Tổng Tài Thực Đáng Sợ

Chương 44 : Bắt đầu thích thú quan hệ mập mờ này

    trước sau   
orulng Lârxfbm Hi Hi tràestxo lêbvbzn cơqhazn đkexoau, tim bịzjaahxzbp chặhhhrt.

“Vìnmsy sao—— ’’ nàestxng khóhxzb khăsrimn hízjaat thởvngc.

Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng cũuhqvng khôasndng nóhxzbi gìnmsy, chỉzpgfestx chậbgglm rãbggli vuốasndt ve làestxn da trơqhazn mềxgmfm dưcbzkubybi cằasndm nàestxng, nédxfvt mặhhhrt khôasndng biểylbcu lộmhik cảlkvim xúfocjc gìnmsy. lârxfbm Hi Hi nhớubyb tớubybi khung cảlkvinh đkexovssuy máqttyu tanh trong ngàestxy mưcbzka hôasndm ấhumxy, nhớubyb tớubybi Việsrimn Y cho tớubybi bârxfby giờzrdd đkexoang sốasndt cao vẫqncnn còoruln trong bệsrimnh việsrimn khôasndng rõxgmfnmsynh hìnmsynh thếmjjzestxo, lồhxzbng ngựjjtlc lạjjtli nhóhxzbi đkexoau, nàestxng nhẹjcpm nhàestxng nắtofcm lấhumxy cáqttynh tay Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng, mởvngc miệsrimng nóhxzbi: “Vìnmsy sao khôasndng thểylbc thắtofcng? Chúfocjng ta cóhxzb chứoubpng cứoubp, chứoubpng cứoubp rấhumxt xáqttyc thựjjtlc màestx!”

Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng nắtofcm chặhhhrt cằasndm nàestxng, nhẹjcpm nhàestxng hôasndn lêbvbzn đkexoôasndi môasndi anh đkexoàestxo củmqwpa nàestxng, đkexoôasndi mắtofct nàestxng mởvngc to, hắtofcn nhìnmsyn lưcbzkubybt qua, say mêbvbzestx thấhumxp giọgpiing nỉzpgf non: “Khôasndng ngờzrdd vẫqncnn ngârxfby thơqhaz nhưcbzk thếmjjz…”

rxfbm Hi Hi khôasndng hiểylbcu ýrtzv hắtofcn, nhẹjcpm tay gạjjtlt cáqttynh tay khôasndng chịzjaau buôasndng ra củmqwpa hắtofcn.

“Côasnd hiểylbcu rõxgmf gia cảlkvinh củmqwpa Nhạjjtlc Phong, hắtofcn mộmhikt mìnmsynh tạjjtlo nêbvbzn côasndng ty Nhạjjtlc thịzjaa chízjaanh làestx muốasndn thoáqttyt khỏvibfi sốasnd phậbggln làestxm chízjaanh kháqttych củmqwpa hắtofcn, côasnd phảlkvii hiểylbcu rõxgmf gia đkexoìnmsynh hắtofcn cóhxzb đkexomqwp thựjjtlc lựjjtlc đkexoylbcestxm cho tiềxgmfn đkexohxzb củmqwpa hắtofcn sáqttyng lạjjtlng, chỉzpgfestx hắtofcn khôasndng muốasndn màestx thôasndi ———- màestx hiệsrimn tạjjtli, côasnduhqvng nêbvbzn chuẩfnwtn bịzjaa cho tốasndt, cáqttyi gọgpiii làestx chứoubpng cứoubpqttyc thựjjtlc, e rằasndng khôasndng thểylbcestxm cho hắtofcn dao đkexomhikng đkexoưcbzkmjjzc nửuvcga phầvssun đkexoârxfbu.” Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng ôasndm chặhhhrt lấhumxy nàestxng, nhẹjcpm tay xoa tóhxzbc nàestxng, chậbgglm rãbggli nóhxzbi.


Chârxfbn tay Lârxfbm Hi Hi cóhxzb chúfocjt luốasndng cuốasndng, nàestxng chìnmsym đkexotofcm trong cảlkvim giáqttyc mệsrimt mỏvibfi hỗwfzan loạjjtln, căsrimn bảlkvin khôasndng chúfocj ýrtzv tớubybi đkexomhikng táqttyc củmqwpa hắtofcn. Thờzrddi khắtofcc chậbgglp choạjjtlng tốasndi đkexoóhxzb, bọgpiin họgpii thu húfocjt lẫqncnn nhau hệsrimt nhưcbzk sựjjtlorula hợmjjzp củmqwpa tựjjtl nhiêbvbzn, Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng muốasndn dừxgmfng lạjjtli, nhưcbzkng hắtofcn khôasndng hiểylbcu vìnmsy sao bảlkvin thârxfbn lạjjtli rấhumxt thízjaach loạjjtli cảlkvim giáqttyc nàestxy.

***

“Cốasndc, cốasndc, cốasndc”, cửuvcga phòorulng họgpiip mởvngc ra, cóhxzb ngưcbzkzrddi gõxgmf ba tiếmjjzng, nhắtofcc nhởvngc bọgpiin họgpii.

Áiqqxnh đkexoèylbcn chiếmjjzu rọgpiii xuốasndng phòorulng họgpiip, dáqttyng ngưcbzkzrddi xinh đkexojcpmp củmqwpa Nguyêbvbzn Đkexohxzbng xuấhumxt hiệsrimn tạjjtli cửuvcga, đkexoôasndi mắtofct u tốasndi nhìnmsyn vềxgmf phízjaaa hai ngưcbzkzrddi, nhẹjcpm giọgpiing nóhxzbi: “Tầvssun tổslyqng, nửuvcga giờzrdd nữvibfa sẽhumxhxzb cuộmhikc họgpiip vớubybi Satus ởvngc phòorulng nàestxy.”

rxfbm Hi Hi bỗwfzang nhiêbvbzn giậbgglt mìnmsynh tỉzpgfnh giấhumxc, giọgpiing nóhxzbi nàestxy làestxm nàestxng cóhxzb chúfocjt sởvngcn gai ốasndc, màestx Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng lạjjtli đkexoưcbzka tay đkexoèylbc lấhumxy gáqttyy củmqwpa nàestxng, nàestxng ngẩfnwtn ra, nàestxng cảlkvim nhậbggln đkexoưcbzkmjjzc mộmhikt luồhxzbng khízjaahxzbng lan ra từxgmfestxnh tai mìnmsynh, hắtofcn lêbvbzn tiếmjjzng: “Khôasndng cầvssun lo lắtofcng nhữvibfng việsrimc nàestxy…”

Trong nháqttyy mắtofct Lârxfbm Hi Hi khôasndng biếmjjzt mìnmsynh đkexoang ởvngc thiêbvbzn đkexoưcbzkzrddng hay trong đkexozjaaa ngụxgmfc, tay nàestxng đkexoylbc trong ngựjjtlc hắtofcn, cảlkvim giáqttyc nhưcbzk đkexoang rơqhazi vàestxo vòorulng xoáqttyy đkexobvbzn cuồhxzbng, mộmhikt dòorulng đkexoiệsrimn mãbgglnh liệsrimt lan ra từxgmf bờzrddasndi hắtofcn, nàestxng suýrtzvt nữvibfa chốasndng đkexocnbs khôasndng nổslyqi.

Đkexoiệsrimn thoạjjtli di đkexomhikng trêbvbzn bàestxn làestxm việsrimc chợmjjzt rung lêbvbzn “Ding…Ding…”

rxfbm Hi Hi lúfocjc nàestxy mớubybi đkexoưcbzkmjjzc giảlkvii thoáqttyt, tim nàestxng đkexobgglp cuốasndng cuồhxzbng, nàestxng vộmhiki vàestxng cầvssum lấhumxy đkexoiệsrimn thoạjjtli di đkexomhikng, nhấhumxn núfocjt nghe: “Xin chàestxo, tôasndi làestxrxfbm Hi Hi.”

Nguyêbvbzn Đkexohxzbng vẫqncnn đkexooubpng ởvngc cửuvcga nhìnmsyn, áqttynh mắtofct lạjjtlnh thấhumxu xưcbzkơqhazng.

“Báqttyc sĩdxfvhxzbi sao?” Lârxfbm Hi Hi thấhumxt thanh hôasndbvbzn, sắtofcc mặhhhrt táqttyi nhợmjjzt.

Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng đkexooubpng bêbvbzn cạjjtlnh khẽhumx nhízjaau màestxy.

“Tôasndi lậbgglp tứoubpc đkexoếmjjzn đkexoóhxzb…Tôasndi lậbggly tứoubpc đkexoếmjjzn đkexoóhxzb, xin báqttyc sĩdxfv, giúfocjp tôasndi trấhumxn tĩdxfvnh côasndhumxy, đkexoxgmfng đkexoylbcasndhumxy gặhhhrp chuyệsrimn khôasndng tốasndt! Tôasndi cầvssuu xin báqttyc sĩdxfv!”

Ngắtofct đkexoiệsrimn thoạjjtli, târxfbm tưcbzkrxfbm Hi Hi rốasndi bờzrddi, nàestxng muốasndn chạjjtly ra bêbvbzn ngoàestxi, nhưcbzkng nhịzjaan khôasndng đkexoưcbzkmjjzc bèylbcn dừxgmfng lạjjtli, nhìnmsyn Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng, giọgpiing run run nóhxzbi: “Việsrimn Y đkexoãbggl tỉzpgfnh lạjjtli, vừxgmfa mớubybi tỉzpgfnh, báqttyc sĩdxfv gọgpiii đkexoiệsrimn thoạjjtli bảlkvio rằasndng cậbgglu ấhumxy chạjjtly lêbvbzn sârxfbn thưcbzkmjjzng bệsrimnh việsrimn, cậbgglu ấhumxy muốasndn tựjjtlqttyt, khôasndng ai khuyêbvbzn đkexoưcbzkmjjzc cậbggly ấhumxy——’’

Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng bìnmsynh tĩdxfvnh lắtofcng nghe, nghe xong hắtofcn lấhumxy chìnmsya khóhxzba xe trêbvbzn bàestxn, nắtofcm lấhumxy bàestxn tay nhỏvibfdxfv củmqwpa nàestxng, bưcbzkubybc ra ngoàestxi.

rxfbm Hi Hi bịzjaa hắtofcn kédxfvo đkexoi, bưcbzkubybc bộmhik theo sáqttyt hắtofcn.

Nguyêbvbzn Đkexohxzbng vẫqncnn đkexooubpng ởvngc cửuvcga nhìnmsyn bọgpiin họgpii, nhịzjaan khôasndng đkexoưcbzkmjjzc gọgpiii vớubybi theo: “Tầvssun tổslyqng! Nửuvcga giờzrdd nữvibfa ngưcbzkzrddi củmqwpa Saturs sẽhumx đkexoếmjjzn! Bọgpiin họgpii từxgmfcbzkubybc Nga tớubybi, đkexoârxfby làestx lầvssun đkexovssuu tiêbvbzn đkexoếmjjzn Trung Quốasndc, Tầvssun tổslyqng ——’’

“Bảlkvio bọgpiin họgpii chờzrddvngc kháqttych sạjjtln đkexoi!” Giọgpiing nóhxzbi củmqwpa Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng lạjjtlnh lùdeuong màestx đkexovssuy cưcbzkơqhazng quyếmjjzt, làestxm cho Nguyêbvbzn Đkexohxzbng khôasndng dáqttym nóhxzbi thêbvbzm gìnmsy nữvibfa. Đkexoôasndi mắtofct côasnd mởvngc to nhìnmsyn Tầvssun Dịzjaach Dưcbzkơqhazng bưcbzkubybc qua ngưcbzkzrddi côasnd, màestx hắtofcn còoruln nắtofcm tay kédxfvo Lârxfbm Hi Hi đkexoi nữvibfa, tay lạjjtli còoruln nắtofcm rấhumxt chặhhhrt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.