâaynry họoprda cho côlruzufpgơqbcqng rôlruz̀i, ngưufpgơqbcqi có biêildṕt khôlruzng?”

Lục Yêildpn lâaynṛp tưufpǵc tưufpǵc giâaynṛn nói: “Ngưufpgơqbcqi nói cái gì? Ta lúc nào thì gâaynry họa cho côlruzufpgơqbcqng chưufpǵ? Ngưufpgơqbcqi nói rõ ràng đosnoi, ngưufpgơqbcqi đosnoưufpg̀ng cóaqod vu tôlruẓi danh lung tung ơqbcq̉ trêildpn ngưufpgơqbcq̀i ta?”

Lục La nhìn nàng còn dám kêildpu gào vơqbcq́i mình “Phủ Quâaynṛn chúa là đosnoịa phưufpgơqbcqng nào? Ngưufpgơqbcqi đosnoi ra ngoài hỏi thătxwzm môlruẓt chút? Ngưufpgơqbcqi cùng Hạ Nhạc gâaynry lôlruẓn, Hạ Nhạc treo côlruz̉ khôlruzng thành côlruzng. Ngưufpgơqbcqi chỉ bị đosnoánh mưufpgơqbcq̀i đosnoại bản, ngưufpgơqbcq̣c lại Hạ Nhạc lại bị đosnoánh hai mưufpgơqbcqi đosnoại bản? Ngưufpgơqbcqi có nghĩ tơqbcq́i đosnoâaynry là vì sao khôlruzng? Bơqbcq̉i vì ngưufpgơqbcqi là do côlruzufpgơqbcqng phâaynrn phó hạ lêildp̣nh trách phạt.”

Lục Yêildpn khôlruzng đosnoêildp̉ ý nói “Vậgmyty thì thêildṕ nào? Ta là ngưufpgơqbcq̀i bêildpn cạnh côlruzufpgơqbcqng. Chătxwz̉ng lẽ Quâaynṛn chúa lại, còn có thêildp̉ quản đosnoêildṕn nha hoàn bêildpn cạnh chị dâaynru sao?”

Lục La nhìn nàng mộtxwzt cápalvi cũng lưufpgơqbcq̀i nói nhiêildp̀u lơqbcq̀i: “Ngưufpgơqbcqi đosnoưufpg̀ng quêildpn vànizr nhớvyypqwrn, chủ nhâaynrn châaynrn chính của phủ Quâaynṛn chúa là ai ? Quâaynṛn chúa bâaynry giơqbcq̀ khôlruzng trưufpg̀ng phạt ngưufpgơqbcqi, là nểctbsvsuqnh của côlruzufpgơqbcqng. Nhưufpgng nêildṕu ngưufpgơqbcqi còn tiêildṕp tục hôlruz̀ nháo nhưufpgaynṛy, huyêildpn náo khiêildṕn phủ Quâaynṛn chúa khôlruzng đosnoưufpgơqbcq̣c yêildpn bình, lànizrm Quâaynṛn chúa nôlruz̉i giâaynṛn, thì ngưufpgơqbcqi có thêildp̉ có đosnoưufpgơqbcq̣c cái gì tôlruźt.”

Lục Yêildpn xem thưufpgơqbcq̀ng “Ta là ngưufpgơqbcq̀i của côlruzufpgơqbcqng, Quâaynṛn chúa có thêildp̉ đosnoem ta là gì? Rôlruz̀i lại nói, qua ba bôlruźn nătxwzm nưufpg̃a Quâaynṛn chúa, cũng phải lâaynṛp gia đosnoình. Đilbuưufpgơqbcqng gia làm chủ còn khôlruzng phải là côlruzufpgơqbcqng sao?”

Lục La thâaynŕy nàng hôlruz̀ đosnoôlruz̀ ngu xuâaynr̉n, cũng lưufpgơqbcq̀i khuyêildpn nưufpg̃a, xoay ngưufpgơqbcq̀i bỏuttw đosnoi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.